- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 32 : Ẩn hoạn và … Thất Tinh Tháp (2) (c311-c320)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 32 : Ẩn hoạn và … Thất Tinh Tháp (2) (c311-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Ẩn hoạn và … Thất Tinh Tháp (2)
Những thứ như vậy, đừng nói Linh Tê Kiếm Tông, dù đổi thành Hàn Sơn, thậm chí Thất Tinh Tông cũng chưa hẳn đã có thể cho hắn.
– Bạch huynh đệ, ngươi có từng nghĩ tới. . .
Bái nhập Thất Tinh Tông!
Dương Bằng tuy thực lực chẳng ra làm sao, nhưng ánh mắt lại cực cao, mặc dù không biết Bạch Nhạc tu luyện ma công, song hắn cũng nhìn ra, Bạch Nhạc muốn thực sự tiến thêm một bước, đuổi theo bước chân loại thiên tài như Lý Phù Nam thì nhất định phải đổi lấy công pháp tu hành càng tốt.
Đưa mắt khắp toàn Thanh Châu, có thể cho hắn loại công pháp như thế, chỉ có Thất Tinh Tông.
Hơn nữa, Dương Bằng đích xác có năng lực giúp Bạch Nhạc bái nhập Thất Tinh Tông.
Lúc trước, Mộng Thiên Thu từng nói qua để Bạch Nhạc bái nhập môn hạ, chỉ là bị Bạch Nhạc cự tuyệt, giờ Dương Bằng lần nữa nhắc tới chuyện này, Bạch Nhạc thoáng do dự một phen, sau cùng lại vẫn cự tuyệt.
– Đa tạ Dương huynh, chỉ là tiểu đệ nhận được đại ân của tông môn, không tiện đổi sang môn phái khác.
Mặc dù sớm đã đoán được, nhưng nghe thấy đáp án này, Dương Bằng vẫn không khỏi hơi có chút thất vọng.
– Ai, ta thật muốn dẫn tiến ngươi cho lão đầu tử nhà ta! Ngươi còn nhớ Thu Hoằng Kiếm không, trước đây lão đầu tử nhà ta từng nói, lúc nào ta có thể khiến Thu Hoằng Kiếm có linh tính, liền cho phép ta theo hắn học kiếm.
Nhún nhún vai, Dương Bằng mở miệng nói:
– Thiên phú kiếm đạo của ngươi, ngay cả đám gọi là thiên tài trong tông môn cũng không bằng được, nếu ngươi bằng lòng bái nhập bản tông, ta có thể đi về van cầu lão đầu tử, thu ngươi làm môn hạ, đáng tiếc, đáng tiếc!
Nghe được lời này của Dương Bằng, Bạch Nhạc còn chưa có phản ứng, mắt Tiếu Vượng đã sáng rực lên!
Tinh Hà lão tổ a!
Có thể nói đó là đệ nhất nhân trong toàn bộ Thanh Châu, dù đưa mắt khắp thiên hạ cũng là nhân vật đỉnh cấp nhất.
Nếu có thể bái nhập môn hạ cao nhân như thế, đó là cơ duyên cỡ nào.
Khắc này, Tiếu Vượng quả thực hận không thể đáp ứng thay cho Bạch Nhạc.
Dù là Bạch Nhạc, khắc này cũng không khỏi có chút động tâm.
Nhưng ý niệm này vừa chớp qua trong đầu liền bị Bạch Nhạc cường hành đè xuống.
Truyền thừa của Tinh Hà lão tổ cố nhiên rất tốt, nhưng nếu thật đi lại quá gần với nhân vật như thế, Bạch Nhạc không dám chắc đối phương sẽ không phát hiện ra manh mối gì từ trên người mình.
Một khi Thông Thiên Ma Công bại lộ, vậy thì không phải là bái nhập môn hạ Tinh Hà lão tổ, mà là tự chui đầu vào chỗ chết.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc cố chấp nói:
– Đa tạ ý tốt của Dương huynh, là ta không có duyên phận đó.
Cầm ra sát thủ giản là lão đầu tử nhà mình rồi mà Bạch Nhạc vẫn chẳng hề bị lay động, Dương Bằng không khỏi há hốc mồm.
Nhưng mà, trong lòng lại cũng có chút bội phục.
Trên đời này người biết nói lời hay thì nhiều lắm, nhưng mấy ai có thể đối mặt mê hoặc mà vẫn không quên sơ tâm?
Trầm ngâm một lát, Dương Bằng đột nhiên mở miệng nói tiếp:
– Bạch huynh, ngươi không muốn bái nhập Thất Tinh Tông cũng được! Chỉ là không biết, ngươi có dám xông Thất Tinh Tháp không?
– Thất Tinh Tháp? Đó là cái gì?
Bạch Nhạc hơi ngớ, nghi hoặc hỏi lại.
– Là địa điểm thí luyện do tổ sư đời thứ nhất Thất Tinh Tông lưu lại, tổ sư từng nói, Thất Tinh Tháp này không chỉ mỗi đệ tử Thất Tinh Tông có thể xông, phàm là đệ tử huyền môn có thể thử xông một lần!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Dương Bằng kiên trì giải thích:
– Tưởng muốn xông qua Thất Tinh Tháp, không hỏi tu vi, chỉ hỏi thiên phú! Đệ tử bản tông xông qua Thất Tinh Tháp có thể trực tiếp tấn chức chân truyền, người ngoài xông qua, lập tức trở thành khách khanh của bản tông!
– Nghe đồn, tổ sư lưu lại đại đạo truyền thừa trong Thất Tinh Tháp, chỉ người có duyên mới giành được! Ngày xưa Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông cũng từng xông qua, đáng tiếc vô duyên với bản tông, không được đến truyền thừa. . .
…
– Xông như thế nào?
Trong mắt chớp qua tinh mang, Bạch Nhạc nhịn không được mở miệng hỏi.
– Đừng vội, nghe ta từ từ giải thích.
Khoát tay, Dương Bằng từ tốn nói:
– Thất Tinh Tháp tuy tốt, nhưng đối với người ngoài mà nói, lại có một chỗ không tốt, đó là, bản tông sẽ không chịu trách nhiệm với an toàn của người ngoài trong Thất Tinh Tháp.
Nhắc tới điểm này, Bạch Nhạc mới chợt nhớ ra, vừa nãy Dương Bằng hỏi hắn có dám xông hay không.
Không đợi Bạch Nhạc đặt vấn đề, Dương Bằng đã tiếp tục giải thích:
– Đối với đệ tử bản tông mà nói, Thất Tinh Tháp không có gì quá mức nguy hiểm, một khi gặp phải nguy cơ, đệ tử bản tông liền sẽ phát động lệnh bài, trực tiếp tống ra Thất Tinh Tháp.
Nói đến đây, tiếp sau liền không cần giải thích, nếu không có lệnh bài đệ tử Thất Tinh Tông, người tiến vào trong tháp tự nhiên phải chính mình đối mặt với nguy hiểm.
Nhìn vào Bạch Nhạc, sắc mặt Dương Bằng thoáng ngưng trọng mấy phần:
– Bạch huynh đệ, ta cũng không giấu ngươi, cách mỗi ba năm Thất Tinh Tháp của bản tông sẽ mở ra một lần, mỗi lần đều có không ít người ngoài tông cùng lúc xông tháp. . .
Những người ngoài tông này, mỗi lần đều có chí ít ba thành chết trong Thất Tinh Tháp!
– . . .
Câu này vừa ra, dù là Bạch Nhạc đều không khỏi trong lòng đột nhiên hơi nhảy.
Chương 312: Chênh lệch khiến người tuyệt vọng
Ba thành tỉ lệ tử vong, con số này vô cùng khủng bố.
Chỉ là, ngẫm kỹ lại, Bạch Nhạc liền cũng thoải mái.
Nơi như Thất Tinh Tháp, sợ rằng Thất Tinh Tông căn bản không muốn người ngoài đi xông, điều kiện hà khắc chính là vì hấp dẫn người ngoài bái nhập Thất Tinh Tông, rốt cuộc, chỉ cần trở thành đệ tử Thất Tinh Tông, ngay lập tức liền sẽ được đến cơ hội an toàn đi xông Thất Tinh Tháp.
– Dương huynh, trong Thất Tinh Tháp kia, rốt cuộc có khảo nghiệm gì?
Bạch Nhạc nhịn không được lần nữa hỏi.
– Không biết!
Nhún nhún vai, Dương Bằng thản nhiên đáp.
– Không biết?
Nghe được hồi đáp này, chẳng những Bạch Nhạc, ngay cả Tiếu Vượng và Đàm Y Viên đều không khỏi kinh ngạc.
Người ngoài không biết thì cũng thôi, nhưng nếu nói truyền nhân Tinh Hà lão tổ là Dương Bằng mà cũng không biết, vậy không khỏi quá mức khoa trương.
– Đừng nhìn ta như thế làm gì.
Nhún nhún vai, Dương Bằng giải thích:
– Lão đầu tử nhà ta nói, khảo nghiệm trong Thất Tinh Tháp đều được phát động một cách ngẫu nhiên, biết càng nhiều, khả năng đi qua lại càng thấp.
– Hơn nữa, tuy Thất Tinh Tháp không giới hạn tu vi, nhưng qua nhiều năm vậy rồi, lại đã dần dần mò ra được một ít quy luật! Thích hợp nhất để xông Thất Tinh Tháp chính là Linh Phủ Cảnh, bản thân ta cũng chưa đi xông.
Quệt môi, Dương Bằng bất mãn nói:
– Lão đầu tử nhà ta nói, mỗi người đều chỉ có một lần cơ hội xông Thất Tinh Tháp, ta cũng không ngoại lệ.
Mặc dù Dương Bằng nói rất tùy ý, nhưng dù là ai đều có thể nghe ra được cơ hội xông Thất Tinh Tháp trân quý cỡ nào! Với thân phận như Dương Bằng đều chỉ có một lần cơ hội, vậy càng không cần nói người khác.
– Khi nào Thất Tinh Tháp mở ra?
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
– Còn có ba tháng.
Gật đầu, Dương Bằng thuận miệng đáp:
– Nếu muốn xông liền sớm tính toán, ta cũng tiện báo danh giúp ngươi.
Quy tắc Thất Tinh Tháp, phàm là người trong huyền môn đều có thể xông một lần, nhìn như rộng thoáng, nhưng trên thực tế, người trong huyền môn ở đây là chỉ nhất định phải có tông môn, chứ không phải loại tán tu không môn không phái.
Hơn nữa, yêu cầu xuất thân tông môn thấp nhất cũng phải là tông môn cấp Huyền.
Điều này nhìn như không công bằng đối với tán tu, nhưng trên thực tế, đối với Thất Tinh Tông mà nói, đây không nghi ngờ là phương thức sàng tuyển tốt nhất! Rốt cuộc, ước thúc rộng thoáng liền đồng nghĩa với người đông hỗn tạp, rất khó phân chia thân phận, cũng khó mà phân rõ có dụng tâm khác hay không.
Nhưng nếu là đệ tử có tông môn, vậy liền đơn giản, bởi vì bất kỳ một tông môn cấp Huyền nào khi thu nhận đệ tử, tất đều trải qua sàng tuyển nghiêm ngặt, không nghi ngờ đã giúp Thất Tinh Tông bớt đi một đạo trình tự phức tạp rắc rối.
– Dương huynh, ta có thể thử không?
Bạch Nhạc còn chưa trả lời, Đàm Y Viên đã trước một bước xen miệng hỏi.
– Đương nhiên!
Gật đầu, Dương Bằng tùy ý đáp:
– Chuyện này ở Hàn Sơn thật ra cũng không tính bí mật, Lý huynh, ài, cũng chính là vị đại sư huynh Hàn Sơn các ngươi, Lý Phù Nam, lần này hắn cũng sẽ xông Thất Tinh Tháp.
Nhắc đến cái tên Lý Phù Nam, sắc mặt Tiếu Vượng và Đàm Y Viên bất giác nghiêm nghị mấy phần.
Đối với đệ tử Hàn Sơn mà nói, uy tín của Lý Phù Nam thực sự rất cao, dù là sau lưng, song vẫn không người dám có nửa điểm bất kính đối với Lý Phù Nam.
– Từng có bao nhiêu người thành công xông qua Thất Tinh Tháp?
Bạch Nhạc hiếu kỳ hỏi.
Miễn cưỡng vươn ra ba đầu ngón tay, Dương Bằng lắc lắc một cái rồi buông xuống.
– Ba người? Mỗi lần xông Thất Tinh Tháp, đoán chừng người tham gia chí ít phải hơn trăm người, lại chỉ ba người có thể thành công, xác xuất quả nhiên cực thấp.
Gật đầu, Bạch Nhạc trầm ngâm nói.
– Trăm người? Mỗi lần Thất Tinh Tháp mở ra, số người tham dự chí ít cũng phải mấy trăm!
Dương Bằng không đáng nói.
Quăng ra câu nói này đã khiến Bạch Nhạc mí mắt hơi nhảy, nhưng lời tiếp sau đó lại càng khiến Bạch Nhạc và bọn Tiếu Vượng trợn mắt há hốc mồm.
– Còn nữa!
Quệt môi, Dương Bằng nhẹ nhàng nói:
– Ta nghĩ ngươi hiểu sai rồi, ý ta là, từ khi có Thất Tinh Tháp đến nay, hơn ngàn năm qua, tổng cộng chỉ có ba người thành công xông qua!
– . . .
Nháy mắt, toàn trường chết lặng!
Hơn ngàn năm, Thất Tinh Tông lớn như vậy, không, thậm chí phải nói là cả cái Thanh Châu lớn như vậy, đản sinh ra không biết bao nhiêu nhân vật thiên tài, nhưng tổng cộng tính ra, lại chỉ có ba người xông qua thành công, thế này có phải biến thái quá rồi không?
– Không đúng!
Đột nhiên ý thức được điều gì, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói:
– Vừa nãy ngươi nói, trước kia Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông từng xông qua Thất Tinh Tháp. . .
Câu nói này, nhất thời khiến bọn Tiếu Vượng ý thức được khác thường.
Thất Tinh Tông chẳng qua chỉ là tông môn cấp Địa, tông môn Thanh Châu khác càng chỉ có cấp Huyền, dưới tình huống như vậy, nếu nói trong ngàn năm chỉ có ba người thành công xông qua, vậy còn miễn cưỡng có thể chấp nhận.
Nhưng nếu ngay cả người Đạo Lăng Thiên Tông cũng đi xông, ý nghĩa trong đó liền hoàn toàn khác biệt.
Chương 313: Ta hâm mộ ngươi?
Lắc đầu, Dương Bằng cười khổ nói:
– Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông không đáng đi xông, thỉnh thoảng mới có người thân phận tôn quý như Đạo Lăng Thánh Nữ tham gia, vậy cũng là phá lệ mở ra Thất Tinh Tháp, không tỷ thí với người ngoài, hơn nữa, kết quả đều được bảo mật! Ta biết Đạo Lăng Thánh Nữ từng thành công xông qua, là bởi lần đó lão đầu tử nhà ta tự thân ra tay, bóc mở Thất Tinh Tháp cho Đạo Lăng Thánh Nữ.
– . . .
Đạo Lăng thiên hạ!
Gần gần chỉ bằng chút chuyện nhỏ này liền có thể khiến người cảm nhận được sự bá đạo cao cao tại thượng của Đạo Lăng Thiên Tông.
Cảm thán một tiếng, Dương Bằng tiếp tục nói:
– Thiên Tông tự có ngạo khí của Thiên Tông, sẽ không hạ mình đi xuống tháp làm gì, còn về Đạo Lăng Thánh Nữ muốn xông. . .
Chẳng qua chỉ là hiếu kỳ mà thôi! Hơn nữa, lúc xông Thất Tinh Tháp, vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia cũng chỉ mới chín tuổi mà thôi.
– . . .
Câu này bất giác mang đến cho chúng nhân cảm giác đè nén hít thở không thông!
Đạo Lăng thiên hạ!
Tông môn trên thế gian này quả nhiên phân thành hai đẳng cấp, Đạo Lăng Thiên Tông và tất cả các tông môn còn lại?
Đây đúng là chênh lệch khiến người tuyệt vọng!
…
– Ngươi gặp qua vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia?
Tiếu Vượng đột nhiên mở miệng hỏi.
Đổi thành người khác, tự nhiên không khả năng có cơ hội gặp được, nhưng nếu là trước đây Tinh Hà lão tổ từng tự tay mở ra Thất Tinh Tháp, như vậy Dương Bằng liền có thể từng gặp qua, tính toán thời gian! Vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia tới xông tháp chừng khoảng mười năm trước, mà giờ Dương Bằng đã gần ba mươi tuổi, đương thời hẳn chỉ là thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi mới đúng.
Nhắc tới Đạo Lăng Thánh Nữ, Dương Bằng không nhịn được cười khổ.
– Tính là gặp qua.
– Sao lại tính là gặp qua?
Đàm Y Viên cũng không nhịn được tâm tư bát quái, hiếu kỳ hỏi.
– Bởi vì ta đến cả lại gần nàng đều không làm được, từ xa xa liền bị vung tay áo trực tiếp quất bay.
Nhắc tới chuyện này, dù đã cách nhiều năm, Dương Bằng vẫn không khỏi có chút lúng túng, cũng may mấy năm gần đây, da mặt hắn sớm dày đến đao thương bất nhập.
– Ngươi bị một tiểu cô nương chín tuổi vung tay áo quất bay?
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm Dương Bằng hỏi.
– Có gì lạ đâu? Đây chính là Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân! Dù khi đó chỉ mới chín tuổi, nhưng cũng đã bước vào Linh Phủ Cảnh, đương thời ta còn chưa bước vào Linh Phủ.
Dương Bằng không đáng nói:
– Ngươi tưởng ai cũng có cơ hội được Đạo Lăng Thánh Nữ quất bay?
Vừa này nói ra, nghe vào tai cứ có cảm giác dương dương đắc ý, phảng phất như bị Đạo Lăng Thánh Nữ quất bay là một chuyện gì đó rất đáng để khoe khoang.
– . . .
Nhìn bản mặt vô sỉ của Dương Bằng, vô luận Tiếu Vượng hay Đàm Y Viên đều nghẹn họng, hết lời để nói.
Nhưng mà, thật tử tế ngẫm lại, lời này đúng thật không cách nào phản bác! Thẳng cho đến nay, tiểu cô nương xưa kia sớm đã trở thành Đạo Lăng Thánh Nữ cao cao tại thượng, ngay cả gặp mặt sợ rằng đều khó được, càng đừng nói bị quất bay.
– Không, ý ta là. . .
Rốt cục ngươi đã làm chuyện gì trời giận người oán, mới khiến một cô nương chín tuổi không nhịn được đánh ngươi?
Hiển nhiên mô thức tư duy của Bạch Nhạc không cùng một chiều không gian với đám người ở đây, nghiêng đầu liếc nhìn Dương Bằng một cái, lành lạnh trào phúng nói.
– . . .
Tức thì, nụ cười dương dương đắc ý trên mặt Dương Bằng chợt cứng lại.
Hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận, đương sơ tưởng đối phương chỉ là tiểu cô nương, muốn ôm lấy chơi đùa, ai ngờ lại bị đánh.
– Phốc!
Dù là Đàm Y Viên, nghe nói thế cũng nhịn không được cười ra tiếng, Tiếu Vượng càng không cần phải nói, cười đến không ngừng đấm ngực giậm chân, hận không thể bò luôn xuống đất.
– Các ngươi đây là đang đố kị ta có cơ hội tiếp xúc với Đạo Lăng Thánh Nữ.
Giận trừng ba người, Dương Bằng nghiến răng nghiến lợi mắng.
– Cơ hội tiếp xúc với một tiểu cô nương chín tuổi? Còn bị vung tay áo quất bay, ha ha ha, Dương huynh, cơ hội này ta không hâm mộ đâu.
Cười đến đau cả bụng, Tiếu Vượng ôm bụng nói.
– Ta hâm mộ ngươi?
Thần sắc khinh thường nhìn Dương Bằng, Bạch Nhạc không đáng nói:
– Hâm mộ quái tử thủ như ngươi, cái tên đến cả tiểu cô nương chín tuổi đều không tha? Ta không phải loại người biến thái như ngươi đâu.
Ngươi chờ đấy, quay đầu có cơ hội, ta ôm lấy Đạo Lăng Thánh Nữ cho ngươi xem.
– Phốc!
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Tiếu Vượng càng là trực tiếp cười phún.
– Dương huynh, xin lỗi! Ta tưởng ngươi đã trang bức lắm rồi, không ngờ, là ta trách oan ngươi, so với bản lĩnh chém gió của Bạch huynh đệ, ngươi còn cách xa vạn dặm!
Nhìn ba người cười thành một đoàn, Bạch Nhạc khinh thường xoay người sang chỗ khác, chỉ là khoảnh khắc quay đi này, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một tia dị dạng, lại không có bất kỳ người nào thấy được.
Đối với bọn hắn mà nói, Vân Mộng Chân là Đạo Lăng Thánh Nữ cao cao tại thượng, tựa hồ càng giống như một phù hiệu thần thánh nào đó!
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, đấy rõ ràng là người sống sờ sờ, là nữ nhân trong lòng hắn.
… …
Nếu đã quyết định muốn đi xông Thất Tinh Tháp, rất nhanh chúng nhân liền bắt tay vào chuẩn bị.
Chương 314: Ta hâm mộ ngươi? (2)
Thân phận Bạch Nhạc tương đối đặc thù, Linh Tê Kiếm Tông rốt cuộc không phải tông môn Thanh Châu, Dương Bằng tự thân phản hồi Thất Tinh Tông, đi báo danh giúp hắn.
Tiếu Vượng và Đàm Y Viên cũng phải chạy về Hàn Sơn, thông qua Hàn Sơn để tới Thất Tinh Tông báo danh tham dự.
Thân là đệ tử Hàn Sơn, phiền phức theo đó cũng tới, không phải bản thân bọn hắn nói muốn tham gia liền có thể tham gia.
Ba người vừa rời đi, Bạch phủ lần nữa an tĩnh lại.
Trừ Bạch Thanh Nhã thỉnh thoảng đến thăm ra, ngày ngày bồi cùng Bạch Nhạc chỉ có mỗi mình Tô Nhan.
– Công tử, ngươi thật muốn đi xông Thất Tinh Tháp?
Do dự mãi, cuối cùng Tô Nhan vẫn nhịn không được hỏi.
– Ừ!
Gật đầu, Bạch Nhạc bình tĩnh đáp:
– Ta thích cuộc sống chính đạo, cũng thích những người bạn thế này. . .
Vậy nên, nếu ngươi cho rằng ta sẽ từ bỏ cuộc sống như thế để về với ma đạo, sợ rằng tính sai rồi.
– Nếu giờ ngươi muốn rời đi. . .
Ta không ngăn cản ngươi.
Mấy ngày nay ở chung, giữa Bạch Nhạc và Tô Nhan tính là tương đối tín nhiệm, với tình hình lúc này, dù Tô Nhan muốn rời đi, Bạch Nhạc cũng sẽ không nảy sinh ý niệm giết người diệt khẩu.
Nhìn vào Bạch Nhạc, khắc này, Tô Nhan cũng hiểu, đấy không phải nói dối gạt người.
Thoáng chốc, trong đầu nàng quả thực động tâm rời đi, chỉ là vừa nghĩ lại, ý niệm này liền bị đè xuống.
– Công tử lo thừa, vô luận công tử là ma tu hay đệ tử huyền môn, Tô Nhan đều nguyện ý đi theo bên người, đến chết không hối hận.
Nhìn Tô Nhan một cái thật sâu, phảng phất như muốn đáng giá xem phen lời này của nàng có mấy phần đáng tin.
Trầm mặc khoảnh khắc, sau cùng Bạch Nhạc vẫn không nói gì, an tĩnh cầm sách lên, tự nhiên nhẩm đọc như ngày thường.
… …
– Thất Tinh Tháp ư?
Khóe miệng nhếch lên ý cười lạnh lùng, Ngô Tuyết Tùng nhẹ giọng lẩm bẩm.
Ở Thanh Châu nhiều năm vậy rồi, trên thực tế, Ngô Tuyết Tùng đã không chỉ trải qua một lần Thất Tinh Tháp bóc mở, nhưng lần này lại hoàn toàn khác với trước kia.
Dù còn chưa bóc mở, song Ngô Tuyết Tùng đã có thể dự đoán ra được, lần này trong đám người xông Thất Tinh Tháp tất sẽ tuôn hiện ra rất nhiều nhân vật thiên tài.
Quan trọng hơn là, Huyết Ảnh Ma Tông tuyệt sẽ không dễ dàng tiếp tục ẩn mình như hiện tại.
Huyết Ảnh Ma Quân và Tinh Hà lão tổ đạt thành ăn ý, cho phép Huyết Ảnh Ma Tông trùng kiến sơn môn, như vậy bằng với Huyết Ảnh Ma Tông cũng tính là tông môn Thanh Châu.
Có chút chuyện, sợ rằng không phải đơn giản dùng chính ma phân chia liền có thể giải quyết.
Cái gọi là quy củ, ở trước mặt quyền đầu, hết thảy đều trở nên vô lực.
Hơn nữa, chuyện đã qua đi lâu vậy rồi, Đạo Lăng Thiên Tông cao cao tại thượng kia thật sẽ dễ dàng buông tay, vứt bỏ khống chế đối với Thanh Châu?
Dù hiện tại Đạo Lăng Thiên Tông đã bị đánh nát thần thoại bất bại, thực lực giảm mạnh.
Nhưng Đạo Lăng Thiên Tông vẫn cứ là Đạo Lăng Thiên Tông, trừ vị Thông Thiên Ma Quân bây giờ đang không biết sinh tử kia ra, lại có ai dám chính diện khiêu hấn uy nghiêm của Đạo Lăng Thiên Tông?
Tưởng muốn đặt dấu chấm hết cho thần thoại Đạo Lăng thiên hạ, còn lâu mới đơn giản như vậy.
Ngô Tuyết Tùng có cảm giác, lần này Thất Tinh Tháp bóc mở, ảnh hưởng sợ rằng sẽ vượt xa tưởng tượng của tất cả mọi người bây giờ.
…
Thời gian khoái tốc trôi đi, chớp mắt đã qua hơn hai tháng.
Hiện tại cách thời điểm Thất Tinh Tháp mở ra chỉ còn nửa tháng, thu được tin tức từ Dương Bằng, Bạch Nhạc liền trực tiếp bước đến Thất Tinh Tông.
Vì phòng ngoài ý, lần này Bạch Nhạc không mang Tô Nhan đồng hành, rốt cuộc ở cái nơi như Thất Tinh Tông, ma nữ Tô Nhan thực sự quá chói mắt, rất nhiều chuyện trong đó không tiện để giải thích.
Phiền toái kiểu này, tự nhiên tránh được thì cứ tránh.
Huống hồ, Bạch Nhạc không ở đây, cũng cần có người bảo vệ cho Bạch Thanh Nhã, như vậy hắn mới có thể yên tâm, hiển nhiên Tô Nhan là lựa chọn thích hợp nhất.
Cô phong năm ngàn thước, cao vút nhập mây, dù đã không phải lần đầu tiên chứng kiến, nhưng đến khi thật đi tới chỗ này, Bạch Nhạc vẫn không khỏi chấn động.
Tuy lần này được Dương Bằng thỉnh mời đến, theo lý cần phải trước đi tìm Dương Bằng để triệt để giải quyết chuyện báo danh xông Thất Tinh Tháp.
Nhưng sau khi bước vào Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc vẫn chọn đi trước một bước bái phỏng Mộng Thiên Thu.
Nếu không có Mộng Thiên Thu vô tư truyền thụ Thiên Cơ Biến, làm sao Bạch Nhạc có cơ hội đánh chết Phá Nam Phi, báo thù cho phụ mẫu.
Tuy không danh phận sư đồ, song Bạch Nhạc vẫn làm đủ lễ số, tuân thủ theo quy củ đệ tử, báo tên chờ triệu kiến.
Cũng may thời gian qua thanh danh Bạch Nhạc dần trở nên vang dội, không còn là tên tiểu bối vô danh như trước, mặc dù phiền toái chút, song rất nhanh liền thông qua xét duyệt, được bố trí bước qua tinh vân lộ, tiến vào trong đại điện.
Lần này Bạch Nhạc không còn là đứa xui xẻo bị Chu Mộng Dương ném xuống, đương nhiên sẽ không phát động trận pháp, đợi chừng một nén hương ở tiền điện, lát sau liền như nguyện thấy được Mộng Thiên Thu.
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến Thiên Thu đại sư!
Vẫn là áo trắng, vẫn là ngữ điệu đó, như thể quay về lại thời điểm lần đầu tới gần cửa điện khi trước.
Ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Nhạc chậm rãi bước vào trong điện, Mộng Thiên Thu bất giác ngẩn ngơ.
Chương 315: Gặp lại Mộng Thiên Thu
– Một năm không thấy, ngươi có vẻ tinh thần lên rất nhiều.
Khẽ giơ tay chào, Mộng Thiên Thu mỉm cười nói.
– Vâng! Thiên Thu đại sư cũng trẻ trung lên nhiều.
Mỉm cười đứng dậy, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp.
– Ha ha, già rồi, còn trẻ trung gì nữa! Ta nghe Chu huynh nói, ngươi chém giết Phá Nam Phi, lão phu và Huyết Ảnh Ma Tông cũng có đại thù, tính ra, lần này là nợ ân tình ngươi mới đúng.
Khoát khoát tay, Mộng Thiên Thu cười nói.
– Phá Nam Phi là do Tô Nhan giết, vãn bối không dám kể công.
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.
– Không sao, đến cùng thế nào, Chu huynh đều đã nói với ta, ngươi không cần quá khiêm tốn.
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu thoáng ngừng lại, lát sau mới nói tiếp:
– Còn về Tô Nhan kia. . .
Ngươi thật tính ở chung với nàng?
– Không dám lừa dối tiền bối, tiểu tử còn chưa nghĩ thông.
Lắc đầu, Bạch Nhạc trầm giọng đáp:
– Chỉ là, dù không nói đến cảm tình, có thể sống sót được trong Huyết Ảnh Ma Tông, tiểu tử đích thực chịu ơn nàng rất nhiều! Ta biết chính ma không đội trời chung, nhưng mà. . .
Với ma tu cam nguyện cải tà quy chính như Tô Nhan, chẳng lẽ chúng ta thật không thể cho nàng cơ hội hối cải?
Nói đến đây, thần sắc Bạch Nhạc đã trịnh trọng lên nhiều, phảng phất như muốn mượn cơ hội lần này để đặt vấn đề lên mặt bàn.
Trầm ngâm chốc lát, Mộng Thiên Thu chậm rãi đáp:
– Vấn đề này, lão phu không cách nào trả lời được cho ngươi! Nhưng, lấy quy củ huyền môn hiện thời mà nói. . .
Không được!
– Chính tà không đội trời chung, trừ phi nàng nguyện ý tán đi một thân ma công, bằng không liền vĩnh viễn là ma tu, huyền môn ta không thể dung thứ! Đây không phải là điều hạng người như ngươi ta có thể thay đổi, mà là quy củ đã hình thành từ hơn ngàn năm qua, nó chưa hẳn nhất định đã đúng, song chí ít không phải một tên tiểu tử như ngươi có khả năng đánh vỡ.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu nghiêm mặt nói:
– Lão phu hiểu được tâm tình của ngươi, nhưng vẫn phải khuyên ngươi một câu, sớm ngày phủi sạch quan hệ với nàng, bằng không, đối với ngươi, đối với nàng, đều không phải chuyện tốt.
– . . .
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn không đáp lời, chỉ khẽ hướng về phía Mộng Thiên Thu khom lưng cúi đầu.
Kỳ thực Mộng Thiên Thu không biết, những lời này nhìn như Bạch Nhạc đang nói về Tô Nhan, nhưng thực ra đối tượng hắn thực sự muốn hỏi lại là chính bản thân hắn.
Huyền môn bây giờ, ngay cả một người như Tô Nhan đều không thể dung nhẫn, há có thể chứa chấp được truyền nhân Thông Thiên Ma Quân là hắn.
Từ thời khắc hắn quyết định tu luyện Thông Thiên Ma Công, đồng nghĩa với đã bước lên một con đường không có lối về.
– Được rồi, không nhắc đến chuyện này nữa! Ngươi đến đây … là vì Thất Tinh Tháp?
Khoát khoát tay, Mộng Thiên Thu cũng không tính bắt Bạch Nhạc phải đưa ra quyết định ngay bây giờ, rất tự nhiên liền nói sang chuyện khác.
– Vâng!
Thu lại tâm thần, Bạch Nhạc nghiêm túc hồi đáp.
– Chuyện bái nhập bản tông, ngươi thật không suy xét thử xem?
Dù sớm đã biết đáp án, song Mộng Thiên Thu vẫn không nhịn được hỏi thêm một lần.
Khom lưng cúi người, Bạch Nhạc kiên quyết lắc đầu:
– Đa tạ Thiên Thu đại sư ưu ái, nhưng ta thân là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, thực sự không cách nào đầu nhập môn hạ khác!
Thở dài một tiếng, Mộng Thiên Thu không nhịn được cảm khái:
– Linh Tê Kiếm Tông sao mà may mắn!
– Thôi, là lão phu cố chấp.
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói:
– Khảo nghiệm Thất Tinh Tháp, không hỏi tu vi, chỉ hỏi ngộ tính thiên phú! Tu vi càng mạnh, cường độ công kích gặp phải trong đó lại càng lớn, cho nên về lý thuyết mà nói, với tất cả người xông tháp, khảo nghiệm gặp phải đều công bằng.
– Tình hình cụ thể thế nào, lão phu không tiện nhiều lời, ngươi chỉ cần nhớ kỹ một câu!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu nghiêm túc nói:
– Không cần để ý rốt cục có thể xông đến bước nào, cứ tận hết khả năng lợi dụng cơ hội lần này để đề thăng chính mình, đấy mới là mấu chốt nhất.
– Đa tạ Thiên Thu đại sư dạy bảo!
Khom người vái dài, Bạch Nhạc nghiêm túc cảm tạ.
Lấy lòng dạ và nhãn giới của hắn, tự nhiên biết được, Mộng Thiên Thu nói thế không phải là không coi trọng hắn, mà là đang nói cho hắn biết bí mật thực sự của Thất Tinh Tháp.
Bản thân tháp này vốn là địa điểm thí luyện do lão tổ sư Thất Tinh Tông lưu lại, nhằm giúp hậu nhân đề thăng tu vi, thậm chí đề thăng thiên phú và tiềm lực, đấy mới là mục đích chính, còn về vinh dự xông tháp thành công cùng với khả năng giành được truyền thừa, ngược lại chỉ là thứ yếu.
Nếu chỉ một lòng cầu thắng, có lẽ sẽ thành lẫn lộn đầu đuôi, uổng phí mất cơ hội.
Ngược lại, chỉ cần có thể được đến thu hoạch đủ lớn trong Thất Tinh Tháp, dù không cách nào xông đến cuối cùng, vậy lại đã sao?
Bạch Nhạc không ngốc, thậm chí còn rất thông minh.
Được đến nhắc nhở, hắn lập tức lĩnh hội ra ý tứ của Mộng Thiên Thu, bởi thế mới nghiêm túc nói cảm tạ.
– Trẻ con dễ dạy!
Mãn ý gật đầu, Mộng Thiên Thu nhịn không được lần nữa cảm thán nói.
Chương 316: Gặp lại Mộng Thiên Thu (2)
Tiểu gia hỏa trước mặt này, trừ không chịu bái nhập Thất Tinh Tông, không chịu bái nhập môn hạ hắn ra, những điểm khác đều khiến hắn hết sức mãn ý.
Thậm chí ở trong mắt Mộng Thiên Thu, có lẽ Bạch Nhạc mới là người xuất sắc nhất trong lứa đệ tử thế hệ này tại Thanh châu Châu.
Nói xong mấy thứ này, Mộng Thiên Thu lại kiểm tra thành quả tu luyện của Bạch Nhạc đối với Thiên Cơ Biến, kết quả cũng khiến hắn rất mãn ý.
Dừng chân ở chỗ Mộng Thiên Thu chừng nửa ngày, Bạch Nhạc mới từ biệt đi ra.
Trước khi rời đi, Mộng Thiên Thu còn tặng cho Bạch Nhạc một tấm lệnh bài làm tín vật, sau này không cần thông báo, Bạch Nhạc có thể tự do quay lại, đãi ngộ không khác gì đệ tử dưới trướng Mộng Thiên Thu.
Bên này Bạch Nhạc vừa đi ra, bên kia Dương Bằng đã đợi ở phía ngoài.
– Ngươi thật ngây ngốc nửa ngày ở chỗ Mộng trưởng lão?
Giống như đứa nhóc hiếu kỳ, sờ đông sờ tây trên người Bạch Nhạc một lúc, Dương Bằng tràn đầy kinh ngạc hỏi nói.
– Dương huynh, ngươi làm gì đấy?
Cười khổ nhìn Dương Bằng, Bạch Nhạc có chút đành chịu hỏi.
– Ta kiểm tra xem có phải ngươi còn đang đắm chìm trong ảo cảnh chưa tỉnh hay không! Thật đáng thương, trong ảo cảnh không chịu khổ gì chứ?
Vẻ mặt thương xót nhìn Bạch Nhạc, Dương Bằng tỏ vẻ ta hiểu mà, ngươi không việc gì phải ngại, sau đó nói tiếp:
– Ta nói cho ngươi biết, trong khắp Thất Tinh Tông, nơi nguy hiểm nhất chính là chỗ này, đang yên đang lành, ngươi chạy tới đây làm gì! Không phải ta thổi, qua nhiều năm vậy rồi, tất cả các nơi trong Thất Tinh Tông ta đều chạy qua, bao gồm một ít cấm địa, nhưng duy có nơi đây, ta đánh chết cũng không dám tới.
– . . .
Dương huynh, ngươi nói bậy bạ gì đấy, ta không sao cả! Mộng trưởng lão cũng không dùng ảo cảnh khảo nghiệm ta.
Đành chịu ngắt lời, ngăn lại Dương Bằng tiếp tục lảm nhảm, Bạch Nhạc trầm giọng nói.
– Cái gì?
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, bước chân Dương Bằng đột nhiên ngưng trệ, khó mà tưởng tượng nhìn Bạch Nhạc nói:
– Ý ngươi là, ngươi thật trò chuyện nửa ngày với Mộng trưởng lão ở trong đó?
– Đúng rồi, có gì bất thường à?
Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi, trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc còn cầm ra lệnh bài Mộng Thiên Thu đưa tặng cho Dương Bằng nhìn.
Thấy được lệnh bài khắc chữ “Mộng” kia, Dương Bằng lập tức nhảy dựng lên:
– Có gì bất thường? Ngươi còn nói có gì bất thường, ở trong tông Mộng Thiên Thu vốn nổi tiếng lạnh lùng ngạo mạn, ngay cả đệ tử ký danh của chính bản thân hắn, không việc gì đều tuyệt đối không dám xông loạn, ngươi, ngươi, ngươi! Sao ngươi làm được?
– . . .
Lạnh lùng ngạo mạn? !
Ấn tượng này, tựa hồ không phù hợp với Mộng Thiên Thu trong nhận thức của hắn.
Chỉ là, Bạch Nhạc lại không ý thức được, Mộng Thiên Thu có vài phần tán thưởng với hắn, chính là bởi vì trước đây khi lần đầu tiên hắn theo Chu Mộng Dương tới chỗ này, liền một hơi nhìn thấu ảo cảnh! Nếu không nhờ vậy, sợ rằng Bạch Nhạc nhìn thấy Mộng Thiên Thu sẽ là một bức cảnh tượng hoàn toàn khác.
Còn về lần này có thể trò chuyện với Mộng Thiên Thu lâu như vậy, nguyên nhân đa phần là bởi Thiên Cơ Biến!
Lúc trước, Mộng Thiên Thu bởi vì tiếc tài mới truyền thụ Thiên Cơ Biến cho Bạch Nhạc, trong lòng cũng ôm tâm tư từ nay về sau không còn gặp lại.
Nhưng mà, chỉ trong một năm ngắn ngủi, Bạch Nhạc chẳng những thanh danh vang dội, thậm chí còn cùng Tô Nhan tập sát Phá Nam Phi, lại thêm tiến cảnh trong tu luyện Thiên Cơ Biến cũng vượt ngoài Mộng Thiên Thu dự liệu.
Nhiều chuyện như vậy kết hợp với nhau, Mộng Thiên Thu tự nhiên càng thêm tán thưởng Bạch Nhạc.
Tuy không có danh phận sư đồ, nhưng trên thực tế, ở trong mắt Mộng Thiên Thu, hắn chính là nửa sư phụ của Bạch Nhạc, loại quan hệ này, tính ra vượt xa đám đệ tử ký danh mà hắn thu nhận trong Thất Tinh Tông.
Rất nhiều chi tiết trong đó, ngay cả chính bản thân Bạch Nhạc đều không hiểu rõ, tự nhiên càng không cách nào giải thích cho Dương Bằng.
Như thế, Dương Bằng cũng chỉ có thể dùng hai từ biến thái để hình dung về hắn.
…
– Thất Tinh Tháp rốt cục ở đâu?
Cùng theo Dương Bằng du lãm Thất Tinh Tông, trừ một ít cấm địa ra, những nơi còn lại trong khắp tông môn đều được Bạch Nhạc dạo qua một lần, chỉ là từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thấy Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc không khỏi có chút hiếu kỳ hỏi.
Nhắc tới điểm này, trên mặt Dương Bằng bất giác chớp qua một tia ngạo nghễ:
– Ha ha, Bạch huynh, ngươi đây là có điều không biết! Ta mạn phép tạm thời bảo mật, đến lúc bóc mở đảm bảo dọa ngươi hơi nhảy.
Mấy ngày nay ở chung, Dương Bằng càng lúc càng phát hiện Bạch Nhạc yêu nghiệt, thật không dễ dàng mới có một chuyện làm khó được Bạch Nhạc, tự nhiên đắc ý vô cùng.
Bật cười, Bạch Nhạc cũng không mấy để tâm:
– Vậy được, chẳng qua chúng ta cũng dạo được kha khá rồi, kế tiếp đi đâu?
Nói đến đây, Dương Bằng không khỏi đau đầu:
– Vốn ta định để lão đầu tử gặp ngươi một phen, nhưng ngươi rốt cuộc không phải đệ tử Thất Tinh Tông, lão đầu tử xưa nay sẽ không phá hoại quy củ tông môn, ta cũng hết cách.
– Là ta vô duyên, không trách được người khác.
Lắc đầu, Bạch Nhạc lại không có vẻ gì là thất vọng.
Chương 317: Tiểu bạch kiểm Mạc Vân Tô
Nghĩ thôi cũng biết, Tinh Hà lão tổ địa vị cao quý, mọi hành động đều sẽ dẫn phát người ta liên tưởng này kia, trừ người như Dương Bằng ra, kẻ khác dù có là trưởng lão trong môn phái muốn gặp Tinh Hà lão tổ đều không dễ dàng, nếu tùy tiện để cho người ngoài như mình thấy được Tinh Hà lão tổ, sợ rằng trên dưới Thất Tinh Tông đều sẽ có ý kiến.
Đương nhiên, bọn hắn không dám cả gan có ý kiến với Tinh Hà lão tổ, nhưng phần nhân quả này quá nửa sẽ rơi trên đầu hắn, như vậy chưa hẳn đã là chuyện tốt.
– Đi, đi, đi! Lão đầu tử cũng chẳng có gì hay, ta dẫn ngươi đi gặp mấy vị thiên tài Thất Tinh Tông, nhân khi Thất Tinh Tháp còn chưa bóc mở, chúng ta thống ẩm một phen.
Nhất thời, Dương Bằng cũng không nghĩ ra chuyện gì khác để làm, bèn trực tiếp lôi kéo Bạch Nhạc đi tìm người uống rượu.
Ở bên ngoài, Dương Bằng ngày ngày kêu lên quảng giao bằng hữu thiên hạ, ở trong Thất Tinh Tông lại càng không cần phải nói, tùy tiện với ai đều có thể xưng huynh gọi đệ.
Dù có người nhìn hắn không vừa mắt, nhưng nể mặt Tinh Hà lão tổ, ai nấy đều không tiện làm khó hắn.
Không chút khoa trương mà nói, ở trong Thất Tinh Tông, Dương Bằng chính là đệ nhất hoàn khố.
Dương Bằng la hét một trận, chỉ sau hai canh giờ ngắn ngủi đã tụ tập hơn mười người bài bố tiệc rượu trên một nơi đỉnh núi, rượu ngon thức ăn ngon không ngừng được đám tạp dịch Thất Tinh Tông dâng lên.
Trong đám người được mời tới không chỉ có cường giả Linh Phủ Cảnh, mà còn có đệ tử ngoại môn Dẫn Linh Cảnh, trước không nói thực lực thế nào, được cái người nhiều, khung cảnh có vẻ vô cùng náo nhiệt! Quả nhiên ấn chứng lời tự trào của Dương Bằng, quản ngươi là ai, chỉ cần có thể khiến hắn nhìn thuận mắt, hắn liền dám kết giao bằng hữu với ngươi.
– Bạch huynh đệ, vị Mạc sư đệ này được xưng là đệ nhất soái ca bản tông.
Tới tới tới, Mạc sư đệ, ta giới thiệu cho ngươi, vị này chính là Bạch Nhạc, Bạch huynh đệ, người vừa làm ra cống hiến to lớn cho chính đạo chúng ta trong trận chiến Thanh Châu Thành.
Dương Bằng nói chuyện đã có chút lắp bắp, nhưng nội dung muốn chuyển đạt lại vẫn rất rõ ràng.
Thuận theo ánh mắt Dương Bằng, Bạch Nhạc rất dễ dàng liền thấy được đối phương, chính như Dương Bằng nói, dung mạo đối phương tuấn dật vượt xa người thường, quả thực xứng với hai tiếng soái ca.
– Nghe danh Bạch huynh đã lâu, tại hạ Mạc Vân Tô.
Hơi hơi ôm quyền, Mạc Vân Tô mỉm cười mở miệng nói.
– Bạch huynh đệ, ta nói cho ngươi biết, đừng để vẻ ngoài của hắn lừa, gia hỏa này tuy nhìn giống một tên tiểu bạch kiểm, nhưng thực lực lại cực mạnh, trong đệ tử bản tông, tuyệt đối được xếp vào top mười! Một tay Loạn Ly Tiên không biết đánh bại bao nhiêu cao thủ.
Thấy Bạch Nhạc và Mạc Vân Tô hành lễ chào hỏi, Dương Bằng lại không ngừng dỡ đài:
– Còn nữa, ngươi tuyệt đối đừng để gia hỏa này nhìn thấy Thanh Nhã tỷ và tiểu Nhan, tên tiểu bạch kiểm này nổi danh không biết xấu hổ, rất giỏi câu dẫn nữ nhân.
– . . .
Nửa đoạn trước nghe còn lọt tai, nhưng nghe đến nửa đoạn sau, Mạc Vân Tô không khỏi cười khổ, nói:
– Dương sư huynh, ngươi đừng giễu cợt ta, con người ta tuy thiên tính phong lưu, nhưng không phải loại người hạ lưu kia.
– Ha ha!
Bật cười ha hả, Dương Bằng không chút để ý khoát tay nói:
– Ta chỉ đang nhắc nhở Bạch huynh đệ cẩn thận thôi, lại không nói ngươi hạ lưu, ha ha.
– Phong lưu hay là hạ lưu, ai có thể nói được rõ ràng? Ta vừa nhìn thấy tên tiểu bạch kiểm này liền phát bực, Dương sư huynh, sao ngươi gọi cả hắn tới đây?
Trong lúc nói chuyện, một giọng nữ đột nhiên vọng tới, xoay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử váy xanh đang từ từ đi tới.
– Hà Tương Tư, ta đâu có chọc ngươi?
Nghe được lời này của đối phương, Mạc Vân Tô hiển nhiên có chút giận, nhịn không được mở miệng nói.
– Chọc ta, ngươi có gan đấy ư?
Hừ lạnh một tiếng, Hà Tương Tư chế nhạo nói.
– Được rồi, được rồi, Hà sư muội, hai người các ngươi đừng có vừa thấy mặt liền nháo lên, cho ta chút mặt mũi được không?
Đứng chắn giữa hai người, Dương Bằng quay sang Bạch Nhạc giải thích nói:
– Bạch huynh đệ, vị này chính là Hà Tương Tư, Hà sư muội, là mỹ nữ nổi danh của Thất Tinh Tông chúng ta.
– Gặp qua Bạch huynh đệ!
Khẽ gật đầu, chỉ cần không đối mặt với Mạc Vân Tô, Hà Tương Tư phảng phất như biến thành một vị nữ tử ôn nhu, xinh đẹp xuất trần.
– Gặp qua Hà tiên tử!
Ánh mắt dừng lại mấy giây trên thân đối phương, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Nếu lấy dung mạo mà luận, đối phương quả thực không dưới Tô Nhan, thậm chí so với mị ý của Tô Nhan thì có một loại phong vận khác, tiếng kêu tiên tử này, vô luận thế nào cũng hoàn toàn xứng đáng.
– Thế nào, ta đã nói rồi, Bạch huynh đệ không phải người thường có thể so được, dù đối mặt với Hà tiên tử của chúng ta, lại vẫn không chút dọa người.
Bạch Nhạc nói chuyện rất khách khí, nhưng thực ra, ai nấy đều thấy được, trong ánh mắt Bạch Nhạc nhìn về phía Hà Tương Tư không hề có chút tà niệm nào.
Nghe được lời này của Dương Bằng, chúng nhân theo đó cười vang.
Chương 318: Tiểu bạch kiểm Mạc Vân Tô (2)
Ở đây toàn là đệ tử Thất Tinh Tông, bọn hắn có một quy tắc ngầm, vô luận là ai, chỉ cần lần đầu tiên nhìn thấy Hà Tương Tư mà vẫn giữ được bình tĩnh, không có chút nào thất thố, bọn hắn liền nguyện ý tự phạt ba chén!
Lúc này chúng nhân thấy Dương Bằng giải thích quy tắc cho Bạch Nhạc, ai nấy đều tự giác bưng chén nhận phạt.
Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi có chút dở khóc dở cười, chỉ là từ điểm này có thể nhìn ra, quan hệ ngày thường của đám này có vẻ rất không sai.
Cũng như Mạc Vân Tô, Hà Tương Tư không phải bình hoa, đằng sau dung mạo xinh đẹp kia là thực lực rất đáng sợ, dù là Mạc Vân Tô cũng không nguyện trêu chọc nàng, không phải là vì cái gọi là trai hiền không đấu với nữ, mà là Mạc Vân Tô thật không làm gì được đối phương.
So với người khác, hai đối tượng này mới là thiên tài Thất Tinh Tông mà Dương Bằng thực sự muốn giới thiệu cho Bạch Nhạc.
Trên thực tế, lần này hai người cũng sẽ xông Thất Tinh Tháp.
Vài chén xuống bụng, chúng nhân dần quen thuộc với nhau.
Từ trong miệng người khác, Bạch Nhạc biết được, Hà Tương Tư và Mạc Vân Tô vốn là bằng hữu vô cùng tốt, thậm chí trưởng bối tông môn còn có ý tác hợp bọn hắn thành đạo lữ.
Chỉ là, Mạc Vân Tô thiên tính phong lưu, thường thường trêu hoa ghẹo nguyệt, hơn nữa còn khiến một vị tiểu sư muội của Hà Tương Tư thương tâm gần chết, tự sát thân vong.
Từ đó về sau, hai người triệt để trở mặt, nếu không có Dương Bằng đứng giữa, căn bản sẽ không ngồi chung một bàn.
Từ điểm này cũng có thể thấy được nhân duyên của Dương Bằng trong chúng nhân tốt đến thế nào.
Nếu nói, trước kia Bạch Nhạc còn không có ấn tượng gì với cái gọi là thiên tính phong lưu của Mạc Vân Tô, nhưng vừa nghe nói thế, ấn tượng trong lòng đối với Mạc Vân Tô lập tức kém đi mấy phần, vô luận vì nguyên nhân gì, bởi vì trêu hoa ghẹo nguyệt mà hại người ta tự sát, thực sự khó có hảo cảm cho được.
– Bạch huynh đệ, nghe nói lần này ngươi đến cũng là vì Thất Tinh Tháp?
Bên này Bạch Nhạc còn nghĩ đến chuyện Mạc Vân Tô, bên kia Mạc Vân Tô đã chủ động đi tìm tới.
– Ừm!
Khẽ gật đầu, chỉ là thái độ Bạch Nhạc hiển nhiên đã nhạt hơn khi nãy mấy phần.
Mạc Vân Tô lại tựa hồ không nhận ra điểm này, tự nhiên mở miệng nói:
– Không dối gạt ngươi, lần này Hà sư muội kích ta đáp ứng, lúc bước vào Thất Tinh Tháp, ta và nàng đồng thời vứt bỏ lệnh bài thân phận, cũng như người ngoài, phải tự mình đối mặt với nguy hiểm trong Thất Tinh Tháp.
Thoáng ngừng một lát, Mạc Vân Tô tiếp tục nói:
– Nói ra lời này tựa hồ có chút giao thiển ngôn thâm, nhưng ngươi đã là bằng hữu của Dương huynh, ta nói thế chắc cũng không tính quá mức mạo muội!
Nói đến đây, Mạc Vân Tô khẽ khom lưng, nhẹ giọng nói tiếp:
– Cả đời Mạc Vân Tô ta, điều không nguyện nhất là thiếu nợ nhân tình người khác, nhưng vô luận thế nào, chuyện trước đây là ta có lỗi với Hà sư muội, nàng tính tình chấp ảo, tâm địa lại rất tốt.
Nếu để mặc nàng đấu khí với ta, sợ rằng tới trong Thất Tinh Tháp sẽ gặp nguy hiểm.
– Vậy nên, ta muốn nhờ ngươi đồng hành với nàng. . .
Nếu thật gặp phải nguy hiểm nào đó mà không cách nào chống đỡ, còn mong ngươi tống nàng đi ra! Mạc mỗ tất có hậu báo!
Nói tới chỗ này, Mạc Vân Tô đột nhiên hướng về phía Bạch Nhạc khom lưng cúi người.
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Mạc huynh nói vậy là cho rằng ta nhất định không cách nào xông qua Thất Tinh Tháp?
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Mạc Vân Tô hơi ngớ, có chút lúng túng nói:
– Mạc mỗ không phải ý này!
– Mạc huynh, nếu thật áy náy với chuyện trước đây, vậy cũng nên tạ lỗi với vị sư muội đã chết đi sư kia, chứ không phải với Hà cô nương.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Nếu ngươi thật sợ Hà cô nương gặp nguy hiểm, sao không trực tiếp nhận thua, kiên trì mang lệnh bài thân phận vào Thất Tinh Tháp? Hoặc là, dứt khoát buông bỏ cơ hội xông vào Thất Tinh Tháp lần này, nếu ngươi buông bỏ, đoán rằng Hà cô nương cũng sẽ không kiên trì mạo hiểm làm gì?
– . . .
Lời này nhất thời khiến cho sắc mặt Mạc Vân Tô vô cùng khó coi.
Khẽ phất tay áo, Bạch Nhạc thản nhiên nói:
– Vừa nãy Mạc huynh có nói một câu rất đúng, giao thiển ngôn thâm, ngươi ngay cả ta là người thế nào đều không làm rõ ràng, liền chạy tới nói với ta cái gì mà tất có hậu báo, ngươi không thấy quá hoang đường à?
– Bạch huynh đệ, sợ là ngươi có chút hiểu lầm với ta, việc này. . .
Mạc Vân Tô còn muốn nói tiếp, lại bị Bạch Nhạc trực tiếp ngắt lời:
– Mạc huynh không cần giải thích với ta, ta có hiểu lầm với ngươi hay không, cái đó không quan trọng! Mạc huynh, mời về cho.
– . . .
Huýt một phát mũi dính đầy bụi ở chỗ Bạch Nhạc, Mạc Vân Tô thở dài một tiếng, lập tức xoay người rời đi.
Gần như ngay khi Mạc Vân Tô vừa rời đi, Hà Tương Tư liền cũng tới:
– Bạch huynh đệ, Mạc Vân Tô nói gì với ngươi?
Thoáng trầm mặc một lúc, mặc dù có bất mãn với Mạc Vân Tô, nhưng Bạch Nhạc rốt cục không có thói quen nói xấu sau lưng người khác, bèn lắc lắc đầu nói:
– Không có gì, chỉ là tán gẫu mấy câu thôi! Nhưng mà, việc ngày xưa, tiểu đệ cũng hơi có nghe thấy, Hà tiên tử đấu khí với người thế này, thực sự không đáng, còn mong Hà tiên tử nghĩ lại.
….
Chương 319: Đây là xem thường ta?
Nhìn Bạch Nhạc một cái thật sâu, mặc dù Bạch Nhạc không nói, nhưng Hà Tương Tư tự nhiên nghe ra được, sợ là Mạc Vân Tô tưởng muốn bàn điều kiện gì đó với Bạch Nhạc, song lại bị cự tuyệt, hơn nữa còn dẫn lên Bạch Nhạc bất mãn.
– Đa tạ Bạch huynh đệ quan tâm, ta biết nên làm như thế nào.
Nhàn nhạt đáp một câu, Hà Tương Tư hiển nhiên không quá muốn nhắc tới chủ đề này:
– Tới, chúng ta uống rượu.
Bạch Nhạc tâm lĩnh thần hội, cũng không nhắc tới chuyện này, hai người cứ thế ngồi xuống, từng chén từng chén đụng nhau, hệt như đang uống nước.
Mặc dù rất nhiều người đang uống rượu với nhau, nhưng thực ra ai nấy đều lòng dạ biết rõ, trừ Dương Bằng hoàn toàn không so đo xuất thân và thực lực ra, loại thiên tài như Hà Tương Tư và Mạc Vân Tô không khả năng thật dung làm một thể với bọn họ.
Hà Tương Tư không chủ động thỉnh mời, tự nhiên sẽ không ai chủ động tới đáp lời uống rượu.
Chỉ là, những người khác không ngờ được rằng, Hà Tương Tư lại cứ vậy chủ động ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhạc, uống hết chén này đến chén khác, như thể hai người là bạn cũ quen biết nhiều năm.
Phải biết, kỳ thực ngày thường Hà Tương Tư không mấy khi uống rượu.
Ngồi bên nhìn Hà Tương Tư chuốc rượu như thế, Mạc Vân Tô rốt cục nhịn không được, đi tới nói:
– Hà sư muội, ngươi đừng uống nữa.
– Ngươi là ai? Quản được ta uống hay không?
Chân mày chợt nhướng lên, Hà Tương Tư lạnh lùng nói.
Bị Hà Tương Tư độp cho một câu như thế, Mạc Vân Tô thoáng ngây người, lại không tiện tranh cãi với Hà Tương Tư, đành phải quay sang Bạch Nhạc nói:
– Bạch huynh đệ, hôm nay uống đã không ít, không bằng ta dẫn ngươi đi trước nghỉ ngơi, thế nào?
Tuy không nói lời nào, nhưng Mạc Vân Tô một mực chú ý bên này, tự nhiên có thể nhìn ra được, sở dĩ Hà Tương Tư uống nhiều rượu như vậy, tất nhiên là có liên quan đến Bạch Nhạc! Hai người uống rượu, hắn nói không được Hà Tương Tư, nhưng chỉ cần kéo đi Bạch Nhạc, Hà Tương Tư tất khó uống tiếp được nữa.
Chỉ là, Mạc Vân Tô lại lần nữa tính sai phản ứng của Bạch Nhạc.
Nếu là người khác, đối mặt loại cao thủ như Mạc Vân Tô, nhiều ít cũng sẽ có vài phần kiêng kỵ, thuận dốc xuống lừa mới là lựa chọn tốt nhất.
Đáng tiếc, Bạch Nhạc hoàn toàn không dính chiêu này.
Vốn đã có chút bất mãn với Mạc Vân Tô, giờ nghe nói thế, Bạch Nhạc há sẽ nể mặt Mạc Vân Tô, lập tức cười lạnh một tiếng, hờ hững nói:
– Ta gọi ngươi một tiếng Mạc huynh là nể mặt Dương huynh, chẳng lẽ, ngươi thật tưởng mình là nhân vật, ai cũng phải cho ngươi mấy phần mặt mũi?
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc hơi nghiêng người về phía trước, lạnh lùng nói:
– Ta uống rượu của ta, liên quan gì đến tay? Dù ta có cần nghỉ ngơi thậ thì cũng tự có Dương huynh an bài, không tới lượt ngươi nhúng tay.
– . . .
Tức thì, sắc mặt Mạc Vân Tô tái xanh.
Dù trước đó hắn đã cảm nhận được Bạch Nhạc có chút bất mãn với mình, song làm sao cũng không ngờ, Bạch Nhạc lại thẳng thừng đến thế, ngay cả nửa điểm mặt mũi đều không cho.
Nhiều năm vậy rồi, ở Thất Tinh Tông, Mạc Vân Tô hắn trước nay luôn được vô số người kính ngưỡng xưng là Mạc sư huynh, trừ mất mặt ở chỗ Hà Tương Tư ra, mặc ai đều không dám khinh mạn hắn như thế.
Tuy hiện tại Bạch Nhạc tính là hơi có bạc danh, nhưng nếu so với thiên tài như Mạc Vân Tô, tự nhiên vẫn còn kém xa.
Phải biết, Mạc Vân Tô chính là tồn tại có thể sánh ngang Lý Phù Nam.
Còn về Bạch Nhạc, người biết nội tình giữa hắn và Tô Nhan chỉ là số cực ít, trong mắt đại đa số người, hắn chẳng qua là đồ ngu đến cả Tô Nhan đều không thắng nổi mà thôi, dù có vài phần thủ đoạn, nhưng còn xa mới đủ tư cách so sánh với thiên tài cỡ Mạc Vân Tô.
– Bạch huynh đệ, ngươi đây là coi thường ta?
Trong mắt chớp qua hàn ý, Mạc Vân Tô lành lạnh nói, linh lực theo đó đột nhiên bạo phát, trực tiếp đè ép về phía Bạch Nhạc.
– Mạc Vân Tô, ngươi muốn làm cái gì?
Không đợi Bạch Nhạc phản ứng, Hà Tương Tư lập tức vỗ án, đứng lên chắn ở trước người Bạch Nhạc.
Mặc dù nàng và Mạc Vân Tô không hợp, nhưng đối với thực lực Mạc Vân Tô lại vô cùng rõ ràng.
Trong khi đó Bạch Nhạc chẳng qua gần gần chỉ là Linh Phủ sơ kỳ mà thôi.
Việc này vốn là bởi nàng mà lên, giờ Bạch Nhạc làm vậy cũng có thể nói là trút giận cho nàng, bởi thế mới trở mặt với Mạc Vân Tô, nếu thật vì vậy mà khiến Bạch Nhạc bị Mạc Vân Tô đánh thương, trong lòng nàng há sẽ dễ chịu.
Chính như khi nãy Mạc Vân Tô nói với Bạch Nhạc, Hà Tương Tư tính tình chấp ảo, nhưng tâm địa rất tốt, tuyệt sẽ không để cho Bạch Nhạc bị liên lụy.
– Hà Tương Tư, việc này không liên quan tới ngươi! Chẳng qua chỉ là một tên tiểu tử Linh Phủ sơ kỳ, lại dám nghênh ngang trong Thất Tinh Tông, nếu không cho hắn chút giáo huấn, chẳng phải khinh Thất Tinh Tông ta không người.
Bước ra trước một bước, Mạc Vân Tô lạnh giọng nói, thậm chí còn kéo lên đại kỳ Thất Tinh Tông.
Một số người xung quanh vốn không biết rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, nghe được lời này của Mạc Vân Tô, tự nhiên liền đứng về phía hắn, rốt cuộc, Bạch Nhạc nói thế nào cũng chỉ là người ngoài, bọn hắn tự nhiên phải duy hộ mặt mũi cho Thất Tinh Tông.
Chương 320: Loạn Ly Tiên
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Cẩm Y Vệ [Dịch] Cẩm Y Vệ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Cam-Y-Ve-Audio-Full.jpg)


