- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 33 : Loạn Ly Tiên (2) (c321-c330)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 33 : Loạn Ly Tiên (2) (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Loạn Ly Tiên (2)
Kiếm vừa rồi của Bạch Nhạc nhanh đến cực đại, đồng thời cũng vô cùng sắc bén, vô luận thứ gì chắn ở trước mặt, Bạch Nhạc đều có tự tin vung kiếm chặt đứt.
Khăng khăng roi này lại phát huy sự mềm dẻo linh động đến đỉnh điểm, căn bản không có ý chính diện đấu sống đấu chết với ngươi, mà là quấn lấy, vô luận ngươi có bao nhiêu lực lượng thì cũng đều như rơi vào trong vũng bùn, căn bản không dùng lực được.
Dùng nhuyễn tiên, chỉ có dùng đến cảnh giới này mới tính là chân chính nhập môn.
Coong!
Mũi kiếm khẽ rung, cường hành đánh văng roi da, nhưng đồng thời với đó, lực lượng trên thân kiếm cũng bị hao hết, không cách nào tiến thêm được nữa.
Một kích này, đến đây liền xem như kết thúc, trong tình thế hai người đều không dốc hết toàn lực, chỉ lấy kỹ xảo mà luận, lại cường hành đánh thành ngang tay.
– Kiếm nhanh thật!
Đám đệ tử Thất Tinh Tông tại trường, thực lực có lẽ chưa hẳn rất mạnh, nhưng nhãn giới lại đều không thấp, chỉ với giao phong chớp nhoáng vừa rồi liền đủ khiến bọn hắn tán thán không thôi.
Nếu nói, vốn ấn tượng đối với Bạch Nhạc còn gần gần chỉ dừng ở có chút tiếng tăm, như vậy sau một kiếm này, nháy mắt liền khiến bọn hắn phải nhìn nhận lại về đối phương.
Chỉ bằng một kiếm vừa rồi, dù đặt ở Thất Tinh Tông, tất cũng không ai dám coi khinh Bạch Nhạc.
Ngay cả Hà Tương Tư
– Thú vị đấy, ta lại muốn xem xem, ngươi còn có thể tiếp được mấy roi!
Một kích thất thủ, Mạc Vân Tô cũng không để ý, cổ tay khẽ giơ lên, trở tay, lại là một roi quất xuống.
Kiếm vừa nãy tuy nhanh, nhưng trên thực tế, càng nhiều vẫn là đánh hắn không kịp trở tay, nhờ đó mới đưa đến hiệu quả bất ngờ!
Chỉ cần kịp thời chuẩn bị, kiếm chiêu như thế còn chưa đủ để Mạc Vân Tô đặt vào trong mắt.
– Đáng tiếc, Loạn Ly Tiên của ngươi lại khiến ta có chút thất vọng.
Nhàn nhạt đáp một câu, giơ tay lên, Bạch Nhạc đột nhiên biến chiêu, Linh Tê Nghênh Khách tự nhiên xuất ra, nhẹ nhàng hóa giải thế công của Mạc Vân Tô.
Nháy mắt giao thủ, Bạch Nhạc liền có thể cảm nhận được, Loạn Ly Tiên của Mạc Vân Tô có phần khắc chế khoái kiếm, nếu cường hành thi triển khoái kiếm, sợ rằng rất khó tạo được hiệu quả!
Huống hồ, đối phương kéo ra đại kỳ Thất Tinh Tông, như thế trận chiến này tự nhiên không chỉ là vì thể diện, ở khía cạnh nào đó, Bạch Nhạc còn đại biểu cho mặt mũi Linh Tê Kiếm Tông.
Như thế, Bạch Nhạc dùng Linh Tê Kiếm Quyết đối địch, tự nhiên mới là thủ đoạn thích hợp nhất.
Dùng roi, liền tất không thiếu được chữ “xảo”.
Nếu Mạc Vân Tô đã nói chỉ lấy thực lực Linh Phủ sơ kỳ giao thủ, như vậy đối với Bạch Nhạc mà nói, tự nhiên cũng không đáng dùng ra lực lượng Tử Phủ để chế áp đối phương.
Đừng thấy cùng là Linh Phủ Cảnh, nhưng phẩm chất Linh Phủ lại có ảnh hưởng cực lớn đối với thực lực.
Linh Phủ Bạch Nhạc khai mở là Tử Phủ phẩm chất tối cao, trong khi đó Mạc Vân Tô mặc dù miễn cưỡng cũng tính là Tử Phủ, nhưng tạp sắc quá nhiều, trong tình thế song phương đều chỉ sử dụng lực lượng Linh Phủ sơ kỳ, Mạc Vân Tô tự nhiên càng chịu thiệt.
Đương nhiên, Bạch Nhạc có thể bắt lấy lời này không tha, nhưng với sự kiêu ngạo Bạch Nhạc, há sẽ làm ra chuyện vặt vãnh kia.
Nếu ngươi đã tự tin với Loạn Ly Tiên đến vậy, ta liền càng phải dùng kỹ xảo nghiền ép thủ thắng.
– Tìm chết!
Bị Bạch Nhạc không ngừng trào phúng như thế, có là tượng phật bằng đất sét cũng phải phát điên, càng đừng nói kẻ thiên tính cao ngạo như Mạc Vân Tô, há sẽ chịu ngậm nuốt cục tức này.
Nháy mắt, Loạn Ly Tiên triệt để sử ra, cả người Bạch Nhạc tựa hồ bị bóng roi phủ kín.
Nhưng mà, vô luận thế tiến công của đối phương hung mãnh thế nào, thanh kiếm kia lại vẫn một mực thủ vững, giọt nước không lọt vào được.
Trận chiến này, khoan nhắc tới bản thân Bạch Nhạc và Mạc Vân Tô, người ngoài đứng xem đều nhìn đến hoa cả mắt.
Dù có thành kiến đối với người ngoài như Bạch Nhạc, nhưng khắc này, bọn hắn không muốn thừa nhận cũng không được, Bạch Nhạc thật có tư cách để ngạo mạn! Có thể bức Mạc Vân Tô đến nước này, tuyệt đối xứng với hai tiếng thiên tài.
– Kiếm pháp thật tinh diệu, Dương sư huynh, ngươi làm sao quen được cao thủ này.
Xoay người lại, Hà Tương Tư nhịn không được mở miệng hỏi.
– Thế đã là gì?
Khoát khoát tay, Dương Bằng dương dương đắc ý nói:
– Ngươi cứ tập trung xem đi, nếu Mạc Vân Tô không lấy ra chút bản lĩnh giữ nhà, trận chiến này, hắn thua chắc.
Dương Bằng từng thấy qua Bạch Nhạc ra tay, vô luận là trước đây cùng lúc đối phó Lãnh Thiên Thạch, hay là đến sau Bạch Nhạc giao phong với cao thủ Huyết Ảnh Ma Tông, đã lần nào Bạch Nhạc rơi xuống hạ phong đâu?
Tiếp xúc thời gian lâu vậy rồi, Dương Bằng có thể dễ dàng phát giác ra được, thẳng tới lúc này, Bạch Nhạc gần gần mới chỉ đang làm quen với Loạn Ly Tiên của Mạc Vân Tô mà thôi, đơn thuần lấy phòng ngự làm chủ, chưa từng chủ động phát lên phản kích.
Đợi khi Bạch Nhạc bắt đầu phản kích, khi ấy mới thực sự là kiếm kinh tứ bề.
…
Đối với Mạc Vân Tô mà nói, hắn chỉ muốn cho Bạch Nhạc một bài học, đồng thời khiến Bạch Nhạc không dám tiếp tục dựa sát bên cạnh Hà Tương Tư.
Chương 322: Danh chấn Thất Tinh Tông
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, điều hắn tưởng muốn lại nhiều hơn Mạc Vân Tô rất nhiều.
Lần này tới tham dự Thất Tinh Tháp khảo nghiệm, mặc dù còn chưa biết quy tắc cụ thể, song trong lòng Bạch Nhạc cũng rõ ràng, vô luận thế nào đều không thể thi triển Thông Thiên Ma Công và Côn Ngô Kiếm trong Thất Tinh Tháp, như thế, có thể có mấy phần nắm chắc, thật ra Bạch Nhạc cũng không biết.
Dương Bằng nói, lần này Mạc Vân Tô và Hà Tương Tư đều sẽ xông Thất Tinh Tháp, hơn nữa hai người này ở trong Thất Tinh Tông đều tính là thiên tài đỉnh cấp.
Giao thủ với Mạc Vân Tô, bằng với thăm dò đối phương, qua đó có được định vị rõ ràng hơn đối với thực lực bản thân bây giờ.
Cũng chính bởi vậy, lúc giao thủ, Bạch Nhạc một mực chỉ gặp chiêu phá chiêu, rất ít chủ động phản kích.
Hơn nữa, trong quá trình giao thủ với Mạc Vân Tô, Bạch Nhạc không muốn thừa nhận cũng không được, có lẽ nhân phẩm tên tiểu bạch kiểm này không được tốt cho lắm, nhưng thực lực lại tuyệt đối không kém!
Một bộ Loạn Ly Tiên biến hóa vô cùng tinh diệu, rất nhiều điểm kỳ thực Mạc Vân Tô còn chưa tận lực thi triển, bằng không hắn tuyệt đối không khả năng ứng phó thong dong vậy được.
Hơn nữa, đấy cũng không phải Mạc Vân Tô học nghệ không tinh, mà là bản thân Mạc Vân Tô vốn có thực lực Linh Phủ hậu kỳ, sớm đã quen với lực lượng Linh Phủ hậu kỳ, một khi áp chế tu vi, lúc ra tay khó miễn có chút bó tay bó chân, cũng rất khó phát huy ra được uy lực chân chính của Loạn Ly Tiên.
Đương nhiên, đối với Bạch Nhạc mà nói, bản thân điều này chính là cơ hội tốt khó mà có được.
Giao thủ như thế có thể giúp hắn càng dễ dàng cảm nhận được sự biến hóa của Loạn Ly Tiên, sau này nếu thật phải đối đầu với Mạc Vân Tô, phần thắng tự nhiên càng lớn.
Ngược với Bạch Nhạc, Mạc Vân Tô đánh lâu không xong, trong lòng lại càng thêm nóng nảy.
Đây không phải tỷ thí bình thường, lấy thân phận của hắn, nếu đã xuất thủ liền nhất định phải dứt khoát dạy cho Bạch Nhạc một trận nên thân, nếu kịch chiến quá lâu mới miễn cưỡng đánh bại đối phương, vậy thì dù thắng, chẳng qua chỉ là biến tướng dương danh cho Bạch Nhạc, có thắng cũng là bại.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Mạc Vân Tô hạ định quyết tâm, lúc lần nữa ra tay, lực lượng đột nhiên tăng vọt, nháy mắt liền vượt quá hạn chế Linh Phủ sơ kỳ.
Lúc cần quyết đoán mà không quyết đoán, tất loạn phân tấc!
Tính cách Mạc Vân Tô vô cùng quyết đoán, một khi đã làm ra quyết định, liền không còn chút do dự nào nữa.
Chuyện tới nước này, Mạc Vân Tô biết, thực ra bây giờ thắng bại đã không quan trọng, quan trọng là, hắn nhất định phải cho Bạch Nhạc một giáo huấn đau thảm, hung hăng giẫm Bạch Nhạc xuống dưới chân.
Nếu còn không xuất hết toàn lực, trong thời gian ngắn, hắn căn bản không tự tin thắng được Bạch Nhạc, đã thế, chẳng bằng dứt khoát vứt bỏ ý niệm thắng bại, chỉ cần đánh gục Bạch Nhạc, dù sau đó nhận thua lại đã thế nào?
Ầm!
Nháy mắt, thực lực Linh Phủ hậu kỳ đột nhiên bạo phát, roi da trong tay cuốn ra một đạo tàn ảnh, phảng phất quất đánh lên không khí, mang theo từng hồi tiếng xé gió, quất thẳng đến cổ tay đang cầm kiếm của Bạch Nhạc.
Gần như đồng thời, Bạch Nhạc cũng đột nhiên ngửi được một tia khí tức nguy hiểm.
Roi này thực sự quá nhanh, bạo phát ra toàn bộ thực lực, Mạc Vân Tô chính là cao thủ Linh Phủ Cảnh đỉnh cấp, tuy không dám nói có thể sánh ngang Lý Phù Nam và Cổ Hiên, nhưng chí ít cũng tuyệt không yếu thua Lãnh Thiên Thạch.
Nếu roi này quất trúng, sợ rằng cổ tay sẽ bị đánh gãy.
Vù vù!
Đối mặt nguy cơ, Thu Hoằng Kiếm trong tay chợt phát ra một tiếng kiếm rền, mũi kiếm khẽ rung, thậm chí không đợi Bạch Nhạc làm ra quyết định, kiếm trong tay đã theo bản năng, trước một bước làm ra phản kích.
Thần giao cách cảm!
Tâm động, tức là kiếm động.
Linh Tê Nhất Kiếm!
Trong roi ảnh đầy trời, Bạch Nhạc tinh chuẩn không lầm tìm đến vị trí mũi roi, một kiếm chọc tới.
Phán đoán rất tinh chuẩn, kiếm này quả thực cũng hóa giải đại bộ phận lực đạo của đối phương, song rốt cuộc thực lực có hạn, trong tình thế không sử dụng Thông Thiên Ma Công, dù Bạch Nhạc có toàn lực phát động lực lượng Tử Phủ thì cũng vẫn không phải đối thủ của Mạc Vân Tô.
Lúc mũi kiếm chạm lên mũi roi, một cỗ lực lượng khủng bố tóe bắn ra, khiến cho Thu Hoằng Kiếm gần như rời tay, không chỉ cổ tay cầm kiếm, thậm chí trọn cả cánh tay đều bị chấn cho tê rần.
Đây là Bạch Nhạc thân mang Thông Thiên Ma Thể, dù không thi triển cũng có thể tự động kích phát lực lượng nhục thân, bằng không, chỉ riêng roi này, kiếm trong tay Bạch Nhạc liền đã bị đánh bay.
Nhưng mà, nếu như chỉ là nếu như.
Ngăn được roi kia, Bạch Nhạc lập tức thuận thế phản kích, mũi kiếm tùy theo mũi roi chếch lên, chỉ một nhịp thở liền chém thẳng đến yết hầu Mạc Vân Tô.
Đinh!
Nhận thấy nguy hiểm, tay còn lại của Mạc Vân Tô lập tức bắt tới, lại một luồng linh lực khủng bố xuyên qua roi da truyền đến, roi da trong tay như thể đột nhiên hóa thành rắn độc khổng lồ, vút thẳng tới mũi kiếm.
Phốc!
Liên tục trúng phải hai lần công kích, Bạch Nhạc rốt cục nhịn hết nổi, phun ra một búng máu tới.
Nhưng mà, thẳng đến khắc này, Bạch Nhạc vẫn sừng sững đứng đó, hai chân như mọc rễ.
Chương 323: Danh chấn Thất Tinh Tông (2)
– Hay cho Loạn Ly Tiên, Bạch Nhạc lĩnh giáo!
Cổ tay khẽ đảo, Bạch Nhạc thu kiếm thối lui một bước.
Một bước này, lại lập tức khóa chặt mọi hướng biến hóa tiếp theo của Mạc Vân Tô, khiến hắn không tài nào thi triển được.
Trong một roi kia ẩn chứa mấy đạo biến hóa, một roi đắc thủ, tiếp sau sẽ có vô số sát chiêu theo nhau mà đến, mặc cho Bạch Nhạc có bản lãnh bằng trời, hắn vẫn đủ tự tin triệt để đánh gục Bạch Nhạc.
Khăng khăng Bạch Nhạc lại vừa khéo kịp thời thu kiếm, triệt thoái ra sau!
Hắn dù không cam tâm đến mấy, cũng không khả năng tiếp tục ép sát, rốt cuộc đây không phải tranh đấu sinh tử, ngay trước mặt nhiều người như vậy, nếu cứ tiếp tục dây dưa, liền chỉ sẽ chọc người chế nhạo.
Sắc mặt tái xanh, Mạc Vân Tô phất tay áo một cái, lạnh lùng nói:
– Trận chiến này, tính là ta thua!
Quẳng xuống câu nói kia, Mạc Vân Tô không nhìn bất cứ ai, cứ thế xoay người đi thẳng.
Vù vù!
Tùy theo câu nói này của Mạc Vân Tô, hiện trường lập tức tạc nồi.
Dù là ai đều nhìn ra được, trận chiến này thực ra là Bạch Nhạc thua, mặc dù sau cùng hóa giải được phân nửa lực đạo của một roi kia, nhưng nói thế nào thì Bạch Nhạc cũng bị thương, nếu là tranh đấu sinh tử, chỉ cần một chiêu đến tiếp sau đó, Bạch Nhạc không chết cũng phải trọng thương.
Khăng khăng, Bạch Nhạc vừa khéo kịp thời thu kiếm, khiến một thân khí lực của Mạc Vân Tô không thi triển ra được, đành phải bị bức nhận thua.
Rốt cuộc, song phương từng thỏa thuận, chỉ lấy thực lực Linh Phủ sơ kỳ đọ sức, Mạc Vân Tô bị bức bạo phát ra toàn bộ thực lực, trận tỷ thí này tự nhiên là thua.
Nhưng cũng chính bởi thế, mới càng khiến người kinh thán.
Gần gần chỉ bằng thực lực Linh Phủ sơ kỳ, Bạch Nhạc lại vẫn có thể cường hành ngăn lại một kích toàn lực từ Mạc Vân Tô, trong khi chỉ chịu chút thương nhẹ mà thôi, thực lực như thế thực sự quá mức dọa người.
Sau cùng Bạch Nhạc vung kiếm ngăn lại một kích toàn lực của Mạc Vân Tô càng là khắc sâu ấn tượng trong lòng chúng đệ tử Thất Tinh Tông tại trường.
Giả như, Bạch Nhạc không phải Linh Phủ sơ kỳ, mà cũng tương tự Mạc Vân Tô, đều là Linh Phủ hậu kỳ, vậy thì trận chiến này, người thua sẽ là ai?
Then chốt nhất là, giờ vừa khéo là thời điểm Thất Tinh Tháp sắp bóc mở!
Phải biết, điểm nổi danh nhất của Thất Tinh Tháp chính là không hỏi tu vi!
Đừng thấy hiện thời Bạch Nhạc đánh không lại Mạc Vân Tô, nhưng đến khi xông vào Thất Tinh Tháp, rất có thể hắn sẽ đi được càng xa so với Mạc Vân Tô.
Giả như, gần như chỉ là giả như!
Bạch Nhạc thật có thể xông qua Thất Tinh Tháp, được đến truyền thừa thì sao?
Tới khi ấy, Bạch Nhạc và Mạc Vân Tô so ra, lại là ai mạnh ai yếu?
Thế giới này, vĩnh viễn đều là dùng thực lực nói chuyện.
Cái gì ngạo mạn không ngạo mạn, toàn là bậy bạ cả, có thực lực chính là trang bức, không có thực lực mới là ngu bức.
Sau trận chiến này, Bạch Nhạc tính là chính thức danh chấn Thất Tinh Tông!
– Ha ha ha, Bạch huynh đệ, làm tốt lắm!
Cười lớn đi qua ôm chặt Bạch Nhạc, Dương Bằng nháy mắt ra dấu nói:
– Ghê thật, ngươi không thấy được biểu tình của Mạc Vân Tô, đúng là trong đen có đỏ, trong đỏ có đen, ha ha ha!
Mạc Vân Tô vốn cũng tính là bằng hữu của Dương Bằng, nhưng Mạc Vân Tô không nể mặt Dương Bằng, cường hành muốn động thủ với Bạch Nhạc, chẳng khác nào phủi sạch phần cảm tình kia, vô luận hắn xuất phát từ lý do gì, ở trong mắt Dương Bằng, đấy đều là không nể mặt hắn.
Huống hồ, giao tình giữa Dương Bằng và Mạc Vân Tô chỉ là giao tình rượu thịt, há có thể so được với Bạch Nhạc, phải biết bọn hắn chính là đồng sinh cộng tử, tự nhiên càng thân cận Bạch Nhạc hơn một chút.
Hơn nữa, cho dù chỉ luận thành bại, tuy Mạc Vân Tô chưa thể đạp lên Bạch Nhạc, nhưng chí ít từ tình hình trước mắt mà nói, giá trị của hắn đã bị Bạch Nhạc làm cho biếm thấp đi nhiều.
Nếu Mạc Vân Tô có thể nghĩ rõ ràng, hắn liền cũng bỏ qua, hai bên không vướng mắc gì nữa, nhưng nếu Mạc Vân Tô không chịu để yên, vậy thì xem như không có bằng hữu này là được.
– Đa tạ!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Hà Tương Tư khẽ khom lưng cảm tạ.
Mấy năm gần đây, nàng một mực khó chịu với Mạc Vân Tô, lại thật không làm gì được đối phương!
Hôm nay, trong trận chiến này, Bạch Nhạc có thể nói là vì nàng mới ra tay, nói thế nào cũng tính là nàng thiếu Bạch Nhạc một phần nhân tình.
– Hà tiên tử khách khí, là ta không vừa mắt với con người hắn mà thôi!
Khom lưng hoàn lễ, Bạch Nhạc lắc đầu nhẹ giọng nói.
Bạch Nhạc không nhận, Hà Tương Tư cũng hiểu, Bạch Nhạc không loại nam nhân tham muốn sắc đẹp, dùng hết thủ đoạn tưởng muốn làm quen với nàng có thể so sánh.
Bản thân Hà Tương Tư không phải người quá câu nệ, liền cũng không nhắc lại, chỉ yên ắng ghi nhớ phần nhân tình này.
– Bạch huynh đệ, hôm nay ngươi khiến hắn mất mặt, hắn nhất định ghi hận trong lòng, còn mong chú ý cẩn thận.
– Không sao cả!
Không đợi Bạch Nhạc đáp lời, Dương Bằng đã nói thẳng:
– Bạch huynh đệ là khách ta mời tới, đương chúng tỷ thí thì cũng thôi, nếu Mạc Vân Tô dám giở thủ đoạn sau lưng, ta là người đầu tiên không tha cho hắn.
Chương 324: Hà Tương Tư thỉnh mời
Luận thực lực, Dương Bằng tự nhiên kém xa Mạc Vân Tô, nhưng luận thân phận địa vị hay là sức ảnh hưởng tại Thất Tinh Tông, Mạc Vân Tô có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp hắn.
Dương Bằng chỉ cần bắn tiếng, vô luận là ai, muốn đối phó Bạch Nhạc trong Thất Tinh Tông, sợ rằng đều phải cân nhắc một phen.
Phải biết, với loại công tử hoàn khố như Dương Bằng, đặc điểm lớn nhất chính là căn bản không giảng đạo lý với ngươi.
Ngươi không cho hắn mặt mũi, hắn liền dám náo đến độ ngươi không còn nửa điểm mặt mũi.
Nếu thật chọc giận Dương Bằng, náo lớn, có Tinh Hà lão tổ đứng sau chống lưng, hắn có dỡ cả sơn môn cũng không người làm gì được hắn! Chỉ cần trốn đến chỗ Tinh Hà lão tổ, mặc ngươi kêu la môn quy giới luật thế nào cũng đều không quản được hắn, đây mới là chỗ dựa lớn nhất khiến cho Dương Bằng có thể hoành hành trong tông môn.
…
Sau trường tiệc rượu kia, Bạch Nhạc rõ ràng cảm giác được, vô luận mình đi tới đâu, đệ tử Thất Tinh Tông nơi đó đều sẽ nhiều thêm một phần tôn trọng, dù có một ít yêu cầu, chỉ cần báo ra tên tuổi, chẳng mấy chốc liền sẽ có người giải quyết.
Điều này càng khiến Bạch Nhạc nhận thức sâu sắc hơn về ảnh hưởng của Dương Bằng ở trong Thất Tinh Tông.
Trận chiến với Mạc Vân Tô, trừ khiến thanh danh Bạch Nhạc thêm phần vang dội ra, thu hoạch lớn nhất chính là giúp Bạch Nhạc có được nhận thức càng rõ nét đối với thiên tài Thất Tinh Tông.
Lấy Mạc Vân Tô làm tỷ dụ, nếu không phải đang ở Thất Tinh Tông, đừng nói sử dụng Côn Ngô Kiếm, gần gần chỉ bằng Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc tự tin dễ dàng đánh gục đối phương.
Phải biết, tu vi ma đạo của Bạch Nhạc đã đạt tới Linh Phủ trung kỳ, chỉ cần không phải đối đầu cường giả nửa chân đã đạp đến Tinh Cung như Lý Phù Nam và Cổ Hiên, chỉ bằng Thông Thiên Ma Công cũng đủ sức san lấp chênh lệch về mặt tu vi.
Nhưng trong tình thế không thể thi triển Thông Thiên Ma Công, đối phó một tên Mạc Vân Tô đều hiện vẻ gian nan trùng trùng! Trận chiến kia, tuy Bạch Nhạc có vài phần tâm tư che giấu thực lực, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn cũng rõ ràng, nếu thật đánh tiếp, hắn cũng khó mà thắng được Mạc Vân Tô.
So với sự cường hãn của Thông Thiên Ma Công, Linh Tê Kiếm Quyết đã không theo kịp tốc độ tu vi hắn tăng trưởng.
– Bạch huynh đệ, có ở đây không?
Ngay lúc Bạch Nhạc còn đang suy tư, một hồi tiếng gõ cửa vang lên, nương theo sau là giọng Hà Tương Tư truyền tới.
Bạch Nhạc hơi ngớ, vội đi tới mở cửa:
– Hà tiên tử, có chuyện gì à?
– Không có chuyện thì không thể tới?
Khẽ cười một tiếng, Hà Tương Tư tùy ý hỏi ngược lại.
– . . .
– Được rồi, không trêu đùa ngươi! Vừa mới nhận được tin, người Huyết Ảnh Ma Tông đến, đang ở ngay dưới chân núi! Ta nhận nhiệm vụ tông môn, tưởng muốn đi thăm dò một phen, ngươi có muốn theo ta một chuyến không?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Hà Tương Tư nghiêm mặt nói.
Thoáng sửng sốt, mặc dù không biết vì sao Hà Tương Tư lại gọi mình cùng theo, nhưng nếu đối phương đã mở lời, lại là chuyện liên quan đến Huyết Ảnh Ma Tông, về tình về lý Bạch Nhạc đều không có lý do cự tuyệt.
– Chỉ cần Hà tiên tử không chê, Bạch Nhạc tự nhiên phụng bồi.
Hiển nhiên rất hài lòng với thái độ dứt khoát này của Bạch Nhạc, Hà Tương Tư cười nói:
– Hay lắm! Yên tâm, ta tự nhiên sẽ không để ngươi chịu thiệt, đợi hoàn thành nhiệm vụ tông môn lần này, ta cho ngươi một kinh hỉ.
Ý niệm khẽ chuyển, nghe thế, Bạch Nhạc lập tức hồi thần, cái gọi là để mình đi theo nàng một chuyến, chẳng qua là tìm cái cớ để trả nhân tình mà thôi.
Rất có thể, khen thưởng của nhiệm vụ tông môn lần này chính là kinh hỉ mà Hà Tương Tư muốn đưa cho mình.
Nghĩ thông điểm này, Bạch Nhạc lập tức cười khổ nói:
– Hà tiên tử, ngươi làm thế này, ta khó xử quá.
Khẽ cười, Hà Tương Tư lập tức mở miệng nói:
– Không dễ dàng như ngươi tưởng đâu, nếu thực lực bản thân ngươi không đủ, ta cũng sẽ không tới tìm ngươi, nhiệm vụ tông môn không có gì là nhẹ nhàng, tưởng muốn có được, tất phải trả ra đại giá.”
Khoan luận sự thực có phải như vậy hay không, chí ít lời này nói đi ra, liền khiến tâm lý Bạch Nhạc thoải mái rất nhiều.
– Hà tiên tử, ngươi không cần gọi ta Bạch huynh đệ giống như Dương huynh đâu, tuổi ta còn nhỏ, ngươi cứ gọi tiểu Nhạc là được rồi.
– Được, chẳng qua, hai tiếng tiên tử, ngươi cũng đừng nhắc lại nữa.
Cười nhẹ một cái, Hà Tương Tư gật đầu nói.
– Được!
Khẽ gật đầu, không chút do dự, Bạch Nhạc thản nhiên đồng ý, tuy chỉ giao lưu mấy câu, nhưng khoảng cách giữa hai người rất tự nhiên liền được kéo gần không ít.
Hà Tương Tư làm việc rất gọn gàng, bên này Bạch Nhạc vừa đồng ý, lập tức liền dẫn Bạch Nhạc đi xuống chân núi.
– Hà. . .
Tư tỷ, sao người Huyết Ảnh Ma Tông lại đến Thất Tinh Tông?
Vốn định gọi Hà tiên tử, chỉ là bị Hà Tương Tư quay đầu liếc mắt nhìn, Bạch Nhạc đành phải sửa lời.
Bị gọi thành Tư tỷ, Hà Tương Tư hiển nhiên khá là mãn ý, thuận miệng đáp:
– Chắc cũng là đến vì Thất Tinh Tháp, đám ma tu này tuy không khả năng được đến truyền thừa, nhưng đối với bọn hắn mà nói, không ít khảo nghiệm trong Thất Tinh Tháp cũng có tác dụng đề thăng! Hơn nữa, sợ rằng còn mang theo vài phần tâm tư muốn ngăn trở thiên tài chính đạo chúng ta thu được truyền thừa.
Chương 325: Hà Tương Tư thỉnh mời (2)
Đạo tiêu ma trường, hóa ra là thế.
Đối với ma tu mà nói, chỉ cần có thể ngăn cản chính đạo đề thăng thực lực, đối với bọn hắn mà nói thì chính là chuyện tốt.
– Nếu đã biết rõ vậy rồi, sao Thất Tinh Tông còn đáp ứng?
Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi.
– Nếu là ngày trước, đương nhiên sẽ không đáp ứng, nhưng giờ đây. . .
E là rất khó nói.
Nói đến chỗ này, trong mắt Hà Tương Tư chớp qua vài phần âu lo:
– Huyết Ảnh Ma Quân ma uy ngất trời, ngay cả Tinh Hà lão tổ cũng phải nhường hắn mấy phần.
Hiện tại Huyết Ảnh Ma Tông trùng kiến sơn môn, gắng phải lấy thân phận tông môn Thanh Châu tiến đến tham dự, sợ rằng rất khó ngăn cản.
Nhắc tới Huyết Ảnh Ma Quân, trong đầu Bạch Nhạc bất giác hồi tưởng lại tình cảnh đêm hôm huyết tế Thanh Châu Thành.
Ma đạo cự kình cường hành nhúng tay, sự tình tất sẽ theo đó phát sinh biến hóa, đây là chuyện không cách nào tránh được.
Thế giới này, nói đến cùng vẫn phải dùng quyền đầu để nói chuyện.
Trong lúc tán gẫu, hai người liền đã chạy xuống dưới chân núi, xa xa liền thấy được trụ sở người Huyết Ảnh Ma Tông đang tụ tập, mặc dù chỉ là doanh địa tạm thời, lại cũng ngũ tạng đầy đủ, nghiễm nhiên sớm đã có chuẩn bị từ trước.
– Tiểu Nhạc, ngươi theo ta, đừng tùy tiện nói chuyện, để ta xử lý.
Thấp giọng dặn dò một câu, lúc này Hà Tương Tư mới cất bước đi tới doanh địa đối phương.
Dù chỉ có hai người là nàng và Bạch Nhạc, song Hà Tương Tư vẫn có vẻ vô cùng tự tin.
Phần phong thái này, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi ngấm ngầm tán thán.
Đừng thấy nơi đây là dưới chân núi Thất Tinh Tông, nhưng người thật có lá gan độc thân đi tới, e rằng cũng không nhiều, Hà Tương Tư làm vậy, quả thực không thẹn với xưng hiệu thiên kiêu Thất Tinh Tông.
Hiển nhiên, dù là người Huyết Ảnh Ma Tông cũng hoàn toàn không ngờ Hà Tương Tư và Bạch Nhạc lại dám ngênh ngang đi tới như vậy, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông phụ trách tuần tra trước nhất thời bị dọa cho nhảy dựng.
– Đệ tử Thất Tinh Tông Hà Tương Tư, đệ tử Linh Tê Kiếm Tông Bạch Nhạc, tới đây bái phỏng!
Đứng trước doanh địa, giọng nói thanh thúy của Hà Tương Tư vang lên.
Thực ra, nàng chỉ cần báo ra tên họ mình là được, nhưng vì chiếu cố mặt mũi cho Bạch Nhạc, liền cũng báo đi ra, tỏ rõ thái độ cùng chung tiến thoái.
– Ba! Ba!
Thoáng chốc, trong doanh địa bỗng chợt vang lên tiếng vỗ tay, một thanh niên chậm rãi đi tới:
– Nghe danh Hà tiên tử đã lâu, hôm nay gặp mặt, quả nhiên cân quắc không nhượng tu mi! Mời!
Vươn tay làm thủ thế mới, tiếp sau tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông kia lập tức nhường ra một con đường.
Còn về Bạch Nhạc, lại bị đối phương trực tiếp không nhìn.
Mặt không đổi sắc, Hà Tương Tư cất bước tiến thẳng vào doanh địa, phảng phất nơi đây căn bản không phải hang ổ Huyết Ảnh Ma Tông, mà là hậu hoa viên nhà mình vậy.
Đi theo Hà Tương Tư, Bạch Nhạc thu liễm khí tức, bộ dạng nghiễm nhiên như đứa tùy tùng, trong âm thầm lại tử tế quan sát cảnh vật chung quanh, tinh thần không chút buông lỏng.
….
Doanh địa được dựng lên tạm thời, có vẻ vô cùng đơn sơ, đối phương cũng gần gần chỉ là dẫn Hà Tương Tư và Bạch Nhạc tiến vào trong một gian lều vải tương đối lớn chút.
Dưới ánh mắt cừu thị của nguyên một đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đệ, Hà Tương Tư thản nhiên ngồi xuống.
Bạch Nhạc lại chưa ngồi, mà yên ắng đứng ở sau lưng Hà Tương Tư, chăm chú quan sát đám người này.
Thanh niên cầm đầu kia tuổi tác chỉ chừng hai mươi bốn hai mươi lăm, một thân áo đỏ, bên hông treo một thanh kiếm, ý cười trên mặt lại không che giấu được mạt hàn ý giữa hai hàng lông mày, phảng phất chỉ cần nhìn thấy hắn, đáy lòng sẽ bất giác sinh ra một tia hàn khí.
Khí tức thu liễm, Bạch Nhạc rất khó nhìn ra được thực lực chân thật của đối phương, nhưng chỉ dựa vào cảm giác mà nói, tựa hồ còn đáng sợ hơn cả Cổ Hiên.
Cảm giác đó khiến trong lòng Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên hơi nhảy.
Người khác không biết, chính hắn lại vô cùng rõ ràng thực lực Cổ Hiên, Lý Phù Nam cường thế như vậy, nhưng ở trước mặt Cổ Hiên đều phải chịu thiệt, thậm chí ngay cả bản thân Bạch Nhạc, nếu chỉ bằng Thông Thiên Ma Công, trước đây đều không phải đối thủ của Cổ Hiên.
Quan trọng hơn hết là, từ phản ứng của đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông chung quanh thì thấy, thân phận đối phương hẳn phải cực kỳ tôn quý.
Hiện tại Huyết Ảnh Ma Tông đã không phải Huyết Ảnh Ma Tông trong tay Phá Nam Phi trước đây, đối phương khả năng cao có quan hệ nào đó với Huyết Ảnh Ma Quân.
Đương sơ Phá Nam Phi gấp gáp muốn để cho Cổ Hiên mượn huyết tế bước đến Tinh Cung Cảnh như vậy, sợ rằng cũng xuất phát từ tâm tư muốn cho Cổ Hiên tranh phong với thiên tài bên người Huyết Ảnh Ma Quân.
Nháy mắt, trong đầu Bạch Nhạc chuyển qua vô số ý niệm, nhưng hiển nhiên, tâm tư đối phương lại hoàn toàn không đặt trên người hắn.
Thanh niên kia mỉm cười nhìn về phía Hà Tương Tư nói:
– Quên tự giới thiệu, Hà tiên tử, tại hạ Mạc Vô Tình, sư phó. . .
Huyết Ảnh Ma Quân!
Nghe được câu này, dù là Hà Tương Tư đều không khỏi thoáng khẽ biến sắc.
Chương 326: Mạc Vô Tình
Huyết Ảnh Ma Quân, uy hiếp mà cái tên này mang đến thực sự quá lớn, nếu đặt ở Thất Tinh Tông thì cũng tương đương với đệ tử Tinh Hà lão tổ, trong thế hệ này, thân phận có thể so sánh được với đối phương, sợ rằng chắc chỉ có mỗi Dương Bằng.
– Lời này của Mạc huynh không phải đang tự dát vàng lên mặt mình đấy chứ? Huyết Ảnh Ma Quân là nhân vật cỡ nào, nếu thật có truyền nhân, há chỉ dừng ở Linh Phủ Cảnh! Theo ta thấy, Mạc huynh cùng lắm chỉ được tính là đệ tử ký danh mà thôi.
Bạch Nhạc đứng sau lưng Hà Tương Tư đột nhiên lạnh lùng mở miệng nói.
Dù một mực không lên tiếng, nhưng Bạch Nhạc cảm nhận được rõ ràng bầu không khí tại trường, Hà Tương Tư độc thân mà đến, bản thân điều này liền đã có vẻ hơi yếu thế, nếu lại bởi vì thân phận đối phương mà bị đoạt mất khí thế, vậy liền không cách nào nói chuyện được nữa.
Vậy nên, Bạch Nhạc không đợi Hà Tương Tư làm ra phản ứng liền trực tiếp mở miệng, chèn ép đối phương.
Câu này, nháy mắt liền khiến Hà Tương Tư hồi thần.
Nếu đã đến đây, thân phận đối phương là gì căn bản không quan trọng, dù có thực sự là đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông thì cũng không thể thua khí thế, nghĩ vậy, trong lòng Hà Tương Tư bất giác nhiều thêm mấy phần cảm kích đối với Bạch Nhạc.
Mặc dù thực lực và thiên phú đều không sai, nhưng kinh nghiệm Hà Tương Tư hiển nhiên còn tương đối thiếu, bất tri bất giác liền rơi vào trong bẫy rập của đối phương.
Khẽ nhíu mày, lúc này ánh mắt Mạc Vô Tình mới lần đầu tiên rơi trên thân Bạch Nhạc, trong mắt chớp qua hàn mang, lạnh lùng nói:
– Ta đang nói chuyện với Hà tiên tử, ngươi tính là cái thá gì, cũng dám xen miệng?
Một tay chấp kiếm, Bạch Nhạc chậm rãi đạp ra trước một bước, nhàn nhạt nói:
– Ngươi lại tính là cá thá gì, cũng dám nói vậy với ta?
Trong lúc bước ra một bước này, trên thân Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra một mạt kiếm ý khủng bố, sắc bén không thể ngăn.
Đối mặt với khiêu hấn từ Mạc Vô Tình, hắn không lùi bước nửa phần, trực tiếp đối chọi với thái độ gay gắt nhất.
Nháy mắt, trên thân Mạc Vô Tình đột nhiên lộ ra sát khí, trực tiếp khóa cứng Bạch Nhạc.
– Mạc Vô Tình, ta và Bạch Nhạc đại biểu tông môn chính đạo Thanh Châu đến đây, ngươi làm thế là muốn lần nữa khiêu khởi chiến tranh?
Đột nhiên đứng dậy chắn ở trước người Bạch Nhạc, Hà Tương Tư lạnh lùng mở miệng chất vấn.
Tông môn Thanh Châu và Huyết Ảnh Ma Tông đình chiến, đây là kết quả hiệp thương giữa Tinh Hà lão tổ và Huyết Ảnh Ma Quân, người dưới, vô luận là ai, tự nhiên đều không dám tùy tiện đánh vỡ cân bằng.
Bằng không, Hà Tương Tư há dám tùy ý đặt mình vào nguy hiểm.
– Bạch Nhạc, hắc! Ta nghe qua tên ngươi, sau này chúng ta sẽ có lúc tính sổ với nhau.
Liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái, Mạc Vô Tình lạnh lùng nói.
Mặc dù từ lúc Bạch Nhạc tiến vào đến nay, Mạc Vô Tình tựa hồ không nhìn qua Bạch Nhạc lấy một lần, nhưng trên thực tế, trước đây dẫn lên động tĩnh lớn như vậy, Mạc Vô Tình há có thể không biết tên tuổi Bạch Nhạc.
Chỉ là Mạc Vô Tình không ngờ, Bạch Nhạc lại dám lớn lối đến vậy.
Nếu không phải cố kỵ Hà Tương Tư, nếu không phải nơi đây chính là chân núi Thất Tinh Tông, Mạc Vô Tình thậm chí dám đương trường chém giết Bạch Nhạc.
– Huyết Ảnh Ma Tông và ta vốn có huyết hải thâm cừu, ngươi không tìm đến ta, ta cũng sẽ tìm Huyết Ảnh Ma Tông tính sổ! Đi về nói cho Phá Nam Phi, rửa cổ chờ lấy, sẽ có ngày ta tự tay lấy tính mệnh của hắn.
Trong mắt chớp qua hàn ý, Bạch Nhạc lạnh lùng đáp nói.
Phá Nam Phi chết rồi, nhưng giờ chỉ giới hạn số ít người biết được, bên phía Huyết Ảnh Ma Tông, dù là Huyết Ảnh Ma Quân sợ rằng cũng chưa dám xác định! Với tình hình đó, Bạch Nhạc công khai tỏ ý muốn tính sổ với Phá Nam Phi, tự nhiên cũng nhằm phủi sạch liên quan.
Đương nhiên, trừ cái đó ra, cũng là để thị uy với Mạc Vô Tình và đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tại trường, ta ngay cả Phá Nam Phi đều không sợ, chẳng lẽ còn sợ uy hiếp từ đám người các ngươi?
– Chỉ bằng ngươi?
Cười lạnh một tiếng, Mạc Vô Tình lại không tiếp tục để ý đến hắn mà quay sang Hà Tương Tư nói:
– Hà tiên tử, chúng ta không cần phải vòng vèo làm gì, hiện tại Huyết Ảnh Ma Tông ta đã trùng kiến sơn môn, tự nhiên cũng là tông môn Thanh Châu, lần này Thất Tinh Tháp bóc mở, Huyết Ảnh Ma Tông ta muốn năm mươi danh ngạch!
– Không khả năng!
Không chút nghĩ ngợi, Hà Tương Tư trực tiếp cự tuyệt:
– Thất Tinh Tháp bóc mở là chuyện nội bộ của Thất Tinh Tông, không liên quan gì tới tông môn Thanh Châu! Người Huyết Ảnh Ma Tông ngươi tới đây, có thể tính là hành vi khiêu hấn bản tông, đừng có lầm lẫn!
Nghe được Hà Tương Tư hồi đáp, Mạc Vô Tình lại đột nhiên cười rộ lên:
– Hà tiên tử, sợ là ngươi quá đề cao chính mình rồi! Ta chỉ đang nói ra điều kiện, còn về có đáp ứng hay không, sợ là chưa tới lượt ngươi quyết định.
Lời này rất lãnh khốc, nhưng không nghi ngờ là thật tình.
Nhiệm vụ tông môn mà Hà Tương Tư nhận được chính là tới đây đàm phàn với Huyết Ảnh Ma Tông, thăm dò rõ ràng yêu cầu mà thực lực của đối phương, chứ chưa hề cấp cho Hà Tương Tư quyền lực tự ý quyết định.
Chương 327: Tuyệt vọng
Bởi vì Bạch Nhạc, nhẫn nại của Mạc Vô Tình đã bị mài sạch, đến lúc đối mặt Hà Tương Tư, tự nhiên không còn nửa điểm khách khí.
Trong lòng trầm xuống, Hà Tương Tư lạnh lùng hỏi ngược lại:
– Nói vậy, ngươi liền có thể đại biểu cho thái độ Huyết Ảnh Ma Tông?
– Đương nhiên. . .
Không thể!
Nhìn vào Hà Tương Tư, nét mặt Mạc Vô Tình chuyển lạnh, nhàn nhạt nói:
– Ngươi ta thật ra đều không đại biểu được tông môn, cùng lắm chỉ xem như ống loa truyền lời mà thôi! Chẳng qua, ngươi nói xem, nếu ta trói ngươi lại, để cho Thất Tinh Tông tới chuộc người, liệu có thể được nhiều thêm mấy danh ngạch không?
Dứt lời, trên thân Mạc Vô Tình đã lộ ra sát cơ nồng nặc.
…
Chính như Hà Tương Tư nói, vô luận là nàng hay Mạc Vô Tình, trên thực tế đều không thể đại biểu làm ra quyết định sau cùng.
Nhưng mà, làm một ít tiểu động tác lại không thành vấn đề.
Giả như thật chế trụ Hà Tương Tư, sau đó lấy cái này để bàn điều kiện với Thất Tinh Tông, quả thực có thể gia tăng một ít lợi thế, rốt cuộc, bản thân Hà Tương Tư vốn là đệ tử chân truyền Thất Tinh Tông, hơn nữa vô luận thiên phú hay địa vị trong tông đều không phải đệ tử bình thường có thể so sánh.
– Vừa khéo, ta cũng đang muốn lĩnh giáo cao chiêu của đệ tử Huyết Ảnh Ma Quân.
Nhướng mày, Hà Tương Tư không hề có ý định lùi bước, lạnh lùng mở miệng nói.
Rất nhiều thứ thật ra đều là quy tắc ngầm, không cần đặt lên trên mặt bàn.
Với cục diện bây giờ, Mạc Vô Tình muốn lưu lại Hà Tương Tư cũng được, nhưng nhất định phải là chính hắn dựa vào thực lực bản thân bắt giữ đối phương, chứ nếu lấy nhiều thắng ít, vậy chính là hành vi khiêu hấn Thất Tinh Tông.
Trên thực tế, ở một khía cạnh nào đó, song phương đều mặc nhận dùng một trường giao phong giữa đệ tử với nhau để quyết định hướng đi trong đàm phán.
Thất Tinh Tông phát bố nhiệm vụ này, tuyệt đối không phải để cho ai đó đi cho có liền dễ dàng hoàn thành.
Có thể nói, từ thời điểm Hà Tương Tư nhận nhiệm vụ, liền lòng dạ biết rõ tất phải quyết một trận cao thấp với cao thủ Huyết Ảnh Ma Tông.
Như thế, nghe được lời này của Mạc Vô Tình, tự nhiên liền trực tiếp đáp ứng.
– Ha ha, chính hợp ý ta! Nếu Hà tiên tử thua, mong là đừng khóc nhè đấy nhé.
Trong lời này tràn ngập ý vị trào phúng, như thể ở trong mắt Mạc Vô Tình, Hà Tương Tư chẳng qua chỉ là tiểu cô nương không biết tự lượng sức.
Đương nhiên, bởi vậy cũng có thể nhìn ra tự tin tuyệt đối của Mạc Vô Tình.
Thân là đệ tử Huyết Ảnh Ma Quân, dù chỉ là một tên đệ tử ký danh, song tuyệt đối cũng phải có được thiên phú và thực lực cường đại!
Chỉ cần bước đến Tinh Cung Cảnh, hắn rất có thể sẽ được Huyết Ảnh Ma Quân thu làm môn hạ, truyền thụ thần thông pháp môn, một bước lên trời.
Đừng nói Thất Tinh Tông, đưa mắt khắp toàn Thanh Châu, có thể được Mạc Vô Tình để vào trong mắt, sợ rằng chắc chỉ mỗi mình Lý Phù Nam mà thôi.
– Lắm lời!
Trong mắt lóe lên một tia mất kiên nhẫn, cổ tay Hà Tương Tư khẽ đảo, trong lòng bàn tay đột nhiên hiện ra một đạo hỏa lăng, nháy mắt, nhiệt độ trong trướng bồng tựa hồ theo đó tăng vọt.
Chân mày hơi nhảy, tính ra đây cũng là lần đầu tiên Bạch Nhạc thấy được Hà Tương Tư ra tay.
Hắn từng thấy qua Loạn Ly Tiên của Mạc Vân Tô, một khi thi triển ra hết thực lực, tuyệt đối là đối thủ rất khó chơi.
Hà Tương Tư có thể khiến Mạc Vân Tô bó tay hết cách, thực lực tự nhiên sẽ không kém.
Bây giờ vừa ra tay, liền đã khiến Bạch Nhạc có cảm giác kinh diễm.
Hỏa Lăng trong tay Hà Tương Tư không phải bảo vật gì cả, mà là đạo pháp do nàng dùng linh lực bản thân thi triển ra.
Từ khi bắt đầu tu hành đến nay, người tu hành đạo pháp mà Bạch Nhạc gặp qua vốn đã rất ít, Lý Phù Nam tính một người, bây giờ Hà Tương Tư tính là người thứ hai.
Trong lúc hắn đang nghĩ ngợi, Hà Tương Tư đã trước một bước công tới, dùng linh lực kéo ra một đạo Hỏa Lăng dài tới hơn hai thước, trực tiếp quất đánh về phía Mạc Vô Tình.
Coong!
Gần như đồng thời, cổ tay Mạc Vô Tình rung lên, trường kiếm treo bên hông đột nhiên vào tay, hóa thành một mạt huyết quang, chính diện chém tới Hỏa Lăng.
Gần gần chỉ là một kiếm giơ lên, liền khiến tròng mắt Bạch Nhạc bất giác co rụt lại.
Bên trong kiếm ý lộ ra tràn ngập một cỗ sát lục, phảng phất một kiếm này chém ra, liền có núi thây biển máu đập vào mặt.
Oanh!
Nháy mắt, Hỏa Lăng Hà Tương Tư hất ra bị kiếm kia chặt đứt, hỏa diễm bắn tóe, châm đốt trướng bồng.
Cũng may tại trường đều là tu hành giả, rất nhẹ nhàng liền nhảy ra trướng bồng.
Hỏa Lăng bị chém đứt, song Hà Tương Tư vẫn không chút sợ hãi, thậm chí có thể nói, điều này vốn đã nằm trong dự liệu của nàng.
Bản thân Hỏa Lăng vốn không phải vũ khí bình thường, mà là hỏa linh lực, chỉ cần linh lực nàng không dứt, nháy mắt liền có thể khôi phục, hơn nữa hỏa diễm bắn tóe đi ra, thiêu đốt trướng bồng, liệt diễm bốc cháy cũng có thể được nàng sử dụng, tăng thêm vài phần uy thế.
Thoáng chốc, toàn bộ trướng bồng bị triệt để châm đốt, hóa thành biển lửa, nhưng hai người lại không ai có ý nhảy ra, cứ thế tiếp tục giao thủ trong biển lửa.
Chương 328: Tuyệt vọng (2)
Những hỏa diễm này, ở trong tay Hà Tương Tư liền giống như sủng vật được thuần hóa, như cánh tay được nối dài.
Dù là Bạch Nhạc, chứng kiến uy thế như vậy, trong lòng đều không khỏi tán thán.
So với thủ đoạn bình thường, đạo pháp khống chế linh lực càng thêm tinh tế, càng thêm linh hoạt, tựa hồ cũng càng khó đối phó.
Đương nhiên, tu hành đạo pháp dẫn đến thân thể bản thân tương đối giòn yếu, đây là nhược điểm trí mạng.
Nếu gặp phải đối thủ không bằng mình, tự nhiên dễ dàng tạo được hiệu quả nghiền ép, nhưng nếu thực lực tương đương, khả năng liền sẽ rất nguy hiểm.
Đạo lý vô cùng đơn giản, đối phương có thể sai lầm, chịu hai ba công kích từ ngươi, lại chẳng qua chỉ là chút tổn thương, nhưng một khi ngươi bị đối phương nắm chặt cơ hội áp sát đi qua, khả năng cao liền sẽ bị một kích chí mạng.
Lấy Hà Tương Tư làm tỷ dụ, nếu giao thủ với Bạch Nhạc, trong tình thế xuất hết toàn lực, dựa vào sự cường hãn của Thông Thiên Ma Thể, hắn có thể ngạnh kháng công kích từ đối phương, lấy bị thương làm đại giá, cường hành cận thân, tung ra một kiếm trí mạng!
Đương nhiên, trên đời này, thuật thối thể có thể ở Linh Phủ Cảnh liền làm ra được ngạnh khánh công kích sợ rằng cũng là phượng mao lân giác, chí ít trừ Thông Thiên Ma Thể ra, Bạch Nhạc căn bản không biết có bất kỳ công pháp nào có thể làm được điều tương tự.
Mạc Vô Tình tuy lợi hại, nhưng hiển nhiên chưa lợi hại tới mức đó.
Như thế, chiến cuộc liền rất dễ dàng sa vào thế trận giằng co, Hà Tương Tư không công phá được phòng ngự của đối phương, tương tự, Mạc Vô Tình cũng không cách nào cường hành đột phá Hỏa Lăng triền quấn để áp sát Hà Tương Tư.
Chỉ dựa vào trận chiến này liền có thể nhìn ra Hà Tương Tư lợi hại, thực lực hoàn toàn đủ để xếp hạng top mười trong đệ tử Thất Tinh Tông.
Chỉ là. . . e rằng thực lực Mạc Vô Tình không đơn giản chỉ có vậy.
Chí ít, lấy thực lực mà Mạc Vô Tình phát huy ra bây giờ thì thấy, sợ là còn xa mới xứng được với thân phận đệ tử Huyết Ảnh Ma Quân.
Thực lực như thế, vô luận là Lý Phù Nam hay Cổ Hiên đều tuyệt đối có thể đánh thắng.
Ngay lúc Bạch Nhạc còn đang trầm tư, trong biển lửa, giọng Mạc Vô Tình mang theo mấy phần khinh miệt lần nữa vang lên:
– Hà tiên tử, nếu ngươi chỉ có thế này, hôm nay sợ là không về được rồi! Ngoan ngoãn lưu lại đây cho ta!
Dứt lời, trong biển lửa chợt nổi lên từng hồi gió xoáy màu máu, cả người Mạc Vô Tình phảng phất như hóa thành một bộ phận của gió xoáy màu máu, hung hãn thổi tán liệt diễm, cuốn thốc về phía Hà Tương Tư.
Gió xoáy này không phải ma khí đơn thuần, mà là công kích xen lẫn giữa kiếm khí và kiếm ý khủng bố.
Trong một kích này, Hà Tương Tư thậm chí cảm nhận được một loại lực lượng giống như Tinh Cung, đó là một loại nghiền ép tuyệt đối! Vô luận là biển lửa xung quanh, hay là Hỏa Lăng trong tay nàng, đối mặt với một kiếm này đều không thể dẫn lên bất cứ tác dụng nào, có thể nói khẽ đụng liền vỡ!
Khắc này, Hà Tương Tư không khỏi thốt nhiên biến sắc.
Trước lúc tới nàng đã biết chuyến này sợ rằng sẽ không quá dễ dàng, nhưng lại nghĩ, trong Huyết Ảnh Ma Tông, đối tượng khiến nàng thực sự kiêng sợ chỉ có mỗi Cổ Hiên, nghe đồn Cổ Hiên và Phá Nam Phi đang bế quan, đã lâu không gặp, lúc này mới dám nhận nhiệm vụ tới đây.
Lại không ngờ, thực lực đối phương chẳng hề yếu thua Cổ Hiên chút nào! Đối mặt đối thủ như thế, nàng căn bản không có bất kỳ phần thắng nào cả.
Đối mặt với kiếm này, lưu lại cho nàng chỉ có tuyệt vọng!
…
Vù vù!
Mũi kiếm rung lên, phảng phất chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua hư không, trực tiếp xuất hiện trước người Hà Tương Tư.
Gió xoáy cuốn thốc tới đột nhiên ngưng trệ, cứ vậy bị một kiếm kia cường hành đâm vụn, hóa thành từng điểm huyết sắc, sát qua bên người Hà Tương Tư rồi sau đó tiêu tán.
Trong gió xoáy, hai mũi kiếm chạm nhau, phối hợp như xiếc.
Oanh!
Nháy mắt khi va chạm diễn ra, cả người Bạch Nhạc tức tốc bay ngược ra sau, chỉ là lúc thối lui, Bạch Nhạc lại tiện tay ôm lấy Hà Tương Tư, hai người đồng thời bị lực phản kích đánh bay, trượt đi hơn mười thước trên không trung mới triệt tiêu hết dư lực.
– Phốc!
Phun ra một búng máu, nhuộm đỏ vạt áo trắng trước ngực, thẳng đến khắc này, Hà Tương Tư mới đột nhiên hồi thần.
– Tiểu Nhạc!
Vốn đã gần sát tuyệt cảnh, tựa hồ đang mắt chờ chết, lại làm sao cũng không ngờ, nháy mắt khi mũi kiếm sắp đâm vào người, Bạch Nhạc chợt lao lên, cường hành giúp nàng ngăn lại một kiếm kia.
Hết thảy diễn ra thực sự quá nhanh, nhanh đến mức dù là đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tại trường đều không kịp phản ứng.
– Kiếm chiêu tinh diệu lắm, là ta coi thường ngươi.
Lẳng lặng nhìn Bạch Nhạc và Hà Tương Tư, Mạc Vô Tình khẽ nhíu mày, nhàn nhạt mở miệng nói.
Đối mặt một kiếm vừa rồi, hắn không tiếc ngôn từ tán thưởng, lại không phải thật coi trọng Bạch Nhạc đến đâu, mà xuất phát từ tự tin tuyệt đối với bản thân.
Bạch Nhạc có thể tiếp được một kiếm này, không phải là bởi Bạch Nhạc thật có được thực lực đương cự với hắn, mà là rất nhiều yếu tố xảo hợp vừa khéo tụ lại một nơi.
Chương 329: Nhưng ta chưa bại
Đầu tiên, Hà Tương Tư tuy bại, nhưng tưởng muốn đánh tan đạo pháp của Hà Tương Tư cũng không phải chuyện dễ dàng, sau cùng lúc đột phá đạo thuật phong tỏa, lực lượng của một kiếm này đã chỉ còn lại bảy phần.
Hơn nữa, hắn cũng không muốn giết Hà Tương Tư, đối với hắn mà nói, bắt giữ Hà Tương Tư làm lợi thế đàm phán với Thất Tinh Tông mới là ý nghĩa của trận chiến này.
Như thế, lúc đột phá phòng ngự của Hà Tương Tư, Mạc Vô Tình liền thuận thế thu lại ba phần lực đạo.
Cũng chính bởi vậy, Bạch Nhạc mới nắm lấy cơ hội, vung kiếm phá đi gió xoáy màu máu.
Linh Tê Kiếm Quyết mặc dù tinh diệu, nhưng thực lực Bạch Nhạc có thể phát huy ra được lại chỉ là Linh Phủ sơ kỳ, nếu thật đối mặt với một kích toàn lực từ Mạc Vô Tình, căn bản không có khả năng sống sót.
Chính vì lẽ đó, thế nên Mạc Vô Tình tuy có vài phần tán thưởng đối với Bạch Nhạc, song cũng không đến mức quá kiêng sợ.
– Bạch tiểu tử, đây là chiến đấu giữa ta và Hà tiên tử, ngươi ngang ngược nhúng tay, khinh Huyết Ảnh Ma Tông ta không người ư?
Nghe được lời này, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông xung quanh lập tức đứng ra, ẩn ẩn vây lại Bạch Nhạc, như thể một lời không hợp liền phát động quần công.
– Bạch Nhạc, đi! Không cần quản ta, truyền tin tức về cho tông môn.
Trong lòng thoáng chút khẩn trương, Hà Tương Tư vội bắt lấy cánh tay Bạch Nhạc, hạ giọng phân phó nói.
Chuyện tới nước này, nàng đã không ôm hy vọng có thể bình yên thoát thân, trông đợi duy nhất bây giờ chính là đẩy Bạch Nhạc đi ra, như vậy chí ít có thể bảo vệ Bạch Nhạc an toàn, hơn nữa cũng truyền tin tức về Mạc Vô Tình cho tông môn, nhắc nhở bọn hắn cẩn thận đối phương.
– Tư tỷ, ta không có thói quen bỏ lại nữ nhân chạy trốn một mình.
Lắc lắc đầu, trên mặt Bạch Nhạc lộ ra ý cười xán lạn:
– Muốn đi, chúng ta liền cùng đi.
Câu này nhất thời khiến cho trong lòng Hà Tương Tư đột nhiên khẽ run, nhưng khắc sau lại thay bằng vẻ hoảng loạn, còn đang định lên tiếng, Bạch Nhạc đã đẩy nàng ra, bước lên chắn ở trước mặt.
– Mạc huynh, không phải ta khinh Huyết Ảnh Ma Tông không người, mà là ngươi khinh ta thanh danh không hiện.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc hờ hữngnói:
– Lần này, vốn là hai người chúng ta đến đây, thật luận thắng bại, tự nhiên cũng là hai người chúng ta cùng lúc gánh chịu! Trận chiến vừa nãy, đúng là Hà sư tỷ bại. . .
Nhưng ta chưa bại!
Lúc nói chuyện, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên chớp qua hàn mang, ngạo nghễ nói:
– Ngươi đã giao thủ với Hà sư tỷ, tính là ngươi thắng một ván! Giờ đến lượt ta, là ai tới chiến?
Giơ kiếm ngang ngực, toàn thân Bạch Nhạc lộ ra khí thế bễ nghễ thiên hạ, dù phiến áo trắng trước ngực đã nhuộm đỏ máu tươi, nhưng phần khí thế kia vẫn khiến người bất giác kinh sợ.
Nháy mắt, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông ồn ào lên.
Bị Bạch Nhạc khinh thị như vậy, cục tức này, dù có ai cũng không nhịn được, thoáng chốc liền có người mở miệng xin đánh.
Không đợi Mạc Vô Tình lên tiếng, Bạch Nhạc đã trực tiếp nói:
– Mặc các ngươi xa luân chiến, hôm nay nếu có ai thắng được ta, ta liền bỏ lại mạng ở chỗ này, vậy cũng đã có sao?
Lời này, Bạch Nhạc nói ra ngạo khí đủ mười, phảng phất vô số đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông xung quanh đều là vô vật.
Từ bề ngoài thì thấy, tựa hồ Bạch Nhạc cuồng đến không biên, nhưng trên thực tế, vừa nghe thế, Mạc Vô Tình lại không khỏi nhướng mày.
Bạch Nhạc nói thì hay lắm, nhưng thực ra lại đang dùng phương thức này để cường hành gạt hắn sang một bên.
Đầu tiên là tự nhận Hà Tương Tư bại trong trận chiến với hắn, cũng tức là đang ám chỉ, Mạc Vô Tình ngươi đã thắng, tự nhiên không lý nào lần nữa ra tay.
Ngay sau đó, lại mở miệng chọc tức đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, mục đích nhằm khiêu động chiến ý của đám người này.
Giờ lại miệng xuất cuồng ngôn, dù có xa luân chiến cũng vẫn không sợ.
Trong tình hình như thế, nếu Mạc Vô Tình kiên trì lần nữa đích thân động thủ, chẳng phải bằng với tự nhận Huyết Ảnh Ma Tông không người, trừ hắn, không ai có thể đi ra đánh một trận?
Phải biết, Bạch Nhạc không phải cao thủ Linh Phủ đỉnh phong gì cả, chẳng qua gần gần chỉ là một tên tiểu tử Linh Phủ sơ kỳ mà thôi.
Trước khoan nói nếu thật làm như thế sẽ dẫn phát bao nhiêu đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bất mãn! Phải biết, trận chiến bây giờ đây đang được tính là cơ sở đàm phán danh ngạch xông Thất Tinh Tháp giữa Huyết Ảnh Ma Tông và Thất Tinh Tông.
Nếu thật làm vậy, dù có giết chết Bạch Nhạc, bắt lại Hà Tương Tư thì cũng được ích gì?
Thất Tinh Tông đại khái có thể đáp trả, rằng Huyết Ảnh Ma Tông chỉ có mỗi mình Mạc Vô Tình ngươi là có thể chiến, vậy chúng ta cho ngươi một danh ngạch là được rồi! Đến lúc đó, cho hắn một danh ngạch, hắn còn dám bước vào Thất Tinh Tháp không?
Mấy câu vô cùng đơn giản, lại bức khiến Mạc Vô Tình không cách nào tiếp tục ra tay, phần tâm cơ và thủ đoạn này, làm sao có thể khiến hắn không kiêng dè.
Quan trọng nhất là, dù hắn không ra tay, người khác chẳng lẽ thật có thể xa luân chiến được ư? Huyết Ảnh Ma Tông còn muốn mặt mũi nữa không?
Chương 330: Ngu Kiếm chấn tứ phương
Coi chừng Bạch Nhạc, nhìn một cái thật sâu, Mạc Vô Tình lạnh lùng nói:
– Miệng lưỡi ghê lắm, chỉ mong kiếm trong tay ngươi cũng sắc bén được như thế.
– Kiếm có sắc bén hay không, thử qua tự nhiên liền rõ ràng! Làm sao, chẳng lẽ Huyết Ảnh Ma Tông không người, Mạc huynh lại định ra tay thêm lần nữa? Tới tới tới, ta lĩnh giáo cao chiêu của Mạc huynh là được.
Trong mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, Bạch Nhạc không đáng nói.
Thủ đoạn lấy lui làm tiến này rất tinh diệu! Đã nói tới nước này rồi, Huyết Ảnh Ma Tông phải mất mặt đến đâu mới dám để Mạc Vô Tình tiếp tục ra tay?
Chẳng lẽ thật phải thừa nhận Huyết Ảnh Ma Tông không người?
Rất nhiều chuyện, đương sơ Huyết Ảnh Ma Tông tiềm phục trong bóng tối có thể làm, nhưng giờ đã nhảy ra ngoài sáng, vậy liền không thể làm được nữa, đây chính là đại giá tất yếu phải trả.
…
– Ngươi tính là cái thá gì, cũng xứng để cho Mạc sư huynh ra tay!
Bạch Nhạc trào phúng Mạc Vô Tình, rốt cục chọc giận đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, lập tức liền có một tên hán tử như tháp sắt đứng ra, râu tóc dựng lên, chỉ vào Bạch Nhạc mắng.
Khóe mắt liếc qua liền có thể nhìn ra, đối phương đã đi con đường luyện thể đến tận cùng, dù là Thu Hoằng Kiếm, sợ rằng đối phương cũng dám lấy thân thể ngạnh kháng.
Đối thủ như thế, có lẽ không phải quá mạnh, nhưng tất khó chơi mười phần.
Giản đơn mà nói, hắn muốn thắng Bạch Nhạc không dễ dàng, nhưng Bạch Nhạc muốn thắng hắn, khả năng sẽ càng khó.
– Đã vậy, còn mong Diêm sư đệ giáo huấn cuồng đồ này một phen.
Gật đầu, Mạc Vô Tình trực tiếp đồng ý với nhân tuyển này.
– Bạch tiểu tử, nhớ kỹ, ta là Phi. . .
Đối phương mới đang báo danh, lại bị Bạch Nhạc không chút khách khí ngắt lời.
– Tôm tép nhãi nhép, không cần báo danh làm gì, trí nhớ ta không tốt, không nhớ được.
– . . .
Câu này vừa ra, đừng nói đối phương, dù là Hà Tương Tư cũng không khỏi đau đầu.
Gia hỏa Bạch Nhạc này không khỏi quá kiêu ngạo, cứ phải đắc tội chết đối phương mới chịu.
– A a a!
Gầm lên một tiếng giận dữ, hán tử như tháp sắt kia chợt như đạn pháo, hung hăng đụng tới Bạch Nhạc.
Chỉ với động tác xông đâm này, lại khiến Hà Tương Tư bất giác nhướng mày.
Đối phương ngay cả ma khí đều không dùng, chỉ đơn thuần bằng vào sức mạnh thân thể liền đã đủ có thể khai sơn phá thạch, nếu thật bị đụng trúng, bằng vào thực lực Linh Phủ sơ kỳ của Bạch Nhạc, sợ rằng sẽ bị đụng chết tươi.
Coong!
Mũi kiếm phát ra một tiếng rền vang, Bạch Nhạc phát sau mà tới trước, tinh chuẩn đâm lên thân đối phương.
Nhưng mà, Thu Hoằng Kiếm xưa nay chém sắt như chém bùn, rơi trên thân đối phương lại ngay cả làn da đều không thể đâm phá, dưới áp lực cường đại, thân kiếm bị uốn cong, phảng phất nếu cứ cường hành đâm tiếp, Thu Hoằng Kiếm liền sẽ đứt đoạn.
– Hay lắm!
Nháy mắt, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bạo phát ra từng hồi tiếng hoan hô.
Thật sự là vừa nãy Bạch Nhạc quá kiêu ngạo, trực tiếp kích lên phẫn hận trong lòng những người này.
Trong tiếng hoan hô, Hà Tương Tư không khỏi có chút lo lắng, lại bó tay hết cách không làm được gì.
Vốn nàng chỉ muốn mang theo Bạch Nhạc đi qua một chuyến cho có, tất cả mọi chuyện đều sẽ do nàng giải quyết, lại không ngờ, Huyết Ảnh Ma Tông cường hãn vượt xa dự liệu của nàng, nếu không phải Bạch Nhạc ra tay, sợ rằng giờ đây nàng đã bị Mạc Vô Tình bắt lại.
Thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc chẳng những không lùi bước, ngược lại chủ động kéo trách nhiệm lên người mình.
Vô luận biểu hiện của Bạch Nhạc có cuồng vọng đến đâu, trong lòng Hà Tương Tư đều hiểu được, hắn là vì cứu nàng mới liều mạng như vậy.
Không phải nàng không tin tưởng thực lực Bạch Nhạc, chỉ là, rốt cuộc tu vi Bạch Nhạc quá thấp, đối phương lại có được một thân công phu khổ luyện, phảng phất như sinh ra là để khắc chế Bạch Nhạc vậy.
Dù là Mạc Vô Tình, khắc này khóe miệng cũng hiện đầy vẻ khinh miệt, tựa hồ sớm đã đoán ra kết cục.
Chỉ có bản thân Bạch Nhạc là không giận không vui, thậm chí ngay cả biểu tình đều không chút biến hóa.
Từ lúc đối phương ra tay, Bạch Nhạc cũng đã đoán được kết quả này, căn bản không có bất kỳ một chút kinh hoảng nào, mượn lấy lực phản chấn từ mũi kiếm uốn cong, cả người như chim yến bay lên, nhẹ nhàng hóa giải sạch sẽ lực đạo kia.
So với người khác, Bạch Nhạc rất không để công phu khổ luyện này vào trong mắt.
Cũng là thủ đoạn tôi thể, nhưng loại pháp môn không não này, làm sao có thể so được với Thông Thiên Ma Thể? Nếu không phải cố kỵ thân phận, dù thật cứng đối cứng với đối phương, Bạch Nhạc cũng tự tin chiến thắng.
Huống hồ, khác với Thông Thiên Ma Thể, loại thủ đoạn này của đối phương rất nặng nề, gần như không chút linh hoạt đáng nói, nhìn như hung mãnh, trên thực tế lại không có gì uy hiếp.
Nếu toàn lực ra tay, phút chốc Bạch Nhạc liền có thể đánh gục đối phương, chỉ là bây giờ, phiền phức duy nhất chính là, cần phải dùng một loại phương thức hợp lý để đánh bại đối phương.
Một hơi liên tục đâm ra hơn mười kiếm, Bạch Nhạc cũng theo đó thối lui hơn mười bước, phảng phất chỉ cần đối phương tiến thêm một bước, hắn nhất định phải lùi một bước để hóa giải lực lượng khủng bố kia.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật [Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Tan-The-Cau-Sinh-Ta-Co-The-Thang-Hoa-Van-Vat-SE-Audio-Truyen.jpg)
