- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 14 : Áo trắng như tuyết (c131-c140)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 14 : Áo trắng như tuyết (c131-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Áo trắng như tuyết
Nhưng đã không có lựa chọn, bất kể là chủ động cũng được bị động cũng thế, đã đi lên con đường này, vậy chỉ có thể một mực đi tiếp, cho đến một ngày, có thể có đủ lực lượng để nắm giữ vận mệnh của mình.
Trong thời gian hơn hai tháng ngắn ngủi này, Bạch Nhạc đã trải qua quá nhiều, cho đến giờ phút này, phải cáo biệt không chỉ là Vân Mộng Chân, còn có loại sinh hoạt và nhân sinh quá khứ.
Có chờ mong, cũng có nguy hiểm.
Tương lai thế nào, không ai biết! Nhưng có một điểm, lúc này Bạch Nhạc lại cảm nhận được vô cùng rõ ràng.
Đó chính là, tương lai thuộc về hắn, bất kể thành bại, tất nhiên đều sẽ rất đặc sắc!
Tu hành là một chuyện rất khổ, loại chuyện vừa uống rượu tán gái vừa tiến bộ thần tốc, trở thành Tông sư một thế hệ, chỉ là những cố sự mà những người căn bản không hiểu REHGỵ về tu hành bịa ra.
Trên đời này, muốn đạt được thành công, vốn không có chuyện đơn giản thoải mái.
Bạch Nhạc trong thời gian hơn hai tháng, đứng vào hàng chân truyền, thành tựu Tử Phủ, ở trong mắt người khác, giống như chính là một ví dụ tu hành rất thoải mái.
Nhưng trên thực tế, trong lúc này Bạch Nhạc đã phải trải qua bao nhiêu nguy hiểm, thừa nhận bao nhiêu thống khổ, chảy bao nhiêu mồ hôi, lại không ai nhìn thấy.
Ngươi hâm mộ người khác phong quang trên vũ đài, lại không nhìn thấy dưới vũ đài, hắn phải chịu bao đau khổ.
Trước khi bước lên Thiên Tâm Phong, cái nhìn lúc ban đầu của Liễu Như Tân, kỳ thật cũng chẳng khác gì người khác, hâm mộ vận khí và thiên phú của Bạch Nhạc, bội phục đảm phách và lòng dạ của Bạch Nhạc, nhưng lại không nhìn thấy nỗ lực của Bạch Nhạc.
Cho tới những ngày này, nàng ta phụ trách sinh hoạt thường ngày của Bạch Nhạc, ngụ ở Thiên Tâm Phong, mỗi ngày nhìn Bạch Nhạc tu hành, nàng ta mới hiểu được, thì ra mỗi một phần thành công đều tuyệt không phải ngẫu nhiên.
Vân Mộng Chân rời đi đã nửa năm.
Nhưng nửa năm qua, Bạch Nhạc cơ hồ ngay cả Thiên Tâm Phong cũng không xuống, trừ luyện kiếm thì chính là tu luyện, thậm chí ngay cả ngủ cũng bị đả tọa thay thế.
Rõ ràng chỉ là kiếm chiêu đơn giản nhất, ngay cả đệ tử ngoại môn, thậm chí một số tạp dịch cũng có thể dễ dàng sử ra, nhưng Bạch Nhạc lại có thể luyện tập hết lần này tới lần khác, lặp lại mấy ngàn lần mỗi ngày.
Liễu Như Tân đến nay vẫn nhớ được câu trả lời của Bạch Nhạc khi nàng ta không nhịn được hỏi Bạch Nhạc ý nghĩa của làm như vậy.
– Không ai có thể sinh ra đã biết, luyện kiếm cũng giống như chúng ta nói chuyện đi đường vậy, thuần thục không phải bởi vì nó đơn giản, mà là không ngừng lặp lại, biến nó thành một loại bản năng!
Liễu Như Tân vĩnh viễn không quên được bộ dạng thản nhiên của Bạch Nhạc khi nói ra những lời này.
Một màn đó, cơ hồ đã vĩnh viễn khắc sâu vào trong đầu nàng ta.
Ở trong mắt Liễu Như Tân, Bạch Nhạc tu luyện đã đủ khắc khổ rồi, tốc độ tiến bộ cũng cực nhanh.
Nhưng theo thời gian trôi qua, Bạch Nhạc càng lúc càng bất mãn với loại tốc độ tu luyện này.
Khác với lúc ở Dẫn Linh cảnh, Linh Phủ tu hành cần nhiều linh lực, phẩm chất của Linh Phủ càng cao, linh lực cần cho tu hành lại càng nhiều.
Huống chi, trong cơ thể Bạch Nhạc còn có hai Linh Phủ.
Cho dù linh khí của Thiên Tâm Phong ở trong Linh Tê Kiếm Tông, cơ hồ đã được xem như là dồi dào nhất, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại vẫn còn lâu mới đủ.
Vân Mộng Chân từng nói, nàng ta bảy tuổi đã tu hành, ba tháng mở Linh Phủ, mười bốn tuổi đạt tới Linh Phủ đại thành.
Nói cách khác, Vân Mộng Chân từ bước vào Linh Phủ, đến Linh Phủ đại thành, đột phá Tinh Cung cảnh cũng mất ít nhất bảy năm.
Mà đây đã được tính là tốc độ tu hành vô cùng khủng bố rồi.
Dùng tốc độ tu hành của Bạch Nhạc những ngày này để suy tính, nếu không có tài nguyên khác, chỉ đơn thuần cứ như vậy ngồi khổ tu trên Thiên Tâm Phong, đừng nói là bảy năm, cho dù là gấp đôi, mười bốn năm, hắn cũng chưa chắc đã có thể bước vào Tinh Cung.
Thành tựu hai Tử Phủ, nghe thì tất nhiên sảng khoái, nhưng trên thực tế tài nguyên phải tiêu hao đâu chỉ đơn giản là một cộng một.
Tài nguyên!
Từ khi đột phá Linh Phủ, kỳ thật Bạch Nhạc đã cảm nhận được tầm quan trọng của tài nguyên.
Cự tuyệt Đạo Lăng Thiên Tông, cũng có nghĩa là, hắn phải tự mình nghĩ biện pháp để đạt được nhiều tài nguyên tu hành hơn, nếu không cũng chỉ có thể cả đời ở trong Linh Tê Kiếm Tông nho nhỏ này.
– Bạch sư huynh, còn nửa tháng nữa chính là thi đấu tông môn rồi, ngươi có nắm chắc không?
Nhìn Bạch Nhạc luyện kiếm hơn một tiếng, Liễu Như Tân đi đến bên cạnh giúp Bạch Nhạc lau mồ hôi, thuận miệng hỏi.
– Nói gì tới nắm chắc, dẫu sao ta cũng vừa mới bước vào Linh Phủ cảnh được nửa năm mà thôi.
Cất kiếm vào vỏ, Bạch Nhạc cười khổ, nói,
– Ta nghe nói, đứng nhất trong đại hội đệ tử chân truyền lần này, sẽ có phần thưởng một trăm khối linh thạch à?
– Không phải một trăm khối, là tổng cộng chỉ có một trăm khối.
Chương 132: Áo trắng như tuyết (2)
Trợn mắt, Liễu Như Tân cũng biết, Bạch Nhạc trong nửa năm này cơ hồ là không xuống khỏi Thiên Tâm Phong, tất nhiên là không nhớ rõ, liền kiên nhẫn giải thích,
– Linh thạch mà tông môn trong đại hội hàng năm chia cho đệ tử chân truyền, tổng cộng chỉ có một trăm khối! Kỳ thật năm rồi, đệ tử chân truyền là không cần tham gia đại hội, Khổng sư huynh và Lý sư huynh một mực chia đều linh thạch! Chỉ là năm nay có thêm ngươi, mới thay đổi quy tắc, đứng nhất được chia một nửa, thứ hai có ba mươi khối, người cuối cùng chỉ có hai mươi khối linh thạch.
Nghe thấy vậy, Bạch Nhạc cũng không khỏi gãi gãi đầu, vốn là một trăm khối linh thạch, hắn đã cảm thấy hơi ít, không ngờ một trăm khối linh thạch này còn phải chia cho ba người, thế thì làm sao đủ được.
Phải biết rằng, lúc trước khi Bạch Nhạc mở Tử Phủ, bố trí Tụ Linh Trận đã dùng mấy chục viên linh thạch, nhưng dù vậy cũng vẫn không đủ dùng, nếu không phải có Linh Khư Quả Vân Mộng Chân đưa cho hắn, hắn căn bản không thể thuận lợi bước vào Linh Phủ.
Đối với loại người chỉ có Linh Phủ màu lam như Khổng Từ và Lý Tử Vân mà nói, những linh thạch này cũng chưa chắc đã đủ dùng, căn bản không thể thỏa mãn tiêu hao của Bạch Nhạc.
Nhưng như vậy không ngờ còn phải tham gia thi đấu tông môn để tranh.
Nghĩ tới đây, Bạch Nhạc không khỏi cười khổ, lúc trước khi cự tuyệt Đạo Lăng Thiên Tông, cự tuyệt rất thống khoái, thực sự đến khi cần tài nguyên tu hành, mới hiểu được đó có nghĩa là dạng chênh lệch gì.
Không phải tông môn không muốn cho đệ tử chân truyền nhiều tài nguyên hơn, mà là một tông môn Huyền cấp nho nhỏ, căn bản không đủ để cung cấp cho hắn nhiều tài nguyên hơn để tu hành.
Nếu không phải như vậy, lúc trước khi hắn đứng vào hàng chân truyền, cũng sẽ không gặp phải thanh âm phản đối lớn như vậy.
Lắc đầu, Bạch Nhạc thuận miệng phân phó,
– Giúp ta chuẩn bị một thân quần áo sạch sẽ, ta muốn đi gặp Từ trưởng lão.
– Quy củ là Tông chủ tự mình quyết định, chỉ sợ Từ trưởng lão cũng không có biện pháp gì.
Theo bản năng, Liễu Như Tân cho rằng Bạch Nhạc là muốn tìm Từ trưởng lão thương lượng chuyện đại hội, liền nhẹ giọng giải thích.
– Ta tìm Từ trưởng lão không phải là vì chuyện đại hội.
Cười khẽ một chút, Bạch Nhạc lắc đầu giải thích.
– Vẫn màu trắng à?
Gật đầu, Liễu Như Tân lập tức lại hỏi.
Hơi ngẩn ra, Bạch Nhạc chậm rãi gật đầu,
– Đúng vậy, vẫn là màu trắng.
Trong lòng thầm thở dài một tiếng, Liễu Như Tân cũng không nói thêm nữa, xoay người bước đi.
Người khác không rõ, nhưng nàng ta mấy ngày nay một mực đều ở trên Thiên Tâm Phong, lại biết rất rõ, kỳ thật vốn Bạch Nhạc không thích quần áo màu trắng, nhưng từ ngày Vân Mộng Chân rời khỏi, Bạch Nhạc lại giống như trở nên thích màu trắng.
Hơn nữa, kể từ ngày đó, Bạch Nhạc không mặc quần áo màu khác nữa.
Tuy Liễu Như Tân cũng phải thừa nhận, kỳ thật Bạch Nhạc rất hợp với màu trắng, loại phong tư áo trắng như tuyết này, cũng phù hợp với sự cao ngạo của kiếm khách hơn, nhưng nàng ta cũng biết rõ, đó không phải lý do Bạch Nhạc chỉ mặc đồ trắng.
Tuy người đó đã đi, nhưng lại vĩnh viễn ở lại trong lòng Bạch Nhạc.
Liễu Như Tân có chút đố kỵ, nhưng nghĩ đến người đó… Nàng ta sao còn đố kỵ được nữa.
Trên đời này, luôn sẽ có một số người, hoàn mỹ đến khiến ngươi ngay cả tâm tư để đố kỵ cũng không sinh ra được, rất hiển nhiên, Vân Mộng Chân chính là người như vậy.
– Từ trưởng lão.
Đi tới Chấp Pháp Điện, Bạch Nhạc rất dễ tìm được Từ Phong, với thân phận hiện giờ của hắn, chỉ cần không dỡ nhà, căn bản không có đệ tử nào dám cản hắn.
– Lạ nhỉ, nghe nói ngươi nửa năm nay không xuống Thiên Tâm Phong, sao lại có thời gian rảnh tới chỗ ta?
Nhìn thấy Bạch Nhạc, Từ Phong cũng có chút bất ngờ, cười cười trêu ghẹo.
Cười khổ Bạch Nhạc lắc đầu nói,
– Từ trưởng lão không phải lấy ta ra làm trò cười chứ, với chút thực lực này của ta, nếu còn không nỗ lực, tiếp theo lại gặp phải yêu nhân ma đạo, sợ là sẽ không có vận khí tốt như vậy.
Gật đầu gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với loại thái độ khiêm tốn này của Bạch Nhạc, Từ Phong xoay người đi vào một gian tĩnh thất ở bên cạnh, chỉ vào ghế dựa ý bảo Bạch Nhạc ngồi xuống, mới mở miệng nói,
– Nói đi, tìm ta có chuyện gì?
Đối với đệ tử khác mà nói, tới tìm Từ Phong có thể chỉ là để kéo gần quan hệ, liên lạc tình cảm, nhưng Bạch Nhạc hiển nhiên không phải loại người như vậy.
– Ta muốn rời tông du lịch.
Bạch Nhạc cũng không khách sáo, nhìn Từ Phong, nói thẳng.
Trước khi Bạch Nhạc lên tiếng, Từ Phong cũng từng nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng có thế nào cũng không ngờ được, Bạch Nhạc lại đề xuất một yêu cầu như vậy, lập tức, mày đột nhiên nhướn lên,
– Càn quấy, ngươi vừa mới bước vào Linh Phủ cảnh được bao lâu? Đến lúc cần du lịch để đột phá bình cảnh rồi à?
– Quá chậm!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng giải thích,
– Nếu làm từng bước tu luyện trong tông, cho dù là khổ tu mười năm, cũng không có hy vọng bước vào Tinh Cung cảnh.
– …
Mí mắt đột nhiên giật giật, Từ Phong quả thực là thiếu chút nữa thì tức tới nổi bão rồi.
Chương 133: Tranh và không tranh
Nghĩ tới lão nhân gia hắn khổ cực tu luyện mấy chục năm, hiện giờ cũng chưa thể bước vào Tinh Cung cảnh, hỗn tiểu tử này thì hay rồi, khổ tu mười năm có hi vọng bước vào Tinh Cung cảnh, không ngờ còn ngại chậm, thế không phải là tát thẳng vào mặt hắn à?
– Ngươi nghĩ Tinh Cung cảnh là gì? Cho dù ngươi thành tựu Tử Phủ, cũng không thể mơ mộng hão huyền như vậy được, mười năm có thể bước vào Tinh Cung, đã là thành tựu không tồi rồi.
Tức giận hừ một tiếng, Từ Phong lập tức mở miệng quát.
– Luôn có một số người có thể nhanh hơn.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nói khẽ.
– Ai?
Lời này vừa ra khỏi miệng, Từ Phong lập tức nhạy bén ý thức được một số người mà Bạch Nhạc nói là ai.
Vân Mộng Chân!
Nhưng… Vân Mộng Chân đó là ai? Đó là Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, phóng mắt khắp thiên hạ, cũng là thiên kiêu xuất sắc nhất!
Cho dù Từ Phong có đánh giá cao thiên phú và tư chất của Bạch Nhạc như thế nào, cũng chưa từng nghĩ tới đánh đồng Bạch Nhạc với Vân Mộng Chân.
Ý thức được điểm này, Từ Phong lập tức cười khổ,
– Ngươi chắc không phải là muốn so sánh với Vân tiên tử chứ?
– Vì sao không thể?
Trầm mặc một lát, Bạch Nhạc cũng không có ý tứ che giấu, bình tĩnh hỏi ngược lại,
– Nếu ngay cả bản thân cũng xem thường, còn có tư cách gì truy tìm đại đạo?
– …
Từ Phong cả đời này, không phải chưa từng thấy thiên tài có tự tin, tự thấy cũng nghe qua rất nhiều truyền thuyết về nhân vật truyền kỳ, nhưng chưa từng có bất kỳ khoảnh khắc nào rung động hơn lúc này.
Lúc này, hắn từ trên người Bạch Nhạc cảm nhận được, là một loại nhuệ khí khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.
Tựa như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, sắc bén không thể đỡ!
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Nhạc đến bây giờ, dường như mỗi lần Bạch Nhạc đều sẽ mang tới cho hắn một số cảm giác khác lạ, hắn tự nhận là đã đánh giá cao Bạch Nhạc, nhưng cho tới giờ phút này, hắn mới phát hiện, kỳ thật từ đầu đến cuối, hắn chưa thực sự hiểu Bạch Nhạc.
Rống ẩn trong vực!
Lúc này, Từ Phong không kìm được mà từ trong lòng dâng lên suy nghĩ như vậy.
Trầm mặc một lát, lúc này Từ Phong mới chậm rãi mở miệng nói,
– Ngươi đã muốn rời tông du lịch, cũng được, có điều, trước đó, ngươi phải chứng minh cho ta ngươi đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình.
Cũng không chờ Bạch Nhạc mở miệng, Từ Phong đã giải thích,
– Nửa tháng sau là thi đấu tông môn, chỉ cần ngươi có thể đoạt được đệ nhất, ta sẽ cho phép ngươi rời tông.
Lần này lại tới lượt Bạch Nhạc có chút trợn tròn mắt, tuy chưa từng giao thủ, nhưng hắn cũng biết rõ, bất kể là Lý Tử Vân hay là Khổng Từ, hai vị đệ tử chân truyền này đều đã vào Linh Phủ nhiều năm, muốn thắng bất kỳ một ai cũng là điều không dễ dàng! Huống chi, Từ Phong còn muốn hắn phải đoạt được hạng nhất, cái này cũng không khỏi quá khó khăn rồi.
– Ngươi đã muốn rời tông, chẳng qua chính là muốn tự mình nghĩ biện pháp tranh đoạt nhiều tài nguyên hơn.
Bạch Nhạc, Từ Phong chậm rãi giải thích,
– Lúc trước ngươi cũng từng tiếp xúc với yêu nhân ma đạo, chắc hiểu được, ở bên ngoài, muốn tranh đoạt tài nguyên, là khó khăn và nguy hiểm cỡ nào.
– Nếu ngay cả sư huynh đồng tông cũng không tranh được, dựa vào cái gì mà muốn ta tin, ngươi có thể ở trong hoàn cảnh tàn khốc hơn cướp lấy tài nguyên tu hành?
Xua tay, Từ Phong trầm giọng nói,
– Quyết định vậy đi, chuyện này không thương lượng!
– Ta thừa nhận Bạch Nhạc là thiên tài! Nhưng thế cũng không có nghĩa là, hắn có thể dễ dàng lấy đi tài nguyên thuộc về chúng ta ư.
Ngồi trước bàn, Lý Tử Vân nhìn Khổng Từ, trầm giọng nói.
– Uống trà!
Vươn tay ra làm một thủ thế mời, Khổng Từ nhẹ giọng nói,
– Nếu ta nhớ không lầm nói, ngươi ít nhất cũng đã năm năm rồi chưa uống trà với ta.
Lý Tử Vân hơi có chút xấu hổ, theo lời bưng chén trà lên,
– Khổng sư huynh, là ta không phải!
– Không có gì mà không phải cả, chỉ là ngươi, lòng dạ quá cao, bất kỳ việc gì cũng muốn tranh cao thấp.
Lắc đầu, Khổng Từ chậm rãi nói,
– Kỳ thật, nhân sinh có đôi khi tựa như phẩm trà, hỏa hậu không đủ, bất kể ngươi có gấp thế nào, cũng không phẩm ra được mùi vị.
– Nhiều năm như vậy trôi qua, ngươi luôn muốn tranh cao thấp với ta! Hiện giờ, xuất hiện một Bạch Nhạc, ngươi lại muốn phải mượn tay ta để chèn ép người ta… Kỳ thật để làm gì chứ?
Lắc đầu, Khổng Từ nói khẽ,
– Những năm gần đây, kỳ thật ta sớm đã mệt mỏi rồi, cũng không còn lòng hiếu thắng gì nữa! Ngươi muốn phân cao thấp với vị Bạch sư đệ này, cứ tự mình làm là được, không cần tới hỏi ta.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Lý Tử Vân lập tức trở nên có chút khó coi.
Những lời này của Khổng Từ, quả thực giống như một con dao đâm vào trong lòng hắn, đâm cho máu tươi chảy đầm đìa.
– Không sai! Ta đích xác là muốn tranh cao thấp, nhưng… Ta hiếu thắng thì sai sao?
Bỗng nhiên đứng dậy, Lý Tử Vân nhìn chằm chằm Khổng Từ, trầm giọng nói,
– Người tu hành chúng ta, nếu ngay cả lòng hiếu thắng cũng không có, vậy làm thế nào mà đi tiếp được?
Chương 134: Trà của Khổng Từ
– Tài nguyên của tông môn chỉ có ngần ấy, cho hắn rồi, phần chúng ta có được tất càng ít đi! Ta tranh, là vì ta muốn thắng, ta muốn tông môn tốt hơn! Ngược lại, ngươi thì sao? Khổng sư huynh, ngươi chỉ trích ta tranh cường háo thắng, nhìn thì giống như rất có đạo lý… Nhưng, ngươi cái gì cũng không tranh như vậy, có ích lợi gì cho tông môn?
– Chúng ta là đệ tử chân truyền, sứ mạng duy nhất, chính là dùng hết tất cả tu hành, để tranh, để thắng!
– Ngươi nói ta năm năm chưa tới chỗ ngươi, đúng vậy! Bởi vì từ năm năm trước, chúng ta đã bước lên con đường khác nhau, đạo bất đồng, bất tương vi mưu!
Nhìn Khổng Từ, Lý Tử Vân trầm giọng nói,
– Ngươi thủy chung nói với ta là không tranh, nhưng ngươi đã bao giờ từng bỏ xuống cái dáng vẻ đại sư huynh chưa.
– Ngươi không chịu xuất thủ, vậy tự ta đi tranh! Đến lúc đó, ngươi đừng cho nói ta làm sư đệ lại không nể mặt Khổng sư huynh ngươi.
Bỏ lại những lời này, Lý Tử Vân lập tức phẩy tay áo bỏ đi.
– Bạch Nhạc, ngươi thực sự muốn động thủ với Lý sư huynh và Khổng sư huynh à?
Được Liễu Như Tân gọi tới, nghe nói Bạch Nhạc là muốn hỏi thăm chi tiết thực lực của hai vị sư huynh này, Dương Nghiên không nhịn được mở miệng hỏi.
– Cái gì gọi là động thủ, đó là thi đấu tông môn, là tỷ thí, hiểu chưa?
Trợn mắt, Bạch Nhạc tức giận sửa đúng lại.
– Thế không phải là giống nhau à!
Dương Nghiên có chút bất đắc dĩ trả lời.
Nhìn mặt Bạch Nhạc có chút tối xầm, Liễu Như Tân không khỏi không nhịn được mà cười ra tiếng.
Tuy Bạch Nhạc đã thành đệ tử chân truyền, nhưng trên thực tế, mấy ngày nay ở chung với Bạch Nhạc, Liễu Như Tân sớm đã quen thuộc với tính tình của hắn, tuy thân phận thay đổi, nhưng tính tình lại vẫn không thay đổi.
Bạch Nhạc ở trong mắt người ngoài, tựa hồ là một truyền kỳ của tông môn, cao cao tại thượng, nhưng ở trong mắt người thực sự quen thuộc với Bạch Nhạc như Liễu Như Tân và Dương Nghiên, Bạch Nhạc lại thủy chung vẫn là thiếu niên tính tình đáng yêu đó.
Bất kể là Dương Nghiên hay là Liễu Như Tân, trên thực tế, đều nhìn Bạch Nhạc giống như một đệ đệ có chút tùy hứng lại xuất sắc, tất nhiên không hề sợ hãi.
– Bạch Nhạc, ý của ta là, lần đại hội này, ngươi tốt nhất lui một bước thì tốt hơn.
Hơi trầm ngâm một chút, Dương Nghiên nghiêm mặt nói,
– Dẫu sao ngươi cũng chỉ vừa mới bước vào Linh Phủ cảnh, còn cần thời gian để lắng động, vào lúc thế này, tranh cường háo thắng không phải chuyện tốt! Bất kể là Lý sư huynh hay là Khổng sư huynh, đều đã bước vào Linh Phủ nhiều năm, tạm thời khuất phục bọn họ cũng không mất mặt!
Tuy bản thân Dương Nghiên cũng vừa mở ra Linh Phủ, tấn thăng đệ tử nội môn không bao lâu, nhưng Dương Nghiên nhiều năm như vậy ở trong tông môn chèo kéo nhân mạch cũng không phải là vô ích, rất nhiều chuyện, nhìn thấu triệt hơn Liễu Như Tân rất nhiều.
Cũng không có ý tứ khiến Bạch Nhạc phải quyết định ngay, Dương Nghiên tiếp tục giải thích,
– Hai vị đệ tử chân truyền này của chúng ta, Lý sư huynh tính tình kiêu căng, mấy năm nay một mực đều muốn phân cao thấp với Khổng sư huynh, chỉ là Khổng sư huynh không nghênh chiến, giữa bọn họ, rốt cuộc ai mạnh hơn, không ai rõ được.
– Nhưng nếu luận địa vị, Khổng sư huynh tuyệt đối là cao hơn rất nhiều! Ở trong tông môn, kỳ thật mọi người nguyện ý gọi Khổng sư huynh là đại sư huynh hơn! Khổng sư huynh tính tình, ôn hòa đối đãi với đệ tử khác cũng vô cùng tốt, nhân duyên cũng cực tốt, rất nhiều lúc, chuyện Khổng sư huynh phân phó xuống, các đệ tử thậm chí càng để bụng hơn là trưởng lão phân phó.
– Kỳ thật ta cũng đề nghị, ngươi trước lúc đại hội, lên Từ Vân Phong một chuyến! Lúc trước khi Lý sư huynh vừa trở thành chân truyền, kỳ thật rất nhiều đệ tử đều không phục, nghe nói, cũng bởi vì hắn tự mình đi bái Khổng sư huynh, có được sự tán thành của Khổng sư huynh, mới thực sự ngồi vững ở vị trí chân truyền.
Dừng một chút, Dương Nghiên tiếp tục nói,
– Đương nhiên, với thanh danh hiện giờ của ngươi trong tông môn, kỳ thật cũng không cần Khổng sư huynh giúp ngươi, có điều, có thêm một phần thiện duyên luôn tốt.
Hơi gật đầu, tuy trên thực tế cũng chưa từng tiếp xúc, nhưng chỉ bằng vào những lời này của Dương Nghiên, Bạch Nhạc cũng đã có hiểu biết đại khái đối với hai vị sư huynh này.
– Bái kiến Khổng sư huynh một chút tất nhiên không thành vấn đề, có điều… Lần đại hội này, ta cần phải tranh!
Kỳ thật tính tình của Bạch Nhạc, lòng hiếu thắng không mạnh, hơn nữa từ thái độ của hắn đối với Dương Nghiên và Liễu Như Tân cho thấy, tính cách vô cùng khiêm tốn, không ra vẻ gì cả.
Trên thực tế, nếu không phải Từ Phong yêu cầu, Bạch Nhạc thậm chí căn bản không muốn tham gia thi đấu tông môn.
Nhưng hiện giờ, Từ Phong đã nói rồi, trừ khi Bạch Nhạc muốn tiếp tục phí thời gian trong tông môn, nếu không nhất định phải nghĩ hết biện pháp tranh với hai vị sư huynh này.
Nghe thấy vậy, Dương Nghiên cũng không khỏi hơi khựng lại.
Vừa rồi hắn nói như vậy, chính là muốn Bạch Nhạc chủ động lui một bước, nhưng lại không ngờ, Bạch Nhạc sớm đã hạ quyết tâm rồi.
Phải biết rằng, tuy tính tình của Bạch Nhạc khiêm tốn, nhưng lại vô cùng bướng bỉnh.
Chương 135: Trà của Khổng Từ (2)
Một khi đã làm ra, quyết định tuyệt đối không thể dễ dàng sửa đổi, ít nhất Dương Nghiên tự thấy mình là không có bản sự này.
Cười khổ, Dương Nghiên lắc đầu,
– Khổng sư huynh rốt cuộc là thực lực gì, kỳ thật ta cũng không rõ lắm.
Có điều… Có một việc, ngươi có thể tham khảo một chút.
– Ngươi còn nhớ, chuyện ma đạo dạ tập bản tông lần trước chứ?
Gật đầu, Bạch Nhạc tất nhiên nhớ rõ, chính là lần dạ tập đó, hắn tự tay trảm sát Âm Dương Quỷ Đồng, thậm chí có một thoáng giao phong với Dạ Nhận, suýt nữa thì chết dưới đao của Dạ Nhận.
– Lần đó, ma đạo tập kích, bản tông do bất ngờ không kịp đề phòng, có thể nói là tổn thất thảm trọng! Có điều… Từ Vân Phong chỗ Khổng sư huynh là nơi duy nhất cơ hồ không có thương vong gì, đánh đuổi yêu nhân ma đạo một cách dễ dàng.
Nghe thấy những lời này, cho dù là Bạch Nhạc, mí mắt cũng không khỏi giật giật.
Tuy lần trước, mục tiêu công kích chủ yếu của đối phương chính là Vân Mộng Chân, cao thủ lợi hại chân chính cũng đều tấn công thiên điện chỗ Vân Mộng Chân, nhưng ngoài ra, cũng còn có cao thủ ma đạo như Ba Sơn Lục Ma phối hợp công kích nơi khác.
Dưới tình huống như vậy, còn có thể trong nháy mắt có phản ứng, khống chế đệ tử bản phong, cơ hồ dưới tình huống không có thương vong ngăn cản công kích của ma đạo, vậy tuyệt đối có thể thấy được thủ đoạn của Khổng Từ.
– Khá thật!
Than khẽ một tiếng, Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, lập tức mở miệng nói,
– Dương sư huynh, phiền ngươi theo ta một chuyến tới Vân Phong, ta cũng muốn gặp vị Khổng sư huynh này.
Từ Vân Phong!
– Đại sư huynh, Bạch Nhạc tới.
Vẫn ngồi trước bàn đá trên ngọn núi, thậm chí ở trước mặt, chén trà sau khi Lý Tử Vân rời đi còn chưa thu lại.
Nghe thấy đệ tử hồi bẩm, trên mặt Khổng Từ không khỏi lộ ra thần sắc thú vị.
– Mời hắn tới đây, ta cũng muốn gặp vị tiểu sư đệ truyền kỳ này.
Hơi gật đầu, Khổng Từ nhẹ giọng phân phó.
Không sai người thu thập chén trà của Lý Tử Vân, Khổng Từ thản nhiên đổ nước trà trong ấm đi, thay trà mới, một lần nữa nấu nước pha trà! Toàn bộ quá trình đều đâu vào đấy, dường như trong tâm tư không hề có biến hóa.
Một lát sau, Bạch Nhạc được đệ tử dẫn tới trước bàn đá.
– Bạch Nhạc bái kiến Khổng sư huynh.
Hơi cúi người, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Tuy Bạch Nhạc đã trở thành đệ tử chân truyền thời gian không ngắn, nhưng trên thực tế, đây vẫn là lần đầu tiên Bạch Nhạc gặp mặt Khổng Từ.
– Bạch sư đệ, ngồi đi.
Trên mặt lộ ra nụ cười, ôn hòa Khổng Từ chỉ vào ghế đá đối diện, nói,
– Đây là trà mới hai năm nay, cùng nếm thử nhé.
Trong lúc nói, trà cũng được nấu xong, hơi lật cổ tay, Khổng Từ tự tay rót cho Bạch Nhạc một ly trà, thuận tay đẩy tới trước mặt Bạch Nhạc, thời gian nắm bắt không sai chút nào.
Ánh mắt rơi xuống ly trà tàn trên bàn, mày Bạch Nhạc hơi nhướn lên, thuận thế ngồi xuống trước bàn.
– Đa tạ Khổng sư huynh!
– Chắc hẳn, Bạch sư đệ cũng vì đại hội mà đến?
Nhìn Bạch Nhạc, Khổng Từ mỉm cười mở miệng nói.
– Vâng.
Tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, nhưng Bạch Nhạc cuối cùng vẫn không phủ nhận, bình tĩnh đáp ứng.
Hơi gật đầu, Khổng Từ nói khẽ,
– Nói đến cũng lạ, trước khi ngươi tới không lâu, Lý sư đệ cũng vừa tới, ngồi ngay trên vị trí của ngươi.
Một câu này nói cực có ý tứ.
Cố ý vạch trần chuyện Lý Tử Vân vừa tới, hơn nữa còn chỉ ra Lý Tử Vân và Bạch Nhạc ngồi cùng một vị trí, dụng ý càng sâu xa.
– Vị trí giống nhau, mục đích lại chưa chắc đã giống nhau.
Mỉm cười, Bạch Nhạc thong dong mở miệng nói.
– Bạch sư đệ cũng là người thú vị.
Hơi có chút bất ngờ trước câu trả lời của Bạch Nhạc, Khổng Từ khẽ cười nói.
– Khổng sư huynh có cái nhìn thế nào đối với đại hội lần này?
Bạch Nhạc hỏi ngược lại.
– Ta thấy thế nào không quan trọng, quan trọng là, các ngươi thấy thế nào.
Lắc đầu, Khổng Từ thuận tay rót cho mình một ly trà, sau đó mới mở miệng nói.
Hơi nhíu mày, tuy trước khi đến đã từ trong miệng của Dương Nghiên có được một số hiểu biết về Khổng Từ, nhưng khi thực sự đối mặt với Khổng Từ, Bạch Nhạc mới phát hiện, Khổng Từ mà Dương Nghiên hiểu biết, sợ rằng không giống với Khổng Từ chân chính.
Loại người như Khổng sư huynh này, nhìn thì ngoài mặt ngoài mặt, nhưng bên trong có thể là còn bá đạo hơn hơn Lý Tử Vân.
Trong nhất thời, Bạch Nhạc ngược lại không biết nên trả lời thế nào.
Khổng Từ cũng không có ý thúc giục, hơi vươn tay ra làm một thủ thế mời,
– Uống trà.
Nâng chung trà lên, nhìn nước trà trong suốt, trong lòng Bạch Nhạc giống như cũng theo đó mà trở nên trong suốt.
Mỉm cười, Bạch Nhạc giơ tay lên uống một hơi cạn sạch nước trà.
Uống trà như vậy, tất nhiên không thể nói là phẩm trà, ngược lại giống với uống rượu hơn, nhưng toàn bộ quá trình, Bạch Nhạc lại làm vô cùng tất nhiên, giống như vốn nên là như vậy.
– Đa tạ trà của Khổng sư huynh, Bạch Nhạc cáo từ!
Đột nhiên đứng dậy, không có bất kỳ dấu hiệu gì, Bạch Nhạc cáo từ.
Lần này, cho dù là Khổng Từ cũng không khỏi có chút kinh ngạc.
Chương 136: Đá lót chân
Bạch Nhạc đến, kỳ thật hắn cũng coi như là đoán được vài phần, sau khi ngồi xuống, phản ứng của Bạch Nhạc dường như cũng một mực đều nằm trong sự khống chế của hắn, nhưng đột nhiên cáo từ thế này, lại thực sự khiến hắn có chút không kịp trở tay.
– Sao, là trà không hợp với khẩu vị của Bạch sư đệ à?
Cười cười, Bạch Nhạc nói khẽ,
– Trà là trà ngon, nhưng ta lại không phải là người biết phẩm trà, tiếc cho trà ngon của Khổng sư huynh.
Dừng lại một chút, Bạch Nhạc lại cúi người,
– Cáo từ.
Nói xong câu đó, Bạch Nhạc không có chút lưu luyến, xoay người rời đi.
Đến đơn giản, đi thong dong.
Bạch Nhạc muốn đi, Khổng Từ tất nhiên sẽ không ngăn cản, chỉ là, nhìn bóng lưng của Bạch Nhạc, mắt Khổng Từ không khỏi hơi nheo lại.
Lúc này, Khổng Từ đột nhiên cảm thấy, mình có chút không hiểu Bạch Nhạc.
Nhiều năm như vậy trôi qua, Khổng Từ rất ít khi hoàn toàn nhìn không hiểu một người.
Tuy Lý Tử Vân kiêu ngạo, hơn nữa luôn muốn tranh cao thấp với Khổng Từ, nhưng trên thực tế, đối với Lý Tử Vân, Khổng Từ lại nắm bắt cực kỳ thấu triệt, cũng chưa bao giờ thực sự coi Lý Tử Vân là đối thủ.
Nhưng, lúc này, Khổng Từ lại đích xác ngửi được một chút cảm giác nguy hiểm trên người Bạch Nhạc.
– Bạch Nhạc!
Chậm rãi lặp lại cái tên này, trong mắt Khổng Từ lộ ra một tia tinh mang, thản nhiên bưng chén trà trước mặt mình lên, im lặng chậm rãi uống cạn.
– Đại sư huynh!
Lúc trước khi Bạch Nhạc ngồi, đệ tử khác tất nhiên không dám tới đây quấy rầy, nhưng Bạch Nhạc đi nhanh như vậy, lại khiến bất kỳ ai cũng không ngờ tới.
Cười khẽ một chút, Khổng Từ thản nhiên mở miệng nói.
– Tiểu sư đệ này của ta rất khá.
– Sao thế?
Theo Bạch Nhạc xuống Từ Vân Phong, Dương Nghiên vô cùng khó hiểu.
Tuy không nghe thấy Bạch Nhạc nói gì, nhưng Bạch Nhạc vừa ngồi xuống, chỉ nói mấy câu đã rời đi, hắn lại ở xa xa nhìn thấy rõ.
Gặp mặt ngắn gọn như vậy, có thể nói là rất không lễ phép.
Trước khi đến, Dương Nghiên có thể cảm thấy, Bạch Nhạc kỳ thật là mang thiện ý mà đến, nhưng kết quả này, hắn có thế nào cũng nghĩ không thông.
– Bởi vì không lách ra được.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng trả lời.
Trước khi đến, Bạch Nhạc muốn làm quen với Khổng sư huynh tính tình ôn hòa đôn hậu trong lời đồn một chút, thử xem có thể câu thông không, thậm chí là là dùng phương thức nhường ra đại bộ phận phần thưởng linh thạch của đại hội làm cái giá để đổi lấy hạng nhất của đại hội này.
Dẫu sao, đối với Bạch Nhạc mà nói, những linh thạch phần thưởng trong đại hội không tính là gì, cái hắn muốn, là mượn cơ hội này để ra ngoài, tranh đoạt tài nguyên trong thế giới rộng lớn hơn.
Nhưng, khi thật sự nhìn thấy Khổng Từ, Bạch Nhạc mới đột nhiên ý thức được.
Bất kể là Lý Tử Vân hay là Khổng Từ, kỳ thật trên bản chất đều như nhau, bọn họ đều đang dùng phương thức của mình để tranh đoạt tài nguyên.
Lý Tử Vân bất kỳ việc gì cũng muốn tranh cao thấp, thậm chí khi Bạch Nhạc vừa thăng chức chân truyền, liền đã bày mưu đặt kế chèn ép Bạch Nhạc, nhưng trên bản chất, kỳ thật đó cũng chỉ là một loại phương thức giữ gìn lợi ích của mình, tranh thủ tài nguyên của hắn mà thôi.
Khổng Từ, nhìn thì bày ra bộ dạng ôn hòa, cái gì cũng không tranh, nhưng trên thực tế, loại không tranh này chính là tranh!
Hắn đối với bất kỳ đệ tử nào cũng bày ra dáng vẻ đại sư huynh, nhìn thì ôn hòa, nhưng trên thực tế, lại thủy chung cao cao tại thượng! Bởi vì cái hắn muốn chính là loại danh phận cao cao tại thượng này! Bạch Nhạc thậm chí có thể đoán được, nếu mình thương lượng chuyện đại hội với Khổng Từ.
Khổng Từ rất có thể sẽ đề xuất nhường ra một bộ phận phần thưởng linh thạch để bồi thường cho tiểu sư đệ Bạch Nhạc này, nhưng lại hy vọng Bạch Nhạc đừng tranh thắng bại với Lý Tử Vân.
Một bộ phận lợi ích trước mắt, Khổng Từ có thể không bận tâm, nhưng dáng vẻ đại sư huynh này, hắn lại muốn thủy chung nắm giữ, không chút nhượng bộ.
Nếu mục tiêu của Bạch Nhạc chỉ là bản thân Linh Tê Kiếm Tông, muốn dung nhập vào cái vòng này, như vậy có lẽ hợp tác với Khổng Từ cũng là một phương thức dung nhập rất tốt.
Nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại biết rõ, cái hắn muốn thấy, không phải Linh Tê Kiếm Tông, mà là thiên địa rộng lớn hơn đó.
Khi hắn muốn đi ra ngoài, muốn thoát khỏi cái vòng này, đứng ở vị trí cao hơn để nhìn thế giới này, nhất định phải tranh!
Tranh, có nghĩa là nhất định sẽ phá lợi ích của đối phương, hai bên căn bản không có khả năng thỏa hiệp.
Lúc ban đầu, tư duy của Bạch Nhạc kỳ thật cũng lâm vào một cái vòng cố định, chỉ nghĩ tới xử lý quan hệ với Khổng Từ và Lý Tử Vân thế nào, để đạt được mục đích của mình.
Nhưng một câu đó của Khổng Từ lại đột nhiên đánh thức.
Bạch Nhạc nhớ
Khổng Từ nói, hắn nhìn thế nào không quan trọng, quan trọng là Bạch Nhạc và Lý Tử Vân nhìn thế nào.
Cái này kỳ thật chính là đặt bản thân hắn ở một vị trí cao hơn Bạch Nhạc và Lý Tử Vân.
Điều này cũng khiến Bạch Nhạc lập tức bừng tỉnh, đúng vậy, người khác nhìn thế nào không quan trọng, hắn đã muốn đi, vậy đã định trước là phải bỏ lại những người này ở phía sau, thậm chí là làm đá lót chân cho hắn tiến thân.
Khi Bạch Nhạc bưng chén trà đó lên, kỳ thật đã hiểu rõ rồi.
Chương 137: Đá lót chân (2)
Có một số việc, có một số người, là căn bản không vòng qua được.
Nghĩ thông những cái này, Bạch Nhạc tất nhiên minh bạch, có nói chuyện tiếp với Khổng Từ cũng không hề có ý nghĩa, ngược lại sẽ khiến mình thực sự lâm vào một loại bị động, cho nên hắn dứt khoát dùng phương thức trực tiếp nhất, cường hành gián đoạn loại liên hệ này.
Đến đơn giản, đi thong dong.
Đạo lý trong đây, có lẽ Khổng Từ đã đoán được mấy phần, nhưng Dương Nghiên lại không thể lý giải được, bởi vì thực lực và thân phận của Dương Nghiên quyết định, tư duy của hắn chỉ có thể dừng lại ở trong cái vòng nhỏ hẹp này.
Tựa như cá trong nước, cái nó nhìn thấy, vĩnh viễn chỉ có thế giới trong nước, không biết làm thế nào để nhảy ra khỏi mặt nước, đi tới một bầu trời rộng lớn hơn.
Thời gian từng ngày trôi qua, chỉ chớp mắt đã tới đêm trước ngày thi đấu tông môn.
Mấy ngày nay, Bạch Nhạc trở lại Thiên Tâm Phong, lại khôi phục trạng thái lúc trước, mỗi ngày chính là tu luyện một cách đơn điệu, dường như thờ ơ với tất cả.
Vừa không quan tâm tới trong tông môn xuất hiện nhân vật thiên tài nào, cũng không bận tâm Lý Tử Vân và Khổng Từ chuẩn bị gì cho đại hội, thậm chí ngay cả Liễu Như Tân và Dương Nghiên có lòng muốn thu thập cho hắn một số tư liệu về kiếm thuật và công pháp tu hành của Lý Tử Vân và Khổng Từ, hắn cũng chẳng buồn xem
Đối mặt với kết quả này, Dương Nghiên và Liễu Như Tân cũng chỉ có thể nhìn nhau cười khổ.
– Liễu sư tỷ, ngươi sắp đột phá rồi à?
Một ngày này, Bạch Nhạc kết thúc tu hành sớm, cố ý tìm tới Liễu Như Tân hỏi.
– Đúng vậy, ta vẫn đang do dự, có nên đột phá trước khi đại hội bắt đầu hay không?
Nhắc tới chuyện này, Liễu Như Tân có chút do dự nói.
Mấy ngày nay, tuy Liễu Như Tân phải phụ trách chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của Bạch Nhạc, nhìn thì có thêm một số chuyện rườm rà, chậm trễ tu hành.
Nhưng lại thú vị là, bởi vì theo Bạch Nhạc cùng tu luyện, nhìn Bạch Nhạc luyện kiếm, Liễu Như Tân ngược lại tiến bộ cực nhanh, đêm trước ngày thi đấu tông môn, đã bước vào Dẫn Linh cửu trọng, chỉ thiếu một bước là có thể mở Linh Phủ.
Dựa theo quy củ của Linh Tê Kiếm Tông, tuy đệ tử ngoại môn cũng có thể tham gia đại hội, nhưng trên thực tế, phần thưởng đạt được lại căn bản không thể bằng đệ tử nội môn.
Nếu đột phá trước đại hội, có thể dùng thân phận của đệ tử nội môn tham gia đại hội, nói không chừng vận khí tốt còn có cơ hội thắng được mấy trận.
– Đừng vội đột phá.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nói khẽ,
– Phẩm chất Linh Phủ có ảnh hưởng rất lớn đối với chuyện tu hành ngày sau! Ngươi tận lực trong tỷ thí ở ngoại môn, lấy được một vị trí tốt, sau này ta sẽ nhờ Từ trưởng lão hỗ trợ, xem có thể bố trí một Tụ Linh Trận loại nhỏ cho ngươi, giúp ngươi mở Linh Phủ không.
– Có thể à?
Nghe thấy lời nói của Bạch Nhạc, mắt Liễu Như Tân lập tức sáng rực lên.
Phải biết rằng, những đệ tử ngoại môn bọn họ muốn đột phá, sẽ không có loại đãi ngộ của Bạch Nhạc, trừ khi là một số đệ tử tư chất xuất chúng, được trưởng lão tông môn nhìn trúng chuẩn bị thu vào môn hạ, nếu không căn bản không có khả năng bố trí Tụ Linh Trận để trợ giúp.
Nhưng với thân phận của Bạch Nhạc, nếu nguyện ý nói chuyện với Từ Phong giúp nàng ta, tất nhiên có thể sẽ có được ưu đãi.
Cho dù chỉ là một Tụ Linh Trận nhỏ nhất, cũng có thể mang đến trợ giúp to lớn.
– Đương nhiên!
Gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp,
– Trên Thiên Tâm Phong linh khí dư thừa, đến lúc đó, bảo bọn họ bố trí Tụ Linh Trận ở đây, động phủ của ta cũng có thể cho ngươi mượn, kiểu gì cũng phải giúp ngươi đề thăng một phẩm chất Linh Phủ mới được.
– Cám ơn Bạch sư huynh!
Nghe vậy Liễu Như Tân lập tức vui mừng quá đỗi, vội vàng khom người cám ơn.
– Nếu ngươi còn gọi ta là sư huynh, ta sẽ đổi ý.
Tuy đã sửa rất nhiều lần, nhưng Liễu Như Tân thủy chung vẫn gọi hắn là sư huynh, mượn cơ hội này, Bạch Nhạc lại trêu ghẹo.
Không nhịn được mà cười ra tiếng, trên mặt Liễu Như Tân lộ ra mấy phần hờn dỗi, vươn tay ra vỗ lên gáy Bạch Nhạc,
– Ngươi vẫn trẻ con như vậy!
Trợn mắt, Bạch Nhạc tức giận trả lời,
– Liễu sư muội, ta đổi ý rồi, ngươi cứ gọi ta ta sư huynh đi.
– Mơ à!
Cười dài lườm Bạch Nhạc một cái, Liễu Như Tân nói với vẻ khinh thường,
– Đã nói ra rồi còn muốn đổi ý, không có cửa đâu.
Đại hội của Linh Tê Kiếm Tông bình thường phải cần thời gian bảy ngày.
Trong đây, đại bộ phận thời gian kỳ thật đều là tỷ thí của đệ tử ngoại môn, bởi vì trong Linh Tê Kiếm Tông, trên thực tế, đệ tử ngoại môn mới là đại đa số.
Chỉ là, một bộ phận này tỷ thí, thường thường đều chỉ được coi là làm nóng cho đại hội chân chính mà thôi, bất kể là trưởng lão tông môn hay là đệ tử nội môn khác, độ chú ý đều không cao, về phần đệ tử chân truyền, bình thường mà nói, căn bản sẽ không chú ý loại tỷ thí này.
Đương nhiên, Bạch Nhạc chung quy vẫn có chút khác biệt với đệ tử chân truyền khác, xuất thân hạng bét, lại dùng loại tốc độ này trong thời gian cực ngắn mà quật khởi, kỳ thật Bạch Nhạc đối với đệ tử ngoại môn lại có cảm giác quen thuộc hơn với với đệ tử nội môn.
Chương 138: Hắc mã
Huống chi, còn có Liễu Như Tân, tất nhiên có thêm mấy phần chú ý đối với tỷ thí ngoại môn.
Có điều, sự chú ý của Bạch Nhạc, kỳ thật cũng chỉ giới hạn ở mấy người mà hắn quen thuộc thôi, hơn nữa, phần lớn chỉ tùy ý nhìn một cái liền đã biết kết cục..
So sánh với đại hội của đệ tử nội môn, phần thưởng của ngoại môn rất ít, nhưng lại liều mạng hơn.
Bởi vì, tất cả đệ tử ngoại môn đều biết rõ, đại hội hàng năm mới là vũ đài có thể khiến bọn họ được lọt vào mắt trưởng lão tông môn, là cơ hội để bọn họ cá vượt long môn!
Dựa theo lệ thường hàng năm, đệ tử trong top 10 của mỗi lần đại hội ngoại môn, đều có khả năng được phá cách thăng chức làm đệ tử nội môn.
Về phần đệ tử đạt được hạng nhất đại hội, lại trực tiếp tấn thăng nội môn, hơn nữa có thể có được cơ hội đi theo một vị trưởng lão tu hành.
Một tháng JOFiPZGOnṛ gian này không chỉ có thể được trưởng lão dốc lòng chỉ điểm, đạt được cơ hội đột phá Linh Phủ, mà còn có thể kéo gần quan hệ với vị trưởng lão đó, kém nhất cũng cũng có thể kiếm được chức đệ tử ký danh.
Đương nhiên, kỳ thật trước khi đại hội bắt đầu, trong ngoại môn, nhân tuyển có tư cách tranh đoạt top 10, kỳ thật trong lòng mọi người đã có tính toán đại khái.
Nhưng mà, bất kỳ ai cũng không ngờ rằng, trong đại hội, Liễu Như Tân vốn thực lực tầm thường, hơn nữa đã lâu không có tin tức không ngờ lại dùng tư thái của một hắc mã, thế như chẻ tre một đường thắng liên tiếp, trực tiếp giết vào thập lục cường!
Trong lúc này, thời gian mỗi một trận tỷ thí của Liễu Như Tân, thậm chí không vượt quá nửa khắc.
Thực lực như vậy, thậm chí đã trở thành nhân tuyển hàng đầu đoạt giải quán quân.
Chuyện khác thường như vậy, lập tức khiến đệ tử ngoại môn xôn xao.
Rất nhanh, những đệ tử này liền nghe được, thì ra trong thời gian hơn nửa năm này, Liễu Như Tân là tiếp nhận nhiệm vụ của tông môn, một mực ở Thiên Tâm Phong chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của Bạch Nhạc.
Nói thật, từ rất sớm, đây kỳ thật là một nhiệm vụ khiến rất nhiều đệ tử ngoại môn đều xem thường.
Hầu hạ ăn mặc, không phải chính là thị nữ sao, người có tâm tư âm u một chút, thậm chí căn bản cho rằng Liễu Như Tân là đang bán sắc tướng, chủ động đưa lên cửa cho người ta đùa bỡn.
Nhưng, cho đến giờ phút này, những đệ tử xem thường Liễu Như Tân, mới đột nhiên ý thức được, bước lên Thiên Tâm Phong, cho dù là làm một thị nữ hạ nhân, nhưng lại chung quy cũng có được cơ hội được tiếp xúc gần với Bạch Nhạc, thậm chí được Bạch Nhạc chỉ điểm.
Mà cơ hội như vậy, đủ để khiến bất kỳ đệ tử ngoại môn nào đố kỵ tới phát cuồng!
Thậm chí, cho dù là bản thân Liễu Như Tân căn bản cũng không ngờ tới kết quả này.
Phải biết rằng, khi cùng tu luyện với Bạch Nhạc, trong lơ đãng, mục tiêu so sánh của nàng ta là Bạch Nhạc.
Luôn nhìn thấy chỗ không đủ của mình, nhìn thấy chênh lệch khủng bố giữa mình và Bạch Nhạc, nhưng lại không ý thức được, trong bất tri bất giác, thực lực của nàng ta đã đề thăng, đối với những đệ tử ngoại môn đó mà nói, cũng cơ hồ là không thể tưởng tượng.
– Không đơn giản như vậy!
Lắc đầu, Khổng Từ nói khẽ,
– Cùng tu luyện với người thực lực cao hơn, đối với bản thân tất nhiên là sẽ có một số đề thăng, nhưng cũng không đến nỗi khoa trương như vậy! Tư chất của Liễu Như Tân kỳ thật không phải xuất chúng, trong nửa năm ngắn ngủi, cho dù ta dốc lòng chỉ điểm, cũng chưa chắc có thể khiến nàng ta có tiến bộ lớn như vậy! Huống chi, vị tiểu sư đệ này của ta, sợ rằng cũng không thể dốc lòng chỉ điểm mỗi ngày.
So sánh với đệ tử khác, Khổng Từ nhìn thấu triệt hơn.
Đều là đệ tử chân truyền, đối với năng lực của mình, Khổng Từ cũng có một loại nhận thức rõ ràng.
Luận thực lực, kỳ thật Khổng Từ kém hơn một số trưởng lão, nhưng nếu luận nhãn giới, luận kinh nghiệm chỉ điểm người khác tu hành, lại kém rất xa, hắn còn thấy như vậy, Bạch Nhạc vừa mới bước vào Linh Phủ cảnh tất nhiên cũng càng như vậy.
Nhưng ví dụ của Liễu Như Tân lại bày ra trước mắt.
Cho dù hắn vẫn không hiểu Bạch Nhạc là như thế nào mà làm được như vậy, nhưng cũng phải thừa nhận, Bạch Nhạc có khả năng còn giỏi hắn trong tưởng tượng của hắn lúc trước.
– Bởi vì kiếm đạo!
Trong các trưởng lão, cũng có người hỏi ra vấn đề này, đối với chuyện này, Từ Phong một lời lập tức nói rõ chân tướng.
Kiếm đạo!
Cái này không chỉ là Linh Tê Kiếm Quyết, Bạch Nhạc là vì Linh Tê Kiếm Quyết mà hiểu ra kiếm đạo, không có nghĩa là, kiếm đạo chỉ là Linh Tê Kiếm Quyết.
Đó là một loại cảnh giới trình độ cao hơn, là một loại cảm ngộ chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.
Đi theo bên cạnh Bạch Nhạc, tự nhiên sẽ bị Bạch Nhạc ảnh hưởng, xuyên qua biểu tượng của kiếm chiêu, minh ngộ bản chất của kiếm đạo.
Cho dù, rất có thể là Liễu Như Tân căn bản không ý thức được điểm này, nhưng trong vô thức, đã bị ảnh hưởng từng chút từng chút mà thay đổi.
Mà điều này, kỳ thật chính là điểm mà Hà Dao và Từ Phong coi trọng Bạch Nhạc nhất.
Bạch Nhạc tu thành Linh Tê Kiếm Quyết, nhưng, với cảnh giới hiện giờ của Bạch Nhạc, cùng với lý giải của hắn đối với kiếm đạo, tất nhiên không thể thật sự bổ toàn tâm pháp đã mất đi của Linh Tê Kiếm Quyết, truyền Linh Tê Kiếm Quyết cho người khác.
Chương 139: Khiêu chiến đến từ đệ tử nội môn
Nhưng, bản thân Bạch Nhạc kỳ thật đã đứng trên một cảnh giới cao hơn.
Liễu Như Tân đi theo bên cạnh Bạch Nhạc như vậy, có thể rất tự nhiên từ trên người Bạch Nhạc đạt được một số cảm ngộ thuộc về kiếm đạo, cho dù là không tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, loại cảm ngộ này cũng có thể mang đến lợi ích cực lớn.
– Đệ tử này, lão phu nhận.
Nhìn Liễu Như Tân trong sân, trong mắt Từ Phong lộ ra một tia tinh mang, trầm giọng nói.
Lúc trước kỳ thật hắn cũng có cơ hội nhận Bạch Nhạc vào môn hạ, chỉ là lúc ấy không thể nắm chắc, mới lỡ mất dịp tốt, hiện giờ nhìn thấy Liễu Như Tân, Từ Phong giống như lại nhìn thấy bóng dáng của Bạch Nhạc.
Hoặc là nói, bản thân cái này chính là một loại bồi thường đối với việc hắn không thể nhận Bạch Nhạc.
– Chúc mừng Từ trưởng lão!
Hơi ngẩn ra, trưởng lão bên cạnh lập tức mở miệng chúc mừng.
Đừng nhìn đệ tử trong môn đông đúc, nhưng thực sự có thể khiến bọn họ nhìn trúng, nguyện ý thu vào môn hạ, kỳ thật cũng không nhiều, rất có thể một vị trưởng lão trong mấy chục năm cũng chỉ nhận một số đệ tử ký danh mà thôi.
Thực sự bái vào môn hạ, có nghĩa là một phần truyền thừa, một phần trách nhiệm.
Những đệ tử này muốn bái vào môn hạ của trưởng lão tất nhiên khó khăn, nhưng trên thực tế, muốn tìm thấy một vị truyền nhân thích hợp, cũng cần duyên phận.
Định ra một đoạn duyên phận như vậy, tất nhiên là đáng chúc mừng.
Ngươi không thấy, cho dù mạnh như Thông Thiên Ma Quân, không phải cả đời này, cũng chỉ có một truyền nhân là Bạch Nhạc sao?
Đại hội ngoại môn kéo dài bốn ngày, cuối cùng cũng hạ màn.
Liễu Như Tân cuối cùng chỉ đoạt được vị trí thứ ba, nhưng lúc đại hội kết thúc, liền được Từ Phong tuyên bố, trực tiếp thăng chức đệ tử nội môn, đồng thời thu Liễu Như Tân vào môn hạ.
Phần đãi ngộ này còn tốt hơn người đoạt được hạng nhất nhiều.
Có thể nói, lần đại hội ngoại môn này, người có thành tựu chân chính là Liễu Như Tân.
Đương nhiên, đối với đại đa số người mà nói, cũng chỉ cảm thán vận may của Liễu Như Tân mà thôi, kịch chính thực sự vẫn là đại hội đệ tử nội môn.
Dẫu sao, chỉ có bước vào Linh Phủ cảnh, mới có thể xem như chân chính bước lên con đường tu hành.
Mấu chốt nhất là, trong Linh Tê Kiếm Tông, cho dù là đệ tử chân truyền và các trưởng lão, cũng chỉ là Linh Phủ cảnh mà thôi, chiến đấu như vậy, đối với bọn họ mà nói, cũng có khả năng mang đến trợ giúp cực lớn.
Đương nhiên, trên thực tế, có khả năng cũng chỉ là có khả năng.
Nếu bọn Văn Trạch vẫn còn ở đây, đối với tỷ thí như vậy, cũng sẽ cười nhạt.
Cho dù đều là Linh Phủ cảnh, nhưng chênh lệch thực lực và nội tình, cũng cách biệt một trời một vực, với nội tình của Linh Tê Kiếm Tông, muốn sinh ra thiên tài khiến đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông như bọn Văn Trạch phải nhìn với ánh mắt khác thì thực sự là quá khó.
Có điều, đối với Bạch Nhạc mà nói, lại không sinh ra cảm xúc tương tự.
Đạo lý rất đơn giản, bởi vì nội tình của bản thân Bạch Nhạc không sâu, trừ mấy lần giao thủ có hạn ra, hắn kỳ thật căn bản chưa từng có kinh lịch giao thủ với đối thủ Linh Phủ cảnh.
Cho dù luận thực lực, giữa những đệ tử ngoại môn này và hắn, cũng có chênh lệch cực lớn, các loại phương thức chiến đấu nhiều vô kể, cũng có thể khiến mắt Bạch Nhạc sáng rực lên.
Hiện giờ Bạch Nhạc, giống như một khối bọt biển, không ngừng hấp thu tất cả tri thức hữu dụng đối với hắn.
Theo thời gian trôi qua, khi đến tranh đoạt thập lục cường, thậm chí là bát cường của đệ tử nội môn, Bạch Nhạc lại tự nhiên dung nhập mình vào trong tình cảnh đối chiến, giống như mình đang giao thủ với những đệ tử này vậy.
Đệ tử tranh đoạt top 10, Bạch Nhạc cơ hồ là nhớ kỹ tên và phương thức công kích của mỗi người.
– Đệ tử Tiêu Hành Nhất, nguyện thỉnh giáo chân truyền sư huynh!
Ngay khi trong đầu Bạch Nhạc vẫn đang hồi vị chiến đấu lúc trước, một thanh âm đột ngột vang lên, cũng lập tức dẫn nổ toàn trường.
Dựa theo môn quy, đệ tử nội môn đích xác là có thể khiêu chiến đệ tử chân truyền, nhưng trên thực tế, trong thi đấu tông môn đã rất nhiều năm rồi không xuất hiện loại chuyện này.
Không phải không ai nghĩ tới, chỉ là ai cũng biết, chênh lệch thực lực giữa hai bên thật sự quá lớn, căn bản là không có phần thắng.
Trước mặt nhiều đệ tử như vậy, một khi bị đánh bại một cách dễ dàng, lập tức sẽ thành trò cười, danh dự vất vả lắm mới thu hoạch trong đại hội lúc trước, rất dễ sẽ biến mất, bị chụp cho cái mũ không biết tự lượng sức mình.
Nếu không phải có nắm chắc cực lớn, căn bản không thể đề xuất khiêu chiến như vậy.
– Ngươi muốn khiêu chiến vị đệ tử chân truyền nào?
Sau một thoáng ồm ào Ngắn ngủi, trưởng lão phụ trách đại hội rất nhanh liền phục hồi tinh thần, trầm giọng hỏi.
– Đệ tử nguyện thỉnh giáo Bạch Nhạc sư huynh!
Hơi chắp tay, Tiêu Hành Nhất lập tức báo ra tên của Bạch Nhạc.
Lập tức, ánh mắt mọi người đều không khỏi hướng về phía Bạch Nhạc.
Tuy lúc trước Bạch Nhạc thành tựu Tử Phủ, trảm sát Âm Dương Quỷ Đồng, đã kiếm được đủ thanh danh, nhưng nếu luận kỹ, trong đệ tử chân truyền, nội tình yếu nhất, tất nhiên vẫn là Bạch Nhạc.
Chương 140: Khiêu chiến đến từ đệ tử nội môn (2)
Trên thực tế, khi Tiêu Hành Nhất mở miệng nói muốn khiêu chiến chân truyền, rất nhiều người đã hiểu được, đây căn bản chính là nhằm vào Bạch Nhạc.
– Tiêu sư đệ!
Chậm rãi đứng dậy, Bạch Nhạc trực tiếp nhảy lên đài khiêu chiến, chỉ là đối với loại hành vi khiêu khích này của Tiêu Hành Nhất, Bạch Nhạc không hề có cảm xúc bất mãn, thậm chí trên mặt còn mang theo nụ cười, thản nhiên
– Vừa rồi ta đã xem ngươi tỷ thí, kiếm của ngươi rất thú vị, ta nguyện ý nhận sự khiêu chiến của ngươi.
Bạch Nhạc vẫn nhớ rõ Tiêu Hành Nhất này, trong đại hội, Tiêu Hành Nhất đoạt được vị trí thứ sáu, sử thủ đoạn khoái kiếm, nếu không phải linh lực của bản thân yếu hơn một chút, bị đối phương bắt được cơ hội, thứ tự có lẽ không chỉ là thứ sáu.
Nếu chỉ dùng kiếm đạo mà nói, khoái kiếm của Tiêu Hành Nhất ở trong mắt Bạch Nhạc, trong những đệ tử nội môn thậm chí có thể xếp thứ nhất!
Cho dù là không có nhân tố khác, Bạch Nhạc kỳ thật cũng rất thích luận kiếm với đối thủ như vậy.
Đồng tử hơi co rút lại, Tiêu Hành Nhất nghe vậy thì không khỏi hơi cứng lại.
Khiêu chiến Bạch Nhạc đột ngột như vậy, tất nhiên không thể là lâm thời nảy lòng tham, trên thực tế, trước khi tham gia đại hội, hắn đã làm ra một cuộc giao dịch với người ta, mà cái giá hắn phải trả chính là ở trên đại hội này khiêu chiến.
Bạch Nhạc
Hiện giờ nhìn thấy Bạch Nhạc đáp ứng khiêu chiến thong dong như vậy, hơn nữa lại không hề khinh thị hắn, thậm chí ngược lại có chút thưởng thức, khiến cho trong lòng hắn cảm thấy hơi hổ thẹn.
Chỉ là phần hổ thẹn này, trong chớp mắt liền biến mất vô tung vô ảnh.
Tiêu Hành Nhất khom người chắp tay làm lễ, trầm giọng mở miệng nói,
– Bạch sư huynh, mời.
Hơi gật đầu, xem như là hoàn lễ, Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói,
– Vừa rồi ta xem ngươi tỷ thí, vận dụng linh lực vẫn chưa quá thuần thục, chắc là mới bước vào Linh Phủ cảnh chưa bao lâu à?
– Tiêu mỗ từ một năm trước đã bước vào Linh Phủ cảnh, đáng tiếc, mở ra chỉ là Linh Phủ màu lam có nhiều tạp sắc, không thể so sánh với Tử Phủ của Bạch sư huynh.
Lắc đầu, Tiêu Hành Nhất thản nhiên đáp.
– Một năm.
Nghe vậy, Bạch Nhạc cũng hơi có chút bất ngờ, lập tức gật đầu,
– Xem ra, một năm qua, ngươi đã đặt đại bộ phận tâm tư ở trên thân kiếm, chẳng trách có thể có phần tạo nghệ này.
Xua tay, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói,
– Ta thấy vừa rồi lúc ngươi tỷ thí, một bộ kiếm pháp này không thể thi triển ra triệt để, hiện tại vừa hay có thể tận tình thi triển! Để ta xem, kiếm của ngươi, rốt cuộc có thể nhanh tới mức nào.
Những lời này, Bạch Nhạc nói rất tùy ý, nhưng lọt vào trong tai Tiêu Hành Nhất, lại không nghi ngờ gì nữa chính là sấm đánh.
Trên thực tế, lúc trước khi hắn mở ra Linh Phủ, rất nhanh liền hiểu được sự chênh lệch của phẩm chất Linh Phủ, nhưng cái này cũng không làm mất lòng tin của Tiêu Hành Nhất, thậm chí ngược lại khiến hắn bắt đầu sinh ra tâm tư chuyên tu kiếm đạo.
Theo Tiêu Hành Nhất, trên phẩm chất Linh Phủ đã không bằng những thiên tài đó, như vậy nên dùng kiếm đạo cường đại hơn để bù đắp.
Chiêu khoái kiếm này, có thể nói là ngưng tụ toàn bộ tâm huyết của hắn.
Từ trên trình độ nào đó mà nói, Tiêu Hành Nhất kỳ thật đã tiếp cận cảnh giới nhìn thấy kiếm đạo.
Đây cũng là lòng tin để hắn có gan đáp ứng khiêu chiến Bạch Nhạc.
Nhưng lại không ngờ, Bạch Nhạc chỉ xem hắn lúc trước tỷ thí, đã dễ dàng nhìn thấu điểm này, đồng thời còn hứa, có thể để hắn tận tình thi triển khoái kiếm để công kích.
Bất kể là phần nhãn giới hay là tự tin này, đều khiến Tiêu Hành Nhất kinh hãi!
Lúc trước sự hiểu biết của hắn đối với Bạch Nhạc thủy chung chỉ giới hạn trên nghe đồn, rất nhiều chuyện, kỳ thật căn bản không tin.
Nhưng hiện giờ, khi hắn thực sự sắp phải đối mặt với Bạch Nhạc, mới cảm nhận được phần áp lực đáng sợ đó.
Đây là chênh lệch giữa đệ tử nội môn và đệ tử chân truyền sao?
Lập tức, Tiêu Hành Nhất nắm chặt kiếm trong tay!
Bất kể là như thế nào, cũng phải thử một lần, nếu không, hắn tất nhiên sẽ không cam lòng!
Hơi gật đầu, cổ tay lật nhẹ, trường kiếm ra khỏi vỏ, Bạch Nhạc rất tự nhiên bày một thủ thế.
Với thân phận của hắn, nếu còn giành trước xuất thủ với Tiêu Hành Nhất, cho dù thắng cũng mất mặt.
Vù!
Cơ hồ ngay trong nháy mắt Bạch Nhạc bày ra kiếm thế, trong sân lập tức xôn xao, giống như nhiệt tình của tất cả mọi người đều được đốt cháy vào khoảnh khắc này.
Linh Tê Nghênh Khách!
Từ lúc Bạch Nhạc vừa được thăng chức chân truyền, vẫn chỉ có khi ở Dẫn Linh cảnh, lúc luận kiếm Thiên Tâm Phong, từng dùng một chiêu Linh Tê Nghênh Khách này đánh bại hết đệ tử ngoại môn, từ đầu tới cuối, thậm chí không có bất kỳ ai có thể bức hắn biến chiêu.
Cho dù là đến hiện tại, một đoạn kinh lịch này đối với đệ tử Linh Tê Kiếm Tông mà nói, vẫn là truyền kỳ thuộc về Bạch Nhạc.
Mà hiện giờ, đối mặt với sự khiêu chiến vô lễ của Tiêu Hành Nhất, Bạch Nhạc vẫn bày ra Linh Tê Nghênh Khách.
Cái này dường như cũng đối ứng với lời nói của Bạch Nhạc lúc trước với Tiêu Hành Nhất, hắn muốn để Tiêu Hành Nhất tận tình thi triển, xem kiếm của đối phương rốt cuộc có thể nhanh tới mức nào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










