[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 16 : Số Một! (c76-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 76: Số Một!
Thích Vĩnh Dạ ngơ ngác, hắn nguyên bản cảm thấy, lần này mình có thể ngạo thị hết thảy thiên kiêu của Đại Nguyên thành, cho dù không toàn lực ứng phó cũng có thể đoạt được đệ nhất.
Mà sự tình phát triển vẫn như hắn nghĩ, mãi đến khi gặp phải Lăng Hàn.
Quá mạnh mẽ rồi!
Lần này, hắn thật đã toàn lực ứng phó, lại không thể chiếm được thượng phong, hắn há có thể không kinh?
Lăng Hàn mới Tụ Nguyên tầng bốn a, hiện tại đã mạnh như vậy, chờ hắn đạt đến tầng bảy, nhảy vào Tụ Nguyên hậu kỳ, sẽ mạnh đến mức độ nào?
Này không phải thiên tài, mà là yêu nghiệt!
Lúc trước Phong Viêm cũng không có mạnh như vậy a?
Thích Vĩnh Dạ thầm nghĩ.
Ở trong thế hệ trẻ tuổi của Đại Nguyên thành này, thiên phú của Thích Vĩnh Dạ không phải cường đại nhất, mà là Phong Viêm! Ba năm trước Phong Viêm là Tụ Nguyên tầng chín, lấy ưu thế tuyệt đối thu được đệ nhất.
Mà ở Đại Nguyên luận võ khóa trước nữa, Phong Viêm lợi dụng thực lực Tụ Nguyên tầng bốn đánh bại vài Tụ Nguyên tầng chín, đạt được danh hiệu quán quân.
Cho dù tiến vào Hổ Dương học viện, thiên tài tập hợp, nhưng ánh sáng của Phong Viêm vẫn không giảm chút nào.
Năm trước hắn đột phá Dũng Tuyền cảnh, liệt vào danh sách mười đại cao thủ của học viện, thành tựu như vậy để Thích Vĩnh Dạ chỉ có thể ngước nhìn.
Hiện tại, Thích Vĩnh Dạ rốt cục nhìn thấy một yêu nghiệt có thể sánh vai với Phong Viêm, thậm chí còn hơn một bậc!
Bởi vì lúc trước, thời điểm Phong Viêm còn ở Tụ Nguyên tầng bốn, mấy đối thủ Tụ Nguyên tầng chín của hắn, là còn lâu mới mạnh như Thích Vĩnh Dạ.
Thích Vĩnh Dạ vừa chiến đấu, vừa thầm nghĩ, nếu Lăng Hàn yêu nghiệt như thế, sao mình không tác thành hắn, để hắn mang theo vầng sáng không kém Phong Viêm tiến vào Hổ Dương học viện.
Đến thời điểm đó, Phong Viêm nhất định sẽ cảm thấy áp lực nha?
Được, vậy hắn cũng bán Lăng Hàn một nhân tình!
Đương nhiên, nếu không phải Lăng Hàn đủ mạnh, Thích Vĩnh Dạ chắc chắn sẽ không bán mặt mũi.
Nhưng hiện tại, nếu Lăng Hàn thể hiện ra thực lực đủ để đối kháng hắn, vậy hắn cũng vui vẻ thuận nước giong thuyền.
Dù sao ngày sau, không biết tên yêu nghiệt này sẽ đạt tới độ cao cỡ nào.
Hơn nữa còn có Đan sư hậu thuẫn, thực lực sánh ngang Phong Viêm tuyệt không phải xa vời.
Đây là một đối tượng đáng giá hắn đầu tư.
– Ha ha, Lăng huynh quả nhiên ghê gớm, trận chiến này ta chịu thua!
Thích Vĩnh Dạ chủ động ngưng chiến.
Lăng Hàn cười nói:
– Trận này, chỉ có thể nói hoà nhau.
Ưu thế của hắn ở chỗ Khô Mộc Chi Thể, phòng ngự, sức khôi phục kinh người, mà khuyết điểm ở chỗ Ngũ hành nguyên hạch tiêu hao quá lớn.
Bởi vậy, hắn xác thực không nắm chắc thắng được Thích Vĩnh Dạ, hoà nhau có thể nói là rất công bằng.
Thích Vĩnh Dạ lắc đầu nói:
– Ngươi mới Tụ Nguyên tầng bốn, liền có thể cùng ta bất phân thắng bại, ta còn nói ngang tay, vậy da mặt của ta cũng quá dày rồi!
Nói xong, hắn chủ động nhảy đến võ đài thứ hai.
Lăng Hàn đăng đỉnh!
Ồ, dưới đài kinh ngạc hô ra tiếng.
Tuy kết quả này cũng không tính quá bất ngờ, nhưng khi nghe Tứ vương tử chịu thua, vẫn để cho không ít người cảm thấy khó tin nổi.
Sáu năm trước, thiên tài số một của Đại Nguyên thành lúc đó, chính là lấy tu vi Tụ Nguyên tầng bốn, một đường quá quan trảm tướng, đoạt quán quân.
Sáu năm sau, lại xuất hiện một con Đại Hắc mã lần nữa!
Võ đạo Đại Nguyên thành hưng thịnh rồi sao?
Lăng Hàn cũng không khách khí, hắn xác thực cần khen thưởng của quán quân, bởi vậy hắn chỉ chắp tay với Thích Vĩnh Dạ, nhân tình này hắn nhớ kỹ, ngày sau nhất định sẽ trả lại gấp mười lần.
Lúc này, cách mặt trời lặn chỉ hơn nửa canh giờ, chỉ còn dư lại một võ đài đang ác chiến.
Nếu đài chủ thắng, như vậy lần Đại Nguyên luận võ này liền hạ màn kết thúc, ngược lại, thì phải chờ thêm một hồi.
Bất quá, không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, nửa giờ sau, top 10 ra lò.
Người thứ nhất, Lăng Hàn!
– Thật được số một! Thật được số một!
Lăng Đông Hành lẩm bẩm nói, trên mặt vừa có hưng phấn, vừa tràn đầy không thể tin được.
Con trai của hắn, đã từng được công nhận phế vật, lại có một ngày thành quán quân của Đại Nguyên luận võ!
Hắn rốt cục cất tiếng cười to, tràn ngập vui sướng.
Thập cường đi xuống lôi đài, sau đó vương phủ sẽ mở tiệc tối, khánh công cho năm mươi thiên tài đứng đầu.
– Chúc mừng Lăng huynh!
– Chúc mừng!
Nhóm người Thích Vĩnh Dạ dồn dập xông tới, chúc mừng Lăng Hàn.
– Đa tạ! Đa tạ!
Lăng Hàn chắp tay đáp lễ.
– Ha ha, chờ sau đó nhất định không say không về!
– Đó là tự nhiên!
– Được.
Tiệc tối chỉ có năm mươi người đứng đầu tham gia, gia thuộc là không thể đi theo.
Bởi vậy bất kể là Lăng Đông Hành hay Lưu Vũ Đồng, đều không thể bồi tiếp Lăng Hàn.
Rất nhanh, nhóm người Lăng Hàn liền tới Đại Nguyên vương phủ.
Đây là một phủ đệ rất lớn, chí ít gấp mười lần phủ đệ của Tứ vương tử, các loại trang sức trong vương phủ cực kỳ xa hoa, để một số thiếu niên từ trấn nhỏ tới há hốc mồm, thật giống như nhà quê tiến vào hoàng cung.
Tiệc tối này, do Đại Nguyên vương tự mình chủ trì, chờ sau đó còn sẽ trực tiếp phát khen thưởng cho mười người đứng đầu.
Bất quá Đại Nguyên vương cũng không ở bao lâu.
Hắn là cường giả Linh Hải cảnh, căn bản không cần làm bộ làm tịch cái gì, chỉ cần ngồi xuống, liền tự nhiên tỏa ra khí thế đáng sợ, làm cho tất cả mọi người cảm thấy ngột ngạt.
Sau khi hắn rời đi, bầu không khí mới trở nên náo nhiệt, mọi người đều là người trẻ tuổi, rất nhanh ngươi tới ta đi.
Không lâu sau, mọi người đều sẽ đi Hổ Dương học viện, tự nhiên hi vọng kết giao nhiều bằng hữu, ngày sau có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Nhưng Lăng Hàn có chút ngồi không yên, hắn chờ đợi cây Ám Nguyệt thảo kia a.
Đây chính là bảo vật ngay cả cường giả Thiên Nhân cảnh cũng đỏ mắt, chưa thu vào trong túi của mình một khắc, hắn liền không thể an tâm một khắc.
Ngẫm lại cũng buồn cười, lấy tâm tính của hắn, lại còn gấp gáp như vậy.
Hai giờ sau, tiệc tối mới kết thúc, vật khen thưởng cho mười người đứng đầu, đều chứa ở trong một cái hộp nhỏ.
Lăng Hàn mở ra xem, bên trong có một cây thảo dược cao chừng thước, hình dạng mỗi một lá như trăng lưỡi liềm, màu sắc như mặt trăng ám trầm.
Quả nhiên là Ám Nguyệt thảo!
Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, thật muốn lập tức rời đi, nhưng bọn người Thích Vĩnh Dạ lại đây hàn huyên với hắn, để hắn không thoát thân được.
Mãi đến lúc nửa đêm, mọi người mới dồn dập tản đi, Lăng Hàn rốt cục trở lại Thiên Dược các.
Hắn vừa về liền bắt đầu luyện đan.
Mặc dù Không Gian đan ngay cả cường giả Thiên Nhân cảnh cũng đỏ mắt, nhưng Tụ Nguyên cảnh cũng có thể dùng.
Bởi vậy nghiêm chỉnh mà nói, đây chỉ là đan dược Hoàng cấp trung phẩm, Lăng Hàn đương nhiên có thể luyện chế.
Những tài liệu khác hắn đã sớm chuẩn bị kỹ càng, chỉ thiếu Ám Nguyệt thảo, nếu vạn sự đều xong, hắn liền lập tức luyện đan.
Hiện tại hắn là Tụ Nguyên cảnh, luyện chế đan dược Hoàng cấp trung phẩm tự nhiên là việc nhỏ như con thỏ, chỉ sau nửa giờ, hắn liền luyện chế ra Không Gian đan.
Đáng tiếc, chỉ có một viên.
Hắn không chút do dự nuốt vào, ngồi xuống, đợi dược lực phát huy.
Oanh, rất nhanh, trong cơ thể hắn phát sinh biến hóa long trời lở đất, đan điền giống như biến thành hải dương, nhấc lên sóng to gió lớn, mà sau mỗi lần xung kích, không gian đan điền sẽ mở rộng một phần.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 77+100 Lần
Gấp đôi, gấp hai, gấp ba, không gian đan điền của Lăng Hàn không ngừng mở rộng, tốc độ nhanh kinh người.
Hắn cảm thấy thân thể muốn căng nứt, nhưng trên thực tế, đan điền là một tiểu thế giới, cho dù khuếch trương lớn hơn tinh cầu này, cũng không thể làm thân thể hắn biến hóa chút nào.
Lăng Hàn cũng phối hợp dược lực, thúc đẩy đan điền mở rộng, lúc này có thể mở lớn một chút cũng là kiếm lời.
Gấp mười lần, hai mươi lần, ba mươi lần!
Lăng Hàn tràn ngập kinh hỉ, bởi vì còn có lượng lớn dược lực chưa tiêu hao, này có thể mở rộng đan điền của hắn tới trình độ nào?
Nhưng suy ngẫm lại bình thường, đây chính là đan dược có thể làm cho cường giả Thiên Nhân Cảnh động tâm, hiện tại bị Tụ Nguyên Cảnh như hắn ăn, ngươi nói hiệu quả trâu bò cỡ nào! Đáng tiếc, người hiện tại lại không nhìn được thứ tốt như Ám Nguyệt Thảo, xa xỉ đến trình độ dùng để xung kích Dũng Tuyền Cảnh.
Chỉ tiếc, Không Gian Đan một đời chỉ có thể dùng một viên, viên thứ hai liền không có tác dụng, bằng không hắn tin tưởng còn có thể thu được càng nhiều Ám Nguyệt Thảo.
Nhưng nói ngược lại, đối với đại bộ phận người mà nói, ý nghĩa của Không Gian Đan cũng không lớn, bởi vì rất ít khi bọn họ đánh đến trình độ nguyên lực kiệt quệ.
Không gian đan điền tăng lớn, chỉ là tăng năng lực kéo dài của võ giả, mỗi một kích nên đánh ra bao nhiêu sức mạnh, thì vẫn bấy nhiêu sức mạnh ấy.
Nhưng đối với số ít thiên tài mà nói, cái này ý nghĩa trọng đại, bởi vì thường thường, bọn họ sẽ chiến đấu đến trình độ sơn cùng thủy tận, như vậy không gian đan điền càng lớn, bọn họ càng có thể kiên trì đến cùng, ở rất nhiều lúc, tuyệt đối là nhánh cỏ cứu mạng.
Lăng Hàn tự nhiên rất hài lòng.
Hắn là Ngũ hành nguyên hạch, trước kia không gian đan điền thực sự là quá nhỏ, hoàn toàn không đủ dùng!
Tám mươi lần, chín mươi lần, gấp trăm lần, rốt cục, dược lực tan hết, Lăng Hàn mở hai mắt ra.
Mở rộng gấp trăm lần!
Có điều, nếu lấy Không Gian Đan này cho cường giả Thiên Nhân Cảnh dùng, chỉ có thể mở rộng một thành không gian đan điền, nhưng so với gấp trăm lần của hắn, lại lớn hơn gấp trăm lần!
Hai người căn bản không phải một cấp độ.
Không phải Không Gian Đan không ngưu bức, mà là cảnh giới của hắn quá thấp.
Thế nhưng, sau này theo cảnh giới của hắn tăng lên, không gian đan điền mở rộng sẽ vượt xa người khác, chỉ là cái tăng cường này sẽ càng ngày càng nhỏ, cho đến khi bước vào Thiên Nhân Cảnh, sẽ giảm đến trình độ một thành.
Bởi vậy, hắn sớm dùng Không Gian Đan cũng không thiệt thòi, ngược lại, sớm ăn liền có thể sớm sử dụng, chỗ tốt này là có thể từ Tụ Nguyên Cảnh mãi cho đến Thiên Nhân Cảnh, thậm chí Phá Hư Cảnh.
Hắn không có lập tức đứng lên, mà điều khiển Ngũ Hành Hỗn Độn Liên, không ngừng hấp thu linh khí, chuyển hóa thành nguyên lực, tích lũy.
Đừng xem không gian đan điền của hắn lớn như thế, nhưng Ngũ Hành Hỗn Độn Liên quá trâu bò, lại thêm Ngũ Hành Thiên Cực Công, tốc độ hấp thu, luyện hóa linh khí rất nhanh, chỉ một buổi tối, hắn liền lấp kín không gian đan điền khổng lồ.
Điều này cũng ý nghĩa, nếu hắn chiến đấu đến sức mạnh tiêu hao hết, không ăn đan dược, là cần một buổi tối mới có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.
Tuy một đêm không ngủ, nhưng tinh thần của Lăng Hàn rất phấn chấn.
Sau khi đạt đến Tụ Nguyên Cảnh, tu luyện đã có thể thay thế giấc ngủ, huống chi chỉ là một buổi tối không ngủ, đây là chút lòng thành.
– Hàn Nhi, ngươi tính lúc nào về Thương Vân Trấn?
Đi ra gian ngoài dùng cơm, Lăng Đông Hành hỏi.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Có nhiều người muốn mời con ăn cơm, rất khó thoái thác, khả năng phải mất ba bốn ngày.
– Tốt, ngươi ở đây thêm mấy ngày, vi phụ về nhà trước, chuẩn bị tiệc chúc mừng ngươi!
Lăng Đông Hành rất hưng phấn nói.
Hắn đã không thể chờ đợi được nữa, muốn cho toàn trấn biết tin tức Lăng Hàn đoạt được quán quân của Đại Nguyên luận võ.
– Được, phụ thân một đường cẩn thận.
Lăng Hàn cười nói.
Lăng Đông Hành gật đầu, hắn không lo lắng Lăng Hàn chút nào.
Bởi vì thực lực của nhi tử đã trên hắn, cho dù hắn lưu lại cũng không thể bảo vệ Lăng Hàn.
Còn nữa, dù sao hắn cũng là gia chủ, rời đi lâu như vậy, phải nhanh về chủ trì đại cục.
Ăn xong điểm tâm, Lăng Đông Hành liền về Thương Vân Trấn trước, mà Lăng Hàn thì bị bọn người Thích Vĩnh Dạ kéo ra ngoài dự tiệc, chơi bời.
Bởi vì những người này ở trong luận võ đều thích hợp thả nước cho Lăng Hàn, đây là một nhân tình, Lăng Hàn tự nhiên không thể qua cầu rút ván.
Ngày thứ hai, Thích Vĩnh Dạ mời Lăng Hàn đi tràng giác đấu chơi.
Tràng giác đấu có gì vui?
Lăng Hàn không rõ, nhưng không ngăn được nhiệt tình của Thích Vĩnh Dạ, bị hắn kéo đi địa phương hai ngày trước bọn họ luận võ.
Lúc này, hết thảy võ đài đã bị dỡ xuống, cả địa phương to lớn chỉ tiến hành một trận chiến.
Năm tên giác đấu sĩ đang bị mười ba con yêu thú vây công, trận chiến rất kịch liệt, máu tanh, mà trên khán đài, khán giả đang không ngừng phát sinh tiếng hô hưng phấn.
– Bọn họ đều là tử tù, tuy chiến đấu ở đây nguy hiểm, thế nhưng nếu như có thể liên tục thu được mười trận thắng, liền có thể được đặc xá, một lần nữa trở thành người tự do.
Thích Vĩnh Dạ giải thích.
Lăng Hàn gật đầu, rất nhiều đế quốc đều có chế độ như vậy.
Sau khi tù phạm bị phán tử hình, có thể lựa chọn tiến vào giác đấu tràng tử chiến, vì mình thắng được một chút hi vọng sống.
Đương nhiên, đại bộ phận người sẽ chết, thu được tự do có thể đếm được trên đầu ngón tay.
– Hay!
Khán giả đột nhiên hô to, bởi vì một tên tử tù sai lầm, bị ba con yêu thú vây công cắn đứt hai tay, đau đến hắn kêu rên liên hồi.
Mà kêu thảm thiết như vậy cũng không kéo dài bao lâu, rất nhanh, hắn liền bị cắn đứt yết hầu, bị yêu thú ăn thịt.
Khán giả nơi này chính là hướng về hình ảnh tử vong, máu tươi mà đến, nhìn thấy hình ảnh như vậy, có chút nữ nhân điên cuồng thậm chí còn xé áo, lung lay bộ ngực hét rầm lên.
Bốn người còn lại không hốt hoảng chút nào, hiển nhiên trải qua rất nhiều cảnh tượng như vậy, dựa sát lẫn nhau, chỉ cần đối mặt kẻ địch phía trước.
– Nơi này có thể đánh cược, Lăng huynh có hứng thú hay không?
Thích Vĩnh Dạ quay đầu hỏi hắn.
Lăng Hàn lắc đầu, loại sự tình lấy sinh mệnh tìm niềm vui này, hắn từ trước đến giờ đều không thích.
– Hóa ra Lăng huynh không thích thưởng thức chiến đấu như vậy, nói thật, ta cũng không thích, có điều kế tiếp có một trận chiến rất đặc sắc.
Thích Vĩnh Dạ vô cùng thần bí nói.
– Cao thủ Dũng Tuyền Cảnh, là đạo tặc hái hoa, không biết gieo vạ bao nhiêu nữ nhân, nhưng thực lực rất cao, làm sao cũng chết không được.
Ngày hôm nay hắn sẽ xung kích một ngàn thắng, nếu như còn có thể thắng, liền không thể không thả hắn tự do.
Luyện Thể Cảnh thắng mười trận liền có thể thu được tự do, Tụ Nguyên Cảnh là một trăm trận, Dũng Tuyền Cảnh là một ngàn trận.
Trong mắt Lăng Hàn không khỏi hiện lên một luồng sát cơ, trong những loại người hắn hận nhất, dâm tặc tuyệt đối có thể xếp vào ba vị trí đầu, cặn bả như vậy nên trực tiếp giết, không cần cho một chút cơ hội.
– Ngày hôm nay, có rất nhiều người đến xem tên dâm tặc này bị chém đầu!
Thích Vĩnh Dạ nói.
– Vì thế, Đại Nguyên Vương phủ chúng ta phát động một vị cao thủ, nhất định sẽ không để cho hắn tránh được kiếp nạn này.
Trong khi nói chuyện, chiến đấu cũng tiếp cận kết thúc, mười mấy con yêu thú vây công, ở dưới tình huống chết bảy con, cắn chết bốn tên tử tù, khiến trên khán đài hoan hô.
– Các vị, trước khi tiến hành trò hay then chốt, xin mọi người thưởng thức một màn biểu diễn nhỏ!
Một người chủ trì tiến vào giữa trường, giương tay lên, liền thấy rào sắt hai bên đồng thời kéo lên, tất cả đẩy ra một cái lồng sắt, trong một lồng sắt, là một con sói hoang thành niên, mà một lồng sắt khác, là một tiểu cô nương nhiều nhất năm, sáu tuổi!
Lăng Hàn đứng lên, lửa giận tiêu thăng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 78: Dã Nha Đầu
– Chư vị, mấy ngày trước, có một đội võ giả tiến vào Thất Phong Sơn săn bắn, ở trong sào huyệt của một con mãnh hổ, phát hiện tiểu cô nương này.
Kỳ quái chính là, tiểu cô nương này không chỉ không bị mãnh hổ ăn thịt, thậm chí còn sinh hoạt với nó đến mấy năm, dựa theo suy đoán, đây là một khí anh, từ nhỏ đã bị mãnh hổ bắt tới.
Người chủ trì chỉ vào tiểu nha đầu kia giới thiệu.
– Không nên nhìn nàng còn nhỏ như vậy, nhưng sức mạnh vô cùng lớn, hơn nữa cực kỳ hung hãn, không biết nói chuyện, cũng không biết dùng hai chân bước đi, nhất cử nhất động đều như dã thú.
– Tiếp đó, liền nhìn nàng biểu diễn chiến đấu với sói hoang a.
Mọi người dồn dập nhìn lại tiểu nha đầu kia, mái tóc của nha đầu này rối tung, cả người bẩn thỉu, tất cả đều là bùn đất tro bụi, nhìn qua cực kỳ dơ bẩn, thân hình gầy gò, so với dã lang, quả thực chính là trẻ con cùng người trưởng thành.
Này làm sao đánh, hoàn toàn là bị hành hạ đến chết a.
– Hừ!
Thích Vĩnh Dạ cũng đứng lên, trên mặt lộ ra vẻ không vui, chuyện này cũng thật quá mức, lại mang tiểu hài tử tới lấy lòng khán giả, thực là mất hết thiên lương.
Vèo, Lăng Hàn nhảy vào giữa trường, nói:
– Thả đứa nhỏ này ra!
– Này, ngươi có hiểu quy củ hay không, đây chính là sản nghiệp của Đại Nguyên Vương, lại dám tới quấy rối?
Người chủ trì kia giận dữ, nhưng tiếp theo đó là sững sờ, chỉ vào Lăng Hàn nói.
– Ồ, ngươi là quán quân của Đại Nguyên luận võ lần này!
Nhận ra Lăng Hàn, hắn liền không dám lỗ mãng, nói:
– Lăng thiếu gia, đây là quy định của tràng giác đấu, đi vào chỉ có chiến đấu, không có phân chia nam nữ, già trẻ khác biệt!
– Vậy ta hỏi ngươi, nàng là tự nguyện gia nhập tràng giác đấu sao? Nàng phạm vào tội gì, mà cần phải chiến đấu?
Lăng Hàn hỏi.
– Chuyện này…
Người chủ trì nhất thời không biết trả lời ra sao.
Ở thế giới cường giả vi tôn, một “Dã Nhân” đương nhiên không khiến cho bất luận người nào quan tâm, đưa vào tràng giác đấu thì lại làm sao, ai sẽ quản? Ai sẽ để ý?
Hiện tại bị Lăng Hàn hỏi, người chủ trì lại không biết phải trả lời như thế nào.
– Thả tự do cho nàng!
Thích Vĩnh Dạ cũng nhảy vào giữa trường, lạnh giọng nói.
– Vâng, Tứ Vương Tử!
Người chủ trì vội vã đáp ứng, đây là người rất có khả năng sẽ kế thừa Vương vị trong tương lai, lời nói của hắn, đương nhiên không người nào dám coi như gió thoảng bên tai.
Đương nhiên, hắn tuyệt sẽ không dám thả tử tù, dù có Tứ Vương Tử mở miệng cũng vô dụng, tiểu nha đầu này nhiều nhất là không có hộ tịch, bất luận người nào cũng có thể thu làm nô lệ, thả thì thả, cũng chẳng có gì quan trọng.
Hắn sai người mở lồng sắt ra, tiểu nha đầu kia như báo săn nhào ra, lực xung kích rất lớn, đánh ngã một tên công nhân viên Luyện Thể Cảnh.
Nàng hoàn toàn coi mình là dã thú, nhếch cái miệng nhỏ, lộ ra hàm răng trắng nhởn, cắn tới cổ họng của người nọ.
Hoàn toàn chính là phương thức mãnh hổ công kích con mồi, cắn vào yết hầu để đối thủ tắt thở.
Lăng Hàn vội ra tay, một phát bắt được cổ của tiểu nha đầu, nhưng nha đầu này không chút do dự vung trảo vỗ tới Lăng Hàn, xẹt xẹt, y phục bị phá rách, trên cánh tay Lăng Hàn lưu lại một vệt trắng.
Có điều hắn đã tu thành Khô Mộc Chi Thể, bởi vậy tuy móng vuốt của dã nha đầu lợi hại, nhưng chỉ có thể lưu lại vài vệt trắng.
– Hô!
Dã nha đầu nhếch hàm răng trắng với Lăng Hàn, thật giống như mãnh thú bị nhốt, có vẻ cực kỳ táo bạo.
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, bởi vì hắn là Tụ Nguyên Cảnh, lực lượng mạnh mẽ cỡ nào, nếu hắn không tóm chặt, thậm chí sẽ bị dã nha đầu này tránh thoát.
Nhưng dã nha đầu này mới năm, sáu tuổi, tuyệt đối không thể thức tỉnh linh căn, làm sao có khả năng có được lực lượng lớn như vậy?
Lăng Hàn tò mò, dùng thần thức quét một hồi, chỉ thấy trong máu thịt của tiểu nha đầu có nguyên lực tồn tại, không ngờ lại là một võ giả, gần như bằng Luyện Thể tầng ba.
Sao có thể có chuyện đó?
Sau khi Võ giả thức tỉnh linh căn, liền có thể dựa vào công pháp tu luyện, hấp thu linh khí chuyển hóa thành nguyên lực, rèn luyện huyết nhục gân cốt, bước đi này chính là Luyện Thể Cảnh.
Bởi vì tu luyện công pháp, tự nhiên sẽ có khí tức lưu chuyển tương ứng, vì lẽ đó võ giả cấp cao có thể dựa vào khí tức đến cảm ứng cảnh giới đối thủ.
Cái này cũng là nguyên nhân tại sao không ai phát hiện dã nha đầu nắm giữ sức mạnh Luyện Thể tầng ba, bởi vì nàng căn bản không có tu luyện khí tức.
Lăng Hàn không giống, hắn còn có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, bởi vậy có thể nhìn thẳng bản chất.
Lẽ nào tiểu nha đầu này nắm giữ thể chất đặc thù?
Nhưng chỉ nghe nói thể chất đặc thù có thể tăng cường sức chiến đấu, không có khả năng trợ giúp tu luyện a? Nhưng nếu tiểu nha đầu này không phải hậu đại của những chủng tộc mạnh mẽ, tại sao mãnh hổ lại muốn thu dưỡng nàng? Hơn nữa, không tu công pháp liền có thể hình thành nguyên lực, cái này bất luận làm sao cũng không đúng, nếu không có thể chất đặc thù, là không cách nào giải thích.
Cũng đúng, thế gian có nhiều thể chất đặc thù như vậy, hắn sao có khả năng hiểu rõ toàn bộ?
Lăng Hàn không chút biến sắc, quay đầu nói với Thích Vĩnh Dạ:
– Ta mang nha đầu này về trước, để nàng bình tĩnh lại một chút.
– Ồ, ngươi không xem những trận chiến tiếp theo?
Thích Vĩnh Dạ ngạc nhiên nói, Dũng Tuyền Cảnh chiến đấu không phải là mỗi ngày đều có thể nhìn thấy.
Đối với Tụ Nguyên đỉnh phong mà nói, quan sát chiến đấu như vậy, đối với đột phá Dũng Tuyền Cảnh cũng có trợ giúp nhất định.
– Không xem.
Lăng Hàn lắc đầu, đối với hắn mà nói, lĩnh ngộ cảnh giới là không cần nhất.
Hắn mang dã nha đầu về Thiên Dược Các, mà nha đầu này cực kỳ hung hãn, muốn tìm cơ hội cắn hắn, bắt hắn, để Lăng Hàn không dám khinh thường.
Bởi vì răng của nha đầu này quá lợi hại, bị cắn một cái ngay cả hắn cũng có chút đau.
Phải biết hắn đã tu thành Khô Mộc Chi Thể, công kích tầm thường không chỉ không đả thương đến hắn, ngay cả cảm giác đau cũng không sinh ra.
Hắn có thể nhặt được một khối bảo a.
Lăng Hàn mang theo tiểu nha đầu trở lại Thiên Dược Các, Lưu Vũ Đồng không có đồng hành với hắn, nàng đang tích lũy, chuẩn bị xung kích Dũng Tuyền Cảnh, vừa vặn đi ra, nhìn thấy hắn mang theo một nha đầu bẩn thỉu, thì không khỏi kinh ngạc.
– Ngươi đến rất đúng lúc, cho tiểu nha đầu này tắm rửa, ta đi mua chút quần áo.
Lăng Hàn ném dã nha đầu tới.
– Có điều ngươi nên cẩn thận, tiểu nha đầu này có chút khí lực, hơn nữa răng rất bén, ngươi bị cắn trúng một cái, khẳng định thấy máu.
Lưu Vũ Đồng kinh ngạc, phải biết nàng là Tụ Nguyên tầng chín, đã sớm đi qua Luyện Thể Cảnh, mỗi bắp thịt đều bị rèn luyện rất cứng cỏi, không phải lợi khí không thể gây thương tích, một tiểu nha đầu có thể cắn nàng chảy máu?
Nhưng Lăng Hàn chắc chắn sẽ không nói lung tung, nên nàng cẩn thận từng li từng tí tiếp dã nha đầu tới.
Lăng Hàn đi ra ngoài mua quần áo cho tiểu hài tử, lúc hắn trở lại, dã nha đầu đã rực rỡ hẳn lên, như phù dung xuất thủy, tuyệt đối là một tiểu mỹ nhân.
Chỉ là hiện tại, toàn thân tiểu nha đầu bị quấn ở trong chăn đơn, bên ngoài trói một vòng dây thừng, cái này không phải là Luyện Thể tầng ba có thể bức mở, dáng dấp rất buồn cười.
Tuy dáng dấp của tiểu nha đầu đại biến, biến thân hoa lệ, nhưng hung tính không giảm mảy may, vẫn mở miệng nhỏ, gầm nhẹ với Lưu Vũ Đồng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 79: Say Rượu Nói Lỡ
– Ngươi thật không nói sai, răng của nha đầu này thật là lợi hại!
Lưu Vũ Đồng giơ tay trái lên.
Chỉ thấy bàn tay, khuỷu tay nàng đều dán băng vải, hiển nhiên là bị cắn thương.
Trước đó Lăng Hàn không cẩn thận nên bị cắn trúng, có thể thấy được công lực đánh lén của tiểu nha đầu rất cao, then chốt là, chưa ăn vị đắng, ai có thể nghĩ tới hàm răng của nàng có thể sắc bén như vậy.
– Nha đầu này tuyệt đối là thuộc giống chó!
Lăng Hàn lắc đầu.
– So với chó còn lợi hại hơn, là giống hổ a!
Lưu Vũ Đồng ăn qua vị đắng, lòng vẫn còn sợ hãi lắc đầu.
Lần thứ nhất nàng không cẩn thận, nhưng lần thứ hai dưới tình huống có phòng bị vẫn trúng chiêu, đủ thấy dã nha đầu đáng sợ.
Đương nhiên, cái này là vì nàng không muốn thương tổn đối phương, bằng không đã sớm một cái tát đập chết.
– Nàng có lai lịch gì?
Lưu Vũ Đồng tò mò hỏi.
– Một Dã nhân, được một con hổ nuôi lớn, còn cái khác ta cũng không rõ ràng.
Lăng Hàn ngồi xổm ở trước mặt dã nha đầu, đưa tay ra dụ dỗ đối phương.
– Nha đầu, nói vậy ngươi cũng không có tên tuổi, ta đặt cho ngươi một danh tự a.
– Hô! Hô!
Dã nha đầu không ngừng đóng mở miệng nhỏ, hàm răng va chạm vang dội, đuổi theo cắn ngón tay Lăng Hàn.
– Ngươi được con hổ nuôi lớn, liền gọi Hổ Nữu đi!
Lăng Hàn cười nói, sau đó quay đầu hỏi Lưu Vũ Đồng.
– Trên người nàng có đặc thù gì hay không, sau này có cơ hội tìm cha mẹ ruột cho nàng.
– Thật là có!
Lưu Vũ Đồng nói:
– Trên mắt cá chân của nàng có dấu ấn rất kỳ quái, không phân được là trời sinh, hay sau khi sinh bị người làm ra.
Lăng Hàn vạch chăn nhìn, trên mắt cá chân trái của tiểu nha đầu, quả nhiên có một dấu ấn.
Kích cỡ như tiền đồng, hoa văn phức tạp, thực sự không nhìn ra đại diện cho cái gì.
Theo lý mà nói, phức tạp như thế hẳn là sau khi sinh in lên, nhưng lại hoàn toàn nhìn không ra dấu vết, giống như là trời sinh.
Rất quái lạ.
– Ngươi dự định sắp xếp Hổ Nữu như thế nào?
Lưu Vũ Đồng hỏi, nàng đã sản sinh cảm tình với tiểu nha đầu này.
– Hiện tại tiểu nha đầu này chỉ coi mình là dã thú, nếu như sắp xếp không thoả đáng, nàng nhất định sẽ gặp rắc rối.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Trước để nàng theo chúng ta, chờ linh trí bình thường, lại quyết định sau.
Hổ Nữu hoàn toàn không coi mình là nhân loại, mà là một con hổ hoang, mặc y phục cho nàng, nàng sẽ xé đi.
Nếu như không cột nàng, nàng tuyệt đối còn linh hoạt hơn con khỉ, mà càng làm cho Lăng Hàn đau đầu là, nàng không ăn thịt chín.
Thịt nướng cũng được, thịt luộc cũng được, đặt ở trước mặt nàng, căn bản động cũng không động.
Ngược lại nhìn chằm chằm cái cổ của Lăng Hàn, trong đôi mắt đằng đằng sát khí, hiển nhiên rất tình nguyện ăn hắn a.
Muốn xóa dã tính của nàng, bước thứ nhất chính là thay đổi thói quen ăn uống.
Lăng Hàn ăn thịt nướng ở trước mặt tiểu nha đầu, sau đó thả một miếng thịt ở trước mặt nàng, lui ra.
Hổ Nữu vẫn bất động, nhưng nửa ngày sau, cái bụng của nàng reo lên, ánh mắt càng thêm hung hãn.
Nhưng nàng vẫn nhịn không ăn.
Đến quá nửa đêm, nàng mới không nhịn được, ngọ nguậy thân thể, cắn miếng thịt nướng.
Hai tay hai chân của nàng đều bị trói, chỉ có thể nhúc nhích như con sâu.
Khẩu vị của nàng lớn kinh người, một cái đùi heo nướng lớn như vậy, rất nhanh đã bị nàng ăn sạch.
Tiểu nha đầu còn chưa hết thòm thèm liếm miệng, vẻ mặt rất kỳ quái, bởi vì nàng chưa từng ăn qua thịt ngon như vậy.
Ngày thứ hai, Lăng Hàn tiếp tục xã giao với mọi người, mà đến ngày thứ tư, Lí Hạo cùng bạn cũ mới có cơ hội gặp hắn.
– Thật không nghĩ tới, ngươi có thể đoạt được thứ nhất!
– Đúng vậy, thực sự là quá thần kỳ!
– Ta càng hâm mộ Lí Hạo, có thể đi vào Hổ Dương Học Viện.
Hơn nữa còn có Lăng ca phối hợp, không cần lo lắng tân sinh bị người cũ bắt nạt.
Năm người Lưu Đông dồn dập nói, một bên cạn ly, địa vị của bọn họ thấp, chỉ có thể chờ người đi hết, mới dám đến tụ với Lăng Hàn, ngày hôm nay tự nhiên phải tận hứng.
Có điều, rượu đến trung tuần, Trần Bằng Cử lại lộ ra dáng dấp do dự không quyết, thật lâu sau, hắn mới nói:
– Ta có khả năng xông đại họa.
– Làm sao?
Tất cả mọi người hỏi.
Trần Bằng Cử khẽ cắn răng nói:
– Sau khi từ Thiên Bình Sơn trở về, có lần ta uống rượu với một tộc đệ, mê rượu uống nhiều, thật giống như nói tới sự tình Hàng Chiến.
– Cái gì!
Bốn người Lí Hạo đồng thời đứng lên, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Hàng Chiến là tôn tử của Thất trưởng lão Thạch Lang Môn, mấy ngày nay Thạch Lang Môn vẫn đang tìm kiếm hung thủ, nếu như tin tức tiết lộ, tuyệt đối sẽ dẫn ra vị Thất trưởng lão kia của Thạch Lang Môn.
Cường giả Dũng Tuyền Cảnh!
Lăng Hàn không có để ở trong lòng, cũng không phải hắn không có đánh qua Dũng Tuyền Cảnh.
Hơn nữa Thạch Lang Môn hẳn phải biết phía sau hắn đứng ba Đan sư Huyền Cấp, tất nhiên không dám lỗ mãng.
Cũng chỉ có vị Thất trưởng lão kia mới có khả năng phát điên xằng bậy, dù sao chết là cháu ruột của mình, phải xem tính nết của hắn ra sao.
Nếu như là loại cương mãnh nóng nảy, này xác thực có khả năng giết đến tận cửa.
– Ngươi đến cùng có nói hay không?
Lưu Đông vội la lên.
Quách Thạch Trấn thuộc về Thạch Lang Môn quản lý, Thất trưởng lão nắm lý, báo thù cho tôn tử, dù tàn sát mấy nhà bọn họ, Đại Nguyên Vương phủ nhiều lắm là trừng phạt bằng miệng mà thôi.
Dù sao đây là một thế giới cường giả vi tôn.
– Ta thật không nhớ, ngày đó uống quá say!
Vẻ mặt Trần Bằng Cử như đưa đám nói.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói:
– Nếu vị kia của Thạch Lang Môn thật giết tới nhà các ngươi, các ngươi liền nói thực cho hắn biết, để hắn đến tìm ta.
– Không, Lăng ca, chúng ta chắc chắn sẽ không bán ngươi!
– Phải, chúng ta sao có thể bất nghĩa như thế!
Năm người Lưu Đông đều dồn dập lắc đầu, còn có thật lòng hay không, vậy thì là chuyện khác.
Lăng Hàn cười nói:
– Không sao, cái này vốn là lời nói thật.
Hơn nữa, ta có năng lực tự vệ, không sợ vị Thất trưởng lão kia.
Ngược lại các ngươi, ta không cách nào bảo đảm an toàn của các ngươi, vì lẽ đó, nghe ta, nói thực cho biết cũng được.
Thấy hắn kiên trì như vậy, năm người Lưu Đông không thể làm gì khác hơn là gật đầu, một bên hi vọng Trần Bằng Cử say rượu không có nói lỡ, vậy thì vạn sự đại cát.
Mọi người đều có tâm sự, bầu không khí liền có vẻ ngột ngạt, rất nhanh thì tan tiệc, ai về nhà nấy.
Thời điểm Lăng Hàn trở lại Thiên Dược Các, chỉ thấy Lưu Vũ Đồng đang dạy Hổ Nữu nói chuyện.
Nhưng dã nha đầu hung tính mười phần, căn bản không để ý tới, chỉ không ngừng nhe răng rít gào, rất giống một con hổ con.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi phải nắm lấy nhược điểm của nàng, không phải tiểu nha đầu thích ăn sao, ngươi dùng đồ ăn tới khen thưởng, biểu hiện tốt liền cho, để nàng chậm rãi học nghe lời.
Lưu Vũ Đồng lườm hắn một cái, sẵng giọng:
– Ngươi cho rằng là đang nuôi tiểu miêu tiểu cẩu sao?
– Tiểu nha đầu này còn hung hơn tiểu miêu tiểu cẩu a!
Lăng Hàn chà chà nói, đưa tay muốn sờ đầu Hổ Nữu, nha đầu này lập tức cắn tới, cũng may hắn rút nhanh về.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đồng thời quay đầu lại, chỉ thấy một đan đồng đứng ở cửa, nói:
– Lăng thiếu, bên ngoài có một tự xưng là người Lăng gia ở Thương Vân Trấn, có việc gấp cầu kiến.
– Ồ?
Lăng Hàn đi ra ngoài, là chuyện gì chứ? Phụ thân vừa mới trở lại, theo lý thuyết hẳn là không đại sự gì a?
Lẽ nào… Thất trưởng lão của Thạch Lang Môn?
Trong lòng hắn cả kinh, vội chạy ra, Lưu Vũ Đồng thấy thế, cũng bỏ lại Hổ Nữu đuổi theo.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 80: Trình Gia Trở Mình
Thời gian trở về mấy ngày trước.
Thương Vân Trấn, Trình gia.
Một luồng khí thế mạnh mẽ đột nhiên từ trong đại trạch của Trình gia bùng ra, cực kỳ đáng sợ.
Cho dù là cao thủ Tụ Nguyên tầng chín như Trình Văn Côn, cũng cực kỳ hoảng sợ.
Nhưng Trình Văn Côn không chút căng thẳng, trên mặt hiện ra vẻ mừng như điên, khua tay múa chân lên:
– Tam thúc đột phá! Ha ha ha, tam thúc đột phá! Lăng gia, trước kia các ngươi lớn lối như vậy, vạn lần không nghĩ tới, tam thúc của ta vẫn đang bế quan xung kích Dũng Tuyền Cảnh a!
Sắc mặt hắn đột nhiên âm lệ, nói:
– Từ nay về sau, Thương Vân Trấn sẽ không còn Lăng gia!
– Ha ha ha ha!
Một tiếng cười dài, chỉ thấy một ông lão vóc người cao gầy nhanh chân đi vào phòng khách, trên người toả ra sức mạnh kinh khủng.
Này là bởi vì lão vừa đột phá, còn không có cách nào hoàn toàn khống chế.
Hắn chính là tam thúc của Trình Văn Côn… Trình Quý Vũ, là người mê võ nghệ, mười mấy năm trước chính là đệ nhất cao thủ của Trình gia.
Nhưng lão không hề hứng thú với quyền thế của gia tộc, vẫn đang bế quan xung kích Dũng Tuyền Cảnh, ngay cả rất nhiều tộc nhân của Trình gia cũng cho rằng hắn sớm đã chết.
Mà hắn nỗ lực cũng thu hoạch hồi báo, thành công đột phá Dũng Tuyền Cảnh, đây là sức chiến đấu mạnh nhất Thương Vân Trấn, có thể quét ngang tất cả đối thủ.
– Bái kiến tam thúc, chúc mừng tam thúc!
Trình Văn Côn nửa quỳ trên mặt đất, vẻ mặt mừng như điên.
– Hừm, đứng lên đi!
Trình Quý Vũ giơ tay, xoay chuyển ánh mắt nói.
– Gọi bọn người Khiếu Nguyên đến, lão phu đã có mấy năm không nhìn thấy bọn họ.
– Tam thúc, Khiếu Nguyên hắn… Đã chết rồi!
Trình Văn Côn bi phẫn nói.
– Cái gì!
Trình Quý Vũ đột nhiên vỗ bàn.
Oành, cái bàn nhất thời hóa thành bột mịn.
Hắn trợn tròn đôi mắt, nói:
– Là ai giết Tôn nhi của ta?
Trình Khiếu Nguyên chính là cháu ruột của Trình Quý Vũ, cũng kế thừa thiên phú của hắn, mới bị Thạch Lang Môn thu làm đệ tử, Trình Sương cùng Trình Hưởng đều không có tư cách như vậy.
– Lăng gia Lăng Hàn!
Trình Văn Côn lập tức nói.
Đùng!
Trình Quý Vũ vung tay, cho Trình Văn Côn một bạt tai, hừ nói:
– Vậy ngươi còn ngồi ở chỗ này làm gì, tại sao chưa bắt thằng con hoang ấy tới gặp ta?
Trình Văn Côn không dám có một chút tính khí.
Ở trước mặt cường giả Dũng Tuyền Cảnh, hắn ngay cả một ngón tay cũng không chịu nổi.
Hắn vội vã quỳ xuống, nói:
– Văn Côn làm sao không muốn báo thù cho Khiếu Nguyên, chỉ là phía sau hắn có một Trưởng lão Thạch Lang Môn cho hắn chỗ dựa, ta động không được hắn!
– Trưởng lão Thạch Lang Môn?
Trình Quý Vũ hơi căng thẳng, Trưởng lão Thạch Lang Môn đều là Dũng Tuyền Cảnh, mà hắn vừa mới đột phá đến cảnh giới này, bất luận người nào cũng không thể là đối thủ.
Nhưng hắn lập tức hừ một tiếng, nói:
– Thằng con hoang này, nhiều nhất chỉ là nịnh nọt trưởng lão kia, coi như lão phu giết hắn, nghĩ rằng trưởng lão kia cũng sẽ không xé rách da mặt với lão phu a.
– Đi, lập tức theo lão phu giết tới Lăng gia, dám giết Tôn nhi của ta, ta phải giết sạch cả Lăng gia!
Trình Văn Côn tự nhiên đại hỉ.
Hắn chỉ sợ Trình Quý Vũ lùi bước, cũng may Trình Khiếu Nguyên chết rồi, để Trình Quý Vũ nổi giận đùng đùng, ngay cả Trưởng lão Thạch Lang Môn cũng không sợ.
Trình gia điều động quy mô lớn, mỗi một người đều đằng đằng sát khí, bước về hướng Lăng gia.
Bọn họ rêu rao như thế, tự nhiên đã kinh động gia tộc nhỏ trong trấn, dồn dập chạy đến quan sát.
– Trình gia làm chuyện gì thế này?
– Chẳng lẽ muốn khai chiến với gia tộc nào sao?
– Ngoại trừ Lăng gia, còn có gia tộc nào đáng giá Trình gia điều động lớn như vậy?
– Không phải chứ, thực lực Lăng gia không dưới Trình gia chút nào, hai nhà đại chiến chỉ có thể lưỡng bại câu thương, Trình gia sẽ không ngốc như vậy chứ?
– Không đúng không đúng, chẳng lẽ các ngươi không biết, hiện tại cuộc sống của Trình gia không dễ chịu sao? Nghe nói mạch máu kinh tế bị Lăng gia đả kích toàn diện, hiện tại ngay cả lương bổng của tôi tớ cũng không phát nổi.
– Phải, ta cũng nghe nói, những ngày qua, Trình gia có rất nhiều tôi tớ và hộ vệ lặng lẽ chạy trốn.
– Tình huống lại nát như thế? Này chẳng trách Trình gia muốn liều mạng.
Không như vậy sau này cũng bị Lăng gia tiêu diệt, hiện tại đụng một cái, chí ít còn có phần thắng.
Trình Văn Côn nghe những người này nghị luận, không khỏi lộ ra cười gằn.
Liều mạng? Làm sao có khả năng, hiện tại bọn họ có cường giả Dũng Tuyền Cảnh tọa trấn, lần này là đi càn quét Lăng gia a.
Liều mạng? Chỉ có Lăng gia mới cần liều mạng, nhưng căn bản vô dụng, chỉ có thể bị cường giả Dũng Tuyền Cảnh trấn áp.
Trình gia mênh mông cuồn cuộn đi tới, mà dân trấn thì theo ở phía sau xem trò vui.
Hai gia tộc lớn đại chiến, nếu như bỏ qua sẽ tiếc nuối cả đời.
Rất nhanh, bọn họ liền từ đầu đông thôn trấn đi tới đầu tây, nơi này chính là vị trí của Lăng gia.
Trận chiến lớn như vậy, tự nhiên đã kinh động Lăng gia, Lăng Đông Hành vừa vặn trở về, lập tức dẫn người ra.
– Lăng gia chủ, đã lâu không gặp.
Trình Văn Côn phất tay một cái, tất cả mọi người Trình gia đều ngừng lại.
Hắn mỉm cười nhìn Lăng Đông Hành, thật đắc ý.
Chẳng mấy chốc đối thủ cũ này sẽ quỳ xuống thần phục ở trước mặt hắn.
Lăng Đông Hành hơi nhướng mày, đây chính là “lai giả bất thiện” a! Hắn cất giọng nói:
– Trình huynh mang theo nhiều người như vậy tới đây, là đến thị uy sao?
– Ha ha ha ha!
Trình Văn Côn cười to, sau đó im bặt, điềm nhiên nói.
– Không sai, ngày hôm nay ta chính là đến thị uy! Lăng Đông Hành, mau lệnh người gia tộc ngươi đầu hàng, ta có thể cân nhắc giết ít mấy cái!
– Trình Văn Côn, đầu óc của ngươi hồ đồ rồi sao?
Lăng Đông Hành lạnh lùng nói, đây thực là một chuyện cười.
– Ngươi cho rằng ta là đang nói đùa?
Trình Văn Côn cười gằn.
– Chẳng lẽ không phải?
Lăng Đông Hành hỏi ngược lại.
– Đương nhiên không phải!
Thanh âm lạnh lùng vang lên, một ông lão vóc người cao gầy tách mọi người đi ra, lướt qua Trình Văn Côn, mặt đầy sát khí.
– Ồ, ông lão này là ai?
Người vây xem đều hiếu kỳ.
– Trình gia còn có người như vậy sao? Xem ra, địa vị của hắn không kém Trình Văn Côn a.
– Ta nghĩ ra rồi, hắn là Trình Quý Vũ!
Một lão giả đột nhiên kinh ngạc thốt lên.
– Đều nói hắn đã chết, không nghĩ tới vẫn còn sống!
Lăng Đông Hành đương nhiên cũng nhận ra Trình Quý Vũ, mặc dù hiện tại đối phương già rất nhiều.
Hắn chắp tay, xem như kính đối phương là tiền bối, nhưng hiện tại quan hệ tôn nghiêm của hai gia tộc, hắn đương nhiên không thể nhượng bộ, nói:
– Nếu Trình gia cố ý chiến một trận, Lăng gia cũng không có kẻ sợ chết!
– Hừ, các ngươi cũng xứng ngang hàng với Trình gia ta?
Trình Quý Vũ đưa tay, nắm tới Lăng Đông Hành.
– Trước tiên trấn áp ngươi!
– Khinh người quá đáng!
Lăng Đông Hành phản kích, năm đó hắn được gọi là thiên tài số một của Thương Vân Trấn, thực lực đương nhiên bất phàm, song chưởng chuyển động, hình thành hơn mười đạo chưởng ấn, tốc độ cực nhanh.
– Đom đóm cũng xứng sánh cùng nhật nguyệt?
Trình Quý Vũ điểm ra một chỉ, xuất hiện một cự chưởng lớn bằng cái thớt, đè xuống Lăng Đông Hành.
– Nguyên lực hoá hình, Dũng Tuyền Cảnh!
Lăng Đông Hành kinh ngạc thốt lên, sắc mặt trở nên trắng bệch, hắn cuối cùng đã rõ ràng sức lực của Trình gia ở đâu rồi.
Trình Quý Vũ đã đột phá Dũng Tuyền Cảnh!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










