- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 226 : Thái Cực Đồ (c2251-c2260)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 226 : Thái Cực Đồ (c2251-c2260)
❮ sautiếp ❯Chương 2251: Thái Cực Đồ
Xưng hô thay đổi, liền cũng đồng nghĩa với, tâm thái Lục Tiên được đặt ngay ngắn, thu hồi bộ phương thức ở chung trước kia.
– Tiểu tử đi lên từ tay trắng, không có tông môn làm chỗ dựa, mọi việc đều không khỏi nhiều thêm chút cẩn thận, đã khiến tiền bối chê cười.
Bạch Nhạc khom lưng hồi đáp.
– Đạo môn phân liệt, bản tông không đáng liên thủ với Phật tông, cho nên, hợp tác với Thanh châu là lựa chọn tốt nhất! Chuyện tới nước này, lão phu liền cũng không dài dòng nữa, bắt đầu từ hôm nay, bản tông liền sẽ tuyên bố kết minh với Thanh châu, như thế, bản tông và Tiên Du Kiếm Cung cũng có thể lần nữa kết thành đồng minh.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lục Tiên trầm giọng nói tiếp:
– Đại Càn Vương Triều một mực bành trướng không ngừng, nếu có xung đột với bản tông, còn mong Bạch phủ chủ đưa tay cứu viện! Đương nhiên, để báo đáp … Bạch phủ chủ có thể tham ngộ đạo đồ của bản tông, đây đó ấn chứng lẫn nhau!
– Đấy cũng chính là điều ta muốn!
Đối mặt Lục Tiên, Bạch Nhạc không nói nhảm dư thừa, trực tiếp đáp ứng vô cùng dứt khoát.
Liên minh với Thái Cực Đạo là quyết định hắn đã đưa ra trước chuyến đi lần này, dù Thái Cực Đạo không cho phép hắn tham ngộ đạo đồ, hắn cũng sẽ đáp ứng kết minh.
Lợi ích được mất nhất thời, hiện tại căn bản đã không được Bạch Nhạc để ở trong lòng.
Thứ hắn truy cầu cũng không gần gần là những điều kia.
Điểm này, trước đây Tuyệt Tiên có thể liếc mắt liền nhìn thấu, nhưng Lục Tiên lại còn chưa biết.
Đấy cũng là nguyên nhân tại sao lúc tới Bạch Nhạc khách khí, nhưng đến sau lại đột nhiên thay đổi thái độ.
Không nói thực lực như thế nào, chí ít ở phương diện nhãn giới và bố cục, Lục Tiên so ra thực sự kém thua Tuyệt Tiên quá nhiều.
Sự tình đàm luận xong xuôi, nếu song phương không nói cảm tình, tự nhiên liền cũng không có gì để hàn huyên, Lục Tiên dứt khoát rời đi, để Lý Tường dẫn Bạch Nhạc đi tham ngộ đạo đồ.
Thực sự đến nơi, Bạch Nhạc mới hiểu được, cái gọi là đạo đồ, thật ra chính là một bộ Thái Cực Đồ!
Đây là hạch tâm truyền thừa của Thái Cực Đạo, có thể nói, tất cả truyền thừa, thần thông của Thái Cực Đạo đều diễn hóa từ bộ Thái Cực Đồ này mà ra.
Nếu là trước đây, dù thấy được Thái Cực Đồ, sợ rằng Bạch Nhạc cũng rất khó có được bao nhiêu lĩnh ngộ.
Rốt cuộc, phương pháp tu hành của Bạch Nhạc không có bất kỳ mối liên hệ nào với Thái Cực Đồ.
Nhưng giờ đây, cảnh giới đến nơi, lại nhìn cảm giác tự nhiên cũng có bất đồng.
Lẳng lặng đứng trước Thái Cực Đồ, chẳng qua chưa đến trăm nhịp thở ngắn ngủi, toàn bộ tâm thần Bạch Nhạc đã đắm chìm vào trong đó.
Đứng ở bên cạnh Bạch Nhạc, tận mắt chứng kiến cảnh này, dù là Lý Tường cũng không khỏi cười khổ một tiếng, trong lòng thổn thức không thôi.
Vô luận lập trường thế nào, hắn đều không thể không thừa nhận, Bạch Nhạc đúng là kỳ tài tu hành, phần thiên phú này, ngay cả Tiêu Dật Phong cũng vẫn kém xa.
Trong thiên hạ, có thể đánh đồng với Bạch Nhạc, sợ rằng chỉ có vị Thánh Nữ Đạo Lăng Thiên Tông kia.
Đáng tiếc… Đối phương sau cùng lại đi tu hành Vong Tình Thiên Công.
Đại đạo, trên thái cực mà không tự cao; dưới lục cực mà không thấp kém; trước thiên địa mà không cúi đầu; lâu dài hơn thượng cổ mà không xa xưa.
Vô cực đến thái cực, thái cực động mà sinh dương, động cực mà tĩnh, tĩnh mà sinh âm, tĩnh cực phục động, nhất động nhất tĩnh, tương trợ lẫn nhau, phân âm phân dương, thành thế lưỡng nghi.
Ngày xưa, lúc Bạch Nhạc ở chung với Vân Mộng Chân, Vân Mộng Chân từng nhắc qua một ít pháp môn Thái Cực Đạo với hắn.
Những lời này, mặc dù Bạch Nhạc vẫn nhớ, song lại rất khó có được nhận thức rõ ràng.
Nhưng hôm nay thực sự đứng trước Thái Cực Đồ, ngược lại dần hiểu ra những lời kia, tự nhiên liền có được nhận thức hoàn toàn bất đồng.
Đương sơ, Bạch Nhạc muốn tham ngộ truyền thừa Thái Cực Đạo, mục đích là để khiến cho hai loại lực lượng đạo ma tương dung với nhau.
Bây giờ xem ra, những điều đó tự nhiên sớm đã không tính là vấn đề.
Nhưng đạo lý đại đạo lại là tương thông.
Âm dương, động tĩnh, thật ra đều đang giải thích khái niệm, đó chính là đối lập!
Lực lượng đối lập lẫn nhau thì vẫn có thể tương dung trong tình huống nào đó.
Như vậy, nếu lần nữa phóng đại khái niệm này!
Không chỉ giới hạn ở lực lượng, thậm chí là kiếm ý đối lập, ở trong tình huống nào đó cũng tương tự có thể dung hợp, trở thành một loại ý cảnh mới!
Hiểu theo cách này, phảng phất liền như mở ra một phương thiên địa mới cho Bạch Nhạc!
Cực Đạo Chi Kiếm, Bạch Nhạc từng thi triển qua một lần.
Nhưng đó là phát huy cực hạn vào thời khắc sinh tử, dù để cho Bạch Nhạc làm lại lần nữa, sợ rằng hắn chưa hẳn đã có thể thi triển ra một kiếm như thế.
Hơn nửa năm qua, mặc dù Bạch Nhạc một mực dưỡng thương, không hề tu hành, song trên thực tế, trong lòng lại vẫn chưa từng ngừng nghỉ thôi diễn đối với Cực Đạo Chi Kiếm.
Nhưng mà, vô luận thế nào, tựa hồ đều làm không đúng phương pháp!
Bạch Nhạc một mực cầu nhanh, cầu lực lượng bạo phát hoàn mỹ, nhưng sau khi cảnh giới đạt đến trình độ nhất định, tưởng muốn tiếp tục đột phá theo hướng này, há lại là chuyện dễ dàng.
Nhất tự khoái kiếm của Đinh lão vốn đã cực nhanh.
Chương 2252: Nhìn thấy con đường mới
Có thể nói, ở chữ nhanh này, Đinh lão đã thôi diễn đến mức tận cùng.
Bạch Nhạc sau khi học được nhất tự khoái kiếm, lại kết hợp với ngu kiếm, tham ngộ đủ loại kiếm đạo truyền thừa, ngộ ra thần thông Kiếm Lâm Thiên Hạ, thôi động chữ khoái này đến cực trí!
Thật là… Đấy cũng đã là cực hạn!
Mặc dù tùy theo bước vào Thần Linh Chi Cảnh, thực lực đề thăng, Bạch Nhạc bằng vào thực lực tuyệt đối, có thể khiến cho một kiếm này càng nhanh!
Nhưng đấy không phải kiếm đạo đề thăng, mà chỉ là thực lực đề thăng thôi.
Muốn bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, yêu cầu kiếm đạo cần phải lần nữa đột phá, chứ không phải Thần Vực đề thăng, lực lượng đề thăng.
Bây giờ ở trước Thái Cực Đồ, Bạch Nhạc hiểu được loại đối lập dung hợp này, liền như một đạo linh quang đâm phá trời đêm , khiến tầm nhìn trước mắt thông thoáng rộng mở!
Chậm!
Đến cảnh giới nhất định, nhanh và chậm chưa hẳn đã là đối lập tuyệt đối.
Lúc trước, khi đối mặt một kiếm do Bí Phong Yêu Thần thi triển ra, nháy mắt đó, thứ Bạch Nhạc cảm nhận được không phải nhanh, mà là chậm!
Phảng phất hết thảy đều chậm lại, thiên địa đều theo đó ngưng trệ!
Thiên địa tự nhiên không khả năng thật ngưng trệ.
Vậy nên, nguyên nhân thực sự là bởi vì một kiếm kia quá nhanh, cho nên thiên địa mới có vẻ ngưng trệ, hết thảy xung quanh đều theo đó chậm lại.
Loại chậm này mới là then chốt để thi triển ra Cực Đạo Chi Kiếm!
…
– Lão tổ.
Ngồi ở trước mặt Lục Tiên, dù hiện tại cũng đã bước đến Thần Linh Cảnh, song Tiêu Dật Phong vẫn có vẻ khá là căng thẳng.
– Chuyện vừa nãy ngươi cũng thấy rồi đấy, nói nghe xem, ngươi nghĩ như thế nào?
Nhìn vào Tiêu Dật Phong, Lục Tiên nhẹ giọng hỏi.
– Ta còn không quá rõ ràng.
Trầm ngâm khoảnh khắc, lúc này Tiêu Dật Phong mới chậm rãi đáp:
– Không chỉ mỗi chúng ta cần kết minh với Thanh châu, Thanh châu cũng cần lôi kéo thế lực Đạo môn, ta với Bạch Nhạc tiếp xúc không tính nhiều, nhưng vẫn có thể nhìn ra, hắn không phải loại người vì lợi ích mà tính toán so đo.
– Hơn nữa, từ phản ứng của hắn thì thấy, tựa hồ đối với đạo đồ, hắn không phải đặc biệt quá khát vọng! Lão tổ cần gì phải cho hắn đi tham ngộ đạo đồ?
– Ngươi cũng tham ngộ qua đạo đồ, ngươi cho rằng, Bạch Nhạc có thể tham ngộ ra được bao nhiêu?
Nhìn vào Tiêu Dật Phong, Lục Tiên không trả lời mà hỏi ngược lại.
– Chắc không ngộ ra được quá nhiều đâu.
Ngập ngừng phút chốc, lát sau Tiêu Dật Phong mới hồi đáp:
– Đạo đồ khác với kiếm điển, đó là hạch tâm truyền thừa của bản tông, Bạch Nhạc không được đến truyền thừa của bản tông, không khả năng tham ngộ ra thần thông gì được! Phiền toái lớn nhất khả năng nằm ở chỗ… Sau này đệ tử bản tông đối mặt hắn sẽ rơi vào thế yếu.
– Thế yếu?
Lắc đầu, Lục Tiên từ tốn nói:
– Không cho hắn tham ngộ đạo đồ, lúc ngươi đối mặt ngươi, ngươi có thể chiếm được ưu thế ư?
– …
Lời này nhất thời khiến Tiêu Dật Phong không khỏi có chút lúng túng!
Ngày xưa hắn từng có giao thủ với Bạch Nhạc, đương thời hắn đã nằm ở thế yếu, giờ đây, càng là đến cả tư cách tranh phong đều không có, còn nói gì tới ưu thế liệt thế!
– Ngươi đã là đệ tử kiệt xuất nhất của bản tông, lại vẫn không cách nào so sánh được với Bạch Nhạc… Tự nhiên càng không cần phải nói tới người khác!
Thoáng dừng một lát, Lục Tiên chậm rãi nói tiếp:
– Để hắn tham ngộ đạo đồ là nhằm tỏ rõ thái độ… Bản tông không có lòng đối địch với hắn!
– Trước đó chúng ta đúng thật đã quá ngập ngừng bất định, dẫn đến hắn căn bản không có bất kỳ chút tín nhiệm nào với bản tông! Nhưng nếu đây đó đã muốn liên thủ, tin tưởng lẫn nhau chính là điều kiện tiên quyết, bởi vậy… Ta đành phải cho hắn lý do để hắn tín nhiệm chúng ta.
– Hắn có thể tham ngộ ra được bao nhiều từ trong đạo đồ, cái đó không quan trọng! Quan trọng là… Từ nay về sau, ta liền đứt đi tâm lý đối địch của tất cả đệ tử đối với hắn!
– …
Những lời này khiến trong lòng Tiêu Dật Phong chấn kinh không thôi.
Đây là điều hắn căn bản không nghĩ đến.
Trên thực tế, sợ rằng dù chính bản thân Bạch Nhạc cũng chưa hẳn nghĩ sâu được đến tầng này.
Nhưng Lục Tiên lại dứt khoát làm như thế.
– Nhưng mà, Lục Tiên lão tổ ngươi…
Tiêu Dật Phong nhịn không được lần nữa mở miệng nói.
Hắn đúng là không có khả năng tranh phong với Bạch Nhạc, nhưng Lục Tiên thì khác, thực lực Lục Tiên không hề dưới Tuyệt Tiên, cũng là cường giả thần linh đỉnh cấp nhất, giờ để cho Bạch Nhạc tham ngộ đạo đồ, nếu sau này Lục Tiên giao thủ với Bạch Nhạc, chẳng phải khả năng sẽ bị Bạch Nhạc khắc chế.
– Ngươi không hiểu Cực Đạo Kiếm Tiên là cái gì.
Lắc đầu, Lục Tiên nhẹ giọng nói:
– Xưa nay công phạt đệ nhất, thời đại thượng cổ, Cực Đạo Kiếm Tiên thực sự lợi hại đã không còn, bằng không, dù là Thần Tôn, sợ rằng chưa chắc đã dám tự tin khẳng định có thể thắng được Cực Đạo Kiếm Tiên.
– Nếu hắn đã có thể thi triển ra được một kiếm kia, bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên gần gần chỉ là vấn đề thời gian thôi! Vô luận tương lai hắn có thể đi tới một bước nào … Đều không phải đối thủ mà ta đủ sức đương cự!
– Đối địch với một vị Cực Đạo Kiếm Tiên … Ta chưa đủ tự tin tới mức ấy.
Chương 2253: Nhìn thấy con đường mới (2)
– …
– Nói cho ngươi những lời này là để ngươi hiểu, Bạch Nhạc có được tiềm lực lớn đến cỡ nào! Không thể không nói, ở điểm này, Tuyệt Tiên phán đoán tinh chuẩn hơn xa nhiều lắm!
Thở dài một tiếng, Lục Tiên nói tiếp:
– Chúng ta đã sai một lần, không thể sai thêm lần thứ hai! Dù gần gần chỉ là trao đổi ích lợi, chúng ta cũng nhất định phải ngồi vững vàng trên chiếc thuyền này.
– … Vâng!
– Uy hiếp mà Tứ Phương Yêu Thần mang đến khả năng còn lớn hơn ngươi tưởng tượng! Đừng thấy bây giờ Bạch Nhạc phong quang vô hạn, nhưng trên thực tế… Hắn mới là người nguy hiểm nhất! Giờ đẩy hắn lên trước đài, để hắn đi đối mặt Tứ Phương Yêu Thần, ngươi mới càng có thể sống sót an toàn!
– Rất nhiều lúc, quá mức xuất sắc chưa hẳn đã là chuyện tốt!
– Cây mọc cao hơn rừng, gió tất thổi bật rễ! Sống được lâu, mới là phương thức ổn thỏa nhất.
Nhìn vào Tiêu Dật Phong, Lục Tiên ngữ trọng tâm trường nói.
Trong lời này, ý muốn diễn tả mặc dù chưa nói ra, nhưng Tiêu Dật Phong vẫn có thể hiểu được rõ ràng.
Có thể từ thượng cổ một mực sống đến hiện tại, vô luận là Lục Tiên cũng tốt, Tuyệt Tiên cũng được, kỳ thực đều có một bộ chuẩn tắc sinh tồn và hành sự của riêng mình.
Có lẽ chưa hẳn có thể phân ra ai đúng ai sai, nhưng không chút nghi ngờ, vô luận là ai… Đều không phải đồ ngu.
Trong vòng ba ngày!
Bạch Nhạc từ từ tỉnh lại!
So với động tĩnh dẫn lên lúc tham ngộ kiếm điển, hiện tại có thể nói là vô thanh vô tức, không dẫn lên bất cứ người nào chú ý, dù là Lý Tường ở bên cũng không nhìn ra được, Bạch Nhạc đến cùng đã được đến bao nhiêu thu hoạch từ trong đó.
– Chúc mừng Bạch phủ chủ!
Hơi hơi ôm quyền, Lý Tường cười mở miệng nói.
– Đa tạ Lý tông chủ!
Cúi người hoàn lễ, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Tham ngộ đạo đồ, đối với ta tới nói, quả thực thu được rất nhiều lợi ích!
– Có trợ giúp là tốt.
Gật gật đầu, Lý Tường tiếp tục nói:
– Để ta đi phân phó đệ tử chuẩn bị tiệc rượu.
– Không cần!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Không cần quá mức phô trương, lần này đã làm phiền nhiều rồi, đa tạ tông chủ chiêu đãi, Thanh châu còn nhiều chuyện cần xử lý, ta xin được cáo từ.
Sau một phen khách sáo, Bạch Nhạc lập tức cáo từ rời đi.
Lục Tiên vẫn không lộ diện thêm lần nào nữa.
Chỉ là ngay khi Bạch Nhạc vừa rời đi, Thái Cực Đạo liền chiêu cáo thiên hạ, Thái Cực Đạo và Thanh châu liên thủ!
Tin tức truyền ra, lập tức dẫn lên sóng cả ngất trời!
Đặc biệt là nội bộ Đạo môn, càng là một mảnh ồ lên!
Tam đại thiên tông, hai nhà đều đã đứng cùng chiến tuyến với Thanh châu, bây giờ, ngược lại chỉ mỗi Đạo Lăng Thiên Tông là có vẻ như bị cô lập.
…..
Khác với thái độ thản nhiên hờ hững lúc ở Thái Cực Đạo, vừa ly khai Thái Cực Đạo, trên mặt Bạch Nhạc lập tức lộ ra vẻ cuồng hỉ.
Ba ngày tham ngộ đạo đồ này, đối với hắn mà nói, thu hoạch thực sự quá lớn!
Đương nhiên, loại thu hoạch này không phải hoàn toàn do bản thân Thái Cực Đồ mang đến!
Thái Cực Đồ càng giống như một lời dẫn, khiến lý giải đối với kiếm đạo của hắn càng đề thăng thêm một đẳng cấp.
Nếu nói, trước kia hắn còn chưa nắm chắc có thể lần nữa thi triển ra một kiếm kia.
Như vậy giờ đây Bạch Nhạc đã nhìn thấy đường, tìm tìm được phương hướng.
Điều đó đồng nghĩa với, Bạch Nhạc đã bước ra được bước then chốt nhất, cực có hi vọng để thực sự bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên.
Truyền thừa trong Tiên Du Kiếm Cung, Thái Cực Đạo đều mang đến cho Bạch Nhạc trợ giúp cực lớn, mà Đạo Lăng Thiên Tông thân là đứng đầu trong tam đại thiên tông, bên trong tự nhiên cũng có hạch tâm truyền thừa tương tự!
Bạch Nhạc có dự cảm, nếu có thể tham ngộ được hạch tâm truyền thừa của Đạo Lăng Thiên Tông, khả năng cao hắn sẽ thực sự bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên.
Chỉ là… Với cục diện hiện giờ, hắn làm sao mới có thể được đến cơ hội như thế từ Đạo Lăng Thiên Tông?
…
– Ngươi tưởng muốn khai chiến với Đạo Lăng Thiên Tông ư?
Nhìn vào Bạch Nhạc, sắc mặt Bạch Cốt phu nhân có chút đành chịu nói.
Trở về từ Thái Cực Đạo, Bạch Nhạc lập tức triệu tập Tô Nhan, Bạch Cốt phu nhân, cùng với giai tầng hạch tâm chân chính của Thanh châu hiện giờ như Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận, sau đó nói ra dự định của mình.
– Ta đâu có nói thế.
Trải tay ra, Bạch Nhạc vô tội nói.
– Đối với bất kỳ một tông môn nào mà nói, hạch tâm truyền thừa đều là tài sản trân quý nhất! Trước đây bản vương vì muốn cướp đoạt U Minh Quyết, phải trực tiếp diệt đi U Minh Tông mới được như nguyện… Nếu không triệt để đánh sợ Đạo Lăng Thiên Tông, làm sao có thể được đến hạch tâm truyền thừa của đối phương?
Bất Tử Thanh Vương dùng ánh mắt như đang nhìn thằng ngốc nhìn vào Bạch Nhạc nói.
– Lăng Tiên đã vẫn lạc, giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông chỉ có mỗi Vân Mộng Chân là cường giả thần linh, tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông không phải là điều không thể.
Dạ Nhận lại có vẻ nóng lòng muốn thử, xúi giục nói.
Ý niệm tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông trước giờ vẫn luôn tồn tại trong đầu Dạ Nhận, phải biết, xưa kia hắn từng mấy lần muốn giết chết Vân Mộng Chân, đáng tiếc đều bị Bạch Nhạc ngăn cản.
Chương 2254: Tất phải có điều lấy bỏ
– Công tử, không lẽ ngươi cảm thấy có thể lấy tình cảm đánh động Vân Mộng Chân?
Tô Nhan bĩu môi, cùng theo bổ một đao.
– …
Chứng kiến thái độ những người này, Bạch Nhạc không khỏi cảm thấy đau đầu.
Nói nửa ngày, không ngờ lại chẳng ai ủng hộ hắn.
– Các ngươi có thể đừng châm chọc nói mát như thế nữa được không, đưa ra chút ý kiến hữu dụng xem nào?
Đành chịu nhìn vào những người này, Bạch Nhạc vuốt vuốt sống mũi nói.
– Nếu là trước đây, Lăng Tiên vừa chết, đừng nói tham ngộ truyền thừa, dù là để Đạo Lăng Thiên Tông dời đến Thanh châu tặng không cho ngươi cũng không phải là điều hoàn toàn không khả năng! Nhưng bây giờ… Trừ tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông, ngươi còn có cách gì hay hơn?
Cười lạnh một tiếng, Bạch Cốt phu nhân lần nữa chế nhạo nói.
– …
Dù lời ngươi nói đúng là tình hình thực tế, nhưng có cần nói thẳng vậy không?
– Nhất định phải được đến?
Giễu cợt là giễu cợt, chính sự là chính sự, sau một thoáng trầm ngâm, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng hỏi.
– Tận hết khả năng thôi!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Truyền thừa Cực Đạo Kiếm Tiên đã đứt đoạn, chỉ có thể dựa vào tự mình mò mẫm, lần này ta tham ngộ đạo đồ ở Thái Cực Đạo, được đến thu hoạch rất lớn, tính là tìm được phương hướng, chỉ là… Muốn nhân đó bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, vậy lại phải cần thời gian tương đối lâu!
– Các ngươi cũng thấy rồi đây, bây giờ, thời gian dành cho ta đã không nhiều.
Bạch Nhạc nghiêm túc nói tiếp:
– Mặc Quân đại ca từng nói, cùng lắm ba năm rưỡi nữa, những đứa trẻ kia liền sẽ chết ở trong tay Tứ Phương Yêu Thần, bỏ qua cơ hội lần này, chí ít phải đợi thêm trăm năm!
– Tính mạng của mười vạn đứa trẻ, người khác có thể không để ý, nhưng ta không cách nào thuyết phục chính mình… Chỉ cần còn có một tia hi vọng, ta tất phải kiệt lực tranh thủ!
– Bây giờ, tham ngộ truyền thừa Đạo Lăng Thiên Tông có thể là phương thức nhanh nhất để giúp ta bước vào Cực Đạo Kiếm Tiên, vô luận thế nào, ta nhất định phải thử một phen.
Nhắc đến những đứa trẻ kia, dù là Bạch Cốt phu nhân cũng không cách nào tiếp tục trào phúng Bạch Nhạc được.
Hơn nửa năm trôi qua, những người khác có lẽ đã quên mất chuyện này, duy chỉ có Bạch Nhạc là vẫn nhớ kỹ trong lòng.
– Vong Tình Thiên Công tuyệt tình tuyệt tính, nói những lời này với Vân Mộng Chân chỉ vô dụng, nàng đến cả tính mệnh đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đều không để ý, huống hồ là đám trẻ nhỏ không liên quan kia.
Dạ Nhận từ tốn nói:
– Nếu ngươi thật muốn cứu những đứa trẻ này, nhất định phải làm ra lấy hay bỏ! Lúc cần thiết, giết đến Đạo Lăng Thiên Tông lạnh gan cũng có thể tính là một phương án.
So với người khác, biện pháp của Dạ Nhận luôn có vẻ lãnh khốc.
– Chưa hẳn đã thật phải giết! Chẳng qua, chí ít nhất định phải khiến bọn hắn cảm nhận được uy hiếp chân thực mới được.
Bất Tử Thanh Vương tiếp lời:
– Đạo Lăng Thiên Tông không phải Đạo Lăng Thiên Tông của riêng một mình Vân Mộng Chân, rất nhiều quyết định, không phải cá nhân nàng có thể làm ra được! Thực sự đến lúc sinh tử quan đầu, dù thái độ nàng có cứng rắn đến mấy thì cũng có người khác cúi đầu nhận thua.
– Còn nữa, lúc đối mặt Vân Mộng Chân… Công tử, ngươi thật có thể ngoan tâm được ư?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Tô Nhan nhẹ giọng nói:
– Nếu đến lúc đối mặt nàng, công tử ngươi không cách nào bày ra được tư thế cường ngạnh, hết thảy liền đều vô nghĩa!
– Thật đến bước kia… Công tử, sợ là ngươi phải động thủ với nàng.
– …
Nghe vậy, dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi trầm mặc.
Những đạo lý này, không cần người khác nói, chính hắn cũng có thể hiểu được.
Hắn chỉ là không muốn đối mặt Vân Mộng Chân, mới khiến cho người khác hỗ trợ nghĩ cách, nhưng kết quả lại chẳng thay đổi được gì, ý niệm như thế, bản thân vốn chính là dối mình gạt người.
Trần mặc hồi lâu, lúc này Bạch Nhạc mới chậm rãi ngẩng đầu:
– Ta hiểu! Quan hệ đến tính mệnh nhiều đứa trẻ vô tội như vậy … Ta sẽ không lùi bước.
– Đã vậy, vậy bắt tay chuẩn bị hai đầu đi!
Bất Tử Thanh Vương nhàn nhạt nói:
– Bản vương dẫn một vạn Thanh Vân Kỵ đến thẳng Đạo Lăng sơn, Ma tông phối hợp tác chiến với ta, bày ra tư thế không tiếc tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông! Bạch Cốt phu nhân, ngươi phụ trách liên hệ trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông, bức bách bọn hắn làm ra thỏa hiệp! Sau cùng mới để cho Bạch Nhạc đi gặp Vân Mộng Chân… Như vậy mới có thể có được một tia hi vọng.
– Được!
Không chút do dự, Bạch Cốt phu nhân lập tức đáp ứng.
– Nếu đã muốn làm, động tác liền phải nhanh… Việc này không nên chậm trễ, bản vương chuẩn bị xuất phát ngay!
Đột nhiên đứng dậy, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
– Phía Ma tông, ta tới xử lý.
Dạ Nhận cũng lên tiếng.
Đợi những người khác đi rồi, lúc này Tô Nhan mới ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhạc, nhẹ nhàng đưa tay xoa bóp đầu cho Bạch Nhạc, không nói lời nào.
Qua hồi lâu, Bạch Nhạc mới mở miệng nói:
– Tô Nhan, ngươi nói ta làm thế … Có được không?
– Theo ta, công tử cứ làm theo tâm ý của mình là được!
Tô Nhan nhẹ giọng nói.
– Theo tâm ý của mình …
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc thở dài nói:
– Nói dễ vậy sao a!
Chương 2255: Phát binh Đạo Lăng
– Chẳng phải công tử đã nói, nên đối mặt, tóm lại vẫn phải đối mặt.
Tô Nhan nhẹ giọng an ủi.
– Kỳ thực ta chưa từng nghĩ, sau cùng lại đi đến bước này… Tô Nhan, ngươi nói xem, ta làm thế có tính là lừa gạt?
– Hết thảy mọi chuyện đều có đại giá.
Tô Nhan nhẹ giọng nói:
– Trên đời làm gì có nhiều chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ như thế, tất phải có điều lấy hay bỏ! Nào có cái gì là đúng sai tuyệt đối! Những đạo lý này, trong lòng công tử đều rất rõ ràng, chỉ đến lúc đối mặt nàng thời mới sẽ có do dự… Nói thật, công tử, ta thật sự rất đố kị với nàng.
– …
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc cuối cùng không cách nào nói tiếp.
Vô luận Tô Nhan cũng tốt, Bạch Cốt phu nhân cũng được, đối với Bạch Nhạc mà nói, đều là hồng nhan tri kỷ, không thể nói hoàn toàn không động tâm.
Nhưng chỉ trong lòng Bạch Nhạc mới biết.
Qua nhiều năm vậy rồi, người trong lòng hắn thực sự yêu một mực chỉ có Vân Mộng Chân.
Đây là điều rất không có đạo lý!
Nhưng ái tình, vốn chính là chuyện rất không đạo lý.
Hít sâu một hơi, trên mặt Bạch Nhạc lộ ra ý cười, nhẹ giọng nói:
– Tóm lại rồi cũng phải đối mặt, Tô Nhan… Cám ơn ngươi!
– Vô luận thế nào, ta đều sẽ vĩnh viễn tin tưởng công tử… Bất cứ lúc nào.
…
– Phát binh Đạo Lăng, Bạch Nhạc đây là muốn làm gì?
Ung châu, Càn Đế đặc biệt chú ý tới thế cục Thanh châu, Thanh Vân Kỵ điều động tự nhiên không giấu được ánh mắt hắn, Bất Tử Thanh Vương khẽ động, hắn lập tức thông qua nội tuyến xác định mục đích của đối phương.
Chỉ là, mục đích này quả thực khiến cho Càn Đế có chút khó mà tin tưởng.
Lúc trước hắn muốn tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông, chính là Bạch Nhạc nhúng tay bức lui hắn, nhưng giờ đây, lại đến lượt Bạch Nhạc đích thân phát binh Đạo Lăng Sơn, thế này là thế quái nào?
Trên thực tế, có nghi hoặc như thế xa không chỉ mỗi mình Càn Đế.
Tin tức vừa truyền ra, có thể nói cử thế chấn kinh.
Đương sơ quan hệ giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân là điều mà cả thiên hạ đều biết, dù bây giờ phát sinh một ít biến số, nhưng cũng đâu đến nỗi náo tới mức phát binh Đạo Lăng Sơn? Không lẽ là vì ái sinh hận, không tiếc tự tay hủy diệt đối phương?
Nhất thời, ánh mắt tất cả mọi người bất giác đổ dồn về Đạo Lăng Sơn.
Chỉ số rất ít người biết được nội tình mới ẩn ẩn đoán được mục đích của Bạch Nhạc.
… …
– Tiên ấn, điều này sao có thể!
Từ trong miệng Bạch Cốt phu nhân biết được mục đích của Bạch Nhạc, Văn Trạch lập tức biến sắc, trực tiếp cự tuyệt nói.
Rất nhiều chuyện, trước đây hắn cũng không biết, nhưng sau khi trở thành Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên liền có tư cách biết được.
Tương tự như kiếm điển của Tiên Du Kiếm Cung, đạo đồ của Thái Cực Đạo, Đạo Lăng Thiên Tông cũng có hạch tâm truyền thừa vạn năm, phần truyền thừa này chính là tiên ấn!
Tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ sau khi bước đến Hóa Hư mới có tư cách tham ngộ tiên ấn!
Hơn nữa, mỗi người chỉ có một lần cơ hội!
Bên trong tiên ấn lưu giữ tiên đạo truyền thừa, trân quý không gì sánh được.
Có thể nói, hiện tại tất cả thần thông pháp môn đỉnh cấp mà Đạo Lăng Thiên Tông đang có, bao quát đại trận Thập Nhị Kim Tiên liên thủ cũng đều là tham ngộ ra được từ trong tiên ấn, loại hạch tâm truyền thừa như thế, há có thể tùy tiện để cho người ngoài tham ngộ.
– Không gì là không khả năng.
Bạch Cốt phu nhân trầm giọng nói rằng:
– Kiếm điển, đạo đồ, Bạch Nhạc đều đã tham ngộ qua, trong các hạch tâm truyền thừa của tam đại thiên tông, giờ chỉ còn thiếu mỗi tiên ấn của Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi! Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo đều có thể thỏa hiệp, dựa vào cái gì mà Đạo Lăng Thiên Tông lại không thể?
– Sao giống nhau được!
Văn Trạch lắc đầu nói:
– Lấy thân phận Tuyệt Tiên và Lục Tiên, tự nhiên có thể một lời mà quyết, nhưng giờ Lăng Tiên lão tổ đã vẫn lạc, trong khắp toàn tông môn, không ai dám làm ra quyết định như vậy! Huống hồ, người khác thế nào, liên quan gì đến bản tông! Chuyện này, ta tuyệt sẽ không đáp ứng.
– Văn chân nhân, giờ là lúc nào rồi mà ngươi vẫn cứ bo bo giữ mình! Hiện tại Tứ Phương Yêu Thần chính đang tứ ngược, Càn Đế không ngừng khoách trương, tam đại thiên tông sớm đã mất đi năng lực chấp chưởng thiên hạ như ngày xưa! Giờ đây, đưa mắt khắp toàn thiên hạ, trừ Bạch Nhạc ra, còn ai có thể đương cự với Tứ Phương Yêu Thần?
– Truyền thừa Cực Đạo Kiếm Tiên đã đứt đoạn, giờ Bạch Nhạc chỉ có thể tự mày mò! Không đủ thời gian… Càn Đế bắt mười vạn trẻ nhỏ, cùng lắm không đến ba năm rưỡi nữa, những đứa trẻ kia sẽ chết ở trong tay Tứ Phương Yêu Thần!
– Hơn nữa, một khi lỡ qua cơ hội lần này, trong vòng trăm năm, Tứ Phương Yêu Thần sẽ không cho người ngoài thêm bất cứ cơ hội nào!
– So với cái gọi là góc nhìn môn hộ, ngươi không cảm thấy tính mệnh những đứa trẻ kia, an nguy của toàn thiên hạ mới càng quan trọng hơn ư?
Nhìn vào Văn Trạch, Bạch Cốt phu nhân lạnh giọng nói:
– Đến bước này rồi, Đạo Lăng Thiên Tông ngươi vẫn chỉ nghĩ đến an nguy của riêng tông môn các ngươi, nhưng Bạch Nhạc lại nghĩ đến thiên hạ! Tính cách hắn thế nào ngươi cũng biết, nếu không phải giờ không còn cách nào khác, hắn há sẽ tới đây.
Chương 2256: Phát binh Đạo Lăng (2)
– …
Những lời này, đúng thật khiến Văn Trạch không biết nên nói gì cho phải.
Hơn nữa, dù hắn không thừa nhận cũng không được, Bạch Cốt phu nhân nói rất có đạo lý.
Tục ngữ nói, gia quốc thiên hạ, đến thời khắc nguy nan, liền chỉ có hi sinh tiểu gia, thành toàn thiên hạ, đây mới là chính đạo.
– Bạch Cốt phu nhân, ngươi biết, ta tuyệt đối không quyết định được đại sự như thế này!
Thở dài một tiếng, Văn Trạch mở miệng nói:
– Mặc dù ta và Bạch Nhạc đúng là cố giao hảo hữu, nhưng với chuyện này… Ta không giúp được gì.
– Văn chân nhân, hình như ngươi nghĩ sai rồi!
Nét mặt chuyển lạnh, Bạch Cốt phu nhân từ tốn nói:
– Ta tới, không phải để thương lượng với ngươi!
– Ý gì?
Văn Trạch hơi ngớ, trầm giọng hỏi.
– Chuẩn xác mà nói, ta tới để truyền thông điệp sau cùng!
Bạch Cốt phu nhân bình tĩnh nói:
– Bất Tử Thanh Vương đã mang theo Thanh Vân Kỵ hướng thẳng đến Đạo Lăng Sơn! Chúng ta đã làm ra dự tính xấu nhất … Tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông!
– … Cái gì?
Lần này, Văn Trạch mới thực sự bị dọa sợ, sắc mặt tái xanh nhìn vào Bạch Cốt phu nhân.
– Lăng Tiên lão tổ đã chết, giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông chẳng qua chỉ còn mỗi một vị cường giả thần linh là Vân Mộng Chân! Còn về cường giả bán thần, Hóa Hư, vậy lại càng không cách nào so được với Thanh châu! Lần này, chúng ta tình thế bắt buộc!
Trong mắt chớp qua vẻ tự tin, Bạch Cốt phu nhân chậm rãi nói:
– Sở dĩ sớm tới gặp ngươi là bởi vì không muốn để cho sự tình phát triển đến mức độ xấu nhất, khiến Thanh Vân Kỵ và Đạo Lăng Thiên Tông binh nhung tương kiến, càng không muốn khiến Bạch Nhạc thật động thủ với Vân Mộng Chân… Ngươi nên hiểu, trận chiến này, các ngươi không thắng được!
– Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể truyền đạt ý tứ của ta cho các trưởng lão khác… Bằng không, thật đến lúc binh nhung tương kiến, kết cục khi đó sợ rằng là điều mà tất cả mọi người đều không muốn thấy.
– Đương nhiên, quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay các ngươi!
Nói xong những lời này, Bạch Cốt phu nhân thậm chí không đợi Văn Trạch đáp ứng liền đã trực tiếp xoay người rời đi.
– Đợi chút!
Cả người ngẩn ra, Văn Trạch vô thức mở miệng nói:
– Bạch Cốt phu nhân, các ngươi thật muốn náo tới mức này?
Lạnh lùng nhìn vào Văn Trạch, Bạch Cốt phu nhân không mặn không nhạt nói:
– Văn chân nhân, ngươi tốt nhất nên làm rõ ràng! Người có giao tình với Đạo Lăng Thiên Tông các ngươi là Bạch Nhạc chứ không phải ta, càng không phải Ma tông hay Thanh châu.
– Náo tới mức này, là bởi vì vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia của các ngươi, chứ không phải vì Bạch Nhạc.
– Mấy năm nay, các ngươi làm cái gì, trong lòng chắc đều hiểu rõ!
– Không ai lại vô duyên vô cớ không ngừng nhường nhịn lùi bước đâu!
– Bạch Nhạc có thể chưa hẳn đã muốn hạ sát thủ với Vân Mộng Chân, nhưng ngươi tin tưởng ta… Ta cùng với Bất Tử Thanh Vương, nhất định sẽ không hạ thủ lưu tình với Đạo Lăng Thiên Tông!
Căn bản không tiếp tục để ý tới Văn Trạch, Bạch Cốt phu nhân lập tức xoay người đi ra.
Thẳng đến khi thân ảnh Bạch Cốt phu nhân hoàn toàn tan biến, Văn Trạch thậm chí vẫn chưa thể hồi thần.
Câu nói sau cùng kia của Bạch Cốt phu nhân càng như chiếc búa hung hăng nện vào tâm tạng hắn!
Không sai!
Hắn hiểu rõ Bạch Nhạc, dù tới bước này, Bạch Nhạc quá nửa vẫn sẽ không hạ sát thủ với Vân Mộng Chân, nhưng mà … Vô luận là Thanh Vân Kỵ hay người Ma tông lại đều sẽ không hạ thủ lưu tình.
Thật đánh lên, sợ rằng Đạo Lăng Sơn sẽ bị giết đến máu chảy thành sông.
Hơn nữa, lần này, dù là Tiên Du Kiếm Cung hay Thái Cực Đạo, sợ rằng sẽ không đến giúp.
Dù hắn có thể không quản sống chết của bản thân, nhưng mà… Hắn thật có thể không quản sống chết của vô số đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông được ư?
…
– Ý các ngươi thế nào?
Chuyện này quá lớn, dù là Văn Trạch cũng không dám tự ý quyết định.
Nếu là dĩ vãng, điều đầu tiên hắn làm tự nhiên là sẽ tới tìm Vân Mộng Chân thương lượng, nhưng giờ đây, cục diện lại không cho phép, trong sự kiện liên thủ với Phật tông, hắn sớm đã thấy được rõ ràng thái độ của Vân Mộng Chân, với tình hình hiện tại, hắn đã không cách nào hoàn toàn tín nhiệm Vân Mộng Chân.
Chuyện Bạch Nhạc phát binh Đạo Lăng Sơn không phải tin tức bí mật gì, thậm chí không cần tận lực tìm hiểu cũng có thể được đến nghiệm chứng.
Trong tình cảnh đó, Văn Trạch vừa chuyển lời của Bạch Cốt phu nhân, các trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông khác tự nhiên đều không khỏi hoảng hốt.
Bạch Nhạc hiện tại đã không phải Bạch Nhạc trước đây, không còn là kẻ mà bọn hắn có thể không để vào trong mắt, động tí liền kêu đánh kêu giết!
Bạch Nhạc giờ đây đã là tồn tại thực sự đủ sức để biến những lời uy hiếp kia thành sự thật.
– Phật tông đâu? Bọn hắn không phải liên minh với bản tông ư, giờ Bạch Nhạc phát binh Đạo Lăng Sơn, chẳng lẽ Phật tông lại khoanh tay đứng nhìn? !
– Phật tông? Lưu trưởng lão, đến giờ ngươi còn trông cậy vào Phật tông?
– Không phải trông cậy vào Phật tông, nếu bản tông đã kết minh với Phật tông, gặp lúc nguy hiểm, đây đó trợ giúp lẫn nhau là nghĩa nên làm mà! Nếu bản tông bị diệt, ngươi nghĩ xem Phật tông có thể rơi đến kết cục tốt?
Chương 2257: A Nan tới cứu viện
– Không sai, Phật tông vốn đã khó mà đặt chân ở Trung Nguyên, nếu không nhờ bản tông chống đỡ, làm sao có thể có cục diện như bây giờ? Lúc này, bọn hắn nhất định phải ra một phần lực!
– Được rồi, dù Phật tông tới cứu viện lại thế nào? Hiện tại, ngay cả Tiểu Bạch Long đều đã đột phá thành Thần Long, hai vị cường giả thần linh đủ để kiềm chế Thánh Nữ và vị kia của Phật tông! Còn lại thì sao? Văn chân nhân, ngươi nói xem xem, Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên các ngươi có thể chống đỡ được công kích từ Ma tông không?
Quay đầu nhìn sang những trưởng lão khác, trưởng lão kia trầm giọng nói tiếp:
– Còn cả Thanh Vân Kỵ nữa, các ngươi cho rằng đệ tử bản tông chống đỡ được Thanh Vân Thiết Kỵ xung kích ư?
– …
Những lời này vừa thốt lên, lập tức khiến cho tất cả mọi người đều không khỏi có chút lúng túng!
Chống đỡ được ư?
Làm sao có thể.
Cao thủ Ma tông nhiều vô số kể, còn cả người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, thậm chí là đám Dạ Nhận, Bất Tử Thanh Vương, nhiều cao thủ như vậy đánh lên Đạo Lăng Sơn, tình thế thậm chí còn hung mãnh hơn cả trước đây lúc Càn Đế và Lệ Tâm Vũ tới!
– Đi gặp Thánh Nữ!
Nghĩ rõ điểm này, chúng trưởng lão tức tốc làm ra quyết định.
– Đại thế đã vậy ra, so với tính mạng đệ tử bản tông, so với để cho bản tông tiếp diễn vạn năm, chút truyền thừa kia cứ cho hắn là được, hắn lại không phải muốn đoạt đi tiên ấn, chỉ là muốn tham ngộ chút mà thôi! Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo đều chủ động cho hắn, chúng ta cần gì phải gượng chống!
– Không sai, đi gặp Thánh Nữ! Không phải chúng ta sợ hắn, chỉ là tạm lánh phong mang mà thôi!
– …
Nhìn vào phản ứng lúc này của những trưởng lão kia, không biết tại sao, trong lòng Văn Trạch ẩn ẩn sinh ra cảm giác bi ai.
Đạo Lăng thiên hạ a!
Đường đường Đạo Lăng Thiên Tông, chấp chưởng thiên hạ mấy nghìn năm, không ngờ giờ lại luân lạc tới bước này!
Khí khái Đạo Lăng đâu cả rồi?
Thế này thì có khác gì Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo đâu?
Hai tông kia chủ động lấy lòng Bạch Nhạc, vì kết thành liên minh mới làm ra nhượng bộ, nhưng Đạo Lăng Thiên Tông đây là bị bức a!
Chỉ là… Giờ đây, những lời này hắn đã căn bản không cách nào nói được ra khỏi miệng.
Bây giờ, những trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông kia … Sớm đã sa đọa đến trong cốt tủy, thứ bọn hắn quan tâm chỉ là lợi ích bản thân, ham sống sợ chết, nơi nào còn là Đạo Lăng Thiên Tông Đạo Lăng bất bại trước đây.
….. .
Thánh Nữ Phong!
Dưới gốc bồ đề, Vân Mộng Chân bình tĩnh ngồi đó, nhìn đám trưởng lão vội vã chạy tới, đồng thời nghe được yêu cầu của đối phương.
Từ đầu đến cuối, sắc mặt Vân Mộng Chân không hề có chút biến hóa nào, hệt như, đối phương chỉ đang nói tới một chuyện nào đó chẳng liên quan gì tới nàng.
– Nói xong chưa?
Đợi chúng nhân an tĩnh lại, lúc này Vân Mộng Chân mới nhàn nhạt mở miệng nói.
– Thánh Nữ! Thế cục bây giờ chính là như vậy, tam đại thiên tông đã phân liệt, hiện tại, trừ Phật tông không biết có tới cứu viện hay không, bản tông thực sự đã tứ cố vô thân, với tình cảnh này, làm sao có thể ứng đối được với công kích từ Thanh châu! Còn mong Thánh Nữ nghĩ lại!
– Bởi vì đánh không lại, cho nên… Ý các ngươi là khuất phục?
Vân Mộng Chân thậm chí không đứng dậy từ trên bồ đoàn mà nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Vừa hỏi, lập tức khiến cho tất cả mọi người đều hiện vẻ lúng túng!
Có một số chuyện có thể làm, nhưng lại không thể nói.
Nói thẳng ra như vậy, ai vác nổi cái bêu danh này? !
– Thánh Nữ, không phải khuất phục, chỉ là tạm lánh phong mang! Huống hồ, kể ra, bổn tông kỳ thực vốn cũng có giao tình với Bạch Nhạc, để hắn tham ngộ tiên ấn một phen cũng không tính đại sự gì.
– A di đà phật!
Ngay khi chúng nhân tại trường còn đang nói chuyện, giữa trời bỗng chợt truyền đến một tiếng phật hiệu!
Khắc sau, có kim liên nở rộ, A Nan như chân phật, từng bước đạp lên kim liên, hạ xuống từ trên không trung.
– Ta nghe nói Đạo Lăng Thiên Tông gặp nạn, đặc ý chạy tới! Việc này, Phật tông ta sẽ không ngồi nhìn không quản, chư vị cứ yên tâm!
Vù vù!
Nháy mắt, chúng trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi ồ lên xôn xao!
Vừa mới nói Phật tông chưa hẳn sẽ đến, kết quả A Nan lại đích thân chạy tới.
Điều này cố nhiên bằng với đánh mặt bọn hắn, nhưng quan trọng hơn là … Thế há chẳng phải bằng với, thật phải khai chiến với Thanh châu? !
– Gặp qua Thánh Nữ!
Trong lúc nói chuyện, A Nan chắp tay trước ngực, hướng về phía Vân Mộng Chân hành lễ nói.
– Gặp qua pháp sư!
Chậm rãi đứng dậy, Vân Mộng Chân bình thản hoàn lễ.
Dù vậy, thần sắc Vân Mộng Chân vẫn chẳng hề có chút ba động nào.
– Bạch Nhạc tuy mạnh, nhưng rốt cục chưa bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, không hề đáng sợ như trong tưởng tượng, ta tự hỏi lòng vẫn đủ sức ngăn hắn lại!
A Nan tự tin mở miệng nói.
Bản thân hắn vốn là đệ tử chân phật, cảnh giới hiện tại gần gần cũng chỉ kém mỗi Tứ Phương Yêu Thần, Bạch Nhạc còn chưa trở thành Cực Đạo Kiếm Tiên, quả thực không đủ để dọa sợ hắn.
Chuyện này can hệ lớn lắm, không chỉ gần gần là chuyện riêng của Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi.
Chương 2258: Đến Đạo Lăng Sơn
Giả như để cho Bạch Nhạc tham ngộ được thêm truyền thừa của Đạo Lăng Thiên Tông, như vậy liền thật có khả năng bước lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên!
Tứ Phương Yêu Thần vốn đã đủ phiền toái, không ai lại muốn nhìn thấy thêm một vị Cực Đạo Kiếm Tiên!
Đặc biệt là trong tình hình Phật tông đã trở mặt với Bạch Nhạc như bây giờ, vô luận thế nào, hắn đều không thể cứ vậy ngồi nhìn Bạch Nhạc an toàn phát triển.
Phảng phất đoán được tiếng lòng của đám trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông này, A Nan lần nữa mở miệng nói:
– Ngoài ra, hộ pháp Phật tông ta cũng sẽ lần lượt chạy tới Đạo Lăng Sơn trong vài ngày tới, bố trí xuống Vạn Phật Đại Trận, hiệp trợ chư vị ngăn cản công kích từ Ma tông và Thanh Vân Kỵ!
Lời này vừa ra, đám trưởng lão vừa nãy còn kêu lên để Vân Mộng Chân nhượng bộ, trong lòng không khỏi lần nữa do dự.
– Như vậy rất tốt!
Khẽ gật đầu, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói:
– Đạo Lăng Thiên Tông ta lập tông vạn năm, chưa từng khuất phục trước bất cứ kẻ nào , bất kỳ thế lực nào?
– Hắn muốn đánh, vậy thì đánh một trận với hắn!
Ánh mắt chậm rãi đảo qua trên thân chúng nhân, Vân Mộng Chân từ tốn nói:
– Lần này, ta sẽ đích thân ra tay đánh một trận với Bạch Nhạc! Những chuyện khác liền giao cho các ngươi, vẫn là câu nói kia, vô luận thế nào, không thể làm mất danh tiếng Đạo Lăng bất bại của bản tông!
– Hiểu chưa?
…
– Phật tông!
Khẽ nheo tròng mắt lại, trong mắt Bạch Cốt phu nhân chớp động một tia hàn mang.
Vốn đám trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông kia đã đi tìm Vân Mộng Chân bức cung, lại không ngờ, hết thảy đều tùy theo A Nan chạy tới mà hóa thành bong bóng xà phòng.
Có Phật tông chống đỡ với lập trường kiên định như vậy, Đạo Lăng Thiên Tông lập tức có đủ tự tin đánh một trận với Thanh châu.
Đương nhiên, không phải nàng sợ Phật tông, lấy thực lực hiện giờ của Thanh châu, trừ Tứ Phương Yêu Thần, căn bản không sợ bất cứ kẻ nào!
Nhưng vấn đề ở chỗ, vô luận lúc uy hiếp nói chuyện cường ngạnh cỡ nào, thực ra trong lòng Bạch Cốt phu nhân lại rất rõ ràng, Bạch Nhạc không muốn động thủ với Đạo Lăng Thiên Tông, có thể không đánh mà thắng, bức bách đối phương đồng ý mới là kết quả tốt nhất.
Nhưng giờ đây, thế cục hiển nhiên đã phát triển theo hướng xấu nhất.
Thở dài một tiếng, bây giờ ở lại Đạo Lăng Thiên Tông đã không có bất cứ ý nghĩa nào, tiếp sau phải nên làm thế nào, sau cùng chỉ có thể để cho Bạch Nhạc tự quyết định.
Hứa hẹn của A Nan không chỉ là một câu nói suông.
Mấy ngày tiếp theo, cao thủ Phật tông lần lượt chạy tới Đạo Lăng Thiên Tông, sau khi tiếp xúc qua với những người Phật tông này, chứng kiến uy lực Vạn Phật Đại Trận của đối phương, tâm tư vốn có phần hốt hoảng của đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cũng theo đó nhẹ nhàng đi mấy phần.
Cùng lúc, Bất Tử Thanh Vương dẫn theo Thanh Vân Kỵ cũng đang một đường hướng thẳng đến Đạo Lăng Thiên Tông.
Mười ngày sau, Bất Tử Thanh Vương đã đóng quân dưới chân núi Đạo Lăng Sơn.
Nhất thời, ánh mắt toàn thiên hạ phảng phất đều hội tụ về đây.
Một thân áo trắng, Bạch Nhạc lửng thững đi lên Đạo Lăng Sơn, bộ dạng nhìn qua có vẻ chẳng hề có chút khẩn trương nào, cứ như là đang đi dạo trong hoa viên nhà mình.
Tiểu Bạch Long thì vẫn bộ dạng không tim không phổi, rụt nhỏ chừng ngón tay, nhảy nhảy nhót nhót trên vai Bạch Nhạc.
Mặc dù đã có thể hóa thành hình người, nhưng Tiểu Bạch Long vẫn thích dùng bộ dạng này để đi theo bên người Bạch Nhạc.
Bạch Cốt phu nhân, Dạ Nhận, Bất Tử Thanh Vương và nguyên một đám cao thủ Ma tông thì theo ở sau lưng Bạch Nhạc, cũng chậm rãi bước lên Đạo Lăng Sơn.
Khác với trạng thái buông lỏng kia của Bạch Nhạc.
Giờ đây, khắp toàn Đạo Lăng Sơn đều như lâm đại địch, hộ tông đại trận sớm đã mở ra, đệ tử Phật tông đều án theo phương vị đại trận đứng ngay ngắn chờ đợi, chỉ cần hạ lệnh một tiếng, lập tức liền sẽ trực tiếp động thủ.
– Bạch phủ chủ đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa, thất lễ, thất lễ!
Chỉ một bước chân, Vân Mộng Chân đã bay lên trên hộ tông đại trận, từ trên cao nhìn xuống Bạch Nhạc, nhàn nhạt mở miệng nói.
Ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Vân Mộng Chân.
Mặc dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng thật đến khắc này, trong lòng Bạch Nhạc vẫn không khỏi cảm thấy đau đến thấu tim gan.
Xa xa tương đối, ánh mắt hai người chạm nhau, lại đã không còn tình nghĩa như trước đây.
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Ngươi định nói chuyện với ta ở chỗ này?
– Nếu Bạch phủ chủ đã lấy thân phận khách nhân mà đến, ta tự nhiên thiết trà khoản đãi, nhưng hôm nay, ngươi ta là địch không phải bạn, vậy thì cứ nói chuyện ở đây đi, như thế đây đó đều có thể yên tâm chút.
Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói.
– Là địch không phải bạn…
Lần nữa lặp lại câu nói này, trên mặt Bạch Nhạc lộ ra ý cười đắng chát:
– Vân Mộng Chân, giữa ngươi ta thật phải đi đến bước này ư?
– Những chuyện dĩ vãng, chẳng qua như mây khói lướt qua, ngươi ta đều không cần để ở trong lòng! Thân phận khác biệt, lập trường khác biệt, không cần phải ôn chuyện làm gì.
Vân Mộng Chân vẫn dửng dưng không chút lay động.
– Cũng tốt!
Chương 2259: Đến Đạo Lăng Sơn (2)
Nghe vậy, Bạch Nhạc khẽ bật cười:
– Ta tới, mục đích thế nào ngươi cũng đã biết! Chỉ cầu mượn tiên ấn xem qua một phen, ta có thể thề tuyệt không tiết lộ nửa lời về nội dung trong đó, cũng có thể bồi thường thích hợp cho quý tông! Bất kỳ điều kiện gì, chỉ cần ngươi nói ra, ta đều có thể đáp ứng.
– Bất kỳ điều kiện gì?
Nghe vậy, Vân Mộng Chân lập tức cười lạnh nói:
– Nếu ta muốn mạng ngươi thì sao?
Không chút động dung, Bạch Nhạc bình thản nói:
– Mạng ta vẫn luôn nơi đây, nếu ngươi muốn, tùy thời có thể tới lấy!
– …
Lời này khiến Vân Mộng Chân không khỏi có chút ngưng trệ.
Mặc dù nàng đã chặt đứt hết thảy tình tự, song vẫn hiểu được, tình cảm Bạch Nhạc dành cho nàng vẫn như cũ không có gì thay đổi, lời này, e là không giả.
– Bạch phủ chủ nói đùa, ta muốn mạng ngươi làm gì… Nếu Bạch phủ chủ thật còn nhớ đến mấy phần tình nghĩa xưa cũ, vậy thì mời xuống núi cho!
– Vân Mộng Chân, ngươi cũng biết tính cách ta, chuyện ta đã quyết, tuyệt sẽ không thay đổi.
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc bình thản nói tiếp:
– Ta tới, tự nhiên là có lý do không thể không đến! Thế nên… Lần này, ta quyết phải thực hiện bằng được! Dù có là ngươi, cũng không ngăn được ta.
– Đã vậy, Bạch phủ chủ cứ việc động thủ đi, giết ta, hết thảy mọi thứ có trong Đạo Lăng Thiên Tông, tự nhiên đều mặc ngươi muốn lấy thì lấy.
Ngữ khí bỗng chợt chuyển lạnh, Vân Mộng Chân hờ hững cất tiếng nói.
Ngao ô!
Tiểu Bạch Long vốn đang biếng nhác tựa trên vai Bạch Nhạc, nhưng giờ mắt thấy Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc trở mặt, lập tức liền nhảy dựng lên.
Nháy mắt, Tiểu Bạch Long hiện ra bản tướng, hóa thành Thần Long.
Một tiếng long ngâm khiến cho trọn cả Đạo Lăng Sơn phảng phất đều theo đó rung lên!
Nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, Tiểu Bạch Long dương nanh múa vuốt uy hiếp.
Đối với Tiểu Bạch Long, Vân Mộng Chân không lấy gì làm xa lạ, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn tiểu gia hỏa một cái, trên mặt không hề có chút biểu thị nào.
– A di đà phật!
Khẽ tuyên một tiếng phật hiệu, A Nan chân đạp kim liên bay ra từ bên trong Đạo Lăng Thiên Tông, chậm rãi mở miệng nói:
– Ngã phật từ bi, Bạch phủ chủ vì lợi ích cá nhân mà muốn cuộn lên sát nghiệt vô biên ư? Phải biết, đại chiến tương khỏi, không biết bao nhiêu đệ tử vô tội sẽ phải chết oan, đấy đều là tội lỗi của Bạch phủ chủ.
– Vị này hẳn là A Nan thiền sư, nghe danh đã lâu, hôm nay mới được gặp mặt.
Ánh mắt hướng về phía A Nan, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói.
– A di đà phật, chính là bần tăng!
– Phật tông ngươi giả danh ngụy thiện, họa loạn thiên hạ! Nhiên Cổ Phật đã bị ta chém giết, hôm nay ta liền chém giết ngụy phật ngươi trước rồi hẵng nói chuyện sau.
Lúc đối mặt Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc rất khó khống chế tình tự bản thân, nhưng đối mặt A Nan thì lại không có bất kỳ ảnh hưởng nào.
Bây giờ đối phương chủ động nhảy ra, lập tức khiến một bụng lửa giận của Bạch Nhạc có chỗ để phát tiết.
Lật tay một cái, chớp mắt, Nghịch Ma Kiếm đột nhiên tới tay, căn bản không cho đối phương cơ hội hồi đáp, Bạch Nhạc giơ tay trực tiếp chém ra một kiếm.
Nói đánh là đánh, phản ứng này của Bạch Nhạc là điều A Nan hoàn toàn không ngờ tới.
Cũng may, phản ứng của A Nan cũng cực nhanh, chỉ một nhịp thở, trước người đã phù hiện một đóa kim liên, ngăn lại một kiếm kia của Bạch Nhạc.
Nghịch Ma Kiếm phảng phất chém vào trong vũng bùn, không dùng lực được, cứ thế bị cắm vào trong kim liên.
– A di đà phật, Bạch phủ chủ sát tâm quá nặng, không ngại theo bần tăng cùng lúc tụng Phật kinh, hóa giải lệ khí! Thế chẳng phải hơn xa tranh đoạt tiên ấn.
Ngăn lại một kiếm này, trong lòng A Nan không khỏi yên tâm phần nào.
Bạch Nhạc tuy mạnh, nhưng nếu hắn đã dám nhúng tay việc này, tự nhiên cũng có được tự tin, không dám nói thắng, nhưng chí ít có thể ngăn lại Bạch Nhạc, khiến Bạch Nhạc không thể làm gì được.
Một kiếm này chém ra liền khiến hắn cảm giác được, thực lực Bạch Nhạc cũng chỉ đến thế mà thôi, còn cách Cực Đạo Kiếm Tiên một khoảnh rất xa xôi.
Tự nhiên liền không quá mức e dè như trước.
…
Một kiếm này bị đối phương dễ dàng ngăn trở như vậy, Bạch Nhạc không khỏi hơi có chút ngạc nhiên.
Trước đó hắn đã biết rõ, thực lực vị A Nan pháp sư này vượt xa trên Nhiên Cổ Phật, chỉ là, trước đây đối phương không dám đến Thanh châu, thế là trong vô thức Bạch Nhạc vẫn luôn mang theo mấy phần khinh thị, cộng thêm đến sau tham ngộ Thái Cực Đồ, thực lực lần nữa đề thăng, trong lòng Bạch Nhạc thật đã không quá để ý đến đối phương.
Nhưng giờ đây giao thủ, Bạch Nhạc mới ý thức tới, mình đã quá coi thường thủ đoạn của Phật tông.
Chẳng qua, gần gần cũng chỉ như thế mà thôi.
Cục diện đến bước này, Bạch Nhạc đã không có đường lui, vô luận thế nào, hắn tất phải thắng trận chiến với A Nan!
Nghịch Ma Kiếm hơi lắc một cái, vô số kiếm khí khủng bố bạo phát ra, như một phiến sóng triều cuốn thốc về phía A Nan.
– Ngao ô!
Mắt thấy Bạch Nhạc động thủ với người, Tiểu Bạch Long lập tức cũng phát nộ, miệng phát ra một tiếng long ngâm, nháy mắt liền bổ nhào tới A Nan.
Chỉ là, đồng thời điểm Tiểu Bạch Long xuất thủ, Vân Mộng Chân cũng động.
Chương 2260: Sa vào cương cục
Tích tắc, một mạt ánh kiếm màu trắng ngăn ở trước người Tiểu Bạch Long.
– Đây là tỷ thí công bằng, nếu ngươi muốn nhúng tay, vậy thì phải đánh với ta một trận trước!
Thần sắc như thường, Vân Mộng Chân hờ hững nói.
– Ngươi cản ta?
Gắt gao nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, Tiểu Bạch Long có chút khó mà tin tưởng hỏi.
Bây giờ Tiểu Bạch Long đã có thể mở miệng nói tiếng người, tự nhiên khác với trước đây không cách nào dùng ngôn ngữ giao lưu.
Tuy có vẻ Tiểu Bạch Long vẫn luôn mang thù đối với Vân Mộng Chân, nhưng trên thực tế, vì bị Bạch Nhạc ảnh hưởng, loại mang thù này cũng là chơi đùa nhiều hơn ghi hận, giống như một đứa trẻ từng bị thua thiệt, luôn muốn tìm trở về, nhưng trên thực tế, đối với Vân Mộng Chân nó không hề có ác ý.
Rốt cuộc, trước đây Tiểu Bạch Long từng có vô số lần ở chung với Vân Mộng Chân, có lúc là vì cứu Vân Mộng Chân, có lúc lại là vì cứu Bạch Nhạc.
Trong suy nghĩ đơn giản của Tiểu Bạch Long, Vân Mộng Chân hẳn nên vĩnh viễn đứng cùng một phía với Bạch Nhạc mới đúng.
Nhưng giờ đây, Bạch Nhạc động thủ với người, Vân Mộng Chân chẳng những không giúp đỡ, còn ngăn trở không cho nó đi hỗ trợ, lập tức liền khiến Tiểu Bạch Long triệt để phẫn nộ.
Nghe được Tiểu Bạch Long mở miệng nói tiếng người, Vân Mộng Chân không khỏi hơi ngớ!
Nhận thức Tiểu Bạch Long nhiều năm vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nghe được tiếng nói của Tiểu Bạch Long.
Chỉ là ngẫm kỹ lại liền cũng thoải mái.
Từ tiểu gia hỏa trước đây, đến giờ thuế biến thành Thần Long, biến hóa của Tiểu Bạch Long thực sự quá lớn, đến bước này, hóa hình đã không tính là điều gì quá mức kinh ngạc.
Hơn nữa, điều này còn chưa đủ để dao động tâm thần Vân Mộng Chân.
Liếc mắt nhìn Tiểu Bạch Long một cái, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói:
– Giờ chúng ta là địch không phải bạn, nếu ngươi muốn giúp hắn, vậy thì cứ tận lực động thủ với ta! Chỉ cần ngươi có thể đánh bại ta, tự nhiên liền có thể đi giúp hắn.
– Ngao ô!
Trong mắt chớp qua một tia phẫn nộ, Tiểu Bạch Long lại chẳng thèm nói thêm nửa lời với Vân Mộng Chân, khoái tốc hóa thành một đạo thiểm điện lao vút tới Vân Mộng Chân.
Coong!
Không chút ngập ngừng, Côn Ngô Kiếm cũng tức tốc được thi triển, hóa thành một đạo võng kiếm, mặc cho Tiểu Bạch Long điên cuồng xung kích thế nào, sau cùng vẫn không thể đột phá được võng kiếm phong tỏa.
Hóa thành Thần Long, thực lực Tiểu Bạch Long cực mạnh, đối mặt bất cứ cường giả thần linh bình thường nào đều có thể chiếm hết ưu thế.
Nhưng trong đó tuyệt đối không bao gồm Vân Mộng Chân.
Luận thực lực, thiên phú Vân Mộng Chân thậm chí còn trên cả Bạch Nhạc, tu hành lại là Vong Tình Thiên Công, không chút khoa trương mà nói, dù có giao thủ với Bạch Nhạc, sợ rằng thắng bại cũng chỉ tương đương!
Huống hồ, trên tay Vân Mộng Chân còn có thần kiếm Côn Ngô!
Điểm cường hãn nhất của Thần Long nằm ở thân thể hung mãnh, trong va chạm chính diện, dù là ngạnh kháng công kích từ đối phương cũng chưa hẳn đã bị thương.
Nhưng mà, lúc đối mặt Côn Ngô Kiếm, cách đánh như vậy hiển nhiên không thực tế.
Dù là Tiểu Bạch Long, nếu dám đụng đến mũi kiếm, thế tất cũng sẽ bị chém cho tan thành xác thịt.
Đương nhiên, đối mặt công kích từ Tiểu Bạch Long, Vân Mộng Chân gần gần chỉ là phòng thủ chứ chưa hề phản kích.
Thế lực, cục diện nhất thời sa vào cương cục.
Bên phía Vân Mộng Chân và Tiểu Bạch Long đánh không ra kết quả, xu thế chiến cuộc tự nhiên liền phải đợi Bạch Nhạc và A Nan phân ra thắng bại.
Trên thực tế, mặc dù Bạch Nhạc và A Nan đang giao thủ, song vẫn đều chú ý tới thế lực xung quanh, tự nhiên cũng rõ ràng tình cảnh bên này.
Sau thoáng thăm dò ngắn ngủi, song phương đều đã có được một nhận thực tương đối rõ ràng về thực lực của đối phương, tiếp sau liền không cần phải chậm rãi dò xét nữa.
– Thôn Thiên!
Thu hồi tâm tư thử nước, Bạch Nhạc bước ra trước một bước, người theo kiếm đi, trực tiếp chém tới A Nan.
Chỉ là khác với trước đó, lần này lúc đối đầu kim liên, Bạch Nhạc không hề có ý tránh lui, trực tiếp thi triển ra thần thông Thôn Thiên Quyết.
Oanh!
Chỉ tích tắc, kim liên xung quanh bị cường hành xé mở, trực tiếp bị Bạch Nhạc thôn phệ.
Tròng mắt thoáng khẽ co rụt lại, A Nan lập tức cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn.
Mặc dù Bạch Nhạc còn chưa phải Cực Đạo Kiếm Tiên, song dù sao vẫn là truyền thân của Thần Tôn, vô luận là ai, đối mặt cái tên Thần Tôn, há có thể không kiêng dè?
Nhưng mà, nếu A Nan đã dám đi ra, tự nhiên sớm đã có chuẩn bị tâm lý với điều này.
– Nam Vô A Di Đà Phật!
Hai tay hợp thập, A Nan sảng giọng tuyên đọc phật hiệu, trên người chớp động kim quang vạn trượng, hóa thành một tôn Phật Đà, trấn áp chư thiên!
Không tránh không né, A Nan chính muốn dùng thực lực liều mạng cứng đối cứng với Bạch Nhạc!
Lấy lực lượng Phật Đà quán chú lên thân mình!
Ngươi muốn nuốt, ta liền cho ngươi nuốt, nhưng ngươi lại vẫn không cách nào phá được kim thân chân phật của ta!
Ùng ùng!
Lấy Thôn Thiên Quyết thôn phệ lực lượng kim liên, cường hành xé ra một kẽ hở, chém một kiếm lên trên kim thân A Nan.
Nháy mắt, một tiếng kim thạch va đụng vang lên lanh lảnh!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










