[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 14 : Thi Đấu Bắt Đầu (c66-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 66: Thi Đấu Bắt Đầu
– Ai nha, lần này xong đời, ta ở tổ thứ bảy, nghe nói tổ này có một cao thủ hạt giống tên Tư Mã Văn Đông, người mạnh nhất của Đại Nguyên thành Tư Mã gia, đã là Tụ Nguyên tầng bảy.
Lưu Đông lắc đầu ai thán nói.
– Ta so với ngươi càng thảm, tổ thứ nhất, cao thủ hạt giống là Tứ Vương Tử, vậy thì một tia hi vọng cũng không có!
Chu Tuyết Nghi đồng dạng than thở, nhưng nàng lập tức lại trở nên hưng phấn nói:
– Có điều, Lí Hạo có khả năng giết ra ngoài, thu được một tiêu chuẩn!
Lăng Hàn nhìn Lí Hạo một chút.
Hơn một tháng qua, hắn đã đạt đến Tụ Nguyên tầng ba hậu kỳ, cái này tự nhiên là công hiệu của Siêu Nguyên Đan.
Tu vi như thế, cộng thêm đao khí, độ khả thi Lí Hạo giết ra khỏi trùng vây rất cao.
Dù sao tổ của hắn tới bốn mươi mấy, cao thủ hạt giống mới Tụ Nguyên tầng bốn.
Mặc dù nói tầng bốn đối chiến tầng ba có ưu thế cực lớn, nhưng Lí Hạo có đao khí, cái này đủ để bù đắp chênh lệch.
Huống chi, cao thủ hạt giống cũng phải đối mặt nguy hiểm bị người vây công, chỉ cần Lí Hạo đủ biết điều, đến cuối cùng mới bạo phát, thì có khả năng cười đến cuối cùng.
Bốn người Lưu Đông đều không ngừng hâm mộ.
Bọn họ cũng từng hỏi qua Lí Hạo về đao khí, nhưng mặc bọn họ cố gắng ra sao cũng không cách nào hình thành.
– Ai, thời điểm ở Quách Thạch trấn, chúng ta còn coi mình rất mạnh, nhưng chạy đến nơi này mới biết, Đại Nguyên thành thực sự là thiên tài tập hợp, như Kim gia, Liễu gia, tùy tùy tiện tiện liền có thể lôi ra mười mấy cao thủ hạt giống.
Trần Bằng Cử lắc đầu, đầy vẻ thất vọng.
Hắn và Chu Sướng đều dựa vào Thanh Linh Quả bước vào Tụ Nguyên Cảnh, nhưng khóa Đại Nguyên luận võ này cường giả như mây, không có thực lực Tụ Nguyên tầng bốn trở lên, như vậy trừ khi như Lí Hạo tu ra đao khí, bằng không căn bản không thể thu được năm mươi vị trí đầu.
– Lăng ca, ngươi thì sao, tổ thứ mấy?
Năm người đều nhìn về phía Lăng Hàn.
Bọn họ đều biết thực lực của Lăng Hàn rất mạnh, nếu như rút thăm tốt, giết vào năm mươi vị trí đầu là rất cao.
Lăng Hàn cười cợt nói:
– Ta là hạt giống của tổ bốn mươi.
Phốc!
Năm người Lưu Đông đồng thời phun ra ngoài, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn như nhìn một quái vật.
Tên này ở mấy tháng trước còn như bọn họ, đều chỉ là Luyện Thể Cảnh, nhưng hiện tại lại trở thành cao thủ hạt giống? Điều này làm cho bọn họ có thể không giật nảy cả mình sao.
– Cái tên nhà ngươi, đã là Tụ Nguyên tầng bốn?
Lí Hạo đập Lăng Hàn một cái, nhưng nghĩ tới Lăng Hàn cho hắn hai hạt Siêu Nguyên Đan, liền nói rõ trong tay hắn còn có càng nhiều, như vậy xông lên Tụ Nguyên tầng bốn cũng không kỳ quái.
– Trở thành hạt giống liền có thể tách ra cao thủ khác, hơn nữa Lăng ca còn có kiếm khí, vậy tuyệt đối có thể thắng!
Lưu Đông nói, khắp khuôn mặt là vẻ ước ao.
Mấy người Chu Tuyết Nghi cũng gật đầu.
Tiến vào năm mươi người đứng đầu, liền có thể lấy được vé tiến vào Hổ Dương Học Viện, đây là mỗi một tên võ giả của Vũ Quốc đều tha thiết ước mơ.
Nếu như bọn họ biết chuyện xảy ra đêm ngày hôm trước, phỏng chừng mỗi người sẽ cả kinh đến con ngươi trừng ra, lại có thể để ba vị Đan sư Huyền Cấp đi theo sau mông.
– Ha ha ha ha, muốn thắng? Không thể!
Chỉ nghe một thanh âm phách lối vang lên, một thanh niên xuất hiện ở trước người bọn họ.
Là Phong Lạc.
Lúc trước bọn họ săn giết Hồng Lân Giao Xà, muốn không làm mà hưởng, kết quả lại bị đại xà sắp chết phản công, giết chết toàn bộ thủ hạ của hắn, bản thân cũng bị Lăng Hàn đánh một trận, may mắn sống sót.
Không nghĩ tới nhanh như vậy lại oai phong lẫm liệt xuất hiện, vẫn là Luyện Thể tầng chín, không có một chút tiến bộ nào.
Đối với đại bộ phận võ giả mà nói, Tụ Nguyên Cảnh là rất khó vượt qua, tiêu tốn chừng mười năm cũng không lạ.
Bởi vậy, lúc trước Hàng Chiến mới hùng hổ doạ người, nhất định muốn cướp Thanh Linh Quả.
– Lăng ca là cao thủ hạt giống, thực lực mạnh mẽ, tại sao không thể thắng?
Chu Tuyết Nghi nói.
– Bởi vì ta cũng ở tổ thứ bốn mươi!
Phong Lạc tràn đầy tự tin nói.
– Ha ha ha ha!
Năm người Lưu Đông đều cười to.
Hai người một là Tụ Nguyên Cảnh, một chỉ là Luyện Thể tầng chín, thực lực chênh lệch có thể nói là lạch trời, bất kể như thế nào, Phong Lạc đều không có phần thắng.
– Cười đi, cười đi, đến lúc xế chiều, ngươi sẽ khóc!
Phong Lạc lạnh lùng nói.
Đám người Lưu Đông đều kỳ quái, đến tột cùng hắn có đòn sát thủ gì, lại tự tin như vậy?
– Ha ha ha, ha ha ha ha!
Phong Lạc cười to, nghênh ngang rời đi.
– Không cần để ý đến hắn, tiểu nhân mà thôi!
Lăng Hàn cười nói.
Năm người đều gật đầu.
Buổi sáng rút thăm xong xuôi, buổi chiều chính là võ đài chiến, tuyển ra năm mươi cường.
Ngày mai lại tiến hành vòng đấu thứ hạng, tuyển ra thập cường cùng quán quân.
Sau khi ăn cơm trưa xong, tất cả mọi người đi tới tràng giác đấu.
Bình thường nơi này sẽ cử hành các loại hoạt động luận võ, tân niên tế tự.
Nơi này còn có thể có võ giả chiến đấu với yêu thú, bởi vậy mặt đất nơi này cũng nhiễm phải máu tươi.
Ngày hôm nay bởi vì phải tiến hành Đại Nguyên luận võ, hoạt động khác tự nhiên đều tạm dừng.
Ở khu vực trung ương to lớn dựng lên mười võ đài, mười tổ thi đấu đồng thời tiến hành, chỉ cần năm vòng liền kết thúc.
Lăng Hàn là hạt giống của tổ bốn mươi, hắn phải đến vòng thứ tư mới có thể lên sân khấu.
Vòng thứ nhất có Chu Tuyết Nghi và Lưu Đông, một ở võ đài thứ nhất, một ở võ đài thứ bảy.
Mỗi một tổ, nhân số đều khoảng chừng bảy mươi người, chênh lệch nhau không quá nhiều, bởi vì khó bảo toàn sẽ có người lâm thời bỏ quyền.
Chiến đấu vòng thứ nhất không hồi hộp chút nào, đều là cao thủ hạt giống thắng được.
Như Tứ Vương Tử đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, dù những người khác liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn.
Huống hồ ai sẽ đắc tội một người có khả năng là Đại Nguyên Vương đời kế tiếp, nào dám liên thủ đối phó hắn.
Mà vòng thứ nhất ra trận, cao thủ cũng mạnh nhất, đa số là mười người đứng đầu giới trước, tỷ như Tứ Vương Tử, Kim Vô Cực, Lý Đông Nguyệt.
Vòng thứ hai, thứ ba thì có một số bất ngờ xuất hiện, nhưng Trần Bằng Cử, Chu Sướng là vô duyên, hai người đều bị đào thải.
Cũng may ba năm sau còn có một cơ hội, đến thời điểm đó bọn họ có khả năng đạt đến Tụ Nguyên trung kỳ, trở thành cao thủ hạt giống, như vậy tiến thêm một bước sẽ rất lớn.
Điều này cũng có thể thấy được giá trị của Thanh Linh Quả.
Bằng không ba năm sau, bọn họ cũng có khả năng chỉ vừa mới bước vào Tụ Nguyên Cảnh, như vậy liền không có cơ hội lần sau rồi.
– Hàn Nhi, đi thôi!Vòng thứ tư sắp bắt đầu, Lăng Đông Hành vỗ vỗ bả vai Lăng Hàn, cả khuôn mặt đều là nụ cười.
Nửa năm trước, hắn làm sao cũng không cách nào nghĩ đến, con trai của mình lại có khả năng lấy được cao thủ hạt giống.
Lưu Vũ Đồng cũng gật đầu với Lăng Hàn, nàng không chút hoài nghi Lăng Hàn sẽ thất bại.
Làm cao thủ hạt giống, Lăng Hàn là người thứ nhất lên sàn, sau đó mới là những người khác, tổng cộng có đến bảy mươi người, Phong Lạc quả nhiên cũng ở trong đó.
– Bắt đầu đi!
Một tên cường giả Dũng Tuyền Cảnh nói, hắn là trọng tài của Vương phủ.
– Ha ha ha ha, thanh tràng cho thiếu gia a!
Phong Lạc dương dương tự đắc nói, trong nháy mắt, có ít nhất ba mươi người đồng thời rút đao kiếm, bảo hộ Phong Lạc ở trung tâm, sau đó đẩy mạnh về phía những người khác.
Khán giả dưới đài đều trợn mắt ngoác mồm, như vậy cũng được?
Quá vô liêm sỉ đi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 67: Một Đám Cừu Mà Thôi
– Quá đê tiện!
Dưới đài, năm người Chu Tuyết Nghi đều mắng to.
Chẳng trách Phong Lạc chắc chắn như vậy, nguyên lai hắn đã sớm thu mua võ giả cùng tổ, để bọn họ hiệu lực cho hắn.
Ba mươi mấy người liên thủ, mà cái này lại là tổ thứ bốn mươi, cao thủ hạt giống cũng không mạnh đến mức nào, như vậy đủ để quét ngang tất cả.
Đến thời điểm người khác chạy hết xuống lôi đài, còn lại Phong Lạc tự nhiên đạt được tiêu chuẩn năm mươi cường.
Mà hắn đương nhiên sẽ không đòi hỏi mười vị trí đầu, chỉ cần năm mươi người đứng đầu liền có thể đi vào Hổ Dương Học Viện.
– Quá vô liêm sỉ!
– Không công bằng!
Những người khác ở dưới đài cũng dồn dập kêu lên, đây là trần trụi phá hoại quy tắc thi đấu.
Nhưng tên trọng tài kia lại lạnh lùng hừ một tiếng, nói:
– Câm miệng!
Nếu trong quy tắc thi đấu không có nói rõ ràng, như vậy cách làm của Phong Lạc tự nhiên là cho phép, chỉ có thể nói hắn tóm được lỗ thủng của quy tắc.
Cường giả Dũng Tuyền Cảnh có uy thế cỡ nào, tất cả mọi người đều ngậm miệng lại.
– Chẳng trách tên kia tự tin như thế, nguyên lai đã sớm thu mua người cùng tổ.
Chu Tuyết Nghi tức giận nói.
– Nhiều người vây công như vậy, hơn nữa có ít nhất mười mấy người đạt đến Tụ Nguyên Cảnh, Lăng Hàn song quyền khó địch tứ thủ, lần này sẽ gặp rắc rối!
Lưu Đông cũng cau mày.
– Không nhất định!
Nhưng Lí Hạo lắc đầu nói.
– Lăng ca đã vào Tụ Nguyên tầng bốn, hắn còn tu ra bốn đạo kiếm khí, không hẳn không có cơ hội thủ thắng!
– Nhất định phải thắng, tên Phong Lạc kia quá đáng ghét!
Năm người đều trợ uy cho Lăng Hàn.
So sánh với đó, Lưu Vũ Đồng và Lăng Đông Hành thì cực kỳ chắc chắn.
Một đám cừu gộp lại cũng chỉ là một đám cừu, làm sao có khả năng thành đối thủ của hùng sư?
– Ha ha ha, trước tiên giữ lại người này, đuổi toàn bộ cái khác xuống đài!
Phong Lạc diễu võ dương oai nói, chỉ huy hơn ba mươi người càn quét.
Đây là một luồng sức mạnh cực lớn, liên thủ cùng đánh, chỉ trả giá bảy người bị lôi xuống nước, liền thanh tràng hết ngoại trừ Lăng Hàn.
Hiện tại là hai mươi chín đánh một, hơn nữa trong đó có mười bốn người là Tụ Nguyên Cảnh!
– Xong, mặc dù tiểu tử này là cao thủ hạt giống, nhưng phân đến tổ bốn mươi, nói rõ hắn chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, tầng năm.
– Đúng, kiến đông cắn chết voi, người ta còn có mười mấy Tụ Nguyên Cảnh đây này!
– Thực sự là không nhìn nổi dáng dấp tiểu nhân đắc chí của tên Phong Lạc kia!
– Xuỵt, nhỏ giọng một chút, tuy Phong gia không phải đại gia tộc gì, nhưng ca ca của Phong Lạc là thiên tài có tiếng của Đại Nguyên thành chúng ta.
Đại Nguyên luận võ lần trước liền lực ép Tứ Vương Tử trở thành người thứ nhất, nghe nói hiện tại đã nhảy vào Dũng Tuyền Cảnh!
– Cái gì, Dũng Tuyền Cảnh, thật hay giả?
– Đương nhiên là thật!
– Tê, chẳng trách Phong Lạc dám kiêu ngạo như thế!
Nghe người dưới đài nghị luận, Phong Lạc vô cùng đắc ý, hắn chính là phá hoại quy tắc, vậy thì thế nào?
– Làm sao, các ngươi không phục?
Hắn khiêu khích người dưới đài.
– Ngươi có gan đến cắn ta! Ngươi cũng có một đại ca tốt như ta xem!
Mọi người dưới đài đều hận đến nghiến răng, chỉ cảm thấy tên này thực là tiện đến tận xương, khiến người ta chỉ muốn đánh hắn một trận.
– Lăng Hàn, lần trước ngươi ỷ vào nhiều người bắt nạt ta, lần này thiếu gia ta có nhiều người như vậy, một người một quyền liền đánh cho ngươi tè ra quần! Thức thời, lập tức quỳ xuống cầu xin, thiếu gia ta có thể cân nhắc đánh ngươi ít mấy quyền!
Phong Lạc chỉ vào Lăng Hàn nói.
Lần trước là nhiều người bắt nạt ít người sao? Hoá ra, người bên hắn chết hết, mà bên Lăng Hàn lại có bảy người, liền gọi nhiều người bắt nạt ít người? Cái tên này quả nhiên vô liêm sỉ đến cảnh giới cao nhất.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Xem ra, ta không mau mau oanh ngươi xuống đài, để ngươi tiếp tục biểu diễn, sẽ khiến nhân tâm phẫn hận a!
– Ha ha ha ha…
Dưới đài cười thành một mảnh.
– Ghê tởm, ngươi còn dám mạnh miệng, khinh ta làm không được ngươi!
Phong Lạc tức giận đến phát điên, chỉ tay một cái nói.
– Đánh cho ta, tàn nhẫn đánh cho ta!
– Vâng.
Hơn hai mươi người đều vọt tới Lăng Hàn, mỗi người đều vung binh khí, có vẻ hung thần ác sát.
Võ đài chiến có thể sử dụng binh khí, bằng không sẽ không phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất.
Nhưng cái này lại gia tăng độ nguy hiểm, bởi vậy nếu sợ chết thì xuống lôi đài, lưu lại trên lôi đài, thì phải có giác ngộ bị giết.
Lăng Hàn khinh thường sử dụng kiếm, song quyền vung lên, đã giết đi ra ngoài, Báo Đột Quyền là đủ.
Oành oành oành oành,….
Hắn một đường đột tiến, đám người trước mặt không ai không thành thiên nữ tán hoa, bị một quyền của hắn đánh xuống lôi đài.
Phải biết tuy cảnh giới của hắn chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, nhưng Ngũ hành nguyên hạch bạo phát, sức mạnh có thể so với tầng tám.
Hơn nữa Báo Đột Quyền chính là võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm, muốn thu thập những người này còn không phải thừa sức?
Thời điểm Lăng Hàn vọt tới trước mặt Phong Lạc, những người khác đã bị đánh bay ra võ đài.
Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh! Tên này cũng quá mạnh đi? Nếu hắn là hạt giống của tổ bốn mươi, nói rõ tu vi của hắn nhiều nhất chỉ là Tụ Nguyên tầng năm, nhưng tư thế uy mãnh kia, tuyệt đối là thực lực của Tụ Nguyên hậu kỳ!
Lẽ nào hắn cố ý ẩn giấu tu vi, giả heo ăn thịt hổ?
Nhưng ở đây còn có trưởng bối của các gia tộc lớn, cũng không thiếu Tụ Nguyên tầng năm trở lên, tự nhiên có thể dễ dàng cảm ứng được khí tức của Lăng Hàn, xác thực chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn mà thôi.
Điều này làm cho bọn họ không rõ, dồn dập ghé đầu, trao đổi suy nghĩ.
– Không, không thể!
Phong Lạc run cầm cập nói, vẻ mặt không thể tin tưởng.
Kịch bản vốn không nên như vậy a!
Hắn nên thuận lợi tiến vào Hổ Dương Học Viện, sau đó ở dưới sự chăm sóc của ca ca, ung dung đột phá Tụ Nguyên Cảnh.
Nếu như số may ăn được một trái linh quả, nói không chắc còn có thể bước vào Dũng Tuyền Cảnh.
Nhưng nếu không vào được Hổ Dương Học Viện, vậy hết thảy đều là không.
– Hung hăng a, tiếp tục hung hăng a!
– Ha ha ha ha, có gan tiếp tục lưu lại a!
Người phía dưới hét với Phong Lạc, bọn họ sớm đã khó chịu người này, chỉ là trước kia Phong Lạc người đông thế mạnh, nhưng bây giờ thì sao? Ai có thể nghĩ tới Lăng Hàn mãnh liệt như vậy.
– Ngươi lập tức chịu thua, tự mình lăn xuống lôi đài, bằng không ca ca của ta sẽ trừng trị ngươi!
Ở trong tiếng trào phúng, Phong Lạc phản ứng lại, chỉ tay nhìn Lăng Hàn, khởi xướng mệnh lệnh.
Lăng Hàn lắc đầu, tên này thực sự là bị làm hư, hoàn toàn bị ngớ ngẩn rồi.
Đùng!
Hắn đá một cước vào bụng Phong Lạc! Vèo, tên này liền bay xuống lôi đài, ôm bụng dưới kêu đau, ngay cả nước mắt cũng chảy ra.
– Tổ bốn mươi, Lăng Hàn thắng!
Trọng tài mở miệng nói.
– Không! Cái vị trí đó là của ta! Là của ta.
Phong Lạc nghe vậy càng nhảy lên, hướng về trọng tài nói.
– Lập tức sửa án, bằng không ca ca của ta sẽ đánh chết ngươi!
Mọi người cười thành một mảnh, một Luyện Thể Cảnh nho nhỏ lại dám uy hiếp Dũng Tuyền Cảnh, thực sự là buồn cười.
– Cút!
Trọng tài hừ lạnh một tiếng, đưa tay vỗ một cái, nguyên lực hóa thành bàn tay lớn, nắm Phong Lạc ném ra ngoài.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 68: Thứ Chiến
Nguyên lực hoá hình, đây là tiêu chí của cường giả Dũng Tuyền Cảnh.
Ở trong tiếng cười nhạo, Phong Lạc chán chường chạy đi.
Nếu không phải ca ca của hắn xác thực là thiên tài, vị cường giả Dũng Tuyền Cảnh kia hoàn toàn có thể diệt hắn tại chỗ.
Võ đạo coi trọng nhất chính là tôn ti, hành vi của Phong Lạc quả thực là đại nghịch bất đạo, cho dù bị diệt, Phong gia cũng không dám nói cái gì.
– Lăng huynh, chúc mừng!
– Chúc mừng Lăng huynh, sinh ra một đứa con trai tốt.
– Lăng huynh, lần này nhất định phải hảo hảo mời khách.
Trên khán đài, đại nhân vật của rất nhiều thôn trấn đều chúc mừng Lăng Đông Hành.
Lăng Đông Hành cười to, cực kỳ hài lòng.
Trước đó, hắn cũng từng ảo tưởng qua tình cảnh này, nhưng hắn biết đây chỉ là mộng không chân thực, không nghĩ tới lại có một ngày thành sự thật.
– Ha ha ha ha, cũng là tiểu tử thúi này số may, được một tiêu chuẩn tiến vào Hổ Dương Học Viện, hẳn là không thể nào tiến thêm bước nữa.
Hắn lắc đầu, thật giống như rất khiêm tốn.
Kỳ thực ai cũng có thể nhìn thấy hắn cười sắp rách khóe miệng, hiển nhiên đắc ý đến sắp thành hình dạng rồi.
Cũng đúng, ai sinh con trai có thể đạt được tư cách tiến vào Hổ Dương Học Viện, đều có thể cười đắc ý như thế.
– Lăng huynh, không cần khiêm tốn, những thôn trấn như chúng ta, có thể tiến vào năm mươi vị trí đầu đã rất đáng gờm! Hơn nữa, năm nay con trai của ngươi mới mười bảy tuổi, ba năm sau, sáu năm sau đều có thể tham gia Đại Nguyên luận võ, nói không chắc lần tiếp theo chính là mười vị trí đầu, giới tiếp nữa chính là thứ nhất.
Có người cười nói.
Tuy Lăng Hàn đánh rất đẹp, nhưng dù sao đối thủ quá yếu, ai cũng không cho rằng một Tụ Nguyên tầng bốn có thể giết vào mười vị trí đầu, huống chi là chiến thắng Tụ Nguyên tầng chín như Tứ Vương Tử.
Lăng Đông Hành cười khà khà, hắn tự nhiên không thể nói con trai của hắn tràn ngập hùng tâm tráng chí, lần này là trực tiếp nhắm thứ nhất mà đi.
Nói thật, hắn cũng không quá tin tưởng, dù sao cảnh giới chênh lệch quá lớn.
Lăng Hàn đi xuống lôi đài, mọi người dồn dập tiến lên chúc mừng.
Dù sao người có thể tiến vào Hổ Dương Học Viện đều rất tiềm lực, nói không chắc có thể một tiếng hót làm kinh người, trở thành đại nhân vật hô mưa gọi gió của Vũ Quốc.
Bởi vậy, ai cũng không ngại nói vài câu khen tặng vào lúc này.
Ngược lại cũng không có tổn thất cái gì a? Vạn nhất ngày sau Lăng Hàn thu được thành tựu lớn, bọn họ có thể lấy chuyện này đến bám giao tình.
Lăng Đông Hành là một gia chủ, tự nhiên quen thuộc loại xã giao này, hắn rất chu đáo, để mỗi người đều cảm thấy được hắn coi trọng.
Hai cha con cộng với Lưu Vũ Đồng trở lại Thiên Dược Các, nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ tiến hành tranh đấu năm mươi tiến mười.
Kỳ thực mười người đứng đầu đều có khen thưởng, đương nhiên xếp hạng càng cao, khen thưởng càng phong phú.
Mặt khác, Lí Hạo cũng đánh vào năm mươi vị trí đầu.
Hơn nữa dựa vào đao khí, khiến người ta rất xem trọng tiền đồ của hắn.
Bởi vì toàn bộ Đại Nguyên thành, trong giới trẻ tuổi đợt này, người tu ra “Khí” không vượt qua mười cái.
Chỉ là Lý gia cũng có trưởng bối theo tới, buổi tối người mình đương nhiên phải trước tiên chúc mừng một phen, bởi vậy nên không có mời Lăng Hàn.
Đương nhiên cũng không có mời bọn người Lưu Đông.
Có điều trở lại Quách Thạch Trấn, Lý gia nhất định sẽ cử hành một hồi khánh yến long trọng.
Ngày thứ hai, Lăng Hàn và Lăng Đông Hành, Lưu Vũ Đồng đi tới tràng giác đấu, mà Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn thì đang luyện chế Hồi Nguyên Đan, đã sớm tiến vào trạng thái vong ngã, bởi vậy không có tới quan sát Lăng Hàn thi đấu.
– Lăng ca!
Lí Hạo đi tới, đứng sóng vai với hắn, sau đó dùng ánh mắt kính sợ nhìn mấy người Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt.
Mấy người này ở dĩ vãng là thần tượng mà hắn chỉ có thể ngước nhìn, không nghĩ đến hiện tại lại có thể lên đài cạnh tranh, để hắn hưng phấn vô cùng.
– Không nên tự ti, ngươi đã tu ra đao khí, thành tựu tương lai nhất định sẽ vượt qua bọn họ!
Lăng Hàn vỗ vỗ vai của hắn nói.
– Ừm!
Lí Hạo gật đầu, kỳ thực hiện tại hắn kém bọn người Tứ Vương Tử chỉ là cảnh giới không đủ, tu ra đao khí, ngày sau hắn có thể trở thành vương giả đồng cấp.
– Lăng huynh!
Nhìn thấy Lăng Hàn đi tới, bọn người Tứ Vương Tử đều chắp tay chào, bắt chuyện.
Lí Hạo không khỏi há to miệng.
Lăng Hàn này cũng quá được hoan nghênh đi, thật giống như bị mọi người vờn quanh, ngay cả Tứ Vương Tử cũng không được hoan nghênh như thế a!
Đó là tự nhiên, hiện tại sau lưng Lăng Hàn nghiễm nhiên đứng ba vị Đan Sư Huyền Cấp, từ một ý nghĩa nào đó, hắn còn trâu bò hơn Đại Nguyên Vương.
– Hiện tại bắt đầu tranh đoạt mười vị trí đầu!
Đại quản gia xuất hiện, con mắt hơi híp, một bộ tuổi già sức yếu, nhưng âm thanh cực kỳ vang dội, truyền khắp tràng giác đấu.
– Quy tắc rất đơn giản, nơi này có mười võ đài, các ngươi tùy tiện chọn một cái leo lên.
Nếu như phía trên không có ai, ngươi chính là đài chủ, nếu như có người, ngươi liền công võ đài.
– Mỗi người chỉ có một cơ hội công võ đài.
– Lúc mặt trời lặn, mười người còn ở trên lôi đài chính là top 10.
Đây quả thật đơn giản, chính là đánh.
Sau khi Đại quản gia nói xong, đại bộ phận ánh mắt đều nhìn lại đám người Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt,… Bọn họ nắm giữ thực lực tuyệt đối, nếu những người khác muốn thu được một vị trí trong mười vị trí đầu, như vậy nhất định phải tránh mấy cường giả này.
Tứ Vương Tử cười ha ha, khí vương giả bắn ra bốn phía, tung người đi lên võ đài thứ nhất, đứng chắp tay, chờ người khác khiêu chiến.
– Ta bêu xấu trước!
Lý Đông Nguyệt nhảy lên võ đài thứ hai.
Mấy người Kim Vô Cực, Bách Lý Đằng Vân, Hạ Trọng Quang cũng dồn dập chiếm một võ đài, trong nháy mắt bảy võ đài đã “danh hoa có chủ”.
Những người này đều có tự tin tuyệt đối, cũng không để ý bị người xa luân chiến.
Lăng Hàn nhấc chân, muốn lên võ đài.
– Lăng ca, chúng ta vẫn là đợi buổi chiều đi, như vậy cơ hội mới lớn một chút.
Lí Hạo vội vàng khuyên nhủ.
– Ha ha, không có chuyện gì, nơi này không có mấy người là đối thủ của ta.
Lăng Hàn khoát tay áo, thả người nhảy lên võ đài thứ tám.
Ngay sau đó, võ đài thứ chín, thứ mười cũng bị người chiếm.
Đến đó, mười vị đài chủ đã xuất hiện, kế tiếp liền xem ai tới khiêu chiến.
– Ta đến!
Có người nhảy lên võ đài thứ mười, tiến hành khiêu chiến.
Ngay sau đó, lại có người thứ hai nhảy lên võ đài thứ chín.
Nhưng để khán giả cảm thấy kỳ quái là, lại không có ai đi khiêu chiến Lăng Hàn.
Nơi này không thiếu cao thủ Tụ Nguyên tầng chín, tự nhiên có thể thấy Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn mà thôi, lẽ ra tu vi này, ở trong mười đài chủ là lót đáy, tại sao không có ai khiêu chiến?
Bọn họ không rõ, nhưng trong năm mươi người tiến vào vòng này, đại bộ phận đều là mấy ngày trước đã tham gia tiệc rượu của Tứ Vương Tử, biết Lăng Hàn có ba vị Đan Sư Huyền Cấp làm hậu trường, ai dám tới khiêu chiến?
Ngươi không cho ba vị Đan Sư mặt mũi sao?
Ngoại trừ Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt cùng mấy cường giả tuyệt đối ra, còn có hai, ba người hơi yếu, tại sao phải đi chọc Lăng Hàn chứ.
Nhưng dù sao vẫn phải có bất ngờ.
– Ta tới khiêu chiến ngươi!
Một thanh niên nhảy lên võ đài của Lăng Hàn.
Hắn là hắc mã khóa này, bởi vậy mấy ngày trước không được Tứ Vương Tử mời, tự nhiên cũng không biết lai lịch của Lăng Hàn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 69: Trước 10
– Ta tên Đỗ Chính Anh, nhớ kỹ tên của ta, bởi vì không lâu sau đó, danh tự này sẽ truyền khắp thiên hạ!
Người thanh niên này ngạo nghễ nói.
Người này đại khái hơn hai mươi, tu vi Tụ Nguyên tầng sáu, cũng không biết tự tin của hắn là từ đâu tới.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, kỳ thực hai năm trước hắn chỉ là Luyện Thể tầng chín, chậm chạp không cách nào đột phá Tụ Nguyên cảnh, nhưng hắn được kỳ ngộ, tu vi tăng vọt, hai năm liền bước vào Tụ Nguyên tầng sáu.
Sau khi một bước lên trời, hắn tự nhiên coi trời bằng vung, nhận định năm tiếp theo mình có thể đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, lại năm tiếp theo nhảy vào Dũng Tuyền cảnh, quét ngang thiên hạ tuấn kiệt.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Ngược lại nhàn rỗi cũng tẻ nhạt, liền chơi với ngươi a.
– Làm càn!
Đỗ Chính Anh lao tới.
Keng, hắn lấy ra trường đao bên hông, ánh đao lấp lóe, hàn khí như sương.
Hắn hét lớn một tiếng, múa đao bổ ra, hóa thành một tia sáng lạnh đáng sợ, chém tới Lăng Hàn.
Kiếm đi nhẹ nhàng, đao đi hung mãnh, một đao này vừa hung lại tàn nhẫn, cũng có mấy phần trình độ.
Lăng Hàn xuất kiếm.
Keng một tiếng, mũi kiếm một đường xẹt qua mũi đao, bùng lên hỏa tinh kịch liệt, mãi đến tận chuôi đao, ung dung hóa giải một đao này.
Mũi đao của Đỗ Chính Anh cách sườn Lăng Hàn ba tấc, nhưng thế đi đã hết, không còn chút uy hiếp.
– Có chút thực lực.
Đỗ Chính Anh hừ một tiếng.
– Bất quá, ở trước mặt ta, tất cả những thứ này chỉ là uổng phí thời gian! Ta nhất định sẽ dương danh thiên hạ, bất luận kẻ nào cũng chỉ là đá lót chân trên con đường ta đi tới, chỉ có thể bị ta càn quét vô tình!
Hắn lại công kích, xoạt xoạt xoạt, ánh đao dương động, thanh thế không kém.
Mọi người dưới đài đều không nói gì, bọn họ gặp rất nhiều kẻ cuồng ngạo, nhưng Đỗ Chính Anh không phải là cuồng ngạo, mà là tự đại đến ngay cả bản thân có bao nhiêu cân lượng cũng không biết.
Lăng Hàn tùy ý chống đỡ, ngược lại phải đến mặt trời lặn thì võ đài chiến mới có thể kết thúc, hắn đánh bại Đỗ Chính Anh, sớm hay muộn đều không có gì khác nhau.
Đỗ Chính Anh vù vù uống uống, xuất hết tuyệt chiêu, từ trận thế có thể thấy đang chiếm hết thượng phong.
Hắn cho rằng đây là chuyện đương nhiên, đối thủ chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, so với hắn thấp hơn hai cảnh giới nhỏ, làm sao có thể ngang hàng với hắn? Loại tráng cử vượt cấp khiêu chiến kia, tự nhiên chỉ có hắn mới có thể làm được.
– Ha ha ha ha, không tồi không tồi, ta thừa nhận ngươi rất tốt, bất quá cũng chỉ có thể chấm dứt ở đây, ta đã quyết tâm rồi!
Đỗ Chính Anh cười to, khiến mọi người cảm giác hắn như kẻ ngu ngốc.
Biểu hiện của hắn nghiêm nghị, lại vung một đao, xoạt, có một đạo đao khí chém ra.
– Ồ!
– Ừm!
Dưới đài nhất thời kinh ngạc thốt lên.
– Đao khí!
– Không phải chứ, đây chính là tiêu chí của vương giả!
– Không nghĩ tới tên tự đại cuồng kia lại có chút thực lực.
– Lần này, hẳn là Lăng Hàn không ngăn được.
– Nghe nói trong đám người trẻ tuổi thế hệ này, người nắm giữ ‘Khí’ không quá mười!
Đỗ Chính Anh đắc ý dào dạt, nếu không tu ra đao khí, làm sao hắn dám kiêu căng như vậy? Hắn cười to nói:
– Có thể khiến ta vận dụng đao khí, ngươi cũng đủ quang vinh rồi!
Lăng Hàn lắc đầu, thất vọng nói:
– Chỉ có một đạo đao khí sao?
Này này này,… Ngươi đây là vẻ mặt gì, một đạo đao khí còn chưa đủ trâu bò? Đỗ Chính Anh khó chịu, nhìn thấy mình đánh ra đao khí, tiểu tử này còn không sợ đến tè ra quần?
– Đủ đánh bại ngươi100 lần rồi!
Hắn quát to, múa trường đao, đao khí ngang dọc, lực phá hoại cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn cười cợt, tiện tay chém ra một kiếm, tương tự đánh ra một đạo kiếm khí.
Phốc!
Tất cả mọi người dưới đài đều phun ra ngoài.
Tu ra “Khí”, liền có tiềm lực trở thành vương giả võ đạo, nhưng nói như vậy, bốn đạo “Khí” là tiểu thành, bảy đạo là đại thành, mười đạo viên mãn, mà chỉ có đạt đến tiểu thành mới có tư cách được gọi là vương giả.
Nhưng dù chỉ tu ra một đạo “Khí”, vậy cũng là chuyện không bình thường, cực kỳ hiếm thấy.
Bởi vậy hiện tại xuất hiện hai người tu ra “Khí” quyết đấu, điều này đương nhiên khiến mọi người kinh ngạc thốt lên.
Làm sao thì chuyện tranh cướp ngôi vị đệ nhất cũng phải là ngày mai mới nên phát sinh a.
– Cái gì, ngươi cũng có kiếm khí?
Hai mắt của Đỗ Chính Anh mở to, tỏ vẻ cực kỳ khiếp sợ.
– Chuyện này rất kỳ quái sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Hừ, coi như nắm giữ kiếm khí thì lại làm sao, tuyệt đối không phải là đối thủ của ta!
Đỗ Chính Anh vung trường đao, bày ra một thức mở đầu.
Hắn kỳ ngộ đạt được một môn đao phổ và một bình đan dược, đan dược giúp hắn đột phá Tụ Nguyên cảnh, tu vi một đường tăng vọt, mà đao phổ cũng không đơn giản, chia làm hai giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là Hoàng cấp thượng phẩm, giai đoạn thứ hai thì tăng lên tới Huyền Cấp hạ phẩm.
Hắn ở Tụ Nguyên cảnh, tự nhiên chỉ tu thành giai đoạn thứ nhất, lại làm cho hắn hình thành đao khí, đủ thấy uy lực của môn đao pháp này cường đại cỡ nào.
– Phá Sơn đao pháp!
Hắn hét lớn một tiếng, chém ra một đao, đao khí như rồng, lóng lánh chói mắt, cực kỳ đáng sợ.
Lăng Hàn chếch nghiêng mũi kiếm, vận chuyển Kinh Điện kiếm pháp, kiếm khí nổ ra.
Oành!
Kiếm khí va chạm đao khí, bỗng nhiên nổ ra một đoàn tia sáng chói mắt, chỉ thấy đạo đao khí kia bị đập vỡ tan, kiếm khí như cầu vồng, tước lên ngực Đỗ Chính Anh, nhất thời, máu tươi bắn ra.
– A…
Đỗ Chính Anh kêu thảm một tiếng, bị kiếm khí đánh bay, trực tiếp rơi xuống lôi đài.
Hí!
Tất cả mọi người ngơ ngác, mọi người đều tu ra khí, sao uy lực lại sai biệt nhiều như vậy?
Chỉ có mấy nhân tài đồng dạng tu ra “Khí” mới biết, “Khí” có mạnh yếu khác biệt, tuyệt đối không phải tu ra là được.
Bất quá, cho dù yếu cũng là khí, tuyệt đối không thể không đỡ nổi một đòn, bằng không thì sẽ không khó tu luyện như vậy.
Này chỉ có thể nói rõ… Kiếm khí của Lăng Hàn quá bá đạo!
Dù là đám người Tứ vương tử, Lý Đông Nguyệt… Cũng lộ ra vẻ kinh sợ, lực công kích như vậy, ngay cả bọn họ cũng có chút giật mình, chỉ là bọn hắn tự nghĩ cảnh giới bản thân cao hơn Lăng Hàn rất nhiều, hoàn toàn có thể dựa vào sức mạnh áp chế.
Ung dung thắng lợi như vậy, cũng khiến cho hình tượng của Lăng Hàn trở nên cao lớn, để tất cả mọi người đều biết, hắn không chỉ đơn giản là có ba vị Đan sư làm hậu thuẫn như vậy.
Khiêu chiến vẫn còn tiếp tục, đại bộ phận mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai võ đài thứ chín cùng thứ mười, hai tên đài chủ kia yếu nhất, hơn nữa ở dưới xa luân chiến cũng tiêu hao rất lớn, đây là con đường tốt nhất chen vào mười vị trí đầu.
Khi thái dương xuống núi, mười người đứng đầu cũng quyết ra.
Lần này không có phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, mười vị trí đầu đều nằm trong dự liệu, tuy Lý Hạo tận lực chiến một trận, nhưng cảnh giới quá thấp, chỉ có thể miễn cưỡng đối kháng Tụ Nguyên tầng bốn, mạnh hơn cũng chỉ có thể nuốt hận.
Lăng Đông Hành trở thành đối tượng bị mọi người vây quanh lần hai, đại bộ phận mọi người đều không nghĩ tới, Lăng Hàn lại có thể đánh vào mười vị trí đầu, đây chính là một hắc mã rất lớn, ngày sau nói không chừng còn có cơ hội trở thành cường giả Dũng Tuyền cảnh.
Này tự nhiên để Lăng Đông Hành mừng rỡ, nhi tử có thể đạt được thành tựu như vậy, hắn là cao hứng nhất.
Ngày mai tiến thêm một bước nữa, liền có thể được Ám Nguyệt thảo.
Lăng Hàn tràn ngập chờ mong.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 70: Thiên Tử Quyền Pháp
Suốt đêm không nói chuyện, ngày thứ hai, Đại Nguyên luận võ tiếp tục tiến hành.
Đây là vòng chiến cuối cùng, ngày hôm nay sẽ quyết ra người thứ nhất.
– Hàn nhi thật có thể được thứ nhất sao?
Lăng Đông Hành rất chờ mong, muốn nói ở lúc luận võ mới bắt đầu, hắn vẫn tin tưởng nhi tử có thể đánh vào năm mươi vị trí đầu, nhưng không dám hy vọng xa vời vọt vào mười vị trí đầu, dù sao cảnh giới của Lăng Hàn còn ở đó.
Nhưng ngày hôm qua Lăng Hàn lại khiến Lăng Đông Hành cực kỳ kinh hỉ, lần đầu tiên sản sinh dã tâm với quán quân hư vô phiêu miểu kia.
Nhưng mà mười vị trí đầu có cường giả như Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực,… Ngay cả hắn tự mình ra trận cũng không chắc chắn, huống chi nhi tử.
Nguyên bản không có hi vọng thì thôi, nhưng hiện tại nhen lên một tia hi vọng, hắn liền trở nên lo được lo mất.
Lưu Vũ Đồng cười nói:
– Bá phụ yên tâm, nếu Lăng Hàn nói có thể được thứ nhất, vậy hắn nhất định sẽ được thứ nhất!
Lăng Đông Hành kinh ngạc, cô gái này lại có lòng tin với nhi tử hơn hắn, xem ra là tình căn thâm chủng a! Nghĩ tới đây, hắn liền không để vị trí thứ nhất ở trong lòng, nhi tử có đạo lữ như vậy, hắn dù chết cũng nhắm mắt.
– Quy tắc thi đấu ngày hôm nay như sau!
Đại quản gia tiếp tục đứng ra chủ trì.
– Các ngươi theo trình tự ngày hôm qua leo lên mười võ đài, cái này chính là xếp hạng tạm thời của các ngươi, nhưng người xếp hạng thấp có thể khiêu chiến lên, thắng thì thay vào đó.
Nếu chiến bại, thì chỉ có thể thủ võ đài, không thể công võ đài.
– Tất cả mọi người đều có một lần khiêu chiến, đến mặt trời lặn, chính là xếp hạng cuối cùng của các ngươi.
– Sau mỗi lần chiến đấu, song phương đều có nửa giờ nghỉ ngơi, trong lúc đó chỉ có thể khiêu chiến, không thể bị khiêu chiến.
Thanh âm của đại quản gia vừa dứt, liền thấy Lý Đông Nguyệt nhảy một cái, đã đi tới võ đài thứ nhất, nói:
– Tứ Vương Tử, ta muốn khiêu chiến ngươi.
– Ha ha, ta cũng muốn nhìn Tiểu Thiên Nguyên Thủ của ngươi có tu đến tầng thứ bảy hay không.
Thích Vĩnh Dạ cười to, thân hình bắn lên, cũng rơi xuống lôi đài.
– Chắc chắn sẽ không để ngươi thất vọng!
Lý Đông Nguyệt hét dài một tiếng, hai tay dương động, đã công qua Thích Vĩnh Dạ.
Hai người đều là Tụ Nguyên tầng chín, ở ba năm trước đã là kình địch, có điều Tứ Vương Tử nhỉnh hơn một chút.
Ba năm qua, Lý Đông Nguyệt quyết tâm khổ tu, thực lực tiến bộ hết sức rõ ràng.
– Lý huynh, tiến bộ của ngươi xác thực rất lớn, nhưng ta không thể không nói, ngươi nổi giận ở lại Đại Nguyên thành là sai lầm rất lớn.
Thích Vĩnh Dạ triển khai một bộ quyền pháp, mỗi một quyền đều có khí thế bàng bạc, như vương giả hàng lâm, không chỉ uy lực cực lớn, hơn nữa còn có thể lay động lòng người, khiến người ta cảm thấy run rẩy mãnh liệt.
– Hoàng Đô mới là Thánh Địa võ đạo, ở nơi đó, ngươi có thể gặp rất nhiều đối thủ càng mạnh hơn, mỗi một cái đều mạnh đến nỗi khiến người ta run rẩy, ở dưới áp lực như vậy, thực lực của ta tiến bộ, hoàn toàn không phải ngươi có thể tưởng tượng!
– Tiếp Thiên Tử Quyền Pháp của ta!
Oanh, oanh, oanh, hắn thẳng thắn thoải mái, mỗi một quyền đều rất thô bạo, trên nắm đấm có một luồng kình khí bao vây, càng thêm uy thế.
Đây là quyền khí!
Lý Đông Nguyệt ngơ ngác, ở dưới quyền pháp của Thích Vĩnh Dạ, chỉ có thể lùi về sau từng bước, trên mặt có vẻ hối hận sâu sắc.
Ba năm trước, hắn chỉ thua Thích Vĩnh Dạ tí tẹo, song phương khổ chiến đến năm trăm chiêu, hắn mới bại.
Nhưng hiện tại, hắn vừa lên liền bị áp chế, ở dưới quyền pháp đáng sợ của đối phương, thậm chí ngay cả sức chống đỡ cũng không có.
Oành, hắn bị oanh một quyền, thân hình lùi lại, khóe miệng có một tia máu tươi chảy ra.
– Ta không phải là đối thủ của ngươi!
Hắn âm u nói, tương tự là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng sức chiến đấu của hắn thua đối phương không chỉ một bậc.
– Đây là Thiên Tử Quyền Pháp mà Thánh Thượng hiện nay truyền thụ, ngươi thua bộ quyền pháp này cũng không oan!
Thích Vĩnh Dạ cười cợt, cho đối phương một cái bậc thang.
Đương kim thánh thượng là cường giả Thần Thai Cảnh, võ kỹ hắn truyền thụ có thể không cường đại sao?
– Quyền pháp này chia làm bốn tầng, uy lực tầng thứ nhất đạt đến Hoàng Cấp thượng phẩm, tầng thứ hai là Huyền Cấp hạ phẩm, tầng thứ ba là Huyền Cấp trung phẩm, tầng thứ bốn là Huyền Cấp thượng phẩm!
Thích Vĩnh Dạ cười nói.
– Bệ hạ yêu tài, Hoàng Đô có không ít tuấn kiệt đều được truyền Thiên Tử Quyền Pháp.
Trên thính phòng, tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên không ngớt.
Tứ Vương Tử thực sự là quá mạnh mẽ, lần trước Lý Đông Nguyệt còn có thể đánh hoà, nhưng khóa này lại không quá mười chiêu.
Bọn họ đều lộ ra ánh mắt hâm mộ, tầng thứ tư của Thiên Tử Quyền Pháp là võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nếu có thể học được… Đáng tiếc, tuy bệ hạ yêu tài, nhưng há có thể dễ dàng truyền thụ võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nhiều nhất chỉ có thể truyền hai tầng đầu.
Nhưng Huyền Cấp hạ phẩm đã đủ trâu bò, phải biết cho dù hào môn của Đại Nguyên thành, cũng không có mấy nhà nắm giữ võ kỹ Huyền Cấp.
– Như thế nào, Lý huynh, lần này có hứng thú cùng ta đi Hổ Dương Học Viện không?
Thích Vĩnh Dạ cười ha ha nói.
Lý Đông Nguyệt không khỏi lộ ra vẻ động tâm, thực lực của hai bên chênh lệch, để hắn hạ quyết tâm.
Đại Nguyên thành quá nhỏ, hắn nhất định phải đi ra ngoài, mới có thể thu được tiến bộ càng to lớn hơn.
Hắn trở lại võ đài thứ hai, chiến đấu tiếp tục.
Có điều bởi vì hắn vừa khiêu chiến xong, người khác không cách nào khiêu chiến hắn.
– Kim Vô Cực, ta muốn khiêu chiến ngươi.
Trên võ đài thứ tư, Bách Lý Đằng Vân hét dài một tiếng, nhảy lên võ đài thứ ba.
Kim Vô Cực cười nhạt, hai tay chắp sau lưng, có vẻ rất tùy ý.
Hắn duỗi tay, nói:
– Vậy ta liền chỉ điểm ngươi một chút.
Hắn đồng dạng là đệ tử của Hổ Dương Học Viện, ba năm khổ tu, thực lực tiến bộ rõ ràng, có thể được hắn để ở trong mắt, cũng chỉ có Tứ Vương Tử mà thôi.
Hai người khai chiến, Bách Lý Đằng Vân xác thực bất phàm, mới mười bảy tuổi liền nắm giữ tu vi Tụ Nguyên tầng tám, sức mạnh chỉ hơi kém Kim Vô Cực, chiêu nào chiêu nấy ác liệt, để không ít Tụ Nguyên tầng chín biến sắc, tự nghĩ nếu đổi lại mình lên sân khấu, rất có khả năng thất bại hoàn toàn.
Nhưng Kim Vô Cực lại thành thạo điêu luyện, một tay liền hóa giải thế công của Bách Lý Đằng Vân, cho thấy thực lực càng mạnh hơn nữa.
– Không hổ là Hổ Dương Học Viện trở về.
– Thực sự là quá mạnh mẽ.
– Đồng dạng là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng đại bộ phận người, nói không chắc đều không phải đối thủ của Kim Vô Cực!
– Khóa này, liền nhìn hắn và Tứ Vương Tử, trong hai người khẳng định có một người có thể thu được thứ nhất.
– Không sai.
Nghe mọi người nghị luận, Bách Lý Đằng Vân hừ một tiếng, trở tay lấy ra một cây đoản côn, khẽ rung lên, hai đầu côn lại dài ra một đoạn, đã biến thành trường côn dài khoảng hai mét.
Cái này cũng không biết là dùng loại vật liệu nào chế tạo, toàn thân đen như mực.
– Nghe nói Bách Lý Môn có một trấn môn chi bảo, truyền thuyết là binh khí của một vị cường giả tuyệt thế, bị vị cường giả kia ngày đêm rèn luyện, nắm giữ lực phá hoại đáng sợ, lẽ nào chính là cái này?
Kim Vô Cực hỏi.
– Không sai, chính là Sát Sinh côn này!
Bách Lý Đằng Vân gật đầu, thân côn run lên.
Vù, hắc côn run rẩy, có một luồng uy thế mạnh mẽ rung động.
– Vậy ta liền đến lãnh giáo một chút!
Kim Vô Cực lộ ra vẻ thận trọng, không phải thận trọng với Bách Lý Đằng Vân, mà là với Sát Sinh côn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Đấu La Đại Lục 3 [Dịch] Đấu La Đại Lục 3](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Dau-La-Dai-Luc-3-dich-SE-Audio-Truyen-hay.jpg)


