[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 15 : Linh Khí (c71-c75)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Linh Khí
Nhìn thấy Sát Sinh côn, ngay cả Lăng Hàn cũng lộ ra vẻ thận trọng.
Võ giả đạt đến Linh Hải Cảnh, liền có thể lấy nguyên lực bản thân rèn luyện binh khí, làm cho uy lực của binh khí tăng vọt.
Cảnh giới của Võ giả càng cao, uy lực binh khí hắn sử dụng qua càng mạnh, như binh khí của cường giả Thiên Nhân Cảnh dùng, thậm chí có thể trực tiếp đánh chết Hoá Thần Cảnh.
– Nếu có thể tìm được Vân Long kiếm của ta kiếp trước thì tốt rồi, chỉ kiếm liền có thể quét ngang Vũ Quốc.
Lăng Hàn thầm nói, nhưng hắn lập tức bật cười, lấy thực lực của hắn bây giờ, ngay cả tới gần Vân Long kiếm trăm mét cũng không được, nếu không tuyệt đối sẽ bị khí thế của Thiên Nhân Cảnh chấn nát.
– Có điều, coi như hiện tại ta có thể được Vân Long kiếm cũng sẽ không sử dụng, nếu không sẽ mất đi ý nghĩa mài giũa bản thân!
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Bách Lý Đằng Vân đã triển khai ác chiến với Kim Vô Cực.
Uy lực của Sát Sinh côn quả nhiên rất mạnh, linh lực rót vào, từng phù văn trên côn sáng lên, có điều, những phù văn kia trải rộng côn thân, nhưng hiện tại chỉ có mấy cái sáng lên.
Ở dưới trợ lực mạnh mẽ của Sát Sinh côn, Bách Lý Đằng Vân lấy lại cục diện hòa nhau, nhưng muốn nói có thể thủ thắng thì còn thiếu rất nhiều, nhưng dù vậy cũng khiến mọi người thán phục không ngớt.
– Không hổ là binh khí của cường giả từng sử dụng!
– Nghe nói, binh khí như vậy được gọi là Linh khí, giống như bản thân liền nắm giữ linh trí vậy, có thể trợ giúp người sử dụng tăng lên sức chiến đấu, đáng tiếc ít nhất phải Linh Hải Cảnh mới có thể rèn luyện.
Toàn bộ Đại Nguyên thành chúng ta, chỉ có Vương gia mới có năng lực như vậy.
– Theo như ngươi nói, không phải người nào của Đại Nguyên Vương phủ cũng có thể có một Linh khí sao?
– Sao có thể có chuyện đó! Đầu tiên, binh khí này phải được nguyên lực của Linh Hải Cảnh quán thâu, không được nguyên lực ngày đêm thông suốt, chẳng mấy chốc sẽ đổ nát.
Hơn nữa, muốn trở thành Linh khí, ít nhất phải được cường giả Linh Hải Cảnh ôn dưỡng hai mươi năm trở lên!
– Ngươi ngẫm lại xem, thời điểm Đại Nguyên Vương tiến vào Linh Hải Cảnh đã bao nhiêu tuổi? Coi như đủ vật liệu, Vương gia có thể luyện chế ra mấy thanh Linh khí?
– Thì ra là như vậy.
Nhưng Lăng Hàn lại lắc đầu, năm đó Sát Sinh côn kia cực kỳ bất phàm, nhưng hiện tại đã tổn hại nghiêm trọng, linh văn phía trên sắp diệt hết, uy lực đã trăm không còn một.
Nhưng ở nơi như Đại Nguyên thành, thì một Linh khí tổn hại, cũng có thể gây ra náo động rất lớn, dù sao chỉ là bản thân vật liệu, cũng đã cực kỳ quý giá.
Hai người trẻ tuổi ngươi tới ta đi, chiến rất kịch liệt.
Từ thực lực mà nói, Kim Vô Cực nắm giữ ưu thế tuyệt đối, có điều Bách Lý Đằng Vân có Linh khí, dù đã tàn tạ, nhưng vẫn có uy lực mạnh mẽ, để hắn có thể sánh ngang với Kim Vô Cực.
Hai người chiến mấy trăm hiệp, Kim Vô Cực dựa vào kinh nghiệm phong phú thu được thắng lợi.
Mà Bách Lý Đằng Vân thất bại, nhiều nhất chỉ có thể xếp thứ tư.
Chuyện này, hắn không quá hài lòng, nhưng những người khác cho rằng cái này đã rất lợi hại.
Dù sao năm nay Bách Lý Đằng Vân mới mười tám tuổi, ở lần tiếp theo, còn có ai có thể tranh đấu với hắn? Có điều, Kim Vô Cực thắng được càng nhiều tán dương.
– Không hổ là Kim Vô Cực, rất mạnh mẽ, ngay cả Linh khí cũng không ép được hắn!
– Xem ra, Lý Đông Nguyệt đã không phải là đối thủ của hắn, chỉ không biết hắn và Tứ Vương Tử, ai càng mạnh hơn nữa.
– Đổi lại trước đây, ta nhất định cho rằng là Tứ Vương Tử, nhưng hiện tại, ta cho rằng Kim Vô Cực có phần thắng rất lớn.
– Hừm, ta cũng thấy như vậy.
Trải qua trận chiến với Bách Lý Đằng Vân, danh tiếng của Kim Vô Cực lại lên một nấc thang, đã vượt qua Lý Đông Nguyệt, đạt đến trình độ sánh vai với Tứ Vương Tử.
Điều này cũng làm cho Lý Đông Nguyệt vô cùng hối hận, sớm biết ba năm trước nên đi Hổ Dương Học Viện.
Kim Vô Cực bắt đầu khôi phục trạng thái, chẳng mấy chốc hắn sẽ khiêu chiến Lý Đông Nguyệt, sau đó trực diện Tứ Vương Tử.
Những người khác cũng dồn dập khiêu chiến.
Lăng Hàn cũng không nhàn rỗi, bởi vì có hạn chế nghỉ ngơi nửa giờ, hắn phải nắm chặt thời gian, đừng vì đánh quá lâu, để hắn không có thời gian đánh tới thứ nhất.
Hắn khiêu chiến võ đài thứ bảy.
Đây là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, vác một thanh trường kiếm, vóc người thon dài, có vẻ rất tiêu sái.
Vũ khí Võ giả thường dùng là đao và kiếm, có điều cảnh giới càng cao, các loại binh khí cổ quái kỳ lạ sẽ càng nhiều, tỷ như tán, tháp, gương, thậm chí còn có bút, chỉ cần vung lên, đoạn giang khai sơn, uy năng kinh thiên.
– Tại hạ Liên Đào, mời Lăng huynh chỉ giáo.
Thanh niên này chắp tay nói.
– Xin mời!
Lăng Hàn cũng chắp tay.
– Uống!
Liên Đào rút kiếm, nhân kiếm hợp nhất, bay vọt tới Lăng Hàn.
Tụ Nguyên tầng bảy!
Lăng Hàn không sợ, vung kiếm đón nhận.
Mặc dù hắn là Tụ Nguyên tầng bốn, nhưng Ngũ hành nguyên hạch bổ trợ, sức mạnh của hắn có thể so với Tụ Nguyên tầng tám, đã không dưới đối phương.
Huống chi hắn còn có Cô Lang Huyết, có thể tăng thêm một bước, về mặt lực lượng chắc chắn sẽ không thua Tụ Nguyên tầng chín.
Bằng không, hắn cũng không dám vỗ ngực nói muốn lấy thứ nhất.
Leng keng leng keng, hai người ác chiến, trường kiếm không ngừng giao kích, lóng lánh ra từng đốm lửa.
Liên Đào có thể giết vào mười vị trí đầu, là bởi vì cảnh giới của hắn cao, nhưng không thể coi là thiên tài, bởi vì hắn không có tu ra kiếm khí, sử dụng kiếm pháp cũng chỉ là Hoàng Cấp hạ phẩm, thậm chí chỉ đạt đến cảnh giới tiểu thành.
Cảnh giới cao ưu thế ở chỗ lực lượng mạnh, nhưng hiện tại sức mạnh của hắn còn không bằng Lăng Hàn, thì nơi nào còn có phần thắng?
Không qua mấy chiêu, hắn đã hoàn toàn rơi vào hạ phong.
– Phía sau người này đứng ba vị Đan Sư Huyền Cấp, mà ta lại không thể bắt được thứ nhất, như vậy thứ bảy cùng thứ tám cũng không có gì khác nhau, không bằng bán hắn một nhân tình, trực tiếp chịu thua, để hắn tiết kiệm một ít nguyên lực!
Liên Đào thầm nói trong lòng.
Hắn đột nhiên bắn người lui về sau, thu hồi trường kiếm nói:
– Ta không phải đối thủ của Lăng huynh, nguyện thua cuộc!
Ồ, chịu thua?
Lăng Hàn nhìn thấy nụ cười chân thành của đối phương, không khỏi hiểu ra, đây là đối phương đang cố ý bán nhân tình cho hắn, không khỏi bật cười.
Nếu như hắn thật toàn lực ứng phó, một chiêu liền có thể thuấn sát đối phương!
Nhưng mặc kệ hắn có cần hay không, thì người ta cũng đã đưa ân tình, hắn liền gật đầu với Liên Đào.
Hai người trao đổi võ đài.
Lăng Hàn không nghỉ ngơi, trận chiến này căn bản không có tiêu hao bao nhiêu nguyên lực, bởi vậy hắn lập tức khiêu chiến võ đài thứ sáu.
Đài chủ là Hạ Trọng Quang, tân thiên tài gần hai năm nay, nắm giữ tu vi Tụ Nguyên tầng tám.
– Lăng huynh, xin mời!
Hạ Trọng Quang rất khách khí nói, tuy hắn thiếu niên đắc ý, tự cho mình rất cao, nhưng sau lưng Lăng Hàn là ba Đan Sư Huyền Cấp, để hắn ngoan ngoãn thu hồi ngạo khí.
– Xin mời!
Lăng Hàn cũng khách khí nói, người với người nên tôn trọng lẫn nhau.
Hai người đồng thời ra tay, Hạ Trọng Quang dùng thương, hơn nữa hắn cũng tu ra thương khí, thiết thương dài trượng hai đẩy ra, uy lực bá mãnh, đầy đủ phát huy ra đặc điểm dài một tấc mạnh một tấc.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 72: Liên Tục Nhường
Lăng Hàn triển khai Kinh Điện Kiếm Pháp, không chút yếu thế, cũng không rơi xuống hạ phong.
Hạ Trọng Quang xác thực rất mạnh, thân thương run lên, đánh ra hai đạo thương khí!
Hí!
Phía dưới vang lên tiếng hô kinh ngạc, hai đạo “Khí”, cái này ở trong thế hệ trẻ tuổi của Đại Nguyên thành, có thể nói là tồn tại tài năng xuất chúng, bởi vì Hạ Trọng Quang quá trẻ, chỉ có mười tám tuổi mà thôi.
Khi hắn tới tuổi của Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực, có thể có mấy đạo khí? Ba đạo, thậm chí bốn, chân chính bước vào hàng ngũ vương giả.
Hai đạo sao?
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, trường kiếm rung lên, tương tự đánh ra hai đạo kiếm khí.
Phốc!
Mọi người lại phun ra ngoài, cả kinh này chưa lắng xuống, cả kinh khác lại dâng lên, Lăng Hàn cũng tu ra đạo Kiếm khí thứ hai? Lẽ nào Đại Nguyên thành muốn quật khởi sao, thiên tài liên tiếp nổi lên.
Hạ Trọng Quang cũng rất kinh ngạc, đạo khí thứ nhất là hắn tu ra, nhưng đạo khí thứ hai, là hắn đi nhầm vào một toà cổ mộ, chạm phải một tấm bia đá kỳ quái, lúc đó liền hôn mê bất tỉnh, “nhìn thấy” rất nhiều ký ức không thuộc về mình, sau đó liền tu ra đạo thương khí thứ hai.
Lẽ nào Lăng Hàn cũng có gặp gỡ như vậy? Bằng không cũng quá kinh người, mười bảy tuổi liền tu ra hai đạo kiếm khí, quả thực là quái vật!
Hạ Trọng Quang công kích nhưng không hề có tác dụng, không khỏi thoái chí, lại nghĩ tới Liên Đào, thầm nói:
– Người này được ba vị Đan Sư Huyền Cấp hậu thuẫn, mà ta hiển nhiên không phải đối thủ của Tứ Vương Tử, như vậy thứ sáu cùng thứ bảy có gì khác nhau, không bằng cho hắn một ân tình?
Nghĩ tới đây, hắn liền quả đoán thu tay lại, nói:
– Thực lực của Lăng huynh bất phàm, ta chịu thua!
Tại sao lại chịu thua, không phải đang đánh thắng bại khó phân sao?
Ngoại trừ người đã từng đến chỗ Tứ Vương Tử dự tiệc mấy ngày trước, những kẻ khác đều không rõ, nhưng trận chiến này Lăng Hàn xuất ra hai đạo kiếm khí, thực lực xác thực rất mạnh mẽ.
Lẽ nào thực lực của Lăng Hàn, so với hiện tại biểu hiện ra còn cường đại hơn, nên vì lẽ đó Hạ Trọng Quang mới thẳng thắn chịu thua?
Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:
– Hạ huynh khiêm nhượng.
– Cầu chúc Lăng huynh đạt được thành tích càng tốt, sau này thân cận nhiều hơn, mời!
Hạ Trọng Quang nhảy một cái, nhảy đến võ đài thứ bảy.
Mà lúc này, Kim Vô Cực khiêu chiến với Lý Đông Nguyệt, không có bất cứ gay cấn gì, chỉ vẻn vẹn mười chiêu, Lý Đông Nguyệt đã thua Kim Vô Cực, điều này cũng làm cho mọi người càng thêm ước mơ gia nhập Hổ Dương Học Viện.
Ôm theo cỗ nhuệ khí đó, Kim Vô Cực khiêu chiến Tứ Vương Tử.
Lăng Hàn không có hứng thú quan chiến, hơi nghỉ ngơi một chút, hắn tiếp tục khiêu chiến võ đài thứ năm.
Đài chủ võ đài thứ năm là Lưu Dư, cũng là thiên tài mới xuất hiện trong hai năm gần đây.
Bởi vì hai trận đại chiến gần như triển khai cùng lúc, nên đại bộ phận mọi người đều xem Tứ Vương Tử chiến đấu với Kim Vô Cực, chỉ có đám người như Lăng Đông Hành, Lưu Vũ Đồng, Lí Hạo mới quan tâm Lăng Hàn.
– Lăng huynh, mời!
Lưu Dư cũng rất khách khí, có thể nói, toàn bộ Vũ Quốc, không có người nào dám lơ là một vị Đan Sư Huyền Cấp, huống chi sau lưng Lăng Hàn đồng thời đứng ba vị.
– Xin mời!
Lăng Hàn vung kiếm, ra tay chính là hai đạo kiếm khí, vừa rồi đã lộ ra một bộ phận thực lực, hắn cũng không cần ẩn giấu nữa.
Thực lực của Lưu Dư và Hạ Trọng Quang có thể nói sàn sàn nhau, nếu Hạ Trọng Quang không phải đối thủ của Lăng Hàn, Lưu Dư tự nhiên cũng không phải.
Sau khi chiến mười mấy hiệp, Lưu Dư không khỏi thầm nghĩ:
– Phía sau người này đứng ba vị Đan Sư Huyền Cấp, mà ta lại không thể đạt được thứ nhất, không bằng bán cho hắn một món nhân tình…
Lưu Dư cũng rất thoải mái chịu thua.
May là lần này, ánh mắt của mọi người đều bị đại chiến giữa Tứ Vương Tử và Kim Vô Cực hấp dẫn, bằng không nhất định sẽ rất kinh ngạc.
Thứ tự của Lăng Hàn lại lên một nấc, xếp trước hắn chỉ có Bách Lý Đằng Vân, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực cùng Thích Vĩnh Dạ.
Lúc trước ai có thể nghĩ tới?
Lăng Đông Hành không khỏi kích động, nếu như Lăng Hàn còn có thể đánh thắng Bách Lý Đằng Vân, như vậy liền có tư cách chiến với Kim Vô Cực, Tứ Vương Tử một trận, đoạt được vị trí thứ nhất tuyệt đối không phải nằm mộng ban ngày.
Thích Vĩnh Dạ và Kim Vô Cực vẫn còn tiếp tục chiến đấu, hai thiên tài trẻ tuổi đều triển lộ ra mặt mạnh nhất của bọn họ, một cái dùng chưởng, một cái dùng quyền, đều tu ra “Khí”, hơn nữa nhiều đến ba đạo, đã hơi có phong thái vương giả.
Lúc này, Lăng Hàn khiêu chiến Bách Lý Đằng Vân.
Lăng Đông Hành càng căng thẳng hơn, nếu Lăng Hàn có thể thắng lợi, vậy sẽ không có chút hồi hộp nào mà đánh bại Lý Đông Nguyệt, leo lên vị trí thứ ba.
Ba người đứng đầu, đã đủ, hắn còn có thể yêu cầu càng nhiều sao?
– Lăng huynh!
Bách Lý Đằng Vân rất khách khí với Lăng Hàn, không bày ra tư thái Thiếu môn chủ của hắn, thậm chí, còn nhiệt tình hơn so với Tứ Vương Tử.
Dù sao, nếu như Tứ Vương Tử không ngồi lên vị trí Đại Nguyên Vương, địa vị thậm chí còn không bằng hắn, bởi vì Đại Vương Tử nhất định sẽ tận lực chèn ép.
Nhưng Lăng Hàn không giống, sau hắn có ba vị Đan Sư Huyền Cấp.
– Xin mời!
Hai người đều mời một tiếng, Bách Lý Đằng Vân trực tiếp lấy ra Sát Sinh côn, nói:
– Thực lực của Lăng huynh rất tuyệt vời, nếu tại hạ không ứng phó toàn lực, ngược lại là không tôn trọng Lăng huynh.
– Ha ha, vậy ta cũng tới lĩnh giáo uy năng của Linh khí một hồi.
Lăng Hàn cười nói, nhẹ chấn trường kiếm, phát ra tiếng kêu khẽ.
– Cẩn thận!
Bách Lý Đằng Vân điều khiển hắc côn, đột nhiên giết tới, bảy phù văn sáng lên, hiện ra nửa bộ xương màu đen, uy nghiêm đáng sợ nhào tới Lăng Hàn.
Trong đầu bộ xương màu đen này, có một tia ý chí của cường giả, nguyên bản đủ để uy hiếp Dũng Tuyền Cảnh, trực tiếp đánh tan linh hồn Tụ Nguyên Cảnh.
Có điều, bởi vì niên đại quá lâu, Linh khí này đã tổn hại nghiêm trọng, uy năng sớm không bằng lúc trước, khô lâu này cũng chỉ có thể ảnh hưởng Tụ Nguyên Cảnh.
Có điều nếu không như vậy, cũng không tới phiên Bách Lý Đằng Vân sử dụng Linh khí này.
Mà Lăng Hàn, tuy đã không phải cường giả Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, chỉ còn dư lại một tia thần thức, nhưng Thiên Nhân Cảnh dù sao cũng là Thiên Nhân Cảnh, dù chỉ còn một tia cũng cực kỳ mạnh mẽ, bộ xương kia căn bản không thể ảnh hưởng đến hắn.
Hắn triển khai Thiểm Điện Kiếm Pháp, Kiếm Ảnh như cầu vồng, leng keng leng keng, kiếm côn không ngừng va chạm, ma sát, hai đạo kiếm khí ngang dọc, không hề rơi xuống hạ phong.
– Mau nhìn mau nhìn, Lăng Hàn đang đại chiến với Bách Lý Đằng Vân!
– Cái gì, hắn lại mạnh như vậy?
– Chẳng trách trước đó bọn người Hạ Trọng Quang đều chịu thua, hóa ra đã sớm biết Lăng Hàn cường đại!
– Ai ya, lúc nào lại chạy đến một quái thai như vậy, rõ ràng mới Tụ Nguyên tầng bốn, lại mạnh đến trình độ như vậy!
Càng ngày càng nhiều người hướng ánh mắt quan tâm lại đây, chỉ cảm thấy một đôi mắt hoàn toàn không đủ dùng, vừa muốn nhìn cuộc chiến đỉnh cao giữa Tứ Vương Tử và Kim Vô Cực, lại muốn nhìn Lăng Hàn cùng Bách Lý Đằng Vân quyết đấu.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 73+4 Đạo Kiếm Khí
Chỉ có mấy người mới biết, sức chiến đấu của Lăng Hàn còn chưa mở đến lớn nhất, bởi vì hắn chỉ sử dụng hai đạo kiếm khí, mà cực hạn của hắn là bốn.
Lăng Hàn còn không có vận chuyển Cô Lang Huyết, trên thực tế sức chiến đấu của hắn còn có thể tăng lên một đoạn.
Cái này chủ yếu là bởi vì thần thức của hắn đủ mạnh, làm cho uy lực của Sát Sinh côn hầu như không còn, mà chỉ bằng thực lực của Bách Lý Đằng Vân, hắn so với Lý Đông Nguyệt còn kém hơn một bậc, làm sao có khả năng đối kháng Lăng Hàn?
Hai thiên tài kịch liệt đối kháng, Lăng Hàn đã dần chiếm thượng phong!
– Này! Này! Dù là Kim Vô Cực cũng không có nhẹ nhàng như vậy a? Chẳng lẽ nói, Lăng Hàn còn cường đại hơn Kim Vô Cực?
Có người kinh hô.
– Không thể, nhìn uy lực mỗi một kích của hắn đều không bằng Kim Vô Cực, làm sao có khả năng mạnh hơn Kim Vô Cực?
Lập tức có người phản bác.
– Nhưng vì cái gì Kim Vô Cực thắng gian nan như vậy, còn Lăng Hàn lại dễ dàng chiếm thượng phong?
– Chuyện này…
Không ai biết Sát Sinh côn có thể áp chế thần thức, tự nhiên không thể nào lý giải tại sao lực công kích của Lăng Hàn rõ ràng không bằng Kim Vô Cực, nhưng có thể ung dung áp chế Bách Lý Đằng Vân, để bọn họ không thể nào lý giải.
Mà Bách Lý Đằng Vân thì bắt đầu thầm nghĩ:
– Mấy người trước rõ ràng bán nhân tình cho Lăng Hàn, nếu ta không cho, e sợ sẽ bị hắn ghi hận! Lại nói, ta đã không thể được thứ nhất, như vậy, thứ tư hay thứ năm lại có quan hệ gì?
Nghĩ tới đây, hắn liền thu côn lui về sau, nói:
– Thực lực của Lăng huynh cao cường, tại hạ chịu thua!
Sát, tại sao lại chịu thua?
Tất cả mọi người kinh ngạc, sao Bách Lý Đằng Vân cũng như những người phía trước, nói không đánh thì không đánh? Đến tột cùng Lăng Hàn này có lai lịch gì, sao mỗi người đều bán nhân tình cho hắn?
Lăng Hàn leo lên võ đài thứ tư, chỉ còn lại ba đối thủ.
Tuy đánh với Bách Lý Đằng Vân tiêu hao một chút khí lực, nhưng đủ để tái chiến một hồi, Lăng Hàn tung người, đi tới võ đài thứ ba.
– Chúc mừng Lăng huynh, một đường quá quan trảm tướng.
Lý Đông Nguyệt nói, sau đó biểu hiện nghiêm nghị.
– Có điều, ta sẽ dốc toàn lực chiến một trận, thể hiện tôn trọng đối với Lăng huynh.
– Xin mời!
Lăng Hàn rút kiếm, múa kiếm quyết đáp lễ.
Lý Đông Nguyệt hét dài, triển khai Tiểu Thiên Nguyên Thủ, công qua Lăng Hàn.
Tuy trong tay hắn không có binh khí, nhưng sau khi tu luyện môn võ kỹ này, chỉ cần vận chuyển linh lực, hai tay có thể so với tinh thiết, rắn như thép, ngay cả lợi khí cũng không thương tổn được.
Chí ít không phải thiết kiếm phổ thông trong tay Lăng Hàn có thể thương tổn được.
Leng keng leng keng, lưỡi kiếm va chạm với da thịt trên tay, tiếng vang không ngừng, còn có đốm lửa lấp lóe.
Lý Đông Nguyệt là Tụ Nguyên tầng chín, sức mạnh vượt qua Bách Lý Đằng Vân, cũng vượt qua Lăng Hàn.
Bởi vậy liều mạng mấy chiêu, Lăng Hàn cảm thấy hổ khẩu hơi tê tê, có điều hắn đã tu thành Khô Mộc thể trong Bất Diệt Thiên Kinh, đả kích tí tẹo này căn bản không thể tạo thành ảnh hưởng.
Lăng Hàn lắc đầu, loại cứng đối cứng này phải là thế lực ngang nhau mới có thể chơi, dù thân thể hắn như Khô Mộc, không bị lực phản chấn gây thương tích cũng không có chút ý nghĩa nào.
Hắn triển khai Kinh Điện Kiếm Pháp, hai đạo kiếm khí không ngừng dương động, trong nháy mắt lấy lại thế cuộc.
Nhưng Lý Đông Nguyệt có thể có thanh danh hiển hách, tuyệt không phải là thổi ra.
Hắn tu ra ba đạo khí, chưởng chưởng tung bay, uy lực kinh người, trước thua Thích Vĩnh Dạ và Kim Vô Cực, là vì hai người kia càng mạnh hơn!
Tiểu Thiên Nguyên Thủ của hắn đồng dạng là võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm, bởi vậy Lăng Hàn ở trên cấp bậc võ kỹ cũng không chiếm ưu thế, mà về mặt sức mạnh lại lạc hậu một tầng, ở dưới sự toàn lực tiến công của Lý Đông Nguyệt, Lăng Hàn lại dần dần rơi vào hạ phong.
– Xảy ra chuyện gì? Theo lý, sức chiến đấu của Bách Lý Đằng Vân còn mạnh hơn Lý Đông Nguyệt, Lăng Hàn đánh Bách Lý Đằng Vân nhẹ nhõm như vậy, nhưng hiện tại sao gian nan như thế?
– Lẽ nào vừa nãy Bách Lý Đằng Vân không có ứng phó toàn lực?
– Tất nhiên là vậy, bằng không sao sẽ như thế?
– Ta thực hiếu kỳ, đến cùng Lăng Hàn này có lai lịch gì, tại sao những người trước đều cố ý nhường hắn?
Tất cả mọi người là không rõ lại hiếu kỳ.
Nhưng Lăng Đông Hành lại chau mày, nhi tử đánh thắng Bách Lý Đằng Vân, vốn nên thế như chẻ tre tiến thêm bước nữa, bắt thứ ba, nhưng vì cái gì gặp phải Lý Đông Nguyệt “yếu hơn”, lại rơi vào hạ phong?
Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra nụ cười, xem ra hắn cần phải tăng thêm sức chiến đấu.
Trường kiếm rung lên, bốn đạo kiếm khí đều hiện!
Phốc!
Lần này, tất cả mọi người đều phun ra ngoài, mỗi người đều trố mắt ngoác mồm.
Bốn đạo kiếm khí, là bốn đạo kiếm khí!
Phải biết bốn đạo kiếm khí là tiểu thành, có thể xưng một tiếng vương giả, đại diện cho có thể vô địch ở một cảnh giới nào đó!
Vương giả mười bảy tuổi!
Lăng Đông Hành vừa mừng vừa sợ, quay đầu hỏi Lưu Vũ Đồng:
– Hàn Nhi tu ra bốn đạo kiếm khí, ngươi đã sớm biết sao?
– Ừm!
Lưu Vũ Đồng gật đầu, trên thực tế từ lúc Lăng Hàn ở Luyện Thể Cảnh, liền tu ra bốn đạo kiếm khí.
Chỉ là tên này không hiện sơn lộ thủy, ẩn dấu thực lực của mình, bởi vậy, mỗi khi hắn triển lộ một ít thực lực, đều khiến người ta giật nảy cả mình.
– Tốt!
Lăng Đông Hành nặng nề vỗ bắp đùi, cực kỳ hưng phấn.
– Tiểu tử thúi này, ngay cả lão tử cũng giấu, sau khi trở về nên giáo huấn hắn một trận.
Lưu Vũ Đồng mím môi khẽ cười, nàng biết hiện tại, trong lòng Lăng Đông Hành chỉ có cao hứng, nào cam lòng trách cứ Lăng Hàn.
– Chẳng trách người phía trước đều chịu thua, hóa ra tên này tu ra bốn đạo kiếm khí!
– Cái này có thể cùng cấp xưng vương a!
– Thật không nghĩ tới, Đại Nguyên thành chúng ta có thể xuất hiện một thiên tài như vậy!
– Đúng, trong ba mươi sáu thành của Vũ Quốc, trình độ võ đạo của Đại Nguyên thành chúng ta vẫn nằm ở trung hạ.
Hiện tại lại xuất hiện một thiên tài tu ra bốn đạo kiếm khí, thực sự là hãnh diện!
Bốn đạo kiếm khí vừa ra, nhất thời khiếp sợ toàn trường, ngay cả cuộc chiến đỉnh cao giữa Tứ Vương Tử và Kim Vô Cực cũng ảm đạm phai mờ, càng ngày càng nhiều người đưa mắt nhìn lại, để chứng kiến bốn đạo kiếm khí mạnh mẽ.
Lý Đông Nguyệt đắng chát, hắn khổ tu ba năm, vốn tưởng rằng có thể đoạt được quán quân của Đại Nguyên luận võ lần này, không nghĩ tới trước tiên bị Tứ Vương Tử cảnh tỉnh, để hắn ý thức được đã lạc hậu bạn cùng lứa tuổi.
Hiện tại lại xuất hiện quái thai so với hắn càng thêm trẻ tuổi, nắm giữ bốn đạo kiếm khí, để niềm tin của hắn bị đả kích nặng nề.
Có điều, hắn lập tức tỉnh lại, chỉ cần đi vào Hổ Dương Học Viện, thực lực của hắn nhất định có thể tăng nhanh như gió, đuổi theo Tứ Vương Tử và Kim Vô Cực.
– Người này có quan hệ với tam đại Đan Sư Huyền Cấp, huống hồ lại tu ra bốn đạo kiếm khí, không bằng ta thoải mái chịu thua, bán hắn một nhân tình?
Lý Đông Nguyệt thầm nói.
– Người khác đều nhường, nếu ta không bán nhân tình, sợ là không ổn.
Nghĩ tới đây, hắn liền lui về sau, chắp tay nói:
– Lăng huynh thực là thiên tài, mới có mười bảy liền tu ra bốn đạo kiếm khí, tại hạ khâm phục! Không cần so nữa, ta chịu thua!
Đệt!
Tất cả mọi người phiền muộn, bọn họ vẫn là lần đầu nhìn thấy thiên tài nắm giữ bốn đạo kiếm khí, ngươi lại không đánh lâu một hồi, để bọn họ nhìn đủ, chịu thua nhanh như vậy làm chi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 74: Lại Xuống 1 Thành
Có điều, Lý Đông Nguyệt chịu thua cũng ở trong dự liệu của mọi người.
Dù sao phía trước đã có nhiều người chịu thua, trong lòng mỗi người đã có chuẩn bị.
Còn nữa, Lăng Hàn tu ra bốn đạo kiếm khí, nắm giữ sức chiến đấu vô địch cùng cấp, dù cho hiện tại cảnh giới còn thấp một chút.
– Đa tạ!
Lăng Hàn chắp tay nói, trong lòng không khỏi nghĩ, sẽ không phải hắn một đường đánh tới, đều gặp phải chủ động nhận thua chứ?
Nếu chiến đấu giữa Lăng Hàn và Lý Đông Nguyệt đã kết thúc, mọi người liền phóng chú ý tới trận quyết đấu giữa Tứ Vương Tử và Kim Vô Cực.
Hai người đều là thiên tài trong thế hệ trẻ, lại cùng tiến tu ở Hổ Dương Học Viện, có thể nói thực lực ngang nhau, cũng không có bao nhiêu chênh lệch.
Nhưng sau khi Thích Vĩnh Dạ sử dụng Thiên Tử Quyền Pháp, Kim Vô Cực lập tức rơi vào hạ phong.
Thiên Tử vừa ra, thiên hạ đều phục!
Đây là một loại nghiền ép trên khí thế, cũng chỉ có người như Thích Vĩnh Dạ, nguyên bản là Vương Tử mới có thể tu luyện, cho dù Kim Vô Cực học cũng vô dụng, hắn không có loại gốc gác vương giả này.
– Nghe đồn, Thần khí trong một quốc gia, có thể điều động đại thế của quốc gia này, chẳng những có thể gia tốc tu hành, còn có thể dùng để đối địch, tăng lên sức chiến đấu, bây giờ nhìn lại, xác thực không sai, chỉ là một Vương Tử nho nhỏ, đã có thực lực như vậy.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu.
– Quốc gia đều có đại thế, từ Vũ Quốc mà nói, cái này đã đạt đến tiêu chuẩn vương giả.
– Nếu như Đại Nguyên Vương triển khai môn quyền thuật này, hắn là một phương chư hầu chân chính, phỏng chừng có thể đạt đến bảy đạo khí, còn quốc gia chi chủ chân chính… Vậy thì là mười đạo khí, cảnh giới viên mãn.
– Có điều, Khí chỉ là bước thứ nhất của võ đạo, còn cần trải qua ‘Mang’, mới có thể đạt đến cảnh giới vô thượng ‘Tâm’, như vậy, tu luyện vẫn phải dựa vào chính mình.
Lăng Hàn thầm nói, nhưng không thể không thừa nhận, ở giai đoạn Tụ Nguyên Cảnh, có thể thuyên chuyển đại thế của một quốc gia, dù chỉ là một chút xíu, cũng đủ trâu bò, để sức chiến đấu tăng một đoạn.
– Hiện tại thực lực của Thích Vĩnh Dạ đuổi sát nửa bước Dũng Tuyền, e sợ tiểu thị nữ của ta cũng không phải là đối thủ của hắn, dù sao nàng chỉ tu ra đạo Kiếm khí thứ hai, không cách nào sánh ngang vương giả oai.
– Đổi thành ta, nhất định phải sử dụng Cô Lang Huyết, đẩy mạnh lực lượng đến Tụ Nguyên tầng chín.
Nếu không, ta phải dựa vào năng lực hồi phục của Bất Diệt Thiên Kinh đến tiêu hao, bằng vào Khô Mộc thể của ta hiện tại, lực phòng ngự tuyệt đối không phải Tụ Nguyên Cảnh có khả năng công phá!
– Vẫn là dùng Cô Lang Huyết đi, Bất Diệt Thiên Kinh là lá bài tẩy chân chính của ta, có thể không dùng là quyết không dùng.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, chiến đấu giữa Thích Vĩnh Dạ và Kim Vô Cực cũng tiếp cận kết thúc, Thiên Tử Quyền Pháp để Thích Vĩnh Dạ nắm giữ sức chiến đấu cấp bậc vương giả, triệt để áp chế Kim Vô Cực.
Chỉ cần Kim Vô Cực không có tu ra bốn khí, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của Thích Vĩnh Dạ.
Hết cách rồi, ai bảo Thích Vĩnh Dạ xuất thân tốt, điểm này ngay cả Lưu Vũ Đồng cũng không sánh được.
Oành!
Thời điểm Thích Vĩnh Dạ đánh ra quyền thứ mười một, Kim Vô Cực không cách nào chống đỡ, bị chấn bay ra ngoài, phun bốn ngụm máu tươi, nửa quỳ trên mặt đất, vô lực tái chiến.
– Ta thua!
Kim Vô Cực có chút không cam lòng, nghiêm chỉnh mà nói, hắn không phải thua ở thực lực, thiên phú, mà thua xuất thân của đối phương, điều này làm cho hắn có thể không phiền muộn sao.
– Đa tạ!
Thích Vĩnh Dạ chắp tay, tuy hắn dựa vào Thiên Tử Quyền Pháp thắng, nhưng phải học ra mới được a.
Vũ Quốc nhiều Vương tử, Hoàng tử như vậy, nhưng chân chính tu thành lại có mấy người?
Tên thiên tài, hắn hoàn toàn xứng đáng.
Có điều, khi hai người nhìn thấy Lăng Hàn đi tới võ đài thứ ba, đều không khỏi kinh ngạc.
Trước đó bọn họ chiến quá kịch liệt, nào có thời gian nhìn Lăng Hàn chiến đấu với Bách Lý Đằng Vân, Lý Đông Nguyệt, tự nhiên không biết sức chiến đấu của Lăng Hàn mạnh bao nhiêu, thậm chí còn tu ra bốn đạo kiếm khí.
Các đài chủ khác cũng xem chưa hết thòm thèm, nhưng hai vương giả trẻ tuổi chiến xong, bọn họ cũng nên khiêu chiến a.
Bán nhân tình cho Lăng Hàn là một chuyện, nhưng nếu có thể tiến bước nữa, ai lại không muốn?
Lăng Hàn lẳng lặng chờ đợi, nửa giờ sau, hắn khiêu chiến Kim Vô Cực.
Hiện tại không gian đan điền của hắn quá nhỏ, dưới sự khởi động cao độ Ngũ hành nguyên hạch, nguyên lực tiêu hao quá nhanh, sau một phen kịch chiến phải ăn đan dược khôi phục, bởi vậy nửa canh giờ này đối với hắn cũng rất trọng yếu.
Rất nhanh, nửa giờ qua đi, Lăng Hàn nhảy lên võ đài thứ hai, khiêu chiến đối thủ mới.
Điều này cũng ở trong dự liệu của mọi người, không ai không trợn to hai mắt.
Dù sao đây chính là thiên tài đầu tiên của Đại Nguyên thành tu ra bốn đạo kiếm khí a.
Vẻ mặt của Kim Vô Cực có chút lúng túng, mấy ngày trước bị Lăng Hàn tính kế, khiến hắn mất mặt ở trước mặt mọi người, nhưng vừa nghĩ tới sau lưng Lăng Hàn có ba vị Đan Sư Huyền Cấp, coi như hắn không bỏ đi ý nghĩ trả thù, sợ là những trưởng bối của Kim gia cũng ép hắn từ bỏ.
Dù sao, trên đời này, quần thể không thích hợp đắc tội nhất chính là Đan Sư.
Nhưng nhục nhã như vậy, há nói thả liền có thể thả xuống được?
– Vừa vặn, là ngươi chủ động khiêu chiến ta, vậy ta liền nhân cơ hội này trừng trị ngươi một phen, chỉ cần không trọng thương ngươi, nghĩ rằng ai cũng không tiện nói gì, dù sao đây là luận võ!
Kim Vô Cực thầm nói, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
– Lăng huynh, xin chỉ giáo!
Hắn nâng quyền, hai tay trở nên kim quang óng ánh, chính là Kim Dương Chưởng, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm.
Lăng Hàn múa kiếm quyết, nói:
– Xin mời!
Xèo, Kim Vô Cực lập tức triển khai tấn công mạnh mẽ, song chưởng tung bay, kim quang óng ánh.
Trường kiếm của Lăng Hàn rung lên, đồng thời đánh ra bốn đạo kiếm khí, vừa rồi đã bại lộ thực lực, hắn tự nhiên không có ý tứ ẩn giấu.
– Cái gì, bốn đạo kiếm khí!
Kim Vô Cực kinh ngạc thốt lên, da mặt co giật.
Bốn đạo kiếm khí, là cùng cấp với vương giả, dù ở trong Hoàng Đô, cũng chỉ có mấy người đạt đến, kia đều là cường giả tuyệt đối, ngươi nói Kim Vô Cực có thể không kinh sao?
Nhưng hắn lập tức phát hiện, tuy người xung quanh có hô to gọi nhỏ, cũng có khua tay múa chân, nhưng không ai lộ ra dáng dấp kinh bạo.
Này này này, đây là bốn đạo kiếm khí a, các ngươi đều không nhìn thấy sao?
Chẳng lẽ mình hoa mắt?
Kim Vô Cực không khỏi sinh ra hoài nghi.
Bởi vì bốn đạo kiếm khí hiếm thấy cỡ nào, dù xuất hiện ở Hoàng thành, cũng sẽ gây ra náo động lớn, nhưng người nơi này lại bình tĩnh như vậy, tự nhiên để hắn không nghĩ ra.
Hắn tự nhiên không biết, trước đó mọi người đã kinh qua, hiện tại đương nhiên sẽ không như vậy nữa.
Cũng may, có một người rất nể tình mà lộ ra hình dáng khiếp sợ, kia dĩ nhiên là Thích Vĩnh Dạ.
Hắn nhếch miệng, trợn mắt ngoác mồm nhìn Lăng Hàn, khóe miệng hơi co giật.
Sau khi Kim Vô Cực hết khiếp sợ, vẫn tiếp tục khởi xướng công kích, bốn đạo kiếm khí thì lại làm sao, dù sao cảnh giới của Lăng Hàn quá thấp, hắn tuyệt đối không thể bởi vậy chịu thua.
Hai người ác chiến.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 75: Một Trận Chiến Đỉnh Cao
Kim Vô Cực nắm giữ lực lượng Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm cũng có khả năng đạt tới mạnh nhất ở cảnh giới này.
Mà hắn càng tu ra hai đạo khí, ở trong Tụ Nguyên Cảnh, tuyệt đối là tiếp cận cấp bậc vương giả.
Đáng tiếc, đối thủ của hắn là Lăng Hàn!
Bốn đạo kiếm khí, vương giả cùng cấp.
Kim Vô Cực có loại cảm giác như đối mặt với Thích Vĩnh Dạ, chỉ là khác biệt ở chỗ sức mạnh của Thích Vĩnh Dạ càng mạnh hơn, nhưng những phương diện khác, Lăng Hàn thật không thua Thích Vĩnh Dạ chút nào, thậm chí ứng biến ở trường thi còn muốn vượt qua.
Đây thực là một thiếu niên mười bảy tuổi sao?
Thiên phú thật đáng sợ!
Cho đến lúc này, Kim Vô Cực mới hoàn toàn bỏ đi tâm trả thù, thậm chí quyết định sau Đại Nguyên luận võ, mang đệ đệ đi bồi tội Lăng Hàn, triệt để hóa giải ân oán này.
Bởi vì ngày sau, thành tựu của Lăng Hàn sẽ cực kỳ kinh người, vượt qua hắn khẳng định là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Nếu không cách nào diệt trừ đối thủ như vậy, liền phải cố gắng kết giao, tuyệt không thể trở thành kẻ địch.
Chiến chiến chiến chiến!
Lúc này, Lăng Hàn ngoại trừ Cô Lang Huyết cùng Bất Diệt Thiên Kinh, gần như hoàn toàn phát huy ra thực lực, khiến hắn đánh rất tận hứng, chỉ là Ngũ hành nguyên hạch cấp tốc tiêu hao nguyên lực, để hắn không cách nào kiên trì thời gian quá lâu.
Được Ám Nguyệt Thảo là tốt rồi, có thể làm không gian đan điền của hắn tăng lên rất nhiều lần.
Chiến đến hơn trăm chiêu, hai người vẫn cân sức ngang tài.
Kim Vô Cực không khỏi thầm nghĩ:
– Phía sau tên này đứng ba Đan Sư Huyền Cấp, ngược lại ta…
Giống những người trước kia, hắn cũng lựa chọn nhường, bán nhân tình cho Lăng Hàn, sau đó lại mang đệ đệ đến nhà xin lỗi, liền có thể hóa giải đoạn ân oán này.
– Lăng huynh tài nghệ cao minh, tại hạ chịu thua!
Hắn lui về phía sau, chắp tay chịu thua.
Lăng Hàn đã không đủ sức, đang định vận chuyển Cô Lang Huyết, trong nháy mắt đánh bại đối phương, không nghĩ tới Kim Vô Cực lại chịu thua.
Nhìn thấy đối phương thả ra tín hiệu hữu hảo, hắn liền gật đầu nói:
– Đa tạ.
Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, huống hồ hắn và Kim Vô Cực không có thù hận gì.
– Quả nhiên lại chịu thua.
– Lẽ nào trong võ kỹ của Lăng Hàn, có một loại chuyên môn khiến người ta chịu thua?
– Ha ha ha ha, nếu như ngươi cũng có thiên phú như Lăng Hàn, tu ra bốn đạo kiếm khí, vậy ta cũng có thể chịu thua ngươi.
– Phi, bốn đạo kiếm khí nào có dễ dàng tu ra như thế!
Mọi người đã kinh ngạc, nhưng Lăng Hàn tiến lên một bước, lại cảm thấy chuyện đương nhiên.
Bởi vì tình cảnh này đã phát sinh quá nhiều, để bọn họ đều mất cảm giác.
Cũng may, Lăng Hàn chỉ còn một đối thủ cuối cùng, coi như Thích Vĩnh Dạ lại chịu thua, cũng chỉ cần kinh ngạc một lần nữa mà thôi.
– Tốt!
Lăng Đông Hành nặng nề nắm nắm đấm.
Kích động đến tê cả da đầu, nhi tử có thể đạt được thành tích như vậy, hắn còn cầu mong gì? Nghĩ đến hai tháng trước, nhi tử nói muốn đoạt thứ nhất, hắn một trăm cái không tin, nhưng bây giờ thì sao?
Quán quân chỉ cách gang tấc!
Dù hắn biết thực lực của Thích Vĩnh Dạ mạnh mẽ, Thiên Tử quyền đủ để sánh ngang bốn đạo kiếm khí, hơn nữa cảnh giới cách xa Lăng Hàn, nhưng hắn vẫn không nhịn được chờ mong.
Vạn nhất con trai của hắn thắng thì sao?
Quán quân!
Đã đến một bước này, nhất định phải kiếm chỉ thứ nhất, không đi khiêu chiến một hồi, sẽ hối hận cả đời.
Võ đài khác còn đang tiến hành khiêu chiến, nhưng đã không có bao nhiêu người quan tâm, mọi người đều đang đợi Lăng Hàn khôi phục sức mạnh, tiến vào trận chiến cuối cùng.
Là Lăng Hàn tiếp tục sáng tạo kỳ tích, trở thành hắc mã lớn nhất của Đại Nguyên luận võ khóa này? Hay Tứ Vương Tử cười đến cuối cùng, thoát khỏi danh hiệu lão nhị?
Lăng Hàn có thời gian nghỉ ngơi sung túc, bởi vì không có quy định nghỉ ngơi sau nửa giờ phải khiêu chiến.
Hắn đương nhiên phải khôi phục trạng thái tốt nhất, lại đi khiêu chiến Thích Vĩnh Dạ.
Tuy Lăng Hàn chậm chạp không khởi xướng khiêu chiến, nhưng không ai giục, bởi vì bọn họ biết, chỉ có để Lăng Hàn khôi phục lại trạng thái tốt nhất, hắn và Tứ Vương Tử mới có thể kính dâng ra trận chiến đặc sắc nhất.
Sau một tiếng, Lăng Hàn đứng lên.
Đến rồi! Đến rồi!
Tất cả mọi người thầm nói, thần kinh lập tức hưng phấn lên.
– Tứ Vương Tử, chiến một trận a!
Lăng Hàn nhảy lên võ đài thứ nhất, khiêu chiến Thích Vĩnh Dạ.
– Lăng huynh, xin mời!
Thích Vĩnh Dạ cười cười, nhưng trong lòng có loại kích động muốn chửi má nó.
Bởi vì những người phía trước, đều bởi vì sau lưng Lăng Hàn đứng ba vị Đan Sư Huyền Cấp mà nhường, như vậy hắn nhường hay không nhường đây?
Nhường, vì quán quân Đại Nguyên luận võ, hắn đã chờ ba năm.
Hơn nữa, Ám Nguyệt Thảo còn có thể làm cho hắn lập tức bước vào Dũng Tuyền Cảnh, cái này chí ít có thể tiết kiệm hai ba năm khổ tu.
Nhưng không nhường, người ta đều thả, ngươi không thả, cái này không phải không cho Lăng Hàn mặt mũi sao?
Đổi thành người khác coi như thôi, nhưng Thích Vĩnh Dạ có chí lớn, hắn muốn trở thành một quân chủ.
Quân chủ đương nhiên phải chiêu hiền đãi sĩ, mời chào nhân tài khắp nơi.
Đặc biệt là thiên tài như Lăng Hàn, nếu kết thù, tự nhiên là một sự tình rất tệ.
Ngươi nói Thích Vĩnh Dạ có khó xử hay không?
Cuối cùng, Thích Vĩnh Dạ vẫn quyết định toàn lực ứng phó, cùng lắm luyện chế Ám Nguyệt Thảo thành đan, phân một viên cho Lăng Hàn là được.
– Xin mời!
Lăng Hàn rung trường kiếm lên, bốn đạo kiếm khí vung ra.
Thích Vĩnh Dạ hét lớn một tiếng, triển khai Thiên Tử Quyền Pháp, thẳng thắn thoải mái, thật giống như đấm ra một quyền, cho dù trước mặt có một ngọn núi cũng đổ nát.
Mà càng đáng sợ hơn là, trên quả đấm của hắn lại còn quấn quanh ba đạo khí!
Mặc dù nói đại thế của một nước không thể đơn giản chồng chất với Khí để tính, nhưng làm sao cũng mạnh hơn bốn đạo kiếm khí a.
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, hóa ra trước kia Thích Vĩnh Dạ còn không có dùng toàn lực, đây mới là thực lực chân chính của Tứ Vương Tử.
Thật mạnh, này làm sao thắng được? Dù nửa bước Dũng Tuyền Cảnh, không có tu ra Khí, phỏng chừng cũng không phải là đối thủ.
Oành! Oành! Oành!
Trọng quyền oanh kích, Lăng Hàn liên tiếp lui về phía sau, nhưng cho dù chịu đựng trùng kích như thế, thân thể của hắn vẫn không mất một sợi tóc.
Khô Mộc Chi Thể!
Lăng Hàn có chút ngốc, không chảy máu, hắn làm sao vận chuyển Cô Lang Huyết? Hôn mê, hóa ra năng lực phòng ngự mạnh mẽ, cũng không phải hoàn toàn là chuyện tốt, lại xung đột với Cô Lang Huyết.
Hắn hét lớn một tiếng, cắn đầu lưỡi, một luồng máu tươi chảy ra, hắn rốt cục chảy máu.
Oanh, bốn viên Ngũ hành nguyên hạch trong cơ thể vận chuyển càng nhanh hơn, để lực lượng của hắn tăng lên một cấp bậc.
Tụ Nguyên tầng chín!
Cảnh giới càng cao, cấp độ Cô Lang Huyết tăng lên liền càng nhỏ, nhưng đã đủ.
Lăng Hàn múa kiếm, phát huy Kinh Điện Kiếm Pháp vô cùng nhuần nhuyễn.
Leng keng leng keng, oành oành oành oành, hai người kịch đấu, thoả thích bày ra thực lực của mình.
– Trời ạ, Tụ Nguyên Cảnh lại có thể mạnh như vậy!
– Ta cũng là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng nếu ta lên sân khấu, phỏng chừng ba chiêu liền thất bại.
– Thực sự là người so với người tức chết người, một thế hệ người mới thay người cũ a.
– Chúng ta đã già, thời đại này thuộc về người trẻ tuổi rồi.
Không ít gia chủ thôn trấn đều than thở, bọn họ có hơn ba mươi tuổi, có hơn bốn mươi tuổi, thậm chí hơn năm mươi tuổi, đều kẹt chết ở Tụ Nguyên tầng chín.
Bởi vì chậm chạp không cách nào đột phá, bọn họ mài giũa nguyên lực bản thân đến cực hạn.
Nhưng đối mặt hai nhân tài mới xuất hiện này, bọn họ chỉ có cảm thấy không bằng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ma Y Thần Tế [Dịch] Ma Y Thần Tế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Y-Than-Te-Audio-Truyen.jpg)


