- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 227 : Nhất Kiếm Phi Tiên (c2261-c2270)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 227 : Nhất Kiếm Phi Tiên (c2261-c2270)
❮ sautiếp ❯Chương 2261: Nhất Kiếm Phi Tiên
Phảng phất như người phàm tục vung kiếm chém lên kim thạch, phát sinh ra từng hồi thanh âm chói tai!
Nhưng mà, một kiếm này lại vẫn không thể chém nát kim thân A Nan.
– A di đà phật!
Lần nữa tuyên đọc một tiếng phật hiệu, A Nan trầm giọng nói:
– Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ!
Cảnh ấy khiến cho trong lòng tất cả mọi người tại trường đều không khỏi chấn kinh!
Ngăn lại!
Ai cũng không ngờ, A Nan lại thật ngăn trở được công kích từ Bạch Nhạc, với tình hình hiện tại, A Nan thậm chí không cần thủ thắng, chỉ cần ngăn trở được công kích Bạch Nhạc liền cũng đã thắng!
Trận chiến này, giờ đã náo đến ồn ào huyên náo, giả như Bạch Nhạc thật vô công mà phản, thanh danh sợ là mất sạch.
Hơn nữa, tiếng tăm Phật tông tất sẽ đại trướng, theo đó mang đến ảnh hưởng cực lớn đối với thế cục thiên hạ.
– Thanh Vương, động thủ đi?
Trong mắt chớp qua vẻ âu lo, Bạch Cốt phu nhân trầm giọng mở miệng nói.
Nếu cục diện đã sa vào bế tắc, như vậy Thanh Vân Kỵ và cao thủ Ma tông đành phải cường hành ra tay, tính là con bài sau cùng để giành lấy chiến thắng!
Rốt cuộc, chỉ cần có thể công phá sơn môn đối phương, mặc dù Vân Mộng Chân và A Nan ngăn đỡ được Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long, sợ rằng sau cùng vẫn phải khuất phục trước áp lực, giao ra tiên ấn!
Không phải tất cả mọi người đều không sợ chết!
Chỉ là, mệnh lệnh này vừa ra, sau cùng phải chết bao nhiêu người, vậy lại khó mà dự liệu được.
…
– Chờ thêm một chút!
Thoáng khẽ nheo mắt lại, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng đáp nói.
Trước đó lúc nói chuyện với Bạch Nhạc ở Thanh châu, Bất Tử Thanh Vương bày ra bộ dạng không tiếc huyết tẩy Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng trên thực tế, nhân vật cỡ như Bất Tử Thanh Vương, đối với phán đoán thế cục há lại chỉ đơn giản dừng ở thô bạo giết người như vậy được.
Khoan nói tới mối quan hệ phức tạp giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, chỉ bằng hướng gió dư luận liền đã không thể dễ dàng động thủ giết người.
Phải biết, sở dĩ Thanh châu có thể tụ tập được nhiều cao thủ như vậy, một phần rất lớn là bởi vì trước nay Bạch Nhạc luôn mang đến cho người cảm giác nghĩa bạc vân thiên, nhờ đó mới khiến vô số người nguyện ý không tiếc hết thảy tụ tập đến Thanh châu.
Nhưng mà, bây giờ bức khiến Đạo Lăng Thiên Tông giao ra tiên ấn, loại chuyện như vậy, bản thân vốn đã mất đi đạo nghĩa, chỉ bởi vì mục đích của Bạch Nhạc nhằm để cứu vớt những đứa trẻ bị bắt đến Đại Càn Vương Triều nên mới không thể không làm.
Song vô luận vì lý do gì, một khi thật hạ sát thủ, tất sẽ lưu lại ấn tượng giết người đoạt bảo.
Vô luận thành bại, đều sẽ đưa tới lượng lớn tiếng chửi rủa.
Một khi mất đi nhân tâm, Thanh Châu liền không cách nào duy trì được sức ngưng tụ, cục diện cũng sẽ theo đó chuyển biến theo hướng càng xấu.
Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, đám trưởng lão và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông kia bởi vì là người trong cuộc, sự tình lại can hệ đến lợi ích thiết thân của chính bọn hắn, cho nên mới không thấy được rõ ràng.
Nhưng đứng ở góc độ Bất Tử Thanh Vương, không nghi ngờ liền càng dễ dàng nhìn ra được những cố kỵ này.
Chỉ là… Nếu không động thủ, cục diện bế tắc hiện tại phải nên được hóa giải thế nào?
– Thanh Vương, nếu đại động can qua còn không nắm xuống được Đạo Lăng Thiên Tông… Hậu quả không thể tưởng tượng.
Đứng ở bên người Bất Tử Thanh Vương, sắc mặt Dạ Nhận thoáng hiện vẻ âm trầm, chậm rãi nói.
– Đợi thêm một chút, không đến vạn bất đắc dĩ thì đừng nên ra tay.
Lắc lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương nói tiếp:
– Huống hồ… Ta có cảm giác, Bạch Nhạc tất sẽ có chúng ta một cái kinh hỉ.
Câu này lập tức khiến Dạ Nhận và Bạch Cốt phu nhân đều theo đó trầm mặc.
Mặc dù cục diện đã có vẻ hơi chút vướng tay, nhưng chí ít phía Bạch Nhạc phảng phất vẫn mang đến cho người cảm giác an tâm.
Không chỉ Bất Tử Thanh Vương, tất cả chúng nhân Thanh châu tựa hồ đều có một loại tín niệm gần như mù quáng đối với Bạch Nhạc.
..
Thân ở trong cuộc, Bạch Nhạc không hề biết, Bạch Cốt phu nhân thậm chí đã có ý định để cho Bất Tử Thanh Vương dẫn theo Thanh Vân Kỵ xung kích.
Không phải là Bạch Nhạc không nghĩ tới điều này, mà là bởi vì trong lúc tỷ thí, Bạch Nhạc không hơi đâu lo lắng tới những chuyện kia.
Lúc bình thường, Bạch Nhạc sẽ nghĩ xem làm thế nào mới có thể đạt được mục đích, nhưng lúc gặp phải đối thủ cường đại xứng tầm, thân là kiếm tu, điều hắn nghĩ tới chỉ là làm sao để thủ thắng.
Thân là đệ tử chân phật, A Nan tính là nhân vật kiệt xuất nhất hiện nay của Phật tông.
Dù là Thôn Thiên Quyết, trong tình huống thực lực tuyệt đối không đủ, Bạch Nhạc cũng căn bản không làm sao được kim thân của A Nan.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, giờ đây muốn phá vỡ cục diện bế tắc liền chỉ còn mỗi con đường sau cùng!
Cực Đạo Chi Kiếm!
Lúc trước khi đối mặt Bí Phong Yêu Thần, ở vào thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc đánh vỡ cực hạn, thi triển ra một kiếm kia, nhưng rốt cuộc bởi vì để uẩn không đủ, không thể chân chính khống chế được một kiếm này.
Sau khi tham ngộ Thái Cực Đồ ở Thái Cực Đạo, lý giải đối với Cực Đạo Chi Kiếm lại càng sâu thêm một tầng, song tựa hồ vẫn khuyết thiếu thứ gì đó.
Chương 2262: Nhất Kiếm Phi Tiên (2)
Nếu có được đầy đủ thời gian, Bạch Nhạc tự nhiên có thể chầm chậm tham ngộ.
Nhưng giờ đây, hiển nhiên thời gian không đứng về phía hắn.
Chỉ là, càng đến những tình huống khẩn cấp thế này, lại càng có thể nhìn ra chênh lệch giữa người thường và thiên tài!
Đối với người thường mà nói, vĩnh viễn khó có thể vượt qua được hạn chế cực hạn.
Nhưng đối với thiên tài mà nói, đối với bản thân bọn hắn, chiến đấu chính là phương thức tu hành tốt nhất, áp lực càng lớn, liền càng có thể nghiền ép ra hết tiềm lực, đánh vỡ gông cùm xiềng xích!
Rất hiển nhiên, Bạch Nhạc chính thuộc kẻ sau.
– Chậm lại!
Một kiếm tiếp một kiếm đâm ra, trong quá trình chiến đấu với A Nan, Bạch Nhạc đồng thời cũng đang không ngừng thôi diễn bí ảo của Cực Đạo Chi Kiếm.
Tham ngộ Thái Cực Đồ, khiến Bạch Nhạc đã ẩn ẩn mò được mạch lạc!
Chính là để kiếm trong tay từ đơn thuần cầu nhanh đổi sang chậm lại.
Sau đó sẽ dùng loại chậm này dung hợp với nhanh!
Đây đương nhiên là một quá trình cực kỳ gian nan, nhưng bản thân Bạch Nhạc từng thi triển qua Cực Đạo Chi Kiếm, giờ đang không ngừng thử nghiệm, hồi ức cảm giác lúc chém ra một kiếm trước đây, tận hết khả năng phục chế lại.
Thời gian dần trôi.
Dưới sự áp chế của phật quang, áp lực lên thân Bạch Nhạc cũng càng lúc càng lớn!
Nhưng mà, chính trong tình cảnh đó, khiến cho trong đầu Bạch Nhạc không ngừng phù hiện cảnh tượng lúc giao thủ với Bí Yêu Phong Thần khi trước!
Không ngừng lặp lại, không ngừng thôi diễn!
Thoáng chốc, phảng phất như có linh quang chớp hiện, Bạch Nhạc đột nhiên lần nữa tiến vào loại trạng thái khi trước!
Tựa hồ trong nháy mắt, hết thảy xung quanh bỗng chợt chậm lại.
Vù vù!
Thậm chí không cần suy nghĩ quá nhiều, chỉ một nhịp thở, Nghịch Ma Kiếm trong tay đột nhiên đưa ra!
Nhất Kiếm Phi Tiên!
Cực Đạo Chi Kiếm!
Thoáng chốc, trong khắp toàn thiên địa phảng phất chỉ còn lại một kiếm này!
Quá nhanh!
Nhanh đến mức siêu việt cực hạn mà mắt thường có khả năng nắm bắt, thậm chí ngay cả tàn ảnh đều không lưu lại, một kiếm này đã rơi trên kim thân của A Nan!
Răng rắc!
Dù với sự cường hãn của kim thân Phật Đà, đối mặt với một kiếm khủng bố như thế, căn bản không cách nào gánh chịu được!
Nháy mắt, kim thân A Nan bị chém ra một đạo khe nứt!
– Phốc!
Phun ra một búng máu tươi, cả người A Nan lảo đảo giật lui, trùng trùng nện xuống đất.
Oanh một tiếng, mặt đất bị nện ra một hố to!
Từ trên người A Nan chảy ra máu tươi màu vàng.
Kim thân một trượng tám theo đó tiêu tán, hóa thành thân thể bình thường, trong ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc chất đầy vẻ kinh hãi!
– Cực Đạo Chi Kiếm!
A Nan khó mà tin tưởng thốt lên, vết thương trên người đau rát, lại vẫn mang đến cho hắn một loại cảm giác cực không chân thật.
Chẳng phải nói truyền thừa Cực Đạo Kiếm Tiên đã đứt đoạn rồi ư?
Sao Bạch Nhạc vẫn có thể chém ra Cực Đạo Chi Kiếm.
Xưa nay công phạt đệ nhất!
Tất cả thủ đoạn phòng ngự mà trước nay hắn vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, lúc này đặt trước mặt Cực Đạo Kiếm Tiên lại căn bản không đáng là gì.
Quả thật, Bạch Nhạc hiện tại đúng là chưa thể tính Cực Đạo Kiếm Tiên, nhưng một kiếm kia không nghi ngờ đã là Cực Đạo Chi Kiếm.
Phải biết, trước đây lúc Bạch Nhạc dưới sức ép cực hạn chém ra một kiếm này, ngay cả Bí Phong Yêu Thần đều bị chém đứt gai nhọn trên tay.
A Nan dù rất bất phàm, nhưng so với Tứ Phương Yêu Thần thì vẫn có chênh lệch không nhỏ!
– Hô!
Trong miệng phun ra một hơi trọc khí, thân ở giữa trời, trên mặt Bạch Nhạc thoáng hiện lên vẻ hưng phấn, trong lòng tràn đầy cảm giác vui sướng sau khi minh ngộ!
Nhất Kiếm Phi Tiên!
Lần này chém ra một kiếm kia, Bạch Nhạc mới chính thức cảm nhận được phong thái của Cực Đạo Kiếm Tiên, chém qua một kiếm kia, thực sự đã có phong thái siêu nhiên của tiên nhân.
Đây mới là con đường hắn muốn đi!
– A Nan pháp sư, đa tạ ngươi giúp ta ngộ kiếm! Từ hôm nay trở đi, ta chính thức bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên!
Khóe miệng hơi hơi nhếch lên, mũi kiếm trong tay chỉ tới A Nan ở phía xa, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Hiện tại, ta cho ngươi hai lựa chọn! Lui, hoặc là… Chết!
…
Đi về hay là chết? Vấn đề này, có gì phải cân nhắc ư?
Lần này A Nan đến đây vốn là vì ngăn cản Bạch Nhạc thu được tiên ấn truyền thừa, bước lên cảnh giới Cực Đạo Kiếm Tiên, nhưng giờ đây, Bạch Nhạc thậm chí còn chưa tham ngộ tiên ấn đã lần nữa đột phá trong chiến đấu, chém ra Cực Đạo Chi Kiếm.
Như thế, hắn biết lấy cái gì ra để ngăn cản Bạch Nhạc?
Thật muốn liều mạng đánh một trận, làm sao có thể!
– A di đà phật!
Khẽ tuyên một tiếng phật hiệu, A Nan hai tay hợp thập, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Cực Đạo Kiếm Tiên quả nhiên danh bất hư truyền! Bần tăng chịu thua!
Khóe miệng nhếch lên ý cười giễu cợt, Bạch Nhạc không tiếp tục để ý tới đối phương.
Còn về chém giết A Nan, không phải Bạch Nhạc không muốn, mà là rất khó làm được!
Kim thân A Nan thực sự quá mạnh, dù ngạnh kháng một kiếm của Bạch Nhạc, song gần gần chỉ là bị thương mà thôi, nếu thật liều mạng, Bạch Nhạc tự nhiên có thể thủ thắng, nhưng nếu đối phương muốn đi, Bạch Nhạc cũng rất khó ngăn lại.
Huống hồ, loại cường giả Phật tông này, nếu thật bức đến cực hạn, liệu có còn bài tẩy nào chưa lật hay không cũng là điều rất khó nói!
Chương 2263: Ngươi thế này, không xứng với hắn
Trước kia lúc chém giết Nhiên Cổ Phật hắn từng đối đầu qua với hai mươi ba lễ tham bái phật, loại thần thông như thế, nếu được thi triển ra từ trong tay A Nan, thực sự không biết sẽ có uy lực như thế nào.
– Ngao ô!
Thấy Bạch Nhạc thủ thắng, Tiểu Bạch Long cũng không tiếp tục vướng víu với Vân Mộng Chân, dương dương đắc ý rống lên một tiếng, trực tiếp thối lui đến bên người Bạch Nhạc.
Chỉ là, đối với điều này, Vân Mộng Chân lại chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào.
Trong mắt vẫn mang theo vẻ bình tĩnh, Vân Mộng Chân chậm rãi giơ tay lên, Côn Ngô Kiếm lập tức chắn ngang trước ngực.
– Ngươi còn muốn đánh tiếp?
Nhìn vào Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nhẹ giọng hỏi.
– Đạo Lăng Thiên Tông chỉ có Thánh Nữ chết trận, không có Thánh Nữ nhận thua.
Thần sắc không biến, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói.
– …
Câu này vừa thốt ra, không chỉ Bạch Nhạc mà tất cả mọi người tại trường đều không khỏi ngưng trệ.
Giờ này khắc này, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Vân Mộng Chân đều bất giác hiện vẻ phức tạp.
Đạo Lăng thiên hạ, Đạo Lăng Thánh Nữ bằng vào sức một mình, cường hành đánh ra thanh danh Đạo Lăng bất bại, liền nên có khí phách và dũng khí như thế.
Nhưng mà … Với loại cục diện hiện tại, Vân Mộng Chân kiên trì như thế, rất có thể sẽ rước đến tai họa ngập đầu cho Đạo Lăng Thiên Tông!
Cộng thêm quan hệ ngày xưa giữa nàng và Bạch Nhạc, những yếu tố này đan xen với nhau, mang đến, tự nhiên là một loại tình tự phức tạp khó mà diễn tả bằng lời.
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc đột nhiên cười rộ lên.
– Ngươi thế này, mới giống ngươi mà ta quen biết trước đây.
– Có đôi lúc, ngẫm lại, thật không tưởng tượng ra được bộ dạng ngươi cúi đầu là như thế nào.
– Thượng thiên vẫn quyến cố ta, lúc ta không thể không đến, lại vẫn cho ta một lý do để không đối địch với ngươi.
Bật cười, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Cổ tay khẽ đảo, Nghịch Ma Kiếm thu lại, đạp bước giữa trời, một thân áo trắng như tuyết, trên mặt Bạch Nhạc treo lên ý cười xán lạn.
– Vân Mộng Chân, lời ta nói qua, trước nay vẫn luôn tính! Lần tiếp theo, lúc ta lại đến Đạo Lăng Sơn, vô luận ngươi có nguyện ý hay không, ta đều muốn kết hôn ngươi, khi đó … Không ai có thể ngăn được ta!
Đạp bước bay lên, Bạch Nhạc lập tức hạ xuống trên lưng Tiểu Bạch Long.
– Tiểu Bạch, chúng ta đi!
Ngao ô!
Tiểu Bạch Long lần nữa phát ra một tiếng long ngâm, bất thần phá không mà đi!
Từ đầu đến cuối, Bạch Nhạc chưa từng quay đầu nhìn lại lấy một lần.
Nhìn theo thân ảnh Bạch Nhạc dần dần tan biến ở phía cuối chân trời, khắc này, toàn bộ Đạo Lăng Sơn phảng phất đều thất thanh.
Không ai nghĩ đến, trận chiến này lại sẽ kết thúc theo phương thức như vậy.
– Đi thôi!
Trầm mặc khoảnh khắc, Bất Tử Thanh Vương nhàn nhạt mở miệng nói.
Tức thì, những cường giả Ma tông đi theo Bạch Nhạc cũng triệt thoái xuống dưới Đạo Lăng Sơn.
Mặc dù sau cùng Bạch Nhạc buông bỏ trận chiến với Đạo Lăng Sơn, nhưng đối với những cường giả Ma tông này mà nói, trong lòng ai nấy vẫn tràn đầy phấn chấn!
Cực Đạo Kiếm Tiên!
Trận chiến đương sơ giữa Bạch Nhạc và Bí Phong Yêu Thần, bọn hắn không ai được chứng kiến, chỉ nghe qua đồn thổi và suy đoán, nhưng một kiếm hôm nay, tất cả mọi người lại đều thấy được rõ ràng.
– Vân Mộng Chân!
Những người khác đi rồi, Bạch Cốt phu nhân lại vẫn chưa rời đi mà lần nữa mở miệng nói.
– Bạch Cốt giáo chủ có gì chỉ giáo?
Vân Mộng Chân nhàn nhạt hỏi.
– Trong lòng ngươi không cảm thấy đau ư?
Nhìn vào Vân Mộng Chân, Bạch Cốt phu nhân lạnh lùng hỏi.
– Dù ngươi đã không có cảm xúc, nhưng chí ít lý trí vẫn còn chứ?
– Bạch Nhạc nói, thượng thiên vẫn quyến cố hắn! Kỳ thực lời này hẳn nên nói ngược lại …
Nhìn vào Vân Mộng Chân, Bạch Cốt phu nhân nói tiếp:
– Thượng thiên phải quyến cố ngươi tới cỡ nào mới để hắn quen biết ngươi sớm nhất, để hắn có thể yêu ngươi nhiều đến vậy.
– Lúc hắn không thể không đến, khăng khăng lại lần nữa đánh vỡ cực hạn trong chiến đấu, độ phá bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên! Phá vỡ tử cục!
– Các ngươi chỉ thấy được bộ dạng phong quang nhất của hắn, lại không thấy được, vì thế mà hắn đã phải trả ra bao nhiêu tâm huyết!
– Tiên Du Kiếm Cung, Thái Cực Đạo, còn có Mặc Quân… Nếu hắn thật nguyện ý mở miệng, ngươi tưởng chỉ bằng mỗi mình Phật tông liền có thể ngăn được hắn? Hắn đâu đến nỗi phải đánh cược thanh danh cả đời, đánh đến mức này với A Nan!
– Từ thời khắc các ngươi quen biết đến nay, hắn đã vì ngươi trả ra bao nhiêu? Những điều này … có thể khiến cho những người khác cũng yêu hắn, đố kỵ đến tuyệt vọng!
– Vô luận ngươi có lý do gì… Ngươi thế này, không xứng với hắn!
Dứt lời, Bạch Cốt phu nhân trực tiếp xoay người rời đi.
Gió núi gào thét!
Vân Mộng Chân đứng trong gió, trầm mặc hồi lâu, sau cùng lại vẫn không nói gì.
Đệ tử Phật tông cùng theo A Nan triệt thoái.
Giờ này khắc này, bầu không khí tại Đạo Lăng sơn có vẻ rất ngột ngạt.
Dù Bạch Nhạc đã thối lui, kiếp này tính là đã bình an vượt qua, nhưng mà, toàn bộ trên dưới Đạo Lăng Thiên Tông, vô luận là trưởng lão hay đệ tử bình thường lại đều cao hứng không nổi.
Chương 2264: Tấn công khi đối phương chưa kịp chuẩn bị
Mấy lời sau cùng kia của Bạch Cốt phu nhân không tránh ra người ngoài, chúng nhân tại trường đều nghe được rõ ràng.
Vô luận đứng trên lập trường thế nào, tựa hồ không ai có thể phản bác những lời này.
Vân Mộng Chân vẫn bảo hộ được tôn nghiêm cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Nhưng mà, tựa hồ có thứ gì đó đã mất đi, không cách nào câu lên tiếng lòng của tất cả mọi người, không cách nào khiến người hưng phấn, cũng không cách nào khiến cho những đệ tử này sinh ra cảm giác kiêu ngạo và tự tin về huyền thoại Đạo Lăng bất bại.
Trên Thánh Nữ Phong, cửa động phủ Vân Mộng Chân đóng chặt, lần nữa ngăn Văn Trạch ở ngoài cửa.
Đứng đấy hồi lâu, thẳng đến khi mặt trời triệt để hạ xuống, sắc trời tối mịt, lúc này Văn Trạch mới yên ắng thối lui.
….. .
– Nhất Kiếm Phi Tiên!
Trong Tiên Du Kiếm Cung, Tuyệt Tiên nhẹ giọng thở dài.
Mặc dù hắn một mực tin tưởng Bạch Nhạc có thể bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, nhưng khi ngày đó thực sự tới, trong lòng hắn vẫn không khỏi sinh ra cảm giác thổn thức!
Hắn tu kiếm một đời, từ ngày bắt đầu tu hành liền một mực là thiên tài trong mắt những người khác, cũng từng bước thuận lợi lên đến Thần Linh Cảnh.
Nhưng mà, hắn vô cùng rõ ràng, cả đời mình đều không thi triển ra được một kiếm như thế.
– Thiên kiêu vô song… Lăng Tiên, ngươi tự phụ cả đời, nhưng chuyện sau cùng làm ra trước khi chết này, sợ là sai rồi!
…
– Thật ra ngươi không cần thiết phải ra mặt vì ta.
Đành chịu cười cười, Bạch Nhạc bưng chén trà đến trước mặt Bạch Cốt phu nhân, nhẹ giọng nói.
– Nói như vậy, ngươi đang trách ta?
Mặt chuyển lạnh, Bạch Cốt phu nhân hừ nói.
– Không có.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc đành chịu giải thích nói:
– Làm thế căn bản chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì! Vong Tình Thiên Công là thế nào, ngươi cũng đã gặp qua, những điều này không trách nàng được! Nếu như, đổi thành ta tu lầm Vong Tình Thiên Công, khả năng, ta cũng sẽ như nàng.
– Ngươi yêu nàng đến vậy à? Tới giờ này rồi mà vẫn muốn biện giải cho nàng.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Bạch Cốt phu nhân lần nữa hỏi.
– …
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc thở dài nói:
– Xin lỗi.
– Ta thật sự rất đố kỵ nàng!
Bạch Cốt phu nhân nhìn vào Bạch Nhạc nói:
– Bạch Nhạc, ngươi nói cho ta biết, giả như người ngươi quen biết trước là ta … Ngươi cũng sẽ yêu ta như thế ư?
– …
Nhìn vào Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc muốn nói điều gì, nhưng sau cùng lại vẫn không thể thốt ra nên lời.
Chuyện tình cảm, làm gì có nếu như.
– Tiếp theo ngươi định làm gì?
Hơi có chút thất vọng, thở dài một tiếng, Bạch Cốt phu nhân cũng không tiếp tục bức hỏi Bạch Nhạc mà chủ động nói sang chuyện khác.
– Trên chín tầng trời!
Không chút ngập ngừng, Bạch Nhạc trực tiếp đáp nói:
– Giờ ta chẳng qua mới chỉ miễn cưỡng bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, chênh lệch với Tứ Phương Yêu Thần cụ thể thế nào vẫn khó mà đánh giá được! Muốn bù đắp loại chênh lệch này, chỉ có trên chín tầng trời mới có cơ hội.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Hơn nữa, chính như Mặc Quân nói, ta cũng tin tưởng, Thần Nữ, thậm chí Thần Tôn, khả năng đều trên chín tầng trời.
– Nhất định phải mạo hiểm vậy ư?
Bạch Cốt phu nhân trầm giọng hỏi:
– Ngươi cũng đã nói, Mặc Quân từng nói qua, dù là lấy thực lực của hắn cũng không cách nào bay lên chín tầng trời, hơi không cẩn thận liền sẽ có phong hiểm vẫn lạc!
– Dưới Thiên Địa Đại Kiếp, làm gì có chỗ nào là an toàn?
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Nếu đã lựa chọn con đường này, ta không còn cách nào khác.
Há há miệng, Bạch Cốt phu nhân muốn nói gì đó, nhưng sau cùng vẫn không thể nói ra.
….. .
– Đã trễ như thế, ngươi tìm chúng ta tới là để làm gì? Bạch Nhạc đâu?
Hơn nửa đêm, Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận, Tô Nhan và Tiểu Bạch Long đều bị Bạch Cốt phu nhân tìm tới.
Thấy nhiều người như vậy, nhưng Bạch Nhạc lại không có mặ ở đây, chúng nhân không khỏi có chút ngạc nhiên.
– Xin lỗi, là ta lừa các ngươi, chuyện này là ta gạt Bạch Nhạc.
Khẽ khom lưng, Bạch Cốt phu nhân trước nói một tiếng xin lỗi.
– Hả?
Hơi ngớ, tất cả mọi người đều không khỏi ngạc nhiên.
Phải biết, lần này Bạch Cốt phu nhân thật đánh lên cờ hiệu Bạch Nhạc để mời bọn hắn tới.
– Là vì chuyện Vân Mộng Chân?
Tô Nhan nhẹ giọng mở miệng hỏi.
Bạch Cốt phu nhân lấy danh nghĩa Bạch Nhạc mời người, giấu giếm được người khác, nhưng lại không khả năng giấu giếm được Tô Nhan.
Trên thực tế, lúc thấy Bạch Nhạc bị Bạch Thanh Nhã mời đi, trong lòng Tô Nhan ẩn ẩn đã có chút suy đoán.
– Vâng!
Gật đầu, Bạch Cốt phu nhân mở miệng nói:
– Bạch Nhạc nói, hắn muốn đi lên chín tầng trời! Chuyện này nguy hiểm cỡ nào, chắc mọi người cũng đều rõ ràng, hắn muốn đi, chúng ta không ngăn được, cũng đừng nên ngăn, nhưng chí ít chúng ta cũng nên làm chút gì đó.
– Tiên Ấn? !
Tức thì, Dạ Nhận lập tức hiểu ra ý của Bạch Cốt phu nhân.
– Không sai! Bây giờ tham ngộ Tiên Ấn là cơ hội duy nhất có thể giúp Bạch Nhạc đề thăng thực lực trong thời gian ngắn! Cho nên, trước khi hắn đi lên chín tầng trời, chúng ta chí ít phải thử lần nữa bắt Tiên Ấn về tay.
Bạch Cốt phu nhân trầm giọng nói.
Chương 2265: Tấn công khi đối phương chưa kịp chuẩn bị (2)
– Xuất kỳ bất ý, công khi đối phương chưa chuẩn bị, ngược lại là ý kiến hay!
Trong mắt lộ ra một tia hân thưởng, Bất Tử Thanh Vương tán thán nói.
– Không sai, giờ Phật tông đã rút đi! Toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông, chẳng qua chỉ còn mỗi Vân Mộng Chân là cường giả thần linh, bằng vào tiểu Bạch liền đủ để kiềm chế rồi!
– Về phần đám người Đạo Lăng Thiên Tông còn lại, ta cho rằng không đủ tạo thành uy hiếp.
Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên xưa kia danh chấn thiên hạ, nhưng qua nhiều năm vậy rồi, sớm đã lác đác mấy, toàn bộ cơ hồ đều là người đến sau mới tiến vào, ở trong cục diện như bây giờ, đúng thật không có uy hiếp quá lớn.
Bạch Cốt phu nhân giải thích:
– Chúng ta thậm chí không cần sử dụng quá nhiều nhân thủ, chỉ bằng mấy người chúng ta, nhân đêm đánh lén Đạo Lăng Sơn liền có cơ hội đoạt lấy Tiên Ấn!
Vô luận là Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận hay Bạch Cốt phu nhân, ai nấy đều là bán thần đỉnh cấp nhất, chỉ thiếu mỗi bước sau cùng liền sẽ bước đến Thần Linh Cảnh!
Thậm chí như Dạ Nhận, thật ra là đang cố ý đè lên trạng thái, không gấp gáp đột phá, cộng thêm thủ đoạn tiềm phục của sát thủ, uy hiếp mang đến không hề thua kém cường giả thần linh.
– Không sai, binh quý tinh bất quý đa! Kế hoạch nà thật có năm phần khả thi! Chỉ là… Thái độ của Bạch Nhạc với Vân Mộng Chân thế nào, các ngươi cũng đều đã thấy, sợ rằng hắn chưa hẳn đã nguyện ý thấy cảnh này.
Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
– Kế hoạch là do ta đề ra, tất cả hậu quả do ta gánh chịu.
Nhìn vào chúng nhân, Bạch Cốt phu nhân trầm giọng nói:
– Chúng ta lại không phải muốn giết Vân Mộng Chân, chỉ là tìm cơ hội cướp đoạt Tiên Ấn mà thôi, sau khi tham ngộ xong, tự nhiên sẽ trả về cho Đạo Lăng Thiên Tông! Dù Bạch Nhạc có tức giận, chẳng lẽ còn có thể giết ta?
– …
Nghe vậy, chúng nhân không khỏi cười khổ một tiếng.
Lấy quan hệ giữa Bạch Cốt phu nhân và Bạch Nhạc, vô luận thế nào, Bạch Nhạc cũng không đến nỗi sẽ động thủ.
– Không sai! Chuyện này can hệ đến an nguy của công tử, dù bị công tử trách cứ, chúng ta cũng nhất định phải làm, chuyện này ta sẽ cùng chịu trách nhiệm với Đổng tỷ tỷ.
Đứng dậy, Tô Nhan lập tức mở miệng nói.
– Nếu đã làm, tự nhiên cùng lúc gánh chịu trách nhiệm!
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:
– Trong chuyện Vân Mộng Chân này, Bạch Nhạc đúng là xử lý quá không quyết đoán! Chuyện liên quan đến sinh tử, xác thực cần phải giúp hắn tăng thêm mấy phần thắng tính.
– Được!
Gật gật đầu, Dạ Nhận phụ họa nói:
– Chẳng qua, chúng ta nhiều người như vậy đều rời đi, sợ là Bạch Nhạc sẽ rất dễ phát hiện ra?
– Ta đã nói qua với Thanh Nhã tỷ.
Bạch Cốt phu nhân trầm giọng nói:
– Chuyện này Thanh Nhã tỷ sẽ phối hợp ta, chỉ cần Tô Nhan muội muội giúp lấy che lấp một chút, trong thời gian ngắn, hắn rất khó phát hiện! Lấy tốc độ Tiểu Bạch Long, chúng ta hoàn toàn có thể hoàn thành chỉ trong ba ngày.
– Một ngày, chỉ cần một ngày, ta làm được!
Tiểu Bạch Long cũng có vẻ vô cùng hưng phấn, đối với loại chuyện kiểu này, tiểu gia hỏa hiển nhiên chẳng có chút sức kháng cự nào.
– Còn có Văn Trạch, chúng ta cũng có thể tranh thủ một phen!
Bạch Cốt phu nhân nói tiếp:
– Lần trước ta gặp qua hắn, thái độ hắn không quá kiên quyết! Thái độ bây giờ của Vân Mộng Chân cũng đã khiến Đạo Lăng Thiên Tông mất đi khí thế, giờ ta lần nữa liên hệ Văn Trạch, chưa hẳn không thể thuyết phục hắn đồng ý làm nội ứng trợ giúp cho chúng ta.
Từ lúc ra quyết định, trong lòng Bạch Cốt phu nhân sớm đã vạch ra một bộ kế hoạch hoàn chỉnh.
Không dám nói hoàn mỹ, nhưng chí ít cũng có năm phần thắng tính!
Giờ lại không có bất kỳ người nào phản đối, tự nhiên càng thêm nắm chắc.
– Phân đầu nhau hành sự, sáng sớm ngày mai khởi hành, đêm mai động thủ, tranh thủ trở về trước hừng đông sáng ngày kia!
Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
– Được!
Không chút ngập ngừng, tất cả mọi người đồng thanh đáp ứng.
…
– Thanh Nhã tỷ, ngươi sao thế, không thoải mái à?
Sáng sớm mới vừa tỉnh ngủ, Bạch Nhạc đã bị Tô Nhan mang tới gian phòng Bạch Thanh Nhã.
Tựa ở bên giường, sắc mặt Bạch Thanh Nhã hơi có vẻ tái nhợt, cả người có chút uể oải, hiển nhiên cả đêm qua không được ngon giấc.
– Không biết sao mà ta cảm thấy tinh thần bất định, tiểu Nhạc, ngươi thành thật nói cho ta biết, gần đây có phải ngươi lại muốn đi đâu mạo hiểm không?
Hơi ngớ, Bạch Nhạc lập tức cười nói:
– Thanh Nhã tỷ, ngươi quá mức lo lắng cho ta rồi, ta thì có thể gặp nguy hiểm gì! Mấy ngày nay, chẳng phải ngươi cũng nghe ở trong Thanh Châu thành nói rồi sao, giờ ta chẳng những là cường giả thần linh, còn là một trong những cường giả thần linh đỉnh cấp nhất, ta không kiếm chuyện với người khác thì thôi, làm sao sẽ có nguy hiểm được.
Loại chuyện như đi lên chín tầng trời, Bạch Nhạc tự nhiên sẽ không nói với Bạch Thanh Nhã, giờ đây hắn không muốn Bạch Thanh Nhã vì hắn mà nhiều thêm dù chỉ chút xíu lo lắng nào.
– Ta muốn đi ra ngoài dạo chút.
Bạch Thanh Nhã nói:
– Dạo ngay trong Thanh Châu thành thôi, đi nghe, đi hỏi xem những người khác nói thế nào, chứ không thể chỉ nghe ngươi nói, ngươi không được bạo lộ thân phận, cũng không được chào hỏi với bất cứ người nào, có nghe không?
Chương 2266: Nội ứng ngoại hợp
Đối với yêu cầu này của Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc không khỏi có chút đành chịu.
– Được rồi, Thanh Nhã tỷ nói thế nào, ta liền làm như thế nào, hôm nay ta bồi Thanh Nhã tỷ, muốn đi đâu đều được.
Bên này Bạch Nhạc vừa đáp ứng, Tô Nhan lập tức giúp đỡ Bạch Thanh Nhã rửa mặt, thay quần áo, cùng theo Bạch Nhạc đi ra Bạch phủ, hướng đến chỗ náo nhiệt nhất trong thành.
Án theo yêu cầu của Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc thu liễm khí tức, hiện vẻ không chút thu hút, cũng không mang theo bất cứ người nào, chỉ có mình hắn và Bạch Thanh Nhã mà thôi.
Cơ hồ đồng thời điểm Bạch Nhạc và Bạch Thanh Nhã rời khỏi Bạch phủ, Tô Nhan cũng truyền tin cho đám người Bạch Cốt phu nhân, để Tiểu Bạch Long cõng lên mấy người khoái tốc phi hành về hướng Đạo Lăng Sơn.
Nắng chiều đẹp vô cùng, chỉ tiếc gần hoàng hôn.
Cảnh tà dương này, phảng phất như là Đạo Lăng Thiên Tông hiện thời, cũng là phản chiếu chân thật nhất tâm trạng trong lòng Văn Trạch lúc này.
Thậm chí hắn không biết mình đã đi ra như thế nào.
Chỉ biết sợi dây căng chặt trong lòng cuối cùng cũng đứt.
Hắn thật không chống đỡ nỗi nữa, Đạo Lăng Thiên Tông và Vân Mộng Chân hiện tại căn bản đã không cách nào mang đến cho hắn chút xíu cảm giác an toàn nào.
Áp lực vô hình đó khiến hắn căn bản thở không nổi.
So với lần trước, giờ đây thái độ Bạch Cốt phu nhân càng thêm cường ngạnh, đã không cho hắn chút dư địa nào để quay vần.
Trầm mặc hồi lâu, lúc đi ra từ trong phòng, hắn rốt cục vẫn thỏa hiệp.
Xét từ góc độ nào đó mà nói, lựa chọn này càng giống như bội phản tông môn.
Nhưng hắn đã không còn lựa chọn khác.
Chủ động đưa Tiên Ấn cho Bạch Nhạc tham ngộ vẫn tốt hơn là khiến toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông gặp nạn, ngay đến cả chút mặt mũi sau cùng đều mất sạch.
Vô luận là ai, thiếu nợ, rốt cục vẫn phải trả!
… …
Sắc trời tối dần.
Đệ tử trông chừng trước thánh địa đột nhiên phát ra một tiếng kinh hô, lập tức nâng cao giới bị.
– Cút ra!
Trong mắt chớp qua một mạt sát cơ khủng bố, bước ra trước một bước, khí tức khủng bố bất thần đè áp đi ra, những đệ tử bình thường này làm sao gánh chịu được uy áp từ Bất Tử Thanh Vương, chớp mắt liền quỳ rạp xuống hết cả, chẳng thể làm ra nửa điểm kháng cự nào.
– Bất Tử Thanh Vương!
Lập tức, trưởng lão phụ trách thủ vệ thánh địa bị kinh động, nhưng mà mới vừa lộ diện liền nhận ra Bất Tử Thanh Vương, trong lòng không khỏi hoảng hốt!
– Nếu đã nhận ra bản vương, vậy thì ngoan ngoãn nhường đường ra, bản vương chỉ đến vì Tiên Ấn, không muốn giết người.
Một tay chấp kiếm, Bất Tử Thanh Vương lạnh lùng mở miệng nói.
– Sao ngươi biết Tiên Ấn ở chỗ này?
Trong lòng trưởng lão kia đột nhiên hơi lạnh, khó mà tin tưởng hỏi.
Trước kia Tiên Ấn thực ra nằm ở trong tàng kinh các, chỉ là bởi vì lần trước Bạch Nhạc đã tới một lần vì Tiên Ấn, để đảm bảo an toàn, Vân Mộng Chân đích thân hạ lệnh, chuyển dời Tiên Ấn vào trong thánh địa, việc này được làm cực kỳ bí ẩn, trừ vài vị trưởng lão chủ chốt nhất trong tông môn ra thì căn bản không còn ai khác biết được.
Dù là hắn cũng bởi vì phải phụ trách thủ hộ thánh địa nên mới biết mà thôi.
Thế mà giờ đây, Bất Tử Thanh Vương lại đi thẳng đến thánh địa, hiển nhiên sớm đã biết được vị trí xác thực của Tiên Ấn, hỏi sao hắn không kinh hãi cho được?
– Ngươi hỏi quá nhiều, bản vương cho ngươi thời gian ba nhịp thở, tránh ra, hoặc là chết!
Trong mắt chớp động hàn mang, Bất Tử Thanh Vương lành lạnh mở miệng nói.
….. .
– Địch tập, địch tập! ! !”
Vô số tín phù bay ra, toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông lập tức như ong vỡ tổ, triệt để loạn lên.
Nhất thời, thậm chí căn bản không biết đối phương đến cùng tới bao nhiêu người, toàn bộ tông môn đều đang tra xét kẻ xâm nhập.
Chỉ có một ít trưởng lão biết rõ nội tình vội chạy tới thánh địa và Thánh Nữ Phong.
Ầm ầm!
Cửa động phủ rốt cục mở ra, Vân Mộng Chân mới vừa lộ diện, liền đã có không ít trưởng lão tụ tập trước cửa, sốt sắng hồi bẩm.
– Thánh Nữ! Hiện tại hai người Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận đã xông vào thánh địa, người chúng ta căn bản không ngăn được, tình thế vô cùng nguy cấp, còn mong Thánh Nữ sớm làm ra định đoạt!
Đè ép tay xuống, ý bảo đối phương không cần phải nói gì thêm, Vân Mộng Chân nhíu mày, lạnh lùng mở miệng nói:
– Nếu đã đến, hà tất dấu đầu lộ đuôi, đi ra đi.
Ngao ô!
Gần như đồng thời điểm Vân Mộng Chân mở miệng, Tiểu Bạch Long ở trong mây bỗng chợt lộ ra thân hình, phát sinh một tiếng long ngâm, đắc ý đối đầu với Vân Mộng Chân!
Bay xuống từ trên thân Tiểu Bạch Long, Bạch Cốt phu nhân khẽ khom lưng nói:
– Gặp qua Thánh Nữ!
– Thì ra là Bạch Cốt giáo chủ!
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn Bạch Cốt phu nhân một cái, Vân Mộng Chân hờ hững nói:
– Giáo chủ đúng là lớn mật, Bạch Nhạc còn chưa tới, lại đã dám một mình đến Đạo Lăng Sơn ta làm càn, chẳng lẽ thật tưởng ta không dám giết người?
Lấy thực lực Vân Mộng Chân, lại ở trên Đạo Lăng Sơn, thần niệm chỉ cần hơi hơi đảo qua, tự nhiên liền có thể phát hiện tung tích của Bạch Cốt phu nhân và Tiểu Bạch Long, đồng thời cũng có thể phát giác, Bạch Nhạc còn chưa chạy tới.
Chương 2267: Ngươi ẩn tàng thực lực?!
– Thánh Nữ nói quá lời! Giờ dù có là Bạch Nhạc, Thánh Nữ cũng là có thể hạ sát thủ, huống hồ là ta.
Không chút nhún nhường, Bạch Cốt phu nhân bình tĩnh đáp nói:
– Chỉ là, thánh nữ muốn giết ta, sợ rằng không dễ dàng vậy đâu! Lần này ta tới chỉ là vì mượn Tiên Ấn dùng một phen, ít ngày nữa tất sẽ phụng trả! Hiện tại Thanh Vương hẳn đã đắc thủ, Thánh Nữ muốn lưu chúng ta lại… Sợ rằng không dễ vậy đâu.
Nếu không có Văn Trạch làm nội ứng báo cho biết vị trí của Tiên Ấn đêm nay sợ rằng sẽ gặp nguy hiểm, nhưng giờ đây, trong tình huống trước một bước xác định được vị trí Tiên Ấn, chia binh hai đường, nàng và Tiểu Bạch Long kiềm chế Vân Mộng Chân, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận liền rất dễ dàng đắc thủ!
Chỉ cần được đến Tiên Ấn, độ khó khi muốn thoát thân tự nhiên sẽ nhỏ đi nhiều.
– Xem ra các ngươi sớm đã tìm được nội ứng… Chẳng qua, cái đó không quan trọng.
– Bạch Cốt giáo chủ, sợ rằng ngươi đã đánh giá quá cao thực lực chính mình.
Khẽ lắc đầu, Vân Mộng Chân từ tốn nói:
– Chỉ cần ngươi ở trong tay ta, dù bọn hắn mang đi Tiên Ấn, Bạch Nhạc cũng không có thời gian tham ngộ, mà sẽ cầm về đổi cho ngươi, các ngươi làm thế, căn bản chẳng có chút ý nghĩa nào.
Bàn tay khẽ đảo, Côn Ngô Kiếm đột nhiên tới tay, Vân Mộng Chân nhẹ giọng mở miệng nói:
– Các ngươi đoán chừng còn chưa biết, Đạo Lăng bất bại đồng nghĩa với cái gì! Không sao cả, sau đêm nay … Các ngươi liền sẽ hiểu.
…
– Đắc thủ!
Đặt Tiên Ấn vào trong hộp ngọc, trực tiếp thả vào trong Bán Thần Lĩnh Vực của mình, trong mắt Bất Tử Thanh Vương chớp qua một tia hỉ sắc, trầm giọng mở miệng nói.
Chuyến đi này, tựa hồ còn thuận lợi hơn cả trong dự đoán.
Vân Mộng Chân bị cầm chân ở Thánh Nữ Phong, thậm chí ngay cả Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, đều không đến đủ, chỉ bằng đám trưởng lão kia và cấm chế của bản thân thánh địa, căn bản không đủ để tạo thành uy hiếp mang tính thực chất đối với bọn hắn.
Cộng thêm sớm đã biết trước vị trí xác thực của Tiên Ấn, căn bản không gặp phải bất kỳ trở ngại nào, từ bước vào Đạo Lăng Thiên Tông đến khi đắc thủ, toàn bộ quá trình chẳng qua chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi không đến một nén hương.
– Đi!
Dạ Nhận trầm giọng mở miệng nói:
– Ngươi lập tức rời đi, đến địa điểm ước định đợi Tiểu Bạch Long, ta đi Thánh Nữ Phong truyền tin! Chỉ mong phía bọn hắn đừng xảy ra biến số gì là được.
Quá thuận lợi, trong lòng Dạ Nhận lại ẩn ẩn có cảm giác bất an khó mà diễn tả bằng lời.
Mặc dù giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông tựa hồ đã không còn phong quang như trước, nhưng mà, đắc thủ quá dễ dàng khiến hắn bất giác cảm thấy rất không chân thực.
– Được!
Gật gật đầu, Bất Tử Thanh Vương lập tức đáp ứng.
Hai người đều là tính cách kiêu hùng, đương nhiên sẽ không do dự không quyết, nháy mắt liền đã làm ra an bài thích đáng nhất!
– Nửa canh giờ! Nhiều nhất chỉ chờ nửa canh giờ, nếu còn không có tin tức, ngươi lập tức đưa về Thanh châu, nói lại hết thảy cho Bạch Nhạc, làm ra dự tính xấu nhất!
Dạ Nhận lần nữa mở miệng nói.
– Được rồi! Chính ngươi chú ý an toàn!
– Yên tâm, chú ý lực của Vân Mộng Chân không nằm ở trên người ta, ta muốn đi… Không ai ngăn được!
Oanh!
Cả người hung hăng nện xuống đất, xương cốt khắp toàn thân Bạch Cốt phu nhân đều bị rạn nứt, phun ra một búng máu, trên mặt chất đầy vẻ hoảng sợ!
Quá khủng bố!
Bạch Cốt Trủng được nàng tinh tâm chuẩn bị, lại thậm chí ngay cả một trăm nhịp thở đều không kéo dài được, trực tiếp bị Vân Mộng Chân trảm phá, lúc Côn Ngô Kiếm kia chém xuống, quả thực khiến nàng có ảo giác như đang phải đối mặt Bạch Nhạc.
Tinh chuẩn, ngoan lạt, hơn nữa còn lộ ra một loại linh khí của tiên nhân.
Kiếm Vân Mộng Chân tán phát ra một loại đạo vận, thực sự rất khó để ngăn cản.
Tiểu Bạch Long có thể bằng vào thân thể cường hãn và tốc độ khủng bố để chu toàn với Vân Mộng Chân, nhưng nàng ở trong tay Vân Mộng Chân lại từ đầu tới đuôi bị đè ra mà đánh, thậm chí sinh ra cảm giác vô lực không cách nào đánh trả.
Không có bất kỳ sơ hở nào!
Thậm chí ngay cả thần thông Vân Mộng Chân đều không thi triển, chỉ bằng kiếm trong tay liền đã ép cho nàng không thở nổi.
Đấy còn là trong tình huống có Tiểu Bạch Long kiềm chế, bằng không, sợ rằng đến cả trăm nhịp thở nàng cũng chưa chắc đã chống được.
Đạo Lăng bất bại!
Thẳng đến giờ khắc này, khi thực sự giao thủ với Vân Mộng Chân, nàng mới ý thức được đối phương cường đại đến cỡ nào!
Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, sự cường đại của Vân Mộng Chân hoàn toàn không phải là điều mà người ngoài có thể tưởng tượng.
– Khi trước ngươi ẩn tàng thực lực!
Té rơi trên đất, Bạch Cốt phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, nói.
Vì một khắc này, nàng làm ra kế hoạch chu đáo tỉ mỉ nhất, hết thảy đều được an bài vô cùng hoàn mỹ, kết quả khăng khăng lại vẫn tính sai thực lực của Vân Mộng Chân.
Loại sai lầm này, vốn không nên phạm phải.
Rốt cuộc, trước đó khi Bạch Nhạc xông Đạo Lăng Sơn, nàng từng thấy qua Tiểu Bạch Long và Vân Mộng Chân giao thủ, nhưng đương thời, Tiểu Bạch Long thậm chí có thể một thân một mình khiên chế được Vân Mộng Chân!
Chương 2268: Ngươi ẩn tàng thực lực?! (2)
Cũng chính bởi vậy mới khiến nàng sản sinh ảo tưởng, rằng thực lực Vân Mộng Chân sẽ không quá mức lợi hại!
Một bước sai, liền là từng bước sai!
– Không phải ẩn tàng thực lực, mà là không nhất thiết phải ra tay toàn lực.
Thần sắc bình tĩnh, phảng phất như đang nhắc tới một chuyện nào đó không liên quan tới mình, Vân Mộng Chân nhàn nhạt đáp nói:
– Các ngươi chỉ nhớ được bây giờ Bạch Nhạc xuất sắc thế nào, lại tựa hồ quên mất… Ta mới là Đạo Lăng Thánh Nữ, mấy ngàn năm qua, Đạo Lăng Thánh Nữ ta chưa từng thất bại!
– …
Bạch Cốt phu nhân có chút thống khổ nhắm mắt lại, đến cái lúc này rồi, nói gì cũng đã muộn!
Côn Ngô Kiếm đã gác trên cổ họng nàng, giờ đây nàng đã bại triệt để, thậm chí đến cả một tia cơ hội để giãy dụa cũng không có.
Trên thực tế, nếu không phải Vân Mộng Chân không hạ sát thủ, giờ đây sợ rằng nàng đã sớm chết.
Ngao ô!
Tiểu Bạch Long phát ra một tiếng gầm gào, song lại không dám công đi qua.
Trên người nó thậm chí cũng bị Vân Mộng Chân chém ra một đạo vết thương, máu tươi phun vãi ra, mặc dù bị thương không tính tính trọng, nhưng cũng đã lần nữa kích phát lên nỗi sợ hãi của nó đối với Vân Mộng Chân.
Trước đây khi gặp Vân Mộng Chân, tiểu gia hỏa từng không ít lần nuốt trái đắng dưới kiếm của Vân Mộng Chân.
Huống hồ, hiện tại Bạch Cốt phu nhân đã rơi vào trong tay Vân Mộng Chân, dù nó không cam tâm đến mấy thì cũng không dám tùy tiện động thủ.
Gần như đồng thời, Dạ Nhận chạy tới trên Thánh Nữ Phong, vừa khéo thấy được cảnh một kiếm của Vân Mộng Chân đánh gục Bạch Cốt phu nhân!
Nháy mắt đỏ, một tia hàn khí bỗng chợt thăng lên từ đáy lòng Dạ Nhận.
Không chút khoa trương mà nói, nếu phải đối mặt với một kiếm kia, hắn cũng chẳng có nửa tia hi vọng đào thoát được.
Thậm chí thân hình đều không dám hiển lộ, Dạ Nhận lập tức quyết đoán lui xuống dưới Thánh Nữ Phong.
Nhưng mà, dù vậy, ánh mắt Vân Mộng Chân vẫn quét đi qua.
Tuy thủ đoạn ẩn tàng thân hình của Dạ Nhận đã cực kì khủng bố, nhưng hắn rốt cục chưa bước đến Thần Linh Cảnh, căn bản không thể tránh qua được thần niệm của Vân Mộng Chân.
Song Vân Mộng Chân đang phải chế áp Bạch Cốt phu nhân, liền cũng không rảnh tay đuổi theo Dạ Nhận.
Khóe miệng nhếch lên một tia hàn ý, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói:
– Đi về nói cho Bạch Nhạc, ta chỉ chờ hắn một ngày! Đến giờ này ngày mai, nếu hắn không mang trả lại Tiên Ấn, ta liền giết Bạch Cốt giáo chủ!
Ngao ô!
Mắt nhìn mình không cứu về được Bạch Cốt phu nhân, Tiểu Bạch Long phát ra một tiếng gầm thét phẫn nộ, song rốt cục vẫn không dám làm lỡ chuyện, tức tốc xoay người bay xuống dưới Đạo Lăng Sơn.
Lúc tới vốn tràn đầy lòng tin, kết quả lại làm sao cũng không thể ngờ, trong tình cảnh Tiên Ấn đã tới tay, bọn hắn lại vẫn phải nhếch nhác lui đi.
Tiểu gia hỏa cũng có chút uể oải.
Nhìn theo Tiểu Bạch Long rời đi, trên khắp toàn Thánh Nữ Phong, tất cả trưởng lão và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đều ngây ngốc, thật lâu mà không hồi thần lại được.
Trận chiến này, đối với bọn hắn mà nói, thực sự quá mức chấn động!
Trước đó lúc Bạch Nhạc tới cửa bức bách, bọn hắn còn cho rằng Vân Mộng Chân quá mức lãnh khốc, quá mức tự phụ, rõ ràng không có bất kỳ phần thắng nào, lại vẫn không chút do dự cự tuyệt, liên thủ với Phật tông đối kháng Bạch Nhạc.
Thậm chí sau cùng khi Bạch Nhạc buông bỏ, trong lòng bọn hắn vẫn không khỏi hoảng sợ.
Nhưng giờ đây, tận mắt thấy được trận chiến kia, bọn hắn mới thực sự ý thức được, Vân Mộng Chân vẫn là Đạo Lăng Thánh Nữ vượt lên tất cả mọi người trên thế gian!
Đạo Lăng bất bại, câu này tuyệt đối không phải chỉ là lời nói suông!
Thậm chí dù là Bạch Nhạc, sợ rằng cũng chưa hẳn dám nói nhất định có thể thắng được vị Thánh Nữ này.
Đối với bọn hắn mà nói, cảm xúc lúc này không khỏi có chút phức tạp.
Có kiêu ngạo và mừng thầm đối với thực lực khủng bố mà Vân Mộng Chân nắm trong tay, đồng thời cũng có vài phần kinh hoảng và sợ hãi khó mà diễn tả bằng lời.
– Tất cả trưởng lão lập tức đến Thánh Nữ Phong tập hợp, ta muốn biết… Là ai phản bội bản tông!
Ánh mắt chậm rãi đảo qua trên thân chúng nhân, Vân Mộng Chân lành lạnh mở miệng nói:
– Vô luận hắn là ai, ta tất phải giết!
…
– Không cần tra, là do ta làm.
Đứng trong đám người, nhìn Vân Mộng Chân, thần sắc của Văn Trạch có vẻ phức tạp, thở dài một tiếng rồi nhẹ giọng nói.
Nhất thời, lực chú ý của tất cả mọi người đều dồn lên Văn Trạch.
– Quả nhiên là ngươi!
Hơi nhíu mày, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói.
– Nếu đã nhận tội, ngươi hãy tự sát tạ tội đi.
Thần sắc tỏa ra sự lạnh lùng, Vân Mộng Chân khẽ nhắm mắt lại, lạnh giọng nói.
– Thánh nữ, Văn Chân Nhân xưa nay đều trung thành với bổn tông, việc này tất có nguyên do khác, xin thánh nữ xử lý nhẹ tay!
Có Văn Trạch chủ động nhận tội, người khác đã không còn nguy hiểm, lúc này nhất thời có trưởng lão giao hảo với Văn Trạch đứng ra lên tiếng xin xỏ.
– Đúng vậy, thánh nữ, bây giờ bổn tông đang lúc cần dùng người, mặc dù Văn Chân Nhân nhất thời hồ đồ, nhưng tội không đáng chết, xin thánh nữ xử lý nhẹ tay.
– Đa tạ chư vị!
Chương 2269: Ngươi sinh ra nên bất phàm
Khẽ khom người, Văn Trạch chậm rãi nói:
– Thánh nữ, ta cam nguyện nhận tội, cũng nguyện chịu chết, chỉ là… trước khi ta chết có thể nói chuyện riêng với ngươi được không?
Trên mặt không có chút sợ hãi nào, Văn Trạch bình tĩnh hỏi.
– Được!
Mở mắt, nhìn sâu Văn Trạch một cái, Vân Mộng Chân nhàn nhạt đáp lời.
Trong lúc nói chuyện, Vân Mộng Chân đã xoay người bước vào trong động phủ.
Xoay người lại khom người cúi đầu với mọi người, Văn Trạch cũng theo bước vào động phủ.
– Thanh Nhã tỷ, ngươi nói thật đi, rốt cục có phải ngươi có chuyện gì đang giấu ta hay không?
Sắc trời đã tối om, Bạch Thanh Nhã vẫn không chịu hồi phủ, rốt cục Bạch Nhạc nhận thấy có chuyện không đúng, trầm giọng hỏi.
Tay cầm đũa hơi cứng lại, dường như Bạch Thanh Nhã muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra miệng được.
– Thanh Nhã tỷ!
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
– Công tử, việc này không liên quan tới Thanh Nhã tỷ, là do ta và Đổng tỷ tỷ xin Thanh Nhã tỷ hỗ trợ.
Thấy Bạch Nhạc truy vấn Bạch Thanh Nhã, Tô Nhan nhất thời chủ động đứng ra nhận sai.
– Các ngươi đang làm gì giấu ta?
Trong lòng hơi trầm xuống, Bạch Nhạc hỏi.
– Đổng tỷ tỷ cùng Tiểu Bạch Long, Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận liên thủ tới Đạo Lăng Sơn, muốn mang Tiên Ấn về.
– Hồ đồ!
Nháy mắt, Bạch Nhạc bỗng nhiên biến sắc.
– Thực lực của Vân Mộng Chân mạnh mẽ, cho dù là ta cũng không dám nói có thể dễ thắng được, một mình Tiểu Bạch Long dẫn theo bọn họ tới làm sao có thể là đối thủ của Vân Mộng Chân?
Trên đời này, người quen thuộc với Vân Mộng Chân nhất khả năng chính là Bạch Nhạc.
Chỉ nói về thiên phú tu hành, thậm chí Vân Mộng Chân còn vượt xa Bạch Nhạc.
Nếu không phải Thông Thiên Ma Công quá mức bá đạo, bản thân Bạch Nhạc lại có nhiều kỳ ngộ, thiên phú kiếm đạo xuất chúng thì căn bản không có cách nào so được với Vân Mộng Chân.
– Công tử đánh giá Vân Mộng Chân quá cao rồi!
Tô Nhan không phục nói:
– Đã nhiều năm như vậy, ta không nhìn ra nàng ta lợi hại ở chỗ nào! Trước đó đánh một trận ở Đạo Lăng Sơn, nếu không phải công tử nhớ tới tình xưa thì đã sớm đoạt lại Tiên Ấn rồi!
– Các ngươi…
Nghe vậy, Bạch Nhạc không khỏi cảm thấy chán nản.
Sở dĩ hắn dừng tay là vì không muốn trở thành địch với Vân Mộng Chân, nhưng hắn cũng hiểu tính khí của Vân Mộng Chân.
Nếu không nắm chắc, nàng sẽ không nói như vậy, không nói nhất định không thể thắng, nhưng chí ít ở tình huống không hạ sát thủ, hắn không nắm chắc thắng được Vân Mộng Chân.
Bằng không, chỉ cần kiềm chế Vân Mộng Chân một chút là có thể bức bách Đạo Lăng Thiên Tông giao Tiên Ấn ra, Bạch Nhạc chưa chắc sẽ không làm.
Nhưng không ngờ nghĩ sai thành ra hỏng bét, khiến Bạch Cốt phu nhân nhìn lầm thực lực của Vân Mộng Chân, tự gây ra chuyện đau đầu này.
– Bọn họ đi khi nào?
Không có tâm tư nói mấy vấn đề này với Tô Nhan nữa, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
– Từ sớm lúc công tử đi liền xuất phát rồi.
Đến lúc này, Tô Nhan cũng không dám lừa gạt Bạch Nhạc nữa, chỉ là lời nói với Bạch Nhạc lại vẫn có phần khó chịu, cho rằng Bạch Nhạc không muốn khiến Vân Mộng Chân khó chịu mà thôi.
– Không kịp!
Khẽ nhắm mắt lại, Bạch Nhạc nhẹ giọng thở dài.
Lấy tốc độ của Tiểu Bạch Long, xuất phát từ sớm thì đã đến Đạo Lăng Thiên Tông rồi, bây giờ cho dù thành hay bại thì đều là chuyện đã định, cho dù hắn đuổi tới cũng không kịp nữa.
Trên thực tế, sợ là cũng là vì như vậy nên Tô Nhan mới dứt khoát thừa nhận.
Bây giờ chỉ có thể hy vọng chuyện này không phát triển theo hướng xấu nhất.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Hồi phủ, tối nay cho dù thành bại, bọn họ nhất định phải trở về… nếu như không về, sáng sớm mai ta đến Đạo Lăng Sơn một chuyến!
Ùng ùng!
Cửa động phủ đóng lại, ngăn cách với bên ngoài.
Vân Mộng Chân tùy ý ngồi trước bàn đá, nhàn nhạt nói:
– Ngươi muốn nói gì, nói đi.
– Thánh nữ muốn xử trí Bạch Cốt phu nhân như thế nào?
Văn Trạch trầm giọng hỏi.
– Ta sẽ không làm khó nàng, ngày mai Bạch Nhạc sẽ đến! Chỉ cần hắn trả lại Tiên Ấn, ta đương nhiên sẽ thả Bạch Cốt phu nhân.
Mặt không chút thay đổi, Vân Mộng Chân nhàn nhạt đáp.
– Thánh nữ, vì sao nhất định phải ngăn cản nàng ta?
Nhìn Vân Mộng Chân, vẻ mặt Văn Trạch đau đớn hỏi:
– Chỉ là tìm hiểu Tiên Ấn một chút, đối với bổn tông thì không có tổn thất gì! Ta cũng tin Bạch Nhạc sẽ không truyền ra bên ngoài… vì sao thánh nữ nhất định muốn ngăn cản? Lẽ nào, chuyện ngày xưa ngươi không quan tâm chút nào sao?
– Đây chính là nguyên nhân ngươi phản bội tông môn?
Vân Mộng Chân lạnh lùng hỏi ngược lại.
– Vâng!
Gật đầu, Văn Trạch trầm giọng nói:
– Ngươi có thể tuyệt tình tuyệt nghĩa, nhưng ta không làm được! Tứ Phương Yêu Thần đang uy hiếp như thế, Bạch Nhạc phải đi Ung Châu cứu những hài tử kia, nhất định phải nhanh chóng tăng thực lực lên mới có cửa đối kháng với Tứ Phương Yêu Thần!
– Bạch Nhạc là ai, ngươi có thể không nhớ rõ, nhưng ta vẫn rõ ràng.
Văn Trạch lớn tiếng nói:
– Bạch Nhạc chưa bao giờ muốn là địch với bổn tông, đối địch với ngươi! Hắn làm tất cả vì ngươi, cho dù người ngoài như ta cũng thấy cảm động! Lẽ nào vì một Vong Tình Thiên Công thật sự làm ngươi mất đi nhân tính như vậy sao?
Chương 2270: Dùng mạng đổi chân tướng
Không trả lời ngay, Vân Mộng Chân không đổi sắc tự rót trà, chậm rãi uống một ngụm, sau đó từ tốn nói:
– Ngươi đã nói hết chưa?
– Chưa!
Văn Trạch lớn tiếng nói:
– Thánh nữ, từ nhỏ ta vẫn luôn đi theo ngươi! Bây giờ ta tự biết hẳn phải chết! Nhưng trước khi ta chết, ta muốn biết chân tướng!
– Ta muốn biết có phải ngươi đã quên tất cả trước đó, không có bất kỳ cảm tình gì nữa hay không!
– Ta muốn biết… rốt cục ngươi có còn là Đạo Lăng Thánh Nữ mà ta nguyện liều mạng để bảo vệ hay không!
Nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, Văn Trạch trầm giọng chất vấn.
Chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Văn Trạch, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói:
– Ngươi không hẳn phải chết! Có nhiều trưởng lão cầu xin cho ngươi như vậy, chỉ cần ngươi tự nguyện nhận tội, phạt vào Hình đường, ta có thể cho ngươi một con đường sống.
– Ha ha ha ha
Nghe vậy, Văn Trạch cất tiếng cười to:
– Thánh nữ, ngươi cho rằng tới lúc này rồi, ta còn quan tâm tới sinh tử sao?
– Ta có thể chết, nhưng ta nhất định phải biết được chân tướng!
– Ta không tin ngươi lại biến thành dáng vẻ mất hết tính người này!
– Vong Tình Thiên Công có thể thật sự làm người ta mất hết tính người… nhưng… ngươi là Đạo Lăng Thánh Nữ! Là tự ngươi nói ngươi là thần thoại bất bại của Đạo Lăng!
– Ngươi sinh ra nên bất phàm!
– Không có chân tướng gì cả.
Thần sắc của Vân Mộng Chân bình tĩnh, hờ hững nói:
– Thứ ngươi thấy chính là chân tướng! Nếu như ngươi chỉ vì muốn nói mấy thứ vô dụng này với ta, như vậy ngươi có thể đi, phạt ngươi vào Hình đường một trăm năm, không được rời đi! Lui ra!
– Ta phản bội tông, nên chết!
Căn bản không có ý lùi bước, trên người Văn Trạch đột nhiên tỏa ra khí tức kinh khủng, trong tích tắc một tia huyết sắc tuôn ra từ miệng Văn Trạch.
Tự đoạn tâm mạch!
Thậm chí không chỉ như vậy, Vân Mộng Chân có thể cảm nhận rõ ràng, lúc này thần hồn của Văn Trạch cũng đang tan vỡ!
Đoạn tuyệt!
Trước đó mặc dù nàng nói để Văn Trạch tự sát, nhưng lại không ngờ Văn Trạch lại lấy phương thức quyết tuyệt này để bức hỏi nàng.
Trong tích tắc, sâu trong đôi mắt của Vân Mộng Chân nhất thời tỏ ra đau đớn.
Nhắm mắt lại, Vân Mộng Chân trầm giọng nói:
– Văn Chân Nhân, hà tất ngươi phải như vậy?
Mặc dù đã đến phần cuối sinh mệnh, nhưng trong mắt Văn Trạch lại đột nhiên sáng lên khác thường, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy.
– Thật ra ngươi vẫn còn tình cảm, có đúng không?
– Ngươi không muốn giết ta, là vì ngươi vẫn chưa hoàn toàn bị Vong Tình Thiên Công khống chế, có đúng không?
Cổ tay khẽ đảo, Vân Mộng Chân lấy ra một cái khay trà, pha trà cho Văn Trạch, sau đó đẩy tới trước mặt gã.
Thở dài một tiếng, Vân Mộng Chân nhẹ giọng nói:
– Dùng mạng để đổi chân tướng, có ý nghĩa sao?
– Đương nhiên là có ý nghĩa!
Trong mắt hiện lên sự kích động, Văn Trạch trầm giọng nói:
– Một mình ta sống chết khó liệu, ta tự biết tiềm lực của mình, cho dù cho ta một trăm năm, một ngàn năm, ta cũng chưa chắc có thể bước vào Thần Linh Cảnh.
– Ta sống hay chết, đối với bổn tông, đối với thiên hạ đều không chút ảnh hưởng.
– Thế nhưng ngươi có!
– Một người tuyệt tình tuyệt tính vĩnh viễn không thể khiến bổn tông phục hưng! Vĩnh viễn không thể khiến thiên hạ thái bình! Thế nhưng Đạo Lăng Thánh Nữ có thể!
Thở dài một tiếng, lúc này Vân Mộng Chân mới chậm rãi nói:
– Một Vân Mộng Chân không tu luyện Vong Tình Thiên Công không đủ gánh vác sức nặng của Đạo Lăng bất bại! Cũng không có tư cách kề vai với Bạch Nhạc… ngươi đoán không sai, ta chưa hoàn toàn bị Vong Tình Thiên Công khống chế! Nhưng ta nhất định phải đi tiếp con đường này, mặc dù biết rõ sẽ chịu mạo hiểm cực lớn, ta cũng nhất định phải đi tiếp.
– Ta nhất định phải để mình mạnh hơn, cho nên tu hành Vong Tình Thiên Công đối với ta là hy vọng duy nhất! Lăng Tiên lão tổ ép ta bước vào Vong Tình Cảnh, khiến Vong Tình Thiên Công đại thành, nhưng dù sao hắn cũng chưa từng tu hành Vong Tình Thiên Công… cho nên hắn cũng không biết Vong Tình Cảnh có thể bước qua được! Chỉ cần tình đủ sâu, chỉ cần ý chí đủ kiên định thì có thể kiên trì!
– Nhưng trước đây ta không dám đối mặt với Bạch Nhạc… bởi vì trong Vong Tình Cảnh, nếu như không khống chế được cảm xúc thì sẽ tan vỡ! Chẳng những tu hành như việc kiếm củi ba năm thiêu một giờ, thậm chí còn có thể khiến ta mất đi tất cả tình cảm, vĩnh viễn bị vây trong Vong Tình Cảnh.
– Cho nên ta nhất định phải làm mình lãnh khốc.
– Duy chỉ dùng tình vô cùng sâu mới có thể vào được Thái Thượng Vong Tình! Bạch Nhạc là hy vọng duy nhất để ta bước qua Vong Tình Cảnh, cũng là tử huyệt duy nhất trong Vong Tình Cảnh.
Nhìn Vân Mộng Chân, trong mắt Văn Trạch tỏ ra hoảng sợ, tràn đầy sự khó tin.
– Ngươi chỉ thấy ta lần lượt tạo ra phiền phức cho Bạch Nhạc, khiến hắn rơi vào hiểm cảnh, lại không biết… mỗi lần hắn rơi vào hiểm cảnh, đối với ta đều là một kiếp sinh tử!
– Ta nhất định phải lạnh lùng nhìn hắn gánh chịu tất cả nguy hiểm! Thậm chí tăng nguy hiểm cho hắn… nhưng, ta tin hắn nhất định có thể chống lại được.
– Ngươi nói, ta sinh ra nên bất phàm!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tiên Công Khai Vật [Dịch] Tiên Công Khai Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tien-Cong-Khai-Vat-Audio-Truyen.jpg)







