[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 49 : Ma Khí (c241-c245)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Ma Khí
Giữa bầu trời, thi thể rốt cục không rơi xuống nữa.
Nhưng từng bộ từng bộ thi thể đều đứng lên, vây quanh Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền.
Bọn họ cũng không ra tay, thật giống như đang đợi mệnh lệnh của ai đó.
Có điều, tuy hãm sâu trùng vây, nhưng Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền đều không lộ ra vẻ sợ hãi.
Bởi vì hai người đều có thủ đoạn bảo mệnh mạnh mẽ.
Lăng Hàn có Hắc Tháp, Dung Hoàn Huyền lại có Tam Sinh thi quan.
Trong chớp mắt, những thi thể này cùng nhìn về phía Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền.
Trên mặt cả bọn hiện lên từng đạo mạch văn màu đen, để bọn họ trong nháy mắt trở nên quỷ dị.
Nhưng so với lúc trước lại nhiều hơn mấy phần khí tức, thật giống như thật sống lại.
Bọn họ nhấc bước ép tới hai người, tốc độ không nhanh, nhưng mỗi một cái đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ.
Những người này xác thực đã chết.
Hơn nữa không có trải qua luyện chế, nên không thể nắm giữ chiến lực mạnh mẽ như Thi Binh.
Nhưng những hoa văn trên da bọn họ lại thay đổi tất cả, để bọn họ nắm giữ sức chiến đấu kinh người.
Thật giống như… Bọn họ đã biến thành linh khí hình người!
– Dung Hoàn Huyền, lần sau tái chiến! Lăng Hàn cười ha ha, lấy ra một tấm Tật Vân Phù, sau đó chạy như bay.
Đánh với những linh khí hình người này không có chút chỗ tốt.
Mà hắn và Dung Hoàn Huyền đều có thủ đoạn bảo mệnh, lẫn nhau không giết được đối phương, vậy còn đánh cái rắm? Ở lại chỗ này lãng phí thời gian làm gì? Lại nói, những thi thể này xuất hiện chính là vì ngăn cản bọn họ, lưu lại khổ chiến chỉ có kẻ ngu si.
Oanh! Một nữ thi giơ tay vỗ một chưởng, đánh ra một vệt ánh sáng, hình thành từng đạo hoa văn, đánh về phía Lăng Hàn.
Công kích cấp bậc Thần Thai Cảnh! Công kích như vậy dù cho Lăng Hàn tăng tốc độ lên gấp mười lần cũng không thể tránh thoát được.
Mà khi đạo quang ảnh này sắp đánh lên người hắn, thân hình của hắn lóe lên, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
Nhưng trong thời gian nháy mắt lại từ trong Hắc Tháp xuất hiện.
Bởi vì tốc độ quá nhanh, làm cho người ta cảm giác hắn như chưa từng biến mất, nhưng công kích kia lại rơi xuống khoảng không.
– Ồ! Dung Hoàn Huyền vô cùng khiếp sợ.
Bởi vì hắn tự nghĩ một đòn này là tuyệt đối không thể tránh thoát.
Dù sao cũng là công kích của Thần Thai Cảnh! Nếu như nhãn lực của hắn cao minh hơn, nói không chắc có thể phát hiện Lăng Hàn biến mất lại xuất hiện, nhưng Dũng Tuyền Cảnh? Còn không được! Lăng Hàn tính toán quá xảo diệu, vào ra vừa vặn để công kích đánh hụt.
Đi ra sớm một chút, hắn nhất định sẽ bị đánh trúng, mà chậm một chút thì sẽ lộ kẽ hở.
Nhãn lực, sức phán đoán của Thiên Nhân Cảnh há lại bình thường? Nhưng hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều, bởi vì đã có rất nhiều thi thể công kích hắn.
Ngân Giáp Thi vừa xông lên, két… liền bị một lão thi đập thành mảnh vỡ.
Sinh Hoa Cảnh! Dung Hoàn Huyền không có chút tính khí, thân hình vội vàng lóe lên, trốn vào trong quan tài.
Oành oành oành oành, vô số đạo công kích đánh tới.
Tam Sinh quan bị kích phát, mạch văn trên thân quan tài lóe sáng, nổ ra từng đạo hắc quang.
Dù sức chiến đấu của những thi thể này ít nhất cũng là Thần Thai Cảnh, nhưng ở dưới hắc quang căn bản không có một tia chống cự, trong nháy mắt liền bị tan rã, hóa thành hắc thủy.
Như vậy tiếp theo, cơ bản hết thảy thi thể đều bị thu hút tới.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, thân hình gia tốc, trong nháy mắt liền biến mất ở phương xa.
Mà Dung Hoàn Huyền thì chỉ có thể ở trong quan tài nguyền rủa, cầu Lăng Hàn bị bộ thi thể nào đó đánh giết.
Lực lượng của những thi thể này rất lớn, nhưng tốc độ không nhanh.
Sau khi Lăng Hàn giết ra trùng vây, liền thoát khỏi truy binh, tiếp tục chạy về phía cột sáng màu đen.
Hắn có thủ ký của Tiêu Đinh lưu lại, một đường tách ra khu vực nguy hiểm.
Nhưng tiếp tục tiến lên một đoạn, liền đến cực hạn của Tiêu Đinh.
Nói cách khác, nơi này có thể gặp nguy hiểm mà không biết.
Lăng Hàn không ngừng tra nhìn bản thân, lưu ý tất cả biến hóa nhỏ bé, nhưng huyết dịch, tim đập,… hết thảy không có thay đổi.
Hắn càng ngày càng tiếp cận cột sáng màu đen kia, ý thức được mình có khả năng vạch trần một bí ẩn thiên cổ, không khỏi có chút hưng phấn.
Lại đi một đoạn đường, hắn thỉnh thoảng giơ tay lên, nhưng ngơ ngác phát hiện trên mu bàn tay lại xuất hiện một hoa văn màu đen, giống những thi thể từ giữa bầu trời rơi xuống kia.
Làm sao có khả năng! Hắn rõ ràng không có cảm giác bất kỳ biến hóa nào, nhưng bất tri bất giác lại xảy ra biến hóa, để hắn kinh tâm.
Phải biết hắn có năng lực cảm ứng của Thiên Nhân Cảnh, nhưng vẫn ở trong lúc vô tình trúng chiêu.
Trong ghi chép Tiêu Đình có nói, nơi này có sức mạnh thần bí cảm hoá hắn, để hắn không còn là mình.
Như vậy, sẽ giống những thi thể giữa bầu trời kia, ở dưới hoa văn thần bí thôi thúc, như xác chết di động, xác thực không còn là mình.
Lăng Hàn hơi suy nghĩ, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
Ở trong Hắc Tháp, hắn là chúa tể.
Hắn né đám người Lưu Vũ Đồng, không cho các nàng phát hiện mình đến.
– Cút ra ngoài cho ta! Lăng Hàn hừ một tiếng, một luồng sức mạnh to lớn từ trong cơ thể hắn bộc phát ra, để hắn như biến thành Thái Dương.
Những hoa văn trên da dồn dập phá nát, hóa thành từng sợi tơ màu đen, dung hợp lại cùng nhau thì lớn như sợi tóc.
Sợi tơ đen này giống như có sinh mệnh, không ngừng vặn vẹo.
Thậm chí phát sinh tiếng rít, thẳng vào ý thức hải.
– Địa bàn của ta ta làm chủ, mặc kệ ngươi là thứ gì, cũng phải đàng hoàng cho ta! Tay phải của Lăng Hàn ấn nhẹ, sợi tơ đen kia chỉ có thể ngoan ngoãn trôi nổi ở giữa không trung.
Vèo, Tiểu Tháp xuất hiện, nhẹ nhàng rung động.
– Ngươi biết đây là vật gì không? Lăng Hàn hỏi.
– Ma khí.
Trong đó có một tia ý chí, có thể điều khiển sinh linh, biến chúng thành con rối của mình.
Tiểu Tháp hồi đáp.
Lăng Hàn gật đầu.
Hắn thấy mạch văn lóng lánh trên thân những người chết kia, thật giống như xác chết di động.
Mà cuối cùng, sợi tơ đen này mới là then chốt.
– Có điều, ma khí thuần túy là một loại năng lượng không tệ, ngươi có thể dùng để phạt mao tẩy tủy.
Ta có thể mài đi ý chí trong đó, để ngươi sử dụng.
Chỉ là số lượng quá ít, hiệu quả có hạn.
Tiểu Tháp lại nói.
– Thật sự? Tiểu Tháp nhẹ nhàng chấn động:
– Đương nhiên.
Lăng Hàn kinh ngạc.
Điều này cũng có thể thấy đẳng cấp của Hắc Tháp cao cỡ nào.
Cũng đúng, kiếp trước chỉ nhẹ nhàng chấn động, hắn liền chết.
Hắn cầm sợi tơ đen kia.
Hiện tại đồ chơi này đã không còn phản kháng, mà hắn cũng có thể cảm ứng được sức mạnh trong đó.
Có khác biệt với linh khí, nhưng càng thêm bàng bạc.
Hắn hơi suy nghĩ, lần nữa xuất hiện ở ngoại giới.
– Ồ? Một đạo ý niệm đột nhiên vang vọng ở trong ý thức hải của hắn.
– Ai! Lăng Hàn lập tức quát lên.
– Tiểu quỷ thật thú vị! Đạo ý niệm kia nói:
– Bản tọa phát hiện một tia ý thức triệt để mất đi liên hệ với bản tọa, vừa vặn là đạo ở trên thân thể của ngươi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 242: Tu La Ma Đế
Lăng Hàn cười khẩy nói:
– Người lớn như vậy, còn giấu đầu lòi đuôi, không sợ bị chê cười sao?
– Ha ha, người trẻ tuổi, thời điểm bản tọa tung hoành thiên hạ, lão tổ tông của ngươi còn không có sinh ra đâu! Âm thanh kia cười cợt, có vẻ không sao cả.
– Cũng được, bản tọa tên Tu La Ma Đế! Ma Đế? Lăng Hàn sững sờ.
Tiêu Đinh từng nói, chủ nhân của Ma Thiên Bí Cảnh gọi “Ma Chủ”, lẽ nào chính là người này? Hắn lạnh nhạt nói:
– Ngoại hiệu này đúng là rất uy phong, có điều ngươi không có tên tuổi sao?
– Ha ha ha ha, người trẻ tuổi muốn điều tra bản tọa sao? Tu La Ma Đế cười lớn.
– Ai, bản tọa đã quá lâu chưa nhìn thấy người, liền lải nhải với ngươi mấy câu a! Lăng Hàn cũng không cảm kích, lãnh đạm nói:
– Tâm tình của Ma Đế đại nhân thật tốt, vừa ra tay là dùng bí pháp muốn điều khiển người.
Ta cũng không dám nói chuyện phiếm với Ma Đế đại nhân, nói không chắc lúc nào đó lại trúng chiêu.
Tu La Ma Đế cười hì hì, không hề nổi giận khi bị người vạch trần mình làm ác:
– Nơi này là bí địa, bị vô số cấm chế phong tỏa, không thể cho người tiến vào.
Bản tọa phụ trách trấn áp nơi đây, sẽ không để cho bất luận người nào thông qua.
Là chính ngươi đụng vào lưỡi thương nha.
Lời này thật giống như có chút đạo lý.
Lăng Hàn cũng là người từng trải, tự nhiên sẽ không bị đối phương trả đũa liền mặt đỏ tới mang tai, tương tự cười nói:
– Lão tiền bối, nơi này đã hoang phế không biết bao nhiêu năm, sớm thành vật vô chủ! Võ giả chúng ta tiến vào các loại di tích thám hiểm không phải chuyện bình thường sao? Không biết thời điểm tiền bối tiến vào di tích, có đi hỏi thăm xem có thể đi vào hay không? Tu La Ma Đế cười to:
– Người trẻ tuổi, ngươi thật đúng là biết lý luận! Được, bản tọa không dây dưa chuyện ngươi xông vào nơi này là đúng hay sai.
Có điều, nếu ngươi đi vào, hơn nữa có năng lực, thật có thể hoàn thành một tâm nguyện của bản tọa.
Trong lòng Lăng Hàn cười gằn.
Muốn nói biết lý luận chính là Tu La Ma Đế này, nhẹ nhàng liền bỏ qua chuyện muốn khống chế hắn vừa nãy.
Nhưng hắn muốn từ trên người đối phương dụ ra tin tức, tự nhiên không thể tóm chặt sự kiện kia không tha.
Nếu không sẽ có thể làm lộn tung lên.
– Không biết tiền bối có tâm nguyện gì? Hắn hỏi.
– Chờ bản tọa nói cho ngươi biết nguyên nhân vì sao Ma Thiên Bí Cảnh tồn tại đã.
Tu La Ma Đế thở dài, chủ động nói ra đồ vật mà Lăng Hàn muốn biết.
– Ở trước đây thật lâu, ít nhất cũng mấy vạn năm đi, có một tồn tại vô cùng mạnh mẽ xuất hiện ở thế giới này, được gọi là Hỗn Nguyên Thần… Thần? Trong lòng Lăng Hàn chấn động.
Phá Hư Cảnh đạt đến mức tận cùng thì có thể Phá Toái Hư Không, tiến vào Thần giới trong truyền thuyết.
Lẽ nào Hỗn Nguyên Thần này là từ Thần giới hạ xuống? Nếu thật có nhân vật như vậy, thì hắn không phải vô địch rồi sao?
– Tuy Hỗn Nguyên Thần mạnh mẽ, nhưng bởi vì tội ác ngập trời, dẫn tới vô số cường giả chinh phạt.
Sau khi trả giá thật lớn, Hỗn Nguyên Thần bị đánh bại.Thân thể của hắn bị chia làm chín bộ phận, phân biệt trấn áp trong chín bí cảnh.
Tu La Ma Đế lại nói.
Đột nhiên Lăng Hàn cả kinh, cau mày nói:
– Nơi này trấn áp một trong chín phần thân thể của Hỗn Nguyên Thần?
– Không sai.
Lăng Hàn kinh ngạc, lại nói:
– Ngươi nói là thân thể, không phải thi thể?
– Hỗn Nguyên Thần quá mạnh mẽ, dù bị đánh thành mảnh vỡ cũng có thể lập tức phục hồi như cũ, căn bản không thể giết chết.
Bởi vậy, chỉ có chia thân thể của hắn làm chín phần, để suy yếu sức mạnh của hắn, lại phân biệt trấn áp.
Tu La Ma Đế giải thích.
Tê… Không hổ là thần, thật trâu bò.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lại hỏi:
– Tại sao không chia hắn làm mười phần, trăm phần?
– Bởi vì chín là con số cực hạn.
Vượt qua chín, Hỗn Nguyên Thần có thể ở trong một phần khuyết chi nào đó phục sinh.
Mà dưới chín, sức mạnh của hắn cũng chỉ có thể bị phân hoá.
Bởi vậy, cực hạn chính là chín.
Tu La Ma Đế nói.
Lăng Hàn gật đầu.
Cái giải thích này hắn hiểu, nhưng lại hỏi:
– Đã nhiều năm như vậy, Hỗn Nguyên Thần còn chưa chết sao?
– Sinh mệnh của Thần, dài lâu vượt quá tưởng tượng của ngươi.
Tu La Ma Đế từ tốn nói.
– Tựa hồ sinh mệnh của tiền bối cũng rất dài.
Lăng Hàn cũng từ tốn nói.
– Ha ha ha ha, cái này dính đến một cơ mật khác.
Cũng là tâm nguyện mà bản tọa muốn ngươi hoàn thành thay.
Tu La Ma Đế cười nói.
– Phân biệt trấn áp Hỗn Nguyên Thần ở dưới chín bí cảnh, này cũng chỉ có thể áp chế tạm thời.
Chín thân thể của hắn vẫn sẽ dựa vào bản năng thoát vây, dung hợp lẫn nhau.
Hắn dừng một chút, lại nói:
– Bởi vậy, mỗi bí cảnh đều có cấm chế mạnh mẽ, lấy cường hóa phong tỏa.
Thế nhưng, lực lượng cấm chế theo thời gian trôi đi mà chậm rãi yếu bớt.
Hẳn là ở hơn hai vạn năm trước, cấm chế đã suy yếu đến mức sắp không cách nào trấn áp Hỗn Nguyên Thần, nên bản tọa lấy thân thể dung hợp cấm chế, lần thứ hai gia cố nó.
Cái này Tiêu Đinh đã từng nói, là thời điểm bọn họ bị mệnh lệnh rời đi Ma Thiên Bí Cảnh? Lăng Hàn thầm nghĩ, ở trên suy luận là không có vấn đề gì.
Nếu đúng như đối phương nói, vì trấn áp Hỗn Nguyên Thần mà hắn hi sinh, dung hợp cấm chế, phần ân tình này tuyệt đối nên được tôn kính.
Hắn gật đầu nói:
– Cách làm của tiền bối để vãn bối khâm phục.
Tu La Ma Đế thở dài, dừng một chút, lại nói:
– Tâm nguyện to lớn nhất của Bản tọa, chính là vĩnh viễn tiêu diệt Hỗn Nguyên Thần! Cái này nguyên bản là chuyện không thể nào, nhưng bản tọa cùng cấm chế dung hợp, trải qua vạn năm không ngừng chiến đấu với thân thể của Hỗn Nguyên Thần, đối với Hỗn Nguyên Thần cũng có hiểu rõ cực sâu.
– Người trẻ tuổi, bản tọa có biện pháp triệt để tiêu diệt Hỗn Nguyên Thần, ngươi có nguyện ý giúp bản tọa không? Lăng Hàn mỉm cười.
Tuy Tu La Ma Đế nói dõng dạc, nhưng hết thảy chỉ là lời hắn nói mà thôi.
Lăng Hàn làm người hai đời, há có thể tin lời một phía, tự nhiên có phán đoán của mình.
Hắn nói:
– Không biết phải giúp thế nào?
– Nơi này trấn áp cánh tay trái của Hỗn Nguyên Thần, bản tọa có thể trợ giúp ngươi luyện hóa! Như thế, sẽ triệt để tiêu diệt một phần chín sức mạnh của Hỗn Nguyên Thần, mà ngươi… sẽ nắm giữ một bộ phận Thần thể.
Ngày sau ngươi xung kích Thần Cảnh, nói không chắc, chí ít cũng có thêm bảy, tám phần thắng lợi.
Tu La Ma Đế đột nhiên tung ra đĩa bánh lớn, đủ để đập ngất bất cứ người nào.
Phá Toái Hư Không, thành tựu Thần linh, đây là giấc mơ của mỗi võ giả! Kiếp trước Lăng Hàn không ngừng tiến vào di tích thám hiểm, không phải là vì đột phá Phá Hư Cảnh sao? Mà mục đích bước vào Phá Hư Cảnh là gì? Thành thần! Hiện tại tựa hồ có một con đường quang minh đặt trước mặt hắn, một bước thông thiên! Nắm giữ một cánh tay của Thần, khái niệm này nghĩa là gì? Dù lấy tu dưỡng của Lăng Hàn, tim cũng đập nhanh hơn ba phần.
Nhưng hắn lập tức trấn tĩnh lại nói:
– Phải làm sao?
– Đơn giản, chỉ cần lấy ra một thanh kiếm, bản tọa có thể thuyên chuyển toàn bộ lực lượng của cấm chế.
Đến thời điểm đó liền có thể trợ giúp ngươi dung hợp cánh tay của Thần, luyện hóa đi ý chí của Hỗn Nguyên Thần! Tu La Ma Đế có chút hưng phấn nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 243: Thật Giả?
Trong lòng Lăng Hàn hơi động:
– Kiếm gì?
– Linh khí cấp mười, Ma Sinh Kiếm! Tu La Ma Đế nói.
– Đây là bội kiếm của Ma Chủ đời thứ nhất sử dụng, dung hợp ý chí võ đạo của Ma Chủ, làm mắt trận nơi này.
Mà muốn luyện hóa cánh tay của Thần, thì phải mở trận pháp, bởi vậy nhất định phải lấy Ma Sinh Kiếm ra.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Mặc dù tiền bối nói đại nghĩa lẫm nhiên, thiên hoa loạn trụy, để trái tim nhỏ của ta không nhịn được nhảy loạn.
Nhưng ta sao biết, ngươi không phải Hỗn Nguyên Thần gì kia giả mạo, kỳ thực là muốn gạt ta mở cấm chế, thả ngươi đi ra?
– Ha ha ha ha! Tu La Ma Đế cười to, sau đó nghiêm nghị nói:
– Bản tọa có thể lấy linh hồn thề, bản tọa chính là Tu La Ma Đế, tuyệt đối không phải Hỗn Nguyên Thần.
Nếu có nửa câu nói dối, liền để linh hồn ta vĩnh viễn nằm trong Luân Hồi, vạn thế không được siêu sinh.
Linh hồn chi thệ! Đây là lời thề nghiêm túc nhất! Võ giả cảnh giới càng cao thì càng không dám thề loạn.
Bởi vì từ nơi sâu xa có thiên ý, cầm linh hồn thề sẽ bị thiên đạo khắc họa, làm trái tuyệt đối không có kết quả tốt.
Kiếp trước Lăng Hàn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên biết linh hồn chi thệ tuyệt không giả được.
Có điều, khóe miệng của hắn lại lộ ra một nụ cười.
Tuy linh hồn chi thệ không thể giả, nhưng cố sự của Tu La Ma Đế có thể giả.
Như vậy lời thề này của hắn tự nhiên không có chút ý nghĩa nào.
Lăng Hàn suy nghĩ, có nên mạo hiểm như vậy hay không? Nếu có thể lấy Ma Sinh Kiếm, mang cánh tay Thần vào Hắc Tháp, vậy quản ngươi có âm mưu quỷ kế hay không, ta vẫn thu thập ngươi đến ngoan ngoãn.
Chỉ là Linh khí cấp mười khẳng định là điều chắc chắn, nhưng cánh tay Thần… Kia là Thần cấp, ngang hàng với Hắc Tháp, có thể luyện hóa sao? Hơn nữa Ma Sinh Kiếm khẳng định có khí linh tồn tại, cánh tay Thần càng có tàn thức của Hỗn Nguyên Thần, phải cần đối phương đồng ý mới có thể thu vào Hắc Tháp, hắn không chiếm cứ quyền chủ động nha.
Bởi vậy Lăng Hàn không dám vọng động quyết định.
– Người trẻ tuổi, chẳng lẽ ngươi không tin bản tọa? Tu La Ma Đế hừ một tiếng, lộ ra vẻ bất mãn.
– Cũng được, bản tọa liền mời khí linh của Ma Sinh Kiếm đến, chính ngươi hỏi nó là được.
Chỉ một hồi, một vệt quang ảnh từ đằng xa bay nhanh đến, đúng là một thanh kiếm.
Trên thân kiếm có rất nhiều mạch văn, hình thành từng ký tự.
Liếc mắt nhìn liền để đầu của Lăng Hàn giống như đun sôi, cực kỳ khó chịu.
Tuyệt đối vượt qua cấp chín, bằng không ý chí võ đạo kia không thể để Lăng Hàn chỉ liếc mắt nhìn liền không chịu nổi.
– Đúng là khí linh.
Tiểu Tháp truyền đến một thanh âm.
Ý thức của nó liên kết với Lăng Hàn, bất cứ lúc nào cũng có thể câu thông mà không cần lo lắng bị người biết.
– Ta chính là Ma Sinh Kiếm! Thanh kiếm này rung lên khe khẽ, lan truyền ra một đạo thần thức.
Đúng là linh khí cấp mười! Lăng Hàn vui mừng.
Hắn dự định đi kiếm đạo, tự nhiên khát vọng nắm giữ một linh khí cấp cao.
Nếu có thể được Ma Sinh Kiếm, vậy trước khi hắn đột phá Thần Cảnh là căn bản không cần cân nhắc vấn đề binh khí.
– Người trẻ tuổi, hiện tại ngươi còn có địa phương gì hoài nghi bản tọa? Thanh âm của Tu La Ma Đế vang lên ở trong óc Lăng Hàn.
Hắn chỉ có thể dùng thần thức câu thông.
Lăng Hàn tươi cười, trong lòng thì nói với Tiểu Tháp:
– Ngươi có thể giúp ta thu phục bản thể khí linh này không? Tiểu Tháp trầm mặc một hồi, tựa hồ đang suy nghĩ:
– Nếu như ta bạo phát toàn bộ sức chiến đấu, có thể hủy diệt tất cả tồn tại của một giới này, thu phục Linh khí cấp mười tự nhiên dễ như ăn cháo.
Nhưng nơi sâu xa trong trí nhớ của ta, có một âm thanh nói cho ta biết, tuyệt không thể lộ mình ra ngoài.
Vạn năm trước vì cùng ngươi hòa làm một thể, ta dùng hết sức mới khôi phục chút nguyên lực.
Mà vì để cho ngươi đoạt xác sống lại, ta lại dùng sạch sẽ nguyên lực vừa ngưng tụ ra.
Nếu hiện tại ra tay nữa, không có nguyên lực che đậy thiên cơ, sự tồn tại của ta nhất định sẽ bị rất nhiều nhân vật mạnh mẽ phát hiện.
Đến thời điểm đó ngươi sẽ chết, mà ta sẽ bị tước đoạt.
Lăng Hàn không có nghe được “Nguyên lực” cùng “Linh lực” khác biệt, thở dài nói:
– Nói nửa ngày, ngươi là không thể ra tay?
– Có 1 vạn năm để ta khôi phục nguyên lực, ta có thể ra tay một lần.
Tiểu Tháp nói.
Sắc mặt của Lăng Hàn quái lạ.
Một vạn năm, hắn hoặc là thành Thần, hoặc là thành một bộ bạch cốt, tuyệt đối không chờ được Tiểu Tháp phát uy.
– Có điều, nếu ngươi có thể mang bản thể của khí linh vào trong cơ thể ta, vậy ta có thể ra tay không kiêng dè chút nào, trấn áp nó! Tiểu Tháp lại bổ sung.
Nói đến nói đi, vẫn phải mang Ma Sinh Kiếm vào trong Hắc Tháp.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lại nói:
– Ngươi cảm thấy Tu La Ma Đế nói, có mấy phần chân thực?
– Ta không biết lòng người, không cách nào phán đoán thật giả.
Tiểu Tháp nhẹ nhàng chấn động, tựa hồ đang lắc đầu.
– Nhưng ta căn cứ thần thức lúc trước hắn lưu ở trên thân thể ngươi phán đoán, chỉ cần hắn tiến vào trong tháp, ta có thể tùy ý trấn áp hắn.
Lại phải tiến vào trong tháp.
Lăng Hàn thở dài, đây mới là khó nhất.
Hắn rõ ràng nắm một lá bài rất tốt, nhưng không có cơ hội ra.
Vậy cho dù bài tốt cũng chỉ có thể nát ở trong tay, để hắn vô cùng phiền muộn.
Hả? Lăng Hàn hơi run run, nhìn lại phía sau.
Thanh âm ầm ầm ầm vang lên, chỉ mấy hơi thở, liền thấy ba chiếc quan tài như mọc chân, một đường trượt tới đây.
Dung Hoàn Huyền! Thật bám dai như đỉa.
Oành, Dung Hoàn Huyền nhảy ra quan tài, ánh mắt nhìn Lăng Hàn, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc nói:
– Ngươi dĩ nhiên không có bị ma khí cảm hoá, giống những cặn bã kia biến thành xác chết di động?
– Ngươi cũng không có, huống chi là ta? Lăng Hàn từ tốn nói.
– Ý của ngươi là, ngươi mạnh mẽ hơn ta? Dung Hoàn Huyền híp mắt nói, lộ ra khí tức nguy hiểm.
– Cái này không phải sự tình rõ ràng sao? Lăng Hàn cười nói.
Có lẽ ở trong thời gian rất dài, người này sẽ trở thành đối thủ của mình, tự nhiên không ngại trào phúng một hồi.
Dung Hoàn Huyền giận dữ, muốn ra tay.
Nhưng đột nhiên hắn ngẩn ra, như nghiêng tai lắng nghe.
Lăng Hàn lập tức đoán được, Tu La Ma Đế đang nói sự tình cánh tay thần, Ma Sinh Kiếm cho Dung Hoàn Huyền biết.
– Ha ha ha ha! Dung Hoàn Huyền cất tiếng cười to.
– Không nghĩ tới a không nghĩ tới, nơi này lại còn ẩn giấu bí mật lớn như vậy, không uổng phí ta chết một Ngân Giáp Thi! Lăng Hàn biết hắn đã ý động nói:
– Dung Hoàn Huyền, ngươi cần phải hiểu rõ, đừng trầm mình vào đó.
Dung Hoàn Huyền cười ngạo nghễ.
Hắn có Tam Sinh quan, đây chính là Linh khí cấp mười, khẳng định không sợ Ma Sinh Kiếm.
Mà coi như Hỗn Nguyên Thần lúc trước cường đại, nhưng hôm nay bị cắt thành chín khối, nó còn sót lại bao nhiêu sức mạnh? Hơn nữa, hắn không phải ngớ ngẩn, chẳng lẽ không nhìn rõ ràng sẽ hành động sao? Vèo, Khí linh của Ma Sinh Kiếm đã phi động.
Dung Hoàn Huyền lập tức nhảy vào trong quan tài đi theo, tốc độ cực nhanh.
Lăng Hàn lắc đầu, cũng đi theo sau.
Tuy hắn không phải chúa cứu thế, nhưng không hy vọng thiên hạ đại loạn, tự nhiên phải đề phòng Dung Hoàn Huyền làm ra sự tình rối rắm thêm.
Đối phương là đệ tử của Thiên Thi Tông, đã không thể xem như người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 244: Trận Pháp Hạch Tâm
Kỳ thực Lăng Hàn còn có nhiều vấn đề không có hỏi Tu La Ma Đế.
Tỷ như vì sao ở trên trời có nhiều thi thể như vậy? Nếu Ma Thiên Bí Cảnh cách một thời gian sẽ mở ra, tại sao đến lúc này mới tìm tới hắn và Dung Hoàn Huyền? Lẽ nào trước kia không có ai chạy qua Lôi Hà sao? Lăng Hàn nghĩ đến ma khí, lẽ nào không chống đỡ được ma khí liền không có tư cách tiếp xúc Tu La Ma Đế? Hắn đi ở phía sau, ngược lại chỉ cần không mất dấu là được.
Bọn họ đi rất lâu, Ma Sinh Kiếm rốt cục ngừng lại.
Phía trước xuất hiện một tế đàn to lớn, hình tròn, trung gian nhô cao.
Mà bốn phía là bình đài, có thể nhìn thấy trên đất vẽ từng ký tự, thâm ảo khó hiểu.
Lăng Hàn cũng xem không hiểu.
Hắn đưa mắt nhìn bộ phận nhô ra của tế đàn.
Phía trên đặt một thanh kiếm, dáng dấp hoàn toàn tương tự khí linh tự xưng Ma Sinh Kiếm kia.
Xem ra, nó đúng là khí linh của thanh kiếm này.
Trên thân kiếm quấn quanh từng sợi hắc khí, thật giống như hóa thành Ma Long, đang không ngừng cuốn lấy.
Vèo, giữa bầu trời, khí linh kia đột nhiên đi vào trong bảo kiếm, không còn tái hiện nữa.
– Người trẻ tuổi, tạo hóa chỉ có một, ai được Ma Sinh Kiếm, bản tọa liền ban cho hắn tạo hóa.
Thanh âm của Tu La Ma Đế vang lên lần thứ hai.
Dung Hoàn Huyền cười ha ha, từ trong quan tài nhảy ra nói:
– Tự nhiên là của ta! Nhưng chỉ trong nháy mắt, trên người hắn đột nhiên che kín ma văn màu đen, cả kinh đến hắn hô to một tiếng, lập tức nhảy vào trong quan tài.
Con mắt của Lăng Hàn căng thẳng.
Ma khí nơi này quá mãnh liệt, Dung Hoàn Huyền chỉ hiện thân liền bị ma khí quấn quanh.
Nếu không phải hắn có Tam Sinh quan, phỏng chừng một chút ấy cũng đủ để tâm thần hắn thất thủ, trở thành con rối bị ma khí điều khiển.
Kỳ quái, vậy sao hắn không có chuyện gì? Lẽ nào, hắn luyện hóa đạo ma khí kia, ma khí trong này sợ hãi? Hô! Tam Sinh quan rung động nhè nhẹ, mặt trên có từng đạo từng đạo hoa văn phát sáng, hình thành một ký tự cổ điển.
Tiếp theo liền có từng sợi từng sợi hắc khí từ trong quan tài xông ra, rất nhạt.
Hiển nhiên, cái thi quan này đang giúp Dung Hoàn Huyền loại bỏ ma khí.
Chỉ là nó còn xa mới có thể so với Hắc Tháp.
Lăng Hàn chỉ cần một ý nghĩ liền trục xuất ma khí, Tiểu Tháp càng dễ dàng hàng phục ma khí.
Qua chí ít một canh giờ, quan tài đồng mới không thả ra hắc khí nữa.
Hiển nhiên ma khí trên người Dung Hoàn Huyền đã bị trục xuất sạch sẽ.
– Lăng Hàn, tại sao ngươi không có chuyện gì? Dung Hoàn Huyền ở trong quan tài kêu lên, hiển nhiên là không dám hiện thân.
Lăng Hàn nhún vai một cái nói:
– Tại sao phải nói cho ngươi?
– Hừ! Dung Hoàn Huyền cũng biết mình phí lời, nhưng hắn rất hiếu kỳ.
Ngay cả hắn cũng phải dựa vào Tam Sinh quan mới miễn bị ma khí ăn mòn, Lăng Hàn dựa vào cái gì? Lăng Hàn vòng quanh tế đàn nói:
– Không sai.
Đây là hạch tâm của một trận pháp, mà Ma Sinh Kiếm chính là mắt trận.
Lấy Ma Sinh Kiếm, trận pháp này không nói hoàn toàn mất hiệu lực, nhưng chí ít cũng phế hơn nửa.
– Người trẻ tuổi, bản tọa thật coi thường ngươi, lại có kiến thức như vậy! Thanh âm của Tu La Ma Đế lại vang lên.
– Lấy thanh kiếm này, không chỉ có thể được Linh khí cấp mười, thậm chí có thể được cánh tay của Thần! Lăng Hàn không nói.
Một lát sau, hắn lộ ra nụ cười nói:
– Trên đời này không có chỗ tốt tặng không, rất nhiều bất hạnh đều bắt nguồn từ tham lam.
Ta không tin ngươi!
– Tại sao? Tu La Ma Đế không hiểu hỏi.
– Một ác ma tùy ý dùng ma khí điều khiển người khác, giao dịch với hắn, không phải là bị người bán còn muốn đếm tiền cho người ta sao? Lăng Hàn từ tốn nói.
Hắn áp chế lòng tham của mình.
– Người trẻ tuổi, ngươi hiểu lầm.
Bản tọa tu luyện ma công, sau khi dung hợp với trận pháp, ma khí tự nhiên tràn ngập cả thế giới này.
Hơn nữa, bản tọa đã mất thân thể, căn bản không thể khống chế ma khí! Tu La Ma Đế giải thích.
Lăng Hàn nhún vai nói:
– Ta cảm thấy như vậy rất tốt.
Không bằng để Hỗn Nguyên Thần này vẫn bị trấn áp.
Lại quá mấy trăm năm, ta có thể đạt đến Phá Hư Cảnh.
Đến thời điểm đó ta lại trở về gia cố trận pháp, bảo đảm để hắn vĩnh viễn không thể vươn mình.
Tu La Ma Đế nhất thời im lặng, qua một hồi lâu mới nói:
– Cơ duyên lớn như vậy, ngươi lại bỏ qua? Linh khí cấp mười, cánh tay Thần, xác thực đều là thứ tốt, nhưng Lăng Hàn luôn cảm thấy sự tình quá thuận lợi, thuận lợi như là một cái bẫy, để hắn cảnh giác mãnh liệt.
– Không, cơ duyên này là của ta! Oanh, một cái quan tài bay tới.
Tiếng gào của Dung Hoàn Huyền cũng từ trong truyền ra.
– Cơ duyên của ta, ai cũng không cướp được! Hắn chính là bị ép vào tuyệt cảnh mới được truyền thừa của Thiên Thi Tông, thu được thực lực vươn mình, tiêu diệt kẻ thù.
Hơn nữa tiền đồ quang minh, có hi vọng trở thành cường giả hiếm có trong thiên địa.
Bởi vậy, hắn rất tin tưởng cơ duyên, càng tin tưởng vận may của mình.
Linh khí cấp mười, cánh tay Thần này chính là thượng thiên cho hắn, chỉ thuộc về hắn, tuyệt không thể bị người đoạt! Ầm ầm ầm, dưới sự sai khiến của hắn, quan tài đồng trực tiếp trượt về phía tế đàn.
Ong ong ong, toà tế đàn này bị kích hoạt.
Đây là hạch tâm của toàn bộ trận pháp, cũng là bộ phận có uy lực mạnh nhất.
Từng đạo mạch văn phát sáng, những ký tự kia đột nhiên sống lại, dồn dập tái hiện.
Một màn kinh người xuất hiện! Những ký tự này hóa thành từng hình người bạch sắc, nhưng không mũi không mắt không miệng, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều là ký tự lít nha lít nhít phát sáng.
Oanh, những phù nhân kia dồn dập ra tay, đập tới quan tài đồng.
Lăng Hàn lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn có thể trăm phần trăm khẳng định, sức mạnh của những phù nhân này chỉ là Thiên Nhân Cảnh! Sao có thể có chuyện đó? Có một Linh khí cấp mười làm mắt trận, trận pháp hóa ra phù nhân làm sao cũng có thể nắm giữ sức mạnh của Phá Hư Cảnh a! Bằng không thì dứt khoát dùng mười Linh khí cấp chín thay thế.
Lẽ nào một Linh khí cấp mười còn không sánh được mười Linh khí cấp chín sao? Oành oành oành, những công kích này đánh lên quan tài, kích thích mạch văn trên quan tài kích hoạt, thả ra hào quang màu đen.
Không chỉ cản lại công kích của phù nhân, còn thuận thế phản kích, có vẻ rất thô bạo.
Quan tài đồng này tuyệt đối là bảo vật cấp mười.
Hắc quang diệu chuyển, chỉ cần phù nhân bị chiếu trúng, ký tự đó sẽ lập tức ảm đạm.
Nhưng không có giống như trước, hắc quang tràn ra, mở rộng thương thế.
Hiển nhiên, đối đầu tồn tại cấp chín, tuy quan tài đồng chiếm thượng phong, nhưng không đến nỗi nghịch thiên.
Tuy quan tài đồng bị hạn chế, nhưng vẫn không ngừng di động về phía trước, chỉ là tốc độ rất chậm.
Lăng Hàn nhíu chặt lông mày.
Nếu như để Dung Hoàn Huyền lấy Ma Sinh Kiếm, trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hắn hừ một tiếng, xòe tay trái ra, muốn dùng Hấp Huyết Nguyên Kim kéo quan tài đồng trở về.
– Người trẻ tuổi, ngươi không muốn cơ duyên thì thôi, còn muốn ngăn trở người khác thu được cơ duyên, ngươi quá mức rồi! Thanh âm của Tu La Ma Đế vang lên.
Trên tay Lăng Hàn xuất hiện một đám lớn ma văn màu đen, để động tác của hắn ngừng lại.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 245: Ma Đầu Xuất Thế
Lăng Hàn cảm thấy cánh tay này của mình thoát ly khống chế, tự nhiên không cách nào đánh Hấp Huyết Nguyên Kim ra.
Mà ma văn đang nhanh chóng mở rộng, lan tràn về phía đầu của hắn.
Đồng thời cũng có một luồng khí tức tà ác không cách nào hình dung sinh sôi ở trong cơ thể hắn, thật giống như muốn nuốt chửng hắn.
– Ha ha ha ha, trở thành nô bộc của bản tọa đi! Tựa hồ trên người ngươi cất giấu bí mật gì đó, bản tọa rất muốn biết! Thanh âm của Tu La Ma Đế lại vang lên.
Lăng Hàn hừ một tiếng, nhưng lúc này hắn không kịp nghĩ tới Dung Hoàn Huyền.
Nếu thật cho ma văn lan tràn đến đầu, ý thức của hắn chắc chắn sẽ bị ma khí xóa đi.
Từ đây trở thành một xác chết di động, bị Tu La Ma Đế chi phối.
Thân hình hắn lóe lên, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
– Cút ra ngoài cho ta! Hắn quát to, sức mạnh huyền diệu phun trào.
Từng luồng hắc khí từ trong cơ thể hắn bay ra, để hắn cảm giác tinh thần thoải mái.
– Tiểu Tháp! Không gian rung động, Tiểu Tháp xuất hiện.
Nó chỉ khẽ run lên, hết thảy hắc khí bị ngưng tụ thành một đoàn, trong nháy mắt liền bị xóa đi ý thức, trở thành một đoàn ma khí thuần túy.
Thân hình của Lăng Hàn lại lóe lên, xuất hiện ở ngoại giới.
– Cái gì, nhanh như vậy liền đuổi ma khí ra, luyện hóa ý thức của bản tọa! Tu La Ma Đế thét kinh hãi.
– Hừ, mấy vạn năm mưu đồ, há có thể hủy trong tay một tiểu nhi? Ngày hôm nay coi như trả giá to lớn hơn nữa, bản tọa cũng phải đạt thành mục đích! Oanh, trên người Lăng Hàn lại hiện ra hắc khí, phảng phất như linh xà, tranh nhau chen lấn chui vào trong cơ thể hắn.
– Đệt! Lăng Hàn mắng một tiếng, ngay lập tức lại tiến vào Hắc Tháp.
Tiểu Tháp ra tay, quét tận ma khí trên người hắn.
Lăng Hàn thầm so sánh, trước sau hai cỗ ma khí có chút không giống.
Cỗ ma khí trước có ý thức của Tu La Ma Đế, muốn khống chế hắn, điều khiển hắn.
Nhưng đoàn ma khí sau chỉ có thể hỗn loạn tâm trí của hắn, không còn ý thức của Tu La Ma Đế ở trong đó.
Rất đơn giản, đối phương sợ ý thức của mình bị tiêu diệt.
Thần hồn của một người là có hạn.
Tiêu diệt một bộ phận liền vĩnh viễn thiếu một bộ phận, đây là vĩnh viễn không thể bù đắp lại.
Bởi vậy, tuy Tu La Ma Đế muốn ngăn cản hắn kéo Dung Hoàn Huyền.
Nhưng tuyệt đối không thể đưa tới lượng lớn ý thức cho hắn tiêu diệt, cái này là tự sát.
Bởi vậy, Tu La Ma Đế bỏ đi ý nghĩ điều khiển hắn, chỉ muốn tâm trí của hắn lạc lối.
Dưới sự ảnh hưởng của ma khí biến thành ngớ ngẩn không có ý thức.
Đương nhiên, tiêu hao ma khí như vậy khẳng định sẽ để nguyên khí của Tu La Ma Đế tổn thương nặng nề.
Vì lẽ đó hắn mới nói “trả giá to lớn hơn nữa, bản tọa cũng phải đạt thành mục đích”.
Nhưng cũng có thể suy ra, mưu đồ của Tu La Ma Đế lớn đến mức nào, để hắn không tiếc tiêu hao cũng phải ngăn cản Lăng Hàn.
Lăng Hàn xuất hiện lần nữa, lần này chỉ bỏ ra nửa cái hô hấp.
Hắn nhìn lướt qua, chỉ thấy quan tài đồng cách Ma Sinh Kiếm càng ngày càng gần, nhưng Linh khí cấp mười kia không có dấu hiệu phát uy chút nào.
Bằng không, Linh khí cấp mười đối kháng Linh khí cấp mười, Tam Sinh quan tuyệt đối không chiếm được lợi ích gì.
Nghĩ đến trước kia Tu La Ma Đế và khí linh của Ma Sinh Kiếm một xướng một họa, hiển nhiên Ma Sinh Kiếm đã bị Tu La Ma Đế thu phục.
Hiện tại Dung Hoàn Huyền đang làm chân chạy cho Tu La Ma Đế, Ma Sinh Kiếm đương nhiên sẽ không phát uy.
Ngược lại, nếu như hiện tại hắn tiến vào tế đàn, vậy khẳng định sẽ bị Ma Sinh Kiếm đánh phủ đầu.
Như thế hắn ngoại trừ trốn vào Hắc Tháp thì không có biện pháp khác.
Tu La Ma Đế chỉ nhìn thấy tốc độ luyện hóa ma khí của hắn nhanh, cho rằng bảo vật trên người hắn mạnh hơn Tam Sinh quan nhiều.
Trên thực tế hắn không thể lấy ra Hắc Tháp.
Coi như thả Lăng Hàn tiến lên, Lăng Hàn cũng không thể ngăn cản Dung Hoàn Huyền, chỉ cần Ma Sinh Kiếm ra tay là được.
Nhưng làm sao Tu La Ma Đế có khả năng biết? Thấy Lăng Hàn vừa ra, hắn liền thuyên chuyển lượng lớn ma khí đi ăn mòn hắn.
Vừa ra vừa vào, hai người giống như chơi trốn tìm.
Lăng Hàn thu hoạch ma khí càng ngày càng nhiều, để hắn không khỏi vui vẻ.
Những ma khí này bị Tiểu Tháp luyện hóa đi tà tính, sẽ trở thành năng lượng cao cấp, có thể để hắn tăng thể chất, tu vi.
Người tốt a! Lăng Hàn thật muốn phát cho Tu La Ma Đế một tấm huy chương.
Người tốt như vậy không nhiều đâu, hắn cảm khái nói.
Nhưng vẫn ra ra vào vào rất nhiều lần, vơ vét lấy nhiều chỗ tốt hơn nữa.
Tu La Ma Đế quả thực muốn phát điên.
Nhưng hắn lại không biết kỳ thực Lăng Hàn hầu như không thể ngăn cản Dung Hoàn Huyền, còn tận lực dùng ma khí ăn mòn Lăng Hàn.
Cái tiêu hao này lớn đến mức để hắn không chịu nổi.
Cũng may, quan tài đồng rốt cục đi tới trước Ma Sinh Kiếm.
Hắn không khỏi dừng vận chuyển ma khí, tuy chỉ là một đạo thần thức, nhưng tỏa ra chờ mong vô cùng.
Nếu như lúc này hắn có thể hiển hóa, tất nhiên là mỏi mắt chờ mong, vô cùng kích động.
Dung Hoàn Huyền đẩy nắp quan tài, đưa tay ra, chụp vào Ma Sinh Kiếm.
Lăng Hàn vừa vặn đi ra, đang kỳ quái tại sao không còn ma khí, để hắn không quen.
Bỗng hắn ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy màn này.
Lúc này coi như hắn có thể ra tay cũng đã chậm, liền ngồi bàng quang, nhìn xem tiếp theo sẽ phát sinh cái gì.
Dung Hoàn Huyền tay nắm lấy Ma Sinh Kiếm, một tia hào quang bắn ra.
Mà quan tài đồng cũng phát sinh ánh sáng chói mắt, hình thành ký tự màu đen, đón lấy đoàn ánh sáng kia.
Lăng Hàn chỉ cảm thấy lóa mắt, cái gì cũng không nhìn thấy.
Nhưng hai tia sáng bắn ra một hồi liền dập tắt.
Chỉ nghe Dung Hoàn Huyền hét thảm một tiếng, cánh tay phải đứt rời, đang phun máu tươi.
Vèo, cánh tay cụt của hắn vẫn còn cầm Ma Sinh Kiếm.
Thật khéo, lại đang bay về phía Lăng Hàn.
Ầm ầm ầm, tế đàn rung động kịch liệt, cột sáng phóng lên trời kia xuất hiện từng vết rạn, vô số điểm đen từ giữa bầu trời rơi xuống.
Oanh! Từ đỉnh cột sáng bắt đầu đổ nát, một đường lan tràn xuống dưới.
Chỉ một hơi thở, liền hoàn toàn đổ nát.
Đùng đùng đùng đùng, thi thể rơi xuống đất.
Nhưng lần này không có đập ra lỗ thủng gì, cũng không có bò lên, mà mỗi người đều bị đập nát bét, biến thành một vũng máu.
Một tiếng vang ầm ầm, tế đàn nứt ra, xuất hiện một khe nứt sâu không thấy đáy.
Ngay sau đó, một đạo khói đen đột nhiên từ phía dưới xông ra, ở phía trên tế đàn hóa thành bóng người.
Lăng Hàn tay mắt lanh lẹ, đã tóm lấy tay cụt của Dung Hoàn Huyền, tự nhiên thuận tiện tóm Ma Sinh Kiếm luôn.
– Đưa tay của ta! Còn có kiếm của ta! Dung Hoàn Huyền vừa thấy, không kịp nghĩ tới đau, nhìn Lăng Hàn gầm lên.
Vèo, hình người trên bầu trời kia đột nhiên lao đến chỗ Lăng Hàn.
Đây quả nhiên là âm mưu! Lăng Hàn thầm nghĩ.
Nhưng ai bảo thằng ngu Dung Hoàn Huyền này kiên trì muốn đi rút kiếm chứ? Hiện tại thả ma đầu trấn áp trong bí cảnh ra, hắn cũng bó tay hết cách.
Thân hình hắn lóe lên, đã tiến vào trong Hắc Tháp.
Đoàn khói đen kia vồ hụt, lập tức xoay người lại, nhìn chằm chằm Dung Hoàn Huyền.
– Đệt! Dung Hoàn Huyền kinh hãi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










