[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 164 : Nội gian (c1631-c1640)
❮ sautiếp ❯Chương 1631: Nội gian
Đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông kết thành đại trận, đối mặt với trùng kích như thế, bọn họ căn bản không chống đỡ bao lâu, tối đa không quá trăm tức là đã thất thủ.
Những đệ tử này chỉ có thể tìm kiếm đồng bạn ở gần đó để kết trận, nhằm ngăn cản sự tấn công điên cuồng của kẻ thù.
Toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông trong nháy mắt đã nhiễm đầy màu máu, khắp nơi đều là giết chóc điên cuồng như một tràng thịnh yến xa hoa.
– Ma Thi! Tử Linh Ma Quân?!
Chỉ sau một thoáng trì độn thì đã có người phát giác ra, chỉ là đến nước này rồi, có nhận ra âu cũng chỉ tô đậm thêm cảm giác tuyệt vọng mà thôi.
– Chết đi, chết hết cho ta! Vân Mộng Chân, ngươi không cản được ta, trên đời này không có ai có thể ngăn cản ta!!! Hôm nay chính là ngày tận thế của Đạo Lăng Thiên Tông ngươi.
Trong mắt Triều Bằng Phi lộ ra sự điên cuồng, trong tích tắc, trên người lão ta đã lộ ra mùi chết chóc nồng nặc, vùng hư không tăm tối phía sau lão cũng bất chợt mở ra, khí tức tử vong cuồn cuộn không ngừng tuôn ra từ trong đó.
Đối với Ma Thi Vương, bản thân sức mạnh của lão ta không phải dùng để trực tiếp chiến đấu mà là dùng để cầm chân nhằm chế tạo nhiều Ma Thi đến giết chóc hơn, sau đó tiếp tục cắn nuốt sức mạnh của những Ma Thi khác để tăng thực lực của chính mình.
Giờ phút này, Triều Bằng Phi thả Ma Thi ra mới chính thức cho thấy được sức mạnh kinh khủng của Ma Thi Vương.
Nó tựa như một dòng nước lũ cuồn cuộn, tiến đến ngập trời, quét đi tất cả trở ngại trước mặt.
Nếu trong tình huống bình thường, khi đối mặt với sự giết chóc điên cuồng như vậy, Vân Mộng Chân ắt sẽ phẫn nộ, sẽ nôn nóng, nhưng Vân Mộng Chân bấy giờ ngay cả một chút dao động cảm xúc cũng không có.
Tuyệt tình làm tiên, câu này không phải nói suông.
Tất cả vui sướng đau buồn đều đã tan biến không còn dấu vết, cũng chỉ có như thế, nàng mới có thể có được sự phán đoán tỉnh táo và chính xác nhất.
Cứ tiếp tục cục diện như vậy thì phẫn nộ không có một chút ý nghĩa nào, ngược lại, nếu nàng muốn kết thúc mọi thứ trước mặt thì cách tốt nhất chính là trực tiếp giết chết Triều Bằng Phi.
Vân Mộng Chân thậm chí không buồn chớp mắt, kiếm trong tay đã lần nữa chỉ về phía Triều Bằng Phi.
Kiếm khí như cầu vồng, trăng lạnh treo cao.
Chỉ là, Triều Bằng Phi bây giờ đã sớm không có dự định mạnh mẽ đối cứng với Vân Mộng Chân nữa.
Lão ta có thực lực Hóa Hư, nếu lão một lòng muốn né tránh, cho dù là Vân Mộng Chân cũng rất khó làm lão bị thương được.
Huống chi trong lúc này còn có Ma Thi đi quấy rối nàng.
Cái gọi là sống chết, chính là dẫu đám Ma Thi này chết nhiều bao nhiêu, Triều Bằng Phi cũng sẽ không có một chút nuối tiếc, thậm chí mỗi một con Ma Thi chết đi đều sẽ hóa thành sức mạnh dung hòa vào cơ thể lão ta.
Giết càng nhiều, chết càng nhiều, thực lực của lão ta sẽ càng mạnh.
Trên chiến trường có quá nhiều đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, mỗi một người trong số họ chết đi đều sẽ tạo ra thêm một Ma Thi mới.
Mà nói trắng ra, nếu không phải Triều Bằng Phi kiêng kỵ đến cảm nhận của Ma Tu thì cho dù là đám Ma Tu kia, chỉ cần chết đi là cũng có thể biến thành Ma Thi.
Chỉ là trong cục diện này, nếu lão ta để đám Ma Tu kia cũng biến thành Ma Thi thì chỉ e sẽ dọa đến người khác, khiến đám Ma Tu này không còn dám ra tay nữa.
– Giết!
Lúc này toàn bộ Đạo Lăng Sơn đều là tiếng hô giết, máu tươi và sự thô bạo trở thành thứ chủ đạo.
– Dừng tay, dừng tay! Đại trưởng lão, bọn ta nguyện hàng.
Trong trận doanh của Đạo Lăng Thiên Tông bỗng vang lên tiếng đầu hàng.
Mặc dù lúc này Vân Mộng Chân đã tiến vào trạng thái tuyệt tình tuyệt tính, nhưng khi nghe thấy lời như thế, trong mắt nàng không khỏi hiện lên sát khí đáng sợ.
Tôn Bân Cường bay từ trong đám người ra ngoài, cao giọng la lên:
– Đại trưởng lão, bọn ta nguyện hàng.
Không đợi Vân Mộng Chân lên tiếng, trong nháy mắt khi thấy rõ người nói thì đã có trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông lớn tiếng quát hỏi:
– Tôn trưởng lão, ngươi làm gì vậy?
Tôn Bân Cường căn bản không quan tâm người khác nghĩ thế nào, ông ta vội mở miệng:
– Đại trưởng lão, ngài còn nhớ ta không? Chúng ta từng gặp mặt.
– Ha ha ha ha.
Nghe vậy, Triều Bằng Phi lập tức cười to:
– Nhớ chứ, đương nhiên là lão phu nhớ rồi.
Nếu không phải Tôn trưởng lão giết chết Tử Dương Chân Nhân, hôm nay bọn ta tiến công Đạo Lăng Sơn sẽ không dễ dàng như vậy.
Tôn trưởng lão có công lớn với bản tông, đương nhiên là lão phu nhớ kĩ.
Ầm ầm.
Những lời này vừa thốt ra, toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông lập tức rào rào như ong vỡ tổ, dù là những trưởng lão hay đệ tử bình thường của tông môn cũng không nhịn được chửi ầm lên:
– Tôn Bân Cường, ngươi chết không yên lành!!!
– Súc sinh, hóa ra là ngươi hại chết Tử Dương Chân Nhân!!!
– Không bằng cầm thú, ta muốn tự tay giết ngươi!!!
– …
Uy vọng của Tử Dương Chân Nhân trong tông môn xưa nay rất cao, bây giờ để lộ ra ông ấy là bị Tôn Bân Cường giết chết, mọi người đương nhiên giận sôi gan.
Thậm chí cả bản thân Tôn Bân Cường cũng không ngờ Triều Bằng Phi lại nói ra những lời này.
Chương 1632: Nội gian (2)
Lúc trước thật sự ông ta có liên hệ với Hắc Ám Thiên, cũng tự mình gặp vị Đại trưởng lão này, nhưng ban đầu ông ta cũng có được hứa chắc là chuyện này nhất định phải sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không thể để lộ.
Chỉ có điều bây giờ Triều Bằng Phi rõ là lại đổi ý.
So với cái gọi là hứa hẹn, đại cục trước mắt quan trọng hơn.
Lão ta muốn tan vỡ lòng tin của Đạo Lăng Thiên Tông, muốn hoàn toàn đánh tan lòng phản kháng của những người này, mà Tôn Bân Cường chính là một trong những thủ đoạn hữu hiệu nhất để đánh tan phòng ngự tâm lý của bọn họ.
Còn về phần bản thân Tôn Bân Cường có bị mất sạch thanh danh vì chuyện này hay không, thậm chí có bị đám người phẫn nộ kia trực tiếp giết chết hay không, chuyện đấy vốn không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Triều Bằng Phi lão.
Tôn Bân Cường bỗng chốc thấy căng thẳng, trong lòng cũng không khỏi chửi ầm lên.
Nhưng đến nước này, ông ta đã sớm không để ý tới những chuyện này nữa.
Rõ ràng đại thế của Đạo Lăng Thiên Tông đã mất, cứ tiếp tục chống cự như thế chẳng qua chỉ là chống đỡ thêm chút hơi tàn mà thôi, tất cả mọi người đều phải chết.
Ông ta không muốn chết, cho nên đầu hàng chính là lựa chọn duy nhất.
– Là ta, Đại trưởng lão.
Ta nguyện hàng, ngài hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông mới là chiều hướng phát triển.
Những kẻ này không biết tự lượng sức mình, dựa vào địa thế hiểm trở cố chống lại mới là chết chưa hết tội!
Ông ta nói mà không hề có một chút tôn nghiêm nào.
Giờ phút này, sắc mặt của Tôn Bân Cường quả thật khiến người ta buồn nôn.
Vân Mộng Chân lạnh lùng mắng:
– Vô sỉ! Tôn Bân Cường, đáng lẽ ta sớm nên giết ngươi.
Dù sao cũng đã trở mặt rồi, Tôn Bân Cường bèn dứt khoát không thèm để lại chút đường lui nào, tức giận mắng to:
– Hừ, Vân Mộng Chân, ngươi còn giả bộ nỗi gì, ngươi chẳng qua chỉ là một con kĩ nữ mà thôi.
Trước đây khi ngươi đến Linh Tê Kiếm Tông, hẳn là đã có quan hệ bất chính với tiểu tử Bạch Nhạc kia rồi chứ gì? Đạo Lăng Thánh Nữ ta trọn đời hiến đạo, làm gì có loại dâm phụ như ngươi?
Câu nói này dứt, dù Vân Mộng Chân đã rơi vào trạng thái tuyệt tình cũng bị tức đến rối loạn tâm thần mà mạnh mẽ rời khỏi trạng thái kia.
Vù vù…
Mũi kiếm trong tay nàng nhoáng lên, ánh kiếm màu xanh nhạt bỗng chốc chém vào Tôn Bân Cường.
So với kẻ địch, loại nội gián này mới càng khiến người ta phẫn nộ.
Sát khí sôi trào, Vân Mộng Chân lúc này thật sự có một xúc động muốn băm vằm tên họ Tôn này dưới ngàn đao vạn kiếm.
– Ha ha ha ha, Vân Mộng Chân, cần gì phải vội giết người chứ.
Quan hệ giữa ngươi và Bạch Nhạc thiên hạ đều biết, cho dù có giết tên này thì cũng đâu thể ngăn chặn miệng đời lâu dài về sau?
Thân hình Triều Bằng Phi nhoáng lên, lập tức một nguồn ma khí đáng sợ dâng trào.
Nháy mắt, lão ta đã ngăn trước mặt Tôn Bân Cường, giúp họ Tôn chặn lại một kiếm của Vân Mộng Chân.
Dù tận đáy lòng Triều Bằng Phi vốn cũng coi thường kẻ như Tôn Bân Cường, nhưng lão ta nhất định phải tỏ thái độ như thế.
Bởi nếu ngay cả kẻ chủ động quy hàng như Tôn Bân Cường mà lão còn không giữ nổi thì chỉ khiến những kẻ khác của Đạo Lăng Thiên Tông hoàn toàn cắt đứt suy nghĩ đầu hàng, rồi nảy sinh một lòng liều chết.
Huống chi, bản thân áp lực mà Vân Mộng Chân mang đến cho lão ta cũng rất lớn.
Nhưng đây không thể nghi ngờ là một cơ hội rất tốt để đả kích Vân Mộng Chân.
Nếu có thể phá vỡ phòng ngự tâm lý của Vân Mộng Chân, khiến ả hoàn toàn tuyệt vọng và sụp đổ, vậy thì tất cả đều đáng giá.
– Nói bậy! Tôn Bân Cường, ngươi đáng chết!
Trong nháy mắt, lập tức có rất nhiều trưởng lão và đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông xông đến tấn công Tôn Bân Cường.
Chỉ là họ cũng không thể phá tan vòng vây của Ma Thi, ngược lại còn chết không ít.
Tôn Bân Cường thấy vậy thì càng không sợ hãi:
– Các ngươi ai nấy đều chịu nâng cái chân thối của Vân Mộng Chân lên, nhưng ta không chịu.
Loại nữ nhân như kĩ nữ này có tư cách gì làm Đạo Lăng Thánh Nữ? Ả giống với tên nhân tình của ả, chỉ đưa các ngươi đến bước đường hủy diệt thôi.
Các ngươi mở mắt ra nhìn cho rõ đi, Đạo Lăng Thiên Tông đã không còn là Đạo Lăng Thiên Tông của quá khứ nữa rồi, sao mọi người còn phải tiếp tục liều mạng chung với ả ta chứ?
Loại người như Tôn Bân Cường rất dễ bị người ta ghi hận, cho dù có lập trường gì thì cũng sẽ không có ai coi trọng ông ta.
Nhưng mọi người lại không thể không thừa nhận, dạng người như này ở một số ít hoàn cảnh lại có năng lực sinh tồn mạnh nhất, là người dễ dàng sống tiếp nhất.
Ông ta không biết xấu hổ, nhưng cái loại không biết xấu hổ này cũng có giá trị lợi dụng rất lớn.
Tính tình con người rất kỳ lạ, rõ ràng bản thân mình cực kỳ chán ghét loại người không biết xấu hổ này, nhưng một khi có người dẫn đầu thì có thể một mặt lên án mạnh mẽ loại người đấy, nhưng một mặt khác lại yên tâm thoải mái làm chuyện y khuôn.
Có người mắng chửi, có người động thủ, nhưng cũng có vài người dao động.
Phan Thích Bân thở dài một hơi, ông ta bước lên trước, chậm rãi nói:
– Thôi, tất cả tội danh này hãy để một mình ta gánh chịu.
Vẫn xin Đại trưởng lão dừng tay, Đạo Lăng Thiên Tông ta nguyện đầu hàng.
Chương 1633: Đạo Lăng Thiên Hạ của một người
Ầm.
Trong tích tắc, đám đông lại náo động.
Khác với Tôn Bân Cường, uy vọng của Phan Thích Bân trong tông môn cao hơn nhiều, bây giờ Phan Thích Bân lại đi đầu xin hàng, trọng lượng lời nói cũng khác hoàn toàn so với họ Tôn.
– Phan trưởng lão.
Trong đám người lập tức vang lên nhiều giọng nói khuyên can.
Một trưởng lão có quen biết với họ Phan vội vàng la lớn:
– Không thể được đâu Phan trưởng lão! Đạo Lăng Thiên Tông ta lập tông cũng đã vạn năm, cho dù chiến đấu đến người cuối cùng, đổ đến giọt máu cuối cùng, cũng không thể nào đầu hàng.
– Sư tôn, chúng ta nguyện ý chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!
Phan Thích Bân hừ lạnh một tiếng, ông ta đột nhiên khoát tay ngăn mọi người, trầm giọng nói:
– Đủ rồi! Trên đời này làm gì có tông môn nào mãi mãi cường thịnh không suy, các ngươi có thể không tiếc mạng sống của chính mình, nhưng ta không thể.
Chỉ cần các ngươi có thể sống sót, một thân tội nghiệt này để mình Phan Thích Bân ta gánh chịu thì đã sao?
Những lời này Phan Thích Bân nói đến hiên ngang lẫm liệt, như chém đinh chặt sắt.
Thủ đoạn như vậy, không biết cao hơn bao nhiêu bậc so với Tôn Bân Cường.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng cười lạnh của Vân Mộng Chân cũng lần nữa vang lên:
– Ngươi là cái thá gì mà cũng có tư cách đại diện cho Đạo Lăng Thiên Tông?
Cho dù là cái loại trực tiếp đầu hàng như Tôn Bân Cường, hay là loại giả vờ giả vịt nói cái gì mà ‘gánh chịu tội danh’ như Phan Thích Bân, thật ra đều có dụng ý như nhau cả, chính là sợ chết.
Cái chuyện hoang đường này cũng chỉ có thể dỗ dành kẻ ngu ngốc không não, nhưng đối với Vân Mộng Chân mà nói thì căn bản không có bất cứ tác dụng gì.
Thậm chí đối với Tôn Bân Cường hay Phan Thích Bân, Vân Mộng Chân đều không dễ dàng tha thứ.
Câu nói kia vừa dứt, mặt Phan Thích Bân lập tức cắt không còn giọt máu.
Mặc dù Phan Thích Bân biết rõ, một khi đứng ra tức nghĩa ông ta sẽ đứng về phía đối lập với Vân Mộng Chân, nhưng ông ta cũng không thể ngờ được, cho dù đã ở trong tình cảnh này mà Vân Mộng Chân vẫn không hề chừa cho mình một chút mặt mũi nào.
Nhưng quan trọng hơn là, câu nói kia đã đâm trúng vào nỗi đau của ông ta.
Ở Đạo Lăng Thiên Tông, ông ta chỉ là một trưởng lão.
Cho dù bình thường danh vọng có cao, nhưng rốt cuộc ông ta vẫn chỉ là một trưởng lão mà thôi, không hề có tư cách đại diện cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Sắc mặt Phan Thích Bân tái xanh, ông ta lạnh lùng chất vấn:
– Vân Mộng Chân, đã đến thời khắc sống còn mà ngươi còn vì cái gọi là mặt mũi đi liều chết sao, đến tính mạng của tất cả mọi người trong tông môn ngươi cũng không để ý à?
Đến tình trạng này, Phan Thích Bân cũng chỉ có thể cột tính mạng tất cả mọi người lại để làm lợi thế giằng co với Vân Mộng Chân.
Ưu thế duy nhất của ông ta chính là ở đây, bởi vì ông ta chắc chắn trong hoàn cảnh này, đa số người trong tông môn đều không muốn chết.
Chỉ cần có ý nghĩ muốn sống thì trong tuyệt cảnh tất sẽ đứng vào phía đối lập với Vân Mộng Chân.
Đây cũng là đại thế.
Vân Mộng Chân nhìn Phan Thích Bân, trên mặt nàng lần nữa nở nụ cười rạng rỡ.
Chỉ là sâu trong nụ cười này lại tràn đầy khinh thường.
Giờ khắc này, Phan Thích Bân không khỏi cảm thấy mình giống như một tên hề hèn mọn, cái loại cảm giác nhục nhã đó thậm chí còn lớn hơn so với lúc Vân Mộng Chân mở miệng quát ông ta.
Vân Mộng Chân chẳng thèm nhìn Phan Thích Bân thêm nữa.
Nàng xoay người nhìn tất cả đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông, nói:
– Các ngươi sợ chết không?
Nhưng Vân Mộng Chân không chờ những người khác trả lời, nàng đã nói tiếp:
– Ta biết các ngươi sợ chết, con sâu con kiến còn muốn sống, nói chi là con người.
Ta cũng sợ chết, nhưng trên đời này luôn có một vài chuyện so với sinh mạng càng quan trọng hơn.
Ví như tôn nghiêm, ví như trách nhiệm.
Tôn trưởng lão nói không sai, ta quả thật có tư tình với Bạch Nhạc.
Vân Mộng Chân ngẩng đầu, trong mắt nàng cũng không có chút áy náy nào, mà ngược lại hiện lên một ánh sáng rất khác.
Nhất thời, không chỉ người của Đạo Lăng Thiên Tông, mà cho dù là Ma Tu xung quanh cũng không khỏi tạm thời ngừng tay, thay vào đó, họ đều hướng mắt về Vân Mộng Chân.
Ban đầu khi Đại hội Đạo môn kết thúc trên Đạo Lăng Sơn, vị Thánh Nữ này không hề thừa nhận quan hệ của mình với Bạch Nhạc.
Hiện tại, đây mới là lần đầu tiên Vân Mộng Chân thừa nhận tình cảm của nàng và Bạch Nhạc trước mặt tất cả mọi người.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều không khỏi im lặng.
Khác với trước kia, bây giờ khi Vân Mộng Chân thừa nhận tất thảy đã không còn ai mảy may khinh thường và miệt thị, mà trái lại còn có hương vị khiến người ta hâm mộ.
Đương nhiên, cũng có một chút tiếc nuối và chạnh lòng.
Bởi vì Bạch Nhạc đã chết.
Vân Mộng Chân không để ý tới phản ứng của những người khác, nàng tự mình nói tiếp:
– Tuy ta có tư tình với Bạch Nhạc, nhưng ta vẫn không thẹn với lòng.
Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, ta chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tông môn, có lỗi với thân phận này.
Ta biết, có lẽ hôm nay bất kể chúng ta có cố gắng thế nào cũng chẳng thể tránh khỏi kiếp bị hủy diệt.
Nhưng mà… vậy thì sao?
Chương 1634: Là ai nói nam nhân của nàng ấy đã chết rồi?
Vân Mộng Chân ngẩng đầu lên, giờ khắc này nàng càng thể hiện ra sự tự tin và kiên quyết tuyệt đối.
– Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, ta còn chưa chết thì Đạo Lăng Thiên Tông sẽ không thua.
Ta không yêu cầu các ngươi cùng chịu chết với ta, nhưng ta nhất định sẽ cùng tồn vong với Đạo Lăng Thiên Tông.
Dù chỉ còn lại một mình ta, ta cũng sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng.
Đây là trách nhiệm của Đạo Lăng Thánh Nữ ta, cũng là tôn nghiêm của Đạo Lăng Thiên Tông ta.
– Đạo Lăng Thiên Hạ! Đạo Lăng Thiên Tông ta có thể chết, chứ nhất quyết không đầu hàng.
Keeng…
Bàn tay Vân Mộng Chân hơi lật, Côn Ngô Kiếm lần nữa giơ lên, phát ra một tiếng kiếm reo trong trẻo.
Trong mắt Vân Mộng Chân hiện lên vẻ lạnh lùng, mũi kiếm trong tay nàng chỉ về phía Triều Bằng Phi, uy nghiêm nói:
– Vân Mộng Chân ta ở đây, ai dám lên đánh?
Ầm…
Trong nháy mắt, giọng nói Vân Mộng Chân giống như nổ tung, khiến đất trời đều biến sắc.
Giờ khắc này, toàn bộ thiên hạ tựa như chỉ còn lại một mình nàng.
Phong thái tuyệt thế kia, khiến mỗi người ở đây không khỏi sinh ra cảm giác sùng bái.
Đây mới là vị Đạo Lăng Thánh Nữ của Đạo Lăng bất bại.
Cũng chỉ có người như thế mới có thể đại diện cho khí khái của Đạo Lăng Thiên Tông.
Phút chốc, những đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông vốn đã có hơi dao động cũng tại thời khắc này mà cháy bừng lên ngọn lửa nhiệt huyết.
– Đạo Lăng bất bại!!!
Trong khoảnh khắc, giọng nói như núi kêu biển gầm đó cứ liên tiếp vang lên, hòa cùng sắc máu của hoàng hôn mà lộ ra ánh sáng chói lọi.
Đây mới là thứ không khí nên bao trùm lên Đạo Lăng Thiên Tông.
Dù đã ở trong tuyệt cảnh, họ cũng sẽ chết đứng, chứ không sống quỳ.
Đạo Lăng Thiên Hạ.
…
Phan Thích Bân gườm gườm nhìn Vân Mộng Chân mà gào lên như điên:
– Vân Mộng Chân, ngươi sẽ hối hận! Mỗi vị đệ tử của bản tông bị chết thảm đều là tại ngươi.
Dù biết đã không thể cứu vãn, nhưng chuyện đến nước này, ông ta nhất định cũng phải tiếp tục kiên trì, cho dù là diễn, ông ta cũng phải diễn tới cùng, nếu không ô danh này có rửa cũng không rửa sạch được.
Tôn Bân Cường cũng chỉ vào Vân Mộng Chân, lần nữa tức miệng mắng to:
– Giả làm thánh nhân cái gì, Vân Mộng Chân, ngươi chẳng qua chỉ là nhân tình chết nên không còn muốn sống nữa thôi.
Kỹ nữ nhà ngươi, muốn chết thì là chuyện của riêng ngươi, đừng liên lụy đến bọn ta!
Ông ta không tày nào tha thứ cho sự thất bại như vậy.
Cái kiểu chết danh nhục nhã thế này, cho dù có qua bao nhiêu năm, nhưng chỉ cần nhắc đến Đạo Lăng Thiên Tông, nhắc đến ngày hôm nay thì ông ta đều sẽ trở thành một tên hề, một tên tiểu nhân bị người đời phỉ báng.
So với sự sợ hãi cái chết, sự nhục nhã ê chề khi bị sỉ nhục của Tôn Bân Cường vào giờ khắc này đều biến thành nỗi oán hận với Vân Mộng Chân.
Ông ta nhất định phải mắng, hơn nữa còn phải dùng những lời lẽ bẩn thỉu nhất hạ lưu nhất mà mắng, chỉ có như vậy mới có thể làm giảm bớt đi nỗi nhục nhã trong lòng ông ta, mới có thể để ông ta ngẩng cao đầu mà sống tiếp.
– Giết, giết ả, giết chết con kỹ nữ này!!!
– Vân Mộng Chân, tiện tì nhà ngươi, ngươi nghĩ ngươi là loại người gì? Ngươi chẳng qua chỉ là một con kỹ nữ hạ tiện, một ả điên mất nam nhân rồi liền không muốn sống.
– Không, ngươi vẫn không thể chết được! Tiện tì như ngươi, cần phải bị muôn người cưỡi vạn người đạp.
Đủ loại từ ngữ bẩn thỉu không ngừng thốt ra từ trong miệng Tôn Bân Cường, khoan nói tới bản thân chính chủ là Vân Mộng Chân thì những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông khác đã sớm giận điên người.
– Súc sinh, loại súc sinh đáng bị chết băm chết vằm, chết cho ta!
Phút chốc đã có mười mấy người nhào lên muốn giết Tôn Bân Cường, chỉ là những Ma Thi xung quanh cũng lập tức phản kích lại đòn tấn công của họ.
Nên cho dù những người của Đạo Lăng Thiên Tông này có tức giận thế nào thì căn bản cũng không thể xông đến trước mặt họ Tôn được.
– Mắng đi, đập đi! Những phế vật các ngươi đây, chỉ biết làm phế vật quỳ dưới chân nữ nhân.
Các ngươi có thể làm gì ta?
Nụ cười trên mặt Tôn Bân Cường đã có hơi dữ tợn, ông ta tiếp tục mắng chửi cuồng loạn như điên:
– Ta chính là muốn mắng con tiện nhân này, ả kỹ nữ mất nam nhân này. Ả đáng chết chung với tên Bạch Nhạc ngu dốt đó, lũ ngu xuẩn các ngươi cũng đáng chết chung với ả ta.
Mọi người nhìn Tôn Bân Cường kêu gào ầm ĩ, nhưng không có ai làm gì được ông ta.
Tuy nhiên, phía chân trời đột ngột lóe một luồng ánh kiếm màu tím kinh người.
Gần như cùng lúc khi luồng kiếm quang đó xuất hiện, tất cả mọi người cũng nghe rõ một giọng nói lạnh băng:
– Là ai nói nam nhân của nàng ấy chết rồi?
Quá nhanh!
Luồng kiếm quang rực rỡ đó tựa như một ngôi sao băng màu tím bất ngờ xé toạc bầu trời, rơi xuống cực nhanh.
Chữ đầu tiên mọi người chỉ vừa thấy ánh kiếm, mà tới chữ cuối cùng, ánh kiếm đó đã xuất hiện trước mặt Tôn Bân Cường.
Đáng nói là lúc này có ít nhất mấy chục Ma Thi đang cố gắng che chắn trước mặt Tôn Bân Cường, nhưng lần này không giống mấy người của Đạo Lăng Thiên Tông, lần này căn bản lại không một Ma Thi nào có thể ngăn được một kiếm kia, dù chỉ trong giây lát cũng không được.
Chương 1635: Là ai nói nam nhân của nàng ấy đã chết rồi? (2)
Xoẹt…
Trong chớp mắt, máu tươi văng tung tóe, gương mặt Tôn Bân Cường đột nhiên có thêm một vết chém ghê người.
Da thịt ông ta bong tróc, máu tươi văng khắp nơi, để lộ ra xương trắng đáng sợ.
Cho đến giờ phút này, những người khác mới thật sự nhìn rõ bộ dáng của người vừa đến, mà cũng mãi đến lúc đó, tiếng kêu thảm thiết của Tôn Bân Cường mới vang lên.
Chỉ là hiện giờ sớm đã không còn ai để ý đến ông ta nữa, mà ánh mắt của tất cả mọi người đều không khỏi đổ dồn vào người mới xuất hiện.
Một thân bạch y tựa tuyết, một thanh trường kiếm màu tím chói mắt.
– Bạch Nhạc!!!
Cũng không biết ai đã hét lên trước, chỉ biết là trong chớp mắt, cả Đạo Lăng Sơn đều ồ lên.
– Là ai nói nam nhân của nàng ấy chết rồi?
Trong mắt Bạch Nhạc lóe lên sát khí, hắn nhìn chòng chọc vào Tôn Bân Cường, lần nữa truy vấn.
– Gru gru…
Gần như ngay lúc Bạch Nhạc xuất hiện, ở Vân Hải của Thánh Nữ Phong đột nhiên truyền đến một tiếng rồng ngâm.
Tiểu Bạch Long nhanh như chớp đã xuất hiện bên cạnh Bạch Nhạc, trong tiếng rồng ngâm tràn ngập vẻ vui mừng.
Lúc trước thấy người của Ma Đạo tấn công Đạo Lăng Thiên Tông, Tiểu Bạch Long cũng không buồn ngó ngàng.
Mà nói đúng hơn là mấy ngày qua nó cứ ủ rũ buồn bã trốn trong Vân Hải, không màng đến ai, cứ như muốn cô lập với thế gian vậy.
Bạch Nhạc không để ý đến Tôn Bân Cường nữa.
Hắn bước đến bên cạnh Vân Mộng Chân, nhẹ nhàng vươn tay ôm nàng vào lòng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Nhìn thấy Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân không nói nên lời, chỉ là nước mắt không kiềm được lã chã.
Lúc trước cho dù chịu đựng bao nhiêu áp lực, cho dù gặp phải bước đường cùng như thế nào, Vân Mộng Chân cũng chưa từng có một phút giây mềm yếu, nhưng giờ đây lúc Bạch Nhạc xuất hiện, nàng rốt cuộc lại không kìm được nước mắt, lộ ra một mặt yếu đuối của mình.
– Xin lỗi, là do ta đã đến trễ rồi!
Bạch Nhạc nhìn Vân Mộng Chân, sát khí trong mắt hắn bỗng tiêu tán hết, hóa thành vẻ dịu dàng khôn cùng.
Thấy rõ người đến là Bạch Nhạc, trong lòng Tôn Bân Cường lập tức trào lên nỗi sợ hãi to lớn, ông ta thậm chí không để ý đến việc la hét nữa mà nhân cơ hội chạy trốn.
Keeng…
Kiếm trong tay Bạch Nhạc run lên, thậm chí hắn còn không ngoảnh đầu thì đã có một luồng kiếm quang xé gió mà đi, lần nữa dứt khoát chém thẳng lên người Tôn Bân Cường, như muốn chém ông ta ra thành hai khúc.
– Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch Long hừ lạnh một tiếng, lập tức bay ra ngoài.
Nó thừa dịp Tôn Bân Cường bị Bạch Nhạc đả thương mà trực tiếp túm lấy ông ta, rồi dùng sức cắn xé da thịt trên người ông ta xuống.
Máu tươi văng tung tóe.
Tiểu Bạch Long phải nói là cực kỳ cực kỳ hận tên họ Tôn này.
Lúc trước nó trăm ngàn dặm đuổi giết Tôn Bân Cường, đuổi từ Thanh Châu đuổi đến Đạo Lăng Sơn, nhưng cuối cùng vẫn không làm gì được ông ta cả.
Nay, Tôn Bân Cường bị Bạch Nhạc đả thương, cơ hội đánh rắn giập đầu này, dù Bạch Nhạc không nói, nó căn bản cũng sẽ không bỏ qua.
Tiểu tử này vốn đã mang thù, bây giờ có cơ hội thì chẳng còn do dự gì nữa sất.
Nó cứ vờn rồi cắn xé, chỉ nháy mắt, Tôn Bân Cường đã bị hành hạ không còn hình người.
Trên thực tế, với thực lực vốn có của Tôn Bân Cường, ông ta cũng không đến nổi không chịu được.
Nhưng vấn đề là sự uy hiếp mà Bạch Nhạc mang lại thực sự quá lớn, ông ta lại còn bị đánh lén một kiếm, khí thế bị áp đảo.
Tôn Bân Cường một lòng chỉ muốn chạy trốn, căn bản không có gan phản kháng.
Cứ như vậy, đợi đến khi Tiểu Bạch Long động thủ, ông ta đã như cá nằm trên thớt, chỉ có thể để người ta làm thịt.
Trong không trung, tiếng kêu la thảm thiết của Tôn Bân Cường không ngừng truyền đến, máu thịt ông ta văng tung tóe, đó hẳn là một màn hạnh hạ đến chết vô cùng kinh khủng.
Chỉ là giờ khắc này, ai nấy đều không có tâm trạng mà quan tâm ông ta nữa.
Cho dù là Triều Bằng Phi thì bấy giờ lão cũng không thèm để ý.
Bởi vì so với sự chấn động khi Bạch Nhạc đột nhiên xuất hiện, thì việc một nhân vật nhỏ bé như vậy chết đi căn bản không đáng nhắc tới.
– Ngươi chưa chết?
Phan Thích Bân nhìn Bạch Nhạc chằm chằm, trầm giọng hỏi.
Câu này cũng đã hỏi ra tiếng lòng của tất cả mọi người.
Trước đó không lâu, trận chiến ở Mang Sơn khiến Bán Thần Lĩnh Vực vỡ nát, nửa ngọn Mang Sơn cũng bị liên lụy, gần như tất cả mọi người đều cho rằng Bạch Nhạc đã chết, nhưng mới chưa được bao lâu mà Bạch Nhạc đã bình yên vô sự xuất hiện trước mặt tất cả mọi người, chuyện này quá đáng sợ.
Bạch Nhạc nửa ôm Vân Mộng Chân, hắn quay đầu, khóe miệng hơi cong lên, cười lạnh hỏi ngược lại:
– Thế nào, các ngươi đều rất hi vọng ta chết à?
Câu nói này lập tức khiến Phan Thích Bân á khẩu.
Mặc dù ông ta rất muốn nói: Đúng là ta hi vọng ngươi chết đấy, nhưng vết xe đổ của Tôn Bân Cường vẫn còn đó, sao ông ta có thể dám nói lời này ra miệng?
Cũng may Phan Thích Bân xoay chuyển rất nhanh, ông ta lập tức điều chỉnh lại tâm trạng.
– Bạch Nhạc, ngươi không chết thì quá tốt, đúng lúc giúp ta khuyên Thánh Nữ đi!.
Chúng ta có thể không sợ chết, nhưng không thể dùng tính mạng của nhiều đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông như vậy để cược một cơn tức được.
Chương 1636: Nguyện quên mình phục vụ vì đại nhân
Mặc dù Bạch Nhạc đã tới, nhưng Phan Thích Bân vẫn không cho rằng một mình Bạch Nhạc có thể thay đổi được gì.
Vân Mộng Chân không mạnh sao?
Cho dù là vị Đại trưởng lão Hóa Hư của Hắc Ám Thiên này cũng phải nhượng bộ lui binh với Vân Mộng Chân, nhưng thì sao nào?
Dưới sự tàn sát bừa bãi của Ma Thi, Vân Mộng Chân không cứu nổi bất cứ ai.
Bạch Nhạc cũng như vậy.
Lấy thực lực của hắn và Vân Mộng Chân, có thể đủ để tự bảo vệ mình, nhưng muốn nói có thể bảo vệ toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông thì quá nực cười.
Chỉ trong phút chốc sợ hãi, Phan Thích Bân đã nhanh chóng tỉnh táo lại.
Bạch Nhạc có thể giết Tôn Bân Cường, đấy là bởi vì Tôn Bân Cường quả thật đã nói năng lỗ mãng với Vân Mộng Chân, chỉ bằng chuyện này thì khi Bạch Nhạc muốn giết họ Tôn, sẽ không có ai ngăn cản.
Nhưng Phan Thích Bân lại không buông lời càn rỡ với Vân Mộng Chân.
Lại cộng thêm những lời bây giờ của ông ta, cùng lắm cũng chỉ khiến người ta cảm thấy lập trường của ông ta khác Vân Mộng Chân mà thôi.
Chỉ cần Phan Thích Bân cắn chết điểm này không nhả, vậy sẽ thành ông ta đang suy nghĩ vì tính mạng của rất nhiều đệ tử vô tội ở Đạo Lăng Thiên Tông, sẽ không ai có thể làm gì được ông ta cả.
Dù là Vân Mộng Chân hay Bạch Nhạc cũng không thể giết ông ta trước mắt bao nhiêu người.
Không thể không nói, Phan Thích Bân thật sự khôn khéo hơn loại ngu xuẩn Tôn Bân Cường kia rất nhiều.
Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người lại đổ dồn vào Bạch Nhạc.
Trước đó Tôn Bân Cường miệng đầy lời dơ lẽ bẩn, đương nhiên khó có thể khiến người khác tin tưởng, nhưng trong đó lại có một câu nói rất dễ khiến người ta suy nghĩ sâu xa.
Tôn Bân Cường nói, bởi vì Bạch Nhạc chết nên Vân Mộng Chân bấy giờ mới sinh ra tử chí, thậm chí nàng không tiếc bất cứ giá nào để liều mạng với Hắc Ám Thiên chính là vì báo thù cho Bạch Nhạc.
Nói nhiều lời dõng dạc như vậy, chẳng qua cũng là vì muốn người của Đạo Lăng Thiên Tông cùng liều mạng với nàng mà thôi, chứ không phải thật sự vì tôn nghiêm của Đạo Lăng Thiên Tông mà bằng lòng ung dung chịu chết.
Trước đó tất cả mọi người đều cho rằng Bạch Nhạc đã chết, đương nhiên không thể nào đoán ra được sự thật giả của lời này, mà nó cũng không có bao nhiêu ý nghĩa.
Nhưng bây giờ Bạch Nhạc hiện thân, vậy tất cả đã khác.
Cùng là đối mặt với tuyệt cảnh như trước, nhưng Vân Mộng Chân liệu có thay đổi ý định ban đầu không? Hay nàng sẽ cùng Bạch Nhạc chạy trốn? Bây giờ chỉ cần nhìn là có thể đoán được thật giả.
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc, nàng nhẹ nhàng đẩy hắn ra, đoạn vươn tay lau đi nước mắt trên mặt, khẽ nói:
– Cảm ơn chàng, Bạch Nhạc.
Biết chàng không chết, hơn nữa có thể thấy chàng đến Đạo Lăng Sơn vì ta, ta đã rất thỏa mãn rồi.
Sự yếu đuối trên mặt lúc này sớm đã hoàn toàn thu lại, Vân Mộng Chân lần nữa khôi phục dáng vẻ lạnh lùng.
– Chàng đi đi, một mình chàng không thể thay đổi được gì.
Ta là Đạo Lăng Thánh Nữ, bảo vệ Đạo Lăng Thiên Tông là trách nhiệm của ta, ta nhất định phải cùng sống chết với tông môn.
Chỉ một câu đơn giản, nhưng tất cả đồn đãi và ngờ vực đều hóa thành hư không.
Trong loại tuyệt cảnh này, dù Bạch Nhạc chạy tới, nhưng lựa chọn của Vân Mộng Chân vẫn không phải cùng hắn rời đi, mà là sống chết bảo vệ Đạo Lăng Thiên Tông, chuyện này đã đủ để chứng minh tất cả.
Chính như lời mà trước đó nàng đã nói.
Nàng thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, tuy có tư tình với Bạch Nhạc nhưng nàng lại chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với tông môn, có lỗi với thân phận này.
Bạch Nhạc nhìn Vân Mộng Chân, hắn không hề để ý chuyện này, chỉ dịu dàng nói:
– Trải qua nhiều chuyện như vậy, mà nàng còn nghĩ ngay cả sống chết ta cũng nhìn không thấu sao?
Trên nét mặt hắn hiện lên vẻ nhu tình, nói tiếp:
– Nàng phải bảo vệ Đạo Lăng, đó là trách nhiệm của nàng, nhưng ta cũng có lời hứa của ta.
– Xin cho ta chết trước mặt nàng!
Giọng Bạch Nhạc rất khẽ, nhưng câu nói này lại lập tức khiến nước mắt khó lắm mới kìm được của Vân Mộng Chân lần nữa lã chã.
Từ năm năm trước lúc sau núi ở Linh Tê Kiếm Tông, khi nàng bị Dạ Nhận đánh lén gặp nạn, cũng từ khi Bạch Nhạc nói câu này tới bây giờ, hắn đã dùng vô số sự thật để chứng minh.
– Điên rồi! Hai người các ngươi điên cả rồi!
Cả Phan Thích Bân cũng hoàn toàn không ngờ Bạch Nhạc lại nói ra một câu như vậy.
Hai tên này đều không sợ chết à?
Rõ ràng chúng đều là thiên tài đứng đầu trong thế hệ này, không bao lâu sẽ có thể vững vàng bước vào Hóa Hư.
Giờ cứ tạm thời chịu đựng, đợi đến sau khi đột phá rồi hẵng trở về báo thù không được sao? Tại sao cứ phải chọn cách ngu xuẩn như thế?
Phan Thích Bân hận không thể chửi ầm lên.
– Hai người các ngươi không sợ chết là chuyện của các ngươi, nhưng các ngươi có tư cách gì mà kéo toàn bộ đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông chôn cùng?
Nhưng, gần như cùng lúc khi Phan Thích Bân vừa dứt lời, một giọng nói khinh thường đột nhiên vang lên, cứ như phần lễ riêng để vả mặt ông ta vậy:
– Ai nói chỉ có người của Đạo Lăng Thiên Tông?
Ngay sau đó là một tràng tiếng vó ngựa như sấm rền.
Chương 1637: Điên cuồng giết chóc
Địa thế Đạo Lăng Sơn vốn không hiểm yếu, mà mọi người bấy giờ cũng không phải ở đỉnh núi, mà đang ở trên sườn núi gần cửa núi, đủ để cho người ta phóng ngựa lên.
Thanh Vân Kỵ.
Hơn nữa là cả thảy sáu ngàn Thanh Vân Kỵ.
Nháy mắt, bóng dáng của thư sinh đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Sau đó không lâu, Tô Nhan và mấy vị thống lĩnh dẫn đầu đều chạy tới theo, người còn chưa tới, giọng đã truyền tới trước.
Tô Nhan nhảy từ trên ngựa xuống, nàng ta và những thống lĩnh Thanh Vân Kỵ đồng loạt quỳ gối, cao giọng mở miệng:
– Tô Nhan thống lĩnh sáu ngàn Thanh Vân Thiết Kỵ, nguyện quên mình phục vụ vì đại nhân!
Bên này đám Tô Nhan vừa lên tiếng, câu nói đấy cũng đã truyền ra như quân lệnh, phút chốc đã hội tụ thành tiếng hô to của sáu ngàn Thanh Vân Kỵ.
– Thanh Vân Thiết Kỵ, nguyện quên mình phục vụ vì đại nhân!
So với người của Đạo Lăng Thiên Tông, sáu ngàn Thanh Vân Kỵ này quả thật như một thể, khi đồng thời mở miệng hô thì càng vang như sấm rền, rung động thiên địa.
Giờ phút này, dù là đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông hay những Ma Tu đang ở đây cũng không khỏi cùng thấy xúc động.
Thanh Vân Kỵ.
Trước đó khi vừa mới vào Kinh Châu, Thanh Vân Kỵ không phải đã từng ra tay một lần, tập sát rất nhiều cao thủ Ma Đạo làm việc ác hay sao?
Cũng chính trận chiến đó đã khiến Thanh Vân Thiết Kỵ danh chấn thiên hạ.
Chỉ là mấy ngày nay, nghe đồn Bạch Nhạc đã bỏ mình, lúc này Thanh Vân Kỵ mới không còn tin tức.
Bây giờ khi Bạch Nhạc lần nữa trở về, chuyện này mới khiến người đời sực nhớ ra, Bạch Nhạc đã sớm không còn lẻ loi một mình nữa, mà hắn là phủ chủ của Thanh Châu, vang danh thiên hạ.
Bên này Phan Thích Bân luôn miệng nói Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc không có tư cách kéo đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông cùng chết, nhưng chỉ chớp mắt, sáu ngàn Thanh Vân Thiết Kỵ đã tuyên thệ nguyện quên mình phục vụ vì Bạch Nhạc.
Cái tát này quả thật như muốn đánh sưng cả mặt ông ta.
Nhìn thấy Thanh Vân Kỵ ở khắp núi, ánh mắt của Triều Bằng Phi không khỏi loé lên.
Không giống Phan Thích Bân, Triều Bằng Phi căn bản không quan tâm có bị vả mặt hay không, thậm chí việc những Thanh Vân Kỵ này chạy tới, đối với lão ta mà nói quả là một chuyện vui bất ngờ.
Những Thanh Vân Kị này khí thế hừng hực, lực chấn động mang tới cũng rất lớn.
Điều này khiến các đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông cũng thêm vài phần quyết tâm liều mạng.
Nhưng thế thì làm sao? Triều Bằng Phi thực sự để tâm à?
Không, lão ta không hề quan tâm.
Thứ lão ta để tâm không phải Đạo Lăng Thiên Tông có bị tiêu diệt hay không, cũng không phải chuyện này sẽ khiến cho bao nhiêu người bỏ mạng.
Thậm chí đối với Triều Bằng Phi mà nói, càng có nhiều người chết thì càng tốt, cho dù chúng là người của Đạo Lăng Thiên Tông hay Ma Tu, hay là Thanh Vân Kỵ.
Có người chết sẽ càng có nhiều Ma Thi hơn, trong trận giết chóc điên cuồng này, sức mạnh của lão ta sẽ càng tăng chóng mặt.
Các Thanh Vân Kỵ này vốn không hề có cường giả Tinh Hải Cảnh, mà đa phần chỉ đạt đến Linh Phủ Cảnh mà thôi.
Bọn chúng đối với Triều Bằng Phi mà nói chính là những chất liệu Ma Thi lý tưởng nhất.
Tuy nhiên, từ tận đáy lòng, lão ta vẫn có phần dè chừng Bạch Nhạc.
Triều Bằng Phi im lặng một lát, rốt cuộc mở miệng:
– Bạch phủ chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên ý cười lạnh, thản nhiên châm chọc:
– Người cao quý thường hay quên.
Ta còn nói Đại trưởng lão hẳn đã quên ta rồi cơ đấy.
Từ lúc hắn lộ diện đến giờ đã một lúc lâu như thế, Tôn Bân Cường và Phan Thích Bân đều đã nhảy ra, ấy vậy mà vị chính chủ Triều Bằng Phi này lại không hề mở miệng.
Mãi cho tới lúc này khi Thanh Vân Kỵ chạy tới, lão ta mới lên tiếng.
Triều Bằng Phi cả cười, chậm rãi nói:
– Bạch phủ chủ khéo nói đùa, đấy là bởi vì ta thật không muốn thành kẻ thù của ngài mà thôi.
– Lời này của Đại trưởng lão e là nghĩ một đằng nói một nẻo nhỉ?
Bạch Nhạc nhìn đối phương, hời hợt nói:
– Nếu không muốn làm kẻ thù của ta, chỉ cần Đại trưởng lão rút người khỏi Đạo Lăng Sơn.
Chắc không phải ngài nghĩ ta sẽ dẫn Thanh Vân Kỵ truy sát chứ?
Những lời này, Bạch Nhạc chừng có vẻ bâng quơ, nhưng ý trào phúng lại hiện rõ rành rành.
– Không biết Bạch Cốt phu nhân hiện giờ ở đâu?
Triều Bằng Phi lại nói:
– Ta thật hâm mộ Bạch phủ chủ đấy! Bên cạnh vừa có một hồng nhan tri kỷ không tiếc thân mình mạo hiểm như Bạch Cốt phu nhân, lại vừa có cả một người tình là Đạo Lăng Thánh Nữ.
– !!!
Trong nháy mắt, tất cả mọi người có mặt đều xôn xao.
Bạch Cốt phu nhân.
Đối với những kẻ tu hành bình thường thì có lẽ không thuộc cái tên này lắm, nhưng đối với các cao thủ Ma Đạo cùng các trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông, sao họ có thể không biết vị giáo chủ của Bạch Cốt Thần Giáo này.
Liên hệ với việc trước đó, không khó để nghe ra ý sắc bén trong lời của Triều Bằng Phi.
Đây rõ là đang mắng Bạch Nhạc chân đạp hai thuyền.
Đương nhiên, đối với người bình thường trong thiên hạ, năm thê bảy thiếp không phải chuyện gì lạ, nhưng đối với tu hành giả thì lại khác.
Thân phận của tu hành giả là ngang nhau, nam nữ một khi kết thành đạo lữ, địa vị cũng là bình đẳng.
Chương 1638: Điên cuồng giết chóc (2)
Bạch Nhạc thân là Thanh Châu phủ chủ, vang danh thiên hạ.
Tuy hắn rất tài giỏi, nhưng nếu đã có đối tượng là Vân Mộng Chân rồi còn muốn bắt cá hai tay, không khỏi có hơi quá đáng.
Triều Bằng Phi căn bản không cho Bạch Nhạc cơ hội phản ứng, lão ta lại nói tiếp:
– Thật xin lỗi, ta quên mất! Danh tiếng phong lưu của Bạch phủ chủ đây thiên hạ sớm đã biết cả.
Vị Tô cô nương thống lĩnh Thanh Vân Kỵ tới này chắc cũng là hồng nhan của Bạch phủ chủ nhỉ?
Danh tiếng phong lưu là nói dễ nghe, chứ nói trắng ra, cái danh háo sắc của Bạch Nhạc mới là ‘thiên hạ đều biết’.
Từ Thanh Châu đến Duyễn Châu, thậm chí là cả Đại Càn vương triều, mấy chuyện phong lưu của Bạch Nhạc truyền đi không hề ít.
Triều Bằng Phi lựa đúng lúc này để nói chuyện đó ra, dụng ý không cần hỏi cũng biết.
Bạch Nhạc nhướn mày, lạnh lùng quát:
– Chuyện này không có liên quan gì đến Bạch Cốt phu nhân, Đại trưởng lão cũng không cần cố ý khiêu khích.
Muốn đánh thì đánh, cần gì phải nhiều lời.
– Đường đường là Đạo Lăng Thiên Tông, nay lại sa sút đến mức chỉ có thể dựa vào việc Thánh Nữ cấu kết với truyền nhân của Ma Quân.
Thật đáng buồn đáng tiếc! Chẳng qua là, Bạch phủ chủ, nếu chỉ dựa vào những hồng nhan tri kỷ này của ngươi thì vẫn chưa đủ đâu.
Trong mắt Triệu Bằng Phi bỗng lóe lên sát ý, lão ta phẩy tay, nói:
– Nếu các ngươi đã muốn chôn cùng, vậy ta sẽ thành toàn cho các ngươi.
Giết cho ta!
Lần nữa định nghĩa mọi chuyện dưới cái danh tư tình, mục đích của Triều Bằng Phi đã đạt được.
Quan trọng nhất là qua một phen thăm dò như thế, lão ta đã xác nhận được Bạch Cốt phu nhân vẫn còn chưa tới.
Thế đã đủ rồi.
– Giết!!!
Ngay tức khắc, trong mắt Tô Nhan cũng lộ ra sát khí đáng sợ, Thanh Vân Kỵ lại di chuyển, giống như một dòng lũ sắt thép, thế như vũ bão xông vào tấn công Hắc Ám Thiên.
Bạch Nhạc vẫn còn sống, đối với Thanh Vân Kỵ mà nói, đây chẳng khác nào tìm lại được thủ lĩnh đáng tin cậy, thậm chí giống như đã tìm lại được linh hồn.
Dù cho họ biết rõ, đây là một cuộc chiến đầy cam go, thậm chí có thể sẽ chết, thế nhưng không có bất kỳ một người nào lùi bước.
Lời bọn họ hô đều giống nhau.
Nhiệm vụ của Thanh Vân Kỵ là quên mình phục vụ Bạch Nhạc.
Cho dù có toàn bộ bỏ mạng trên Đạo Lăng Sơn này, họ cũng không oán không hối.
Thanh Vân Kỵ vang danh khắp thiên hạ, bây giờ trên Đạo Lăng Sơn, chỉ một lần tiến công như thế đã lần nữa chứng minh sự mạnh mẽ của họ.
Sáu ngàn Thanh Vân Thiết Kỵ như một thể thống nhất, ý chí như sắt thép, sắc bén như đao.
Trận thế của Hắc Ám Thiên nháy mắt đã bị tách rời.
Nếu không phải có nhiều Ma Thi không sợ chết mà xông lên như thế, chỉ e người của Hắc Ám Thiên đã tan rã dưới lần tiến công này.
– Chết cho ta!
Chung Ly đột ngột từ trong đám người xông ra, trong mắt hắn ta lóe lên sát ý đáng sợ, cũng tràn đầy thù hận mà lao vào tàn sát Thanh Vân Kỵ.
Trong lòng Chung Ly, Bạch Nhạc là sự tồn tại cực kỳ phức tạp.
Có thể nói nếu không có Bạch Nhạc, hắn ta đã sớm bị Triều Bằng Phi giết rồi.
Nhưng sau khi Chung Ly trở thành Ma Thi Vương, Bạch Nhạc lại biến thành bóng ma cứ mãi lởn vởn trong đáy lòng hắn.
Nếu không thể giết Bạch Nhạc, hắn ta sẽ vĩnh viễn không thể nào giải thoát.
Hiện giờ hắn ta liên thủ với Triệu Bằng Phi, mà sở dĩ trước đây Chung Ly vẫn luôn ẩn mình là vì để phòng ngừa bất trắc.
Giờ đây sự tiến công của Thanh Vân Kỵ đã đồng thời dấy lên trong lòng hắn ta ý muốn giết người.
Những Thanh Vân Kỵ này với Chung Ly mà nói cũng là chất liệu Ma Thi tốt nhất.
Chỗ tốt như thế, hắn ta không thể để Triệu Bằng Phi hưởng lợi một mình được.
Sự công kích của Thanh Vân Kỵ khi đối mặt với tồn tại dưới Tinh Hải Cảnh sẽ có sức tấn công áp đảo, nhưng khi gặp phải cường giả Tinh Hải Cảnh thì lại có rất nhiều thương vong.
Một khi đụng trúng cường giả Hóa Hư, họ vốn không có đường chống trả.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy Chung Ly, Bạch Nhạc cũng dấy lên sát ý đáng sợ.
– Chung Ly!!!
Bạch Nhạc còn muốn giết Chung Ly hơn cả Triều Bằng Phi.
Bấy giờ lại thấy Chung Ly nhảy ra tàn sát Thanh Vân Kỵ, sao hắn có thể không hận?
Bạch Nhạc rút Nghịch Ma Kiếm ra, trong tích tắc, thanh kiếm trong tay hắn biến thành một kiếm quang màu tím, mạnh mẽ chém về phía Chung Ly.
– Bạch Nhạc, ngươi không làm gì được ta đâu.
Ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến bọn Thanh Vân Kỵ này chết thảm, biến thành Ma Thi.
Bọn chúng không phải muốn chết vì ngươi sao? Vậy ta sẽ cho chúng được toại nguyện!
Trong mắt Chung Ly lộ ra vẻ cay độc.
Hắn ta vốn không có ý đánh nhau với Bạch Nhạc.
Nhoáng cái, hắn ta đã lần nữa xông vào đội hình của Thanh Vân Kỵ, điên cuồng chém giết.
Giờ Chung Ly có thực lực Hóa Hư, lại một lòng muốn giết đám người Thanh Vân Kỵ, ngay cả Bạch Nhạc cũng khó có thể làm gì được hắn ta.
Người của Đạo Lăng Thiên Tông có chết hay không, Bạch Nhạc cũng không mấy quan tâm, thế nhưng Thanh Vân Kỵ thì lại khác.
Đây là những người mà hắn một tay bồi dưỡng, hơn nữa, họ đối với Bạch Nhạc vô cùng trung thành.
Nên cho dù có thế nào, hắn cũng không thể tha thứ việc Thanh Vân Kỵ bị Chung Ly tàn nhẫn giết hại trước mặt mình được.
Chương 1639: Xương trắng lạnh như băng
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát ý, đột ngột gọi:
– Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch Long hành hạ Tôn Bân Cường đến chết xong thì vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, bây giờ nghe Bạch Nhạc gọi, nó lập tức bay tới.
Chỉ dựa vào mình Bạch Nhạc thì rất khó ngăn chặn cuộc tàn sát của Chung Ly, nhưng nếu có sự giúp sức của Tiểu Bạch Long, mọi chuyện có thể sẽ khác.
Tốc độ của Tiểu Bạch Long quả thật vô cùng khủng khiếp, trong khoảng cách ngắn có thể nói là thiên hạ vô song.
Cường giả Hoá Hư thật sự có vượt qua Tiểu Bạch Long được hay không, Bạch Nhạc không dám nói, nhưng chỉ dựa vào thực lực Hóa Hư gà mờ của tên Chung Ly này thì rõ là hắn ta còn khuya mới bì kịp.
Thoáng cái, Tiểu Bạch Long đã đuổi kịp Chung Ly, nó tung đôi vuốt sắc chộp lấy hắn ta.
Cùng lúc đó, mũi kiếm của Bạch Nhạc cũng đuổi kịp.
Tốc độ của Ngu Kiếm được Bạch Nhạc phát huy đến mức cực hạn, chém thẳng về phía Chung Ly.
Sự phối hợp ăn ý của Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long là điều Chung Ly có nằm mơ cũng không thể ngờ được, chỉ đòn đánh ấy thôi đã khiến hắn ta trở tay không kịp.
Thế nhưng, Chung Ly bấy giờ đã trở thành Ma Vương, cũng không còn gà mờ như lúc trước.
Đòn này mặc dù bị thất thủ, nhưng phản ứng của hắn ta vẫn rất nhanh.
Tử khí trào ra, trên mặt Chung Ly lộ ra vẻ hung ác.
Hắn ta đột nhiên lao thẳng vào Tiểu Bạch Long.
Đồng thời, hắn ta vung tay chưởng vào mũi kiếm đang chém xuống của Bạch Nhạc.
Rầm…
Trong nháy mắt, Chung Ly đã đâm sầm vào người Tiểu Bạch Long.
Ma Thi vốn nổi tiếng với thân thể cường tráng.
Chúng mặc dù không thể thi triển thần thông, thế nhưng cơ thể cường tráng này chính là vũ khí tốt nhất.
Mặc dù Tiểu Bạch Long cũng có một cơ thể vô cùng cường tráng, thế nhưng cảnh giới của nó vẫn kém một bậc, trong cự ly ngắn mà bị đụng mạnh như thế thì chẳng phải đối thủ của Chung Ly.
Chẳng mấy chốc, nó đã bị hất mạnh ra ngoài.
Cùng lúc đó, thanh kiếm của Bạch Nhạc đã giáng xuống trước mặt Chung Ly.
Uy lực của Nghịch Ma Kiếm lúc này được thể hiện.
Cho dù thân thể Chung Ly có bền bỉ cũng rất khó chống lại sự sắc bén của Nghich Ma Kiếm được.
Chớp mắt, trên cánh tay Chung Ly đã xuất hiện một vết chém, máu tím đen từ vết thương chảy ra, bốc lên mùi tanh tưởi.
Tuy nhiên, Ma Thi lại không hề biết đau, dù cánh tay có bị chém cũng không ảnh hưởng đến việc Chung Ly phản đòn.
Một chưởng của hắn ta đỡ lấy mũi kiếm, rồi giáng lên người Bạch Nhạc.
Rắc…
Bỗng chốc, trên người Bạch Nhạc phát ra tiếng xương gãy, cả người cũng bị đánh văng.
Ngay cả bản thân Chung Ly cũng bị một chưởng này làm hết hồn.
Lúc trong Hắc Ám Thiên, hắn ta đã từng đấu với Bạch Nhạc, cũng biết rõ thực lực của Bạch Nhạc.
Dù đã đột phá Hóa Hư, dù hắn ta có thể chiếm được lợi thế nhất định, nhưng nếu muốn đả thương được Bạch Nhạc thì cũng chẳng phải chuyện đơn giản.
Sự mạnh mẽ bền bỉ của Thông Thiên Ma Thể còn vượt xa Ma Thi gấp nhiều lần.
Chung Ly tung ra một chưởng này, thực chất hắn ta chỉ làm ra phản ứng theo bản năng chứ chưa từng nghĩ có thể tổn thương được Bạch Nhạc, mục đích của hắn ta chỉ là muốn ép Bạch Nhạc lùi lại mà thôi.
Ấy thế mà hiệu quả của một chưởng này lại có phần nằm ngoài dự đoán.
Trên thực tế, cảnh này cũng rơi vào mắt của Triều Bằng Phi và tất cả mọi người.
Danh tiếng của Bạch Nhạc đã vang khắp thiên hạ, lần này trước khi Vân Mộng Chân ra tay, hắn thậm chí được xưng là tồn tại vô địch dưới Hóa Hư.
Trước đó Vân Mộng Chân đều có thể áp chế được đòn tấn công của Triều Bằng Phi, nhưng bây giờ Bạch Nhạc và Chung Ly mới đánh nhau chưa được bao lâu mà thậm chí xương cốt cũng bị đánh gãy, quả thật rất khó tin.
Chẳng có nhẽ, danh tiếng trước đây của Bạch Nhạc đều là thổi phồng nói quá thôi sao?
Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều không khỏi đổ dồn vào người hắn.
Thế nhưng những người thật sự quen thuộc Bạch Nhạc như Vân Mộng Chân và Triều Bằng Phi ngay lập tức nhận ra trong đó có điều kỳ lạ.
Ánh mắt Triều Bằng Phi lóe lên, lão ta nháy mắt đoán ra được chân tướng, bèn phá lên cười:
– Ha ha ha, Bạch Nhạc, thân thể của ngươi đã bị huỷ, Thông Thiên Ma Thể đã tiêu tán, ngươi có thể khôi phục được bao nhiêu phần công lực? Còn dám đến Đạo Lăng Sơn làm loạn?
Thân thể đã huỷ?
Bốn chữ này vừa dứt, lập tức khiến tất cả mọi người biến sắc.
Lúc trước Hắc Ám Thiên bị phá huỷ, một nửa Mang Sơn chịu ảnh hưởng, Bạch Nhạc cũng vì vậy mà mất tích, thậm chí mọi người đều cho là hắn đã chết rồi.
Bấy giờ nghe Triều Bằng Phi nói thế, mọi người ai nấy đều lập tức xâu chuỗi lại tin tức trước đó một lần.
Hoá ra tin Bạch Nhạc bỏ mình không phải không dưng mà có, thậm chí thân thể của hắn cũng đã bị phá huỷ trong trận chiến đó rồi.
– Bạch Nhạc, chẳng lẽ ngươi đoạt xá trọng sinh rồi cơ à?
Chung Ly cười lạnh một tiếng, sau đó hắn ta lại đấm một quyền vào Bạch Nhạc.
Vốn dĩ hắn ta luôn dè chừng Bạch Nhạc, nhưng lần đánh nhau này, hắn ta đã biết rõ điểm yếu của tên họ Bạch này, sao còn có thể không ra sức nhổ cỏ tận gốc?
– Gràoo!!!
Không chờ Bạch Nhạc kịp phản ứng, Tiểu Bach Long đã giận điên.
Chương 1640: Ma, không nên là như thế này
Trước đây nó quả thực cảm nhận được Bạch Nhạc đã chết rồi, chỉ còn một mối liên kết thần hồn rất yếu ớt, hiện giờ nghe được lời của bọn Triều Bằng Phi, Tiểu Bạch Long mới ý thức được, Bạch Nhạc e đã thật sự bị trọng thương.
Bạch Nhạc đã thế này, mà tên Chung Ly nọ còn toan lợi dụng lúc đối phương đang gặp khó khăn, sao có thể khiến nó không tức giận?
Tiểu Bạch Long lập tức lao về phía Chung Ly như một tia chớp màu trắng.
Chỉ là, khi đối mặt với một Chung Ly đã miễn cường bước vào Hóa Hư Cảnh thì Tiểu Bạch Long không phải đối thủ.
Chẳng mấy chốc, nó lại bị đánh văng ra ngoài, vảy trên người thậm chí còn nổ tung, máu tươi thấm đỏ.
Chứng kiến Tiểu Bạch Long bị thương, Bạch Nhạc không khỏi lo lắng la lên:
– Tiểu Bạch!
– Bạch Nhạc!
Trong nháy mắt, Vân Mộng Chân cũng đã đến bên cạnh Bạch Nhạc rồi vươn tay đỡ hắn.
Lúc trước khi được Bạch Nhạc ôm, Vân Mộng Chân có chút thất thần nên không chú ý, nhưng bây giờ khi lần nữa nắm lấy cánh tay Bạch Nhạc, bấy giờ nàng mới phát hiện, Bạch Nhạc đã không còn chút máu thịt nào.
Chỗ tay chạm vào, chỉ còn lại xương trắng lạnh như băng.
Vẻ ngoài thoạt trông vẫn như thường đấy, nhưng đó chỉ do huyễn thuật hóa thành mà thôi.
Nước mắt của Vân Mộng Chân lập tức lã chã.
– Bạch Cốt Hóa Thân.
Ố?! Bạch Nhạc, ngươi vốn dĩ chưa khôi phục lại máu thịt, chỉ là mượn Bạch Cốt Hóa Thân để sống lại mà thôi.
Hiện hình cho ta!
Trong mắt Triều Bằng Phi lộ ra vẻ hưng phấn, thân thể lão ta đột nhiên xuất hiện một hắc quang, nháy mắt đã bao trùm lên người Bạch Nhạc.
Chỉ tích tắc khi thân thể Bạch Nhạc bị bao trùm, huyễn thuật cũng bị giải, lộ ra thân thể thật.
Không có da thịt, không có y phục, chỉ có một bộ xương trắng.
Mọi người nhìn thấy cảnh này, trong lòng ai nấy đều không khỏi run lên, mà Tô Nhan và Thanh Vân Kỵ lúc này lại không cầm được nước mắt.
Bàn tay cầm lấy cánh tay Bạch Nhạc của Vân Mộng Chân cũng không khỏi run rẩy.
Giờ phút này, Vân Mộng Chân mới cảm nhận được sự đau lòng như khoan tim găm xương, cùng sự cảm động đến gần như muốn hòa tan xương cốt linh hồn.
Trong trận chiến tại Hắc Ám Thiên lúc trước, cũng chính vì muốn giúp nàng nên Bạch Nhạc mới trở mặt với Hắc Ám Thiên, ngay cả cơ thể cũng bị hủy, cho nên nàng thậm chí còn không dám tưởng tượng trận chiến đó thảm liệt nhường nào.
Từ khi cơ thể bị phá hủy đến giờ chẳng qua chỉ mới mười ngày, Bạch Nhạc phải trải qua nỗi thống khổ cỡ mới có thể khôi phục tu vi trong thời gian ngắn như thế, thậm chí ngay cả việc khôi phục thân thể cũng không kịp đã chạy tới Đạo Lăng Thiên Tông cứu nàng.
Tình phải sâu đến bao nhiêu?
Cho dù như thế, Bạch Nhạc cũng không muốn nàng lo lắng, bèn dùng thần thông huyễn thuật biến ra dáng vẻ ban đầu, thậm chí sau khi chạy tới rồi chứng kiến Tôn Bân Cường nói năng càn rỡ, nhục mạ nàng, hắn còn xin lỗi nàng.
Nghĩ đến tâm trạng của Bạch Nhạc khi hắn chạy đến, khi hắn nói với nàng: Xin lỗi, ta đến muộn… sự đau đớn trong tim Vân Mộng Chân càng khó thể kiềm chế.
Nàng ôm chầm lấy Bạch Nhạc, nghẹn ngào khóc thất thanh.
Từ khi nàng tu hành đến nay đã nhiều năm như thế, dù là nỗi khổ thế nào, gặp nguy hiểm lớn ra sao, nàng cũng chưa bao giờ nghẹn ngào khóc như vậy.
Nhưng vào giây phút này, khi nhìn thấy Bạch Nhạc một thân xương trắng, thậm chí hắn còn vì giao thủ với Chung Ly mà bị chém gãy xương, Vân Mộng Chân chẳng thể khống chế cảm xúc của mình được nữa.
Có một người nam nhân như thế yêu thương che chở, đời này còn cầu gì hơn?
– Bạch Nhạc, chúng ta đi…
Giờ phút này, Vân Mộng Chân thậm chí có một nỗi kích động liều lĩnh muốn cùng Bạch Nhạc rời đi.
Cái gì mà trách nhiệm của Đạo Lăng Thánh Nữ, cái gì mà duy trì Đạo Lăng Thiên Tông, những thứ này đều có thể vứt hết.
Lúc này, chỉ có người nam nhân trước mặt nàng mới là tất cả của nàng.
Bạch Nhạc giơ tay ôm lấy Vân Mộng Chân, dù bây giờ hắn chỉ còn lại một bộ xương trắng, căn bản không thể thể hiện bất cứ biểu cảm gì, nhưng giọng nói lại vẫn dịu dàng như cũ.
– Đồ ngốc, nàng có trách nhiệm của nàng, không cần hi sinh vì ta.
Ta đồng ý sẽ bước lên Đạo Lăng Sơn rồi dẫn nàng đi trước mặt người trong thiên hạ, chứ không phải muốn nàng hi sinh nguyên tắc và tôn nghiêm.
Vân Mộng Chân mà ta biết không phải như vậy.
Bạch Nhạc hơi đẩy Vân Mộng Chân ra, rồi lần nữa nắm chặt Nghịch Ma Kiếm, khẽ nói:
– Vân Mộng Chân, ta nói rồi, ta không tin mệnh.
Không phải vì Đạo Lăng Thiên Tông, cũng không phải vì nàng, dù chỉ là vì thanh kiếm trong tay, vì vô số oan hồn uổng mạng kia, trận này, ta cũng nhất định phải chiến đấu tới cùng.
Từ thâm tình chứa chan lúc ban đầu, sau lại biến thành dáng vẻ cương liệt.
Bạch Nhạc đẩy Vân Mộng Chân ra, trầm giọng nói:
– Ta tới đây đúng là vì nàng, nhưng lại không chỉ vì mỗi một mình nàng.
Nếu chỉ có một mình, ta có thể chết cùng nàng, nhưng ta sẽ không để sáu ngàn Thanh Vân Kỵ này cùng chết với ta.
– Ta là truyền nhân của Ma Quân, cũng là Ma Tu, nhưng ma, không nên là như thế này.
Kiếm trong tay Bạch Nhạc bỗng vung lên, mũi kiếm chỉ về phía đám người Triều Bằng Phi và Hắc Ám Thiên, hắn lạnh giọng nói:
– Ta từng nói…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Đường Chuyên [Dịch] Đường Chuyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Duong-Chuyen-SE-Audio-Truyen.jpg)
