[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 15 : Ngu kiếm (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Ngu kiếm
Tự tin như vậy, sao có thể không khiến những đệ tử quan chiến này sôi trào.
– Keng!
Dưới áp lực, Tiêu Hành Nhất không dám do dự nữa, bước ra một bước, kiếm trong tay đột nhiên ra khỏi vỏ, giống như tia chớp đâm tới Bạch Nhạc.
Từ rút kiếm đến một kiếm này chém đến trước mắt Bạch Nhạc, toàn bộ quá trình thậm chí không đến một hơi thở, thực lực thiếu chút nữa khiến đệ tử ngoại môn thực lực kém thậm chí không thể thấy rõ Tiêu Hành Nhất là xuất thủ thế nào.
– Bạt Kiếm Thức.
Nhìn thấy Tiêu Hành Nhất xuất thủ, cho dù là các trưởng lão cũng không khỏi trợn mắt, một lần nữa ước lượng lại đệ tử lúc trước không quá chói mắt này.
Nghe đồn, Bạt Kiếm Thức, lúc ban đầu là do một vị đại sư kiếm thuật trong phàm tục sáng tạo ra, một người trong phàm tục ngay cả linh lực cũng không thể tu luyện ra, lại dùng thức Bạt Kiếm Thức này trảm sát người tu hành Linh Phủ cảnh, dẫn tới truyền kỳ một thế hệ.
Tuy cuối cùng vị đại sư kiếm thuật đó vẫn không thể bước vào con đường tu hành, nhưng Bạt Kiếm Thức lại được truyền vào giới tu hành, trở thành một chiêu tuyệt học cực kỳ nổi danh.
Đương nhiên, trên thực tế, tuy người tu hành Bạt Kiếm Thức rất nhiều, nhưng người thực sự có thể tu thành, vĩnh viễn chỉ là một số rất ít.
Rất hiển nhiên, Tiêu Hành Nhất chính là nằm trong số rất ít này.
Thậm chí lúc trước khi thi đấu tông môn, Tiêu Hành Nhất căn bản không thi triển một kiếm này, nếu không dưới bất ngờ không kịp đề phòng,trong đệ tử nội môn, sợ rằng không ai có thể ngăn cản được một kiếm này.
Một kiếm này, vốn là sát chiêu hắn cố ý giấu kín để khiêu chiến Bạch Nhạc.
Nhìn thấy một kiếm này, cho dù là Lý Tử Vân, cũng không khỏi lộ ra một tia hài lòng.
Dưới tình huống không phòng bị, cho dù là hắn đối mặt với một kiếm này, chỉ sợ cũng phải điều động lực lượng của Linh Phủ, dùng lực lượng nghiền ép tuyệt đối để phá giải.
Cho dù một kiếm này không đến mức khiến Bạch Nhạc trực tiếp bị thua, cũng đủ để khiến Bạch Nhạc thảm hại không thể tả.
Nhưng mà, cơ hồ là trong nháy mắt, nụ cười của Lý Tử Vân đột nhiên cứng lại trên mặt.
Một tiếng keng vang lên, cơ hồ là trong nháy mắt một kiếm này tới trước mắt Bạch Nhạc, mũi kiếm đột nhiên gẩy lên, giống như sớm đã chờ sẵn ở đó, một kiếm thế ắt thành công trong mắt Lý Tử Vân, lại nhẹ nhàng bị cản lại, không thể dấy lên được một chút gợn sóng.
– Hảo kiếm!
Trên mặt không hề có vẻ hoảng loạn, Bạch Nhạc nhẹ giọng khen ngợi,
– Đáng tiếc, vẫn chưa đủ nhanh.
Đúng vậy, một kiếm này đã đủ để khiến Bạch Nhạc cảm thấy bất ngờ, đáng tiếc, vẫn chưa đủ nhanh.
Đổi lại là người khác, có lẽ chưa chắc có thể nhìn ra được huyền cơ của một kiếm này, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, kỳ thật lại rất dễ lý giải.
Ở trên Thiên Tâm Phong, Bạch Nhạc mỗi ngày đều kiên trì luyện tập lặp đi lặp lại kiếm chiêu cơ bản nhất mấy ngàn lần, dường như chỉ là bổ, chém đâm đơn giản nhất, không nhìn ra có bất kỳ chỗ nào đặc biệt, thậm chí Liễu Như Tân còn cố ý hỏi qua Bạch Nhạc, làm như vậy có ý nghĩa gì.
Bạch Nhạc trả lời cũng rất đơn giản.
– Không ai có thể sinh ra đã biết, luyện kiếm cũng giống như chúng ta nói chuyện đi đường vậy.
Thuần thục không phải bởi vì nó đơn giản, mà là không ngừng lặp lại, biến nó thành một loại bản năng!
Chính là bởi vì loại tu luyện gần như là điên cuồng này, mới khiến Bạch Nhạc có thể dễ dàng lý giải Bạt Kiếm Thức.
Bản thân nó chính là một chiêu kiếm không thể mưu lợi! Chỉ có liên tục lặp lại, dung nhập một kiếm này vào trong xương tủy, biến thành bản năng, mới có thể đạt tới loại hiệu quả gần như là truyền kỳ này.
Tiêu Hành Nhất khổ công rất nhiều trên một chiêu này, đáng tiếc lại vẫn không thể minh ngộ bản chất của một kiếm này.
Hắn không thể chuyển hóa loại rút kiếm này thành bản năng, cho nên, tuy hắn thi triển ra Bạt Kiếm Thức, nhưng lại vẫn không đủ nhanh.
Đương nhiên, Tiêu Hành Nhất không biết những suy nghĩ trong lòng Bạch Nhạc, một kiếm này thất thủ, lập tức khiến Tiêu Hành Nhất cảm thấy da đầu ngứa ran.
Một thức Linh Tê Nghênh Khách nhìn thì đơn giản, lại khiến người ta cảm thấy tựa như một ngọn núi lớn chắn ở trước mặt, khiến người ta tự nhiên sẽ sinh ra một loại cảm giác tuyệt vọng.
Tiêu Hành Nhất biết rất rõ, mình tuyệt đối không thể nghĩ nhiều nữa, có thể dựa vào bản năng điên cuồng xuất kiếm, thậm chí căn bản không nghĩ tới Bạch Nhạc sẽ ứng đối thế nào, chỉ có như vậy, mới có thể khiến hắn không đến mức bởi vậy mà mất đi dũng khí xuất kiếm.
Về phần thắng, từ trong nháy mắt một kiếm này bị cản lại dễ dàng, Tiêu Hành Nhất đã hiểu, mình căn bản là không thể thắng!
Hiện giờ điều duy nhất hắn có thể làm, chính là giống như Bạch Nhạc nói, dốc hết khả năng triệt để thi triển ra kiếm thế của mình, khiến kiếm nhanh hơn, như vậy, mới không đến nỗi bị thua quá khó coi.
Kiếm như tia chớp!
Đúng như lúc trước Bạch Nhạc nói, kiếm của Tiêu Hành Nhất rất thú vị, tất cả xuất thủ và biến chiêu, cái theo đuổi chính là một chữ nhanh, hơn nữa dường như có thể càng đánh càng nhanh.
Lúc trước khi Tiêu Hành Nhất giao thủ với đệ tử nội môn khác, đối phương tất nhiên không thể cho hắn cơ hội này, nhưng Bạch Nhạc lại có thể.
Chương 142: Ngu kiếm (2)
Thậm chí, có thể nói, hắn chính là có thể dẫn dắt kiếm thế của Tiêu Hành Nhất!
Bạch Nhạc có thể cảm giác được, kỳ thật kiếm của Tiêu Hành Nhất đã có một tia xu thế nhìn lén kiếm đạo, chỉ là loại cảm ngộ này vẫn còn vô cùng mơ hồ, cho nên, Tiêu Hành Nhất cần phải dựa vào kiếm của hắn, không ngừng tích góp kiếm thế, cho tới khi kiếm thế đạt tới cực hạn mà hắn có khả năng chịu tải, cuối cùng đâm ra một kiếm đó, mới là đỉnh phong của nó.
Nói thật, kiếm như vậy, lộ ra có chút ngốc có chút ngu!
Bởi vì vào thời điểm đối địch chân chính, đối thủ thế tất sẽ nghĩ hết mọi biện pháp quấy rầy tiết tấu của ngươi, căn bản sẽ không cho ngươi cơ hội tích tụ kiếm thế.
Cho nên, bất kể ngươi phán đoán ra một kiếm cuối cùng có uy lực khủng bố cỡ nào, cũng chỉ có thể giới hạn ở phán đoán, căn bản không thể thi triển ra được.
Nhưng cũng chính bởi vì ngu như vậy, mới có thể khiến Tiêu Hành Nhất dùng phương thức này để cảm ngộ kiếm đạo, chạm đến một tia đó, có lẽ dưới tình huống bình thường, hắn cả đời cũng không thể chạm đến cảnh giới đó.
Kiếm chiêu chưa quá bán, trên thực tế, Bạch Nhạc đã hiểu được rồi.
Đến loại tình trạng này, giao thủ về sau, đối với Bạch Nhạc mà nói đã không có bất kỳ trợ giúp gì, cũng có đủ thực lực để tùy thời kết thúc trận chiến này.
Nhưng Bạch Nhạc lại không lựa chọn làm như vậy, mà bình tĩnh tiếp tục dùng Linh Tê Nghênh Khách phòng thủ, mặc cho Tiêu Hành Nhất tích tụ kiếm thế của hắn đến hoàn mỹ, giống như lúc trước Bạch Nhạc giúp Dương Nghiên đột phá, Bạch Nhạc hiện tại chính là đang giúp Tiêu Hành Nhất minh ngộ kiếm đạo.
Phải biết rằng, dưới tình huống bình thường, Tiêu Hành Nhất căn bản không thể sứ ra hết bộ kiếm chiêu này, rất nhiều chỗ, hắn đều chỉ có thể dựa vào phán đoán của mình, căn bản không có cơ hội thực tiễn.
Điều này cũng dẫn tới, Tiêu Hành Nhất rõ ràng dường như đã chạm đến bên rìa kiếm đạo, nhưng lại thủy chung vẫn cách một tầng, có thế nào cũng không thể tìm thấy phương pháp và phương hướng đột phá.
Mà hiện tại, Bạch Nhạc chính là dùng trận tỷ thí này cho hắn một cơ hội như vậy.
Đương nhiên, nội tình trong đây, người ngoài căn bản không thể hiểu.
Có lẽ, ở đây, cũng chỉ có Từ Phong và Hà Dao mới có thể nhìn ra mấy phần manh mối.
Cũng may, từ đầu tới cuối, Bạch Nhạc đều chỉ thi triển một thức Linh Tê Nghênh Khách, trận chiến này, cũng khiến nhiều đệ tử hơn ý thức được, một bộ Linh Tê Kiếm Quyết mà bọn họ coi là gân gà rốt cuộc là khủng bố tới cỡ nào!
– Vù!
Liên tục cường công mười lăm phút, Tiêu Hành Nhất cuối cùng cũng tích tụ kiếm thế đến cực hạn, tiếng kiếm minh đột nhiên vang lên, tất cả lực lượng, tất cả khí thế toàn bộ dung nhập vào trong một kiếm cuối cùng này, thật sự có thể gọi là kiếm như cầu vồng!
Cho dù là với thực lực của Bạch Nhạc, lúc này, trong mắt cũng không khỏi lộ ra một tia ngưng trọng.
Linh Tê Nghênh Khách, chống đỡ được khoái công của Tiêu Hành Nhất lúc trước, nhưng lại tuyệt đối không cản được một kiếm nhanh như lôi đình này.
Trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra một tia tinh mang, kiếm trong tay hơi giơ lên, nhẹ nhàng điểm ra.
Tâm kiếm tương thông!
Trong nháy mắt này, cho dù là Bạch Nhạc cũng không dám chủ quan nữa.
Linh Tê Nhất Kiếm!
Thân vô thải phượng song phi dực, tâm hữu linh tê nhất điểm thông!
Linh Tê Kiếm Quyết, chỗ tinh túy nhất, chính là ở loại cảm ứng tâm hữu linh tê này.
Một kiếm này của Tiêu Hành Nhất rất nhanh, nhưng có nhanh tới mấy cũng không thể qua được cảm ứng của linh tê vừa hiện, lúc xuất thủ, Bạch Nhạc đã biết vị trí mà một kiếm này đâm tới, cho nên, hắn căn bản chỉ nhẹ nhàng đặt kiếm ở vị trí đó mà thôi.
Tựa như bất kể ngươi xuất thủ đa dạng cỡ nào, nhanh tới bao nhiêu, nhưng chỉ cần ta biết điểm rơi cuối cùng của ngươi, tất nhiên có thể thoải mái làm ra chuẩn bị để đỡ một kích này.
Keng.
Mũi kiếm chính xác điểm đến mũi kiếm Tiêu Hành Nhất đâm tới, lực lượng của Tử Phủ thuận thế bùng nổ.
Kiếm thế đã phá, dựa vào lực lượng của Tử Phủ, Bạch Nhạc tất nhiên có thể dễ dàng đánh gục Tiêu Hành Nhất.
Khóe miệng lộ ra một nụ cười sáng lạn, Bạch Nhạc vẫn đứng tại chỗ, nói khẽ,
– Chúc mừng Tiêu sư đệ đã nhìn thấy được kiếm đạo!
Cơ hồ là đồng thời, trên mặt Tiêu Hành Nhất đột nhiên lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Tuy trận chiến này đã thua, nhưng khi một kiếm cuối cùng đó được đâm ra, bình cảnh một mực khốn nhiễu Tiêu Hành Nhất đã bị phá, giống như trong nháy mắt, giúp hắn bước vào một thế giới hoàn toàn mới.
Người ngoài không biết đã xảy ra chuyện gì, Tiêu Hành Nhất lại sao có thể không biết.
Lập tức, Tiêu Hành Nhất khom người quỳ gối,
– Tiêu Hành Nhất đa tạ sự thành toàn của Bạch sư huynh!
Một màn này cũng khiến toàn trường toàn trường, trong nhất thời lập tức trở nên xôn xao.
– Không cần khách khí, có thể kiến thức được khoái kiếm của ngươi, ta cũng có thu hoạch phong phú! Đối với ta mà nói, kỳ thật vốn không phải là một hồi tỷ thí, mà là một lần luận kiếm.
Cười tiêu sái, Bạch Nhạc tiếp tục nói,
– Kỳ thật so sánh với khoái kiếm, ta cảm thấy, kiếm này vốn nên gọi là ngu kiếm, bởi vì ngu, cho nên mới nhanh! Tựa như lúc trước ngươi rút kiếm vậy, chỉ có không ngại nhàm chán mà thiên chuy bách luyện, hóa nó thành bản năng, ngươi mới có thể nhanh hơn!
Chương 143: Ngươi căn bản không hiểu
– Ngu kiếm cái gì, ngu xuẩn chính là ngu xuẩn! Bạch sư đệ, ngươi đừng tưởng rằng ngươi là đang giúp hắn, cổ vũ hắn tu hành kiếm pháp ngu xuẩn như vậy, rồi sẽ có một ngày ngược lại sẽ hại chết hắn.
Ngay khi Bạch Nhạc nói chuyện với Tiêu Hành Nhất, Lý Tử Vân đột nhiên cười lạnh.
Thắng trận chiến này, thậm chí còn thu hoạch được sự cảm tạ của Tiêu Hành Nhất, vốn tất cả đều rất viên mãn, nhưng lại theo một câu này của Lý Tử Vân mà đột nhiên bị phá hỏng.
Lập tức, trong sân lại lâm vào một mảng tĩnh mịch.
Trong tông môn, người có tư cách nghi ngờ Bạch Nhạc, vốn là không nhiều lắm, Lý Tử Vân lại chắc chắn chính là một trong số đó.
Ai cũng biết, lần thi đấu tông môn này, kịch chính chân chính là tỷ thí giữa ba vị đệ tử chân truyền, hiện giờ còn chưa bắt đầu, sự trách cứ của Lý Tử Vân đã trực tiếp mang theo mùi thuốc súng nồng đậm.
– Lý sư huynh!
Lập tức, sắc mặt Tiêu Hành Nhất đỏ lên, nhưng lại vẫn không thể không hành lễ với Lý Tử Vân.
Có một số lời, hắn không thể nói ra miệng, nhưng không có nghĩa là sẽ không tồn tại.
Lần này sở dĩ Tiêu Hành Nhất chủ động nhảy ra khiêu khích Bạch Nhạc, trên thực tế, chính là xuất phát từ sự bày mưu đặt kế của Lý Tử Vân.
Chỉ là Tiêu Hành Nhất lại không ngờ, một khi hắn thất thủ, Lý Tử Vân lại trực tiếp nhảy ra, làm nhục cả hắn như vậy.
Đương nhiên, trên thực tế, trong lòng Tiêu Hành Nhất cũng biết, nói hắn chỉ là để che giấu, người Lý Tử Vân thực sự muốn nhằm vào, vẫn là Bạch Nhạc! Nhưng, dù vậy, loại cảm giác bị làm nhục này vẫn khiến Tiêu Hành Nhất vô cùng phẫn nộ, giống như trong lồng ngực có một đống lửa tùy thời sẽ dâng lên.
– Sao, ngươi không phục à?
Liếc Tiêu Hành Nhất một cái, Lý Tử Vân cười lạnh nói,
– Tự ngươi chắc cũng biết, nếu không phải Bạch sư đệ cố ý nhường cho, ngươi căn bản không dùng ra hết được bộ kiếm chiêu đó, cũng căn bản không thể thi triển ra một kiếm cuối cùng!
– Nơi này là thi đấu tông môn, Bạch sư đệ có thể nhường ngươi! Nhưng, ngày sau khi ngươi đối mặt với yêu nhân ma đạo, chẳng lẽ cũng hy vọng bọn họ nhường ngươi, cho ngươi một hơi sử ra hết kiếm chiêu sao?
Nghiêm mặt, Lý Tử Vân không chút khách khí quát,
– Loại kiếm pháp ngu xuẩn này, căn bản không có giá trị tồn tại! Có phần tâm tư này, ngươi đặt ở nơi khác, thực lực sẽ mạnh hơn hiện tại nhiều.
– …
Lập tức, Tiêu Hành Nhất bị mắng cho mặt đỏ bừng, nhưng lại không thể nói được gì.
Cho dù hắn thủy chung vững tin, lựa chọn của mình mới là chính xác, nhưng đối mặt với một phen chỉ trích này của Lý Tử Vân, lại không không tìm ra bất kỳ lý do gì để phản bác.
Trên thực tế, không chỉ là Tiêu Hành Nhất, những đệ tử vừa rồi còn bởi vì một phen giải thích về ngu kiếm đó của Bạch Nhạc mà hâm mộ Tiêu Hành Nhất, lúc này, cũng không khỏi trở nên có chút do dự.
Nhìn Lý Tử Vân, ánh mắt Bạch Nhạc vẫn bình tĩnh như nước, giống như căn bản không nghe thấy những lời chỉ trích này.
– Tiêu sư đệ, ngươi cảm thấy ngươi sai à?
Không để ý đến Lý Tử Vân, Bạch Nhạc lẳng lặng nhìn Lý Tử Vân, lại hỏi.
Lập tức, Tiêu Hành Nhất giống như bị đặt trên lửa mà nướng, có một loại cảm giác rơi vào tình huống khó xử.
Bạch Nhạc hỏi ra loại vấn đề này, dường như chính là cố ý kẹp hắn ở giữa, bức hắn làm ra một lựa chọn.
Đây đã căn bản không phải là vấn đề hắn sai hay đúng, mà là vấn đề lựa chọn tin Bạch Nhạc hay là Lý Tử Vân, nói nghiêm trọng hơn một chút, chính là vấn đề đứng thành hàng.
Cho dù bản thân Tiêu Hành Nhất trong các đệ tử nội môn, cũng xem như là thiên tài rất khá, nhưng bị kẹp giữa Bạch Nhạc và Lý Tử Vân, lại vẫn chỉ là một quân cờ.
Lúc này, Tiêu Hành Nhất lại lâm vào trong do dự.
– Được rồi, Bạch sư đệ, kiến giải của ngươi và Lý sư đệ khác nhau, cũng không gì đáng để tranh cãi, không cần kéo cả Tiêu sư đệ vào.
Chậm rãi đứng dậy, Khổng Từ ở cách đó không xa cũng nhúng tay vào nói.
Vẫn là thái độ công chính đứng giữa, nhưng trên thực tế, những lời này lại lộ ra có ý chèn ép Bạch Nhạc.
Dẫu sao, đối với rất nhiều đệ tử mà nói, kỳ thật vẫn chưa ý thức được, câu hỏi này của Bạch Nhạc, là khiến Tiêu Hành Nhất làm ra lựa chọn, nhưng Khổng Từ vừa nói như vậy, liền triệt để có phản ứng, cũng theo đó mà sinh ra một tia cảm xúc bất mãn với Bạch Nhạc.
Đáng tiếc, Bạch Nhạc lại vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ nhìn chằm chằm Tiêu Hành Nhất, giống như cứ muốn ép Tiêu Hành Nhất phải đưa ra một đáp án.
Thế là, áp lực trên người Tiêu Hành Nhất đã trở nên lớn hơn, không chỉ là Bạch Nhạc và Lý Tử Vân, còn có một vị Khổng Từ, ba vị đệ tử chân truyền, dùng thái độ của hắn làm chiến trường, trận giao phong vô hình này khiến hắn như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
Khổng Từ và Lý Tử Vân xây dựng ảnh hưởng đã lâu, theo bản năng, Tiêu Hành Nhất muốn thỏa hiệp, ngẩng đầu cho Bạch Nhạc một ánh mắt áy náy.
Nhưng mà, ngay khi Tiêu Hành Nhất muốn mở miệng, lại nghênh đón ánh mắt bình tĩnh như nước đó của Bạch Nhạc, giống như trong nháy mắt, trong lòng bị thứ gì đó khiến cho đau nhói, lời nói vốn sắp thốt ra, lại bị nuốt về.
Chương 144: Ngươi căn bản không hiểu (2)
Trầm mặc mấy hơi thở, Tiêu Hành Nhất cũng không biết vì sao, khi mở miệng, lời nói ra lại hoàn toàn khác với sự thỏa hiệp lúc trước mà hắn muốn.
– Ta không sai!
Bốn chữ vô cùng đơn giản, lại chữ nào chữ nấy như núi, vô cùng dứt khoát!
Vù!
Lập tức, toàn trường lập tức xôn xao, bất kể là ai, dường như đều không thể ngờ rằng, Tiêu Hành Nhất lại sẽ nói ra một đáp án như vậy, chẳng lẽ đối với Tiêu Hành Nhất mà nói, một Bạch Nhạc không ngờ lại có phân lượng hơn cả hai người Lý Tử Vân và Khổng Từ à? Điều này căn bản là không đạo lý!
Lúc này, bất kể là Lý Tử Vân hay là Khổng Từ, sắc mặt đều không khỏi có chút khó coi.
Nhưng mà, trên mặt Bạch Nhạc lại đột nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn.
– Ngươi tốt lắm, rất tốt!
Gật đầu, Bạch Nhạc vươn tay ra đỡ Tiêu Hành Nhất lên nói khẽ,
– Nam tử hán đại trượng phu, đỉnh thiên lập địa! Nên có phần khí phách này! Người tu kiếm, tính chính là kiếm! Ngươi tu là ngu kiếm, vậy thế tất sẽ gặp phải khó khăn và suy sụp hơn nhiều người khác, nếu ngay cả ngươi cũng không tin bản thân mình, không dám kiên trì, làm sao có thể tu thành ngu kiếm?
Nghe thấy những lời này, trên mặt Tiêu Hành Nhất lại lộ ra một tia xấu hổ.
Không thể không thừa nhận, khoảnh khắc vừa rồi, hắn thật sự đã do dự, nếu không phải nhìn thấy ánh mắt trầm tĩnh đó của Bạch Nhạc, có lẽ hắn đã làm ra một lựa chọn khác.
Thật tâm mà nói, lúc trước hắn cũng cho rằng, Bạch Nhạc chính là đang mượn cơ hội này, bức hắn phải lựa chọn, trong lòng cũng có chút không thoải mái.
Nhưng nghe thấy những lời này của Bạch Nhạc, nghi kỵ và bất mãn trong lòng lúc trước đều hóa thành xấu hổ.
Bạch Nhạc bức hắn đáp lại, đâu phải muốn hắn ở giữa hai người Bạch Nhạc và Lý Tử Vân làm ra lựa chọn, mà là muốn hắn nhìn thẳng vào giữa kiên trì nội tâm của mình và thỏa hiệp với thực tại mà làm ra lựa chọn.
– Hoang đường! Bạch sư đệ, ngươi thừa nhận ngươi rất có động lực, nhưng ngươi dùng loại ngôn ngữ có tính kích động này dụ Tiêu sư đệ bước lên con đường sai lầm, không phải rất quá đáng sao? Nếu hắn bởi vậy mà ngày sau, chết trong tay yêu nhân ma đạo, trong lòng ngươi có hổ thẹn không?
Trong mắt lộ ra một tia hàn ý, Lý Tử Vân lại quát mắng, lần này khẩu khí thậm chí còn nghiêm khắc hơn lúc trước.
Khóe miệng gợi lên một nụ cười, lúc này Bạch Nhạc mới xoay người lại, hướng ánh mắt về phía Lý Tử Vân,
– Con đường sai lầm, Lý sư huynh, ngươi cũng không tránh khỏi quá chủ quan rồi?
Dứt lời, đồng thời trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra một tia sắc bén, giống như trong nháy mắt, khí thế cả người đều đã khác.
Nhìn thấy Bạch Nhạc như vậy, cho dù là Khổng Từ, đồng tử cũng không khỏi đột nhiên co rút lại, trong lòng giật thót, ý thức được phán đoán lúc trước của mình e là sai rồi.
Về phần Từ Phong và trưởng lão tông môn khác, lúc này lại từ trên người Bạch Nhạc cảm nhận được một tia tự tin cường đại.
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc lạnh lùng nói,
– Lý sư huynh, luận thực lực, ngươi bước vào Linh Phủ nhiều năm, mà ta chỉ vừa thành tựu Linh Phủ nửa năm! Nhưng nếu luận kiếm…
Dừng một chút, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia khinh miệt, ngạo nghễ nói,
– Ngươi ngay cả con đường kiếm đạo cũng chưa nhìn được, có tư cách gì mà chỉ điểm người khác, kiếm đạo nên là thế nào?
Từ khi Lý Tử Vân nhảy ra, Bạch Nhạc kỳ thật đã ý thức được, sự khiêu khích của Tiêu Hành Nhất, chỉ sợ chính là Lý Tử Vân châm ngòi, trong lòng cũng sinh ra một chút tức giận.
Sau đó, Lý Tử Vân thừa cơ làm khó, châm biếm kiếm đạo của Tiêu Hành Nhất không đáng một xu, lại thực sự khiến Bạch Nhạc xem thường hắn.
Lý Tử Vân ngươi muốn chèn ép ta thì không thành vấn đề, nhưng nếu mượn cơ hội này làm khó, cũng rất có khả năng sẽ hủy diệt một thiên tài kiếm đạo, ngươi có từng nghĩ tới hậu quả không?
Chỉ là, trước khi Bạch Nhạc phản kích, cần phải xem phản ứng của bản thân Tiêu Hành Nhất đã.
Nếu bản thân Tiêu Hành Nhất không thể kiên trì bản tâm, tin tưởng kiếm đạo của mình, như vậy Bạch Nhạc tất nhiên sẽ không ra mặt cho hắn, bởi vì nếu là như vậy, cho dù Tiêu Hành Nhất tiếp tục tu luyện, căn bản cũng không thể thực sự bước vào kiếm đạo, tu thành ngu kiếm.
Nhưng Tiêu Hành Nhất đã phòng thủ bản tâm, như vậy, Bạch Nhạc có lý do để đòi một công đạo cho hắn, đòi công đạo cho ngu kiếm.
Về phần bởi vậy mà có thể phải đánh vào mặt Lý Tử Vân, Bạch Nhạc căn bản không để ý!
– Càn rỡ!
Lập tức, Lý Tử Vân giận tím mặt.
Trực tiếp bị Bạch Nhạc chỉ trích không hiểu kiếm đạo, thậm chí là ngay cả con đường kiếm đạo cũng không nhìn được, đây căn bản chính là đang tát vào mặt hắn, bảo hắn làm sao có thể chịu được?
– Người càn rỡ chỉ sợ là ngươi!
Lạnh lùng nhìn Lý Tử Vân, Bạch Nhạc thản nhiên phản kích,
– Tuy bản tông dùng kiếm tông, nhưng chỉ bằng vào những lời vừa rồi, liền biết ngươi căn bản không hiểu gì về kiếm, càng đừng nói tới hai chữ rút kiếm.
– …
Cho dù là Lý Tử Vân cũng hoàn toàn không ngờ, Bạch Nhạc lại dám không hề kiêng nể mà làm nhục hắn, lập tức giận tím mặt,
– Ngôn ngữ không có sức, Bạch Nhạc, ngươi có dám luận kiếm với ta không?
– Ta nói rồi, ngươi căn bản không hiểu kiếm!
Chương 145: Ngu kiếm bại chân truyền
Lời nói như kiếm, Bạch Nhạc không hề có ý nhượng bộ, lại tát mặt một cách trắng trợn,
– Ngươi và ta đánh một trận, chỉ có thể nói là tỷ thí! Về phần luận kiếm, ngươi vẫn chưa có tư cách này.
Căn bản không cho Lý Tử Vân cơ hội lên tiếng, Bạch Nhạc lại nói tiếp,
– Không phải ngươi xem thường ngu kiếm à? Ta sẽ dùng ngu kiếm của Tiêu sư đệ, đánh với ngươi một trận.
Muốn đánh vào mặt thì phải đánh triệt để!
Sự châm chọc trong lời nói, cho dù có thể chiếm được một chút tiện nghi, nhưng cũng là yếu ớt không có sức.
Bạch Nhạc đã hạ quyết tâm đòi công đạo cho Tiêu Hành Nhất, cho ngu kiếm, vậy sẽ không cho bất kỳ ai bỏ xuống đề tài này.
Không phải ngươi xem thường ngu kiếm à? Được, ta sẽ dùng ngu kiếm này để đánh vào mặt ngươi, cho ngươi thấy rõ, kiếm gì mới xứng với hai chữ kiếm đạo.
Một tay đè kiếm, áo trắng như tuyết.
Lúc này, tư thái Bạch Nhạc bày ra giống hệt với lúc Tiêu Hành Nhất khiêu chiến hắn, nhưng một tia ngạo trên người lại hơn xa Tiêu Hành Nhất.
Ngu kiếm!
Đây không chỉ là một câu nói cho có lệ, Bạch Nhạc muốn dùng sự thực để chứng minh mỗi một chữ mà hắn nói.
Chỉ một tư thế đè kiếm, lại đột nhiên khiến tất cả người trong sân triệt để sôi trào.
Tỷ thí giữa đệ tử chân truyền bản thân chính là kịch chính, huống chi, hiện giờ còn bởi vì chuyện của Tiêu Hành Nhất, khiến trận chiến giữa Bạch Nhạc và Lý Tử Vân này tràn ngập mùi thuốc súng, đối với những đệ tử xem náo nhiệt mà nói, quả thực không có chuyện gì thống khoái hơn.
Kỳ thật bọn họ không để ý tới Bạch Nhạc và Lý Tử Vân ai thắng ai thua, nhưng chỉ dựa vào Bạch Nhạc dám lấy ra ngu kiếm để tỷ thí, lại khiến đại bộ phận đệ tử chuyển sang ủng hộ Bạch Nhạc.
Mọi người đều luôn thích nhìn thấy loại chuyện tát mặt này, chỉ cần không phải là đánh vào mặt bọn họ, vậy tất nhiên là vô cùng thống khoái.
Đương nhiên, so sánh với người khác, lúc này Tiêu Hành Nhất lại máu nóng sôi trào, trong mắt đầy vẻ kích động.
Trước giờ, kỳ thật ở trên kiếm đạo, hắn đều là một mình lần mò, dựa vào Bạt Kiếm Thức, thăm dò ra con đường khoái kiếm này! Cũng là cho tới hôm nay, Bạch Nhạc mới công nhận kiếm đạo của hắn, đồng thời nói với hắn, kiếm như vậy, nên gọi là ngu kiếm.
Mà hiện tại, Bạch Nhạc không ngờ muốn dùng ngu kiếm đối chiến với Lý Tử Vân, sao có thể không khiến hắn hưng phấn?
Lý Tử Vân vừa chê ngu kiếm không đáng một xu, đối với hắn mà nói, cho dù trong lòng vẫn muốn kiên trì, nhưng lại vẫn bất giác bị ảnh hưởng nhất định, kết quả của trận chiến này đối với hắn mà nói, cũng là tối quan trọng.
Khom người cúi đầu, Tiêu Hành Nhất vội vàng nhảy xuống đài khiêu chiến.
– Bạch sư đệ, nói đừng quá vẹn toàn, cẩn thận không một lúc nữa không xuống đài được đâu.
Thân hình nhấp nhoáng, Lý Tử Vân hạ xuống trước người Bạch Nhạc, lạnh lùng nói.
– Mời.
Những lời nên nói, lúc trước đều đã nói rồi, đã lên đài, Bạch Nhạc ngược lại không muốn tranh miệng lưỡi nữa.
Thản nhiên mở miệng, làm đủ lễ số, ngay sau đó, kiếm trong tay đột nhiên ra khỏi vỏ!
Bạt Kiếm Thức!
Cơ hồ là trong nháy mắt, mũi kiếm lạnh như băng đã chém đến trước mặt Lý Tử Vân.
Tốc độ như vậy, cơ hồ đã đạt tới cực hạn của phản ứng.
Quá nhanh!
Nếu nói, lúc trước khi Tiêu Hành Nhất thi triển, chỉ là một số đệ tử ngoại môn không nhìn rõ mà thôi.
Như vậy lúc này Bạt Kiếm Thức được thi triển ra trong tay Bạch Nhạc, lại ngay cả những đệ tử nội môn cũng giật nảy mình, sợ tới toát mồ hôi lạnh.
Nếu đổi chỗ, cho dù là người nổi bật trong nội môn, ai dám nói có thể ngăn cản một kiếm này?
Nói một cách không hề khoa trương thì, nếu Bạt Kiếm Thức của Tiêu Hành Nhất có thể có loại tốc độ này, hạng nhất của đại hội nội môn tuyệt đối trừ hắn ra không còn có thể là ai khác!
Nhưng… Bạch Nhạc cũng học Bạt Kiếm Thức từ lâu à? Điều này căn bản là không hợp lý..
– Ầm!
Chỉ là một kiếm bắt đầu, Lý Tử Vân đã bị dọa cho toát mồ hôi lạnh, trực tiếp bộc phát ra Linh phủ chi lực, dùng kiếm hình thành một vách tường trong người, dùng man lực chặn một kiếm này.
Phải biết rằng, trước khi động thủ, Bạch Nhạc từng nói, Lý Tử Vân căn bản ngay cả tư cách luận kiếm với hắn cũng không có.
Lý Tử Vân một mực cho rằng đây là Bạch Nhạc đang cố ý làm nhục hắn, nhưng một kiếm này, lại giống như chính là một cái tát vang dội, trực tiếp tát lên mặt hắn.
Bị bức phải dẫn động Linh phủ chi lực, vừa ra tay đã dùng loại phòng ngự mãnh liệt này, chỉ từ luận kiếm mà nói thì đã thua rồi.
Khiến cho Lý Tử Vân khó có thể chấp nhận là, hắn biết rõ hơn bất kỳ ai, Bạch Nhạc bắt đầu tu luyện chưa tới một năm, hơn nữa một mực đều đang tu hành Linh Tê Kiếm Quyết, căn bản ngay cả núi cũng không xuống, tất nhiên không thể từng học Bạt Kiếm Thức!
Phải biết rằng, lúc trước Tiêu Hành Nhất vốn là một mực ở bên ngoài, trước đại hội mới trở lại tông môn, trước đây không có bất kỳ tiếp xúc gì với Bạch Nhạc, tất nhiên càng không thể dạy Bạch Nhạc ngu kiếm.
Nhưng… Sao có thể như vậy được?
Chương 146: Ngu kiếm bại chân truyền (2)
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 147: Ngu kiếm bại chân truyền (3)
Hắn không nhìn ra được kiếm thế của Bạch Nhạc, thậm chí đã lờ mờ có chút không theo kịp tốc độ xuất kiếm của Bạch Nhạc.
Trong lần giao thủ này, hắn mới là người bị dắt mũi dẫn đi, quyền chủ động căn bản không ở trong tay hắn.
Trong mắt hiện lên một tia tàn khốc, trong lòng Lý Tử Vân cũng không khỏi dâng lên một tia sợ hãi.
Hắn đã xem trận chiến của Bạch Nhạc và Tiêu Hành Nhất, tất nhiên biết rằng, một khi để Bạch Nhạc tích tụ kiếm thế lại, sự bùng nổ cuối cùng là khủng bố cỡ nào.
Đến loại tình trạng này, đối với lúc trước nói cái gì luận kiếm, đối với chuyện Bạch Nhạc châm chọc hắn không hiểu kiếm, cũng căn bản không bận tâm được tới nữa.
Hắn muốn thắng, hơn nữa cần phải thắng!
Bất kể dùng phương thức gì, chỉ có thắng, hắn mới có thể tìm bậc thang xuống đài, nếu không, trận chiến hôm nay, chỉ sợ sẽ trở thành một vết nhơ trong đời hắn, triệt để trở thành chuyện cười trong mắt tất cả các đệ tử.
Hắn không thua được!
Trong một cái hô hấp, trên người Lý Tử Vân lộ ra một tia màu xanh da trời, linh khí khủng bố đột nhiên từ trên người tỏa ra, kiếm trong tay lại lộ ra một tia kiếm ý khủng bố!
– Bích Hải Triều Sinh.
Trong nháy mắt, linh lực khủng bố giống như đột nhiên dâng lên một cơn sóng lớn, ập thẳng tới.
Lực lượng Linh Phủ trung kỳ triệt để bùng nổ, đều dung nhập vào trong một kiếm này!
Hơn nữa, kiếm trong tay Lý Tử Vân, cũng không phải bội kiếm của đệ tử bình thường, mà là một kiện linh khí trung phẩm, trong kiếm tất nhiên có kiếm ý, phối hợp với một chiêu Bích Hải Triều Sinh này, có thể nói đã là một kích đỉnh phong của Lý Tử Vân.
Lý Tử Vân có nghe nói chuyện Bạch Nhạc trảm sát Âm Dương Quỷ Đồng, nhưng trên thực tế, hắn cũng một mực đều cho rằng, dựa vào một chiêu Bích Hải Triều Sinh, mình cũng có thể dễ dàng trảm sát Âm Dương Quỷ Đồng.
Trận chiến này, hắn cần phải thắng!
– Linh khí hóa hình!
Nhìn sóng triều từ linh lực ngưng tụ thành, mấy vị trưởng lão không khỏi hơi biến sắc.
Đừng xem thường biến hóa đơn giản này, trên thực tế, đại bộ phận người ở Linh Phủ cảnh căn bản đều không làm được điểm này, có thể ngưng tụ linh khí thành hình, sẽ có thể gia tăng uy lực của linh lực trong cơ thể lên gấp bội!
Trong Linh Phủ cảnh, đây cũng là một lần biến đổi về chất!
Bình thường mà nói, chỉ có bước vào Linh Phủ hậu kỳ, sự nắm giữ đối với linh lực trong cơ thể đạt tới mức độ gần như là hoàn mỹ, mới có thể khống chế linh lực hóa hình.
Hiện giờ Lý Tử Vân chỉ có thực lực Linh Phủ trung kỳ, nhưng lại có thể dựa vào linh khí trong tay, cường hành khiến linh khí ngưng tụ thành sóng triều, sức nắm giữ này, tuyệt đối không hổ với danh xưng thiên tài.
– Bạch Nhạc thua rồi.
Lắc đầu, lập tức có trưởng lão đưa ra định luận.
Linh khí hóa hình, cũng có nghĩa là, linh lực như nhau, ít nhất có thể phát huy ra uy lực gấp đôi trở lên, loại đề thăng này thật sự quá khủng bố.
Bạch Nhạc vốn chỉ là mới bước vào Linh Phủ, cho dù thành tựu Tử Phủ, miễn cưỡng có thể chống lại Lý Tử Vân, nhưng một khi đối mặt với trùng kích của linh lực hóa hình, cho dù triệt để nghiền ép, đây là thống trị thực lực tuyệt đối, không liên quan gì tới kỹ xảo.
Đương nhiên, nếu dựa theo cách nói của Bạch Nhạc và Lý Tử Vân, thắng lợi như vậy, không khỏi có chút thắng cũng không vẻ vang gì, nhưng từ góc độ thi đấu tông môn mà nói lại không hề có vấn đề.
Lúc này, không chỉ là những trưởng lão này, tất cả đệ tử hơi hiểu linh khí hóa hình có nghĩa là gì đều cho rằng Bạch Nhạc đã thua chắc rồi.
Nhưng mà, bản thân Bạch Nhạc lại hiển nhiên không có loại giác ngộ này.
Thời gian tu hành của Bạch Nhạc ngắn ngủi, kiến thức nông cạn, thậm chí căn bản không biết cái gọi là linh khí hóa hình, càng không thể sinh ra cảm xúc khẩn trương sợ hãi.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn chưa từng cho rằng mình có thể dễ dàng chiến thắng đệ tử chân truyền như Lý Tử Vân.
Từ khi xuất thủ, trong lòng Bạch Nhạc đã chuẩn bị tốt tâm lý, cho nên tất nhiên không hề có chút hoảng loạn.
Hít sâu một hơi, dưới chân đột nhiên bước ra, tử hoa phun trào, Bạch Nhạc cũng điều động Linh phủ chi lực của mình.
Chỉ là, lần này Bạch Nhạc không phải muốn lấy cứng chọi cứng với Lý Tử Vân.
Thân hình hơi lắc lư, Bạch Nhạc thuận thế đạp sóng mà vào!
Thậm chí kiếm chiêu trong tay cũng không hề có biến hóa.
Lúc này Bạch Nhạc mới chính thức phát huy một chữ ngu tới cực hạn.
Ngu kiếm!
Kiếm như vậy, bản thân sẽ không theo đuổi kỹ xảo gì, bất kể là đối mặt với dạng công kích gì, thủy chung vẫn đều dùng kiếm chiêu đơn giản nhất, cơ bản nhất để hóa giải.
Bạch Nhạc căn bản chưa từng nghĩ tới, có thể một lần đánh tan sóng triều linh lực khủng bố này.
Cái hắn muốn làm, chính là dựa vào kiếm nhanh hơn, lần lượt hóa giải một bộ phận nhỏ của sóng triều linh lực, giống như Ngu Công dời núi, chậm rãi hóa giải sóng triều.
Phương thức như vậy nhìn thì rất ngu, nhưng khi tốc độ xuất kiếm đủ nhanh, phán đoán đủ chính xác, vẫn có thể biến loại không thể này thành có thể.
Trong không đến mười hơi thở ngắn ngủi, Bạch Nhạc không ngờ liên tục xuất gần trăm kiếm, mỗi một kiếm đều vừa hay hóa giải một bộ phận sóng triều, không ngờ dùng phương thức này, chém sóng triều đang ập đến ra một lỗ thủng có thể dung thân.
Chương 148: Ngu kiếm bại chân truyền (4)
– Điều đó là không có khả năng!
Tận mắt thấy Bạch Nhạc dùng loại phương thức không thể tưởng tượng này phá giải Bích Hải Triều Sinh, sắc mặt Lý Tử Vân lập tức trở nên trắng bệch, thậm chí ngay cả ứng biến cũng quên mất, ngay sau đó, mũi kiếm của Bạch Nhạc đã chỉ đến cổ họng hắn.
Mũi kiếm lạnh như băng trong nháy mắt khiến Lý Tử Vân mặt xám như tro tàn!
Vù!
Một màn này, triệt để dẫn nổ toàn trường, mỗi một vị đệ tử, lúc này trong mắt đều không khỏi hiện lên một tia sùng bái.
Ngu kiếm!
Thì ra kiếm còn có thể dùng như vậy, thì ra kỹ thuật kiếm cơ bản trước giờ bị người ta xem nhẹ, không ngờ cũng có thể tỏa ra ánh sáng loá mắt như vậy.
Ngu kiếm này đã đả động mỗi người!
Phải biết rằng, bản thân Linh Tê Kiếm Tông không phải là phái lớn gì, trong những đệ tử này, thiên tài chân chính càng ít, bọn họ có lẽ phần lớn là thiên tư bình thường, không có được nhiều tài nguyên, không có được công pháp tốt.
Dưới tình huống bình thường, có lẽ bọn họ chỉ có thể tiên tan trong đám người, vĩnh viễn đều phải lăn lộn ở tầng dưới cùng của giới tu hành, không được bất kỳ ai chú ý.
Nhưng lúc này, ngu kiếm mà Bạch Nhạc thi triển, lại mang tới hy vọng cho mỗi người bọn họ.
Ngươi có thể tư chất bình thường, tu hành chậm chạp, nhưng không thể không tin bản thân mình!
Ngươi có thể không học được Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng không thể ngay cả những kiếm thuật cơ bản này cũng không biết.
Ngươi có thể không làm được linh khí hóa hình rực rỡ như Lý Tử Vân, nhưng nếu không học được ngu kiếm, vậy chỉ có thể chứng minh tự ngươi không chịu nỗ lực.
Hy vọng!
Đối với những đệ tử bình thường của Linh Tê Kiếm Tông mà nói, đây mới là thứ quan trọng nhất!
Mà trận chiến này, Bạch Nhạc chính là dùng ngu kiếm, mang tới hy vọng cho họ!
Đương nhiên, trên thực tế, chuyện cũng không đơn giản như bọn họ tưởng tượng, cho dù là ngu kiếm, cũng không thể mỗi người đều có thể tu thành, giống như Bạt Kiếm Thức, rất nhiều người biết, nhưng thực sự có thể tu thành, lại có mấy ai?
Bởi vì ngu, cho nên nhanh.
Nhưng một chữ nhanh này, không biết đã làm khó bao nhiêu người.
Nhưng cái này không quan trọng, cũng không có ai sẽ nghĩ nhiều như vậy, cái bọn họ nhìn thấy chỉ là trước mắt.
– Bạch Nhạc! Bạch Nhạc! Bạch Nhạc!
Trong một thoáng, các đệ tử đông đúc đột nhiên không khống chế được cảm xúc, cũng không biết là ai dẫn đầu, điên cuồng hò hét tên của Bạch Nhạc.
Trong tiếng hô giống như núi gào biển động, toàn bộ đầu óc của Lý Tử Vân trống rỗng, giống như cả người không còn một chút khí lực.
Từ sau khi hắn bái vào Linh Tê Kiếm Tông, cơ hồ là thuận buồm xuôi gió, không gặp phải bao nhiêu trắc trở, trực tiếp tấn thăng chân truyền!
Thậm chí, cho dù là khi đối mặt với Khổng Từ, hắn cũng dám tranh một phen, hơn nữa, nhiều năm qua, vẫn chưa thực sự bị thua.
Lần đại hội này, Lý Tử Vân không chỉ muốn đánh bại Bạch Nhạc, hơn nữa muốn mượn cơ hội lại khiêu chiến vị trí của Khổng Từ.
Nhưng tất cả, đều theo trận chiến này mà triệt để kết thúc.
Từng tiếng hô tên của Bạch Nhạc đó giống như từng cái tát, triệt để đánh cho hắn đờ đẫn!
– Phập!
Cấp hỏa công tâm, Lý Tử Vân phun ra một búng máu, ngã thẳng xuống đài khiêu chiến, trực tiếp hôn mê.
Chậm rãi thu kiếm, nhìn Lý Tử Vân, trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi thở dài.
Trận chiến này, không nghi ngờ gì nữa, hắn vì chính danh cho Tiêu Hành Nhất, chính danh cho ngu kiếm, thậm chí mang tới hy vọng cho nhiều đệ tử bình thường hơn.
Nhưng tương tự, cũng có khả năng rất lớn sẽ hủy đi lòng tin của Lý Tử Vân, thậm chí khiến vị thiên tài vốn ngày sau cũng có hy vọng bước vào Tinh Cung cảnh này cứ như vậy tan đi trong đám người.
Người càng tâm cao khí ngạo, sau khi gặp phải đả kích, lại càng khó khôi phục lại.
Nhưng bản thân điều này chính là cái giá cần phải trả.
Tranh, không chỉ là lựa chọn của Bạch Nhạc, cũng là lựa chọn của Lý Tử Vân.
Bất kể là ai, đều phải vì lựa chọn của mình mà trả một cái giá cực đắt, đây là thực tại.
Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc biết rất rõ, đối với mình mà nói, tất cả vẫn chưa kết thúc.
Ngẩng đầu, ánh mắt Bạch Nhạc thuận thế rơi xuống trên người Khổng Từ, cao giọng mở miệng nói,
– Khổng sư huynh, xin chỉ giáo!
Một tay vươn ra, làm một thủ thế mời, thanh âm của Bạch Nhạc truyền vào trong tai mỗi người một cách rõ ràng.
Khiêu chiến Khổng Từ!
Trong nhất thời tiếng động lớn im bặt, tất cả mọi người đều nhìn Khổng Từ.
Khác với Lý Tử Vân, nhiều năm như vậy trôi qua, ở Linh Tê Kiếm Tông đã không có bất kỳ ai từng khiêu chiến quyền uy của Khổng Từ, ở trong mắt đệ tử, Khổng Từ là đại sư huynh hoàn toàn xứng đáng, bất kể là thực lực, hay là tính tình, đều khiến người ta tin phục.
Vừa rồi lúc Lý Tử Vân giao thủ với Bạch Nhạc, có rất nhiều người đều nguyện ý đứng bên Bạch Nhạc.
Nhưng khi Bạch Nhạc khiêu chiến Khổng Từ, cho dù là đệ tử vì ngu kiếm mà sùng bái Bạch Nhạc, lúc này cũng không khỏi trở nên do dự.
Trong lòng hơi trầm xuống, chậm rãi đứng dậy, Khổng Từ nhìn về phía Bạch Nhạc, trong ánh mắt cũng không khỏi có thêm mấy phần thâm thúy.
Kỳ thật, từ lúc trước khi Bạch Nhạc lên Từ Vân Phong, hắn đã đoán được kết quả này.
Chương 149: Linh Diệp Từ Bi Kiếm
Chỉ là, lúc ấy, hắn vẫn hy vọng Lý Tử Vân thay hắn ngăn cản Bạch Nhạc, nhưng không ngờ, Lý Tử Vân lại bại thảm như vậy, đẩy hắn lên trước sân khấu.
Thật lòng mà nói, từ sau lần đó gặp Bạch Nhạc, Khổng Từ luôn cho rằng Bạch Nhạc còn nguy hiểm hơn cảLý Tử Vân.
Chỉ là, tốc độ trưởng thành như vậy, cũng có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.
Trước mặt nhiều người như vậy, Bạch Nhạc nói thẳng muốn ước chiến, hắn không có lý do để cự tuyệt, càng không thể cự tuyệt!
– Năm tháng thúc giục con người già đi.
Cười khẽ một chút, Khổng Từ khẽ lắc đầu,
– Một thế hệ người mới thay người cũ, tiểu sư đệ, nhìn thấy ngươi, ta giống như lại nhớ tới lúc trẻ tuổi.
So sánh với Lý Tử Vân, thủ đoạn của Khổng Từ cao minh hơn nhiều.
Mấy câu vô cùng đơn giản, liền nắm giữ lại thế cục, ba chữ tiểu sư đệ, lại khiến người ta tự nhiên cảm thấy, Bạch Nhạc ở trước mặt Khổng Từ chính là một tiểu đệ đệ bướng bỉnh hiếu thắng.
Nhẹ nhàng nhảy lên đài khiêu chiến, Khổng Từ mỉm cười hỏi,
– Tiểu sư đệ, vừa rồi ngươi nói Lý sư đệ không có tư cách luận kiếm với ngươi, như vậy… Ngươi cho rằng ta có tư cách luận kiếm với ngươi không?
Mắt hơi nheo lại, lập tức, Bạch Nhạc liền hiểu ý của Khổng Từ,
– Khổng sư huynh nói đùa rồi, có thể thỉnh giáo kiếm đạo của Khổng sư huynh, chính là vinh hạnh của ta.
– Như vậy là tốt rồi!
Gật đầu, Khổng Từ thản nhiên nói,
– Ta từ ba năm trước đã bước vào Linh Phủ hậu kỳ, nếu đọ với ngươi thì không khỏi bất công! Như vậy đại hội hôm nay, chúng ta dùng kiếm đạo để phân thắng bại đi.
Một câu này vừa được nói ra, cho dù là trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi đột nhiên giật thót.
Linh Phủ hậu kỳ, phải biết rằng, Từ Phong cũng chỉ là Linh Phủ đỉnh phong mà thôi, trong toàn bộ tông môn, đại đa số trưởng lão cũng chỉ là tiêu chuẩn này!
Ở trước mặt nhiều người như vậy, Khổng Từ tất nhiên không thể nói dối, như vậy dựa vào thực lực Linh Phủ hậu kỳ, cho dù là Bạch Nhạc chỉ sợ cũng không có phần thắng, nhưng cho dù là như vậy, Khổng Từ không ngờ vẫn chủ động đề xuất luận kiếm, không thể không có ý vị sâu xa.
Đổi lại là người khác, tất nhiên sẽ cho rằng, đây là Khổng Từ đang cố ý nhường Bạch Nhạc! Nhưng có lần tiếp xúc trước, Bạch Nhạc biết rõ hơn bất kỳ ai, đây chỉ là tư thái Khổng Từ cố ý thể hiện ra mà thôi.
Khổng Từ ở trong tông môn, thủy chung đều tự cho mình là đại sư huynh, dáng vẻ này chưa từng bỏ xuống.
Hơn nữa, khác với Lý Tử Vân, tính cách của Khổng Từ cực kỳ cẩn thận, tuyệt không tùy tiện mạo hiểm.
Tuy dẫn đầu tuyệt đối trên thực lực, nhưng đối với Bạch Nhạc, Khổng Từ thủy chung vẫn ôm một chút lòng cảnh giác, bất kể là thành tựu Tử Phủ, hay là Linh Tê Kiếm Quyết trong lời đồn, đều có khả năng vượt cấp mà chiến.
Nếu đánh với Bạch Nhạc, Khổng Từ tất nhiên có bảy thành nắm chắc có thể thủ thắng, nhưng, với thân phận của hắn, đừng nói là thua, cho dù chỉ là thắng không đẹp, đã làm sức ảnh hưởng của hắn giảm xuống rồi.
So với như vậy, chẳng thà lui một bước, nói thẳng làm rõ chênh lệch trên thực lực của Bạch Nhạc
Bất kể là lĩnh ngộ trên Linh Tê Kiếm Quyết hay là ngu kiếm vừa rồi, thiên phú trên kiếm đạo của Bạch Nhạc đã được tất cả đệ tử công nhận.
Dưới loại tình huống này, luận kiếm với Bạch Nhạc thắng tất nhiên là tốt nhất, cho dù là thua, vậy cũng không sao, sẽ chỉ khiến đệ tử khác cho rằng, chẳng qua là hắn cố ý nhường mà thôi, ngược lại sẽ khiến hắn có thêm mấy phần mỹ dự lòng dạ rộng rãi.
Đối với Khổng Từ mà nói, đây mới là phương thức phù hợp với lợi ích của hắn nhất.
Dùng không tranh để tranh, đây chính là thái độ xử sự trước giờ của Khổng Từ.
Lúc ban đầu Bạch Nhạc đoán được tâm tư của Khổng Từ, nhưng hắn cũng sẽ không vạch trần, càng sẽ không cự tuyệt.
Đạo lý rất đơn giản, giữa Bạch Nhạc và Khổng Từ không có ân oán, vô duyên vô cớ cự tuyệt sẽ chỉ khiến hắn kết thù với Khổng Từ, điều này căn bản là không cần thiết.
Huống chi, chênh lệch trên thực lực vốn là tồn tại khách quan, cho dù là cự tuyệt, bức Khổng Từ toàn lực đánh nhau với hắn, hắn thật sự có thể thắng được sao?
Mục đích của Bạch Nhạc rất đơn giản, chính là giành lấy hạng nhất trong lần đại hội này!
Thế là, hắn tất nhiên không có đạo lý nào lại cự tuyệt.
Những chuyện đánh cờ trên tâm lý này không thể đưa lên mặt bàn, đại đa số người căn bản là không biết, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc và Khổng Từ đã đạt thành một lần nhận thức chung.
Thủ đoạn như vậy, cao minh hơn Lý Tử Vân quá nhiều.
– Bản tông dùng kiếm lập tông, Khổng Từ đã đứng vào hàng chân truyền, tuy không thể tu thành Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng tự thấy cũng có mấy phần tăm đắc đối với kiếm đạo.
Giơ tay lên cởi xuống thanh kiếm tùy thân của mình, Khổng Từ tùy ý nói,
– Kiếm này tới từ một vị cao tăng phật đạo, Thiên Diệp Thiện Sư, gọi là Thiên Diệp Kiếm! Lúc có được kiếm, ta từng lập lời thề, không dùng kiếm này đả thương tính mạng người, cũng bởi vậy mà ngộ ra một bộ kiếm pháp, tên là Thiên Diệp Từ Bi Kiếm.
Chương 150: Kiếm bại Khổng Từ
Trong lúc nói, Khổng Từ đã cầm kiếm vào tay.
Giống như Khổng Từ nói, Thiên Diệp Kiếm chính là kiếm của Phật môn, trên thân kiếm còn mơ hồ lộ ra một chút Phạn văn, kiếm không có mũi, chính là thể hiện ý từ bi.
Trên thực tế, đừng nói là Bạch Nhạc, trong toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, cũng cực ít có người thấy Thiên Diệp Kiếm, thậm chí người biết trên người Khổng Từ có truyền thừa phật đạo cũng chỉ giới hạn ở mấy vị trưởng lão mà thôi.
– Khổng sư huynh, mời.
Trong mắt lộ ra một tia ngưng trọng, Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói.
Từ lúc Khổng Từ lấy ra Thiên Diệp Kiếm, Bạch Nhạc từ trên người Khổng Từ cảm nhận được một loại khí tức khác hẳn.
Đề xuất dùng kiếm đạo phân thắng bại, bản thân chính là Khổng Từ!
Bạch Nhạc lúc mới đầu kỳ thật cũng không để ở trong lòng, nhưng lúc này, khi thực sự đối mặt với Khổng Từ, lại mới hiểu được, cho dù thật sự chỉ lấy kiếm đạo mà nói, Khổng Từ cũng tuyệt đối là một kình địch.
Trong toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, người bước vào kiếm đạo cũng không nhiều, nhưng không nghi ngờ gì nữa, Khổng Từ tất nhiên là một trong số đó.
– Tiểu sư đệ, mời.
Mỉm cười, Khổng Từ nhẹ giọng đáp.
Bạch Nhạc biết rất rõ, đối mặt với mình, Khổng Từ thế tất sẽ không xuất kiếm trước, hơn nữa, bộ Thiên Diệp Từ Bi Kiếm này, sở trường nhất chỉ sợ cũng là phòng thủ.
Lúc trước, Bạch Nhạc đều dùng Linh Tê Nghênh Khách để ngăn cản công kích của người khác, mà lần này lại tới lượt hắn dùng hết thủ đoạn để phá giải kiếm chiêu của người khác.
Kiếm như nhạn bị kinh sợ!
Trong một cái giơ tay, kiếm của Bạch Nhạc đã đâm đến trước mặt Khổng Từ.
Bạt Kiếm Thức!
Đối mặt với Khổng Từ, Bạch Nhạc cũng vẫn lựa chọn dùng Bạt Kiếm Thức để khởi thủ, tuy uy lực chưa chắc đã so được với Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng lại được cái nhanh.
Nhanh, có khả năng sẽ quấy rầy sự chuẩn bị của Khổng Từ, khiến hắn không kịp thi triển ra Thiên Diệp Từ Bi Kiếm.
So sánh với lúc đánh với Lý Tử Vân, một kiếm này nhanh hơn mấy phần.
Cái này cũng không phải Bạch Nhạc xem thường Lý Tử Vân, mà là bởi vì một chiêu Bạt Kiếm Thức này, hắn kỳ thật cũng vừa học được từ trên người Tiêu Hành Nhất, đánh với Lý Tử Vân, trên thực tế, cũng là lần đầu tiên Bạch Nhạc đệ nhất ngu kiếm.
Nhưng có kinh nghiệm của trận chiến đó, hiện giờ lại được thi triển ra trong tay Bạch Nhạc, tất nhiên vô cùng thuận buồm xuôi gió.
– Vù!
Thân kiếm run run, một tia kim quang từ trên Thiên Diệp Kiếm hiện lên, giống như trong nháy mắt, Thiên Diệp Kiếm của Khổng Từ đột nhiên tỏa ra, hóa thành một mảng lá bồ đề màu vàng, bảo hộ Khổng Từ!
Cho dù là với tốc độ một kiếm này của Bạch Nhạc, căn bản cũng không thể phá được vách tường đó.
Đúng vậy, lúc này Thiên Diệp Kiếm không còn là một thanh kiếm, mà là một vách tường kim quang sáng chói.
Chỉ bằng vào một kiếm này, có thể biết rằng, thực lực của Khổng Từ mạnh hơn Lý Tử Vân quá nhiều.
Đương nhiên, Bạch Nhạc cũng không hy vọng chỉ bằng vào một kiếm này là có thể đánh bại Khổng Từ, thần sắc không hề có biến hóa, Bạch Nhạc cũng xuất kiếm nhanh chóng, lại thi triển ra ngu kiếm, không ngừng công kích, kiếm sau nhanh hơn kiếm trước.
Công như sét đánh, thủ như bàn thạch!
Chỉ là trong mấy hơi thở, trận chiến này đã khiến tất cả mọi người rung động.
– Quá nhanh!
Dưới đài, trên mặt Tiêu Hành Nhất không khỏi lộ ra một nụ cười khổ, nghiêm khắc mà nói, Bạch Nhạc có thể tu thành ngu kiếm, còn là được hắn gợi ý, nhưng hiện giờ nhìn Bạch Nhạc xuất thủ, hắn lại có thể cảm nhận được rõ ràng loại chênh lệch một trời một vực này.
Lúc trước Tiêu Hành Nhất cho rằng kiếm của mình đã rất nhanh, chỉ là tu vi không đủ, mới có tỳ vết.
Nhưng hiện giờ nhìn Bạch Nhạc thi triển ngu kiếm, lại khiến hắn chua chát phát hiện, cho dù là luận bản thân xuất kiếm, hắn có rất nhiều chỗ về chi tiết tồn tại tỳ vết, cũng chính là vì vậy, mới dẫn tới kiếm của hắn chậm hơn Bạch Nhạc nhiều.
Đương nhiên, bỏ qua phần chua chát này, lại cũng khiến Tiêu Hành Nhất rất phấn chấn, so sánh với người khác, trận chiến này, thu hoạch đối với hắn mới là lớn nhất.
– Không đúng? Đánh tiếp như vậy, đại sư huynh chẳng phải sẽ bại à?
Mắt thấy cục diện dường như lâm vào trong giằng co, lập tức có đệ tử nói ra nghi hoặc trong lòng.
Trận chiến của Tiêu Hành Nhất và Bạch Nhạc, tất cả mọi người đều nhớ rõ, ngu kiếm là càng đánh càng nhanh, phía trước chỉ là một quá trình súc thế, một khi hoàn thành súc thế, uy lực mà một kiếm cuối cùng bộc phát ra, tuyệt đối hơn xa trước đó.
Cho dù hiện giờ Khổng Từ dường như đã chặn được công kích của Bạch Nhạc, nhưng phòng thủ đơn thuần như vậy, khi đối mặt với một kiếm cuối cùng, lại cực kỳ nguy hiểm.
Lúc trước Bạch Nhạc dùng một chiêu Linh Tê Nghênh Khách này ngăn cản công kích của Tiêu Hành Nhất, chẳng phải cũng có hiệu quả tương tự với Thiên Diệp Từ Bi Kiếm của Khổng Từ à?
Nhưng, Bạch Nhạc cuối cùng có thể thủ thắng, là vì cảnh giới và thực lực của hắn đều hơn xa Tiêu Hành Nhất.
Nhưng Khổng Từ lại chưa chắc có thể vững vàng áp chế được Bạch Nhạc, phải biết rằng, trận chiến này đã ước định là luận kiếm, chỉ dùng kiếm đạo để phân thắng bại.
– Thua, vậy thì chưa chắc!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt] Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Nguoi-Giai-Ma-Tu-Thi-Phap-Y-Tan-Minh-He-Liet-Audio-Truyen.jpg)





