- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 123 : Thiên Hà Cuốn Ngược (2) (c1221-c1230)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 123 : Thiên Hà Cuốn Ngược (2) (c1221-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Thiên Hà Cuốn Ngược (2)
Bạch Nhạc đã gần như bị Lâm Tuyết Dật ép đến tuyệt cảnh, bây giờ thấy Lâm Tuyết Dật đuổi về phía Vân Mộng Chân, chẳng những không có thở phào một cái, ngược lại như rơi xuống vực sâu, đột nhiên một cỗ hàn khí dũng mãnh tràn ra từ đáy lòng.
– Nữ nhân ngu xuẩn này!
Con mắt Bạch Nhạc có chút hồng lên, không nhịn được thấp giọng mắng một câu.
Người khác đều cho rằng Vân Mộng Chân muốn cướp đoạt Địa Hỏa Chi Tâm, nhưng chỉ có Bạch Nhạc biết rõ, Vân Mộng Chân đang giải vây cho hắn.
Đây là coi nàng như mồi, đặt mình vào nguy hiểm giải vây giúp hắn.
Nhưng… Ai cần ngươi hỗ trợ như vậy!
Chẳng lẽ nữ nhân ngu xuẩn này không biết, nếu như nàng chết, cho dù mình nhận được nhiều chỗ tốt hơn nữa, chạy đi, cũng sẽ mãi mãi không vui vẻ sao?
Đã nói đồng sinh cộng tử rồi, ai cho ngươi thể hiện?
Giờ khắc này, quả thực Bạch Nhạc cảm thấy nước mắt đều sắp rơi xuống.
Trong mắt lộ ra một màn điên cuồng, Bạch Nhạc lật bàn tay một cái, nguyên bản Tức Thổ đang không ngừng bị hấp thụ, trong tích tắc, cuốn ngược mà ra!
Vân Mộng Chân có thể vì hắn mà đặt mình vào nguy hiểm, như vậy làm sao hắn có thể quan tâm cái Tức Thổ sắp tới tay này!
Bạch Nhạc biết rõ thực lực bản thân, dưới loại tình huống này, cho dù hắn vọt vào theo, chỉ sợ cũng không ngăn cản được người khác, muốn cứu người, nhất định phải cố tìm đường sống trong chỗ chết.
Không phải các ngươi đều thừa dịp Tức Thổ bị thu lấy, muốn xông vào bên trong sao?
Tốt!
Vậy ta sẽ phóng xuất toàn bộ cái Tức Thổ này lại, mạnh mẽ nhốt bọn ngươi và Địa Hỏa Chi Tâm cùng một chỗ!
Nếu như không sợ chết, vậy thì tiếp tục đuổi theo giết Vân Mộng Chân.
So với lúc Bạch Nhạc vô thanh vô tức thu Tức Thổ lại, lúc này thanh thế phóng Tức Thổ ra quá to lớn.
Đột nhiên Tức Thổ từ bên trong Quảng Hàn Thiên Cung đổ ngược mà ra, quả thực giống như thiên hà chảy ngược.
Thấy một màn này, trong nháy mắt, tất cả mọi người đều ngơ ngác, quả thực khó mà tin được vào mắt mình.
Đến tột cùng thằng điên này muốn làm gì?
Chỉ chút nữa là hắn hoàn thành thu Tức Thổ, vậy mà nói không cần là không cần, đổ ngược mà ra, con mẹ nó đây là điên thật sao?
Đừng nói là những người trước mắt, cho dù là bên trên Đạo Lăng Sơn, giờ khắc này cũng không khỏi rơi vào hoàn toàn tĩnh mịch!
Bất kể là Diệp Lăng Vân, Mặc Kình, hay là những lão tổ Tinh Hải Cảnh kia, giờ khắc này đều không khỏi trợn mắt há hốc mồm nhìn hành động điên cuồng này của Bạch Nhạc, thật lâu không nói ra lời!
Vân Mộng Chân vì giúp Bạch Nhạc giải vây, mạnh mẽ xông vào bên trong, lấy việc cướp đoạt Địa Hỏa Chi Tâm làm mồi nhử, hấp dẫn tới quá nhiều cừu hận cũng đã đủ điên cuồng rồi, bây giờ Bạch Nhạc lại đổ ngược Tức Thổ sắp tới tay ra lần nữa, dáng vẻ giống như muốn chôn giết tất cả mọi người bên trong Tức Thổ, thì càng điên cuồng hơn!
Con mẹ nó…Hai người điên này đang khiêu chiến giới hạn thần kinh của tất cả mọi người sao!
– Yến Bắc Thần! ! !
Trong nháy mắt, mấy người lập tức phát ra một tiếng rống giận rung trời.
Bọn hắn không thế không phát điên!
Ngươi không cho bắt người làm đá đặt chân chúng ta nhịn, ngươi muốn thu lấy Tức Thổ, được, chúng ta không đoạt với ngươi, tất cả cho ngươi!
Nhưng con mẹ ngươi, ngươi đang làm cái gì đây?
Ngươi nhất định phải khiến tất cả mọi người trở thành vật làm nền sao? Hay là muốn một lưới bắt hết tất cả mọi người, chôn giết ở chỗ này?
Giờ khắc này, nhìn Tức Thổ cuốn tới, tất cả mọi người đều dời thù hận đi.
Chỉ là, không chờ bọn hắn tỉnh táo lại, xuất thủ với Yến Bắc Thần, đã nghe thấy một tiếng oanh, trong nháy mắt liệt diễm khủng bố từ tinh thạch màu đỏ, ở trung tâm Tức Thổ phun ra, bao phủ tất cả mọi người vào bên trong.
Địa Hỏa phun trào!
Nếu như nói Tức Thổ chỉ là nương theo mà sinh, như vậy không thể nghi ngờ Địa Hỏa Chi Tâm mới là hạch tâm nơi đây, sau khi bị Vân Mộng Chân xúc động, Địa Hỏa liền điên cuồng trào ra, kéo theo nham thạch nóng chảy dưới chân cũng theo đó phun trào lần nữa, dường như toàn bộ xung quanh cũng đã hoàn toàn rơi vào bên trong một cái biển lửa.
Vừa rồi ai cũng muốn tranh đoạt, nhưng khi Địa Hỏa thật sự bộc phát, loại tham dục trước đó cũng lập tức bị quét sạch sẽ!
Cho dù lấy thực lực đám người Mặc Vũ, thì khi đối mặt với loại Địa Hỏa kinh khủng này phun trào, cũng không khỏi sinh ra một loại cảm giác sợ hãi tử vong, liều mạng tạo ra Tinh Cung chống đỡ.
Đáng giận nhất là, cho dù dưới tình huống này, tên hỗn đản Yến Bắc Thần kia, vẫn không có một chút dự định dừng tay nào, hắn vẫn đang liều mạng dốc ngược Tức Thổ mà ra.
Tư thế kia, chính là giết đến đỏ mắt, muốn đồng quy vu tận với người!
– Phốc!
Đột nhiên bị Địa Hỏa trùng kích, cho dù Bạch Nhạc có Thông Thiên Ma Thể cường hãn, cũng không khỏi có chút không nhịn được, phun ra một ngụm máu, Bạch Nhạc cảm thụ được uy hiếp tử vong!
Dựa vào Thông Thiên Ma Thể, mặc dù hắn có thể chịu đựng nhiệt độ cực nóng của nham thạch nóng chảy, nhưng sự khủng bố của loại Địa Hỏa này, lại gấp nham thạch nóng chảy hơn mười lần.
Lúc này, phương thức ổn thỏa nhất, chính là đâm đầu thẳng vào trong nham thạch, lấy nham thạch nóng chảy làm bình chướng ngăn cản Địa Hỏa công kích.
Chương 1222: Địa Hỏa Phun Trào, Mười Phần Chết Chắc
Chỉ là… Vân Mộng Chân vẫn còn ở trung tâm Địa Hỏa bạo phát!
Bây giờ Bạch Nhạc ở bên ngoài đã nguy hiểm như vậy, chứ đừng nói chi là Vân Mộng Chân ở trung tâm.
Trốn!
Trong nháy mắt, phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người, bao gồm cả Vân Mộng Chân ở bên trong đều là trốn ra bên ngoài.
Cho dù cơ duyên tốt, cũng phải có mệnh cầm mới tốt.
Trước có Địa Hỏa phun trào, sau có Tức Thổ cuốn ngược, ở loại thời điểm này, chỉ cần hơi chậm một chút, bị vây ở bên trong, chính là chắc chắn phải chết.
Ùng ùng!
Gần như cùng lúc đó, một trận đất rung núi chuyển vang lên, nham thạch nóng chảy dưới chân chợt bùng nổ, hình thành một cơn sóng lớn khủng bố, cuốn thẳng về phía trước!
Núi lửa phun trào!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người bị dòng nham thạch nóng chảy cuồn cuộn hất bay lên, đám người thiên kiêu đứng đầu như Mặc Vũ, còn có thể miễn cưỡng ổn định thân hình, còn mấy người Dạ Thần Hi ngay cả khống chế mình cũng làm không được, trong nháy mắt, liền bị nham thạch nóng chảy cuốn bay đi không biết nơi nào.
Những người yếu hơn một ít, vừa mới chạy tới, đã trực tiếp bị nham thạch nóng chảy cuốn đi, vài người phản ứng chậm một chút, càng là Tinh Cung cũng bị trực tiếp nghiền nát, trong nháy mắt bị nham thạch thôn phệ, hài cốt không còn.
Vân Mộng Chân đứng ở trung tâm, bị Địa Hỏa trùng kích mạnh nhất, vầng ánh trăng trên người dường như cũng lung lay sắp đổ, nhưng dựa vào một hơi thở này, ngón tay Vân Mộng Chân lại thật sự chạm vào được Địa Hỏa Chi Tâm.
Nàng muốn giúp Bạch Nhạc giải vây, lại không nghĩ rằng, Bạch Nhạc không tiếc bỏ qua Tức Thổ, đến ép người khác tránh lui.
Trước cục diện này, nàng căn bản không kịp nghĩ nhiều, huống chi, Vân Mộng Chân vốn không phải người do dự.
Địa Hỏa Chi Tâm gần trong gang tấc, cho dù có một chút nguy hiểm, nàng cũng nhất định đánh cược một lần.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm ngón tay Vân Mộng Chân gần chạm vào Địa Hỏa Chi Tâm, ánh đao như mực lại phủ xuống lần nữa!
Như bóng với hình!
Một đao này mới chính thức là sát chiêu kinh khủng nhất!
Dường như trong nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, ánh đao như mực kia đã trở thành vật duy nhất giữa thiên địa!
Dạ Nhận!
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, Dạ Nhận mới là uy hiếp lớn nhất.
Địa Hỏa phun trào, Tức Thổ cuốn ngược, thậm chí còn có nham thạch nóng chảy phun trào, tất cả những thứ này đủ để ép lui bất luận kẻ nào, nhưng trong này, lại không bao gồm Dạ Nhận!
Một sát thủ cao cấp, vĩnh viễn là người kiên trì tốt nhất, cũng là người am hiểu nắm chặt thời cơ nhất.
Vì một cái cơ hội thích hợp ra tay nhất, hắn nguyện ý mạo hiểm bất kỳ chuyện gì!
– Dạ Nhận!
Ngay cả ở trên Đạo Lăng Sơn, trong chớp mắt này, tất cả mọi người cũng không khỏi ngừng thở!
Sở dĩ trước đó Mặc Kình dám nói, Vân Mộng Chân cũng chưa chắc có thể còn sống đi ra, chính là bởi vì có Dạ Nhận tồn tại, Mặc Kình không hiểu Bạch Nhạc, nhưng lại biết rõ sự khủng bố của Dạ Nhận!
Hiện tại trong Ma Đạo, nếu như không tính Bạch Nhạc, Dạ Nhận hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất thiên tài, hơn nữa thân phận sát thủ, cũng đã định trước Dạ Nhận sẽ là ác mộng mà tất cả mọi người không muốn đối mặt nhất!
Lần trước đó Dạ Nhận xuất thủ, cũng đã nắm chặt cơ hội, nếu không phải Vân Mộng Chân luyện hóa tinh hoa sinh mệnh Thụ Tâm Hải, mạnh mẽ hóa giải thương thế, thì lần kia cũng đã đủ uy hiếp được sinh mệnh của Vân Mộng Chân.
Mà lần này ra tay, quả thực càng hoàn mỹ hơn so với trước kia.
Hoàn mỹ đến mức đủ để bóp chết Vân Mộng Chân!
– Phốc!
Trong nháy mắt màn đêm buông xuống, một đao khủng bố này xác thực làm cho người ta kinh hãi!
Bắt đầu từ lúc Vân Mộng Chân bước vào thượng cổ cấm địa, đã luôn phòng bị Dạ Nhận, mặc dù lần trước cũng đã phòng bị Dạ Nhận đánh lén, nhưng lần này, Vân Mộng Chân phản ứng vẫn chậm nửa nhịp.
Không phải nàng buông lỏng, mà là dưới tình huống hiện tại, quả thực đã quá hạn đối với nàng.
Bất kể Địa Hỏa phun trào, hay là Tức Thổ cuốn ngược, thậm chí những người khác ở xung quanh, đều cho Vân Mộng Chân áp lực quá lớn.
Ngay cả đám người Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao, cũng đều vội vã lựa chọn tránh lui, dưới tình huống này, Vân Mộng Chân thật không ngờ tới, Dạ Nhận lại biến thái tới mức này!
Trong nháy mắt, đao phong băng lãnh rơi vào trên cổ Vân Mộng Chân!
Oanh!
Thời điểm một đao này rơi xuống, Địa Hỏa cũng đồng thời phun ra, không khỏi bao phủ Vân Mộng Chân, cuộn sạch Dạ Nhận.
Vì che giấu khí tức, Dạ Nhận cũng không có xuất ra Tinh Cung, bây giờ toàn bộ thân thể đã bị Địa Hỏa làm bị bỏng nổi đầy nhọt nước, nhìn cực kỳ thê thảm, dưới tình huống này, cho dù tìm được cơ hội ra
Cuối cùng một đao tất trúng này, vẫn lệch một phân, hung hăng rơi vào phía trên xương quai xanh của Vân Mộng Chân.
Ngay tại lúc đó, Vân Mộng Chân cũng phản ứng kịp, nàng không để ý tới việc đi đoạt Địa Hỏa Chi Tâm nữa, mà mạnh mẽ giơ tay lên ngăn lại một đao này của Dạ Nhận!
Một kích này vẫn chưa mang đến vết thương trí mệnh cho Vân Mộng Chân, nhưng đối với Dạ Nhận mà nói, thứ hắn muốn cũng không phải là trực tiếp chém giết Vân Mộng Chân, chỉ cần có thể ngăn cản Vân Mộng Chân đoạt Địa Hỏa Chi Tâm, đồng thời đẩy Vân Mộng Chân vào trung tâm Địa Hỏa, cũng đã đủ rồi.
Chương 1223: Băng Hoa Nở Rộ Trong Biển Lửa!
Trong nháy mắt, cả người Vân Mộng Chân liền ngã vào trong biển lửa, xung quanh cũng bị Tức Thổ hoàn toàn lan tràn đến, bao phủ Vân Mộng Chân!
Giờ khắc này Vân Mộng Chân… Mười phần chết chắc!
Biển lửa sôi trào!
Rốt cuộc Dạ Nhận cũng tế xuất ra Tinh Cung của mình, một màn mặc sắc kia trong biển lửa có vẻ vô cùng chói mắt.
Tận mắt nhìn thấy Vân Mộng Chân rơi vào biển lửa, rốt cuộc trong mắt Dạ Nhận cũng lộ ra vẻ thư thái!
Rốt cuộc hôm nay thù hận giữa các đời Đạo Lăng Thánh Nữ và Dạ Nhận cũng có hồi kết.
Từ trước tới giờ Đạo Lăng Thánh Nữ đều chưa từng bại, nhưng hôm nay cái thần thoại này nhất định sẽ bị phá vỡ, do đích thân hắn đánh vỡ.
Hơn nữa, Vân Mộng Chân vẫn chưa lưu lại truyền nhân, lại đánh rơi Côn Ngô Kiếm, chỉ sợ từ nay về sau nhất mạch truyền thừa này của Đạo Lăng Thánh Nữ, cũng sẽ đoạn tuyệt.
Từ nay về sau, cái tên Dạ Nhận sẽ vang vọng thiên hạ lần nữa, lấy lại vinh quang thuộc về Dạ Nhận ngày xưa.
Thiên hạ này, chỉ cần là người Dạ Nhận muốn giết, sẽ không có người giết không chết.
Chém giết Vân Mộng Chân chỉ là bước đầu tiên, tiếp đó, hắn đã được định trước sẽ trở thành ác mộng của tất cả mọi người!
Đáng tiếc duy nhất là, không thể dùng chuôi Dạ Nhận trong tay, tự tay cắt lấy đầu Vân Mộng Chân.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm Dạ Nhận ã chuẩn bị rời khỏi nơi đây, ẩn nấp lần nữa, lại đột nhiên nhìn thấy một đạo nhân ảnh, chợt nhảy vào trong biển lửa kia!
Giờ khắc này, cho dù là Dạ Nhận thì con ngươi cũng không khỏi đột nhiên co rút lại!
Bạch Nhạc!
Trong số tất cả người ở đây, Dạ Nhận mới là người biết rõ thân phận Bạch Nhạc sớm nhất.
Lúc trước ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân đã từng vì đánh rơi Côn Ngô Kiếm mà bại ở trong tay hắn, nếu không phải khi đó Bạch Nhạc nhúng tay, hắn đã có thể giết chết Vân Mộng Chân.
Thời gian trôi qua mấy năm, Bạch Nhạc đã từ tiểu tử không có danh tiếng gì trước đây, biến thành truyền nhân Ma Quân danh chấn thiên hạ.
Nhưng ai có thể nghĩ tới, dưới tình huống này, Bạch Nhạc vẫn muốn đi cứu Vân Mộng Chân?
Trong mắt Dạ Nhận lộ ra một tia lạnh lẽo, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười nhạt.
– Tự tìm đường chết!
Nhìn Bạch Nhạc nhảy vào trung tâm Địa Hỏa, ngay cả Mặc Kình cũng không khỏi lộ ra vài phần thất vọng.
Cho dù Ninh Giang đã buộc hắn buông bỏ Bạch Nhạc, và ngay cả khi Bạch Nhạc thoát thân từ trong thượng cổ cấm địa, cuối cùng cũng khó thoát khỏi cái chết, nhưng hắn vẫn có chút thất vọng.
Xưa nay người thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết, càng không vì nữ nhi tình trường mà mất đi lý trí.
Bạch Nhạc muốn cứu Vân Mộng Chân, cũng không sai, cho dù trước đó Bạch Nhạc đã cuốn ngược Tức Thổ ra, ép người khác tránh lui, Mặc Kình vẫn không để bụng, bởi vì khi đó, vẫn có thể nhìn thấy chút hy vọng.
Nhưng hôm nay, Vân Mộng Chân bị Dạ Nhận gây thương tích, lại bỏ lỡ cơ hội luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm, dưới tình huống này, rơi vào trung tâm Địa Hỏa, chắc chắn là phải chết.
Không nói quá nhưng bây giờ, coi như là cường giả Tinh Hải Cảnh ở đó, sợ là cũng không cứu được tính mệnh Vân Mộng Chân.
Dựa vào chút thực lực này của Bạch Nhạc, có thể làm gì?
Nhảy theo vào trong biển lửa, chẳng lẽ là muốn tự tử sao?
Quả thực là không biết gì!
Nam tử hán đại trượng phu, cầm được cũng thả xuống được, nếu thật sự có cốt khí, cũng nên nghĩ biện pháp giết chết Dạ Nhận, báo thù cho người mình yêu, chứ không phải là cùng chết chung hèn yếu như vậy.
Tâm tính như vậy, làm sao xứng đáng làm truyền nhân Thông Thiên Ma Quân?
Không chỉ có Mặc Kình, mà hầu như tất cả mọi người lúc này đều không coi trọng Bạch Nhạc!
Lúc Diệp Lăng Vân nhìn thấy Vân Mộng Chân bị Dạ Nhận gây thương tích rơi vào biển lửa, liền giống như già đi hơn mười tuổi, trong nháy mắt mất đi tất cả thần thái.
Về phần Bạch Nhạc có rơi vào biển lửa mà chết hay không, dường như trừ Mặc Kình ra cũng không ai quan tâm.
Một tên truyền nhân Ma Quân nhất định phải chết, làm sao quan trọng bằng Đạo Lăng Thánh Nữ.
… …
Bạch Nhạc cũng không biết bây giờ có nhiều người nhìn cảnh tượng này như vậy, càng không biết, những người này không coi trọng hắn.
Đương nhiên, coi như là biết, Bạch Nhạc cũng căn bản không quan tâm.
Người khác có xem trọng hay không… Quan trọng sao?
Có một loại người, từ trước tới giờ đều không cần người ngoài xem trọng, bởi vì sự tự tin của họ, đủ để cho bọn họ ở bất cứ tình huống ác liệt gì, cũng có thể phát huy ra toàn bộ tài trí và sức mạnh.
Rất hiển nhiên, Bạch Nhạc chính là loại người này!
Tất cả mọi người đều cho là hắn đã điên, thậm chí là đang tự tìm đường chết, nhưng chỉ có Bạch Nhạc biết, tất cả đều chưa kết thúc!
Chỉ cần còn một hơi thở, hắn tuyệt đối không buông tha!
Đúng như câu nói hắn một mực nói với Vân Mộng Chân vậy!
Ta không tin mệnh!
Địa Hỏa khủng bố điên cuồng tràn ra, bất kể là Tinh Cung hay Thông Thiên Ma Thể đều không thể để cho Bạch Nhạc tiếp tục chống đỡ.
Nhưng mà, trong nháy mắt cảm thụ được tính mạng của Bạch Nhạc bị uy hiếp, một đóa băng hoa huyễn lệ chợt nở rộ trước người Bạch Nhạc!
Cực Hàn Băng Hoa!
Chương 1224: Nếu Như Chỉ Có Thể Có Một Người Sống
Lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, còn chưa đủ để chủ động vận dụng lực lượng Cực Hàn Băng Hoa, nhưng khi hắn rơi vào tuyệt cảnh, Cực Hàn Băng Hoa sẽ tự động hộ chủ, dùng cực hàn chi lực để chống đở Địa Hỏa trùng kích.
Đây là sự tình Bạch Nhạc đã sớm nghĩ đến trước khi nhảy vào biển lửa.
Trong nháy mắt, cả người Bạch Nhạc đều bị bao vây trong Cực Hàn Băng Hoa, mặc dù mạnh như Địa Hỏa, ở trước mặt Cực Hàn Băng Hoa cũng bị mạnh mẽ dập tắt!
Một khắc sau, Bạch Nhạc cũng đã đuổi kịp Vân Mộng Chân, hắn vươn cánh tay ra gắt gao ôm Vân Mộng Chân vào trong ngực.
Vân Mộng Chân vốn đã tuyệt vọng, nhưng trong nháy mắt cảm nhận được Bạch Nhạc ôm ấp, liền không khống chế được tâm tình, nước mắt rơi như mưa, áp sát khuôn mặt mình vào lồng ngực Bạch Nhạc.
Đây đã không phải là lần đầu tiên Bạch Nhạc cứu nàng.
Nhưng loại cảm động kia, lại chưa bao giờ yếu đi nửa phần!
Bất kể thời điểm trước mặt người khác, nàng kiên định như nào, thì vẫn không thay đổi được, sự thực nàng vẫn là một nữ nhân, nàng mê luyến loại cảm giác được người che chở, bảo vệ này.
Vân Mộng Chân ôm Bạch Nhạc, cảm giác tất cả đều đáng giá, cho dù thật sự chết cùng Bạch Nhạc ở chỗ này, cũng không nuối tiếc.
Trong biển lửa, đóa Cực Hàn Băng Hoa kia, có vẻ cực kỳ chói mắt!
Cho dù ở trong cục diện hỗn loạn như vậy, tất cả mọi người cũng đều có thể thấy rõ một màn này!
Lần này khác với lúc ở Lăng Vân Mộc khi trước, chỉ có thể nhìn thấy một cái cái bóng mơ hồ, giờ khắc này, tất cả mọi người đều có thể xuyên thấu qua biển lửa nhìn rõ ràng.
Thời điểm nhìn thấy Vân Mộng Chân dựa vào trong ngực Yến Bắc Thần, Mặc Vũ và tất cả mọi người không khỏi có một loại cảm giác nằm mơ!
Không ngờ Đạo Lăng Thánh Nữ và truyền nhân Ma Quân lại thật sự sinh ra tình cảm, thậm chí là một đôi tình lữ?
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy một màn này, ai có thể tin tưởng, ai dám tin tưởng? !
Quan trọng nhất là. ..
– Cực Hàn Băng Hoa!
Thời điểm Lâm Tuyết Dật phun ra bốn chữ này, trong mắt cũng lộ ra một đạo tinh mang khiếp người, tất cả sự tình trước đó lập tức hiện lên trong đầu giống như điện xẹt, triệt để soi sáng tất cả sương mù!
Nếu như nói, Yến Bắc Thần biết Kiếm Linh Vũ chỉ là một loại trùng hợp, như vậy thời điểm Cực Hàn Băng Hoa xuất hiện, liền tuyệt đối không phải là trùng hợp có khả năng miêu tả.
Thần thông có thể học được từ địa phương khác, nhưng loại bảo vật như Cực Hàn Băng Hoa, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện xuất hiện.
Một lần là trùng hợp, vậy hai lần chỉ có một loại giải thích!
– Yến Bắc Thần… Chính là Bạch Nhạc!
Người thông minh cũng không chỉ một mình Lâm Tuyết Dật.
Sau khi thấy Cực Hàn Băng Hoa, tất cả mọi người đều hiểu ra, cũng chỉ có như vậy mới có thể giải thích được.
Người Vân Mộng Chân yêu thích, cũng không phải là truyền nhân Ma Quân, mà là thiếu niên Bạch Nhạc nàng quen biết lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, cũng chỉ có dưới tình huống như vậy, Vân Mộng Chân mới có thể đồng thời xuất hiện cùng vị truyền nhân Ma Quân này.
Rất nhiều chuyện đều là một điểm liền phá, chênh lệch chính là tầng cửa sổ kia.
Bây giờ nhớ lại chuyện lúc trước, trước đây Thông Thiên Ma Quân bỏ mạng ở Đạo Lăng Sơn, người cuối cùng gặp Thông Thiên Ma Quân, trừ Vân Mộng Chân ra, cũng chỉ có Bạch Nhạc.
Tự nhiên việc Thông Thiên Ma Quân lựa chọn Bạch Nhạc trở thành truyền nhân, cũng trở thành chuyện dễ hiểu.
Chỉ là, không biết, Vân Mộng Chân biết thân phận Bạch Nhạc từ lúc nào.
Thế nhưng chuyện này không quan trọng nữa!
Bởi vì, bất kể là Bạch Nhạc hay là Yến Bắc Thần, đều chắc chắn phải chết.
Thậm chí coi như Vân Mộng Chân, cũng chắc chắn phải chết!
Cực Hàn Băng Hoa không phải là vạn năng, Bạch Nhạc cũng không thể hoàn toàn điều động lực lượng Cực Hàn Băng Hoa, chưa chắc đã chống đỡ được Địa Hỏa trùng kích!
Lui một vạn bước mà nói, cho dù có thể chống đỡ được Địa Hỏa mãnh liệt này, cũng không có khả năng chống đỡ được nhiều người vây công như vậy.
Địa Hỏa mãnh liệt, cũng không có khả năng không ngừng không nghỉ, sẽ luôn có thời điểm yên tĩnh lại!
Núi lửa bạo phát, cũng chỉ là trong chốc lát, cuối cùng cũng sẽ bình tĩnh lại.
Cho dù Bạch Nhạc chống đỡ qua thời gian đó, chắc chắn cũng đã sức cùng lực kiệt, đến lúc đó, lại lấy cái gì ra để ngăn cản nhiều người công như vậy!
Về phần Vân Mộng Chân… Nàng đã bị Dạ Nhận gây thương tích, dưới tình huống này, Dạ Nhận cũng sẽ không từ bỏ ý đồ, Vân Mộng Chân thụ thương lại phải đối đầu với Dạ Nhận, phần thắng sẽ không lớn lắm!
– Bạch Nhạc, thúc thủ chịu trói đi! Giao Côn Ngô Kiếm và Quảng Hàn Thiên Cung ra, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống!
Trong mắt Lâm Tuyết Dật lộ ra một đạo hàn mang, lạnh lùng mở miệng nói.
Chỉ là, giờ khắc này làm sao Bạch Nhạc sẽ để ý hắn uy hiếp.
Bạch Nhạc ngồi ở bên trên Cực Hàn Băng Hoa, nhẹ nhàng ôm Vân Mộng Chân, trên mặt vẫn lộ ra một nụ cười rực rỡ như cũ.
– Vân Mộng Chân, ta đã nói rồi, lấy mười năm làm hạn định, chúng ta sẽ lại tương phùng, dùng một loại… thân phận bình đẳng với ngươi, hiện tại, ngươi tin chưa?
Bị đối phương vạch trần thân phận, trong lòng Bạch Nhạc lại có một loại cảm giác thoải mái.
Chương 1225: Nếu Như Chỉ Có Thể Có Một Người Sống (2)
Trước khi nói chuyện, hắn cũng đã tán đi Thiên Cơ Biến, khôi phục dáng vẻ vốn có, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Ta tin, bất kể ngươi nói cái gì, ta đều tin!
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc, giọng nói có chút nghẹn ngào, dùng chút sức đầu.
Mặc dù Bạch Nhạc đang cười, nhưng một khắc này, Vân Mộng Chân lại cảm nhận được một loại bi thương thấu xương.
– Vậy ngươi còn nhớ, tiền đặt cược ngươi đã đồng ý với ta không?
Bạch Nhạc nhìn Vân Mộng Chân, nhẹ giọng hỏi ngược lại.
“…”
Nhắc tới chuyện này, cho dù là hiện tại, Vân Mộng Chân vẫn khó tránh khỏi có chút xấu hổ, khó xử.
Dường như những lời Bạch Nhạc từng nói với nàng đêm hôm ấy, trên Thiên Tâm Phong, Linh Tê Kiếm Tông vẫn còn rõ mồn một trước mắt, giống như chỉ vừa mới hôm qua.
– Ngươi muốn đánh cuộc cái gì?
– Cược ngươi!
– Giống như thời điểm ở sau núi…
– Không phải ngươi nói không thể sao? Làm sao, không dám đánh cược à?
– Nếu ngươi thua thì sao?
– Nếu ta thua, vậy sẽ như lời ngươi nói, lần này đi nhiều năm, lại không biết lúc nào gặp lại, còn có thể thua ngươi cái gì?
– Cuối cùng, cũng chỉ có ta chịu thiệt?
– Mỗi người ăn một lần thua thiệt, coi như huề nhau.
– Dù sao, người có phần thắng nhiều hơn ăn chút thiệt thòi, mới công bằng.
– Không được!
– Công bằng, đó là sự tình của nam nhân các ngươi, ta là nữ nhân, nào có đạo lý để nữ nhân chịu thiệt?
“…”
– Vậy ngươi muốn như thế nào?
– Rất đơn giản, nếu ngươi thua… Ta muốn ngươi giống như ta, cả đời phụng đạo, có được không?
– Được!
Ngón tay Bạch Nhạc khẽ chạm vào mặt Vân Mộng Chân, nhẹ giọng nói:
– Đáng tiếc… Không kịp thu tiền đặt cược!
Trong lúc nói chuyện, trên mặt Bạch Nhạc hiện lên vẻ tươi cười, trở tay lấy ra Côn Ngô Kiếm, đặt ở trong tay Vân Mộng Chân.
Cùng lúc đó, Bạch Nhạc điểm ra một chỉ, Thần Hồn Chi Lực chợt tuôn ra, hung hăng xóa đi liên hệ cùng Côn Ngô Kiếm!
– Phốc!
Thần Hồn Chi Lực phản phệ, trong nháy mắt, Bạch Nhạc phun ra hai búng máu tươi, rơi vào chiếc áo trắng như tuyết kia của Vân Mộng Chân, Tiên diễm xán lạn!
– Đừng!
Đột nhiên nàng bắt cánh tay Bạch Nhạc lại, muốn ngăn cản, nhưng bây giờ làm sao còn kịp.
– Coong!
Côn Ngô Kiếm bị Bạch Nhạc mạnh mẽ chặt đứt liên hệ, cũng không khỏi phát ra một tiếng rên rỉ, giống như có thể cảm thụ được sự thống khổ của Bạch Nhạc.
Lúc trước Bạch Nhạc muốn trả lại Côn Ngô Kiếm cho Vân Mộng Chân, liền bị Vân Mộng Chân cự tuyệt, cũng là bởi vì Côn Ngô Kiếm đã nhận chủ, mạnh mẽ chặt đứt liên hệ, ắt sẽ khiến cho thần hồn Bạch Nhạc bị thương, thậm chí có nguy hiểm đến tính mạng.
Bây giờ dưới loại tình huống này, Bạch Nhạc lựa chọn mạnh mẽ chặt đứt liên hệ cùng Côn Ngô Kiếm, có ý vị như thế nào, thực sự quá rõ ràng.
Chuyện này căn bản là dùng mệnh của hắn, để đổi lấy một chút hi vọng sống cho Vân Mộng Chân.
Tự nhiên Bạch Nhạc biết đám người Lâm Tuyết Dật có thể nhìn thấy!
Mạnh mẽ xông vào biển lửa, lấy Cực Hàn Băng Hoa tạm thời bảo vệ mình cùng Vân Mộng Chân, cũng chỉ là kéo dài một chút thời gian mà thôi, không thể chân chính hóa giải nguy cơ!
Muốn độ qua một kiếp này, nhất định phải có người hi sinh, hơn nữa… người này chỉ có thể là Bạch Nhạc!
Cho dù Vân Mộng Chân nguyện ý hi sinh, cũng không thể thay đổi được bất cứ chuyện gì, Vân Mộng Chân không có cách nào để cho thực lực Bạch Nhạc chợt đề thăng tới cấp độ đủ để thoát thân khỏi người khác vây công.
Thế nhưng Bạch Nhạc có thể!
Vân Mộng Chân không có Côn Ngô Kiếm, cuối cùng cũng không phải là Đạo Lăng Thánh Nữ tung hoành bất bại kia!
Nhưng chỉ cần một lần nữa cầm lại được Côn Ngô Kiếm, lấy thực lực Vân Mộng Chân, liền đủ để tung hoành vô địch.
Bất kể là Địa Hỏa trước mắt, hay là Dạ Nhận, hoặc là người khác vây công, đều không cách nào mang đến uy hiếp trí mạng cho Vân Mộng Chân nữa.
Nếu như trong hai người chỉ có một người có thể sống sót, vậy nhất định là Vân Mộng Chân!
Đây là sự tình Bạch Nhạc đã hiểu rõ từ trước khi xông vào biển lửa.
– Đừng!
Nước mắt như những hạt châu bị đứt không ngừng rơi xuống, rớt lên trên mặt Bạch Nhạc, có chút lạnh.
Vân Mộng Chân dùng sức lắc đầu, gắt gao cầm lấy tay Bạch Nhạc, nhưng không thể thay đổi cái gì!
Vân Mộng Chân có thể cảm nhận rõ ràng được, khí tức Bạch Nhạc đang dần dần yếu ớt xuống, đó là dấu hiệu thần hồn phản phệ, thần hồn đã bắt đầu tán loạn.
– Đừng khóc!
Sắc mặt Bạch Nhạc hoàn toàn trắng bệch, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vân Mộng Chân, trên mặt vẫn lộ ra một nụ cười rực rỡ như cũ.
– Vân Mộng Chân, từ trước tới giờ ta không hối hận vì yêu nàng!
– Cho nên… Tất cả những chuyện ta làm, đều là cam tâm tình nguyện!
– Thực ra, từ lúc ở hậu sơn Linh Tê Kiếm Tông… Ta cũng đã nên chết! Có thể sống thêm lâu như thế, đã là lời rồi!
– Hứa với ta, phải sống tốt… Sống giúp luôn phần của ta nữa!
– Nàng vẫn là Đạo Lăng Thánh Nữ bất bại kia… Nhưng đừng quên ta!
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc đã thôi động chút lực lượng cuối cùng, giang tay ra, nâng Quảng Hàn Thiên Cung trong lòng bàn tay.
– Giúp ta chăm sóc tốt cho Tiểu Bạch… Ta đã đồng ý với nó, cho nó nhìn thấy một thế giới khác!
– Cho nên… Các ngươi, đều phải sống sót!
Chương 1226: Chó Cùng Rứt Giậu, Tắm Máu Mà Chiến
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hai kiện bảo vật trân quý nhất trên người hắn, chính là Côn Ngô Kiếm và Quảng Hàn Thiên Cung.
Nếu như Bạch Nhạc đã quyết tâm dưới loại tuyệt cảnh này, hi sinh chính mình trợ giúp Vân Mộng Chân, tự nhiên cũng không có bất kỳ do dự nào, đưa hai thứ này cho Vân Mộng Chân.
Chỉ là, xóa đi ấn ký Côn Ngô Kiếm đã khiến thần hồn Bạch Nhạc bị phản phệ, trọng thương, dưới loại tình huống này, coi như hắn muốn tách rời liên hệ cùng Quảng Hàn Thiên Cung cũng đã không làm được.
Thế nhưng cũng không sao, đợi hắn chết đi tự nhiên Quảng Hàn Thiên Cung cũng sẽ hóa thành vật vô chủ, có thể để Vân Mộng Chân ung dung luyện hóa.
Hơn nữa, so với Quảng Hàn Thiên Cung, thứ Bạch Nhạc muốn giao phó vẫn là Tiểu Bạch.
Ở chung với nhau thời gian dài như vậy, Tiểu Bạch đã là bằng hữu chân chính trong lòng Bạch Nhạc, hơn nữa, lấy thực lực Tiểu Bạch, cho dù là đối Vân Mộng Chân mà nói, cũng là một sự giúp đỡ lớn.
– Tiểu Bạch, về sau ngươi đi theo nàng… Giúp ta bảo vệ tốt cho nàng.
Bạch Nhạc yên lặng truyền ý niệm vào Quảng Hàn Thiên Cung, vẻ mặt càng có vẻ mệt mỏi rã rời.
Sức cùng lực kiệt, giờ khắc này Bạch Nhạc đã thực sự không nhịn được nữa.
– Ngao!
Trong tích tắc, cảm nhận được loại ý tứ gần như vĩnh biệt trong lời nói của Bạch Nhạc, Tiểu Bạch Long nhất thời nóng nảy, nó cũng không đoái hoài tới thương thế của mình còn chưa khôi phục, trực tiếp lao ra từ bên trong Quảng Hàn Thiên Cung.
Trước đó Tiểu Bạch Long ở trong Quảng Hàn Thiên Cung, nên căn bản không biết xảy ra chuyện gì, nhưng vừa bay đi ra, nó liền cảm ứng được Bạch Nhạc suy nhược, trong miệng nhất thời phát ra một tiếng gào thét, trực tiếp rơi vào bên người Bạch Nhạc.
– Ô ô!
Trong miệng Tiểu Bạch Long phát ra một tiếng kêu khẽ, dùng sức cọ cọ vào người Bạch Nhạc, giống như muốn để Bạch Nhạc đứng lên.
– Tiểu Bạch!
Bạch Nhạc vươn tay, nhẹ nhàng sờ sờ cái đầu Tiểu Bạch Long, nhẹ giọng nói:
– Tiểu Bạch, nghe lời ta, ngoan ngoãn đi theo nàng, không cho phép gây chuyện nữa… Ta không có cách nào mang ngươi tiếp tục đi tới đích! Sau khi rời khỏi nơi này, ngươi muốn tiếp tục theo nàng, hay là tự mình rời đi đều tùy ngươi.
Mặc dù Bạch Nhạc rất muốn để Tiểu Bạch Long đi theo bên người Vân Mộng Chân, nhưng đúng như hắn nói, hắn sẽ luôn coi Tiểu Bạch Long là bằng hữu, chứ không phải sủng vật hoặc là phụ thuộc mình, đương nhiên sẽ không ép Tiểu Bạch Long.
– Ngao!
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, Tiểu Bạch Long nhất thời phát ra một tiếng gầm giận dữ.
Ngay cả Vân Mộng Chân cũng có thể nghe ra ý cự tuyệt mãnh liệt của Tiểu Bạch Long.
Nước mắt không ngừng nhỏ xuống, Vân Mộng Chân dùng sức siết chặt tay Bạch Nhạc, nhưng căn bản không nói ra được bất kỳ lời gì.
Oanh!
Theo thần hồn Bạch Nhạc suy nhược, Cực Hàn Băng Hoa cũng có chút không chịu nổi Địa Hỏa xung quanh.
– Giết bọn hắn!
Mắt thấy Bạch Nhạc đưa Côn Ngô Kiếm cho Vân Mộng Chân, rốt cuộc đám người Mặc Vũ cũng không ngồi yên được nữa, trong nháy mắt, mấy người liên thủ lại, đồng thời giết về phía Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.
Thời gian trôi qua dài như vậy, uy thế Địa Hỏa đã suy giảm rất nhiều, Tức Thổ chỉ bị Bạch Nhạc đổ ra phân nửa, lại bị nham thạch nóng chảy cuốn đi một phần, còn lâu mới có được đáng sợ như trước đó, đối với đám người Mặc Vũ mà nói, bây giờ mới là cơ hội tốt nhất chém giết Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.
Nhận thấy đám người Mặc Vũ tiếp cận, dường như trong lồng ngực Vân Mộng Chân có một đám lửa đang kịch liệt thiêu đốt, trong nháy mắt sát khí khủng bố bung ra.
Cánh tay khẽ đảo, Côn Ngô Kiếm chợt tới tay, sát ý trùng thiên!
Vân Mộng Chân bước ra một bước, nhảy khỏi Cực Hàn Băng Hoa, giơ tay lên chính là một kiếm chém về phía Mặc Vũ đang bay tới nhanh nhất.
Mặc dù chỉ vừa mới cầm về được Côn Ngô Kiếm, nhưng từ nhỏ Vân Mộng Chân đã ôn dưỡng Côn Ngô Kiếm, sau khi vào tay, căn bản không có nửa điểm trắc trở, trong tích tắc, một đạo kiếm khí màu xanh chợt phá không mà ra.
Một kiếm này Vân Mộng Chân nén giận xuất thủ, có thể nói là khí thế ngập trời, cho dù Mặc Vũ cường thế, thì giờ khắc này cũng không khỏi cảm thụ được một tia nguy cơ trí mạng!
Oanh!
Mặc Vũ giơ tay lên, trong tay liền xuất hiện một cái Phán Quan Bút, trực tiếp điểm về phía Vân Mộng Chân.
Chỉ là, đón nhận một kiếm này, thậm chí thần thông trong tay Mặc Vũ còn chưa hoàn thành, đã bị kiếm khí ăn mòn, hắn chỉ có thể miễn cưỡng lấy Phán Quan Bút chống đỡ một chút, rồi cả người bị chém bay ra ngoài, hung hăng đụng vào trong nham thạch.
Nếu không phải Mặc Vũ vẫn luôn sử dụng Tinh Cung, sợ là lần này đã đủ để khiến cho hắn bị thương.
– Ngao!
Ở một bên khác, Lâm Tuyết Dật cũng nắm lấy cơ hội, Tuyệt Tiên Kiếm xuất hiện lần nữa, chắm thẳng đến chỗ yếu hại của Bạch Nhạc!
Cho dù không giành được Côn Ngô Kiếm, thì trên người Bạch Nhạc vẫn còn Quảng Hàn Thiên Cung.
Bây giờ Bạch Nhạc ở trạng thái này, tự nhiên không còn sức đánh trả chút nào, nhưng Lâm Tuyết Dật vừa ra tay, đã triệt để làm Tiểu Bạch Long tức giận.
Đừng thấy thời điểm nó ở bên người Bạch Nhạc, chỉ lớn chừng bàn tay, dáng vẻ dễ thương đáng yêu, nhưng khi nó tức giận, thân hình sẽ đột nhiên tăng vọt, hóa thành hung long.
Chương 1227: Đồng Quy Vu Tận, Thì Như Thế Nào?
Bạch Nhạc gần chết, Tiểu Bạch Long đã rất khó chịu rồi, lúc này, lại có người dám xuất thủ, đã thật sự chạm vào nghịch lân của Tiểu Bạch Long!
Nó vẫy đuôi một cái, long vĩ to lớn giống như một cái roi da, hung hăng quất tới.
– Ầm!
Lúc trước Tiểu Bạch Giao chưa hóa giao thành rồng, thực lực cũng đã ở trên Lâm Tuyết Dật, càng không cần phải nói bây giờ đã hóa thành chân long, một cái vẫy đuôi này quất ra, tạo thành sức mạnh mang tính chất hủy diệt, mạnh mẽ quất bay Lâm Tuyết Dật ra ngoài.
Chỉ là, cùng lúc đó, kiếm trong tay Lâm Tuyết Dật cũng chém lên trên đuôi Tiểu Bạch Long.
Tuyệt Tiên Kiếm kinh khủng bực nào, mặc dù không bằng Côn Ngô Kiếm, nhưng đó cũng là thần binh nhất đẳng trong thiên hạ, một kiếm này cũng mạnh mẽ mở ra một vết cắt trên người Tiểu Bạch Giao, quan trọng hơn là, trước đó Tiểu Bạch Long độ thiên kiếp, bị tổn thương vẫn chưa khôi phục lại.
Trước đó không động thủ còn tốt, vừa động thủ, vết thương trên người liền văng tung tóe, Tiên huyết chợt phun ra, toàn bộ cơ thể đều đầm đìa máu tươi, nhìn vô cùng dữ tợn!
Nếu như bình thường, bị đau, chắc chắn Tiểu Bạch Long sẽ kêu rên thành tiếng, thậm chí trực tiếp sinh ra ý thối lui.
Nhưng hôm nay, Bạch Nhạc sinh tử một đường, đã triệt để kích khởi hung tính của Tiểu Bạch Long.
Ngoan cố chống cự, chính là thời điểm hung hãn nhất.
Tiểu Bạch Giao căn bản không để ý tới thương thế trên người, chợt mở ra cái miệng lớn như bồn máu, trực tiếp đuổi theo cắn Lâm Tuyết Dật.
Con ngươi Lâm Tuyết Dật co rụt lại, giờ khắc này hắn mới chính thức ý thức được, Tiểu Bạch Giao đã hóa long, sau khi bị làm tức giận, sẽ kinh khủng bực nào.
Quan trọng hơn là… Căn bản không có người nguyện ý liên thủ với hắn liều chết cùng Tiểu Bạch Giao nữa rồi.
Thời điểm Tiểu Bạch Long vừa mới vượt qua thiên kiếp, tất cả mọi người muốn xuất thủ với Tiểu Bạch Long, là bởi vì chém giết Tiểu Bạch Long, sẽ có thể cướp đoạt được Nhất Nguyên Trọng Thủy, nhưng hôm nay, hiển nhiên Tiểu Bạch Long đã đi qua khoảng thời gian tu dưỡng này, luyện hóa được Nhất Nguyên Trọng Thủy, cho dù giết chết Tiểu Bạch Long cũng không chiếm được chỗ tốt quá lớn.
Hơn nữa, chỉ bằng dáng vẻ hung hãn bây giờ của Tiểu Bạch Long, đã biết Tiểu Bạch Long hoàn toàn bị làm tức giận đáng sợ như nào, Lâm Tuyết Dật tự mình đụng vào, chẳng lẽ bây giờ còn có thể hi vọng, có người giúp hắn chống đỡ hay sao?
Chỉ là, bất kể Vân Mộng Chân cường thế, hay là Tiểu Bạch Long không sợ chết, đều không thay đổi được, sự thực bây giờ Bạch Nhạc đã không chống đỡ nổi nữa.
Trả lại Côn Ngô Kiếm cho Vân Mộng Chân, cũng giao phó Tiểu Bạch xong cho nàng, tất cả sự tình cần hắn an bài, dường như đã an bài xong, đến giờ phút này, rốt cuộc sợi dây căng thẳng trong lòng hắn cũng thả lỏng xuống.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc mất đi tất cả khí lực, liền rơi xuống cùng Cực Hàn Băng Hoa!
Quá mệt mỏi!
Những năm gần đây, mỗi thời mỗi khắc Bạch Nhạc đều ở trong loại khẩn trương và uể oải này sống qua ngày, trong khoảnh khắc buông xuống tất cả tâm sự, rốt cuộc hắn cũng không chịu đựng nổi nữa, muốn buông bỏ.
Từ lúc rất nhỏ, phụ mẫu mất đi, hắn lẻ loi một mình rời khỏi Bạch gia, bái nhập Linh Tê Kiếm Tông đến bây giờ, không có một ngày nào sống yên ổn, loại tâm hồn mệt mỏi rã rời kia, căn bản không phải người ngoài có khả năng tưởng tượng.
Địa Hỏa lan tràn, Cực Hàn Băng Hoa cũng không chịu được nữa, lặng yên co lại trong cơ thể Bạch Nhạc, giống như cứ như thế hoàn toàn trầm luân xuống dưới.
– Bạch Nhạc!
Vân Mộng Chân liếc mắt qua nhìn thấy Bạch Nhạc cứ như vậy rơi vào biển lửa, nhất thời phát ra một tiếng gào thét tê tâm liệt phế, chỉ là lúc này nàng phải đồng thời đối mặt với ba người Mặc Vũ, Nhậm Tiêu Dao, Tiêu Dật Phong vây công, cho dù cường hãn như thế nào đi nữa, cũng vô lực đi cứu Bạch Nhạc.
Loại cảm giác bất lực, đau đớn khi phải tận mắt nhìn người mình yêu chết trước mặt, như là một con rắn độc hung hăng cắn xé trái tim Vân Mộng Chân!
– Phốc!
Dưới cơn tức giận, một ngụm tâm huyết bắn ra, giờ khắc này Vân Mộng Chân mới chính thức bị ép điên!
– A a a!
Nước mắt từ trong mắt nhỏ xuống, giờ khắc này nước mắt, thình lình biến thành huyết sắc!
– Các ngươi… Đều phải chết!
Giọng nói lạnh băng, giống như gió lạnh từ bên trong Cửu U thổi ra, giờ khắc này, cho dù lấy sự bình tĩnh của đám người Mặc Vũ, cũng không khỏi lộ ra vẻ sợ hãi.
Trong tích tắc, khí thế trên người Vân Mộng Chân chợt tăng vọt, kinh khủng nhất là, giờ khắc này tòa Tinh Cung huyễn lệ kia chợt vỡ nát!
Toái tinh hóa Hải!
Loại cảm giác tuyệt vọng thấu xương kia, cũng làm cho Vân Mộng Chân triệt để mất đi lý trí, giờ khắc này Vân Mộng Chân đã không để ý tới tương lai gì nữa, không để ý tới dưới tình huống này mạnh mẽ đột phá có thể lưu lại hậu hoạn hay không, thậm chí đã không quan tâm tới sinh tử của mình.
Giờ khắc này, trong đầu Vân Mộng Chân hiện lên, những lúc nàng gần tới tuyệt cảnh, Bạch Nhạc đứng ra ngăn ở trước người nàng, vì nàng tranh tới một chút hi vọng sống!
Nhớ tới trước đây Bạch Nhạc nói với nàng, để hắn được chết trước nàng!
Nhưng… Thời điểm Bạch Nhạc rơi vào tuyệt cảnh, nàng lại cái gì cũng không làm được, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Bạch Nhạc táng thân trong biển lửa!
Chương 1228: Đồng Quy Vu Tận, Thì Như Thế Nào? (2)
Loại tuyệt vọng, hổ thẹn, cùng tự trách kia đã triệt để thôn phệ lý trí Vân Mộng Chân!
Đối với Vân Mộng Chân lúc này mà nói, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm cuối cùng!
Ta không thể cứu ngươi, vậy ta sẽ tự tay báo thù cho ngươi, sau đó… Chết cùng ngươi.
Ùng ùng!
Gần như trong nháy mắt Tinh Cung Vân Mộng Chân vỡ vụn, dù ở trong núi lửa, cũng vẫn có thể nghe được một tiếng sấm vô cùng rõ ràng!
Trên bầu trời, lại ngưng tụ ra một mảnh mây đen khủng bố!
Đối với tất cả mọi người mà nói một màn này đều không xa lạ!
Bởi vì, trước đây không lâu, lúc Tiểu Bạch Giao hóa long, cũng từng gặp một màn quen thuộc này!
Thiên kiếp!
Giống như thời điểm Tiểu Bạch Giao hóa giao thành rồng, tu hành giả mở Tinh Hải, cũng nhất định phải trải qua thiên kiếp, chỉ có vượt qua được khảo nghiệm của thiên kiếp, mới có thể hoàn thành lột xác, triệt để bước vào hàng ngũ cường giả.
Quan trọng nhất là, giờ khắc này thiên kiếp, đồng thời bao phủ Vân Mộng Chân và mấy người Mặc Vũ vào chính giữa!
Trong tích tắc, sắc mặt Nhậm Tiêu Dao liền thay đổi, không cần suy nghĩ, nhất thời trốn ra phía ngoài!
Vân Mộng Chân điên, nhưng hắn không điên!
Nói đùa à, thiên kiếp có thể như thế độ sao?
Một khi bọn hắn rơi vào phạm vi thiên kiếp, sẽ phải giúp Vân Mộng Chân độ kiếp, uy lực thiên kiếp cũng lập tức tăng lên gấp đôi, đến lúc đó, tuy Vân Mộng Chân không sống nổi, nhưng bọn họ cũng không thể chống đỡ được thiên kiếp?
– Muốn đi sao? Không thấy quá trễ à!
Trên mặt Vân Mộng Chân lộ ra vẻ dứt khoát, thanh âm trong trẻo lạnh lùng kia lại vang lên lần nữa, gần như là trong tích tắc, Tinh Cung vỡ nát đã hóa thành một mảnh Tinh Hải huyễn lệ, đồng thời bao phủ mấy người vào bên trong!
Ngay tại lúc đó, một màn kiếm quang huyễn lệ, càng như ngân hà rơi rụng, hung hãn giết về phía ba người!
Độ kiếp?
Trong lòng đã tồn tại tử chí, lúc này Vân Mộng Chân đâu còn quan tâm cái gì là thiên kiếp với không thiên kiếp, đối với nàng mà nói, giết chết những người này, báo thù cho Bạch Nhạc mới là tâm nguyện duy nhất của nàng!
Giờ khắc này Vân Mộng Chân vẫn đang cười, dưới thiên kiếp, nụ cười càng có vẻ mỹ lệ, giống như giờ khắc này đóa hoa xinh đẹp nhất bỗng nhiên nở rộ!
– Vân Tiên tử, ngươi và ta đều là đệ tử Đạo Môn, hà tất phải như vậy? Chuyện trước đó là ta sai, xin Tiên tử xem ở phân thượng đều là đệ tử Đạo Môn, cho ta một cái cơ hội! Sau này Tiêu Dật Phong, tất có hậu báo!
Trong mắt Tiêu Dật Phong lộ ra một tia sợ hãi, gấp giọng mở miệng nói.
Hắn không thể không nhận sai!
Lúc này tất cả mọi người đều bị Vân Mộng Chân mạnh mẽ vây ở trong một mảnh Tinh Hải vừa mới diễn hóa ra, cho dù là ai cũng đừng nghĩ thoát thân trong thời gian ngắn, mà thiên kiếp đã là lửa sém lông mày!
Một khi thiên kiếp thật sự hạ xuống, khả năng cái gì cũng đều trễ.
Lúc này, đừng nói là xin lỗi nhận sai, coi như bảo hắn gọi Vân Mộng Chân là cô nãi nãi, hắn cũng sẽ không có nửa điểm do dự.
Cái gì mà thể diện, ở trước mắt loại sống chết này, đều không quan trọng bằng mạng nhỏ của mình.
– Đúng vậy Vân Tiên tử! Trước đó là chúng ta sai, không nên nhòm ngó đến Côn Ngô Kiếm… Chỉ là, bây giờ liều mạng như vậy, ai cũng không chiếm được chỗ tốt! Tuy chúng ta sẽ chết, nhưng ngươi cũng tuyệt đối không vượt qua được thiên kiếp!
– Không sai, Vân Tiên tử cần gì phải như vậy, mọi người chúng ta bắt tay giảng hòa! Như vậy đối với tất cả mọi người đều có lợi, cần gì phải liều lưỡng bại câu thương, thậm chí là đồng quy vu tận?
– Cho chúng ta cơ hội, cũng là cho chính ngươi một cái cơ hội!
Nhậm Tiêu Dao nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, trầm giọng mở miệng nói.
Giờ khắc này, hắn mới thật sự sợ, hắn không nghĩ tới Bạch Nhạc lại dứt khoát như vậy, càng không nghĩ tới, Vân Mộng Chân cũng sẽ như Bạch Nhạc, triệt để điên cuồng lên!
Con mẹ hắn đây căn bản là muốn đồng quy vu tận!
– Cơ hội?
Khóe miệng Vân Mộng Chân lộ ra một tia trào phúng, nhìn Tiêu Dật Phong lạnh lùng mở miệng nói:
– Hiện tại các ngươi mới biết xin ta cho các ngươi cơ hội sao? Nhưng vừa rồi, các ngươi có ai từng cho Bạch Nhạc cơ hội chưa?
– Ai? !
Huyết lệ nhỏ xuống lần nữa, trên mặt Vân Mộng Chân toàn là nụ cười thảm, kiếm trong tay nắm chặt hơn!
– Không phải các ngươi đều muốn Côn Ngô Kiếm sao? Vậy thì… Đều chôn cùng một chỗ với Côn Ngô Kiếm đi!
Vân Mộng Chân bước ra một bước, căn bản không có nửa điểm ý tứ lùi bước, ngược lại chợt nâng Côn Ngô Kiếm trong tay lên, hung hãn chém về mấy người bọn hắn.
Đồng quy vu tận… Thì như thế nào? !
– Ngao!
Nhìn Bạch Nhạc rơi vào biển lửa, con mắt Tiểu Bạch Long nhất thời đỏ hồng, chợt phát ra một tiếng rên rỉ, rồi lao vào trong biển lửa.
So với Vân Mộng Chân, tâm tư Tiểu Bạch Long càng đơn thuần hơn.
Cái gì mà vì Bạch Nhạc báo thù, Tiểu Bạch Long căn bản không nghĩ tới, từ thời điểm nó quyết định đi theo Bạch Nhạc trở đi, đã định trước là cùng sinh cùng tử, cho dù biết rõ vọt vào biển lửa cũng không cứu được Bạch Nhạc, nó cũng không có bất kỳ do dự nào.
Nếu ở thời kỳ đỉnh phong, tự nhiên Tiểu Bạch Long có thể trực tiếp xông vào cái Địa Hỏa khủng bố kia, nhưng hôm nay thân thể bị trọng thương, nên nó cũng có chút không nhịn được.
Chương 1229: Ta! Không! Nhận! Mệnh!
Quan trọng nhất là, Tiểu Bạch Long cũng thấy rõ, Cực Hàn Băng Hoa đã biến mất, lúc này, mặc cho Bạch Nhạc trực tiếp rơi vào biển lửa, thật sự chết chắc rồi, muốn cứu Bạch Nhạc, nó nhất định phải đập chết Địa Hỏa xung quanh Bạch Nhạc trước.
Nếu như là trước đó, tự nhiên Tiểu Bạch Long không có biện pháp gì, nhưng bây giờ lại không giống!
Nó đột nhiên há mồm, Nhất Nguyên Trọng Thủy phun ra, hóa thành một đầm nước nhỏ, trong nháy mắt mở ra một con đường trong Địa Hỏa.
Lâm Tuyết Dật vốn dừng lại ở đây, cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần tránh khỏi Tiểu Bạch Long, là hắn có thể ung dung thoát thân.
Nhưng không tìm đường chết không có nghĩa là không phải chết, Lâm Tuyết Dật liếc mắt liền nhìn thấy Tiểu Bạch Long phun ra Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Nếu như dưới tình huống bình thường, tự nhiên người bên ngoài không đoạt được Nhất Nguyên Trọng Thủy, nhưng hôm nay Tiểu Bạch Long vì cứu Bạch Nhạc, đã chủ động phun ra Nhất Nguyên Trọng Thủy, thì không giống nữa.
Hơn nữa, Lâm Tuyết Dật cũng thấy được, Tiểu Bạch Long thật sự bị thương nặng chưa lành, chỉ cần đoạt được Nhất Nguyên Trọng Thủy, nói không chừng nó sẽ thực sự táng thân trong biển lửa cùng Bạch Nhạc.
Đến lúc đó, hắn dựa vào Nhất Nguyên Trọng Thủy, là có thể thừa dịp người khác bị Vân Mộng Chân ngăn chặn, xông vào trung tâm Địa Hỏa, thuận thế luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm, thậm chí là thu được Quảng Hàn Thiên Cung từ trên thi thể Bạch Nhạc, sau đó là Tức Thổ!
Cho dù từng cảnh tượng ấy đều là tưởng tượng, cũng có thể khiến cho hắn nhiệt huyết sôi trào, lợi ích khổng lồ như vậy đặt ở trước mắt, làm sao có thể khiến cho hắn cam tâm dừng tay?
Tham niệm vừa lên, liền khó mà ức chế!
Đáy lòng hạ quyết tâm, Tuyệt Tiên Kiếm trong tay Lâm Tuyết Dật nhoáng lên, dốc hết toàn lực thi triển ra thần thông Tuyệt Tiên Kiếm lần nữa, giết về phía Tiểu Bạch Long mà đi.
Không thể không nói, Lâm Tuyết Dật bộc phát ra toàn bộ thực lực vẫn vô cùng khủng bố, trong tích tắc, khiến hắn mạnh mẽ đuổi theo Tiểu Bạch Long, một kiếm chém về phía cổ Tiểu Bạch Long.
Ý định của Lâm Tuyết Dật, chỉ là muốn làm cho Tiểu Bạch Long né tránh, sau đó nhân cơ hội cướp đoạt Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Nhưng hắn làm như thế nào cũng không ngờ, giờ khắc này Tiểu Bạch Long đã triệt để bùng nổ.
Bạch Nhạc rơi vào trong biển lửa, nay đã sinh tử một đường, dưới loại tình huống này, cho dù chỉ là một chút xíu thời gian, đối với Tiểu Bạch Long mà nói, đều phi thường quan trọng, hơn nữa Nhất Nguyên Trọng Thủy càng là hy vọng duy nhất để nó cứu Bạch Nhạc, cho dù chết, Tiểu Bạch Long cũng tuyệt đối không có khả năng bỏ qua Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Nhận thấy ý đồ của Lâm Tuyết Dật, Tiểu Bạch Long càng bị làm tức giận, nó không tránh không né, cứ như vậy hung hãn mở ra cái miệng như bồn máu, đón lấy Tuyệt Tiên Kiếm cắn qua!
– Phốc!
Trong nháy mắt, Tuyệt Tiên Kiếm chợt đâm thủng hàm trên của Tiểu Bạch Long, Tiên huyết phun ra, bắn lên đầy người Lâm Tuyết Dật, Tiểu Bạch Long vốn đã trọng thương lúc này càng có vẻ thê thảm hơn.
Nhưng dù như thế, tốc độ của Tiểu Bạch Long cũng không giảm bớt chút nào, cứ như vậy cắn một cái vào Lâm Tuyết Dật, tiếp tục lao xuống biển lửa!
Một kiếm đâm thủng hàm trên Tiểu Bạch Long, nhưng thân thể Lâm Tuyết Dật cũng bị hàm răng Tiểu Bạch Long đâm thủng, trên người nhiều thêm mấy cái lỗ thủng, có vẻ cực kỳ thê thảm, nếu như không có linh lực chống đở, lúc này Lâm Tuyết Dật đã sớm chết đi.
Nếu không phải hắn gắt gao cầm lấy Tuyệt Tiên Kiếm đã đâm thủng hàm trên của Tiểu Bạch Long, lúc này hắn cũng đã bị Tiểu Bạch Giao nuốt vào, hòa tan trong dạ dày.
Giờ khắc này Lâm Tuyết Dật mới thật sự là hối hận xanh ruột!
Nếu có thể cho hắn cơ hội lựa chọn lại lần nữa, cho dù đánh chết hắn cũng không dám chú ý tới Nhất Nguyên Trọng Thủy của Tiểu Bạch Long, đáng tiếc, trên đời này không có cơ hội lần hai.
Cứ như vậy Lâm Tuyết Dật bị Tiểu Bạch Long nuốt ở trong miệng, một đường nhảy vào trong biển lửa.
Nhất Nguyên Trọng Thủy mở đường, mạnh mẽ dập tắt biển lửa trước mặt, tùy ý để Tiểu Bạch Long bắt lại Bạch Nhạc đã rơi vào trong nham thạch.
Nhất Nguyên Trọng Thủy nện lên người Bạch Nhạc, triệt để xua tan đi Địa Hỏa xung quanh, sau đó bị Tiểu Bạch Long điều khiển rơi vào trên người Bạch Nhạc.
Mặc dù có Tiểu Bạch Long khống chế, không đến mức tổn thương Bạch Nhạc, nhưng bị Nhất Nguyên Trọng Thủy nên lên người, cũng mạnh mẽ thức tỉnh Bạch Nhạc vốn đã sắp hoàn toàn rơi vào hôn mê.
– Ô ô!
Trong miệng Tiểu Bạch Long còn đang cắn Lâm Tuyết Dật, nên chỉ có thể phát ra tiếng ô ô, đôi mắt to tròn khẩn trương nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, hàm trên bị đâm xuyên, nên máu tươi vẫn chảy ra, rơi vào trên người, trên mặt Bạch Nhạc.
Mùi máu tươi hoàn toàn khiến cho Bạch Nhạc tỉnh táo lại, nhìn Tiểu Bạch Long toàn thân là vết máu, hàm trên còn bị Tuyệt Tiên Kiếm xuyên qua, đột nhiên trong lòng Bạch Nhạc thắt lại.
Lúc ngẩng đầu lên, Bạch Nhạc lại nhìn thấy một mảnh kiếp vân khủng bố trên không trung, cùng với cái Tinh Cung đã vỡ nát bắt đầu diễn hóa thành Tinh Hải, trái tim không khỏi nhói lại!
Một hơi thở vốn đã tản mất, lại bị kéo lên lần nữa.
Chương 1230: Thôn Phệ Huyết Nhục, Ma Tính Lộ
Bạch Nhạc đã nhận mệnh, cho dù táng thân trong biển lửa cũng không là gì, nhưng hôm nay nhìn thấy Tiểu Bạch Long và Vân Mộng Chân cũng vì vậy mà rơi vào tuyệt cảnh, lại khiến cho Bạch Nhạc ở kề cận ranh giới cái chết mạnh mẽ tránh ra.
Nhưng… rơi vào loại tuyệt cảnh này, lấy trạng thái hiện tại của hắn, lại có thể làm được gì chứ?
Dường như cũng chỉ có thể chờ chết mà thôi!
Nhưng… Hắn không cam lòng!
– Ta! Không! Nhận! Mệnh!
Dường như bốn chữ này được phát ra từ đáy lòng, không ngờ Bạch Nhạc đã gần chết, lại mạnh mẽ ép ra tiềm lực trong cơ thể lần nữa, hung hãn đụng về phía Lâm Tuyết Dật trong miệng Tiểu Bạch Long.
Có thể hắn không làm được cái gì, có thể dùng hết tất cả cũng vẫn không thay đổi được kết quả như cũ!
Nhưng… Hắn không nhận mệnh!
Cho dù chỉ còn một hơi thở cuối cùng, trước khi Bạch Nhạc ta còn không triệt để tắt thở, sẽ vẫn không nhận mệnh như cũ.
Dù có chết, cũng phải liều mạng đến phần cuối của sinh mệnh!
– Oanh!
Lúc này Lâm Tuyết Dật mới là đáng thương nhất, hắn căn bản không phải tự nguyện mà đến, mà là bị Tiểu Bạch Long mạnh mẽ cắn, gắt gao xông vào, hắn mới là người muốn chạy trốn nhất.
Nhưng bây giờ hắn ở trong mắt Bạch Nhạc, lại là người có sát ý, không chịu buông tha, muốn giết chết Tiểu Bạch Long.
Một cái đụng này của Bạch Nhạc, đã mạnh mẽ đánh bay Lâm Tuyết Dật, ngay tại lúc đó, Bạch Nhạc cũng dùng hết toàn lực, gắt gao ôm lấy thân thể Lâm Tuyết Dật, hai mắt đỏ lên, một ngụm cắn lấy cổ hắn, giống như điên!
Bạch Nhạc cũng nhảy vào trong miệng Tiểu Bạch Long, đương nhiên Tiểu Bạch Giao sẽ không cắn xuống, mà là muốn nhổ Bạch Nhạc ra.
Mượn cơ hội này, rốt cuộc Lâm Tuyết Dật cũng phản ứng kịp, đột nhiên rút Tuyệt Tiên Kiếm ra!
Hắn không tránh thoát được cánh tay Bạch Nhạc, cũng chỉ có thể dùng Tuyệt Tiên Kiếm hung hăng đâm vào thân thể Bạch Nhạc, cho dù một kiếm này cũng sẽ đâm thủng thân thể hắn!
– Phốc!
Dưới một kiếm này, thân thể Bạch Nhạc chợt bị Tuyệt Tiên Kiếm xuyên thủng, nhưng vẫn không khiến cho Bạch Nhạc thả lỏng miệng, thậm chí cái cảm giác đau nhức mãnh liệt này, còn khiến cho thần hồn Bạch Nhạc bị thương mà mờ nhạt, thanh tỉnh hơn vài phần.
– Nhiên Huyết!
Lúc này Bạch Nhạc đã không nhấc lên được chút khí lực nào, chỉ có thi triển Nhiên Huyết Thuật, lấy tinh huyết bản thân đổi lấy một tia lực lượng!
Trong tích tắc, huyết dịch toàn thân Bạch Nhạc giống như đều bốc cháy lên.
Cái này cũng càng khiến sinh mệnh Bạch Nhạc trôi qua nhanh hơn, nhưng mà, mượn một tia khí lực cuối cùng này, rốt cuộc Bạch Nhạc cũng theo bản năng thi triển ra một thức thần thông sau cùng!
– Thôn… Thiên!
-… Thôn Thiên Quyết!
Bên trên Đạo Lăng Sơn, nhìn dáng vẻ giống như điên này của Bạch Nhạc, đáy lòng tất cả mọi người không khỏi lộ ra một hơi khí lạnh.
Mặc Kình phun ra ba chữ này, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp nói không nên lời.
Bắt đầu từ lúc Bạch Nhạc bước vào thượng cổ cấm địa, mặc dù một đường kinh diễm, nhưng dưới cái nhìn của Mặc Kình, dường như trên người Bạch Nhạc vẫn là thiếu một thứ gì đó, hoặc là nói một phần cảm giác.
Loại cảm giác này rất vi diệu, cho dù là Mặc Kình cũng không tìm ra được từ gì để hình dung.
Cho tới giờ khắc này, khi hắn nhìn thấy Bạch Nhạc đã rơi vào tuyệt cảnh, thậm chí có thể nói là chết chắc, trong giây phút cuối cùng, điên cuồng phản kích, dùng hết khí lực cắn lấy cổ Lâm Tuyết Dật, vẻ mặt đẫm máu dữ tợn!
Khi hắn nhìn thấy Bạch Nhạc dùng hết một tia khí tức cuối cùng, trước khi ý thức mờ nhạt, thi triển ra Thôn Thiên Quyết, hắn mới chính thức ý thức được, trước đó trên người Bạch Nhạc thiếu khuyết cái gì!
Đó là thiếu vài phần ma tính!
Đạo ma song tu, mặc dù ở mức độ rất lớn, Bạch Nhạc càng dựa vào Thông Thiên Ma Công hơn, nhưng thân phận truyền nhân Ma Quân, cũng đã định trước hắn sẽ không được Chính Đạo dung thứ.
Nhưng trước đó, Bạch Nhạc càng giống như một đệ tử Đạo Môn hơn, chứ không phải ma!
Không sai, là ma, không phải ma tu!
Bạch Nhạc nói, trong mắt hắn không có ranh giới Đạo Ma, cách nói này, vừa nghe dường như rất có đạo lý, nhưng đối với Mặc Kình mà nói, hắn lại không đồng ý với cách nói này.
Bởi vì chỉ có hắn mới rõ ràng nhất, ma chân chính có hình dáng gì!
Bạch Nhạc nói, hắn tu ma không phải là vì xứng danh ma, mà là nói cho thiên hạ biết, cái gì gọi là ma.
Mặc Kình không biết ma trong lòng Bạch Nhạc đến tột cùng là hình dáng gì, nhưng cuối cùng cả đời này của hắn cũng cho rằng, chỉ có một mình Thông Thiên Ma Quân, có thể chân chính làm lên một cái chữ “Ma” này!
Mặc dù trước đó trên người Bạch Nhạc cũng có hình bóng của Thông Thiên Ma Quân, nhưng cuối cùng vẫn thiếu một loại cảm giác!
Rốt cuộc đến giờ phút này, mới bù đắp một mảnh ghép cuối cùng này.
Đây cũng là ma tính mà Bạch Nhạc chân chính thiếu khuyết!
…
Thôn Thiên!
Thời điểm ở Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc đã thu được truyền thừa Thông Thiên Ma Công, hơn nữa, từ lúc hắn còn chưa nắm giữ được thần thông Thôn Thiên Quyết, hắn đã từng lấy Thông Thiên Ma Công thôn phệ qua linh lực của một ma tu!
Ma tu kia tên là Ba Chí Viễn, bây giờ chỉ là một tiểu nhân vật nhỏ bé không đáng kể, nhưng lúc đó, một tiểu nhân vật như thế lại gần như đẩy Bạch Nhạc vào tuyệt cảnh!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tinh Giới [Dịch] Tinh Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Tinh-Gioi-Audio-Truyen.jpg)
