- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 163 : Không còn kịp rồi (c1621-c1630)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 163 : Không còn kịp rồi (c1621-c1630)
❮ sautiếp ❯Chương 1621: Không còn kịp rồi
Nói cách khác, trong tình huống không có linh lực của đạo môn chèo chống, Bạch Nhạc bây giờ cũng đã khôi phục lại ba ngàn trượng Tinh Hải, một khi hắn hoàn toàn khôi phục, thực lực hắn sẽ còn tăng vọt lần nữa, để Tinh Hải đạt được trình độ gần năm ngàn trượng.
Mặc dù trận chiến với Tử Linh Thần này tổn thất nặng nề, nhưng hắn đã cắn nuốt hết một phần Thần Chi Bản Nguyên của đối phương, còn có cả Bạch Cốt phu nhân bỏ mặc tất cả hao tổn để trợ giúp, không thể nghi ngờ, chuyện này đã khiến Bạch Nhạc phá rồi lại lập, bước ra một bước dài trong Tinh Hải Cảnh.
Bạch Cốt phu nhân bước đến trước mặt Bạch Nhạc, khẽ thở dài, bảo:
– Thông Thiên Ma Công đúng là đáng sợ!
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, lắc đầu:
– Ta cũng chưa từng nghĩ Thông Thiên Ma Công lại mạnh đến mức này… Chỉ là, chuyện sau này không còn đơn giản như vậy.
Thoạt nhìn bề ngoài, thực lực của Bạch Nhạc thậm chí còn tăng lên, nhưng thực chất, lần này hắn vẫn tổn thất nặng nề.
Những bảo vật vốn giấu bên trong Tinh Hải như Tức Thổ, Địa Hỏa Chi Tâm, hay Cực Hàn Băng Hoa đều đã mất đi theo sự tan vỡ của Hắc Ám Thiên.
Thậm chí ngay cả không gian giới chỉ tùy thân của Bạch Nhạc, lúc Bạch Cốt phu nhân cứu hắn thì nàng ta đã dùng bản mạng chi hỏa mạnh mẽ phá hủy, tất cả mọi thứ bên trong đều đã hoàn toàn vỡ nát.
Đến cả Thiên Cung trong lòng bàn tay hắn cũng sụp đổ luôn rồi.
Bây giờ, thứ duy nhất còn sót lại của Bạch Nhạc chỉ có mình Nghịch Ma Kiếm.
Những vật ngoài thân này mất thì cũng thôi, thứ quan trọng nhất là… Thông Thiên Ma Thể.
Lúc trước vì tu hành Thông Thiên Ma Thể, Bạch Nhạc đã tiêu hao vô số tài nguyên, lao lực khổ công mới tu thành, nhưng bây giờ, mọi thứ gần như đều hóa thành hư vô.
Sự tổn thất này quá lớn!
Hơn nữa, nếu muốn tu lại một thân tu vi Đạo Môn kia thì cũng phải tốn một khoảng thời gian rất dài, những cái này căn bản không phải có thể làm một lần là xong hết được.
Nhận thấy sự chán nản của Bạch Nhạc, Bạch Cốt phu nhân bèn lắc đầu, nói:
– Ngươi thế này không giống Bạch Nhạc mà ta biết.
Dù tình hình bây giờ không khá khẩm gì, nhưng dù sao cũng mạnh hơn cái hồi ngươi làm tiểu tạp dịch ở Linh Tê Kiếm Tông mà.
Miễn là còn sống, thì tất cả đều có thể.
Bạch Nhạc ngẩn người, hắn lập tức nhận thấy được ý an ủi trong giọng nói của Bạch Cốt phu nhân.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác ấm áp, khẽ gật đầu:
– Yên tâm đi, ta không có yếu ớt như vậy.
Ta chẳng qua chỉ mới hai mươi mốt tuổi, cho dù có bắt đầu lại thì cũng không có gì to tát.
Hai mươi mốt tuổi!
Nghe thấy câu này, Bạch Cốt phu nhân cũng không khỏi hoảng hốt.
Thanh Châu phủ chủ vang danh thiên hạ khiến cả thế gian đều run sợ, nhưng chính điều đó cũng rất dễ khiến người ta quên mất một điều, vị Thanh Châu phủ chủ vang danh thiên hạ này chẳng qua cũng chỉ mới hai mươi mốt tuổi mà thôi.
Hơn nữa hơn bốn năm trước, hắn thậm chí vẫn chỉ là một tên tiểu tạp dịch ngay cả con đường tu hành cũng chưa bước lên nữa.
Bạch Cốt phu nhân chỉ thoáng ngẩn người như thế, rồi nhanh chóng khôi phục lại, nàng ta khẽ cười:
– Được rồi, biết ngươi lợi hại rồi.
Ngươi còn muốn khôi phục thân thể máu thịt không đây?
Nhắc tới chuyện này, Bạch Nhạc cũng không còn gì để nói.
Chỉ cần nghĩ tới bây giờ mình vẫn chỉ là một bộ xương, Bạch Nhạc thật sự có một loại cảm giác vô lực, chẳng có một chút khí chất nào để khoe khoang cả.
Thấy Bạch Nhạc khó xử, Bạch Cốt phu nhân cũng không nhịn được bật cười.
Nụ cười này quả thật là vô vàn phong tình, cho dù Bạch Nhạc đã sớm quen với sự mĩ lệ này cũng không khỏi sững ra.
– Đồ ngốc!
Bạch Cốt phu nhân mắng yêu một câu, nàng ta lập tức giơ ngón tay nhẹ nhàng nhấc cằm Bạch Nhạc lên, cười khẽ nói:
– Chờ ngươi khôi phục lại, muốn làm cái gì cũng được.
– …
Lại bị trêu!
Giờ phút này, Bạch Nhạc mới thật sự là xấu hổ đến mức hận không thể tìm một khe đất rồi chui xuống.
Bạch Cốt phu nhân nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Cách để khôi phục thân thể máu thịt thì ta có, nhưng mà… Ta đề nghị ngươi đừng quá vội vàng.
Thông Thiên Ma Thể mà trước đó ngươi tu cực kì mạnh mẽ, bây giờ chẳng thà ngươi nhân cơ hội này mà lần nữa tu luyện lại Thông Thiên Ma Thể.
Ta có thể nghĩ cách đi tìm tất cả linh dược cần thiết cho ngươi.
Cứ thế, lâu thì một hai năm, nhanh thì mấy tháng, ngươi sẽ có hi vọng lần nữa tu thành Thông Thiên Ma Thể.
Ban đầu tuy gian nan, nhưng thực tế chỉ cần có đủ tài nguyên, lấy cảnh giới bây giờ của ngươi, một lần nữa tu luyện lại cũng không khó khăn gì.
Nhưng chính vì câu nói này lại bỗng khiến Bạch Nhạc rùng mình.
– Đã qua bao lâu rồi?
Bạch Cốt phu nhân ngẩn ra, thắc mắc hỏi:
– Cái gì?
Trong lòng Bạch Nhạc có chút bất an, hắn vội hỏi lại lần nữa:
– Từ khi chúng ta rời khỏi Hắc Ám Thiên đến bây giờ đã qua bao lâu rồi?
Bạch Cốt phu nhân vẫn không hiểu vì sao Bạch Nhạc lại đột nhiên lo lắng như thế, bèn thuận miệng đáp:
– Ta nhớ không rõ lắm, hình như là mười ngày thì phải.
– Mười ngày?
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, trong mắt lập tức hiện lên vẻ nôn nóng:
– Không kịp rồi, ta nhất định phải rời đi ngay bây giờ… Lập tức.
Chương 1622: Hai chúng ta hết nợ
– Ngươi điên rồi à?
Bạch Cốt phu nhân khó tin nhìn Bạch Nhạc, bực bội nói:
– Bây giờ ngươi căn bản còn chưa khôi phục, trong khoảng thời gian ngắn, thậm chí ngay cả thân thể máu thịt ngươi cũng khó khôi phục được.
Mặc dù Bạch Cốt Hóa Thân đã qua tôi luyện, nhưng một khi ngươi giao thủ với người khác thì nó vẫn rất yếu.
Bây giờ ngươi đi ra ngoài thì chính là đang lấy tính mạng của mình ra đùa, ngươi có hiểu không?
Bạch Nhạc nhìn Bạch Cốt phu nhân, hắn yên lặng một lát, rồi vẫn kiên định đáp trả:
– Thật xin lỗi, ta biết chuyện này rất nguy hiểm.
Nhưng mà ta có lí do của ta.
Ta nhất định phải lập tức rời khỏi chỗ này, dù kết quả có ra sao chăng nữa.
– Cho ta một lí do!
Bạch Cốt phu nhân nhìn vào mắt Bạch Nhạc, chậm rãi nói:
– Ta hao hết tâm lực cứu ngươi không phải để ngươi chà đạp bản thân như thế.
Nếu ngươi không thể cho ta một lí do khiến ta tin phục, ta sẽ không cho ngươi đi.
Bạch Cốt phu nhân nói những lời này như chém đinh chặt sắt, không có một chút đường lui, mà thực tế thì nàng ta cũng có năng lực để nói vậy.
Đây là Bán Thần Lĩnh Vực của nàng ta, đừng nói là Bạch Nhạc, cho dù là cường giả Hóa Hư, nếu không có sự đồng ý của nàng ta thì cũng đừng hòng tùy tiện rời khỏi đây.
Bạch Nhạc im lặng một lát, lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
– Năm năm rồi.
Ngày mùng bảy tháng tư của năm năm trước, sư tôn một mình lên Đạo Lăng Sơn, phá vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại.
Bạch Nhạc nhìn Bạch Cốt phu nhân, nói tiếp:
– Lần này, Hắc Ám Thiên vẫn chọn ngày mùng bảy tháng tư để tiến đánh Đạo Lăng Thiên Tông.
Hôm nay hẳn là ngày mùng bảy tháng tư.
Bạch Cốt phu nhân hơi nhíu mày, trầm giọng:
– Đạo Lăng Thiên Tông có liên quan gì tới ngươi? Ngươi là Thanh Châu phủ chủ, là truyền nhân của Ma Quân, nhưng duy chỉ có Đạo Lăng Thiên Tông là ngươi không có can hệ gì cả.
Bạch Cốt phu nhân tạm dừng một lúc, rồi mới tiếp tục:
– Tử Linh Thần chết rồi, nhưng hai tên Ma Thi kia thì chưa chết, ngược lại bọn chúng cắn nuốt một phần Thần Chi Bản Nguyên của Tử Linh Thần, thực lực đã tăng vọt.
Dù ngươi ở trạng thái đỉnh phong thì vốn cũng không phải đối thủ của chúng, nói chi bây giờ.
Ngươi dùng trạng thái này động vào Hắc Ám Thiên thì khác gì chịu chết đâu?
Tử Linh Thần bỏ mình, Thần Chi Bản Nguyên vỡ nát, nó đồng thời bị nàng ta, Bạch Nhạc và hai con Ma Thi kia chia nhau cắn nuốt, mỗi người đều được lợi.
Chỉ là thân thể Bạch Nhạc tan vỡ, tổn thất nặng nề, mà nàng ta vì cứu Bạch Nhạc nên cũng mất đi một lượng lớn sức mạnh bản nguyên, chỉ có hai tên Ma Thi kia mới là kẻ được lợi thật sự.
Sau khi luyện hóa Thần Chi Bản Nguyên của Tử Linh Thần xong thì chúng chính là hai tên Ma Thi Vương có thực lực Hóa Hư, hơn nữa theo việc giết chóc, chúng còn có thể tiếp tục tăng thực lực lên Ma Thi Vương.
– Chính vì như vậy nên ta mới càng phải đi.
Bạch Nhạc không hề có ý định lùi bước, hắn nói tiếp:
– Trận chiến ở Đạo Lăng Sơn ắt sẽ tụ tập tất cả cao thủ Ma Đạo trong thiên hạ.
Nếu để mặc cho Hắc Ám Thiên huyết tẩy Đạo Lăng Sơn, thực lực của bọn chúng sẽ càng lúc càng mạnh.
Đó sẽ là họa lớn với thiên hạ.
– Họa lớn họa nhỏ gì chứ?
Bạch Cốt phu nhân cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Không có Tử Linh Thần, ngươi thật sự nghĩ hai tên Ma Thi kia có thể lật trời à? Cao thủ trên đời này đều chết hết hay sao? Khoan bàn đến người khác, ngươi nghĩ chưởng giáo của Tam đại Thiên tông đều ăn chay đấy à?
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nói:
– Chưởng giáo của Tam đại Thiên tông… chết rồi.
– …
Bạch Cốt phu nhân nghe vậy cũng không khỏi sững sờ, nàng ta nhịn không được hỏi lại:
– Ngươi nói cái gì?
– Chưởng giáo chân nhân của Tam đại Thiên tông, kể cả Từ Hàng đại sĩ, Yêu đạo Long Uyên, năm vị cường giả Hóa Hư, đều bị Diệp Huyền đại sư trảm ở vương thành rồi… Cho nên, đời này không có Hóa Hư nữa.
– …
Những lời này hoàn toàn khiến Bạch Cốt phu nhân trợn tròn mắt.
Trước đó sau khi nàng ta giết Bạch Cốt Thần rồi thì vẫn luôn ngủ say, mãi đến khi cảm ứng được Bạch Nhạc gặp nguy, lúc này nàng ta mới chạy đi cứu, còn về phần trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, vốn dĩ nàng ta không biết.
Nhưng mới trôi qua bao lâu chứ? Sao mọi chuyện đã có sự thay đổi lớn tới cỡ này, đây quả thật là long trời lở đất.
Không bàn người khác, cho dù là Bạch Cốt phu nhân, giờ phút này trong lòng nàng ta cũng không khỏi rung động.
Đời không có Hóa Hư, vậy lấy thực lực của nàng ta bây giờ không phải có thể mặc sức tung hoành à?
Chỉ là trong nháy mắt, Bạch Cốt phu nhân đã hoàn toàn đè ép suy nghĩ này xuống.
Không phải nàng ta hoài nghi năng lực của mình, mà là nàng ta biết rõ, Bạch Nhạc sẽ không cho phép nàng ta làm như vậy.
Trừ khi nàng chịu trở mặt thành thù với Bạch Nhạc, nếu không thì chỉ có thể dập tắt ý niệm này.
– Vậy thì có liên quan gì tới ngươi hả? Ngươi là đấng cứu thế hay gì?
Chương 1623: Hai chúng ta hết nợ (2)
Trọng tâm câu chuyện lại quay trở về, Bạch Nhạc yên lặng một lúc, lúc này mới khẽ thở dài:
– Ta làm không được.
Ta đã tận mắt thấy sự tàn bạo khi Hắc Ám Thiên luyện con người thành Ma Thi, cũng biết sự ác độc của hai tên Chung Ly và Triều Bằng Phi.
Mà trước đó, ta cũng đã đồng ý với Chính Nhất Chân Nhân là sẽ báo thù cho bọn họ…
Không đợi Bạch Nhạc nói dứt câu, Bạch Cốt phu nhân đã lạnh giọng ngắt lời:
– Đừng có tìm cớ nữa… Dù muốn cứu người hay muốn báo thù thì chí ít ngươi cũng nên hiểu là phải lượng sức mà đi.
Ngươi nói nhiều như vậy chẳng qua cũng chỉ là viện cớ mà thôi, nguyên nhân thật sự khiến ngươi có liều mạng cũng muốn đến Đạo Lăng Sơn… chính là vì Vân Mộng Chân, đúng không?
– …
Lần này đến phiên Bạch Nhạc im lặng.
Dù cho không muốn thừa nhận, nhưng vào tình cảnh này, lí do có thể khiến hắn sau khi ý thức được tình hình liền không tiếc bất cứ giá nào để chạy tới Đạo Lăng Sơn, tuyệt đối không phải những đạo to lý lớn đó, mà chỉ là vì Vân Mộng Chân.
Trên đời này có lẽ thật sự có kiểu thánh nhân chí công vô tư, một lòng vì muôn dân, nhưng Bạch Nhạc tuyệt đối không phải là thánh nhân như thế.
Bạch Nhạc bị Bạch Cốt phu nhân một lời vạch trần, hắn yên lặng ít lâu, cuối cùng vẫn chậm rãi ngẩng đầu, trầm giọng đáp:
– Phải.
– Ta không thể biết rõ nàng ấy gặp nguy hiểm mà vẫn ngồi yên không lo.
Đó là nữ nhân của ta, cũng là nữ nhân ta yêu.
Dù kết quả thế nào, ta cũng nhất định phải cùng nàng ấy đối mặt.
Sau khi nói ra những lời này, cả người Bạch Nhạc dường như đã thoải mái hơn rất nhiều.
Bạch Cốt phu nhân nhìn Bạch Nhạc, hỏi lại lần nữa:
– Dù ngươi biết rõ việc này không hề có ý nghĩa, chỉ là đi cùng chết với nàng ta thôi?
– Xin lỗi!
Bạch Nhạc hơi khom người cúi đầu với Bạch Cốt phu nhân, trầm giọng nói:
– Xin lỗi vì đã phụ ý tốt của ngươi.
Nhưng làm người, ta vẫn phải có thứ để kiên trì.
Đây là con đường mà tự ta lựa chọn, có chết, ta cũng không hối hận!
Bạch Nhạc bây giờ chỉ là một bộ xương trắng, nhưng lạ nỗi, chính vì bộ dạng bộ xương trắng như thế khom mình hành lễ mới càng khiến người ta kinh tâm động phách.
Trong ngực Bạch Cốt phu nhân dường như có thứ gì nghẹn lại, muốn phun phun không ra, muốn nuốt lại nuốt không trôi được.
Từ lúc bắt đầu, nàng ta đã biết rõ tình cảm của Bạch Nhạc đối với Vân Mộng Chân, cũng luôn tưởng mình có thể không quan tâm, coi nhẹ nó.
Nhưng khi thời khắc này thật sự đến, nó vẫn khiến nàng ta sinh ra một loại cảm giác đau đớn và thất bại khó thể diễn tả được.
Xoẹt.
Tay nàng ta cầm Bạch Cốt Kiếm.
Đoạn, nàng ta vạch một đường trên không trung, dễ dàng tạo ra một khe hở không gian.
Làm xong, Bạch Cốt phu nhân quay lưng lại, chậm rãi nói:
– Bạch Nhạc, một mạng đổi một mạng.
Hai chúng ta hết nợ.
Bạch Cốt phu nhân quay lưng nên Bạch Nhạc không nhìn thấy nét mặt nàng ta, nhưng vào giây phút này, Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được nỗi mất mát và lạnh lẽo từ đối phương.
Chỉ là… hắn không còn lựa chọn.
Bạch Nhạc một lần nữa khom người cúi đầu với Bạch Cốt phu nhân, hắn không nói gì nữa, chỉ nhún người bay ra khỏi khe hở không gian.
Trong lúc bay vào không trung, Bạch Nhạc nhẹ nhàng nói hai chữ.
– Thiên Cơ.
Trong tích tắc, trên người Bạch Nhạc đã huyễn hóa ra máu thịt, nhìn từ bên ngoài cũng không khác gì trước kia.
Mùng bảy tháng tư, vạn người không dời mắt.
Toàn bộ Kinh Châu dường như đều theo đó mà sôi trào, khu vực gần Đạo Lăng Sơn lập tức bị vây chật như nêm cối, dù là Đạo hay Ma, lúc này đều tụ tập đến chỗ này để chờ xem kết quả của trận chiến.
Đây đã không chỉ là vấn đề thắng bại giữa quần ma của Hắc Ám Thiên hay Mang Sơn với Đạo Lăng Thiên Tông, mà nó thậm chí đủ để quyết định cục diện của cả tu hành giới và thiên hạ sau này.
Đạo Lăng Thiên Tông đã uy phong quá lâu, cho nên có nhiều kẻ không cần biết có từng có thù hận với Đạo Lăng Thiên Tông hay không đều đang chờ nó gặp vận xui, chờ nó hoàn toàn rơi xuống thần đàn.
Một tiếng kèn nặng nề vang lên.
Ba phương thế lực Hắc Ám Thiên, Mang Sơn và Tân Giáo đồng thời bước đến Đạo Lăng Sơn.
Chỉ là, so với sự kiêu ngạo trước đây của Đạo Lăng Thiên Tông, giờ phút này, toàn bộ Đạo Lăng Sơn dường như đều đắm chìm trong một loại kiềm nén và khủng hoảng.
Cả trưởng lão lẫn đệ tử, lúc này đều cảm nhận được áp lực vô cùng lớn.
Nếu không có sự kiêu ngạo từng ấy năm của Đạo Lăng Thiên Tông chống đỡ bọn họ, nếu không có vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này ở đây, chỉ e trận này còn chưa đánh thì đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đã sụp đổ rồi.
– Thánh Nữ, Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo vẫn không có chút hồi âm nào…
– Thánh Nữ, người của Ma Đạo đã ở trên núi.
– Thánh Nữ, các đệ tử của bản tông đã tập kết xong, có thể nghênh chiến bất cứ lúc nào.
– Thánh Nữ…
Trên Thánh Nữ Phong không ngừng có người truyền tin tức về.
Vân Mộng Chân cứ bình tĩnh đứng ở đỉnh núi như vậy.
Dù nàng không làm gì, cũng không nói lời nào, nhưng chỉ cần nàng đứng đó là tuồng như có thể cho người ta một loại cảm giác yên tĩnh, cứ như có bao nhiêu bất an đi nữa cũng sẽ theo đó mà tan biến.
Chương 1624: Ma đến Đạo Lăng Sơn
Vân Mộng Chân ngẩng đầu, nàng quay lại nhìn Thánh Nữ Phong lần cuối, trong mắt ánh lên vẻ dứt khoát, chỉ một bước nhẹ nhàng là nàng đã trực tiếp bay xuống Vân Hải.
– Kết trận!
Chỉ hai chữ đơn giản lại như hiện ra sức mạnh của vạn quân, vang rõ bên tai mọi người.
Đám người vốn hơi xôn xao cũng dần ổn định lại.
Chẳng mấy chốc, hơn một vạn đệ tử của Đạo Lăng Sơn đều bắt đầu di chuyển.
Bọn họ kết trận theo phương vị của riêng mình, sát khí kinh khủng đột nhiên đâm thủng bầu trời.
Dù không có hộ tông đại trận, nhưng khi những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này tụ tập lại, trên dưới một lòng, bọn họ cũng tự nhiên như một thể, lộ ra uy phong hào hùng không thể xâm phạm.
Đây chính là căn cốt vạn năm của Đạo Lăng.
Gió lạnh gào thét.
Theo tiếng gió, trên bầu trời đột nhiên bay đến một mảng mây đen.
Vào giờ phút này, vô số Ma Tu cuối cùng cũng đến Đạo Lăng Sơn.
– Khà khà, Đạo Lăng vạn năm quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ tiếc… giờ chỉ còn lại một vài nhúm tép riu, không chịu nổi một kích!
Triều Bằng Phi mặc một bộ hắc bào hiện thân trong mây đen, vẻ mặt lão ta khinh miệt nhìn về phía người của Đạo Lăng Thiên Tông.
Ngay lúc đó, Chung Ly, Đạp Thiên Ma Quân và chúng ma Mang Sơn cũng liên tiếp hiện thân.
Những kẻ này đồng thời xuất Tinh Hải của mình ra vô cùng ăn ý, toàn bộ không trung Đạo Lăng Sơn dường như đã bị Tinh Hải dày đặc này che khuất.
Nói không quá lời, trong số cao thủ Ma Đạo đột kích bây giờ, chỉ riêng lão tổ Tinh Hải Cảnh thôi đã có hơn hai mươi, ba mươi người.
Mà trên người lão Triều Bằng Phi cầm đầu càng lộ ra một loại khí tức thuộc về Hóa Hư, bao trùm lên những người khác.
Cảnh tượng này khiến đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tim đập chân run.
Tất cả cường giả Tinh Hải Cảnh của Đạo Lăng Thiên Tông đều bay vào không trung, nhưng hôm nay tính ra, bọn họ cũng chỉ có không đến mười vị cường giả Tinh Hải Cảnh, trông thì có vẻ thê thảm hơn.
So sánh thực lực như thế thật sự khiến người ta sinh ra một loại cảm giác tuyệt vọng.
Quan trọng nhất là, bây giờ người của Ma Đạo còn không chỉ có bấy nhiêu.
Bây giờ số người lộ diện chỉ có thế lực ba phương này, bản thân cao thủ và vô số những cao thủ Ma Đạo khác đều đang tụ tập trên Đạo Lăng Sơn.
Mặc dù lúc này chúng còn chưa lộ mặt, nhưng một khi Đạo Lăng Thiên Tông lộ ra xu hướng suy tàn, những kẻ này sẽ chen nhau nhào vào như đám cá mập ngửi thấy mùi máu tanh.
Vân Mộng Chân cười lạnh một tiếng, nàng bước một bước vào không trung, lạnh lùng nhìn đối phương, ngạo nghễ nói:
– Đạo Lăng Thiên Tông ta lập tông vạn năm, sóng to gió lớn gì mà chưa từng thấy? Giờ chẳng qua là mấy con chuột ngày thường núp trong cống ngầm, bây giờ lại dám nhảy ra mà thôi.
Ta đúng là muốn xem xem, các ngươi có mấy phần bản lĩnh mà dám đến Đạo Lăng Sơn của ta làm càn!
Chuột trong cống ngầm.
Lời này mắng không chút khách sáo, nhưng mà… ai có thể phản bác đây?
Không nói đâu xa, năm năm trước, thiên hạ này có kẻ nào trong Ma Đạo dám nghênh ngang xuất hiện trên thế gian ngoại trừ vị Thông Thiên Ma Quân kia đâu, chớ đừng nói chi là bước lên Đạo Lăng Sơn.
Tất cả người trong Ma Đạo đều bị đè đầu đến mức không gượng nổi, mãi mãi sống trong sự trốn tránh, có khác gì đám chuột già trong cống ngầm chứ?
– Giỏi cho một vị Đạo Lăng Thánh Nữ miệng lưỡi sắc bén!
Triều Bằng Phi cười lạnh một tiếng, lạnh lùng mở miệng:
– Trên đời này, vương triều thay đổi, cường giả ngã xuống chẳng qua chỉ như mặt trời lên, mặt trăng lặn mà thôi.
Đạo Lăng Thiên Tông ngươi uy phong lâu quá rồi, bây giờ cũng là lúc thoái vị nhường cho Ma Đạo ta.
Đạp Thiên Ma Quân bước ra một bước, tiếp lời:
– Đúng vậy, năm năm trước, Thông Thiên Ma Quân một mình lên Đạo Lăng phá vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại của ngươi, lấy đó làm chuẩn thì thời đại thuộc về Đạo Lăng Thiên Tông ngươi đã kết thúc rồi! Đại thế khó chuyển, các ngươi cần gì phải đi ngược thế nước làm chi? Bản quân cho các ngươi thêm một cơ hội, phàm là kẻ bây giờ rời khỏi Đạo Lăng Thiên Tông thì có thể xuống núi rời đi bất cứ lúc nào, chúng ta tuyệt đối không ngăn cản.
Đạp Thiên Ma Quân tạm dừng một lúc, rồi tiếp tục nói:
– Ta cho các ngươi thời gian một nén nhang, sau một nén nhang, huyết tẩy Đạo Lăng Thiên Tông, không để lại một kẻ nào.
Đến phần sau của câu này thì nó đã hiện lên sát khí đằng đằng, cũng hiện ra một mùi máu tươi vô hình khiến người ta không rét mà run.
Vù vù…
Sau những lời này, mặc dù là tự tin như Đạo Lăng Thiên Tông, giữa những đệ tử cũng không khỏi truyền ra một đợt âm thanh rối loạn.
Bây giờ người trong Ma Đạo đưa đại quân đến gần, Đạo Lăng Thiên Tông đã bốn bề thụ địch, gần như không nhìn thấy một chút phần thắng nào.
Đến con sâu cái kiến còn ham sống, những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này dẫu sao cũng là con người, sao có thể không sợ chết được?
Nhất thời, tình thế khó mà khống chế, đoàn người đã có phần rối loạn.
Dường như vào giờ phút này, chiến trận vốn hoàn mĩ cũng hỗn loạn theo.
Đạp Thiên Ma Quân nhìn mọi thứ trước mắt, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ đắc ý.
Đánh vào tâm lý mới là thượng sách.
Chương 1625: Đạo Lăng bất bại
Lần này tiến đánh Đạo Lăng Thiên Tông chẳng qua chỉ là vì hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông, cướp đoạt phần tài nguyên thuộc về nó mà thôi, bọn chúng cũng không nhất định phải giết sạch tông môn này làm gì.
Hắn ta biết chuyện luyện thi của Hắc Ám Thiên, đương nhiên cũng biết rất rõ, nếu thật sự rơi vào hỗn chiến thì Hắc Ám Thiên mới có lợi nhất.
Nên nếu hắn ta có thể trực tiếp làm tan rã ý chí chiến đấu của đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, không chiến mà thắng được binh của người thì mới là kết quả tốt nhất.
…
Keeng…
Một tiếng kiếm reo vang lên, kiếm khí màu xanh chiếu sáng đất trời, Côn Ngô Kiếm vào tay, trên người Vân Mộng Chân lộ ra khí tức đáng sợ.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người không khỏi đều yên lặng mà lần nữa ngước nhìn nàng.
– Có Thánh Nữ chết trận, không có Đạo Lăng đầu hàng.
Trong mắt Vân Mộng Chân ánh lên sự kiêu ngạo, nàng lạnh giọng nói:
– Vân Mộng Chân ta còn chưa chết, ai dám nói đại thế của Đạo Lăng Thiên Tông đã mất?
Vân Mộng Chân một tay cầm kiếm, ngạo nghễ mở miệng:
– Vân Mộng Chân ở đây, ai dám đánh một trận?
Chỉ đơn giản mấy câu nhưng phút chốc đã thắp lên nhiệt huyết của tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông.
– Đạo Lăng bất bại!!!
Trong nháy mắt, cũng không biết là ai dẫn đầu mà tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đồng thời sôi trào.
Họ cùng hô to lên, chiến ý dâng cao.
Biến cố đột ngột này lập tức khiến tất cả mọi người trở tay không kịp.
Sắc mặt của Đạp Thiên Ma Quân thì đã hoàn toàn sa sầm.
Dù có đối mặt với nghịch cảnh thế nào, Đạo Lăng Thiên Tông dẫu gì vẫn là Đạo Lăng Thiên Tông.
Mà vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này lại giống như một lá cờ đầu của Đạo Lăng Thiên Tông vậy, nếu không làm gãy lá cờ này trước thì sẽ không thể hoàn toàn làm tan rã ý chí chiến đấu của Đạo Lăng Thiên Tông.
– Nghe danh Đạo Lăng Thánh Nữ đã lâu, bản quân tới lĩnh giáo trước.
Đạp Thiên Ma Quân hừ lạnh một tiếng.
Thân hình hắn ta nhoáng lên, thoắt cái đã trực tiếp đánh một quyền về phía Vân Mộng Chân.
Nếu đây là Đạo Lăng Thánh Nữ ở đỉnh phong, hắn ta đương nhiên là chạy được xa bao nhiêu sẽ chạy xa bấy nhiêu, nhưng Vân Mộng Chân này rốt cục cũng chỉ mới bước vào Tinh Hải mà thôi, nói khó nghe hơn thì chính là một con nha đầu miệng còn hôi sữa.
Không chỉ Đạp Thiên Ma Quân, mà gần như trong lòng của tất cả nhân vật kiệt xuất thuộc Ma Đạo đều có chút khinh thường Vân Mộng Chân.
Ấy vậy mà bây giờ ả còn ra cản đằng trước, ngay trước mặt nhiều người như vậy, há chẳng phải là cơ hội vang danh của Đạp Thiên Ma Quân hắn ta sao?!
Nếu hắn ta có thể tự tay đánh bại vị Đạo Lăng Thánh Nữ này thì hẳn sẽ vang danh thiên hạ, hơn nữa còn được gán lên mình cái danh thơm hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông.
Loại chuyện tốt này đặt ngay trước mặt, sao mà hắn ta có thể nhịn nổi.
Phải biết hắn ta vốn chính là cường giả Tinh Hải đỉnh phong, bây giờ lại đang dốc hết sức để sáng tạo Tân Giáo, cũng là một trong những kẻ thúc đẩy quan trọng nhất của trận đại chiến này.
Ầm.
Một quyền đập ra giống như tiếng nổ đùng đoàng, ma khí ngập trời mạnh mẽ đập về phía Vân Mộng Chân.
Chỉ dựa vào một quyền này, Đạp Thiên Ma Quân cũng đã đánh ra khí thế.
Nếu là kẻ thuộc Tinh Hải Cảnh bình thường, chỉ e sẽ bị một quyền này đánh bay, trực tiếp vong mạng.
Chỉ tiếc, người mà bây giờ Đạp Thiên Ma Quân phải đối mặt chính là Vân Mộng Chân.
Mấy ngày nay, Bạch Nhạc vang danh thiên hạ, được khen là kẻ ‘phía dưới Hóa Hư, nhân gian vô địch.’ Tuy nhiên lại gần như chẳng có người biết, cho dù là Bạch Nhạc mà đối mặt với Vân Mộng Chân thì cũng chưa chắc dám nói một chữ thắng.
Đạo Lăng bất bại.
Nếu nói trước đây Diệp Huyền đã đặt toàn bộ hi vọng lên người Bạch Nhạc, vậy thì Diệp Lăng Vân cũng đã gửi gắm toàn bộ hy vọng của Đạo Lăng Thiên Tông – hay thậm chí là của cả Chính Đạo lên người Vân Mộng Chân.
Dù Vân Mộng Chân có khiêm tốn thế nào thì nàng cũng vẫn là vị Đạo Lăng Thánh Nữ độc nhất vô nhị kia.
– Cút!!!
Thấy Đạp Thiên Ma Quân tấn công về phía mình, Vân Mộng Chân còn chẳng buồn chớp mắt, nàng chỉ giơ tay lên chém ra một nhát kiếm, thậm chí cũng không hề có ý tránh né.
Không có mánh lới, cũng khinh thường mánh lới.
Trận chiến này, Vân Mộng Chân còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông đã bị đẩy vào tuyệt cảnh, mà nàng chính là hi vọng cuối cùng, cho nên cho dù có đối mặt với bất cứ kẻ nào, nàng cũng nhất định phải thắng.
Chỉ khi nàng vẫn luôn chiến thắng, những đệ tử và trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông mới có thể kiên trì, nếu không, một khi lòng tin bị phá hủy thì tất cả sẽ hoàn toàn chấm hết.
Đạp Thiên Ma Quân chủ động đánh tới, nàng chẳng những phải chiến thắng trận chiến này mà nhất định còn phải thắng một cách gọn ghẽ nhanh chóng, chỉ có như vậy mới có thể làm kinh sợ chúng ma, mới có thể khiến những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đã gần như sắp sụp đổ này có được lòng tin.
Đạo Lăng bất bại.
Từ trước tới giờ, bốn chữ này không phải nói về những người khác của Đạo Lăng Thiên Tông, mà là để nói các đời Đạo Lăng Thánh Nữ.
Chương 1626: Đạo Lăng bất bại (2)
Chỉ cần có Đạo Lăng Thánh Nữ ở đây, Đạo Lăng Thiên Tông chính là một ngọn núi lớn mà tất cả mọi người mãi mãi không thể vượt qua.
Nhanh.
Nhanh đến mức cực hạn!
Lúc trước Đạp Thiên Ma Quân đã từng thấy Ngu Kiếm của Bạch Nhạc, chiêu đấy vốn đã rất nhanh, nhưng hôm nay, một kiếm này được Vân Mộng Chân thi triển thực còn nhanh hơn cả Ngu Kiếm, thậm chí ngay cả bóng kiếm cũng không thể thấy rõ là thế kiếm đã tới rồi.
Thế như chẻ tre.
Ma khí ngập trời trong nháy mắt đã bị một kiếm tách ra, thậm chí Đạp Thiên Ma Quân còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh tay ra quyền của hắn ta đã bị mũi kiếm chém đứt.
– Á á á…
Miệng hắn ta rú lên một tiếng hét thảm thiết, chỉ thấy máu tươi tung tóe, nửa đoạn cánh tay cứ vậy trực tiếp bị chém lìa, miệng vết thương phẳng lì như gương.
– Ngươi là cái thá gì mà xứng giao thủ với ta?
Một tay Vân Mộng Chân cầm kiếm, áo trắng như tuyết.
Trên người nàng lộ ra ánh sáng dịu dàng màu xanh nhạt, khuôn mặt lạnh lùng tựa trăng sáng.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Đám cao thủ Ma Đạo trước đó còn rục rịch cảm thấy bị Đạp Thiên Ma Quân giành trước, bấy giờ khi thấy cảnh một nửa cánh tay của hắn ta bị mạnh mẽ chém lìa thì không khỏi đồng loạt nuốt nước miếng, lưng đầy mồ hôi lạnh.
Kinh khủng!
Phút chốc, dường như vị Thánh Nữ của Đạo Lăng bất bại kia lại xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.
– Đạo Lăng bất bại!!!
Trong nháy mắt, tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông ở trên núi không khỏi hô lên một tiếng như núi kêu biển gầm, dường như toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông đều bị tiếng hô này bao phủ.
Từ khi Đạo Lăng Thiên Tông lập tông tới nay, các đời Đạo Lăng Thánh Nữ có ai từng để người khác thất vọng đâu?!
– A a a! Ta giết ngươi!
Đạp Thiên Ma Quân nhất thời sơ xuất bị chém nửa cánh tay, hắn ta vừa đau đớn vừa xấu hổ, lập tức gầm lên một tiếng, trong nháy mắt đã tế Tinh Hải ra, trên người dấy lên một mảnh ma khí.
Hắn ta mạnh mẽ lấy ma khí ngưng tụ ra cánh tay, rồi đột nhiên nắm tay lại, một thanh trường thương bỗng xuất hiện.
Trường thương kia cuốn lấy Tinh Hải, hăng hăng chém về phía Vân Mộng Chân.
Mặc dù cảm nhận được sự mạnh mẽ của Vân Mộng Chân, nhưng đã đến nước này, hắn ta không còn gánh nổi cái mặt mo này nữa, cho dù có liều chết, hắn ta cũng phải gượng chống để xả cục tức này.
Hai mắt Đạp Thiên Ma Quân đỏ như máu, giờ phút này, hắn ta giống hệt một con mãnh thú bị chọc giận, vừa gầm vừa liều mạng nhào về phía Vân Mộng Chân.
– Huyền Nguyệt Biến.
Ánh mắt Vân Mộng Chân lạnh lùng, trong tích tắc khi thốt ra hai chữ này, phía sau nàng bỗng xuất hiện một vầng trăng tròn chiếu rọi trời đất, cùng lúc đó, Tinh Hải cũng hiện lên.
Tinh Hải ba ngàn trượng cùng vầng trăng kia hợp lại thành một, bất thình lình chém xuống theo thanh kiếm trong tay Vân Mộng Chân.
Ầm ầm.
Vân Mộng Chân căn bản không hề cho Đạp Thiên Ma Quân thời gian để phản đòn, hai Tinh Hải đã va mạnh vào nhau.
Nhìn bề ngoài, Tinh Hải của Đạp Thiên Ma Quân có hơn năm ngàn trượng, nhưng khi cả hai gặp nhau thì vầng trăng lạnh kia lại trực tiếp chém nát Tinh Hải của Đạp Thiên Ma Quân dễ như trở bàn tay, ánh kiếm đáng sợ kia cũng đánh thẳng vào mặt hắn ta.
Một kiếm phá Tinh Hải.
Vầng trăng lạnh kia xuyên qua cơ thể của Đạp Thiên Ma Quân, mang theo một vệt máu đỏ tươi, cũng chính một kiếm này đã chính thức cho thế nhân nhận ra rằng, cho tới bây giờ, vị Đạo Lăng Thánh Nữ trẻ tuổi này cũng không phải bình hoa, mà là một cường giả kinh khủng đủ để tất cả mọi người rung động.
– Cứu ta!
Nhục thân Đạp Thiên Ma Quân bị một kiếm chém ngang, ngay cả Tinh Hải cũng tan vỡ, chỉ còn một luồng thần hồn trốn đi, giờ phút này, hắn ta mới thật sự cảm nhận được nỗi sợ hãi ấy mà điên cuồng gào thét.
Đạp Thiên Ma Quân thất bại cũng khiến cao thủ Ma Đạo có một loại cảm giác thỏ chết cáo buồn, trong nháy mắt lập tức có ba bốn vị lão tổ Tinh Hải Cảnh đồng thời ra tay với Vân Mộng Chân nhằm cứu viện Đạp Thiên Ma Quân.
Chỉ là giờ phút này, Vân Mộng Chân vẫn không hề có ý muốn lùi lại.
Trong mắt nàng lóe lên sát ý, kiếm trong tay thuận thế tiếp tục chém xuống, người theo kiếm đi, trong nháy mắt, nàng đã hóa thành một vầng trăng lạnh theo sát thần hồn của Đạp Thiên Ma Quân.
– Dừng tay!
Mắt thấy Vân Mộng Chân vẫn muốn đuổi giết, mấy lão tổ Tinh Hải hồi nãy ra tay cũng không khỏi giận tím mặt.
Bọn chúng vừa quát lớn, vừa mạnh ai người nấy tự thi triển thần thông tấn công về phía Vân Mộng Chân.
Bốn vị cường giả Tinh Hải Cảnh đồng thời thi triển thần thông để công kích giống như bày ra thiên la địa võng trước người Đạp Thiên Ma Quân, hoàn toàn ngăn chặn con đường truy kích của Vân Mộng Chân.
Bản thân Đạp Thiên Ma Quân cũng không khỏi thầm thở phào.
Mặc dù lần này hắn ta tổn thất nặng nề, nhưng chí ít thì hắn ta vẫn còn sống.
Đấy mới là chuyện quan trọng nhất.
Chỉ là không một ai có thể ngờ được, cho dù đã tới nước này, Vân Mộng Chân vẫn không hề từ bỏ sự truy sát đối với Đạp Thiên Ma Quân.
Chương 1627: Đến chiến
Chúng ma tụ tập trên Đạo Lăng Sơn, mấy ngàn năm qua, Đạo Lăng Thiên Tông chưa bao giờ có thời khắc nguy cấp như thế, cũng chính vì vậy, Vân Mộng Chân mới càng hiểu rõ tính quan trọng của việc lập uy.
Đạp Thiên Ma Quân là kẻ đầu tiên nhảy ra dưới con mắt nhìn chằm chằm của tất cả chúng ma, cũng là tấm gương của bọn chúng.
Nếu ngay cả Đạp Thiên Ma Quân mà nàng cũng không giết được, thì những kẻ khác sẽ học theo hắn ta mà tiếp tục khiêu khích không kiêng nể gì.
Gần như là trong tích tắc, trên người Vân Mộng Chân chợt biến ảo ra mấy hư ảnh mơ hồ, tốc độ nhanh chóng, hơn nữa động tác lại khác nhau, thế nên căn bản không một ai có thể phân biệt ra rốt cuộc đâu mới là bản thể của nàng.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi như thế, Vân Mộng Chân đã mạnh mẽ xuyên qua sự phong tỏa của đối phương, một kiếm chém lên trên thần hồn cuối cùng của Đạp Thiên Ma Quân.
Cho tới giờ phút này, những hư ảnh kia rốt cuộc mới tiêu tán.
– Đây là thần thông gì?
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào Vân Mộng Chân, giờ phút này, trong lòng bọn họ không khỏi run rẩy.
Trong nháy mắt đã biến ảo ra năm, sáu bóng người, hơn nữa khiến người ta căn bản không thể nào phân biệt được đâu mới là bản thể, thần thông như thế đúng là quá đáng sợ.
Nhiều cường giả Tinh Hải Cảnh liên thủ vậy nhưng vẫn bị Vân Mộng Chân xem như trò xiếc mà xoay mòng mòng, chuyện này đối với bọn chúng chính là một loại sỉ nhục không thể bàn cãi.
Nhưng mà… sợ hãi vẫn chiếm phần nhiều hơn.
Bọn chúng vốn cho rằng Đạo Lăng Thiên Tông ngay cả đại trận hộ tông cũng không có, cho rằng thiên tông đệ nhất này vốn là một quả hồng mềm, có thể dễ dàng bắt nạt.
Nhưng bây giờ xem ra lại hoàn toàn không phải như thế, đấy là chúng còn chưa bàn đến việc, một khi những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này liều mạng thì bọn họ sẽ mạnh tới đâu.
Chỉ dựa vào một mình Vân Mộng Chân mà đã có thể khiến chúng ma trả giá nặng nề.
Trong số bọn chúng, thực lực của Đạp Thiên Ma Quân đã xem như một trong những nhân vật kiệt xuất nhất, nhưng dù là như thế, Đạp Thiên Ma Quân khi đối đầu với Vân Mộng Chân thậm chí không có cả cơ hội đánh trả đã trực tiếp bị chém chết.
Kinh nghiệm máu chảy đầm đìa như thế đặt trước mắt, ai mà không tim đập chân run cho được?
Nhất thời, ánh mắt của bọn Ma Đạo không khỏi đều tập trung vào Triều Bằng Phi.
Mặc dù ngay từ đầu do Đạp Thiên Ma Quân thúc đẩy, nhưng dần dần Hắc Ám Thiên cũng đã chiếm lấy địa vị chủ đạo tuyệt đối trong chuyện này.
Mà cái chết của Đạp Thiên Ma Quân đã khiến tất cả mọi người nhận rõ, rằng nếu muốn phá cục, bây giờ cũng chỉ có thể trông vào vị Đại trưởng lão này thôi.
Mặc dù lúc trước cái chết của Bạch Nhạc làm đến huyên náo rùm beng, nhưng đến nay vẫn không một ai biết được sự thật trong đó, mà kết quả thì lại không cần nói cũng biết được.
Bạch Nhạc chết rồi, nhưng vị Đại trưởng lão của Hắc Ám Thiên này vẫn còn sống.
Chuyện này có sức thuyết phục hơn bất cứ điều gì.
Triều Bằng Phi cảm nhận được ánh mắt của những người khác, rốt cuộc lão ta cũng chậm rãi ngẩng đầu:
– Ta lớn tuổi rồi, đã không còn lòng hiếu thắng gì nữa.
Giọng nói của Triều Bằng Phi hơi khàn đục, lão ta chậm rãi nhìn về phía Vân Mộng Chân, nói:
– Đạo Lăng Thánh Nữ quả nhiên danh bất hư truyền, lão hủ bội phục! Chỉ là…
Lão ta thoáng ngừng, rồi tiếp:
– Chỉ là đại thế khó chuyển, Đạo Lăng Thiên Tông bây giờ đã vào buổi hoàng hôn, chỉ dựa vào một mình Thánh Nữ thì có thể giết được mấy người?
Triều Bằng Phi chỉ về phía sau mình, chậm rãi nói:
– Đạo diệt Ma hưng, thời đại thuộc về Đạo Lăng Thiên Tông đã qua rồi, Thánh Nữ cần gì phải ráng chống đỡ? Chỉ cần Thánh Nữ bằng lòng buông bỏ, hôm nay tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông trên Đạo Lăng Sơn đều có thể tự rời đi, lão hủ cam đoan chúng ta tuyệt đối không ngăn cản, Thánh Nữ nghĩ thế nào?
Những lời này có thể nói là từng chữ đâm thẳng vào tim gan.
Thoạt nghe, dường như vị Đại trưởng lão này đều là suy nghĩ vì Đạo Lăng Thiên Tông, vì đại cục thiên hạ, không muốn thêm phần giết chóc, nhưng Đạo Lăng Thiên Tông lập tông cả vạn năm, nếu bây giờ không chiến mà hàng, tội danh này ai có thể gánh vác?
Là Vân Mộng Chân? Hay là những trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông?
Người thật sự dao động vì chuyện này e chỉ có những đệ tử bình thường mà thôi.
Vân Mộng Chân nhìn Triều Bằng Phi, trong mắt nàng lộ ra vẻ trào phúng nồng đậm:
– Là ai nói Đạo diệt Ma hưng? Cho dù là thời đại của Đạo Lăng Thiên Tông ta thật sự phải kết thúc, nhưng cũng không tới phiên đám tà ma ngoại đạo các ngươi diễu võ giương oai! Người trong Chính Đạo của ta còn chưa chết hết đâu.
– Ha ha ha ha.
Nghe vậy, Triều Bằng Phi lập tức cười sang sảng.
Lão ta xoay người chỉ vào Đạo Lăng Sơn khắp nơi đều là Ma Tu, nói bằng vẻ vừa giễu cợt vừa láo lếu:
– Người trong Chính Đạo còn chưa chết hết à? Nhưng bọn chúng ở đâu nhỉ?
– Tỉnh lại đi, mở con mắt của các ngươi ra nhìn cho rõ đi, đám ngụy quân tử vì tư lợi bọn chúng chỉ biết suy nghĩ vì bản thân, không ai lo cho các ngươi, không ai quan tâm đến cái gì là chính đạo cả.
Nên sẽ không ai tới cứu các ngươi đâu, cũng không có ai dám đến.
Chương 1628: Tinh Hải chiến Hóa Hư
Mắt Triều Bằng Phi lộ ra vẻ điên cuồng, lạnh lùng nói tiếp:
– Cái gọi là Chính Đạo đã tan đàn xẻ nghé cả rồi.
Thời đại này chung quy sẽ thuộc về chúng ta!
Trong nháy mắt, giọng nói của Triều Bằng Phi không ngừng vọng lại trong núi, lộ ra một ý vị đường hoàng mà càn rỡ.
Dường như một mình lão ta đã đủ đè bẹp toàn bộ Chính Đạo, không một ai dám ngẩng đầu.
Gió núi gào thét.
Đạo Lăng Sơn to lớn như thế, bây giờ thậm chí không có bất cứ một ai có thể đứng ra.
Giờ phút này, trong lòng tất cả đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đều không khỏi sinh ra một nỗi trống trải, như đã bị cả thế gian vứt bỏ.
Nhưng từ đầu đến cuối, biểu cảm của Vân Mộng Chân vẫn không có bất cứ sự thay đổi nào.
Nàng giơ tay, mũi kiếm hơi nhấc lên, ánh kiếm trong trẻo mà rét buốt kia phản chiếu lại khuôn mặt cũng trong trẻo nhưng lạnh lùng đó.
Trong giây phút này, dường như cả thiên địa chỉ còn lại một mình nàng, nhưng thoáng chốc ấy lại không hiện ra nỗi cô đơn hay tuyệt vọng, mà là một loại tự tin đến cực hạn.
Dường như chỉ một mình nàng đứng đó, đã chính là cả đất trời.
Đôi mắt Vân Mộng Chân lộ ra sự khinh miệt, nàng bình tĩnh nói:
– Đến chiến!
Đến chiến!
Chỉ vỏn vẹn hai chữ đã khiến tất cả lí do thoái thoác của Triều Bằng Phi mất đi ý nghĩa.
Kiêu ngạo và tự tin.
Giờ phút này, từ trong ra ngoài Vân Mộng Chân đều lộ ra một loại mị lực cao nhất, tỏa sáng thế gian.
Ban đầu khi Bạch Nhạc còn là kẻ vô danh tiểu tốt, tất cả mọi người đều cho rằng loại tiểu nhân vật như Bạch Nhạc không xứng với Vân Mộng Chân, nhưng theo thời gian trôi qua, khi Bạch Nhạc đã vang danh thiên hạ, lại có người cảm thấy Bạch Nhạc trả giá vì Vân Mộng Chân thế này là không đáng.
Nhưng vào giờ khắc này, khi hào quang của Đạo Lăng Thiên Tông đã không còn, một mình Vân Mộng Chân chống Đạo Lăng Thiên Tông đứng dậy, điều này mới để mọi người lần nữa thấy được mị lực của nàng.
Dù là dung mạo, khí chất hay năng lực.
Vân Mộng Chân như thế, có thể nói là có một không hai.
Dù đứng ở lập trường nào thì cũng nhất định phải thừa nhận hai người Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân thật sự quá xuất sắc, thế cho nên mới khiến người ta muốn ghen tị cũng không được.
Chỉ tiếc… hoàn mỹ chi lắm cho trời đất ghen?
Bạch Nhạc đã ngã xuống, mà dù Vân Mộng Chân có kinh diễm thế nào, chỉ sợ nàng cũng không chống đỡ qua nổi cửa khó trước mặt.
…
Dưới Đạo Lăng Sơn.
Thanh Vân Kỵ đã sớm đến, chỉ là bọn họ không bước vào Đạo Lăng Sơn, mà đứng ở chân núi.
Mặc dù Tô Nhan đã nghiêm cấm tung tin đồn, nhưng chuyện Bạch Nhạc chết đi lan truyền quá rộng, dù là ai cũng không thể hoàn toàn phong tỏa được, thế nên dù Thanh Vân Kỵ không đến mức tan rã, nhưng bọn họ cũng đã không còn ý chí chiến đấu như lúc trước nữa.
Tô Nhan vẫn luôn thống lĩnh Thanh Vân Kỵ, nhưng nàng cuối cùng cũng không phải Bạch Nhạc.
Đối với những Thanh Vân Kỵ này, Bạch Nhạc mới là lãnh tụ tinh thần thật sự.
Lúc trước bọn họ bôn ba mười vạn dặm đến Đạo Lăng là vì Tô Nhan nói, đây là mệnh lệnh của Bạch Nhạc, hơn nữa bọn họ tới đây giao chiến với Hắc Ám Thiên chính là vì cứu viện Bạch Nhạc, cho nên những Thanh Vân Kỵ này mới có thể bôn ba không oán không hối đến tận đây.
Nhưng khi Bạch Nhạc chết đi rồi… Tất cả có lẽ theo đó cũng thay đổi.
Thậm chí khoan nói người khác, cho dù là bản thân Tô Nhan lúc này, rốt cuộc nàng ta còn bao nhiêu phần ý chí chiến đấu đây?
Nếu đây là ở Thanh Châu thì cũng thôi, bọn họ vốn là người Thanh Châu, bảo vệ Thanh Châu từ lâu đã là trách nhiệm in sâu vào xương máu, nhưng… Kinh Châu thì liên quan gì đến bọn họ? Đạo Lăng Thiên Tông lại có quan hệ gì với bọn họ?
– Tiền bối!
Dù là Tô Nhan, giờ phút này khi nhìn về hướng Đạo Lăng Sơn cũng không khỏi nhuốm phần tiều tụy.
Thư sinh nhìn Tô Nhan, cũng không khỏi khẽ thở dài.
Hắn rất muốn đứng ra, nhưng càng đến loại thời điểm này, hắn mới càng có thể hiểu được sự chênh lệch giữa mình và Bạch Nhạc.
Mặc dù hắn đi theo Diệp Huyền đại sư cả đời, nhưng hắn vĩnh viễn chỉ là loại nhân vật hiệp trợ mà thôi, không thể nào trở thành nhân vật thủ lĩnh được.
Ván này… hắn giải không được.
Trước đó, hắn vốn lấy danh nghĩa Bạch Nhạc và Đại Càn vương triều mà thuyết phục cao thủ Duyễn Châu, nhưng vào giây phút tin chết của Bạch Nhạc truyền ra, tất cả cố gắng ban đầu đã hoàn toàn tan thành bọt nước.
Thậm chí cả nội bộ của Đại Càn vương triều cũng liên tục xuất hiện khó khăn.
Theo tin tức mà thư sinh nhận được, những thế lực vốn đã bị Bạch Nhạc áp chế không dám nhúc nhích kia bây giờ lại một lần nữa rục rịch, thậm chí tân hoàng như Ngô Văn Uyên cũng không kiềm chế được mà bị ép để Thư Khánh Dương trở về vương thành.
Thư sinh lắc đầu, khẽ nói:
– Chờ một chút đi, cho dù bây giờ để Thanh Vân Kỵ ra tay cũng không có ý nghĩa gì, làm thế chỉ khiến bọn họ hi sinh tính mạng vô ích mà thôi.
…
Triều Bằng Phi thở dài một tiếng, lão ta chậm rãi lắc đầu, bảo:
– Nếu Thánh Nữ đã khư khư cố chấp, vậy thì lão hủ cũng chỉ có thể ứng chiến.
Chương 1629: Tinh Hải chiến Hóa Hư (2)
Vừa nói, tấm lưng vốn hơi còng của Triều Bằng Phi chợt thẳng lên, khí tức trong nháy mắt đã tăng vọt, khí tức chết chóc kinh khủng lan tràn ra mà hình thành một vùng không gian hắc ám đáng sợ trên bầu trời.
Vù vù…
Trong nháy mắt, toàn bộ Đạo Lăng Sơn lập tức xôn xao.
Giờ phút này, dù là đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông hay những Ma Tu cùng đi theo của Hắc Ám Thiên đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoàn toàn kinh ngạc đến ngớ người.
Hóa Hư.
Một tay che trời.
Một vùng đen tối trên bầu trời bây giờ cũng không phải Tinh Hải, mà là hư không hắc ám thật sự, là sức mạnh đủ để thay đổi quy tắc.
Ai có thể ngờ vị Đại trưởng lão Hắc Ám Thiên này đã bước vào cảnh giới Hóa Hư chứ.
Thế này thì còn đánh đấm kiểu gì nữa?
Nói công tâm, thực lực mà bây giờ Triều Bằng Phi thể hiện thật ra cũng không tính là quá mạnh, đừng nói là Diệp Lăng Vân, cho dù khi Ninh Giang còn sống cũng đủ để ung dung ứng phó.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ… Đạo Lăng Thiên Tông bây giờ đã không còn là Đạo Lăng Thiên Tông ngày cũ, mà người duy nhất trong tông môn có thể ra mặt cũng chỉ còn có mình vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này.
Giờ khắc này, dù là Vân Mộng Chân cũng không khỏi hơi cau mày.
Nhưng mà nàng cũng không quá ngạc nhiên.
Từ khi tin Bạch Nhạc chết truyền ra, nàng đã biết trong Hắc Ám Thiên ắt có cường giả Hóa Hư, nếu không lấy thực lực của Bạch Nhạc thì chàng ấy tuyệt đối sẽ không ngã xuống.
Bây giờ nhìn thấy Triều Bằng Phi thể hiện thực lực Hóa Hư, trong mắt Vân Mộng Chân không khỏi lộ ra sát khí khủng khiếp.
Nàng hơi khép mắt, không để cho cảm xúc của mình lộ ra ngoài.
Một lát sau, Vân Mộng Chân lần nữa mở mắt, trên mặt đã không còn một chút cảm xúc nào của người bình thường.
Tuyệt Tình Vi Tiên.
Đây là pháp môn Tiên Đạo mà Vân Mộng Chân đổi lấy khi suýt chút nữa bị đoạt xá trong Thất Thải Tiên Cung.
Chỉ khi nàng vứt bỏ tất cả cảm xúc, đó mới là lúc nàng phát huy thực lực một cách hoàn mĩ.
Đối mặt với Triều Bằng Phi đã bước vào Hóa Hư, nếu nàng muốn chiến thì đây là cách duy nhất.
Kiếm khí màu xanh phóng lên trời cao, lúc này, uy lực kinh khủng kia của Côn Ngô Kiếm mới chính thức hiển lộ ra ngoài.
Côn Ngô Thần Kiếm.
Một kiếm này chém ra, kiếm quang khủng khiếp xé rách hư không, dường như khiến cho không gian xung quanh đều trở nên vặn vẹo.
Cho dù là đối mặt với Triều Bằng Phi, nhưng lúc này Vân Mộng Chân vẫn không hề có ý định lùi bước, thậm chí nàng còn trực tiếp nghênh chiến, mũi kiếm nhắm thẳng vào vùng hư không tăm tối kia.
Ầm.
Một quyền đấm ra, quyền kiếm tấn công, trên không trung bỗng nổi lên từng cơn sóng, toàn bộ hư không dường như đều bị một đòn này đánh nát.
Vân Mộng Chân hơi lùi về sau nửa bước, nhưng quả thật nàng đã đỡ được một kích này.
Vù vù.
Trong nháy mắt, toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông bỗng sôi trào, lúc này trong mắt tất cả đệ tử đều không khỏi tràn ngập vẻ sùng bái.
– Đạo Lăng vô địch!!!
Trong khoảnh khắc, tiếng hô như núi kêu biển gầm này đã một lần nữa truyền đến.
Vào lúc này, tất cả đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông tưởng như đã điên cuồng.
Tất cả sự kiềm nén, sợ hãi trước đó đều như phát tiết ra ngoài theo một kiếm của Vân Mộng Chân.
Lấy Tinh Hải chiến Hóa Hư, giờ phút này, Vân Mộng Chân một lần nữa sáng tạo ra truyền kì.
Phía dưới Hóa Hư, nhân gian vô địch.
Vốn dĩ câu nói này là để miêu tả Bạch Nhạc, nhưng bây giờ Vân Mộng Chân lại dùng sự thật để chứng minh vị Đạo Lăng Thánh Nữ như nàng cũng có thể mạnh hơn Bạch Nhạc.
Nàng đã chứng minh vì sao trong mấy ngàn năm trôi qua, dù có bao nhiêu thiên tài bước ra đi nữa, cũng vẫn không thể nào làm lung lay thần thoại Đạo Lăng bất bại.
Có Côn Ngô Kiếm trong tay, vị Đạo Lăng Thánh Nữ này chính là tuyệt thế vô địch.
Có Đạo Lăng Thánh Nữ thế này ở đây, há ai mà dám nói Đạo Lăng Thiên Tông đã xuống dốc?
Triều Bằng Phi nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, lạnh lùng nói:
– Tuyệt Tình Vi Tiên.
Vân Mộng Chân, ngươi mạnh mẽ điều động sức mạnh Tiên Đạo, không sợ thật sự mất đi tất cả tình cảm, tuyệt tình tuyệt tính* à?
*Tính trong tính cách.
Trong tình huống bình thường, Vân Mộng Chân căn bản không có thực lực có thể lay động đến Hóa Hư.
Sự chênh lệch giữa một cảnh giới lớn hoàn toàn không dễ vượt qua như vậy.
Nhưng Vân Mộng Chân lại có được truyền thừa của Tiên Đạo, bằng vào phần truyền thừa này, nàng có thể mạnh mẽ điều động sức mạnh Tiên Đạo khi thực lực bản thân chưa đủ.
Phải biết đây chính là sức mạnh vượt qua cả Hóa Hư, dù chỉ điều động một chút cũng nhất định phải trả một cái giá nặng nề.
Nàng lại có thêm Côn Ngô Thần Kiếm, như vậy Vân Mộng Chân mới có thể có được thực lực để chống lại lão ta.
Không bàn đến thắng bại, một khi Vân Mộng Chân rơi vào trạng thái này quá lâu, nàng ắt sẽ triệt để quên đi tất cả cảm xúc, cuối cùng biến thành một tồn tại tuyệt tình tuyệt tính chân chính, chỉ vấn Tiên Đạo.
Đương nhiên, Đạo Lăng Thánh Nữ cả đời phụng đạo, vốn dĩ chính là lựa chọn tốt nhất để tu hành con đường ‘tuyệt’ đến cỡ đấy như Tiên Đạo.
Chỉ là, người đời đều biết tình cảm giữa Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc, đương nhiên cũng biết Vân Mộng Chân không giống với các đời Thánh Nữ của Đạo Lăng.
Chương 1630: Ma Thi xuất thế, thịnh yến giết chóc
Nghe thấy lời Triều Bằng Phi nói, cho dù Vân Mộng Chân đã tiến vào trạng thái tuyệt tình, trong mắt nàng cũng không khỏi lóe lên vẻ giãy giụa.
Chỉ là, sự giãy giụa ấy không lâu sau đã bị cưỡng chế đè xuống.
– Đây chẳng phải do Đại trưởng lão ban tặng hay sao?
Vân Mộng Chân lạnh lùng nói ra câu này, sát khí trong mắt càng tăng vọt, một lần nữa cầm kiếm chém về phía Triều Bằng Phi.
Bạch Nhạc vốn chính là điểm yếu duy nhất trong lòng nàng.
Nhưng cái chết của hắn chẳng khác nào đã lấp đầy điểm yếu cuối cùng đó.
Bạch Nhạc đã chết rồi, trên đời này còn có tình cảm gì đáng để nàng quyến luyến nữa?
Triều Bằng Phi khựng lại, câu nói này của Vân Mộng Chân đã khiến lão ta á khẩu.
Vốn tin tức Bạch Nhạc chết là do lão ta cố ý để người ta truyền đi, nhưng chính bản thân lão cũng rất rõ, Bạch Nhạc chỉ e vẫn chưa chết.
Có vị Bạch Cốt phu nhân kia bảo vệ, dù chỉ còn lại một luồng thần hồn, Bạch Nhạc cũng có thể khôi phục lại, chỉ là có lẽ cần nhiều thời gian hơn mà thôi.
Nói thật lòng, Triều Bằng Phi vẫn luôn có một loại cảm giác kiêng kỵ khó diễn tả được với Bạch Nhạc.
Người đời đều đồn lão ta đánh một trận với Bạch Nhạc, đánh nát Hắc Ám Thiên, và lão ta là kẻ sống sót cuối cùng.
Nhưng chỉ có bản thân Triều Bằng Phi mới biết được, nếu không phải Tử Linh Thần sống lại, lão ta và Chung Ly chắc đã sớm chết rồi.
Người đẩy Bạch Nhạc vào tuyệt cảnh như thế chính là Tử Linh Thần, không phải lão ta.
Chỉ cần nhớ lại trận chiến kia là trong lòng Triều Bằng Phi lại thấy run rẩy.
Cho nên cho dù có muốn huyết tẩy Đạo Lăng Thiên Tông, lão ta vẫn không kiềm được muốn cố gắng thuyết phục Vân Mộng Chân, bởi vì lão ta thật sự không muốn kết tử thù với Bạch Nhạc.
Chỉ là Triều Bằng Phi không lường được Vân Mộng Chân lại quật cường và mạnh mẽ tới cỡ này.
Vấn đề không phải Triều Bằng Phi sợ sau này Bạch Nhạc có trả thù hay không, mà vấn đề là nếu tiếp tục như thế, e là ngay cả Vân Mộng Chân, lão ta cũng chưa chắc cản nổi.
Nói là Hóa Hư, nhưng trên thực tế lão ta vốn không phải là cường giả Hóa Hư chân chính.
Mặc dù Triều Bằng Phi dựa vào việc cắn nuốt một phần Thần Chi Bản Nguyên mà mạnh mẽ bước vào cảnh giới Hóa Hư, nhưng Chung Ly cũng có được lợi ích cực lớn, thế cho nên bây giờ lão ta mới không thể làm gì được Chung Ly, đành hòa giải với đối phương.
Nói cách khác, sức mạnh Ma Thi Vương lúc đầu chẳng khác gì bị hai người là lão ta và Chung Ly chia đều.
Đối với Ma Thi Vương, bản thân thực lực vốn tồn tại hoàn toàn bằng Ma Thi, đối mặt với Vân Mộng Chân thế này, nếu không điều động sức mạnh của Ma Thi thì lão ta thật đúng là không có khả năng thắng được.
Nghĩ vậy, trong mắt Triều Bằng Phi rốt cuộc lóe lên vẻ hung ác.
Đã tới bước này rồi, há còn có đường quay đầu nào nữa?
So với việc nhìn ngó trước sau, chằng thà lão ta cứ bỏ qua tất cả kiêng kỵ mà tàn sát một trận cho sảng khoái, lại có khi có thể tăng cường thực lực nhờ trận giết chóc này.
Đến lúc đó, dù là đối mặt với Vân Mộng Chân, hay thậm chí là Bạch Nhạc có thể sau này sẽ trở về báo thù, lão ta cũng có sức để đánh một trận.
So với chuyện khác, bản thân thực lực mới là thứ quan trọng nhất.
– Krítttt!
Trong tích tắc, Triều Bằng Phi chợt phát ra một tiếng rít.
Âm thanh sắc nhọn kia ngập tràn lực xuyên thấu, dường như trong nháy mắt đã vang vọng toàn bộ Đạo Lăng Sơn.
Cũng gần như cùng lúc đó, tất cả cường giả của Hắc Ám Thiên đều đồng loạt mở không gian giới chỉ ra, từng con Ma Thi bỗng bay ra, dày đặc đến mức phủ gần hết bầu trời.
– Giết!!!
Trong mắt Triều Bằng Phi lộ ra vẻ điên cuồng, lão ta lớn tiếng thét lên.
Chỉ trong tích tắc, đám Ma Thi khắp trời kia đã trực tiếp tấn công về phía đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông.
Biến cố đột ngột này không chỉ khiến đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông trở tay không kịp, mà cho dù là bọn Ma Tu cũng kinh ngạc đến sững người.
Nhân chứng thật sự chứng kiến cuộc giết chóc ở Hàn Sơn lúc trước chỉ là một số ít cao thủ Ma Đạo, nên đối với đại đa số Ma Tu mà nói, bọn họ căn bản không biết ý nghĩa của Hắc Ám Thiên là thế nào, đương nhiên cũng không biết bản thân mình đã bất tri bất giác rơi vào vòng xoáy bão táp.
Tên đã trên dây, không bắn không được.
Đối với chúng ma Mang Sơn, giờ phút này không được phép lùi bước.
Cơ hội hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông đặt ngay trước mắt, nếu lúc này lùi bước, chẳng phải là không dưng mất đi cơ hội tốt này sao?
Huống chi, Ma Thi mà Hắc Ám Thiên tế ra thật sự quá mạnh, dù quần ma có khoanh tay đứng nhìn thì Đạo Lăng Thiên Tông cũng đã không thể chống đỡ được, thế bọn chúng chẳng bằng cùng xông vào để chia chác bát canh này còn hơn.
Mà chúng cũng đâu thể trở giáo đi giúp đỡ Đạo Lăng Thiên Tông đối phó Hắc Ám Thiên được.
Sau một thoáng do dự, đám lão tổ Tinh Hải Cảnh này đã đưa ra quyết định, bọn chúng bèn ra lệnh một tiếng, lập tức càng có nhiều Ma Tu cùng tham dự thịnh yến giết chóc này.
Ầm ầm…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










