- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 95 : Quân lâm Đông Hải, giải thích thật giả (2) (c941-c950)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 95 : Quân lâm Đông Hải, giải thích thật giả (2) (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Quân lâm Đông Hải, giải thích thật giả (2)
…
Bắc Đẩu Sơn!
Nhận được tin tức cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung không thể không lần nữa bước vào trong mây, cung kính báo cáo với Bắc Đẩu lão tổ.
– Âm Phong lão tổ, Nguyệt Lâm Tiên vẫn lạc, Bạch Cốt phu nhân quy thuận, Đạp Thiên Ma Quân sợ trốn… Thánh nữ Đạo Lăng không rõ sống chết! Yến Bắc Thần cầm Hải Thần Kích trong tay quân lâm Đông Hải… Lão tổ, Đông Hải sắp thay đổi!
Cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung lo lắng, trầm giọng nói.
Bắc Đẩu lão tổ hơi nhếch mày, hắn hơi nheo mắt lại.
Trầm ngâm chốc lát, lúc này hắn mới chậm rãi lắc đầu nói:
– Không ngờ Thông Thiên Ma Quân thế mà thật sự chưa chết… Ở nơi này là Đông Hải sắp thay đổi, sợ là toàn bộ thiên hạ đều sẽ rúng động!
Quảng Hàn Thiên Cung thuộc về ai không quan trọng, Tiên Đảo Đông Hải diệt vong không quan trọng, thậm chí Nguyệt Lâm Tiên và Âm Phong lão tổ chết cũng không quan trọng!
Quan trọng nhất là Thông Thiên Ma Quân xuất thế lần nữa!
Hơn ba năm trước, Thông Thiên Ma Quân một mình lên Đạo Lăng Sơn, một lần hành động đánh vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại, giết đến toàn bộ Đạo Lăng Sơn run sợ trong lòng.
Thậm chí đến cuối cùng còn cướp đi Côn Ngô Kiếm – bảo vật trấn tông của Đạo Lăng Thiên Tông!
Thế nhân đều cho rằng Thông Thiên Ma Quân đã chết ở Đạo Lăng Sơn!
Nhưng hôm nay, mới qua hơn ba năm, Thông Thiên Ma Quân đã lần nữa xuất thế.
Điều này thực sự tạo thành ảnh hưởng quá lớn.
Chỉ riêng việc sắp tổ chức đại hội Đạo Môn!
Giả sử… lúc đại hội Đạo Môn, Thông Thiên Ma Quân lần nữa hiện thân ở Đạo Lăng Sơn thì sao?
– Không đúng!
Dường như nghĩ đến gì đó, Bắc Đẩu lão tổ lần nữa nheo mắt lại:
– Không đúng! Ngươi mới nói Nguyệt Lâm Tiên bước vào Quảng Hàn Thiên Cung.
Sau đó trăm hơi thở, Yến Bắc Thần mới cầm Hải Thần Kích trong tay bước ra à?
– Vâng! Có vấn đề gì không?
Cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung có khó hiểu hỏi.
– Đương nhiên là có vấn đề!
Bắc Đẩu lão tổ cười lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
– Thông Thiên Ma Quân là nhân vật nào? Muốn giết một Nguyệt Lâm Tiên, không cần trăm hơi thở!
– Ý lão tổ là…
Da đầu tê dại một hồi, cung chủ Bắc Đẩu Tinh Cung không nhịn được hỏi lại lần nữa.
– Rất đơn giản!
Bắc Đẩu lão tổ đột nhiên đứng dậy, trầm giọng nói:
– Hoặc là Thông Thiên Ma Quân này là giả mạo, hoặc là… thực lực Thông Thiên Ma Quân chưa hồi phục.
Bây giờ căn bản còn chưa đủ để quân lâm thiên hạ!
Trong mắt lộ ra tinh mang, Bắc Đẩu lão tổ bước ra một bước, cả người trốn vào trong hư không.
– Giúp ta trông kỹ Phạm Dạ, ta đi một chút sẽ về!
Chuyện tới mức này, cho dù thế nào, Bắc Đẩu lão tổ cũng không thể bỏ qua cơ hội này.
Cho dù Thông Thiên Ma Quân là giả mạo, hay là thực lực Thông Thiên Ma Quân chưa hồi phục.
Đối với hắn, đối với toàn bộ chính đạo mà nói, đều là đại sự chân chính.
Loại đại sự này cho dù là Vệ Phạm Dạ còn cần người trông nom, hắn cũng tạm thời bất chấp, phải tự mình đi liếc một cái mới được.
Nếu như giết một Nguyệt Lâm Tiên đều cần trăm hơi thở, như vậy, dù Thông Thiên Ma Quân là thật, cũng nói thực lực khôi phục hữu hạn.
Trải qua trận chiến này, tất nhiên thực lực đại tổn, hắn cũng ít nhất nắm chắc được toàn thân trở ra.
Ầm ầm!
Một tay nâng thiên cung nhỏ bé, trên mặt biển đột nhiên nổi lên sóng lớn, Quảng Hàn Thiên Cung to như vậy trong chốc lát chìm ở ngoài khơi, biến mất không còn tăm hơi.
Đối với Bạch Nhạc mà nói bây giờ Quảng Hàn Thiên Cung chỉ ở trong lòng bàn tay, chỉ cần cất xong cái Thiên Cung trong tay này, sau này lúc cần là có thể tùy thời gọi Quảng Hàn Thiên Cung trong Đông Hải ra!
Không chút khoa trương nào nếu nói Quảng Hàn Thiên Cung này chính là đạo trường của Bạch Nhạc trên Đông Hải.
Đương nhiên, bây giờ lấy thực lực của Bạch Nhạc căn bản còn không khống chế được những thứ này.
Danh tiếng của Thông Thiên Ma Quân có thể tạm thời dọa lui người khác nhưng cuối cùng cũng không phải kế lâu dài.
Nếu không thật sự rước phải những cao thủ cao cấp nhất kia tìm đến Thông Thiên Ma Quân, đó mới chân chính là khóc không ra nước mắt.
Sau khi dọa lui người khác, Bạch Nhạc rất nhanh dẫn Vân Mộng Chân, Tiểu Bạch Giao cùng đi ra ngoài.
Hắn thu Quảng Hàn Thiên Cung sau đó thu liễm khí tức, để Bạch Cốt phu nhân mang theo mọi người chạy trốn ra ngoài!
Chỉ cần rời khỏi hải vực này, Đông Hải mịt mờ, cho dù là ai, muốn tìm được bọn họ cũng không dễ dàng.
Cũng may mà Bạch Nhạc phản ứng rất nhanh.
Gần nửa canh giờ sau khi bọn họ rời đi, Bắc Đẩu lão tổ xé rách không gian, trực tiếp xuất hiện ở nơi này, nhưng Quảng Hàn Thiên Cung cũng đã sớm mất đi tung tích.
Uổng công vô ích, nhưng lại làm cho Bắc Đẩu lão tổ càng tin tưởng vững chắc phán đoán của mình!
Thông Thiên Ma Quân này… là giả!
So với việc khác, chỉ có chuyện này mới là quan trọng nhất!
Bây giờ người khác không biết tung tích, muốn biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngoài tìm được Thánh nữ Đạo Lăng ,Vân Mộng Chân ra thì con đường duy nhất, e rằng sẽ rơi vào trên người Vệ Phạm Dạ.
Trước đó ở bên trong Quảng Hàn Thiên Cung, mặc dù ký ức vỡ vụn thế nhưng theo Vệ Phạm Dạ khôi phục thực lực, cuối cùng đều có thể nhớ ra một ít về việc này.
Chương 942: Biệt ly
Dựa vào những đầu mối này tìm hiểu nguồn gốc thì rất có thể có thể vạch trần chân tướng.
Tay áo phất một cái, Bắc Đẩu lão tổ cũng không muốn dừng lại lâu, trực tiếp đi về Bắc Đẩu Sơn.
Trên Đông Hải có một đảo hoang không chút thu hút, mấy người Bạch Nhạc dừng lại ở nơi này.
Trước đó đánh chết Nguyệt Lâm Tiên, tất cả mọi người đều bị thương, cũng cần một chỗ an toàn để khôi phục thương thế.
Nơi đây không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
– Việc Duyện Châu đã xong.
Cái thân phận Yến Bắc Thần này của ngươi… cũng không cần tiếp tục dùng chứ?
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc, mở miệng hỏi.
– Thả ra một lời nói dối như vậy, sao ta còn dám đơn giản lộ diện.
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, nhẹ giọng nói.
– Thế thì cũng chưa chắc!
Bạch Cốt phu nhân lắc đầu, chen lời:
– Nguyệt Lâm Tiên đã chết.
Bây giờ thì có ai dám khẳng định đây chỉ là một lời nói dối?
– Chỉ cần không ai dám khẳng định Thông Thiên Ma Quân thật sự đã chết thì sẽ không có người nào dám đơn giản ra tay với ngươi.
Đối với Yến Bắc Thần mà nói, cái trò ầm ĩ này ngược lại thành một lá bùa hộ mệnh.
– Không đơn giản như vậy!
Bạch Nhạc khoát tay, nhẹ giọng nói:
– Trên đời này không thiếu người thông minh.
Chuyện lần này, nhìn như không có kẽ hở, nhưng trên thực tế lại vẫn khó mà cân nhắc được.
Sợ là bản thân Đạp Thiên Ma Quân sau khi hoàn toàn tỉnh táo lại thì cũng sẽ sinh nghi.
Điều này không có ai phản đối, vốn chính là lời nói dối, mặc dù có thật thế nào thì cũng không có khả năng không hề có sơ hở.
Nhưng như Bạch Cốt phu nhân nói, ai hoài nghi cũng không quan trọng, quan trọng là không ai có chứng cứ.
Ba người nói thành hổ, bây giờ quan trọng là phần lớn đều tin tưởng Thông Thiên Ma Quân còn sống.
Đối với Yến Bắc Thần mà nói, chính là bảo hộ quan trọng nhất.
– Trên đời này không có tường không lọt gió!
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc, trầm giọng nói:
– Nguyệt Lâm Tiên đã đoán được thân phận ngươi, chỉ sợ người của hắn cũng chưa chắc không hề phát hiện… Ngươi về Thanh Châu cũng cần phải cẩn thận.
– Yên tâm, ta biết rõ.
Bạch Nhạc gật đầu, chậm rãi đứng dậy đi tới trước mặt Vân Mộng Chân, nhẹ giọng hỏi:
– Cho nên, ngươi muốn đi à?
Nói nhiều như vậy, Bạch Nhạc có thể cảm giác được Vân Mộng Chân cũng định rời đi.
Yên lặng chốc lát, lúc này Vân Mộng Chân mới chậm rãi đáp:
– Bây giờ ta sống chết không rõ, ắt sẽ gây nên phiền phức… Ta không thể ở lâu!
Lúc ở Quảng Hàn Thiên Cung, Vân Mộng Chân có thể quên đi tất cả cố kỵ, thậm chí còn liên thủ với Bạch Nhạc nói dối.
Nhưng một khi rời khỏi Quảng Hàn Thiên Cung, nàng vẫn là Thánh nữ Đạo Lăng, cần phải trở lại Đạo Lăng Thiên Tông.
So với Bạch Nhạc, áp lực trên người Vân Mộng Chân nặng hơn, trách nhiệm cũng lớn hơn.
Vân Mộng Chân muốn ở cùng với Bạch Nhạc không khó.
Thế nhưng Thánh nữ Đạo Lăng muốn ở cùng một chỗ với truyền nhân Ma Quân thì quả thực khó như lên trời.
Tương lai thế nào, chẳng những là Vân Mộng Chân không dám nghĩ, thậm chí cả Bạch Nhạc cũng có không dám nghĩ.
– Không sao! Không bao lâu nữa chính là đại hội Đạo Môn… Đến lúc đó, Bạch Nhạc sẽ đi gặp ngươi.
Yên lặng chốc lát, trên mặt Bạch Nhạc lần nữa lộ ra một nụ cười, nhẹ giọng mở miệng nói.
Lần này, nói đến cũng chỉ là Yến Bắc Thần và Vân Mộng Chân chạm mặt.
Từ đầu đến cuối, thậm chí cho tới bây giờ Bạch Nhạc cũng không tháo ngụy trang xuống lộ ra diện mạo thật, đây cũng là tại thực tiễn hắn hứa hẹn.
Bây giờ loại tình huống này, Vân Mộng Chân có thể đoán được thân phận của hắn.
Nhưng hắn vẫn không thể nhận!
Cho dù là bây giờ, đã đến lúc chia ly…
Vân Mộng Chân không tiếp tục trả lời.
Nàng xoay người sang chỗ khác, nhẹ nhàng nhảy lên, trực tiếp bay vào trên biển.
Mãi đến khi bóng dáng nàng biến mất ở trên mặt biển, Vân Mộng Chân cũng không quay đầu lại.
Cho đến khi bóng dáng Vân Mộng Chân hoàn toàn biến mất, Bạch Cốt phu nhân mới nhìn Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói:
– Cho nên, rốt cuộc ngươi đã nghĩ xong ngươi là Bạch Nhạc hay là Yến Bắc Thần chưa?
Thu ánh mắt trên mặt biển lại, Bạch Nhạc lần nữa trầm mặc.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Bạch Cốt phu nhân hỏi hắn câu này.
Nhưng mỗi một lần hỏi ý tứ hàm xúc đều không giống nhau.
Bản thân hắn, rốt cuộc muốn làm Bạch Nhạc hay là Yến Bắc Thần?
Bây giờ, coi như là Bạch Nhạc chính mình, tựa hồ cũng đã không biết rõ.
Vân Mộng Chân nhận ra hắn, nhưng cũng không hỏng bét như trong dự đoán.
Vân Mộng Chân vẫn nguyện ý tiếp nhận hắn, tiếp nhận phần tình cảm này.
Nhưng tình cảm này lại đã định trước không thể thuộc về Yến Bắc Thần.
Dường như giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân không có mâu thuẫn.
Nhưng chỉ có bản thân Bạch Nhạc mới rõ hơn ai hết ở giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân tồn tại khoảng cách khoảng cách xa xôi nhường nào.
Cho dù hắn chọn thế nào tựa như cũng không đúng!
Nhìn Bạch Nhạc yên lặng, Bạch Cốt phu nhân cũng không thúc giục.
Vấn đề này, đối với nàng mà nói cũng cực kỳ quan trọng.
Cũng không biết quá bao lâu, Bạch Nhạc mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Không phân chia Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần gì cả.
Ta chính là ta… Cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ để cho thế giới này biết, ta là ai!
Chương 943: Quay về Thanh Châu
Giờ phút này, trên người Bạch Nhạc đột nhiên lần nữa tỏa ra vẻ tự tin khó diễn tả được.
Cho dù con đường tương lai khó đi bao nhiêu, chỉ cần không từ bỏ thì nhất định có thể đi hết một đường… Thông Thiên Đại Đạo!
Bạch Nhạc dừng lại trên đảo hoang này ba ngày.
Sau khi khỏi hẳn thương thế, hắn mới lên đường rời khỏi Đông Hải.
Nhưng lúc rời đi, Bạch Nhạc cũng lần nữa thi triển Thiên Cơ Biến, biến ảo dung mạo.
Hắn thu liễm khí tức, giống như một tán tu bình thường, thong thả trở lại bờ Đông Hải.
Trước đó, Bạch Cốt phu nhân cũng đã rời đi trước một bước.
Kết quả trận chiến Đông Hải này, đối với Bạch Cốt Thần Giáo mà nói, không thể nghi ngờ là hoàn toàn có thể tiếp thu.
Nguyệt Lâm Tiên bỏ mình, Tiên Đảo Đông Hải huỷ diệt, nguy cơ của Bạch Cốt Thần Giáo được hóa giải.
Hơn nữa, người khác không rõ tình hình, không dám tùy tiện giao thiệp với Đông Hải, thế nhưng nàng lại biết rõ tất cả.
Âm Phong lão tổ đã chết, Đạp Thiên Ma Quân vốn cũng không phải là người Duyện Châu, đương nhiên sẽ không tiếp tục ở lại Duyện Châu.
Kể từ đó, nàng rất dễ dàng có thể để cho Bạch Cốt Thần Giáo lấp vào chỗ trống Tiên Đảo Đông Hải diệt vong, khống chế Đông Hải!
Quan trọng nhất là lần này nàng còn lập quan hệ càng sâu với Bạch Nhạc, vị truyền nhân Ma Quân!
Câu hỏi kia của Bạch Cốt phu nhân với Bạch Nhạc, thật ra là có mục tính.
Bạch Nhạc trả lời như vậy cho nàng hy vọng rất lớn!
– Cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ để cho thế giới này biết ta là ai!
Nếu Bạch Nhạc thật sự có một ngày thực hiện được lời này, nàng cũng ắt sẽ theo gió mà lên.
Bắt đầu từ lúc nàng quyết ý trợ giúp Bạch Nhạc vây giết Nguyệt Lâm Tiên thì đã coi như là bước lên thuyền của Bạch Nhạc.
Từ Duyện Châu đến Thanh Châu, đoạn đường này Bạch Nhạc đi cực kỳ thông thuận.
Hắn không tiếp tục gặp phải bất cứ phiền phức và ngoài ý muốn gì.
Thậm chí cho dù trở lại Thanh Châu, lộ diện trong thành Thanh Châ thì cũng không thể gây nên sóng to gió lớn gì.
Cũng không phải là vị phủ chủ Thanh Châu, Bạch Nhạc, không được người ta coi trọng mà chuyện Thông Thiên Ma Quân một lần nữa hiện thế có lực ảnh hưởng quá lớn.
Cho dù là Duyện Châu hay Thanh Châu, thậm chí là toàn bộ thiên hạ, bây giờ đều bị tin tức này làm cho rúng động.
Lực chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào chuyện này, hắn còn kém rất xa.
Đương nhiên, đối với phủ Thanh Châu và Bạch Gia mà nói, Bạch Nhạc trở về là chuyện đáng giá chúc mừng nhất.
Cho dù thủ đoạn của Tô Nhan có mạnh bao nhiêu, chỉ cần Bạch Nhạc không ở đây thì tất cả mọi người căn bản như không có chủ kiến.
Đơn giản lộ mặt một cái, Bạch Nhạc lần nữa trở lại Bạch phủ.
Mới vừa vào cửa, hắn đã bị Bạch Thanh Nhã véo lỗ tai.
Bạch Nhạc đau đến hít khí lạnh.
– Thật giỏi nha! Nghe nói ngươi trở về hai tháng, đến bây giờ mới biết về nhà?
Trước đó Bạch Nhạc nhất định muốn trở lại Thanh Châu chứng minh, cho nên Tô Nhan vừa trở về lập tức tuyên bố Bạch Nhạc đã quay về Thanh Châu, nhưng cần bế quan tu hành.
Kể từ đó, tin tức tất nhiên cũng truyền đến Bạch phủ.
Bạch Thanh Nhã hỏi Tô Nhan không nhận được câu trả lời.
Bây giờ nhìn thấy Bạch Nhạc trở về, tất nhiên giận dữ trong lòng toàn bộ phát ra.
– Phụt!
Cái này vốn cũng không là gì, Bạch Nhạc vì phối hợp với Bạch Thanh Nhã, lúc này mới giả bộ dáng vẻ rất đau.
Không ngờ, Bạch Thanh Nhã vừa ra tay thì có một tiểu tử từ trong tay áo Bạch Nhạc bò ra ngoài, phun một mồm nước vào mặt Bạch Thanh Nhã.
Tiểu tử kia phản ứng quá nhanh, cho dù Bạch Nhạc cũng không thể phản ứng kịp.
Đợi khi hắn tự tay bắt Tiểu Bạch Giao lại, Bạch Thanh Nhã đã bị tưới cho một đống nước lạnh.
Cũng may là Tiểu Bạch Giao thông linh, nhìn ra Bạch Thanh Nhã là một người bình thường nên chỉ định thị uy nhổ ra một mồm nước.
Nếu không nó thở ra một hơi của rồng, chỉ sợ Bạch Thanh Nhã đã bị đông thành tượng đá.
– Tiểu Bạch Long, ngươi hạ xuống cho ta!
May là như vậy, Bạch Nhạc cũng bị sợ nhảy dựng lên, vội vã dạy dỗ.
Đáng tiếc, Tiểu Bạch Giao hiển nhiên không chịu nghe hắn.
Nó lắc người một cái tránh thoát khỏi bàn tay Bạch Nhạc bay trên không trung.
Nó giương nanh múa vuốt biểu thị oán giận.
Cuối cùng lại mở miệng, phun một ngụm nước về phía Bạch Nhạc, làm Bạch Nhạc cũng bị tưới cho một đống nước lạnh.
Tô Nhan và Tiêu Hành Nhất ở bên cạnh nhìn, đã sớm nhìn đến ngốc.
Ngược lại Bạch Thanh Nhã không chút tức giận vì bị trêu cợt mà thích thú nhìn Tiểu Bạch Giao:
– Tiểu Nhạc, đây là sủng vật ngươi lấy từ đâu thế? Thật là đáng yêu!
Sủng vật?
Nghe thế, Bạch Nhạc ê cả răng.
Ngươi từng thấy sủng vật tùy hứng bá đạo thế này rồi à?
Không thể không nói, dáng dấp Tiểu Bạch Giao sau khi thu nhỏ lại thực sự quá dễ thương.
Nó lớn chừng bàn tay toàn thân trắng như tuyết, lại có vẻ cực kỳ linh động, đôi mắt chớp chớp.
Cho dù nó hung dữ, cũng có vẻ cực kỳ đáng yêu.
Đối với nữ nhân mà nói, loại tạo hình này nhất định thấy là đổ gục.
Bạch Thanh Nhã cũng không biết tên nhóc này nguy hiểm.
Nó lại theo Bạch Nhạc cùng về, tất nhiên sẽ thích ngay.
– Thanh Nhã tỷ, hay thay một bộ khác trước đi.
Lúc nữa ta sẽ giải thích với ngươi sau.
Chương 944: Quay về Thanh Châu (2)
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, cũng không có cách nào bắt Tiểu Bạch Giao, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ tự tay điểm Tiểu Bạch Giao một cái rồi quay sang nói với Bạch Thanh Nhã.
– Không cho phép bắt nạt tên nhóc kia, có nghe hay không?
Bạch Thanh Nhã bị phun ướt sũng tất nhiên cũng không có cách nào.
Nàng chỉ có thể đi rửa mặt chải đầu trước.
Nhưng trước khi đi, nàng vẫn không quên căn dặn Bạch Nhạc.
– Công tử, ta hầu hạ ngươi rửa mặt chải đầu.
Thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của Bạch Nhạc, Tô Nhan cũng không nhịn được mím môi khẽ cười nói.
Nhưng Tô Nhan cũng không phải là Bạch Thanh Nhã.
Cho dù Tiểu Bạch Giao đã thu liễm khí tức, nàng vẫn có thể đoán được lai lịch của Tiểu Bạch Giao.
Nàng căn bản không dám tới gần tiểu tử vẫn giương nanh múa vuốt trên không trung kia.
– Theo ta qua đây!
Bạch Nhạc lườm Tiểu Bạch Giao một cái, tức giận phân phó.
Chắc chắc Bạch Nhạc không có biện pháp gì bắt nó, Tiểu Bạch Giao cũng không sợ.
Nó nghênh ngang rơi vào trên vai Bạch Nhạc vẫn sôi nổi không chịu an phận hạ xuống.
Trở lại Thính Hương Thủy Tạ, chuẩn bị nước nóng cho Bạch Nhạc, hầu hạ Bạch Nhạc rửa mặt chải đầu xong.
Tô Nhan mới mở miệng nói:
– Công tử, đây chính là Giao Long trong tin đồn kia à?
Tin tức Thông Thiên Ma Quân xuất thế truyền đi sôi sùng sục, tất nhiên cũng có rất nhiều tin tức về Yến Bắc Thần truyền tới.
Tô Nhan vốn để ý những thứ này, tất nhiên đã nghe chuyện Yến Bắc Thần thu phục một con giao long ở trong Quảng Hàn Thiên Cung.
– Ừm! Nó tên Tiểu Bạch Long.
Nhưng nó cũng không phải sủng vật gì cả, mà là đồng bọn.
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng đáp.
Mặc dù có chút buồn bực tiểu tử kia hồ đồ, nhưng lúc nhìn Tiểu Bạch Giao, trong mắt Bạch Nhạc vẫn đầy cưng chiều.
– Grào!
Tiểu Bạch Giao đắc ý kêu một tiếng, tự mình nhảy lên nhảy xuống có vẻ cực kỳ náo nhiệt.
Bạch Nhạc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Tiểu Bạch Long, người vừa rồi là Thanh Nhã tỷ của ta, còn có Tô Nhan cũng là người nhà ta.
Ngươi không thể làm việc hồ đồ với họ, càng không thể thương tổn họ, biết chưa?
– Grào!
Tiểu Bạch Long kiêu căng bằng lòng một tiếng, nó tỏ vẻ ngươi rất phiền, lúc lắc móng vuốt rơi xuống trên ghế.
– Còn nữa, tên gọi Tiểu Bạch Long quá chói mắt.
Thân phận ta không thể lộ… Ngày thường, ta gọi ngươi Tiểu Bạch là được.
– Phụt!
Tiểu Bạch Giao mở miệng lại phun một ngụm nước qua.
Hiển nhiên nó cực không hài lòng đối với cái tên Tiểu Bạch quê mùa này.
Bạch Nhạc trợn mắt một cái, tức giận nói:
– Kháng nghị vô hiệu! Ngươi mà lộ ra, ta e sẽ có nguy hiểm tính mạng.
Về sau không phải vạn bất đắc dĩ, không cho ngươi tùy tiện hiện ra chân thân, có nghe không?
– Grào!
Bạch Nhạc nói nghiêm trọng, mặc dù Tiểu Bạch Giao bất mãn nhưng vẫn gừ gừ đồng ý.
Tên nhóc này này mặc dù hồ đồ nhưng linh trí lại cực cao.
Nó biết không thể thật sự hồ đồ với Bạch Nhạc.
Nhìn Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Giao giao lưu, trên mặt Tô Nhan không có phản ứng gì.
Nhưng trên thực tế, trong lòng nàng cũng đã là sóng to gió lớn.
Mặc dù nghe nói thần thú thông linh gần như giống người bình thường, nhưng rốt cuộc chỉ là nghe nói.
Bây giờ nàng nhìn thấy Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Giao giao lưu thì sao có thể không chấn động.
Phải biết, trong tin đồn, đây là Giao Long đủ sức đối kháng với Tinh Hải khủng bố!
Bắc Đẩu Sơn, Duyện Châu!
Ở giữa biển mây, một đóa hoa sen tiên bảy sắc rốt cục hoàn toàn nở rộ.
Trong một chớp mắt, có vạn ánh hào quang tỏa ra, linh lực xông ra khỏi biển mây hầu như làm cả Bắc Đẩu Sơn đều sáng lên theo.
Bên trong hào quang, Bắc Đẩu lão tổ điểm ngón tay một cái.
Trong chốc lát, tinh lực như biển chợt tuôn trào bọc đóa hoa sen tiên bảy sắc nở rộ lại!
Một lát sau, Vệ Phạm Dạ bất ngờ đạp lá sen mà ra.
Lúc này hắn quỳ gối ở giữa biển mây.
– Đệ tử đa tạ lão tổ cứu giúp!
– Đứa ngốc, đứng lên đi!
Bắc Đẩu lão tổ thở dài một tiếng, trong mắt cũng không khỏi lộ ra vài phần vui thích, nhẹ giọng nói.
Mấy ngày nay, hắn gần như đều canh giữ ở giữa biển mây.
Cho đến giờ phút này, chân chính nhìn thấy Vệ Phạm Dạ luyện hóa hoa sen tiên bảy sắc trọng tố thân thể phục sinh, trong lòng hắn mới lỏng xuống.
Mặc dù có loại bảo vật hoa sen tiên bảy sắc này, có thể tưởng tượng muốn thành công, bản thân lực ý chí và thiên phú của Vệ Phạm Dạ cũng yêu cầu cực cao.
Nếu chính bản thân hắn không chịu được, cho dù ai cũng không cứu được hắn.
Cũng may một kiếp này, hắn vẫn vượt qua được.
– Đa tạ lão tổ!
Lần nữa dập đầu ba cái với Bắc Đẩu lão tổ, lúc này Vệ Phạm Dạ mới đứng dậy.
Ý niệm trong đầu hắn khẽ nhúc nhích, linh lực hóa thành quần áo rơi vào trên người.
Vệ Phạm Dạ khôi phục dáng vẻ đồ đen tóc trắng lúc ban đầu.
Nhưng bây giờ Vệ Phạm Dạ lại hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Bây giờ Vệ Phạm Dạ không còn máu thịt, mà lấy hoa sen tiên bảy sắc hóa thành xương thịt, toàn thân linh vận.
Cả người lộ ra linh khí ngút trời, không chút nào khoa trương mà nói đây mới thực sự là Thiên Tiên Đạo Thể!
Nếu bàn về thiên tư, bây giờ Vệ Phạm Dạ so với trước đó, càng là chỉ cao chớ không thấp hơn.
Chương 945: Có lẽ Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc
Hơn nữa, luyện hóa lực lượng hoa sen tiên bảy sắc, thực lực càng trực tiếp bước vào Tinh Cung Cảnh hậu kỳ, cường đại hơn so với trước đó.
– Mất vào buổi sáng, tối lại lấy về.
Phạm Dạ! Lần thất bại này đối ngươi mà nói, chưa chắc không phải là chuyện tốt.
Nhìn Vệ Phạm Dạ, Bắc Đẩu lão tổ nhẹ giọng nói.
– Đệ tử đã hiểu!
Vệ Phạm Dạ hơi khom người, trầm giọng đáp.
– Trước kia, đường ngươi đi quá thuận, cũng không tránh khỏi quá xem thường anh hùng thiên hạ.
Bây giờ thua ở trong tay Yến Bắc Thần, cũng coi như cho ngươi một bài học! Nhưng ngươi nghĩ kỹ xem có còn nhớ rốt cuộc vì sao ngươi thua không?
Bắc Đẩu lão tổ hơi trầm ngâm một chút rồi mở miệng hỏi.
Hắn nhắm mắt lại, vô số ký ức như mảnh vỡ ùn ùn kéo đến tái diễn lại cảnh bên trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Mặc dù có chút vụn vặt nhưng cũng đã đủ để cho Vệ Phạm Dạ ghép vào một cách đại khái.
Từ lúc hắn bước vào Thiên cung, đến gặp Vân Mộng Chân, thiết kế tính toán Yến Bắc Thần, đến Yến Bắc Thần xem núi như kiếm, trăm hơi thở trèo núi.
Từng cảnh tượng ấy nổi lên trong đầu hắn khâu ra một đường nét mờ nhạt.
Nhưng đến trận chiến kia của hắn và Bạch Nhạc, ký ức lại mơ hồ hầu như không thể khâu!
Vệ Phạm Dạ chỉ nhớ rõ cuối cùng tiếng rồng ngâm đã truyền đến, hắn thậm chí mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Vân Mộng Chân.
Nhưng Bạch Nhạc lại mạnh mẽ lấy Tinh Cung đụng vào liều mạng cá chết lưới rách với hắn.
Cuối cùng lấy Thôn Thiên Quyết thôi động Côn Ngô Kiếm chém giết hắn.
Chậm rãi nói ra tất cả những thứ này, Vệ Phạm Dạ lại luôn cảm giác như mình đã quên một vài điều quan trọng nhất nào đó.
Nghe Vệ Phạm Dạ nói, Bắc Đẩu lão tổ hơi trầm ngâm nhưng cũng không đáp.
Yến Bắc Thần cầm Côn Ngô Kiếm thật sự có khả năng chém giết Vệ Phạm Dạ.
Điều này cũng không quá khoa trương.
Dù sao cầm trong tay Côn Ngô Kiếm, tuyệt đối không phải tăng cao thực lực một chút ít.
– Lão tổ, cuối cùng thế nào?
Nhắc tới điều này, Vệ Phạm Dạ cũng không nhịn được mở miệng hỏi:
– Yến Bắc Thần chết rồi à?
– Không có!
Bắc Đẩu lão tổ lắc đầu, chậm rãi nói:
– Yến Bắc Thần chẳng những không chết, còn trở thành người thắng lớn nhất trong chuyến đi Quảng Hàn Thiên Cung lần này.
Hắn đã luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung, quân lâm Đông Hải! Hơn nữa, nghe đồn Thông Thiên Ma Quân chưa chết, còn phủ giá lâm Quảng Hàn Thiên Cung.
Trước sau chém giết Âm Phong lão tổ, Nguyệt Lâm Tiên, làm Đạp Thiên Ma Quân kinh sợ chạy mất, thu phục Bạch Cốt phu nhân, có thể nói ma uy ngập trời!
– Điều đó không có khả năng!
Trong mắt lộ ra vẻ kinh dị, Vệ Phạm Dạ lạnh giọng nói:
– Ta nhớ rõ ràng.
Lúc giết ta, Yến Bắc Thần cũng bị thương cực kỳ nặng.
Hơn nữa cực kỳ e ngại gặp phải Vân Mộng Chân! Nếu như Thông Thiên Ma Quân thật sự ở đó… Sao còn cần gian nan như vậy?
– Điều này, ta cũng không biết! Nhưng… ngươi nghĩ kỹ một chút trên người Yến Bắc Thần có chỗ nào khác thường không?
Bắc Đẩu lão tổ nhìn chằm chằm Vệ Phạm Dạ, tiếp tục hỏi.
– Khác thường?
Lần nữa nhắm mắt lại, vô số mảnh vỡ ký ức không ngừng thoáng hiện trong đầu Vệ Phạm Dạ.
Trong chốc lát, trên trán Vệ Phạm Dạ chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.
Cũng không biết qua bao lâu, ngay vào lúc Bắc Đẩu lão tổ không đành lòng thấy hắn đau khổ như thế muốn mở miệng ngăn hắn lại.
Vệ Phạm Dạ chợt thốt ra:
– Bắc Đẩu Kiếm Trận! Yến Bắc Thần biết Bắc Đẩu Kiếm Trận… Bạch Nhạc! Là, Bạch Nhạc! Giữa hắn và Bạch Nhạc tồn tại liên hệ cực kỳ mật thiết!
Trong nháy mắt, Vệ Phạm Dạ mồ hôi đầm đìa nhỏ xuống.
Nhưng nghe được một câu nói này của Vệ Phạm Dạ, trong mắt Bắc Đẩu lão tổ lộ ra tinh mang!
– Yến Bắc Thần, Bắc Đẩu Kiếm Trận… Bạch Nhạc! Có lẽ Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc!
Bạch Nhạc cứ an nhiên ở lại Bạch Gia.
Tất cả đều có vẻ vô cùng bình tĩnh.
Mỗi ngày trừ tán gẫu với Bạch Thanh Nhã ra, Bạch Nhạc vẫn đọc sách tu hành trong Thính Hương Thủy Tạ, thong thả tự đắc như không để việc vặt vãnh quấy rầy.
Cho dù là Tiểu Bạch Giao, sau khi quen với hoàn cảnh Bạch phủ cũng quyết đoán làm phản.
Mỗi ngày không phải dính vào Bạch Thanh Nhã thì là đi theo sau mông Tô Nhan trên nhảy dưới nhảy.
Không chỉ Bạch phủ, thậm chí rất nhiều người phủ Thanh Châu cũng đều quen dần với sự tồn tại của tên nhóc kia.
Đương nhiên, Tiểu Bạch Giao cũng dựa theo Bạch Nhạc phân phó luôn thu liễm khí tức.
Thân hình nó cũng duy trì lớn chừng bàn tay.
Thoạt nhìn giống như là một con rắn nhỏ, chẳng qua con rắn nhỏ này có vẻ rất linh động khả ái.
Nhưng cho dù là ai, chỉ sợ cũng rất khó liên hệ tên nhóc này với Giao Long đủ lực đánh với Tinh Hải Cảnh.
Nhàn nhã như vậy qua một tháng, cuối cùng vẫn phải bị phá vỡ.
Người Thất Tinh Tông đến, mời Bạch Nhạc quay về tông.
Bạch Nhạc là phủ chủ Thanh Châu nhưng cũng là khách khanh của Thất Tinh Tông.
Trước đó Bạch Nhạc rời khỏi Thanh Châu đã đồng ý, lần này trở về sẽ lấy thân phận Thất Tinh Tông tham gia đại hội Đạo Môn.
Tính từ lúc hắn tuyên bố quay về, bây giờ ở trong mắt người ngoài, hắn đã trở về khoảng ba tháng.
Lúc này, Thất Tinh Tông mời hắn quay về tông, tất nhiên hắn không có cách nào chối từ.
Nhưng lần này đi Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc cũng không dám mang theo Tiểu Bạch Giao.
Chương 946: Giá lâm Thất Tinh Tông
Người khác có thể nhìn không ra đầu mối, thế nhưng giả sử để cho Tinh Hà lão tổ nhìn thấy Tiểu Bạch Giao, lấy thực lực Tinh Hải Cảnh của đối phương có khả năng rất lớn sẽ nhận thấy được khác thường.
Cũng may bây giờ Tiểu Bạch Giao cũng đã quen thuộc với Bạch Thanh Nhã nên không kháng cự đối với việc ở lại trong nhà.
Trên thực tế, trừ những thứ này ra, để Tiểu Bạch Giao ở lại Bạch phủ cũng có một phần rất lớn là suy tính vì sự an toàn.
Có Tiểu Bạch Giao ở đây, chỉ cần không phải Huyết Ảnh Ma Quân hoặc là Tinh Hà lão tổ tự mình ra tay thì không có bất kỳ người nào có thể thương tổn được Bạch Thanh Nhã.
Nhưng hiện tại Bạch Nhạc cũng không biết lần này hắn quay về Thất Tinh Tông, còn lâu mới đơn giản như biểu hiện bên ngoài.
– Chúc mừng Bạch sư huynh đột phá Tinh Cung Cảnh!
Bạch Nhạc vừa trở lại Thất Tinh Tông, dọc đường đi không ngừng có đệ tử tiến lên chào.
Mặc dù không đến mức khoa trương giống như trước đây Bạch Nhạc trở lại Linh Tê Kiếm Tông nhưng lại cũng đủ để thấy danh vọng của Bạch Nhạc ở trong Thất Tinh Tông.
Vị thiên kiêu danh tiếng đệ nhất Thanh Châu, Bạch Nhạc này, cho tới bây giờ không phải là thổi ra.
Những đệ tử Thất Tinh Tông này, có thể nói là tận mắt nhìn thấy Bạch Nhạc từ tiểu tử vô danh từng bước thành tên đệ nhất thiên kiêu này.
Không nói khoa trương trước đây chuyện Bạch Nhạc thành danh ở Thanh Châu, từng việc từng việc, mỗi một đệ tử đều là nghe nhiều nên thuộc.
Quan trọng hơn là Bạch Nhạc là khách khanh của Thất Tinh Tông.
Thậm chí có người nói hắn sẽ lấy tên Thất Tinh Tông tham gia đại hội Đạo Môn.
Kể từ đó, ở trong mắt đệ tử Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc càng là người một nhà.
– Ha ha ha, Bạch huynh đệ, ta đã chờ người quá lâu rồi!
Trong lúc nói chuyện, trong núi truyền đến một tràng cười lớn.
Thậm chí không cần ngẩng đầu nhìn, Bạch Nhạc cũng biết người đến tất nhiên là Dương Bằng.
Có thể nhận được tin tức trong thời gian ngắn như vậy, sau đó một đường đấu đá lung tung tìm đến mình, trong toàn bộ Thất Tinh Tông e rằng cũng chỉ có Dương Bằng làm được.
– Dương huynh, đã lâu không gặp!
Bị Dương Bằng vừa thấy mặt đã ôm chặt một cái, khóe miệng Bạch Nhạc cũng không khỏi nở nụ cười, nhẹ giọng hô.
– Rất giỏi! Ngươi cũng đã là Tinh Cung Cảnh! Khà khà, so sánh với ngươi, nhiều năm như vậy ta thật đúng là sống như cún rồi.
Thấy thái độ Bạch Nhạc trước sau như một, trong lòng Dương Bằng càng vui mừng.
Hắn cười ha ha tự giễu.
– Đừng! Ngươi ngàn vạn lần đừng nói như vậy, cún còn uất ức hơn ngươi!
Cười khẽ một tiếng, Bạch Nhạc vỗ vỗ bả vai Dương Bằng trêu ghẹo.
– Đi đi! Nói như ngươi cũng được hử!
Dương Bằng trợn mắt một cái, tức giận cười mắng.
– Ha ha! Thế nào? Mấy ngày nay có khỏe không?
Một đường theo Dương Bằng về trên núi, Bạch Nhạc hỏi.
– Không phải vẫn thế thôi à? Ngươi không ở đây, ta cảm thấy Thanh Châu này cũng chán không ít! Thời gian dài như vậy, vậy mà một bạn mới cũng không có, thật sự là để cho người ta thổn thức mà!
Dừng một chút, Dương Bằng tiếp tục nói:
– Ôi! Không nói ta nữa, nhanh kể về hành động vĩ đại của ngươi ở Thanh Châu! Ta nghe nói trên thi đấu tông môn Đông Hải, một mình ngươi đè ép một tông, bá khí vô song.
Ngay cả bọn Mâu Kình Thần được xưng đệ nhất thiên kiêu Đông Hải, cũng không có bất kỳ biện pháp nào bắt ngươi.
– Tin tức của ngươi cũng nhanh đấy!
Bạch Nhạc bật cười lớn, nhẹ giọng nói:
– Cũng chỉ là hơi may mắn thôi.
Hơn nữa… sở dĩ ta trở về lâu như vậy đều không lộ diện, cũng là nhờ phúc của Mâu Kình Thần đấy!
Nhắc tới điều này, Bạch Nhạc lạnh nhạt, từ tốn nói:
– Chỉ tiếc, Mâu Kình Thần đã chết ngược lại để ta không có cơ hội tự mình báo thù.
Lúc trước Mâu Kình Thần đuổi giết Bạch Nhạc mới bỏ mình.
Chuyện này cũng đã không coi là bí mật gì cả.
– Chỉ là con ma chết sớm thôi, có gì để mà nói!
Dương Bằng khoát tay, tiếp tục nói:
– Ôi! Chỉ tiếc ngươi trở về sớm.
Nếu như ở lâu thêm là có thể vượt qua Quảng Hàn Thiên Cung mở ra.
Ta nghe nói đó mới chân chính là sàn diễn ở Duyện Châu, chỉ cường giả Tinh Hải Cảnh cũng vẫn lạc hai người!
Dương Bằng nhỏ giọng tiếp tục nói:
– Nghe đồn, ngay cả Thông Thiên Ma Quân đều xuất thế.
– Hả? Những thứ này ngươi cũng rõ ràng như vậy?
Bạch Nhạc cười khẽ một cái, mở miệng nói.
– Cái này có gì mà lạ! Ngươi không biết à? Lần này người Bắc Đẩu Tinh Cung Duyện Châu đến, bây giờ ở ngay trong tông.
Sau khi theo chân bọn họ nghe ngóng, thì không phải biết hết à?
Dương Bằng lơ đễnh nói.
– Ngươi nói cái gì?
Trong lòng Bạch Nhạc không khỏi kinh hãi:
– Người Bắc Đẩu Tinh Cung tới làm cái gì?
– Ai biết!
Dương Bằng bĩu môi,tức giận nói:
– Theo ta thấy là không có lòng tốt gì.
Đúng rồi, người cầm đầu bọn họ gọi là Vệ Phạm Dạ gì đó.
Tóc trắng đồ đen, cực kỳ lẳng lơ, hơn nữa dáng vẻ không coi ai ra gì…
– Ngươi nói cái gì?
Nếu như vừa rồi Bạch Nhạc chỉ hơi tò mò thì bây giờ chợt nghe được tên Vệ Phạm Dạ, làm Bạch Nhạc đổ mồ hôi lạnh gần như khó mà tin được.
Chương 947: Giá lâm Thất Tinh Tông (2)
– Là Vệ Phạm Dạ kia đó.
Có người nói hắn mới là đệ nhất thiên kiêu Duyện Châu, đồ đen tóc trắng.
Thế nào? Ngươi ở Duyện Châu chưa từng thấy hắn à?
Dương Bằng không hiểu hỏi.
Hỏi rõ thực sự là Vệ Phạm Dạ, trong lòng Bạch Nhạc nổi lên sóng thần.
Trong nháy mắt đó, quả thực hắn có một loại kích động muốn trốn bán sống bán chết.
Lúc Bạch Nhạc ở Duyện Châu tất nhiên là chưa từng thấy Vệ Phạm Dạ.
Nhưng ở trong Quảng Hàn Thiên Cung, hắn không thể quen thuộc Vệ Phạm Dạ hơn được.
Thậm chí hắn
Nhưng… rõ ràng Vệ Phạm Dạ đã chết, làm sao lại khởi tử hồi sinh.
Hơn nữa hắn lại xuất hiện ở trong Thất Tinh Tông.
Quan trọng nhất là mình đã bại lộ thân phận ở trước mặt Vệ Phạm Dạ.
Nếu như Vệ Phạm Dạ còn sống, sợ là đã biết hắn là Yến Bắc Thần.
Như vậy bây giờ hắn đến Thất Tinh Tông, nhất định là tự chui đầu vào lưới.
Giờ phút này, Bạch Nhạc thật sự muốn trốn xuống dưới núi.
Nhưng ý niệm này vừa lóe lên trong đầu đã bị Bạch Nhạc mạnh mẽ đè xuống.
Trốn! Có thể chạy trốn tới đâu đây?
Thất Tinh Tông thật sự có lão tổ Tinh Hà Cảnh tọa trấn.
Một khi hắn bại lộ thân phận, sẽ ép lão tổ Tinh Hà Cảnh ra tay.
Không có Tiểu Bạch Giao bên người, hắn căn bản cũng không có khả năng chạy thoát!
Huống chi, cho dù hắn trốn xuống núi thì có thể làm gì chứ?
Tô Nhan vẫn ở đó, Bạch Gia vẫn ở đó.
Chỉ cần đối phương muốn nhắm vào mình thì sẽ có cách ép mình ra!
Trốn, căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì!
Trong đầu hiện lên vô số ý niệm, nhưng trên mặt Bạch Nhạc vẫn không thể không ép mình trấn định lại.
Hắn tùy ý mở miệng nói:
– Nghe tiếng đã lâu nổi danh, đáng tiếc không có duyên gặp! Nhưng không phải nghe đồn, hắn chết ở trong Quảng Hàn Thiên Cung rồi à?
– Hả? Tin này ngươi nghe từ đâu?
Dương Bằng vô cùng kinh ngạc liếc Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Ta cũng hỏi lão đầu nhà ta mới biết được.
Tên này bị giết ở trong Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng Bắc Đẩu Tinh Cung lại lấy Thất Tinh Tỏa Hồn Trận bảo vệ một luồng thần hồn của hắn.
Hơn nữa Bắc Đẩu lão tổ tự mình ra tay, vận dụng hoa sen tiên bảy sắc trọng tố thân thể cho hắn.
Bây giờ thực lực hắn càng tăng hơn trước.
Dương Bằng nói những lời này, mới khiến cho Bạch Nhạc hiểu được đại khái.
Trong lúc nhất thời, vô số ý niệm hiện lên trong đầu nhưng cũng để cho Bạch Nhạc đoán được bảy tám phần.
Vệ Phạm Dạ chết ở bên trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Mặc dù Bắc Đẩu lão tổ có biện pháp cứu hắn, nhưng cũng không có khả năng không phải trả giá gì.
E là ký ức bên trong Quảng Hàn Thiên Cung cũng chưa chắc có thể hoàn toàn bảo toàn.
Nói như thế, vậy thì dễ hiểu!
Vệ Phạm Dạ sợ rằng chỉ hoài nghi thân phận mình nhưng không có chứng cứ xác thực.
Lúc này hắn mới không tiếc tự mình đến Thanh Châu, mục chính là túm lấy nhược điểm của Bạch Nhạc, ép Bạch Nhạc bại lộ thân phận.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc cười nhạt, ngược lại không còn sợ hãi như vậy.
Chỉ cần không có chứng cứ xác thực, vậy thì dễ cãi… Chỉ cần hắn cắn chết không thừa nhận, lấy quan hệ của hắn và Thất Tinh Tông, Thất Tinh Tông tất nhiên sẽ bảo vệ hắn.
Bây giờ, ngược lại phải xem Vệ Phạm Dạ muốn làm trò gì.
Bạch Nhạc không tỏ vẻ gì, Dương Bằng cũng không nghĩ nhiều như vậy, tự mình nói.
– Lẳng lơ thì lẳng lơ, nhưng thực lực của tên này rất lợi hại.
Bây giờ dường như đã là Tinh Cung hậu kỳ, toàn bộ đệ tử Thất Tinh Tông cũng không thể so với hắn! Ôi! Sao? Lúc ngươi ở Duyện Châu chưa gặp hắn.
Bây giờ trở về, có muốn thử tay một chút không?
Đến cuối cùng, Dương Bằng vẫn không nhịn được xúi bẩy.
– Chớ hồ đồ! Người ta là đệ tử của Bắc Đẩu lão tổ, ta sánh thế nào được.
Bạch Nhạc hời hợt từ chối.
– Đúng rồi! Người Bắc Đẩu Tinh Cung, ta cũng quen một ít.
Trừ Vệ Phạm Dạ ra, còn có ai tới?
Bạch Nhạc nhún nhún vai, tiếp tục hỏi.
– Còn có vài người linh tinh, ta không nhớ rõ.
Dương Bằng lắc đầu, tựa như nhớ ra cái gì lại tiếp tục nói:
– Dường như có Trần Kiếm Phong trưởng lão gì đó, còn có một đệ tử tên Tiền gì đó…
Dương Bằng nhắc như vậy, Bạch Nhạc hiểu ngay người đến tất nhiên là Trần Kiếm Phong và Tiền Thụy.
Hai người kia ở Duyện Châu đều từng tiếp xúc với hắn.
Nếu như Vệ Phạm Dạ thật sự hoài nghi hắn, như vậy để cho loại người tương đối quen thuộc với hắn như Trần Kiếm Phong đến dò xét cũng là chuyện đương nhiên.
– Trần trưởng lão thì ta quen.
Ban đầu gặp nạn ở Đông Hải, chính là hắn truyền cho ta Bắc Đẩu Kiếm Trận, lúc này mới chuyển nguy thành an.
Ta còn thiếu hắn một phần nhân tình đấy.
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Đúng rồi, Hà sư tỷ thế nào rồi?
– Cũng biết ngươi sẽ hỏi mà!
Dương Bằng cười đắc ý rồi mới tiếp lời:
– Bây giờ Hà sư muội cũng bước vào Tinh Cung Cảnh.
Địa vị bên trong tông nước lên thì thuyền lên, nghiễm nhiên cũng phải có dáng vẻ của đại sư tỷ đấy.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc khá hài lòng:
– Hà sư tỷ thiên phú tốt, lại rất nỗ lực, có hồi báo cũng là chuyện đương nhiên.
– Ôi! Bạch huynh đệ, tan nói với ngươi, ngươi nên nhanh lên một chút.
Bây giờ tông môn, úi, trong tông gì chứ! Bây giờ toàn bộ Thanh Châu không biết bao nhiêu người đánh chủ ý lên Hà sư muội đấy!
Chương 948: Đối chọi gay gắt
Nhắc tới cái này, Dương Bằng nháy mắt ra hiệu với Bạch Nhạc.
– Không được nói bậy nói bạ, ta và Hà sư tỷ là trong sạch.
Bạch Nhạc tức giận trợn mắt một cái, nhỏ giọng trách mắng.
– Trong sạch, cũng không ai bảo các ngươi không trong sạch nha.
Dương Bằng bĩu môi nói:
– Ta chỉ nhắc nhở ngươi.
Bây giờ Hà sư muội cũng không phải như trước đây nữa.
Nếu ngươi không nhanh lên, bị người khác giành trước.
Đến lúc đó, ngươi đừng tới tìm ta mà khóc.
– Nói bậy.
Bạch Nhạc cười mắng một câu, lắc đầu nói:
– Trong lòng ta đã sớm có người, đối với Hà sư tỷ chỉ có chúc phúc.
– Có người, là ai?
Dương Bằng cũng mới lần đầu tiên nghe Bạch Nhạc thừa nhận cái này, nhất thời tò mò:
– Sẽ không phải là ma nữ Tô Nhan kia chứ? Ta nói với ngươi Tô Nhan xinh đẹp thì xinh đẹp nhưng cuối cùng là xuất thân ma đạo, không thể coi như đạo lữ.
Nếu không ngươi sẽ có phiền toái lớn…
Dương Bằng vẫn còn đang nói đâu đâu nhưng Bạch Nhạc đã không có tâm tư tán gẫu với hắn.
Qua mấy bước, Bạch Nhạc trực tiếp bỏ rơi Dương Bằng, đi về phía chủ điện Thất Tinh Tông.
– Bạch Nhạc, bái kiến tông chủ!
Bước vào đại điện, Bạch Nhạc hơi khom người hành lễ.
Lấy thân phận hôm nay của Bạch Nhạc, trên thực tế hắn đã hoàn toàn có tư cách ngồi ngang hàng với tông chủ Thất Tinh Tông.
Nhưng hắn làm khách khanh của Thất Tinh Tông, tất nhiên nhất định phải nhiều thêm mấy phần lễ tiết.
Huống chi, trước đây Thất Tinh Tông cũng coi như có ân với Bạch Nhạc, nhiều mấy phần lễ kính cũng là tốt.
Nhìn thấy thái độ Bạch Nhạc vẫn như trước, trên mặt tông chủ Thất Tinh Tông cũng không khỏi lộ nụ cười hài lòng.
– Mau đứng lên, không cần đa lễ!
Sau khi đứng dậy, Bạch Nhạc ngẩng đầu thấy ngay Trần Kiếm Phong và Vệ Phạm Dạ.
Lúc này hắn quay sang nói với Trần Kiếm Phong:
– Bái kiến Trần trưởng lão.
– Không cần đa lễ!
Trần Kiếm Phong khoát khoát tay, lập tức mở miệng nói:
– Bạch Nhạc, không phải ngươi vẫn luôn chưa gặp được Phạm Dạ à? Ta giới thiệu cho ngươi, vị này chính là Vệ Phạm Dạ!
Cho tới giờ phút này, ánh mắt Bạch Nhạc mới rơi vào trên người Vệ Phạm Dạ.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ tươi cười, nhẹ giọng nói:
– Nghe tên đã lâu Vệ sư huynh, đáng tiếc vẫn không có duyên gặp.
Không ngờ bây giờ về Thanh Châu lại nhìn thấy! Tại hạ Bạch Nhạc, bái kiến Vệ sư huynh!
Vệ Phạm Dạ hơi nheo mắt nhìn Bạch Nhạc rồi chậm rãi nói:
– Bạch sư đệ, chúng ta hình như đã từng gặp ở đâu rồi… Nhìn thấy ngươi, ta luôn có một loại cảm giác quen thuộc.
Lời này bình thản nhưng trên thực tế là vừa nói ra đã mang theo mùi vị đối chọi gay gắt.
Người ngoài chưa chắc đã hiểu rõ nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại biết rõ.
– Chứng tỏ ta với Vệ sư huynh mới quen đã thân.
Ta thật quá vinh hạnh.
Bạch Nhạc mỉm cười, vẫn bình thản trả lời:
– Chỉ tiếc, ta trở về sớm, không thể đặt chân lên Quảng Hàn Thiên Cung, thấy phong thái Vệ sư huynh.
Vệ Phạm Dạ ở Quảng Hàn Thiên Cung bị Yến Bắc Thần chém nên Bắc Đẩu lão tổ mới lấy hoa sen tiên bảy sắc trọng tố thân thể.
Cái gì mà thấy phong thái Vệ Phạm Dạ, tất nhiên có chút trào phúng! Nhưng người chân chính biết chuyện này lại cũng không nhiều, Bạch Nhạc muốn giả bộ không biết, tất nhiên mới cố ý như thế.
Người khác còn chưa tỏ thái độ, Dương Bằng lại thầm cười đau bụng.
Người bên ngoài không biết tình huống, hắn lại biết.
Vừa rồi Bạch Nhạc còn hỏi hắn đấy, bây giờ lại giả vờ không biết, đây quả thực là cố ý đánh mặt nha.
Vệ Phạm Dạ lại vẫn không có phản ứng gì, chỉ nhàn nhạt nói:
– Ta cũng nghe tiếng Bạch sư đệ đã lâu.
Có người nói Mâu Kình Thần chết ở trên tay ngươi.
Bạch sư đệ rất không tầm thường nha!
– Ta cũng rất muốn Mâu Kình Thần chết ở trên tay ta nhưng mà thực lực không đủ! Nói ra cũng không sợ mọi người chê cười, ta trở về vì bị Mâu Kình Thần đánh cho thương nặng, suýt nữa mất mạng.
Bạch Nhạc lắc đầu, xấu hổ giải thích.
– Ồ?
Vệ Phạm Dạ chậm rãi nói:
– Đúng rồi! Ta nghe Mâu Kình Thần chết ở trên tay Yến Bắc Thần… Trước đây, Mâu Kình Thần và Yến Bắc Thần đánh một trận, Bạch sư huynh cũng ở đó à?
– Nói ra thật xấu hổ! Trước đó ta bị Mâu Kình Thần đánh trọng thương, nhìn thấy Yến Bắc Thần đuổi theo ra tay với Mâu Kình Thần, ta trực tiếp trốn luôn.
Chuyện sau cũng là sau này mới biết được.
Bạch Nhạc vẫn không nhanh không chậm giải thích.
– Bạch sư huynh gặp nạn, Yến Bắc Thần đúng lúc xuất hiện giải vây… Cái này e là hơi đúng lúc quá nhỉ?
Vệ Phạm Dạ nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nhàn nhạt nói:
– Hay là giữa Bạch sư đệ và Yến Bắc Thần có quan hệ gì không muốn người ta biết?
– Vệ sư huynh cứ nói đùa! Ban đầu ở Thanh Châu, ta từng giao thủ với Yến Bắc Thần.
Trước đó Huyết Ảnh Ngoa cũng là hắn cướp đi trong tay ta… Chúng ta có thể có quan hệ gì?
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, lắc đầu nói:
– Nếu Vệ sư huynh không tin, có thể tùy tiện hỏi người ta.
Việc này, ban đầu ở Thanh Châu, ai ai cũng biết.
Liên tiếp thăm dò không có kết quả, Vệ Phạm Dạ vẫn phải tạm ngừng đề tài này:
– Như vậy, là ta nghĩ sai rồi! Nhưng ta lại nghe nói, kiếm đạo của Bạch sư đệ xuất chúng, thậm chí còn có thể một thân một mình bố trí Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Không biết Bạch sư đệ có thể để cho ta mở mang kiến thức một chút không?
Chương 949: Đây là tự tin đến đâu chứ?
Vệ Phạm Dạ đột nhiên nói câu này, cũng dọa cho tất cả mọi người giật mình.
Bản thân Vệ Phạm Dạ đã là đệ nhất thiên kiêu Duyện Châu, bây giờ mượn Thất Thải Tiên Liên trọng tố thân thể càng đã bước vào Tinh Cung hậu kỳ.
Dù cho so với những đệ tử chân truyền thiên tông kia, sợ là cũng coi như nhân tài kiệt xuất.
Thân phận như vậy, lại đột nhiên khiêu chiến Bạch Nhạc là việc cực không bình thường.
Hơn nữa, phải biết hiện tại Vệ Phạm Dạ đến Thanh Châu, đến Thất Tinh Tông thì là khách.
Mà Bạch Nhạc là khách khanh của Thất Tinh Tông, lại đã sớm đạt thành hiệp nghị sẽ lấy thân phận Thất Tinh Tông tham dự đại hội Đạo Môn, tất nhiên coi như nửa chủ nhân.
Lấy khách lấn chủ, đây là không để ý cấp bậc lễ nghĩa.
Lấy thân phận Vệ Phạm Dạ không có lý nào không rõ đạo lý này.
Nhưng hắn lại vẫn làm như thế, cũng chỉ có thể tỏ rõ hắn địch ý với Bạch Nhạc, đã vượt qua ràng buộc cấp bậc lễ nghĩa.
Điều này rất không có đạo lý, cũng không thể không để cho người ta suy nghĩ sâu xa.
Trong lúc nhất thời, vẻ mặt mọi người trong điện đều khác nhau, nghiễm nhiên một bộ trăm sắc thái dân gian.
Âm thầm thu những sắc thái này vào trong lòng, Bạch Nhạc cũng nhờ vào đó thăm dò tình huống.
Chuyện Vệ Phạm Dạ hoài nghi mình, bây giờ chỉ sợ cũng chỉ có một mình hắn biết.
Cho dù là Trần Kiếm Phong và Tiền Thụy có lẽ cũng không rõ lắm, còn về phần người Thất Tinh Tông thì càng không biết ý đồ của Vệ Phạm Dạ.
Đối với Bạch Nhạc, đây là một chuyện tốt.
Bởi vì rõ ràng Vệ Phạm Dạ không có bất kỳ chứng cớ nào.
Thậm chí ngay cả chính hắn cũng không dám trăm phần trăm xác định mình là Yến Bắc Thần.
Những thứ nói ra thì dài dòng, nhưng trên thực tế cũng chỉ là chuyện một ý nghĩ chợt lóe mà thôi.
– Vệ sư huynh nói đùa rồi.
Chút thủ đoạn ấy của ta, nào dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Vệ sư huynh.
Bạch Nhạc lắc đầu, nở nụ cười nhưng lại không chút do dự từ chối khiêu chiến của Vệ Phạm Dạ.
Hiện tại Vệ Phạm Dạ đã bước vào Tinh Cung hậu kỳ, cho dù là Vệ Phạm Dạ trước đây, dưới thân phận tình huống có Côn Ngô Kiếm ở đây lại không thể dùng, không thể bại lộ, Bạch Nhạc căn bản không thắng được.
Huống chi, bây giờ chuyện hắn cũng không muốn sớm lộ ra chuyện hắn đã bước vào Tinh Cung trung kỳ.
Dù sao, hắn đột phá thực sự quá nhanh.
Nếu không nhờ Cực Hàn Băng Hoa, hắn cũng không thể đột phá nhanh như vậy.
Cũng dựa vào Tinh Cung biến mất phân nửa, Bạch Nhạc mới có thể miễn cưỡng che giấu khí tức.
Nhưng loại tình huống này, một khi chân chính giao thủ thì rất có thể bị người ta nhìn ra mánh khóe.
Huống chi, Bạch Nhạc cũng mơ hồ hiểu ý đồ của Vệ Phạm Dạ!
Nếu như ký ức của hắn đối với Quảng Hàn Thiên Cung đã mờ nhạt, thế thì lần nữa giao thủ cùng mình cũng là cách nhanh nhất lấy lại những ký ức mờ nhạt kia.
Dù sao, trước đây vì chém giết Vệ Phạm Dạ, Bạch Nhạc cũng đã lấy hết toàn lực, rất nhiều vết tích ra chiêu, căn bản không có khả năng biến mất.
– Nghe tiếng Vệ sư huynh đã lâu, không biết ta có may mắn được Vệ sư huynh chỉ điểm vài chiêu?
Cũng ngay lúc đó, một bóng dáng quen thuộc từ ngoài điện bước vào, vừa mở miệng đã giúp Bạch Nhạc giải vây.
Hà Tương Tư!
Cho dù đã lâu không gặp, nhưng đối với giọng nói này, Bạch Nhạc lại cực kỳ quen thuộc.
Hắn đưa mắt ra ngoài cửa nhưng trong lòng thì ấm áp.
Tính khí Hà Tương Tư vốn cũng không thích nhiều chuyện, đang yên đang lành đương nhiên sẽ không đơn giản đi trêu chọc Vệ Phạm Dạ.
Bây giờ vừa mở miệng đã muốn động thủ với Vệ Phạm Dạ, dụng ý tất nhiên không nói cũng rõ.
– Hà sư tỷ!
Nhìn Hà Tương Tư, Bạch Nhạc nhỏ giọng gọi.
Dáng vẻ Hà Tương Tư vẫn không khác gì lần đầu gặp gỡ.
Nhưng có lẽ là vì thực lực tăng cao, lúc này trên người Hà Tương Tư càng thêm vài phần tự tin và linh vận, có vẻ càng xuất sắc.
Mỹ nữ cho dù là ở đâu đều sẽ làm người khác chú ý, Hà Tương Tư ra mặt lập tức hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
Cho dù là Vệ Phạm Dạ, nhìn thấy Hà Tương Tư cũng không khỏi nhìn thêm vài cái.
Mỹ nữ đơn thuần không tính là gì, nhưng tướng mạo xuất chúng còn có thực lực cường đại thì vô cùng không dễ dàng.
Cho dù ai nhìn Hà Tương Tư cũng đều không khỏi hai mắt tỏa sáng.
Nhưng trong nháy mắt Vệ Phạm Dạ cũng hiểu ra ý nghĩa của việc Hà Tương Tư mở miệng vào lúc này.
Vệ Phạm Dạ khẽ nhíu mày vốn muốn từ chối lại lập tức nuốt về, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Không biết vị sư muội này xưng hô như thế nào?
– Hà Tương Tư!
Nhìn Vệ Phạm Dạ, Hà Tương Tư bình tĩnh trả lời.
Vệ Phạm Dạ khẽ vuốt cằm, ung dung nói:
– Hà sư muội đã có nhã hứng, tất nhiên ta phụng bồi.
Như vậy đi… Ta đứng ở chỗ này không động, Hà sư muội cứ việc ra tay.
Nếu có thể buộc ta di động một bước thì coi như ta thua.
– Cái này sợ là không ổn đâu.
Nơi này là chủ điện Thất Tinh Tông, nếu như đánh đến nơi này hỗn loạn thì còn ra thể thống gì.
Cũng không đợi Hà Tương Tư trả lời, Dương Bằng đã chen lời.
Lấy tính khí quần là áo lượt kia của hắn, tất nhiên không phải thật sự tiếc đối phương chiến đấu làm hỏng chủ điện, mà là tìm một cái cớ ngăn cản Hà Tương Tư ra tay.
Chương 950: Ngươi vênh váo, thế thì đã sao?
Thanh Châu đệ tử đối với chuyện Duyện Châu cũng không quen thuộc tất nhiên cũng không quá hiểu sự khủng bố của Vệ Phạm Dạ.
Nhưng hắn đã nhận được tin từ Tinh Hà lão tổ, biết rõ Vệ Phạm Dạ lợi hại.
Nếu có thể so chiêu một chút thì trong toàn bộ đồng bối Thất Tinh Tông, sợ cũng chỉ có Bạch Nhạc có phần thực lực này! Mặc dù Hà Tương Tư không yếu nhưng căn bản cũng không đủ nhìn.
Nhưng cho dù là Dương Bằng cũng vẫn coi thường sự tự tin của Vệ Phạm Dạ.
Vệ Phạm Dạ không có bất kỳ do dự nào, tùy ý nói:
– Dương sư đệ nói đùa rồi! Vệ mỗ là khách, đâu có đạo lý đánh hư đồ của chủ nhà.
Nếu như tổn thương bất kỳ vật gì trong chủ điện, tất nhiên cũng tính là ta thua.
Vênh váo!
Nhìn Vệ Phạm Dạ làm ra vẻ, cho dù là Bạch Nhạc cũng không nhịn được chửi thầm.
Dáng vẻ đẹp còn hết lần này tới lần khác vênh váo như vậy, đây là làm gì? Cho rằng mình thật sự là thánh?
– Đã như vậy, Hà Tương Tư lĩnh giáo cao chiêu của Vệ sư huynh!
Nếu như ngay từ đầu Hà Tương Tư chỉ muốn giải vây cho Bạch Nhạc, bây giờ nghe thế, thì nàng cũng không thể nhẫn nại.
Coi nhau là gì chứ? Thân hình không động, còn cam đoan, tuyệt đối không tổn hại bất kỳ vật gì trong chủ điện.
Đây là coi thường người ta đến đâu chứ?
– Hà sư tỷ!
Bạch Nhạc không nhịn được bước ra một bước, nhìn Hà Tương Tư chậm rãi lắc đầu.
Mặc dù Hà Tương Tư đã bước vào Tinh Cung, nghĩ cũng biết thực lực tất nhiên không tầm thường.
Nhưng Bạch Nhạc cũng rất rõ Vệ Phạm Dạ lợi hại.
Hắn biết rõ một trận chiến này Hà Tương Tư không thắng nổi.
– Yên tâm đi! Ta cũng chỉ lãnh giáo một chút thủ đoạn của Vệ sư huynh.
Nói vậy mặc dù không địch lại, Vệ sư huynh cũng sẽ không thương tổn được ta.
Hà Tương Tư cười khẽ, tùy ý nói.
Tính khí Hà Tương Tư cho tới bây giờ không phải là loại nữ nhân nhu thuận.
Nàng làm việc rất có chủ kiến.
Cho dù là Bạch Nhạc cũng không thể làm ảnh hưởng đến quyết định của nàng.
Việc tới mức này, nàng đã không thể không ra tay.
– Hà sư muội nói rất đúng.
Nếu làm Hà sư muội bị thương, cũng tính là ta thua!
Thấy phản ứng của Bạch Nhạc, Vệ Phạm Dạ mỉm cười lần nữa nói.
Một câu này nói ra càng làm cho tất cả mọi người líu lưỡi.
Được rồi! Còn chưa bắt đầu động thủ đâu, cũng đã cho mình nhiều hạn chế trước như vậy rồi.
Đây là phải có bao nhiêu tự tin mới làm được?
Bạch Nhạc hơi nheo mắt lại, có thể cảm nhận được hành động lần này của Vệ Phạm Dạ phen, mục tiêu cũng vẫn là hắn.
Cho dù là tiếp nhận khiêu chiến của Hà Tương Tư hay là vênh váo làm ra vẻ, chẳng qua đều muốn nhắm vào hắn mà thôi.
Hà Tương Tư thay hắn giải vây, Vệ Phạm Dạ bèn thuận thế nhận khiêu chiến.
Hơn nữa hết sức khiêu khích, chính là muốn ép hắn tiếp chiến thay Hà Tương Tư.
Nhưng trong lòng Bạch Nhạc thầm cười nhạt một cái, không nhúc nhích chút nào.
Phép khích tướng ngây thơ này cũng muốn có hiệu quả, chẳng lẽ coi hắn là đứa trẻ ba tuổi à?
– Vệ sư huynh, mời!
Hà Tương Tư cũng không khỏi chán nản, tự tay làm thủ thế mời.
Nàng rung cổ tay, một cái dây lửa lập tức tới tay.
Hỏa diễm hung mãnh ở trong tay Hà Tương Tư lại có vẻ cực kỳ ngoan ngoãn không chút gợn sóng.
– Khống chế lửa rất tốt! Hà sư muội, mời!
Vệ Phạm Dạ mỉm cười, thân hình không động, tùy ý phê bình.
Tư thế kia nơi phải tỷ thí, rõ ràng là đang chỉ điểm cho tiểu bối.
Tượng đất còn có ba phần tính tình, bị Vệ Phạm Dạ khinh thường như vậy, Hà Tương Tư sao còn nhịn được.
Nàng khẽ đảo cổ tay, dây lửa ngang trời xuất kích, trực tiếp đánh về phía Vệ Phạm Dạ.
Hà Tương Tư vừa ra tay đã lộ ra thực lực.
Mặc dù nàng mới bước vào Tinh Cung Cảnh nhưng rất hiển nhiên, Hà Tương Tư đã cực kỳ thành thạo đối với khống chế lực lượng, hoàn toàn không phải cường giả Tinh Cung sơ kỳ bình thường có thể so sánh.
Có thể nói, chỉ dựa vào thuật khống chế lửa, Hà Tương Tư đã không hổ danh thiên tài.
Dù cho là Bạch Nhạc cũng không khỏi khen thầm một tiếng.
Nếu như đổi lại là hắn trước khi bước vào Quảng Hàn Thiên Cung, dưới tình huống không bại lộ thân phận, chỉ sợ cũng rất khó ứng phó công kích của Hà Tương Tư.
Nhưng mà lúc này Hà Tương Tư lại phải đối mặt với Vệ Phạm Dạ.
Đối mặt với dây lửa cuốn qua, thậm chí ngay cả kiếm Vệ Phạm Dạ cũng không rút ra, cứ như vậy xòe bàn tay ra, ngón tay chập lại làm kiếm, thong thả điểm một cái!
Cái điểm này dường như cũng không chạm đến thế lửa nhưng kiếm khí trên đầu ngón tay lại vừa đúng điểm vào phía trên dây lửa.
Rõ ràng không có bao nhiêu lực lượng nhưng lại mạnh mẽ đánh tan dây lửa trước mặt.
Một đòn này làm cho tất cả mọi người ở đây biến sắc.
Luận thực lực, Hà Tương Tư cũng không được coi là mạnh.
Người ở đây, không tính Dương Bằng, cho dù là trưởng lão Thất Tinh Tông hay là Trần Kiếm Phong hoặc là Tiền Thụy đều xem như là cao thủ Tinh Cung Cảnh.
Muốn thắng được Hà Tương Tư, cũng không khó, nhưng nếu nói hời hợt phá hỏng công kích của Hà Tương Tư thì ở đây không có mấy người dám nói có thể làm được.
Cái này không chỉ yêu cầu thực lực cường đại, quan trọng hơn là lý giải đối với kiếm đạo, khống chế hoàn mỹ đối với lực lượng cùng với phán đoán thời cơ chuẩn xác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Hắc Ám Phong Thần Ký [Dịch] Hắc Ám Phong Thần Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Hac-Am-Phong-Than-Ky-Nga-Vi-Tru-Vuong-Chi-Ngao-Khieu-Phong-Than.jpg)







