- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 52 : Thanh Vương Bất Tử (c511-c520)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 52 : Thanh Vương Bất Tử (c511-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Thanh Vương Bất Tử
Phản xạ của Bạch Nhạc rất nhanh, tay cầm kiếm của hắn hơi giương lên, nhanh chóng đón lấy ánh kiếm xanh rồi dựa vào sự cứng chắc của Côn Ngô Kiếm mà dễ dàng chém nát nó.
Một kiếm này, khiến tâm Bạch Nhạc bình tĩnh.
Thanh Vương Kiếm không ở đây, ánh kiếm rơi xuống làm sao có thể so được với uy lực của Côn Ngô Kiếm.
Khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên một nụ cười châm chọc, lãnh đạm nói:
– Sức mạnh mà ngươi có thể điều động là có hạn phải không? Sử dụng càng nhiều, sức mạnh của ngươi sẽ càng yếu, vì vậy ngươi chắc chắn phải giam ta ở trong nơi này chứ gì?
– Nói nhảm, ta đường đường là kiếm linh Thanh Vương, tài nguyên sức mạnh của cả Thanh Vương Lăng làm sao ngươi có thể sử dụng hết được.
Tiểu tử, ngươi đã thành công chọc giận ta rồi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta thật sự không làm gì được ngươi sao?
Trong mắt Bạch Nhạc không hề có chút sợ hãi, hắn lạnh lùng nói:
– Nếu như ngươi thật sự là kiếm linh, ta đương nhiên sẽ không làm gì được ngươi, nhưng ngươi không nên đưa ta đến trước quan tài của ngươi, ngươi nói đúng không? Thanh Vương điện hạ?!
Bốn chữ cuối cùng, kinh thiên động địa.
Một trong chín vị vương của vương triều Đại Càn, Thanh Vương mạnh mẽ được mệnh danh là người tuyệt đỉnh nhất trong miệng thế gian.
Kẻ vốn đã chết từ hàng ngàn năm trước… Thanh Vương.
Nháy mắt, bốn phía gần như rơi vào im lặng.
Thật lâu sau, âm thanh trầm thấp mới lần nữa vang lên:
– Tiểu tử, làm sao ngươi đoán được thân phận của bản vương?
Âm thanh đó sao có thể là kiếm linh được, đấy vốn dĩ là thần hồn của Thanh Vương.
Lúc trước Bạch Nhạc không nhận ra, ông ta đương nhiên sẽ không quan tâm mà nói dối, nhưng một khi bị Bạch Nhạc vạch trần, với sự kiêu ngạo của Thanh Vương, đương nhiên không thể tiếp tục giả vờ được nữa.
Chỉ là ông ta không sao hiểu được, một tiểu tử mới Linh Phủ Cảnh làm sao có thể nhìn thấu được thân phận của mình?
Nghe thấy lời của đối phương, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên cũng cảm thấy cực kì kinh ngạc.
Nói thật cho dù sớm đoán được kết quả này, nhưng trên thực tế lúc đối phương thực sự thừa nhận, trong lòng Bạch Nhạc đồng thời vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi.
Đó là Thanh Vương đấy!!! Vị Thanh Vương vang vọng thiên hạ cả hàng nghìn năm trước vậy mà vẫn còn sống, chuyện này cũng vượt qua quá sức tưởng tượng rồi.
Nếu như liên hệ với tình hình của Thanh Vương Lăng, thật sự không khó để đoán ra thân phận của Thanh Vương, trên thực tế nếu như Thanh Vương chỉ chết đi trong khoảng thời gian mấy chục năm hoặc hơn trăm năm, rất dễ dàng khiến người đoán được kết quả này, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đối phương đã chết được cả nghìn năm rồi.
Phải biết rằng dưới mắt người khác, cho dù là cường giả tuyệt đỉnh nhất cũng không thể nào sống tới được mấy nghìn năm.
Vị thánh nữ Đạo Lăng giết chết Thanh Vương năm xưa đến bây giờ sớm đã không còn sống nữa.
Dưới tình hình này, đương nhiên không có ai đoán Thanh Vương vẫn còn sống.
Nhưng Bạch Nhạc không giống vậy.
Hắn có thể đoán được thân phận của Thanh Vương, nguyên nhân đa phần bắt nguồn từ Thông Thiên ma quân.
Trong trận chiến núi Đạo Lăng, Thông Thiên ma quân bị tổn hại thân xác, chỉ còn lại một phần thần hồn.
Ông ta mang theo Côn Ngô Kiếm chạy trốn khỏi núi Đạo Lăng đến Linh Tê Kiếm Tông, sau đó dùng sức mạnh thần hồn cuối cùng còn sót lại đánh bại Vân Mộng Chân, rồi truyền Thông Thiên Ma Công cho Bạch Nhạc.
Lúc đầu Bạch Nhạc còn không biết chuyện đó có ý gì, nhưng cùng với việc tu luyện thăng cấp Thông Thiên Ma Công, hắn lại ý thức được, thật ra lúc đó Thông Thiên Ma Quân có thể lựa chọn đoạt xá, chiếm dụng cơ thể của hắn để tiếp tục sống.
Chỉ là cuối cùng Thông Thiên Ma Quân lại dứt khoát từ bỏ ý nghĩ đoạt xá ấy mà rời khỏi thế giới này.
Sau khi Bạch Nhạc hiểu ra chuyện này, hắn không hề có chút địch ý nào với Thông Thiên Ma Quân, mà thật lòng cảm kích công ơn truyền đạo của ông ta, trong lòng cũng thầm công nhận vị sư tôn này.
Mà điều này khiến Bạch Nhạc nhận ra được, một nhân vật tuyệt đỉnh như Thông Thiên Ma Quân chỉ cần không muốn chết thì đều có cách giữ được mạng.
Ngô Tuyết Tùng đã từng nói, năm xưa Thanh Vương thất bại trong tay Đạo Lăng thánh nữ, nhưng ông ta không chết ngay mà sau đó mới chết, chuyện này khiến Bạch Nhạc ý thức được, với thực lực của Thanh Vương, nếu ông ta dùng những thủ thuật đặc biệt để che giấu thì việc dùng một thần hồn kéo dài mấy nghìn năm không biến mất cũng không phải không có khả năng.
Cũng bởi vậy nên Bạch Nhạc mới dám to gan thử một lần, ai ngờ lần thử này lại thử ra được chân tướng.
Đương nhiên những chi tiết bên trong, Bạch Nhạc tuyệt đối sẽ không giải thích với đối phương.
– Mấy nghìn năm rồi, không ngờ trên thế gian còn có người có thể đoán được thân phận của bản vương.
Ngươi biết biệt hiệu năm đó của bản vương là gì không? Ha ha, tiểu tử, biệt hiệu của bản vương chính Thanh Vương Bất Tử, làm sao dễ chết như vậy được?
– Tiểu tử, bản vương buộc phải thừa nhận, ngươi khá đấy!!!
Giọng nói của Thanh Vương lại vang lên lần nữa, ngập tràn mê hoặc:
– Ngươi tên là Bạch Nhạc đúng không? Bản vương với ngươi làm một giao dịch nhé, thế nào?
Thanh Vương Bất Tử, cách xưng hô này thật sự khiến Bạch Nhạc có hơi kinh ngạc.
Chương 512: Thanh Vương Bất Tử (2)
Đối phương có thể bố trí một Thanh Vương Lăng như này, lại vượt qua được khoảng thời gian mấy nghìn năm mà sống đến hiện tại, xem như cũng đã xứng đáng với hai chữ bất tử rồi.
Trong lòng Bạch Nhạc vô cùng kiêng dè đối với Thanh Vương, nhưng hắn không thể không thừa nhận, dựa vào chút thực lực này của mình, muốn đối phó với Thanh Vương chỉ sợ là chẳng có kết quả tốt lành gì.
Có lẽ ở một trình độ nào đó, bản thân hắn thật sự có thể uy hiếp được Thanh Vương, nhưng nếu muốn đọ đến cùng, thì người chết chắc chắn là hắn.
Cho dù có đồng quy vu tận thì cũng không phải là chuyện mà Bạch Nhạc muốn.
Bạch Nhạc trước giờ không phải kiểu cứng đầu cứng cổ, chỉ cần đừng đụng vào giới hạn của hắn, tạm thời làm ra những việc nhượng bộ một chút cũng chẳng có gì không được, nếu không hắn cũng không vì nghe sự sắp xếp của Ngô Tuyết Tùng mà xuất hiện ở đây.
Lông mày Bạch Nhạc khẽ nhướng, hắn đổi sang dáng vẻ cung kính, nói:
– Tiểu tử chỉ là muốn tìm đường sống mà thôi, Thanh Vương có lời gì cứ việc nói rõ.
Thanh Vương vô cùng hài lòng với thái độ của Bạch Nhạc, chậm rãi nói:
– Muốn sống cũng không khó, chỉ cần ngươi làm theo lời dặn dò của bản vương, bản vương không những không làm hại ngươi mà còn đưa ngươi ra ngoài an toàn, còn tặng ngươi một cuộc sống khó có được được.
Nói đến đây, trong giọng của Thanh Vương lộ ra mấy phần kiêu ngạo:
– Bản vương được mệnh danh là Thanh Vương Bất Tử, tách biệt với Thanh Châu, mặc dù bại dưới tay của Đạo Lăng thánh nữ nhưng đương nhiên cũng lưu lại không ít bảo vật.
Những thứ bên ngoài mà lúc trước ngươi nhìn thấy chẳng qua chỉ là những món đồ chơi để che tai mắt người bên ngoài mà thôi, sao có thể là kho báu bí mật của bản vương được?!
– Bạch Nhạc, chỉ cần người làm theo lời dặn dò của bản vương, khi bản vương thoát được khổ nạn thì Thanh Vương Bí Tàng sẽ tặng cho ngươi, thế nào?
Bạch Nhạc nghe nhắc đến Thanh Vương Bí Tàng cũng không có chút dao động nào, chỉ là vẫn cẩn trọng như cũ, hỏi:
– Không biết Thanh Vương có yêu cầu gì, xin mời nói ra!
– Rất đơn giản.
Thanh Vương trầm giọng, nói:
– Bổn vương muốn ngươi nghĩ cách dụ tên hoàng tử của hoàng thất Đại Càn vào đây, để hắn nhỏ hồn huyết lên Thanh Vương Kiếm.
– Thanh Vương, Thập Tam hoàng tử không phải đã mang hồn huyết đến rồi sao?
Bạch Nhạc cầm bình ngọc trên tay, có phần không hiểu.
Thanh Vương cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Bản vương cần hồn huyết làm gì, cái bản vương cần là đích thân hắn nhỏ hồn huyết lên Thanh Vương Kiếm.
Hai câu này có vẻ chỉ khác biệt hai chữ, nhưng ý nghĩa trong đó lại hoàn toàn khác nhau.
Đến thời khắc này, trong lòng Bạch Nhạc dường như đã hiểu ra dụng ý của Thanh Vương.
Đoạt xá.
Mấy nghìn năm trôi qua, cho dù Thanh Vương có dùng thủ đoạn gì để chống đỡ đến hiện tại, thì thi thể của ông ta sớm đã hoàn toàn mất đi sự sống, không thể dùng cải tử hồi sinh được nữa.
Cách duy nhất chính là đoạt xá.
Trước đây, Thanh Vương thậm chí còn dùng máu tươi của mình bôi lên quan tài, e cũng đã nghĩ đến việc đoạt xá, chỉ là bản thân Bạch Nhạc không phải là lựa chọn tốt nhất thôi.
Vị hoàng tử Đại Càn Ngô Tuyết Tùng này có liên quan đến vấn đề huyết mạch, e rằng đây mới chính là mục tiêu tốt nhất trong lòng Thanh Vương.
Nếu như Ngô Tuyết Tùng thẳng thắn nói ra chứ không che giấu gì với Bạch Nhạc, vậy thì Bạch Nhạc đương nhiên dù chết cũng không phụ lòng, nhưng bây giờ Bạch Nhạc rất rõ, từ lúc bắt đầu Ngô Tuyết Tùng đã không có ý tốt, thậm chí là đã tính sẵn việc giết người diệt khẩu rồi.
Nếu như vậy, Bạch Nhạc muốn bán đứng Ngô Tuyết Tùng đương nhiên cũng sẽ không có chút áy náy nào cả.
Bạch Nhạc khẽ nói:
– Dụ hắn ta đến đây thì không có vấn đề gì, nhưng ít nhất ta phải ra ngoài thì mới có thể gặp hắn ta được chứ.
Bạch Nhạc không để ý việc mình bán đứng Ngô Tuyết Tùng, nhưng hắn cũng không muốn làm bất kỳ giao dịch nào với Thanh Vương.
Ngô Tuyết Tùng vốn dĩ đã không phải người tốt gì rồi, còn vị Thanh Vương này cũng chẳng phải là kẻ lương thiện gì cho cam, giao dịch với ông ta chẳng khác nào “Bảo hổ lột da”*, nên đương nhiên cách tốt nhất là nghĩ cách lừa gạt ông ta, chỉ cần mình rời khỏi được chỗ quỷ quái này, ông ta muốn làm gì cũng mặc.
– Không cần.
Thanh Vương lãnh đạm nói:
– Sát trận bị va chạm, bây giờ đã có không ít người đột nhập vào đây.
Lăng tẩm của Thanh Vương cực kì bí mật, nếu như không phải hắn cố ý va chạm sát trận, những người ngoài kia vốn không thể nào phát hiện được.
Bản vương dám khẳng định không cần bao lâu nữa hắn sẽ tìm cơ hội vào đây.
Lúc đó ngươi chỉ cần giúp hắn một tay, để hắn nhanh chóng đến đây là được rồi.
Cho dù Thanh Vương có ở thế tách biệt và không có cách biết tình hình của thế giới bên ngoài, nhưng ông ta lại là một con cáo già, chỉ cần dựa vào một chút manh mối là đã có thể đoán được tám chín phần.
Bạch Nhạc nghe đến đây thì hơi biến sắc.
– Được, ta đồng ý.
– Tiểu tử, ngươi tưởng bản vương dễ bị lừa lắm sao?
Thanh Vương cười lạnh một tiếng, tràn đầy châm biếm khinh thường.
Chương 513: Khế ước thần hồn
Lý do Bạch Nhạc nói ra không chính đáng, nếu để hắn đi dễ dàng, một khi hắn nói chuyện này ra, đối với Thanh Vương mà nói là phiền phức lớn.
Chỉ cần sơ suất một tí cũng có thể khiến mưu đồ mấy ngàn năm của Thanh Vương thành công cốc, khiến ông ta hoàn toàn mất cơ hội đoạt xá trùng sinh.
Trong hoàn cảnh này, nếu ông ta để Bạch Nhạc đi dễ dàng mới là lạ.
Mày Bạch Nhạc hơi nhướn lên, bình tĩnh nói:
– Thanh Vương có yêu cầu gì, cứ trực tiếp nói thẳng là được.
– Bản vương ký khế ước thần hồn với ngươi, nếu người phản bội sẽ bị thần hồn phản phệ, thần hồn tiêu tan.
Giọng nói lạnh lẽo giống như gió đông buốt giá, trong chốc lát khiến Bạch Nhạc thoáng rét lạnh từ tận đáy lòng.
Với kiến thức của Bạch Nhạc, hắn vốn chưa từng nghe nói về khế ước thần hồn, nhưng dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được thứ này chắc chắn cực kỳ nguy hiểm, một khi ký kết sẽ không có cơ hội quay đầu.
Cái suy nghĩ muốn qua mặt Thanh Vương ban nãy giờ không dùng được nữa.
Khóe mắt Bạch Nhạc hơi giật, lại nói:
– Thanh Vương điện hạ, ta chỉ là một nhân vật nhỏ, khế ước thần hồn gì đó ta chưa từng nghe.
Lá gan ta nhỏ không dám tùy tiện đồng ý, nếu không nếu ta làm không được thì sẽ chết không rõ nguyên nhân
– Chỉ là một thứ nhỏ nhặt mà thôi, những thứ đấy sau này ngươi sẽ dùng tới.
Đối với người ở hoàng cung mà nói, đây là cách ràng buộc duy nhất.
Thanh Vương nói:
– Dĩ nhiên bản vương biết ngươi chưa từng nghe, dựa vào thực lực hiện tại của ngươi, vốn dĩ cũng chẳng có tư cách ký kết khế ước thần hồn, chỉ là thần hồn ngươi khác với người thường, cho nên mới miễn cưỡng ký kết được.
Không đợi Bạch Nhạc trả lời, Thanh Vương đã trực tiếp niệm ra một môn pháp ký kết khế ước thần hồn.
Đúng như những lời Thanh Vương nói, khế ước thần hồn thật ra rất đơn giản.
Đó chỉ là cách dùng thần hồn để thành lập khế ước mà thôi, điều khó nhất là thần hồn đó buộc phải mạnh mẽ mới có thể chống chịu được sự thành lập của khế ước.
Với thực lực của Bạch Nhạc, muốn hoàn thành quả thật có hơi miễn cưỡng, hơn nữa, sự ràng buộc của khế ước này đối với Bạch Nhạc cũng vì vậy mà càng nhiều thêm.
Trong lòng Bạch Nhạc thầm hiểu, một khi thành lập khế ước thần hồn, nếu như Thanh Vương phản bội, có lẽ ông ta chỉ bị một chút phản phệ của thần hồn chứ chắc chắn không bị ảnh hưởng quá nhiều, nhưng đối với hắn mà nói, một khi chịu sự phản phệ của thần hồn thì chỉ có con đường chết.
Nói là khế ước, nhưng trên thực tế chẳng qua là sự ràng buộc một phía của Thanh Vương mà thôi.
Nếu là lúc bình thường, Bạch Nhạc đương nhiên không muốn ký khế ước thần hồn như vậy, nhưng hiện tại hắn lại biết bản thân vốn không còn sự lựa chọn.
Thanh Vương đã nói đến mức này rồi, nếu hắn cự tuyệt thì chính là lật mặt với Thanh Vương, chắc chắc chỉ có con đường chết.
Chuyện tồi tệ nhất là, cho dù hắn có liều mạng chống cự thì tỷ lệ thắng cũng rất nhỏ.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, hắn cũng hiểu bản thân không có tư cách từ chối, thế nên trong lòng đành thở dài làm theo môn pháp mà Thanh Vương nói, ngưng tụ thần hồn hình thành khế ước rồi để nó bay thẳng về phía Thanh Vương.
Chỉ là Bạch Nhạc cũng không ngốc, rốt cuộc hắn vẫn lưu lại cho mình một đường sống.
Hắn chắc chắn sẽ không hé răng nửa lời với bên ngoài những chuyện liên quan đến Thanh Vương, nhưng lại không hứa chắc là sẽ dụ được Ngô Tuyết Tùng tới.
Một ánh kiếm màu xanh theo đó bay ra, nối liền với thần hồn của Bạch Nhạc.
Trong nháy mắt, thông qua thần hồn, Bạch Nhạc cũng đồng thời hiểu được Thanh Vương.
Thanh Vương chỉ hứa sẽ thả Bạch Nhạc ra, nhưng chỉ cần hắn dẫn được Ngô Tuyết Tùng đến đây, ông ta sẽ ban Thanh Vương Bí Tàng cho Bạch Nhạc.
Hai bên thừa nhận không có hiểu lầm gì, khế ước thần hồn được ký kết thành công, bấy giờ Bạch Nhạc cũng cảm nhận được có thêm một chút sức mạnh ràng buộc trong thần hồn của mình.
Kiểu trao đổi trực tiếp bằng thần hồn này có cách hình thành khế ước cực kỳ dễ dàng.
Tính ra cũng là một cách rất tiện, tất nhiên là nếu bỏ đi sự uy hiếp của Thanh Vương!!!
Ký kết khế ước thần hồn xong, dĩ nhiên Thanh Vương cũng thoải mái hơn nhiều:
– Tiểu tử, bản vương rất xem trọng ngươi!!! Làm xong chuyện này, bản vương đương nhiên không bạc đãi ngươi.
Bạch Nhạc nhún nhún vai, nói:
– Vậy thì chúc mừng Thanh Vương.
Một tiếng ầm vang lên, trên đầu đột nhiên xuất hiện một vết nứt thông đến Thanh Vương Điện.
Bạch Nhạc không lập tức rời đi, trầm giọng hỏi:
– Thanh Vương, tiểu tử còn có một chuyện muốn hỏi, sát khí xâm nhập vào cơ thể phải hóa giải thế nào?
– Sau khi rời khỏi lăng tẩm, mỗi ngày đúng giờ trưa vận công dưới ánh nắng, sau bảy bảy bốn chín ngày tự sẽ hóa giải.
Nghe thấy đáp án này, trong lòng Bạch Nhạc nhất thời an định đi mấy phần.
Lần này hắn xâm nhập vào Thanh Vương Điện, mục đích quan trọng nhất chính là tìm cách cứu Tô Nhan, tuy rằng gặp phải một vài trắc trở, nhưng cuối cùng vẫn tìm được cách cứu người, vậy cũng xem như đi một chuyến xứng đáng.
Hỏi rõ chuyện này xong, Bạch Nhạc liền không do dự gì mà nhún chân nhảy vào Thanh Vương Điện, sau đó đẩy cửa ra ngoài.
Cùng lúc đó, vết nứt trong Thanh Vương Điện cũng biến đi, giống như chưa từng xuất hiện.
Chương 514: Gặp được Triệu Thụy
…
Triệu Thụy nhìn những binh lính đất sét đứng đầy trước Thanh Vương Lăng, sau đó mỉm cười tự nhủ:
– Nơi này chính là Thanh Vương Điện sao? Quả nhiên có chút thú vị.
Đối với những người khác mà nói, chỗ nào của Thanh Vương Lăng cũng ngập tràn nguy hiểm, chỗ nào cũng có vẻ là cơ duyên, nhưng đối với Triệu Thụy mà nói, hắn vốn không để ý đến những thứ này.
Với sức mạnh của Tinh Cung Cảnh, lăng tẩm hay những tượng binh lính đất với hắn không hề có tí uy hiếp nào, nhưng đám binh lính đất ở Thanh Vương Điện này tụ lại lại khiến hắn cảm thấy vướng tay.
Đương lúc Triệu Thụy còn chưa nghĩ ra cách vượt qua đám binh lính đất này để đi vào Thanh Vương Điện thì lại thấy một thân ảnh đi từ bên trong ra.
Trong nháy mắt, đôi mắt Triệu Thụy híp lại, lộ ra một cỗ sát khí lạnh lẽo.
Lúc đi từ trong cung điện ra cũng sẽ gặp sự tập kích của đám binh lính đất như lúc bước vào.
Bạch Nhạc vừa ra khỏi Thanh Vương Điện liền đi tìm Tô Nhan, nhưng chưa gặp được Tô Nhan thì đã thấy một thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Cho dù chỉ gặp mặt lần đầu, thậm chí còn chưa nói được một câu, nhưng Bạch Nhạc đã cảm nhận được sự cao ngạo cao cao tại thượng của đối phương, giống như hắn ta nhìn ngươi một cái cũng là đang ban ơn cho ngươi vậy.
Không cần giải thích, Bạch Nhạc đã đoán được lai lịch của đối phương.
Trên đời này có thể biến sự cao ngạo thành một loại khí chất thì chỉ có thể là người của Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi.
– Đệ tử Bạch Nhạc của Linh Tê Kiếm Tông, bái kiến sư huynh.
Trong lòng Bạch Nhạc có vô số ý nghĩ, nhưng hắn vẫn thành thật hành lễ.
Đối diện với những đệ tử cao ngạo như vậy của Đạo Lăng Thiên Tông, ngươi chỉ cần không nảy sinh xung đột với hắn, mà cách tốt nhất chính là dùng thái độ nhún nhường để thỏa mãn lòng hư vinh của đối phương.
Triệu Thụy trông như chỉ thờ ơ liếc Bạch Nhạc một cái, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi chính là Bạch Nhạc?
– Đúng.
Bạch Nhạc gật đầu, thật thà đáp:
– Sư huynh đến từ Đạo Lăng Thiên Tông sao? Không biết xưng hô như thế nào.
Cho dù thái độ của Bạch Nhạc đã đủ nhún nhường, nhưng đối phương vẫn không hề có ý cho hắn thể diện mà chỉ khinh thường liếc một cái, lãnh đạm nói:
– Ngươi còn chưa đủ tư cách biết tên của ta.
Nói đi, làm sao ngươi vào được Thanh Vương Điện?
Mặc dù Bạch Nhạc biết những người Đạo Lăng Thiên Tông này cao ngạo, nhưng lúc này trong lòng hắn cũng không khỏi khó chịu.
Chỉ là nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, Bạch Nhạc rốt cuộc cũng từ bỏ ý nghĩ tranh đấu với đối phương.
– Lúc trước không biết tại sao sát trận bị động, chỗ này lộn xộn nên ta mới nhân cơ hội đến gần Thanh Vương Điện được.
Đáng tiếc sức ta quá yếu không phá được cấm chế của Thanh Vương Điện, không làm sao mà vào được.
– To gan lắm, dám nói dối trước mặt ta!!!
Trong phút chốc, trong đôi mắt Triệu Thụy nổi lên một tia lạnh lẽo, hắn ta nâng tay tung một chưởng về phía Bạch Nhạc.
Lúc nãy chính mắt hắn ta thấy đối phương đẩy cửa đi từ bên trong ra, mà bây giờ Bạch Nhạc lại dám lừa hắn ta, nói mình chưa bước vào Thanh Vương Điện, thử hỏi sao hắn ta có thể không tức giận?!
Một chưởng này cực kỳ mạnh, nhưng hắn ta chỉ là muốn cho Bạch Nhạc một bài học.
Bạch Nhạc cảm giác được nguy hiểm, nháy mắt liền né người đúng vào lúc đối phương ra tay.
– Còn dám trốn?!
Triệu Thụy tuy chỉ tùy tiện ra tay, nhưng việc Bạch Nhạc tránh như vậy càng khiến hắn ta thêm giận, liền nhanh chóng giáng xuống một chưởng nữa.
Nếu nói một chưởng trước cùng lắm là sỉ nhục đối phương mà thôi, vậy thì chưởng lần này là muốn cho Bạch Nhạc một bài học nhớ đời.
Ầm!!!
Thu Hoằng kiếm xuất vỏ trong chớp mắt, mũi kiếm khẽ chuyển, đâm về phía Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc không muốn đối đầu với hắn ta, nhưng thực tế đã bị ép đến mức phải đánh lại.
Bạch Nhạc nhìn rõ được một chưởng này của đối phương không hề lưu tình, giống như muốn phế hắn luôn vậy.
Muốn nhịn cũng không thể nhịn.
Bạch Nhạc cầm kiếm trên tay, khí thế cả người đều thay đổi, dáng vẻ hiền lành lúc trước giờ lộ ra một tia sắc bén âm hiểm.
A a a a…
Một chương này bị Bạch Nhạc phá, Triệu Thụy không kiềm được hét lên một tiếng.
– Chả trách có thể đánh được Văn Trạch, quả nhiên là có chút bản lĩnh.
Tuy Triệu Thụy vẫn cực kỳ xem thường, nhưng đã đến Thanh Châu, sao hắn ta có thể không biết Bạch Nhạc được?!
Bạch Nhạc bây giờ được mệnh danh là thiên kiêu đệ nhất Thanh Châu.
Bạch Nhạc cầm kiếm trên tay, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng chất vấn:
– Vị huynh đệ này, ta và Văn sư huynh cũng xem như quen biết, tự hỏi ngươi rằng ta chưa từng có chút bất kính nào với Đạo Lăng Thiên Tông, không biết tại sao người cứ phải ép ta không thả?
– Trước mặt ta mà còn dám nói dối, còn bảo không bất kính?
Triệu Thụy cười lạnh một tiếng, hắn ta khinh thường nói:
– Bạch Nhạc, ta nghe qua tên của ngươi cũng biết người có đôi chút bản lĩnh, đáng tiếc trước mặt ta, ngươi không có tư cách kiêu ngạo, ta muốn dạy dỗ ngươi thì cần gì lí do.
Triệu Thụy hừ khẽ một tiếng, tay hắn ta vừa cuộn lại thì trong không trung đã xuất hiện một lưỡi đao gió chém về phía Bạch Nhạc.
Pháp tu.
Chương 515: Gặp được Triệu Thụy (2)
Với lần ra tay này của Triệu Thụy, Bạch Nhạc liền hiểu ra.
Kẻ này cũng sử dụng đạo pháp như Lý Phù Nam, nhưng chỉ cần dựa vào việc tùy ý dùng một tay ném đao gió, liền có thể biết được thực lực của hắn ta còn mạnh hơn cả Lý Phù Nam.
Cũng chỉ có Đạo Lăng Thiên Tông mới có thiên tài lợi hại như vậy.
Trong lòng truyền đến vô số suy nghĩ, nhưng tay Bạch Nhạc vẫn không hề chần chừ.
Ngu Kiếm được hắn thi triển đến mức mạnh nhất, mạnh mẽ cản sạch những đao gió này.
– Khoái Kiếm à? Thú vị lắm, ta muốn xem thử rốt cuộc Khoái Kiếm của ngươi nhanh hay là pháp khoái của ta nhanh.
Trong mắt Triệu Thụy hơi lộ ra xem thường.
Hắn ta không hề di chuyển mà liên tục búng ngón tay, trong chớp mắt lại bắn ra mấy chục đao gió, hung hiểm chém về phía Bạch Nhạc.
Keng keng keng…
Vào thời khắc này, lúc mũi kiếm và đao gió chạm vào nhau phát ra tiếng keng keng vang dội.
Tuy Bạch Nhạc cản được một đợt tấn công này, nhưng trong lòng hắn biết rõ, thực lực của đối phương hơn mình rất nhiều, nếu cứ đánh tiếp, bản thân chắc chắn sẽ thua.
Hơn nữa Bạch Nhạc có thể cảm nhận được, e rằng đối phương không phải Linh Phủ Cảnh, mà chính là một cao thủ Tinh Cung Cảnh thực thụ.
Như vậy, bản thân hắn càng không có bất cứ cơ hội giành chiến thắng nào.
Nghĩ thông điểm này, Bạch Nhạc đâu còn tâm tư đánh nhau tiếp nữa, hắn trầm giọng nói:
– Ta có thể đi vào Thanh Vương Điện là bởi vì có hồn huyết mà thành chủ Thanh Châu Ngô Tuyết Tùng cho để mở cấm chế, hồn huyết đang ở đây, ngươi cần thì lấy đi.
Bạch Nhạc lật cổ tay lại, ném bình ngọc đựng hồn huyết ra ngoài.
Lông mày Triệu Thụy khẽ nhướn, hắn ta vươn tay bắt lấy bình ngọc.
Bạch Nhạc nhân cơ hội này thì tranh thủ chạy trốn.
Triệu Thụy do dự một chút, cuối cùng cũng không đuổi theo Bạch Nhạc.
Đối với hắn ta mà nói, mục tiêu lần này vào đây chính là Yến Bắc Thần, là Thanh Vương Kiếm, chứ không liên quan gì đến Bạch Nhạc.
Đối với hắn mà nói, Bạch Nhạc giống như một con kiến vậy, chỉ cần ra tay cũng có thể đè chết, đương nhiên không cần để ý nhiều.
Triệu Thụy nắm bình ngọc trong tay rồi mở nút xem thử, quả thật trong đó tản ra mùi hồn huyết nhàn nhạt.
Trước khi đến, Triệu Thụy đương nhiên đã nghe ngóng qua chuyện của Ngô Tuyết Tùng, thân thế của kẻ này chính là thập tam hoàng tử của Đại Càn vương triều, hồn huyết của hắn ta đương nhiên có thể mở được cấm chế.
Nghĩ đến đây, Triệu Thụy hơi nhún chân, cả người giống như cưỡi gió, nhanh chóng bay về phía Thanh Vương Điện.
Bạch Nhạc không để ý Triệu Thụy nữa mà lập tức ra ngoài tìm tung tích Tô Nhan, nhưng lại chẳng phát hiện được gì.
Kết quả này khiến lòng hắn hơi bực bội.
Bây giờ người của Đạo Lăng Thiên Tông đã vào đây, những người khác cũng vào không ít, bản thân Tô Nhan chính là ma tu lại bị sát khí quấn người, bị thương không nhẹ, trong tình hình này rất dễ bị người khác chú ý.
Bạch Nhạc suy ngẫm một chút, nhớ lại ước định của hắn và Tô Nhan trước khi vào Đan Các liền lập tức lao thẳng đến cửa ra vào, rồi đi về hướng điện Vi Tố.
Việc hồn huyết bị Triệu Thụy cướp đi, Bạch Nhạc vốn dĩ không thèm quan tâm.
Hắn còn đang phiền muộn không biết nên dùng lý do gì giải thích việc mình chưa nhỏ hồn huyết lên Thanh Vương Kiếm với Ngô Tuyết Tùng, đây không phải là kiếm được người gánh họa thay rồi sao?
– Tô Nhan, sớm nghe nói ngươi đã chạy trốn với Bạch Nhạc rồi, bây giờ xem ra thật sự không nói oan cho ngươi đâu nhỉ? Ngoan ngoãn chịu trói, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
Trước Đan Các, Tô Nhan bị mấy đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bao vây, sắc mặt nàng ta lập tức cực kì khó coi.
Vốn dĩ Tô Nhan muốn lập lờ đánh lận con đen nên mới giả vờ là bản thân cũng vừa mới đi vào, nhưng không ngờ nàng ta lại đụng độ với đám đệ tử của Huyết Ảnh Ma Tông, đám người này đến đây, đương nhiên hiểu rõ trong số đệ tử vốn không hề có Tô Nhan.
Cho dù Tô Nhan đã thử giải thích, nhưng lúc này làm gì có ai chịu nghe nàng ta giải thích nữa.
Chuyện quan trọng nhất là, bởi vì bị tử khí ăn mòn mà cơ thể Tô Nhan cứng nhắc, không có sức lực và sức uy hiếp gì với những người này.
Trong lòng Tô Nhan hoảng loạn, nhưng ngoài mặt nàng ta vẫn cười lạnh:
– Mạng của ta ở đây, có bản lĩnh thì các người đến mà lấy.
Tô Nhan vừa nói vừa dựa theo hình ảnh trong kí ức của mình mà trực tiếp nhảy vào vị trí của đám binh lính đất nung.
Lúc trước ở Đan Các, bởi vì tham lam linh thạch cấp cao trên người binh lính đất nung nên nàng ta đã từng đề nghị Bạch Nhạc cùng mình đánh giết những binh lính này, nhưng bị Bạch Nhạc từ chối.
Lúc đó trong lòng Tô Nhan vẫn còn cảm thấy tiếc nuối, nhưng không ngờ những binh lính đất nung này bây giờ lại trở thành quân bài cứu mạng nàng ta.
Những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông chỉ mới đi vào, vốn không biết sự đáng sợ của đám binh lính đất này, bấy giờ bị Tô Nhan dẫn dụ mà xông thẳng vào phạm vi phòng vệ của binh lính đất nung, trong chốc lát những binh lính đất nung này đã bị đánh thức.
Những binh lính đất nung này không quan tâm ai, nháy mắt đã nổi sát ý ngập trời, chém giết đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.
Chương 516: Xem ngươi có nỡ không?
Phải biết rằng, ban đầu Bạch Nhạc cần Tô Nhan dẫn dụ đám binh lính đất nung này đi mới tìm được cơ hội vào Đan Các, bây giờ có nhiều binh lính đất nung đột nhiên xông đến như vậy, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này sao có thể chống cự lại được.
Chưa được bao lâu đã có hai người xui xẻo bị đám binh lính đất nung giết chết.
Đối với những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này mà nói, những binh lính đất nung chính là cỗ máy giết chóc không thể trêu vào.
Đao kiếm chém lên người không làm chúng đau cũng làm chúng bị thương, quá lắm là văng ra chút đất đá mà thôi, nhưng một khi chúng có cơ hội thì họ lại rất dễ dàng bị bọn chúng chém chết.
Có người phản ứng nhanh, ngay lập tức bỏ chạy thì còn có thể bảo vệ được mạng sống, còn những kẻ phản ứng chậm, không kịp chạy, một khi bị đám binh lính đất nung vây lại thì chắc chắn chỉ còn một con đường chết.
Nhưng Tô Nhan đã quá quen thuộc nơi này, nàng ta có thể dễ dàng chạy thoát được phạm vi công kích của đám binh lính đất nung mà thoát thân.
Chỉ là chuyện này cũng nhắc nhở nàng ta một việc.
Lúc đầu bởi vì Yến Bắc Thần lộ diện ở Bạch Gia, nàng ta cũng lần nữa lọt vào tầm ngắm của những người khác, sớm đã có liên quan với Bạch Nhạc.
Đối phương đã từ trong miệng Ngô Tuyết Tùng biết được việc Bạch Nhạc sớm đã vào lăng Thanh Vương, thì đương nhiên sẽ không khó để phán đoán ra việc nàng ta cùng vào đây với Bạch Nhạc.
Bây giờ những kẻ này ngoài mong mỏi bản thân tìm được cơ duyên trong lăng Thanh Vương thì còn rất muốn bắt nàng ta và Bạch Nhạc, để xem thử có thể tìm được bảo bối nào không.
Ai kêu Bạch Nhạc và nàng ta đến đây trước chứ?!
Nghĩ đến chuyện này, Tô Nhan không khỏi lo lắng cho Bạch Nhạc.
Ở bên ngoài có Thất Tinh Tông và Đạo Lăng Thiên Tông bảo vệ, sẽ không ai dám giành Linh Khư Quả của Bạch Nhạc, nhưng ở trong lăng Thanh Vương, mất đi sự bảo vệ, ắt có kẻ tham quá hóa liều.
Bạch Nhạc vì cứu nàng ta mà cưỡng chế xông vào Thanh Vương Điện, cũng không biết tình hình bây giờ thế nào rồi, sau khi ra ngoài lại đối diện với sự tấn công của những người này, e là sẽ gặp nguy hiểm.
Chỉ là tình hình hiện tại, nàng ta có muốn thoát ra để tìm Bạch Nhạc cũng là chuyện không thể nào.
Chuyện duy nhất nàng ta có thể làm chính là cố gắng đến gần vị trí của cung điện Vi Tố, đợi Bạch Nhạc đến tìm.
Đây là cách liên lạc Bạch Nhạc đã hẹn với nàng ta trước khi vào lăng Thanh Vương.
Hơn nữa, vận may không phải lúc nào cũng kề cận hắn.
Những kẻ này chỉ bị mất cảnh giác giây lát, số người còn lại đã dần dần tìm ra được quy luật, sự uy hiểm của đám binh lính đất nung đối với bọn họ nhờ đó cũng giảm đi.
Nhất là khi người tấn công binh lính đất nung phát hiện trong cơ thể chúng có linh thạch cấp cao, tất cả mọi người sẽ giống như kẻ điên, bắt đầu mở cuộc giết chóc điên cuồng.
Chuyện không may là, rất nhanh sau đó Tô Nhan cũng trở thành một trong những mục tiêu giết chóc của đối phương.
Thậm chí, không chỉ có Huyết Ảnh Ma Tông mà một số kẻ thừa nước đục thả câu cũng lần lượt gia nhập, đánh nhau loạn cả lên.
Theo thời gian trôi qua, hành động của Tô Nhan càng lúc càng uể oải, chỗ có thể dùng cũng càng ngày càng ít.
Chuyện này khiến cảm giác tuyệt vọng lần nữa dâng lên trong đáy lòng Tô Nhan.
Lại bị người khác đuổi theo, cơ thể cứng ngắc khiến Tô Nhan càng khó chạy trốn.
Nàng ta phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt giờ đã trắng bệch, thậm chí nàng ta còn cảm thấy bản thân sắp chết rồi.
Cho dù không có sự tấn công của những người này, bản thân nàng ta cũng rất khó tiếp tục gắng gượng thêm nữa.
Nàng ta không sợ chết, chết trong tay những người này vẫn tốt hơn biến thành những binh lính đất nung vô cảm kia.
Chỉ là không cam tâm mà thôi.
– Công tử, xin lỗi, Tiểu Nhan không đợi được người rồi.
Trong lòng Tô Nhan thầm thở dài, nàng ta sớm đã sức cùng lực kiệt, hoàn toàn từ bỏ ý đồ chạy trốn, bình tĩnh ngồi xuống đất.
– Mọi người cùng ra tay giết ả ta, bảo vật trên người ả chúng ta cùng chia.
Bên tai Tô Nhan vẫn nghe được tiếng nói tham lam của mọi người, chỉ là ngay cả sức mở mắt, nàng ta cũng không còn nữa.
– Không đúng, các ngươi xem, cơ thể ả bị gì vậy?
Tô Nhan không phản kháng nữa, nhưng rốt cuộc cũng có người nhận ra sự khác thường của nàng ta.
– Đáng chết, da của ả… sao lại giống với đám binh lính đất nung vậy?
Cũng không biết câu này là ai hét lên.
Một nỗi sợ hãi đột nhiên ập tới khiến đáy lòng tất cả mọi người tức khắc đều rét lạnh.
Cùng lúc đó, một cơn mưa kiếm tuyệt đẹp bỗng giáng xuống, tất cả người có mặt đều bị kiếm quang đáng sợ nhấn chìm.
Ngoại trừ mấy kẻ chạy nhanh, mấy chục người đang vây quanh Tô Nhan đều bị mưa kiếm giết chết.
– Bạch Nhạc!!!
Trong khoảnh khắc đó, mấy kẻ còn sống cuối cùng cũng phản ứng được, trong mắt họ tràn ngập sự kinh ngạc, cứng đờ nhìn phương hướng mà mưa kiếm đang lao tới.
Bạch Nhạc mặc y phục trắng như tuyết, hắn đạp trên máu tươi và thi thể dần dần đi đến bên cạnh Tô Nhan, nhẹ nhàng ôm Tô Nhan vào lòng, ánh mắt chưa từng lướt qua những người khác, giống như những người này không hề tồn tại.
Chương 517: Xem ngươi có nỡ không? (2)
Lúc trước cũng có không ít người chú ý đến Bạch Nhạc, nhưng lúc Bạch Nhạc thật sự xuất hiện, loại dục vọng tham lam đó liền nhanh chóng bị nỗi sợ hãi nhấn chìm.
Đệ nhất thiên kiêu của Thanh Châu.
Sự tồn tại của Linh Phủ Cảnh có thể không chế được thần thông, há có thể dễ dàng bị giết?!
Chỉ một kiếm đã giết được mười cao thủ Linh Phủ Cảnh, sức mạnh như vậy khiến trong lòng mọi người đều lạnh run.
Trong chốc lát, những người còn lại đều không hẹn mà rời đi, chỉ sợ Bạch Nhạc trút giận lên người bọn họ.
– Công tử!
Cảm nhận được vòng tay của Bạch Nhạc, cuối cùng Tô Nhan cũng cố gắng mở mắt, nước mắt liền rơi xuống.
– Còn có thể gặp lại người, thật sự quá tốt rồi, cho dù Tiểu Nhan có chết cũng có thể nhắm mắt.
Ngón tay Bạch Nhạc dừng lại trên gương mặt Tô Nhan, hắn có thể cảm nhận được gò má của Tô Nhan đã bắt đầu hóa đá, điều này khiến trong lòng Bạch Nhạc đau đớn dữ dội.
Ra khỏi Thanh Vương Điện, hắn đã dùng hết toàn lực đuổi đến đây, chỉ là cả quãng đường đụng độ không ít người, đối phương vừa thấy hắn liền ra tay.
Trong hoàn cảnh không thể sử dụng Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc cũng bị chúng làm chậm trễ không ít.
Khó khăn lắm hắn mới chạy được đến đây, lại nhìn thấy Tô Nhan gần như sắp chết.
Loại đau lòng đó khiến Bạch Nhạc không cách nào thở được.
Rõ ràng hắn đã tìm được cách cứu Tô Nhan từ miệng Thanh Vương, nhưng dường như ông trời không chịu cho hắn thời gian.
Tình trạng của Tô Nhan xấu đi nhanh quá.
Nếu Tô Nhan không đánh nhau với những người khác thì sẽ đỡ hơn một chút, nhưng nàng ta lại bị những kẻ này bao vây.
Sinh khí ít ỏi khó khăn lắm mới tràn vào được do sát trận bị va chạm đều đã tiêu hao hết, tử khí không ngừng xâm nhập vào cơ thể Tô Nhan, cuối cùng khiến vết thương của nàng ta chuyển biến xấu đến mức khó thể cứu vãn.
Bạch Nhạc rất muốn giết chết những người đã từng ra tay với Tô Nhan, đương nhiên hắn cũng có năng lực làm chuyện này.
Nhưng mà vậy thì sao chứ?
Nếu giết chết tất cả mọi người thì Tô Nhan có thể hồi phục lại sao?
– Xin lỗi.
Trái tim giống như có thứ gì đó hung hăng bóp lấy, giọng của của Bạch Nhạc có hơi khản đặc, nhẹ giọng nói.
Hắn nhớ hắn đã từng hứa, nhất định sẽ cứu được Tô Nhan.
Nhưng bây giờ hắn đã thất bại rồi.
Cho dù hắn dốc hết toàn lực, nhưng cuối cùng cũng đến quá muộn, từ lúc bắt đầu thời gian dành cho hắn quá ít ỏi.
Tô Nhan nhẹ nhàng dựa vào người Bạch Nhạc, khẽ nói:
– Công tử, đừng nói xin lỗi.
Có thể gặp lại người, đó là may mắn lớn nhất đời này của Tô Nhan.
Bạch Nhạc mở miệng tính nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn lại không thốt ra được một lời.
– Ngươi thật sự muốn cứu nàng ta sao?
Lúc Bạch Nhạc đang tuyệt vọng, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói.
– Ai?
Bạch Nhạc quay phắt đầu lại, liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Văn Trạch.
Khác với những người khác, sau khi Văn Trạch đi vào không hề tìm cơ duyên nào cả, mà hắn lại muốn tìm Bạch Nhạc.
Tuy Tử Dương chân nhân không nói với hắn, nhưng sau khi hắn phát hiện Triệu Thụy mất tích ở Thất Tinh Tông, liền đoán được Triệu Thụy cũng đi đến lăng Thanh Vương này.
Văn Trạch hiểu rất rõ tính của Triệu Thụy, sư huynh hắn chắc chắn sẽ làm khó Bạch Nhạc, cho nên hắn muốn đến trước một bước để nhắc nhở Bạch Nhạc.
Chỉ là không ngờ, hắn chưa gặp được Triệu Thụy thì đã thấy cảnh tượng này.
– Văn sư huynh, huynh có cách cứu nàng ấy sao?
Nhìn thấy Văn Trạch, trong lòng Bạch Nhạc lập tức dâng lên một tia hy vọng.
Hắn đương nhiên không có cách nào cứu người, nhưng dù sao Văn Trạch cũng là đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông, thực lực có lẽ mạnh hơn hắn, kiến thức cũng uyên bác hơn hắn gấp mười lần.
Văn Trạch nhìn Bạch Nhạc, khẽ nói:
– Không phải ta có cách, mà là ngươi.
– Ta?
– Không sai.
Văn
– Nàng ta bây giờ chỉ bị tử khí ăn mòn mà thôi, chỉ cần có đủ sinh khí đưa vào thì có thể giữ mạng.
Chỉ cần có thể cố gắng rời khỏi chỗ này thì còn cách cứu được.
Truyền sinh khí vào là có thể cứu người, chuyện này dĩ nhiên Bạch Nhạc biết, nhưng thời gian gấp gáp, kêu hắn đi đâu tìm sinh khí cho Tô Nhan đây?
Dường như nhìn ra được sự nghi ngờ của Bạch Nhạc, Văn Trạch chậm rãi nói:
– Linh Khư quả không chỉ dùng để tu luyện, mà trong đó cũng chứa hàm lượng sinh khí rất cao, đủ giữ mạng cho nàng ta, nhưng phải xem ngươi có nỡ không đã.
Linh Khư Quả là gì?
Đối với người không có căn cơ không có bối cảnh như Bạch Nhạc mà nói, nó giống như thứ duy nhất giúp hắn đột phá được Tinh Cung cảnh.
Thời khắc này nhìn Bạch Nhạc, cảm xúc của Văn Trạch cũng có hơi phức tạp.
Từ lúc ra khỏi Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc bị đuổi ra khỏi Thất Tinh Tông, cả một đường đi gặp rất nhiều sinh khí, mà nguồn gốc của những thứ đó thực chất đều bắt nguồn từ Linh Khư Quả.
Quãng thời gian này, Bạch Nhạc vì Linh Khư Quả mà chịu nhiều nguy hiểm, chịu nhiều cực khổ, còn thành mục tiêu của tất cả mọi người.
Khó khắn, trắc trở, hy vọng, vì có sự nhúng tay của Yến Bắc Thần, Bạch Nhạc mới may mắn phá giải được tình thế.
Chương 518: Tam sinh tam kiếp, sinh tử không rời
Nhưng chỉ vì không muốn sử dụng Linh Khư Quả quá sớm mà Bạch Nhạc đã bỏ đi cơ hội quay về Thất Tinh Tông, hắn thà bị Ngô Tuyết Tùng thừa cơ lợi dùng, rồi bị ép đi vào Thanh Vương Lăng.
Vì một Linh Khư Quả, Bạch Nhạc đã trả giá quá nhiều.
Mà thời khắc này, muốn cứu Tô Nhan, hy vọng duy nhất chính là cho nàng ta ăn Linh Khư Quả – thứ có thể giúp hắn bước vào cảnh giới Tinh Cung.
Sự hy sinh như vậy, cho dù là người ngoài cuộc như Văn Trạch cũng cảm thấy có hơi tàn nhẫn.
Có nỡ không?
Bốn chữ đơn giản này giống như cực hình đang thăm dò lòng Bạch Nhạc.
Trong chốc lát, dường như cả thế giới đều dừng lại.
Tô Nhan càng hiểu rõ ý nghĩa của Linh Khư Quả đối với Bạch Nhạc hơn Văn Trạch.
Đạo ma song tu giúp Bạch Nhạc có sức mạnh vượt xa người thường, nhưng đồng thời cũng làm hắn phải chịu tất cả áp lực, tài nguyên phải tiêu hao cũng nhiều hơn gấp mấy lần so với người thường.
Không có bảo vật như Linh Khư Quả, thậm chí Bạch Nhạc không dám thử đột phá, đó không chỉ là vấn đề đột phá thất bại, mà còn là nguy cơ tính mạng bị đe dọa.
Vì Linh Khư Quả, Bạch Nhạc cố ý tạo ra thân phận Yến Bắc Thần, bố trí cục diện lớn như vậy, cuối cùng mới bảo vệ được nó.
Sao nàng ta có thể không hiểu giá trị của Linh Khư Quả đối với Bạch Nhạc chứ?!
Quan trọng hơn chính là, những tháng ngày chung sống với Bạch Nhạc khiến nàng ta hiểu được, cảm xúc của Bạch Nhạc đối với nàng ta cùng lắm chỉ là xót thương chứ không phải tình yêu.
– Công tử…
Tô Nhan mở miệng, nàng ta muốn nói lời từ biệt cuối cùng với Bạch Nhạc, nhưng không ngờ vào khoảnh khắc nàng ta mở miệng ấy, Bạch Nhạc đã đưa Linh Khư Quả vào trong miệng nàng ta.
Trong khoảnh khắc ấy, linh khí dồi dào khiến ý thức nàng ta thanh tỉnh đôi chút.
Có nỡ không?
Bạch Nhạc không đáp, hắn dùng hành động của mình để đưa ra câu trả lời trực tiếp nhất.
– Nhìn ta làm gì, mau nhai nát rồi nuốt đi! Chẳng qua là Linh Khư quả mà thôi, nghĩ rằng ta không nỡ sao?
Bạch Nhạc ôm Tô Nhan vào lòng, dịu dàng nói:
– Bảo vật quý thì quý, nhưng sao có thể quý bằng mạng người.
– Ta đã từng hứa với ngươi, nhất định sẽ đưa ngươi ra ngoài an toàn, lời hứa ta nói với ngươi, ngươi quên rồi sao?
Nghe lời Bạch Nhạc nói, nước mắt Tô Nhan lập tức rơi xuống như mưa.
Đây không phải lời tình, nhưng dường như không có bất kỳ lời tỏ tình nào trên thế gian có thể cảm động bằng một câu nói đơn giản này.
Tự hỏi chính mình, cho dù ở hoàn cảnh khác, bản thân cũng chưa chắc làm được một cách dứt khoát như vậy, tình cảm này xứng đáng được khắc ghi cả một đời.
– Tam sinh tam kiếp, sinh tử không rời.
Tô Nhan thầm lặng tự thề trong lòng, nàng ta không hề do dự liền cắn nuốt Linh Khư Quả.
Trong chốc lát, sinh khí mạnh mẽ đột nhiên tràn vào cơ thể nàng ta, dễ dàng làm tiêu tán đi tử khí trong cơ thể, đồng thời lúc đó, ma công trong cơ thể nàng ta đột nhiên cũng vận hành được.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Nhan liền rơi vào trạng thái tu luyện.
Linh Khư Quả này không chỉ trục tử khí, cứu được tính mạng của nàng ta, đồng thời cũng giúp nàng ta dễ dàng đột phá.
Thấy tình hình Tô Nhan ổn định trở lại, Bạch Nhạc mới buông nàng ta ra, sau đó quay người, cúi đầu vái Văn Trạch một cái:
– Đa tạ Văn sư huynh!!!
– …
Bạch Nhạc không nói chuyện, Văn Trạch thậm chí còn chưa hoàn hồn lại.
Thời khắc này, trong lòng Văn Trạch dâng lên một trận sóng thần dữ dội.
Từ lúc bắt đầu ở Linh Tê Kiếm Tông, khi thánh nữ gặp nguy hiểm mà Bạch Nhạc không tiếc tính mạng cứu, lúc đó Văn Trạch đã thừa nhận con người tên Bạch Nhạc này, cũng biết hắn là người có tình có nghĩa.
Cho dù là như vậy, Văn Trạch cũng không ngờ Bạch Nhạc lại thật sự dễ dàng lấy Linh Khư Quả ra cứu mạng Tô Nhan.
Hắn biết tình cảm của Bạch Nhạc đối với Vân Mộng Chân, đương nhiên cũng hiểu được, tới tận bây giờ người trong lòng Bạch Nhạc thích vẫn là Vân Mộng Chân, cho dù đó chỉ một giấc mộng xa xôi.
Như vậy mà Bạch Nhạc vẫn nguyện lòng trả giá để cứu Tô Nhan, thật sự là vì tính cách và lòng dạ của hắn rồi.
Một người có phẩm chất như thế nào không cần nghe hắn ta nói, mà phải xem việc hắn ta làm.
Văn Trạch buộc phải thừa nhận, lúc trước bởi vì Bạch Nhạc đồng ý với Ngô Tuyết Tùng là sẽ thờ Tiên Du Kiếm Cung, hắn đã có chút thù oán với Bạch Nhạc, thậm chí còn nghi ngờ Bạch Nhạc từ chối lời mời đến Đạo Lăng Thiên Tông là do cố ý làm màu.
Cho nên cuộc gặp gỡ lần này, Văn Trạch mới dùng lời bóng gió mang theo mấy phần khinh thường, hỏi ‘ngươi có nỡ không?’
Nhưng cho dù như thế nào cũng không ngờ được, kết quả lại như vậy.
Văn Trạch im lặng một hồi, sau đó hắn ta mới cúi người bái Bạch Nhạc một cái, nghiêm túc nói:
– Trái tim của Bạch huynh đơn thuần, có tình có nghĩa, ta đây không bằng.
Lời này, trước đây khi ở Linh Tê Kiếm Tông, lúc Bạch Nhạc từ chối lời mời đến Đạo Lăng Thiên Tông, hắn đã nói một lần, bây giờ nói lại một lần nữa, quả thật đã hoàn toàn công nhận con người Bạch Nhạc.
Câu nói ‘ta không bằng’ này tuyệt đối không phải lời khách sáo, mà là xuất phát từ tận nội tâm chân thành của Văn Trạch.
Chương 519: Thời hạn bảy ngày
Những chuyện khác không nói, chỉ riêng thái độ của Bạch Nhạc đối với Linh Khư Quả, hắn hổ thẹn không bằng.
Đừng nói thân phận không có căn cơ của Bạch Nhạc, cho dù có là đệ tử của Tử Dương Chân Nhân như Văn Trạch hắn, cũng tuyệt đối không nỡ nhường Linh Khư quả đi.
Bạch Nhạc khẽ lắc đầc, nhẹ giọng nói:
– Tô Nhan tuy chỉ là ma tu, nhưng ban đầu lúc huyết tế, nàng ấy vẫn luôn giúp ta ngăn cản, vì chuyện này mà không màng nguy hiểm.
Bạch gia ta gặp nạn, nàng ấy trước sau đều không rời đi.
Nàng ấy có tình, hà cớ gì ta lại vô nghĩa?
Văn Trạch thở dài một câu, chậm rãi nói:
– Bạch Nhạc, Ngô Tuyết Tùng không phải là hạng lương thiện gì, hắn kêu ngươi đi vào Thanh Vương Lăng hẳn không có ý tốt, hắn không phải kẻ đáng tin tưởng.
Bạch Nhạc khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Cảm ơn Văn sư huynh nhắc nhở, Bạch Nhạc đã hiểu.
Chuyện này, bây giờ Bạch Nhạc sớm đã nhìn thấu được, không cần Văn Trạch nhắc.
Văn Trạch nói đến đây mới nhớ đến mục đích thật sự của mình, lại nghiêm túc nói:
– Còn có, đệ tử Triệu Thụy của Đạo Lăng Thiên Tông ta lần này cũng xâm nhập vào Thanh Vương Lăng.
Triệu sư huynh là cường giả Tinh Cung cảnh, hơn nữa lại rất giỏi về trận pháp.
Huynh ấy ái mộ thánh nữ, ở tông ta không phải là chuyện bí mật gì, huynh ấy cũng có nghe nói đến Linh Tê Kiếm Tông, đã có địch ý đối với ngươi.
Nếu đụng phải huynh ấy, ngươi nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng để huynh ấy có cớ ra tay.
– Hóa ra là như vậy.
Bạch Nhạc cười khổ một cái, bấy giờ hắn mới hiểu vì sao tự dưng không thù không oán mà lúc ở Thanh Vương Điện, đối phương lại ra tay tàn độc như vậy với mình, hóa ra vấn đề ở nơi này.
Văn Trạch thấy vẻ mặt của Bạch Nhạc, liền hỏi lại:
– Ngươi đã từng gặp Triệu sư huynh rồi à?
Bạch Nhạc gật đầu, hắn cũng không có gì giấu giếm, liền nói chuyện trước đó ra.
Đương nhiên chuyện của Thanh Vương hắn không dám nói, chỉ nói bản thân dựa vào hồn huyết của Ngô Thanh Tùng mà đi vào được trong Thanh Vương Điện, nhưng không thể nhỏ được hồn huyết lên kiếm, nên bất đắc dĩ đành lui ra ngoài tìm cách khác.
Nhưng như vậy đã đủ khiến Văn Trạch thán phục.
Văn Trạch lại hỏi Bạch Nhạc một số chuyện liên quan đến Thanh Vương Lăng, Bạch Nhạc cũng thành thực trả lời, bao gồm những binh lính đất nung là do người biến thành, cùng với việc nếu như ở đây quá lâu thì có thể xảy ra tình trạng giống như Tô Nhan.
Phải biết rằng bản thân Tô Nhan không hề yếu, nếu không phải bị tử khí ăn mòn nghiêm trọng khiến sức mạnh tụt dốc, dựa vào những người đó, sợ là không thể làm khó nàng ta.
Tô Nhan lâm vào tuyệt cảnh còn có Bạch Nhạc bằng lòng lấy ra Linh Khư Quả cứu, nhưng những người khác bị tử khi ăn mòn, làm gì có Linh Khư Quả để cứu mạng.
Toàn bộ Thanh Vương Lăng càng quái dị, nguy hiểm hơn so với tưởng tượng.
Văn Trạch lắc đầu, trầm giọng nói:
– Xem ra căn nguyên đang ở trong Thanh Vương Điện.
Không được, ta phải đi xem thử, Bạch huynh, huynh có đi chung không?
– Không đi.
Bạch Nhạc lắc đầu, khẽ nói:
– Ta không thể bỏ Tô Nhan một mình ở đây được.
Hơn nữa Thanh Vương Điện ta đã từng vào rồi, cũng đã thấy Thanh Vương Kiếm.
Đáng tiếc với thực lực của ta vốn không lấy nó ra được, cũng không tìm được cách phá giải, có đi nữa cũng vô dụng thôi.
Khoan nói chuyện bây giờ Tô Nhan cần người bảo vệ, cho dù không có thì Bạch Nhạc cũng không thể quay về Thanh Vương Điện.
Tình hình trong đó thế nào, hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai, đừng nói là Văn Trạch và Triệu Thụy, cho dù tất cả mọi người trong Thanh Vương Lăng đều đi cũng chẳng có tác dụng gì.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc lại nói:
– Văn sư huynh, Ngô Tuyết Tùng là thập tam hoàng tử của vương triều Đại Càn, có lẽ Thanh Vương Bí Tàng này vốn chính là giữ lại cho người hoàng thất, trừ khi hắn tự vào hoặc có mấy vị lão tổ ra tay, bằng không sợ là không gỡ được tình cảnh nguy hiểm bây giờ.
– Cũng chưa chắc.
Văn Trạch lắc đầu, giải thích:
– Ngươi không hiểu Triệu sư huynh, thực lực của trận pháp Nhất Đạo Thương của huynh ấy rất mạnh, chỉ cần huynh ấy có thể vào Thanh Vương Điện, chưa chắc không phá giải sát trận được.
Tuy Văn Trạch không cho cách làm người của Triệu Thụy là đúng, nhưng đối với thực lực của đối phương, Văn Trạch lại rất công nhận.
Bạch Nhạc gật đầu, không nói gì nữa rồi từ biệt Văn Trạch
Bạch Nhạc biết Triệu Thụy là cường giả Tinh Cung cảnh thì càng không có tâm trạng đi chọc ghẹo hắn ta.
Đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông không phải kẻ mà người bình thường như hắn có thể so sánh được.
Không đến mức bất đắc dĩ, Bạch Nhạc không muốn đối đầu với loại người cao ngạo này.
Càng huống hồ chi, chỉ dựa vào chút cao ngạo của ngươi mà muốn chiếm được lợi ích trước mặt Thanh Vương, quả là người say nói mớ.
…
Ầm!
Kẻ bấy giờ được Bạch Nhạc nghĩ đến – tức Triệu Thụy, giờ đã bị đánh cho lấm lem, cực kỳ nhếch nhác.
Triệu Thụy đoạt được hồn huyết từ tay Bạch Nhạc, nhưng hắn ta lại không ngờ bản thân vừa đi vào Thanh Vương Điện liền gặp phải công kích đáng sợ.
Kiếm khí của cả Thanh Vương Điện dường bịt kín mọi đường trốn thoát, trực tiếp vây hãm hắn ở bên trong, cho dù hắn muốn chạy ra ngoài cũng không được.
Chương 520: Thời hạn bảy ngày (2)
Nếu bị tấn công với cường độ cao như vậy, e là Bạch Nhạc đã trọng thương hấp hối, thậm chí bỏ mạng luôn ở chỗ này mới phải, chứ sao còn có thể thoát ra rồi lừa hắn vào đây?
Suy nghĩ của hắn không sai, nhưng Triệu Thụy lại không ngờ được bởi vì hắn mạnh hơn Bạch Nhạc, nên khi hắn vừa vào liền bị Thanh Vương xem thành mối uy hiếp, nên mới dẫn đến việc bị sát trận tấn công.
Đối với Thanh Vương mà nói, người ông ta thật sự muốn dụ đến là Ngô Tuyết Tùng, ngoại trừ chuyện đó ra, bất cứ kẻ nào đến cũng không thể có được Thanh Vương Kiếm.
Bởi vì sát trận được khởi động, mà Thanh Vương từng có tâm tư đoạt xá thân thể Bạch Nhạc nên mới không khởi động sát trận tấn công Bạch Nhạc, lại để Bạch Nhạc đi vào trong lăng tẩm thực sự.
Nhưng không ngờ lại bị Bạch Nhạc làm hơi lỗ vốn, cho nên sao Thanh Vương có thể để bản thân lần nữa rơi vào tình cảnh nguy hiểm được.
Triệu Thụy vốn là cường giả Tinh Cung cảnh, vừa vào Thanh Vương Điện thì lập tức được liệt vào danh sách uy hiếp.
Thanh Vương không hề khách khí, lập tức huy động một tràng kiếm khí mạnh mẽ bay đến tấn công liên tiếp vào hắn ta.
Cũng may là thực lực Triệu Thụy rất mạnh, hắn cảm thấy không ổn liền trực tiếp bố trí trận pháp phòng ngự nên mới chống cự được, chứ không nếu là Tinh Cung cảnh bình thường khác đột nhập vào, e là sớm đã bị giết rồi.
…
Ở phủ thành chủ, Lam tiên sinh đột nhiên xuất hiện bên cạnh Ngô Tuyết Tùng, trầm giọng nói:
– Điện hạ, lúc nãy vừa nhận được tin tức, Triệu Thụy của Đạo Lăng Thiên Tông đã vào trong Thanh Vương Điện rồi.
Ngô Tuyết Tùng lập tức nhướn mày, hắn vô hình chung cảm giác được sự uy hiếp nho nhỏ.
Bản thân là đệ tử chân truyền của Tiên Du Kiếm Cung, Ngô Tuyết Tùng đương nhiên biết mình có đối thủ gì ở Đạo Lăng Thiên Tông, những người này vốn dĩ chính là kẻ địch của hắn.
Đạo Lăng Thiên Tông quá lớn, danh tiếng ‘Thiên hạ đệ nhất tông’ đó khiến Đạo Lăng Thiên Tông có rất ít bí mật.
Cái tên Triệu Thụy này, Ngô Tuyết Tùng sớm đã quen thuộc.
Nếu là những người khác thì cũng thôi, nhưng còn cái tên Triệu Thụy này thật sự là một thiên tài giỏi về trận pháp Nhất Đạo.
Nếu Thanh Vương Bí Tàng bị đối phương phát hiện trước, sợ là hắn ta thực sự có thể cưỡng chế phá vỡ sát trận, cướp đi Thanh Vương Kiếm.
Nghĩ đến đây, Ngô Tuyết Tùng lập tức không ngồi yên được.
Vốn Ngô Tuyết Tùng định bình tâm đợi một thời gian, sau đó đi lan truyền tin tức Thanh Vương Lăng có nguy hiểm rồi ép đám người Tinh Hà lão tổ cưỡng chế phá vỡ sát trận, nhưng sự xuất hiện của Triệu Thụy vào lúc này lại hoàn toàn phá vỡ tất cả kế hoạch của hắn.
Ngô Tuyết Tùng nhướn mày, quyết định:
– Không được, Lam tiên sinh, bản vương nhất định phải vào Thanh Vương Điện, chuyện sau này đành nhờ vào tiên sinh.
Cục diện đã bố trí đến bước này đã không cho hắn cơ hội rút lui, chỉ có thể dồn sức liều một phen.
May mà đám người Tinh Hà lão tổ đã nhúng tay vào, cho dù thực sự có nguy hiểm gì, hắn ít nhiều cũng được bảo vệ.
– Điện hạ yên tâm, thần nhất định không phụ kỳ vọng của điện hạ!
– Thời hạn là bảy ngày.
Ngô Tuyết Tùng suy nghĩ một lát, trầm giọng nói:
– Nếu mọi chuyện thuận lợi, trong bảy ngày ta nhất định sẽ có được Thanh Vương Kiếm, khống chế cả Thanh Vương Lăng.
Nếu qua bảy ngày mà ta còn không trở ra thì ta đã xảy ra chuyện.
Đến lúc đó, ngươi tung tin nói Thanh Vương Lăng tự hủy, đến lúc đó mọi người đều sẽ chết trong đó, sau đó ép ba vị lão tổ cưỡng chế ra tay cứu người.
– Vâng.
Lam tiên sinh cúi người vái một cái, trầm giọng đáp.
Xâm nhập vào bên trong Thanh Vương Lăng đối với người khác mà rất khó khăn, phải mượn sự trợ giúp của ba vị lão tổ áp chế được sát trận mới có thể đi vào bên trong, nhưng đối với Ngô Tuyết Tùng mà nói lại không có gì khó khăn cả.
Hắn chỉ cần dựa vào sức mạnh của huyết mạch, trực tiếp mở cửa địa cung là được.
Lúc đầu hắn để Bạch Nhạc và Tô Nhan vào trong, giờ muốn bản thân tự vào trong đương nhiên không có gì khó.
Tuy Ngô Tuyết Tùng có nhiều hiểu biết nhiều về Thanh Vương Lăng hơn những người khác, nhưng hầu hết những thông tin đó đều đến từ văn hiến ghi chép liên quan đến Thanh Vương, còn về tình hình thực tế bên trong, hắn không hề có một sự giải đáp rõ ràng nào.
Khi thực sự bước chân vào Thanh Vương Lăng, lúc nhìn thấy cung điện Tố Vi, cho dù là Ngô Tuyết Tùng thì cũng cực kỳ kinh ngạc.
Sau đó, Ngô Tuyết Tùng đã nhìn thấy Bạch Nhạc và Tô Nhan.
Ngay lúc đó, trong lòng Ngô Tuyết Tùng liền vui mừng một phen.
Theo tính toán ban đầu của hắn, đã nhiều ngày như vậy, đám người Bạch Nhạc sớm đã chết mới đúng, nhưng không ngờ bản thân vừa vào Thanh Vương Lăng đã nhìn thấy Bạch Nhạc.
Ầm!
Đúng lúc Ngô Tuyết Tùng nhìn thấy Bạch Nhạc, Bạch Nhạc cũng nhìn thấy Ngô Tuyết Tùng.
Nhưng Bạch Nhạc không hề chào hỏi một tiếng mà liền rút Thu Hoằng kiếm ra, gương mặt tràn đầy sát khí lao về phía Ngô Tuyết Tùng.
Ngô Tuyết Tùng cũng bị phản ứng này của Bạch Nhạc dọa sợ.
Hắn xoay người né tránh, né xong một kiếm này liền trầm giọng hét lên:
– Bạch Nhạc, ngươi làm gì vậy?
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một cỗ sát khi rét lạnh, lạnh giọng nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đeo Đao Pháp Sư [Dịch] Đeo Đao Pháp Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Deo-Dao-Phap-Su-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Yêu Hồ Loạn Thế [Dịch] Yêu Hồ Loạn Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Yeu-Ho-Loan-The.jpg)

