1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 51 : Tuyệt vọng … trong gang tấc (c501-c510)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 51 : Tuyệt vọng … trong gang tấc (c501-c510)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 501: Tuyệt vọng … trong gang tấc

Hơi ngớ, Ngô Tuyết Tùng nghi hoặc hỏi:

– Chẳng phải Lam tiên sinh từng nói qua, tử khí trong lăng tẩm rất nặng, sao không mở ra ngay lúc giữa trưa, mượn ánh mặt trời chói chang để xua tan tử khí?

– Nếu là phát động sát trận bình thường, tự nhiên phải làm như vậy, nhưng mà… Nếu điện hạ khắc ý chọn lựa thời gian, há chẳng phải vô duyên vô cớ khiến người sinh nghi?

Lắc đầu, trung niên trầm giọng đáp:

– Giờ tý, sát khí nặng nhất, lúc đó, nếu có người bất hạnh xúc phát sát trận, khiến cho sát trận tự động mở ra… Liền chưa hẳn có ai phát hiện ra dị dạng.

– Một khi sát trận phát động, chuyện điện hạ biết Thanh Vương bí tàng tất khó mà qua mắt được bọn Tinh Hà lão tổ! Nhưng chí ít, không thể để người khác biết, là chúng ta chủ động mở ra sát trận, như vậy mới có dư địa để quay vần.

Nghe được lời này, Ngô Tuyết Tùng khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Dù phát động sát trận vào ban đêm, uy lực sát trận sẽ càng lớn, cũng sẽ chết càng nhiều người, nhưng đến cái lúc này, hắn đã không quản được quá nhiều.

Tiêu tốn một canh giờ, Bạch Nhạc tỉ mỉ kiểm tra khắp một lượt toàn bộ Thanh Vương Điện, song vẫn không phát hiện bất kỳ dị thường nào

Phảng phất như trọn cả đại điện đều trống rỗng, chỉ có mỗi một manh mối là Thanh Vương Kiếm treo trên long ỷ.

Trầm mặc khoảnh khắc, cuối cùng Bạch Nhạc đi tới trước long ỷ.

Dù biết rõ có nguy hiểm, nhưng giờ đã không còn lựa chọn nào khác, bản thân Bạch Nhạc nhất thời có lẽ không sao, nhưng tình hình Tô Nhan lại gần như mỗi thời mỗi khắc đều chuyển biến xấu, nếu cứ tiếp tục kéo dài thế này, đợi khi Tô Nhan triệt để biến thành binh dũng, sợ rằng hết thảy liền khó mà vãn hồi.

Trong mắt chớp qua tinh mang, Bạch Nhạc đột ngột giơ tay lên, trực tiếp nắm tới Thanh Vương Kiếm.

Vù vù!

Tích tắc, một mạt kiếm khí khủng bố đột nhiên bạo phát, trực tiếp chém tới mi tâm Bạch Nhạc.

Cũng may Bạch Nhạc sớm đã đề cao cảnh giác, nháy mắt khi vừa nhận thấy nguy hiểm liền lập tức nghiêng người tránh né, mà lấy tốc độ phản ứng khủng khiếp của Thông Thiên Ma Thể, đạo kiếm khí vẫn gần như chém sát qua khuôn mặt Bạch Nhạc.

Kỳ quái hơn là, luồng kiếm khí đó không chém trúng Bạch Nhạc, bay ra không đến ba thước liền chợt tiêu tán, căn bản không tạo thành chúng ảnh hưởng nào lên đại điện.

Khăng khăng Bạch Nhạc có thể cảm nhận được, luồng kiếm khí vừa rồi cực kì khủng bố.

Ánh mắt lấp lánh, Bạch Nhạc lần nữa chộp tới Thanh Vương Kiếm, lần này sớm có phòng bị, kiếm khí vừa tập kích, Bạch Nhạc liền nện ra một quyền!

Oanh!

Thông Thiên Ma Công toàn lực bạo phát, một quyền này cường hành nện lên luồng kiếm khí kia, kiếm khí bị đánh tan, chỉ là cùng lúc đó trên nắm tay Bạch Nhạc cũng đột nhiên xuất hiện một vết thương sâu tận xương, máu tươi tràn ra, nhưng còn chưa rơi lên Thanh Vương Kiếm thì đã bị một mạt thanh quang hất văng.

Nhìn vết thương trên tay, Bạch Nhạc không khỏi kinh hãi biến sắc!

Phải biết, hắn đã tu luyện Thông Thiên Ma Thể tới cảnh giới thối cốt , bình thường đừng nói là một luồng kiếm khí, dù là cường giả Linh Phủ đỉnh phong cầm kiếm chém lên tay cũng chưa hẳn thương tổn được tới Bạch Nhạc.

Nhưng Thanh Vương Kiếm lại gần gần chỉ bằng một luồng kiếm khí liền trực tiếp khiến hắn bị thương, uy lực như thế, sao Bạch Nhạc có thể không kiêng sợ cho được.

Thần kiếm có linh, không được đến thừa nhận mà muốn cường hành thu lấy, thực sự quá khó.

Đừng nói với chút thực lực bây giờ, thậm chí Bạch Nhạc hoài nghi, dù bước đến Tinh Cung Cảnh, sợ rằng cũng căn bản không cách nào cường hành thu lấy.

Trong mắt chớp qua hàn ý, trong lòng hạ quyết định, trở tay, Côn Ngô Kiếm lần nữa được tế ra.

Khẽ giơ tay lên, Bạch Nhạc vung kiếm trực tiếp chém tới.

Vô luận Thanh Vương Kiếm mạnh đến đâu, Bạch Nhạc cũng tin tưởng, tuyệt đối không bằng được Côn Ngô Kiếm.

Côn Ngô Kiếm vừa tế ra, tích tắc, trọn đại điện phảng phất như đều vì đó run lên, chỉ chớp mắt, trên Thanh Vương Kiếm lóe lên quang mang, Thanh Vương Kiếm vốn đang nằm im chợt xuất vỏ, đón lấy Côn Ngô Kiếm chém xuống.

Đinh!

Nháy mắt, kiếm phong giao kích, Bạch Nhạc lập tức cảm nhận được một luồng kiếm ý khủng bố như bài sơn đảo hải đánh thẳng tới, thậm chí căn bản không kịp làm ra phản ứng, cả người trực tiếp bị đánh bay, quăng mạnh xuống đất.

Côn Ngô Kiếm cũng theo đó bay về lại trong thần hồn Bạch Nhạc.

Phốc!

Phun ra một búng máu, Bạch Nhạc chợt cảm thấy có một cỗ lực lượng kinh khủng đang xâm nhập cơ thể mình, chỉ mấy nhịp thở, cả người liền chợt cứng ngắc, làn da lộ ra một tầng màu xám trắng.

Giống hệt dị trạng trên người Tô Nhan.

Trong lòng kinh hãi, Thông Thiên Ma Công điên cuồng vận chuyển, phải đến một khắc đồng hồ sau, Bạch Nhạc rốt cục mới hóa giải được luồng khí tức kinh khủng kia, khiến cho thân thể khôi phục bình thường, nhưng mà Thông Thiên ma khí trong Tử Phủ cũng gần như bị tiêu hao không còn, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng.

Thực sự cảm nhận được luồng khí tức xâm thực kia, Bạch Nhạc rốt cục mới ý thức được đó là cái gì.

Đó là tử khí thuần khiết, phá hủy hết thảy sinh cơ trong cơ thể, hóa đá chỉ là một loại trạng thái biểu hiện ra bên ngoài mà thôi.

Luồng tử khí này cực kỳ quỷ dị, bên trong cất chứa một loại khí tức tàn nhẫn mà điên cuồng.


Chương 502: Tuyệt vọng … trong gang tấc (2)

Nháy mắt, Bạch Nhạc lập tức hồi thần, đây mới thực sự là lực lượng thuộc về Thanh Vương.

Mà loại lực lượng này, căn bản không phải công pháp huyền môn, mà là ma công chân chính!

Nói cách khác, vị Thanh Vương kia căn bản không phải người trong chính đạo, mà là một vị tông sư ma đạo!

Lúc này hồi tưởng lại lời Ngô Tuyết Tùng nói khi trước, trong lòng Bạch Nhạc càng thêm kinh ngạc.

Ngô Tuyết Tùng vốn là hoàng tử Đại Càn Vương Triều, lại trăm phương ngàn kế muốn thu lấy Thanh Vương bí tàng, được đến Thanh Vương Kiếm, tự nhiên không khả năng ngay cả Thanh Vương là ma tu đều không biết.

Như vậy giải thích duy nhất chính là, vì Thanh Vương truyền thừa, Ngô Tuyết Tùng sớm đã chuẩn bị sẵn sàng phản bội Tiên Du Kiếm Cung!

Đổi thành người khác chưa hẳn đã có lá gan này, nhưng Ngô Tuyết Tùng lại khác!

Hắn vốn là Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều, một khi được đến Thanh Vương truyền thừa liền có thể trực tiếp được phong Thanh Vương, thực sự trở thành Vương của Đại Càn Vương Triều!

Phải biết, thiên hạ này tuy lấy chính đạo làm đầu, nhưng Đại Càn Vương Triều chính là ngoại lệ duy nhất.

Hoàng quyền trên hết, ở trong mắt Đại Càn Vương Triều, căn bản không phân thành chính đạo hay ma tu gì cả, loại lực lượng nào có thể giúp cho bọn hắn củng cố hoàng quyền, bọn hắn liền nguyện ý tu luyện loại công pháp đó!

Mấy năm qua, mặc dù bởi vì ma đạo bị Đạo Lăng Thiên Tông áp chế, trong hoàng thất Đại Càn đã hiếm có người tu hành ma công, song không phải là hoàn toàn không có.

Trên thực tế, Ung Châu do Đại Càn Vương Triều khống chế cũng là nơi duy nhất trong chín châu mà ma tu có thể quang minh chính đại xuất hiện.

Dù là Đạo Lăng Thiên Tông, do nguyên nhân nào đó, đối cái điều này cũng phải ngấm ngầm mặc nhận.

Như thế, mặc dù Ngô Tuyết Tùng phản bội Tiên Du Kiếm Cung, nhưng lấy thân phận Thanh Vương của hắn, chỉ cần trả ra một ít đại giá liền đủ để hóa giải lửa giận từ Tiên Du Kiếm Cung.

Bản thân điều này kỳ thực không có gì, Ngô Tuyết Tùng là đệ tử Tiên Du Kiếm Cung hay Thanh Vương Đại Càn Vương Triều đều chẳng liên quan gì tới Bạch Nhạc cả.

Nhưng như vậy đồng nghĩa với, ngay từ mới đầu, những lời Ngô Tuyết Tùng nói với Bạch Nhạc đều là dối trá.

Cái gì mà Tiên Du Kiếm Cung mới là chốn đi về thích hợp nhất của Bạch Nhạc, hết thảy đều là nói nhảm bậy bạ, sự thực là, rất có thể ngay từ đầu Ngô Tuyết Tùng đã sẵn sàng tính toán diệt khẩu!

Nghĩ rõ ràng điểm này, Bạch Nhạc càng không rét mà run!

Người như thế, tâm cơ lại quá thâm trầm, nếu không phải gặp được quá nhiều ngoài ý trong lăng tẩm Thanh Vương, trong lòng Bạch Nhạc sớm có lưỡng lự, sợ rằng đến chết đều không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ là… Dù nghĩ thông lại đã sao?

Ngay cả tay cầm Côn Ngô Kiếm đều không thể lay động Thanh Vương Kiếm, Bạch Nhạc còn cách gì nữa đây.

Đương nhiên, thế không có nghĩa Côn Ngô Kiếm không bằng Thanh Vương Kiếm, mà là bởi vì Côn Ngô Kiếm nhận chủ, bây giờ ở trong tay Bạch Nhạc căn bản không vung ra được uy lực chân chính, mà Thanh Vương Kiếm lại là trung tâm khống chế toàn bộ Thanh Vương Điện, thậm chí là toàn bộ lăng tẩm Thanh Vương, có thể triệt để triển hiện ra hết uy lực.

Rõ ràng tìm được then chốt, thậm chí Bạch Nhạc có thể đoán được, chỉ cần hủy diệt Thanh Vương Kiếm, liền có thể phá hỏng toàn bộ đại trận trong lăng tẩm Thanh Vương, rời khỏi Địa Cung.

Nhưng mà… Thanh Vương Kiếm gần trong gang tấc, ngươi lại không cách nào làm gì được nó.

Dù là Bạch Nhạc, khắc này đều không khỏi sinh ra mấy phần tuyệt vọng.

Tay nắm bình ngọc chứa hồn huyết của Ngô Tuyết Tùng, Bạch Nhạc đã đứng ở đó gần nửa canh giờ.

Chỉ dựa vào lực lượng bản thân, căn bản không cách nào lay động Thanh Vương Kiếm, càng không cách nào rời khỏi lăng tẩm Thanh Vương.

Bây giờ đối với Bạch Nhạc mà nói, muốn rời đi, tựa hồ chỉ có một cách duy nhất, đó chính là dùng hồn huyết trong tay, làm theo Ngô Tuyết Tùng phân phó, nhỏ hồn huyết lên Thanh Vương Kiếm, như thế liền có thể khiến cho Thanh Vương Kiếm nhận chủ, mượn tay Ngô Tuyết Tùng rời khỏi chỗ này.

Còn về đợi khi Ngô Tuyết Tùng được đến Thanh Vương Kiếm, liệu có diệt khẩu hay không, có nảy sinh nguy hiểm khác hay không, giờ tựa hồ đã không cố được quá nhiều.

Tô Nhan ở ngay bên ngoài, hơn nữa tình hình càng lúc càng chuyển biến xấu.

Chính như câu uống độc giải khát, đến thời khắc sống còn, dù biết rõ đặt trước mặt là ly rượu độc, lại cũng chỉ còn cách trước uống vào rồi tính.

Nghĩ đến hứa hẹn với Tô Nhan, Bạch Nhạc hạ quyết định, ngón tay đẩy ra nắp bình, lần nữa bước tới Thanh Vương Kiếm.

Nhưng mà, ngay chớp mắt khi Bạch Nhạc đi tới bên cạnh long ỷ, một trận chấn động kịch liệt chợt ập tới, phảng phất như địa chấn trời long đất lở, trọn cả Thanh Vương Điện, không, phải nói là trọn cả lăng tẩm Thanh Vương đều theo đó run rẩy.

Ùng ùng!

Nháy mắt, toàn bộ thông đạo dưới lòng đất đột nhiên sụp xuống, nơi cửa vào Địa Cung bỗng chợt bốc lên một mạt quang mang màu xanh ghê rợn, xuyên thấu tầng tầng trở ngại, trực tiếp vút lên trời cao!

Từ khoảnh khắc mạt thanh quang kia xuất hiện, đến chiếu rọi cả phiến tinh không, vẻn vẹn chỉ trong không đến ba nhịp thở ngắn ngủi!


Chương 503: Bóc mở sát trận

Tức thì, toàn bộ phủ thành chủ chợt sụp xuống, thậm chí không ít hạ nhân còn đang trong giấc mộng, chưa kịp thức tỉnh, liền trực tiếp bị phòng ốc đổ sập vùi lấp!

Nhưng mà, đấy gần gần mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Thoáng chốc, mặt đất trong khắp Thanh Châu Thành đều theo đó run rẩy, vô số người đang ngủ bị thức tỉnh, hốt hoảng chạy trốn ra ngoài.

Nhưng dù thế, số có thể chạy thoát đi được chỉ là một phần rất nhỏ, đại đa số người gần như chớp mắt liền bị phòng ốc sụp xuống đè chết!

Lúc vừa bắt đầu, phản ứng đầu tiên của chúng nhân chính là địa chấn, hay còn được gọi là địa long lật người.

Thiên tai như thế tuy không thường thấy, song rốt cục vẫn có nghe qua.

Nhưng mà, tiếp sau đó, một mạt thanh quang vút thẳng lên trời cao từ bên ngoài phủ thành chủ lại rõ ràng nói cho tất cả mọi người, chuyện này hoàn toàn không phải là địa long lật người liền có thể giải thích.

Gần như chỉ trong không đến một nén hương, trong đám người vốn may mắn trốn ra được kia, đại bộ phận đều đột nhiên chuyển màu xám trắng, rất nhanh liền té đất chết đi, rất nhanh, thảm trạng tương tự liền lan tràn hơn nửa Thanh Châu Thành.

Tu hành giả gửi thân trong Thanh Châu Thành cơ hồ vừa cảm nhận được nguy hiểm liền tức tốc chạy ra ngoài.

Cùng lúc, động tĩnh ở Thanh Châu Thành rốt cục cũng kinh động cao thủ các tông, cơ hồ ngay lập tức liền có cường giả Tinh Cung Cảnh chạy tới Thanh Châu Phủ.

Bay giữa trời, trong mắt Ngô Tuyết Tùng chớp qua một tia hờ hững, cúi đầu quan sát chúng sinh!

Chỉ trong thoáng chốc ngắn ngủi, trong toàn Thanh Châu Thành đã chết đi gần mười vạn người, hơn nữa con số này còn không ngừng tăng lên, thậm chí tỉ lệ tử vong đã sánh ngang với thời điểm huyết tế Thanh Châu khi trước.

Sát trận mở ra, bản thân điều này liền nhất định phải trả ra đại giá.

– Điện hạ, sát trận đã kích phát, ngài nên ra tay cứu người.

Yên ắng lui trở về bên người Ngô Tuyết Tùng, Lam tiên sinh nhẹ giọng nói.

Mặc dù sát trận vốn là do bọn hắn kích phát, nhưng lúc này lại thế nào cũng không thể nhận, nhất định phải giả bộ không biết vì sao sát trận lại bị kích phát, chí ít trước khi lấy được Thanh Vương Kiếm, trở thành Thanh Vương đời tiếp theo, Ngô Tuyết Tùng tuyệt không thể lộ ra nửa điểm manh mối, bằng không, kết cục chờ đợi hắn tất sẽ là đả kích tàn khốc nhất từ phía chính đạo.

– Yên tâm đi!

Khẽ gật đầu, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng đáp, trước khi kích phát sát trận, hắn sớm đã nghĩ tới chuyện này, hơn nữa cũng đã làm tốt chuẩn bị.

Vù vù!

Tích tắc, một tiếng kiếm rền vang, Ngô Tuyết Tùng tức tốc bay lên giữa trời, giơ tay lên, tế ra Tiên Du Kiếm Trận, bản thân càng là thủ ở bên trong, trực tiếp vung kiếm chém tới đạo thanh mang giữa trời.

– Phá cho ta!

Sát na đó, tất cả người trong Thanh Châu Thành đều thấy được rõ ràng cảnh này, mặc dù đang lúc nửa đêm, nhưng dưới ánh trăng, cảnh tượng Ngô Tuyết Tùng đứng giữa trời, hung hãn không sợ chết, vung kiếm ngăn trở phiến thanh mang kia khuếch tán vẫn khắc sâu trong lòng chúng nhân.

Nhất thời, thậm chí có không ít bách tính Thanh Châu Thành quỳ xuống, khấu tạ vị phủ chủ Thanh Châu này.

….

Thoáng chốc, ba bóng người đồng thời xuất hiện trên không trung Thanh Châu Phủ, chớp mắt, ba người đồng thời ra tay, gần gần chỉ mấy nhịp thở, phiến thanh mang kia liền bị cường hành áp chế.

Tinh Hà lão tổ, Huyết Ảnh Ma Quân, Tử Dương Chân Nhân!

Đối với người khác mà nói, chạy tới Thanh Châu Thành không phải chuyện dễ dàng, nhưng đối với ba vị lão tổ này, chẳng qua chỉ chớp mắt liền đã tới nơi.

– Tử khí thật nồng đậm, đây là… lăng tẩm Thanh Vương? !

Người còn đang giữa trời ra tay áp chế tử khí, trong đầu Tinh Hà lão tổ lại đột nhiên chớp qua một ý niệm đáng sợ, nhịn không được kinh hô thành tiếng.

Đến cấp độ như Huyết Ảnh Ma Quân và Tử Dương Chân Nhân, chỉ cần một câu nhắc nhở liền đủ khiến bọn hắn kịp có phản ứng, mặc dù bản thân bọn hắn chưa hẳn đã biết quá rõ về chuyện Thanh Vương.

Tử khí nồng nặc như vậy, lại phát ra từ trong Thanh Châu Phủ, sát trận vừa mở liền gần như hủy diệt quá nửa Thanh Châu, chỉ cần hơi chút trầm tư suy nghĩ liền có thể đoán được, việc này tất có liên quan tới chuyện Thanh Vương trước đây.

Then chốt nhất là, ai cũng rõ ràng, lăng tẩm Thanh Vương sẽ không vô duyên vô cớ bị kích phát, trừ phi… Có người động chạm cơ quan.

– Ngô Tuyết Tùng, việc này ngươi giải thích thế nào?

Bước ra trước một bước, Tinh Hà lão tổ lành lạnh chất vấn.

– Gặp qua ba vị lão tổ!

Cục diện được khống chế, Ngô Tuyết Tùng cũng theo đi qua, từ xa xa liền đã trực tiếp khom lưng hành lễ.

– Ngô Tuyết Tùng, thân là phủ chủ Thanh Châu Phủ, việc này lại xảy ra ngay trong phủ thành chủ của ngươi.

Ngươi đừng nói không biết tình hình đấy nhé?

Lạnh lùng nhìn Ngô Tuyết Tùng, Tinh Hà lão tổ trầm giọng hỏi.

Sát na đó, cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của Tinh Hà lão tổ, sắc mặt Ngô Tuyết Tùng không khỏi tái nhợt, cơ hồ tưởng muốn lập tức quỳ sụp xuống nói thẳng hết thảy với Tinh Hà lão tổ, nhưng thoáng kích động này chỉ hiện lên trong nháy mắt liền khôi phục bình thường.

– Không dám giấu giếm lão tổ, ta quả thực đã sớm phát giác được dưới đất có thể là lăng tẩm Thanh Vương… Chỉ là, lại không ngờ, sát trận đột nhiên mở ra, còn mong lão tổ minh giám!


Chương 504: Đạt thành ăn ý

Hơi hơi khom lưng, Ngô Tuyết Tùng hạ xuống trước mặt Tinh Hà lão tổ, thấp thỏm hồi đáp.

– Nói, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Ánh mắt hơi lạnh, Tử Dương Chân Nhân trầm giọng chất vấn.

Tựa hồ bị thảm kịch hiện thời của Thanh Châu Phủ kinh động, khẽ cắn môi, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng đáp:

– Lúc trước ta phát hiện, dưới này khả năng này là Thanh Vương bí tàng… Trước đây không lâu, ta từng để Bạch Nhạc tiến vào xem xem… Còn giờ rốt cục đã xảy ra chuyện gì, vãn bối thực sự không biết.

Bạch Nhạc!

Nghe được cái tên này, không chỉ mỗi Tinh Hà lão tổ, cả ba vị lão tổ đều không khỏi khẽ nhíu mày.

Linh Phủ Cảnh tầm thường căn bản không có tư cách được bọn hắn nhớ kỹ, nhưng thời gian vừa qua, chuyện xảy ra trên thân Bạch Nhạc thực sự quá nhiều, vô luận có ưa hay không, bất luận ôm theo thái độ gì với Bạch Nhạc, cái tên này, tựa hồ đã trở thành một tồn tại gắn liền với Thanh Châu.

– Đúng là ở đâu cũng có hắn, Tinh Hà lão nhi, xem ra tiểu gia hỏa này cự tuyệt về Thất Tinh Tông rồi đúng không.

Khóe miệng nhếch lên ý cười trào phúng, Huyết Ảnh Ma Quân lạnh lùng nói.

– Ma Quân vẫn nên quan tâm bản thân trước thì hơn.

Liếc nhìn Huyết Ảnh Ma Quân một cái, Tinh Hà lão tổ từ tốn nói.

– Tử Dương, ta nhớ được Thanh Vương chính là chết dưới tay Đạo Lăng Thánh Nữ các ngươi? Giờ ngươi nói xem nên thế nào?

Mặc kệ Tinh Hà lão tổ, Huyết Ảnh Ma Quân lần nữa mở miệng nói.

– Con người Thanh Vương tàn nhẫn thích giết, không phải hạng lương thiện! Bí tàng gì đó, ta không tin, cứ trực tiếp hủy đi là được.

Hừ nhẹ một tiếng, Tử Dương Chân Nhân nhàn nhạt nói.

– Hủy? Hắc, Đạo Lăng Thiên Tông ngươi nhà lớn nghiệp lớn, không để mấy thứ cỏn con kia vào trong mắt, nhưng bản quân lại rất có hứng thú, hay là giao cho ta xử lý, thế nào?

Cười khẩy một tiếng, Huyết Ảnh Ma Quân bỡn cợt nói.

Tuy thanh danh Thanh Vương không được tốt cho lắm, nhưng nói thế nào cũng đã từng là cường giả đỉnh cấp nhất trong thiên hạ, nếu không phải đụng đến Đạo Lăng Thánh Nữ ở thời đỉnh phong, đổi thành người khác sợ là chưa hẳn đã làm gì được.

Hơn nữa, Thanh Vương nổi danh tàn bạo liễm tài, nếu lưu lại bí tàng, bên trong tất có không ít bảo vật.

Những vật này, Huyết Ảnh Ma Quân tuy chưa hẳn để vào trong mắt, nhưng đối với người Huyết Ảnh Ma Tông lại tuyệt đối là chí bảo.

Còn về vật tùy thân của Thanh Vương, tỷ như chí bảo cỡ Thanh Vương Kiếm, vậy thì ngay cả Huyết Ảnh Ma Quân đều không khỏi thèm thuồng.

Trước kia bị Ngô Tuyết Tùng che giấu, không biết thì cũng thôi, nhưng giờ cơ hội đặt ngay trước mắt, há lại dễ dàng buông tha.

– Hủy? Nào có dễ dàng như vậy!

Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ tiếp lời:

– Chỉ riêng sát trận chúng ta thấy được bây giờ đã khủng bố vậy rồi, thật muốn hủy đi lăng tẩm Thanh Vương, dù ba người chúng ta đồng loạt ra tay, sợ rằng chưa chắc đã làm được, huống hồ… Vị Huyết Ảnh Ma Quân đây sợ là không chịu.

Điểm này, dù là Tử Dương Chân Nhân cũng không cách nào phủ nhận.

Tuy Thanh Vương đã chết đi mấy nghìn năm, nhưng với thực lực của hắn, nếu thật thành tâm lưu lại bí tàng, bố trí sát trận bảo hộ, vậy thì không phải đám cường giả Tinh Cung Cảnh bọn hắn có thể dễ dàng phá huỷ được.

Đừng thấy ở Thanh Châu, bọn hắn tựa hồ đều là nhân vật cấp lão tổ, nhưng trên thực tế, đưa mắt khắp thiên hạ lại không tính nhân vật đỉnh cấp gì.

Dù Tử Dương Chân Nhân thân là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, lại cũng nhận thức rõ ràng, sở dĩ cái gọi là Thập Nhị Kim Tiên danh chấn thiên hạ, đó là bởi vì Đạo Lăng tiên trận!

Đạo Lăng Thiên Tông mặc dù có thể chế áp thiên hạ, nhưng trước nay dựa vào đều không phải Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, mà là Đạo Lăng Thánh Nữ tay cầm Côn Ngô Kiếm, cùng với vị Đạo Lăng chưởng giáo kia!

Trên thực tế, dù là trận chiến Đạo Lăng Sơn, nếu không phải Thánh Nữ đời trước sớm vẫn lạc, kết quả thế nào sợ rằng còn chưa biết!

Mà Thanh Vương, trước đây

– Không phải Bạch Nhạc đã đi vào ư? Đã vậy, ta thấy không bằng chúng ta dứt khoát liên thủ phá ra một vết rách trên sát trận, để đệ tử cũng đều tiến vào bên trong tra xét một phen! Nếu Thanh Vương thật lưu lại bí tàng, vậy chính là cơ duyên của bọn hắn, muốn được đến chỗ tốt, toàn bằng bản lãnh mà tranh! Dù không có thu hoạch, cũng tính là một lần rèn luyện, có ích không hại.

Nhìn hai người còn lại, Tinh Hà lão tổ chậm rãi nói.

Nhìn nhau một cái, Huyết Ảnh Ma Quân và Tử Dương Chân Nhân cũng lần lượt gật đầu.

Câu này không nghi ngờ chính là kết quả tốt nhất mà các bên đều có thể chấp nhận.

Rốt cuộc, dù là Tử Dương Chân Nhân, lần này cũng mang theo Văn Trạch và hơn mười tên đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông.

– Để đảm bảo an toàn, chỉ có đệ tử dưới Tinh Cung Cảnh mới được tiến vào, ý hai vị thế nào?

Nhíu mày, Tử Dương Chân Nhân trầm giọng nói.

Thoáng trầm ngâm một lát, Tinh Hà lão tổ và Huyết Ảnh Ma Quân đều đáp ứng.

Thế không phải là nói, Tinh Cung Cảnh liền không cách nào vượt qua sát trận bước vào lăng tẩm Thanh Vương, nếu ba người bọn hắn nguyện ý toàn lực áp chế, hoàn toàn có thể cường hành đưa Tinh Cung Cảnh vào bên trong.


Chương 505: Đạt thành ăn ý (2)

Nhưng vấn đề ở chỗ, lần này Tử Dương Chân Nhân căn bản không mang theo đệ tử Tinh Cung Cảnh, tự nhiên không muốn người khác phá hoại cân bằng.

Huống hồ, lấy chính bọn hắn mà luận, bất kể là Huyết Ảnh Ma Tông hay Thất Tinh Tông, thật ra đều không quá quan tâm đệ tử Linh Phủ Cảnh chết sống, nhưng nếu là một vị cường giả Tinh Cung Cảnh, vậy lại khác! Một khi xảy ra bất trắc, bỏ mạng trong lăng tẩm Thanh Vương, như vậy rất có thể sẽ ảnh hưởng đến thế cục cân bằng tại Thanh Châu

Rủi ro này, vô luận Huyết Ảnh Ma Tông hay Thất Tinh Tông đều không muốn đi chọc.

Huống hồ, kỳ thật trong lòng bọn hắn đều biết thân phận của vị phủ chủ Thanh Châu trước mắt.

Nếu thật có Thanh Vương bí tàng, một khi để cho Ngô Tuyết Tùng nhân cơ hội bước vào trong đó, thu được bí tàng, tự nhiên liền sẽ vượt lên người khác!

Trước đó Ngô Tuyết Tùng không chịu bước vào trong, mà trăm phương ngàn kế lôi kéo Bạch Nhạc thay hắn đi vào, chứng tỏ chí ít đến trước mắt, Ngô Tuyết Tùng còn không vào được, nếu bọn họ phá mở sát trận, thế chẳng phải vô duyên vô cớ làm chuyện tốt giúp đối phương? Hiển nhiên đây là kết quả mà cả ba phương đều không muốn nhìn thấy.

Như thế, tự nhiên rất dễ đạt thành ăn ý.

Nghe lời này của đám Tinh Hà lão tổ, sắc mặt Ngô Tuyết Tùng lập tức xanh đen.

Ba vị lão tổ này rất nhanh liền đạt thành ăn ý, nhưng từ đầu đến cuối, lại có ai hỏi qua hắn một câu?

Phải biết, hắn mới là phủ chủ Thanh Châu, là Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều! Hắn mới là người thực sự có tư cách nhất để kế thừa Thanh Vương truyền thừa, thu lấy Thanh Vương bí tàng.

Nhưng mà… Có ai hỏi qua hắn không?

Song, dù vậy, hắn cũng chỉ có nước nhẫn nhịn, đừng nói cự tuyệt, thậm chí ngay cả một câu bất mãn đều không dám nói.

Không phải bởi vì không chiếm lý, mà là bởi, ở trước mặt đối phương, hắn căn bản không có tư cách lên tiếng.

Vô luận là đệ tử chân truyền Tiên Du Kiếm Cung hay là Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều, đều không có tư cách lên tiếng trước mặt lão tổ Tinh Hải Cảnh!

Chỉ khi được đến Thanh Vương truyền thừa, trở thành tân Thanh Vương, vậy mới có thể đứng ngang hàng nói chuyện với đối phương, thậm chí ngày sau… vượt lên đối phương.

Trong đầu chớp qua những ý niệm này, lại càng khiến hắn kiên định quyết tâm cướp lấy Thanh Vương Kiếm!

Vô luận bởi thế phải trả ra đại giá lớn cỡ nào!

– Người đâu, truyền lệnh cho Thanh Vân Kỵ tuyển ra mười người xuất sắc nhất, cùng theo đệ tử Thất Tinh Tông và Huyết Ảnh Ma Tông bước vào lăng tẩm Thanh Vương!

Xoay người lại, Ngô Tuyết Tùng lạnh lùng phân phó nói.

Nếu đã muốn diễn trò, vậy liền diễn cho trọn bộ!

Mặc dù hắn không dám cãi lại ba vị lão tổ, nhưng gián tiếp biểu đạt chút bất mãn, khiến đối phương cảm thấy hắn đang phát tiết tình tự, có khi lại là chuyện tốt.

Trong lòng cười lạnh, Ngô Tuyết Tùng hướng về phía bọn Tinh Hà lão tổ khom lưng cúi đầu, cứ thế xoay người rời đi.

– Ba vị tiền bối làm chủ là được, vãn bối xin cáo lui!

….

– Đây là… Có người xúc phát cấm chế lăng tẩm Thanh Vương?

Thân ở trong Thanh Vương Điện, đối mặt với chấn rung kịch liệt này, Bạch Nhạc cũng bị ném cho thất điên bát đảo, nhưng ngay sau khi khôi phục, trong đầu Bạch Nhạc lại lập tức hiện lên ý niệm này.

Lúc tiến vào Địa Cung, Bạch Nhạc rõ ràng nhớ được thần tình ngưng trọng của Ngô Tuyết Tùng khi ấy, hiển nhiên Thanh Vương bí tàng này vô cùng quan trọng đối với Ngô Tuyết Tùng, bình thường căn bản sẽ không xúc động!

Nhưng kịch biến giống như địa chấn trước đó hiển nhiên lại là phản ứng diễn ra sau khi sát trận lăng thẩm Thanh Vương bị kích phát.

Bạch Nhạc không rõ ràng rốt cục vì đâu mà lại xảy ra biến cố như vậy, song hắn rất rõ ràng, náo ra động tĩnh lớn như vậy, vô luận Ngô Tuyết Tùng làm thế nào cũng không khả năng giấu đi chuyện lăng tẩm Thanh Vương, có lẽ không bao lâu nữa, bọn Tinh Hà lão tổ liền sẽ ra tay phá đi sát trận, mở ra Địa Cung.

Đã vậy, hắn liền không cần mạo hiểm nhỏ hồn huyết Ngô Tuyết Tùng lên Thanh Vương Kiếm, đi cược Ngô Tuyết Tùng nhân từ cứu mình ra.

Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc liếc nhìn Thanh Vương Kiếm, sau đó lập tức xoay người đi ra Thanh Vương Điện.

Giả như thật có người đi vào, thấy được tình hình trong lăng tẩm Thanh Vương, Bạch Nhạc liền khó mà giải thích hắn làm sao hắn vào được Thanh Vương Điện, cách tốt nhất bây giờ tự nhiên là thu liễm ma công, biến về bộ dạng Bạch Nhạc, sau đó yên lặng theo dõi biến chuyển.

Huống hồ, bây giờ Tô Nhan còn đang ở bên ngoài, xảy ra biến cố lớn như vậy, Bạch Nhạc thực sự không yên tâm khi để Tô Nhan ở lại một mình ngoài kia.

Nhưng mà, ngay khi Bạch Nhạc xoay người chuẩn bị đẩy ra cửa điện, biến cố chợt sinh!

Dưới chân chợt nứt ra, lực hút khủng bố tuôn trào, căn bản không cho Bạch Nhạc nửa điểm thời gian để phản ứng, trực tiếp kéo hắn đi xuống.

Quỷ dị hơn là, gần như cùng thời điểm Bạch Nhạc bị kéo xuống, mặt đất vừa mới nứt ra chợt khép lại, hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

– Công tử!

Kịch biến trong lăng tẩm Thanh Vương cũng ảnh hưởng tới Tô Nhan, nàng không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ tưởng rằng Bạch Nhạc bước vào Thanh Vương Điện, sau đó xúc phát cấm chế nào đó, bởi thế mới dẫn phát kịch biến.


Chương 506: Quan tài Thanh Vương và … Kiếm Linh

Then chốt nhất là, tùy theo trận kịch biến này, Tô Nhan đột nhiên cảm giác được cảm giác cứng ngắn trên thân mình giảm bớt đi nhiều, phảng phất như có càng nhiều sinh cơ về lại trong cơ thể.

Mặc dù chưa thể triệt để khôi phục, nhưng chí ít có thể khiến nàng chống đỡ thêm mấy ngày.

Theo như Tô Nhan thấy, hết thảy điều này tự nhiên đều là công lao của Bạch Nhạc!

Nàng có lòng muốn đi giúp Bạch Nhạc, nhưng kịch biến địa chấn vừa kết thúc, đám binh dũng canh chừng trước Thanh Vương Điện lại khôi phục bình thường, vẫn đứng canh ngoài điện, căn bản không khả năng xông vào được bên trong.

Vô luận nàng gấp gáp đến đâu cũng chỉ đành phải thủ ở đây, không còn cách nào khác.

……

Xung quanh toàn một mảnh hắc ám, chỉ có phía trước mặt lóe lên ánh đèn.

Ngọn đèn rất tối, gần như không thấy rõ vật gì xung quanh, chỉ mỗi chiếc quan tài bằng ngọc xanh dưới đèn là được chiếu sáng rõ ràng.

Tức thì, tròng mắt Bạch Nhạc không khỏi co rụt lại.

Trước đó lúc ở Thanh Vương Điện, Bạch Nhạc còn lấy làm lạ, hết thảy nơi đây đều được tu kiến theo cấu trúc lăng tẩm Thanh Vương, nhưng vì sao lại không thấy quan tài Thanh Vương, bây giờ bị hút xuống chỗ này, thấy quan tài bằng ngọc xanh kia, Bạch Nhạc liền rõ ràng, người bên trong quan tài ắt hẳn là Thanh Vương.

Thoáng chút ngập ngừng, Bạch Nhạc cẩn thận chậm rãi bước tới chỗ quan tài.

Nói là ngọc xanh, nhưng trên thực tế, chất liệu ngọc xanh này cực kỳ quái lạ, từ mặt ngoài thì thấy, toàn bộ quan tài phảng phất như đều trong suốt, có thể khiến người thấy được rõ ràng tình cảnh bên trong.

Một trung niên khuôn mặt tuấn dật an tĩnh nằm trong quan tài, trên hoa phục màu xanh thêu một con Kim Long năm trảo, thuyết minh thân phận người chết.

Theo như lời Ngô Tuyết Tùng, Thanh Vương sớm đã chết đi mấy nghìn năm!

Nhưng lúc này Bạch Nhạc thấu qua quan tài thấy được, lại là một khuôn mặt sống động như thật, đừng nói thi thể mục nát, ngay cả quần áo đều không chút nào tổn hại, nếu không phải nằm trong quan tài, thậm chí còn tưởng rằng đối phương chỉ đang ngủ mà thôi.

Như thế vốn cũng không tính là gì, cùng lắm chỉ có thể chứng tỏ chất liệu quan tài ngọc xanh có chút đặc thù, đảm bảo thi thể bất hoại mà thôi, cái thứ này, đối với người thường mà nói có thể khó mà tưởng tượng, nhưng đối với nhân vật như Thanh Vương, vậy lại không tính là gì.

Nhưng mà, nếu kết hợp với hết thảy dị dạng từ khi bước vào Địa Cung tới nay, liền sẽ cảm thấy chuyện này không đơn giản như mình tưởng tượng.

Bạch Nhạc rõ ràng không phát hiện được chỗ này, thậm chí đã chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc đó, mặt đất lại chợt nứt ra, kéo hắn xuống, đưa đến trước quan tài, nếu nói hết thảy gần gần chỉ là trùng hợp . .

Ngươi tin không?

Trong đầu chớp qua vô số ý niệm, Bạch Nhạc lập tức đứng trước quan tài, khom lưng vái ba vái!

– Vãn bối Bạch Nhạc, phụng mệnh Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều, đi đến lăng tẩm Thanh Vương cúng tế, nếu có chỗ nào mạo phạm, còn mong Thanh Vương thứ tội!

Gần như ngay khi Bạch Nhạc khom lưng cúng bái, một mạt kiếm ảnh màu xanh mông lung chợt xuất hiện trên quan tài Thanh Vương.

– Thì ra ngươi tên Bạch Nhạc, tiểu gia hỏa, ngươi rốt cuộc ma tu, hay là đạo tu?

Thoáng chốc, một tiếng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.

Sát na ấy, Bạch Nhạc bị dọa nhảy dựng, ánh mắt rơi trên kiếm ảnh màu trong, thần tình chất đầy kinh hãi.

– Tiểu gia hỏa không cần ngạc nhiên, ta là Kiếm Linh!

Cảm nhận được Bạch Nhạc kinh hãi, tiếng nói kia lần nữa vang lên, giải thích nói.

Kiếm Linh!

Nghe được hai tiếng này, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên hơi nhảy.

Người ta thường nói, thần kiếm có linh, chẳng lẽ linh ở đây không hề chỉ là tính linh mẫn, mà là thật sản sinh linh trí, trở thành sinh mạng có thể hình thành ý thức tự chủ?

– Tiểu gia hỏa, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta.

Trong lòng đột nhiên hơi nhảy, tâm niệm Bạch Nhạc khẽ động, lập tức chậm rãi đáp nói:

– Vãn bối là ma tu!

Đây không phải Bạch Nhạc có ý bạo lộ thân phận, mà là bởi lúc trước trong Thanh Vương Điện, Bạch Nhạc từng sử dụng Thông Thiên Ma Công oanh kích Thanh Vương Kiếm, giả như thần kiếm này thật có linh, tự nhiên không gạt được đối phương.

– Ma tu… Nếu là ma tu, sao Côn Ngô Kiếm lại ở trên thân thể ngươi?

Trong lời nói lộ ra sát khí lạnh như băng, Kiếm Linh lần nữa hỏi.

– Tiền bối có điều không biết, ngay trước đây không lâu, Thông Thiên Ma Quân độc thân bước lên Đạo Lăng Sơn, phá đi thần thoại Đạo Lăng bất bại, Côn Ngô Kiếm này chính là Thông Thiên Ma Quân giành được từ Đạo Lăng Thiên Tông! Vãn bối may mắn bái nhập môn hạ Thông Thiên Ma Quân, chỉ tiếc, gia sư thương thế quá nặng, bất hạnh lâm nạn, thế nên Côn Ngô Kiếm mới rơi vào trong tay vãn bối.

Bạch Nhạc nhớ được Ngô Tuyết Tùng từng nói qua, ngày xưa Thanh Vương chính là thua dưới tay Đạo Lăng Thánh Nữ, sau cùng mới vẫn lạc.

Như thế, trước định vị thân phận ở hướng đối lập với Đạo Lăng Thiên Tông, tóm lại tuyệt sẽ không sai.

– Kiếm là kiếm tốt, nhưng ngươi rốt cục là ma tu, không phát huy ra được uy lực Côn Ngô Kiếm! Tiểu gia hỏa, ngươi có thể tới được đây chính là có duyên với ta! Mấy năm nay, bởi vì Thanh Vương chết đi, ta bị nhốt ở chỗ này lâu lắm rồi… Giờ ta cho ngươi một phần cơ duyên, chỉ cần ngươi nhỏ tinh huyết lên trên quan tài, ta liền nhận ngươi làm chủ, giúp ngươi thu lấy Thanh Vương truyền thừa, trở thành tân Thanh Vương, thế nào?


Chương 507: Bị nhốt trong mộ thất

Thanh Vương truyền thừa, tân Thanh Vương!

Từng câu từng chữ tựa hồ đều tràn ngập dụ hoặc cực lớn, khiến người hưng phấn hít thở không thông.

Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây quả thực giống như trên trời rớt xuống bánh nhân, nện cho hắn đầu óc quay cuồng.

Đổi thành bất cứ người nào, sợ rằng đều sẽ ngay lập tức đáp ứng, nhưng mà, khăng khăng Bạch Nhạc lại khác.

Hắn có được Thông Thiên Ma Quân truyền thừa, cái gọi là Thanh Vương truyền thừa dù có cường đại đến mấy, đối với hắn mà nói, sức dụ hoặc cũng chỉ có hạn, đạo ma song tu, Bạch Nhạc có đủ tự tin đối mặt bất cứ kẻ nào, dù là thật được đến Thanh Vương truyền thừa, chẳng qua cũng chỉ là trên gấm thêu hoa mà thôi.

Sức dụ hoặc không đủ, tự nhiên rất dễ hồi thần.

Gần gần chỉ chớp mắt, trong lòng Bạch Nhạc đã thăng lên một tia cảnh giác.

– Đa tạ ý tốt của tiền bối, nhưng vãn bối phụng mệnh điện hạ tiến vào lăng tẩm Thanh Vương, hẳn nên lấy điện hạ nhà ta làm đầu, ở đây có hồn huyết của điện hạ nhà ta, không biết có thể lấy hồn huyết điện hạ nhà ta nhận chủ được không?

Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc trở tay lần nữa nâng lên bình ngọc Ngô Tuyết Tùng đưa cho khi trước, nét mặt trung nghĩa mở miệng nói:

– Điện hạ nhà ta chính là Thập Tam hoàng tử Đại Càn Vương Triều, tính ra cũng là vãn bối của Thanh Vương, để hắn tới kế thừa Thanh Vương Kiếm mới càng xứng đáng.

Những lời này Bạch Nhạc nói rất động tình, đến độ chính hắn tựa hồ cũng tin tưởng mấy phần.

– Sai rồi!

Hừ lạnh một tiếng, Kiếm Linh kia không đáng nói:

– Thân là người hoàng thất, lại ngay cả lá gan tự thân bước vào lăng tẩm Thanh Vương đều không có, hạng người ham sống sợ chết như thế, há có tư cách để ta nhận chủ? Há có tư cách được đến Thanh Vương bí tàng? !

Thanh Vương bí tàng, bốn chữ này nhất thời khiến cho trong lòng Bạch Nhạc lần nữa hơi nhảy.

Lần này Kiếm Linh nói là Thanh Vương bí tàng chứ không phải Thanh Vương truyền thừa.

Bắt đầu từ khi bước vào Địa Cung, trên đường Bạch Nhạc tính là đã vơ vét mấy tòa cung điện, mặc dù không

Phảng phất như hiểu được suy nghĩ trong lòng Bạch Nhạc, Kiếm Linh nói tiếp:

– Lúc Thanh Vương hạ táng, đúng là có lưu lại bí tàng cho truyền nhân sau này, tiểu gia hỏa, chỉ cần ta nhận ngươi làm chủ, ngươi liền có thể dễ dàng được đến phần Thanh Vương bí tàng này, ngươi còn do dự cái gì?

Những lời này phảng phất như triệt để nói động Bạch Nhạc, nhất thời trong mắt Bạch Nhạc lộ ra thần sắc hưng phấn, chậm rãi đi tới quan tài Thanh Vương, cắn đứt đầu ngón tay, định xoa máu tươi lên đó.

Nhưng mà, ngay thời điểm Bạch Nhạc cắn đứt đầu ngón tay, nương theo cảm giác đau nhói, ý thức lần nữa được cường hành kéo về.

– Huyễn thuật? !

Nháy mắt, Bạch Nhạc chợt biến sắc, sau lưng càng là kinh ra một thân mồ hôi lạnh.

Đổi thành người khác, có lẽ chưa hẳn đã ý thức được, nhưng bản thân Bạch Nhạc có Thiên Cơ Biến truyền thừa, tuy không dám nói đã chân chính bước vào huyễn thuật chi đạo, nhưng rốt cục không phải chút thuật mị hoặc có thể dễ dàng khống chế.

Rất hiển nhiên, loại thủ đoạn mị hoặc này của đối phương cực kỳ cao minh, nhập thẳng thần hồn, bởi thế mới khiến Bạch Nhạc nhất thời sơ suất, đánh mất tự mình.

Điều này cũng khiến Bạch Nhạc càng rõ ràng, trong đây tất ẩn chứa sát cơ khủng bố, bằng không, nếu thật chỉ là nhận chủ, làm sao còn cần dùng thủ đoạn mị hoặc?

– Ngươi rốt cuộc ai?

Trong mắt chớp động hàn mang, ngay lập tức, Bạch Nhạc giật lùi hai bước, trầm giọng hỏi.

– Thần hồn thật cường đại, đáng tiếc… Cuối cùng chỉ là Linh Phủ Cảnh mà thôi!

Cười lạnh một tiếng, tiếng nói sâu kín của Kiếm Linh lần nữa truyền đến:

– Tới đi, nhận ta làm chủ, ta ban ngươi được vĩnh sinh!

Chỉ mấy tiếng nhẹ nhàng, lại phảng phất như xuyên thấu linh hồn, trực tiếp vang lên trong thần hồn Bạch Nhạc, mặc dù Bạch Nhạc đã có chuẩn bị, trong mắt vẫn không khỏi lần nữa hiện lên vẻ giãy dụa, tựa hồ khó mà chống nổi áp lực từ mị hoặc này.

Chợt cắn răng một cái, nhân khi có được một tia thanh tỉnh, tâm niệm Bạch Nhạc khẽ động, một viên ngọc thạch màu xanh bỗng chợt rơi vào trong tay Bạch Nhạc.

Gần như nháy mắt, liền có một luồng mát lạnh xông thẳng lên đầu, thoáng chốc liền xua tan tiếng nói mị hoặc trong thần hồn!

Thận Thạch!

Lúc bước vào Địa Cung, Bạch Nhạc từng rơi vào ảo trận, đánh nát tượng đá cự mãng, nhờ đó được đến viên Thận Thạch này.

Chỉ là, trước đây Bạch Nhạc kỳ thực không quá để tâm, thậm chí còn tính tìm cơ hội nào đó tặng viên Thận Thạch này cho Mộng Thiên Thu để báo đáp ân tình đối phương, lại làm sao cũng không ngờ, giữa thời khắc nguy cấp này, lại chính là Thận Thạch cứu mạng hắn.

Hô!

Ý thức triệt để khôi phục thanh tỉnh, Bạch Nhạc không khỏi thở ra một hơi, chớp mắt vừa rồi, quả thực không khác gì lượn một vòng trước Quỷ Môn Quan.

– Thận Thạch, sao ngươi có được Thận Thạch? !

Thấy Bạch Nhạc tỉnh lại, Kiếm Linh lập tức phẫn nộ thét lên.

Vù vù!

Tích tắc, Bạch Nhạc trở tay, Côn Ngô Kiếm hiện ra, lạnh lùng mở miệng nói:

– Ta lại muốn xem xem ngươi rốt cuộc là ai, dám ở đây giả thần giả quỷ!


Chương 508: Bị nhốt trong mộ thất (2)

Tìm được đường sống trong chỗ chết, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cuộn lên sát cơ!

– Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!

Hừ lạnh một tiếng, kiếm ảnh màu xanh kia không đáng nói:

– Nếu ngươi đã không chịu ngoan ngoãn nghe lời, vậy thì vĩnh viễn ở lại chỗ này đi!

Gần như cùng thời điểm dứt lời, một luồng thanh mang khủng bố chợt trút xuống, cơ hồ chỉ trong nháy mắt liền hình thành một chiếc nhà giam, trực tiếp vây nhốt Bạch Nhạc trong đó.

Thử vung kiếm chém đi ra, nhưng dù lấy lực lượng Côn Ngô Kiếm lại vẫn không cách nào triệt để phá mở, hiển nhiên đối phương đã điều động toàn bộ lực lượng lăng tẩm Thanh Vương để tạo nên lồng giam này.

Không cách nào phá mở lồng giam, Bạch Nhạc đành thuận thế thu lại Côn Ngô Kiếm, lần nữa khoanh chân ngồi xuống đất, trầm mặc tu luyện.

Đồng thời với đó, rất nhanh Bạch Nhạc liền lần nữa cảm nhận được, tử khí khi trước đã lần nữa tràn ngập tới, thời thời khắc khắc xâm thực thân thể hắn.

Trong lòng hơi lạnh, Bạch Nhạc chợt hiểu, đối phương muốn dùng cách này để mài chết mình.

Chỉ là sự bá đạo của Thông Thiên Ma Công há là đối phương có thể tưởng tượng, dù tử khí xung quanh có nồng nặc đến mấy thì cũng không thể mảy may thương tổn được tới Bạch Nhạc.

Điều duy nhất Bạch Nhạc còn chưa nghĩ thông, đó chính là thân phận đối phương.

Cái gì mà Kiếm Linh Thanh Vương Kiếm, Bạch Nhạc căn bản không tin, nhưng mà trừ cái đó ra, còn có ai có thể dễ dàng khống chế toàn bộ lực lượng Thanh Vương như vậy?

Việc này, nhất thời Bạch Nhạc chưa thể nghĩ rõ ràng.

Hơn nữa, cũng không biết Tô Nhan thế nào rồi?

Chính mình bị nhốt ở chỗ này, nếu không nghĩ cách thoát thân, Tô Nhan phải làm sao bây giờ?

Nghĩ vậy, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút gấp gáp.

Thất Tinh Tông!

Tử Dương Chân Nhân vừa trở về liền phân phó đệ tử mời Triệu Thụy đi qua.

– Tử Dương Chân Nhân có gì phân phó?

Tùy ý bước vào phòng Tử Dương Chân Nhân, Triệu Thụy khẽ khom lưng, tính là cúi chào, chỉ là trên mặt lại không có bao nhiêu thần sắc cung kính.

– Triệu Thụy, ngươi đến Thanh Châu cũng được nửa tháng rồi nhỉ?

– Không sai!

Gật đầu, Triệu Thụy thuận miệng đáp:

– Làm sao, chẳng lẽ Tử Dương Chân Nhân đã có tin tức về cái tên Yến Bắc Thần kia?

Lần này Triệu Thụy từ Đạo Lăng Thiên Tông đến đây, mục đích chính là vì chém giết Yến Bắc Thần.

Chỉ là sau khi hắn tới Thất Tinh Tông, tên Yến Bắc Thần kia phảng phất như lại mai danh ẩn tích, không nghe thấy nửa điểm tin tức nào nữa.

– Ta không có tin tức về Yến Bắc Thần, chẳng qua… Ta biết có một chỗ, hắn tất nhiên sẽ tới.

Lắc lắc đầu, Tử Dương Chân Nhân chậm rãi mở miệng nói.

– Hả?

Nhắc tới chuyện này, Triệu Thụy lập tức có hứng thú.

Chậm rãi mở miệng, Tử Dương Chân Nhân kể qua một lượt sự tình tại Thanh Châu Thành:

– Thanh Vương bí tàng, bất luận thật hay giả, cơ hội như thế, Yến Bắc Thần kia hẳn sẽ không bỏ qua! Hiện tại hắn vốn đang ở vào thời khắc then chốt để đột phá Tinh Cung Cảnh, dụ hoặc cỡ đó, hắn nhịn không được.

– Giữa trưa ngày mai, ta cùng với Tinh Hà lão tổ, Huyết Ảnh Ma Quân sẽ liên thủ mở ra sát trận, đến khi ấy, trừ đệ tử Thất Tinh Tông và Huyết Ảnh Ma Tông ra, tất còn có người khác nhân cơ hội lẻn vào bên trong… Yến Bắc Thần am hiểu huyễn thuật, rất có thể sẽ ẩn tàng thân phận tiến vào.

Trong mắt chớp qua hàn ý, Tử Dương Chân Nhân trầm giọng nói:

– Ta biết ngươi có thủ đoạn, nếu ngươi nguyện ý ẩn giấu khí tức tiến vào lăng tẩm Thanh Vương, khả năng cao liền có thể mượn cơ hội này chém giết Yến Bắc Thần.

Bản thân Triệu Thụy cũng là đệ tử chân truyền Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa am hiểu nhất chính là trận pháp chi đạo, sát trận lăng tẩm Thanh Vương ngăn được người khác, nhưng rất khó ngăn được Triệu Thụy, chỉ cần đến lúc đó, bọn hắn ra tay áp chế sát trận, Triệu Thụy liền nhất định có cách bước vào lăng tẩm Thanh Vương.

Khi ấy, mãi bận rộn áp chế sát trận, dù là Tinh Hà lão tổ hay Huyết Ảnh Ma Quân sợ rằng đều sẽ không chú ý tới.

Liếc nhìn Tử Dương Chân Nhân một cái, Triệu Thụy thản nhiên nói:

– Tử Dương Chân Nhân nói với ta những điều này, sẽ không gần gần chỉ là muốn giúp ta giết Yến Bắc Thần đấy chứ?

– Ta không hi vọng bất cứ kẻ nào được đến Thanh Vương Kiếm.

Nhìn vào Triệu Thụy, Tử Dương Chân Nhân cũng không chút nào che lấp, nhàn nhạt mở miệng nói:

– Xưa kia Thanh Vương bại dưới tay Thánh Nữ, giả như Thanh Vương Kiếm nhận chủ, liền rất có thể sẽ thành tựu tân Thanh Vương… Bây giờ Thánh Nữ nhất mạch tuy đánh mất Côn Ngô Kiếm, nhưng rốt cuộc Thánh Nữ vẫn còn đó, chắc ngươi cũng không hi vọng Thánh Nữ nhất mạch có bất cứ cái cớ nào để quật khởi, đúng chứ?

Mí mắt hơi hơi nhướng lên, lời này thực sự khiến Triệu Thụy động tâm.

Lần này hắn tới giết Yến Bắc Thần, ý đồ chính là muốn chèn ép Thánh Nữ nhất mạch, mượn cơ hội trợ thế phế trừ thân phận Thánh Nữ, như thế, hắn mới có hi vọng lấy được Thánh Nữ, tự nhiên tuyệt không hi vọng Thánh Nữ nhất mạch lại có bất kỳ mượn cớ nào để Đông Sơn tái khởi.

Hơn nữa, đấy không chỉ là chuyện của cá nhân hắn, mà còn bao gồm thái độ mạch của hắn ở Đạo Lăng Thiên Tông.

– Được rồi! Ta đáp ứng.

Gật đầu, Triệu Thụy lập tức đồng ý.


Chương 509: Suy đoán của Bạch Nhạc

– Chỉ cần có thể phế trừ truyền thừa của Thánh Nữ nhất mạch, lão phu tất ủng hộ ngươi cưới Thánh Nữ.

Có đi có lại, Tử Dương Chân Nhân cũng làm ra hứa hẹn.

Thân là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, giờ lại đang là lúc Đạo Lăng Thiên Tông cường giả điêu linh, thái độ của Tử Dương Chân Nhân tự nhiên rất có phân lượng, chỉ cần nguyện ý tỏ rõ thái độ, khả năng hắn cưới được Vân Mộng Chân chí ít có thể nhiều thêm ba thành.

– Tử Dương Chân Nhân yên tâm, đệ tử tất không cô phụ chân nhân kỳ vọng.

Hơi khẽ khom lưng, Triệu Thụy trầm giọng đáp.

Dứt lời, không đợi Tử Dương Chân Nhân nói gì thêm, Triệu Thụy đã trước một bước rời đi.

Tưởng muốn bảo đảm nắm chắc tuyệt đối, hắn nhất định phải trước một bước chạy tới Thanh Châu Thành, quan sát sát trận lăng tẩm Thanh Vương một phen, khi đó mới có thể có được nắm bắt càng lớn, qua mặt người khác tiến vào bên trong.

Bạch Nhạc xếp chân ngồi nguyên chỗ cũ, trong lòng không cách nào yên.

Từ lúc bắt đầu bước vào địa cung, mọi thứ gặp được giống như tia sáng không ngừng lấp lóe ở trong đầu của Bạch Nhạc, Bạch Nhạc cảm thấy bản thân dường như đã nghĩ thông được điều gì đó, nhưng dường như lại thiếu một chỗ nào.

Việc này giống như cách một tầng giấy mỏng, chỉ cần nhìn thấu thì có thể tìm được chân tướng, nhưng dù ngươi có dùng hết cách thì vẫn không cách nào thông suốt được.

Ánh sáng xanh nhàn nhạt chiếu quanh người đó giống như họa thành một địa lao, bất ngờ nhốt hắn lại chỗ này.

Cho dù hắn tấn công trực tiếp hay thử dùng Thông Thiên Ma Công để phá giải thì cũng không cách nào phá vỡ được màn ánh sáng mỏng manh này.

Không phải do bản chất ánh sáng này đáng sợ, mà là do ánh sáng này giống như cả Thanh Vương Điện, thậm chí nó còn gắn liền với sức mạnh của cả Thanh Vương Lăng.

Cho dù Thông Thiên Ma Công có mạnh cũng không thể thôn tính toàn bộ sức mạnh của Thanh Vương Lăng được.

Cả Thanh Vương Lăng?

Trong nháy mắt, một tia sáng đột nhiên xẹt qua đầu Bạch Nhạc.

Bạch Nhạc đột nhiên nhớ lại sự biến đổi giống như địa chấn trước đây, sự thay đổi đó dĩ nhiên không phải do bản thân Thanh Vương Lăng, mà là do thế giới bên ngoài tác động vào, nói cách khác cũng có nghĩa là, chuyện của Thanh Vương Lăng đã không giấu được nữa.

Kho báu trong Thanh Vương Lăng trước giờ đều có sức cám dỗ, ắt hẳn sẽ khiến người khác tìm mọi cách phá vỡ để tiến vào, đến lúc đó ánh sáng đang giam lấy hắn cũng sẽ yếu đi, đó chính là cơ hội để hắn thoát thân.

Nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Nhạc lập tức bình ổn lại.

Nghĩ theo hướng này, nhiều chuyện cũng đột nhiên thông suốt.

Ví dụ như, tại sao đối phương lại cưỡng chế trói hắn lại lúc hắn chuẩn bị rời khỏi Thanh Vương Lăng, sau đó ném xuống bên cạnh quan tài Thanh Vương?

Có lẽ vốn dĩ đây chẳng phải sự trùng hợp gì, mà bởi vì do lúc trước Thanh Vương Lăng bị tác động mà dẫn đến.

Sự tồn tại tự xưng là kiếm linh đó cố ý muốn mê hoặc hắn, khiến tinh huyết của hắn rơi xuống quan tài của Thanh Vương, mà cũng chỉ e đó là cách cuối cùng.

Phải biết rằng ban đầu lúc ở Thanh Vương Điện, Bạch Nhạc cũng đã từng thử nhỏ máu của mình lên Thanh Vương Kiếm, nhưng lại bị bắn ra ngoài.

Nếu mọi thứ giống với sự tồn tại của thứ gọi là kiếm linh kia, vậy sẽ không có chuyện Thanh Vương Kiếm từ chối máu của hắn.

Trừ khi…

Từ lúc bắt đầu, người mà đối phương lựa chọn không phải Bạch Nhạc, nhưng bởi vì sự thay đổi đó đồng thời khiến cho Thanh Vương Lăng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, kẻ đó bất đắc dĩ mới phải chọn hắn.

Lần nữa nghĩ đến hồn huyết của Ngô Tuyết Tùng, trong đầu Bạch Nhạc lại đột nhiên hiểu rõ.

Người kẻ đó muốn khống chế thật ra không phải hắn, mà là Ngô Tuyết Tùng, người mang huyết mạch hoàng thất.

Thanh Vương Kiếm, Thanh Vương Lăng, huyết mạch hoàng thất.

Khi những đầu mối này tập hợp lại, trong đầu Bạch Nhạc liền nổ bùm một tiếng, một ý nghĩ đáng sợ cũng đột ngột lóe lên.

Buổi trưa là lúc ánh sáng đang gay gắt nhất.

Thành Thanh Châu bây giờ đã cực kỳ đổ nát, khắp nơi đều là bách tính đang lưu lạc, rất nhiều người còn chưa thoát ra được nỗi đau thương mất đi người thân thì đã phải mạnh mẽ đứng dậy, dùng chính bàn tay của mình xây dựng lại nhà cửa.

Tin tức tốt duy nhất là cung chủ của thành Thanh Châu đã ra một khoản đóng góp lớn, cho dù là việc cung cấp lương thực hay việc cử binh lính đi duy trì an ninh, giúp bách tích chôn thi thể, xây dựng nhà cửa… thì cũng đã làm được những việc mà một vị thành chủ nên làm.

Cho dù một số người trẻ tuổi có tâm tư bất chính, sau khi gia nhập Thanh Vân Kỵ thì cũng phải từ bỏ ý xấu mà thành thật tham gia vào việc xây dựng.

Tuy nhiên, những bách tính bình thường này không biết lúc bọn họ đang bận rộn xây dựng nhà cửa, Tinh Hà lão tổ, Huyết Ảnh ma quân cùng với Tử Dương chân nhân đã bay đến bầu trời thành Thanh Châu, mượn ánh nắng của buổi trưa để khởi động sát trận một lần nữa.

Sức mạnh của sát trận đột nhiên bị chạm vào, trong một khoảnh khắc, dường như cả Thanh Châu lần nữa bị chấn động.

Nếu như không có ba vị lão tổ kịp thời ra tay, sức mạnh bạo phát lần này sẽ càng đáng sợ hơn nhiều so với đêm qua.

May mà đám người Tinh Hà lão tổ đều phân biệt được nặng nhẹ.


Chương 510: Suy đoán của Bạch Nhạc (2)

Ngoại trừ Huyết Ảnh ma quân thân mang tội nghiệt nặng nề nên không hề sợ hãi, cả Tử Dương chân nhân và Tinh Hà lão tổ đều tuyệt đối không muốn để bản thân dính vào những chuyện tội nghiệt này, nên lúc ra tay họ đã cực kỳ cẩn thận, gần như đúng lúc dùng sức mạnh kinh hoàng của Tinh Hải Kính cưỡng chế áp chế được sát trận khi vừa chạm vào nó.

Đồng thời lúc này, đệ tử Thập Tinh Tông, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cùng với đám người Văn Trạch đang đứng chờ xung quanh cũng lần lượt nắm lấy cơ hội xuyên qua sát trận, trực tiếp xâm nhập vào Thanh Vương Lăng.

Ngoại điểm này ra, còn có một đám người tu hành không biết dò được tin tức từ đâu cũng nhân cơ hội xâm nhập vào.

Trên đời này làm gì có bức tường nào có thể chắn gió, càng huống chi Ngô Tuyết Tùng vốn không có ý che giấu, như vậy liền sẽ có một đám người đi sớm một bước để nắm bắt cơ hội này.

Trên thế giới này, cơ hội luôn để dành cho những người có chuẩn bị.

Những người này có lẽ thật sự có cơ hội có được kho báu bí mật của Thanh Vương, nhưng đối với bọn họ mà nói, chỉ cần có thể đi vào được bên trong thì cũng được xem là một thu hoạch lớn rồi.

Cho dù không có được gì, chỉ cần không chết thì trải nghiệm như thế này cũng đã là một cơ duyên hiếm có.

Từ lúc chạm vào sát trận cho đến lúc lần nữa phong ấn sát trận, cả quá trình này chỉ tốn thời gian nửa nén nhang, nhưng những người nhân cơ hội xâm nhập vào bên trong Thanh Vương Lăng đã phải trên một trăm người.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt Ngô Tuyết Tùng không có bất cứ phản ứng gì, nhưng thực tế trong lòng hắn lại đang cười lạnh.

Nếu như Thanh Vương Lăng dễ dàng xâm nhập như vậy, e là hắn sớm đã một mình đi vào trong lấy Thanh Vương Bí Tàng rồi. chứ cần gì phải đợi nhiều năm như thế?

Cộng thêm khả năng đối phương tự tàn sát lẫn nhau, hiện tại có hơi trăm người, nhưng cuối cùng có thể thật sự sống sót ra ngoài e rằng không đến một nửa, hơn nữa chỉ là một nửa nhỏ mà thôi!

Cho dù là ba vị lão tổ, bây giờ sợ là sắp không cười được nữa rồi!!!

Ầm ầm ầm…

Lại một tiếng rầm rầm vang lên, cho dù bị nhốt ở nơi đây, Bạch Nhạc cũng có thể cảm nhận được sự chấn động của cả Thanh Vương Lăng.

Nhìn thấy ánh sáng trước mặt nhạt đi vài phần, Bạch Nhạc nhanh chóng nắm lấy cơ hội, lần nữa dùng Côn Ngô Kiếm chém xuống.

Giống hệt như dự tính, sát trận bị va chạm, sức mạnh của cả Thanh Vương Lăng đều bị chuyển đi, sự khống chế đối với Bạch Nhạc đương nhiên sẽ tản ra bớt, cuối cùng hắn cũng bắt được cơ hội chém nát bức màn ánh sáng, thoát ra ngoài.

Trên bầu trời tối đen như mực đột nhiên xuất hiện nhiều vết nứt nhỏ, cùng với cơn rung lắc dữ dội, Tô Nhan có thể cảm nhận được rõ ràng đang có rất nhiều sinh khí tràn vào cùng với vết nứt này, việc này cũng khiến cảm giác cứng ngắc trên người nàng ta đỡ đi rất nhiều.

Rút kinh nghiệm lần trước, Tô Nhan đương nhiên biết rất rõ kết quả khi va chạm vào sát trận của Thanh Vương Lăng.

Chỉ là so với lần trước, lần này Tô Nhan còn nhìn thấy rất nhiều thân ảnh, tuy rằng không biết tại sao, nhưng Tô Nhan có thể khẳng OnwHuTḸ có rất nhiều người đã xâm nhập vào Thanh Vương Lăng, hơn nữa những người này không hề yếu.

Nếu là lúc trước, Tô Nhan đương nhiên không muốn có người đến tranh đoạt Thanh Vương Bí Tàng với mình, nhưng tình huống bây giờ đã hoàn toàn khác trước.

Tô Nhan không biết Bạch Nhạc đã gặp phải chuyện gì trong Thanh Vương Điện, nhưng lâu như vậy mà Bạch Nhạc vẫn chưa ra ngoài, nàng ta liền biết mọi chuyện đã rắc rối rồi.

Tình hình này đối với Tô Nhan mà nói, dù là ở đây hay ở Thanh Vương Bí Tàng thì cũng là nấm mồ tràn đầy sát khí.

Vào thời khắc này, trong đầu Tô Nhan đột nhiên lướt qua vô số ý nghĩ.

Nàng ta vẫn muốn ở đây đợi Bạch Nhạc, nhưng trong lòng thầm hiểu được chắn chắn trong những người xâm nhập vào Thanh Vương Lăng sẽ nhanh chóng có kẻ xông vào nơi này, mà việc này đối với nàng ta chắc chắn không phải chuyện tốt.

Nàng ta không muốn bất kỳ ai biết việc mình đã sớm vào được Thanh Vương Lăng, càng không muốn người khác biết Bạch Nhạc cũng đã vào Thanh Vương Lăng.

Như vậy, nếu tiếp tục ở lại chỗ này sẽ cực kỳ ngu ngốc, không bằng nhanh chóng rút lui, sau đó giả vờ như vừa mới vào, đảo lộn thị phi, rồi từ từ nghe ngóng tin tức.

Tô Nhan nghĩ đến đây liền nhanh chóng rời khỏi phạm vi của Thanh Vương Điện, sau đó nàng ta án theo sự quen thuộc mấy ngày nay của mình với Thanh Vương Lăng, rất nhanh đã an toàn ra ngoài.

Keng!!!

Bạch Nhạc rút kiếm rất nhanh, đúng vào thời khắc quan trọng khi sát trận bị va chạm.

Đối phương còn chưa kịp phản ứng, lưỡi kiếm đã chém xuống quan tài.

Chỉ nghe thấy một tiếng rắc vang lên, quan tài Thanh Vương bị một nhát kiếm này chém ra vết nứt dài ba tấc.

Trên quan tài Thanh Vương tràn ra một màn ánh sáng, trung hòa sức mạnh của cả thanh kiếm lớn, bằng không với sức mạnh của Côn Ngô Kiếm, một kiếm này có thể trực tiếp chém đứt quan tài.

– Tiểu tử, ngươi tìm chết!!!

Giọng nói kiếm linh đột ngột vang lên, một ánh sáng kiếm màu xanh đáng sợ chém về phía Bạch Nhạc.

Ầm…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 23 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box