- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 122 : Thuận Cùng Nghịch Khác Biệt (c1211-c1220)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 122 : Thuận Cùng Nghịch Khác Biệt (c1211-c1220)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Thuận Cùng Nghịch Khác Biệt
Đúng vậy, tất cả mọi người bị tư duy quán tính ảnh hưởng, cứ nghĩ nhất định phải vượt qua Tức Thổ trước mới có thể luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm, nhưng ngược lại thì sao? Sự trân quý của bản thân Tức Thổ đâu dưới Địa Hỏa Chi Tâm.
Nếu có thể luyện hóa Tức Thổ trước một bước, chẳng phải cửa ải khó này tự sụp đổ sao.
Nhưng… phải luyện hóa Tức Thổ như thế nào mới tốt?
Luyện hóa Tức Thổ? !
Bốn chữ đơn giản này rơi vào trong tai Bạch Nhạc, quả thực giống như một đạo kinh lôi, trong nháy mắt thức tỉnh Bạch Nhạc!
Nhưng chỉ trong tích tắc, Bạch Nhạc đã hiểu ra, cái này căn bản là Vân Mộng Chân đang nhắc nhở mình!
Bạch Nhạc vẫn chưa làm ra chuyện vượt qua Tức Thổ, nhưng nếu bàn về luyện hóa Tức Thổ, nhiều người ở đây như vậy, có ai có thể so sánh với hắn?
Thông Thiên Ma Công thôn phệ tất cả lực lượng, Tức Thổ thì như thế nào?
Thôn Thiên Quyết ngay cả trời cũng dám nuốt cho ngươi xem, lẽ nào một cái Tức Thổ, có thể làm khó mình hay sao?
Trên thực tế, những người khác chỉ chậm hơn so với Bạch Nhạc mấy hơi thở thời gian, cũng đã phản ứng kịp.
Thông Thiên Ma Công quá nổi danh, huống chi bọn hắn cũng không phải là lần đầu tiên kiến thức uy lực của Thôn Thiên Quyết, làm sao có thể để Bạch Nhạc đắc thủ.
– Ngăn hắn lại!
– Giết hắn!
Oanh!
Vô số công kích lập tức bay đến phía trên mảnh nham thạch nóng chảy Bạch Nhạc vừa mới đặt chân, gây lên một cơn sóng nham thạch nóng chảy, nhưng thấy thời cơ không đúng, Bạch Nhạc liền chìm vào trong nham thạch lần nữa, chớp mắt đã biến mất tung tích.
Đám người Nhậm Tiêu Dao tức giận, lần này đâu có từ bỏ ý đồ, từng đạo công kích liên tục đánh vào xung quanh nham thạch nóng chảy, nỗ lực ép Yến Bắc Thần chui ra.
Nhìn một màn này, cho dù là Thư Khánh Dương và Dạ Thần Hi cũng không khỏi có chút ngây dại.
Con hàng này thật biến thái!
Đổi thành bất cứ người nào, ở dưới loại công kích điên cuồng này, cũng đã sớm chết không còn sót lại chút cặn bã, nhưng hết lần này tới lần khác Yến Bắc Thần lại ẩn vào trong nham thạch, mặc cho những người này tức giận như thế nào, cũng không có nửa điểm cáu kỉnh.
Còn vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia, rốt cuộc có tâm tư gì, cũng khiến cho bọn hắn phải cân nhắc!
Nếu nói là có ý nhắc nhở Yến Bắc Thần, vậy cũng có thể tìm cơ hội dùng biện pháp khác nhắc nhở chứ, nói trực tiếp như vậy, không phải là muốn ném Yến Bắc Thần vào trong hố sao, nếu như vừa rồi Yến Bắc Thần phản ứng hơi chậm một chút, sợ là không có cơ hội trốn vào trong nham thạch, đã trực tiếp bị đánh giết rồi.
Nhưng nếu nói có lòng muốn hại Yến Bắc Thần, chỉ cần vừa rồi nàng không mở miệng tỏ thái độ đứng chung một chỗ cùng Yến Bắc Thần là đủ, cần gì phiền toái như vậy?
Nhìn khuôn mặt không buồn không vui, giống như không mang theo bất kỳ biểu lộ gì của Vân Mộng Chân, cho dù là ai cũng khó mà đoán được tâm tư của nàng.
– Chư vị, không cần uổng phí sức lực, chúng ta chỉ cần nhìn chằm chằm vào Tức Thổ, sẽ không sợ hắn không hiện thân!
Lâm Tuyết Dật giơ tay, trầm giọng nói.
Vừa nói như vậy, người khác cũng lập tức hiểu ra, Yến Bắc Thần có thể tùy ý né tránh, nhưng chỉ cần hắn muốn luyện hóa Tức Thổ, sẽ không có khả năng che dấu khí tức, đến lúc đó, liên thủ vây giết, sẽ khiến cho Yến Bắc Thần không chỗ ẩn giấu.
Nếu như Yến Bắc Thần không động thủ, chỉ trốn trong nham thạch, như vậy cần gì để ý tới hắn!
Vừa rồi bị Bạch Nhạc làm cho tức giận nên hồ đồ, bây giờ được Lâm Tuyết Dật nhắc nhở như vậy, lúc này mấy người liền tỉnh táo lại, thân hình thoắt một cái, lại đi tới trước Tức Thổ màu trắng lần nữa.
Bạch Nhạc trốn ở dưới nham thạch nóng chảy, nên cũng nghe được rõ ràng những lời đám người này nói.
Giờ khắc này Bạch Nhạc thật sự có chút đau đầu.
Câu nói này của Vân Mộng Chân, chính ném hắn lên lửa nướng.
Hiển nhiên nhân ngu xuẩn này, bất mãn sự tình lúc trước liên thủ hắn cùng Dạ Nhận thoát thân, cố ý để mình chịu khổ một chút đây mà! Quả thực tính tình hẹp hòi này không có gì khác biệt với mấy cô gái tầm thường.
– Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi chờ đó cho ta, một ngày nào đó sẽ đánh cho cái mông ngươi nở hoa!
Bạch Nhạc căm giận mắng vài câu, nhưng cuối cùng cũng không thể không tạm thời buông xuống cái ý niệm này, dời tâm tư lên phía trên việc luyện hóa Tức Thổ.
Bây giờ xung quanh Tức Thổ đã bị đám người Nhậm Tiêu Dao phong bế, căn bản không có chỗ trống gì có thể chui ra, chỉ cần mình dám thi triển Thôn Thiên Quyết thôn phệ lực lượng Tức Thổ, sẽ bị phát giác ngay lập tức, Bạch Nhạc cũng không cho là mình có thể ngăn trở nhiều cao thủ vây công như vậy.
Không chỉ là Bạch Nhạc đang nghĩ biện pháp, mà đám người Nhậm Tiêu Dao cũng đang nghĩ biện pháp.
Bây giờ bọn hắn chỉ dựa vào lực lượng liên thủ, tạm thời ngăn chặn Yến Bắc Thần, để cho Yến Bắc Thần không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng cuối cùng chuyện này cũng chỉ trị được ngọn không trị được gốc, muốn giải quyết phiền phức trước mắt, biện pháp đơn giản nhất, chính là trực tiếp luyện hóa Tức Thổ trước một bước.
Nhưng hiện tại ngay cả bọn hắn, cũng có chút cảm giác không chỗ ra tay.
Cũng không thể lại đi hỏi Vân Mộng Chân được?
Chương 1212: Thuận Cùng Nghịch Khác Biệt (2)
– Diệp Lăng Vân, ngươi thấy ai có thể luyện hóa Tức Thổ?
Mặc Kình giống như cười mà không phải cười nhìn Diệp Lăng Vân, thong thả hỏi.
Trong lúc nhất thời cục diện trở nên bế tắc,
Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân liên thủ, ép người của hắn không thể tiếp tục bắt người coi là đá đặt chân vượt qua Tức Thổ, cũng khiến cho bọn hắn thở phào một cái, lúc này mới có thời gian nhàn hạ tới quan tâm vấn đề, ai có thể luyện hóa Tức Thổ.
Đương nhiên, trên thực tế, bọn hắn cũng không quá hiểu Tức Thổ, cho dù có một chút ý tưởng, cũng chỉ là suy đoán, căn bản không có gì có thể khả thi.
Dù sao, không có Tinh Hải, liền không cách nào mạnh mẽ dung nhập Tức Thổ vào bên trong, đây là chuyện mà ai cũng không thể thay đổi.
Nếu bây giờ nói có người có biện pháp, chỉ sợ cũng chỉ có Diệp Lăng Vân và Mặc Kình, hoặc là những cường giả Hóa Hư Cảnh như Chưởng Giáo chân nhân của tam đại Thiên Tông, có thể có một ít biện pháp.
– Hỏa sinh Thổ, Mộc khắc Thổ! Muốn luyện hóa Tức Thổ, tự nhiên phải bắt tay từ Mộc.
Diệp Lăng Vân liếc mắt nhìn Mặc Kình, nhàn nhạt đáp.
– Khảo nghiệm Ngũ Hành Chi Địa vốn là một thể, nếu như không ngộ được tầng này, cũng chỉ có thể lấy biện pháp ngu xuẩn tới mạnh mẽ luyện hóa!
Những lời này của Diệp Lăng Vân, cũng không có hạ thấp thanh âm, bây giờ toàn bộ người trên Đạo Lăng Sơn đều có thể nghe thấy rõ ràng.
Bây giờ nhớ lại, trước đây Bạch Nhạc luyện hóa đoạn kiếm, tu thành thần thông Kiếm Nhận Phong Bạo, mới có thể khiến cho hắn một đường xông đến bên cạnh Lăng Vân Mộc, cho hắn tiến vào Lăng Vân Mộc, tìm được Thụ Tâm Hải.
Bằng không, cho dù lấy thực lực của Vân Mộng Chân, cũng nhất định chết ở trong đó?
Đây cũng là đạo lý Kim khắc Mộc!
Chỉ tiếc, bất kể là Vân Mộng Chân hay là Bạch Nhạc, cũng không biết đạo lý này.
Thời điểm luyện hóa, cũng chỉ chú ý tới tinh hoa sinh mệnh của Thụ Tâm Hải, mà bỏ qua bản thân Lăng Vân Mộc.
Bằng không, lấy Thủy sinh Mộc, là có thể mượn Nhất Nguyên Trọng Thủy, khiến cho Lăng Vân Mộc sống lại ở mảnh hải vực này, bây giờ đối mặt Tức Thổ, tự nhiên có thể dựa vào Lăng Vân Mộc, đơn giản luyện hóa Tức Thổ, lại lấy Nhất Nguyên Trọng Thủy thu Địa Hỏa Chi Tâm, là có thể hoàn mỹ vượt qua khảo nghiệm Ngũ Hành Chi Địa.
Đương nhiên, cho dù là Diệp Lăng Vân, cũng không hoàn toàn hiểu hết được tình cảnh bên trong thượng cổ cấm địa, bây giờ thế cục đến một bước này mới chính thức suy nghĩ cẩn thận, khó tránh khỏi có chút mã hậu pháo ngại.
Thế nhưng, nói đến đây, cũng đủ làm cho người khác hiểu hết ý hắn.
Thật ra người dễ luyện hóa Tức Thổ nhất, chính là Vân Mộng Chân!
Bên trong tinh hoa sinh mệnh của Thụ Tâm Hải, cũng ẩn chứa lượng lớn Mộc chi lực, lấy thực lực Vân Mộng Chân, lại dựa vào cái này, muốn luyện hóa Tức Thổ, dĩ nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng sợ là bây giờ Vân Mộng Chân cũng không hiểu ra.
Hơn nữa, bây giờ dây dưa cũng có chút quá dài, bỏ qua cơ hội tốt nhất, lúc này Vân Mộng Chân đi luyện hóa Tức Thổ, cũng sẽ khiến người khác cảnh giác, rất có thể sẽ rơi vào trong vây công.
– Diệp Lăng Vân, quả nhiên ngươi vẫn là vạn cổ không thay đổi! Mọi việc luôn tuân theo quy tắc.
Mặc Kình ung dung cười, nhưng lại lắc đầu nói:
– Có muốn đánh cược với ta một lần hay không? Ta cá là tiểu gia hỏa Bạch Nhạc kia có thể luyện hóa Tức Thổ.
Ở một mức độ nào đó Đạo Ma chi tranh, chính là khác biệt giữa thuận theo quy tắc và đánh vỡ quy tắc!
Cả đời Diệp Lăng Vân đều thuận theo quy tắc, mà Mặc Kình thì lại ngược lại, chỉ tiếc hai người này đều không thể đi đến cuối con đường của mỗi người, tự nhiên cũng không phân ra được cao thấp.
Nhưng Thông Thiên Ma Quân tồn tại, đã đánh vỡ cực hạn quy tắc, cái này không chỉ là vấn đề lực lượng và thần thông, mà quan trọng hơn là một loại thái độ, một loại tư duy!
Được coi là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, hiển nhiên Bạch Nhạc cũng rất giống Thông Thiên Ma Quân trên điểm này.
Diệp Lăng Vân không sợ Mặc Kình, cả đời này, hắn và Mặc Kình giao thủ trong tối ngoài sáng không biết bao nhiêu lần, cũng chưa từng phân ra thắng bại.
Nhưng lúc này, đối mặt Mặc Kình khiêu khích, lần đầu tiên hắn có một loại cảm giác không nắm chắc được.
Nhìn từ bề ngoài, thế cục hiện tại bất lợi với Bạch Nhạc nhất, bất cứ ai cũng không tìm ra lý do Bạch Nhạc có thể thành công, nhưng… dù sao hắn cũng là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân.
– Mặc Kình Ma Quân, vãn bối đánh cược cùng ngài được không?
Chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông chậm rãi bước ra một bước, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Ồ?
Ánh mắt Mặc Kình rơi vào trên người đối phương, sắc mặt có vẻ hơi hững hờ, không có ý tứ cho vị Chưởng Giáo chân nhân này mặt mũi chút nào, lạnh lùng nói:
– Bản quân và Lăng Vân lão nhi nói chuyện, ngươi dựa vào cái gì xen mồm vào? Ngươi cho rằng, ngươi có tư cách gì đánh cược cùng bản quân?
Những lời này của Mặc Kình cực kỳ không khách khí, thậm chí có thể nói là trong lời nói ẩn chứa một phần khinh miệt.
Chương 1213: Một Cái Đổ Cùng… Đại Thế
Đừng thấy dáng vẻ Mặc Kình giống như rất dễ nói chuyện, đó là bởi vì có Diệp Lăng Vân ở đây, còn vị Chưởng Giáo chân nhân này ở trước mặt hắn, cũng chỉ là một tên tiểu bối mà thôi, còn không có tư cách bình khởi bình tọa với hắn.
Dường như đã sớm đoán được phản ứng của Mặc Kình, nên chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông vẫn nhẹ giọng nói:
– Tự nhiên vãn bối không có tư cách đánh cược cùng Ma Quân, thế nhưng… sao Ma Quân không nghe tiền đặt cược của vãn bối trước một chút?
Con mắt Mặc Kình hơi nheo lại, lúc này mới quan sát vị Chưởng Giáo chân nhân này một lần nữa, chậm rãi mở miệng nói:
– Có chút ý tứ, bản quân nhớ, ngươi là đệ tử của Lăng Vân lão nhi, tên là Ninh Giang, trước đây khi thấy ngươi, ngươi chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi!
– Ninh Giang xin ra mắt tiền bối!
Ninh Giang khẽ khom người, bình tĩnh hành lễ nói.
Lần này, hắn không lấy thân phận chưởng giáo Đạo Lăng nữa, mà lấy thân phận đệ tử Diệp Lăng Vân tới hành lễ.
– Nói đi!
Mặc Kình không tiếp tục làm khó Ninh Giang nữa, nhàn nhạt mở miệng nói.
Hắn cũng tò mò, Ninh Giang dựa vào cái gì có nắm chắc có thể đả động được hắn.
Ninh Giang chậm rãi đứng dậy, trong mắt lộ ra một vệt sắc bén, trầm giọng nói:
– Nếu ta không đoán sai, Ma Quân chỉ có một vị truyền nhân là Mặc Vũ này?
Mí mắt Mặc Kình hơi nhảy lên, lạnh lùng nói:
– Ngươi dám uy hiếp bản quân?
– Không dám, nhưng ta thân là chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông, có tư cách uy hiếp Ma Quân!
Lúc này Ninh Giang ngẩng đầu lên, cũng không còn vẻ khiêm tốn trước đó nữa, mà lộ ra một đạo khí thế khó diễn tả được!
Đây chính là bá khí mà chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông phải có.
Phóng mắt khắp nơi, bất kể là ai, vị chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông này đều có tư cách uy hiếp.
Mặc Kình liếc mắt nhìn Ninh Giang thật sâu, rốt cuộc vẫn phải trầm mặc xuống.
Nếu là trước đây, hắn hạ quyết tâm, xác thực có thực lực đánh chết Ninh Giang, nhưng hôm nay, nhưng hắn đã dùng cơ hội xuất thủ một lần cuối cùng mạnh mẽ mở ra thượng cổ cấm địa, mặc dù bây giờ không dám nói hoàn toàn không có lực đánh một trận, nhưng thực lực đã sớm giảm bớt nhiều, căn bản không làm gì được đối phương.
– Đạo Lăng Thiên Tông, hắc hắc!
– Ma Quân cho rằng, nếu quyết tâm, nhất định phải giết Mặc Vũ, hắn có thể chạy thoát sao?
Ninh Giang bình tĩnh đón nhận ánh mắt Mặc Kình, hỏi lần nữa.
– Sinh tử có thiên mệnh, không sống được, là thực lực hắn không đủ, chẳng trách người bên ngoài!
Mặc Kình không nhúc nhích chút nào, lần nữa mở miệng nói.
– Quả nhiên… người Ma Quân thực sự muốn bảo vệ, dĩ nhiên là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân!
Trong mắt Ninh Giang lộ ra vẻ mỉm cười, nhẹ giọng nói.
Con ngươi Mặc Kình hơi co rụt lại, cho đến giờ phút này, hắn mới thật sự hiểu được dụng ý của Ninh Giang, Ninh Giang đang lấy phương thức này tới xác nhận tâm ý của hắn.
Với lại, dù sao Mặc Kình cùng già rồi, tư duy phản ứng chậm một nhịp, lúc này mới chân chính bị Ninh Giang nhìn thấu tâm tư.
Thế nhưng Mặc Kình là nhân vật nào, chỉ thất thần trong nháy mắt, liền phản ứng kịp:
– Đúng là có vài phần nhanh trí, thế nhưng dù như vậy… Thì đã sao?
– Nếu phải lựa chọn một người giữa Bạch Nhạc và Mặc Vũ thì sao?
Ninh Giang không để ý đến thái độ Mặc Kình chút nào, tiếp tục mở miệng lần nữa.
Câu hỏi này vừa ra, cuối cùng cũng khiến cho Mặc Kình hơi chậm lại!
Hắn thật sự muốn bảo vệ Bạch Nhạc, nhưng dù sao Mặc Vũ cũng là truyền nhân hắn đích thân bồi dưỡng, nếu nói hắn không thèm quan tâm Mặc Vũ sống chết, tự nhiên là nói dối.
Trước khi tới, hắn cũng đã làm ra một loạt an bài tương ứng, bảo đảm bất kể kết quả như thế nào, đều có thể cam đoan đại đa số thiên tài Ma Đạo toàn thân trở ra.
Nhưng trước khi hắn tới, thật sự không nghĩ đến vị truyền nhân Ma Quân Bạch Nhạc này lại xuất sắc đến như vậy, khiến cho hắn nguyện ý dốc hết toàn lực tới bảo vệ.
Kể từ đó, vấn đề Ninh Giang hỏi thật sự có ý nghĩa rồi.
Thời điểm chỉ có thể bảo vệ một trong hai người Bạch Nhạc và Mặc Vũ, hắn nên chọn lựa như thế nào?
Đương nhiên, cho dù hắn toàn lực bảo vệ, cũng chưa chắc có thể bảo vệ được, nhưng ít ra có hắn trợ giúp, sẽ có hơn vài phần sinh cơ.
Lý trí và tình cảm!
Thời điểm đặt hai vấn đề này chung một chỗ so sánh, Mặc Kình không thể không thừa nhận, hắn có khuynh hướng tình cảm.
Không chờ Mặc Kình hồi đáp, Ninh Giang đã tự mình nói:
– Đây cũng là tiền đặt cược giữa ta và Ma Quân! Nếu như Ma Quân thắng, ta cam đoan không xuất thủ với Mặc Vũ, thả hắn bình yên rời đi!
Giang Ninh dừng một chút, tiếp tục nói:
– Ngược lại, ta cũng muốn Ma Quân cam đoan… Không nhúng tay vào sự tình Bạch Nhạc!
Trong mắt lộ ra một vệt sắc bén, Ninh Giang lạnh giọng nói:
– Ta cũng không sợ cho Ma Quân biết… Ta phải giết Bạch Nhạc! Bất kể trả giá gì, ta cũng sẽ không để cho Bạch Nhạc còn sống đi xuống Đạo Lăng Sơn!
Những lời này, Ninh Giang cũng nói chắc như đinh đóng cột, không để lại chút chỗ trống nào.
Nói là đánh cược cùng Mặc Kình, nhưng trên thực tế, Ninh Giang đang mượn cơ hội này, cho Mặc Kình, cũng cho các cự phách Ma Đạo thấy thái độ phải giết Bạch Nhạc!
Chương 1214: Thu Cùng Luyện Hóa
Vì thế, hắn có thể không tiếc buông tha Mặc Vũ, thậm chí buông tha tất cả thiên tài Ma Đạo.
Đây là hắn lấy danh nghĩa tông chủ Đạo Lăng Thiên Tông biểu đạt thái độ, cũng chính là ý chí toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông!
Cho dù bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông có vẻ hơi suy thoái, thì nó cũng vẫn là Đạo Lăng Thiên Tông!
Trên đời này, không có bất kỳ người nào dám xúc phạm ý chí Đạo Lăng Thiên Tông.
Cho nên, từ thời điểm hắn nói ra trận cá cược này, bất kể thắng hay bại, hắn đều đã đạt được mục đích.
Giờ khắc này Mặc Kình nhìn Ninh Giang, yên lặng hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng nói:
– Trường giang sóng sau đè sóng trước! Không tầm thường… Lão phu đồng ý trận cá cược này!
Nghe thấy Mặc Kình hồi đáp, rốt cuộc trên mặt Ninh Giang cũng lộ ra một nụ cười rực rỡ.
Hắn muốn chính là thái độ này của Mặc Kình!
Bởi vì bản thân chuyện này có ý nghĩa Mặc Kình đã nhượng bộ, còn về phần trận cá cược này thắng hay bại, cũng không quan trọng.
Trận cá cược này chính là đại thế!
Bất kể thắng hay bại, khi đại thế đã thành, biết ý chí của hắn, hoặc là ý chí của Đạo Lăng Thiên Tông, sẽ không có cự phách Ma Đạo nào nguyện ý xuất thủ cứu Bạch Nhạc.
Cho dù Mặc Kình dùng tất cả chuẩn bị và thủ đoạn ở trên người Bạch Nhạc, cũng sẽ không có người nguyện ý xuất thủ.
Mà Mặc Kình cũng bởi vì biết rõ đạo lý này, mới triệt để buông tha ý niệm bảo vệ Bạch Nhạc trong đầu.
Bạch Nhạc ở dưới nham thạch, yên lặng di chuyển đến chỗ Tức Thổ!
Hắn thử đưa tay ra đụng vào cái bạch sắc thổ nhưỡng kia, nhưng dù ở dưới nham thạch nóng chảy, cũng không khác trực tiếp tiếp xúc với Tức Thổ chút nào, trong nháy mắt Bạch Nhạc liền cảm nhận được linh khí trong cơ thể điên cuồng trôi qua, dọa cho hắn lập tức rụt tay về.
Nhưng cho dù như vậy, phản này cũng kinh động đám người Nhậm Tiêu Dao, trong nháy mắt liền có công kích đánh xuống, nếu không phải Bạch Nhạc phản ứng nhanh, trực tiếp tránh ra, chỉ sợ lần này cũng đã đủ ép hắn từ trong nham thạch bay ra.
Thế nhưng, điều này cũng làm cho Bạch Nhạc hoàn toàn từ bỏ tâm tư len lén lấy Thông Thiên Ma Công thôn phệ lực lượng Tức Thổ, người khác cũng không sẽ cho hắn thời gian này.
– Yến Bắc Thần, đừng mơ mộng nữa! Ngươi cứ núp ở dưới nham thạch làm rùa đen rút đầu đi, chỉ cần ngươi dám thò đầu ra, ta cam đoan nhất định giết ngươi!
Trong mắt Nhậm Tiêu Dao bốc lên một luồng sát khí khủng bố, lớn tiếng quát mắng.
– Nếu không biện pháp gì, vậy thì dựa vào bản lãnh của mình đi! Cái Tức Thổ này, trừ Yến Bắc Thần ra, ai luyện hóa được chính là của người đó!
Thư Khánh Dương liếc mắt nhìn Vân Mộng Chân, chậm rãi mở miệng nói.
Đối với việc Thư Khánh Dương muốn thò một chân vào, người khác cũng không có biện pháp gì, mặc dù Thư Khánh Dương chịu một ít tổn thương, nhưng cũng không trí mạng, đã có tư cách nói chuyện ngang với bọn hắn!
Ngược lại, giờ khắc này tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Vân Mộng Chân!
Thư Khánh Dương vừa mới nhận ân tình của Vân Mộng Chân, hiện tại những lời này cũng không phải là vì hắn, mà là thay Vân Mộng Chân tỏ thái độ.
Trong lúc nhất thời, mặc dù có người kiêng kỵ, nhưng cuối cùng cũng không dám nói thẳng ra cự tuyệt Vân Mộng Chân thử luyện hóa.
Chỉ là trong lòng đều hạ quyết tâm, nếu như cảm thấy Vân Mộng Chân có hy vọng luyện hóa thành công, nhất định sẽ ra tay toàn lực ngăn cản.
Vân Mộng Chân liếc mắt nhìn mọi người một cái, nhưng không nói thêm gì, mà bay thẳng đến biên giới Tức Thổ.
Nàng hơi nheo mắt lại, một khắc sau, bàn tay trực tiếp nắm về phía Tức Thổ trước mặt.
Trong tích tắc, Vân Mộng Chân liền cảm nhận được linh lực trong cơ thể đang trôi qua cực nhanh, nhưng mà cũng gần như cùng lúc đó, Vân Mộng Chân cảm thụ được trong cơ thể sinh ra một loại lực lượng khác, giống như có thể khắc chế cái Tức Thổ này.
Vân Mộng Chân chợt rút bàn tay về, nhìn từ bề ngoài, dường như không có gì khác với người khác, nhưng trên thực tế, trong lòng Vân Mộng Chân lại nhấc lên một cơn sóng thần!
Lực lượng tinh hoa sinh mệnh của Thụ Tâm Hải!
Dường như trong lòng có một đạo thiểm điện xẹt qua, trong chớp mắt, Vân Mộng Chân liền hiểu ra.
Mộc khắc Thổ!
Tinh hoa sinh mệnh Thụ Tâm Hải trong cơ thể ẩn chứa Mộc chi lực, chính là lực lượng khắc chế cái Tức Thổ này, nói cách khác, nàng mới là người duy nhất trong số những người này, có thể luyện hóa Tức Thổ.
Chỉ là… Những người này, sẽ cho nàng cơ hội sao?
Trong nháy mắt, nội tâm Vân Mộng Chân cũng chần chờ một chút.
Tự nhiên Bạch Nhạc không biết Vân Mộng Chân có hy vọng có thể luyện hóa Tức Thổ!
Cho nên, Bạch Nhạc luôn luôn nghĩ, mình phải làm sao mới có thể luyện hóa được đám Tức Thổ này.
Đúng như Mặc Kình nói, có vài người luôn muốn tuân theo quy tắc, còn có vài người, dường như sinh ra chính là để đánh vỡ quy tắc.
Rất hiển nhiên, Bạch Nhạc chính là loại người này!
Một lần thất thủ, cũng không có đả kích đến niềm tin của Bạch Nhạc, hơn thế, nó còn khiến cho Bạch Nhạc mở ra một loại ý nghĩ khác.
Nếu như không ai có cách trực tiếp luyện hóa đám Tức Thổ này, như vậy… Lấy đi cũng giống như nhau!
Không sai, trực tiếp lấy đi Tức Thổ!
Chương 1215: Thu Cùng Luyện Hóa (2)
Đối với người khác mà nói, ý niệm như vậy chính là nói mơ giữa ban ngày, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chưa chắc đã không có khả năng.
Bởi vì… Chưởng Trung Thiên Cung!
Lúc trước, Bạch Nhạc đã luyện hóa được một nửa Quảng Hàn Thiên Cung, nhưng vì chưa đến Tinh Hải, nên mới không thể hoàn toàn luyện hóa.
Di tích Quảng Hàn Thiên Cung thật sự đã yên tĩnh ở đáy Đông Hải, nhưng Bạch Nhạc có thể khống chế khu trung tâm Thiên Cung.
Bây giờ đối mặt Tức Thổ, cũng là như vậy!
Chưa đến Tinh Hải, nhưng từ trình độ nào đó mà nói, Quảng Hàn Thiên Cung cũng có thể đưa đến cái hiệu quả này.
Tiểu Bạch Long có thể tiến nhập Quảng Hàn Thiên Cung, thì tự nhiên đám Tức Thổ này cũng có thể tiến vào Quảng Hàn Thiên Cung!
Tức Thổ gặp nước sẽ lớn lên.
Cho nên, chỉ cần tránh nước, thu Tức Thổ vào trong Quảng Hàn Thiên Cung, tự nhiên cũng đã có thể khống chế.
Kể từ đó, mặc dù không có luyện hóa, nhưng cũng chẳng khác gì nắm Tức Thổ vào trong tay mình, đợi sau này bước vào Tinh Hải, tự nhiên có thể đơn giản luyện hóa cái Tức Thổ này.
Quan trọng nhất là, mở ra Chưởng Trung Thiên Cung, sẽ không gây ra động tĩnh quá lớn, hắn chỉ yên lặng thu chút Tức Thổ này vào Quảng Hàn Thiên Cung mà thôi, cũng không phải luyện hóa, ẩn dưới nham thạch nóng chảy, tự nhiên rất khó bị người phát hiện, đợi đến thời điểm người khác phát hiện ra có chuyện khác thường, sợ là đã không kịp nữa.
Bản thân Bạch Nhạc là người gan lớn, nghĩ đến, tự nhiên không có chuyện không dám làm.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc liền đổi một vị trí khác, lặng yên xòe bàn tay dưới nham thạch nóng chảy, tế xuất Chưởng Trung Thiên Cung, tâm niệm hơi động một chút, Tức Thổ xung quanh liền vọt về phía Chưởng Trung Thiên Cung!
Cùng lúc đó, Bạch Nhạc cũng dùng thần niệm liên lạc với Tiểu Bạch trong Chưởng Trung Thiên Cung cẩn thận, đừng đi ra.
Bản thân Quảng Hàn Thiên Cung đã bị Bạch Nhạc luyện hóa, muốn làm được chuyện này không hề khó nhọc, bằng không trước đó, hắn mở ra Chưởng Trung Thiên Cung, làm sao Tiểu Bạch Giao có thể trực tiếp xuất hiện chuẩn như vậy.
Ngay tại thời điểm Bạch Nhạc mở ra Chưởng Trung Thiên Cung thu Tức Thổ, Vân Mộng Chân cũng hạ quyết tâm!
Thời điểm ở Lăng Vân Mộc trước đó, nàng thà mạo hiểm hao hết sinh cơ, chết ở trong nguy hiểm, cũng mạnh mẽ xông vào, bây giờ nhìn thấy hy vọng luyện hóa Tức Thổ, làm sao sẽ buông tha!
Về phần khả năng sẽ vì vậy mà gặp nguy hiểm, nàng cũng mặc kệ, tóm lại phải đánh cuộc một lần.
Chỉ cần mạnh mẽ bước vào trong phạm vi Tức Thổ, là có thể chặn lại công kích của đại đa số người!
Huống chi, trừ cái đó ra, nàng cũng tồn tại lòng tin cực đại đối với Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc đang ở xung quanh, một khi thấy nàng rơi vào hiểm cảnh, nhất định sẽ xuất thủ, kể từ đó, cho dù có chút nguy hiểm, nàng cũng vẫn có niềm tin chịu đựng được.
Đột nhiên trong mắt Vân Mộng Chân lóe lên vẻ dứt khoát, thân ảnh lóe lên, nhảy về phía Tức Thổ!
Người khác vốn đang chú ý Vân Mộng Chân, chợt nhìn thấy Vân Mộng Chân phản ứng như vậy, lập tức bị dọa cho nhảy lên.
Tức Thổ đáng sợ như nào, bọn họ đều tận mắt thấy, Nhậm Tiêu Dao càng chịu thiệt thòi lớn, bây giờ nhìn thấy Vân Mộng Chân trực tiếp nhảy vào bên trong Tức Thổ, làm sao có thể không sợ hãi?
Chẳng lẽ Vân Mộng Chân thật sự điên rồi sao?
Chỉ là, ý niệm này chỉ hơi hiện lên trong đầu, đã lập tức bị xóa đi.
Vân Mộng Chân là ai?
Đó là Đạo Lăng Thánh Nữ xuất sắc nhất từ trước tới nay, có thể nói là đệ nhất thiên hạ cùng thế hệ!
Nếu ai nói Vân Mộng Chân điên, đó mới thật là điên.
Vân Mộng Chân vừa mới thử tiếp xúc Tức Thổ một chút, bây giờ đã dám trực tiếp nhảy vào bên trong, tất nhiên có niềm tin cực đại, đối với bọn hắn mà nói, đây tuyệt đối không phải tin tức gì tốt!
Vừa bước vào Tức Thổ, thân thể Vân Mộng Chân cũng bắt đầu hạ xuống, cùng lúc đó linh lực nhanh chóng bị Tức Thổ dưới chân thôn phệ, nhưng chỉ trong nháy mắt, cơ thể Vân Mộng Chân lập tức bắn ra một đạo lục sắc quang mang.
Mộc chi lực!
Cho dù không thể thu được Lăng Vân Mộc, nhưng bản thân tinh hoa sinh mệnh của Thụ Tâm Hải chính là Mộc chi lực thuần túy nhất, bây giờ dưới Tức Thổ uy hiếp, đột nhiên bung ra, lập tức ổn định thân hình, đột nhiên tốc độ linh lực trôi qua trong cơ thể cũng hạ xuống một cái trình độ hoàn toàn có thể chấp nhận.
Đến một bước này, rốt cuộc cảm giác căng thẳng trong lòng Vân Mộng Chân kia cũng giảm đi vài phần, mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng một bước này, vẫn thắng cuộc.
Một khắc sau, Vân Mộng Chân liền cảm thụ được một cỗ Thổ chi lực nồng nặc chậm rãi tràn vào cơ thể mình, nàng bắt đầu luyện hóa Tức Thổ.
– Ngăn nàng lại!
Đột nhiên mí mắt giật giật, thấy Vân Mộng Chân vậy mà thật sự đứng vững thân hình trong Tức Thổ, bắt đầu luyện hóa Tức Thổ, Nhậm Tiêu Dao và Mặc Vũ nhất thời khẩn trương.
Dù sao đám người Tiêu Dật Phong cũng là người trong Chính Đạo, mặc dù lo lắng, nhưng muốn họ xuất thủ với Vân Mộng Chân, thì vẫn có chút chần chờ, có điều Nhậm Tiêu Dao và Mặc Vũ lại không cố kỵ chuyện này.
– Bích Lạc Hoàng Tuyền!
Trước tình cảnh này, không có gì phải do dự cả, Nhậm Tiêu Dao vừa ra tay, chính là thần thông mạnh nhất, trong lúc gào thét, Hoàng Tuyền Chi Thủy khủng bố hóa thành một đạo thiên hà, vượt qua Tức Thổ, trực tiếp đánh về phía Vân Mộng Chân.
Chương 1216: Ai Nhanh Ai Chậm, Còn Có Lo Lắng Sao?
– Thủy Mặc Đan Thanh!
Gần như cùng lúc đó, Mặc Vũ cũng vạch ngón tay một cái, dùng thần thông sở trường đánh tới, dường như mặc sắc mở ra, một mảnh nùng mặc gào thét như ma khí, lập tức bao phủ Vân Mộng Chân vào bên trong.
Chỉ là, từ thời điểm Vân Mộng Chân quyết ý xuất thủ tranh chấp, cũng đã đoán được phản ứng của đối phương, cho dù đang luyện hóa Tức Thổ, cũng vẫn phân ra một bộ phận tâm thần để ngăn cản đối phương công kích.
Kiếm trong tay khẽ đảo, trong nháy mắt, liền có một đao kiếm quang huyễn lệ chém ngang mà ra, toàn thân Vân Mộng Chân giống như là bị một vòng Huyền Nguyệt bao phủ, cao quý thần thánh.
Huyền Nguyệt Biến!
Đều là thần thông đỉnh cấp nhất, nhưng nếu như bình thường đối địch, Vân Mộng Chân rất khó ngăn cản Nhậm Tiêu Dao và Mặc Vũ công kích, có điều hôm nay nàng trực tiếp nhảy vào trong Tức Thổ, Nhậm Tiêu Dao và Mặc Vũ cũng không dám xông vào bên trong, chỉ có thể cách không công kích từ xa, tự nhiên uy lực bị suy yếu nhiều.
Cho dù lấy một chọi hai, Vân Mộng Chân vẫn có thể tiếp tục chống đỡ.
– Tiêu Dật Phong, Lâm Tuyết Dật, hai tên ngụy quân tử các ngươi, còn không xuất thủ, chẳng lẽ chờ Vân Mộng Chân luyện hóa Tức Thổ hay sao?
Mắt thấy không làm gì được Vân Mộng Chân, Nhậm Tiêu Dao liền không nhịn được, tức miệng mắng to Tiêu Dật Phong.
Trong lòng vốn có chút chần chờ, bây giờ thấy đám người Nhậm Tiêu Dao quả thực không làm gì được Vân Mộng Chân, Lâm Tuyết Dật cũng không suy nghĩ nhiều nữa, giơ ngang kiếm trong tay một cái, muốn xuất thủ!
Nhưng mà, cũng ngay lúc đó, trong mắt Thư Khánh Dương không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ, gấp giọng hô lớn:
– Không đúng, Tức Thổ đang nhanh chóng giảm thiểu… Là Yến Bắc Thần!
So với Vân Mộng Chân, Thư Khánh Dương càng quan tâm Bạch Nhạc hơn, trong lòng Thư Khánh Dương, sợ rằng từ uy hiếp Bạch Nhạc còn lớn hơn Vân Mộng Chân.
Bây giờ người khác dời lực chú ý trên người Vân Mộng Chân, hắn lại là người thứ nhất phát hiện ra Tức Thổ có điểm dị thường.
Một tiếng hét to này, nhất thời dọa cho tất cả mọi người giật mình.
Ánh mắt vô ý thức nhìn theo Thư Khánh Dương, lúc này mới phát hiện, ở một bên khác, Tức Thổ đang lấy một loại tốc độ mà mắt thường có thể thấy được nhanh chóng giảm thiểu!
Hơn nữa, theo Tức Thổ không ngừng giảm thiểu, mấy người cũng thấy rõ Yến Bắc Thần trong nham thạch!
Bàn tay Yến Bắc Thần hơi mở ra, một tòa Lung Linh Thiên Cung trong tay hắn giống như đang mở cái miệng lớn, nhanh chóng nuốt hết Tức Thổ xung quanh vào trong Thiên Cung!
– Quảng Hàn Thiên Cung? !
Tin tức về vị truyền nhân Ma Quân này, đã sớm không phải bí mật gì, huống hồ, trước đó bọn hắn cũng từng có giao thủ cùng Yến Bắc Thần, tự nhiên nhận ra Quảng Hàn Thiên Cung, chỉ là không có ai nghĩ đến, Yến Bắc Thần lại phát rồ như vậy, không ngờ hắn trực tiếp lấy Quảng Hàn Thiên Cung ra thu Tức Thổ!
Trên thực tế, không chỉ là bọn hắn, ngay cả Vân Mộng Chân đang luyện hóa Tức Thổ, thấy một màn như vậy, cũng không khỏi trợn to hai mắt, nhất thời cảm giác trước mắt có một mảnh hắc tuyến!
Đều là mạo hiểm cướp đoạt Tức Thổ, nhưng nàng là chậm rãi luyện hóa, còn Bạch Nhạc thì là trực tiếp dùng Quảng Hàn Thiên Cung thu, chuyện này là cùng một cái khái niệm sao?
Chuyện này rất giống việc có một thùng nước lớn, ngươi thì uống, mà người ta là trực tiếp dùng ống tiếp nước, ai nhanh ai chậm, còn phải nghĩ sao?
– Quảng Hàn Thiên Cung!
Chứng kiến Bạch Nhạc lấy Chưởng Trung Thiên Cung thu Tức Thổ, khóe miệng Diệp Lăng Vân không khỏi có chút co lại.
Sau khi Mặc Kình nói ra, hắn liền có một loại cảm giác mơ hồ không tốt, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ đến, có thể dùng phương thức này tới luyện hóa Tức Thổ.
Chuyện này thật sự là đánh vỡ quy tắc!
Nghĩ vậy, ngay cả Diệp Lăng Vân cũng không khỏi có chút đau đầu.
Còn may, Ninh Giang vẫn không để hắn thất vọng, đã ép Mặc Kình nhượng bộ trước một bước, vừa nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Lăng Vân nhất thời thoải mái không ít.
Chân mày Ninh Giang hơi nhíu lại, cũng lập tức mở miệng nói:
– Xem tiền bối đã thắng trận đánh cuộc này rồi.
Trên thực tế, trước khi Bạch Nhạc xuất thủ, Ninh Giang cũng không nghĩ đến loại kết quả này, thế nhưng… Thắng thua đã không quan trọng.
Ninh Giang có vẻ cực kỳ tức giận, căn bản không chờ kết quả đã trực tiếp chịu thua, lập tức dặn dò nói:
– Có chơi có chịu, phàm là người Đạo Lăng Thiên Tông ta, đều không thể chủ động xuất thủ với Mặc Vũ!
– Vâng!
Trong nháy mắt, trưởng lão và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đồng thời khom người đáp.
Kỷ luật nghiêm minh, thái độ trên dưới một lòng như thế, cũng làm cho Mặc Kình hơi ngưng lại, âm thầm thở dài một tiếng.
Mặc dù bên trong Đạo Lăng Thiên Tông, cũng mâu thuẫn trùng điệp, nhưng ít nhất bên ngoài, vẫn hoàn toàn vâng theo mệnh lệnh vị Chưởng Giáo chân nhân này như cũ.
So sánh ra, Ma Đạo mới chính thức là năm bè bảy mảng.
Hắn không làm được kỷ luật nghiêm minh như Ninh Giang, cho nên, dù ván này thắng, cũng căn bản không có cách đổi ý, càng không gánh nổi Bạch Nhạc.
Chỉ là, xuyên thấu qua Thanh Thiên, nhìn tư thế hăng hái kia của Bạch Nhạc, trong lòng Mặc Kình vẫn có chút đau lòng khó diễn tả được.
Bây giờ tâm thái của hắn đã hoàn toàn khác biệt với trước đó.
Chương 1217: Loại Thiện Nhân, Được Thiện Quả
Lúc này Bạch Nhạc biểu hiện càng xuất sắc, càng khiến cho hắn đau lòng, cũng càng vì mình vô lực mà hổ thẹn!
Đây là một tuyệt thế thiên kiêu thật sự xuất sắc như Thông Thiên Ma Quân, còn chưa chân chính lớn lên, vậy mà đã phải chết yểu…
Nếu như Thông Thiên Ma Quân ở dưới suối vàng biết được, sợ là cũng sẽ đau lòng không nói ra lời.
Thì dã vận dã!
Thế nhưng Mặc Kình chính là Mặc Kình, chỉ trong chốc lát, đã điều chỉnh xong cảm xúc.
– Lăng Vân lão nhi, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm! Ít nhất… vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia của các ngươi cũng vô pháp đứng đầu bảng! Huống chi, nàng có thể sống rời khỏi thượng cổ cấm địa hay không, sợ là cũng không thể biết được!
Ban đầu vẫn đang dùng trăm phương ngàn kế đối phó Vân Mộng Chân, nhưng trong chớp mắt, lại phát hiện Yến Bắc Thần mới là kẻ đầu sỏ, quả thực loại tâm tình này, chỉ có thể dùng thiên cẩu để hình dung.
Giờ phút này Nhậm Tiêu Dao và Mặc Vũ tức giận đến mức suýt nữa thổ huyết, họ không để ý tới Vân Mộng Chân nữa, mà quay ngược thân hình, lần nữa giết về phía Yến Bắc Thần.
Nhưng chuyện tới mức này, làm sao Vân Mộng Chân có thể để cho bọn hắn được như ý nguyện.
Trước đó, Vân Mộng Chân dám mạnh mẽ xuất thủ luyện hóa Tức Thổ, cũng là tin tưởng, khi nàng gặp phải nguy hiểm, nhất định Bạch Nhạc sẽ ra tay giải vây giúp nàng.
Nhưng hôm nay, khi nàng phát hiện, tốc độ luyện hóa Tức Thổ của mình, làm sao cũng không thể so sánh được với Bạch Nhạc, thì tự nhiên tâm tính liền phát sinh thay đổi.
Bạch Nhạc có thể ra tay giúp nàng, vậy tại sao nàng không thể trợ giúp Bạch Nhạc chứ?
Về phần lấy cớ, không phải đã có sẵn đây sao?
Đột nhiên dưới chân bước ra một bước, Vân Mộng Chân từ trong Tức Thổ bay ra ngoài, thần thông Huyền Nguyệt Biến phát huy đến cực hạn, kiếm trong tay tiếp tục chém về phía Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao lần nữa.
– Nói đến là đến, nói đi là đi… Chẳng lẽ coi Vân Mộng Chân ta dễ bắt nạt sao?
Kiếm mang bạch sắc hung hãn chém xuống, quả thực công kích khủng bố kia, làm người ta run sợ!
Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao cũng không nghĩ tới, dưới loại tình huống này rồi, mà phản ứng đầu tiên Vân Mộng Chân không phải là đi ngăn cản Yến Bắc Thần, mà là tìm bọn hắn báo thù, đây là đạo lý gì?
Ngươi nhỏ mọn mang thù đến đâu, cũng không cần khoa trương như vậy chứ?
Trong nháy mắt, hai người bị Vân Mộng Chân mạnh mẽ kéo xuống.
Cùng lúc đó, Bạch Nhạc đã bại lộ hành tung cũng không che giấu nữa, dưới tình huống có linh lực thôi động, Chưởng Trung Thiên Cung càng giống như cá voi hút nước, điên cuồng hút Tức Thổ trước mặt vào bên trong.
– Yến Bắc Thần, ngươi muốn chết!
Nhìn thấy Yến Bắc Thần hoàn toàn không để mình vào mắt, bất kể là Tiêu Dật Phong hay là Lâm Tuyết Dật cũng đều điên lên.
Một đạo kiếm quang khủng bố chợt xé rách không gian, dường như trong nháy mắt chặt đứt tất cả sinh cơ.
– Tuyệt Tiên Kiếm!
Một trong những thần thông kiếm đạo kinh khủng nhất Tiên Du Kiếm Cung, thứ có thể giúp Lâm Tuyết Dật trấn áp tất cả các đệ tử Tiên Du Kiếm Cung, trở thành đệ nhất nhân!
Một kiếm tuyệt Tiên!
Theo truyền thuyết, đây là thần thông đủ để trảm Tiên, bây giờ Lâm Tuyết Dật toàn lực thi triển ra, uy lực quả thực kinh thiên động địa.
Gần như trong nháy mắt, Bạch Nhạc cũng cảm nhận được một loại nguy cơ trí mạng!
Một tay hắn nâng Quảng Hàn Thiên Cung tiếp tục hút Tức Thổ vào, tay còn lại khẽ đảo, Côn Ngô Kiếm nhất thời tới tay, trong chớp mắt vô số kiếm quang bung ra, hóa thành mưa kiếm đầy trời bắn về phía Lâm Tuyết Dật!
Kiếm Linh Vũ!
Trong khoảnh khắc, màn kiếm quang khủng bố kia chợt xé rách phong tỏa của mưa kiếm đầy trời, tiếp tục hung hãn chém về phía Bạch Nhạc.
Tuy Kiếm Linh Vũ bất phàm, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thần thông tông môn Địa cấp, đối mặt với thần thông kiếm đạo Tuyệt Tiên Kiếm cao cấp nhất này, căn bản không có cách hình thành ngăn cản hữu hiệu, vừa đối mặt liền bị xé nát!
Đây cũng là lần đầu tiên Bạch Nhạc chân chính kiến thức được sự khủng bố của Tuyệt Tiên Kiếm!
Mặc dù trước đó, Lâm Tuyết Dật đã từng dùng thần thông này công kích qua hắn một lần, nhưng hắn trốn vào trong nham thạch, nên công kích rơi vào chỗ trống, nhưng lúc này đây, Bạch Nhạc phải ngăn cản một kiếm này.
Trong nháy mắt Kiếm Linh Vũ bị xé nát, Bạch Nhạc cũng bị dọa sợ hết hồn.
Mặc dù trong lòng biết hơn phân nửa Kiếm Linh Vũ không đỡ được công kích của đối phương, nhưng chuyện này cũng không khỏi quá khoa trương đi, lúc này vừa mới đối mặt, vậy mà đã trực tiếp bị đánh tan.
– Thôn Thiên!
Dưới nguy cơ trước mắt, Bạch Nhạc không dám có chút do dự nào nữa, trong nháy mắt liền thi triển ra thần thông Thôn Thiên Quyết!
Trong tích tắc, một tôn nhân hình hóa thân liền ngăn ở trước người Bạch Nhạc, điên cuồng cắn nuốt tất cả lực lượng xung quanh, cho dù là kiếm quang Tuyệt Tiên Kiếm chém ra cũng bị cắn nuốt.
Nhưng mà, ngay lúc đó, Tiêu Dật Phong cũng xuất thủ, một kiếm chém thẳng vào chỗ yếu hại sau lưng Bạch Nhạc!
Đây không phải tỷ thí công bằng, nên cho dù Lâm Tuyết Dật chiếm cứ thượng phong, Tiêu Dật Phong cũng không có ý tứ khoanh tay đứng nhìn, nhanh chóng giết đến Yến Bắc Thần, ngăn cản đối phương thu Tức Thổ mới là chuyện quan trọng nhất.
Chương 1218: Loại Thiện Nhân, Được Thiện Quả (2)
Lấy thực lực của Bạch Nhạc, cho dù ngăn cản một mình Lâm Tuyết Dật toàn lực công kích, cũng đã vô cùng miễn cưỡng, một kiếm này của Tiêu Dật Phong vừa đánh tới, chỉ sợ hắn cũng chỉ có thể buông tha thu Tức Thổ, trốn vào trong nham thạch bảo mệnh.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm Bạch Nhạc định buông tha, một thanh hắc sắc liêm đao hung hãn chém xuống!
Tử Thần Liêm Đao!
Dạ Thần Hi!
Mặc dù Dạ Thần Hi không nhận ra Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc, thế nhưng hắn lại nhớ trước đó hắn gặp nguy hiểm, chính Yến Bắc Thần đã mạnh mẽ xuất thủ, mới giúp hắn giải vây, có thể nói là cứu hắn một mạng!
Xưa nay Dạ Thần Hi không muốn thiếu nợ nhân tình, trước đó không có cơ hội trả lại thì thôi, giờ khắc này, nhìn thấy Yến Bắc Thần gặp nạn, hắn lập tức không có chút do dự nào, huy động Tử Thần Liêm Đao trong tay trực tiếp đánh về phía Tiêu Dật Phong.
Cùng lúc đó, hai người Ẩn Tâm và Chung Diễm thấy Dạ Thần Hi phản ứng, cũng không do dự nữa, cùng nhau xuất thủ, giết về phía Tiêu Dật Phong!
Nếu như chỉ có một mình Dạ Thần Hi, chưa chắc Tiêu Dật Phong đã quan tâm, nhưng nếu ba người này cùng ra tay, uy hiếp sẽ không thể coi thường được, cho dù là hắn, cũng không thể không mạnh mẽ thu hồi một kiếm chém về phía Bạch Nhạc tự bảo vệ mình!
Oanh!
Sau một lần va chạm khủng bố, Tiêu Dật Phong bị mạnh mẽ ép lui một bước, còn ba người Dạ Thần Hi càng đồng thời bị một kiếm này đánh bay!
Cho dù lấy ba địch một, thì bọn hắn đối mặt Tiêu Dật Phong bùng nổ, cũng vẫn không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.
Chỉ là, xem đến giờ phút này, rốt cuộc Thư Khánh Dương vẫn còn đang do dự cũng quyết định, thân hình lóe lên một cái, trường thương u lãnh chợt tới tay, theo sát giết về phía Tiêu Dật Phong!
Thiện nhân được thiện quả!
Trước đó Bạch Nhạc không đành lòng coi người khác là đá đặt chân, bất chấp nguy hiểm xuất thủ cứu giúp, bây giờ đám người Dạ Thần Hi cũng ở thời điểm Bạch Nhạc nguy hiểm nhất ra tay trợ giúp, đây chính là nhân quả!
Nếu như không có đám người Dạ Thần Hi, chưa chắc Thư Khánh Dương đã nguyện ý xuất thủ, thậm chí sẽ chờ sau khi Bạch Nhạc bị giết chết đến chiếm lợi.
Nhưng có đám người Dạ Thần Hi ngăn trở, cơ hội để Bạch Nhạc chống đỡ những nguy hiểm này sẽ tăng lên rất nhiều.
Dưới loại tình huống này, tự nhiên hắn không thể tiếp tục chần chờ.
Bằng không, tất cả ấn tượng tốt hắn vừa mới thu được trước mặt Bạch Nhạc, sẽ thật sự mất sạch.
Huống chi, chỉ dựa vào chuyện trước đó Bạch Nhạc trợ giúp cứu người, hắn cũng nên xuất thủ tương trợ.
Một thương phá không mà tới này, mới chính thức đoạn tuyệt tâm tư tiếp tục truy kích Bạch Nhạc của Tiêu Dật Phong!
– Thư Khánh Dương! Ngươi cũng muốn ngăn trở ta?
– Đã nói rồi, dựa vào bản lãnh của mình tranh đoạt Tức Thổ, trước đó ngươi xuất thủ với Thánh Nữ, bây giờ lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, đó không phải là hành vi của quân tử!
Lông mày hơi nhíu lại, Thư Khánh Dương lấy cớ cũng quá thô thiển đi, ngay cả con mắt cũng không nháy một chút.
Chuyện hắn có thể giúp Bạch Nhạc, cũng chỉ là như vậy mà thôi, nếu như bản thân Bạch Nhạc không đỡ được công kích của Lâm Tuyết Dật, tự nhiên không cần nói đến nữa, bằng không, đơn giản là khiến Bạch Nhạc thiếu hắn một cái nhân tình, hoàn thành giao dịch trước đó!
Có thể lấy một cái Tức Thổ chưa chắc đã đoạt được tới tay đổi lấy Bạch Nhạc giúp đỡ Đại Càn Vương Triều, giúp đỡ Ngô Văn Uyên, cũng đáng giá!
– Bạo!
Đám người Dạ Thần Hi ngăn cản Tiêu Dật Phong, cũng làm cho Bạch Nhạc thở phào một hơi, nhưng nguy cơ vẫn không có giải trừ!
Cho dù chỉ còn lại một mình Lâm Tuyết Dật, thì hắn toàn lực bạo phát, cũng không phải là Bạch Nhạc có khả năng ngăn cản.
Kiếm quang của Tuyệt Tiên Kiếm thực sự quá kinh khủng, cho dù lấy sự cường hãn của Thôn Thiên Quyết, cũng không có khả năng hoàn toàn thôn phệ!
Không phải là Thôn Thiên Quyết không đủ mạnh, mà là thực lực bản thân Bạch Nhạc chưa đủ.
Đều là thần thông đỉnh cấp nhất, tự nhiên lúc phân biệt mạnh yếu sẽ dựa trên thực lực bản thân.
Dưới nguy cơ sinh tử, Bạch Nhạc cũng không dám do dự tiếp nữa, trong nháy mắt, liền trực tiếp tự bạo thân ngoại hóa thân.
Đột nhiên luồng kiếm quang khủng bố kia cuốn ngược mà về, hung hăng va vào Tuyệt Tiên Kiếm!
Nhưng cho dù như vậy, cũng vẫn chưa đủ!
Mặc dù bị Kiếm Linh Vũ và Thôn Thiên Quyết liên tục suy yếu, nhưng một kiếm này của Lâm Tuyết Dật vẫn chém tới.
– Coong!
Bạch Nhạc cầm Côn Ngô Kiếm trong tay, chính diện đón nhận một kiếm này của Lâm Tuyết Dật!
Kiếm khí như thủy triều, trong nháy mắt trùng kích khủng bố khiến không gian xung quanh giống như đều bị xé rách.
Càng làm cho Bạch Nhạc khó có thể tin là, cho dù chính diện va chạm, vậy mà một kiếm này cũng không thể chặt đứt kiếm trong tay Lâm Tuyết Dật.
Chỉ dựa vào nửa toà Tinh Cung, Bạch Nhạc vẫn không đỡ được một kích toàn lực của Lâm Tuyết Dật, trong nháy mắt phun ra một búng máu, cuối cùng kiếm khí thuận thế rơi vào trên người Bạch Nhạc, lộ ra từng vệt máu chói mắt!
Đây là Thông Thiên Ma Thể đủ mạnh mẽ, bằng không sẽ không chỉ bị thương một chút ngoài da như vậy!
– Tuyệt Tiên Kiếm? !
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ kinh hãi, đột nhiên trong đầu hiện lên một đạo linh quang!
Chương 1219: Ta Biết Còn Không Chỉ Là Kiếm Linh Vũ
Tuyệt Tiên Kiếm!
Cái này không chỉ là một môn thần thông, mà nó còn là chí bảo Tuyệt Tiên Kiếm của Tiên Du Kiếm Cung.
Lâm Tuyết Dật được coi như đệ tử xuất sắc nhất Tiên Du Kiếm Cung, tại thời điểm hắn ngộ ra Tuyệt Tiên Kiếm, đã được ban tặng Tuyệt Tiên Kiếm, cũng chính vì vậy, hắn mới có lòng tin tranh phong cùng Vân Mộng Chân trong thượng cổ cấm địa!
Chỉ là, bản thân Lâm Tuyết Dật cũng không nghĩ tới, trận chiến chân chính vận dụng Tuyệt Tiên Kiếm, vậy mà không phải là giao thủ cùng Vân Mộng Chân, mà là tranh phong cùng Yến Bắc Thần!
Quan trọng hơn là… Kiếm Linh Vũ!
– Kiếm Linh Vũ, tại sao ngươi lại biết Kiếm Linh Vũ?
Lâm Tuyết Dật gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trong mắt lộ ra một đạo sát khí khủng bố!
Hắn không phải là lần đầu tiên xuất thủ với Yến Bắc Thần, trước kia đã thấy qua thực lực Yến Bắc Thần, bất kể là Thôn Thiên Quyết, hay là Côn Ngô Kiếm, đều không đủ để Yến Bắc Thần ngăn một kiếm tuyệt sát này của hắn lại!
Không dám nói có thể một kiếm tuyệt sát, nhưng chí ít cũng không bị nhẹ nhàng ngăn cản như vậy.
Nhưng hết lần này tới lần khác, lúc đầu Yến Bắc Thần lại sử dụng thần thông Kiếm Linh Vũ, mạnh mẽ suy yếu ba thành lực đạo Tuyệt Tiên Kiếm, lúc này mới khiến hắn thất thủ.
Lộp bộp!
Nghe Lâm Tuyết Dật nói vậy, trong lòng Bạch Nhạc cũng lộp bộp một tiếng.
Bình thường đi trên bờ sông, nào có chuyện không ướt giày!
Dưới tình huống có chuẩn bị, tự nhiên Bạch Nhạc có thể nhớ kỹ, chỉ lấy thủ đoạn Yến Bắc Thần tới đối phó với địch, nhưng áp lực Tuyệt Tiên Kiếm mang đến cho hắn thực sự quá lớn, đó là lực lượng tuyệt đối không yếu hơn Tư Đồ Lăng Phong.
Trước mặt nguy cơ sinh tử, thậm chí Bạch Nhạc không kịp suy tư, cũng đã làm ra ứng đối theo bản năng!
Nhưng không nghĩ tới, một kiếm này lại khiến hắn lộ ra kẽ hở, đồng thời lập tức bị Lâm Tuyết Dật nắm bắt được.
Tâm niệm thay đổi thật nhanh, lúc này Bạch Nhạc cười lạnh nói:
– Kiếm Linh Vũ có gì hiếm lạ, Yến mỗ muốn học, tự nhiên liền học được! Thứ ta biết không chỉ là Kiếm Linh Vũ!
Bại lộ Kiếm Linh Vũ, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có chút bối rối nào, trong miệng phun ra một búng máu, đột nhiên trên người bắn ra một đạo kiếm ý khủng bố, ngay sau đó là một kiếm chém ngang mà ra, kiếm ý như sơn phun trào, dường như trong chớp mắt này, toàn bộ thân thể Bạch Nhạc đã hóa thành một tòa núi cao nguy nga.
Quan Sơn Như Kiếm!
– Nhiên Huyết Thuật!
Cùng lúc đó, Bạch Nhạc lạnh lùng mở miệng nói.
Trong chớp mắt, toàn thân Bạch Nhạc ánh lên huyết sắc, tiếp theo bốc cháy rừng rực, khí thế lập tức đề thăng lần nữa, giống như Dục Huyết Ma Thần!
Nhiên Huyết Thuật!
Nhìn thấy Nhiên Huyết Thuật, chân mày Lâm Tuyết Dật đột nhiên nhảy lên lần nữa.
Ngày xưa Huyết Ảnh Ma Tông ác danh lan xa, chính là dựa vào Nhiên Huyết Thuật bá đạo, ép cho đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cho dù biết rõ phải chết cũng không dám chạy trốn, tự nhiên Lâm Tuyết Dật cũng đã nghe nói qua bí thuật bực này!
Nhưng hiển nhiên, Yến Bắc Thần không có khả năng bị Huyết Ảnh Ma Tông khống chế.
Nghĩ đến ngày xưa Yến Bắc Thần từng xuất hiện tại Thanh Châu, chút hoài nghi trong lòng Lâm Tuyết Dật cũng phai nhạt đi rất nhiều.
Giết chết người Huyết Ảnh Ma Tông, là có thể có được Nhiên Huyết Thuật, tương tự, muốn đạt được thần thông Kiếm Linh Vũ từ Thất Tinh Tông, tự nhiên cũng không phải là sự tình không có khả năng.
Nhớ lại trước đó, Yến Bắc Thần còn từng giả mạo Thận Lâu Vương, nên cho dù hắn biết thần thông huyễn thuật của trưởng lão Thất Tinh Tông Mộng Thiên Thu, cũng không có gì kỳ quái.
Sở dĩ nghĩ như vậy, là bởi vì trong này có một phần nguyên nhân rất lớn là, thực tế Lâm Tuyết Dật cũng không quen thuộc Thất Tinh Tông, càng không biết, cho dù bên trong Thất Tinh Tông, cũng chỉ có một mình Bạch Nhạc thu được thần thông Kiếm Linh Vũ từ bên trong Thất Tinh Tháp!
Thân là đệ tử Thiên Tông, nhưng hắn không giống như Vân Mộng Chân, từ nhỏ đã được mang theo du lịch thiên hạ, lần lượt xem điển tịch các tông, bảo hắn quen thuộc thần thông một cái tông môn Địa cấp cách nhau cực xa, cuối cùng cũng quá làm khó hắn.
Huống chi, luôn có lời đồn nói, Yến Bắc Thần và Bạch Nhạc có quan hệ sâu đậm, nếu như lời ấy không giả, Yến Bắc Thần học được thần thông Kiếm Linh Vũ từ chỗ Bạch Nhạc cũng chẳng có gì lạ.
Điều này cũng không thể trách Lâm Tuyết Dật phản ứng chậm chạp, loại chuyện Đạo Ma song tu như vậy quá mức biến thái, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, căn bản cũng không có người nào nghĩ theo cái phương hướng này.
Hiện tại đối với hắn mà nói, quan trọng nhất vẫn là giết chết Yến Bắc Thần, mà không phải là quan tâm Yến Bắc Thần học được thần thông gì từ ai.
– Không chịu nổi một kích! Yến Bắc Thần, ta ngược lại muốn nhìn một chút, ngươi còn có thể tiếp ta mấy kiếm!
Trong mắt Lâm Tuyết Dật lóe lên sát khí, hắn vung Tuyệt Tiên Kiếm trong tay lên, giống như kiếm Tiên, lần nữa giết về phía Bạch Nhạc.
Ánh mắt Vân Mộng Chân nhìn về phía Bạch Nhạc bên này, trong lòng cũng không khỏi có chút lo lắng.
Mặc dù sự tình thi triển Kiếm Linh Vũ, bị Bạch Nhạc tạm thời né qua, nhưng cũng có nghĩa là, lúc này tình thế Bạch Nhạc đã vô cùng nguy hiểm, nếu không phải thực sự bị buộc đến cực hạn, cũng sẽ không xảy ra loại sai lầm này.
Chương 1220: Thiên Hà Cuốn Ngược
Chuyện này khiến Vân Mộng Chân ý thức được, Bạch Nhạc đã đi đến bên bờ sinh tử, sơ sẩy một cái là có thể vạn kiếp bất phục.
Quả thực nàng không thể tưởng tượng, cảnh tượng Bạch Nhạc chết ở trước mắt nàng.
Nghĩ cũng không dám nghĩ!
Vừa nghĩ đến đây, trong mắt Vân Mộng Chân liền nổi lên sát khí, bây giờ muốn trợ giúp Bạch Nhạc, biện pháp tốt nhất chính là tận khả năng giết chết những người có thể tạo thành uy hiếp đối với Bạch Nhạc, trợ giúp Bạch Nhạc sớm luyện hóa Tức Thổ, thậm chí là… Địa Hỏa Chi Tâm!
Địa Hỏa Chi Tâm!
Nghĩ đến Địa Hỏa Chi Tâm, lại nhắc nhở Vân Mộng Chân, mặc dù nàng rất muốn ra tay giúp Bạch Nhạc giết chết Lâm Tuyết Dật, thế nhưng dưới cục diện này, cho dù là hai người Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao, nàng cũng đã rất khó kiềm chế, nếu không phải hiện tại Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao không có tâm tư liều mạng với nàng, thậm chí nàng đã sớm không nhịn được phải bại lui.
Cho dù sát ý trong lòng nàng mạnh hơn nữa, cũng biết dưới loại tình huống này, nàng rất khó giết chết đối phương!
Nếu ở đây đã thế, vậy chẳng bằng… Nhắm thẳng đến Địa Hỏa Chi Tâm!
Đây cũng không phải là bỏ rơi Bạch Nhạc, mà là ngược lại, nó giống như việc vây Nguỵ cứu Triệu, mạnh mẽ hấp dẫn lực chú ý của người khác.
Bạch Nhạc làm việc quá bí mật, cho dù đám người Lâm Tuyết Dật có hận hơn nữa, cũng nhất định phải thừa nhận, bây giờ đã rất khó ngăn cản.
Cứ như vậy một lát nữa, ít nhất cũng có hơn phân nửa Tức Thổ bị Bạch Nhạc thu vào Quảng Hàn Thiên Cung, dưới tình huống người khác đều bị kiềm chế, cho dù một mình Lâm Tuyết Dật có thể thắng, cũng cực kỳ gian nan, không thể thắng lợi trong thời gian ngắn.
Quan trọng nhất là, nếu như đến thời điểm vạn bất đắc dĩ, Bạch Nhạc còn có thể làm giống như trước đó, buông tha thu đám Tức Thổ còn lại, trực tiếp chìm vào trong nham thạch tránh né, cho dù Tuyệt Tiên Kiếm có lợi hại hơn nữa, sợ là cũng khó có thể đánh chết Bạch Nhạc.
Dưới loại tình huống này, Địa Hỏa Chi Tâm càng có sức dụ dỗ với bọn hắn hơn.
Vân Mộng Chân vốn đang dây dưa cùng hai người Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao, đột nhiên thay đổi, bay ngược về phía Tức Thổ, chuyện này không khỏi làm đám người Mặc Vũ hơi chậm lại, có chút thất thần.
Nhưng mà, loại kinh ngạc này chỉ duy trì trong nháy mắt, khi bọn hắn nhìn thấy, Vân Mộng Chân giống như vô sự bước đi trên Tức Thổ, thẳng đến trung tâm, liền lập tức hiểu ra.
– Dừng tay!
Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao vừa hiểu ra, làm sao còn nhớ đến chuyện đi vây công Yến Bắc Thần, thân hình thoắt một cái, liền đuổi theo về phía Vân Mộng Chân, tiếp tục thi triển thần thông, oanh kích Vân Mộng Chân từ xa.
Đám người Mặc Vũ vừa hô lên, cũng lập tức kinh động đến những người khác, thời điểm bọn họ quay lại theo bản năng, sắc mặt liền chợt biến đổi.
Bất kể là Tiêu Dật Phong, hay là Lâm Tuyết Dật, thậm chí là Thư Khánh Dương, thì giờ khắc này cũng không khỏi có một loại muốn kích động thổ huyết!
Suýt nữa thì quên, trước đó Vân Mộng Chân đã có thể bước vào Tức Thổ mà không bị chìm, trên thực tế khi đó, Vân Mộng Chân đã có thể đi thẳng đến Địa Hỏa Chi Tâm, chẳng qua là lúc đó Vân Mộng Chân cũng muốn luyện hóa Tức Thổ mà thôi.
Bây giờ, thấy đã không thể ngăn cản Yến Bắc Thần thu Tức Thổ, tự nhiên Vân Mộng Chân liền chuyển mục tiêu lên Địa Hỏa Chi Tâm lần nữa!
Chuyện này làm sao bảo bọn hắn nhịn được?
Từ khi bắt đầu bước vào thượng cổ cấm địa, vẫn luôn là Yến Bắc Thần và Vân Mộng Chân chiếm Tiên cơ, nếu như lúc này lại để cho Vân Mộng Chân đoạt đi Địa Hỏa Chi Tâm, vậy chẳng phải là cơ duyên Ngũ Hành Chi Địa, đều bị hai người kia phân chia sao?
Coi bọn họ đều là con rối à?
Lần này, phản ứng của Vân Mộng Chân, hoàn toàn khiến tất cả mọi người tức giận, cho dù liều mạng trở mặt với Đạo Lăng Thiên Tông, cũng muốn ép Vân Mộng Chân buông tha Địa Hỏa Chi Tâm!
Hoặc là… Thẳng thắn giết chết nàng!
Nếu như trước đó, Vân Mộng Chân muốn xông vào trung tâm Tức Thổ, cho dù bọn hắn phẫn nộ lo lắng như thế nào, cũng không có bất kỳ biện pháp gì, bởi vì bọn họ không dám bước vào phạm vi Tức Thổ!
Nhưng vấn đề ở chỗ, bây giờ Tức Thổ đã bị Bạch Nhạc lấy đi phân nửa, thậm chí còn đang không ngừng giảm thiểu.
Dưới loại tình huống này, khả năng Tức Thổ không còn đáng sợ như lúc trước nữa, chỉ cần cẩn thận một chút, dựa vào thực lực của bọn hắn, cũng có thể đuổi vào bên trong.
Tinh Cung chi lực tràn ra, trong nháy mắt, hai người Mặc Vũ và Nhậm Tiêu Dao đã dẫn đầu đuổi vào.
Tiêu Dật Phong cũng bỏ qua đám người Dạ Thần Hi, theo sát đi vào!
Lâm Tuyết Dật thấy một màn như vậy, mới thực sự là tức đến thổ huyết.
Hắn lao tâm khổ tứ, thậm chí đã tế xuất ra cả Tuyệt Tiên Kiếm, mới ngăn chặn được Bạch Nhạc, hầu như sắp ép được Bạch Nhạc buông tha thu Tức Thổ, nhưng tại thời điểm này, chẳng những đám người kia không đến giúp hắn, ngược lại nhân cơ hội đi tranh đoạt Địa Hỏa Chi Tâm, chuyện này bảo hắn làm sao có thể tiếp nhận?
– Yến Bắc Thần, tặng Tức Thổ cho ngươi, cút ngay cho ta!
Lâm Tuyết Dật hít sâu một hơi, thân hình thoắt một cái, nhất thời bỏ qua Bạch Nhạc, nhanh chóng chạy về phía Vân Mộng Chân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










