[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 33 : Linh Hồn Tà Ác (c161-c165)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Linh Hồn Tà Ác
– Xin hỏi công tử xưng hô như thế nào?
Mã Thiên Thanh tươi cười, đã quét sạch ấn tượng ác liệt trước kia.
Đày là khách nhân có thể cầm ra đan dược chuẩn Địa Cấp, phóng tầm mắt toàn bộ Vũ Quốc, còn có người thứ hai sao?
Tuyệt đối không có!
– Lăng Hàn, ngươi cứ gọi ta Hàn thiếu là được.
Lăng Hàn nói.
Mã Thiên Thanh đổ mồ hôi.
Hắn không muốn gọi một thanh niên là “thiếu” gì đó a, nhưng người ta là quý khách, nếu như hắn đắc tội Lăng Hàn, làm cho đối phương bỏ đi ý nghĩ bán đấu giá, vậy hắn sẽ gánh không nổi.
– Hàn thiếu!
Hắn không thể làm gì khác hơn là kêu một tiếng.
– Mời đi theo ta, ta giúp Hàn thiếu đăng ký thủ tục.
– Được.
Lăng Hàn gật đầu đáp ứng.
Tin tức chín viên đan dược chuẩn Địa Cấp xuất hiện ở Linh Bảo Các, rất nhanh đã lan truyền đến tai cao tầng, một lão giả bận cẩm y xuất hiện, chiêu đãi Lăng Hàn, nói:
– Lão phu là Tam Trưởng lão nơi đây, họ Cổ, tên Bá Vân.
– Cổ tiền bối.
Lăng Hàn ôm quyền đáp lễ, đối phương là cường giả Thần Thai Cảnh, xứng đáng cái lễ này của hắn.
– Tiểu hữu, ngươi dự định bán đấu giá những Trúc Cơ Đan này, hay trực tiếp bán cho bản các?
Cổ Bá Vân hỏi.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, nói:
– Bán đấu giá.
Loại đan dược vượt cửa ải này, tự nhiên phải bán đấu giá, mới có thể thu lợi nhiều nhất.
Cổ Bá Vân có chút thất vọng.Nếu trực tiếp bán cho Linh Bảo Các, vậy bọn họ liền có thể cách mấy năm mới bán ra một viên Trúc Cơ Đan.
Thứ nhất để chấn thanh danh của Linh Bảo Các.
Thứ hai vật lấy hiếm là quý, ép chín viên Trúc Cơ Đan ra giá trị cao nhất.
Đáng tiếc, tiểu tử này không có ngốc như vậy.
Có điều chín viên Trúc Cơ Đan, tất có thể bán ra con số trên trời, chỉ là phí thủ tục, đã đủ bọn họ kiếm rất nhiều.
– Tiểu hữu, ủy thác bản các đấu giá, quy định là mười lăm phần trăm, có điều giá trị của Trúc Cơ Đan quá cao, lão phu có thể làm chủ, giảm xuống còn 14%, thế nào?
Cổ Bá Vân cười nói.
Thực hắc, lại trích phần trăm nhiều như vậy.
Lưu Vũ Đồng ở một bên bĩu môi, chín viên Trúc Cơ Đan, giá trị vượt xa trăm triệu, 14% là cao tới hơn 10 triệu, đã vượt qua một tháng thu vào của Lưu gia.
Có điều, Cổ Bá Vân há mồm liền giảm chí ít một triệu lượng, cũng coi như khá hào phóng.
Đương nhiên, cái này là vì giá trị của Trúc Cơ Đan quá cao.
– Có thể.
Lăng Hàn gật đầu, tiền tài vốn không phải thứ hắn coi trọng.
Cổ Bá Vân cười cười, lại nói:
– Muốn đấu giá chín viên Trúc Cơ Đan ra giá tiền cao, tốt nhất là phân mấy lần đấu giá, nếu như tiểu hữu không cần tiền gấp, không bằng từ từ bán ra?
Bởi vì giá của Trúc Cơ Đan càng cao, Linh Bảo Các thu vào sẽ càng nhiều, tự nhiên Cổ Bá Vân cũng hi vọng dùng phương án tốt nhất.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Một lần bán hết.
Cổ Bá Vân sững sờ, chỉ có thể thở dài.
Ai bảo đây là vật của người ta, cho dù hắn là Thần Thai Cảnh, cũng chỉ có thể kiến nghị mà thôi.
Với Lăng Hàn mà nói, tiện tay có thể luyện chế Trúc Cơ Đan, đương nhiên sẽ không lưu ý bán giá cao hay thấp, ngược lại khẳng định là giá trên trời.
Cùng lắm thì qua mấy ngày, hắn lại luyện chút đan dược chuẩn Địa Cấp khác, vẫn có thể mò tiền như thường.
– Được rồi, đây là bằng chứng, đến thời điểm đó tiểu hữu dùng cái này đến thu tiền, cũng có thể ủy thác người khác, nhưng chú ý, nếu thất lạc phải đến báo ngay lập tức, bằng không bị người khác lĩnh tiền, lão phu cũng không thể ra sức.
Cổ Bá Vân nhắc nhở.
Tín vật chia làm hai phần, song phương mỗi người giữ một phần, hợp lại sẽ thiên y vô phùng.
Song phương lại in dấu tay của mình ở trên tín vật, như vậy liền tránh khả năng giả mạo.
– Tiểu hữu, sau này nếu còn có loại đan dược này, không ngại giao cho Linh Bảo Các ta đấu giá, phương diện phí… Còn có thể thương lượng.
Cổ Bá Vân nói.
– Được!
Lăng Hàn thẳng thắn đáp ứng.
Ba người Lăng Hàn rời Linh Bảo Các, còn Phạm Đông Bình kia đương nhiên sẽ không có kết quả tốt, chuyện này không cần Lăng Hàn bận tâm.
Dù đối phương là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, nhưng dính đến con số hơn trăm triệu, cũng khó thoát khỏi tội chết.
Ai bảo hắn tham?
Nhìn thời gian cũng không còn sớm, Lăng Hàn liền dẫn Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu tới Tích Hoa Các.
Ba người chậm rãi đi dạo phố, Hổ Nữu chạy loạn khắp nơi, kẹo que, kẹo đường, cái gì mới đều muốn thử một chút.
Bởi vậy, thời điểm đến Tích Hoa Các, sắc trời đã rất tối.
– Lăng công tử, mời qua bên này.
Vân Sương Sương sớm chờ ở cửa, nhìn thấy bóng dáng Lăng Hàn liền chạy ra đón.
Bọn họ đi tới một biệt viện, thời điểm Vân Sương Sương đẩy cửa vào, liền thấy Nghiêm phu nhân đỡ một thiếu niên ra đón, nói:
– Lăng công tử đại giá quang lâm, thiếp thân không có tiếp đón từ xa, xin thứ lỗi.
Lăng Hàn liếc mắt nhìn, nói:
– Không sao, phu nhân cũng không tiện, tại hạ rõ ràng.
Vị này hẳn là lệnh lang a, mê man đến mấy năm, thân thể còn rất yếu ớt.
– Đa tạ Lăng công tử thông cảm.
Nghiêm phu nhân cười cười, nói với thiếu niên bên cạnh.
– Thiên Nhi, vị này chính là ân nhân cứu mạng của ngươi, còn không mau gọi Lăng ca?
– Lăng ca!
Thiếu niên lập tức kêu lên, sắc mặt trắng xám, tiếng nói cũng không đủ trung khí.
– Lăng công tử, đây là khuyển tử, tên Nghiêm Thiên Chiếu.
Nghiêm phu nhân giới thiệu cho Lăng Hàn, sau đó liếc nhìn Lưu Vũ Đồng, không khỏi cười nói.
– Lăng công tử thực có phúc lớn, lại được Lưu gia quý nữ ưu ái.
Khuôn mặt của Lưu Vũ Đồng ửng hồng, hảo cảm với Nghiêm phu nhân tăng vọt, lời này nàng thích nghe.
– Đến đến đến, mời ngồi.
Nghiêm phu nhân dẫn mọi người vào.
Trong đình viện đã xếp một bàn mỹ thực, bốn phía có tám thị nữ cầm đèn lồng, ánh đèn thăm thẳm, có một loại phong tình khác.
Bọn họ phân chủ khách ngồi xuống, Nghiêm phu nhân ngồi ở chủ vị, bên trái là con trai của nàng, tiếp đó là Vân Sương Sương.
Mà Lăng Hàn thì ngồi ở bên phải Nghiêm phu nhân, tiếp theo là Hổ Nữu, sau đó mới là Lưu Vũ Đồng.
– Lưu tỷ tỷ, ngươi thật xinh đẹp.
Nghiêm Thiên Chiếu khen ngợi nói, trên khuôn mặt tái nhợt có một tia đỏ ửng nhàn nhạt, thật giống như thẹn thùng.
Nếu như một nam tử trưởng thành nói như vậy, Lưu Vũ Đồng sẽ không thích, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu chỉ là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.
Thứ hai là nói ở trước mặt Lăng Hàn, làm cho nàng mở cờ trong bụng, cũng có hảo cảm với thiếu niên này.
Đương nhiên, đây là một loại hảo cảm của tỷ tỷ với đệ đệ.
Lăng Hàn chỉ mỉm cười, ánh mắt đảo qua Nghiêm Thiên Chiếu, lại thấy lạnh cả người.
Cái này không phải sợ sệt, mà là… Căm ghét, căm ghét đến cực đoan, thật giống như trong cơ thể thiếu niên này, cất giấu một linh hồn cực kỳ tà ác, để hắn không nhịn được chán ghét.
Hắn quay đầu liếc nhìn Hổ Nữu, chỉ thấy thời điểm ánh mắt của tiểu nha đầu đảo qua Nghiêm Thiên Chiếu, sẽ không nhịn được nhe răng.
Hiển nhiên, Hổ Nữu cũng cảm giác thấy hắn tà ác.
Lăng Hàn không khỏi trầm tư, tác dụng của Hằng Ngô Đan là giúp người ngủ say tỉnh lại.
Hiện tại then chốt là, lúc trước tại sao Nghiêm Thiên Chiếu bị rơi vào trạng thái ngủ say? Nghe Nghiêm phu nhân và Vân Sương Sương nói, Nghiêm Thiên Chiếu đã ngủ say hơn mười năm.
Lúc trước, hắn bị bệnh gì mới ngủ say, hay là làm chuyện gì đại ác, mới bị cao thủ nào đó phong ấn linh hồn, bị ép ngủ say?
Đây là một vấn đề.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 162: Nghiêm Thiên Chiếu
Dáng dấp của Nghiêm Thiên Chiếu ngại ngùng, động một chút là sẽ đỏ mặt, để Nghiêm phu nhân nhìn mà yêu thích, cũng làm cho hảo cảm của Lưu Vũ Đồng và Vân Sương Sương tăng nhiều, thương yêu hắn như đệ đệ.
Bởi vì như thế, hàn ý trong lòng Lăng Hàn lại càng ngày càng mãnh liệt.
Nhưng lấy sủng nịch của Nghiêm phu nhân đối với hắn, nếu Lăng Hàn mở miệng nói muốn diệt trừ, tuyệt đối sẽ trở mặt tại chỗ, trấn áp Lăng Hàn như là tà ma.
Lăng Hàn chắc chắn sẽ không đánh giá thấp trình độ điên cuồng của một mẫu thân, vì con của mình, nàng có thể làm bất cứ chuyện gì.
Huống hồ, này chỉ là cảm giác của hắn.
Trừ khi hắn đạt đến cấp độ vô địch, như vậy chỉ cần cho là mình đúng, liền có thể buông tay làm, căn bản không cần để ý ánh mắt của người trong thiên hạ.
Đáng tiếc, hiện tại hắn chỉ là Tụ Nguyên tầng bảy.
– Lăng đại ca, vì sao huynh rầu rĩ không vui?
Đột nhiên Nghiêm Thiên Chiếu nhìn Lăng Hàn nói, khóe miệng ngậm lấy vẻ tươi cười, ánh mắt thâm thúy.
Lăng Hàn cười nói:
– Ta nào có cái gì không vui?
– Lăng công tử có Lưu tiểu thư bồi bạn, sao có khả năng không vui chứ?
Nghiêm phu nhân hé miệng cười duyên.
Nàng là bà chủ nơi phong nguyệt, trong lời nói tự nhiên có chút phóng đãng.
Lưu Vũ Đồng bị nàng nói xấu hổ đỏ mặt, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra hỉ khí, liếc mắt nhìn Lăng Hàn, thấy thần sắc của hắn tự nhiên, thì khó tránh khỏi có chút thất vọng.
– Vẫn không có chúc mừng Lăng đại ca, lúc nào ngươi thành hôn với Vũ Đồng tỷ tỷ?
Nghiêm Thiên Chiếu nhìn như thiên chân vô tà hỏi.
Tiểu tử này quả nhiên tà môn!
Lăng Hàn thầm nói, theo lý thuyết, thời điểm Nghiêm Thiên Chiếu mê man chỉ năm, sáu tuổi, như vậy hiện tại hắn tỉnh lại, cũng chỉ có linh trí lúc năm, sáu tuổi, ít nhất phải trải qua một quãng thời gian khôi phục, mới có thể giống người bình thường.
Nhưng nhìn trình độ nói chuyện của hắn, ai có thể tin tưởng hắn hôn mê mười năm?
Bất quá Nghiêm phu nhân, Lưu Vũ Đồng, Vân Sương Sương lại không nhìn thấy điểm ấy.
Coi như ý thức được, chỉ sợ các nàng cũng cho rằng, tiểu tử này là một thiên tài, có thể lập tức hòa vào cuộc sống bình thường.
Vậy thì nhìn ngươi tà môn đến đâu.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, hiện tại thiếu niên này không có chút tu vi, hắn há phải sợ? Trước đã nói, chẳng qua là hắn cảm thấy Nghiêm Thiên Chiếu này cho mình một cảm giác không thoải mái, thật giống như trong cơ thể cất giấu một linh hồn tà ác, để hắn buồn nôn.
– Phu nhân, lên thêm chút thức ăn đi, tiểu nha đầu này không phải ham ăn bình thường a.
Lăng Hàn cười nói, chỉ chỉ Hổ Nữu đã bắt đầu gặm lấy gặm để.
Nghiêm phu nhân và Vân Sương Sương đều kinh ngạc, một hài tử nho nhỏ, sao có thể có khẩu vị kinh người như vậy.
– Ăn nhiều là chuyện tốt.
Nghiêm phu nhân cười nói.
– Nhưng ăn quá nhiều, ta sẽ bị nàng ăn nghèo.
Lăng Hàn thở dài.
Lưu Vũ Đồng khinh thường.
Tên này chỉ dùng một buổi trưa, liền kiếm hơn trăm triệu lượng, dù Hổ Nữu ăn nhiều hơn nữa, cũng không đuổi kịp tốc độ kiếm tiền của hắn, còn khóc than nghèo, thật biết trang bức!
Nghiêm phu nhân ra lệnh một tiếng, lượng lớn mỹ thực được đưa lên.
Hổ Nữu ai đến cũng không cự tuyệt, cũng không cần đũa, dùng hai tay nắm, tốc độ nhanh kinh người, để bọn người Nghiêm phu nhân lộ ra vẻ thán phục.
Thấy ăn nhiều rồi, nhưng có thể ăn nhiều như vậy… Tuyệt đối là chưa từng thấy.
Nghiêm Thiên Chiếu nhìn chằm chằm Hổ Nữu, khóe miệng hiện ra nụ cười, có vẻ rất hứng thú.
Nhưng Hổ Nữu cực kỳ mẫn cảm, lập tức ngẩng đầu lên lườm hắn một cái, tràn ngập hung tính và sát khí, dọa hắn hết cả hồn.
Chuyện này ngoại trừ Lăng Hàn ra, thì không có ai chú ý tới.
Bởi vì không ai cho rằng, Nghiêm Thiên Chiếu có một linh hồn tà ác.
Đương nhiên cũng không có ai cho rằng, một tiểu nha đầu như Hổ Nữu, sẽ có năng lực hại người gì, chỉ coi nàng ăn nhiều mà thôi.
Nghiêm Thiên Chiếu phát hiện ánh mắt của Lăng Hàn bất thường, liền nhìn hắn cười cười.
Nhưng Lăng Hàn cho hắn một ánh mắt rất thâm ý, để Nghiêm Thiên Chiếu chậm rãi thu hồi nụ cười, trong ánh mắt lóe lên thần thái khác lạ.
Cái này hoàn toàn không giống một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, huống chi hắn hôn mê hơn mười năm, chỉ tỉnh lại mới mấy ngày mà thôi.
– Tấm Tích Hoa lệnh này, kính xin Lăng công tử nhận lấy.
Nghiêm phu nhân đưa lên một tấm ngọc bài, điêu khắc thành hình hoa.
– Cầm lệnh bài này, không chỉ có thể bớt tám phần trăm tiêu phí trong Tích Hoa Các, còn có thể miễn hẹn trước, có biệt viện chuyên môn dùng để chiêu đãi quý khách như Lăng công tử.
Lăng Hàn tiếp nhận, cười nói:
– Đa tạ phu nhân.
Tổng thể mà nói, bữa tiệc này ăn rất vui vẻ.
Đương nhiên vui vẻ nhất khẳng định là Hổ Nữu, ăn đến bụng nhỏ phình lên, nhưng cân nhắc đến nàng ăn nhiều như vậy, lại chỉ để bụng nhỏ hơi gồ, quả thực là khó mà tin nổi.
Hiện tại Lăng Hàn đã không kỳ quái đồ vật nàng ăn chạy đi nơi nào, so sánh với đó, linh căn trong cơ thể tiểu nha đầu mới càng doạ người hơn.
Nghiêm phu nhân phái một chiếc xe ngựa đưa ba người trở về.
Lúc này Vân Sương Sương không có đồng hành, chỉ cùng Nghiêm phu nhân, Nghiêm Thiên Chiếu đưa đến cửa.
Trên xe ngựa, Hổ Nữu ăn được ngủ được, đã tìm một vị trí thoải mái trong lồng ngực Lăng Hàn ngủ, chỉ chốc lát liền phát ra tiếng thở nhỏ dài.
– Nghiêm phu nhân thực là đáng thương, một phụ nữ lo chuyện làm ăn của Tích Hoa Các, còn phải chăm sóc hài tử mê man, nếu như ta là nàng, chỉ sợ sớm đã tan vỡ.
Lưu Vũ Đồng cảm khái nói.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói:
– Ngươi có nghĩ tới hay không, lúc trước vì sao Nghiêm Thiên Chiếu lại hôn mê?
– Hẳn là bị một loại quái bệnh gì đó, như Tam Âm Tuyệt Mạch của ta chẳng hạn.
Lưu Vũ Đồng nói.
Cũng chính vì điểm ấy, để nàng có cảm giác đồng bệnh tương liên, coi Nghiêm Thiên Chiếu là đệ đệ.
– Vậy lúc hắn hôn mê chỉ năm, sáu tuổi, hiện tại vừa tỉnh, nhưng biểu hiện lại như người bình thường, chuyện này không kỳ quái sao?
Lăng Hàn lại hỏi.
– Có lẽ hắn trời sinh thông minh?
Lưu Vũ Đồng ngừng một chút, nói.
– Ồ, tựa hồ ngươi có mâu thuẫn với Thiên Chiếu?
– Ta không thích người này.
Lăng Hàn không chút ẩn giấu.
– Nữu Nữu cũng không thích!
Đột nhiên Hổ Nữu tỉnh lại, ngồi nghiêm chỉnh ở trên đùi Lăng Hàn, dáng dấp rất nghiêm túc.
– Tại sao?
Lưu Vũ Đồng kỳ quái.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Nói không được là tại sao, luôn cảm giác tiểu tử này cực kỳ tà ác, để ta có kích động muốn đánh hắn.
Vì lẽ đó, tốt nhất tiểu tử này đừng có xuất hiện ở trước mặt ta, nếu không…
Thật tùy hứng.
– Đánh hắn! Đánh!
Hổ Nữu cũng vung vẩy tay nhỏ.
– Các ngươi…
Lưu Vũ Đồng không nói gì, tại sao Lăng Hàn ghét Nghiêm Thiên Chiếu như thế? A, lẽ nào bởi vì ta quá mức thương yêu hắn, để tên này ghen? Nghĩ tới đây, trái tim của Lưu Vũ Đồng không khỏi đập mạnh lên.
– Nếu ngươi không thích, sau này ta sẽ không gặp hắn.
Nàng nắm góc áo nói, khuôn mặt đỏ ửng, rất mê người.
Có phải cô nàng này hiểu lầm cái gì không?
Nhưng không đáng kể, chỉ cần đừng tiếp xúc với Nghiêm Thiên Chiếu là được.
Tuy tiểu tử này không có chút sức mạnh, nhưng Lăng Hàn luôn cảm thấy hắn tà môn.
Mà nếu phán đoán của hắn không sai, Nghiêm Thiên Chiếu là bị người phong ấn thần thức, như vậy lúc trước có người đã phát hiện hắn tà ác, lại không đành lòng sát hại một hài tử năm, sáu tuổi, nên mới chỉ làm hắn mê man.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 163: Kim Vô Cực Thỉnh Cầu
Trở lại Hổ Dương Học Viện, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng tách ra, hắn mới vừa trở lại tiểu viện của mình, liền bị Liễu Như Nhi lải nhải một trận.
– Làm chủ nhà trọ như ngươi quá thất bại, ngay cả cơm nước cũng không chuẩn bị cho chúng ta!
Nàng tức giận nói.
Vẻ mặt của Lăng Hàn quái lạ, nói:
– Sẽ không phải các ngươi không biết làm cơm chứ?
Liễu Như Nhi trợn mắt hạnh lên, bật thốt:
– Làm sao ngươi biết?
– Nhìn dáng dấp đần độn của ngươi liền biết rồi.
Lăng Hàn thở dài, cảm thấy đôi tỷ muội sát thủ này thực quá thất bại, giết người không được, ngay cả cơm cũng không biết nấu.
– Hừ, ngươi nói ai là trẻ đần độn!
Liễu Như Nhi không phục.
– Chờ ta khôi phục tu vi, nhất định sẽ đánh ngươi!
Lăng Hàn không khỏi bật cười, nói:
– Vậy ta còn nuôi hai người các ngươi làm chi! Ai, gần đây vừa vặn thiếu tiền, liền báo tin tức hai trọng phạm lên, sẽ được thưởng không ít tiền a.
Liễu Như Nhi hoa dung thất sắc, kinh hô:
– Ngươi làm ta sợ!
– Thật sao?
Lăng Hàn nhếch chân, dáng dấp cao thâm khó dò.
Liễu Như Nhi do dự.
Nàng vẫn sống dưới cánh chim của tỷ tỷ, căn bản không cần lo lắng lòng người hiểm ác, hiện tại để nàng độc lập đối mặt Lăng Hàn làm người hai đời, tự nhiên sẽ bị đùa xoay quanh.
– Đến, hát cho đại gia một tiểu khúc, hát tốt, đại gia tha ngươi một mạng.
Lăng Hàn cười nói.
Lúc này Liễu Như Nhi mới biết Lăng Hàn đang cố ý doạ mình, không khỏi vỗ vỗ bộ ngực cao vút, nói:
– Ngươi thật là xấu!
Nhưng nàng lập tức ngẩn đầu nói.
– Được, ta liền hát một khúc, nhưng mà, không phải ta sợ ngươi, mà là đã lâu không hát, cổ họng ngứa!
Nàng mở miệng hát, khúc ca uyển chuyển, rất cảm động.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, cô nàng này mơ mơ màng màng, nhưng nói đến ca, quả thật rất có tạo nghệ.
– Ồn ào! Ồn ào!
Hổ Nữu bị tiếng ca làm thức tỉnh, dùng ánh mắt không thích nhìn chằm chằm Liễu Như Nhi, lộ ra hung tính.
Liễu Như Nhi không vui, nói:
– Tiếng ca hay như thế, ngươi lại còn nói ồn ào, thực sự là không có chút nhã khí!
– Hừ!
Hổ Nữu không phục trừng mắt nhìn nàng.
Hai nữ trừng mắt nhìn nhau, một bộ ngươi không dung ta, ta cũng không dung ngươi, dự định trừng đến lúc thiên hoang địa lão.
Lăng Hàn ngáp một cái, đứng dậy đi về phòng ngủ, buồn ngủ rồi.
Vèo, Hổ Nữu nhảy phốc, treo ở trên người Lăng Hàn, sau đó quay đầu cho Liễu Như Nhi một cái mặt quỷ.
Thật thất bại, ngay cả một đứa bé cũng không thể giải quyết.
Liễu Như Nhi khổ não bức tóc, đường đường sát thủ, lại không thắng được một tiểu nha đầu, nàng thật thích hợp làm sát thủ sao?
Tỉnh lại sau giấc ngủ, đông phương hiện ra một chút ngân quang, Lăng Hàn ngồi xếp bằng, bắt đầu tu luyện.
Hiện tại hắn đang cố ý thức dậy sớm một chút, dịch ra thời gian tu luyện với Hổ Nữu, như vậy sẽ không cần hắn chạy tới chạy lui.
– Không tệ, chỉ ba ngày nữa ta có thể đột phá Tụ Nguyên tầng tám.
Lăng Hàn lộ ra một nụ cười.
Hiện tại hắn khát vọng nhất chính là đột phá Dũng Tuyền Cảnh, tìm bí mật của Hắc Tháp.
Lúc này Thái Dương đã lên cao, Lăng Hàn gọi Hổ Nữu dậy.
Tuy tiểu nha đầu không vui, nhưng vẫn ở dưới sự yêu cầu của Lăng Hàn bắt đầu tu luyện.
Tiềm lực của Hổ Nữu cực kỳ đáng sợ, thành tựu ngày sau sẽ không dưới hắn.
Lăng Hàn chuẩn bị điểm tâm, chuyện này để hắn rất phiền muộn.
Trước đây chỉ có một tiểu nha đầu thì thôi, nhưng hiện tại có thêm hai đại nha đầu, lại còn để hắn làm cơm, thật là không có thiên lý.
Oành oành oành, cửa lớn vang lên.
Là ai?
Lăng Hàn đi tới, mở cửa nhìn, lại là Kim Vô Cực.
Ồ, sao tên này lại tới đây?
– Kim huynh, sao đến sớm như thế?
Lăng Hàn cười hỏi.
Kim Vô Cực cười khổ nói:
– Lăng huynh, ta muốn ngươi giúp một chuyện.
– Chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi, cũng không có quá để ý.
Kim Vô Cực do dự một chút, mới nói:
– Không biết Lăng huynh có thể bao một vị trí của Tích Hoa Các hay không?
Ồ?
Lăng Hàn không khỏi dùng ánh mắt cổ quái nhìn Kim Vô Cực.
Chẳng lẽ tên này đã hỏi Nghiêm phu nhân, ngày hôm qua hắn mới lấy được Tích Hoa Lệnh, ngày hôm nay liền có người xin hắn hỗ trợ bao vị trí của Tích Hoa Các.
– Lăng huynh, ta cũng chẳng còn cách nào khác! Ngươi quen biết nhiều, ta thực sự đã cùng đường mạt lộ, mới mặt dày tìm ngươi hỗ trợ.
Kim Vô Cực than thở.
Lăng Hàn cười nói:
– Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao ngươi cần vị trí của Tích Hoa Các?
– Nói ra ngươi không nên cười ta!
Kim Vô Cực đỏ mặt.
Lăng Hàn đàng hoàng trịnh trọng nói:
– Tuyệt đối không cười.
Kim Vô Cực ổn định tâm tư, bắt đầu kể chuyện.
Hóa ra, một năm trước, hắn ở Hoàng đô quen biết tiểu thư của một gia tộc nhỏ, gọi Khương Phi Yên, hai người tình đầu ý hợp, đã đến mức độ đàm hôn luận gả.
Nhưng Kim gia ở Đại Nguyên thành là một phương hào môn, nhưng phóng tới Hoàng Đô, vậy chỉ là gia tộc nhỏ.
Huống hồ, dưới chân thiên tử, người nơi này trời sinh liền cảm thấy cao hơn một bậc, Khương gia cũng không hài lòng con rể tương lai như Kim Vô Cực, luôn muốn chia uyên rẽ thúy.
Kim Vô Cực vẫn vắt hết óc, muốn thay đổi cái nhìn của Khương gia đối với hắn.
Ở trong Tích Hoa Các mời nhà họ Khương ăn một bữa, cái này không thể nghi ngờ là một biện pháp hay.
Bởi vì ngưỡng cửa của Tích Hoa Các quá cao, muốn bao chỗ chí ít cũng phải là gia tộc tầm trung.
Nhưng vấn đề ở chỗ, đừng nói hiện tại hắn chỉ là Tụ Nguyên Cảnh, coi như đột phá Dũng Tuyền Cảnh, Tích Hoa Các lại há có thể nghía hắn?
Mấy ngày gần đây, Khương gia có ý định gả Khương Phi Yên cho Thất thiếu gia của một Hào Môn trung đẳng, bởi vậy Kim Vô Cực không còn cách nào, liền tới chỗ Lăng Hàn thử vận may.
Dù sao, Lăng Hàn vừa tới Hoàng Đô liền nhận thức đệ tử của Ngô Tùng Lâm, càng có khả năng là thượng khách của Ngô đại sư, bởi vậy, dù Lăng Hàn không bao được vị trí của Tích Hoa Các, vẫn có thể đi chỗ Ngô Tùng Lâm hỏi.
Sau khi nghe xong, Lăng Hàn liền cười ha ha, nói:
– Thật không nghĩ tới, Kim huynh còn là một tình chủng.
– Lăng huynh, nói không được cười rồi.
Kim Vô Cực thở dài không ngớt, vẻ mặt khổ não.
Lăng Hàn vẫn cười, vỗ vai của Kim Vô Cực, nói:
– Kim huynh, vị trí của Tích Hoa Các, ta bao không tới, thế nhưng…
Kim Vô Cực nghe được câu trước, thì lộ ra vẻ thất vọng, Nhưng phía sau lại có chuyển ngoặt, không khỏi để trái tim của hắn đập mạnh:
– Lăng huynh có biện pháp gì?
– Bao không được vị trí phổ thông, nhưng biệt viện được không?
Lăng Hàn cười nói.
Phốc!
Kim Vô Cực phun ra ngoài.
Muốn bao vị trí ở Tích Hoa Các, này nhất định phải có thực lực hoặc bối cảnh Linh Hải Cảnh.
Tỷ như con cháu các gia tộc trung đẳng, có thể đi Tích Hoa Các đặt vị trí, nhưng nhất định phải đặt trước, bởi vì chuyện làm ăn của Tích Hoa Các quá tốt, không đặt trước căn bản không có vị trí.
Mà biệt viện, này nhất định phải có thực lực và bối cảnh Thần Thai Cảnh mới được.
– Lăng huynh, không phải ngươi đang nói đùa chứ?
Kinh hỉ quá lớn, Kim Vô Cực nói cũng run cầm cập.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 164: Lợi Thế Thân Thích
– Ngươi cứ yên tâm đi!
Lăng Hàn cười nói.
– Ngươi muốn lúc nào mời người nhà của Khương tiểu thư?
– Lăng huynh, nhanh nhất là lúc nào mới có thể lấy được đặt trước?
Kim Vô Cực hỏi ngược lại.
Hắn tự nhiên hi vọng càng nhanh càng tốt.
Lăng Hàn vẫy vẫy tay, nói:
– Tùy tiện ngày nào cũng được, nếu ngươi gấp, tối nay cũng không sao.
Đêm nay cũng có thể?
Nhịp tim của Kim Vô Cực nhanh thêm mấy phần, khái niệm này nghĩa là gì?
Con cháu của Bát Đại Hào Môn, Hoàng thất đương nhiên đều có tư cách đặt trước biệt viện của Tích Hoa Các, thế nhưng, thế nhưng… Bọn họ cũng không thể nói đi liền đi, nhất định phải sớm đặt trước.
Chỉ có số ít mấy người nắm giữ đặc quyền, Tích Hoa Các sẽ để lại mấy gian biệt viện dự phòng, không cần đặt trước cũng có thể dùng.
Tỷ như Tam hoàng tử, hắn là được hưởng đặc quyền như vậy.
Nhưng thân phận của Tam hoàng tử là gì? Bản thân là thiên tài võ đạo, nắm giữ thực lực Dũng Tuyền tầng bảy, lại là một trong mấy người thừa kế tương lai của Vũ Quốc, trở thành người có quyền thế nhất tương lai, không có một trong!
Nhưng Lăng Hàn thì sao, lẽ nào hắn cũng có tư cách như vậy?
Kim Vô Cực thật chấn kinh rồi.
Hắn biết Lăng Hàn rất yêu nghiệt, lúc trước lấy tư thế hắc mã giết ra, trở thành quán quân của Đại Nguyên luận võ, còn được ba vị Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm chống lưng.
Nhưng đó chỉ là ở Đại Nguyên thành mà thôi, nơi đây là Hoàng Đô, Lăng Hàn mới đến mấy ngày liền trâu bò như thế?
Người so với người, thực là tức chết người a.
Kim Vô Cực thở dài.
Hắn đến Hoàng đô đã hơn ba năm, nhưng ngoại trừ tu vi tăng lên, thì thân phận bản thân lại không được tăng cao mảy may, so sánh với Lăng Hàn, quả thực là mắc cỡ chết người.
Hắn không nghi ngờ Lăng Hàn nói mạnh miệng chút nào.
Đối phương có thể sẽ đùa giỡn, nhưng tuyệt đối không nói khoác ở chuyện như vậy.
– Vậy thì đêm nay đi!
Kim Vô Cực nói, trên mặt khó nén vẻ hưng phấn.
Gia tộc nhỏ như Khương gia, ngay cả cửa lớn của Tích Hoa Các cũng không thể tiến vào, huống chi là ăn cơm ở biệt viện.
Chỉ cần được một lần, còn sợ Khương gia mắt chó coi thường người khác, phản đối hắn và Khương Phi Yên sao?
– Được!
Lăng Hàn gật đầu.
– Đa tạ Lăng huynh! Đa tạ Lăng huynh!
Kim Vô Cực liên tục vái chào, cực kỳ kích động.
Hắn âm thầm quyết định, ngày sau bất luận Lăng Hàn có chuyện gì cần hắn, hắn sẽ vạn tử không chối từ.
Hắn xoay người rời đi, tự nhiên là đi thông báo Khương gia buổi tối đến Tích Hoa Các dự tiệc, đây chính là sự tình hãnh diện a.
Lăng Hàn thì ngộ kiếm ở trong đình viện.
Hắn gặp phải bình cảnh, bị vây ở sáu đạo kiếm khí rất lâu, nhưng từ đầu đến cuối không có đột phá.
Trên thực tế, dù là một kiếm khách kiệt xuất, trong mười năm có thể tu ra một đạo kiếm khí đã rất ghê gớm.
Hơn nữa, tu ra càng nhiều kiếm khí, tiến cảnh sẽ càng chậm.
Chừng trăm tuổi tu ra mười đạo kiếm khí, liền có thể xưng là thiên tài kiếm đạo.
Nhưng Lăng Hàn vẫn chưa thỏa mãn, khởi điểm của hắn quá cao, tự nhiên không thể so sánh với tiến cảnh bình thường.
Trước đó hắn vẫn thảo luận kiếm đạo với Mạc Cao, đối phương là quái tài tìm thấy một tia Kiếm Tâm, cho Lăng Hàn dẫn dắt rất lớn, tại chỗ liền tu ra đạo kiếm khí thứ sáu.
Nhưng cái này cũng dùng hết tích lũy của hắn, trong khoảng thời gian ngắn, là rất khó có thể tiến thêm bước nữa.
Lăng Hàn ngồi xếp bằng, ngón trỏ tay phải duỗi ra thành kiếm, không ngừng múa lên, nghiệm chứng kiếm đạo trong lòng.
Trong lúc vô tình, đã đến giữa trưa.
Hắn ngừng lại, chuẩn bị thức ăn cho Hổ Nữu, còn hắn và tỷ muội Liễu Phong Nhi, thì hoàn toàn không nhìn, có thể ăn đi một phần trăm là tốt rồi.
Buổi chiều tiếp tục nghiên cứu kiếm đạo, với Lăng Hàn mà nói, học viện căn bản không thể dạy cho hắn cái gì.
Trước khi đến hắn đã biết điều này, đây chỉ là thuận theo tâm ý của Lăng Đông Hành mà thôi, con đường hắn đi tự nhiên đã sớm trải rồi.
Đến chạng vạng, Lăng Hàn liền dẫn Hổ Nữu đi tới Tích Hoa Các, đưa Tích Hoa Lệnh ra, tự nhiên có tỳ nữ dẫn hắn tới một biệt viện u nhã, dặn dò chút nữa mới lên món ăn và rượu.
Món ăn nhẹ lên trước, Hổ Nữu nhìn thấy, không khỏi thèm nhỏ dãi, không nhịn được ăn trộm vài cái, để tám tên thị nữ ở bên cạnh che miệng cười trộm.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không trách nàng, hiện tại hắn không thiếu tiền, ăn hết thì gọi bàn khác là được.
Qua khoảng nửa giờ, dưới một thị nữ dẫn dắt, một nhóm tám người đi vào.
Ngoại trừ Kim Vô Cực ra, bảy người khác tự nhiên là người của Khương gia, phân biệt là Khương Phi Yên và cha mẹ nàng, hai cô cô cùng hai đứa con trai.
– Đây là biệt viện của Tích Hoa Các sao, thật xinh đẹp, trước đây chúng ta chỉ đi qua phòng khách phổ thông của Tích Hoa Các.
– Xem ra, Yên nhi đã tìm đúng người rồi, ngay cả biệt viện của Tích Hoa Các cũng có thể đặt.
– Đúng vậy, ta nghe nói chỉ có Bát Đại Hào Môn và Hoàng thất mới có tư cách đặt biệt viện, chiếu nói như vậy, chúng ta há không phải ngang hàng với Bát Đại Hào Môn và Hoàng thất sao?
Mấy người Khương gia đều hưng phấn.
Gia tộc nhỏ không lo sinh hoạt, thiếu là địa vị, thân phận.
Ngày hôm nay ở đây ăn một bữa, vậy sau này đủ để bọn họ thổi cả đời.
– Chỗ các ngươi có vật kỷ niệm gì hay không?
Lúc này Đại cô hỏi thị nữ.
Nếu có, mỗi ngày nàng sẽ mang trên người, thấy ai liền khoe.
Thị nữ sững sờ, có thể đến biệt viện tiêu phí, tự nhiên đều có thân phận cao quý, nàng chưa từng bị người hỏi như vậy, sau khi ngẩn ra mới nói:
– Không có!
– Làm sao sẽ không chứ?
Tiểu cô cũng tới gần.
– Nếu không, ngươi sai người làm cho chúng ta mấy cái.
– Đúng đúng, làm mấy cái!
Đại cô vội nói.
Nghe hai vị trưởng bối nói chuyện, Kim Vô Cực và Khương Phi Yên đều đỏ mặt, chỉ cảm thấy cực kỳ mất mặt.
Mà hai biểu ca của Khương Phi Yên thì dại gái liếc mấy thị nữ, có vẻ cực kỳ chăm chú.
– Kim huynh!
Lăng Hàn đứng lên, vẫy vẫy tay với Kim Vô Cực.
– Lăng huynh!
Kim Vô Cực cảm kích đáp lễ.
– Ha ha, đa tạ Kim huynh, để ta cũng dính quang, có thể ăn một bữa ở trong Tích Hoa Các.
Lăng Hàn cười nói.
Kim Vô Cực biết Lăng Hàn đang cho mình mặt mũi, thì càng thêm cảm động, chỉ không ngừng gật đầu.
Lăng Hàn mỉm cười.
Tuy trước đó có chút xung đột với Kim Vô Cực, Kim Vô Tương, nhưng Kim Vô Cực đã sớm tạ tội, hóa giải hiềm khích lúc trước.
Mà sau đó, Kim Vô Cực nhường nhịn ở Đại Nguyên luận võ, lại mang nhân mã gia tộc đi cứu Lăng Đông Hành, mặc kệ Lăng Hàn có cần hay không, thì chuyện này cũng là ân tình.
Ân tình đương nhiên phải trả, bởi vậy ngày hôm nay Lăng Hàn cam tâm làm lá xanh để tôn Kim Vô Cực.
– Ngươi đương nhiên phải cảm tạ Vô Cực nhà ta!
Đại cô xem thường, có vẻ rất căm ghét.
– Nghe nói ngươi là bằng hữu của Vô Cực ở Đại Nguyên thành, thật là nhà quê, không hiểu quy củ, cho ngươi đến cũng đã khách khí, lại còn dẫn theo một tiểu nha đầu.
Kim Vô Cực biến sắc, không nhịn được muốn ngắt lời, chỉ thấy Lăng Hàn nhìn hắn lắc đầu, nên chỉ có thể mạnh mẽ kiềm chế lại.
Lăng Hàn căn bản không để đại cô ở trong lòng, nước đổ đầu vịt, cần gì phải tính toán với loại người dung tục này? Ngược lại chỉ có một lần, sau đó hắn cũng không thể gặp những người này nữa.
Cũng may người nhà họ Khương đều là lần đầu tiên tới biệt viện của Tích Hoa Các, thấy cái gì cũng mới mẻ, khi từng món ăn như nước chảy đưa ra, bọn họ cũng không kịp nhớ ghét bỏ Lăng Hàn, dồn dập ăn uống.
– Ai nha!
Một tên thị nữ kinh ngạc thốt lên, chỉ vào Khương gia đại biểu ca nói.
– Hắn, hắn mò cái mông của ta!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 165: Đoán Chúng Ta Nhìn Thấy Ai?
– Kêu cái gì chứ, cái mông của ngươi là mông cọp sao, còn không thể sờ?
Đại biểu ca Trương Hoa hừ một tiếng, có vẻ rất khó chịu.
Dù sao sờ mông người là chuyện khá bỉ ổi, dù hắn tự nhận phong lưu, cũng không muốn bị vạch trần ở trước mặt mọi người.
– Còn không mau quỳ xuống nhận lỗi với biểu ca của ta?
Nhị biểu ca Đồng Viễn cũng mở miệng, vẻ mặt ngạo mạn.
– Chúng ta là quý khách của Tích Hoa Các các ngươi! Ngươi có hiểu cái gì gọi là quý khách hay không? Có thể đi vào biệt viện, đều là cấp bậc Thần Thai Cảnh, chúng ta há mồm liền có thể làm toàn gia ngươi chết sạch!
Tên thị nữ kia xấu hổ, nàng chỉ là một thị nữ nhu nhược, rõ ràng bị thiệt thòi, nhưng lại thành kẻ ác.
Hai tên cô cô đều hờ hững.
Ở trong mắt các nàng, chỉ là một thị nữ, tự nhiên không sánh được một sợi tóc của con trai mình.
Sờ cái mông thì thế nào, cũng không mất khối thịt, hơn nữa, nữ nhân nơi này không phải đều bán thân sao, trang cái gì chứ?
– Đại biểu ca, nhị biểu ca, quên đi!
Khương Phi Yên mở miệng nói, cùng là nữ nhân, nàng tự nhiên đồng tình với tên thị nữ kia, nhưng ai bảo người chiếm tiện nghi là biểu ca của nàng, nàng cũng không thể giúp người ngoài a?
– Phi Yên, sau này ngươi là con dâu của đại gia tộc, thân phận cao quý cỡ nào, không cần đồng tình tiểu tiện nhân này!
Đại cô lập tức nói với Khương Phi Yên, sặc mùi giáo huấn.
– Đúng, Phi Yên, lòng dạ mềm yếu như ngươi, là không thể được, làm chủ mẫu của đại gia tộc, phải có lòng dạ độc ác.
Tiểu cô cũng tiếp lời, nhưng cha mẹ của Khương Phi Yên lại trầm mặc.
Xem ra ở Khương gia là không có quyền nói chuyện gì, còn không bằng hai nữ nhi đã gả ra ngoài.
Trên thực tế cũng xác thực như vậy, Khương gia gia chủ đương thời là tổ mẫu của Khương Phi Yên, rất sủng nịch hai nữ nhi đã gả ra ngoài này.
Bởi vì các nàng gả chỗ tốt, hôn phu của các nàng đều là con em gia tộc trung đẳng, mặc dù không đủ tư cách lên mặt bàn, nhưng dựa lưng đại thụ hóng gió mát, ở trước mặt người thân là tiểu gia tộc, tự nhiên sức lực mười phần.
Mỗi lần các nàng về nhà mẹ đẻ, đều sẽ diễu võ dương oai ở trước mặt huynh đệ, lâu dần, Khương phụ Khương mẫu mất đi quyền lên tiếng, mặc các nàng nói thoải mái.
Lần này Khương Phi Yên muốn thông gia một gia tộc trung đẳng, tự nhiên cũng là xuất phát từ hai cô cô này sắp xếp.
Theo các nàng, cái này tự nhiên là suy nghĩ cho Khương Phi Yên.
Có điều, hiện tại Kim Vô Cực trở nên trâu bò, ngay cả biệt viện của Tích Hoa Các cũng có thể bao, để thái độ của hai cô cô đại biến, bắt đầu chữa trị quan hệ với Khương phụ, mưu đồ ngày sau có thể leo lên cành cao.
Tên thị nữ kia bị hai cô cô nói tới nước mắt chảy xuống, chỉ là Tích Hoa Các có quy củ của Tích Hoa Các, nàng căn bản không dám che mặt rời đi.
Trương Hoa thấy thế, sắc đảm không khỏi to thêm, nói:
– Đến, ngồi ở bên cạnh tiểu gia, bồi tiểu gia uống rượu.
– Hừ!
Lăng Hàn đứng lên, hắn biết người của Khương gia dựa thế bá đạo, lại không nghĩ rằng hai tiểu bối cũng sắc quỷ như vậy.
Lắn đi tới bên người tên thị nữ kia, lấy ra một tấm ngân phiếu nói.
– Thực là không tiện, đây là chút tâm ý nho nhỏ, tuy không thể bù đắp tôn nghiêm của ngươi, nhưng xin hãy nhận lấy.
Thị nữ kia nhìn ngân phiếu một chút, không khỏi kinh hãi đến biến sắc, bởi vì nó có mệnh giá một vạn lượng!
Phải biết nàng chỉ là một thị nữ, tu vi Luyện Thể tầng bảy, mỗi tháng được ba trăm lạng bạc.
Tuy cái này không thấp, nhưng so với 10 ngàn lượng bạc, xác thực là chênh lệch rất lớn.
– Công tử, ta không thể nhận!
Nàng đỏ mặt nói.
– Nhận lấy đi!
Lăng Hàn cười cười, phất phất tay nói.
– Nơi này không cần các ngươi hầu hạ, các ngươi đều đi xuống đi!
– Vâng, công tử!
Tám tên thị nữ đều vén áo thi lễ, các nàng tự nhiên biết Lăng Hàn mới thật là người có thể làm chủ, dồn dập dùng ánh mắt cảm kích nhìn Lăng Hàn, mà lúc quét nhìn mấy người Khương gia, thì không khỏi mang theo xem thường cùng khinh bỉ.
– Ai để cho các ngươi đi, nhanh đứng lại cho ta!
Trương Hoa quát.
– Đúng, sao các ngươi dám đi?
Đồng Viễn đứng lên, làm dáng muốn đi ngăn cản.
Kim Vô Cực cũng vội vã đứng lên, đè Đồng Viễn xuống, nói:
– Nhị biểu ca, quên đi.
Hắn biết Lăng Hàn đã không thích, nếu Đồng Viễn lại sinh sự, khó tránh khỏi để Lăng Hàn bạo phát ở trước mặt mọi người.
Hai cô cô của Khương gia vốn đã muốn di chuyển, nhưng thấy Kim Vô Cực cũng nói quên đi, tự nhiên không thể làm gì khác hơn là áp chế tức giận.
Hiện tại các nàng không dám đắc tội Kim Vô Cực, dù sao đây chính là nam nhân có thể tới biệt viện của Tích Hoa Các.
– Vô Cực, không phải nhị cô nói gì ngươi, ngươi tốt với bằng hữu đó là ngươi giảng nghĩa khí, nhưng bằng hữu chung quy là người ngoài, nào đáng tin cậy như người mình!
Nhị cô bĩu môi, chỉ đầu mâu về phía Lăng Hàn.
– Đúng, ngươi xem một chút, ngươi tốt bụng để bằng hữu của ngươi tới đây va chạm xã hội.
Nhưng hắn ngược lại tốt, còn dẫn theo một tiểu nha đầu bẩn thỉu, thật giống như cả đời chưa từng ăn uống, mất mặt không thể tả? Đại cô khuyên ngươi sớm cắt đứt quan hệ với loại bằng hữu này đi!
Đại cô cũng nói.
Tiếng nói của hai người đều không thấp, hiển nhiên là cố ý để Lăng Hàn nghe được.
Kim Vô Cực sợ hết hồn, cắt đứt loại bằng hữu này? Cắt đứt loại bằng hữu này rồi, ngày hôm nay các ngươi có tư cách ngồi ở chỗ này ăn cơm sao? Hắn lén lút nhìn Lăng Hàn, thấy Lăng Hàn không tức giận, lúc này mới thở dài một hơi, nhưng không dám để hai người này nói tiếp, vội nói:
– Đến đến đến, mọi người uống rượu dùng bữa! Bá phụ, bá mẫu, ta mời các ngươi một chén!
Hắn ngẩng đầu, uống một hơi cạn sạch.
Lăng Hàn biết, đây là Kim Vô Cực biến tướng xin lỗi hắn.
Hắn cười nhạt, ngày hôm nay là trả ân tình cho Kim Vô Cực, hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng phát tác, nếu không hai cô cô Khương gia đã không biết chết bao nhiêu lần.
Rượu đến trung tuần, bọn họ đều hơi say, đại cô đứng lên, nói với nhị cô:
– Trước đây chưa từng tới biệt viện, chúng ta đi dạo một chút đi, nói không chắc sẽ gặp được đại nhân vật gì, nếu như có thể kết giao, sau này chúng ta liền phát đạt!
– Đúng đúng đúng!
Nhị cô vội vã đứng lên.
Hai tỷ muội dìu nhau đi ra ngoài, nhưng chỉ một chút liền thấy các nàng trở về, trên mặt giống như phát ra ánh sáng vậy:
– Các ngươi đoán chúng ta vừa nhìn thấy ai?
Không chờ mọi người trả lời, các nàng đã vội vã nói:
– Nguyên Sơ Nguyên đại sư! Các ngươi có biết Nguyên đại sư là ai không? Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, hù chết các ngươi a!
Mọi người Khương gia cũng sợ hết hồn.
Đan sư Huyền Cấp trung phẩm a, đối với bọn hắn mà nói, là cao bằng một ngọn núi, để bọn họ chỉ có thể ngước nhìn.
– Hoa nhi, Viễn nhi, nhanh đi theo ta, chúng ta đi bái kiến Nguyên đại sư.
Nói không chắc Nguyên đại sư cao hứng, luyện chế cho chúng ta mấy lô đan dược cũng khó nói, đến thời điểm đó, các ngươi đột phá Tụ Nguyên Cảnh liền dễ như trở bàn tay.
Đại cô hưng phấn nói, đây mới là nguyên nhân hai nàng trở lại nhanh như vậy.
– Không ổn đâu, thân phận của Nguyên đại sư cao quý, chúng ta tùy tiện tới quấy rối, có thể sẽ làm Nguyên đại sư tức giận.
Kim Vô Cực nói.
Lăng Hàn cho hắn mặt mũi không phát tác, nhưng Nguyên đại sư thân phận cỡ nào, sao cho hắn mặt mũi, càng sẽ không cho Khương gia mặt mũi.
– Thiết, hiện tại chúng ta cũng là khách quý, không phải là luyện mấy lô đan dược thôi sao!
Nhị cô hời hợt nói.
Các ngươi là heo sao?
Kim Vô Cực thầm kêu, có một loại kích động muốn xông lên quất hai người này.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










