- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 50 : Xông Đan Các (2) (c491-c500)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 50 : Xông Đan Các (2) (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Xông Đan Các (2)
Phụ cận Đan Các có tối thiểu mấy trăm binh dũng, chia thành mấy phương vị vòng quanh, đồng thời ở lối vào Đan Các còn có một tên tướng lĩnh trang phục rõ ràng bất đồng với những binh dũng khác!
Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng hiểu được, thực lực tên binh dũng bộ dạng tướng lĩnh kia sợ rằng không đơn giản chỉ là Linh Phủ Cảnh.
Nhiều binh dũng như vậy thủ hộ bên ngoài, muốn cường hành xông vào Đan Các là điều vô cùng khó, thậm chí Bạch Nhạc còn cảm giác được, bên trong Đan Các cũng có cấm chế, căn bản không cách nào dễ dàng đi vào.
Cười khổ một tiếng, lúc này Bạch Nhạc mới hiểu tại sao Ngô Tuyết Tùng lại yên tâm mặc cho hắn vào đây.
Chỉ bằng thực lực Linh Phủ Cảnh căn bản không khả năng tiến vào nơi chứa bảo tàng chân chính như Đan Các! Muốn sống sót đi ra, vậy chỉ còn cách làm theo Ngô Tuyết Tùng phân phó, đi tìm Thanh Vương Kiếm!
Đương nhiên, từ tình hình trước mắt thì thấy, dù Bạch Nhạc thật không chút tư tâm tưởng muốn đi lấy Thanh Vương Kiếm, sợ rằng cũng khó mà làm được.
Chỉ riêng Đan Các đã có nhiều binh dũng như vậy thủ vệ, khả năng bên ngoài Thanh Vương Điện, nơi đặt Thanh Vương Kiếm sẽ còn được thủ vệ khủng bố đến mức nào, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã đủ khiến người kinh hãi rồi.
Giả như Bạch Nhạc thật chỉ là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, e là sớm đã bị gài chết ở chỗ này.
– Công tử, ta đi thử xem, liệu có thể dẫn đi đám binh dũng kia không!
Nhìn đám binh dũng trước Đan Các, Tô Nhan nhẹ giọng nói.
– Quá nguy hiểm!
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc khuyên ngăn.
– Vậy nên mới xin nhờ công tử đứng ngoài lược trận, nếu ta không giải quyết được, khi đó công tử lại ra tay cũng không muộn.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Tô Nhan nghiêm túc nói:
– Ta cùng theo tới đây là để giúp công tử, nếu cứ một mực núp ở phía sau, vậy ta còn vào đây làm gì?
Lời này lập tức thuyết phục được Bạch Nhạc, con đường tu hành vốn tràn ngập nguy hiểm, Tô Nhan tự nhiên nên có lựa chọn của riêng mình.
Thân hình hơi lắc, Tô Nhan tức tốc bay ra, nháy mắt, binh dũng canh giữ bên ngoài Đan Các lập tức bị kinh động, đột nhiên tỉnh lại, trực tiếp giết tới Tô Nhan.
Gần trăm binh dũng đồng thời ra tay, sát ý xung thiên, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi kinh hãi.
Gần như vô thức, Bạch Nhạc định ra tay giúp đỡ, chỉ là nghĩ đến Tô Nhan, lại cường hành nhịn đi xuống.
Tô Nhan vốn không phải nữ tử yếu đuối, mà là ma tu cực kỳ lợi hại, nhiều năm như vậy sinh tồn ở Huyết Ảnh Ma Tông, vô luận tâm cơ hay thực lực đều vượt qua xa Linh Phủ Cảnh bình thường.
Huống hồ, Tô Nhan lại không phải có ý động thủ với đám binh dũng này, mà chỉ là dẫn chúng rời đi thôi.
Tốc độ Tô Nhan cũng rất nhanh, hệt như bướm vờn hoa, linh xảo tránh né công kích từ đám binh dũng, thoáng chốc liền dẫn dụ đám binh dũng trước Đan Các đi xa.
Chỉ là, tên tướng lĩnh bộ dạng binh dũng kia lại một mực thờ ơ không để ý, vẫn cứ đứng sừng sững trước cửa Đan Các.
Tâm niệm khẽ động, Bạch Nhạc không chút do dự, lập tức phóng thẳng tới Đan Các.
Nhưng mà, ngay nháy mắt khi Bạch Nhạc vừa tiếp cận Đan Các, tên tướng lĩnh binh dũng kia đột nhiên tỉnh lại, vung tay chợt trảo, chiến kích trong tay phá không mà đi, hung hăng chém tới Bạch Nhạc.
Coong!
Giơ tay lên, Thu Hoằng Kiếm chặn ngang chiến kích, tuy thế, lực lượng khủng bố kia vẫn đánh cho Bạch Nhạc không thể không giật lùi ra sau!
Linh Phủ đỉnh phong!
Nháy mắt giao phong, Bạch Nhạc liền đoán được, tên tướng lĩnh bộ dạng binh dũng này có được thực lực Linh Phủ Cảnh đỉnh phong, xét riêng lực lượng, thậm chí dù là Thông Thiên Ma Thể mình đang tu hành tựa hồ cũng không bằng.
Dù dùng tới Thông Thiên Ma Công, e là cũng rất khó đánh nát đối phương trong thời gian ngắn.
Hơn nữa, đối phương gần gần chỉ bằng vào lực lượng khủng khiếp để chiến đấu, căn bản không có chiêu thức hoa lệ gì cả, dù Bạch Nhạc tưởng muốn thi triển Thôn Thiên Quyết cũng không hữu dụng.
Đến cái lúc này, Bạch Nhạc tự nhiên không chút bảo lưu, tâm niệm khẽ chuyển, lực lượng Tử Phủ thuận thế điều động đi ra.
Đạo ma song tu!
Trong lăng tẩm Thanh Vương cách tuyệt với bên ngoài, Bạch Nhạc mới thực sự không chút kiêng dè, triển hiện ra toàn bộ thực lực.
Lực lượng hai loại Linh Phủ đồng thời bạo phát, nháy mắt liền khiến thế cục xoay chuyển, dù chỉ luận riêng lực lượng, Bạch Nhạc cũng đủ để áp chế đối phương.
…
Thực sự bình tĩnh lại, Bạch Nhạc mới phát hiện, tên tướng lĩnh binh dũng này chẳng những thực lực cực mạnh, kỹ năng chiến đấu cũng tương đối cao minh!
Vô luận Ngu Kiếm nhanh đến đâu, chiến kích trong tay đối phương đều luôn có thể vừa khéo ngăn đỡ được, Bạch Nhạc một hơi công hơn mười kiếm, tuy một mực đè lên đối phương mà đánh, nhưng trên thực tế không một kiếm nào thật chém trúng người đối phương.
Phát hiện này khiến trong lòng Bạch Nhạc không khỏi kinh hãi, thậm chí trong đầu nảy sinh một ý niệm khó mà tưởng tượng.
Tên binh dũng này… Có lẽ là người!
Bằng không vô luận cơ quan khôi lỗi phức tạp đến đâu, thì đều rất khó thi triển chiến kỹ đến mức nước chảy mây trôi, không có nửa điểm cứng nhắc đơn điệu vậy được.
Tâm niệm khẽ chuyển, kiếm thế trong tay đột ngột đại biến, nháy mắt, Bạch Nhạc liền từ Ngu Kiếm chuyển thành Linh Tê Kiếm Quyết.
Chương 492: Xông Đan Các (3)
Nhưng chính như dự tính, Bạch Nhạc biến hóa kiếm chiêu, đối phương liền cũng sẽ xuất hiện biến động tương ứng, như cũ vững vàng ngăn đỡ công kích từ Bạch Nhạc.
Ùng ùng!
Không kịp nghĩ nhiều, nơi không xa chợt vang lên từng hồi tiếng bước chân trầm trọng, tròng mắt khẽ co rụt lại, Bạch Nhạc hiểu được, đám binh dũng mà Tô Nhan dẫn đi đã quay trở về.
Phát giác điểm này, Bạch Nhạc không dám tiếp tục dây dưa, thân ảnh hơi lắc, lập tức phi thân lui ra.
Chỉ là khác với đám binh dũng phổ thông kia, tên tướng lĩnh binh dũng này căn bản không hề có ý truy kích, Bạch Nhạc vừa lui, nó liền cũng lui về chỗ cũ, đứng im không nhúc nhích, phảng phất như trở thành binh dũng không chút sinh cơ khi nãy.
Lui khỏi phạm vi Đan Các, rất nhanh Tô Nhan cũng quay về.
– Công tử, thế nào rồi?
– Tiểu Nhan, ngươi nói xem… Đám binh dũng này liệu có phải là người không?
Quay đầu nhìn Tô Nhan, thần sắc Bạch Nhạc có chút phức tạp, nhẹ giọng hỏi.
– Ngươi nói cái gì?
Bị Bạch Nhạc hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy, Tô Nhan mất hồi lâu mà vẫn không kịp phản ứng.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc chỉ vào tên tướng lĩnh binh dũng đứng trước Đan Các, chậm rãi mở miệng nói:
– Vừa rồi ngươi dẫn đi đám binh dũng kia, chỉ có đứa này đứng im không nhúc nhích, ta thử giao thủ, lại phát hiện chiến kỹ đối phương cao minh vô cùng, căn bản không giống vật chết có thể làm được.
– Nhưng mà… Đấy vẫn là binh dũng, trước đó chẳng phải công tử từng đánh nát qua, bên trong còn có linh thạch cực phẩm, sao có thể là người sống được?
Lời này tựa hồ rất có đạo lý, nhưng Bạch Nhạc vẫn một mực cảm thấy quỷ dị, chỉ là nhất thời không cách nào nghĩ thông ra được.
– Đúng rồi, ngươi dẫn chúng rời đi bao xa?
Lắc đầu, vứt ý niệm khó mà tưởng tượng này ra khỏi đầu, Bạch Nhạc nhìn sang Tô Nhã hỏi.
– Đám binh dũng này sẽ không rời xa cách cung điện quá trăm thước, sau khi ta chạy ra trăm thước, bọn chúng liền tự động lui về.
Suy nghĩ một lát, Tô Nhan giải thích nói:
– Thực lực ta không đủ, nếu không có thể thử cầm chân lâu hơn trong phạm vi trăm thước.
– Không cần!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ngươi nghỉ ngơi một lát, sau đó lại dẫn đám binh dũng này rời đi lần nữa, ta tranh thủ xử lý tên tướng dũng kia!
Trước đó lãng phí thời gian quá nhiều, hơn nữa Bạch Nhạc còn chưa vận dụng thần thông, trong tình thế có chuẩn bị, dù chiến kỹ đối phương cao minh đến mấy cũng khó mà đỡ được công kích của Bạch Nhạc, chút tự tin này Bạch Nhạc vẫn có.
– Được!
Không chút do dự, Tô Nhan lập tức đáp ứng.
Ngồi xuống điều tức một lát, Tô Nhan lần nữa tiến về hướng Đan Các, so với tên tướng dũng kia, đám binh dũng còn lại có vẻ cứng nhắc hơn nhiều, đồng loạt lao tới xông giết Tô Nhan.
Lần này, Bạch Nhạc cũng không chút do dự, tức tốc giết về phía tên tướng dũng.
Kiếm Linh Vũ!
Bạch Nhạc rất rõ ràng, lấy thực lực Tô Nhan căn bản không cầm chân được đám binh dũng kia quá lâu, hắn nhất định phải khoái tốc đánh nát đối phương, chỉ như vậy mới có cơ hội xông vào Đan Các.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này Bạch Nhạc vừa ra tay liền dốc hết toàn lực.
Linh lực ngưng tụ thành kiếm quang, như mưa rơi trút xuống, dù chiến kỹ cường đại đến mấy, căn bản cũng không cách nào ngăn trở, thoáng chốc, thân hình tên tướng dũng kia đã bị linh kiếm xuyên thủng, ngay lúc đó, Thông Thiên Ma Công bạo phát, Bạch Nhạc thuận thế vung kiếm chém xuống!
Chẳng qua không đến mười nhịp thở ngắn ngủi, liền triệt để đánh nát tướng dũng kia!
Chỉ là nháy mắt khi chém nát thân thể đối phương, Bạch Nhạc lại phảng phất như thấy được trong ánh mắt đối phương chớp qua một tia giải thoát, sát na ấy, trong lòng Bạch Nhạc bất giác hơi nhảy!
Nếu nói trước kia chỉ là hoài nghi, như vậy khắc này, Bạch Nhạc gần như đã có thể khẳng định, tướng dũng này tất là người sống có được linh trí!
Oanh!
Thân thể tướng dũng vỡ nát, hóa thành một đống đá vụn, trong đó cất giấu ba viên linh thạch cực phẩm.
Lặng lẽ nhặt lên mấy viên linh thạch cực phẩm, chỉ là lần này Bạch Nhạc tựa hồ không làm sao vui vẻ cho được.
Dù không có lý do cụ thể, nhưng bản năng rõ ràng nói cho hắn biết, thứ hắn vừa chém giết không phải thạch dũng gì cả, mà là người sống sờ sờ!
Thuận theo ý tưởng này mà nghĩ tiếp, trong lòng bất giác sinh ra cảm giác sợ hãi khó mà diễn tả bằng lời.
Cường hành khu trừ ý niệm này ra khỏi đầu, Bạch Nhạc lao thẳng mà đi, hướng về phía Đan Các.
Tay đụng lên cửa Đan Các, Bạch Nhạc đột nhiên cảm nhận đến một cỗ lực lượng khủng bố oanh kích về phía mình, phảng phất như muốn đánh nát hắn vậy.
– Thôn Thiên!
Trong mắt chớp qua tinh mang, không chút do dự, nháy mắt khi vừa cảm thụ được nguy hiểm, Bạch Nhạc trực tiếp thi triển Thôn Thiên Quyết.
Tích tắc, lực lượng khủng bố kia liền bị cắn nuốt.
Chỉ mấy nhịp thở, thân ngoại hóa thân sau lưng Bạch Nhạc đã thành hình!
– Bạo!
Trong mắt lóe lên một tia quyết đoán, Bạch Nhạc trực tiếp phát nổ thân ngoại hóa thân, đánh thẳng lên cửa Đan Các!
Cỗ lực lượng này vốn là thôn phệ từ cấm chế trong Đan Các, bây giờ cuốn ngược trở về, nháy mắt liền khiến cho cấm chế xuất hiện một tia hỗn loạn, nương theo tia hỗn loạn đó, Bạch Nhạc đẩy cửa xông vào.
Chương 493: Xông Đan Các (4)
Cơ hồ đồng thời điểm Bạch Nhạc bước vào, lực lượng cấm chế Đan Các liền được khôi phục, cửa lớn lần nữa khép lại.
So với chút lực lượng của Bạch Nhạc, lực lượng cấm chế thực sự quá khủng bố, dù là Thôn Thiên Quyết cũng chỉ có tác dụng hữu hạn, không khả năng triệt để phá trừ cấm chế.
Chẳng qua, đối với Bạch Nhạc mà nói, chừng đó là đủ rồi.
Vừa tiến vào Đan Các, trong gian phòng đột nhiên sáng lên, linh lực lưu chuyển, đèn đuốc trên vách tường và cột đá đồng loạt được thắp sáng, khiến cho Bạch Nhạc thấy được rõ ràng hết thảy bên trong.
Trọn cả Đan Các rộng ước chừng hai ba trăm thước vuông, chính giữa gian phòng đặt một lò luyện đan màu đỏ, chỉ là lò lửa sớm đã tắt ngúm.
Xung quanh bày biện rất nhiều giá đỡ, dùng để cất đặt vô số bình ngọc, hiển nhiên đây đều là đan dược đã được luyện chế.
Đi tới trước một giá đỡ trong đó, Bạch Nhạc có thể thấy rõ ràng, mỗi chiếc bình ngọc đều dán giấy hồng, mặt trên viết tên thuốc và dược hiệu!
Chỉ là, tất cả giá đỡ đều tán phát một tầng thanh quang nhàn nhạt, hiển nhiên những đan dược ở đây đều có cấm chế bảo vệ, không cách nào dễ dàng lấy được.
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài Đan Các vọng vào, hiển nhiên đám binh dũng bị dẫn đi đã lui trở về.
Nhưng rất nhanh, đám binh dũng lần nữa yên tĩnh lại, rõ ràng không phát hiện thấy Bạch Nhạc đã đi vào Đan Các.
Cảnh này khiến Bạch Nhạc không khỏi thở phào một cái, đợi bình tĩnh hẳn, lúc này Bạch Nhạc mới bắt đầu tử tế quan sát đan dược trên kệ.
Những đan dược này, có một ít Bạch Nhạc nhận ra, nhưng đại đa số đều là Bạch Nhạc chưa từng nghe qua.
Nhưng dần dần Bạch Nhạc phát hiện, tất cả đan dược trên kệ tựa hồ đều nhằm phục vụ tu hành giả dưới Tinh Cung, hơn nữa, số lượng mỗi một loại đều không nhiều.
Tính trọn cả gian phòng, ước chừng có mấy trăm loại đan dược, từ thối thể đến đề thăng linh lực, thậm chí cô đọng thần hồn, phảng phất như chỉ cần tuần tự nuốt vào toàn bộ đống đan dược này liền có thể nhẹ nhàng hoàn thành con đường tu hành từ Dẫn Linh đến Linh Phủ đỉnh phong!
Trên giá đỡ cuối cùng trong Đan Các, vẻn vẹn chỉ đặt một chiếc bình ngọc, lẻ loi đứng ở kia, hơn nữa cũng không thấy có bất kỳ ghi chú dược hiệu nào, gần gần chỉ viết tên thuốc mà thôi!
Phá Tinh Đan!
Kết hợp với phát hiện trước đó, mặc dù không nói rõ, Bạch Nhạc cũng có thể đoán được, viên Phá Tinh Đan này hẳn là linh đan dùng để đột phá Tinh Cung.
Nếu nói, Bạch Nhạc không quá để ý tới đống đan dược khi trước, như vậy viên Phá Tinh Đan này lại lập tức khiến nhịp thở Bạch Nhạc trở nên dồn dập.
Khai mở Tinh Cung, bản thân điều này là chuyện rất khó, huống hồ, Bạch Nhạc còn là ma đạo song tu!
Dù đã có một trái Linh Khư Quả thượng phẩm, song Bạch Nhạc vẫn chưa quá yên tâm, nếu có thể được đến viên Phá Tinh Đan này, đoán chừng tỉ lệ thành công tất sẽ tăng nhiều, Bạch Nhạc há lại không hưng phấn cho được.
Không kịp nghĩ nhiều, Bạch Nhạc khẽ vươn tay, bất thần nắm tới Phá Tinh Đan.
Gần như đồng thời, tầng thanh quang nhàn nhạt kia đột nhiên bao trùm lên tay Bạch Nhạc, như thể muốn hất văng tay hắn đi.
Trong mắt chớp qua tinh mang, Thông Thiên Ma Công chợt động, không nhìn lực lượng cấm chế phản phệ, bàn tay Bạch Nhạc cường hành rơi trên bình ngọc chứa Phá Tinh Đan.
Thông Thiên Ma Công bá đạo cỡ nào, mặc kệ lực lượng ngươi là gì, hết thảy đều có thể cắn nuốt, biến thành của mình!
Cấm chế nơi đây, dù là cao thủ trên Tinh Cung Cảnh đều rất khó phá giải, nếu cường hành kích phát cấm chế, sợ rằng sẽ lập tức bị cấm chế phản phệ, trực tiếp hủy đi đan dược.
Khăng khăng vị Thanh Vương bố trí ra cấm chế trước đây làm sao cũng không nghĩ tới trên thế gian lại có công pháp bá đạo như Thông Thiên Ma Công, cứ thế bị Bạch Nhạc chống đỡ lực lượng cấm chế, cường hành lấy ra bình ngọc.
Ngón cái đẩy ra nắp bình, lập tức liền có mùi thuốc nồng nặc tràn ra, chỉ vừa thoáng ngửi một phen, liền khiến Bạch Nhạc có cảm giác toàn thân thư thái, hận không thể một hơi nuốt vào đan dược.
Cố nén vui sướng trong lòng, Bạch Nhạc tức tốc đậy lại nắp bình, ném Phá Tinh Đan vào trong giới chỉ trữ vật.
Dù sao cũng đã động thủ, Bạch Nhạc dứt khoát không làm thì thôi, đã làm thì làm cho triệt để, như châu chấu quá cảnh, một hơi dọn sạch toàn bộ đan dược trên kệ trong Đan Các, lúc này mới vừa lòng thỏa ý thu tay.
Có được Thông Thiên Ma Công, hiển nhiên dự tính của Ngô Tuyết Tùng đã triệt để thất bại, cảnh này khiến Bạch Nhạc khá là đắc ý.
Chỉ là, không biết tại sao, Bạch Nhạc cứ luôn cảm thấy trong đây tựa hồ có vấn đề.
Đối với hắn mà nói, thu hoạch thế này tuy đã tương đối khá, nhưng nếu đổi thành Ngô Tuyết Tùng mà nói, những đan dược này tựa hồ không nhiều lắm tác dụng, còn về vị Thanh Vương kia, lại càng không nên để ý tới loại đan dược cấp thấp này mới đúng.
Chỉ là, Bạch Nhạc lại tử tế kiểm tra Đan Các một lần, song vẫn không phát hiện bất cứ dị thường nào, cuối cùng chỉ phải đành thôi.
…
Đan Các đi vào khó, nhưng đi ra lại rất dễ dàng, căn bản không hề xúc phát cấm chế, Bạch Nhạc cứ thế tự nhiên đẩy cửa đi ra.
Chương 494: Sát cơ phù hiện
Trên thực tế, lúc vừa đi ra, thần kinh Bạch Nhạc căng cứng vô cùng, tính toán trực tiếp lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi phạm vi Đan Các.
Nhưng mà, càng quỷ dị chính là, đám binh dũng kia rõ ràng thấy hắn đi ra từ trong Đan Các, lại vẫn thờ ơ như cũ, tựa hồ căn bản không thấy được Bạch Nhạc.
Thẳng đến khi Bạch Nhạc vượt qua đám binh dũng này, lần nữa thử vòng vèo trở lại, đi tới Đan Các, đám binh dũng mới lần nữa bị kích phát, xông giết về phía Bạch Nhạc.
Bây giờ Bạch Nhạc không có tâm tư phân cao thấp với đám binh dũng này, một hơi chạy ra khỏi phạm vi Đan Các, thẳng đến khi thấy binh dũng lui về, lúc này mới thở phào.
– Công tử, đắc thủ chưa?
Tô Nhan vẫn một mực canh chừng ở phụ cận Đan Các, nghe được động tĩnh của đám binh dũng, lập tức liền tới gần, hưng phấn hỏi.
Gật đầu, Bạch Nhạc cũng không giấu giếm:
– Đan Các rất kỳ lạ, bên trong toàn là đan dược tu luyện dưới Tinh Cung Cảnh, hơn nữa số lượng cũng không nhiều.
Cầm ra toàn bộ linh dược được đến trong Đan Các, Bạch Nhạc chọn lựa một ít hữu dụng với mình, còn lại ném hết cho Tô Nhan.
Căn cơ của Bạch Nhạc vốn đã rất vững chắc, nhưng Tô Nhã so ra lại kém tương đối nhiều, những đan dược này, đa phần không có ích với Bạch Nhạc, nhưng với Tô Nhã lại cầu mà không được.
Đương nhiên, Bạch Nhạc không lấy ra Phá Tinh Đan, cũng không nói cho Tô Nhan biết.
Không phải hắn không tin được Tô Nhan, mà là có chút chuyện vốn không nhất thiết phải nói ra.
Trên thực tế, đối với Tô Nhan, có thể được phân nhiều đan dược như
Mặc dù trong Đan Các không có loại thần đan trong truyền thuyết, đúng là hơi có chút thất vọng, nhưng những thứ vốn là trong truyền thuyết kia, không được đến cũng không có gì phải buồn bực cả, rốt cuộc chỉ lợi ích lấy được vào tay mới là thực tế nhất.
– Đúng rồi, công tử, đám binh dũng kia thì sao?
Nhắc tới đây, Tô Nhan lập tức hóa thân thành đứa hám tiền:
– Gần trăm tên binh dũng, đây chính là trên trăm linh thạch cực phẩm, hai người chúng ta đồng thời ra tay, ta dẫn đi một bộ phận, ngươi giết số còn lại, cứ thế mấy lần, nhất định có thể đoạt tới tay đống linh thạch cực phẩm kia.
Nhắc tới trên trăm linh thạch cực phẩm, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi bị dọa hơi nhảy!
Nhưng mà, nhớ đến ánh mắt tên tướng dũng trước khi chết, Bạch Nhạc bất giác cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Thở dài một hơi, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn lắc đầu nói:
– Không cần mua thêm việc vào ngươi, ta cứ cảm thấy Thanh Vương bí tàng này có gì đó rất quỷ dị, khả năng cao sẽ có nguy hiểm cực lớn! Chúng ta tới nơi khác xem xem, hi vọng là ta nghĩ nhiều…
Mặc dù Tô Nhan hơi tiếc nuối đống linh thạch cực phẩm kia, song sau cùng vẫn tuân theo ý Bạch Nhạc.
Hai người lui về quảng trường, căn cứ theo mô hình cung điện, lần nữa nhận chuẩn vị trí mấy tòa cung điện khác, trực tiếp chạy thẳng tới.
Y cách làm theo, Bạch Nhạc dễ dàng bước vào mấy toà cung điện kia.
Nhưng mà, cũng như Đan Các, trong những cung điện này, vô luận là lưu lại vũ khí hay bảo vật, linh dược, tất cả đều chỉ dùng cho tu hành giả dưới Tinh Cung Cảnh, bên trong mặc dù không thiếu tinh phẩm, song rốt cục đều không quá mức trân quý.
Chỉ là, lần này Bạch Nhạc không dám một hơi cầm loạn, chỉ chọn lựa mấy món đồ cho Tô Nhan, sau đó liền lui ra ngoài.
Không phải là Bạch Nhạc nhìn không vừa mắt, mà là càng vào sâu, Bạch Nhạc lại càng cảm thấy quỷ dị, vốn tưởng đây là một tòa bảo tàng khổng lồ, nhưng giờ xem ra, nơi nơi đều thấy dị thường, còn lâu mới đơn giản như Ngô Tuyết Tùng dự đoán.
Thậm chí Bạch Nhạc có cảm giác, tựa hồ cầm càng nhiều thứ ở đây, vô hình sẽ càng tăng thêm nguy cơ!
Dù không có bất kỳ đạo lý nào, nhưng Bạch Nhạc vẫn nguyện ý tin tưởng trực giác của chính mình.
Quanh quẩn một lúc trong từng tòa cung điện, chỗ tốt Bạch Nhạc lấy được càng lúc càng nhiều, nhưng bất an trong lòng lại càng lúc càng tăng.
– Tiểu Nhan, chúng ta vào đây vài ngày rồi?
Xoay người, Bạch Nhạc đột nhiên mở miệng hỏi.
– Hả?
Nghe được vấn đề này, Tô Nhan không khỏi hơi ngớ:
– Ta cũng không nhớ rõ ràng, chỗ này không có ngày đêm, đại khái… chắc chừng nửa tháng.
– Không thể ở lại thêm, chúng ta đi Thanh Vương Điện!
Nếu là lúc bình thường, cảm giác thời gian của Bạch Nhạc vô cùng mãnh liệt, căn bản sẽ không xuất hiện tình cảnh không nhớ được đã qua bao lâu, nhưng giờ đây lại một chút ấn tượng đều không có, nhất thời, bất an trong lòng càng lúc càng đậm, nét mặt Bạch Nhạc không khỏi có chút khó coi, trầm giọng mở miệng nói.
… … … …
– Điện hạ, đã hai mươi bảy ngày, phía Địa Cung vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, lần này sợ là cũng thất bại.
Đi tới bên người Ngô Tuyết Tùng, trung niên nhẹ giọng nói.
– Hai mươi bảy ngày… Chỉ còn ba ngày liền đến kỳ hạn cuối cùng?
Ngẩng đầu, trong mắt Ngô Tuyết Tùng chớp qua một tia thâm thúy, trầm giọng hỏi.
– Vâng!
Gật đầu, trung niên trầm giọng đáp:
– Lăng tẩm Thanh Vương chìm dưới đất mấy nghìn năm, tử khí quá nặng! Thường nhân đi xuống, thân thể tất sẽ bị tử khí dần dần ăn mòn, vô luận thân thể hay Linh Phủ đều sẽ càng lúc càng trì độn, lại căn bản không ý thức được tử khí tồn tại… Đối với tu hành giả dưới Tinh Cung Cảnh mà nói, một tháng đã là cực hạn! Nếu không thể sớm đi ra, kết cục chắc chắn phải chết!
Chương 495: Sát cơ phù hiện (2)
– Lam tiên sinh, ngươi nói xem… Nếu lần này Bạch Nhạc cũng thất bại, ta có nên đích thân đi xuống xem xem?
Ngẩng đầu lên, trong mắt Ngô Tuyết Tùng lộ ra một mạt tinh mang, trầm giọng hỏi.-
– Tuyệt đối không thể!
Nghe vậy, trung niên kia lập tức biến sắc:
– Điện hạ nghĩ lại, lăng tẩm Thanh Vương chỉ có vào không có ra, mặc dù ngài thân mang huyết mạch hoàng thất, nhưng cũng rất khó ngăn cản tử khí xâm thực, nếu không cách nào được đến Thanh Vương thừa nhận, liền sẽ bị nhốt lại trong lăng tẩm! Điều này thực sự quá nguy hiểm.”
– Nguy hiểm ư…
Khe khẽ lặp lại hai tiếng này, trong mắt Ngô Tuyết Tùng chợt lộ ra hàn ý, chậm rãi nói:
– Nhưng mà, bản vương không đợi được nữa!
Nghe được lời này của Ngô Tuyết Tùng, trung niên tựa hồ có chút do dự, trầm mặc khoảnh khắc, lát sau mới mở miệng nói:
– Điện hạ, ta có một cách có thể làm được… Chỉ là, phải mạo hiểm!
Thoáng nhíu mày, Ngô Tuyết Tùng trầm giọng nói:
– Lam tiên sinh, mời nói.
– Kích phát sát trận! Để cho khí tức Thanh Vương bí tàng tiết ra ngoài, dẫn dụ toàn bộ cao thủ Thanh Châu tới đây.
Trong mắt chớp qua một tia quyết đoán, trung niên trầm giọng nói:
– Sự mê hoặc của Thanh Vương bí tàng, không ai có thể ngăn được! Dù là Tinh Hà lão tổ hay Huyết Ảnh Ma Quân, sợ rằng cũng sẽ đích thân ra tay phá mở sát trận, đưa đệ tử dưới trướng vào trong lăng tẩm!
– Chỉ cần sát trận mở ra, liền tất tán phát đi một ít tử khí, đến khi ấy, Bạch Nhạc kia có thể sống lâu thêm vài ngày! Trong tay hắn có hồn huyết của điện hạ ngài, nếu chống đỡ được tới khi tìm thấy Thanh Vương Kiếm tự nhiên là tốt nhất…
Thoáng ngừng một lát, trung niên kia nói tiếp:
– Dù không thể, cũng có thể mượn cơ hội này, để cho càng nhiều người xông vào lăng tẩm Thanh Vương, một khi đệ tử đi vào tăng nhiều, khi ấy, ngài lại tán phát tin tức về sự nguy hiểm của lăng tẩm Thanh Vương… Dù là bọn Tinh Hà lão tổ tất cũng sẽ đứng ngồi không yên, liều mạng trọng thương cũng phải cường hành ra tay phá mở sát trận!
– Đến lúc đó, ngài lại nhân cơ hội thuận thế tiến vào, cướp đoạt Thanh Vương Kiếm!
– Rốt cuộc, không có huyết mạch hoàng thất, dù là ai cầm Thanh Vương Kiếm thì cũng không được đến Thanh Vương thừa nhận, căn bản không cách nào khiến cho Thanh Vương Kiếm nhận chủ, càng không thể khống chế toàn bộ Địa Cung! Sau cùng, Thanh Vương Kiếm kia vẫn là của ngài.
Nghe thế, ánh mắt Ngô Tuyết Tùng bất giác sáng lên, không khỏi có chút động tâm.
Nhìn ra Ngô Tuyết Tùng động tâm, trung niên lần nữa mở miệng nói:
– Điện hạ, trước không cần vội vã làm quyết định, nghe ta nói hết cái đã.
Khẽ gật đầu, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng nói:
– Lam tiên sinh, mời nói.
– Điện hạ, vừa nãy ta chỉ mới nói tới chỗ tốt khi làm như vậy, nhưng mà, có lợi, tự nhiên cũng có hại, bằng không, ta đã không mãi đến giờ mới nói cho ngài cách này.
Thoáng dừng một lát, trung niên chậm rãi nói tiếp:
– Có ba cái hại, một là, một khi kích phát sát trận, toàn bộ Thanh Châu Thành sẽ bị sát trận ảnh hưởng, Địa Cung hiển hiện, sợ rằng sẽ hủy đi phân nửa Thanh Châu Thành, tạo ra sát nghiệt vô biên! Phần sát nghiệt này tất phải do ngài tới gánh… Sau này sát kiếp phủ xuống, ngài muốn càng tiến một bước bước vào Tinh Hải, tất sẽ nguy hiểm trùng trùng.
– Hai là, mặc dù Tinh Hà lão tổ, Tử Dương Chân Nhân và Huyết Ảnh Ma Quân nhất thời không phát hiện được thâm ý trong đó, nhưng một khi ngài thu được Thanh Vương Kiếm, thu được Thanh Vương bí tàng, liền tất khó mà qua mặt được bọn hắn! Đến khi ấy, chỉ sợ rất có thể sẽ ra tay với ngài, muốn thoát thân cũng không dễ dàng.
– Ba là, chúng ta chỉ có một ít phỏng đoán về Thanh Vương bí tàng, chưa chắc đã thật đúng như trong ghi chép… Thanh Vương trời sinh tính tình tàn bạo đa nghi, có hay không khả năng nguyện ý lưu lại truyền thừa và bí tàng trong lăng tẩm đều là điều chưa biết! Giả như có gì ngoài ý, dù ngài thân mang huyết mạch hoàng thất cũng khó tránh khỏi nguy hiểm!
Khom lưng cúi đầu, trung niên tiếp tục nói:
– Ba điều này chính là cái hại, còn mong điện hạ suy xét kỹ hơn! Theo như thần thấy, không bằng chờ thêm một chút, để cho người ngoài âm thầm thay ngài tiến vào lăng tẩm, dùng hồn huyết tưới lên Thanh Vương Kiếm thăm dò xem sao, đấy mới là phương thức an toàn hữu hiệu nhất! Dù Bạch Nhạc thất bại, chúng ta cũng có thể đợi thêm mấy năm, trên đời này vốn không thiếu thiên tài thiên phú dị bẩm, điện hạ cần gì phải nóng lòng ở nhất thời.
Nghe vậy, Ngô Tuyết Tùng không khỏi lần nữa trầm mặc.
Hắn tự nhiên biết, để cho người khác âm thầm tiến vào lăng tẩm mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng vấn đề ở chỗ… Thời gian quá gấp!
Nếu không có trận chiến Đạo Lăng Sơn, hắn có thể chậm rãi đợi thêm mấy năm.
Nhưng giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông thất thế đã thành định cục, không chỉ ma đạo, Đại Càn Vương Triều cũng chuẩn bị rục rịch, chỉ thiếu mỗi cơ hội thích hợp liền sẽ xuất động.
Ai cũng không dám chắc, ngày ấy sẽ tới vào lúc nào.
Muốn từ trong đó phân một chén canh, nhất định phải khoái tốc đề thăng thực lực, mà thu lấy Thanh Vương bí tàng, kế thừa vương vị Thanh Vương, đối với hắn mà nói, chính là cơ hội duy nhất để thực sự bước vào hàng ngũ cường giả tranh đoạt thiên hạ!
Chương 496: Hóa đá
Một khi chậm trễ, bỏ lỡ cơ hội lần này, dù được đến Thanh Vương bí tàng, sợ rằng cũng khó có thể sất trá phong vân, vấn đỉnh thiên hạ.
Đây là thời đại thuộc về thiên tài, cũng là thời đại tàn khốc, chậm một bước, chính là chậm ngàn bước, khó còn cơ hội lật người!
Đã như thế, chẳng bằng nhân khi bây giờ còn có cơ hội, ra sức đánh cược một lần, dù bại, cũng phải bại không oán không hối!
Trầm tư hồi lâu, cuối cùng Ngô Tuyết Tùng hạ quyết định, lạnh giọng mở miệng nói:
– Bản vương tâm ý đã quyết, còn mong Lam tiên sinh giúp ta… Mở ra sát trận!
…
Thanh Vương Điện khác với tất cả những cung điện khác, toàn bộ tòa cung điện đều được bao phủ bởi thanh quang chói mắt, lộ ra một cỗ uy áp khó mà diễn tả.
Nếu có thể bay lên không trung nhìn xuống bên dưới, liền sẽ phát hiện, trọn cả Địa Cung đều dựa vào Thanh Vương Điện mà kiến tạo, nơi đây chính là trung tâm của Địa Cung.
Nhìn vào Thanh Vương Điện phía xa xa, trong lòng Bạch Nhạc ẩn ẩn sinh ra cảm giác sợ hãi khó có thể ức chế.
Bản năng như đang thời thời khắc khắc nhắc nhở hắn, để hắn rời xa chỗ này.
– Công tử… Ngươi xem!
Chỉ vào bãi đất trống trước Thanh Vương Điện, sắc mặt Tô Nhan thoáng trở nên trắng bệch.
Thuận theo hướng ngón tay Tô Nhan chỉ tới nhìn lại, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi dâng lên đắng chát, há hốc mồm, lại không thốt được ra lời.
Phía trước Thanh Vương Điện nguy nga, lúc này chí ít đứng nghiêm hơn một nghìn binh dũng, hơn nữa bên trong còn có lượng lớn tướng dũng, chi chi chít chít ngăn ở trước Thanh Vương Điện, vừa thoáng liếc mắt liền khiến người tuyệt vọng.
Khẽ cắn môi, Tô Nhan trầm giọng nói:
– Công tử, ta đi thử xem có thể dẫn ra được bao nhiêu.
– Vô dụng, ngươi không dẫn ra được.
Lắc đầu, Bạch Nhạc vươn tay kéo lại Tô Nhan, trầm giọng nói.
Trước đó lúc ở cung điện khác, Tô Nhan cùng lắm chỉ dẫn đi được hơn trăm binh dũng, hơn nữa tướng dũng quá nửa sẽ không để ý tới nàng, một khi gặp phải tướng dũng ra tay, Tô Nhan tất sa vào nguy hiểm.
Mà giờ số binh dũng trước Thanh Vương Điện lên tới hơn nghìn, trong đó bao gồm rất nhiều tướng dũng, một khi Tô Nhan ra tay, nếu số binh dũng đuổi theo quá ít, căn bản không tạo được tác dụng gì, nếu nhiều, rất có thể sẽ miểu sát Tô Nhan trong nháy mắt.
Nhưng mà, ngay lúc kéo tay Tô Nhan, tròng mắt Bạch Nhạc đột nhiên co rụt lại:
– Tiểu Nhan, sao tay ngươi cứng thế?
Tô Nhan vốn rất xinh đẹp, làn da nhẵn nhụi, bàn tay ôn nhuận như ngọc, nắm lấy vô cùng thoải mái,
Nhưng giờ đây, bàn tay Bạch Nhạc cầm lấy lại cứng ngắc lạnh lẽo, cảm giác hệt như nắm phải hòn đá.
– Cái gì?
Nhất thời Tô Nhan còn chưa kịp hồi thần, kinh ngạc nhìn Bạch Nhạc.
– Chính ngươi không cảm giác thấy à?
Nắm lấy tay Tô Nhan, giơ lên trước mặt, Bạch Nhạc sắc mặt khó coi hỏi.
Dưới ánh sáng nhàn nhạt, tay Tô Nhan hiện màu xám trắng, hiển nhiên không phải bộ dạng mà người bình thường nên có.
Ánh mắt rơi lên bàn tay chính mình, nét mặt Tô Nhan tức thì trắng bệch:
– Sao có thể, không, sao lại thế này? Công tử, sao lại thế này?
Khắc ấy, trong lòng Tô Nhan bất giác sinh ra cảm giác sợ hãi khó mà ức chế, đó là nỗi sợ còn khủng bố hơn cả cái chết.
Nháy mắt, vô số ý niệm chớp qua trong đầu Bạch Nhạc, cuối cùng dừng lại ở ánh mắt trước khi chết của tên tướng dũng nơi Đan Các.
Thứ lộ ra trong ánh mắt kia làm cảm giác vừa tuyệt vọng, lại vừa như được giải thoát!
Ánh mắt đó… Rất giống ánh mắt Tô Nhan lúc này!
Binh dũng! ! !
Chớp mắt, Bạch Nhạc triệt để hồi thần!
Đám binh dũng kia vốn không phải vật chết, càng không phải khôi lỗi do ai chế tạo ra, mà là từng người sống sờ sờ!
Linh thạch cực phẩm rơi ra từ trên thân binh dũng căn bản không phải ai chứa đi vào, mà là một thân linh lực của người hóa thành binh dũng ngưng tụ mà thành.
Đáng sợ nhất là, hiện tại Tô Nhan chính đang bất tri bất giác biến chuyển thành loại binh dũng kia!
Thân thể cứng ngắc, làn da xám trắng, tất cả đều là dấu hiệu của người bắt đầu hóa đá.
Nếu cứ để mặc tiếp diễn, không lâu sau, Tô Nhan liền sẽ triệt để biến thành binh dũng như đám đang đứng yên trước cung điện.
Giả như còn có thể bảo lưu một tia linh trí, liền thành tướng dũng!
Nghĩ vậy, đáy lòng Bạch Nhạc triệt để bị sợ hãi chiếm giữ! Tô Nhan là như thế, vậy hắn thì sao?
Nháy mắt, Bạch Nhạc vô thức chộp lên tay mình!
– Không đúng, sao thân thể ta không có biến hóa?
Bắt lấy tay mình, Bạch Nhạc lập tức phát hiện, tay hắn không có bất kỳ dị thường nào, trừ hơi lạnh chút ra thì không khác gì bình thường, hoàn toàn không có dấu hiệu hóa đá.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, trong mắt Tô Nhan lần nữa lóe lên hi vọng.
Trong vô thức, Tô Nhan bắt lấy tay Bạch Nhạc!
– Thông Thiên Ma Công!
Một ý niệm chợt lóe trong đầu, Tô Nhan thốt lên.
– ! ! !
Trên thực tế, không cần Tô Nhan lên tiếng, bản thân Bạch Nhạc cũng đã nhận ra, hắn và Tô Nhan cùng lúc tiến vào Địa Cung, trải nghiệm trên đường cũng gần như tương tự nhau, thậm chí chính hắn còn cường hành đi phá mở cấm chế, bước vào cung điện để cướp đoạt đan dược và bảo vật.
Như thế tính ra, nếu bị hóa đá, biến thành binh dũng, biến hóa của hắn phải nhanh hơn Tô Nhan mới đúng.
Chương 497: Hóa đá (2)
Khăng khăng, chính hắn lại không có gì dị thường, đây tuyệt đối không phải vận khí, mà là bởi vì… Thông Thiên Ma Công!
Thông Thiên Ma Công thôn phệ tất cả lực lượng!
Theo như lời Thông Thiên Ma Quân, tất cả lực lượng trên thế gian này đều có thể bị cắn nuốt, vô luận trong địa cung này có gì quỷ dị, suy cho cùng cũng chẳng qua là một loại lực lượng xâm thực, vô luận lực lượng đó ẩn bí cỡ nào, nhưng sau khi tiến vào trong cơ thể Bạch Nhạc, lập tức đều sẽ bị Thông Thiên Ma Công thôn phệ hóa giải.
Cũng chính bởi vậy, Bạch Nhạc mới không xuất hiện nửa điểm dị thường.
– Công tử, cứu ta!
Tức thì, Tô Nhan nắm chặt lấy tay Bạch Nhạc, tựa hồ sợ Bạch Nhạc vứt bỏ nàng.
Dù nàng không rõ ràng tại sao Thông Thiên Ma Công có thể làm được điểm này, nhưng nàng nhớ được, huyết ấn trong cơ thể nàng trước đây là do Bạch Nhạc dùng Thông Thiên Ma Công hóa giải giúp.
Bây giờ nếu Bạch Nhạc đã không việc gì, vậy hẳn rất có thể cũng hóa giải được.
Đây là hi vọng duy nhất của nàng, như là người chết chìm bắt được phao cứu mạng.
– Đừng vội, để ta thử xem!
Cảm nhận được Tô Nhan sợ hãi, Bạch Nhạc khẽ khàng ôm Tô Nhan vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi.
Ôm Tô Nhan vào trong ngực, lúc này Bạch Nhạc mới phát giác, há chỉ mỗi cánh tay, lúc này cả người Tô Nhan sớm đã cứng ngắc.
Bị Bạch Nhạc ôm vào trong ngực, sợ hãi trong lòng Tô Nhan tựa hồ mới giảm đi mấy phần, chỉ là thân thể vẫn cứ run lên nhè nhẹ, khó mà ức chế cho được.
Đáy lòng trầm xuống, Thông Thiên Ma Công đột nhiên vận chuyển, chậm rãi tuôn vào trong người Tô Nhan.
Ma khí mới vọt vào trong cơ thể Tô Nhan, Bạch Nhạc liền cảm thấy tắc nghẽn, hệt như ma khí căn bản không phải đang rót vào kinh mạch nhân thể, mà là đang rót vào trong đá vậy.
– Thôn Thiên!
Cảm nhận được áp lực, Bạch Nhạc khẽ nhíu mày, trực tiếp thi triển Thôn Thiên Quyết, cường hành thôn phệ lực lượng trong cơ thể Tô Nhan.
Nháy mắt, sự bá đạo của Thôn Thiên Quyết triệt để thể hiện ra, thoáng chốc, cảm giác tắc nghẽn khi nãy liền tan biến, làn da nơi tay dần mềm xuống.
Chỉ là sắc mặt Tô Nhan lại càng thêm tái nhợt.
Nhận thấy biến hóa này, Bạch Nhạc không thể không thu tay.
Hắn có thể cảm giác được rõ ràng, trực tiếp thi triển Thôn Thiên Quyết, Thông Thiên Ma Công liền sẽ cắn nuốt hết thảy, căn bản không chịu sự khống chế từ hắn.
Không chỉ mỗi lực lượng quỷ dị khiến Tô Nhan hóa đá, mà cả sinh cơ của nàng cũng bị thôn phệ!
Nếu cứ thế cắn nuốt, tuy vấn đề hóa đá có thể được giải quyết, nhưng e rằng sinh cơ Tô Nhan cũng bị hắn nuốt sạch, khó mà thoát khỏi cái chết.
Rốt cuộc Thông Thiên Ma Công không phải không gì không thể, nó có thể bảo vệ được Bạch Nhạc, nhưng căn bản không cách nào cứu Tô Nhan.
– Không được, chúng ta nhất định phải rời khỏi đây, như thế mới có hy vọng.
Trong lòng trầm xuống, Bạch Nhạc chậm rãi nói.
Cởi chuông phải cần người buộc chuông, chỉ có rời khỏi lăng tẩm Thanh Vương quỷ dị này thì mới có khả năng hóa giải tình trạng hóa đá trên người Tô Nhan.
– Công tử!
Bắt lấy tay Bạch Nhạc, khóe mắt Tô Nhan bất giác chảy xuống hai hàng lệ nóng:
– Công tử, ta không được biến thành binh dũng, cầu ngươi, nếu thực sự không được… vậy thì giết ta!
– Xin lỗi, là ta không tốt! Ta không nên để ngươi mạo hiểm tới đây.
Ôm lấy Tô Nhan, trong lòng Bạch Nhạc tràn đầy hối hận.
Nếu không phải hắn, Tô Nhan sẽ không tiến vào Địa Cung, càng sẽ không gặp phải nguy hiểm thế này.
– Công tử, đừng nói thế… Là ta tự nguyện tới, không liên quan gì tới ngươi!
Lắc đầu, Tô Nhan nhẹ giọng nói:
– Công tử, tiểu Nhan không sợ chết, thật đấy! Lúc ở Huyết Ảnh Ma Tông, kỳ thực ta đã sớm làm tốt chuẩn bị… Lúc Cổ Hiên đột phá, chính là lúc ta tính toán kết thúc sinh mệnh.
– Cũng may, ta gặp được công tử!
– Công tử, ngươi biết không? Thật ra… Tiểu Nhan khá là thích ngươi!
Nước mắt chậm rãi chảy xuống, Tô Nhan nhẹ giọng nói.
– …
– Công tử, cầu ngươi, giết ta! Tiểu Nhan không muốn biến thành thạch dũng xấu xí kia, ta muốn lấy bộ dạng đẹp nhất lưu lại trong lòng công tử!
Nắm lấy tay Bạch Nhạc, tựa đầu trên vai hắn, Tô Nhan nhẹ giọng nói.
Thoáng chốc đó, trong lòng Bạch Nhạc như bị kim đâm, đau đến khó mà hít thở.
Bằng tâm mà luận, thật ra hắn không hề yêu Tô Nhan, trong đầu cũng chưa từng hiện lên ý nghĩ đó.
Nhưng mà, người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình?
Thời gian qua, hết thảy những gì Tô Nhan làm hắn đều thấy ở trong mắt, hắn thấy được Tô Nhan trả ra, cũng cảm nhận được phần yêu thích kia.
Lúc ở trong Thính Hương Thủy Tạ, hắn cũng quen với việc có Tô Nhan một mực đi cùng.
Khắc này, nghe được Tô Nhan nói những lời này, cảm giác đau lòng đó liền khiến Bạch Nhạc hít thở không thông.
Nhất thời, tựa hồ có một loại cảm giác sợ hãi nảy sinh trong lòng!
Bạch Nhạc đột nhiên phát hiện, hắn không thể nào chấp nhận được chuyện Tô Nhan rời đi, đặc biệt là rời đi theo cái cách như thế này.
– Đừng nói nhảm, Tô Nhan, chẳng phải ngươi đã nói muốn thề chết theo ta ư? Chỉ là chút trắc trở mà thôi, không lẽ ngươi đã định lùi bước?
Đẩy ra Tô Nhan, nhìn vào mắt nàng, Bạch Nhạc nghiêm túc mở miệng nói:
– Ta sẽ không để ngươi chết!
Chương 498: Một kiếm phá ngàn quân
– Tiểu Nhan! Tin tưởng ta, ta nhất định có thể tìm được cách an toàn rời khỏi đây, là ta mang ngươi đi vào, ta liền nhất định sẽ mang ngươi an toàn đi ra!
Trong mắt chớp qua một tia quyết đoán, chậm rãi đẩy ra Tô Nhan, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Đừng nghĩ gì nữa cả, Tô Nhan, chờ ta ở đây!
– Ta là ai? Ta là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, thiên kiêu đạo ma song tu Bạch Nhạc!
– Thanh Vương lại đã sao? Vô luận ở đây có gì quỷ dị cũng không thể ngăn được ta! Tin tưởng ta, vô luận khó khăn bao nhiêu, ta cũng nhất định mang ngươi đi ra, đây là hứa hẹn của ta đối với ngươi!
Từ từ đứng dậy, ánh mắt Bạch Nhạc đột nhiên lần nữa dừng trên Thanh Vương Điện.
Tất cả bí mật đều cất giấu ở trong Thanh Vương Điện kia, chỉ có xông vào mới có thể phát hiện chân tướng, tìm ra cách rời khỏi chỗ này.
Dù trắc trở, dù tràn ngập nguy hiểm đến mấy, nhưng lúc này, Bạch Nhạc đã không còn đường lui.
Bước ra trước một bước, sát cơ ngất trời!
…
Áo trắng như tuyết.
Trước Thanh Vương Điện, Bạch Nhạc đạp bước lao lên không trung, trong mắt chớp qua một tia thâm thúy, Thông Thiên Ma Công và huyền công đồng thời được phóng thích, màu trắng và màu đen đan xen, lộ ra sát cơ khủng bố.
Đạo ma song tu!
Khắc này, cả người Bạch Nhạc phảng phất như đều tán phát khí tức tà mị!
Vứt bỏ hết thảy ngụy trang và che lấp, đây mới là cái tên truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, đây mới là cái tên Bạch Nhạc, kẻ có gan phân cao thấp với Vân Mộng Chân!
Oanh!
Tùy theo Bạch Nhạc tiếp cận Thanh Vương Điện, đám binh dũng chi chít cũng bị kích phát, thoáng tích tắc, hơn một nghìn binh dũng đồng thời thức tỉnh, nhất tề bước ra một bước, một cỗ sát khí khủng bố hung hãn ập tới Bạch Nhạc.
Sát ý ngất trời!
Nếu chỉ là Linh Phủ Cảnh bình thường, e rằng vừa bị sát ý này xông tới, ý chí liền sụp đổ.
Thậm chí dù là Bạch Nhạc, khắc này sắc mặt đều không khỏi hơi chút trắng bệch.
Quá mạnh, hơn một nghìn binh dũng Linh Phủ Cảnh, trong đó còn bao gồm rất nhiều tướng dũng Linh Phủ đỉnh phong, quan trọng hơn là, lúc này nhiều binh dũng như vậy tập kết cùng một chỗ, tựa hồ hình thành nên chiến trận, sát khí xung thiên.
Dù cho Bạch Nhạc đạo ma song tu, nhưng ở trước mặt nhiều binh dũng như vậy, căn bản cũng chẳng đáng là gì, phảng phất như chỉ cần đạp lên trước thêm một bước liền sẽ bị đám binh dũng này xé nát.
Từ sau lưng nhìn theo Bạch Nhạc, Tô Nhan gắt gao cắn môi, tựa hồ nhịn không được muốn xông lên kéo Bạch Nhạc đi về.
Ở Huyết Ảnh Ma Tông, Tô Nhan thấy quen ngươi lừa ta gạt, vì chút lợi ích cỏn con đều có thể trở mặt thành thù.
Mà giờ đây, thấy được Bạch Nhạc nguyện ý vì cứu nàng mà mạo hiểm, nàng đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
– Công tử!
Đạp bước giữa trời, nhìn xuống hết thảy trước mắt, trong lòng Bạch Nhạc thoáng hiện vẻ bi thương, hắn biết, mỗi binh dũng nơi đây đều từng là người sống sờ sờ, lại bị lăng tẩm Thanh Vương cường hành biến thành bộ dạng binh dũng đáng sợ.
Đối diện với đám binh dũng này, trong lòng Bạch Nhạc khó miễn có chút thương hại, chỉ là… Hắn căn bản vô lực thay đổi được gì.
Ngược lại, hắn thậm chí không thể không chém giết với đám binh dũng này, cường hành mở ra một con đường máu!
– Xin lỗi!
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói:
– Có lẽ các ngươi đã chết đi mấy nghìn năm, có lẽ ta thật ra không cách nào cứu vớt các ngươi, nhưng Bạch Nhạc ta cam đoan, nhất định sẽ hủy đi lăng tẩm Thanh Vương, để các ngươi được triệt để giải thoát!
Nháy mắt khi vừa dứt lời, Bạch Nhạc vươn tay trảo tới, tức thì, một thanh trường kiếm màu xanh cổ xưa hiện lên trong tay!
Thoáng tích tắc, khí thế trên thân Bạch Nhạc đột nhiên tăng vọt, lúc lần nữa ngẩng đầu lên, trong mắt đã không còn nửa điểm do dự, có chăng chỉ là phần quyết đoán đến chết không thôi!
Vù vù!
Mũi kiếm khẽ run lên, thân hình hơi lắc, kiếm trong tay Bạch Nhạc bất ngờ cuốn theo một mạt kiếm khí khủng bố, hung hãn chém tới đám binh dũng trước mặt.
Côn Ngô Kiếm!
Chỉ bằng lực lượng bản thân, Bạch Nhạc căn bản không có bất kỳ hi vọng nào phá tan được chiến trận của đám binh dũng này, chỉ có sử dụng Côn Ngô Kiếm mới có một tia khả năng thành công.
Sát na đó, kiếm ý bị Côn Ngô Kiếm dẫn động, kiếm vừa vào tay, liền có một đạo kiếm khí màu xanh khổng lồ hiện ra ngang trời!
Ùng ùng!
Chớp mắt, hơn mười tên binh dũng chắn ở trước người Bạch Nhạc thậm chí không chống đỡ nổi dù chỉ một hơi, thoáng chốc liền bị kiếm quang khủng bố chém nát!
Thần kiếm Côn Ngô!
Thân là bảo vật trấn giáo Đạo Lăng Thiên Tông, sự khủng bố của Côn Ngô Kiếm vượt xa Bạch Nhạc tưởng tượng.
Đương sơ khi chém giết Phá Nam Phi, thực lực Bạch Nhạc quá yếu, căn bản không dẫn động được bao nhiêu lực lượng của Côn Ngô Kiếm, nhưng giờ tùy theo thực lực Bạch Nhạc đề thăng, uy lực Côn Ngô Kiếm mới chính thức được triển hiện ra!
Hơn nữa, kỳ thực lúc này Bạch Nhạc còn không biết, Côn Ngô Kiếm chính là thiên địch của đám binh dũng bị tử khí trớ chú xâm thực này!
Một kiếm chém giết hơn mười binh dũng, song cũng khiến tinh thần Bạch Nhạc vì đó khẽ chấn.
Tâm niệm chợt động, linh lực trong cơ thể bạo phát, hóa thành kiếm quang đầy trời!
– Đi!
Chương 499: Một kiếm phá ngàn quân (2)
Sát ngay sau đó, bước ra một bước, Bạch Nhạc lại chém ra một kiếm, cùng lúc, kiếm quang đầy trời cũng nhiễm lên khí tức Côn Ngô Kiếm, từ trên không bổ xuống.
Kiếm Linh Vũ!
Lúc này, thần thông kiếm đạo được đến từ Thất Tinh Tháp lần nữa triển hiện ra, phối hợp với Côn Ngô Kiếm, bỗng chốc phát huy uy lực khủng bố dị thường.
Mưa kiếm rơi xuống, binh dũng chắn ở trước mặt gần như bị quét sạch, chỉ có mấy tên tướng dũng còn có thể gắng gượng chống đỡ, chỉ là căn bản không đợi đối phương kịp làm ra phản kích, kiếm của Bạch Nhạc đã theo sát chém tới.
Khoảng cách trăm thước, chớp mắt liền qua.
Côn Ngô Kiếm chém tới, kiếm khí tung hoành, mấy tên tướng dũng trước đó còn có thể chống đỡ dưới Kiếm Linh Vũ lập tức bị chém nát.
Sát na này, Bạch Nhạc mới thực sự cảm nhận được lực lượng Côn Ngô Kiếm.
Linh Phủ Cảnh vốn không có tư cách dẫn động lực lượng Côn Ngô Kiếm.
Mặc dù Bạch Nhạc chưa bước vào Tinh Cung, nhưng khi thi triển Kiếm Linh Vũ, lại thật đã có lực lượng Tinh Cung, nương theo uy thế Kiếm Linh Vũ, lực lượng Côn Ngô Kiếm lần nữa bị dẫn động, một kiếm chém xuống liền dễ như trở bàn tay!
Chính bản thân Bạch Nhạc cũng không ngờ, một kiếm này lại có được uy lực khủng khiếp đến vậy!
Vốn bị ngăn kín không kẽ hở, thoáng chốc liền bị một kiếm vừa rồi chém mở.
Một kiếm phá ngàn quân!
Trước giờ Bạch Nhạc vẫn tưởng đây là thủ pháp nói quá, nhưng giờ đây, chém ra một kiếm vừa rồi, lại khiến hắn thực sự ý thức được thế nào là sự khủng bố của kiếm tu tuyệt thế!
Ngô Tuyết Tùng từng nói, ngày xưa Thanh Vương chinh chiến Thanh Châu, cuối cùng chết ở trong tay Đạo Lăng Thánh Nữ!
Khi đó Thanh Vương chấp chưởng Thanh Châu, dưới tay có vô số năng nhân dị sĩ, dù đối mặt Đạo Lăng Thiên Tông, ắt cũng không dễ dàng chịu thua!
Nhưng mà, đương thời Đạo Lăng Thánh Nữ chắc cũng như hắn bây giờ, nắm lấy Côn Ngô Kiếm, một kiếm phá ngàn quân, đánh bại Thanh Vương, chiếm giữ Thanh Châu?
Trong đầu chớp qua vô số ý niệm, mà lúc này, Bạch Nhạc đã xông qua được phân nửa!
Kiếm Linh Vũ mới vừa trút xuống, trong mắt Bạch Nhạc lần nữa lộ ra một mạt sát khí khủng bố, mũi kiếm hơi lắc, đột nhiên tiếp tục tăng tốc!
– Nhiên Huyết!
Thi triển ra Nhiên Huyết Thuật, tinh huyết trong cơ thể được thiêu đốt, nháy mắt liền khiến thực lực Bạch Nhạc đề
Ngu Kiếm!
Không chút hoa lệ, chỉ là một chém đơn giản, lại triệt để phát huy uy lực khủng bố của tốc độ và lực lượng!
Quá nhanh!
Dưới một kiếm này, bất kỳ trở ngại nào chắn ở trước mặt, phảng phất như đều yếu đuối như đậu hũ, kiếm đi qua liền vỡ nát!
Gửi thân trong vòng vây binh dũng, Bạch Nhạc phảng phất như kiếm tiên, cường hành lao đi, giết ra một con đường máu.
Ngắn ngủi không đến trăm nhịp thở, Bạch Nhạc đã đạp bằng binh dũng ngăn trở, bước vào Thanh Vương Điện!
Một kiếm phá ngàn quân!
Trơ mắt nhìn Bạch Nhạc như kiếm tiên giết đến trước Thanh Vương Điện, khắc này trong mắt Tô Nhan lần nữa cháy lên ngọn lửa hi vọng.
Lời Bạch Nhạc từng nói, phảng phất như lần nữa vang vọng trong đầu nàng.
– Ta là ai? Ta là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, thiên kiêu đạo ma song tu Bạch Nhạc!
– Thanh Vương lại đã sao? Vô luận nơi đây có gì quỷ dị cũng không ngăn được ta! Tin tưởng ta, vô luận khó khăn cỡ nào, ta đều nhất định mang ngươi đi ra, đây là hứa hẹn của ta đối với ngươi!
Quân tử hứa một lời, trăm chết không hối hận!
Nếu Bạch Nhạc đã hứa với nàng, dùng kiếm trong tay vì nàng cường hành chém ra một tia hi vọng sống, như vậy chính nàng, lại có lý do gì buông bỏ hi vọng!
…
Đạp bước đi tới trước Thanh Vương Điện, Bạch Nhạc lại không tiếp tục dùng Côn Ngô Kiếm tính thử chém nát cấm chế.
Côn Ngô Kiếm tuy cường đại, nhưng bản thân hắn lại rất yếu!
Lúc đối mặt binh dũng, có thể dựa vào Côn Ngô Kiếm cường hành xông đi qua, nhưng nếu đối mặt cấm chế còn tính thử làm bừa như thế, kết quả duy nhất sẽ là đụng chết trên cấm chế này.
Giả như Vân Mộng Chân ở đây, nắm lấy Côn Ngô Kiếm có lẽ có thể thử xem, nhưng hắn thì thôi đi.
Vốn Bạch Nhạc hẳn nên thử thi triển Thông Thiên Ma Công để phá giải cấm chế như với cung điện khác khi trước, từ đó cường hành xông vào Thanh Vương Điện.
Nhưng lúc này, bản năng lại nói cho hắn biết, cấm chế ở Thanh Vương Điện cực kỳ khủng bố, hoàn toàn không phải những cung điện khi trước có thể so sánh, một khi hắn dám cường hành phá mở cấm chế, ắt sẽ bị phản phệ, cửu tử nhất sinh!
Huống hồ, vừa nãy hắn gần gần chỉ là miễn cưỡng xông qua đám binh dũng ngăn cản mà thôi, còn chưa trâu bò đến mức giết sạch tất cả binh dũng ngoài cửa, hiện tại binh dũng phía sau vẫn chưa buông bỏ, còn đang tiếp tục ùa tới, chỉ cần trong lúc thử phá giải cấm chế xuất hiện ngoài ý, hắn rất có thể sẽ bị binh dũng chạy tới giết chết!
Thời khắc sinh tử, đầu óc Bạch Nhạc khoái tốc xoay chuyển, nháy mắt liền nhớ tới tình cảnh khi bước vào Địa Cung.
Huyết mạch hoàng thất!
Nếu đổi thành người khác, dù thực lực mạnh hơn Bạch Nhạc, không có Thông Thiên Ma Công lại làm sao phá mở cấm chế, bước vào Thanh Vương Điện?
Chương 500: Bước vào Thanh Vương Điện
Nếu Ngô Tuyết Tùng đã để hắn tới, vậy liền không khả năng mặc hắn sa vào tử cục khó giải.
Nháy mắt, Bạch Nhạc đột nhiên nhớ tới bình ngọc Ngô Tuyết Tùng đưa cho lúc đi vào.
Theo như lời Ngô Tuyết Tùng, trong này cất chứa hồn huyết của hắn, chỉ có huyết mạch hoàng thất Đại Càn Vương Triều mới có thể khiến cho Thanh Vương Kiếm nhận chủ, khống chế toàn bộ Địa Cung.
Lời này có mấy phần thật, Bạch Nhạc không dám xác định, nhưng hồn huyết của Ngô Tuyết Tùng tất nhiên hữu dụng, đấy là khẳng định.
Thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc căn bản không kịp nghĩ nhiều, trở tay lấy ra bình ngọc, đầu ngón tay khẽ vẫy, trực tiếp mở ra nắp bình, hơi hơi trút nghiêng, đổ một chút hồn huyết trong bình ngọc vào tay, xuyên thẳng qua cấm chế Thanh Vương Điện, xoa lên trên cửa.
Gần như nháy mắt khi bàn tay Bạch Nhạc chạm vào cửa điện, phát động cấm chế, bàn tay nhuộm đỏ tiên huyết đột nhiên lộ ra khí tức khủng bố, trực tiếp đẩy văng cấm chế, để cho Bạch Nhạc nhẹ nhàng đẩy ra cửa điện.
Lúc này Bạch Nhạc thậm chí đã cảm nhận được tiếng xé gió do binh dũng từ sau lưng đánh tới, không dám có chút nào do dự, tức thì, Bạch Nhạc rảo bước tiến vào trong Thanh Vương Điện!
Sát na ấy, cấm chế lần nữa khôi phục, đám binh dũng vốn đã đuổi giết tới trước điện đột ngột ngừng tay, thân hình thoáng ngưng trệ, lập tức xoay người quay đầu, lần nữa lui trở về trên quảng trường bên ngoài đại điện, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hô!
Thở ra một hơi thật dài, sắc mặt Bạch Nhạc thoáng tái nhợt, cũng không để ý hình tượng gì cả, trực tiếp đặt mông ngồi bệt dưới đất.
Đoạn đường này nhìn có vẻ xông qua rất nhẹ nhàng, nhưng trên thực tế Bạch Nhạc có thể nói đã ra hết thủ đoạn, hao sạch một thân bản lĩnh, thậm chí còn đánh cược một phen, lợi dụng hồn huyết Ngô Tuyết Tùng, nhờ đó mới thành công xông vào Thanh Vương Điện.
Gian nguy trong đó, quả thực khó có thể diễn tả bằng ngôn từ.
Định thần một phen, lúc này Bạch Nhạc mới tử tế quan sát Thanh Vương Điện.
So với cung điện khác, nơi đây mới thật là nguy nga lộng lẫy, trọn cả đại điện không có nửa điểm cảm giác mờ tối như ở bên ngoài, xung quanh đều sáng bừng ánh đèn, chiếu rọi toàn bộ đại điện rõ như ban ngày.
Trên vách tường điêu khắc hoa, chim, cá, côn trùng, tất cả đều sống động như thật.
Trên cột trụ trong điện, phảng phất như có kim long quấn quanh, vừa liếc mắt nhìn liền có thể cảm nhận được sự uy nghiêm của khí thế hoàng gia.
Chính giữa đại điện đặt một chiếc long ỷ màu vàng, trên vương ỷ lơ lững một thanh bội kiếm khắc hình rồng màu ám xanh, sáng lên thanh quang nhàn nhạt, phảng phất như thay mặt Thanh Vương nhận lấy thế nhân triều bái.
Tròng mắt co rụt lại, lúc này ánh mắt Bạch Nhạc dừng ở trên thanh bội kiếm khắc hình rồng, mặc dù chưa thấy qua, song Bạch Nhạc cũng có thể vừa liếc mắt liền nhận ra, đấy ắt hẳn là Thanh Vương Kiếm mà Ngô Tuyết Tùng nói tới.
Nhưng nếu không có chuyện khi trước, không phát hiện đám binh dũng kia đều là người sống biến thành, không phát hiện Tô Nhan đã bắt đầu hóa đá, đang trên đường biến thành binh dũng.
Như vậy Bạch Nhạc có lẽ sẽ không nghĩ nhiều, trực tiếp theo như Ngô Tuyết Tùng phân phó, nhỏ số hồn huyết còn lại trong bình ngọc lên Thanh Vương Kiếm, thử xem có thể để cho Thanh Vương Kiếm nhận chủ, sau đó chờ đợi Ngô Tuyết Tùng đến mang mình rời khỏi Địa Cung.
Nhưng giờ đây, trải qua nhiều chuyện như vậy, Bạch Nhạc há sẽ còn ngây thơ như thế!
Trong lăng tẩm Thanh Vương này, nơi nơi đều lộ ra quỷ dị, có quá nhiều chuyện Bạch Nhạc khó mà hiểu được.
Khoan nói Ngô Tuyết Tùng muốn làm gì, chỉ riêng với cục diện trước mắt, nhỏ hồn huyết nhỏ lên Thanh Vương Kiếm chưa hẳn sẽ mang đến an toàn.
Mặc dù Bạch Nhạc nói qua với Tô Nhan, rằng chỉ cần rời khỏi chỗ này, liền sẽ có hi vọng giải quyết vấn đề hóa đá.
Nhưng trên thực tế, trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng, dù hết thảy thuận lợi, mang Tô Nhan đi ra Địa Cung, cùng lắm chỉ ngăn cản tình hình chuyển biến xấu, chứ rất khó thực sự chữa lành.
Muốn thực sự cứu được Tô Nhan, cách duy nhất chính là khám phá bí ẩn binh dũng ngay trong Thanh Vương Điện, thậm chí khám phá bí ẩn của toàn bộ lăng tẩm Thanh Vương!
Chậm rãi đứng dậy, Bạch Nhạc cẩn thận đi tới long ý, trong đầu lại chuyển qua càng nhiều ý niệm.
Một đường đi tới bây giờ, Bạch Nhạc gần như đã có thể khẳng định, đây căn bản không phải bí tàng Thanh Vương lưu lại gì cả, mà là lăng tẩm Thanh Vương tu kiến cho chính mình.
Nhưng nếu là xây dựng lăng tẩm, như vậy thứ đặt ở chính giữa Thanh Vương Điện này hẳn không nên là long ỷ và Thanh Vương Kiếm, mà là quan tài Thanh Vương mới đúng!
Chỉ là, Thanh Vương Điện này tuy nguy nga lộng lẫy, lại căn bản không thấy thi thể Thanh Vương đâu cả.
Điều này không hợp lẽ thường.
– Điện hạ, ngài xác định thật muốn mở ra sát trận?
Đứng ở bên người Ngô Tuyết Tùng, trung niên kia thoáng có chút do dự, lần nữa xác nhận nói.
– Bản vương tâm ý đã quyết, còn mong tiên sinh giúp ta!
Khẽ gật đầu, trong mắt Ngô Tuyết Tùng chớp qua một tia dứt khoát, trầm giọng nói.
– Đã vậy, giờ tý tối nay, điện hạ theo ta cùng lúc mở ra cửa vào Địa Cung!
Hơi khẽ khom lưng, trung niên chậm rãi đáp.
– Giờ tý?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









