- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 34 : Ngu Kiếm chấn tứ phương (2) (c331-c340)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 34 : Ngu Kiếm chấn tứ phương (2) (c331-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Ngu Kiếm chấn tứ phương (2)
– Tiểu súc sinh, ngươi có gan thì đừng chạy!
Trừng mắt nhìn, hán tử như tháp sắt kia nhịn không được chửi ầm lên.
Trong mắt chớp qua tinh mang khiếp người, Bạch Nhạc lạnh lùng nói:
– Ta lại muốn xem xem ngươi có thể ngăn cản được mấy kiếm!
Nháy mắt khi vừa dứt lời, kiếm trong tay Bạch Nhạc đã đâm tới đối phương.
Ngu Kiếm!
Thoáng giao phong ngắn ngủi, trong lòng Bạch Nhạc liền đã có định kế.
Đối mặt với loại đối thủ như chụp lên mai rùa kiểu này, Linh Tê Kiếm Quyết rất khó thủ thắng, nhưng Ngu Kiếm không ngừng súc thế, ngược lại có khả năng triệt để đánh gục đối phương.
Quan trọng nhất là, sau khi súc thế, căn bản không ai đoán được một kích sau cùng sẽ mạnh đến cỡ nào, nếu đến lúc vạn bất đắc dĩ, thậm chí có thể lợi dụng Thông Thiên Ma Thể ăn gian chút, vậy lại càng khó lường.
Khoái kiếm!
Trước đó một kiếm cường hành cứu ra Hà Tương Tư từ trong tay Mạc Vô Tình, Mạc Vô Tình cũng đã kiến thức được sự tinh diệu của Linh Tê Nhất Kiếm, mà giờ đây, Ngu Kiếm vừa triển khai, lại khiến Mạc Vô Tình lần nữa chấn kinh.
Quá nhanh!
Kiếm nhanh thế này, dù là hắn nếu không dùng tu vi cường ép, ứng phó lên đều hơi có chút vướng tay, càng đừng nói Diêm sư đệ, thậm chí đến cả kiếm thế đều nhìn không rõ.
Kiếm sau nhanh hơn kiếm trước, như cuồng phong bạo vũ trút thẳng xuống.
Mỗi một kiếm Bạch Nhạc đều vừa chạm tức lui, dù mỗi kiếm đều không thể thương tổn được đối phương, nhưng cũng đánh cho đối phương tối tăm mặt mũi, mặc ngươi có bao nhiêu khí lực, đều không khỏi sinh ra cảm giác ứng phó không xuể.
Mỗi lần hắn còn chưa kịp phản kích, đối phương đã thu kiếm trở về, nhưng còn chưa kịp thở dốc, chớp mắt đã thấy kiếm tiếp theo trút đến, bực không thể tả.
– A!
Phẫn nộ gầm lên, hắn căn bản không để ý Bạch Nhạc có xuất kiếm hay không, cứ thế hung hãn gánh lấy công kích từ Bạch Nhạc, vung lên quyền đầu nện về phía Bạch Nhạc.
Chỉ là so với cách đánh vụng về của hắn, Bạch Nhạc lại quá linh hoạt, xê dịch mấy bước, trong thời gian ngắn hắn làm sao mà bắt được.
Từ bên ngoài nhìn vào, lúc này Bạch Nhạc hệt như là hồ điệp xuyên hoa, chẳng những nhẹ nhàng linh hoạt tránh ra công kích từ đối phương, kết hợp với kiếm trong tay không ngừng phản kích, trước nay đều chưa từng đình chỉ.
Thoáng chốc, tâm tình Mạc Vô Tình không khỏi trầm xuống.
Bạch Nhạc đã dần dần khống chế nhịp điệu chiến đấu, trong khi đó Diêm sư đệ càng đánh càng loạn, cứ tiếp tục thế này, kết quả không cần nói cũng biết.
Gần như đồng thời, trải qua thời gian dài súc thế, Bạch Nhạc rốt cục tích lũy kiếm thế Ngu Kiếm đến cực đại, trong mắt chớp qua tinh mang, kiếm thế đột nhiên tăng vọt!
Tới như lôi đình, cuốn như sóng biển.
Nháy mắt đó, thậm chí không ai thấy được rõ ràng một kiếm như lôi đình kia.
Hán tử tháp sắt kia càng không thấy được gì, chỉ đột nhiên cảm nhận được nguy cơ đáng sợ, thậm chí không đợi hắn làm ra phản ứng, kiếm kia đã trực tiếp đâm xuyên mắt trái.
Tức thì, máu tươi bắn tung.
Miệng hét thảm một tiếng, cả người trùng trùng ngã lăn trên đất, bàn tay gắt gao che mắt, nhưng mạt huyết tuyến kia lại rõ ràng nói cho chúng nhân tại trường biết, kiếm vừa rồi, Bạch Nhạc đã chọc mù mắt hắn.
…
Tròng mắt, vĩnh viễn luôn là một trong những vị trí yếu ớt nhất trên người bất cứ ai.
Trong sát na sau cùng, Bạch Nhạc thật rất muốn nhân cơ hội giết chết đối phương, Ngu Kiếm súc thế đến cực đại, giả như lại âm thầm thúc giục lực lượng Thông Thiên Ma Thể lực, Bạch Nhạc tự tin có thể nháy mắt tập sát đối phương.
Chỉ là, Bạch Nhạc không dám chắc Mạc Vô Tình có nhúng tay can thiệp hay không.
Chính như hắn cứu Hà Tương Tư, một khi Mạc Vô Tình ra tay, tình hình khả năng sẽ đảo ngược.
Do dự thoáng chốc, cuối cùng Bạch Nhạc quyết định vẫn nên cẩn thận chút thì hơn, đối phương chết sống thế nào không quan trọng, nhưng nếu bởi thế mà lộ ra dù chỉ một tia sơ hở, vậy lại không đáng.
– Ta giết ngươi! ! !
Mắt trái bị chọc mù, hán tử kia gần như phát điên, còn định đánh tới Bạch Nhạc, lại bị Mạc Vô Tình ngăn cản..
Mũi kiếm chếch lên, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia khinh miệt, ngạo nghễ nói:
– Còn có ai?
– . . .
Tức thì, đám người Huyết Ảnh Ma Tông lần nữa loạn lên, nếu không phải Mạc Vô Tình ở đây, sợ rằng bọn hắn sớm đã nhịn không được kéo rốc tới.
– Để bọn hắn đi!
Trong thinh không, một tiếng nói chậm rãi vang lên.
Thậm chí người còn chưa lộ diện, chỉ bằng một câu nói, lại khiến chúng đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tại trường triệt để an tĩnh.
Nghe được tiếng nói này, trong lòng Bạch Nhạc rốt cục thở phào một hơi.
Đừng thấy hắn nói chuyện ngang tàng, nhưng nếu đối phương không cần mặt mũi, nhào lên xa luân chiến, hoặc là dứt khoát kéo rốc cả đám, hắn thật cũng hết cách không làm gì được.
Hơi hơi chắp tay, Bạch Nhạc không nhiều lời, kéo lấy Hà Tương Tư đi thẳng ra ngoài doanh địa.
– Bạch Nhạc, sơn thủy hữu tương phùng, lần tiếp theo, ngươi sẽ không may mắn nữa đâu.
Nhìn chằm chằm theo bóng lưng Bạch Nhạc, Mạc Vô Tình hờ hững nói.
Bước chân không dừng lại dù chỉ một nhịp, Bạch Nhạc càng không có ý quay đầu, chỉ nhàn nhạt đáp nói:
– Khẩu khí Mạc huynh lớn thật đấy, chỉ là không biết lúc đối mặt Lý Phù Nam, liệu ngươi còn tự tin như thế này nữa không.
Chương 332: Ngươi dám chắc, ngươi đánh thắng được ta?
Nếu muốn trang bức, lúc này đáp một câu, ta chờ ngươi hay gì gì đó tựa hồ mới càng đủ vị.
Nhưng mà, Bạch Nhạc rất rõ ràng, với tình hình lúc này, mỗi một câu mà hắn nói ra, sợ rằng đều sẽ bị lưu truyền, như thế, quá phận cao điệu sẽ không mang đến bất kỳ chỗ tốt nào, chẳng bằng mượn cơ hội này, trực tiếp dẫn mầm họa lên thân Lý Phù Nam.
Đừng thấy chỉ là một câu đơn giản, hiệu quả mang đến lại tuyệt đối bất đồng.
Chẳng những có thể thuận thế bưng Lý Phù Nam một cái, hơn nữa còn rất tự nhiên cởi bỏ cừu hận trên thân mình, chuyển lên người trong chính đạo, chứng minh mình đánh trận này, tranh không phải được mất cá nhân, mà là thể diện chính đạo.
Tựa hồ chỉ là một ít chi tiết, nhưng thực ra, sai lệch trong đó lại lớn lắm.
Chỉ một đoạn đường ngắn ngủi, nhưng khi Bạch Nhạc đỡ lấy Hà Tương Tư đi ra, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Trọn cả quá trình, dù chỉ xảy ra chút ngoài ý nho nhỏ, khả năng sẽ tạo thành hai kết quả hoàn toàn bất đồng.
– Bạch Nhạc, cám ơn ngươi.
Dừng bước, nhìn vào Bạch Nhạc, thần sắc Hà Tương Tư thoáng hiện vẻ phức tạp, thanh âm rất nhẹ, lại nghiêm túc dị thường.
– Tư tỷ không cần khách khí, nếu chúng ta đã cùng đi, tự nhiên nên nâng đở lẫn nhau, nếu là ta thất thủ, tin tưởng ngươi cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Bất kể nói thế nào, là ta thiếu nợ ân tình ngươi.
Gật đầu, Hà Tương Tư trịnh trọng nói.
– Đừng, ngươi ngàn vạn đừng lấy thân báo đáp, ta còn phải giữ mình trong sạch.
Khóe miệng khẽ nhếch lên, Bạch Nhạc cố ý trêu đùa.
– . . .
Tuy Hà Tương Tư đã ấp ủ tình tự nửa ngày, lại vẫn thiếu chút nữa bị câu này của Bạch Nhạc làm cho tức chết.
Ai muốn lấy thân báo đáp? Ngươi còn giữ mình trong sạch? !
Hỗn đản này biết nói tiếng người không đấy!
Mắt thấy Hà Tương Tư có dấu hiệu trở mặt, Bạch Nhạc lập tức dưới chân bôi mỡ, không quay đầu cứ thế chuồn thẳng.
– Cái kia … Hà sư tỷ, sắc trời không còn sớm, ta đi về trước!
Nhìn bộ dạng chạy trối chết của Bạch Nhạc, vẻ thẹn ngượng trên mặt Hà Tương Tư bỗng chốc hóa thành nụ cười, gia hỏa này, đúng thật là khiến người giận không nổi.
… … … . ..
Chỉ trong một đêm, chuyện Bạch Nhạc và Hà Tương Tư giao thủ ở doanh địa Huyết Ảnh Ma Tông đã truyền khắp Thất Tinh Tông.
Trước đó bởi vì trận chiến giữa Bạch Nhạc và Mạc Vân Tô, Bạch Nhạc đã danh chấn Thất Tinh Tông, chuyện này vừa ra, càng là nháy mắt đẩy tên tuổi Bạch Nhạc lên một tầm cao mới.
Hơn nữa có thể dự tính, tin tức sẽ còn lấy tốc độ cực nhanh lan truyền đi khắp Thanh Châu.
Đương nhiên, cùng lúc truyền đi, tự nhiên còn cả tin tức Huyết Ảnh Ma Tông mưu đồ nhúng tay Thất Tinh Tháp.
Mặc dù tiếng nói phản đối như sóng triều, một đợt tiếp một đợt, nhưng vô luận là ai, thật ra đều rõ ràng, cuối cùng người đưa ra quyết định vẫn sẽ chỉ là Tinh Hà lão tổ.
Đương nhiên, hết thảy những điều đó đều không liên quan gì tới Bạch Nhạc cả.
Sáng sớm hôm sau, Hà Tương Tư lần nữa đến tìm Bạch Nhạc.
– Tiểu Nhạc, đi theo ta.
– Đi đâu?
Hiếu kỳ cùng theo Hà Tương Tư đi tới, Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi.
– Ngươi quên rồi, ta từng nói, nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này, sẽ cho ngươi một kinh hỉ.
Hà Tương Tư tùy ý mở miệng nói.
– Ngươi dám chắc, không phải lấy thân báo đáp?
Bạch Nhạc dè dặt hỏi.
– Ngươi dám chắc, ngươi đánh thắng được ta?
Trong mắt lộ ra thần sắc uy hiếp, Hà Tương Tư đột nhiên dừng bước, lạnh lùng nói.
– . . .
Đánh không lại, quả nhiên đây mới là điều bi thương nhất!
Thành thật đi theo sau lưng Hà Tương Tư, rất nhanh liền đến trước Tu Pháp Điện, ngước mắt nhìn lên, bước chân Bạch Nhạc bất giác ngưng trệ:
– Tư tỷ, nơi đây chỉ có đệ tử Thất Tinh Tông mới có thể tới?
Rốt cuộc hắn đã ở lại mấy ngày trong Thất Tinh Tông, đối với một ít quy củ, Bạch Nhạc sớm đã hiểu được.
Tu Pháp Điện vốn là thánh địa tu luyện của đệ tử Thất Tinh Tông, phải có được cống hiến cực lớn với tông môn mới đổi được một lần cơ hội tiến vào tu luyện.
– Yên tâm, ta đã hỏi qua trưởng lão Tu Pháp Điện, cơ hội lần này được đổi bằng nhiệm vụ ngày hôm qua! Ngươi theo ta cùng lúc hoàn thành nhiệm vụ, tự nhiên cũng có được cơ hội tương tự.
Khẽ cười một tiếng, Hà Tương Tư giải thích nói:
– Ta thấy ngươi đã rất gần Linh Phủ trung kỳ, vừa khéo mượn cơ hội lần này, tu luyện trong Tu Pháp Điện, tranh thủ đột phá trước khi bước vào Thất Tinh Tháp, như vậy có thể nhiều thêm mấy phần tự tin.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi cảm động.
Hiểu rồi, thì ra là thế.
Hôm qua sở dĩ Hà Tương Tư cố ý muốn kéo hắn cùng tới doanh địa Huyết Ảnh Ma Tông một chuyến, mục đích là vì giúp hắn có được cơ hội bước vào Tu Pháp Điện! Chỉ là, Hà Tương Tư không nghĩ tới, vốn chỉ cần Bạch Nhạc đi theo cho có, ai ngờ lại được Bạch Nhạc cứu.
Nhưng bất kể thế nào, kết quả vẫn rất tốt, hơn nữa, sau khi tin tức truyền về, Tu Pháp Điện tự nhiên càng không lý do cự tuyệt Bạch Nhạc tiến vào.
– Đa tạ!
Khom lưng cúi đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng cảm tạ.
Chương 333: Tu Pháp Điện
– Cảm tạ cái gì, đây vốn là cơ hội chính ngươi giành được! Chẳng lẽ ngươi lại muốn nhắc nhở ta, ta còn thiếu ngươi một mạng?
Lườm Bạch Nhạc một cái, Hà Tương Tư lắc đầu nói.
– . . .
– Đi thôi, cơ hội quý giá, không thể lãng phí, chúng ta tiến vào đi.
Không để Bạch Nhạc kịp cự tuyệt, Hà Tương Tư đã tức tốc đẩy hắn vào trong Tu Pháp Điện.
…
Vừa mới bước vào Tu Pháp Điện, lập tức liền có một cỗ linh khí nồng nặc đập mặt, phảng phất như chỉ trong nháy mắt, cả người như được ngâm trong linh tuyền.
– Quả nhiên đây mới là để uẩn của tông môn Địa cấp!
Trong lòng ngấm ngầm cảm thán một tiếng, Bạch Nhạc lại cũng hiểu được, những nơi thế này, dù là ở trong Thất Tinh Tông cũng tuyệt đối không phải mỗi đệ tử đều có cơ hội hưởng thụ, bản thân hắn có thể tiến vào là được dính thơm lây từ Hà Tương Tư.
Thoáng đánh giá xung quanh một lượt, lúc này Bạch Nhạc mới phát hiện, nơi đây còn được ngăn cách thành rất nhiều tĩnh thất.
– Hà sư tỷ!
Chớp mắt liền có đệ tử đi ra nghênh đón.
Đưa lên lệnh bài đệ tử của mình, Hà Tương Tư mở miệng nói:
– Lần này Bạch Nhạc cùng lúc hoàn thành nhiệm vụ tông môn với chúng ta.
Ta hỏi qua Lâm trưởng lão, có thể cho phép hắn cùng theo ta tiến vào Tu Pháp Điện tu hành.
Xác định tin tức trong lệnh bài thân phận xong, đệ tử kia nhẹ giọng đáp:
– Nhiệm vụ tông môn có thể đổi lấy tu hành nửa tháng trong Tu Pháp Điện, Bạch Nhạc không phải đệ tử bản tông, tuy có thể phá lệ nhập môn, nhưng thời gian tất phải cắt giảm, chỉ được đình lưu trong Tu Pháp Điện bảy ngày.
Hà sư tỷ, ngươi xác định chứ?
Nghe được lời này của đối phương, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên không nhịn được hơi nhảy, bởi vì mang theo mình, thời gian lại vẫn bị giảm nửa, phần nhân tình này, mình tính là thiếu lớn.
– Xác định!
Không chút ngập ngừng, Hà Tương Tư lập tức hồi đáp.
– Tu hành hay là tu pháp?
Đệ tử kia lần nữa hỏi.
– Tu hành!
Lần này Hà Tương Tư hồi đáp càng nhanh.
Gật đầu, lúc này tên đệ tử kia mới dẫn Hà Tương Tư và Bạch Nhạc đi tới trước cửa một gian tĩnh thất, dùng lệnh bài trong tay mở ra cửa đá, đợi sau khi Hà Tương Tư và Bạch Nhạc tiến vào, lập tức liền đóng lại, đồng thời mở miệng nói:
– Bảy ngày sau, ta sẽ quay lại nhắc nhở.
Két một tiếng, tùy theo cửa đá đóng lại, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng, linh khí nơi đây nồng nặc hơn bên ngoài rất nhiều lần.
– Tư tỷ. . .
Bạch Nhạc mở miệng muốn nói gì đó, chỉ là lời còn chưa thốt ra thì đã bị Hà Tương Tư ngắt lại.
– Cơ hội khó được, nếu ngươi không muốn lãng phí phần tâm ý này của ta thì cố gắng trong vòng bảy ngày đột phá đến Linh Phủ trung kỳ.
– Được rồi!
Trầm mặc một lúc, Bạch Nhạc lập tức nhận lời, đã đến nước này rồi, tự nhiên không cần phải dong dài, bó gối ngồi xuống bồ đoàn trên đất, bài trừ hết thảy tạp niệm, tập trung tinh thần tu luyện.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Hà Tương Tư cũng ngồi xuống bồ đoàn gần đó, lại không vội vàng tu luyện.
Trên thực tế, đến cảnh giới hiện nay của nàng, dù có ở lại trong Tu Pháp Điện, ý nghĩa cũng không lớn! Rốt cuộc, luận tu vi, nàng đã bước vào Linh Phủ đỉnh phong, muốn đột phá, thứ thiếu không phải tu vi tích lũy, mà là đốn ngộ theo kiểu linh quang chợt hiện.
Từ Linh Phủ bước vào tinh cung, bản thân liền là một đạo lạch trời rất khó vượt quá.
So với ở đây tu hành, kỳ thực tu pháp mới càng có trợ giúp với nàng, rốt cuộc nàng đi vốn là con đường đạo pháp.
Chỉ là lần này vì thành toàn Bạch Nhạc mới cùng lúc đến đây tu hành.
Ánh mắt dừng ở trên người Bạch Nhạc, trong lòng Hà Tương Tư không khỏi có chút phức tạp.
Mặc dù thời gian tiếp xúc không dài, nhưng Bạch Nhạc lại mang đến cho nàng cảm thụ tuyệt nhiên bất đồng với những người khác, không chỉ ở thiên phú hay thực lực, mà còn ở phần đảm đương và quyết đoán của hắn.
Năm đó Mạc Vân Tô. . .
Cũng là như thế.
… … . ..
– Lão tổ, ngài quyết định chưa?
Ngồi ở hạ thủ, nhìn lên Tinh Hà lão tổ mới vừa mở mắt, tông chủ Thất Tinh Tông nhẹ giọng mở miệng nói.
– Vào liền vào đi, vốn là thời buổi rối loạn, để cho đám tiểu bối này nhiều thêm mấy phần ma luyện, chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Trong lòng hơi chút trầm xuống, tông chủ Thất Tinh Tông lần nữa mở miệng nói:
– Sợ là sợ, việc này ảnh hưởng đến danh dự bản tông.
Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ nhẹ giọng nói:
– Ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông, hiện nay đều khó mà duy trì danh tiếng thiên tông vô thượng, chút đỉnh thanh danh kia lại có đáng gì.
So với người khác, Tinh Hà lão tổ càng nhìn được mở.
Thoáng ngừng một lúc, Tinh Hà lão tổ tiếp tục nói:
– Phía Đạo Lăng Thiên Tông có tin tức chưa?
– Đạo Lăng Thánh Nữ bế quan, lần này có người nói Tử Dương Chân Nhân sẽ đích thân tới Thanh Châu.
Tông chủ Thất Tinh Tông giải thích nói.
– Tử Dương!
Hơi chút trầm ngâm, Tinh Hà lão tổ lắc đầu nói:
– Con người Tử Dương sát phạt quá nặng, tâm tính phách lực đều không đủ, khó thành đại sự! Nếu hắn đã muốn tới, vậy cứ kệ hắn đi náo với Huyết Vô Ngân là được.
Lời này tông chủ Thất Tinh Tông không dám tiếp.
Chương 334: Tu Pháp Điện (2)
Nói thế nào Tử Dương Chân Nhân cũng là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, Tinh Hà lão tổ có thể đánh giá, nhưng hắn lại không cách nào phụ họa.
Chỉ là, nếu đã hiểu được thái độ của Tinh Hà lão tổ, chuyện tiếp sau đó, tự nhiên cũng dễ xử lý.
Lúc trước Huyết Ảnh Ma Tông là do mạch Đạo Lăng Thánh Nữ trấn áp, hiện nay Đạo Lăng Thánh Nữ không lộ diện, lại để Tử Dương Chân Nhân trước nay không hợp với Thánh Nữ nhất mạch tới Thanh Châu xử lý, bản thân điều này liền đủ để chứng minh rất nhiều vấn đề.
Dưới tình huống như vậy, Thất Tinh Tông sống chết mặc bay, kệ cho Tử Dương Chân Nhân và Huyết Ảnh Ma Quân giao thủ, không nghi ngờ mới là lựa chọn tốt nhất.
Khom lưng cúi đầu, tông chủ Thất Tinh Tông lui ra ngoài.
… … …
Linh khí ngưng tụ thành vòng xoáy, điên cuồng tuôn vào trong Linh Phủ, cảnh tượng như thể, ngay cả Hà Tương Tư đều không khỏi hơi có chút biến sắc.
Bản thân Hà Tương Tư vốn đã thành tựu Tử Phủ, nhưng giờ nhìn lại, mặc dù cùng là Tử Phủ, từ phẩm chất mà luận, so với Bạch Nhạc thì thực sự chênh lệch quá xa.
Rất khó tưởng tượng, tông môn như Linh Tê Kiếm Tông làm sao lại xuất hiện thiên tài đến vậy.
Đáng tiếc nhất là, Bạch Nhạc thà buông bỏ cơ duyên với Thất Tinh Tông, cũng không muốn dứt bỏ Linh Tê Kiếm Tông, quả thực khiến người bóp cổ tay than thở.
Chỉ là, nói đi thì cũng phải nói lại, nghĩ đến kiếm đạo của Bạch Nhạc, Hà Tương Tư không muốn thừa nhận cũng không được, Linh Tê Kiếm Quyết thật có chỗ độc đáo! Nếu Bạch Nhạc thật có thể từ trong Thất Tinh Tháp được đến công pháp truyền thừa càng tốt, tương lai tất sẽ trở thành nhân vật thiên kiêu như Lý Phù Nam.
Đương nhiên, Bạch Nhạc không biết tâm tư này của Hà Tương Tư.
Còn về Lý Phù Nam, hắn chưa bao giờ là mục tiêu mà Bạch Nhạc muốn theo theo đuổi.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hiệu quả từ Tu Pháp Điện thực sự quá rõ ràng, có thể nói, từ lúc bắt đầu tu hành tới nay, Bạch Nhạc chưa từng có được cảm giác sướng khoái như thế.
So sánh ra, dù là hiệu quả từ Tụ Linh Trận, so với nơi này thì cũng chênh lệch cực lớn.
Huống hồ, Bạch Nhạc lại không có nhiều linh thạch như vậy để tùy ý tiêu xài.
Chỉ sau hai ngày ngắn ngủi, linh lực trong cơ thể Bạch Nhạc đã một hơi đạt được đỉnh điểm của Linh Phủ sơ kỳ, sở dĩ không lập tức đột phá, không phải là không thể, mà là Bạch Nhạc càng khuynh hướng ở xây đắp căn cơ càng thêm hoàn mỹ.
Bạch Nhạc một mực nhớ được lời dặn trước kia của Vân Mộng Chân, đột phá quá nhanh, từ dài hạn mà luận thì không có ích lợi cho tu hành.
Đáng tiếc, bên cạnh còn có Hà Tương Tư, bằng không, mượn cơ hội này, Bạch Nhạc có thể tôi luyện ma khí Thông Thiên Ma Công một phen, càng nhanh khiến cho hai loại lực lượng đạo ma đạt tới trạng thái cân bằng mới.
Chẳng qua, Bạch Nhạc lại phát hiện, những linh lực này cũng có thể dùng để rèn luyện Thông Thiên Ma Thể.
Hơn nữa khác với Thông Thiên Ma Công, tôi luyện đối với Thông Thiên Ma Thể càng thêm kín đáo, mặc dù Hà Tương Tư ở bên cạnh cũng không phát hiện ra được manh mối gì.
…
Linh khí sôi trào!
Linh khí nồng nặc khiến Bạch Nhạc có cảm giác từng lỗ chân lông trên người đều vì đó mở ra, phảng phất như mỗi một tế bào cơ thể đều được ngâm tẩm trong đó.
Vốn là, Bạch Nhạc vẫn cho rằng Thông Thiên Ma Thể nhất định muốn lấy Thông Thiên Ma Công tới chủ đạo mới có thể rèn luyện, bởi vì bản thân nó liền là một bộ phận trong Thông Thiên Ma Công, nhưng dưới tình huống hôm nay, linh khí dồi dào lại khiến cho Bạch Nhạc cảm nhận được rõ ràng, những linh khí này cũng có thể có được tác dụng tôi luyện thân thể.
Vô luận là phương pháp tôi luyện thân thể nào, về mặt bản chất cũng là rèn luyện đối với thân thể.
Đối với ma tu đơn thuần hay đệ tử Huyền Môn mà nói, đây là ý niệm không cách nào tưởng tượng, khăng khăng đối với Bạch Nhạc, đây tựa hồ không phải giới hạn rõ nét gì cả.
Ý niệm vừa động, lượng lớn linh khí tuôn trào vào trong cơ thể, tiến hành lần nữa cắt tỉa Thông Thiên Ma Thể, từ phạt mao đến tẩy tủy, thậm chí ngay cả những bộ phận Bạch Nhạc đã cho là hoàn mỹ, tựa hồ cũng có dư địa đề thăng.
Loại đề thăng này càng giống như bổ sung thêm, tựa một chiếc bình, bên trong đã đổ đầy cát đá, phảng phất như không nhét gì thêm được nữa, nhưng những linh khí này lại như nước, chậm rãi rót vào, khiến cho tất cả càng thêm viên mãn.
Quan trọng hơn là, điều này khiến trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên sản sinh một loại ý niệm cực kỳ điên cuồng.
Rốt cục, đạo ma khác nhau ở chỗ nào?
Nếu đối với tôi thể mà nói, giữa đạo ma đều không có gì đối lập phân biệt, như vậy cũng tương tự, đối với tu hành mà nói, đạo ma liền thật thủy hỏa bất dung ư?
Đạo ma không đội trời chung, chính tà không đội trời chung!
Tựa hồ thẳng cho tới nay, đây chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Nhưng trận chiến Đạo Lăng Sơn, sau cùng Thông Thiên Ma Quân lại lựa chọn tiểu tử Bạch Nhạc làm đối tượng lưu lại truyền thừa Thông Thiên Ma Công, đồng thời cũng vì Bạch Nhạc mở ra một con đường đạo ma song tu.
Không ai biết con đường này rốt cục có thể đi xa tới đâu, thậm chí không ai biết, con đường này, rốt cục có đúng hay không.
Chương 335: Sẽ không vừa khéo thế chứ?
Bạch Nhạc chỉ một mực tiến về phía trước, vô luận bị ép hay chủ động, hắn đều đã bước lên con đường này.
Nhưng trước lúc đó, Bạch Nhạc chưa từng nghĩ qua những vấn đề thâm ảo mà phức tạp kia.
Đến khắc này, trong đầu Bạch Nhạc mới đột nhiên hiện lên một ý niệm.
Nhân vật như Thông Thiên Ma Quân, không lý nào lại không chút nguyên do sinh ra ý niệm kia, cái gọi là đạo ma song tu, tất nhiên là ý tưởng đã hình thành từ lâu trong đầu Thông Thiên Ma Quân, hơn nữa, hắn tất phải có được lòng tin cường liệt đối với ý tưởng này.
Bạch Nhạc rất khó tưởng tượng, đương sơ đến cùng là bởi vì điều gì mới khiến cho Thông Thiên Ma Quân nảy sinh ý niệm đó.
Nhưng hắn lại hiểu được, dù là bản thân Thông Thiên Ma Quân cũng không thể làm được điểm này.
Bây giờ tử tế hồi ức lại, cái gọi là Thông Thiên Đại Đạo trong miệng Thông Thiên Ma Quân hẳn phải gian nan cường đại hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Đương nhiên, tất cả chẳng qua chỉ là ý niệm chợt lóe trong đầu, lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, muốn hiểu rõ hết thảy căn bản là điều không khả năng.
Điều duy nhất hắn có thể làm chính là nỗ lực đi tiếp trên con đường này, để cho thực lực càng mạnh, thậm chí đạt được cảnh giới Thông Thiên Ma Quân trước đây, chỉ như thế mới có thể thực sự hiểu rõ hết thảy.
Chẳng qua, ý nghĩ này cũng khiến trong lòng Bạch Nhạc sinh ra cảm giác tự tin càng mãnh liệt.
… … … . ..
– Cung nghênh Tử Dương Chân Nhân!
Ngay ngày thứ tư khi Bạch Nhạc và Hà Tương Tư vào bế quan trong Tu Pháp Điện, Tử Dương Chân Nhân đã giá lâm Thất Tinh Tông!
Trừ Tinh Hà lão tổ ra, tông chủ và trưởng lão các điện Thất Tinh Tông, thậm chí tất cả đệ tử chân truyền đang không bế quan trong tông môn đều đi ra nghênh đón!
Phần cung kính và tôn sùng này không phải dành cho Tử Dương Chân Nhân, mà là dành cho Đạo Lăng Thiên Tông sau lưng hắn.
Đi cùng Tử Dương Chân Nhân còn có một ít đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, trong đó không thiếu người quen của Bạch Nhạc, tỷ như cái tên trước đây từng làm khó dễ, sau cùng lại tán đồng Bạch Nhạc, Văn Trạch.
Bởi vì Tinh Hà lão tổ tồn tại, đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tự nhiên không dám kiêu ngạo như lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, nhưng nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ cao cao tại thượng, không thay đổi chút nào.
Thân là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, bọn hắn quả thật có tư cách để kiêu ngạo, dù cho trên thực tế, lần này theo Tử Dương Chân Nhân đến đây, thậm chí không có lấy một vị đệ tử chân truyền.
Dù là Văn Trạch, giờ mới gần gần chỉ là chuẩn chân truyền mà thôi!
Ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, trừ số ít thiên tài như Vân Mộng Chân ra, Linh Phủ Cảnh vốn đều không có tư cách trở thành chân truyền.
– Ta tên Văn Trạch, ngươi có thể gọi ta Văn sư huynh.
Liếc nhìn Mạc Vân Tô một cái, Văn Trạch nhàn nhạt mở miệng nói.
Tử Dương Chân Nhân muốn đi gặp Tinh Hà lão tổ, chuyện còn lại tự nhiên liền cũng giống như lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, hết thảy đều do Văn Trạch thay mặt Tử Dương Chân Nhân phụ trách.
Đương nhiên, để uẩn Thất Tinh Tông mạnh hơn Linh Tê Kiếm Tông nhiều lắm, chỉ phái ra một ít đệ tử chân truyền trong môn tới phụ trách tiếp đãi, Mạc Vân Tô chính là nhân tuyển được lựa chọn.
– Gặp qua Văn sư huynh.
Hơi chút khom lưng, Mạc Vân Tô nhẹ giọng mở miệng nói.
– Nghe nói, Thanh Châu có người tên Lý Phù Nam thiên phú không sai, ngươi gặp qua chưa?
Được Mạc Vân Tô dẫn đến nơi ở bố trí sẵn, Văn Trạch thuận miệng hỏi.
Lần này cùng theo Tử Dương Chân Nhân đến Thanh Châu, hắn thoáng chút tìm hiểu qua về một ít tình hình tại Thanh Châu, nhưng thực sự có thể nghe ngóng lại, lại cũng chỉ có mỗi cái tên Lý Phù Nam.
Lấy Văn Trạch kiêu ngạo, đối với hắn mà nói, tất cả người đồng bối trong Thanh Châu, tựa hồ chỉ có mỗi mình Lý Phù Nam đủ tư cách làm đối thủ.
Sau lần trở về từ Linh Tê Kiếm Tông, một năm qua, Văn Trạch một mực khổ tu, tu vi đề thăng cực lớn, đã một hơi bước vào Linh Phủ hậu kỳ, mặc dù còn cách đột phá Tinh Cung Cảnh sai lệch không nhỏ, nhưng lấy để uẩn của Đạo Lăng Thiên Tông, Văn Trạch tự tin tuyệt sẽ không thua đám gọi là thiên tài Linh Phủ đỉnh phong kia.
Nhưng mà vừa nhắc tới Lý Phù Nam, Mạc Vân Tô lại không khỏi có chút lúng túng, rốt cuộc, Lý Phù Nam không phải đệ tử Thất Tinh Tông.
Châm chước một phen, sau cùng Mạc Vân Tô mới mở miệng nói:
– Lý sư huynh đúng là thiên tài nổi danh nhất tại Thanh Châu, nhưng mà, hàn sơn rốt cuộc chỉ là tông môn cấp Huyền.
Lời còn chưa dứt, ý tứ muốn biểu đạt lại hết sức rõ ràng.
Một đệ tử tông môn cấp Huyền thì có thể lợi hại được đến đâu? Mấy chuyện đồn đại kia, sợ rằng chưa hẳn đã có thể tin.
– Vậy thì chưa chắc.
Lắc đầu, Văn Trạch thuận miệng nói:
– Tông môn cấp Huyền tuy để uẩn kém chút, nhưng không có nghĩa là không có thiên tài.
Nói đến đây, tựa hồ nhớ ra điều gì, Văn Trạch không khỏi thổn thức nói.
Câu này lại suýt nữa khiến Mạc Vân Tô nghẹn chết!
Đúng là quá không ra bài theo lẽ thường, bên này vừa mang tư thái cao cao tại thượng đối với đệ tử Thất Tinh Tông, nhưng vừa miệng lại nói cái gì mà, tông môn cấp Huyền chưa hẳn đã không có thiên tài, ngươi có cần biến mặt nhanh vậy không?
Chương 336: Sẽ không vừa khéo thế chứ? (2)
– Làm gì có nhiều ngoại lệ thế được.
Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đi theo bên người Văn Trạch nói:
– Văn sư huynh, ngươi cũng quá coi trọng bọn hắn.
Bật cười một tiếng, Văn Trạch gật đầu nói:
– Cũng đúng, làm gì có chuyện mỗi tông môn cấp Huyền đều có yêu nghiệt như Bạch huynh.
– Bạch huynh?
Văn Trạch chỉ thuận miệng vừa nói, Mạc Vân Tô lại không khỏi ngẩn người.
Chẳng lẽ đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này thật từng gặp qua thiên tài xuất thân từ tông môn cấp Huyền?
Có lòng hỏi nhiều một câu, nhưng dưới loại tình huống này, Văn Trạch không chủ động nói, Mạc Vân Tô tự nhiên không tiện hỏi nhiều.
– Lại thêm mấy ngày chính là thời điểm Thất Tinh Tháp mở ra, nếu Văn sư huynh không chê, có thể cùng lúc xông Thất Tinh Tháp một phen.
Đến lúc đó, tự nhiên sẽ có cơ hội phân cao thấp với Lý sư huynh.
Gật đầu, Văn Trạch phụ họa nói:
– Ta nghe nói qua về Thất Tinh Tháp, tựa hồ khá là thú vị, có người nói khi xưa Thánh Nữ từng xông qua.
Tin tức liên quan đến Thất Tinh Tháp, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông khác có lẽ không quá rõ ràng, vốn cũng không quá để ý, nhưng câu nói này của Văn Trạch, nhất thời lại dẫn lên chúng nhân hứng thú.
– Văn sư huynh, ngươi nói Thánh Nữ đã từng xông qua Thất Tinh Tháp? Thật hay giả đấy.
– Ta cũng chỉ là nghe sư tôn nhắc qua khi tán gẫu thôi, không dám hỏi nhiều.
Chẳng qua, hẳn không giả.
Gật đầu, Văn Trạch giải thích thêm:
– Đương nhiên, có người nói lúc xông tháp Thánh Nữ chỉ mới chín tuổi.
– Vậy Thánh Nữ có xông tháp thành công không?
– Nói nhảm!
Không đợi Văn Trạch hồi đáp, liền có đệ tử khác chen lời:
– Thánh Nữ, đó là nhân vật thế nào, tất nhiên xông qua, làm sao có thể thất bại được.
– Cũng đúng! Nói vậy, ta cũng rất hứng thú, Văn sư huynh, chúng ta cũng lúc xông qua Thất Tinh Tháp một lần, thế nào?
Nghe được đối thoại của đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này, Mạc Vân Tô thật sự không còn gì để nói.
Đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này quá trong mắt không người, cứ như thể trong bọn hắn ai cũng có thể nhẹ nhàng xông qua Thất Tinh Tháp.
Năm đó Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông có phải thật xông qua Thất Tinh Tháp hay không, hắn không rõ ràng.
Nhưng mà, đám người trước mặt này, từng tên từng tên một, thậm chí bao gồm cả Văn Trạch trong đó, Mạc Vân Tô căn bản không tin tưởng bất cứ ai có thể xông qua Thất Tinh Tháp.
Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông lại đã làm sao
Khoan nói cái khác, dù là bản thân Mạc Vân Tô cũng tự tin không thua bọn hắn.
Dù là Văn Trạch, Mạc Vân Tô cũng không phục, ta ngươi đều là Linh Phủ hậu kỳ, thậm chí lấy cảnh giới mà luận, Văn Trạch còn không bằng hắn, mặc dù danh tiếng lớn đến mấy, cuối cùng cũng phải đánh qua mới biết được thắng thua.
Đương nhiên, những tâm tư này, Mạc Vân Tô sẽ không biểu hiện ra.
Chỉ là, bỗng đột nhiên, trong đầu Mạc Vân Tô chớp qua một đạo ý niệm, tâm đầu khẽ động, bất chợt mở miệng nói:
– Văn sư huynh, ngươi có lẽ không rõ ràng, thời gian qua, thiên tài nổi danh nhất tại Thanh Châu chúng ta không phải Lý sư huynh, mà là một người khác, người này tên là Bạch Nhạc.
– Ngươi nói cái gì?
Chớp mắt, bước chân Văn Trạch đột nhiên ngừng lại, bất thần quay sang nhìn Mạc Vân Tô, hỏi.
Mạc Vân Tô hơi ngớ, không hiểu là chuyện gì, vô thức đáp nói:
– Ta đang nói, thời gian qua, nổi danh nhất ở Thanh Châu là một người tên Bạch Nhạc! Tuy chỉ có Linh Phủ sơ kỳ, lại rất ngạo khí, nếu không biết, sợ rằng còn tưởng hắn mới là đệ tử thiên tông. . .
Bạch Nhạc!
Lần nữa nghe được cái tên này, không chỉ mỗi Văn Trạch, số ít đám đệ tử bên người trước kia từng đi qua Linh Tê Kiếm Tông đều không khỏi ngơ ngác nhìn nhau.
Sẽ không vừa khéo thế chứ?
– Làm sao?
Mạc Vân Tô rốt cục phát hiện thần tình bọn Văn Trạch có hơi không đúng, lập tức ngập ngừng hỏi.
– Cái tên Bạch Nhạc mà ngươi nói này, giờ hắn đang ở đâu?
…
– Văn sư huynh, ngươi nói xem, cái tên Bạch Nhạc này liệu có phải là Bạch huynh đệ?
Mạc Vân Tô vừa rời đi, lập tức có đệ tử nhịn không được hỏi.
– Tám chín phần mười.
Gật đầu, Văn Trạch trầm giọng nói:
– Chẳng qua, đứa Mạc Vân Tô e rằng không mang ý tốt, tất phải đợi sau khi nhìn thấy Bạch Nhạc mới có thể làm rõ rốt cục là chuyện gì.
Mặc dù Mạc Vân Tô chỉ thuận miệng nhắc qua, nhưng Văn Trạch nghe được rõ ràng, tự nhiên cũng hiểu ý tứ khiêu khích trong đó.
Nếu không quen biết Bạch Nhạc thì cũng thôi, dù biết rõ là bị lợi dụng, hắn cũng không quan tâm, xử lý hết thảy chỉ bằng tâm tình.
Nhưng hôm nay nếu đã biết rồi, đối phương khả năng cao chính là Bạch Nhạc, tâm thái tự nhiên liền khác.
– Tên mặt trắng nhỏ kia, sớm muộn phải cho hắn chút giáo huấn!
– Được rồi, không nóng nảy, chẳng phải hắn nói Bạch Nhạc ở ngay trong Tu Pháp Điện ư, tính thời gian, chẳng qua chỉ cần đợi thêm ba ngày, đến lúc đó tự nhiên sẽ biết rõ ràng.
Khoát khoát tay, Văn Trạch tiếp tục nói:
– Làm tốt chuyện chúng ta là được, nhớ kỹ, lần này chúng ta đến đây là vì Huyết Ảnh Ma Tông.
– Vâng!
Văn Trạch vừa nghiêm túc lên, những người khác lập tức khom lưng ứng tiếng.
… … … … ..
Oanh!
Ngày thứ năm vừa mới qua đi, linh lực trong cơ thể Bạch Nhạc chợt bạo phát, tử mang huyễn lệ cơ hồ chiếu sáng khắp tĩnh thất.
Chương 337: Đột phá Linh Phủ trung kỳ
Hà Tương Tư vốn đang nhập định cũng chợt tỉnh giấc, chứng kiến cảnh tượng trước mắt không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Mặc dù nàng sớm đã biết Bạch Nhạc tất thành tựu Tử Phù, hơn nữa còn là loại Tử Phủ phẩm chất rất cao, nhưng thật đến khi Bạch Nhạc bắt đầu đột phá, trường diện vẫn khiến nàng chấn kinh không thôi.
Giờ mới chẳng qua là đột phá Linh Phủ trung kỳ mà thôi, có cần phải khoa trương vậy không!
Linh khí xung quanh ngưng kết thành vòng xoáy, cứ như thực chất tuôn vào trong cơ thể Bạch Nhạc, tốc độ thôn phệ linh khí như thế, dù là Linh Phủ hậu kỳ, sợ rằng cũng chưa hẳn sánh được.
Lúc này Bạch Nhạc lại căn bản không biết mình đã mang đến cho Hà Tương Tư chấn động lớn cỡ nào.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây là một lần đột phá nước chảy thành sông, vô luận là linh lực tích lũy trong cơ thể hay tôi luyện thân thể, thậm chí lý giải đối với kiếm đạo, tất cả các mặt các phương diện, hắn kỳ thực đều đã sớm đạt tới giới hạn đột phá.
Hết thảy chuẩn bị đều làm được rất sung túc, bước tiếp theo tất nhiên chỉ là nước chảy thành sông!
Ảnh hưởng của phẩm chất Linh Phủ đối với tu vi, tùy theo lần đột phá này lại được lần nữa kéo rộng ra.
Lúc Bạch Nhạc chỉ mới Linh Phủ sơ kỳ, chênh lệch với tu hành giả Linh Phủ tạp sắc bình thường chỉ gấp chừng hai ba lần, nhưng lần này bước vào Linh Phủ trung kỳ, chênh lệch đã lên đến gấp mười, tới Linh Phủ hậu kỳ, chênh lệch không chừng có thể lên đến gấp trăm.
Cũng chính bởi vậy nên Vân Mộng Chân mới nói, phẩm chất linh phủ quyết định đến khả năng đột phá sau cùng.
Tử Phủ phẩm chất hoàn mỹ, lại đột phá với trạng thái hoàn mỹ như vậy, đề thăng mang đến tự nhiên vượt xa tưởng tượng.
Thoáng chốc khi mở mắt ra, cảm giác lực lượng tràn đầy kia khiến Bạch Nhạc bất giác tràn ngập tự tin.
Nếu nói, trước đây lúc đối mặt Mạc Vân Tô, Bạch Nhạc không sử dụng Thông Thiên Ma Công liền căn bản không khả năng chiến thắng, như vậy giờ đây, gần gần bằng vào linh lực, Bạch Nhạc liền có tối thiểu tám phần lòng tin đánh bại đối phương.
– Chúc mừng, tiểu Nhạc!
Thấy Bạch Nhạc mở mắt, lúc này Hà Tương Tư mới hồi thần, cười dài mở miệng nói.
– Đa tạ Tư tỷ thành toàn!
Hơi ôm quyền, Bạch Nhạc lần nữa cảm tạ.
Mặc dù đột phá trong Tu Pháp Điện nhìn qua có vẻ rất đơn giản, vẻn vẹn năm ngày liền hoàn thành, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc lại rất rõ ràng, nếu không có cơ duyên thế này, sợ rằng chính mình chí ít cũng phải tiêu tốn nửa năm mới có thể bước ra bước này.
Đây cũng là lý do vì sao trước đây Bạch Nhạc kiên trì nhất định phải đi ra Linh Tê Kiếm Tông.
Nếu không đi ra, liền vĩnh viễn không có cơ hội được đến cơ duyên như thế.
– Giờ mới hiểu được, tại sao ngươi không để thân phận đệ tử chân truyền Thất Tinh Tông vào trong mắt.
Thở dài một tiếng, Hà Tương Tư nhẹ giọng nói:
– Không chừng lần này ngươi thật có khả năng xông qua Thất Tinh Tháp.
– Tư tỷ, ngươi tiếp tục khen ta thế, ta liền đắc ý quên hình mất.
Khóe miệng nhếch lên ý cười, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói.
– Ngươi nha!
Lại lần nữa thấy được bộ dạng vô lại này của Bạch Nhạc, Hà Tương Tư không khỏi nhẹ giọng trách mắng.
– Còn hai ngày, không được lãng phí, ngươi củng cố tu vi một phen! Ta đoán lần này Thất Tinh Tháp mở ra, Huyết Ảnh Ma Tông tuyệt sẽ không buông bỏ, đến lúc đó tất sẽ có một trường ác chiến, tên Mạc Vô Tình kia sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi.
– Được!
Bạch Nhạc tự nhiên biết được ý tốt của Hà Tương Tư, cũng không cự tuyệt, thoáng điều chỉnh tâm thái một phen, sau đó lần nữa khoanh chân ngồi xuống.
Phẩm chất Linh Phủ cao tất nhiên là chuyện tốt, nhưng theo đó, linh lực cần thiết cũng phải đề thăng gấp bội.
Trước đó bản thân Bạch Nhạc cũng đã sắp đột phá, thế nên mọi chuyện mới tự nhiên thuận lợi, nhưng giờ đây, dù là ở trong Tu Pháp Điện, tu vi cũng khó mà khoái tốc đề thăng trong thời gian ngắn được! Cũng may, bây giờ điều Bạch Nhạc muốn làm gần gần chỉ là củng cố tu vi mà thôi.
Rốt cuộc, nếu không nhờ Tu Pháp Điện, dù có linh thạch để tiêu xài, không mất trên một tháng, hắn căn bản đừng nghĩ hoàn thành quá trình này.
… … …
– Hai mươi danh ngạch, đây đã là cực hạn mà bản quân tận lực tranh thủ.
Nhìn xuống Dương Hàn ở bên dưới, Huyết Vô Ngân bình tĩnh nói.
Nếu không phải Tử Dương Chân Nhân đến, con số này có lẽ còn có thể tăng lên không ít, nhưng Tử Dương Chân Nhân tham gia, nhất thời khiến cho cục diện Thanh Châu càng thêm phần phức tạp.
Đương nhiên, trên thực tế, đây đã không phải số ít.
Tuy trên danh nghĩa mỗi lần Thất Tinh Tháp mở ra đều có trăm người tham dự, nhưng thực tế, không ít trong đó đều là đệ tử Thất Tinh Tông, thậm chí có sức cạnh tranh cũng chẳng qua trên dưới trăm người!
Hai mươi danh ngạch, nếu ai nấy đều là cao thủ Linh Phủ Cảnh, một khi liên thủ lại liền tính là cỗ thế lực không nhỏ, mặc dù đối mặt đám người chính đạo cũng khả năng tự vệ.
Càng huống hố, trên thực tế, ai cũng rõ ràng, đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông này bước vào Thất Tinh Tháp vốn đều không phải vì cơ duyên trong tháp, mà là để kéo chân sau, chế tạo phiền hà cho đám thiên tài chính đạo.
– Ma Quân, lần này người Đạo Lăng Thiên Tông cũng nhúng tay, sợ rằng sẽ có chút rắc rối.
Chương 338: Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu
– Chẳng qua là đám đệ tử Tử Dương nhất mạch mà thôi, không tính là tinh nhuệ gì cả, đừng lo! Lần này ta phải đánh mặt lão thất phu Tử Dương kia.
Trong mắt chớp qua một tia hận ý, Huyết Vô Ngân lành lạnh nói:
– Đáng tiếc, vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia không tới, bằng không, nếu có thể giết được Đạo Lăng Thánh Nữ, vậy mới thống khoái.
– Vâng!
– Lui ra đi, phân phó đi xuống, lần này trong Thất Tinh Tháp, người giết được nhiều chính đạo nhất, bản quân liền sẽ trực tiếp thu làm môn hạ, truyền thụ Huyết Ảnh Ma Công!
Trong mắt hiện ra sát cơ, Huyết Vô Ngân lần nữa mở miệng nói.
…
– Người Hàn Sơn đến!
Cách thời điểm Thất Tinh Tháp mở ra còn ba ngày, ở nơi đệ tử các tông khác tụ tập, một khu vực được vạch ra dành riêng cho Hàn Sơn, khác với tông môn khác, lần này động tĩnh khi đệ tử Hàn Sơn chạy tới, ở trong đám đệ tử, quả thực không kém gì lúc đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đi đến.
Khác với lúc Đạo Lăng Thiên Tông tới, tông môn tận lực tổ chức, lần này có thể nói toàn do đệ tử tự phát nghênh tiếp.
Về mặt tâm lý, vừa khéo cũng tương phản, phần tôn trọng mà đệ tử Thất Tinh Tông dành cho không phải là vì Hàn Sơn, mà là vì bản thân Lý Phù Nam.
Chứng kiến đám đông tụ tập về phía đệ tử Hàn Sơn, trong lòng Văn Trạch không khỏi có chút khó chịu, nhíu mày nói:
– Uy phong lớn thật đấy, đi, chúng ta đi xem cái gọi là Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu đến cùng có mấy phần bản lĩnh.
Được Văn Trạch cho phép, chúng đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tự nhiên không chút kiêng dè, trực tiếp chen vào trong đám đông.
….
– Tư tỷ, ngươi cũng mệt mỏi mấy ngày rồi, trước đi về nghỉ ngơi một phen.
Từ Tu Pháp Điện đi ra, Bạch Nhạc có chút áy náy nhìn Hà Tương Tư nói.
Mặc dù Hà Tương Tư chưa nói, nhưng Bạch Nhạc tự nhiên biết được, lần này Hà Tương Tư có thể nói là vì giúp hắn mới bước vào Tu Pháp Điện, phần nhân tình này hắn tất phải nhớ kỹ trong lòng.
– Một lát thôi, không sao.
Lắc đầu, Hà Tương Tư giải thích thêm:
– Chúng ta bế quan trong Tu Pháp Điện bảy ngày, không biết giờ các tông khác đã đến chưa, tính thời gian, hẳn còn ba ngày nữa liền sẽ mở ra Thất Tinh Tháp! Trước đi xem tình hình, lát nữa nghỉ ngơi sau cũng không muộn.
Nhắc đến chuyện này, Bạch Nhạc tự nhiên không cách nào cự tuyệt, đành phải gật đầu đáp ứng.
Bên này vừa mới rời khỏi Tu Pháp Điện, rất nhanh Bạch Nhạc và Hà Tương Tư đã nghe tin đệ tử Hàn Sơn đến.
– Phô trương thật đấy!
Nhìn chúng đệ tử dồn dập chạy đi gặp Lý Phù Nam, Bạch Nhạc quyệt môi nói.
Khác với đám người này, Bạch Nhạc thật sự không mấy hảo cảm đối với Lý Phù Nam.
– Bây giờ danh khí ngươi thật ra cũng không nhỏ.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Hà Tương Tư khẽ cười nói:
– Yên tâm đi, Thất Tinh Tháp không hỏi tu vi, chỉ hỏi thiên phú và ngộ tính, theo như ta thấy, dù là Lý sư huynh, phần thắng cũng chưa hẳn đã cao hơn ngươi.
Lời này khiến Bạch Nhạc nghe mà trong lòng không khỏi có chút đắc ý, mặt mày hớn hở nói:
– Lời này ta thích nghe, đi, Tư tỷ, chúng ta cũng đi xem náo nhiệt.
… ..
– Lý sư huynh!
Dẫn theo đám đệ tử Hàn Sơn, Lý Phù Nam tiến thẳng tới đối mặt với đệ tử các tông, ân cần thăm hỏi, chắp tay làm lễ một phen, phong thái khiêm khiêm quân tử này khiến càng nhiều người thăng lên mấy phần hảo cảm với hắn.
– Lý sư huynh, ngươi chậm chạp không đột phá Tinh Cung có phải là vì muốn chờ Thất Tinh Tháp mở ra?
Dọc theo đường đi, câu hỏi nào cũng có, Lý Phù Nam lại chỉ hoàn lễ chứ không đáp lời.
Riêng lần này lại khác, bản thân người hỏi ra vấn đề kia cũng là đệ tử chân truyền Thất Tinh Tông.
Ánh mắt dừng ở trên thân đối phương, Lý Phù Nam bình tĩnh nói:
– Vị này là Tạ hoan, Tạ sư đệ đúng không.
– Hai năm trước ta từng đi qua Hàn Sơn, may mắn gặp qua Lý sư huynh, có thể được Lý sư huynh nhớ kỹ, đó là vinh hạnh của ta.
Trong tay nắm lấy một chiếc quạt lông, cũng mặc kệ khí trời đang lạnh, Tạ Hoan cứ vậy phất phất, chỉ là khuôn mặt quá non nớt, khiến hắn cứ luôn thiếu đi vài phần khí chất phong lưu.
– Hai năm trước, Tạ sư đệ mới vừa mười hai tuổi! Hai năm không gặp, lại đã bước vào Linh Phủ Cảnh, chúc mừng Tạ sư đệ.
Khẽ gật đầu, Lý Phù Nam nhẹ giọng mở miệng nói.
– Đa tạ Lý sư huynh!
Thoáng ôm quyền, Tạ Hoan ngẩng đầu nói:
– Ta nhớ được, hai năm trước kia, Lý sư huynh tựa hồ đã bước vào Linh Phủ đỉnh phong?
– Không sai!
Gật đầu, thấy đối phương lách về lại chủ đề cũ, Lý Phù Nam không vòng vèo thêm nữa mà đáp thẳng:
– Hai năm trước, ta vốn đã có thể đột phá, chỉ là cứ một mực cảm thấy thiếu thiếu! Ta hy vọng, chuyến đi Thất Tinh Tháp lần này có thể giúp ta bù đắp phần thiếu sót kia, một hơi bước vào Tinh Cung.
Lời này có thể nói là hồi đáp cực kỳ khéo léo.
Tuy thừa nhận đúng là muốn mượn cơ hội xông Thất Tinh Tháp để đột phá, song lại không hề khiến Hàn Sơn mất mặt, chỉ bằng mấy câu ngắn ngủi này, liền khiến người có được ấn tượng cực tốt.
Ngược lại, Tạ Hoan tận lực làm khó dễ Lý Phù Nam, lại hiện vẻ quá mức khắc bạc hẹp hòi.
Chương 339: Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu (2)
Đương nhiên, Tạ Hoan tuổi còn nhỏ, giờ mới chẳng qua mười bốn tuổi mà thôi, tự nhiên không ai tính toán với hắn làm gì.
– Khẩu tài không sai, chỉ không biết có mấy phần thực lực.
Ngay đúng lúc này, một tiếng nói ngang ngược kiêu hoành chợt vang lên, dù là đối mặt Lý Phù Nam, song vẫn mang theo phong thái cao cao tại thượng.
Căn bản không cần bất cứ người nào giải thích, chúng nhân đều rõ ràng, người nói chuyện tất nhiên là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông.
Đưa mắt khắp toàn bộ Thanh Châu, hiện tại dám nói chuyện như thế với Lý Phù Nam, sợ rằng cũng chỉ có mỗi người Đạo Lăng Thiên Tông.
Thoáng chốc, đám đông tự động nhường ra một con đường, Văn Trạch lững thững đi tới.
– Lý Phù Nam, gặp qua chư vị sư huynh!
Khẽ khom lưng, Lý Phù Nam ung dung mở miệng nói.
– Còn tính hiểu chuyện.
Gật đầu, Văn Trạch hiển nhiên rất hài lòng với thái độ này của đối phương, thuận miệng nói.
– Vị sư huynh này, không biết phải xưng hô thế nào?
Bình tĩnh nhìn vào Văn Trạch, Lý Phù Nam chậm rãi hỏi.
– Văn Trạch!
Nhàn nhạt đáp một câu, Văn Trạch thần sắc kiêu ngạo nói.
– Văn sư huynh, ta xưng ngươi một tiếng sư huynh, là vì kính Đạo Lăng Thiên Tông! Hai chữ hiểu chuyện, không dám nhận.
Ngẩng đầu lên, ngữ khí Lý Phù Nam nhất thời hơi biến, danh chấn Thanh Châu, Lý Phù Nam tự nhiên cũng có ngạo khí Lý Phù Nam, dù đối mặt đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, hắn cũng sẽ không dễ dàng cúi đầu.
– Hả?
Chân mày khẽ nhướng lên, trong mắt Văn Trạch tức thì chớp qua một tia hàn ý:
– Khẩu khí lớn lắm, ngươi đang nói, nếu không có thân phận đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, ta liền không bằng ngươi?
– Phù Nam lại không có ý này, đều là đệ tử Huyền Môn, vốn đâu phải cứ nhất định muốn phân ra cao thấp.
Lời này tuy dễ nghe, nhưng trên thực tế, phần ngạo khí trong đó lại ai cũng đều nghe ra được.
– Một năm trước cũng có người nói nhảm như thế này với ta.
Mí mắt hơi nhảy, Văn Trạch lạnh giọng nói:
– Hiện tại điều ta hối hận nhất chính là, lúc trước sao không ngay từ đầu liền đánh hắn một trận!
Trong lúc nói chuyện, tay Văn Trạch đã tức tốc đè lên chuôi kiếm, chỉ chớp mắt, một luồng kiếm khí khủng bố đột nhiên xung thiên mà lên.
– Ra tay đi, để ta xem xem, cái gọi là Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu có thể tiếp được mấy kiếm!
Ai cũng không ngờ, tính tình Văn Trạch lại nóng nảy đến thế, nói động thủ liền động thủ, căn bản không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào.
– Chậm đã!
Mắt thấy Văn Trạch có dấu hiệu động thủ, Mạc Vân Tô vội cắn răng đứng ra.
Nếu theo như bản ý của hắn, Văn Trạch và Lý Phù Nam đánh một trận mới tốt, ai thắng ai thua hắn đều mặc kệ.
Khăng khăng, hiện tại hắn chính là người phụ trách tiếp đãi đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông.
Nếu thật để cho Lý Phù Nam và Văn Trạch đánh nhau, hắn tất sẽ bị tông môn trách phạt, thế nên mặc dù không tình nguyện, song rốt cục đành phải đứng ra ngăn cản.
– Văn sư huynh, ở xa tới là khách, có thể nể mặt ta, tạm thời dừng tay?
Cười lạnh một tiếng, tròng mắt Văn Trạch nháy đều không nháy, không đáng nói:
– Ngươi lại tính là cái thá gì, cũng xứng khiến ta nể mặt?
Xuất thân Đạo Lăng Thiên Tông, lại là đệ tử Tử Dương Chân Nhân, dù ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, Văn Trạch cũng tính là nhân vật nổi danh, há sẽ để Mạc Vân Tô vào trong mắt.
Huống hồ, lần trước liền phát giác ra Mạc Vân Tô có ý khiêu khích, giờ lại mượn đề phát huy, chẳng hề nể mặt hắn chút nào.
Câu nói kia hệt như quật cho Mạc Vân Tô một bát tai ngay trước mặt tất cả mọi người.
Tức thì, mặt Mạc Vân Tô đỏ hồng như máu, tức đến độ nói không ra lời.
– Mạc sư đệ, không cần nhiều lời, để ta tới lĩnh giáo thủ đoạn Đạo Lăng Thiên Tông.
Bước ra trước một bước, Lý Phù Nam thản nhiên mở miệng nói.
Với tình hình này, lời lẽ đã không giải quyết được gì, động thủ mới là lựa chọn tốt nhất.
Huống hồ, mặc dù ném chuyện này sang một bên, Lý Phù Nam cũng muốn thử xem giữa mình và đám đệ tử thiên tông này, rốt cục có chênh lệch hay không.
Bước lên một bước, hàn ý đột nhiên theo đó lan tràn!
Hàn ý cửu trọng sơn, nhất bộ nhất trọng thiên!
Mỗi bước ra một bước, đồng nghĩa với Lý Phù Nam đã bắt đầu động thủ.
Chỉ nháy mắt, chúng đệ tử xung quanh hai người lập tức thối lui, nhường ra một phiến đất trống.
Hai người này không động thủ thì thôi, một khi thật giao thủ, đệ tử bình thường đệ há có gan dừng ở bên cạnh xem náo nhiệt.
Khi Bạch Nhạc và Hà Tương Tư chạy tới, vừa khéo là lúc Văn Trạch đuổi đi Mạc Vân Tô, chuẩn bị động thủ với Lý Phù Nam.
Đứng trong đám đông nhìn vào Văn Trạch, Bạch Nhạc lập tức không khỏi há hốc mồm.
Trước chỉ nghe nói người Hàn Sơn đến.
Lại không biết người Đạo Lăng Thiên Tông cũng tới.
Mặc dù đã cách một năm không gặp, Bạch Nhạc vẫn liếc mắt liền nhận ra Văn Trạch, gia hỏa lớn lối như thế, trừ Đạo Lăng Thiên Tông há còn nơi nào khác.
Hơn nữa, gia hỏa này nói câu kia, điều hối hận nhất chính là, một năm trước không ngay từ đầu liền đánh mình một trận, đây là cái quỷ gì?
Nghe thế, nét mặt Bạch Nhạc bất giác tối sầm lại!
Gia hỏa đáng ghét này, đáng đời không có bằng hữu!
Chương 340: Quá ngưu bức
– Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, làm sao có thể nói đánh liền đánh.
Tiểu Nhạc, ngươi có cách gì ngăn cản bọn hắn không?
Hà Tương Tư lại không chú ý đến sắc mặt Bạch Nhạc, thấy chiến cuộc đã ở ngay trước mắt, không khỏi có chút lo lắng dò hỏi.
– Đánh thì đánh thôi, tốt nhất hai người bọn hắn đánh tới đồng quy vu tận mới tốt.
Lườm một cái, Bạch Nhạc bực bội nói.
– Nói nhảm gì đấy, Thất Tinh Tháp sắp mở ra, lần này người Huyết Ảnh Ma Tông quá nửa cũng sẽ can dự vào, bọn hắn mà thật đánh tới lưỡng bại câu thương, chẳng phải tiện nghi Huyết Ảnh Ma Tông.
Trừng nhìn Bạch Nhạc, Hà Tương Tư tức giận mắng.
Tựa hồ ý thức được cái gì, Hà Tương Tư nhìn chằm chằm Bạch Nhạc hỏi:
– Tiểu Nhạc, có phải ngươi có cách gì không?
– . . .
Ta nào có cách gì!
Chớp chớp tròng mắt, Bạch Nhạc thề thốt phủ nhận:
– Một bên là Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu, một bên là thiên kiêu Đạo Lăng Thiên Tông, ta chỉ là tiểu nhân vật, làm sao ngăn cản được bọn hắn.
– Nói lời thật!
– . . .
– Tiểu Nhạc, chuyện này liên quan đến đại cục Thanh Châu, ngươi đừng hồ nháo được không.
Thấy bộ dạng nghiêm túc đó của Hà Tương Tư, trong lòng Bạch Nhạc bất giác mềm nhũn, quả nhiên tên trời đánh Mạc Vân Tô kia nói đúng, vị Hà sư tỷ này, quả nhiên hảo tâm tràn lan.
– Được, được, ta đi là được chứ gì!
Dứt lời, bước chân Bạch Nhạc đột nhiên khẽ động, cả người xung thiên mà lên, nháy mắt liền đã xuất hiện trong tầm nhìn chúng nhân.
…
– Họ Văn, ngươi định đánh ai?
Nháy mắt khi vừa xung thiên mà lên, tiếng kêu gợi đòn kia cũng theo đó vang lên, thoáng chốc liền hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.
Dù là Lý Phù Nam đều không khỏi đột nhiên hơi ngớ, nhất thời không rõ đã xảy ra chuyện gì.
– Bạch Nhạc?
– Là Bạch Nhạc, hắn muốn làm gì?
Hiện tại có thể nói Bạch Nhạc đã không phải vô danh tiểu tốt, đưa mắt khắp toàn Thất Tinh Tông, thậm chí là toàn bộ Thanh Châu, sợ rằng ít nhiều cũng được tính là danh nhân, bên này vừa nhảy lên, lập tức liền bị người nhận ra.
Cũng đúng, hiện nay Bạch Nhạc tính là thanh danh vang dội, nhưng vậy cũng đâu đến mức phách lối tới tận trên đầu đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông?
Huống hồ còn là ra mặt giúp Lý Phù Nam!
Lý Phù Nam, đó là người thế nào, được xưng Thanh Châu đệ nhất thiên kiêu, trước nay luôn là hắn ra mặt giúp người khác, làm gì tới lượt người khác nhúng tay lung tung.
– Quả nhiên là gia hỏa này!
Ánh mắt liếc đến trên thân Bạch Nhạc, Văn Trạch nhịn không được lườm một cái.
Trước đó lúc nghe Mạc Vân Tô nói chuyện, hắn sớm đã đoán được người kia tất là Bạch Nhạc, giờ thì hay rồi, nhiều ngày như vậy không lộ diện, vừa lộ diện liền chống đối mình, đây là muốn thế nào?
Chỉ chớp mắt, Bạch Nhạc đã nhảy đến chính giữa Lý Phù Nam và Văn Trạch.
– Ta muốn đánh ai thì liên quan gì tới ngươi?
Nghiêng đầu liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái, Văn Trạch mở miệng, không đáng nói.
– Ngươi tưởng ta không nghe được ngươi nói chuyện chắc? Tới tới tới, cho ngươi cơ hội, xem xem là ai đánh ai.
Cổ tay khẽ đảo, Bạch Nhạc cũng đặt tay lên chuôi kiếm, nghiến răng nghiến lợi trừng nhìn Văn Trạch nói.
– Ngươi nghĩ ta không dám?
Hai luồng kiếm ý va chạm giữa không trung, giờ này khắc này, phảng phất như Lý Phù Nam lại trở thành người qua đường không mấy liên quan.
Khiến đám đông kinh hãi hơn là, lúc này, dù phải đối mặt thiên kiêu Đạo Lăng Thiên Tông như Văn Trạch, khí thế lộ ra trên thân Bạch Nhạc vẫn không hề rơi xuống hạ phong.
Người ngoài có lẽ còn cảm nhận không quá rõ ràng, nhưng thân ở hiện trường, Lý Phù Nam lại rõ ràng cảm nhận được một tia áp lực nhàn nhạt.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được, cái tên Bạch Nhạc trước đây chưa từng được hắn để vào trong mắt kia, lúc này tựa hồ cũng có tư cách giao thủ với hắn.
Chỉ là nhất thời, hắn còn chưa thể làm rõ tình hình, thế nên không tùy tiện xen lời, nhưng hàn ý quanh thân lại vẫn chưa tán đi.
Bỗng chốc, khí thế ba người đây đó giằng co, ẩn ẩn hình thành thế chân vạc.
Cảnh đó, chúng nhân nhìn vào trong mắt, không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh.
Mắt thấy đi lên khuyên can, lại tựa hồ có dấu hiệu bạo phát đánh nhau, Hà Tương Tư không khỏi càng thêm đau đầu, nếu sớm biết Bạch Nhạc ngăn cản kiểu này, nàng tuyệt đối sẽ không để Bạch Nhạc nhảy đi ra.
Miệng nói có cách giải quyết, chẳng lẽ cuốn vào trong đó, cùng lúc đánh một trận chính là cách giải quyết?
Ý niệm đảo qua trong đầu, Hà Tương Tư nhìn hết nổi, lúc này cũng nhảy ra nói:
– Đệ tử Thất Tinh Tông Hà Tương Tư, gặp qua Lý sư huynh, Văn sư huynh.
– Hà tiên tử!
Hà Tương Tư đứng ra, nhất thời lần nữa dẫn lên náo loạn.
Vừa nãy chỉ là chuyện riêng giữa Lý Phù Nam và Văn Trạch, giờ thì hay rồi, càng lúc càng nhiều người đứng ra, cục diện càng lúc càng thêm phần phức tạp.
– Văn sư huynh, Thất Tinh Tháp sắp mở ra, giờ lại vì chút chuyện nhỏ mà phát sinh tranh chấp, đối với ai đều không có lợi, ngược lại sẽ tiện nghi đám tặc tử Huyết Ảnh Ma Tông, còn mong Văn sư huynh nghĩ lại.
Đứng ở bên cạnh Bạch Nhạc, Hà Tương Tư nhẹ giọng mở miệng nói.
– Đây là ai?
Lông mày nhướng lên, Văn Trạch bất mãn liếc mắt nhìn qua, lạnh lùng hỏi.
– Hà Tương Tư, ngươi làm gì đấy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Con Ta Nhanh Liều Cho Cha [Dịch] Con Ta Nhanh Liều Cho Cha](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Con-Ta-Nhanh-Lieu-Cho-Cha-Audio-Truyen.jpg)





