[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 156 : Đại Chiến Động Một Cái Liền Bùng Nổ (c776-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 776: Đại Chiến Động Một Cái Liền Bùng Nổ
Dực Song Song tự nhiên không thể theo Lăng Hàn đi Tây chinh, Lăng Hàn cũng không có ý định này, để nàng tọa trấn Hoàng Đô, có thể nói là không sơ hở nào, người ta là Thần linh, dù cho hiện tại nguyên khí đại thương cũng có thể sánh ngang Phá Hư tầng chín.
Hắn tập kết đại quân, lần này tất nhiên là muốn thân chinh, chỉ huy Tây tiến.
Sau khi tế tự, đại quân xuất phát, thẳng tiến giới vực phương tây.
Ngoại trừ Hách Liên Tầm Tuyết, Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền và cha mẹ vẫn ở Hoàng Đô, những người khác điều động, kể cả Quảng Nguyên và Chu Vô Cửu, hai người này cũng bước vào Sinh Hoa Cảnh, một cái là Sinh Hoa tầng chín, một cái là Sinh Hoa tầng năm, có đan dược của Lăng Hàn giúp đỡ, dù lợn mẹ cũng có thể bay, huống chi bọn họ là nhân tài.
Đại quân chỉ có trăm vạn người, lấy nhân khẩu của Bắc Vực mà nói, số lượng thực không nhiều.
Nhưng quân đội quý tinh bất quý đa, cấp độ võ đạo của Tây Vực cao hơn Bắc Vực, mang theo một đống lớn binh sĩ phổ thông có ích lợi gì?
Trong trăm vạn đại quân, đạt đến Linh Hải Cảnh chỉ trên mười vạn, lấy trăm người một tiểu đội, ngàn người làm trung đội, vạn người là đại đội, đây mới thực là tinh nhuệ, tu trận pháp công kích liên hợp của Tử Nguyệt Hoàng Triều, có thể tăng lên sức chiến đấu rất lớn.
Còn lại chín mươi vạn người thì kém hơn nhiều, miễn cưỡng có thể xem như là sức chiến đấu, bởi vì có rất nhiều sự tình rườm rà không thể để tinh nhuệ đến làm nha?
– Báo!
Khi đại quân cách vực tường còn có ba ngày hành trình, thám tử mang theo tin tức báo lại.
– Nói.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói.
– Bẩm bệ hạ, Tây Vực đã có chuẩn bị, đang dàn binh ở vực tường, nhân số phỏng chừng mười vạn trở lên, mỗi người đều là tinh nhuệ.
Thám tử nói.
Lăng Hàn gật đầu, thám tử thực lực có hạn, đương nhiên không thể phân biệt ra Thần Thai Cảnh và Thiên Nhân Cảnh, Linh Anh Cảnh khác nhau.
Có điều, Tây Vực lại nhanh như vậy đoàn kết lại, đồng thời tập kết ở vực tường, bày ra tư thế nhất quyết thư hùng, này ngược lại có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.
Bởi vì thế lực một vực hỗn tạp, nào giống hắn chỉ cần ra lệnh một tiếng, cả vực đều phải nghe lệnh làm việc, thế lực Hoá Thần Cảnh ở Tây Vực có mấy chục, chỉ là để những thế lực này đạt thành nhận thức chung phỏng chừng phải mấy tháng, lại thêm vấn đề điều động số lượng cao thủ cũng phải cãi cọ, ai cũng không muốn tiêu hao quá nhiều thực lực của bản thân.
Lại nhanh như vậy liền trận địa sẵn sàng đón quân địch, để Lăng Hàn hơi kinh ngạc.
– Bệ hạ, thuộc hạ nguyện đánh trận đầu!
Nguyên Thừa Hòa chờ lệnh nói, nhiều ngày như vậy, hắn cũng nện cơ sở Linh Anh Cảnh cực kỳ vững chắc, ở mười mấy ngày trước đột phá Hoá Thần Cảnh, để niềm tin của hắn tràn đầy.
Muốn chính hắn tu luyện, phỏng chừng ít nhất phải năm năm sau mới có thể trở thành Hoá Thần Cảnh, nhưng theo một vị đan đạo đế vương, mỗi ngày ăn dược liên tục, không có tiến cảnh như vậy mới gọi kỳ quái.
– Ngang!
Thạch Linh cũng kêu gào, đánh ngực rầm rầm, nó cũng xin chiến.
So với những người khác, ngược lại là Thạch Linh tiến bộ nhanh nhất, bởi vì nó không cần tu luyện, cũng không tồn tại chuyện nện vững chắc cơ sở, mỗi tháng gặm một viên Thạch tinh hoa trong Hắc Tháp, cảnh giới liền xèo xèo xèo bay lên.
Hiện tại nó đã bước vào Thiên Nhân Cảnh, có điều vẫn là câu nói kia, Phá Hư Cảnh quá khó vượt qua, phỏng chừng nó phải gặm đá một hai năm mới có thể thẳng tiến Nhân đạo đỉnh cao.
Mấy người Tiền Vô Dụng, Hồ Phong Nguyệt cũng nóng lòng muốn thử, ở Đông Nguyệt Tông mấy năm, bọn họ chỉ bước vào Linh Hải Cảnh, nhưng sau khi vào quân đội, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ lại tiến thêm bước nữa, đạt đến Thần Thai Cảnh, nên tự tin bạo rạp.
Nhạc Khai Vũ có vẻ lão thành hơn rất nhiều, ở một bên tĩnh tọa, nhưng hai mắt tỏa ra dục vọng chiến đấu, hắn thẳng tiến Sinh Hoa, thực lực đồng dạng không tầm thường.
Lần này hầu như là dốc hết toàn lực tây chinh, tự nhiên cường giả của tất cả đại tông môn cũng bị điều động, không thiếu tồn tại Linh Anh Cảnh, nhưng mấy lão gia hỏa này rất biết điều, bọn họ biết rõ cấp độ võ đạo của Tây Vực trên Bắc Vực, người ta không tới đánh bọn họ đã rất tốt, hiện tại lại muốn chủ động sát phạt?
Nếu không phải Lăng Hàn hạ lệnh, không thể không đi, bọn họ thật muốn quay đầu bỏ chạy a.
Lăng Hàn cười khoát tay áo nói:
– Trước tiên tới vực tường nhìn tình huống, Tây Vực đến tột cùng phát động bao nhiêu cao thủ.
Mười vạn quân tinh nhuệ đi đầu, hai ngày sau liền đến vực tường, quả nhiên, phía trước là từng mảng quân trướng, có thể nhìn thấy vô số người ra ra vào vào, tuy không có chút quân kỷ, nhưng mỗi người chí ít là Thần Thai Cảnh, thực lực của từng binh sĩ cực kỳ mạnh mẽ.
Một chi đại quân chạy tới như thế, Tây Vực tự nhiên làm ra phản ứng, tất cả mọi người đều đi ra lều, nhưng đứng rời rạc tản mạn, có thể rõ ràng nhìn thấy vô số đoàn thể nhỏ, hiển nhiên mỗi đoàn thể nhỏ là tới từ một thế lực, không hề có ý tứ liên thủ với người khác.
Cái này rất bình thường, đừng xem là người một vực, nhưngchính bởi vì đến từ một vực, ngược lại mới có cừu hận lớn, bởi vì thế lực ngoại vực căn bản không thể kết thù, toàn là nội đấu.
Hiện tại tuy cùng nhau đối kháng Bắc Vực, nhưng người Tây Vực sẽ yên tâm giao phía sau lưng cho đối thủ cạnh tranh sao?
Ai ngu như vậy!
Ngược lại, quân đội của Đại Lăng Triều lại đánh tan hết thảy thế lực, phân vào từng tiểu đội, chỉ có thể đoàn kết hợp tác, nào cho ngươi cơ hội chơi chiêu?
Lăng Hàn đi ra, bọn người Chư Toàn Nhi, Hổ Nữu, Thạch Linh theo sau lưng, đi tới vực tường phân giới.
Chỉ cần hắn lấy Tích Sinh Kiếm mở ra một lỗ hổng, đại chiến tự nhiên sẽ lập tức bạo phát.
Đúng lúc này, chỉ thấy trong trận doanh Tây Vực đi ra năm người trẻ tuổi, mỗi người phong hoa tuyệt đại, có phong thái vô địch.
Từ Tu Nhiên, Cổ Minh, Đông Linh Nhi!
Vực tường vô hình, không chạm đến thì giống như không khí, vì lẽ đó thị lực của Lăng Hàn đương nhiên không bị bất luận ảnh hưởng gì.
Từ Tu Nhiên, Đông Linh Nhi, Cổ Minh, đây chính là thiên kiêu trong thế hệ trẻ tuổi của Ngũ Đại Tông Môn, đều sắp nắm giữ tư cách ngang hàng cường giả mạnh nhất đương đại.
Mà đối phương tổng cộng có năm người, cùng tồn tại mà không phân trước sau, điều này nói rõ cái gì?
Hai người không quen biết kia tất nhiên là Tiểu Kiếm Đế Trương Mạch và Lôi Đình Chi Tử.
Hai người này đều rất dễ nhận ra, Tiểu Kiếm Đế cõng lấy một thanh trường kiếm cổ điển, mà Lôi Đình Chi Tử thì cả người quấn quanh Thần Lôi màu xanh, ánh mắt đảo qua, như thiểm điện, cực kỳ đáng sợ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 777: Đánh Lén
Tuy uy danh của Lôi Đình Chi Tử rất lớn, nhưng Lăng Hàn lại quan tâm Tiểu Kiếm Đế hơn, có người nói đối phương tu ra Kiếm Tâm, mà dù cho cách vực tường, Lăng Hàn cũng có thể cảm nhận được kiếm ý mãnh liệt trên người đối phương, tựa hồ có thể xé ra vực tường.
Lăng Hàn bừng tỉnh, chẳng trách Tây Vực có thể đoàn kết nhanh như vậy, hóa ra là có Ngũ Đại Tông Môn nhúng tay.
– Lăng Hàn, ngươi cũng thật gan to bằng trời, lại dám lập quốc!
Từ Tu Nhiên lạnh lùng nói, trong tay hắn nắm Tuyệt Đao, trong tròng mắt có hình một cây đao, tinh khí thần nội liễm, tựa hồ lại cường đại hơn rất nhiều.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Nếu không lập quốc, há có thể trốn thoát độc thủ của Ngũ Tông các ngươi?
Hiện tại hắn đã công nhiên đối lập với Ngũ Đại Tông Môn, tự nhiên cũng không kiêng kỵ gì.
– Ăn nói linh tinh!
Đông Linh Nhi trách mắng, nàng phong hoa tuyệt đại, cũng không thua kém Thanh Phượng Thần Hậu, quần dài trắng như tuyết, da thịt non mịn, mi mục như họa, đẹp đến không gì tả nổi.
– Có phải ta ăn nói linh tinh hay không, trong lòng các ngươi rõ ràng!
Lăng Hàn hừ một tiếng.
Cổ Minh tiến lên một bước nói:
– Sớm biết ngươi sẽ chọn quả hồng mềm Tây Vực làm bàn đạp, vì lẽ đó năm người chúng ta tọa trấn ở đây, ngươi đừng hòng đi tới mảy may.
Mà không ngại nói cho ngươi, bên Đông vực sẽ lập tức xuất binh đánh vào Bắc Vực, đánh tan căn cơ của ngươi!
Chư hùng Tây Vực nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ tức giận, lại gọi bọn họ là quả hồng mềm! Nhưng bọn họ không dám nói gì, Ngũ Đại Tông Môn quá mạnh mẽ, mà năm người này là đại biểu của thế hệ trẻ tuổi, ngay cả bọn họ cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần.
Lăng Hàn không chút hoang mang, Hoàng Đô có Dực Song Song tọa trấn, tự nhiên không chút sơ hở nào, hơn nữa chỉ cần không lập quốc, Đông vực đánh tới thì lại làm sao, chỉ có thể chiếm một thành một trì mà thôi, không cách nào cướp đoạt Quốc Vận của hắn, sau này lại đánh về là xong?
Hắn nói:
– Làm sao chỉ có năm người các ngươi, cao thủ của ngũ tông đều chết hết sao?
Cổ Minh không khỏi hừ một tiếng:
– Năm người chúng ta liên thủ, dưới Phá Hư Cảnh còn có người giết không được sao?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Sợ là Ngũ Tông căn bản phái không ra Phá Hư Cảnh đi, ta nghĩ, Bát Vương của Tử Nguyệt Hoàng Triều đã xuất thế toàn bộ, áp chế lại hết thảy Phá Hư Cảnh của các ngươi a.
Năm người Từ Tu Nhiên biến sắc, chính như Lăng Hàn nói, hiện tại Tử Nguyệt Hoàng Triều cực kỳ hung hăng, tuy chỉ có tám Phá Hư Cảnh, nhưng mỗi người đều là Phá Hư tầng chín, còn tu ra sức mạnh quy tắc, một cái đánh mười cái cũng không hạ phong.
Dù cho Ngũ Tông đã bị ép thức tỉnh tất cả đại năng trong phong ấn, nhưng trăm vị Phá Hư Cảnh lại không ngăn nổi bước chân tiến tới của Bát Vương, hiện tại cương vực của Tử Nguyệt Hoàng Triều càng lúc càng lớn, mà cái này là một vương triều, lãnh thổ càng lớn, quốc dân càng nhiều, quốc thế bổ trợ tự nhiên cũng càng đáng sợ, chẳng khác gì là lấy chiến nuôi chiến, hiện tại Bát Vương thực sự là cường đại đến không cách nào ngăn nổi.
Bằng không, tùy tiện phái một Phá Hư Cảnh tới, trấn áp Đại Lăng Triều là dễ như trở bàn tay.
– Hừ, ngươi tự thân khó bảo toàn, còn có thời gian quan tâm người khác?
Lôi Đình Chi Tử nói, vừa mở miệng liền xúc động thiên lôi, hóa thành từng mảng mây đen lăn lộn ở trên bầu trời, có tia chớp màu xanh rực cháy.
Lăng Hàn lấy Tích Sinh Kiếm ra nói:
– Được rồi, khẩu chiến đã xong, giờ tới binh khí nói chuyện đi!
Hắn phá tan vực tường.
– Giết!
Đại quân tinh nhuệ của Đại Lăng Triều đều rống to.
Oành oành oành… Thạch Linh xông ra ngoài trước tiên, Hổ Nữu cưỡi lên vai của nó, một bộ hưng phấn đến không được.
Trong nội tâm nàng cất giấu một mãnh hổ, khát vọng giết chóc và máu tươi, loại đại chiến này rất thích hợp nàng.
Thân hình của tiểu nha đầu lóe lên, hóa thành ánh chớp, oành oành oành… trong đại quân Tây Vực lập tức xuất hiện thương vong lớn.
Sức chiến đấu của nàng thình lình đạt đến Thiên Nhân Cảnh, ở Tây Vực chỉ có Hoá Thần Cảnh tự nhiên là vô địch, tiểu nha đầu tắm rửa máu tươi, đã hóa ma, trong mắt phun ánh chớp, quét mắt qua một cái, tảng lớn tảng lớn cường giả bị chấn thành tro tàn.
Lôi Đình Chi Tử không khỏi cảm thấy hứng thú:
– Ta tới đối phó nàng!
Hắn cũng hóa thành ánh chớp, đến đón Hổ Nữu, hai mắt trừng to, càng tuôn ra hai tuyệt thế bảo kiếm, chém về phía Hổ Nữu.
– Nữu Chi Phong Hỏa Quyền!
Hổ Nữu hét lên, triển khai ác chiến với Lôi Đình Chi Tử.
Lăng Hàn chỉ cần để cường giả Linh Anh Cảnh vượt qua liền có thể, những người khác không bị vực tường ảnh hưởng, hắn tay cầm Tích Sinh Kiếm nói:
– Bốn người các ngươi cùng lên đi!
Hắn nhìn bốn người Từ Tu Nhiên nói.
Trên thực tế, trừ hắn ra cũng không có ai chặn được bốn người này.
Từ Tu Nhiên cười gằn nói:
– Đối phó ngươi, cần bốn người chúng ta liên thủ sao?
Hắn cũng không có thức tỉnh Tuyệt Đao, bởi vì một khi Tuyệt Đao thức tỉnh, thanh kiếm trong tay Lăng Hàn kia khẳng định cũng sẽ thức tỉnh, như vậy sẽ không có người giết được Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Thật tự tin, vậy ta cũng không phí lời, phóng ngựa đến đây đi!
Từ Tu Nhiên múa đao công lại, hắn không thức tỉnh Tuyệt Đao, nhưng cây đao này vẫn không gì không xuyên thủng, một đao chém qua, dù thể phách của Lăng Hàn cũng không đỡ nổi.
Đao này chỉ luận trình độ sắc bén mà nói, đã vượt qua Linh khí cấp mười.
Vù, một luồng cảm giác kỳ diệu bao phủ Lăng Hàn, để hắn sinh ra cảm giác vung kiếm không nổi.
Đao Tâm!
Trong lòng Lăng Hàn cảm khái, hắn và Từ Tu Nhiên tổng cộng giao thủ hai lần, lần thứ nhất là thực lực đối đầu, nhưng khi đó đối phương nắm giữ Đao Tâm tuyệt không mạnh như vậy, chí ít không thể ảnh hưởng đến hắn, lần thứ hai thì thôi, là Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm đối đầu, Đao Tâm căn bản không sử dụng được.
Nhưng lần này, đối phương nắm giữ Đao Tâm tiến thêm một bước, đã tạo thành ảnh hưởng với hắn.
Lăng Hàn cẩn thủ bản tâm, tay phải vận chuyển Tích Sinh Kiếm, chém về phía đối phương.
Leng keng keng, hai người đấu, phóng ra ánh sáng vô tận.
Từ Tu Nhiên lại trở nên mạnh mẽ, không chỉ Đao Tâm tiểu thành, mỗi phương diện đều có tăng lên rất nhiều, đây tuyệt đối là sức chiến đấu của Thiên Nhân Cảnh cấp cao!
Lăng Hàn không sợ, Tích Sinh Kiếm triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm, tay trái vận chuyển Phúc Địa Ấn, kim quang bắn ra, cái này đồng dạng có thể tạo thành uy hiếp lớn với Từ Tu Nhiên, dù sao đối phương không phải thể tu.
Có điều Lăng Hàn vẫn không phải đối thủ, Từ Tu Nhiên đã bước vào Thiên Nhân Cảnh, gia hỏa tùy tiện tu luyện một chút liền có thể không nhìn bình phong cảnh giới quả nhiên trâu bò, tiến bộ nhanh đến mức kinh người.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 778: Lá Bài Tẩy Của Phá Hư Cảnh
Hắn chỉ là Thiên Nhân tầng một, nhưng sức chiến đấu cao tới Thiên Nhân mười tinh, đầy đủ vượt chín tinh, quá khủng bố.
Chỉ mười mấy chiêu, trên người Lăng Hàn liền có rất nhiều vết thương, nhưng đối với thể phách và sức khôi phục mạnh mẽ của hắn, đây chỉ là chút lòng thành, tổn thương cũng như không.
Đúng lúc này, toàn thân Lăng Hàn lại phát lạnh, cảm ứng được nguy cơ lớn lao.
Lăng Hàn đột nhiên xoay người, chỉ thấy trong tay Đông Linh Nhi có thêm một quyển trục, chính là vật này để hắn sản sinh hàn ý, da đầu tê dại.
Đây là… pháp chỉ của Phá Hư Cảnh sao?
Ngoài nó ra, Lăng Hàn không nghĩ tới còn có món đồ gì có thể làm cho hắn sinh ra cảm giác nguy hiểm mạnh như thế.
Phá Hư, thiên hạ mạnh nhất, nghiền ép Thiên Nhân Cảnh không phải nhỏ tí tẹo.
– Hừ, ta có thể chém hắn!
Từ Tu Nhiên cũng phát hiện, bất mãn nói.
– Mấy vị tôn trên đã nói, chuyến này nhiệm vụ duy nhất là chém giết người này!
Đông Linh Nhi lạnh lùng nói, cũng không cho Từ Tu Nhiên mặt mũi, nàng từ từ mở quyển sách ra, nhất thời, uy thế đáng sợ tịch quyển, làm cho tất cả mọi người đều sinh ra tâm ý hoảng sợ.
Phá Hư Cảnh, tồn tại Nhân đạo đỉnh cao, dù chỉ một tia khí thế cũng có thể làm cho thiên địa thất sắc.
Trong quyển sách, không ngừng có thần quang màu trắng tung bay, rõ ràng là Đông Linh Nhi triển khai, nhưng nàng phảng phất như không tồn tại, trong thiên địa chỉ còn sót lại cuốn sách này, đang truyền đạt ý chỉ của thiên địa.
Tuyệt đối là pháp chỉ của Phá Hư Cảnh!
Lăng Hàn âm thầm gật đầu, Ngũ Đại Tông Môn cũng thật cam lòng, lại còn lấy ra một tấm pháp chỉ như vậy.
Phải biết, cái này không phải là sự tình Phá Hư Cảnh chịu tiêu hao tu vi bản thân liền viết được, tài liệu quý giá cỡ nào? Nếu không có da thú của Phá Hư Cảnh, làm sao chịu được ý chí của Phá Hư Cảnh? Nếu không có tinh huyết của Phá Hư Cảnh, làm sao có khả năng lưu lại dấu vết?
Nhưng cả thiên hạ có mấy con yêu thú Phá Hư Cảnh?
Cho nên nói, lần này Ngũ Đại Tông Môn thực rất bạo tay.
Từ Tu Nhiên hừ một cái, nhưng không nói gì nữa, ý chí của hắn tự nhiên không thể ngự trị trên lợi ích tông môn, dù cho hắn là thiên tài xuất sắc nhất Tuyệt Đao Tông vạn năm qua… không có một trong.
Oanh, thời điểm quyển sách hoàn toàn mở ra, bạch quang đan dệt, hình thành một còn Vân Phượng, cánh dài trăm trượng, toả ra khí tức ngông cuồng tự đại.
Phá Hư Cảnh!
Theo Đông Linh Nhi kích chỉ, Vân Phượng lệ kêu một tiếng, hai cánh rung lên, thanh thiên cũng muốn đổ nát, cấp tốc bay nhào về phía Lăng Hàn.
Phá Hư Cảnh ra tay, Hoá Thần Cảnh còn có tư cách đối kháng sao? Đừng nói Hoá Thần Cảnh không được, dù Thiên Nhân Cảnh lại nghịch thiên cũng không được, lại như Thần Thai Cảnh mạnh hơn cũng không thể sánh ngang Sinh Hoa Cảnh, đây là không thể vượt qua.
Nhưng vào lúc này, nhiệt độ không khí cấp tốc hạ xuống, tất cả mọi người đều cảm giác như rơi vào trong băng, cả người không tự chủ được run rẩy, trong nháy mắt mất đi đấu chí, chỉ muốn ôm hai tay tránh rét.
Một tiếng Long ngâm vang lên, một Chân Long toàn thân là băng xuất hiện, vung trảo đập tới Vân Phong.
Ầm!
Hai Thần thú chiến đấu, thanh thế kinh thiên.
Trên lý thuyết, Chân Phượng là tuyệt đối sẽ không thua Chân Long, chỉ là Chân Long đối lập càng mạnh hơn, cho nên mới lấy Chân Long làm tiêu chuẩn cân nhắc sức mạnh ở Thần giới.
Nhưng vấn đề là, hiện tại hai người này đều không phải Thần thú chân chính.
Một cái là trận pháp ngưng tụ thành, một cái là pháp chỉ hình thành.
Oành, chỉ một chiêu, Vân Phượng liền bị đập bay ra ngoài, không phải đối thủ.
Lăng Hàn cười ngạo nghễ, hắn sớm đoán được kết quả như thế.
Pháp chỉ công kích là làm sao đến?
Võ giả lấy tinh huyết bản thân lạc ấn ý chí võ đạo lên lá bùa, triển khai liền có thể hình thành công kích, không khác linh phù quá nhiều.
Đã như thế, uy lực của pháp chỉ sẽ giới hạn ở hai điểm: Thứ nhất thực lực võ giả, thứ hai, chất lượng lá bùa.
Pháp chỉ Phá Hư Cảnh sử dụng lá bùa khẳng định là da của yêu thú Phá Hư Cảnh, nếu như yêu thú này chỉ là Phá Hư tầng ba, như vậy tuyệt đối không thể chịu đựng ý chí võ đạo của Phá Hư tầng bốn, mà đồng dạng, coi như lá bùa này là Phá Hư tầng chín, nhưng người chế tác chỉ có thực lực Phá Hư tầng ba, vậy pháp chỉ nhiều nhất chỉ có uy năng của Phá Hư tầng ba.
Hai hướng hạn chế, hai hướng quyết định.
Yêu thú Phá Hư Cảnh vốn ít ỏi, nào có da thú cấp cao cho ngươi làm thịt? Vật như vậy chính là chí bảo, có thể dùng để luyện chế áo giáo đẳng cấp cao, chế tác pháp chỉ thực sự là quá xa xỉ!
Mặt khác, viết pháp chỉ phải dùng tinh huyết của bản thân, đối với Phá Hư Cảnh mà nói là một loại tiêu hao rất lớn, nào có người đồng ý?
Bởi vậy, Lăng Hàn phỏng chừng uy lực của tấm pháp chỉ này sẽ không vượt qua Phá Hư ngũ tinh, quả nhiên như hắn dự liệu, chỉ một đòn Vân Phượng liền bị Băng Long đánh bay, khả năng chỉ có sức chiến đấu của Phá Hư nhị tinh đến tam tinh.
– Cái gì!
Bốn người Từ Tu Nhiên đều kinh ngạc thốt lên, kia là pháp chỉ do Phá Hư Cảnh tự tay luyện chế a, làm sao không đỡ nổi một đòn?
Con Băng Long kia?
Bọn họ đều ngơ ngác, lấy nhãn lực của bọn họ đương nhiên có thể thấy được là một trận pháp, mà điểm khác biệt lớn nhất giữa trận pháp và pháp chỉ là, pháp chỉ dùng một lần, khi tinh huyết của Phá Hư Cảnh thiêu đốt hết, tự nhiên thành một tờ giấy vụn, nhưng trận pháp không như thế, chỉ cần thiên địa còn, liền có thể cuồn cuộn không dứt lấy ra linh khí, uy lực không giảm.
Nếu như pháp chỉ mạnh, vậy còn có thể nhất cổ tác khí phá hủy trận pháp, vậy ngươi lại kéo dài cũng vô dụng, nhưng then chốt là, hiện tại trận pháp mạnh hơn a!
Cái này còn làm sao chơi?
Từ Tu Nhiên vung Tuyệt Đao nói:
– Lăng Hàn, mọi người không dùng tới lá bài tẩy của Phá Hư Cảnh, ta đánh với ngươi một trận!
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Xin lỗi, hiện tại là hai quân giao chiến, không phải là thời điểm so đấu thực lực cá nhân!
Hắn kéo Băng Long Oanh Địa Trận giết tới tứ đại thiên kiêu.
– Đáng ghét!
Từ Tu Nhiên gầm lên một tiếng, không thể làm gì khác hơn là thức tỉnh Tuyệt Đao, khí tức chí tôn đáng sợ dật đãng, Tuyệt Đao lơ lửng giữa trời, diệu chiếu thanh thiên.
Tuyệt Đao thức tỉnh, Tích Sinh Kiếm cũng tự động vận chuyển, triển khai đối lập với Tuyệt Đao.
Hiện tại, số lượng sức chiến đấu Phá Hư Cảnh của hai bên tương đồng, Tuyệt Đao và Tích Sinh Kiếm là đối thủ cũ, khó phân cao thấp, nhưng Băng Long tuyệt đối áp chế Vân Phượng, hơn nữa thời gian pháp chỉ tồn tại có hạn, một khi tiêu hao hết, vậy liên quân Tây Vực chỉ có bị tàn sát.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 779: Trước Uống Trà Lại Giết Người
Từ Tu Nhiên và tứ đại thiên kiêu đều biến sắc, ai có thể nghĩ tới mới qua một chút thời gian, Lăng Hàn liền nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh?
– Lui, phỏng đoán sai lầm, nhất định phải thỉnh cầu Phá Hư Cảnh tự mình ra tay!
– Hơn nữa, ít nhất phải nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư ngũ tinh.
Tứ đại thiên kiêu lập tức bỏ chiến, nhờ Tuyệt Đao và pháp chỉ Phá Hư Cảnh hộ thân, cấp tốc lui lại.
Lăng Hàn đuổi một lúc liền từ bỏ, hiện tại trọng điểm là thu Tây Vực, còn ân oán với đám người Từ Tu Nhiên có thể lưu đến sau này thanh toán.
Chỉ cần hắn bước vào Thiên Nhân Cảnh, những người này ai là đối thủ của hắn? Chờ hắn bước vào Phá Hư Cảnh, cũng đồng dạng là vô địch.
Chờ lúc hắn trở lại, chỉ thấy Lôi Đình Chi Tử đã chạy, Hổ Nữu cũng không chịu thiệt, cho thấy thực lực đáng sợ, đây mới là yêu nghiệt mạnh nhất.
Trận chiến này kết thúc, liên quân Tây Vực tan tác, vài Hoá Thần Cảnh bị đánh giết, sức chiến đấu cao cấp bị suy yếu rất lớn.
Lưu lại Thạch Linh hiệp trợ đại quân tiếp tục chinh phạt, đám người Lăng Hàn và Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi trở về Bắc Vực, Đông vực xâm lấn, tuy có thể bảo đảm Hoàng Đô không sao, nhưng thành trì mất đi sẽ ảnh hưởng Quốc Vận.
Bọn họ bước lên con đường quay về, tới ngày thứ ba, chỉ thấy một nam tử xuất hiện ở giữa đường, trước người bày một cái bàn, ngồi ở trên ghế thái sư, đang uống trà, dáng dấp thản nhiên tự đắc.
Giữa rừng núi hoang vắng, lại xuất hiện một trà khách, thản nhiên tự đắc, thấy thế nào cũng không bình thường.
Mấy người Lăng Hàn đều dừng lại, nhìn sang người kia.
Đây là một nam tử trơn bóng như ngọc, dáng dấp chừng ba mươi, tràn ngập mị lực của nam tử thành thục, tóc đen khoác trên vai, có vẻ hơi phóng đãng bất kham.
Người này tự nhiên cũng nhìn thấy Lăng Hàn, hắn để chén trà xuống nói:
– Trà thực sự là thứ tốt, có thể hun đúc tình cảm, thanh tâm ngộ đạo.
– Các hạ ngồi ở giữa đường, là dự định mời ta uống trà sao?
Lăng Hàn cười nói, nhanh chân đi tới.
Nam tử kia lấy ra một cái chén, rót đầy, sau đó nói:
– Vì sao không thể chứ?
Lăng Hàn kéo cái ghế ngồi xuống, mặt đối mặt với nam tử kia.
Hắn bưng chén lên, ngửi một hồi mới nói:
– Đúng là trà ngon.
Nam tử kia nhoẻn miệng cười:
– Đây là Long Đản Trà, trong truyền thuyết nhờ nước giải của Mộc Chân Long mới trưởng thành, trăm năm mới có thể hái một lần.
Có phải là nước giải của Mộc Chân Long hay không thì không biết được, nhưng trình độ quý giá lại không thể hoài nghi, trà thơm dật miệng, thật lâu không tan.
– Cảm tạ!
Lăng Hàn thưởng thức, lông mày không khỏi thư giãn, hắn cũng có thể gieo trà ngon như vậy ở trong Hắc Tháp a.
– Xin mời chậm dùng!
Nam tử kia phất tay, làm một tư thế khách mời.
Lăng Hàn uống mấy ngụm, để chén trà xuống nói:
– Vẫn không có thỉnh giáo đại danh của các hạ.
Nam tử kia khẽ mỉm cười nói:
– Ta tên Thi Đại.
Lăng Hàn suýt chút nữa phun ra, hắn nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng không liên hệ đối phương với Thiên Thi Tông được a.
Mặc kệ là Dung Hoàn Huyền hay Thi Nhị, Cửu U Vương,… đều mang theo thi khí, nhưng vị trước mắt này ôn văn nho nhã, như một học giả đọc đủ thi thư, thực không cách nào liên hệ hắn với Thiên Thi Tông được.
Nghe Thi Nhị nói, Thi Đại càng thêm… hoàn mỹ hơn hắn!
Đây thực là hoàn mỹ đến hoàn toàn không giống như thi thể chuyển sinh, Thi Nhị còn có thể nhìn thấy dấu vết năm tháng lưu lại trên người, nhưng hắn hoàn toàn lột đi cựu thân, thu được tân sinh.
– Thực là ngoài ý muốn!
Lăng Hàn tự đáy lòng nói.
Nghe danh tự của Thi Đại, nghĩ như thế nào người này cũng nên quắc mắt nhìn trừng trừng, đằng đằng sát khí, cùng vị trước mắt này thực chênh lệch quá lớn.
Thi Đại khẽ mỉm cười nói:
– Ta rất ít ra tay giết người, nhưng người đáng giá ta xuất thủ, ta sẽ xin hắn uống trà.
– Cái này xem như là Đoạn Đầu Trà sao?
Lăng Hàn nói.
– Có thể nói như vậy.
Thi Đại gật đầu.
– Trước khi uống xong có thể nói chuyện phiếm không?
– Đương nhiên có thể.
– Xin mời!
Hai người hoàn toàn không giống như kẻ thù, chuyện trò vui vẻ, Thi Đại vô cùng bác học, bất luận nói đến chuyện gì cũng có thể hiểu, mà Lăng Hàn cũng không kém bao nhiêu, kiếp trước hắn sống hơn 200 năm, tự nhiên quảng lãm bác duyệt, tri thức phong phú rất ít người có thể ngang hàng.
Nói uống tầm đó, bình trà rất nhanh đã thấy đáy.
Hai người uống cạn nước trà trong chén, sau đó đột nhiên không lên tiếng nữa.
Thi Đại chậm rãi thu chén trà vào trong không gian linh khí, Lăng Hàn đứng lên, để đối phương có thể thu bàn ghế.
– Ngươi có thể ngăn ta mười chiêu, ta liền tha ngươi một lần.
Thi Đại nói.
Lăng Hàn không dám khinh thường, hắn hoàn toàn nhìn không thấu tu vi của Thi Đại, mà dựa theo Thi Nhị giải thích, Thi Đại vẫn tu luyện ở trong Hoàng Tuyền Trì, rất có thể sẽ đạt đến Phá Hư Cảnh mới xuất quan.
Nếu như đây là một vị Phá Hư Cảnh, vậy thì trên có thể kích vòm trời, hạ có thể phá cửu u, cường đại đến giận sôi người.
Mười chiêu, nếu như bằng sức chiến đấu của bản thân đến vác, phỏng chừng sẽ rất gian nan.
Lăng Hàn lấy ra Tích Sinh Kiếm, trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Thi Đại rất tùy ý vỗ một chưởng về phía Lăng Hàn, oanh, thiên địa ảm đạm, một bàn tay lớn bỗng dưng sinh ra, oanh tới Lăng Hàn.
Không có hoa chiêu gì, một chưởng rất bình thường.
Nhưng uy năng của một chưởng này thình lình đạt đến Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao, Lăng Hàn múa kiếm đón nhận, nhưng bị bàn tay lớn kia đánh bay, chấn đến cả người hắn run rẩy, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Rất kinh người, thể phách của hắn rõ ràng đạt đến trân kim cấp chín, còn ở dưới một đòn nội phủ rung động, thật giống như dời sông lấp biển, cực kỳ khó chịu.
– Chiêu thứ hai!
Thi Đại lại vung một chưởng, uy lực lại tăng lên một đoạn dài, tuy vẫn không có đạt đến cấp bậc Phá Hư Cảnh, nhưng kém không quá xa.
Tên này là tồn tại Phá Hư Cảnh a!
Mười chiêu từng bước tăng lên, phỏng chừng uy lực của chiêu thứ ba sẽ đạt đến Phá Hư.
Lăng Hàn lại gánh một đòn, cả người bị đập thành một tờ giấy, nhưng đòn đáng sợ như thế đã bị hắn hóa đi một nửa uy lực, còn lại một nửa, lấy thể phách của hắn hoàn toàn có thể ăn.
– Cương nhu cùng tồn tại?
Thi Đại lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Không nghĩ tới thể thuật của ngươi đạt đến độ cao như thế, có điều, đây mới là chiêu thứ hai.
Hắn lại vung tay, đánh ra chưởng thứ ba.
Lần này thực đạt đến cấp bậc Phá Hư Cảnh, trời xanh run rẩy, đại địa rạn nứt, rên rỉ ở dưới sức chiến đấu của Phá Hư Cảnh.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 780: Xương Tay Thần Linh
Lăng Hàn không do dự nữa, vung tay phải lên, tung ra một trăm linh tám thanh đoản kiếm, tạo thành Băng Long Oanh Địa Trận.
Bàn tay lớn vỗ tới, bị ngăn trở lại, chỉ thấy một Băng Long xuất hiện, cản lại một chưởng này.
– Hả?
Thi Đại kinh ngạc.
– Ngươi thật khiến người ta giật mình, lại còn là một Trận pháp sư?
Người này chỉ khoảng hai mươi, nhưng không chỉ thành tựu võ đạo kinh người, hơn nữa còn có thân phận Đan Sư Thiên Cấp, hiện tại lấy ra trận pháp cấp mười, thực khó mà tin nổi.
Một người làm sao có khả năng đạt được thành tựu như thế?
– Thi Nhị nói ngươi có khả năng là một Phá Hư Cảnh nào đó chuyển thế, nắm giữ linh hồn đời trước, có thể sử dụng giới lực, xem ra có mấy phần đạo lý.
Thi Đại nói, sức người có hạn, coi như Lăng Hàn vừa sinh ra liền bắt đầu nghiên cứu ba đạo này, nhưng hai mươi năm cũng không thể để bất kỳ đạo nào đạt đến cực hạn, huống chi là ba đạo cùng tiến.
Ngoại trừ Phá Hư Cảnh chuyển thế, lại không có loại khả năng thứ hai.
Nhưng chuyển thế sống lại… đây căn bản chưa từng nghe nói!
Như hắn và Thi Nhị, tuy vẫn là thân thể của mấy chục vạn năm trước, nhưng linh hồn hoàn toàn không có một chút xíu quan hệ với tiền thân.
Thân thể vẫn là thân thể này, nhưng có thể xem như là tiền thân kéo dài sao?
Linh hồn chuyển sinh, khó mà tin nổi, nếu truyền đi có thể khiếp sợ toàn bộ thiên hạ.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Còn bảy chiêu!
Thi Đại nghiêm nghị, đưa tay phải tới trước ngực, trên bàn tay ngưng tụ ánh sáng kinh người, hiện lên từng đạo mạch văn, tỏa ra khí tức cổ xưa.
Đây là ý chí võ đạo tiền thân của hắn sao?
Lăng Hàn có chút buồn bực, biết rõ đối phương kìm nén đại chiêu, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Hắn suy nghĩ một chút, quyết định không thể bị động như thế, tế Lạc Nhật Cung ra.
Chặn mười chiêu là chặn mười chiêu, cũng không có nói hắn chỉ có thể bị động chịu đòn.
Giương cung, cài tên, phát động Chân Thị Chi Nhãn, tìm kiếm kẽ hở của Thi Đại.
Nhưng Lăng Hàn chấn kinh phát hiện, trên người Thi Đại lại không có một chút kẽ hở!
Sao có thể có chuyện đó.
Nhân vô thập mỹ, cho dù kỹ pháp phòng ngự cao cấp nhất trên đời cũng tuyệt đối không thể không có kẽ hở, chuyện này không hiện thực.
Nhưng hiện tại thật xuất hiện một tồn tại mười phân vẹn mười, từ Chân Thị Chi Nhãn truyền lại tin tức, mũi tên này của hắn bất luận bắn về phía nào cũng vô dụng.
Lăng Hàn lập tức bừng tỉnh, không phải Thi Đại không có kẽ hở, mà là thực lực của hắn quá yếu.
Phá Hư Cảnh mạnh mẽ, cường đại đến cho dù đứng bất động, thì trạng thái tĩnh phòng ngự cũng như hoàn mỹ, mặc cho Thiên Nhân Cảnh oanh kích cũng không đáng kể, chí ít Lăng Hàn là căn bản không thể đánh vỡ.
Đây chính là chênh lệch cảnh giới!
Kiếp trước Lăng Hàn đứng ở đỉnh cao võ đạo, nhưng chỉ là Thiên Nhân Cảnh, Phá Hư Cảnh với hắn mà nói là tồn tại vô cùng thần bí.
Mà hiện tại, hắn phải ngang hàng với nhân vật như vậy.
May là còn có Băng Long Oanh Địa Trận.
Lăng Hàn vận chuyển thực lực tới cực hạn, nếu như Băng Long cũng không cách nào chống cự Thi Đại, hắn liền cân nhắc trốn vào trong Hắc Tháp, hoặc dùng Hắc Tháp rót lực, tuy đáng tiếc, nhưng dù sao cũng tốt hơn chết ở nơi này.
Thi Đại ra chiêu, vỗ ra một chưởng, nhất thời, vô số ngôi sao từ giữa bầu trời rơi xuống, như mưa sao sa đập về phía Lăng Hàn.
Cái này không phải ngôi sao lớn thực chất, mà là lấy nguyên lực làm trụ cột, ngưng tụ linh khí, ở dưới ý chí võ đạo gia trì, so với ngôi sao còn nặng hơn, xưng là hằng tinh cũng không quá đáng, liên miên nổ xuống.
Đây chính là đại chiêu do Phá Hư Cảnh thả ra, đáng sợ đến kinh người.
Băng Long rít gào, đón đánh về phía bầu trời.
Nhất thời, giữa bầu trời bùng ra ánh sáng kinh người, dù cho lấy khả năng của Lăng Hàn cũng không nhịn được cúi đầu không dám nhìn chằm chằm.
Hắn ở trong Băng Long Oanh Địa Trận, cái này là phòng ngự mạnh mẽ, đủ để đối kháng Phá Hư ngũ tinh xung kích.
Thi Đại không ngừng bắt động hai tay, vô số hằng tinh kéo dài rơi rụng, sáng lên lấp loá, ngay cả ánh sáng của Thái Dương cũng bị che lấp.
Băng Long vô cùng mạnh mẽ, nó nắm giữ sức chiến đấu của Phá Hư thất tinh, thậm chí còn là Bất Tử Chi Thân, cho dù bị đánh vỡ cũng không sao, linh khí ngưng tụ, lập tức có thể khôi phục như cũ.
Căn nguyên của nó ở chỗ trận pháp, trận pháp không hư, linh khí không thiếu, nó có thể sinh sôi liên tục.
Thi Đại rất mạnh, nhưng vẫn không mạnh qua trình độ Phá Hư ngũ tinh, không chỉ không làm gì được trận pháp, thậm chí bản thân còn bị Băng Long truy sát, nếu không phải thể phách của hắn cực kỳ mạnh mẽ, phỏng chừng bị miểu sát cũng không phải không thể.
Hắn ngừng tay, trầm ngâm nói:
– Còn một chiêu.
Lăng Hàn hoàn toàn yên tâm, tuy hắn nhìn không thấu thực lực của Phá Hư Cảnh, nhưng thông qua Băng Long và Thi Đại đối kháng, hắn vẫn có thể làm ra một phán đoán, thực lực của Thi Đại khoảng Phá Hư tứ tinh, cái này vẫn là tình huống hắn phóng đại chiêu.
Đáng tiếc, Lăng Hàn dựa dẫm là thực lực của Băng Long, nếu không còn có khả năng giết ngược đối phương, dù sao trận pháp sẽ không tự mình mọc chân tiến hành truy kích, Băng Long nhiều nhất chỉ hoạt động ở trong phạm vi trận pháp thừa nhận, vượt qua sẽ biến mất, dù sao nó là do trận pháp sinh ra.
Còn có một chiêu, Thi Đại có tuyệt chiêu càng mạnh hơn sao?
Thi Đại xòe tay phải ra, trong tay có một cây xương tay như thủy tinh.
Xương tay hẳn nên khủng bố âm u, nhưng cái xương thủy tinh này lại như tác phẩm nghệ thuật ưu mỹ nhất, không hề có cảm giác âm u đáng sợ, trái lại tràn ngập cao quý.
Nhưng nhìn kỹ, liền phát hiện trên xương tay có vô số mạch văn, nhiều đến người ta hoàn toàn đếm không hết.
Trong lòng Lăng Hàn chấn động:
– Cái này sẽ không phải là xương trên người ngươi lấy xuống chứ?
Bạch Cốt Chùy của Thi Nhị chính là xương bắp đùi của mình, tồn tại đạt đến loại cảnh giới này, dù cho đoạn chi cũng có thể mọc lại, chỉ là không cách nào nhanh như Lăng Hàn mà thôi.
Nhưng không thể nghi ngờ, dùng xương của mình làm Linh khí, vậy tuyệt đối rất thuận buồm xuôi gió, còn tiện tay hơn Linh khí mình ôn dưỡng ra.
Thi Đại lắc đầu nói:
– Không phải, xương tay này là tiền thân ta đoạt được, tuyệt đối không phải của ta, dựa theo ta nhiều năm nghiên cứu và suy đoán, này có khả năng là một cánh tay của Thần linh.
Cái gì!
Lăng Hàn khiếp sợ, tay của Thần linh!
Chờ chút, giới này không phải không cho cường giả Thần cấp xuất hiện sao? Ạch, không đúng, cái này đã là tay gãy, nhiều nhất chỉ có thể coi là Thần khí, ngay cả Hắc Tháp, Hóa Thiên Oản, Chú bình cũng có thể tồn tại, tại sao tay của Thần linh không thể chứ?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch [Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Phong-Luu-Phap-Su.webp)




