[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 34 : Gặp Rắc Rối (c166-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 166: Gặp Rắc Rối
Ngồi ở trong biệt viện của Tích Hoa Các uống rượu ăn cơm, là có thể cho rằng thân phận bằng nhau sao, đây là logic kỳ ba cỡ nào a?
Hai con heo này, thân phận của Nguyên đại sư cao cỡ nào, lỗ mãng đi vào bái phỏng, vạn nhất kích thích đối phương, bị giết chết cũng là chết vô ích.
Chỉ tiếc, đôi tỷ muội này đã hồ đồ.
– Nương, chúng ta thật có thể tiến vào Tụ Nguyên Cảnh sao?
Trương Hoa thập phần hưng phấn nói.
– Đương nhiên, người ta là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, đừng nói Tụ Nguyên Cảnh, dù Dũng Tuyền Cảnh cũng dễ như ăn cháo!
Đại cô phất phất tay, thật giống như Nguyên Sơ là thủ hạ của nàng vậy, bảo hắn luyện đan liền đi luyện đan.
– Được được được, chúng ta nhanh đi!
Trương Hoa và Đồng Viễn đứng lên.
Thiên phú võ đạo của bọn họ đều không cao, kẹt ở Luyện Thể tầng chín chậm chạp không cách nào đột phá, tu vi bực này ở Hoàng Đô, tự nhiên là phế vật trong phế vật.
Hai đôi mẹ con đều như khỉ gấp đi ra cửa, cha mẹ của Khương Phi Yên muốn khuyên can, nhưng Lăng Hàn cho Kim Vô Cực một ánh mắt, ý bảo hắn ngăn cha mẹ của Phi Yên lại.
– Để bọn họ ăn chút vị đắng đi!
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Lăng huynh, kia là Nguyên đại sư a, vạn nhất hắn phẫn nộ…
Kim Thái Cực không phải ngớ ngẩn.
Đan sư Huyền Cấp trung phẩm muốn đối phó tiểu gia tộc Dũng Tuyền Cảnh, này chỉ là một ý nghĩ.
Bốn tên điên kia chết thì chết, nhưng chớ kéo Khương gia vào a.
– Không sao.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười.
Đổi thành người khác, có lẽ hắn còn phải phí chút tay chân, nhưng Nguyên Sơ, vốn là tiểu đệ của hắn a.
Khương Phi Yên và cha mẹ của nàng không ngốc, nghe hai người đối thoại, sao còn không hiểu đạo lý, biết Lăng Hàn mới là nguyên nhân mà bọn họ có thể tiến vào Tích Hoa Các.
Buồn cười a buồn cười, trước đó còn tưởng rằng hắn là ăn theo Kim Vô Cực.
– Nếu Lăng huynh nói như vậy, ta liền yên tâm.
Kim Vô Cực thấy ba người Khương Phi Yên đã hiểu được, tự nhiên cũng không giấu giếm nữa.
– Lần này có thể vào biệt viện của Tích Hoa Các, đều là công lao của Lăng huynh, ta chỉ là thơm lây mà thôi.
Cha mẹ của Phi Yên đều mỉm cười.
Thứ nhất bọn họ không hám lợi như hai cô cô kia, thứ hai là thông minh hơn các nàng.
Cái này không quan hệ tới Kim Vô Cực có công lao hay không, then chốt là có bằng hữu thân thuộc như thế.
Sau này chỉ cần Kim Vô Cực cưới Khương Phi Yên, người ta nể mặt Lăng Hàn, làm sao cũng phải cho Khương gia mấy phần mặt mũi.
Giao lưu với người thông minh, không thể nghi ngờ sẽ rất vui vẻ, bầu không khí trên bàn rượu trở nên náo nhiệt, để Hổ Nữu cũng vỗ bàn ồn ào muốn uống rượu, dẫn tới mọi người cười to.
Chỉ nhìn dáng dấp của tiểu nha đầu, là rất được người ta yêu thích, để Khương Phi Yên nhìn chằm chằm không chớp mắt.
– Khương cô nương yêu thích hài tử như thế, không bằng sớm kết thành vợ chồng với Kim huynh, sinh vài nhi tử mập mạp, ta nhất định sẽ cho một bao lì xì lớn!
Lăng Hàn cười trêu nói.
Khuôn mặt của Khương Phi Yên đỏ bừng, cúi đầu xuống, mà da mặt của Kim Vô Cực thì dày hơn nhiều, cười to nói:
– Lăng huynh, đây chính là ngươi nói, tiền lì xì lớn, ta nhớ kỹ, ngàn vạn lần không thể quên.
– Nữu Nữu cũng muốn tiền lì xì!
Hổ Nữu nhấc tay nói.
– Ngươi lo ăn đi!
Lăng Hàn nhét qua một cái đùi gà, tiểu nha đầu lập tức gặm ăn.
– Ô ô ô!
Đúng lúc này, chỉ thấy cửa viện mở ra, Trương Hoa và Đồng Viễn đỡ mẹ của bọn họ đi vào, mỗi cái vẻ mặt đưa đám, còn giống như bị người đánh cho một trận, mắt mũi sưng bầm, dáng dấp vô cùng chật vật.
Khương phụ dù sao cũng là đệ đệ của hai nữ, vội đứng lên nói:
– Xảy ra chuyện gì?
– Cậu!
Trương Hoa và Đồng Viễn đều sợ đến run cầm cập nói.
– Chúng ta đi mời Nguyên đại sư luyện đan, có điều Nguyên đại sư không đáp ứng, mẫu thân và a di nói chuyện hơi cương, kết quả chọc giận Nguyên đại sư.
Đại sư sai người đánh chúng ta một trận, còn nói, còn nói đợi lát nữa sẽ đi qua, nhìn xem là gia tộc nào mà dám hung hăng như thế!
– Cậu, ta còn trẻ, ta không muốn chết, ngươi nhất định phải cứu ta!
– Vô Cực, ta là đại biểu ca của ngươi, ngươi không thể trơ mắt nhìn ta chết, ngươi nhất định có biện pháp giúp chúng ta, đúng hay không?
Hai người vừa cầu xin Khương phụ, một bên cầu xin Kim Vô Cực.
Khương phụ nhíu mày, lộ ra vẻ không vui.
Hai tỷ tỷ này ở trong gia tộc vẫn xem thường hắn, thậm chí còn cắm hai đứa con trai vào Khương gia, nói rõ muốn cướp đoạt gia sản của Khương gia.
Hắn có thể nhịn, bởi vì hắn vốn là người không coi trọng quyền lực tài vật.
Huống hồ chỉ sinh một đứa con gái, nguyện vọng duy nhất chính là con gái có thể gả cho một nam nhân tốt, hắn có thể yên lòng, cùng ái thê chu du thiên hạ.
Nhưng hai người này lại nổi cơn điên, đi chọc giận một Đan sư Huyền Cấp, đây là muốn lôi Khương gia xuống nước sao?
Chuyện này liên lụy quá lớn, hắn đương nhiên không thể bồi táng toàn bộ Khương gia, nói:
– Họa là các ngươi gây ra, chính các ngươi nghĩ biện pháp đi cầu Nguyên đại sư tha thứ đi!
– Tốt ngươi cái Khương Bá Tâm, thật ác độc!
Đại cô lập tức nhảy lên, giương nanh múa vuốt.
– Đây chính là cháu ngoại trai của ngươi, ngươi muốn trơ mắt nhìn chúng chết sao?
Khương phụ lắc đầu, đến hiện tại hai tỷ tỷ này còn không ý thức được mình sai ở nơi nào, thực sự là không thể nói lý.
Hắn giận dữ nói:
– Đến tột cùng các ngươi nói cái gì với Nguyên đại sư, lại để hắn muốn đi qua?
– Cái này…
Bốn người hai mặt nhìn nhau, đều do dự không nói.
Lấy hiểu biết của Khương phụ đối với bọn họ, sao có thể đoán không ra? Khẳng định bốn người này vì thoát thân, đã kéo người nơi này vào, báo lên tên tuổi gì đó, lúc này mới có thể trốn về.
Dù sao, có thể đặt biệt viện ở Tích Hoa Các, đều là người có thân phận, Nguyên đại sư sẽ không chấp nhặt người ngu ngốc, nhưng nhất định sẽ đến gặp chủ nhân nơi đây, tính món nợ này lên đầu chủ nhân.
Thực sự là bị bọn họ hại thảm.
Khương phụ có loại kích động muốn thổ huyết.
Hai đôi mẹ con này ngu như lợn thì thôi, lại còn kéo bọn họ xuống nước, để hắn hận không thể giết chết bốn người.
Bên ngoài, truyền đến tiếng bước chân, càng ngày càng gần, sau đó vang lên tiếng gõ cửa, một người nói:
– Chúng ta đại biểu Nguyên Sơ đại sư, đến bái phỏng chủ nhân nơi đây.
Xoạt, đám người Kim Vô Cực đồng thời đứng lên, ai cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Mặc dù Lăng Hàn nói không có chuyện gì, nhưng hắn quá trẻ, ai biết hắn có bao nhiêu tự tin? Nghĩ rằng, coi như Lăng Hàn trâu bò, cũng là thế lực sau lưng trâu bò, nhưng thế lực gì có thể ép một vị Đan sư Huyền Cấp trung phẩm?
Trong Vũ Quốc, chỉ có Vũ Hoàng hiện nay, gia chủ của Bát Đại Hào Môn và mấy người mà thôi.
– Nhanh đi nghênh đón Nguyên đại sư!
Khương phụ vội vàng nói, hắn không tin bối cảnh của Lăng Hàn còn mạnh hơn một vị Đan sư Huyền Cấp trung phẩm.
Rất đơn giản a, hắn không phải Hoàng thất, lại không phải đời sau của Bát Đại Hào Môn.
Tất cả mọi người đi ra cửa, thân thể đều run run, một vị Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, áp lực thực sự quá lớn.
Lăng Hàn vẫn ngồi tại chỗ, bồi tiếp Hổ Nữu ăn cơm.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 167: Truy Cứu
– Các ngươi là người của gia tộc nào, thật là to gan, lại dám diễu võ dương oai lệnh Nguyên đại sư luyện đan, ta ngược lại muốn xem xem, là Bát Đại Gia Tộc hay là Hoàng thất!
Ngoài cửa đứng ba đàn ông trung niên, mỗi người đều mang theo vẻ mặt xem thường.
Bọn họ đến từ Ngô gia trong Bát Đại Hào Môn, bởi vì Bát Đại Gia Tộc và hoàng tộc lẫn nhau đều biết gốc biết rễ, vì lẽ đó bọn họ đương nhiên biết những người này không phải một trong chín thế lực lớn đó.
Mà nếu không phải, ở trong Vũ Quốc, còn có thế lực nào sánh bằng Ngô gia?
Ở bọn hắn nghĩ, những người này hẳn là từ trong góc nào đó nhô ra, không biết vì lý do gì có thể tiến vào biệt viện của Tích Hoa Các, tự cho là người trên người, nên làm càn trước mặt Nguyên Sơ đại sư.
– Chúng ta, chúng ta…
Đại cô run cầm cập, nói chuyện cũng không gọn gàng, trong ánh mắt có sợ hãi mãnh liệt.
Nàng đã sớm nhận ra kí hiệu gia tộc trên thân ba người kia… Ngô gia!
Một trong Bát Đại Hào Môn!
Tuy nàng gả vào thế gia, nhưng chỉ là thế lực trung đẳng, huống chi nam nhân của mình chỉ là một tiểu nhân vật trong gia tộc, căn bản không chen mồm vào được.
Nếu biết nàng đắc tội Ngô gia, bảo đảm sẽ lập tức chặt đầu nàng đi tạ tội.
Bát Đại Hào Môn chủ sinh tử, chỉ đứng sau Thiên gia!
– Ta cái gì ta, nhanh nói, ai cho các ngươi gan chó, lại dám yêu năm uống sáu với Nguyên Sơ đại sư?
Ba người Ngô gia hùng hổ, liên tục cười lạnh.
Khương phụ suýt chút nữa té xỉu.
Hắn chỉ nghe hai tỷ tỷ hời hợt nói cầu đan bị cự tuyệt, nào ngờ tới hai tỷ tỷ ngớ ngẩn này lại dám làm càn với Nguyên Sơ đại sư, lần này để sắc mặt hắn trắng bệch.
Đan sư Huyền Cấp trung phẩm tức giận, Ngô gia trong Bát Đại Hào Môn ra tay, Khương gia tuyệt đối sẽ xong đời, hơn nữa bất luận người nào cũng không dám nói cái gì.
Không phải sao, ai bảo bọn họ đắc tội một vị Đan sư trước?
Đan sư là một quần thể siêu nhiên, mọi người nịnh bợ còn không kịp, ngươi ngược lại tốt, lại dám vô lễ với Đan sư, không diệt ngươi thì diệt ai?
– Lão Lục, lão Bát, vả miệng đi, miệng của hai tiện nhân này quá thối.
Vừa nãy vướng bởi Nguyên Sơ đại sư, nên không có đánh thoải mái, hiện tại các ngươi ra sức vào!
Một trung niên mặc áo xanh nói.
– Tốt!
Hai người khác đều đi ra ngoài, tóm tới đại cô cùng nhị cô.
Bọn họ đều là Tụ Nguyên tầng chín, thực lực vượt xa, tuy hai người muốn chạy trốn, nhưng há có thể toại nguyện, nhất thời bị tóm gọn.
Bốp bốp bốp bốp, hai cái miệng tiện bị đánh liên tục, rất nhanh mặt liền sưng lên, thậm chí còn có răng gãy bay ra.
Này còn là hai người hạ thủ lưu tình, nếu ra tay toàn lực, chỉ là hai Luyện Thể Cảnh lại tính cái gì.
Trương Hoa và Đồng Viễn rắm cũng không dám đánh một cái, chỉ ôm lẫn nhau, cuộn mình thành một đoàn.
– Ta là con dâu của Đoan Mộc gia, đừng có giết ta!
Đại cô khóc ròng nói, khuôn mặt tràn đầy máu tươi cùng nước mắt, xấu không cách nào hình dung.
– Đoan Mộc gia?
Nam tử mặc áo xanh hừ một tiếng.
– Lúc nào Đoan Mộc gia trâu bò như thế, ta cũng muốn tìm Đoan Mộc Tường hỏi cho rõ.
Đoan Mộc Tường là Đoan Mộc gia gia chủ, nhưng nghe khẩu khí của nam tử mặc áo xanh này, là hoàn toàn không có để trong mắt, không khỏi để đại cô tuyệt vọng.
Nàng nhanh trí, vội vàng nói:
– Vô Cực! Vô Cực! Cứu ta!
– Đúng, Vô Cực, ngươi có thể đặt biệt viện này, thân phận nhất định không thể thấp hơn hắn, mang ra đè chết hắn đi!
Nhị cô cũng như ở trong mộng mới tỉnh, nhìn Kim Vô Cực kêu.
– Ha ha ha!
Nam tử mặc áo xanh cười gằn, lại muốn dùng thân phận đè chết hắn, phải nhìn một chút ai trâu bò như thế.
Kim Vô Cực cảm thấy trên người đều là mồ hôi lạnh.
Hắn chỉ là Kim gia Tam thiếu gia ở Đại Nguyên thành, cái tên này ở Đại Nguyên thành, xác thực có thể đè chết rất nhiều người, nhưng phóng tới Hoàng Đô, phi, tính cái lông gà a!
– Ngươi chính là Vô Cực gì kia?
Nam tử mặc áo xanh cười gằn.
– Hiện tại lão tử đứng ở chỗ này, ngươi báo tên họ ra, nhìn làm sao đè chết lão tử?
– Đại nhân nói đùa, đây chỉ là một chuyện hiểu lầm!
Kim Vô Cực chắp tay nói.
– Hai vị trưởng bối này uống nhiều, mới sẽ lỗ mãng đi tìm Nguyên Sơ đại sư, kính xin mấy vị đại nhân và Nguyên Sơ đại sư thứ lỗi.
– Khà khà, ngươi có biết, hai tiện phụ này gọi Nguyên Sơ đại sư là cái gì không?
Nam tử mặc áo xanh cười trào phúng.
– Lão cẩu! Có nghe hay không, các nàng gọi Nguyên Sơ đại sư là lão cẩu! Ta sống đến nay, lại là lần đầu tiên nhìn thấy, có người dám mắng Nguyên Sơ đại sư là lão cẩu.
Sắc mặt của Kim Vô Cực và ba người Khương gia đều trở nên trắng bệch, suýt chút nữa vồ tới bóp chết hai tiện nhân kia!
Muốn chết thì tự mình chết, sao còn muốn liên lụy người khác?
Hai người kia cũng hối hận không thôi.
Các nàng sẽ lớn lối như vậy, một bộ phận nguyên nhân là đột nhiên có thể ngồi ở trong biệt viện của Tích Hoa Các, làm cho các nàng cảm thấy thân phận tăng vọt, nhưng một nguyên nhân càng mấu chốt khác là các nàng uống say.
Bằng không, coi như các nàng lại ngu xuẩn, cũng không đến nỗi tùy tiện đi cầu đan, thậm chí mắng Nguyên Sơ là lão cẩu.
Nhưng hiện tại, đã chậm!
– Không lời nào để nói a?
Nam tử mặc áo xanh chắp hai tay sau lưng, ánh mắt đảo qua, không khỏi hừ một tiếng.
– Các ngươi cũng thật hung hăng, lão tử đến lâu như vậy, lại còn có người dám ngồi!
Hắn rốt cục phát hiện Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhìn cũng không thèm nhìn, chỉ nỗ lực tranh thức ăn với Hổ Nữu.
Đương nhiên hắn chỉ là đùa giỡn tiểu nha đầu, bởi vì hắn cướp mấy lần, liền no rồi.
– Thật to gan, thấy lão tử, còn dám ngồi?
Nam tử mặc áo xanh trừng mắt, tỏa ra một đạo khí thế ép người.
Ánh mắt Lăng Hàn phát lạnh, tiện tay vung một cái, khúc xương trong tay bay ra, đánh tới nam tử mặc áo xanh.
Nam tử mặc áo xanh giương tay, ai ngờ tay vừa muốn đụng tới khúc xương, thì khúc xương này lại như kỳ tích bẻ phương hướng, vòng qua tay, bốp! Dán ở trên mặt của hắn.
Cái này một là hắn khinh địch, hai là Lăng Hàn dùng lực xảo diệu, mới phát huy ra hiệu quả như vậy.
– Ngươi tìm chết!
Nam tử mặc áo xanh gào thét, đột nhiên thả người nhảy lên, nhào tới Lăng Hàn, vung quyền liền đánh.
Lăng Hàn bắn ra, triển khai Xuất Vân Bộ, ứng phó như thường.
Chỉ là cặn bã Tụ Nguyên Cảnh, lại có thể thong dong đối phó Dũng Tuyền Cảnh?
Lần thứ nhất nam tử mặc áo xanh bị đánh bất thình lình, nhưng ra tay mấy chiêu lại không bắt được Lăng Hàn, không khỏi lộ ra vẻ thận trọng, thu tay lại nói:
– Tiểu tử, ngươi là người phương nào?
– Ngươi tự đánh mười cái bạt tai, ta lại nói chuyện với ngươi.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Dám xưng lão tử ở trước mặt hắn, không đánh một trận sao được.
– Cuồng ngạo!
Nam tử mặc áo xanh hừ lạnh một tiếng, lần thứ hai công kích về phía Lăng Hàn.
Vèo, Hổ Nữu nhảy ra, lao về phía nam tử mặc áo xanh, tốc độ cực nhanh.
– Ồ!
Mới đầu nam tử mặc áo xanh còn không để Hổ Nữu ở trong mắt, nhưng nhìn thấy một chuỗi động kia, hắn liền kinh hãi.
Tiểu nha đầu này chỉ năm, sáu tuổi, lại là Tụ Nguyên Cảnh!
Ngươi dám tin sao?
Nhưng hắn càng ngày càng bạo, không làm gì được Lăng Hàn, liền bắt tiểu nha đầu này khai đao! Hắn cười gằn, đột nhiên đấm ra một quyền, mạnh mẽ đập tới Hổ Nữu.
– Ngươi dám!
Lăng Hàn quát, người này ngay cả tiểu nha đầu như Hổ Nữu cũng có thể xuống tay nặng như thế, quả thực không có nhân tính! Hắn vội nhảy ra, muốn hóa giải cú đấm này thay Hổ Nữu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 168: Liêu Âm Thối Của Hổ Nữu
Lăng Hàn ngoài tầm tay với, mắt thấy cú đấm của nam tử mặc áo xanh muốn đánh tới trên người Hổ Nữu, thân hình của tiểu nha đầu lại lóe lên quỷ dị, liền xuất hiện ở sau lưng nam tử mặc áo xanh, hai tay hóa thành móng vuốt, xoạt xoạt xoạt…
Oành oành oành, tiếng oanh kích dày đặc truyền đến, nam tử mặc áo xanh vì mình bất cẩn mà trả giá lần thứ hai.
Trên lưng hắn không ngừng bị oanh kích, quần áo như hóa thành hồ điệp bay lượn, mang theo rất nhiều vết máu.
Ai có thể nghĩ tới, một tiểu nha đầu năm, sáu tuổi lại có thực lực như vậy?
Có điều, Tụ Nguyên Cảnh và Dũng Tuyền Cảnh chênh lệch quá lớn, tuy nhìn nam tử mặc áo xanh rất thảm, nhưng hắn đã dùng nguyên lực bảo vệ thân thể, nên không có bị thương quá nặng, xương cốt, nội tạng đều hoàn hảo không chút tổn hại.
Dù như vậy, cũng làm cho hắn giận dữ và xấu hổ gào thét.
Đường đường Dũng Tuyền tầng hai, lại bị một tiểu nha đầu tổn thương thảm như vậy.
– Chết cho ta!
Hắn trở tay một quyền, đánh về phía Hổ Nữu.
Thân hình của Hổ Nữu hơi động, vòng tới trước ngực nam tử mặc áo xanh, oành! Cú đấm này không có dừng đúng lúc, lại đánh vào trên người mình, đau đến sắc mặt hắn đen lên, nước mắt không ngừng chảy ra.
Tu vi của Lăng Hàn rơi xuống, nhưng ánh mắt vẫn cao minh như cũ, chỉ nhìn một hồi liền yên tâm, tiểu nha đầu tuyệt đối không thành vấn đề.
– A, cút cho ta!
Nam tử mặc áo xanh lại oanh một quyền, đánh về ngực của mình, nhưng Hổ Nữu lại như một con khỉ, chỉ chớp mắt, lại treo ở trên bắp đùi của hắn.
Lúc này, nam tử mặc áo xanh đã khôn ra, cú đấm này dừng lại đúng lúc.
Lại ăn phải Liêu Âm Thối của Hổ Nữu, bị đá vào quả đào yếu đuối.
Coi như Dũng Tuyền Cảnh thì lại làm sao, trên người vẫn có rất nhiều kẽ hở, tỷ như mắt, đan điền, còn có mệnh căn của nam nhân.
Ăn một cước này, nam tử mặc áo xanh dùng hai tay che hạ bộ, chân loạng chà loạng choạng, gương mặt nín đến đỏ chót, hàm răng cắn chặt, có thể rõ ràng nhìn thấy gân xanh hằn lên, nhưng nửa câu cũng không nói ra được.
Tất cả nam nhân ở đây đều không nhịn được kẹp chặt hai chân, mồ hôi lạnh chảy ròng.
Hổ Nữu vọt trở về, treo ở trên người Lăng Hàn, quay đầu lại cho nam tử mặc áo xanh một cái mặt quỷ, bộ dáng thiên chân vô tà.
Đùng, nam tử mặc áo xanh quỳ một chân trên đất, thân thể co lại, hiển nhiên một cước kia, làm hắn bị thương rất nặng.
Ai có thể nghĩ tới, đường đường một tên cường giả Dũng Tuyền Cảnh, lại thua một tiểu nha đầu khuất nhục như vậy? Đúng, chiêu thức như vậy ai dùng cũng bị khịt mũi coi thường, nhưng đặt ở trên người Hổ Nữu, lại là chuyện đương nhiên.
Ngươi một đại nam nhân bắt nạt một tiểu nha đầu, bị đá bể trứng là đáng đời.
Hơn nữa, ngươi là Dũng Tuyền Cảnh, người ta chỉ là hài tử năm, sáu tuổi, mất mặt chỉ có thể là ngươi.
– Khá lắm!
Lăng Hàn cho Hổ Nữu một ngón tay cái.
– Sau này ai muốn bắt nạt ngươi, ngươi liền đá bạo bọn họ, xảy ra chuyện gì, ta gánh cho ngươi!
– Nữu rõ ràng!
Hổ Nữu cười thật to, cười rất ngọt ngào.
Móa, còn giáo dục hài tử như vậy, không sợ dạy hư, dưỡng ra một nữ lưu manh sao?
– Ngươi, ngươi xông đại họa, chúng ta là người của Ngô gia! Ngô gia, nghe nói qua chưa, một trong Bát Đại Hào Môn!
Hai người khác của Ngô gia run rẩy nói, bọn họ chỉ là Tụ Nguyên Cảnh mà thôi.
Đừng tưởng rằng Bát Đại Hào Môn thì mỗi người đều là cao thủ, ai cũng có thiên phú cao.
– Vậy các ngươi cũng ở lại đây đi!
Lăng Hàn ra tay, công tới hai người này.
Hắn ở Tụ Nguyên tầng bốn liền có thể đối đầu Tụ Nguyên tầng chín như Thích Vĩnh Dạ, bây giờ thực lực tiêu thăng đến tầng bảy, hai người này tính là cái gì? Chỉ một chiêu, hai người đều bị bắt, Hổ Nữu lại ra tay, hành hung hai người một trận.
Người của Khương gia đều đổ mồ hôi lạnh, kia là người của Ngô gia a, hiện tại lại đánh như chó chết, lần này xong đời, ai cũng đừng nghĩ sống.
Ngay cả đại cô nhị cô cũng quên khóc, vội vã vọt lên, muốn hạn chế hai kẻ điên Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không dây dưa với hai tiện phụ này, nên lui về phía sau vài bước, ngược lại đã đánh thoải mái rồi.
– Các ngươi chết chắc rồi!
Nam tử mặc áo xanh lấy lại một hơi, trên mặt vừa thẹn vừa giận.
Đường đường Dũng Tuyền Cảnh, vốn phải dễ dàng bắt tất cả mọi người nơi này, kết quả lại bị một tiểu nha đầu đánh đổ, sỉ nhục này là vĩnh viễn không có cách nào rửa sạch.
– Ngươi không nói lời nào, không ai nghĩ ngươi câm!
Lăng Hàn đạp tới một cước, cáchhhh, hàm răng của người kia rơi mất một nửa, đau đến hắn kêu thảm thiết, lần này thực sự là trên dưới đều tổn thương.
Người Khương gia đều dùng ánh mắt nhìn người điên nhìn Lăng Hàn.
Trong suy nghĩ của bọn hắn, Lăng Hàn tuyệt đối không có bối cảnh vượt qua Bát Đại Gia Tộc, nhưng lại đánh người của Ngô gia tơi bời, cái này không phải cụ ông thắt cổ, sống thiếu kiên nhẫn sao?
Ngay cả Kim Vô Cực cũng rét run, vì hắn biết, Lăng Hàn và hắn đều đến từ Đại Nguyên thành, nhiều nhất chỉ là nhận thức mấy Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm mà thôi.
Gặp rắc rối, lần này thật đúng là xông đại họa rồi!
– Chúng ta không quen biết ngươi!
Đại cô cùng nhị cô vội run giọng nói, sau đó nhìn về phía Khương phụ nói.
– Khương Bá Tâm, chúng ta và ngươi nhất đao lưỡng tán, từ nay về sau, các ngươi là các ngươi, chúng ta là chúng ta! Họa này là các ngươi xông, không nên liên lụy đến chúng ta!
Khương phụ Khương mẫu, còn có Khương Phi Yên, Kim Vô Cực đều giận dữ.
Rõ ràng là hai đôi mẹ con này lỗ mãng chạy đi tìm Nguyên Sơ đại sư, còn nhục mạ người ta là lão cẩu, nhưng hiện tại ngược lại tốt, nói chuyện này không có quan hệ gì tới bọn họ?
Nào có người không biết xấu hổ như vậy!
– Các ngươi một cái cũng đừng nghĩ thoát thân!
Nam tử mặc áo xanh tàn bạo nói.
Hiện tại hắn chỉ cảm thấy hạ thân mất cảm giác, cũng không biết có bị phế hay không.
Nếu như bị phế thật, hắn phải giết tất cả mọi người ở nơi này để giải hận.
– Ồ, ngươi còn dám mở miệng?
Lăng Hàn kinh ngạc, nhấc chân lên.
– Không!
Nam tử mặc áo xanh hoảng hốt.
Thiếu niên này quả thực là người điên, biết rõ hắn là người của Ngô gia cũng dám xuống tay, hơn nữa tàn nhẫn đòi mạng, hắn thực đã sợ.
Ai bảo hiện tại hắn bị thương nặng, căn bản không phát huy ra sức chiến đấu vốn có chứ?
Nhưng hắn thề, nhất định phải lột da lóc thịt Lăng Hàn!
– Trong lòng ngươi không thành thật nha!
Lăng Hàn thong thả nói, Hổ Nữu lập tức nhe răng, bộc lộ bộ mặt hung ác.
Nam tử mặc áo xanh run rẩy, so với Lăng Hàn, kỳ thực hắn càng sợ Hổ Nữu hơn, tiểu nha đầu này quả thực là yêu thú.
Nhân loại còn có thể giảng đạo lý, uy hiếp, dụ dỗ, nhưng yêu thú… Bất luận nói cái gì cũng vô dụng.
– Ngươi chết tâm đó đi, coi như ta đánh ngươi gần chết, chờ sau đó đại nhân nhà ngươi cũng chỉ có thể nói ta đánh tốt!
Lăng Hàn từ tốn nói.
Nói láo!
Trong lòng nam tử mặc áo xanh khinh bỉ nói.
Ngay cả người của Khương gia cũng âm thầm lắc đầu, đây căn bản là chuyện không thể nào! Trừ khi, Lăng Hàn là con riêng của Vũ Hoàng, như vậy quả thật có khả năng để Ngô gia cúi đầu.
– Tử Phong, vẫn chưa giải quyết sự tình sao?
Lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng nói già nua.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 169: Nguyên Sơ Đại Sư Nịnh Nọt
– Thiên Phong Trường Lão!
Ba người kia đồng thời kêu lên, trong thanh âm tràn ngập bi phẫn.
Không phải sao, từ trước đến giờ chỉ có bọn họ bắt nạt người khác, ngày hôm nay lại bị hành hung, quả thực làm cho bọn họ điên rồi.
Ngoài cửa xuất hiện hai người, một ông lão khoảng chừng lục tuần, mặc trường bào màu tím, tóc đen, khuôn mặt bóng loáng, không nhìn ra chút già nua.
Tên còn lại tuổi tác xấp xỉ, ngực mang hai viên huy chương màu bạc.
Chỉ cần người có tri thức liền biết, này đại biểu thân phận Đan sư Huyền Cấp trung phẩm.
Hiển nhiên, hai người này một là Ngô gia Trưởng lão Ngô Thiên Phong, một cái khác chính là Nguyên Sơ Nguyên đại sư.
– Bái kiến Nguyên đại sư, Ngô đại nhân!
Người Khương gia vội tiến lên nghênh tiếp.
Đối với bọn hắn mà nói, này là đại nhân vật chân chính, bình thường muốn thấy mặt một lần cũng khó, nhưng hiện tại lại nhìn thấy hai vị, để hai chân bọn họ run cầm cập.
Nguyên Sơ nhìn thấy đại cô cùng nhị cô thì không khỏi hừ một tiếng, lộ ra vẻ không vui mãnh liệt.
Hai đàn bà đanh đá này lại dám mắng hắn là lão cẩu, đối với Đan sư mắt cao hơn đầu mà nói, đây thực sự là vô cùng nhục nhã.
– Lão phu không chịu nổi đại lễ của các ngươi.
Hắn lạnh lùng nói.
Kỳ thực lấy thân phận của hắn, cũng không đến nỗi chấp nhặt hai người đà bà đanh đá, nhưng trong lòng thực rất hận, không trào phúng hai câu sẽ chịu không nổi.
Từ điểm đó mà nói, sức chiến đấu của đại cô và nhị cô vẫn tính mạnh mẽ, lại có thể để một tên Đan sư Huyền Cấp trung phẩm thất thố, chuyện này không phải ai cũng làm được.
– Nguyên đại sư, là chúng ta mắt chó đui mù, kính xin ngài đại nhân có đại lượng, buông tha chúng ta!
Đại cô và nhị cô đều quỳ trên mặt đất, một bên khóc, một bên tát mình.
Nhưng Nguyên Sơ không chút đổi sắc, nói:
– Không phải các ngươi nói nơi này có người ép lên đầu lão phu sao, hiện tại lão phu đến rồi, gọi hắn ra đi!
Đám người Khương phụ đều kinh ngạc đến ngây người, thầm nghĩ hóa ra đại cô và nhị cô là dùng cách này trốn ra! Thực tiện a, vì mình có thể thoát thân tạm thời, lại lôi bọn họ xuống nước.
Ngô Thiên Phong nhìn về phía nam tử mặc áo xanh, sắc mặt tái nhợt nói:
– Chuyện gì thế này, các ngươi ngay cả mấy người này cũng không bắt được sao?
Con cháu Ngô gia lại bị người hành hung, răng bị đánh bay, chuyện này hoàn toàn là khiêu khích Ngô gia.
Ba người kia đều giận dữ và xấu hổ cúi thấp đầu, bại trong tay một tiểu nha đầu, bọn họ làm sao nói ra được.
– Vị cao nhân nào ở đây, nếu ra tay giáo huấn mấy hậu nhân chẳng ra gì này của ta, sao không hiện thân gặp mặt?
Ánh mắt của Ngô Thiên Phong đảo qua, mấy người nơi này cao nhất chỉ có Tụ Nguyên tầng chín, là không thể đánh bại Ngô Tử Phong a.
– Là hắn!
Nam tử mặc áo xanh đưa tay, chỉ về phía Lăng Hàn.
– Hắn?
Ngô Thiên Phong kinh ngạc, đây chỉ là một tiểu bối Tụ Nguyên tầng bảy mà thôi, đầu của Ngô Thiên Phong bị động kinh sao?
– Chính là hắn!
Nam tử mặc áo xanh cắn răng nói, trên trán hằn lên gân xanh.
– Hắn dùng thủ đoạn âm hiểm mới đánh bại ta, kính xin Thiên Phong Trường Lão ra tay, nghiêm trị hắn!
Nghe nói như thế, người Khương gia đều xem thường.
Ngươi là bại trong tay một tiểu nha đầu, lại còn không thấy ngại nói người ta dùng thủ đoạn âm hiểm.
– Ồ?
Ngô Thiên Phong đứng chắp tay, mắt nhìn Lăng Hàn, có sát khí ẩn động.
Mặc kệ có phải Lăng Hàn dùng thủ đoạn âm hiểm hay không, nhưng nếu dám ra tay với người của Ngô gia, cũng đã tuyên bố hắn tử hình.
– Tiểu tử, ngươi là tự sát, hay muốn lão phu ra tay?
Hắn từ tốn nói.
Cảm ứng được sát khí của hắn, Hổ Nữu lập tức nhào ra, hơi ngẩng đầu, nhe răng, lộ vẻ đề phòng.
– Ồ, Hổ Nữu?
Trước đó lực chú ý của Nguyên Sơ vẫn bị đại cô và nhị cô hấp dẫn.
Hai người đà bà đanh đá này xác thực rất có “thực lực”, có thể để cho một vị Đan sư chăm chú như vậy, mà quên đi những người khác.
Cho đến lúc này, hắn mới đột nhiên phát hiện Hổ Nữu.
Hổ Nữu ở chổ này, lẽ nào!
Hắn vội dùng ánh mắt quét qua, nhìn thấy Lăng Hàn, nhất thời, hắn liền lộ ra nụ cười, đi chậm về phía Lăng Hàn, cách thật xa liền cúi người, nói:
– Không biết Hàn thiếu ở chỗ này, Nguyên Sơ thất lễ!
Phốc!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều phun ra ngoài.
Này này này, ngươi là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm a, thân phận cao quý cỡ nào, sao dáng dấp nịnh nọt như thế? Nụ cười kia cười sắp nở hoa rồi, mẹ nó, quá nịnh nọt, quả thực mất mặt a.
Đại cô và nhị cô đều há to miệng, con ngươi cũng sắp trừng ra rồi.
Tiểu tử này không phải ở nông thôn đi ra sao? Không phải theo Kim Vô Cực đến ăn cơm chùa sao? Sao ngay cả Nguyên Sơ Nguyên đại sư cũng phải gọi hắn là Hàn thiếu, chuyện gì thế này?
Ngô Thiên Phong cũng sợ hết hồn.
Hắn biết một vị Đan sư Huyền Cấp trung phẩm đại diện cho cái gì, nhưng ở trước mặt Lăng Hàn, biểu hiện cung kính như thế, quả thực làm cho người ta không cách nào tin nổi.
Dù Ngô gia gia chủ ở chổ này, Nguyên Sơ cũng không khách khí như vậy.
Đan sư là một quần thể cực kỳ kiêu ngạo, muốn bọn họ cúi đầu, vậy chỉ có ở trên đan đạo vượt qua bọn họ.
Nhưng vấn đề là, Lăng Hàn mới bao nhiêu tuổi, có thể làm cho người tin tưởng hắn ở trên đan đạo vượt qua Nguyên Sơ sao?
Trong khoảng thời gian ngắn, bốn phía lặng lẽ, không ai nói một lời.
– Ngươi kết giao đều là loại người gì vậy?
Lăng Hàn nhíu mày, có vẻ rất không thích.
Lúc này Ngô Thiên Phong càng nổi giận hơn.
Chuyện này quả thật là ngay ở trước mặt hòa thượng mắng đầu trọc mà, nếu Lăng Hàn là Lão tổ của Hào Môn nào, vậy hắn cũng nhận, nhưng một thiếu niên chưa dứt sữa, cũng dám trào phúng ở trước mặt hắn, để hắn làm sao chịu nổi?
– Vâng vâng vâng, đều do Nguyên Sơ không có mắt, kính xin Hàn thiếu tha thứ.
Ai có thể nghĩ tới, Nguyên Sơ lại nhận sai, tư thái thả càng ngày càng thấp, thật giống như một đan đồng của Lăng Hàn.
Ngô Thiên Phong sinh sinh nuốt xuống lời mắng đã đến bên miệng.
Nguyên Sơ ngớ ngẩn sao? Đương nhiên không phải.
Thân phận của Nguyên Sơ cao không? Đương nhiên cao.
Nhưng ngay cả Nguyên Sơ cũng cẩn thận, cung kính như vậy, thân phận của Lăng Hàn sẽ kinh khủng đến mức nào?
Ngô Thiên Phong không phải người hành động theo cảm tình, hắn lập tức cân nhắc lại tình thế.
– Quên đi!
Lăng Hàn phất phất tay, sau đó cười híp mắt nhìn Ngô Thiên Phong, nói:
– Là ta đánh người của Ngô gia các ngươi, ngươi muốn làm sao?
Muốn làm sao, đương nhiên là xử tử ở trước mặt mọi người, răn đe.
Đây là ý nghĩ ban đầu của Ngô Thiên Phong, nhưng hiện tại hắn nào dám động suy nghĩ như vậy, bởi vì Nguyên Sơ đã dùng ánh mắt bất thiện liếc hắn.
Hiển nhiên chỉ cần hắn dám nói một câu hung ác, Nguyên Sơ liền trở mặt ngay.
Hắn thở dài, biết trận này chưa đánh cũng đã thua.
Hết cách rồi, ai bảo hắn muốn cầu cạnh Nguyên Sơ chứ? Lại nói, coi như hắn vô dục vô cầu, gia tộc cũng không đi đắc tội một Đan sư Huyền Cấp trung phẩm.
– Khà khà, Hàn thiếu nói giỡn, mấy tên này khẳng định là mạo phạm Hàn thiếu, coi như Hàn thiếu không ra tay, lão phu cũng giáo huấn bọn họ.
Ngô Thiên Phong cười ha ha, biểu hiện tự nhiên, không nhìn ra chút ủy khuất nào.
Một con cáo già.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 170: Chẳng Lẽ Muốn Phó Đại Sư Đứng Ra?
Người Khương gia đều muốn té xỉu.
Đầu tiên là Nguyên Sơ đại sư nịnh nọt Lăng Hàn, hiện tại Ngô Thiên Phong cũng nâng đỡ Lăng Hàn, để bọn họ cảm thấy thế giới muốn tan vỡ.
Nhưng bọn họ không ngốc, như đại cô nhị cô say rượu cũng sớm bị đánh tỉnh, lúc này đều run rẩy.
Nghĩ đến trước đó xem thường bất kính với Lăng Hàn, không biết hắn có thu sau tính sổ hay không.
Các nàng cũng rất hối hận.
Nếu sớm biết Lăng Hàn trâu bò, tâng bốc nịnh nọt hắn thì tốt bao nhiêu? Nhìn dáng điệu siểm nịnh của Nguyên Sơ đại sư, đừng nói chỉ luyện mấy lò đan, ngay cả cha đẻ cũng chịu gọi a.
Ai bảo các nàng mắt chó nhìn người?
Nguyên Sơ tức giận nói:
– Hàn thiếu, đến cùng bọn họ đã làm cái gì?
– Há, tên này tự xưng lão tử ở trước mặt ta.
Lăng Hàn chỉ chỉ nam tử mặc áo xanh.
Phốc, Ngô Thiên Phong suýt chút nữa nhảy lên.
Những người tập võ như bọn họ tự nhiên thô lỗ, mở miệng ngậm miệng xưng lão tử rất bình thường a, ngươi lại vì vậy đánh người ta một trận, thật là quá mức?
Nhưng Nguyên Sơ lại biến sắc, nói:
– Gan chó thật lớn, lại dám tự xưng lão tử ở trước mặt Hàn thiếu, đáng chết!
Thân phận của Lăng Hàn là gì, đan đạo đại sư chân chính, không bao lâu nữa liền có thể mang huy chương Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm! Mà chỉ cần là người ngày hôm qua nhìn Lăng Hàn luyện đan đều biết, Lăng Hàn có thể luyện ra đan dược chuẩn Địa Cấp, trên thực tế đã một chân bước vào Đan sư Địa cấp.
Đại nhân vật cao cao tại thương như vậy, ai có thể tự xưng lão tử ở trước mặt hắn?
Nha, ngươi làm lão tử của Đan sư Địa Cấp, vậy bọn họ những Đan sư Huyền Cấp này, không phải trở thành tôn tử, chắt trai sao?
Đám người Nguyên Sơ đã sớm bị Lăng Hàn thuyết phục, coi hắn là bán sư, sư chịu nhục, đệ tử há có thể không giận?
Hắn nhìn ba người kia, lạnh lùng nói:
– Các ngươi muốn chết như thế nào?
Ta sát, tự xưng lão tử liền phải chết, vậy một ngày Vũ Quốc phải chết bao nhiêu người?
Ba người kia tái mặt, bọn họ mới là người bị hại a, bị đánh thảm như vậy, hiện tại còn bị hỏi muốn chết như thế nào, bọn họ thực sự là chết oan a.
Lúc này ngay cả Ngô Thiên Phong cũng có chút nhìn không được, nói:
– Nguyên Sơ đại sư, cái này quá mức rồi?
– Quá mức?
Nguyên Sơ cười gằn.
– Vậy thì đi bái kiến Phó Nguyên Thắng Phó đại nhân, xem Phó đại nhân sẽ nói thế nào! Có điều, lão phu có thể bảo đảm, nếu như Phó đại nhân ra tay, khả năng ngay cả Ngô gia gia chủ cũng phải đích thân đứng ra xin lỗi.
Hắn vừa nói xong, toàn trường yên lặng như tờ.
Ngô gia gia chủ cũng phải đích thân xin lỗi! Khái niệm này nghĩa là gì? Dù tiểu tử này là con ruột của Phó Nguyên Thắng cũng không thể sủng ái như thế a, quả thực là như cha ruột.
Ngô Thiên Phong lau mồ hôi lạnh, nói:
– Nguyên đại sư, ngươi nói đùa sao?
Thấy thế nào Lăng Hàn cũng không giống nắm giữ năng lượng như vậy a.
– Ngươi có thể thử xem.
Nguyên Sơ lạnh lùng nói.
Ngô Thiên Phong không khỏi do dự.
Nếu như Nguyên Sơ không khuếch đại, vậy nếu náo đến Phó Nguyên Thắng đứng ra, như vậy sự tình liền khó dẹp.
Vấn đề là, đến tột cùng có thể tin tưởng Nguyên Sơ hay không.
Một vị Đan sư Huyền Cấp, hẳn là sẽ không nói khoác, nhưng lời này cũng quá khuếch đại a, Ngô Thiên Phong rất khó tin tưởng.
Hắn không khỏi khó xử đôi bề.
– Quên đi, để bọn họ nói lời xin lỗi, việc này liền thôi.
Lăng Hàn phẩy phẩy tay.
– Hàn thiếu thực rộng lượng!
Nguyên Sơ nịnh hót.
Cái này còn nói rộng lượng? Đánh người một trận, còn muốn người nói xin lỗi, ngươi không nên bá đạo như vậy a?
Ngô Thiên Phong thở dài, hắn quyết định chịu thua.
Bởi vì hắn còn có việc cầu Nguyên Sơ, cho nên mới mời tiệc đối phương, không nghĩ tới lại phát sinh chuyện như vậy.
Kỳ thực hắn cũng rất oan, rõ ràng là hai nữ nhân đanh đá kia gây sự, hắn để tộc nhân giúp Nguyên Sơ hả giận, lại không nghĩ đá đến khối thiết bản này.
– Tử Phong, nhanh xin lỗi Hàn thiếu!
Hắn đè lửa giận trong lòng xuống, nói với nam tử mặc áo xanh.
Nam tử mặc áo xanh chỉ cảm thấy trong thân thể có lửa giận không cách nào hình dung, hai tay nắm chặt, chỉ muốn đánh Lăng Hàn một trận.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt của Ngô Thiên Phong tràn ngập uy hiếp, không khỏi bò dậy, cắn răng nói:
– Ta sai rồi, xin Hàn thiếu tha thứ.
Lăng Hàn mỉm cười, hắn đối với Ngô gia là không có một chút hảo cảm, Ngô Ba là hắn nhất định phải giết.
– Nguyên đại sư, Trùng Dương Đan kia…
Ngô Thiên Phong hỏi Nguyên Sơ.
– Hừ, phát sinh chuyện như vậy, còn muốn lão phu luyện chế Trùng Dương Đan giúp ngươi?
Nguyên Sơ trừng mắt, không chút do dự cự tuyệt.
Ngô Thiên Phong đầu đầy mồ hôi lạnh, nói:
– Nguyên đại sư, ngươi không thể nói không giữ lời a!
– Lão phu không muốn luyện đan cho Ngô gia các ngươi thì lại làm sao?
Nguyên Sơ rất vô lại nói.
– Ngươi…
Ngô Thiên Phong chỉ tay, nhưng nói không ra lời.
Đừng nói Nguyên Sơ và hắn đều là Linh Hải Cảnh, chỉ nhìn tên tuổi Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, hắn cũng không dám uy hiếp.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, không khỏi hơi kinh ngạc, nói:
– Lão Ngô, ngươi muốn luyện chế Trùng Dương Đan sao?
Lão… Lão Ngô?
Ngô Thiên Phong suýt chút nữa quất tới một bạt tai.
Hắn là cường giả Linh Hải Cảnh, tuổi cũng đủ làm gia gia của Lăng Hàn, lại bị gọi thành lão Ngô, để hắn làm sao chịu nổi?
Nhưng trong mắt Lăng Hàn, chỉ là Linh Hải Cảnh, hơn sáu mươi tuổi, không có kêu một tiếng tiểu Ngô đã đủ nể tình.
– Hàn thiếu, chân của hắn giống như bị một loại rắn kịch độc cắn, cần Trùng Dương Đan giải độc.
Nguyên Sơ giải thích.
Lăng Hàn có thể thấy, chân trái của Ngô Thiên Phong lớn hơn chân phải một vòng, hắn hết sức tò mò nói:
– Ngươi kéo ống quần lên, để ta xem một chút.
Ngô Thiên Phong lộ ra vẻ không vui, ngươi là ra lệnh cho ta sao?
Nguyên Sơ thong thả nói:
– Trình độ đan đạo của Hàn thiếu còn trên lão phu, Trùng Dương Đan này lão phu luyện chế vô cùng miễn cưỡng, nhưng Hàn thiếu… Việc nhỏ!
– Hàn thiếu mời xem!
Ngô Thiên Phong không nói hai lời, lập tức kéo ốngquần lên.
Trở mặt nhanh chóng thật khiến người ta líu lưỡi, cũng để những người khác ngất xỉu, hóa ra da mặt của cường giả Linh Hải Cảnh cũng có thể dày như vậy.
Một mùi quái lạ truyền ra, giống như rỉ sắt, nhìn kỹ lại, chỉ thấy chân trái của Ngô Thiên Phong sưng to, hơn nữa còn đen kịt như mực, như trúng phải kỳ độc.
Lăng Hàn nhẹ nhàng nhấn đùi một cái, nói:
– Ngươi còn nhớ lúc trước là làm sao bị cắn không?
– Ngày đó lão phu thăm dò một tòa mộ cổ, phát hiện một đồ vật màu đen, vừa định cầm lên xem, nó liền trốn đi, cắn lão phu một cái rồi biết mất.
Ngô Thiên Phong đáp.
Lăng Hàn lộ ra một nụ cười, nói:
– Vấn đề của ngươi, ta có thể giải quyết.
– Thật… Thật sự?
Ngô Thiên Phong kích động.
– Nếu Hàn thiếu nói như vậy, chẳng lẽ còn có thể gạt ngươi sao!
Nguyên Sơ không vui hừ nói.
– Khà khà, lão phu không phải kích động sao, kính xin Hàn thiếu bao dung!
Ngô Thiên Phong cười bồi nói, hiện tại dáng dấp của hắn nào còn có một tia ngạo khí.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế [Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tao-Hoa-Tien-De-dich-SE-Truyen-Audio.jpg)




