- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 165 : Ma, không nên là như thế này (2) (c1641-c1650)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 165 : Ma, không nên là như thế này (2) (c1641-c1650)
❮ sautiếp ❯Chương 1641: Ma, không nên là như thế này (2)
– Tu ma, không phải vì chấn chỉnh thanh danh cho Ma, mà vì muốn nói cho thiên hạ biết, cái gì gọi là Ma.
Cầm kiếm, cũng không phải vì dùng kiếm tranh hùng, mà là để báo cho thế nhân biết, thế nào gọi là kiếm.
Phút chốc, kiếm ý phóng lên tận trời, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Ta không tin, cái ngữ hành sự hèn hạ, tính nết ác độc, súc sinh không bằng này có thể cười đến cuối cùng.
– Ta không tin, Ma Tu trên đời đều là hạng người này.
– Trên đời này có thể không phân Đạo Ma, nhưng lại luôn có thiện ác.
– Bạch Nhạc ta, thuở nhỏ đọc sách thánh hiền cũng vẫn luôn tin rằng, thế gian này tà không thắng chính.
Ầm.
Trong nháy mắt, dường như cả thiên địa đều vang lên giọng nói của Bạch Nhạc.
Những lời này, từng câu từng chữ đều như khắc sâu trong lòng tất cả mọi người.
Dù là đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông hay các Ma Tu đi theo Hắc Ám Thiên, giờ phút này cũng không khỏi dao động.
Nếu Bạch Nhạc tử chiến vì tư tình nhi nữ với Hắc Ám Thiên trước đó khiến cho người ta tiếc hận, như vậy lúc này, một Bạch Nhạc dám chờ lệnh vì muôn dân, dám hô lên tà không thắng chính lại khiến cho bất cứ ai cũng phải sinh lòng kính nể.
Trong chớp nhoáng, trong lòng những Ma Tu trước đó còn trợ giúp Hắc Ám Thiên ra tay tàn sát Đạo Lăng Thiên Tông cũng không khỏi sinh ra một cảm giác xấu hổ.
Bọn họ là Ma Tu, cho tới bây giờ bọn họ chưa từng được người đời công nhận.
Bọn họ giống như đám chuột tham sống sợ chết trong bóng tối, cho dù đi tới đâu cũng bị người ta đuổi đánh.
Nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là bọn họ đều mất đi nhân tính.
Bọn họ là Ma Tu, nhưng bọn họ càng là con người.
Cái gì gọi là Ma?
Chưa từng có giây phút nào khiến bọn họ cảm thấy có một câu nói đinh tai nhức óc như thế.
Không có cơ thể máu thịt, huyễn thuật cũng bị Triều Bằng Phi bóc trần, Bạch Nhạc lúc này chỉ là một bộ xương trắng, nhưng lạ thay, chính bộ xương trắng này, bấy giờ lại trông cao lớn và đồ sộ không gì sánh được.
Bạch Nhạc nhìn những Ma Tu trước mặt, lại nói:
– Ta biết, mấy ngàn năm qua các người không được người ta coi trọng.
Đạo Môn thì vẫn luôn xưng Đạo Ma không cùng tồn tại, trong lòng các người đều có oán khí, hận muốn giết sạch người của Đạo Lăng Thiên Tông.
– Nhưng các người mở mắt ra mà nhìn thử, nhìn những người ngay cả chết cũng không được yên bình mà bị luyện thành Ma Thi này đi! Kết quả các người muốn là như vậy sao?
Bạch Nhạc chỉ vào Triều Bằng Phi và đám người Hắc Ám Thiên, trong mắt lộ ra vẻ ác liệt.
– Nhìn bọn chúng đi, bọn chúng vì quyền lợi không từ thủ đoạn, thậm chí không tiếc luyện bản thân thành Ma Thi, người không ra người, quỷ không ra quỷ, các người muốn thông đồng làm bậy với bọn chúng rồi biến thành loại người như thế này à? Ta không tin.
– Năm năm trước, sư tôn ta một mình lên Đạo Lăng Sơn, lấy mạng sống ra đánh đổi để phá vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại, muốn kết thúc cái thời kỳ Đạo Lăng Thiên Hạ này, nhưng ta không tin thứ ông muốn lại là kết quả như vậy.
Ta cũng không tin ông sẽ thông đồng làm bậy với loại súc sinh không bằng này.
– Ma, không nên là như thế này.
– Ta mặc kệ trước đây Ma là thế nào, nhưng bắt đầu từ ta, bắt đầu từ giây phút này, Ma, nên sống ra phong thái của bản thân.
– Đại Càn vương triều xưa nay không phân Đạo Ma.
Trong Thanh Châu ta càng bao dung tất cả, từ trước tới giờ không kì thị bất cứ Ma Tu nào.
Thậm chí cả Bạch Nhạc ta, thân là đệ tử của Thông Thiên Ma Quân, nhưng ta cũng xuất thân từ Đạo môn, xuất thân từ Linh Tê Kiếm Tông.
– Có người nói đây là một thời đại kết thúc, mới thời đại mới bắt đầu.
Hôm nay, ta lấy thân phận Ma Tu, đứng ở đây trợ giúp Đạo Lăng Thiên Tông, không phải vì Đạo Môn, cũng không phải vì nữ nhân của ta, mà là vì nói cho thế nhân biết: Ma, không nên là như thế.
– Nếu ta bỏ mạng, cũng xin các người nhớ kĩ rằng – Ma, nên là thế nào!
Một bước đạp trời, trong tích tắc, Tinh Hải sôi trào.
Bạch Nhạc một tay cầm kiếm, kiếm ý kinh khủng xông thẳng lên trời, hiển lộ một sự oanh liệt khác trong ánh chiều hôm nay.
– Đến chiến!
Hai chữ đơn giản lại hiện ra một sự hào hùng xé rách cả đất trời, lộ ra một sự kiệt ngạo duy ngã độc tôn.
Trong nắng chiều, bóng dáng kiệt ngạo khó thuần, tùy ý liều lĩnh, thờ ơ với sống chết kia mới là bộ dạng vốn có của Ma.
– Đến chiến!
Khi Bạch Nhạc lần nữa cầm kiếm giết về phía Chung Ly, hai chữ này bỗng khiến cả Đạo Lăng Sơn đều sôi trào.
Dù là Thanh Vân Kỵ hay đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông, thậm chí cả những Ma Tu kia, dường như đều hoàn toàn bừng bừng khí thế.
Cũng không biết là ai dẫn đầu, những Ma Tu vốn giúp Hắc Ám Thiên tập sát đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông lúc này lại bỗng trở giáo, rồi xông vào giết đám Ma Thi và những người của Hắc Ám Thiên.
Bạch Nhạc phác họa ra bộ dạng vốn nên thuộc về Ma Tu cho bọn họ, để cảm xúc mọi người bọn họ đều dâng trào, vẻ như Ma vốn nên là như thế.
Hắc Ám Thiên vốn chiếm hết ưu thế, trong chớp mắt bỗng hoàn toàn rơi vào hoàn cảnh xấu.
Chỉ là giờ phút này, những lão tổ Tinh Hải Cảnh của Ma Đạo vẫn còn hơi do dự.
Chương 1642: Tám phương tới cứu viện
So với những Ma Tu bình thường, tâm chí của bọn họ kiên định hơn, cũng khó bị người khác ảnh hưởng hơn.
Dù mấy câu nói kia của Bạch Nhạc quả thật có tính kích động, nhưng bọn họ lại coi trọng hiện thực hơn nhiều.
Đừng thấy bây giờ bên kia có vẻ chiếm ưu thế về nhân số, nhưng đối với Hắc Ám Thiên, đây cũng không phải là vấn đề gì trí mạng cả.
Chỉ cần hai vị có thực lực Hóa Hư là Chung Ly và Triều Bằng Phi không chết, thì bọn chúng vẫn nắm giữ ưu thế tuyệt đối như cũ.
Hơn nữa, chỉ cần trong lúc chiến đấu kịch liệt không ngừng có người chết đi, không phân địch ta, người đó đều sẽ hóa thành Ma Thi, trở thành lực lượng của Hắc Ám Thiên.
Thậm chí ngay cả sức mạnh của những Ma Thi chết đi kia cũng sẽ bị Ma Thi khác cắn nuốt.
Thanh ra cho dù đã đánh tới bây giờ, Hắc Ám Thiên vẫn nắm trong tay toàn bộ cục diện.
– Bạch Nhạc, ngươi không thắng được!
Trong mắt Chung Ly lộ ra sát khí điên cuồng, hắn ta hung hãn tấn công Bạch Nhạc, căn bản không quan tâm đến bất kỳ ai khác.
Trong mắt hắn ta, bây giờ uy hiếp lớn nhất trên Đạo Lăng Sơn này chính là Bạch Nhạc.
Chỉ cần có thể giết chết Bạch Nhạc, cho dù hôm nay không thể hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông thì cũng đáng giá.
Huống chi, bây giờ đám Ma Tu kia trở giáo chẳng qua cũng là vì Bạch Nhạc kích động, một khi Bạch Nhạc bỏ mạng, nhiệt huyết của bọn họ sẽ nhanh chóng hạ xuống, đến lúc đó, liên minh yếu ớt mới thành hình kia tự nhiên sẽ không công mà phá.
Nói không khoa trương, bây giờ Bạch Nhạc chính là mấu chốt quan trọng nhất.
Mà vấn đề cốt lõi là, lúc này hắn thật sự rất yếu ớt.
Không có Thông Thiên Ma Thể, chỉ bằng một bộ Bạch Cốt Hóa Thân yếu đuối như thế, nhược điểm bây giờ của Bạch Nhạc thật sự quá rõ ràng, cho dù là liều mạng chịu mấy kiếm của Bạch Nhạc, chỉ cần hắn ta có thể gần người là có thể mang đến cho Bạch Nhạc đả kích chí mạng.
Ầm.
Trong đòn tấn công chớp nhoáng, Chung Ly lần nữa ăn một kiếm của Bạch Nhạc, trước ngực bị chém ra một vết thương sâu có thể thấy xương, nhưng ngay lúc đó, hắn ta cũng đã đấm được một quyền vào Bạch Nhạc.
Âm thanh gãy xương lanh lảnh lại vang lên, cả người Bạch Nhạc ngã sập xuống, màu xanh ngọc trên phần xương trước ngực bị đánh nát, vết nứt chằng chịt giăng khắp nơi như sắp hoàn toàn vỡ nát.
Sức mạnh của Hóa Hư thật sự quá mạnh, Bạch Nhạc bây giờ căn bản không có chút hy vọng thắng nào.
Nói là đến chiến, nhưng trên thực tế, đối với Bạch Nhạc thì chiến đấu thế này chính là chịu chết.
– Cút ngay!
Mắt thấy Bạch Nhạc lại gặp nạn, Vân Mộng Chân đỏ cả vành mắt.
Nàng cố gắng muốn xông tới hỗ trợ, chỉ là Triều Bằng Phi vẫn luôn kiềm chân nàng, dù nàng có lo lắng thế nào cũng căn bản không thể phá tan vòng vây của lão ta được.
Hơn nữa, bởi vì Bạch Nhạc đến đây nên Vân Mộng Chân vốn đã không thể duy trì trạng thái tuyệt tình tuyệt tính, đương nhiên trông càng không chịu nổi.
– Tên Ma con nhãi nhép này ở đâu ra, cút ngay cho lão phu!
Trên không đột nhiên truyền đến một tiếng gầm như sấm, gần như cùng lúc đó, trên bầu trời bỗng rơi xuống bảy đường ánh kiếm hoa mĩ, chúng dàn thành trận rồi ngăn trước người Bạch Nhạc.
Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Bảy vị trưởng lão của Bắc Đẩu Tinh Cung liên thủ bày trận, lại thêm Bắc Đẩu lão tổ cầm đầu, nên cho dù đối mặt với một kích này của Chung Ly cũng vẫn có thể mạnh mẽ cản lại.
– Bạch phủ chủ, Bắc Đẩu Tinh Cung ta tới chậm.
Bắc Đẩu lão tổ đứng trước mặt Bạch Nhạc, cười to nói:
– Ở chân núi là lão phu đã nghe mấy câu Bạch phủ chủ vừa nói rồi, nói rất sảng khoái! Quy củ Đạo Ma không cùng tồn tại này đúng là nên sửa lại, nhưng cái ngữ như đám súc sinh Hắc Ám Thiên này thì chết chưa hết tội! Mặc dù chúng ta không ở Thanh Châu, nhưng chúng ta cũng nằm dưới sự trị vì của Đại Càn vương triều, sao có thể để Bạch phủ chủ một mình anh dũng chiến đấu?
– Ha ha, nói rất hay! Bạch phủ chủ, giáo chủ không có ở đây, Bạch Cốt Thần Giáo chúng ta chỉ nghe lệnh ngài.
Ngài bảo chúng ta đánh đâu thì chúng ta đánh đó.
Ngay lúc này, người của Bạch Cốt Thần Giáo cũng chạy tới.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, lúc này hắn mới phát hiện cao thủ Duyễn Châu cũng đã đến đây.
Giờ phút này, nhìn những con người này, trong lòng Bạch Nhạc lập tức trào dâng sự ấm áp.
Hắn vốn không phải lẻ loi một mình.
Có thể thực lực của những người Duyễn Châu này không tính là quá mạnh, nhưng chuyên những người này đến đây rõ là đã làm phấn chấn lòng người.
Ngay lúc này, giữa chân trời lại có ánh kiếm hoa mĩ hiện lên.
Mấy trăm vị Kiếm Tu áo trắng đạp kiếm mà đến, nhẹ nhàng như tiên.
– Tam đại Thiên tông như thể tay chân, há có thể để Bạch phủ chủ giành mất danh tiếng? Bạch phủ chủ, với bộ dạng ngươi bây giờ, bản tọa thật sự không nói ra bốn chữ có khỏe hay không được rồi, ha ha ha ha ha ha!!!
Một giọng nói quen thuộc bất chợt vang lên trong tiếng cười sang sảng, cũng đánh dấu việc Tiên Du Kiếm Cung cuối cùng đã nhúng tay vào.
Bạch Nhạc từ dưới đất đứng dậy, ôm quyền đáp lễ:
– Đa tạ Khương tông chủ viện trợ!
Chương 1643: Cực thịnh mà suy, sát nhân tru tâm
Lúc trước Bạch Nhạc thuyết phục Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo, thậm chí còn đưa Tuyệt Tiên Kiếm qua làm lễ vật trả lại cho Tiên Du Kiếm Cung, những việc đấy giờ phút này rốt cuộc cũng phát huy hiệu quả.
Cùng lúc đó, Trương Côn cũng đáp xuống.
Hắn khom người cúi đầu với Bạch Nhạc, trầm giọng nói:
– Ra mắt Bạch phủ chủ.
Đa tạ ân trả kiếm của Bạch phủ chủ!
Mặc dù Tuyệt Tiêm Kiếm là do chưởng giáo Khương Phàm ban cho hắn, nhưng ân tình trả kiếm này hắn cũng phải trả.
– Lý tông chủ, chẳng lẽ Thái Cực Đạo của ngài vẫn chưa chịu lộ diện à?
Khương Phàm vừa nói, vừa ngước nhìn trời.
Lời ông ta vừa dứt, trong không trung truyền tới một tiếng hừ lạnh, ngay sau đó, một đồ án thái cực bỗng xuất hiện, đệ tử của Thái Cực Đạo cũng từ trong đồ án thái cực đó bước ra.
Lý Tường hừ lạnh một tiếng, lập tức nói:
– Bản tông đến là để cứu viện Đạo Lăng Thiên Tông, không có bất cứ liên quan gì tới vị Bạch phủ chủ này.
Lúc trước Bạch Nhạc gây chuyện tại Thái Cực Đạo, có thể nói đã khiến Thái Cực Đạo mất sạch thanh danh.
Tên họ Bạch này còn đạp lên danh tiếng của Thái Cực Đạo để hình thành cái danh ‘đời không Hóa Hư, nhân gian vô địch’ của hắn.
Dù đã đến tận bây giờ, ông ta cũng thấy khó mà nguôi được.
Lần này Lý Tường đến Đạo Lăng Thiên Tông, thực chất là để cứu viện Bạch Nhạc, chỉ là ông ta vẫn cứng miệng không chịu nhận thôi.
Đây mới thật sự là tám phương đến giúp.
Thực ra cả Thái Cực Đạo hay Tiên Du Kiếm Cung, thậm chí là đám người Bắc Đẩu lão tổ đều đã sớm đến Đạo Lăng Thiên Tông rồi, chỉ là bọn họ vẫn luôn không hiện thân.
Nếu không phải Bạch Nhạc xuất hiện, một mình mạnh mẽ kéo đòn cân thắng lợi về phía Đạo Lăng Thiên Tông, bọn họ cũng sẽ không lộ diện.
Trong lòng Triều Bằng Phi và Chung Ly hơi nặng nề.
Theo việc Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo nhúng tay, dù là Triều Bằng Phi hay Chung Ly, đều rất rõ trong lòng rằng đại thế đã mất.
Dù thế nào, lần này chúng đã không thể hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông.
Quan trọng nhất là, Ma Đạo đã lục đục.
Đám đồng minh trước đó vất vả lắm mới kí kết được ở Mang Sơn bây giờ triệt để tan vỡ, theo thời gian trôi qua, tình cảnh của Hắc Ám Thiên sẽ càng lúc càng gian nan.
Mà chỗ đáng sợ hơn nằm ở, ngay cả Bán Thần Lĩnh Vực của Hắc Ám Thiên cũng đã tan vỡ, bây giờ ngay cả đường lùi lại, chúng cũng không có.
Chỉ chớp mắt, tất cả người của Hắc Ám Thiên đã bị bao vây, ngoại trừ Chung Ly và Triều Bằng Phi, trên mặt những người khác bây giờ đều là vẻ khiếp hãi.
Chuyện này khác với lúc đã bàn mà.
Rõ ràng bọn họ cùng cao thủ Ma Đạo tới vây công Đạo Lăng Thiên Tông, chia cắt quyền lợi của Đạo Lăng Thiên Tông, sao bây giờ chỉ chớp mắt đã biến thành thế này rồi?
Bạch Nhạc.
Tất cả là tại tên này.
Tất cả biến hóa đều bắt đầu từ khi Bạch Nhạc xuất hiện, một mình hắn mạnh mẽ khiến cục diện tốt đẹp ban đầu hủy trong một sớm.
Nếu có thể, bọn họ quả thật hận không thể mỗi người một ngụm nuốt sống Bạch Nhạc.
Ngoại trừ bọn họ, bây giờ sắc mặt của Phan Thích Bân cũng tái xanh.
Xu thế tất yếu đã nói đâu rồi?
Ông ta vì mạng sống mà chờ Tôn Bân Cường cùng đứng ra, nỗ lực thuyết phục Vân Mộng Chân từ bỏ, để đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông đầu hàng.
Nhưng kết quả thì sao?
Nếu sớm biết thế, ông ta cứ phải nhảy ra phân cao thấp với Vân Mộng Chân làm gì?
Bây giờ rõ là cục diện thất bại của Hắc Ám Thiên đã định, như này, ông ta phải tự xử thế nào đây?
Dù trước đó có bịa ra lí do gì, một khi Đạo Lăng Thiên Tông bảo vệ được phần cơ nghiệp này thì đã ông ta chắc chắn sẽ bị vứt bỏ, trục xuất tông môn đã là kết quả tốt nhất.
Nhưng chuyện tới bây giờ rồi, dù Phan Thích Bân rời khỏi Đạo Lăng Sơn thì có thể làm gì đây?
Thiên hạ này to lớn, nào còn có chỗ dung thân cho ông ta nữa?
Nghĩ vậy, đôi mắt nhìn về Bạch Nhạc của Phan Thích Bân cũng ngập nỗi oán hận.
– Ha ha ha ha ha!
Đến tuyệt cảnh rồi, Phan Thích Bân bỗng phá lên cười như điên:
– Các ngươi đều tin hắn à?
Phan Thích Bân chỉ vào Bạch Nhạc, lớn tiếng quát:
– Nực cười, đường đường Tam đại Thiên tông lại để một truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân như hắn lèo lái.
Tam đại Thiên tông đã mất!
– Trong các ngươi có ai từng nghĩ tới chưa, một khi để hắn ta khôi phục tu vi, thiên hạ này sẽ là tình cảnh thế nào?
– Cái gì mà không phân Đạo Ma, lừa con nít à? Vân Mộng Chân có tư tình với hắn, Đại Càn vương triều bị hắn khống chế, Ma Đạo mặc hắn chấp chưởng.
Chỉ cần để hắn khôi phục tu vi thì thiên hạ này nằm ngay trong lòng bàn tay hắn, Đạo Ma cái gì, Tam đại Thiên tông cái gì, ta khinh! Lúc đó, thiên hạ này chỉ có mình Bạch Nhạc hắn, duy ngã độc tôn!!!
Hai mắt Phan Thích Bân đỏ như máu, điên cuồng gào lên:
– Đây chính là kết quả mà các ngươi muốn à?
– Chuyện mà trước đây Diệp Huyền và Thông Thiên không làm được, rồi sẽ thực hiện được trong tay hắn.
Cái gì mà Tam đại Thiên tông, cái gì mà bá chủ Ma Đạo, ở trước mặt hắn, các ngươi cũng phải phụ thuộc, sống như một con chó mà thôi.
Đáng xấu hổ! Đáng xấu hổ!
– Phan Thích Bân!!!
Chương 1644: Cực thịnh mà suy, sát nhân tru tâm (2)
Trong mắt Vân Mộng Chân lập tức lóe lên sát ý đáng sợ.
Trước đó khi Phan Thích Bân phản bội tông môn, nàng cũng chưa từng tức giận như thế.
Phan Thích Bân làm vậy là muốn đẩy Bạch Nhạc vào chỗ chết.
Nói xong, kiếm trong tay Vân Mộng Chân thoắt cái đã chém về phía Phan Thích Bân, nhắm thẳng vào đầu ông ta.
Bởi vì nàng đã không còn dám để Phan Thích Bân nói thêm nữa.
– Vân Mộng Chân, ngươi nghĩ ta còn sợ chết à?
Trên mặt Phan Thích Bân lộ ra vẻ dữ tợn, ông ta căn bản không hề có ý muốn né tránh, chỉ điên cuồng gào lên:
– Tôn Bân Cường mắng không sai, ngươi chính là một con kĩ nữ! Ha ha ha ha! Ngươi cho rằng ngươi cứu Đạo Lăng Thiên Tông à? Không, là ngươi tự tay chôn vùi Đạo Lăng Thiên Tông.
Đạo Lăng Thánh Nữ cái gì, ta khinh! Ngươi chính là một con kĩ nữ…
Phan Thích Bân mắng như phát rồ, nhưng còn chưa kịp mắng xong thì đã bị một kiếm chém đầu.
Đầu lâu ông ta bắn lên tận trời, mà tiếng cười to như điên cuồng kia thậm chí còn chưa kết thúc.
Kiếm khí màu xanh lóe lên, dưới Côn Ngô Kiếm, Phan Thích Bân căn bản không phản kháng đã trực tiếp thần hồn tan nát.
Vân Mộng Chân phản ứng đã rất nhanh.
Chỉ là vẫn chậm.
Chỉ một chốc lát như thế, nhưng ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc của mọi người đều đã thay đổi.
Nỗi sợ hãi từ tận trong đáy lòng bấy giờ cuộn lên như rắn độc, cắn xé trái tim tất cả bọn họ.
Mặc dù không ai quan tâm Phan Thích Bân, nhưng những lời ông ta nói thật sự không thể nào biến thành sự thật sao?
Chỉ cần suy nghĩ một chút, khả năng đó bỗng chốc khiến người ta không rét mà run.
Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn.
Chuyện mà lúc trước ngay cả Thông Thiên Ma Quân cũng không làm được, nếu cứ tiếp tục phát triển như thế thì thật sự sẽ có thể thực hiện được trong tay Bạch Nhạc.
Cẩn thận nghĩ lại, lúc trước sau khi Diệp Huyền đại sư chết, rõ ràng Đại Càn vương triều đã lập tân hoàng, nhưng sau đó thì sao? Sau đó là Bạch Nhạc một kiếm chém đầu vị tân hoàng mới lập, rồi cứng rắn ép tất cả mọi người lập tân quân khác.
Bây giờ, trên dưới Đại Càn vương triều, nào còn có người dám làm trái ý của Bạch Nhạc nữa.
Giả sử như để hắn khôi phục lại, thậm chí tu vi tiến hơn một bước, vậy thiên hạ này chẳng phải sẽ giống với Đại Càn vương triều lúc đó hay sao?!
Dù là Ma Đạo hay Tam đại Thiên tông, còn có ai có thể ngăn cản Bạch Nhạc được?
Lời lẽ tru tâm.
Những lời trước khi chết của Phan Thích Bân mới là lời lẽ tru tâm thật sự.
Trước đó Bạch Nhạc càng biểu hiện xuất sắc thì bây giờ tất cả mọi người càng dè chừng Bạch Nhạc.
Sự dè chừng này thậm chí đủ để thay đổi lập trường ban đầu của họ.
Mặc dù không ai mở miệng, nhưng giờ phút này ai cũng rõ ràng, cục diện đã hoàn toàn đổi khác.
Cảm nhận được ánh mắt của người khác, lúc này Bạch Nhạc đột nhiên nở nụ cười.
Cười đến cực kì bi thương.
Trước đó không một ai tới cứu viện, Bạch Nhạc đối mặt với Chung Ly rất có thể sẽ chết trận, nhưng hắn cũng ngập tràn hào khí, chiến ý ngút trời, dù chết cũng không hối hận.
Mà bây giờ rõ ràng thế thắng đã định, nhưng thứ hắn cảm nhận được cũng chỉ là sự bi thương khi qua cầu rút ván, được cá quên nơm.
Hóa ra, đây cũng là nhân tính.
– Ha ha ha ha, Bạch Nhạc, ngươi vắt óc tìm mưu kế đến giúp bọn họ, nhưng rồi kết quả thế nào?
Chung Ly nhìn Bạch Nhạc, hắn ta phá lên cười như điên, nhưng trong giọng nói lại ngập tràn vẻ đùa cợt:
– Trong mắt những người này, ngươi giống như một cái bô vậy.
Chỉ khi cần thiết mới có thể mang ơn, một khi dùng xong rồi thì sẽ không do dự vứt bỏ, thứ ngươi có được sẽ chỉ là sự ghét bỏ của tất cả bọn chúng, ha ha ha ha ha! Ngươi đã dùng hết toàn bộ sức lực rồi, nhưng kết cục thậm chí còn không bằng ta.
Bạch Nhạc, bây giờ thì ngươi còn có thể nói lý lẽ suông với ta nữa không? Ta khinh!
– Sát nhân tru tâm, ha ha! Ngươi lấy lời tru tâm hủy diệt Hắc Ám Thiên của ta, bây giờ ngươi cũng sắp phải chết dưới lời tru tâm ấy, đây chính là nhân quả, ha ha ha ha!!!
– Báo ứng, đây là báo ứng.
– Bạch Nhạc, ta tới tiễn ngươi lên đường.
Trên đường hoàng tuyền, ngươi lên đường bình an.
Chung Ly vừa cười ha hả, vừa bước lên, lại tung một quyền đánh về phía Bạch Nhạc.
Dù lúc này hắn ta đã sớm bị bao vây, nhưng vào giây phút này lại không một ai đứng ra ngăn cản.
Dưới ánh le lói của chiều tà, mặt đất như nhuộm màu máu thê lương.
Tô Nhan và Thanh Vân Kỳ không khỏi thất thanh la lên:
– Đại nhân!!!
– Công tử!!!
So với những người khác, chỉ có những Thanh Vân Kỳ này mới thật lòng trung thành với Bạch Nhạc.
Cho dù người khác có nói gì thì cũng không thể ảnh hưởng đến tâm trí của bọn họ.
Chỉ là… nếu so với những hạng như Chung Ly, Triều Bằng Phi… thực lực của Thanh Vân Kỵ thực sự quá tầm thường.
Đừng nói tới việc cứu Bạch Nhạc, kể cả tư cách nhúng tay vào bọn họ cũng không có.
– Gràoo!!!
Tiểu Bạch Long gầm lên một tiếng, sau đó lần nữa bay tới bên cạnh Bạch Nhạc như một tia chóp.
Cho dù tất cả mọi người trên thế gian này đều phản bội Bạch Nhạc, thì nó vẫn không rời không bỏ hắn.
Chương 1645: Bạch Nhạc ở đây, ai dám tới chiến?
Đáng tiếc, Tiểu Bạch Long vẫn không thể ngăn chặn được đòn tấn công của Chung Ly, nháy mắt nó lại bị đánh văng ra ngoài.
Chỉ là, đòn tấn công đó của Tiểu Bạch Long vẫn giúp Bạch Nhạc tranh thủ được chút thời gian.
Keeng…
Một tiếng kiếm reo vang lên, Vân Mộng Chân tay cầm Côn Ngô Kiếm lần nữa ra tay.
Lòng nàng vừa lo vừa gấp, nên thậm chí còn không để tâm tới công kích của Triệu Bằng Phi.
Sau lưng nàng cứng rắn chịu một chưởng của lão, bấy giờ mới có thể miễn cưỡng mượn xung lực bay ra ngoài, cản lại một đòn này của Chung Ly.
Chỉ là trước đó Vân Mộng Chân đã chịu một chưởng của Triều Bằng Phi, bây giờ lại vội vã chặn lại một đòn của Chung Ly, cho dù là người có thực lực như nàng cũng căn bản không chịu nổi.
Nàng phun ra một búng máu, cả người ngã vào người Bạch Nhạc.
– Vân Mộng Chân!!!
Bạch Nhạc lo lắng gọi tên nàng.
Hắn vươn tay ôm lấy Vân Mộng Chân, bàn tay cũng không khỏi run rẩy.
Thấy cảnh này, trong lòng Bắc Đấu Lão Tổ và những người từng có giao du với Bạch Nhạc đều không khỏi hơi chấn động.
Nói thực lòng, tới tình trạng này mà bọn họ lại từ chối ra tay cứu giúp, trong lòng quả thực có vài phần áy náy.
Chỉ là… cảm giác áy náy này nói cho cùng vẫn không qua nổi quyền lợi.
Đây cũng không phải chỉ có nỗi khiếp sợ với tương lai của Bạch Nhạc như lời Phan Thích Bân nói, mà quan trọng hơn là: Để Bạch Nhạc chết đã thành sự ăn ý ngầm của tất cả mọi người.
Nếu có kẻ trong số họ dám ra tay đánh vỡ sự ăn ý ngầm này, vậy thứ đang chờ đợi họ rất có thể là sự tấn công của số đông, là kết cục cùng bỏ mạng với Bạch Nhạc.
Đây là kết quả mà ai cũng không thể chấp nhận.
Ầm…
Thư sinh đột ngột bước lên, xuất hiện ngay trước mặt Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.
Giờ phút này, trong mắt hắn tràn đầy lạnh lẽo:
– Thế đạo hiểm ác, lòng người khó lường.
Bây giờ, mọi người ở đây đã diễn giải tám chữ này một cách cực kỳ sinh động!
Suy nghĩ của thư sinh bây giờ còn đơn giản hơn so với những người còn lại.
Nếu luận giao tình, thư sinh tuy có tán thưởng, cũng đồng ý giúp đỡ Bạch Nhạc, nhưng quả thực không đến mức không tiếc cả sống chết.
Bởi trên đời này, ngoại trừ Diệp Huyền đại sư đã tạ thế kia ra, không ai có thể khiến hắn làm như thế được.
Nhưng bây giờ, nếu hắn không đứng ra, cục tức trong lòng này sẽ khó mà xả ra được.
Tất cả mọi thứ mà Bạch Nhạc đã làm, hắn đều tận mắt nhìn thấy, nên thư sinh còn hiểu rõ Bạch Nhạc đã vì thế mà trả giá đắt bao nhiêu.
Nếu ngay cả hắn cũng không chịu đứng ra, mà cứ thế nhìn bậc anh hùng như Bạch Nhạc bỏ mình, trong lòng thư sinh cũng rất khó tha thứ cho bản thân.
Chết thì chết.
Đấy cũng là chủ định ban đầu của hắn.
Sau khi Diệp Huyền đại sư qua đời, thư sinh hắn vốn đã coi thường sinh tử, giờ đây cũng chỉ muốn hành động theo chủ định của mình .
– Nói không sai, chúng ta đã đi theo chủ nhân cả đời.
Bây giờ chủ nhân không còn nữa, mấy lão già chúng ta cũng nên chết lâu rồi.
Muốn chết, hôm nay chúng ta cùng chết là được!
Mấy người nhóm Thiết Tượng bật cười lớn rồi cũng bay ra.
Ngư Tiều Canh Độc.
Họ là bốn đệ tử, cũng là bốn trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Diệp Huyền đại sư ngày trước.
Bây giờ đây, họ cũng cùng có một sự lựa chọn giống nhau.
Giờ phút này, trái tim vốn đã lạnh lẽo của Bạch Nhạc rốt cuộc cũng có mấy phần ấm áp.
Thời điểm như bây giờ, dù chỉ là một sự ủng hộ nhỏ nhoi, cũng khiến hắn ghi lòng tạc dạ.
Luôn sẽ có người nhớ.
Bạch Nhạc thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt hắn lại lần nữa hiện lên ý cười, dù cho nụ cười này bây giờ vốn không ai nhìn thấy được.
Đoạn, hắn hơi ôm quyền, cúi người vái:
– Đa tạ tiền bối!
Thư sinh nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Cần gì khách khí thế? Ngươi là người thừa kế mà chủ nhân lựa chọn.
Mấy ngày nay, mọi việc ngươi làm chúng ta đều thấy cả.
Ngươi không phụ sự ỳ vọng của chủ nhân.
Không chỉ chúng ta, mà cả thiên hạ này đều vì ngươi mà lấy làm vinh hạnh.
Bạch Nhạc lại khom người, nhưng lần này hắn không nói lời lẽ khách sáo nào nữa, cũng không nói mấy câu nhắc thư sinh hãy rời đi.
Đã đến nước này, mọi thứ sớm đã không còn ý nghĩa.
Sống chết chỉ là mây khói mà thôi.
Có thể làm được đến mức này, cũng có thể chết cùng Vân Mộng Chân, há còn cái gì mà tiếc nuối nữa?
Bạch Nhạc bèn nắm tay Vân Mộng Chân, khẽ nói:
– Vân Mộng Chân, lần trước chúng ta liên thủ là lúc trong Thượng Cổ Cấm Địa, bây giờ trên Đạo Lăng Sơn này, chúng ta hãy liên thủ lần nữa.
Cho dù có chết, chúng ta cũng phải để thế gian này nhìn thấy, chúng ta có phong thái đến bực nào!
Vân Mộng thực nhìn Bạch Nhạc, không cầm được nước mắt:
– Được!
Không nói lời tình ý đẩy đưa, chỉ một chữ này đã là lời hẹn thề bầu bạn sống chết.
– Gràoo!!!
Cùng lúc đó, Tiểu Bạch Long cũng gầm lên, biểu thị sự tồn tại của nó.
– Ha ha ha, được! Tiểu Bạch, cả ngươi nữa.
Chúng ta cùng liên thủ đánh một trận!
Bạch Nhạc bật cười sảng khoái.
Tất cả mây mù u ám dường như đều bị thổi bay, Bạch Nhạc của giờ phút này lại lần nữa lộ ra vẻ hào hùng lẫm liệt.
Một tay hắn cầm kiếm, dùng khí thế bễ nghễ thiên hạ mà lạnh lùng nhìn tất cả mọi người:
– Trước đây, ta vẫn không hiểu vì sao sư tôn thà một mình lên Đạo Lăng Sơn cũng không thèm đứng cùng phe với các ngươi.
Bây giờ cuối cùng ta đã hiểu…
Chương 1646: Cách chiến đấu hoàn mỹ nhất
Trong mắt hắn lộ ra vẻ khinh miệt, lại tiếp:
– Cái ngữ bè lũ xu nịnh như các ngươi, không có tư cách kề vai cùng ông ấy.
Câu này đã mắng chung hết đám người Ma Đạo.
Sắc mặt ai nấy đều có phần khó coi, nhưng đối mặt với Bạch Nhạc thế này, liệu ai có thể nói được một câu phản bác?
Ánh mắt Bạch Nhạc lại nhìn về phía Chung Ly, hắn cười lạnh:
– Còn ngươi, Chung Ly! Những người khác, ta không dám nói, nhưng còn ngươi, hôm nay ta chắc chắn sẽ giết ngươi!
Cho dù thực lực của hắn không bằng Chung Ly, cho dù bây giờ hắn chỉ còn lại thân thể xương trắng, nhưng lúc này, sự tự tin thể hiện ra của Bạch Nhạc vẫn khiến cho bất kỳ ai cũng phải rung động.
Phía dưới Hóa Hư, nhân gian vô địch.
Tám chữ này không chỉ nói về sức mạnh, mà còn là một loại kiên quyết, một kiểu khí phách không ai khác ngoài ta.
Bạch Nhạc lúc này, không khỏi khiến tất cả mọi người sực nhớ lại vị Thông Thiên Ma Quân kia.
Cho dù đối mặt với cái chết cũng có thể ung dung chết đi mà uy nhiếp thiên hạ.
Năm năm trước, trên Đạo Lăng Sơn này, Thông Thiên Ma Quân đã làm được điều đó.
Hôm nay, Bạch Nhạc cũng đã làm được.
Chỉ riêng phần khí độ này, đã xứng là có một không hai.
Rõ ràng chỉ có vài người như thế, nhưng vào lúc này, dường như toàn bộ giới tu hành đều bị giẫm dưới chân.
Bạch Nhạc hơi nhếch mũi kiếm lên, ngạo nghễ quát:
– Bạch Nhạc ở đây, ai dám tới chiến?
Cái ngữ bè lũ xu nịnh.
Đây là lời Bạch Nhạc mắng đám người Ma Tu, nhưng thực chất, người của Tam đại Thiên tông cũng không tự chủ đặt mình vào.
Ai dám tới chiến?
Lời của Bạch Nnạc như một cái tát, đã tát thật mạnh vào mặt bọn họ.
Từ tận đáy lòng, dù họ kiêng dè Bạch Nhạc, nhưng bây giờ… ai mà dám đứng ra ứng chiến chứ?!
Họ muốn giết hắn, nhưng cũng chỉ dám dùng thủ đoạn mượn đao giết người, giờ bị mắng là cái ngữ xu nịnh, ai mà chịu nổi?
Khương Phàm nhìn Bạch Nhạc, trầm giọng nói:
– Bạch Nhạc, những gì ngươi làm chúng ta đều nhớ rõ, nhưng thân phận của ngươi đã khiến lập trường của chúng ta bất đồng.
Lấy tư cách là chưởng giáo chân nhân của Tiên Du Kiếm Cung, lời của Khương Phàm rất có trọng lượng, cũng khiến mọi người lần nữa bình tĩnh lại.
Đạo Ma bất lưỡng lập, đấy là truyền thống ngàn năm, không phải một câu muốn thay đổi, thì có thể đổi.
Muốn thay đổi cục diện này cần một thời gian rất dài.
Ít nhất, hôm nay Bạch Nhạc không có thực lực nghiền ép hết tất cả.
Với thân phận của Khương Phàm, ông ta nói ra những lời này cũng không ngoa.
Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo đến để hỗ trợ Đạo Lăng Thiên Tông, mặc dù Bạch Nhạc đóng vai trò quyết định, nhưng cuối cùng, họ đến là để cứu Đạo Lăng Thiên Tông, chứ không phải cứu Bạch Nhạc.
Từ góc độ lập trường mà nói, bọn họ không ra tay đối phó với Bạch Nhạc đã là hết tình hết nghĩa rồi.
Triều Bằng Phi cau mà.
Thấy Bạch Nhạc chiếm hết khí thế, lão ta lại lên tiếng:
– Không cần người khác ra tay à? Kế hoạch của bản tông đều bị hủy dưới tay ngươi.
Bạch Nhạc, đây là thù riêng của chúng ta, hôm nay hãy để thiên hạ chứng kiến… sinh tử không oán!
Tuy Triều Bằng Phi hận không thể để Bạch Nhạc cùng Tam đại Thiên tông, thậm chí là những người có mặt ở đây lao vào chém giết bừa bãi, nhưng lão ta cũng biết rất rõ, trong hoàn cảnh hôm nay, cho dù người khác muốn giết Bạch Nhạc cỡ nào thì họ cũng sẽ không dễ gì mà ra tay.
Nên nếu muốn diệt trừ Bạch Nhạc, phe lão ta chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thành thật mà nói, trong tình huống này bọn họ hẳn nên quay đầu bỏ chạy, đấy mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng cơ hội giết Bạch Nhạc này lại quá khó có được rồi.
Không trải qua việc ở Hắc Ám Thiên sẽ không hiểu tên Bạch Nhạc này có tiềm lực đáng sợ tới cỡ nào, dù đã đến hôm nay, nhưng khi nhớ lại những gì đã xảy ra ở đó, trong lòng lão ta vẫn còn phát run.
Phải nói những lời này của Triệu Bằng Phi đã nói hộ lòng mọi người.
Họ muốn Bạch Nhạc chết, cũng muốn Hắc Ám Thiên bị diệt.
Nếu bọn họ có thể tận dụng cơ hội này, để Bạch Nhạc và Hắc Ám Thiên đánh nhau đến lưỡng bại câu thương.
Được vậy, cho dù ai thắng ai thua, đối với họ đều là kết quả tốt.
– Ồn ào!
Bạch Nhạc hừ lạnh một tiếng, cũng hoàn toàn không có ý lôi thôi với Triều Bằng Phi.
Hắn một bước đạp không, tay cầm kiếm chém tới Chung Ly.
Chỉ có đánh mà thôi.
Lúc này lời nói đã trở nên thừa thãi, chỉ có tử chiến.
– Giết!
Triệu Bằng Phi hét lớn một tiếng, lão ta và cao thủ Hắc Ám Thiên cũng đồng thời tiến lên.
Một trận chém giết điên cuồng đã bắt đầu.
Lúc trước, cao thủ của Hắc Ám Thiên đã tử thương không ít, nhưng chúng vẫn có lợi thế tuyệt đối về mặt quân số.
Bấy giờ kẻ ra tay đều là cao thủ Tinh Hải Cảnh, bọn chúng chỉ có một mục đích duy nhất là ngăn cản người khác giúp đỡ Bạch Nhạc.
Thực ra, Bạch Nhạc không mong đợi có ai giúp đỡ mình.
Đây là cục diện phải chết do đối phương bày ra, mọi người đều bị ép vào tuyệt cảnh.
Lúc này nếu còn dựa vào người khác, thà cứ nhận thua rồi lãnh cái chết cho rồi.
– Thôn Thiên.
Tinh Hải sôi sục, ma khí ngập trời.
Bạch Nhạc đã có kinh nghiệm thua thiệt khi đánh nhau với Chung Ly, giờ đây xuất chiêu, tự nhiên cũng thay đổi cách thức chiến đấu.
Chương 1647: Cách chiến đấu hoàn mỹ nhất (2)
Không có Thông Thiên Ma Thể, cơ thể yếu ớt đã trở thành điểm yếu trí mạng của hắn.
Đánh nhau với Ma Thi Vương Chung Ly, chỉ còn biện pháp giữ khoảng cách cùng hắn ta, không để hắn ta tiếp cận.
Việc này không mấy giống cách chiến đấu quen thuộc của Bạch Nhạc lúc trước, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là hắn sẽ không dùng cách này để chiến đấu.
Trong chớp mắt, Bạch Nhạc đã ngưng tụ ra Thân Ngoại Hóa Thân, hắn thậm chí chủ động cuốn vào không ít Ma Thi Tinh Hải Cảnh và cao thủ Hắc Ám Thiên, lại dùng Thôn Thiên Quyết cắn nuốt sức mạnh của bọn họ.
Cùng lúc đó, Nghịch Ma Kiếm bỗng rời tay hắn, nó hóa thành một kiếm quang màu tím, hung hăng chém về phía Chung Ly.
Phi Kiếm Thuật.
Lúc trước khi Bạch Nhạc thôi diễn Bắc Đẩu Kiếm Trận đã từng nghiên cứu phương thức ngự kiếm này.
Tuy không giống truyền thừa vốn có của Tiên Du Kiếm Cung, nhưng uy lực cũng rất lớn, có thể trở thành một phái riêng.
Bây giờ dưới tình thế bức bách bất đắc dĩ, Bạch Nhạc lại lần nữa thi triển Phi Kiếm Thuật, mà chiêu thức này trong tay hắn lại lộ ra một mị lực rất riêng.
So với Bạch Nhạc, cách chiến đấu của Chung Ly rõ là đơn giản thô bạo hơn nhiều.
Chung Ly đã thành Ma Thi, tuy điều này cho hắn ta thân thể bền bỉ và sức mạnh to lớn, nhưng nó cũng khiến hắn ta không có cách nào thi triển thần thông.
Cũng may, cách ra kiếm như vậy của Bạch Nhạc đã làm uy lực giảm mạnh, nên cho dù Nghịch Ma Kiếm có chém vào người Chung Ly thì cũng khó khiến hắn ta gặp phải uy hiếp gì quá lớn.
Chung Ly trực tiếp ra một quyền đấm vào mũi kiếm, mạnh mẽ đánh văng Nghịch Ma Kiếm ra ngoài.
Ầm…
Cùng lúc đó, Chung Ly cũng bất chấp tất cả mà lấn người, muốn cứng rắn vượt qua sự phong tỏa của kiếm thế.
Đã không còn Thông Thiên Ma Thể, cho dù là tốc độ thì Bạch Nhạc bây giờ cũng vốn không phải đối thủ của Chung Ly.
Nếu Phi Kiếm Thuật không có cách nào mang tới uy hiếp quá lớn cho Chung Ly, hắn sẽ rất khó thoát khỏi đòn truy sát của kẻ này.
Nhưng gần như cùng lúc Chung Ly xông tới, Bạch Nhạc cũng trầm giọng hô lên:
– Tiểu Bạch!
Tiểu Bạch Long nghe vậy lập tức vứt bỏ đối thủ trước mặt mà bay thẳng tới bên cạnh Bạch Nhạc, rồi xốc hắn lên lưng.
Nháy mắt, họ đã miễn cưỡng kéo dài khoảng cách với tên Chung Ly vừa đuổi tới.
Chỗ đáng sợ nhất của Bạch Nhạc không phải ở thực lực của hắn mạnh bao nhiêu, mà ở chỗ hắn có một cái đầu cực kỳ tỉnh táo, luôn có thể đưa ra phán đoán chính xác nhất trong chiến đấu.
Điều này trong một cuộc chém giết sinh tử đã đủ khiến Bạch Nhạc thể hiện ra trạng thái hoàn mỹ nhất của mình.
Cho dù đã rơi vào tuyệt cảnh, Bạch Nhạc cũng chưa từng từ bỏ hy vọng.
Giống như một câu nói lúc trước của hắn.
Không tin mệnh.
Ba chữ này, chính là phác họa hoàn mỹ nhất
Từ lúc bắt đầu khi quyết tâm muốn ra tay lần nữa, Bạch Nhạc cũng đã vẽ ra trong lòng cách thức chiến đấu hoàn mỹ nhất.
Kết quả không dám nói, nhưng đấy tuyệt đối là cách thức chiến đấu thích hợp nhất với hắn bây giờ.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát ý kinh khủng, hắn lạnh lùng nói:
– Tới nữa đi! Cái thứ ngu xuẩn nhà ngươi, cho dù có mạnh hơn nữa thì cũng vẫn là đồ ngu xuẩn!
Cho dù đã đến lúc này, nhưng ánh mắt Bạch Nhạc nhìn về Chung Ly vẫn tràn đầy khinh miệt.
Hóa thành Ma Thi, tuy thực lực tăng nhanh, nhưng nếu không có đủ tỉ mỉ thì vĩnh viễn sẽ không thể trở thành cao thủ hàng đầu.
– Ngao!
Tiểu Bạch Long phối hợp gào thét lên một tiếng, dương dương đắc ý vẫy đuôi trên không trung, lộ ra vẻ đắc ý, giống như đang chế nhạo Chung Ly.
– Ngươi muốn chết! ! !
Chung Ly phát ra một tiếng gào thét tức giận, đột nhiên dưới chân giẫm một cái, lực lượng kinh khủng kia, giống như khiến đại địa dưới chân cũng vì đó mà run lên.
Trong lòng Chung Ly vốn đã rất hận Bạch Nhạc, nên gần như bị chọc điên lên.
– Lên!
Bàn tay hóa trảo, trong tích tắc, ma khí bốc lên, nương theo Nghịch Ma Kiếm, trên không trung lại ngưng tụ ra sáu thanh trường kiếm màu tím lần nữa, cùng bắn về phía Chung Ly.
Một kiếm này chém xuống, nhưng nhất thời khiến toàn trường xôn xao một lần nữa.
Bắc Đẩu Kiếm Trận!
Bắc Đẩu lão tổ cực kỳ nổi danh trong thiên hạ, Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng được rất nhiều người biết giống như vậy!
Nhưng cho dù là bản thân Bắc Đẩu lão tổ, cũng nhất định phải phối hợp trưởng lão trong môn phái, mới có thể bố trí xuống Bắc Đẩu Kiếm Trận, có điều hôm nay Bạch Nhạc chỉ có vẻn vẹn một người đã bố trí được Bắc Đẩu Kiếm Trận, loại thủ đoạn này, cho dù ai thấy cũng không thể không cảm thán.
Ban đầu tất cả mọi người cho rằng, trận chiến này sẽ cực kỳ bi tráng, thậm chí Bạch Nhạc chống đỡ không được bao lâu, sẽ bị Chung Ly chém giết.
Nhưng kết quả hôm nay, lại phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người lần nữa.
Rõ ràng chỉ còn lại một bộ bạch cốt, bị ép vào trong tuyệt cảnh, nhưng vì cái gì lại luôn giống như một hồ nước không nhìn thấy đáy.
Rốt cuộc gia hỏa này mạnh bao nhiêu? !
– Đi!
Bạch Nhạc hừ lạnh một tiếng, ngón tay điểm nhẹ, Bắc Đẩu Kiếm Trận chợt mở ra, giống như một tấm kiếm võng, mạnh mẽ vây Chung Ly ở bên trong.
Chương 1648: Sát Chiêu Cùng… Chống Đỡ
Mặc dù lực lượng Chung Ly vô cùng lớn, da thịt lại gần như đao thương bất nhập, thế nhưng bây giờ đối mặt Bạch Nhạc, lại có một loại cảm giác đè nén, có sức mạnh nhưng không có chỗ để dùng.
Chuyện khiến Chung Ly điên cuồng nhất chính là tốc độ Tiểu Bạch Long thực sự quá nhanh.
Bạch Nhạc cưỡi ở trên người Tiểu Bạch Long, chính là trơn trượt không bắt được, mặc cho hắn tức giận như nào, cũng không sờ được một cọng tóc của đối phương.
Rõ ràng hắn chiếm hết ưu thế, nhưng lúc này lại có một loại cảm giác bị đùa nghịch, khiến hắn phát điên.
– Không tầm thường!
Ngay cả Khương Phàm đứng từ xa quan sát trận chiến giữa Bạch Nhạc và Chung Ly, cũng không nhịn được thở dài mở miệng nói.
Thứ mà Tiên Du Kiếm Cung đắc ý nhất chính là truyền thừa kiếm đạo, cũng tự xưng ở phía trên kiếm đạo là tuyệt thế vô song, cho dù Đạo Lăng Thiên Tông ở thời kỳ đỉnh phong, chỉ so sánh trên phương diện kiếm đạo mà nói, cũng không dám so sánh cùng bọn họ.
Thế nhưng bây giờ nhìn thấy loại thủ đoạn này của Bạch Nhạc, cũng không khỏi cảm thán.
So với ngự kiếm thuật của Tiên Du Kiếm Cung, Phi Kiếm Thuật của Bạch Nhạc cũng không phải là quá hoàn mỹ, thế nhưng bất kể là khả năng khống chế lực lượng, hay là cảm ngộ kiếm ý, Bạch Nhạc đều đã đứng trên một trình độ cực cao.
Cho dù ban đầu không quá hoàn mỹ, nhưng có phần thực lực này, cùng với lý giải đối với kiếm đạo, cũng đủ để chống đỡ.
Cho dù không có Thông Thiên Ma Công, nhân vật như Bạch Nhạc, chuyên tu kiếm đạo cũng có thể sở hữu thực lực kinh sợ thiên hạ giống như vậy.
Giả sử trước đây Bạch Nhạc có thể bái vào làm Tiên Du Kiếm Cung, làm sao bây giờ Tiên Du Kiếm Cung không thể ngạo thị thiên hạ.
Chỉ là, nghĩ đến xuất thân của Bạch Nhạc, Khương Phàm cũng không khỏi thổn thức một hồi.
Ai có thể nghĩ đến, tiểu tạp dịch một tông môn tam lưu trước đây, lại có thể trong vài năm ngắn ngủi, vươn lên đến mức độ này!
Chỉ sợ cũng chỉ có vị Thông Thiên Ma Quân kia, mới có tự tin và khí phách bực này.
– Chưởng giáo chân nhân, tiếp tục đánh như vậy, cho dù Bạch Nhạc có thể chiếm giữ ưu thế nhất định, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì! Công kích dạng này, căn bản không thể tạo thành vết thương trí mệnh cho đối phương! Ngược lại, nếu như kéo dài thời gian quá lâu… Sợ là Vân Mộng Chân và người khác sẽ không nhịn được.
Trương Côn đứng ở bên người Khương Phàm, không nhịn được mở miệng hỏi.
Chỉ lấy kiếm đạo mà nói, đúng là Bạch Nhạc đã rất xuất sắc, nhưng muốn lấy cái này thủ thắng, hiển nhiên còn thiếu rất nhiều.
Khương Phàm lắc đầu, chỉ về phía bên người Bạch Nhạc cách đó không xa, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Ngươi quên cái kia rồi sao?
Trương Côn theo ánh mắt Khương Phàm nhìn sang, trong nháy mắt sắc mặt liền đột nhiên biến đổi!
Thân ngoại hóa thân!
… … ……
Thôn Thiên Quyết!
Trước đây, Bạch Nhạc lấy Thôn Thiên Quyết đối địch, đều là trực tiếp thôn phệ lực lượng đối phương, bộc phát ra uy lực cường đại.
Bây giờ Bạch Nhạc không dám gần người, liền rất khó lấy Thôn Thiên Quyết đi thôn phệ lực lượng của Chung Ly, thế nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là Bạch Nhạc liền thúc thủ vô sách.
Hắn lấy Tinh Hải bao phủ cao thủ Hắc Ám Thiên, không ngừng dùng thân ngoại hóa thân thôn phệ lực lượng đối phương, khiến thân ngoại hóa thân không ngừng lớn mạnh.
Bạch Nhạc dùng Bắc Đẩu Kiếm Trận ngăn chặn Chung Ly, đánh vô cùng đặc sắc, nhưng từ đầu đến cuối, Bạch Nhạc vẫn phân ra một bộ phận tinh lực khống chế tôn thân ngoại hóa thân kia, không ngừng tích góp lực lượng.
– Hủy thân ngoại hóa thân của hắn!
Khương Phàm có thể thấy rõ điểm này, tự nhiên Triều Bằng Phi cũng có thể nhìn thấy.
Dưới tình huống này, tất nhiên Triều Bằng Phi và Chung Ly ở cùng một trận tuyến.
Mặc dù mình bị Vân Mộng Chân cuốn lấy rất khó thoát thân, nhưng vẫn có thể sai khiến cao thủ Hắc Ám Thiên và Ma Thi đi công kích tôn thân ngoại hóa thân kia.
– Hiện tại mới phát hiện, sợ là đã hơi chậm!
Nghe thấy lời nói của Triều Bằng Phi, Bạch Nhạc nhất thời cười lạnh một tiếng.
Từ lúc vừa mới bắt đầu động thủ, trong lòng hắn cũng đã định ra toàn bộ kế hoạch, làm sao người khác có thể tùy ý phá hư.
– Nổ cho ta!
Bạch Nhạc thấy người khác đánh về phía thân ngoại hóa thân, lập tức quát to một tiếng, trong tích tắc, thân ngoại hóa thân đã thôn phệ lực lượng nửa ngày chợt nổ tung lên, hóa thành một cỗ ma khí kinh khủng, cuốn ngược mà ra.
Kinh khủng nhất chính là, cỗ lực lượng này không có trực tiếp tán loạn, mà lập tức hóa thành một cái vòng xoáy kiếm khí!
Kiếm Nhận Phong Bạo!
Lấy lực lượng thân ngoại hóa thân thôn phệ được, coi như khởi nguồn dẫn động Kiếm Nhận Phong Bạo, trong nháy mắt Kiếm Nhận Phong Bạo thành hình, hơn mười cỗ Ma Thi xung quanh, cùng với hai trưởng lão Tinh Hải Cảnh không kịp phản ứng, đều trực tiếp bị cắn nuốt, hóa thành một bộ phận của Kiếm Nhận Phong Bạo, thuận thế cuốn về phía Chung Ly!
Trên thực tế, tất cả kéo dài trước đó, đều là vì phản kích trong chớp nhoáng này!
Kiếm Nhận Phong Bạo!
Từng người trước đây, thấy qua hành trình trong thượng cổ cấm địa, đều không xa lạ gì với một thức thần thông này!
Lúc trước Bạch Nhạc còn chưa bước vào Tinh Hải, ở bên trong thượng cổ cấm địa, đã từng dựa vào môn thần thông này vượt cấp mà chiến.
Chương 1649: Chém Giết Cùng… Dung Hợp
Bây giờ bước vào Tinh Hải, lần nữa dẫn động Kiếm Nhận Phong Bạo, uy thế càng kinh thiên động địa.
Cũng may là Ma Thi Vương của Chung Ly đã có thực lực Hóa Hư, chứ nếu đổi thành người khác, chỉ sợ đối mặt với một kích kinh khủng như vậy, căn bản không có bất cứ cơ hội chống đỡ nào.
Chỉ là, giờ khắc này Chung Ly nhìn thấy Kiếm Nhận Phong Bạo, không những không giận mà còn lấy làm mừng!
Trước đó hắn làm thế nào cũng không thể tiếp cận Bạch Nhạc, thực sự đã khiến hắn phát điên, bây giờ Bạch Nhạc phải khống chế Kiếm Nhận Phong Bạo, đã không còn cách nào phân tâm, hơn nữa, cho dù là Tiểu Bạch Long cũng vô pháp dừng lại bên trong Kiếm Nhận Phong Bạo, chỉ có thể tách ra với Bạch Nhạc!
Kể từ đó, cho dù đây là một kích mạnh nhất của Bạch Nhạc, nhưng cũng sẽ khiến Bạch Nhạc lộ ra kẽ hở lớn nhất.
Hắn căn bản không quan tâm sẽ có nguy hiểm gì, cho dù đối mặt Kiếm Nhận Phong Bạo, thì hắn sở hữu thực lực Hóa Hư, cũng có can đảm đánh một trận.
Ngược lại, chỉ cần hắn có thể lách người đi vào, là hắn có nắm chắc một kích đánh nát Bạch Cốt Hóa Thân của Bạch Nhạc!
Cho dù lưỡng bại câu thương cũng đáng giá.
Trong mắt Chung Ly lộ ra lau một đạo hung quang, giờ khắc này trên mặt hắn hiện ra vẻ dử tợn, vậy mà không tránh không né, trực tiếp gánh chịu Kiếm Nhận Phong Bạo đụng về phía Bạch Nhạc.
Sinh tử chỉ trong một đường!
Mà cái va chạm trong nháy mắt này, chính là một đường đó, không phải sinh tức là tử!
Trước khi phân ra sinh tử, bất kể là ai cũng không cách nào đoán được kết cục.
Bạch Nhạc không thể, Chung Ly không thể, mỗi người quan chiến ở đây cũng không thể.
Đây mới thực sự là tranh đấu liều mạng.
Kiếm Nhận Phong Bạo tàn sát bừa bãi, giống như là có vô số lưỡi dao cắt lên người Chung Ly, loạn nhận gia thân, đao đao thấy máu!
Dùng Phi Kiếm Thuật công kích, rất khó mang đến uy hiếp gì cho Chung Ly, thế nhưng Kiếm Nhận Phong Bạo lại không giống, cho dù ma thân của Chung Ly cường hãn như thế nào đi nữa, thì ở dưới loại công kích khủng bố này, cũng không có khả năng bình yên vô sự!
Hắc tử huyết bắn ra tung tóe, thịt thối trên người cũng theo đó rụng xuống, lộ ra một mùi tanh hôi.
Huyết nhục bóc ra, thậm chí là đầu khớp xương trên người cũng đã mục nát, lộ ra màu sắc hư thối u lục.
Khoảng cách từ lúc Chung Ly bắt đầu đụng vào Kiếm Nhận Phong Bạo đến khi vọt tới trước người Bạch Nhạc, tối đa cũng chỉ hơn hai mươi mét, trước đó khoảng cách này ngay cả một hơi thở cũng không đến, trong nháy mắt là có thể chạy tới, nhưng hôm nay vì đột phá khoảng cách hai mươi mét này, huyết nhục trên người Chung Ly ít nhất đã tổn thất một phần tư, cả người có vẻ cực kỳ dữ tợn, gần như đã bị cắt không thành hình người.
Cũng may là Ma Thi không có cảm nhận sâu sắc, bằng không, chỉ với nỗi đau thiên đao vạn quả này, cũng đã đủ để người ta tan vỡ.
Thế nhưng trả giá trầm trọng như vậy cũng có giá trị.
Cho dù Kiếm Nhận Phong Bạo cực mạnh, nhưng cuối cùng hôm nay Bạch Nhạc cũng không ở thời kỳ đỉnh phong, hơn nữa, luận thực lực Chung Ly đã miễn cưỡng xem như là Hóa Hư, chỉ bằng điểm ấy công kích, căn bản không đủ để đánh chết hắn!
Mặc dù trên cánh tay tổn thất rất nhiều huyết nhục, thậm chí lộ ra xương ngón tay, nhưng một quyền này, vẫn đập đến trước mặt Bạch Nhạc!
Quyền chưa đến, quyền phong khủng bố cũng đã khiến cho xương sườn trước đó bị thương qua một lần của Bạch Nhạc nứt ra lần nữa, ít nhất cũng có ba, bốn cây xương sườn bị hao tổn nghiêm trọng trực tiếp rạn nứt, rơi xuống.
Nhưng mà, cũng gần như cùng lúc đó, ngón tay Bạch Nhạc thuận thế điểm lên mi tâm Chung Ly.
Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng tốt, Kiếm Nhận Phong Bạo cũng tốt, đối với loại Ma Thi Vương như Chung Ly này mà nói, đều không phải là đả kích mang tính hủy diệt.
Chỉ có một chỉ cuối cùng này, mới là sát chiêu chân chính của Bạch Nhạc!
– Đại Mộng… Thiên Thu!
Mặc dù thân thể tan vỡ, thế nhưng thần hồn cũng đã khôi phục lại, thậm chí bởi vì thôn phệ một bộ phận Thần Chi Bản Nguyên, mà bây giờ thần hồn Bạch Nhạc, càng mạnh hơn so với trước khi bị thương.
Mà thần hồn chi lực, mới là mấu chốt thi triển thần thông huyễn thuật!
Đại Mộng Thiên Thu!
Rất nhiều người quen thuộc Bạch Nhạc, đều biết rõ một thức thần thông này.
Thức thần thông truyền từ Mộng Thiên Thu này, ban đầu ở Đạo Môn đại hội, đã từng rực rỡ hào quang.
Thế nhưng, có rất ít người ý thức được, cho dù sau khi bước vào Tinh Hải, thức thần thông này vẫn có thể có được lực sát thương kinh khủng như vậy.
Đặc biệt đối với Ma Thi mà nói, loại thần thông huyễn thuật nhắm thẳng vào linh hồn này, không thể nghi ngờ là thứ đáng sợ nhất, công kích trí mạng nhất.
Oanh!
Gần như trong nháy mắt một chỉ này điểm ra, rốt cuộc quyền của Chung Ly cũng đập vào trên người Bạch Nhạc, trong tích tắc, một loạt thanh âm xương cốt đứt gãy chợt vang lên, toàn bộ Bạch Cốt Hóa Thân của Bạch Nhạc xuất hiện vô số khe hở, giống như bất lúc nào cả bộ bạch cốt cũng có thể triệt để tan vỡ!
Chỉ cần một quyền này nhiều hơn một phần lực đạo nữa, cái Bạch Cốt Hóa Thân này của Bạch Nhạc sẽ triệt để tan vỡ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Chung Ly lại không thể phát ra được một phần lực lượng cuối cùng này.
Chương 1650: Chém Giết Cùng… Dung Hợp (2)
Thời điểm nhìn thấy một chỉ kia của Bạch Nhạc, trong lòng Chung Ly liền mọc lên một tia sợ hãi thật lớn.
Hắn đột nhiên nhớ lại, thời điểm ở Hắc Ám Thiên, Triều Bằng Phi cũng suýt nữa chết dưới một thức thần thông này.
Chỉ là, lúc này mới thanh tỉnh lại, hiển nhiên đã quá trễ.
Trong tích tắc, Chung Ly hoàn toàn rơi vào trong ảo cảnh!
Dường như tất cả xung quanh không hề có bất kỳ biến hóa nào, thế nhưng hết lần này tới lần khác, lại không thấy mọi người, cả phiến thiên địa chỉ còn lại một mình hắn.
Bất kể hắn phát cuồng như thế nào, cũng không thể đi ra khỏi Đạo Lăng Sơn, không tìm được lối ra.
Một tháng, ba tháng… Một năm… Mười năm!
Thời gian không ngừng trôi qua, nhưng xung quanh trừ hắn ra, không có bất kỳ biến hóa nào.
Cho dù hắn có lực lượng đủ để lay động Hóa Hư, thì giờ khắc này cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì!
Đại Mộng Thiên Thu, nhất mộng nghìn năm!
Loại cảm giác cô độc hít thở không thông này, mới là thứ chân chính đáng sợ nhất.
… … … ..
Ầm!
Nhưng trong khoảnh khắc, Chung Ly chợt ngửa mặt ngã xuống, nặng nề té lên nền đất, tạo nên một mảnh bụi bặm, dung hợp vào một chỗ với hắc sắc huyết nhục, lộ ra một mùi vị mục nát.
Trong chốc lát khí tức thuộc về Chung Ly liền triệt để chôn vùi.
Vù vù!
Trong nháy mắt, toàn bộ Đạo Lăng Sơn giống như đều sôi trào.
Rất nhiều người thực lực không đủ, thậm chí ngay cả đến tột cùng xảy ra chuyện gì cũng không biết, càng không biết vì sao Chung Ly đang nắm chắc phần thắng, lại đột nhiên vẫn lạc!
Thế nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến kết quả bọn hắn chứng kiến!
Chung Ly… Bại!
Loại đánh giết căn bản không được người xem trọng này, thình lình vẫn là Bạch Nhạc đi tới cuối cùng, lấy loại phương thức không thể tưởng tượng nổi, thắng sạch sẽ gọn gàng!
Sau khi trầm mặc trong ngắn ngủi, toàn bộ Đạo Lăng Sơn giống như đều rơi vào một loại điên cuồng!
Phải giết chết Bạch Nhạc, đây là suy nghĩ không hẹn mà thành của những lão tổ Tinh Hải Cảnh kia, đối với đại đa số đệ tử phổ thông mà nói, bọn hắn căn bản không có cách nhúng tay vào, bọn hắn đối với Bạch Nhạc, cũng không có loại sợ hãi kia, ngược lại, đối với bọn hắn mà nói, Bạch Nhạc giống như là một anh hùng, là thần tượng trong lòng mỗi người!
Bây giờ tận mắt thấy, Bạch Nhạc dưới loại tuyệt cảnh gần như không có khả năng này, mạnh mẽ chém giết Chung Ly, làm sao có thể khiến cho bọn hắn không điên cuồng.
– Bạch Nhạc! Bạch Nhạc! Bạch Nhạc!
Trong nháy mắt, tiếng hô Bạch Nhạc liền bao phủ tất cả.
Giờ khắc này, cho dù là Bạch Nhạc, cũng không khỏi có một loại cảm giác muốn rơi lệ.
Hóa ra, hắn vẫn chưa bị thế giới này vứt bỏ, cho tới bây giờ cũng không có!
Mặc kệ những người đang nắm quyền kia, ôm tâm tư gì, lòng người nham hiểm bực nào, thì cuối cùng ánh mắt những tu hành giả bình thường này, người trong thiên hạ này vẫn sáng như tuyết.
Công đạo tại lòng người!
Có thể được nghe tiếng hô như thế, cho dù hôm nay thật sự vẫn lạc, cũng chết không hối tiếc.
Đúng như Bạch Nhạc nói trước đó, cho dù hiện tại hắn chết, cũng sẽ làm cho tất cả mọi người, cái thế giới này nhớ kỹ, cái gì gọi là ma!
– Ha ha ha ha ha!
Gần như cùng lúc đó, Triều Bằng Phi ở cách đó không xa, chợt phát ra một tiếng cười to gần như điên.
– Đa tạ Bạch phủ chủ thành toàn, lão phu mưu đồ gần nghìn năm, rốt cuộc hôm nay cũng sắp công thành!
Cùng lúc đó, khí thế trên người Triều Bằng Phi chợt tăng lên gấp đôi, trong tích tắc, mây đen che trời, tử khí khủng bố bốc lên, dường như muốn triệt để che đậy cả mặt trời!
Tới giờ khắc này, người khác mới chú ý tới, sau khi Chung Ly chết, hóa thành một cỗ hắc mang nồng nặc, lặng yên không một tiếng động vọt vào trong cơ thể Triều Bằng Phi.
Bởi vì trước đó Bạch Nhạc cản trở Hắc Ám Thiên, Chung Ly mạnh mẽ cướp đoạt một nửa lực lượng, đưa tới cục diện khó xử hai cái Ma Thi Vương đồng thời xuất hiện.
Nhưng cũng chính bởi vì loại phân tách này, mà khiến Triều Bằng Phi căn bản không có cách nào chân chính dung hợp, hóa thành Ma Thi Vương thực sự!
Có điều tất cả chuyện này, cũng theo Chung Ly bỏ mình mà triệt để giải quyết.
Bản thân Triều Bằng Phi không cách nào giết chết Chung Ly, thôn phệ một phần lực lượng này, thế nhưng một khi Chung Ly bỏ mình, cỗ lực lượng vốn là thuộc về hắn, liền sẽ tự nhiên dũng mãnh vào trong cơ thể hắn, giúp hắn hoàn thành dung hợp!
Vù vù một tiếng!
Đoàn người nhất thời đại loạn, giờ khắc này không chỉ là những tu hành giả bình thường, mà coi như là những lão tổ Tinh Hải Cảnh kia, nhìn thấy trên người Triều Bằng Phi bộc phát ra một cỗ khí thế kinh khủng, trong lòng cũng không khỏi đột nhiên run lên!
Hóa Hư!
Nếu như nói trước đó Triều Bằng Phi và Chung Ly, chỉ có thể coi là sở hữu lực lượng Hóa Hư, miễn cưỡng xem như nửa bước Hóa Hư, thì bây giờ Triều Bằng Phi dung hợp lực lượng của Chung Ly, liền chân chính sở hữu thực lực Hóa Hư Cảnh, ma uy ngập trời.
Tinh Hải đỉnh phong và Hóa Hư, nghe dường như chỉ là một bước ngắn, nhưng chênh lệch trong đó tuyệt đối là khác biệt thiên địa.
Loại lực lượng chênh lệch kia, căn bản không phải nhân số có khả năng bù đắp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










