- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 228 : Dùng mạng đổi chân tướng (2) (c2271-c2280)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 228 : Dùng mạng đổi chân tướng (2) (c2271-c2280)
❮ sautiếp ❯Chương 2271: Dùng mạng đổi chân tướng (2)
– Nhưng trong mắt ta, hắn mới thật sự là người sinh ra bất phàm! Từ ngày đầu tiên ta quen biết hắn, hắn vẫn luôn tạo ra kỳ tích! Ta tin hắn thậm chí còn vượt cả việc tự tin ta!
Trên mặt hiện lên sự đau đớn, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Lăng Thiên lão tổ vẫn lạc chính trong động phủ này, ngươi dẫn Bạch Nhạc đến! Ta mới bước vào Vong Tình Cảnh, chính là thời điểm yếu nhất… lần đó gần như ý chí của ta đã tan vỡ, tẩu hỏa nhập ma!
– Ta có thể cảm nhận được sự đau đớn của hắn, nhưng ta lại không thể nói được gì, cũng không dám nói! Thậm chí sợ hắn nhận thấy chút xíu dị thường! Chỉ cần có chút chuyện ngoài ý muốn, ta nhất định sẽ tan vỡ ý chí, thậm chí thật sự rơi vào Vong Tình Cảnh, biến thành dáng vẻ mất đi nhân tính.
Tình cảnh lúc đó, cho dù tới giờ Vân Mộng Chân cũng vẫn nhớ rõ ràng.
Ngày đó mỗi một chữ nàng đối thoại với Bạch Nhạc, thậm chí từng vẻ mặt nhỏ của Bạch Nhạc, nàng đều nhớ rõ ràng.
Trên thực tế, khi Bạch Nhạc hỏi câu có hối hận không, nàng gần như đã hoàn toàn tan vỡ!
Nếu không phải cuối cùng, lúc Bạch Nhạc rời đi, một câu ta không hối hận, thì lúc đó nàng đã vỡ nát rồi.
– Cũng là lúc đó, ta tự nói với mình… ta có thể tin tưởng hắn, tin rằng cho dù tới khi nào, cho dù có bao nhiêu gian nan, hắn cũng sẽ không từ bỏ tình cảm của chúng ta!
– Trên đời này cũng chỉ có một mình hắn mới có thể không quan tâm tới cái giá phải trả, không hỏi nguyên do mà yêu ta!
– Cũng chỉ có hắn mới có thể giúp ta bước qua Vong Tình Cảnh… thật sự tu thành Vong Tình Thiên Công!
Há hốc mồm, Văn Trạch muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thể nói ra miệng.
Tâm mạch đoạn tuyệt, thân thể gã đã dần cứng ngắc, mất đi sức sống, ngay cả thần hồn cũng đang không ngừng tan vỡ, căn bản không chống đỡ được lâu nữa.
Vân Mộng Chân cũng không quan tâm tới trạng thái của Văn Trạch.
Văn Trạch muốn hỏi nàng chân tướng, nàng liền muốn cho gã biết chân tướng trước khi gã chết, cũng mượn cơ hội này để tạm thời buông thả cảm xúc.
– Tang lễ của Lăng Tiên ta không mời hắn… thật ra lý dõ cũng không phức tạp, chỉ là vì khi đó ta căn bản không dám gặp mặt hắn! Ta sợ nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của hắn, cảm xúc của ta sẽ tan vỡ!
– Huống chi, Đạo Lăng Thiên Tông ta hoàn toàn tách rời với Bạch Nhạc, đối với hắn chưa chắc là một chuyện xấu! Giả sử Đạo Lăng Thiên Tông ta đứng cùng phe với Thanh Châu, Tuyệt Tiên chưa chắc sẽ dễ dàng cho hắn tìm hiểu kiếm điển như thế!
– Càn Đế cùng Nhiên Cổ Phật vào Thanh Châu… thật ra ta đã chuẩn bị cho dự định xấu nhất! Vong Tình Cảnh, sống còn, nếu hắn bỏ mình, ta cũng sẽ vẫn lạc cùng với hắn!
– Nhưng ta không tin hắn dễ chết như vậy! Nếu chỉ dựa vào Càn Đế và Nhiên Cổ Phật mà có thể giết được hắn, vậy hắn sẽ không có hy vọng đối mặt với Tứ Phương Yêu Thần, đối mặt với đại kiếp thiên địa! Ta cùng chết với hắn cũng không sao.
Văn Trạch vẫn nhớ rõ mấy ngày đó cũng chính là thời điểm Vân Mộng Chân lãnh khốc nhất, bất luận kẻ nào trong tông môn, chỉ cần phạm một lỗi sai nhỏ mà bị nàng phát hiện thì sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc.
Lúc đó, gã cho rằng Vân Mộng Chân đã mất hết tính người, tàn nhẫn lãnh khốc!
Nhưng nay mới hiểu, lúc đó là lúc Vân Mộng Chân gần như không khống chế được cảm xúc, không có cách nào khắc chế bản thân mình.
Đó là lúc Vân Mộng Chân yếu ớt nhất nhất, nguy hiểm nhất.
– A Nan nhập Đạo Lăng, ưng thuận ngộ đạo bồ đề! Sở dĩ ta dứt khoát đồng ý như thế là bởi vì ngộ đạo bồ đề có hiệu quả ngưng thần, có thể trợ giúp ta khống chế cảm xúc ở mức độ lớn nhất, bước qua Vong Tình Cảnh!
– Chuyện này đối với ta đúng là vạn kim khó cầu!
– Còn như đạo môn có thể vì vậy mà phân tách… ta căn bản không quan tâm.
Lăng Tiên lão tổ, Tuyệt Tiên, Lục Tiên vốn đều có tâm tư riêng, bằng mặt không bằng lòng! Đạo môn mặc dù vẫn duy trì nhất trí bề ngoài nhưng cũng không có ý nghĩa gì, dưới lợi ích thì cũng sẽ phân tách!
– Phật Tông trở về chính là thúc đẩy sự phát triển! Cho dù ta không đồng ý, chỉ cần Phật Tông đưa ra đủ điều kiện tốt, Thái Cực Đạo cũng sẽ bằng lòng thôi! So với chuyện đó, chẳng thà mượn cơ hội khống chế hoàn toàn cục diện trong tay ta.
– Bạch Nhạc vì những hài tử kia mà mạo hiểm vào Ung Châu là chuyện ta không ngờ… cũng may kết quả tốt!
– Cũng vì vậy mà khiến Thái Cực Đạo bị ép ngả về Thanh Châu!
– Sau đó hắn đến bổn tông mượn Tiên Ấn! Ngươi cho rằng ta không muốn cho hắn sao?
– Ta là người muốn cho hắn Tiên Ấn nhất, giúp hắn bước vào Cực Đạo Kiếm Tiên, nhưng ta lại không thể!
Khẽ nhắm mắt lại, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Hắn rất hiểu ta! Ngay cả ngươi cũng nhận ra được dị thường, ngươi cho rằng nhất định có thể giấu giếm được hắn sao? Chỉ cần ta nhượng bộ một chút, hắn nhất định sẽ nhận thấy dị trạng của ta! Cho nên… ta nhất định phải từ chối hắn, cho dù vì vậy mà phải đánh với hắn một trận!
Chương 2272: Xóa tên khỏi tông môn
– Huống chi, dưới sự uy hiếp mà giao Tiên Ấn cho hắn sẽ chỉ làm uy danh mấy nghìn năm của bổn tông bị hủy hoại mà thôi! Sau đó sẽ phải nhận lấy phiền phức vô cùng vô tận, tông môn giờ miệng cọp gan thỏ, một khi mất đi lực uy hiếp duy nhất này, sẽ có bao nhiêu người mơ ước? Chỉ bằng một mình ta thì không gánh được!
– Còn như bọn Bạch Cốt phu nhân tới Đạo Lăng trong đêm, cố gắng mang Tiên Ấn đi thì càng nực cười!
– Chỉ riêng Đạo Lăng Thiên Tông, nếu dễ dàng bị cướp Tiên Ấn đi như thế, bổn tông sẽ trở thành chuyện cười trong mắt mọi người.
– Trách nhiệm này, ngươi không kham nổi.
– … Thật có lỗi, ta… không suy nghĩ nhiều như vậy!
Nghe thế, khuôn mặt Văn Trạch là vẻ đau khổ.
Tầm mắt và thực lực của gã quyết định gã chỉ có thể nhìn thấy thứ gã đủ khả năng thấy, bố cục lớn hơn sẽ có kết quả gì, hắn căn bản không có cách nào đánh giá được.
– Ta rất muốn cho hắn Tiên Ấn, nhưng ta vẫn không thể cho được… chí ít không thể dùng phương thức này để cho hắn!
– Thật có lỗi!
Văn Trạch đau đớn, áy náy nói.
– Không cần xin lỗi… nếu ngươi đã muốn chết thì ta sẽ tự tay giúp ngươi giải thoát!
Nhắm mắt lại, cảm xúc dư thừa trên mặt Vân Mộng Chân chậm rãi biến mất, lần nữa khôi phục dáng vẻ lãnh khốc trước kia.
– Ta sẽ dùng mạng ngươi để thể hiện công khai sự tuyệt tình cùng lãnh khốc của ta!
– Nếu có một ngày ta có thể bước ra khỏi Vong Tình Cảnh… ta sẽ cho ngươi một công đạo.
– Nhưng bây giờ… ta chỉ có thể để ngươi lưng đeo tội danh này mà chết!
Trong lúc nói chuyện, Vân Mộng Chân chợt xuất thủ, trong tích tắc, Văn Trạch vốn đã sắp chết nhất thời bị chấn nát kinh mạch toàn thân, một luồng thần hồn cuối cùng cũng hoàn toàn tan vỡ.
Chỉ là lúc sắp chết, trên mặt Văn Trạch lại nở nụ cười thư thái.
Gã lấy mạng sống ra đánh đổi chân tướng, bây giờ xác thực đã có được chân tướng mà gã muốn.
Đủ rồi!
Ùng ùng!
Cửa động phủ lần nữa mở ra, nhưng thứ mọi người nhìn thấy không phải là sự khoan thứ trong dự đoán, mà là thi thể lạnh lẽo của Văn Trạch.
– Văn Chân Nhân!
Trong nháy mắt, rất nhiều đệ tử môn hạ của Văn Trạch nhất thời nhào lên ôm thi thể của Văn Trạch, khóc rống.
– Văn Trạch phản tông, tội không thể tha, ta đã tự tay xử tử! Từ bỏ chứ vị trưởng lão, xóa tên trong tông môn, đệ tử dưới môn hạ phạt làm đệ tử nội môn, trong vòng trăm năm không được tăng chức chân truyền!
Ánh mắt chậm rãi đảo qua mọi người, giọng nói của Vân Mộng Chân lạnh băng chậm rãi vang lên.
– Thánh nữ, xin khai ân!
Trong nháy mắt, hầu như tất cả mọi người có mặt đều quỳ xuống.
Hình phạt này thực sự quá nặng, nặng tới mức làm người ta không thể chấp nhận.
Chết không có gì đáng sợ, nhưng chịu tội danh phản tông, bị xóa tên khỏi tông môn thì quá nghiêm trọng.
Văn Trạch thân là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, đệ tử môn hạ không phải số ít, trong đó không thiếu thiên tài, những đệ tử này vô duyên có bị phạt, giáng thành đệ tử nội môn bình thường, mất đi tài nguyên tu hành hiện giờ, ảnh hưởng đối với những đệ tử này cũng không thể đánh giá được.
– Hôm nay ta muốn lập một quy củ! Người phản tông nhất định sẽ bị trừng phạt, bằng không chẳng phải sẽ cổ vũ người khác phản bội tông môn sao?
Thần sắc không chút thay đổi, Vân Mộng Chân lạnh lùng nói:
– Ý ta đã quyết, người dám đứng ra khuyên nhủ, tội như Văn Trạch… trục xuất khỏi tông môn!
Một câu này nhất thời làm tất cả mọi người câm như hến.
Cho dù trong lòng có gì bất mãn, lúc này căn bản không dám nói ra tiếp.
Bây giờ mặc dù Vân Mộng Chân lãnh khốc vô tình, nhưng không thừa nhận không được, ở trong tông môn nàng đã có được quyền uy vô thượng, thậm chí còn hơn cả Lăng Tiên lúc còn sống nhiều.
Sau hai ba lần phản kháng, tất cả mọi người đều tỉnh ra, khi Vân Mộng Chân quyết tâm muốn làm gì, không ai có thể ngăn cản được.
Những người này đều biết rõ tâm tư của Văn Trạch, cũng hiểu Văn Trạch không phải thật sự muốn phản tông!
Nhưng chuyện như này đã làm, đã thừa nhận… thì không còn chỗ để cãi lại.
Bây giờ chuyện họ có thể làm chỉ là nhặt xác cho Văn Trạch mà thôi.
Một đêm không chợp mắt.
Ngồi trước bàn đá trong sân, Bạch Nhạc yên lặng chờ một đêm.
Trời hơi sáng, một tiếng rồng gầm vang lên, Tiểu Bạch Long cùng Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận rốt cục cũng trở về.
Vừa hạ xuống, Tiểu Bạch Long nhất thời hóa thành hình người, con mắt đỏ hồng, lã chã rơi nước mắt.
Thấy Bạch Cốt phu nhân không về, trong lòng Bạch Nhạc lộp bộp một tiếng, đột nhiên đứng lên.
Ngay lúc đó, sắc mặt Tô Nhan tái nhợt, đứng không vững.
– Bạch Nhạc, chúng ta thất thủ! Vân Mộng Chân mạnh hơn trong dự đoán quá nhiều, bắt giữ Bạch Cốt phu nhân, cũng tuyên bố trong hôm nay, nếu ngươi không trả lại Tiên Ấn thì nàng ta sẽ giết Bạch Cốt phu nhân!
Trầm mặt, Bất Tử Thanh Vương lấy Tiên Ấn ra, trầm giọng nói.
– Nàng không sao chứ?
Lông mày hơi nhíu, Bạch Nhạc hỏi.
– Không sao cả, chỉ bị thương nhẹ thôi! Có điều Vân Mộng Chân quá mạnh, ta chỉ nhìn từ xa đã vội phải chạy đi!
Lắc đầu, Dạ Nhận giải thích:
– Trước đó trận chiến ở Đạo Lăng Sơn, Vân Mộng Chân vẫn giấu thực lực! Nếu thật sự động thủ, chỉ sợ ngươi cũng không dễ thắng nàng ta được.
Chương 2273: Xóa tên khỏi tông môn (2)
Sắc mặt ảm đạm, lúc này, Tô Nhan mới chính thức ý thức được lời trước đó Bạch Nhạc nói không phải là phỏng đoán, mà là sự thực.
Vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia thực sự quá kinh khủng.
– Người không sao là được rồi!
Khoát tay, thần sắc của Bạch Nhạc bình tĩnh, nhẹ giọng nói:
– Tiểu Bạch, ngươi thế nào?
– Ta không sao! Ngươi nhanh đi cứu Đổng tỷ tỷ!
Tiểu Bạch Long lau nước mắt nói.
– Đừng khóc, không sao cả!
– Thật có lỗi!
Khắp mặt Tô Nhan là sự tự trách, nước mắt cũng rơi lã chã.
Khoát tay, Bất Tử Thanh Vương nhẹ giọng nói:
– Chuyện này là chúng ta cùng nhau quyết định, cũng đã nói hậu quả sẽ do chúng ta tự gánh chịu… nhưng chúng ta thật sự đã đánh giáp thấp vị Đạo Lăng Thánh Nữ này, cũng may có Văn Trạch hỗ trợ, bằng không kết quả còn hỏng bét hơn.
– Đạo Lăng bất bại! Hay cho Đạo Lăng bất bại, hôm nay bản vương tâm phục khẩu phục!
– Văn Chân Nhân thì sao? Hắn thế nào rồi?
Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
– Còn chưa biết… hắn thân là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, sẽ không sao đâu.
Tô Nhan nhẹ giọng nói.
– Đáng nhẽ thì sẽ không sao, nhưng bây giờ…
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:
– Bây giờ chỉ còn cách ngươi nhanh tới đó, thu thập tàn cục!
– Thật có lỗi, là ta vô dụng!
Tiểu tử kia tự trách.
Nhẹ nhàng vỗ tay tiểu tử kia, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Không trách ngươi, đi thôi, ngươi lại theo ta tới Đạo Lăng Thiên Tông một chuyến, chúng ta đi đón nàng về.
Cũng không oán giận, chỉ trích bất kỳ ai, thần sắc của Bạch Nhạc vô cùng ôn hòa, dường như làm người ta tự giác thả lỏng đi nhiều.
– Ta đi chung với ngươi!
Bất Tử Thanh Vương lần nữa nói.
– Không cần!
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta không tới đó động thủ với nàng ấy, dùng Tiên Ấn đổi người mà thôi… các ngươi đã đắc thủ có được Tiên Ấn, chuyện này đơn giản hơn nhiều rồi! Không cần phải lo, đêm nay ta sẽ mang nàng trở về.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc bước một bước vào không trung, nhẹ giọng nói:
– Tô Nhan, giúp ta chăm sóc Thanh Nhã tỷ! Đừng để tỷ ấy lo lắng.
Nói xong, Bạch Nhạc đạp lên lưng Tiểu Bạch Long, phá không mà đi!
– Sư huynh, bây giờ chúng ta nên làm gì?
Trong Đạo Lăng Thiên Tông, toàn bộ đệ tử của Văn Trạch đang để tang cho gã, nhưng mà bây giờ Văn Trạch coi như người phản tông, ngay cả tư cách chôn ở Đạo Lăng Sơn cũng không có.
Vốn những đệ tử chính thống của Văn Trạch đều là đệ tử chân truyền, nhưng giờ bị giáng hết thành đệ tử bình thường.
Ngay cả tài nguyên tu hành cơ bản cũng không nhận được, hơn nữa hầu như có thể đoán được, sau này tất sẽ bị người khác khinh thường, Đạo Lăng Thiên Tông lớn như vậy nhưng giờ cũng không còn đất cắm dùi cho nhóm bọn họ nữa.
– Chờ!
Ô Lăng trầm giọng đáp.
– Chờ cái gì? Chờ chết sao?
Nghe thế, mấy đệ tử khác nhất thời đỏ cả mắt.
– Chờ Bạch phủ chủ!
Hạ giọng, Ô Lăng nói:
– Bây giờ thánh nữ mất hết tính người, nhưng Bạch phủ chủ lại khác! Sư tôn giao hảo với Bạch phủ chủ, lần này gặp nạn… cũng là vì chuyện này, ta tin, Bạch phủ chủ nhất định sẽ thu lưu chúng ta, thậm chí… đòi công đạo cho sư tôn!
Nghe vậy, những đệ tử này sáng mắt lên.
Thanh Châu!
Mặc dù Đạo Lăng Thiên Tông là một trong tam đại thiên tông, nhưng giờ đã không còn như xưa nữa, bây giờ Thanh Châu thậm chí còn thích hợp tu hành hơn Đạo Lăng Thiên Tông.
Tìm Bạch Nhạc nương tựa, đối với bọn họ chắc chắn là lối ra tốt nhất.
– Không sai, Bạch phủ chủ tình nghĩa trước sau! Kiên quyết sẽ không ngồi yên không quan tâm tới, thánh nữ vô tình như vậy… tông môn như thế, ở lại còn có ý nghĩa gì! Chúng ta rời khỏi tông môn này là được!
Nhất thời, mấy đệ tử đồng ý với suy nghĩ của Ô Lăng.
Xuất phát từ lúc trời còn chưa sáng, thậm chí chưa tới chính ngọ, Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long đã chạy tới Đạo Lăng Sơn.
Một tiếng rồng gầm vang vọng Đạo Lăng Sơn, thông báo Bạch Nhạc lần nữa giá lâm Đạo Lăng Sơn.
Trong nháy mắt, toàn bộ Đạo Lăng Sơn như lâm đại địch.
– Bạch Nhạc tới bái sơn!
Thân ở trong không trung, giọng của Bạch Nhạc chợt vang lên, một bước nhảy khỏi người Tiểu Bạch Long, Bạch Nhạc căn bản không để ý tới phản ứng của người khác, từng bước đi về phía Thánh Nữ Phong.
Trên Đạo Lăng Sơn có không ít đệ tử, trưởng lão tụ tập, lúc này lại không có bất cứ ai dám ngăn cản bước chân của Bạch Nhạc.
– Thánh Nữ, Bạch Nhạc tới!
Trước động phủ có trưởng lão nhẹ giọng hồi bẩm.
Trên thực tế, căn bản không cần người khác thông báo, từ khi Bạch Nhạc bước vào Đạo Lăng Sơn, Vân Mộng Chân đã nhận ra rồi.
Trong mắt hiện lên vẻ đau khổ, Vân Mộng Chân chậm rãi nhắm mắt lại, yên lặng mấy hơi, sau đó mới lạnh lùng nói.
– Biết rồi.
Chờ tâm tình mình ổn định lại, Vân Mộng Chân mới thả Bạch Cốt phu nhân trong Thần Vực của mình ra.
Thời gian một đêm này, đối với Bạch Cốt phu nhân cũng là một loại dày vò.
– Bạch Nhạc đã tới?
Nhìn thấy Vân Mộng Chân, Bạch Cốt phu nhân trầm giọng hỏi.
– Vận may của ngươi rất tốt!
Nhàn nhạt nhìn Bạch Cốt phu nhân, Vân Mộng Nhân đạm nhiên nói:
– Mới chỉ một đêm, Bạch Nhạc đã chạy tới, yên tâm, ta sẽ không làm khó ngươi, chỉ cần hắn giao Tiên Ấn ra, ta sẽ tự thả ngươi rời đi.
Chương 2274: Giao phó
Hừ lạnh, cuối cùng Bạch Cốt phu nhân không nói gì nữa.
Lần này thất thủ đối với nàng cũng là một đả kích thật lớn.
Đều là Thần Linh Cảnh, nàng thảm bại dưới tay Vân Mộng Chân, dẫn tới toàn bộ kế hoạch bị phá vỡ, bây giờ còn cần Bạch Nhạc tới thu thập tàn cục.
– Đi thôi!
Nhàn nhạt nói một câu, Vân Mộng Chân đi thẳng ra ngoài.
Bạch Cốt phu nhân không bị hạn chế hành động, chỉ là Thần Vực bị cấm chế phong ấn, không có cách nào điều động thần lực.
Đi ra khỏi động phủ theo Vân Mộng Chân, Bạch Cốt phu nhân liếc mắt liền thấy Tiểu Bạch Long và Bạch Nhạc ở trên không trung.
Bây giờ các trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông đều tụ tập trên Thánh Nữ Phong, xa xa giằng co với Bạch Nhạc.
Ánh mắt nhìn Vân Mộng Chân, thần sắc của Bạch Nhạc có chút phức tạp, nhưng vẫn đủ định thần, thu liễm cảm xúc.
Trở tay, Tiên Ấn nhất thời xuất hiện trên tay Bạch Nhạc.
– Chuyện hôm qua là do chúng ta mạo phạm trước, ta nguyện xin lỗi quý tông! Tiên Ấn ở đây, nguyên vật xin trả!
– Bạch Cốt giáo chủ cùng Thanh Vương đánh lén bổn tông, cấu kết với kẻ phản bội bổn tông, lấy trộm Tiên Ấn… việc này sợ là không phải một câu áy náy là có thể xí xóa, Bạch phủ chủ lấy gì bù đắp?
Không vội thu hồi Tiên Ấn, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói.
Mí mắt đột nhiên nảy lên, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Văn Chân Nhân đâu?
– Văn Trạch cấu kết với người ngoài lấy trộm Tiên Ấn, coi như phản tông, đã bị ta giải quyết tại chỗ! Bạch phủ chủ, muốn xem thi thể của hắn sao?
Lạnh lùng nói, Vân Mộng Chân khoát tay, nhất thời có đệ tử mang thi thể của Văn Trạch tới.
Thấy được thi thể của Văn Trạch, trong tích tắc, trên người Bạch Nhạc đột nhiên tỏa ra sát khí khủng bố.
Trong một hơi thở, một luồng áp lực ùn ùn kéo đến, toàn bộ Thánh Nữ Phong dường như đều bị bao phủ trong áp lực này, nhất thời, một vài trưởng lão và đệ tử có thực lực yếu đổ mồ hôi lạnh đầy người, khó hít thở.
– Ngươi giết hắn?
Cho dù là Bạch Cốt phu nhân cũng không khỏi thất thanh hỏi, trong mắt tràn đầy sự khó tin.
– Cấu kết người ngoài phản tông, không giết, dùng cái gì để phục chúng?
Thần sắc lạnh lùng, Vân Mộng Chân hờ hững nói:
– Lúc ngươi cấu kết với Văn Trạch hẳn là không nghĩ tới kết quả này!
– Vân Mộng Chân!
Nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc lớn tiếng quát.
Lúc này, mỗi người đều cảm nhận được sự tức giận trên người Bạch Nhạc.
Trước đó cho dù thế nào, khi đối mặt với Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc đều chưa từng thể hiện ra sự tức giận như thế.
Cho dù là Vân Mộng Chân, lúc này trong lòng cũng không khỏi đột nhiên run lên, hầu như không khống chế được tâm tình.
Hơi nhắm mắt lại, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Phạm sai lầm, đương nhiên sẽ bị phạt, ta có thể tha cho hắn, nhưng luật lệ của tông môn cũng không tha cho hắn được! Làm sao, Bạch phủ chủ muốn nhúng tay vào chuyện của bổn tông à?
– … Vân Mộng Chân, Văn Trạch đã theo ngươi nhiều năm, bao nhiêu lần không tiếc tính mạng bảo vệ cho ngươi, người như thế ngươi cũng có thể hạ sát thủ sao?
Nhìn Vân Mộng Chân, trong lòng Bạch Nhạc đóng băng lạnh lẽo, trong mắt là vẻ thất vọng không nói lên lời.
– Theo ta nhiều năm thì có thể phản tông?
Chợt mở mắt, Vân Mộng Chân hỏi ngược.
– Đây là chuyện của bổn tông, không nhọc Bạch phủ chủ hao tâm! Bây giờ Bạch phủ chủ nên cho ta một câu trả lời thỏa đáng mới phải!
Yên lặng trong chốc lát, Bạch Nhạc không trả lời Vân Mộng Chân mà từng bước đi tới trước thi thể của Văn Trạch.
Yên lặng nửa quỳ trước thi thể, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Văn huynh, là ta có lỗi với huynh… việc này, ta sẽ cho huynh một câu trả lời thỏa đáng!
– Bạch phủ chủ, muốn giao phó thế nào? Giết ta sao?
Thần sắc bình tĩnh, Vân Mộng Chân nhàn nhạt hỏi ngược lại.
– Vù vù!
Trong tích tắc, Nghịch Ma Kiếm chợt xuất hiện, kiếm phong băng lãnh nhắm thẳng vào Vân Mộng Chân.
Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên bạch Nhạc rút kiếm chĩa vào Vân Mộng Chân.
– Vân Mộng Chân, ngươi đừng có ép ta!
Trong mắt hiện lên sự đau khổ, Bạch Nhạc lành lạnh nói.
– Xem ra Bạch phủ chủ thật sự muốn giết ta.
Thần sắc ung dung, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói:
– Đã như vậy không bằng ta sẽ lãnh giáo thủ đoạn của Bạch phủ chủ một chút! Giả sử ta chết dưới kiếm của Bạch phủ chủ, đương nhiên tất cả sẽ tùy ngươi xử trí, đừng nói là đòi công đạo cho Văn Trạch, cho dù là Tiên Ấn, Bạch phủ chủ cũng có thể mang đi.
– Ngươi!
Kiếm phong chỉ phía xa, giọng nói của Bạch Nhạc có phần run rẩy.
– Nghe danh Cực Đạo Kiếm Tiên đã lâu, ta cũng muốn thử xem thủ đoạn của Bạch phủ chủ thế nào!
Thái độ cường ngạnh, trong một trở tay, Côn Ngô Kiếm cũng tới tay, Vân Mộng Chân lần nức bức bách.
Nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, ước chừng yên lặng trên trăm hơi thở.
Một tia kiếm quang chợt sáng lên.
Phụt!
Trong tích tắc chỉ thấy Bạch Nhạc trở tay dùng kiếm đâm vào thân thể mình.
Máu tươi chảy xuôi theo kiếm.
Trong mắt Bạch Nhạc hiện lên sự đau khổ, trầm giọng nói:
– Văn huynh, việc này là ta có lỗi trước, khiến ngươi phải uổng mạng! Ta không có cách nào xuất thủ với nàng được, chỉ có thể tự trả ngươi một kiếm này!
– Bạch Nhạc!
Mắt thấy Bạch Nhạc tự đâm một kiếm, Bạch Cốt phu nhân nhất thời kinh hô.
Chương 2275: Bế quan
Ngẩng đầu, mặt Bạch Nhạc trầm như nước, lẳng lặng nhìn Vân Mộng Chân, nói:
– Một kiếm này coi như là ta trả giá… có đủ chưa?
Nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân yên lặng mấy hơi mới nói:
– Được!
– Thả người!
Lật bàn tay, Tiên Ấn chợt bị Bạch Nhạc tung lên.
Hơi giơ tay lên thu hồi Tiên Ấn, Vân Mộng Chân ung dung nói:
– Tiên Ấn ở chỗ ta, nếu Bạch phủ chủ thật sự muốn thì có thể tự mình động thủ tới lấy, đừng dùng thủ đoạn bỉ ổi dạng này.
– Bạch phủ chủ, nếu không còn chuyện gì khác, mời đi cho!
– Bọn ta tự nguyện rời tông, xin Bạch phủ chủ thu lưu!
Mắt thấy Bạch Nhạc muốn đi, nhóm Ô Lăng nhất thời mặc đồ tang quỳ gối trước người Bạch Nhạc.
Nao nao, lúc này Bạch Nhạc liền hiểu ra:
– Các ngươi là đệ tử của Văn huynh?
– Làm càn! Các ngươi coi Đạo Lăng Thiên Tông là nơi nào, có thể cho các ngươi nói đến là đến, nói đi là đi?
Trong nháy mắt có một vị trưởng lão đứng ra nổi giận nói.
Cho dù là lúc nào, luôn có một số người tự nhận là có thể nắm được cơ hội cắn càn.
Bây giờ thái độ của Vân Mộng Chân đã rất rõ ràng, ngay cả Văn Trạch cũng đã chết, tình huống này, lựa chọn lập trường đương nhiên không chút khó khăn.
– Thánh nữ, những người này đều là đệ tử chính thống của Văn Trạch, bây giờ lại muốn rời tông với Bạch Nhạc, sợ là cũng tham gia vào chuyện phản tông! Thánh nữ nhân từ, nhưng loại người này tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ được!
– Rắm thối! Họ Liêu kia, lúc còn sống sư tôn chiếu cố tới ngươi bao nhiêu, nếu không có sư tôn, ngươi làm sao có thể trở thành trưởng lão của bổn tông, bây giờ thi cốt của sư tôn chưa lạnh, ngươi lại dám càn rỡ như vậy?
Trong mắt hiện lên vẻ tàn khốc, Ô Lăng lớn tiếng mắng to.
– Ngươi là ai?
Khoát tay ngăn Ô Lăng lại, Bạch Nhạc nhàn nhạt hỏi.
Đối mặt với Bạch Nhạc, trưởng lão kia vẫn có chút kiêng kỵ, lui lại hai bước gần với Vân Mộng Chân một chút, sau đó mới tiếp tục nói:
– Ta tên Liêu Khải, chính là trưởng lão của Hình đường! Bạch phủ chủ, có gì chỉ giáo?
Khẽ vuốt cằm, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Một người chết vốn không nên có tên! Nhưng nay vừa lúc lấy tên tiểu nhân này là một ví dụ cho kết quả của kẻ vong ân phụ nghĩa!
Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy một tia kiếm khí xuất hiện, trong một hô hấp liền đâm thẳng vào mi tâm của Liêu Khải.
Một kích mất mạng!
Chẳng những Bạch Nhạc không xuất kiếm, thậm chí ngay cả thân hình cũng không hề nhúc nhích, chỉ thuận tay chỉ một ngón tay ra kiếm khí đã đủ để giết Hóa Hư!
Một kích, thần hồn câu diệt!
Trong tích tắc, tất cả mọi người xung quanh không khỏi lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Bạch Nhạc tràn đầy sự hoảng sợ.
– Bạch phủ chủ, coi Đạo Lăng Thiên Tông ta không người sao?
Nhíu lông mày, Vân Mộng Chân lạnh giọng nói.
– Chỉ là đòi công đạo cho Văn huynh mà thôi! Những đệ tử của Văn huynh, ta dẫn đi!
Nhìn sâu Văn Mộng Chân một cái, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Vân Mộng Chân, đừng ép ta!
– Ép ngươi thì sao?
Nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói.
– Ta chưa chắc sẽ làm gì ngươi, thế nhưng, tin ta… ta có thể giết sạch sẽ từ trên xuống dưới Đạo Lăng Thiên Tông! Ngươi không cản được ta!
Trong mắt hiện lên sát khí khủng bố, Bạch Nhạc lành lạnh nói.
Lời này không phải uy hiếp, lấy thực lực của Bạch Nhạc, nếu không để ý tới Vân Mộng Chân, chuyên tâm giết người thì sợ rằng toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông sẽ không có bất kỳ chạy khỏi tay hắn được.
Huống chi bây giờ cùng Bạch Nhạc còn có cả Tiểu Bạch Long và Bạch Cốt phu nhân, hai người này cũng là cường giả Thần Linh Cảnh.
– Thánh nữ! Mặc dù Văn Chân Nhân cũng có sai, nhưng hắn cũng đã lấy cái chết tạ tội, hà tất phải làm khó đệ tử của hắn?
Nhận thấy sát khí khủng bố trên người Bạch Nhạc, nhất thời có trưởng lão vội vã lên tiếng khuyên can.
Vân Mộng Chân giờ thật quá ác!
Bây giờ bọn họ sợ Vân Mộng Chân thật sự mất hết tính người, cứng rắn đối kháng tới cùng với Bạch Nhạc.
Ai cũng có thể nhìn ra, bởi vì cái chết của Văn Trạch, bây giờ Bạch Nhạc đã ở biên giới bạo phát, nếu Vân Mộng Chân tiếp tục ép buộc, chỉ sợ sẽ bị Bạch Nhạc huyết tẩy Đạo Lăng Sơn.
– Đúng vậy đó! Liêu Khải lòng dạ hẹp hòi, chỉ thích luồn cúi, ức hiếp đệ tử của Văn Chân Nhân, cũng có lý do đáng chết, cho dù Bạch phủ chủ không giết, bọn ta cũng muốn một câu trả lời hợp lý từ hắn.
– Thánh nữ, hãy suy nghĩ lại!
Thấy thái độ của đám trưởng lão xung quanh, dường như Vân Mộng Chân cố kỵ thái độ của mọi người, rốt cục cũng nhượng bộ.
– Trục xuất đám Ô Lăng khỏi tông môn!
Phất tay áo một cái, Vân Mộng Chân nhất thời xoay người đi về phía động phủ.
Cho tới lúc này, những trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông mới thở phào một cái.
– Đi!
Lạnh lùng liếc nhìn mọi người, Bạch Nhạc nhất thời dẫn đám Ô Lăng cùng thi thể của Văn Trạch bay khỏi Đạo Lăng Thiên Tông.
Phụt!
Mới vừa vào trong động phủ, còn chưa kịp đi thêm bước nào, trong nháy mắt cửa động phủ đóng lại, Vân Mộng Chân đã phun ra một ngụm máu tươi, cả người ngã trên mặt đất, máu tươi rơi lên bạch y, nhìn thấy mà giật mình!
– Thật có lỗi… thật có lỗi!
Nước mắt không ngừng rơi xuống, lúc này, rốt cục Vân Mộng Chân không có cách nào khống chế tâm tình nữa.
Chương 2276: Bế quan (2)
Không có cách nào duy trì trạng thái Vong Tình Cảnh, lúc này Vân Mộng Chân chịu phản phệ, khí tức cuồn cuộn gần như tan vỡ.
Trước đó một kiếm Bạch Nhạc tự đâm dường như đâm vào lòng nàng, làm nàng đau đớn không thở nổi.
Sự đau đớn trong lòng đáng sợ gấp trăm nghìn lần so với sự đau đớn trên thân thể.
Giả sử Bạch Nhạc lạnh lẽo hơn vài phần, quả thực nàng không biết mình có tan vỡ ngay tại chỗ không.
Nhưng bây giờ, chí ít nàng cần bế quan mấy tháng mới có thể khôi phục được.
– Thật có lỗi, ta không biết lại trở thành như thế này.
Trở lại Thanh Châu, nhìn thấy thi thể của Văn Trạch, trên mặt Bạch Cốt phu nhân cũng tràn đầy sự hối hận.
Là nàng quyết định liên hệ với Văn Trạch, không ngờ lại liên lụy làm Văn Trạch bị giết.
– Không trách ngươi!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta cũng không ngờ bây giờ Vân Mộng Chân lại trở nên lãnh khốc như vậy… là ta không nên tới Đạo Lăng Sơn, liên lụy Văn huynh!
– Nhưng…
– Không nhưng gì cả!
Vỗ vỗ bả vai của Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Hôm nay các ngươi đã nói quá nhiều lời xin lỗi với ta rồi, thực sự không cần thiết.
– Các ngươi đều muốn tốt cho ta, các ngươi làm vậy không sai… chỉ là không ngờ Vân Mộng Chân lại mạnh như vậy mà thôi.
– Giúp ta chăm sóc Thanh Nhã tỷ cho tốt, chăm sóc cho đệ tử của Văn huynh cho tốt… chuyện còn lại, để ta xử lý.
– Thương thế của ngươi thì sao?
Bạch Cốt phu nhân lần nữa nói.
– Không có gì đáng ngại! Ta cần tĩnh dưỡng vài ngày… tuyên bố với bên ngoài ta bế quan đi!
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc cũng một mình trở lại Thính Hương Thủy Tạ.
Khi đối mặt với người khác, hắn còn cố tỏ ra không quan trọng được, nhưng bây giờ sự đắng chát và đau đớn trong lòng hắn bây giờ không có cách nào miêu tả được.
Nói hắn không biết làm sao đối mặt với cái chết của Văn Trạch, chẳng thà nói hắn không biết nên đối mặt với Vân Mộng Chân như thế nào.
Trên chín tầng trời!
Bây giờ đối với Bạch Nhạc, chỉ có trên cửu thiên mới có thể giúp hắn nhanh chóng tăng thực lực, hiểu rõ chân tướng của thế giới này.
Cũng chỉ trên cửu thiên mới có thể tìm được biện pháp bài trừ Vong Tình Thiên Công.
Người khác không biết, thế nhưng Bạch Nhạc tin, Thần Nữ nhất định sẽ biết chút nội tình.
Cho nên, bây giờ hắn nhất định phải tìm được Thần Nữ trước.
Thương thế trên người tối đa vài ngày là có thể khôi phục, đối với hắn, bây giờ quan trọng nhất là điều chỉnh trạng thái của mình, chỉ có duy trì trạng thái đỉnh mới có thể xông vào chín tầng trời.
Nguy hiểm hắn cũng không để bụng, nhưng trước khi làm xong việc cần làm, hắn không muốn chết, càng không thể chết!
Bạch Nhạc tốn một tháng mới điều chỉnh tốt trạng thái của mình.
Thương thế thật ra không nặng, vài ngày đã khỏi, nhưng khó nhất là điều chỉnh tâm tính, không thể không nói, cảnh tượng kia ở Đạo Lăng Sơn đả kích không nhẹ tới Bạch Nhạc.
Cũng may, trước giờ Bạch Nhạc vẫn luôn là người có ý chí kiên định.
Không đánh tiếng với bất kỳ ai, thậm chí còn không mang theo Tiểu Bạch Long, Bạch Nhạc bay thẳng lên cửu thiên.
Chuyến đi này, Bạch Nhạc không biết có thể trở về hay không, hoặc là cần bao lâu mới có thể trở về.
Thanh Châu cần có cường giả Thần Linh tọa trấn, bây giờ Tiểu Bạch Long đương nhiên là lựa chọn duy nhất.
Bay thẳng lên bầu trời khác biệt với phi hành bình thường, sau khi rời khỏi mặt đất mấy ngàn thước, Bạch Nhạc liền cảm nhận được lực cản, hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn.
Trên mười ngàn thước, nhiệt độ xung quanh cũng đã hạ thấp tới một mức cực kỳ đáng sợ, hầu như không thể thở nổi.
Dưới Bán Thần, đến vị trí này nhất định phải dừng bước.
Nhưng khoảng cách này với khoảng cách cửu thiên chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Mặc dù trên bản chất, Thần Linh cũng vẫn là người, nhưng nói ở cấp độ sinh mệnh, Thần Linh xác thực đã tăng tới một cao độ khác.
Không cần ăn uống bổ sung thể lực, hô hấp cũng không còn là điều tất nhiên nữa.
Tất cả hoàn cảnh ác liệt không thích hợp cho nhân loại sinh tồn, đối với cường giả Thần Linh, ảnh hưởng đều rất nhỏ.
Không hề dừng lại, Bạch Nhạc tiếp tục bay thẳng lên.
Sau khi không ngừng lên cao, đơn vị mét căn bản không có ý nghĩa gì nữa, từ trên mười ngàn thước, Bạch Nhạc bay lên thêm trên trăm dặm nữa.
Đến vị trí này, áp lực xung quanh làm Bạch Nhạc cũng không có cách nào ung dung chịu đựng nữa.
Trên cửu thiên!
Chỉ khi chân chính đi lên con đường này mới hiểu nó khó khăn bậc nào.
Bây giờ mây mù đều sớm bị giẫm dưới chân, nhưng bầu trời lại vẫn có vẻ xa không thể chạm tới, làm người ta cảm giác gần như tuyệt vọng.
Ùng ùng!
Đột nhiên, không trung vang lên tiếng sấm sét, phía trước một màu đen kịt, sấm chớp rền vang!
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc nhìn thấy sấm chớp sản sinh từ khoảng cách gần như thế.
Lúc trước khi thực lực còn thấp, Bạch Nhạc từng vượt qua lôi kiếp, nhưng thiên lôi sản sinh trong kiếp vân so với lúc này thì cực kỳ yếu ớt.
Cảm giác áp bách hít thở không thông này, cho dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi tê cả da đầu.
Nhưng mà cũng chỉ trong một suy nghĩ, Bạch Nhạc đã nghênh đón trực diện, xông thẳng vào trong kiếp vân này.
Ùng ùng!
Trong nháy mắt, vô số lôi điện tấn công Bạch Nhạc.
Chương 2277: Cửu Thiên chi lộ
Nếu chỉ là Bán Thần, sợ là nháy mắt sẽ bị lôi điện đánh thành cặn bã, chỗ trống để giãy dụa cũng không có.
Mặc dù thân là Thần Linh, thần thể dưới lực tấn công này cũng vẫn khó chống đỡ được.
Đương nhiên, nếu như triển khai Thần Vực, lấy thực lực thần linh vẫn có thể ngăn cản được, chỉ là tới mức này rồi, Bạch Nhạc sao còn không rõ, bản thân Cửu Thiên Chi Lộ là một quá trình tu hành, chỉ có không ngừng tăng thực lực trong quá trình này mới có khả năng bước lên cửu thiên.
Rất nhiều chuyện, thứ để phân biệt chính là góc độ nhìn nhận vấn đề.
Nếu như cho rằng chút sấm sét này là kiếp nạn thì đương nhiên sẽ nguy hiểm, nhưng đồng thời nếu cho rằng đây là cơ duyên tăng cao tu vi thì nó sẽ là một chuyện khác.
Bản thân Thông Thiên Thần Thể cũng rất cường đại, chẳng khác nào cho Bạch Nhạc một cơ sở tốt.
Bây giờ trong sấm sét, Bạch Nhạc cũng bắt đầu làn nữa rèn luyện Thông Thiên Thần Thể.
Thông Thiên Tạo Hóa Quyết của Bạch Nhạc vốn không hoàn chỉnh, nhưng hiện tại thực lực của hắn đã có thể tiếp tục thôi diễn nó.
Pháp môn do thôi diễn mà thành chưa chắc là Tạo Hóa Thông Thiên Quyết ban đầu, nhưng lại thích hợp nhất để Bạch Nhạc tu hành.
Đương nhiên, sấm sét này không phải vô cùng vô tận, trên thực tế chỉ duy trì trong gần nửa canh giờ, sấm sét liền biến mất.
Chỉ là đối với Bạch Nhạc, gần nửa canh giờ này có vẻ vô cùng khó khăn.
Lấy thần thể kháng lại sấm sét làm cho thân thể của Bạch Nhạc đầy vết thương.
Không hạ xuống mặt đất, Bạch Nhạc dừng lại ở độ cao này trong không trung, vừa điều tức khôi phục thương thế, vừa thôi diễn cô đọng thần thể.
Sau khi khôi phục, Bạch Nhạc không tiếp tục bay lên trên mà bay đi bốn phía ở độ cao này, tìm kiếm vị trí tần mây có sấm sét.
Nhiều lần như vậy chính là quá trình tu hành.
Thời gian nhoáng cái đã trôi qua nửa năm.
Trong khoảng thời gian Bạch Nhạc rời đi, Thanh Châu vẫn phát triển đâu vào đấy, mặc dù trở mặt với Đạo Lăng Thiên Tông nhưng còn có Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung chống đỡ, tốc độ phát triển của Thanh Châu vẫn cực nhanh.
Chỉ là trong quá trình này, Đại Càn Vương Triều vốn đã ngủ đông lại bắt đầu một vòng bành trướng mới.
Dưới sự duy trì của Tứ Phương Yêu Thần, yêu binh liên tiếp xuất hiện, những yêu binh đó không sợ chết, không ngừng tấn công, các châu lần lượt thất thủ, chỉ có thể dựa vào vài tông môn lớn chống đỡ.
Cho dù là Duyện Châu, Thanh Châu cũng bị ăn mòn ở một mức độ nhất định.
Nhưng mà đây cũng chỉ là một phần.
Chỉ có cường giả Thần Linh thật sự hiểu Tứ Phương Yêu Thần mới hiểu được, kiểu bành trướng này bản thân nó có nghĩa là Tứ Phương Yêu Thần đã tiến thêm một bước để cô đọng Tứ Phương Yêu Trận, chuẩn bị cơ hội tạm thời rời đi.
Đối với tất cả mọi người, đây là một kiếp nạn, cũng là một cơ hội.
Phải xem ai có thể nắm bắt được.
– Bạch Nhạc đã nửa năm không ra mặt rồi nhỉ?
Tiên Du Kiếm Cung, Tuyệt Tiên nhẹ giọng hỏi.
– Hồi bẩm lão tổ, bên Thanh Châu truyền tin ra, là Bạch Nhạc vẫn luôn bế quan tu hành!
Khương Phàm nhẹ giọng đáp lời.
– Bế quan gì chứ… Bạch Nhạc bây giờ sợ là đang tiến lên Cửu Thiên Chi Lộ rồi! Muốn bước vào cảnh giới Cực Đạo Kiếm Tiên, trên chín tầng trời là hy vọng duy nhất của hắn! Chỉ là không biết rốt cục hắn có thể đi được bao xa!
Lắc đầu, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói.
– Lão tổ cũng từng đi trên Cửu Thiên Chi Lộ sao?
Khương Phàm ngạc nhiên hỏi.
Trên thực tế, không chỉ riêng Khương Phàm, Trương Côn cũng vô cùng hiếu kỳ, bây giờ bản thân gã cũng là cường giả Thần Linh, đối với chuyện trên chín tần trời không biết thì thôi, nếu đã biết thì sao không hiếu kỳ cho được.
– Đương nhiên cũng đã thử!
Gật đầu, Tuyệt Tiên giải thích:
– Đáng tiếc, thiên phú và thực lực của ta không tính là đứng đầu… con đường này không đi nổi.
– Phía trên cách mặt đất trăm dặm liền có lôi đình, lôi đình tấn công, hủy diệt thân thể, đây là cửa khó đầu tiên.
– Trên thực tế, đại đa số cường giả Thần Linh cũng bị cản bước ở đây! Có điều hắn có truyền thừa Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, lấy sự cường hãn của Thông Thiên Thần Thể, độ qua cửa ải này hẳn là không khó! Chỉ cần dùng thời gian thì sẽ có thu hoạch.
– Lão tổ, nếu ta lên đó thì cũng có thể vượt qua cửa ải này sao?
Trương Côn hiếu kỳ hỏi.
– Bằng vào thực lực hiện giờ của ngươi… trong lôi đình, ngươi không đỡ nổi trăm hơi thở!
Lắc đầu, Tuyệt Tiên từ tốn nói.
Lời này nhất thời đả kích Trương Côn, nhưng gã cũng hiểu, Tuyệt Tiên không phải đang khinh thường gã, so với Bạch Nhạc, thực lực của gã xác thực kém hơn nhiều.
– Sau lôi đình chính là cương phong! So với lôi đình, tầng cương phong kinh khủng hơn, bởi vì lôi đình còn có thời gian dừng lại nghỉ, nhưng cương phong lại không ngừng không nghỉ.
– Không thể tiến thẳng lên sao?
Trương Côn không hiểu vấn đề, hỏi.
Nghe vậy, Tuyệt Tiên cười lạnh một tiếng:
– Tầng cương phong cũng cao tới mấy trăm dặm… tiến lên? Sợ là không đợi ngươi xông lên được ngàn mét, Thần Vực đã bị cương phong cắn nát rồi!
– Trên tầng cương phong kia thì sao?
– Không biết!
Yên lặng một chút, Tuyệt Tiên mới nói tiếp:
– Bằng vào thực lực của ta cũng chỉ có thể tới được tầng cương phong, căn bản không có cách nào rời khỏi tầng đó được!
Chương 2278: Cửu Thiên chi lộ (2)
– Lão tổ, trước đây ngài dùng bao lâu mới tới được tầng cương phong?
Hơi trầm mặc chút, Tuyệt Tiên mới nói:
– Hai năm!
– Hai năm?
Nghe vậy, Trương Côn không khỏi thất thanh:
– Vậy chẳng phải nói Bạch Nhạc căn bản không có hy vọng thành công sao?
Cách kỳ hạn Tứ Phương Yêu Thần rời đi chỉ còn ba năm rưỡi nữa, bây giờ đã qua hơn nửa năm, thời gian còn lại cho Bạch Nhạc vô cùng ngắn.
– Trong vòng ba năm rưỡi mà muốn bước vào chín tầng trời? Làm sao có thể được.
Lắc đầu, Tuyệt Tiên từ tốn nói:
– Cho dù Bạch Nhạc có là thiên tài cỡ nào cũng không thể một phát bước được ngay vào chín tầng trời! Chỉ có thể nói, lần này xem hắn có thể kiên trì được bao lâu, tăng được bao nhiêu thực lực mà thôi.
– Cho dù có thể tăng được, đối mặt với Tứ Phương Yêu Thần sợ là cũng không có chút phần thắng nào.
– Đương nhiên không có rồi.
Không hề nghĩ nhiều, Tuyệt Tiên đáp luôn:
– Lần này cũng chỉ là thăm dò mà thôi, trăm năm tiếp đây mới là thời điểm quyết định sinh tử thực sự! Lần này ta chỉ muốn xem thử rốt cuộc Bạch Nhạc có bao nhiêu tiềm lực mà thôi.
– Nghe đồn Càn Đế bắt mười vạn đồng nam đồng nữ, nếu như không thể ngăn cản Tứ Phương Yêu Thần… chẳng phải là?
Trương Côn có phần không đành lòng, hỏi.
– Phật Tông có câu, chúng sinh bình đẳng! Mười vạn đồng nam đồng nữ không khác gì với mười vạn người già cả!
– Trước Thiên địa đại kiếp, người có thể phải chết không đếm hết được, những hài tử đó có là gì?
– Không ai có thể tận thiện tận mỹ được!
– Cũng không phải nỗ lực nào cũng nhất định mang lại thu hoạch!
– Đây chính là trưởng thành, cái giá phải trả quá lớn!
Ầm!
Ngoài cơ thể tỏa ra điện quang, Bạch Nhạc chợt mở mắt, trong mắt không khỏi lóe lên sự hưng phấn.
Sau lần lôi đình này tiêu tán, Bạch Nhạc rốt cục cũng lần nữa làm Thông Thiên Thần Thể đột phá.
Bây giờ, cho dù bị rơi vào trong lôi đình, không cần kháng cự, Bạch Nhạc cũng có thể ung dung vượt qua, như cá gặp nước.
Khổ tu nửa năm, mặc dù gian nan nhưng đối với Bạch Nhạc, thu hoạch cũng thực bất ngờ, hiệu quả gấp trăm lần tu hành bình thường.
Nhưng mà cảm giác cấp bách khi thời gian dần trôi cũng lần nữa dâng lên trong lòng Bạch Nhạc.
Hắn nhớ rõ, Mặc Quân từng nói, tối đa trong vòng ba năm rưỡi, Tứ Phương Yêu Thần sẽ giết chết những hài tử đó, hoàn thiện đại trận để đi tìm cơ hội bổ sung sức mạnh bản nguyên.
Cửu Thiên Chi Lộ không biết có còn xa không.
Gạt hết những suy nghĩ này ra khỏi đầu, thoáng điều tức, Bạch Nhạc lần nữa bay lên trên cao.
Hắn không biết rốt cuộc sẽ khó khăn cỡ nào, cũng không dám khẳng định có thể thành công, nhưng bây giờ trừ tiếp tục, hắn cũng không còn cách nào khác.
So với việc suy nghĩ những vấn đề đó, chẳng thà toàn tâm toàn ý tu hành, cố gắng để mình có thể đi xa hơn.
Mỗi một giây đối với Bạch Nhạc đều có vẻ cực kỳ trân quý.
Cương phong vô tận!
Từ tần lôi đình lên trên cao khoẳng chừng trăm dặm, trước mặt chính là cương phong khủng bố.
Cho dù là thần thể mới được lôi đình tôi luyện, ở trong cương phong này cũng có khuynh hướng tan vỡ.
Trong nháy mắt, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên trầm xuống.
Lúc trước ban đầu Mặc Quân đề cập tới cương phong với hắn đã từng nói tới sự kinh khủng của nó.
Mặc Quân tự nhận là không có cách nào bước vào chín tần trời, cương phong này chính là một cửa ải khó có thể vượt qua.
Mặc dù Thông Thiên Thần Thể cường đại, nhưng Bạch Nhạc vốn không có đủ truyền thừa, so ra căn bản không có cách nào so sánh được với Mặc Quân.
Phải biết rằng, bản thân Mặc Quân như ngọn núi, nếu bàn về năng lực phong ngự chỉ sợ thiên hạ không ai vượt qua được.
Nhưng cho dù như thế, Mặc Quân cũng không thể dựa vào thân thể cường hãn để thẳng tiến cửu thiên được.
Trong chớp nhoáng, Bạch Nhạc đột nhiên tỉnh ra.
Nếu đơn thuần muốn tăng cường độ thân thể, dùng chuyện này để bước vào cửu thiên, chỉ sợ từ ban đầu đã sai rồi.
Dưới lôi đình, mình vẫn có thể dựa vào Thông Thiên Ma Thể để chống đỡ, nhưng một khi tới tần cương phong thì có vẻ không đáng kể, không nói tới tiếp tục tu hành, rốt cục có thể khiến Thông Thiên Thần Thể đạt được tới cấp độ chống lại được cương phong hay không, cho dù là có thể thì phải cần bao lâu đây?
Bây giờ mình đâu có nhiều thời gian lãng phí ở đây như vậy?
Huống chi, cho dù là tu thành… thực lực sẽ tăng được bao nhiêu?
Mình cũng không đi trên con đường Thần Tôn, cũng đã định trước phương thức tu luyện này không phải phương thức phù hợp nhất với mình.
Bước vào cửu thiên là vì cái gì?
Là vì tìm được Thần Nữ, hoặc là Thần Tôn, sau đó thỉnh cầu bọn họ trợ giúp, đặt hy vọng vượt qua thiên địa đại kiếp cho bọn họ sao?
Không phải!
Từ ban đầu, thậm chí khi chưa bước vào Thần Linh Cảnh, trong lòng Bạch Nhạc đã vô cùng rõ ràng, đó không phải con đường mà hắn muốn đi.
Hy vọng, không nên ký thác cho bất luận kẻ nào!
Chỉ có bản thân đủ mạnh, có thể thay đổi vận mệnh mới có thể vượt qua tất cả nguy cơ, bảo vệ người mà mình muốn.
Siêu phàm, đây mới là con đường mà mình muốn đi.
Như vậy, bước vào cửu thiên căn bản không phải là mục đích tìm người, ma luyện kiếm đạo, tăng cường thực lực mới đúng!
Chương 2279: Tầng cương phong
Cực Đạo Kiếm Tiên!
Lúc này, Bạch Nhạc lần nữa nhớ tới cái tên này.
Mình bước lên Cửu Thiên Chi Lộ, mục đích là vì đi lên con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, tu hành kiếm đạo.
Suy nghĩ cẩn thận như thế, chỉ trong nháy mắt do dự, Bạch Nhạc liền lần nữa tìm được phương hướng chính xác.
Ngộ kiếm!
Cho dù lôi đình trước đó hay những cương phong trước mặt đều là cơ hội để mình ma luyện kiếm đạo, tìm hiểu kiếm đạo, cũng chỉ có thể đột phá kiếm đạo thì mình mới có thể tiếp tục đi tới đích, không phải là không ngừng rèn luyện thần thể.
Nghĩ rõ ràng mọi chuyện, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục thử xông qua tầng cương phong mà lại hạ xuống, trở lại vị trí tầng lôi đình, lần nữa mượn lực lôi đình để tìm hiểu kiếm đạo.
Học trong thiên địa.
Con đường Cực Đạo Kiếm Tiên bị đoạn tuyệt, không có truyền thừa có thể tu hành, như vậy biện pháp duy nhất chính là bắt đầu từ trong thiên địa, tìm hiểu từ trong tự nhiên.
Cửu Thiên Chi Lộ chính là lộ trình tìm hiểu.
Bình tĩnh lại, thiên phú kiếm đạo khủng bố của Bạch Nhạc lần nữa được thể hiện.
Đảo mắt lại thêm nửa năm nữa đi qua, lần này Bạch Nhạc mới chính thức ngộ ra lôi đình kiếm đạo từ trong lôi đình, dung nhập lực lôi đình vào trong kiếm ý của mình.
Bây giờ chỉ tùy ý chém một kiếm ra liền xuất hiện lực lôi đình.
Cho tới lúc này, Bạch Nhạc mới lần nữa đi vòng vèo trở lại tần cương phong.
Đã có kinh nghiệm ngộ kiếm trước đó, bây giờ quay lại quan sát cương phong đang ngăn cản trước mặt, Bạch Nhạc cảm thấy ung dung hơn nhiều.
Chém ra một kiếm ngăn cản quá trình cương phong thổi tới, bản thân nó cũng là quá trình ngộ kiếm.
Đến khi khó có thể chịu đựng, Bạch Nhạc còn có Thôn Thiên Quyết có thể thôn phệ sức mạnh cương phong, dùng nó không ngừng rèn luyện bản thân.
Từ ban đầu chỉ có thể miễn cưỡng bước vào tầng cương phong đến dần dần có thể thích ứng với huyễn cảnh của tầng cương phong, lấy kiếm khí hộ thân, toàn bộ quá trình này Bạch Nhạc dùng trọn một năm.
Trước đó coi như đã tốn ngần đó thời gian nữa, Bạch Nhạc bước lên Cửu Thiên Chi Lộ đã chừng hai năm rồi!
Ung Châu, Vương Thành!
– Chuẩn bị thế nào rồi?
Nhìn Càn Đế, Tứ Phương Yêu Thần trầm giọng hỏi.
– Yêu Thần yên tâm, đồng nam đồng nữ đều đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa vào bên trong Tứ Phương Yêu Trận.
Càn Đế trầm giọng đáp.
– Được!
Gật đầu, đối với thái độ phối hợp này của Càn Đế, Tứ Phương Yêu Thần cũng có vẻ cực kỳ thỏa mãn.
– Còn một năm nữa, từ mai có thể đưa dần đồng nam đồng nữ tới, ta sẽ luyện bọn chúng thành Oán Ngẫu, sẽ dùng máu trong trái tim cô đọng Huyết Chi Hóa Thân, phối hợp với Oán Ngẫu trấn thủ đại trận.
Bí Phong Yêu Thần trầm giọng nói.
– Yêu Thần yên tâm, nhất định sẽ không sai sót.
Càn Đế đáp lời.
– Chỉ là…
Dừng một chút, Càn Đế lần nữa nói.
– Chỉ là cái gì?
Khẽ nhíu mày, Bí Phong Yêu Thần trầm giọng hỏi.
– Chỉ là nghe đồn tên Bạch Nhạc kia muốn cứu đám hài tử này… sợ là sẽ liên tục gặp cản trở.
– Sai rồi!
Lạnh lùng nhìn Càn Đế, Âm Hỏa Yêu Thần điềm nhiên nói:
– Chẳng qua chỉ là một tên tiểu tử mới bước vào Thần Linh Cảnh mà thôi, chẳng lẽ dám bước vào Tứ Phương Yêu Trận hay sao?
– Nhưng cũng không thể coi thường!
Khẽ lắc đầu, Bí Phong Yêu Thần chậm rãi nói:
– Ta từng giao thủ với hắn, đệ tử Thần Tôn dù sao cũng có chút bất phàm! Con đường Cực Đạo Kiếm Tiên, hắn đã tìm thấy, nếu thật để hắn tu thành Cực Đạo Kiếm Tiên thì thật sự sẽ có chút phiền toái.
– Cực Đạo Kiếm Tiên thì sao? Chỉ cần hắn dám vào trận, cho dù mười tên Cực Đạo Kiếm Tiên, chúng ta cũng có thể trảm!
Nhược Thủy Yêu Thần khinh thường nói.
– Nếu chúng ta tọa trấn trong trận thì hắn đương nhiên chỉ có đường chết, nhưng giờ chúng ta sắp rời đi rồi… nếu tiếp tục sẽ là một phiền phức.
Thiên Lôi Yêu Thần trầm giọng nói.
– Tên Bạch Nhạc này đang ở đâu?
Bí Phong Yêu Thần trầm giọng hỏi.
– Nghe đồn hắn đang đi cửu thiên!
Mí mắt hơi nhíu, Càn Đế giải thích.
– Cửu Thiên Chi Lộ?
Con ngươi hơi rụt lại, Bí Phong Yêu Thần lạnh giọng hỏi.
– Vâng, mặc dù không dám khẳng định nhưng có thể chắc chắn khoảng tám thành! Có thể là do Mặc Quân đã chỉ cho hắn biện pháp khác.
Càn Đế lần nữa giải thích.
– Hắn đã đi bao lâu?
– Hai năm!
– Hai năm?
Trong mắt Bí Phong Yêu Thần đột nhiên sáng ngời, cười lạnh nói:
– Thời gian hai năm, tối đa hắn chỉ có mới bước vào tần cương phong… cực kỳ tốt! Vừa hay ta phải rời đi, không ngại nhân cơ hội này tới tầng cương phong trảm hắn!
– Lần trước ta nóng lòng trở về, khiến hắn trốn được, lần này sợ là hắn sẽ không có vận may đó nữa!
Trong lòng nhất thời mừng như điên, Càn Đế vội vàng nói:
– Yêu Thần tự mình xuất thủ, đương nhiên sẽ không có gì ngoài ý muốn!
– Sắp xếp đi, ngày mai hãy mang một ít đồng nam đồng nữ vào trận… để ta luyện Oán Ngẫu và Huyết Chi Hóa Thân, sau đó sẽ đi trảm hắn!
– Trước đó là ta quá bất công!
Thân ở trong tầng cương phong, Bạch Nhạc liên tiếp chém ra một kiếm, mượn cương phong vô tận ở xung quanh để luyện kiếm, trong lòng cũng dần dần sinh ra minh ngộ.
Chương 2280: Xảy ra sự cố
Trước đó Bạch Nhạc tu kiếm luôn muốn tách rời hắn và kiếm, dường như kiếm vẻn vẹn chỉ là kiếm, kiếm đạo là kiếm đạo thuần túy.
Nhưng nay ở trong sấm sét, cương phong để ngộ kiếm đã khiến Bạch Nhạc ý thức được, suy nghĩ trước đó của mình đã sai.
Trên đời này không có gì tồn tại hoàn toàn độc lập, kiếm đạo đương nhiên cũng giống vậy.
Sở dĩ Tứ Phương Yêu Thần mạnh là vì chúng trời sinh đã nắm giữ một loại sức mạnh bản nguyên.
Nhưng cũng là sức mạnh bản nguyên, không phải chỉ có Tứ Phương Yêu Thần mới có thể khống chế, người khác không thể tìm hiểu, chỉ là bình thường, tu hành giả tìm hiểu sức mạnh bản nguyên rất khó chân chính lĩnh ngộ được cực hạn.
Trên Cửu Thiên Chi Lộ có khả năng tiếp xúc được sức mạnh bản nguyên chân chính của thế giới này.
Cảm ngộ những sức mạnh này, đồng thời dung nhập vào trong kiếm đạo, đó mới là con đường kiếm đạo thực sự phù hợp với Bạch Nhạc.
Hoặc có lẽ đây cũng là con đường Cực Đạo Kiếm Tiên.
Bạch Nhạc cũng không biết ở thời thượng cổ, Cực Đạo Kiếm Tiên chân chính có hình dạng gì, nhưng chuyện này cũng không quan trọng!
Con đường cuối cùng cũng là do con người đi mà thành!
Cũng không vội đi khỏi tầng cương phong, ngược lại, Bạch Nhạc lần nữa bình tĩnh rèn luyện kiếm ý của mình.
Thời gian chậm rãi trôi đi như nước chảy.
Cùng lúc đó, người khác đương nhiên không có cùng suy nghĩ.
Bạch Nhạc đang tập trung tu hành, thậm chí quên cả thời gian, nhưng đối với những hài tử kia chắc chắn là một ác mộng kinh khủng.
Càn Đế không ngừng đưa những đồng nam đồng nữ này vào trong đại trận theo yêu cầu của Bí Phong Yêu Thần.
Trong thời gian nửa năm ngắn ngủi đã có hai mươi lăm ngàn hài tử chết thảm trong Tứ Phương Yêu Trận.
Hơn nữa không phải một cái chết đơn giản, mà bằng phương thức đau đớn, bị quất hồn luyện huyết mà chết!
Thân thể hóa thành Oán Ngẫu, linh hồn không có cách nào giải thoát, hóa thành oán khí nồng nặc, hai mươi lăm ngàn đồng nam đồng nữ, chính là hai mươi lăm ngàn Oán Ngẫu!
Máu trong tim những hài tử này cũng ngưng tụ thành Huyết Chi Hóa Thân, dùng nó để ung khống chế Oán Ngẫu, chỉ cần một suy nghĩ liền có thể khống chế Oán Ngẫu kết trận giết người, cực kỳ kinh khủng.
– Thành!
Huyết Chi Hóa Thân thành hình, Bí Phong Yêu Thần chợt mở mắt, một bước bước ra khỏi Tứ Phương Yêu Trận.
– Bái kiến Yêu Thần!
Càn Đế và Lệ Tâm Vũ đã sớm cờ trong thần điện.
– Các ngươi làm tốt lắm!
Thỏa mãn gật đầu, Bí Phong Yêu Thần nói:
– Ta rời đi khoảng chừng một canh giờ sau sẽ có thần linh cảm ứng được, đến lúc đó sắt sẽ có người không nhịn được xuất thủ thăm dò! Các ngươi cố gắng kéo dài, đến lúc thực sự không kéo dài được nữa thì thả bọn họ vào trận!
– Vâng!
Càn Đế và Lệ Tâm Vũ đồng thời đáp.
– Lần này ta đi lâu thì bốn mươi chín ngày, ít thì mười bốn ngày tất về! Chỉ cần có thể kéo dài tới lúc ta trở về, một kiếp này coi như là vượt qua, hiểu chưa?
– Vậy những đồng nam đồng nữ còn lại thì sao?
Càn Đế hỏi dò.
– Tạm thời không cần đưa vào đại trận.
Bí Phong Yêu Thần từ tốn nói:
– Sau khi ta trở về sẽ có Yêu Thần rời đi! Đến lúc đó đương nhiên sẽ còn dùng được, ngắn thì mấy tháng, lâu là một năm… chỉ cần có thể chịu được, trong vòng trăm năm không có ai dám vào Ung Châu nữa!
– Còn bên Bạch Nhạc thì sao?
Càn Đế hỏi lần nữa.
– Yên tâm, ta sẽ đi tới tầng cương phong một chuyến… chỉ cần hắn đang ở đó, ta tất sẽ giết được hắn.
Vào đêm!
Bất Tử Thanh Vương cùng bọn Bạch Cốt phu nhân đồng thời bị kinh động, lao ra ngoài.
– Mặc Quân tiền bối, xảy ra chuyện gì sao?
Hơn hai năm qua, Dạ Nhận, Bất Tử Thanh Vương cũng đều lần lượt bước vào Thần Linh Cảnh, bọn họ đều biết quan hệ của Mặc Quân và Bạch Nhạc, nhưng mấy ngày qua Mặc Quân chưa từng ra mặt ở Thanh Châu, bây giờ lại đột nhiên lại chạy tới đây trong đêm, hiển nhiên là có đại sự.
– Bí Phong Yêu Thần đã rời khỏi Vương thành!
– Mặc Quân tiền bối nói là… thời cơ đã tới sao?
Bất Tử Thanh Vương hỏi.
Nhưng hiển nhiên, cho dù là Bất Tử Thanh Vương hay bọn Bạch Cốt phu nhân đều không quá tích cực với chuyện này.
Chuyện nhà mình nhà mình biết, đừng thấy bây giờ bọn họ đều là cường giả Thần Linh, nhưng sự chênh lệch giữa họ và Tứ Phương Yêu Thần quả thực khó có thể đánh giá.
Bạch Nhạc không có ở đây, cho dù Bí Phong Yêu Thần rời đi, bọn họ cũng không thể bị cuốn vào cuộc tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm được.
Nói đơn giản, lần đục nước này bọn họ không thể tham gia vào.
Trừ phi bây giờ Bạch Nhạc trở về, bằng không bọn họ cũng chỉ có thể canh giữ ở Thanh Châu.
Liếc mắt nhìn mọi người, Mặc Quân biết rõ bọn họ đã hiểu sai vấn đề.
Lắc đầu, Mặc Quân trầm giọng giải thích:
– Bí Phong Yêu Thần mới vừa rời đi, tất có để lại hậu chiêu, lúc này, cho dù có người xuất thủ cũng chỉ có thể thăm dò, không thể dễ dàng bước vào Tứ Phương Yêu Trận.
– Ta tới đây là muốn cho nhóm các ngươi biết, khả năng Bạch Nhạc sẽ gặp nguy hiểm.
– Tức là sao?
Trong lòng đột nhiên trầm xuống, Bạch Cốt phu nhân gấp giọng hỏi.
– Người đầu tiên rời Tứ Phương Yêu Trận là Bí Phong Yêu Thần!
Mặc Quân lặp lại lần nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Phật Tội (dịch) [Audio] Phật Tội (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phat-Toi-dich-Se-Audio-Truyen.jpg)





