[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 155 : Quốc Thế Của Ngươi Không Đúng (c771-c775)
❮ sautiếp ❯Chương 771: Quốc Thế Của Ngươi Không Đúng
Tiên Vu Thành vừa giận vừa sợ, luận sức chiến đấu chân thực Lăng Hàn tuyệt không phải đối thủ của hắn, kém ít nhất năm tinh, nhưng đối phương thắng ở thân pháp nhanh, lại có năng lực hồi phục khủng bố, để hắn đi cũng đi không được, hao lại hao không nổi.
Lẽ nào, hắn thật phải khuất nhục mà trở thành tù nhân?
Tiên Vu Thành liều mạng, hắn là Bắc Hải Vương tộc, nếu như bị người bắt giữ, sau này còn có mặt mũi gặp người sao?
Cho đến lúc này, hắn cũng không tin Lăng Hàn dám giết mình và Tiên Vu Đông Minh, Bắc Hải Vương tộc quá mạnh mẽ, cường đại đến tùy tiện điều động một vị Phá Hư Cảnh cũng có thể giết sạch nơi này, đối phương dám hạ sát thủ sao.
Chỉ là sức chiến đấu của hắn càng ngày càng yếu, lại chiến ba ngày, hắn cuối cùng tiêu hao hết sức mạnh, bị Lăng Hàn bắt giữ.
Thua thực không cam lòng a!
Tiên Vu Thành cắn răng, nếu không phải năng lực hồi phục của tên này khủng bố, thì không biết bị hắn giết mấy trăm lần, nhưng hiện tại hắn lại thành tù nhân, hắn làm sao cam tâm?
– Giải đến Đông môn, trẫm muốn đích thân chém bọn họ!
Lăng Hàn nói, thanh âm vang dội, truyền khắp toàn bộ Hoàng Đô.
– Ngô hoàng vạn tuế!
Tất cả thần dân đều điên cuồng, trước ai không tận mắt nhìn thấy, người đánh với bệ hạ kia hóa thành một Chân Long! Bệ hạ có thể Đồ Long, đại biểu cái gì?
Đại Lăng Triều vô địch!
– Ngươi… ngươi dám!
Lúc này Tiên Vu Thành sợ rồi, Nhân tộc này thật dám giết mình?
– Có gì không dám?
Lăng Hàn cười gằn, phất tay một cái, sai người giải hai người ra Đông môn.
– Lăng Hàn, ngươi phải suy nghĩ rõ ràng, thật muốn giết bọn họ sao?
Hách Liên Tầm Tuyết tiến lên, vẻ mặt lo âu.
Lăng Hàn nhìn nàng nói:
– Hải tộc chung quy là một cửa ải không tránh được, nhịn lần này thì lại làm sao, vẫn phải xung đột vũ trang.
Đã như vậy, cần gì phải nhẫn? Còn nữa, người ta đã cưỡi lên đầu chúng ta rồi!
Hách Liên Tầm Tuyết lắc đầu nói:
– Nhưng thực lực của chúng ta quá yếu, cần thời gian để trưởng thành.
Lăng Hàn lắc đầu:
– Không nghe bọn hắn nói một tháng không thể tìm ra ngươi, liền giết toàn bộ người của Hoàng Đô sao.
Vậy ngươi nói, đến thời điểm đó ta giao ngươi tốt hay không giao mới tốt? Thực là chuyện cười, chạy đến địa bàn của ta bảo ta giao người, không biết địa bàn của ta ta làm chủ sao?
Hách Liên Tầm Tuyết không nói gì, dừng một chút mới nói:
– Lần sau, Tiên Vu tộc nhất định sẽ phái Phá Hư Cảnh đến, đến thời điểm ấy làm sao bây giờ?
– Thì đánh chứ sao.
Lăng Hàn cười nói.
Hắn cũng thật không sợ, lấy Hắc Tháp rót lực, hắn có thể thu được một lần nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh, nếu có thể tiêu diệt một tên Phá Hư Cảnh, uy vừa lập, Hải tộc lại muốn hạ thủ với hắn sẽ phải suy nghĩ thật kỹ.
Hơn nữa hắn nắm giữ Băng Long Oanh Địa Trận cũng dần vào khuôn khổ, đến thời điểm đó sẽ nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh chân chính.
Đây là một thế giới thực lực vi tôn, nếu hắn không đủ bá đạo, sẽ chỉ bị người bắt nạt.
Tôn nghiêm là đánh ra, không phải cầu đến!
Hắn đi tới thành đông, thúc cháu Tiên Vu Thành đã bị áp giải đến, cả người cột xiềng xích, quỳ gối ở trên đài cao.
Đây là Thi Hình đài, trước đó Chư Long Tinh và Tiền Phong chính là bị phạt ở đây.
– Nhân tộc, ngươi gan to bằng trời, đây là trêu ra họa sát thân cho mình, ai cũng không cứu được ngươi!
Tiên Vu Đông Minh phẫn nộ quát.
– Ta chính là tộc nhân của Tiên Vu Vương tộc ở Bắc Hải, tương lai sẽ thành Vương tộc chi chủ, các ngươi dám động ta một sợi lông, Vương tộc ta có hơn ba mươi Phá Hư Cảnh sẽ đạp phá nơi đây, thiêu cháy các ngươi thành tro bụi.
Nghe hắn nói như thế, nhất thời để rất nhiều người sợ hãi, hơn ba mươi Phá Hư Cảnh, cái này không phải là đùa giỡn.
– Chết đến nơi còn không biết hối cải!
Lăng Hàn đi tới, quất một bạt tai, đánh đến miệng của Tiên Vu Đông Minh lệch qua, ú a ú ớ nói không ra lời.
Vẫn là Tiên Vu Thành thông minh, không có uy hiếp, mà hảo ngôn hảo ngữ nói:
– Nhân tộc, trước là chúng ta sai, nhưng chúng ta thật không có ác ý, chỉ là muốn tìm nữ nhân kia mà thôi.
Như vậy đi, ngươi thả chúng ta ra, chúng ta sẽ bồi thường, hơn nữa, ngươi tìm được nữ nhân kia, chúng ta còn có thâm tạ!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi là kẻ ngu si, hay coi ta là kẻ ngu si, lúc này còn nói không có ác ý! Không có ác ý, ta cũng không có ác ý gì với các ngươi, chỉ là muốn làm thịt các ngươi mà thôi.
Tiên Vu Đông Minh gấp đến muốn giơ chân, muốn làm thịt bọn họ còn không tính là ác ý, vậy phải làm sao mới xem như ác ý?
Đùng!
Lăng Hàn quất hắn một bạt tai, làm cho đối phương bối rối, con mẹ nó ta không nói lời nào, ngươi quất ta làm chi? Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Ở trong hoàng cung, mở miệng uy hiếp, tùy ý làm bậy, không ác ý như vậy thật làm ta mở mang tầm mắt.
– Nhân tộc, hết thảy đều là lỗi của chúng ta, nhưng xin nể mặt mũi của Bắc Hải Vương tộc, bỏ qua cho chúng ta một lần!
Tiên Vu Thành ngôn từ khẩn thiết, chỉ cần bảo vệ tính mạng, vậy hết thảy đều có thể làm lại từ đầu, bằng không chính là công dã tràng.
Lăng Hàn cười ha ha, vỗ vỗ vai của Tiên Vu Thành nói:
– Hiện tại thật khách khí, trước biết vậy sao còn làm? Đáng tiếc, giữa chúng ta nhất định không thể hảo hảo ở chung, bởi vì, nữ nhân các ngươi muốn tìm, là thê tử của ta!
Ta cái đệt!
Tiên Vu Đông Minh sửng sốt một chút, sau đó mới phản ứng được, hắn con mẹ nó chính là gian phu a! Thời khắc này, hắn thực mắng tổ tông mười tám đời của Lăng Hàn một lần, ai có thể nghĩ tới người bọn họ muốn tìm lại đang ở trước mắt, không chỉ Hách Liên Tầm Tuyết ở đây, ngay cả gian phu cũng ở đây!
– Hành hình!
Lăng Hàn lạnh lùng nói, giơ Tích Sinh Kiếm lên thật cao, lớn tiếng nói.
– Thiên uy của Đại Lăng Triều bất khả phạm, mặc kệ người tới là ai, phạm thiên uy, giết không tha!
Phốc phốc, hắn vung kiếm, đâm thủng trái tim của thúc cháu Tiên Vu Đông Minh.
Nguyên bản trảm thủ hiệu quả càng tốt hơn, nhưng đầu của Tiên Vu Đông Minh dễ chém, còn Tiên Vu Thành lại khó, dù sao cũng là thể phách trân kim cấp chín.
Cho dù dùng Tích Sinh Kiếm cũng không được, bởi vì sức mạnh của Lăng Hàn không đủ, đến thời điểm đó không phải chém đầu răn chúng, mà là bằm đầu thị chúng, lực uy hiếp sẽ giảm nhiều.
– Ngô hoàng vạn tuế!
Toàn bộ thần dân đều quỳ xuống, Lăng Hàn đã cho thấy thái độ, Đại Lăng Triều không sợ bất kỳ ngoại địch, kẻ xâm lấn giết không tha!
Ngô Hoàng uy phong, Ngô Hoàng phách khí!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 772: Đồ Đằng
Trảm địch nhân ở trước mặt mọi người, nhất thời để hình tượng đế hoàng của Lăng Hàn thâm nhập lòng người, mà thời điểm tin tức truyền khắp Bắc Vực, hình tượng Thiết Huyết Đại Đế của hắn tự nhiên dựng lên vững vàng.
Lăng Hàn trở lại hoàng cung, đang muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng đột nhiên cảnh giác, quát lên:
– Ai!
– Chà chà sách, năng lực nhận biết thật nhạy cảm, bổn cô nương chỉ hơi bất cẩn, toát ra một tia khí tức liền bị ngươi phát hiện.
Trong tiếng than thở, chỉ thấy một đại mỹ nhân vóc người xinh đẹp tóc đỏ đi ra, eo nhỏ chập chờn, cực kỳ mê người.
Đúng là Dực Song Song, đặc thù tóc đỏ quá rõ ràng.
– Ngươi…
Lăng Hàn lộ ra vẻ đề phòng, đây là một cường giả Phá Hư Cảnh, hơn nữa có khả năng là tồn tại cấp cao, coi như hắn dùng Hắc Tháp rót lực cũng rất khó là đối thủ.
– Chà chà, ngươi đây là thái độ gì, không thích nhìn thấy bổn cô nương sao?
Dực Song Song tức giận nói.
– Bổn cô nương thấy ngươi có chút phiền phức, mới cố ý chạy tới trợ giúp ngươi.
– Ồ?
Lăng Hàn cười nói.
– Thật không nhìn ra ngươi lại là người tốt!
– Thiết, nếu không phải bổn cô nương cảm thấy ngươi đặc biệt quái lạ, mới chẳng muốn quản việc không đâu!
Dực Song Song vuốt cằm, suy nghĩ một chút mới nói,
– Còn có cô gái nhỏ kia, cũng rất quái lạ, bổn cô nương nhất định phải thu nàng làm đồ đệ.
– Phi, Nữu mới không muốn đấy!
Hổ Nữu không biết từ nơi nào xông ra, nhìn Dực Song Song làm ngoáo ộp.
Lăng Hàn nhìn Hổ Nữu vung vung tay, nói:
– Há, ngươi dự định giúp ta thế nào?
– Hai phương diện, thứ nhất bổn cô nương có thể miễn cưỡng đáp ứng làm Thái thượng Thánh nữ hoàng gì đó, thứ hai, ngươi cái này cũng gọi quốc thế, thực sự là cười rớt răng!
Dực Song Song cười nhạo nói.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Phong ngươi làm tiểu cung nữ, có muốn hay không?
– Dám trêu chọc bổn cô nương, ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?
Dực Song Song trừng mắt, tỏa ra khí tức nguy hiểm.
Lăng Hàn giơ hai tay lên, cười nói:
– Ngay cả đùa còn không được, còn có thể sung sướng làm bằng hữu sao?
Dực Song Song cười ha ha, vỗ vỗ vai của Lăng Hàn nói:
– Người trẻ tuổi, lá gan rất lớn, bổn cô nương đúng là coi thường ngươi.
– Kính xin chỉ giáo, quốc thế của ta không đúng chỗ nào?
Lăng Hàn nghiêm mặt nói.
– Ngươi nên nói, nơi nào có địa phương đúng mới chính xác!
Dực Song Song lắc đầu, một bộ bổn cô nương quá xem thường ngươi.
Lăng Hàn khiêm tốn tiếp thu nói:
– Kính xin chỉ điểm.
Dực Song Song bắt bí:
– Trà đâu? Lễ bái sư đâu? Tiểu tử, ngươi sẽ không muốn há mồm chờ sung rụng chứ?
– Khà khà, ngươi là sói trắng sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Tiểu tử, ngươi lại muốn chết sao?
Dực Song Song trợn mắt nói.
Lăng Hàn gật gù, để cung nữ đưa trà thơm và trái cây lên, nói:
– Dực lão sư, xin mời ngồi, cho phép học sinh thỉnh giáo.
– Ừm!
Dực Song Song ngồi ngay ngắn nói.
– Nể tình ngươi rất biết điều, bổn cô nương sẽ hảo tâm chỉ điểm ngươi một chút!
Nàng nhẹ nhàng ho khan một tiếng, lại nói.
– Ở Thần giới, quốc gia tổng cộng chia làm bốn đẳng cấp, phân biệt là Thiên Đình, Đế Đình, Hoàng Đình và Vương Đình, Thiên Đình cao nhất, Vương Đình thấp nhất, mỗi một đẳng cấp đều có hạn định nghiêm ngặt, do cương vực, chất lượng và số lượng cường giả của quốc gia quyết định, tuyệt không phải ngươi muốn gọi cái gì chính là cái đó.
– Trên lý thuyết, Phù Du Giới là không thể sinh ra Hoàng Đình, không đủ tư cách này.
Lăng Hàn lập tức nói:
– Trước đây Mã Bàn Tử thành lập Tử Nguyệt Vương triều, nhưng hiện tại là Tử Nguyệt Hoàng Triều, chẳng lẽ tên Béo kia không tự lượng sức sao?
Dực Song Song gật gù:
– Tên béo đáng chết kia chôn nhiều năm như vậy, dã tâm bành trướng, lại dám xưng Hoàng triều, may là hắn không ở Thần giới, bằng không sớm đã bị san bằng.
– Vậy phải làm sao mới có thể xưng Hoàng triều?
Lăng Hàn hỏi.
– Hiện tại ngươi đừng nghĩ chuyện đó, nếu như ngươi có thể khai thiên thành công, tự nhiên sẽ biết, hiện tại ngươi nghĩ cũng không làm được cái gì.
Dực Song Song khoát tay áo, lại nói.
– Trên thực tế, hiện tại Vương triều của ngươi cũng có tiếng không có miếng, cần phải có Phá Hư Cảnh tọa trấn.
Lăng Hàn nhún vai nói:
– Bây giờ nói cái này cũng vô dụng, vẫn là nói chuyện thực tế đi.
Dực Song Song lườm hắn một cái:
– Không nói cẩn thận một chút, làm sao có thể nói rõ?
– Nhưng ngươi luôn nói hiện tại nghĩ cũng đừng nghĩ, lại không đủ tư cách, ta thực không sờ tới trọng điểm.
Lăng Hàn than thở.
– Trọng điểm lập tức tới ngay, kiên trì chút có được hay không?
Dực Song Song nói.
– Lập quốc, đơn giản.
Nhưng ngươi muốn lấy ra quốc thế, tuyệt đối không phải chỉ thành lập quốc gia là được.
– Cái gọi là quốc thế, nhất quốc chi thế, vận thế.
Từ đâu tới? Là tín ngưỡng thần dân của quốc gia này, cùng quốc gia này họa phúc tương y, này chính là quốc thế.
Cái này Lăng Hàn biết, dân tâm quy thuận, lúc này mới có thể lấy ra quốc thế, nếu không quốc thế chính là một lời nói suông.
– Có điều, người bình thường căn bản không thể gặp ngươi, quốc gia là tồn tại trừu tượng, để quốc dân của ngươi làm sao sản sinh tín ngưỡng?
Dực Song Song hỏi.
Cái này?
Lăng Hàn rơi vào trầm tư:
– Vậy phải làm như thế nào?
– Ngươi cần một Đồ Đằng, làm tiêu chí của quốc gia, thông qua Đồ Đằng này, dân tâm có thể ngưng tụ, mà ngươi thì lấy ra lực lượng của Đồ Đằng, đây mới là cách dùng quốc thế chính xác.
Dực Song Song nói.
Lăng Hàn nha một hồi, tò mò nói:
– Ngươi rất rõ ràng tình huống của Thần giới, chẳng lẽ là từ Thần giới đến?
– Ha ha, ngươi đoán đi!
Dực Song Song không chịu cho đáp án rõ ràng.
Lăng Hàn cũng không xoắn xuýt ở điểm này, nói:
– Đồ Đằng phải làm sao đây?
– Cái này còn không đơn giản, ngươi tùy tiện tìm một vật, thả trong tổ miếu, sau đó đem chân dung truyền khắp toàn quốc, để mọi người cúng bái, tự nhiên sẽ sản sinh lực lượng tín ngưỡng, lâu dần, Đồ Đằng kia ngưng tụ đủ tín ngưỡng, cũng có thể sản sinh linh trí, bảo vệ quốc gia này.
Dực Song Song thuận miệng nói.
– Ở Thần giới, quốc cùng quốc phát sinh đại chiến, quốc gia nào bị thiệt thòi, Đồ Đằng sẽ suy yếu, ngược lại thì sẽ tăng cường, đây là nền tảng của quốc gia!
Làm tượng trưng của một quốc qia, Đồ Đằng há có thể tùy tiện?
Lăng Hàn chăm chú suy tư, hắn nên chọn món đồ gì tới làm Đồ Đằng đây? Theo phản ứng bản năng đương nhiên là Chân Long.
Long, con của trời cao, thiên địa sủng ái.
Nhưng hắn vừa mới giết hai Hải tộc nắm giữ Chân Long Chi Huyết, lấy Chân Long làm Đồ Đằng tựa hồ không còn gì để nói? Lại nói, Lăng Hàn cũng không cho rằng Chân Long thật mạnh mẽ nhất.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 773: Uy Lực Của Trận Pháp
Cửu Long Bá Thể thuật có thể nắm giữ lực lượng chín Chân Long, Diệt Long Tinh Thần Tiễn mục tiêu là Đồ Long, hiển nhiên ở Thần giới, Chân Long không phải cao cao tại thượng, không thể xâm phạm.
Vậy không bằng dùng… Hắc Tháp?
Bí mật Hắc Tháp không thể tiết lộ, nhưng làm một Đồ Đằng hình tháp, ai sẽ liên tưởng đến Hắc Tháp chứ? Dù sao, Linh khí hình tháp trên thế gian này cũng không ít, chỉ là cái nào cũng không thể so với Hắc Tháp mà thôi.
Ân, quyết định như vậy đi!
Lăng Hàn cười hì hì nói:
– Sau này ngươi liền lưu lại làm cung phụng đi, bình thường cho chút ý kiến, có cao thủ tới ngươi liền giúp đánh chạy.
– Bổn cô nương có ích lợi gì?
– Những thứ kia tùy tiện ăn!
– Ngươi cho rằng bổn cô nương là kẻ tham ăn sao?
Dực Song Song tức giận nói.
– Kẻ tham ăn rất tốt, ăn được nhiều mới có thịt!
Hổ Nữu đàng hoàng trịnh trọng nói, có chút hâm mộ nhìn ngực của Dực Song Song, sóng lớn chập trùng, có thể so với Chư Toàn Nhi a.
Dực Song Song cười to, đi tới mạnh mẽ ôm Hổ Nữu lên, nói:
– Cô gái nhỏ đáng yêu như thế, bổn cô nương thật muốn ôm cả ngày!
– Đáng ghét, Nữu mới không muốn ngươi ôm!
Hổ Nữu giãy dụa.
Lăng Hàn không để ý đến các nàng, tuy Dực Song Song không rõ lai lịch, nhưng hiện tại tựa hồ không có ác ý, liền để Hổ Nữu chơi với nàng đi.
Hắn bắt tay thiết kế Đồ Đằng Hắc Tháp, hơi thay đổi một chút, tuy nhìn qua vẫn là một toà Hắc Tháp, nhưng hơi khác trong đan điền.
Hắn lập tức truyền thánh chỉ, để nó làm Đồ Đằng của quốc gia, lan truyền đến khắp Bắc Vực.
Đương nhiên, muốn nó biến thành Đồ Đằng chân chính, trở thành một tín ngưỡng, tự nhiên không phải sự tình trong thời gian ngắn.
Dựa theo lời giải thích của Dực Song Song, sau khi Đồ Đằng hình thành, sẽ ở trên hoàng cung hình thành Đồ Đằng thực hình, trấn thủ Hoàng Đô, cương vực quốc gia càng lớn, thực lực quốc dân càng mạnh, dân tâm càng quy nhất, thì Đồ Đằng sẽ càng mạnh.
Hắn tỉ mỉ hồi tưởng, bất kể là Bắc Hoang Cửu Quốc, hay Tử Nguyệt Hoàng Triều đều không có Đồ Đằng tồn tại, xem ra đều giống hắn, cái gì cũng không biết, chỉ biết xây dựng một quốc gia mà thôi.
Phải nhắc nhở Mã Bàn Tử một chút, có lẽ lần trước không thể khai thiên thành công có quan hệ tới Đồ Đằng.
Có Dực Song Song giúp đỡ, Lăng Hàn tự nhiên lại nhiều hơn mấy phần nắm chắc, mà hắn rốt cục cũng hiểu rõ Băng Long Địa Phong trận, ở trong Hắc Tháp thành công chế tác một trăm linh tám mắt trận.
Hắn đưa tay tung lên, một trăm linh tám thanh đoản kiếm phân bố ở quanh người, bởi vì những mắt trận này đều là hắn tự tay làm ra, bởi vậy cũng không cần hắn nhọc lòng điều khiển, mỗi một thanh đoản kiếm đều tự động rơi xuống vị trí đối ứng, phù phiếm ở trên không, trận văn phát quang, nhất thời, thiên địa linh khí tụ hội, ngưng tụ thành một đạo quang trụ.
Nhiệt độ giảm mạnh, nhiều linh khí hơn quyển tịch đến, quang trụ cấp tốc biến hóa, đã biến thành một Băng Long!
Băng Long tu vi Phá Hư Cảnh!
Trên lý thuyết, con Băng Long này là vô địch, bởi vì nó vốn do trận pháp ngưng tụ thành, chỉ cần trận pháp vẫn còn, nó sẽ không chết, vậy dĩ nhiên vô địch rồi.
Có điều, cũng chính bởi vì nó là do trận pháp ngưng tụ thành, chỉ cần trận pháp vỡ, nó tự nhiên sẽ tiêu tan, vẫn có nhược điểm.
Trận pháp dễ phá sao?
Lăng Hàn để Hách Liên Tầm Tuyết toàn lực ra tay công kích mắt trận, nhưng hắn thì khống chế Băng Long không công kích Hách Liên Tầm Tuyết.
Ầm!
Hách Liên Tầm Tuyết ra tay, cực kỳ đáng sợ.
Hiện tại tu vi của nàng đã tăng lên tới Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao, chỉ là bước cuối cùng kia quá khó vượt qua, làm cho nàng chậm chạp không cách nào đột phá.
Bước đi này có khả năng cần hai ba năm, cũng có khả năng phải ba mươi, năm mươi năm, ba trăm, năm trăm năm, thậm chí cả đời cũng không cách nào đột phá.
Phá Hư Cảnh và Thiên Nhân Cảnh là bản chất khác nhau, tuyệt đối không phải thời gian dài liền có thể vượt tới.
Dù như vậy, công kích của Hách Liên Tầm Tuyết vẫn cực kỳ ác liệt, một chiêu ra, tựa hồ có thể san bằng toàn bộ hoàng cung.
Đây cũng không phải không thể, Phá Hư Cảnh có thể đánh rơi ngôi sao trên trời, Thiên Nhân Cảnh san bằng một hoàng cung lại có chuyện gì ngạc nhiên?
Oanh, đòn đánh này nện lên trận pháp, nhất thời oanh lui toàn bộ đại trận ra gần trăm trượng, nhưng 108 mắt trận vẫn duy trì như cũ, Băng Long cũng còn, nằm ở phía sau Lăng Hàn, tỏa ra hàn ý đáng sợ.
– Một đòn toàn lực của ta, là không cách nào phá hỏng trận pháp này!
Hách Liên Tầm Tuyết khiếp sợ, phải biết nàng là nguyên lực, thể thuật song tu, lại thêm bản thân yêu nghiệt, tuy vẫn không đủ để đánh vỡ bình phong Phá Hư Cảnh, nhưng đã tiếp cận tầng thứ này vô hạn.
Quá kinh người.
Lăng Hàn cũng rất hài lòng, trận pháp cấp mười chính là trận pháp cấp mười, dù mặc cho một Thiên Nhân Cảnh oanh kích cũng không hư.
– Để bổn cô nương đến!
Dực Song Song xuất hiện, một bộ nóng lòng muốn thử.
– Ngươi sao?
Lăng Hàn suy nghĩ một chút.
– Chúng ta lên trời cao đi, ta sợ ngươi không khống chế được, sẽ phá huỷ cả hoàng cung, phải biết Đồ Đằng của ta vừa hình thành a!
Ở phía trên hoàng cung, có một toà hư ảnh Hắc Tháp, rất nhạt, đúng là Đồ Đằng của Đại Lăng Triều, nhưng hiện tại vừa hình thành, theo lời giải thích của Dực Song Song, sau khi ngưng tụ lực lượng dân tâm, cái này có thể hóa thành thực hình, vĩnh viễn bảo vệ một quốc gia.
Quốc còn tháp tại, quốc vong tháp biến!
Hai người thăng thiên, Lăng Hàn vẫn khống chế Băng Long bất động, tùy ý Dực Song Song công kích, cái này chủ yếu là nhìn phòng ngự cực hạn của trận pháp.
– Đòn thứ nhất, sức chiến đấu Phá Hư một tinh.
Dực Song Song cũng rất phối hợp, vung chưởng vỗ tới trận pháp, uy lực vô thượng, nếu không có Băng Long che ở trước mặt Lăng Hàn, hắn căn bản không thể ở cự ly gần quan chiến.
Phá Hư Cảnh quá mạnh, để hắn mơ hồ có loại lo lắng, là hiện tại sử dụng Hắc Tháp rót lực, hắn có thể đạt đến sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh sao?
Ầm!
Một chưởng vỗ qua, đại trận bị đánh bay ra mấy trăm trượng, nhưng vẫn yên lành, Băng Long vẫn còn.
– Đòn thứ hai, Phá Hư hai tinh.
– Đòn thứ ba, Phá Hư ba tinh.
Cho đến kích thứ năm, đại trận này rốt cục tán loạn, chịu đựng không được sức chiến đấu của Phá Hư năm tinh, 108 mắt trận múa tung khắp nơi.
Đây chính là cực hạn.
Lăng Hàn thu mắt trận lại, bày trận lần nữa nói:
– Vậy bây giờ thử xem tình huống Băng Long còn, có thể đạt đến Phá Hư bao nhiêu tinh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 774: Thần Minh Hai Giới (Thượng)
Dực Song Song lấy sức chiến đấu của Phá Hư năm tinh đón nhận, Băng Long triển khai phản kích, giữa bầu trời khắp nơi đóng băng lạnh lẽo, dù Thiên Nhân Cảnh tiếp cận cũng sẽ đông thành tượng băng, chỉ có thể ở phía xa oanh kích mấy lần mà thôi.
Dực Song Song bị áp chế, không phải đối thủ của Băng Long, nhưng nàng lập tức tăng sức chiến đấu lên, cứ một tinh một tinh mà tăng cường.
– Phá Hư bảy tinh.
Rất nhanh thử ra cực hạn của đại trận này, sức chiến đấu có thể sánh ngang Phá Hư bảy tinh, bởi vì khi Dực Song Song tăng sức chiến đấu lên tới tám tinh, Băng Long liền bị áp chế, không bao lâu thì đại trận bị oanh tan.
Lăng Hàn hết sức hài lòng, tuy hiện tại Phá Hư Cảnh rất nhiều, nhưng sức chiến đấu vượt qua Phá Hư bảy tinh có thể có mấy cái? Theo Hách Liên Tầm Tuyết nói, toàn bộ Hách Liên Vương tộc chỉ có ba người mà thôi.
Hải tộc yêu nghiệt ở chỗ, bọn họ đều có Chân Long huyết mạch, huyết mạch thâm hậu thì có thể mượn tổ huyết ở Thiên Nhân Cảnh triệu hoán Chân Long, do đó thể ngộ huyền diệu của Phá Hư Cảnh, làm cho đột phá cửa ải này dễ dàng hơn Thiên Nhân Cảnh khác.
Nhưng sau khi bước vào Phá Hư Cảnh, sức mạnh huyết thống hầu như dùng hết, ít người có thể đạt đến Phá Hư tầng năm trở lên, đại bộ phận người đến chết cũng chỉ là Phá Hư nhị tinh, tam tinh.
Lần này, dù Tiên Vu Vương tộc phái Phá Hư Cảnh đến Lăng Hàn cũng không sợ, Băng Long Oanh Địa Trận đủ để quyết định, dù sao bọn họ cũng sẽ không lập tức phái người mạnh nhất đến nha?
– Tại sao ngươi chịu giúp ta như vậy?
Lăng Hàn hỏi Dực Song Song.
– Bổn cô nương yêu ngươi, lý do này có được hay không?
Dực Song Song vô cùng tùy ý nói.
– Ha ha!
Lăng Hàn cười cợt, thực sự là quá giả, nhưng hắn vẫn nói.
– Cũng phải, bản thiếu anh tuấn tiêu sái, thiên phú võ đạo kinh người, được ngàn vạn nữ tính yêu thích cũng là chuyện đương nhiên.
– Phi!
Dực Song Song gắt một cái nói.
– Ngươi chính là ếch ngồi đáy giếng, căn bản không biết cái gì gọi là yêu nghiệt! Không ngại nói cho ngươi, ở Thần giới hai mươi mấy tuổi liền bước vào Phá Hư Cảnh, lấy bổn cô nương mà nói, hai mươi bảy tuổi chính là Phá Hư!
Lăng Hàn “ha” một hồi, chỉ vào đối phương nói:
– Ngươi rốt cục thừa nhận mình từ Thần giới đến!
Dực Song Song ngẩn đầu, như một con thiên nga kiêu ngạo nói:
– Vậy thì thế nào, ngươi cắn ta a?
Lăng Hàn thở dài, tại sao nữ nhân này lưu manh như vậy? Quá lưu manh! Hắn hiếu kỳ nói:
– Vậy tại sao ngươi không về Thần giới, tại sao phải giúp ta, đừng nói ngươi là người tốt nha, ta không tin!
Dực Song Song chu miệng nhỏ, một lát sau mới nói:
– Tại sao bổn cô nương không thể làm người tốt?
– Từ lần đầu nhìn thấy ngươi, ngươi nơi nào cũng không giống người tốt.
Lăng Hàn kiên quyết lắc đầu.
– Từ lần đầu nhìn thấy? Chà chà, tiểu tử thúi, ngươi sắc đảm bao thiên a, nói, khi nào nhìn trộm bổn cô nương?
Dực Song Song siết nắm tay, đùng đùng đùng vang vọng.
– Được rồi, ngươi đừng tẻ nhạt như thế, càng không nên gỡ bỏ đề tài!
Lăng Hàn nghiêm mặt nói.
– Tuy có một Phá Hư Cảnh mạnh mẽ giúp đỡ rất tốt, nhưng ta càng không muốn ở bên cạnh mình có một nhân tố không yên tĩnh.
Dực Song Song cười khà khà nói:
– Ngươi nói như vậy, không sợ bổn cô nương ra tay đối phó ngươi? Phải biết, loại tiểu tử như ngươi, bổn cô nương chỉ dùng một ngón tay là được!
– Ngươi muốn ra tay, đã sớm động thủ, hà tất đợi đến hiện tại?
Lăng Hàn lạnh nhạt nói.
– Vì lẽ đó ta thà tin tưởng ngươi còn có dự định khác.
Dực Song Song nâng cằm nói:
– Là một Hoá Thần Cảnh, lá gan của ngươi thực rất lớn, biết rõ thân phận của bổn cô nương cũng dám ngả bài như thế! Được rồi, xem ở mặt mũi ngươi can đảm, bổn cô nương sẽ nói cho ngươi biết, là cảm thấy trên người ngươi có bí mật kinh người, muốn lấy nó đi!
Lăng Hàn nhìn chằm chằm Dực Song Song.
– Làm sao, trên mặt bổn cô nương có hoa?
Dực Song Song nói.
– Hoa thì không có, chỉ là ta rất hiếu kì, lấy thủ đoạn của ngươi không thể trực tiếp ép hỏi sao?
Lăng Hàn hỏi.
– Ha ha ha, có phải ngươi trời sinh tiện cốt, bổn cô nương không nghiêm hình tra tấn ngươi, ngươi còn cảm thấy không hài lòng?
Dực Song Song vuốt vuốt tay áo nói.
– Vậy bổn cô nương sẽ không khách khí.
– Ha ha!
Lăng Hàn khoát tay áo.
– Ta cũng không có thú vui như vậy, thuần túy chỉ là hiếu kỳ, có cái gì có thể để Phá Hư Cảnh trói tay trói chân chứ.
Dực Song Song nghiêng đầu nghĩ một lát, mới nói:
– Được rồi, mặc dù bổn cô nương là Thần linh, nhưng ở trong thế giới nhỏ này sẽ bị Thiên đạo áp chế.
Cái gọi là Thiên đạo có mắt, nếu như bổn cô nương làm quá mức, sẽ bị bài xích ra khỏi giới này.
– Này không phải vừa vặn, ngươi có thể trở về Thần giới nha.
Lăng Hàn nói.
Dực Song Song cho một cái liếc mắt quyến rũ:
– Nếu có thể tùy tiện về Thần Giới, bổn cô nương sẽ không muốn về sao? Nhưng vùng thế giới này bị sát trận phong tỏa, nếu bổn cô nương bị giới lực bài xích ra ngoài, nhất định sẽ bị sát trận cắn giết!
– Ngươi là Thần linh ngươi lớn nhất a, sợ cọng lông!
Lăng Hàn cười nói.
– Phí lời, bổn cô nương bị trấn áp mười vạn năm, tinh huyết bị hút cạn sạch, nếu như còn có lực lượng như năm đó, còn phải sợ ai sao?
Dực Song Song vô cùng tức giận nói.
– Này này này, đến cùng ngươi là lão yêu quái sống bao nhiêu năm?
Lăng Hàn cảm giác buồn nôn, nữ nhân này tự xưng bổn cô nương, nhưng trên thực tế là lão yêu quái.
– Ngươi đây là ánh mắt gì, bổn cô nương thanh xuân mãi mãi, huống hồ, lấy tuổi thọ của bổn cô nương đến so sánh, hiện tại chỉ là giữa lúc thanh xuân!
Dực Song Song đập bàn, một bộ muốn ăn thịt người.
Quả nhiên, tuổi tác là vảy ngược của nữ nhân, không thể chạm đến.
Lăng Hàn chuyển đề tài nói:
– Nói cách khác, nếu ngươi mạnh mẽ ra tay với ta, sẽ làm Thiên đạo tức giận, sau đó bị bài xích, cuối cùng chết đi.
– Không có khuếch đại như vậy, chủ yếu vẫn là bổn cô nương yêu nhân tài.
Dực Song Song không hài lòng lời giải thích của hắn.
Lăng Hàn biết nàng chắc chắn sẽ không nói thật hoàn toàn, cái này dính đến sự tình chủ yếu đương nhiên sẽ không thổ lộ.
Nhưng tạm thời, đối phương nhất định sẽ không ra tay với hắn.
Hắn chuyển đề tài nói:
– Ngươi biết Tu La Ma Đế không?
– Thiết, một lâu la của Minh Giới, còn Ma Đế, hắn cũng dám xưng Đế, thực sự là cười chết bổn cô nương!
Dực Song Song khinh thường nói.
Không hổ là Thần linh, lại dám coi khinh Tu La Ma Đế như thế, phải biết đối phương bị chia làm chín phần trấn áp, vậy mà còn sống không biết bao nhiêu vạn năm, quả thực chính là yêu quái trong yêu quái.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 775: Thần Minh Hai Giới (Hạ)
Chờ chút!
Lăng Hàn ngẩn ra:
– Tu La Ma Đế là người Minh Giới?
– Một tia Ma khí sinh ở Minh Giới, trải qua vô số năm hóa thành sinh linh, thông qua Thần Minh giới bích tiến vào Thần giới, lại bị giết đến đại bại.
Vốn tưởng rằng đã ngỏm rồi, hóa ra là bị phong trấn ở nơi này.
Dực Song Song nói, nhưng nàng lập tức ồ lên một tiếng nói.
– Tại sao không giết hắn chứ?
– Nói không chắc là Tu La Ma Đế trốn đến nơi này, cường giả Thần giới không vào được?
Lăng Hàn suy đoán.
Dực Song Song đầu tiên là gật đầu, nhưng lại lắc đầu nói:
– Tiểu thế giới đối ngoại bài xích, đi ra khó, nhưng vào càng khó, ngay cả người của Thần giới cũng như vậy, huống chi là Tu La Ma Đế đến từ Minh Giới.
Việc này, tất có gì đó quái lạ!
Lăng Hàn kinh ngạc, dưới cái nhìn của hắn, Tu La Ma Đế bị người ở Thần Giới truy sát, cuối cùng không thể không trốn vào tiểu thế giới Hằng Thiên Đại Lục, đây là chuyện thuận lý thành chươ ng, làm sao đột nhiên lại có gì đó quái lạ?
– Thiên Thi Tông thì sao, nghe nói Thần giới cũng có tông môn này.
Lăng Hàn lại hỏi.
– Tiểu tử, tại sao ngươi hỏi nhiều như vậy, có phiền hay không?
Dực Song Song hiển nhiên không có kiên trì.
– Đến, nhanh dâng trà, còn có hoa quả tốt nhất.
Lăng Hàn phất phất tay, lập tức có cung nữ đưa lên các món ăn ngon, đều trồng trong Hắc Tháp, nhưng vì che dấu tai mắt người, Lăng Hàn đặt rất nhiều ở trong kho, bình thường chính là lấy ra từ chỗ đó.
– Ngươi cho rằng bổn cô nương là kẻ tham ăn sao?
Dực Song Song kháng nghị một tiếng, nhưng lại ăn rất đắc ý, đồ vật từ trong Hắc Tháp trồng ra xác thực quá mỹ vị, ngay cả nàng cũng khen không dứt miệng.
– Được rồi, ngày hôm nay bổn cô nương sẽ tiết lộ một ít bí mật cho ngươi biết, có điều, một giới có quy tắc một giới, bổn cô nương cũng không thể nói quá nhiều, bằng không có khả năng bị nhìn chằm chằm!
Nàng chỉ chỉ bầu trời, tự nhiên là nói Thiên Đạo Chi Nhãn.
Lăng Hàn gật đầu:
– Ngươi tùy tiện nói một chút là được.
Dực Song Song cười hì hì nói:
– Hằng Thiên Đại Lục là một tiểu thế giới, quy tắc chưa hoàn thiện, không gian chưa hoàn thiện, thật giống như một bể nước bịt kín, bầu trời các ngươi có khả năng nhìn thấy cũng chỉ lớn như vậy, thế giới cũng chỉ rộng như vậy, là có phần cuối.
Lăng Hàn gật đầu, vì lẽ đó Phá Hư Cảnh mới có thể một đòn đánh rơi ngôi sao trên trời, nếu thế giới chân chính, mỗi một viên tinh thần ít nhất cũng bằng Hằng Thiên Đại Lục, làm sao có khả năng đánh rơi xuống chứ?
– Mà Thần giới, có thể nói là đại hải nối liền trăm sông vạn hồ, ngươi có thể từ sông tiến vào hồ nước, từ hồ nước tiến vào đại hải, mênh mông vô biên.
Dực Song Song nói.
– Đây là một Đại thế giới, chí ít lấy bổn cô nương biết, vẫn chưa có người nào có thể thăm dò đến phần cuối.
Lăng Hàn ngơ ngác, ngay cả Thần linh cũng không biết Thần giới lớn bao nhiêu, đây là thế giới lớn ra sao a?
– Thế nhưng, trong thiên địa, có chính tất có phản, có âm tất có dương, có chính tất có tà.
Dực Song Song lại nói.
– Ở ngoài Thần Giới, còn có một Minh Giới, cùng Thần giới cùng tồn tại, có thể coi là một không gian trùng điệp, nhưng giữa hai bên, ngươi không nhìn thấy ta, ta cũng không nhìn thấy ngươi, không can thiệp chuyện của nhau.
– Nhưng trên thực tế, hai thế giới trùng điệp, làm sao có khả năng không có ảnh hưởng? Minh khí thời khắc đều thẩm thấu về Thần giới, ảnh hưởng sinh linh của Thần giới, mà hai thế giới cũng sản sinh xung đột, ở địa phương trùng kích mãnh liệt nhất, giới bích rất mỏng, tu sĩ Minh Giới có thể tùy ý tiến vào Thần giới!
– Thiên Thi Tông ở Thần Giới được gọi là Minh Phủ, do một ít đại năng Minh Giới tiến vào Thần giới sáng chế, Thiên Thi Tông chỉ là một chi nhánh trong đó, mục đích của bọn họ, là làm loạn Thần giới, biến nó thành Minh Giới thứ hai.
– Nếu hai thế giới có thể dung hợp, cấp độ tất nhiên sẽ tăng lên một đoạn!
Lăng Hàn nghe mà líu lưỡi, hắn nơi này còn đang suy nghĩ khai thiên thăng nhập Thần giới, nhưng Thần giới cũng chưa chắc an toàn, bị Minh Giới nhìn chằm chằm, nói không chắc lúc nào đó sẽ thành thế giới của yêu ma quỷ quái.
– Lẽ nào Thần giới không bằng Minh Giới sao?
Hắn hỏi, nếu hai thế giới bình hành, như vậy Thần giới cũng không kém a.
Dực Song Song lườm một cái nói:
– Minh Giới mơ ước Thần giới, đó là một chuyện, có thể đánh xuống hay không lại là chuyện khác.
Chí ít lấy bổn cô nương biết, tuy hai giới ngàn tỉ năm qua phát sinh vô số chinh chiến, nhưng hiện tại Minh Giới vẫn là Minh Giới, Thần giới vẫn là Thần giới, người này cũng không thể làm gì được người kia.
– Lại nói, ngươi cho rằng Thần giới không muốn nhất thống Minh Giới sao?
– Hai con chó mà thôi, ai lại đàm luận cao thượng hơn ai chứ?
Dực Song Song cũng không khách khí, trực tiếp mắng hai giới là chó.
Lăng Hàn cười to, hắn cũng là loại gan to bằng trời, tích người đánh vỡ quy tắc cổ hủ, chỉ cảm thấy Dực Song Song có chút hợp hắn.
Hắn không khỏi ngóng trông nói:
– Sau khi đến Thần giới, phải tới nơi đó một chút.
Dực Song Song xì một tiếng nói:
– Nếu như ngươi thật có thể khai thiên thành công, vậy nhất định sẽ bị thế lực lớn của Thần giới bức bách, chạy đến giới bích đối kháng đại quân của Minh Giới xâm lấn.
Lăng Hàn nhíu mày:
– Ta coi như có thể…, nhưng thực lực chỉ vừa bước vào Thần Cảnh, chạy đi giới bích tham gia đại chiến không phải làm con cờ thí sao?
– Nói đúng!
Dực Song Song vỗ tay nói.
– Chính là để ngươi làm con cờ thí, ngươi không chết, người ta làm sao thuận lý thành chươ ng chiếm đoạt quốc gia của ngươi? Phải biết, ở Thần Giới lãnh thổ vô cùng eo hẹp, thế lực nào không muốn lập quốc, lại có quốc gia nào không muốn mở rộng cương vực? ngươi vừa chết, người ta cưới khuê nữ của ngươi, hoặc gả con gái cho con trai của ngươi, Thần quốc của ngươi tự nhiên thành vật trong túi người ta.
Lăng Hàn không khỏi bật cười:
– Người của Thần giới cũng rất vô liêm sỉ nha.
– Ha ha, ngươi cho rằng Thần giới mang chữ Thần, thì đều là người quang minh lỗi lạc sao?
Dực Song Song cười nhạo.
– Chỉ là tu công pháp, vị trí hoàn cảnh không giống mà thôi, Minh giới Thần giới có gì khác nhau chứ?
Lăng Hàn gật đầu, nơi nào cũng có người tốt người xấu, lấy địa vực phân chia là quá võ đoán.
– Vậy ta phải suy nghĩ kế hoạch một chút, sau khi… còn có phiền toái lớn a.
Hắn lẩm bẩm nói.
– Có điều, kia là chuyện sau này, trước tiên ứng phó cửa ải trước mắt đã.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thần Hoàng [Dịch] Thần Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Than-Hoang-Audio-full.jpg)

![[Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật [Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Tan-The-Cau-Sinh-Ta-Co-The-Thang-Hoa-Van-Vat-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Chí Tôn Vô Lại [Dịch] Chí Tôn Vô Lại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Chi-Ton-Vo-Lai-dich.jpg)
