- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 124 : Thôn Phệ Huyết Nhục, Ma Tính Lộ (2) (c1231-c1240)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 124 : Thôn Phệ Huyết Nhục, Ma Tính Lộ (2) (c1231-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1231: Thôn Phệ Huyết Nhục, Ma Tính Lộ (2)
Lúc đó, Bạch Nhạc ở trước mặt sống chết bày ra sự điên cuồng, giống hệt như lúc này!
Chỉ là, bây giờ Bạch Nhạc nắm giữ Thôn Thiên Quyết, so với lúc kia càng hung tàn hơn nhiều.
Thôn Thiên Quyết bá đạo bực nào!
Dưới tình huống bình thường, dường như chỉ dùng để thôn phệ linh lực, thôn phệ công kích của đối phương, nhưng ai nói huyết nhục và thần hồn, thì không thể thôn phệ?
Thông Thiên Ma Quân sáng chế ra cái ma công khoáng cổ thước kim này, thật sự là bá đạo tới cực hạn!
Dưới cái nhìn của Thông Thiên Ma Quân, tu hành đến mức tận cùng, ngay cả thiên cũng nuốt cho ngươi xem, vậy thì thế gian còn có vật gì, lực lượng gì, là Thôn Thiên Quyết không thể thôn phệ?
Dưới tình huống bình thường, bị giới hạn trong tư duy quán tính, nên Bạch Nhạc cũng rất khó ngộ ra điểm này, đây không phải là vấn đề thiên phú, mà là hoàn cảnh sinh hoạt và tính cách quyết định.
Nhưng hôm nay, trong tuyệt cảnh này, Bạch Nhạc vì giành mạng sống, vì cứu Tiểu Bạch Long, vì cứu Vân Mộng Chân, đã triệt để ép mình đến cấp độ điên.
Điên cuồng!
Đúng như Mặc Kình nói, giờ khắc này Bạch Nhạc mới chính thức bị ép ra ma tính trong lòng.
Biến thành ma đạp lên tất cả quy tắc!
Thôn phệ!
Lực lượng Thông Thiên Ma Công triệt để bung ra, Bạch Nhạc gắt gao cắn lấy cổ Lâm Tuyết Dật, ý thức hầu như mờ nhạt, nhưng lại theo bản năng cắn nuốt tất cả lực lượng của đối phương!
Thôn phệ huyết nhục… Cũng thôn phệ thần hồn!
– A a a!
Giờ khắc này, cảm thụ được lực lượng thôn phệ khủng bố kia, Lâm Tuyết Dật mới chân chính bị sợ điên, loại cảm giác huyết nhục và thần hồn cùng bị cắn nuốt kia, khiến cho Lâm Tuyết Dật hoàn toàn điên lên, hắn liều mạng huy động Tuyệt Tiên Kiếm trong tay, lần lượt đâm vào thân thể Bạch Nhạc, thậm chí không tiếc vì thế xuyên qua thân thể mình!
Hắn thà chết, cũng không muốn bị Bạch Nhạc lấy loại phương thức khủng bố này thôn phệ!
Chỉ là, theo lực lượng không ngừng bị cắn nuốt, giãy dụa của Lâm Tuyết Dật càng có vẻ vô lực.
Dưới tình huống này, bất kể thương thế gì, Bạch Nhạc cũng có thể dựa vào huyết nhục chi lực mà hắn thôn phệ được khôi phục, nhưng hắn cũng càng suy yếu từng chút một, cứ kéo dài như thế, cho dù hắn điên cuồng như thế nào đi nữa vẫn không thể tiếp tục chống đỡ được?
Hô!
Lúc này ngay cả Tiểu Bạch Long, cũng cảm thụ được luồng thôn phệ chi lực điên cuồng kia, nó sợ hãi đến mức một ngụm nhổ Bạch Nhạc và Lâm Tuyết Dật ra.
Không có Tuyệt Tiên Kiếm đâm vào hàm trên, muốn làm chuyện này cũng không khó khăn gì!
Chỉ là, Tiểu Bạch Long sợ Bạch Nhạc thụ thương, không dám để Bạch Nhạc rơi vào trong nham thạch, chỉ có thể dùng móng vuốt nâng Bạch Nhạc và Lâm Tuyết Dật, đồng thời không ngừng lấy Nhất Nguyên Trọng Thủy tới xua tan Địa Hỏa xung quanh.
Trong quá trình này, ngay cả Tiểu Bạch Long cũng có không ít lực lượng bị Bạch Nhạc mạnh mẽ cắn nuốt.
Nhưng cho dù như vậy, Tiểu Bạch Long cũng gắt gao nâng Bạch Nhạc không chịu thả lỏng.
Có điều lúc này Bạch Nhạc thực sự quá điên cuồng!
Lâm Tuyết Dật đã sớm hôn mê, triệt để mất đi khí tức, nhưng cho dù như thế, cũng chỉ chống đỡ được không đến trăm hơi thở thời gian mà thôi! Đến cuối cùng, huyết nhục, thần hồn cả người Lâm Tuyết Dật đều bị cắn nuốt, chỉ còn lại một bộ xương khô, ngã vào trong nham thạch, không thấy tung tích.
Nhưng mà, Bạch Nhạc cắn nuốt hết Lâm Tuyết Dật, lại vẫn không có thỏa mãn, mặc dù thần hồn đã dần dần ổn định lại, nhưng vẫn còn đang điên cuồng thôn phệ lực lượng xung quanh.
Lúc này Bạch Nhạc đã sớm mất đi ý thức, căn bản không phân biệt được Tiểu Bạch Long đến, hắn thuận thế tiếp tục thôn phệ lực lượng của Tiểu Bạch Long!
Trong nháy mắt, móng vuốt của Tiểu Bạch Long bị Bạch Nhạc mạnh mẽ thôn phệ héo rũ, Tiểu Bạch Long hét thảm một tiếng, rốt cuộc không nắm được Bạch Nhạc nữa, mặc cho Bạch Nhạc rơi xuống dưới!
Ban đầu Tiểu Bạch Long còn muốn nâng Bạch Nhạc lên, cho dù Bạch Nhạc muốn thôn phệ huyết nhục chi lực của nó, nó cũng sẽ không tiếc.
Nhưng mà một màn kế tiếp, lại triệt để hù dọa Tiểu Bạch Long!
Một khi Thôn Thiên Quyết hoàn toàn thi triển ra, căn bản đã không bị khống chế, trong nháy mắt Bạch Nhạc rơi vào nham thạch nóng chảy, liền thôn phệ hết tất cả nham thạch nóng chảy, cùng với Địa Hỏa xung quanh!
Một màn này, lập tức khiến cho Tiểu Bạch Long trố mắt đứng nhìn, móng vuốt vốn đã đưa ra, lại mạnh mẽ dừng lại giữ không trung.
Tiểu Bạch Long chớp chớp mắt, cũng không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng có thể biết, lúc này Bạch Nhạc cần thôn phệ càng nhiều lực lượng, mới có thể khôi phục lại.
Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Bạch Long liền liếc đến Tức Thổ cách đó không xa!
– Ngao!
Tiểu Bạch Long hưng phấn rống lên một tiếng, nhất thời cảm giác mình đã tìm đúng biện pháp, đột nhiên nó mò xuống, lần nữa bắt Bạch Nhạc lại, trực tiếp ném về phía Tức Thổ trắng xóa kia.
Xong chuyện này, Tiểu Bạch Long lại quay đầu lại, dĩ nhiên nhắm vào Địa Hỏa Chi Tâm bên trong Địa Hỏa.
Hô!
Đột nhiên Tiểu Bạch Long lại phun ra Nhất Nguyên Trọng Thủy lần nữa, xua tan Địa Hỏa xung quanh, hung hãn tiến về phía Địa Hỏa Chi Tâm.
Cho tới giờ khắc này, người khác mới nhận ra được dị thường, chuyển mục tiêu sang Tiểu Bạch Long đang một đường mà đi kia. ..
Chương 1232: Nhưng Ta… Không Tin Được Các Ngươi!
Không chết?
Ánh mắt Vân Mộng Chân nhìn về phía Bạch Nhạc đang không ngừng thôn phệ lực lượng trong biển lửa, trong lòng nhất thời dâng lên một cỗ vui sướng khó có thể ức chế, dường như loại tâm tình tuyệt vọng kia, cũng ở trong nháy mắt này tiêu tán hơn phân nửa.
– Oanh!
Gần như cùng lúc đó, một đạo Tử Tiêu Thần Lôi chợt giáng xuống, đạo tử sắc lôi đình khủng bố kia giống như xé rách trời cao, đánh vào phía trên Tinh Hải.
Không khác gì công kích!
Mặc Vũ và đám người Nhậm Tiêu Dao bị Vân Mộng Chân vây ở trong Tinh Hải, cũng bị thừa nhận là chống cự thiên kiếp, đều bị Tử Tiêu Thần Lôi công kích.
Thiên kiếp vốn đã rất khủng bố rồi, bởi vì bọn họ tồn tại, nên uy lực càng tăng thêm mấy lần, chỉ một đạo Tử Tiêu Thần Lôi đã khiến cho Tinh Cung của tất cả mọi người run lên, phun ra một ngụm máu lớn.
– Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc còn sống, chẳng lẽ ngươi còn muốn đồng quy vu tận với chúng ta sao?
Có thể nói, ban đầu người muốn Bạch Nhạc chết nhất chính là Nhậm Tiêu Dao, nhưng hôm nay nhìn thấy Bạch Nhạc vẫn còn sống, hắn lại cảm thấy may mắn.
Hắn thật sự bị Vân Mộng Chân làm cho sợ hãi.
Vân Mộng Chân hơi nheo mắt lại, cho dù là nằng thì giờ khắc này cũng không khỏi có chút do dự.
Con kiến hôi còn muốn sống, huống hồ là nàng.
Vừa rồi nàng không tiếc đồng quy vu tận, là bởi vì nghĩ Bạch Nhạc đã chết, trong lòng sớm có tử chí, nhưng hôm nay nhìn thấy Bạch Nhạc thoát khốn, tự nhiên trong lòng Vân Mộng Chân không còn tâm liều mạng nữa.
Hiện tại thiên kiếp vừa mới phủ xuống, nếu như thả đám người Nhậm Tiêu Dao đi vẫn còn kịp, nàng có niềm tin rất lớn thuận lợi vượt qua thiên kiếp.
Thế nhưng… có thể tin tưởng bọn họ sao?
Giờ khắc này, vô số cảnh tượng hiện lên trong đầu Vân Mộng Chân, nhưng cuối cùng vẫn biến thành một vệt kiên quyết.
Hiện tại sinh tử một đường, cho dù đám người Nhậm Tiêu Dao thật sự nguyện ý buông tha tất cả, nhưng một khi thoát khỏi hiểm cảnh, nàng vẫn bị thiên kiếp dây dưa, căn bản vô lực đi cứu viện Bạch Nhạc, lúc đó, ai dám cam đoan, đám người Nhậm Tiêu Dao sẽ không sinh ra lòng tham lam?
Bạch Nhạc còn đang hôn mê, Tiểu Bạch Long cũng bị thương nặng, lúc này… Nàng dám mang sinh tử của Bạch Nhạc, đặt ở một ý niệm của đối phương sao?
Khóe miệng Vân Mộng Chân hiện lên một nụ cười lạnh lùng, bình tĩnh mở miệng nói:
– Nhưng ta… Không tin được các ngươi!
Gần như vừa nói xong, kiếm trong tay Vân Mộng Chân lại chém về phía Nhậm Tiêu Dao lần nữa.
– Ngao !
Móng vuốt bắt Địa Hỏa Chi Tâm lại, Địa Hỏa cực nóng lại cuộn ra lần nữa, cho dù có Nhất Nguyên Trọng Thủy, cũng vẫn không thể hóa giải hoàn toàn trùng kích Địa Hỏa mang đến như cũ, trong nháy mắt móng vuốt bắt lại Địa Hỏa Chi Tâm liền bị đốt trọi.
Chỉ là, giờ khắc này Tiểu Bạch Long căn bản không để ý tới những thứ này, nó cố nén đau nhức, mạnh mẽ cầm lấy Địa Hỏa Chi Tâm, tiến về phía Bạch Nhạc, trực tiếp ném Địa Hỏa Chi Tâm lên người hắn.
Oanh!
Tức Thổ và Địa Hỏa giao hòa vào nhau một lần nữa, dưới loại kích thích cường liệt này uy lực Thôn Thiên Quyết cũng phát huy đến cực hạn, mặc dù bản thân Bạch Nhạc không có thức tỉnh, nhưng dưới tình huống Thôn Thiên Quyết toàn lực thôi động, thân ngoại hóa thân đã tự ngưng tụ mà ra.
Thân ngoại hóa thân sống động đạp ở trong biển lửa, cũng làm người ta cảm thấy một loại chấn động khó nói nên lời.
Điên cuồng thôn phệ!
Trong khoảnh khắc, Địa Hỏa cực nóng liền bị cái thân ngoại hóa thân kia thôn phệ một bộ phận lớn, mượn khả năng thôn phệ mạnh mẽ của thân ngoại hóa thân, rốt cuộc Địa Hỏa Chi Tâm cũng thuận thế dung nhập vào trong cơ thể Bạch Nhạc.
Quan trọng nhất là, dưới loại kích thích cường liệt này, Bạch Nhạc vốn đã hôn mê rốt cuộc cũng tỉnh lại.
Mặc dù Thôn Thiên Quyết cường đại, nhưng nếu chỉ dựa vào khả năng thôn phệ bản năng, cuối cùng vẫn không thể khiến cho Bạch Nhạc thoát khỏi loại tuyệt cảnh này.
Nếu không có Địa Hỏa Chi Tâm mạnh mẽ kích thích, Bạch Nhạc căn bản không có khả năng sớm tỉnh lại!
Đối với Tiểu Bạch Long mà nói, nó chỉ vô ý thức cảm thấy Địa Hỏa Chi Tâm là đồ tốt, muốn cho Bạch Nhạc tiếp tục thôn phệ, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, đây mới thực sự là mấu chốt cứu mạng.
Trong nháy mắt Địa Hỏa khủng bố lan tràn trong cơ thể Bạch Nhạc, hóa thành một cỗ lực lượng bàng bạc!
Thôn phệ!
Lúc này Bạch Nhạc căn bản không lo lắng ngoại giới, cũng không nhận biết mọi chuyện bên ngoài.
Từ thời điểm đánh về phía Lâm Tuyết Dật, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã dấy lên ý chí cầu sinh lần nữa, cỗ ý chí cầu sinh dẫu có chết cũng không buông bỏ này, chính là mấu chốt Bạch Nhạc có thể tỉnh lại.
Trong nháy mắt, Thông Thiên Ma Công bị Bạch Nhạc thôi động đến mức tận cùng.
Thương thế trên người từ lúc giết chết Lâm Tuyết Dật thôn phệ huyết nhục và thần hồn, cũng đã khôi phục hơn phân nửa, bây giờ đồng thời thôn phệ Tức Thổ và Địa Hỏa Chi Tâm, rốt cuộc cũng khiến cho Bạch Nhạc khôi phục lại trạng thái đỉnh phong!
Oanh!
Tinh Cung chợt mở ra, muốn thôn phệ lực lượng kinh khủng như vậy, chỉ dựa vào thân thể căn bản là không có khả năng, muốn tiêu hóa chỉ có thể dựa vào Tinh Cung!
Đối với tất cả tu hành giả Tinh Cung Cảnh mà nói, Tinh Cung mới là căn nguyên tất cả.
Chương 1233: Đột Phá, Tinh Cung Hậu Kỳ
Tinh Cung hoàn mỹ!
Lần này, trạng thái Tinh Cung hoàn mỹ nhất của Bạch Nhạc mới chính thức hiện ra ở trước mặt tất cả mọi người.
Con ngươi Thư Khánh Dương đột nhiên co rụt lại, giờ khắc này hắn mới chính thức cảm thụ được loại áp lực khủng bố kia!
Quá mạnh mẽ!
Mặc dù trước đó hắn đã đoán được có lẽ Bạch Nhạc giết chết Tư Đồ Lăng Phong, nhưng dù sao cũng không có chính mắt nhìn thấy.
Trên thực tế, Thư Khánh Dương cũng rất tự tin với thực lực của mình, hắn vẫn cho rằng, nếu như giao phong một đối một, chắc chắn Bạch Nhạc không phải đối thủ của hắn.
Nhưng bây giờ nhìn thấy cái Tinh Cung hoàn mỹ này, Thư Khánh Dương mới chính thức hiểu được, một khi Bạch Nhạc bạo phát toàn bộ thực lực, sẽ khủng bố đến mức nào!
Quan trọng hơn là… Địa Hỏa Chi Tâm và Tức Thổ !
Bạch Nhạc đã kinh khủng như vậy, một khi luyện hóa được Địa Hỏa Chi Tâm và Tức Thổ, sẽ lại kinh khủng đến mức nào? !
Không phải Thư Khánh Dương không nghĩ tới việc xuất thủ với Bạch Nhạc, dù sao lợi lộc lớn như vậy, cũng đủ để bất luận kẻ nào điên cuồng!
Nhưng… Vừa nhìn thấy Tiểu Bạch Long toàn thân tắm máu, thì loại kích động vừa mới hiện lên trong lòng hắn kia, liền bị mạnh mẽ đè nén xuống.
Cho dù bây giờ bản thân Tiểu Bạch Long vẫn bị trọng thương, nhưng chỉ cần nghĩ đến thảm trạng trước đó của Lâm Tuyết Dật, làm sao hắn còn dám xuất thủ?
Tiểu Bạch Long vì bảo vệ Bạch Nhạc, thực sự có can đảm đồng quy vu tận cùng bất cứ kẻ nào, nhưng… Hắn dám không?
Ánh mắt lại rơi vào trên người Vân Mộng Chân, giờ khắc này, trong lòng Thư Khánh Dương vẫn còn sợ!
Người điên!
Hai người kia, cộng thêm một con Bạch Long, đều điên!
Nhưng… Cho dù là hắn, cũng không thể không thừa nhận, loại điên này mới thực sự đáng sợ.
Ai có thể nghĩ tới, chuyến đi thượng cổ cấm địa lần này, vậy mà lại phát triển đến mức độ này?
Cho dù là đến hiện tại, cũng không ai biết, đến tột cùng những thiên tài đỉnh tiêm này có thể còn sống mấy người!
Nếu Vân Mộng Chân thật sự đồng quy vu tận với ba người Nhậm Tiêu Dao dưới thiên kiếp… Đó mới là chuyện động trời.
Nhưng nghĩ tới đây, trong lòng Thư Khánh Dương đột nhiên nhiều thêm một loại cảm giác hít thở không thông, hắn chợt quay đầu, lại phát hiện, Dạ Nhận đã sớm mất đi tung tích!
Dạ Nhận!
Không ngờ giờ khắc này, tên sát thủ đỉnh tiêm có thực lực không ở dưới Vân Mộng Chân kia, lại biến mất lần nữa. ..
Không ai cho rằng Dạ Nhận đã rời đi!
Như vậy… Một đao này của hắn, sẽ lại chém về phía ai?
– Hồ đồ! Quá hồ đồ!
Mắt thấy Bạch Nhạc đã tỉnh lại, vậy mà Vân Mộng Chân vẫn còn cố chấp, kéo người khác cùng độ kiếp, từng bước đẩy mình về phía tuyệt cảnh.
Diệp Lăng Vân nhìn một màn này, rốt cuộc không nhịn được la mắng lên.
Vân Mộng Chân gánh vác quá nhiều hy vọng của hắn, thậm chí có thể nói là gánh vác toàn bộ hy vọng Đạo Lăng Thiên Tông, đây gần như là kết cục hắn không thể chấp nhận.
Thành thật mà nói, trước đó Vân Mộng Chân rơi vào tuyệt cảnh, Bạch Nhạc đứng ra, Diệp Lăng Vân thật sự có một tia cảm động, nhưng loại tâm tình này, cũng chỉ duy trì trong nháy mắt, đã bị hắn triệt để đè nén xuống.
Ngược lại, giờ phút này trong lòng hắn tràn ngập oán hận, hận không thể khiến Bạch Nhạc sớm chết mới tốt.
– Lăng Vân lão nhi, ngươi thật sự là ích kỷ !
Mặc Kình nhìn Diệp Lăng Vân, không nhịn được giễu cợt nói:
– Thời điểm Bạch Nhạc cứu Vân Mộng Chân, ngươi không nói cái gì, bây giờ, lại là cực độ hồ đồ, hắc hắc! Diệp Lăng Vân, ngươi còn chút mặt mũi nào không?
Diệp Lăng Vân xoay người lại, lạnh lùng nhìn Mặc Kình, lạnh giọng nói:
– Đạo Lăng Thánh Nữ ta cả đời phụng đạo, làm sao người khác có thể so sánh? Bị tư tình nữ nhi mê hoặc tâm trí, không phải hồ đồ thì là cái gì?
Diệp Lăng Vân dừng một chút, tiếp tục nói:
– Bạch Nhạc đã bại lộ thân phận, cho dù chúng ta không nhìn thấy tình cảnh trong thượng cổ cấm địa… Ngươi cho rằng, hắn có thể giết sạch tất cả mọi người sao? Chỉ dựa vào điểm này, Bạch Nhạc đã chắc chắn phải chết! Chẳng lẽ mạo hiểm vì một kẻ chắc chắn phải chết, không phải là hồ đồ sao?
Những lời này, khiến cho Mặc Kình không khỏi nghẹn lời lần nữa.
Đúng vậy, bây giờ bọn hắn không cảm thấy Bạch Nhạc bại lộ thân phận có gì to tát, là bởi vì bọn hắn đã sớm thấy tình cảnh trong thượng cổ cấm địa.
Nhưng những người trong thượng cổ cấm địa này lại không biết!
Bạch Nhạc bại lộ thân phận, không có khả năng giết chết tất cả mọi người, điều này có ý nghĩa gì, mỗi người đều rất rõ ràng mới đúng.
Dưới tình huống này, Vân Mộng Chân còn muốn liều mạng vì Bạch Nhạc… Từ phương diện lý trí mà nói, chuyện này thật sự có chút hồ đồ.
Chỉ là, chuyện trên đời này, làm sao có thể dùng hai chữ lý trí để miêu tả.
Coi như là Mặc Kình hắn cũng vậy, cho dù đã biết rõ kết cục sau khi Bạch Nhạc đi ra, không phải bây giờ cũng bởi vì Bạch Nhạc tuyệt cảnh trọng sinh, mà cảm thấy phấn chấn sao?
Cuối cùng người vẫn có cảm tính!
Đây không phải là lần đầu tiên Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, cũng không phải là lần đầu tiên lấy Thông Thiên Ma Công tới thôn phệ lực lượng, nhưng lúc này nó lại mang đến cho Bạch Nhạc cảm giác, hoàn toàn khác biệt.
Chương 1234: Đột Phá, Tinh Cung Hậu Kỳ (2)
Dưới tuyệt cảnh, dựa vào một hơi thở cuối cùng thi triển ra Thôn Thiên Quyết, dường như một khắc này Bạch Nhạc mới chính thức cảm thụ được cái gì là ma tính!
Bây giờ hắn tỉnh lại, cảm thụ được mỗi một phần biến hóa trên thân thể, dường như mới cảm giác được loại khí thế bễ nghễ thiên hạ kia của Thông Thiên Ma Quân.
Diệp Huyền nói với Bạch Nhạc, tâm nguyện của Thông Thiên Ma Quân, là siêu thoát, là một người có thể địch thiên hạ, tung hoành vô địch.
Những đạo lý này Bạch Nhạc đều hiểu, nhưng vẫn thiếu khuyết một loại cảm thụ thiết thực.
Cho đến giờ phút này, đồng thời thôn phệ Địa Hỏa Chi Tâm và Tức Thổ, trọng sinh trong tuyệt cảnh, mới chính thức để cho Bạch Nhạc cảm thụ được, loại khí phách duy ngã độc tôn kia của Thông Thiên Ma Quân.
Một mình lên Đạo Lăng Sơn, lấy sức một người đánh vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại, mạnh mẽ mở ra một tia hy vọng cho Ma Đạo.
Có thể nói, thời đại mới trong miệng mọi người nói bây giờ, chính là do một tay Thông Thiên Ma Quân đánh ra.
Trong mắt thế nhân, đây là thắng lợi của Thông Thiên Ma Quân, duy chỉ có Thông Thiên Ma Quân lại cho rằng, đây là một lần thất bại, hắn muốn… Không phải thắng như vậy!
Nhìn thấu sinh tử, sau đó siêu thoát sinh tử!
Đến giờ phút này, Bạch Nhạc mới chính thức hiểu ra, lúc đối mặt với cái chết, Thông Thiên Ma Quân buông tha cơ hội đoạt xá trọng sinh, truyền thừa tuyệt học suốt đời lại cho mình, là một loại hào hiệp siêu nhiên bực nào.
Dưới sự so sánh, loại phong thái bất chấp tất cả, làm ra Thanh Vương lăng tẩm, kéo dài hơi tàn, không tiếc đoạt xá đệ tử hoàng thất trọng sinh của Bất Tử Thanh Vương kia, quả thực không chỉ kém một cấp bậc.
Trước đó, Bạch Nhạc toàn lấy một loại tâm tư bị động đến tu luyện Thông Thiên Ma Công, thậm chí còn phải mượn thân phận Bạch Nhạc tới ngụy trang.
Hai tầng thân phận, nghe giống như rất tốt, nhưng trên thực tế, từ lúc vừa mới bắt đầu, chuyện này đã xa rời tinh túy của Thông Thiên Ma Công!
Nếu không có sự quyết đoán, tâm trí khí thôn thiên hạ, duy ngã độc tôn kia, thì làm sao có thể chân chính tu thành Thông Thiên Ma Công, làm sao có tư cách trở thành truyền nhân Thông Thiên Ma Quân.
Nghĩ thông suốt điểm này, tâm tính Bạch Nhạc mới chính thức phát sinh một loại biến hóa nghiêng trời lệch đất!
Oanh!
Gần như cùng lúc đó, rốt cuộc Địa Hỏa Chi Tâm cũng bị Bạch Nhạc mạnh mẽ luyện hóa, trong tích tắc, ánh sáng trên Tinh Cung lóe lên, phá tan gông cùm xiềng xiếc, thuận thế đột phá!
Tinh Cung hậu kỳ!
Trong thời gian ngắn ngủi không đến bốn năm, từ một thiếu niên ngay cả một tia linh khí cũng không tu ra, đến cường giả Tinh Cung hậu kỳ, quả thực có thể nói đoạn đường này của Bạch Nhạc là một kỳ tích.
Trong nháy mắt đột phá xong, rốt cuộc Bạch Nhạc cũng mở mắt ra!
Sau khi luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm, Địa Hỏa vốn rất khủng bố ở xung quanh, giống như liền ôn hòa hơn, Tức Thổ dưới chân cũng ở trong khoảnh khắc, hóa thành một hạt bụi, nhẹ nhàng bay vào lòng bàn tay Bạch Nhạc!
Phá rồi lại lập, giờ khắc này Bạch Nhạc mới chính thức hoàn thành lột xác, thực sự trở thành thiên tài tuyệt đỉnh nhất thế gian, thiên kiêu vô song đủ để hoành áp một thời đại!
Trong tích tắc, ánh mắt Bạch Nhạc liền rơi vào thiên kiếp cách đó không xa.
Nếu như là trước kia, cho dù chứng kiến Vân Mộng Chân gặp nạn dưới thiên kiếp, Bạch Nhạc cũng không dám nhúng tay, giống như lúc Tiểu Bạch Long độ kiếp, hắn cũng chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng suông!
Nhưng bây giờ, lại không giống!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ tàn khốc, thân hình thoắt một cái, trực tiếp bay về phía thiên kiếp!
Giờ khắc này tôn thân ngoại hóa thân không biết đã thôn phệ bao nhiêu lực lượng kia cũng theo Bạch Nhạc bay về phía kiếp vân.
Một màn này khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây dại!
Cho dù là bên trên Đạo Lăng Sơn, thì dường như vào giờ khắc này hô hấp của tất cả mọi người cũng đều dồn dập!
– Hắn muốn làm gì?
Cả đám người rối loạn tưng bừng, cho dù hôm nay bọn hắn đã thấy quá nhiều hành động điên cuồng rồi, thì giờ khắc này, Bạch Nhạc phóng lên cao, bay thẳng đến kiếp vân mà đi, cũng vẫn khiến đám lão tổ Tinh Hải tự xưng là thấy qua vô số cảnh tượng hoành tráng nhìn nhau như cũ.
Không phải bọn hắn lạc hậu, mà là thế giới này biến hóa quá nhanh!
Người điên!
Trước đó ngươi điên một hay điên nữa thì cũng thôi đi, bây giờ vọt thẳng tới kiếp vân là muốn làm gì?
Còn ngại kiếp vân không đủ khủng bố sao?
Hay là vò đã mẻ lại cho nó sứt, muốn thực sự kéo theo tất cả mọi người đồng quy vu tận? !
Nếu có thể nhảy vào thượng cổ cấm địa, không biết lúc này đã có bao nhiêu lão tổ Tinh Hải Cảnh hận không thể một cái tát, tát chết tên Bạch Nhạc tâm thần này.
Chỉ có Mặc Kình và Diệp Lăng Vân lúc này là sắc mặt đột nhiên thay đổi thành ngưng trọng không gì sánh được, gắt gao nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Bạch Nhạc.
Cảnh tượng này, đột nhiên khiến bọn hắn nhớ tới vị Thông Thiên Ma Quân kia. ..
Bạch Nhạc muốn làm gì?
Người khác có thể không rõ, thế nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chỉ đơn giản là bốn chữ lay động thiên kiếp!
Chương 1235: Lay Động Thiên Kiếp
Lần giãy dụa bên bờ sinh tử này, mang đến cho Bạch Nhạc thu hoạch lớn nhất, không phải là tu vi đột phá, cũng không phải là luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm và Tức Thổ, mà là loại chuyển biến thật lớn trên tâm tính kia!
Như vậy cũng không phải nói, trước đây Bạch Nhạc không tự tin, mà chỉ là thiếu đi một phần khí phách trên trời dưới đất duy ngã độc tôn mà thôi.
Thiên kiếp thì như thế nào? !
Lúc này Bạch Nhạc mới chính thức cảm thụ được tâm tính trước đây khi Thông Thiên Ma Quân sáng chế Thông Thiên Ma Công là như thế nào, đó là một loại lăng vân chi chí, khí thôn thiên hạ, nhìn xuống chúng sinh, trong thiên địa này không có bất kỳ lực lượng gì có thể trói buộc được hắn.
Đây mới là vị Thông Thiên Ma Quân có một không hai thiên hạ kia.
Hiện tại Bạch Nhạc ngộ ra tầng chân ý này, mới xem như chân chính đạt được truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân!
Bạch Nhạc chưa từng thấy Thông Thiên Ma Quân đối mặt thiên kiếp như thế nào, nhưng lại có thể từ Thông Thiên Ma Công và Thôn Thiên Quyết đoán được.
Đối với tất cả người trong Ma Đạo, mỗi khi nhắc đến thiên kiếp đều sẽ biến sắc, bởi vì đối với bọn họ, từ trước đến giờ uy lực của thiên kiếp so với những đệ tử Huyền Môn kia đều cường đại hơn nhiều, thậm chí có rất nhiều cao thủ Ma Đạo, lúc lưu lại truyền thừa, đều có một phần rất lớn dạy dỗ đệ tử, phải chống cự thiên kiếp như thế nào, thậm chí dưới tình huống thực lực chưa đủ, lẩn tránh thiên kiếp ra làm sao!
Nhưng trong truyền thừa của Thông Thiên Ma Công, Thông Thiên Ma Quân lại không hề đề cập qua sự tình thiên kiếp, giống như bên trên con đường tu hành, căn bản không có thiên kiếp.
Cho tới giờ khắc này, Bạch Nhạc mới hiểu được, Thông Thiên Ma Quân căn bản khinh thường đi nghiên cứu thủ đoạn đối kháng thiên kiếp!
Thiên kiếp sao? Cùng lắm cũng chỉ là một loại lực lượng mà thôi, ngươi dám đến, ta dám nuốt ngươi!
Đương nhiên, bây giờ thực lực của Bạch Nhạc còn cách loại thái độ miệt thị thiên kiếp kia của Thông Thiên Ma Quân, không thể dùng từ ngữ để miêu tả được, nhưng loại khí phách này cũng ảnh hưởng đến Bạch Nhạc.
Thiên kiếp thì như thế nào?
Ngươi dám ngăn ở trên đường của ta, ta dám rung động ngươi!
Những thứ này nói rất dài dòng, nhưng trên thực tế, cũng chỉ là sự việc trong khoảnh khắc, trong nháy mắt Bạch Nhạc đã bay thẳng đến biên giới kiếp vân.
– Nổ cho ta!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một màn điên cuồng, đột nhiên thôi động thân ngoại hóa thân vọt thẳng vào kiếp vân, trực tiếp tự bạo!
Bắt đầu từ lúc giết chết Lâm Tuyết Dật, tôn thân ngoại hóa thân này vẫn luôn thôn phệ lực lượng xung quanh, bất kể là Địa Hỏa, Tức Thổ, hay là lực lượng bản thân Bạch Nhạc, đều ẩn chứa ở bên trong, thời điểm những lực lượng này triệt để bộc phát ra!
Cho dù đó là thiên kiếp, sợ là cũng phải run rẩy lên!
Oanh! ! !
Trong nháy mắt, thân ngoại hóa thân nổ tung trong kiếp vân, lực lượng kinh khủng kia cuồn cuộn mà ra, nhưng hiển nhiên không có trực tiếp khuấy tan kiếp vân.
Trước đó đám người vẫn không rõ Bạch Nhạc muốn làm gì, giờ khắc này trong lòng mới chân chính run lên, quả thực là có một loại cảm giác trái tim bị người ta bóp nát.
Loại chấn động kia đã không thể diễn tả bằng lời, thậm chí có thể nói… Đã phá vỡ nhận thức của bọn hắn.
Giờ khắc này nhìn Bạch Nhạc dưới thiên kiếp, trong mắt Vân Mộng Chân không khỏi toát ra thần thái khác thường!
Trước đó nàng nhìn thấy Bạch Nhạc tỉnh lại, thuận lợi đột phá, liền có cảm giác tất cả những chuyện mình làm đều đáng giá.
Cho dù Tử Tiêu Thiên Lôi liên tục oanh kích xuống, khiến nàng bị thương nặng, gần như đã tuyên bố độ kiếp thất bại.
Nhưng chỉ cần đổi được mạng sống cho Bạch Nhạc, nàng vẫn thỏa mãn!
Trước đó Bạch Nhạc đã nói qua với nàng, nếu như chỉ có thể có một người còn sống, vậy hắn nguyện ý bỏ qua tất cả đổi lấy mạng sống cho nàng!
Bây giờ, cũng là như vậy!
Nhưng Vân Mộng Chân làm thế nào cũng không nghĩ đến, dưới tình cảnh này, Bạch Nhạc vẫn không có lựa chọn buông tha, mà là… chống lại thiên kiếp.
Kinh khủng nhất là, lần này Bạch Nhạc đã tạm thời đảo loạn kiếp vân.
Bất kể kết cục như thế nào, hắn có thể làm đến bước này, cũng đã khiến cho Vân Mộng Chân cảm thấy thỏa mãn.
Muốn sống cùng sống, muốn chết cùng chết!
Lúc trước ở Lăng Vân Mộc, Bạch Nhạc cũng đã nói với nàng như vậy, mà bây giờ, Bạch Nhạc xông vào bên trong kiếp vân, mạnh mẽ chống đối thiên kiếp để hiện thực câu hứa hẹn này, thì làm sao có thể không khiến cho nàng cảm động?
Đương nhiên, không giống với Vân Mộng Chân, lúc này đám người Mặc Vũ nhìn xong thật sự có chút ngốc.
Đối mặt thiên kiếp, còn có thể đùa như này sao?
Phóng mắt khắp thiên hạ, bất kể Đạo Môn hay là Ma Đạo, đã ai nghe nói qua có người dám chống đối thiên kiếp, thậm chí muốn trực tiếp khuấy tan kiếp vân chưa?
Con mẹ hắn, đây còn là người sao?
Thế nhưng, cũng chỉ trong nháy mắt, loại chấn động kia liền bị kiếp vân ngưng tụ lần nữa đánh sạch sẽ!
Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân điên, bọn hắn cũng không điên!
Thật vất vả mới dịp Bạch Nhạc xuất thủ công kích kiếp vân, khiến cho Vân Mộng Chân có chút thất thần, thả lỏng ràng buộc của Tinh Hải đối với bọn hắn, lúc này không trốn thì lúc nào trốn?
Thiên kiếp dễ trêu chọc như vậy sao?
Chương 1236: Lay Động Thiên Kiếp (2)
Từ trước đến giờ, chỉ cần có người dám nhúng tay hỗ trợ chống đỡ thiên kiếp, sẽ khiến cho uy lực thiên kiếp tăng vọt theo, bây giờ bọn hắn bị cuốn vào bên trong nhiều như vậy, uy lực thiên kiếp cũng đã rất khủng bố rồi, bây giờ còn thêm một Bạch Nhạc nữa!
Hơn nữa, còn điên cuồng đến mức trực tiếp công kích kiếp vân, kiếp vân bị làm tức giận sẽ bộc phát ra uy lực kinh khủng bực nào, quả thực bọn hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.
Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân cam tâm tình nguyện chết cùng một chỗ, vậy cũng không có bất cứ quan hệ gì với bọn họ.
Trong nháy mắt, ba người nhất thời liều mạng chạy về xung quanh.
Trước đó Vân Mộng Chân liều mạng vây khốn bọn hắn, cũng chỉ là không tin bọn hắn, muốn liều mạng tranh thủ một chút hi vọng sống cho Bạch Nhạc mà thôi, bây giờ Bạch Nhạc đã vượt qua tử kiếp, thậm chí đến giúp nàng, tự nhiên nàng cũng lười nhốt người khác lại.
Mặc dù người khác thấy Bạch Nhạc đã điên, nhưng nàng vẫn có thể cảm thụ được, cho dù đến bây giờ, Bạch Nhạc vẫn không có buông tha!
Câu nói ta không tin mệnh kia, giống như vẫn còn vang vọng ở bên tai nàng!
Dưới loại tình huống này, tự nhiên trong lòng Vân Mộng Chân cũng dấy lên một tia hy vọng, lúc này để người khác chạy ra khỏi phạm vi kiếp vân, cũng là để kiếp vân giảm bớt vài phần uy lực, nhiều hơn một chút hy vọng sống.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Nhậm Tiêu Dao và đám người Mặc Vũ trực tiếp chạy ra khỏi phạm vi kiếp vân bao phủ! Trước đó Tử Tiêu Thần Lôi luân phiên oanh kích, bọn hắn cũng không dễ chịu hơn Vân Mộng Chân bao nhiêu, lúc này đều là vết thương chồng chất!
Thẳng đến khi xác định đã thoát khỉ phạm vi thiên kiếp công kích, lúc này mới thở phào một cái, lòng còn sợ hãi nhìn về phía kiếp vân bốc lên lần nữa, thậm chí còn kinh khủng hơn so với trước kia.
Không thể không thừa nhận, một kích vừa rồi của Bạch Nhạc thực sự khiến bọn hắn chấn động.
Nhiều năm trôi qua, nhưng bọn hắn chưa từng thấy một màn chấn nhiếp nhân tâm như vậy, nhưng chấn động là chấn động, hiện thực là hiện thực.
Hiện tại, bọn hắn vẫn không có bất kỳ người nào nghĩ Bạch Nhạc có thể sống sót dưới kiếp vân.
Chuyện này rất tàn khốc, nhưng đây mới là hiện thực.
– Ngao!
Tiểu Bạch Long nhìn thấy Bạch Nhạc không ngờ lại công kích kiếp vân, cũng lập tức hưng phấn lên, trong miệng phát ra một tiếng long ngâm lanh lảnh, chợt bay về phía Bạch Nhạc!
Tiểu Bạch Long chính là một tên thù dai.
Lúc trước nó bị Vân Mộng Chân gây thương tích, liền một mực ôm địch ý với Vân Mộng Chân, nếu không có Bạch Nhạc, chỉ sợ Tiểu Bạch Long nhìn thấy Vân Mộng Chân một lần, sẽ nhào tới một lần.
Lúc trước nó độ kiếp ở trên biển, cũng bị thiên kiếp làm thương nặng, nếu không phải như vậy, sau khi Tiểu Bạch Long hóa long, đã có thực lực Tinh Hải Cảnh trong tay, chỉ dựa vào một mình nó là có thể quét ngang toàn trường, làm sao còn rơi vào tình cảnh thê thảm như này.
Trước đó không tìm được cơ hội báo thù thì cũng thôi, bây giờ nhìn thấy Bạch Nhạc công kích kiếp vân, Tiểu Bạch Long nhất thời hưng phấn, nghiễm nhiên bày ra tư thế đánh chó rơi xuống nước, bay theo về phía kiếp vân.
Về phần, cứ như vậy nhảy vào kiếp vân sẽ nguy hiểm cỡ nào, lúc này đã sớm bị Tiểu Bạch Giao quên sạch.
Bạch Nhạc dám xông lên, vậy nó còn cái gì để sợ?
Không thể không nói, Tiểu Bạch Long như vậy có vẻ hơi khờ.
Nhưng thời điểm tiếng long ngâm kia vang lên, lại vẫn khiến cho người ta có một loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào.
Không phải là nó không biết đối kháng thiên kiếp nguy hiểm, mà là muốn lựa chọn tin tưởng Bạch Nhạc, kề vai chiến đấu cùng Bạch Nhạc, cùng chung sinh tử.
Hai người một rồng, dường như chỉ cần có chút quan hệ cùng Bạch Nhạc, toàn bộ đều là người điên!
Nhưng loại điên này, bất kể thắng hay bại, đều không thể nghi ngờ là hình tượng làm lòng người chấn động nhất!
– Ha ha ha, Tiểu Bạch! Nào, chúng ta cùng xoắn nát cái kiếp vân này!
Bạch Nhạc nhìn thấy Tiểu Bạch Long xông về phía mình, cũng không có vì nguy hiểm mà ngăn cản Tiểu Bạch Long, ngược lại trong lòng sinh ra hào tình vạn trượng!
Đột nhiên dưới chân bước ra một bước, căn bản không chờ kiếp vân triệt để hình thành, Bạch Nhạc đã phóng lên cao lần nữa, rơi vào trên người Tiểu Bạch Long, cùng tiến về phía kiếp vân.
Địa Hỏa Chi Tâm bị luyện hóa, cấm chế không thể phi hành ở đây cũng đã giải trừ.
– Oanh!
Kiếp vân cảm thụ được ác ý của Bạch Nhạc, dường như cũng hoàn toàn bị chọc giận, trong tích tắc, Tử Tiêu Thần Lôi khủng bố từ trên trời rơi xuống, nhưng lần này lại bỏ qua người độ kiếp là Vân Mộng Chân, trực tiếp đập về phía Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long!
– Thiên kiếp thì như thế nào? ! Chẳng lẽ ta không nuốt được sao? !
Bạch Nhạc phát ra một tiếng cười khoái ý, trong mắt lộ ra một tia tự tin.
– Thôn thiên!
Thôn Thiên Quyết!
Giờ khắc này Bạch Nhạc đã hoàn toàn đánh ra tự tin, phần kiệt ngạo chi ý kia thực sự làm cho tất cả mọi người nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Nhưng mà kinh khủng hơn là, gần như cùng lúc đó, tôn thân ngoại hóa thân kia lại thình lình xuất hiện lần nữa, cứ như vậy đi trước một bước đón lấy Tử Tiêu Thần Lôi khủng bố, hơn nữa, nó thật sự mạnh mẽ nuốt đạo Tử Tiêu Thần Lôi này vào.
Chương 1237: Lay Động Thiên Kiếp (3)
Trong nháy mắt này, không biết có bao nhiêu người sợ suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi.
Con mẹ nó như này cũng quá điên cuồng đi?
Tử Tiêu Thần Lôi ngươi cũng có thể nuốt, cũng dám nuốt sao? !
Bạch Nhạc không quan tâm những thứ này, từ thời khắc hắn nhằm phía kiếp vân, đã làm tốt dự định chống đỡ thiên kiếp, làm gì còn quan tâm thái độ của người khác!
Bạch Nhạc cưỡi Tiểu Bạch Long, thuận thế phóng về phía kiếp vân!
Ùng ùng!
Kiếp vân bị Bạch Nhạc khiêu khích như vậy, cũng điên cuồng lên, trong nháy mắt thiên lôi tề minh, tử sắc lôi đình khủng bố, tạo thành phiến rơi xuống!
Nuốt sao? Ngươi có thể nuốt được bao nhiêu? !
Mặc dù Thôn Thiên Quyết khủng bố, nhưng cuối cùng cũng không phải vô địch, hoặc có lẽ Thôn Thiên Quyết có uy lực lớn như nào, là do bản thân người dùng!
Bạch Nhạc đã đột phá đến Tinh Cung hậu kỳ, nhưng nếu chỉ dựa vào Thôn Thiên Quyết là có thể thật sự thôn phệ được lôi kiếp, thì cũng quá khoa trương rồ.
Chí ít, lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc tuyệt đối không làm được.
Có điều Bạch Nhạc cũng không có đặt toàn bộ hy vọng ở trên Thôn Thiên Quyết!
Gần như trong tích tắc, bàn tay hơi đảo, Nghịch Ma Kiếm rơi vào tay!
Loại cảm giác huyết mạch tương liên kia, khiến cho lòng tin Bạch Nhạc tăng vọt lần nữa.
Trước đó, bởi vì Côn Ngô Kiếm tồn tại, Bạch Nhạc chỉ luyện hóa được luyện hóa Nghịch Ma Kiếm, nhưng hôm nay hắn đã trả lại Côn Ngô Kiếm cho Vân Mộng Chân, Nghịch Ma Kiếm không bị ràng buộc nữa, liền thuận thế hoàn toàn luyện hóa.
Cho dù Côn Ngô Kiếm lợi hại hơn nữa, nhưng đúng như Diệp Huyền nói, đó là chí bảo thuộc về Đạo Lăng Thiên Tông, thuộc về vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này, chứ không phải kiếm thích hợp Bạch Nhạc nhất!
Nghịch Ma Kiếm mới là bảo kiếm Diệp Huyền dốc hết tâm huyết, chế tạo riêng cho Bạch Nhạc!
Thời điểm tại Đạo Lăng Thiên Tông, Bạch Nhạc đã từng lấy Nghịch Ma Kiếm đối chiến qua đám người Tam hoàng tử, nhưng lúc kia chỉ có thể thi triển ra lực lượng nửa toà Tinh Cung, không triệt để luyện hóa Nghịch Ma Kiếm thì càng không cách nào bày ra uy lực chân chính.
Nhưng bây giờ, tất cả lại không giống nữa.
Một kiếm nơi tay, khí thế Bạch Nhạc lại đề thăng lần nữa, kiếm ý khủng bố, xông thẳng tới chân trời, giống như có thể xé rách trời cao!
– Kiếm nhận… Phong bạo!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một màn điên cuồng, hắn đối mặt kiếp vân, nhất thời thi triển ra thần thông kiếm đạo mạnh nhất hiện tại.
Mặc dù vừa mới lấy được truyền thừa từ đoản kiếm trong thượng cổ cấm địa, nhưng ngoại trừ Thôn Thiên Quyết ra, cái này cũng là thần thông mạnh nhất mà Bạch Nhạc có, lúc này đối mặt thiên kiếp, cũng chỉ có thần thông như này, mới có sức liều mạng.
Tử Sắc Lôi Đình không ngừng hạ xuống, lần này, cho dù là thân ngoại hóa thân cũng không có khả năng hoàn toàn ngăn những lôi đình này lại, vẫn có vô số lôi đình rơi vào trên người Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long, loại lực lượng kinh khủng kia, dường như muốn trực tiếp xé nát Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long!
Nhưng cũng chính lúc này, mới có thể nhìn ra sự mạnh mẽ của Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long!
Tiểu Bạch Long thì không cần nói, thân thể Long tộc vốn đã là cường hãn nhất, cho dù bản thân bị trọng thương, thì dưới tình huống thân ngoại hóa thân đã cắn nuốt hết một bộ phận lớn Tử Tiêu Thần Lôi, thì nó cũng không có khả năng trong thời gian ngắn đánh tan thân thể Tiểu Bạch Long.
Về phần Bạch Nhạc, rốt cuộc giờ khắc này sự cứng cỏi của Thông Thiên Ma Thể, cũng hiện ra vô cùng sâu sắc.
Đối với những tu hành giả còn lại mà nói, chỉ cần dính một điểm, cũng có thể bị đánh giết, họ chỉ có thể dùng Tinh Cung chống đỡ lôi đình, nhưng bây giờ trực tiếp rơi vào trên người Bạch Nhạc, cũng chỉ khiến cho thân thể Bạch Nhạc hơi có chút run rẩy mà thôi.
Loại đau nhức kia tuy đáng sợ, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, cái này thậm chí là một loại phương thức rèn luyện Thông Thiên Ma Thể tiến thêm một bước nữa!
Trên đời này, còn lực lượng gì, có hiệu quả thối thể tốt hơn so với lôi đình!
Dưới cơn đau nhức, sắc mặt Bạch Nhạc có vẻ hơi dữ tợn, nhưng vẫn không nhịn được cất tiếng cười to, mạnh mẽ chịu đựng lôi đình, nhảy vào bên trong kiếp vân!
Một kiếm này, rung chuyển trời đất!
Kiếm Nhận Phong Bạo đang thành hình, điên cuồng khuấy đảo kiếp vân ra xung quanh, nhưng kiếp vân điên cuồng, cũng dốc hết toàn lực oanh kích Bạch Nhạc!
Trừ Tử Tiêu Thần Lôi ra, Thiên Hỏa cũng đúng hạn đánh tới!
Bình thường độ kiếp, hai cái này tuyệt đối không có khả năng đồng thời xuất hiện, nhưng hôm nay đối mặt với Bạch Nhạc điên cuồng khiêu khích, loại quy tắc này cũng bị phá vỡ.
Thiên Hỏa phủ xuống!
Liệt diễm cực nóng đập vào mặt, thật sự dọa cho Tiểu Bạch Long giật mình, may mà nó đã có kinh nghiệm đối phó Thiên Hỏa, vừa há miệng liền phun ra Nhất Nguyên Trọng Thủy, hóa thành một mảnh thủy mạc nhỏ, tưới về phía Thiên Hỏa.
Lúc trước Tiểu Bạch Giao độ thiên kiếp, Nhất Nguyên Trọng Thủy có thể áp chế Thiên Hỏa, nhưng đó là độ kiếp bình thường, không có người khác cuốn vào bên trong, tự nhiên uy lực không quá khủng bố.
Nhưng hôm nay, cái thiên kiếp này đã hoàn toàn bị làm tức giận, khả năng không dễ dàng ứng phó như vậy, cho dù là Nhất Nguyên Trọng Thủy cũng không cách nào ngăn cách Thiên Hỏa đầy trời kia, vẫn có một bộ phận rơi vào trên người Tiểu Bạch Long và Bạch Nhạc.
Chương 1238: Một Đao Tuyệt Vọng
– Ngao!
Tiểu Bạch Long bị đau, lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết, nó cũng đã bị làm tức giận, dương nanh múa vuốt vồ tới, giống như muốn đập vỡ kiếp vân vậy.
Nếu như dưới tình huống bình thường, đối mặt hai tầng đả kích Thiên Hỏa và lôi đình, hiển nhiên Bạch Nhạc không có khả năng chống đỡ, nhưng Bạch Nhạc vừa mới luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm!
Trong nháy mắt Địa Hỏa từ trong cơ thể tuôn ra, hình thành một bức tường lửa ngăn cách ở xung quanh Bạch Nhạc!
Mặc dù so với Thiên Hỏa, thì uy lực Địa Hỏa yếu hơn một ít, nhưng cuối cùng vẫn có thể đưa đến tác dụng ngăn cản nhất định, huống chi, Bạch Nhạc luyện hóa Địa Hỏa Chi Tâm xong, sức chống cự của bản thân đối với Thiên Hỏa, cũng được đề thăng rất nhiều.
Hơn nữa Thôn Thiên Quyết cũng không phải chỉ có thể thôn phệ lôi đình.
Mặc dù hình thức nhìn như rất nghiêm trọng, nhưng Bạch Nhạc vẫn cắn răng chống đỡ xuống.
Cho dù nguy hiểm như thế nào đi nữa, hắn cũng nhất định phải chống đỡ xuống, đã đến một bước này, lui nhất định phải chết!
Bản thân chuyện này chính là tranh đoạt thời gian, không chống đỡ được đến khi Kiếm Nhận Phong Bạo triệt để thành hình, khuấy tan kiếp vân, thì người chết nhất định là hắn.
Dường như cảm nhận được cảm xúc của Bạch Nhạc, đột nhiên lúc này Nghịch Ma Kiếm trong tay lộ ra một đạo tử mang huyễn lệ.
– Coong!
Một tiếng kiếm minh vang lên, Bạch Nhạc lập tức cảm thụ được một cỗ kiếm khí cường đại từ bên trong Nghịch Ma Kiếm bung ra, hóa thành một mảnh kiếm khí màu tím bảo vệ xung quanh thân thể mình.
Thần kiếm hộ chủ!
Thời điểm thật sự đối mặt nguy hiểm, thần kiếm có thể tự động hộ chủ, trước đây Bạch Nhạc tới gần tuyệt cảnh, Côn Ngô Kiếm cũng đã cứu mạng Bạch Nhạc, chỉ khác là Côn Ngô Kiếm trấn giữ trong thần hồn Bạch Nhạc, chỉ khi thần hồn lọt vào công kích, mới có thể bị xúc động.
Còn Nghịch Ma Kiếm, lại tự động sinh ra kiếm khí hộ thể.
Gần như cùng lúc đó, Cực Hàn Băng Hoa cũng theo đó nở rộ.
Lúc này Bạch Nhạc mới chân chính lộ ra hết lá bài tẩy, chỉ những bảo vật hộ thể này, đã đủ để người xem trố mắt đứng nhìn.
Trên thực tế, nếu không như vậy, Bạch Nhạc cũng không có khả năng chống đỡ được.
Theo Cực Hàn Băng Hoa và Nghịch Ma Kiếm phát uy, áp lực trên người Bạch Nhạc cũng không khỏi nhẹ đi một chút, nhân cơ hội thúc giục Kiếm Nhận Phong Bạo, tiếp tục cuốn tới kiếp vân.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm tinh thần Bạch Nhạc vừa mới buông lỏng xuống, một ánh đao như mực chợt rơi xuống, chém thẳng đến giữa lưng Bạch Nhạc!
Đao như mực, người như đêm!
Trên đời này tuyệt đối không chỉ có một người điên như Bạch Nhạc!
Rất hiển nhiên, Dạ Nhận cũng là như vậy!
Sau khi xuất thủ đẩy Vân Mộng Chân vào biển lửa, Dạ Nhận cũng đã biến mất, biến cố liên tiếp xảy ra, khiến đám người vật lộn giữa ranh giới chết, gần như quên đi sự tồn tại của Dạ Nhận.
Nhưng ngay khi Bạch Nhạc sắp thành công lay động kiếp vân, Dạ Nhận lại xuất thủ lần nữa!
Giống như hai lần trước, thời gian Dạ Nhận lựa chọn xuất thủ, vẫn có thể nói là hoàn mỹ.
Bị một sát thủ cao cấp nhất để mắt tới, tuyệt đối là sự tình đáng sợ nhất trên đời này.
Trước đó, mục tiêu của Dạ Nhận vẫn luôn là Vân Mộng Chân.
Trong lòng căng thẳng cũng vẫn luôn là Vân Mộng Chân!
Nhưng không ai nghĩ đến, giờ phút này, Dạ Nhận lại lựa chọn xuất thủ với Bạch Nhạc.
Chuyện này gần như không có bất kỳ đạo lý nào, nhưng trên thực tế, nếu có thể tĩnh tâm xuống sẽ phát hiện, đây mới là biện pháp tốt nhất để bóp chết Vân Mộng Chân, thậm chí có thể nói là… Biện pháp duy nhất!
Bây giờ Vân Mộng Chân có Côn Ngô Kiếm nơi tay, tuyệt đại bộ phận áp lực thiên kiếp lại bị Bạch Nhạc hấp dẫn, rất ít công kích đánh về phía Vân Mộng Chân, lúc này Vân Mộng Chân đang toàn lực diễn hóa Tinh Hải!
Với tính khí của Vân Mộng Chân và hai lần kinh nghiệm trước đó, sợ là bất cứ lúc nào nàng cũng sẽ không buông lỏng đề phòng Dạ Nhận.
Nếu như dưới tình huống này, xuất thủ với Vân Mộng Chân, chưa nói tới cơ hội gì tốt, khả năng đắc thủ gần như bằng không!
Chờ đến khi Bạch Nhạc thật sự chống đỡ được thiên kiếp công kích, trực tiếp khuấy tan kiếp vân, khi đó Vân Mộng Chân sẽ chân chính vượt qua nguy cơ lần này, cho dù Dạ Nhận mạnh mẽ hơn nữa, cũng không có khả năng xuất thủ với Vân Mộng Chân thuận lợi bước vào Tinh Hải.
Cho nên, đối với Dạ Nhận mà nói, giết chết Bạch Nhạc, mới là cơ hội duy nhất!
Chỉ cần Bạch Nhạc vừa chết, tự nhiên Kiếm Nhận Phong Bạo sẽ vỡ nát, không cách nào cắn nát kiếp vân, bị người nhúng tay lần nữa, chắc chắn thiên kiếp của Vân Mộng Chân sẽ kinh khủng đến một trình độ không thể chống lại.
Đến lúc đó, tự nhiên Vân Mộng Chân sẽ chết ở dưới thiên kiếp.
Những thứ này nói thì đơn giản, nhưng dưới cục diện này, muốn nghĩ ra được, thì đầu óc phải tuyệt đối bình tĩnh mới được.
Hơn nữa, Dạ Nhận cũng cố gắng chờ đến lúc Bạch Nhạc lấy ra hết thủ đoạn, mới chợt xuất thủ, nhất kích tất sát!
Một đao này tựa như ám dạ phủ xuống, đủ để trong nháy mắt hủy diệt tất cả hy vọng!
Trong nháy mắt con ngươi Bạch Nhạc co rụt lại, thậm chí không kịp xoay người, cũng đã cảm thụ được sát khí khủng bố kia!
Trong chớp mắt Bạch Nhạc đã cẩn thận suy nghĩ ra tất cả!
Chương 1239: Lay Động Thiên Kiếp (4)
Chỉ là… loại hiểu ra này tới quá muộn.
Lúc này, Bạch Nhạc đã không có bất kỳ dư lực gì để ngăn cản một đao này.
Công khuy vu hội!
Dường như tất cả nỗ lực đều triệt để hủy diệt dưới một đao này, loại cảm giác tuyệt vọng hít thở không thông kia, cho dù lấy định lực của Bạch Nhạc, cũng không thể chịu đựng.
Từ lúc vừa mới bắt đầu, Bạch Nhạc đã gần như là kẻ địch của cả thế gian!
Mỗi người đều muốn giết hắn cho thoải mái… Cho dù đã chống đỡ hết lần công kích này đến lần công kích khác, nhưng vẫn phải ngã xuống tại thời khắc sắp vượt qua nguy hiểm, loại cảm giác này mới là tuyệt vọng nhất.
Nhưng mà, thời điểm Bạch Nhạc đã gần như hoàn toàn tuyệt vọng, thì một cây trường thương chợt xé rách khoảng không, mạnh mẽ xuất hiện ở trước ánh đao, tiêu hao hết ba phần uy lực của một đao tuyệt sát này.
Nhưng chính ba phần này, đã gắng gượng tranh thủ một chút hi vọng sống cho Bạch Nhạc!
– Phốc!
Đao phong cắt vào thịt, trong nháy mắt xuyên qua thân thể Bạch Nhạc, nhưng cuối cùng vẫn tránh được vị trí trái tim, vẫn chưa trí mạng.
Mượn chút thời gian trong chớp nhoáng này, rốt cuộc Bạch Nhạc cũng đã xoay người lại được, Nghịch Ma Kiếm trong tay quét ngang một cái, nhất thời ngăn cản ở trước người, chính diện đón nhận ánh mắt Dạ Nhận.
Rốt cuộc giờ khắc này, Bạch Nhạc cũng nhìn thấy chủ nhân một thương kia!
Chỉ là, Bạch Nhạc nghĩ mãi cũng không ra, tại sao đối phương lại lựa chọn giúp hắn, hơn nữa… dường như đã sớm tính tới Dạ Nhận sẽ ra tay, lúc nào cũng kéo căng thần kinh, nên lúc này mới có thể ở thời khắc mấu chốt nhất, làm ra trợ giúp đúng lúc, kéo Bạch Nhạc từ con đường tử vong trở về.
– Thư Khánh Dương!
Dạ Nhận chậm rãi phun ra cái tên này, trong mắt lộ ra vẻ băng hàn, lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, hiển nhiên, cho dù là Dạ Nhận cũng không nghĩ đến, có người dám nhúng tay vào cứu Bạch Nhạc.
– Bái kiến Dạ Nhận!
Thư Khánh Dương một tay cầm thương, bình tĩnh mở miệng nói.
Tự nhiên Thư Khánh Dương có thể cảm thụ được sát khí trong mắt Dạ Nhận, nhưng vẫn không lùi bước như cũ.
Từ thời điểm hắn quyết tâm xuất thủ, cũng đã cân nhắc lợi hại, đương nhiên sẽ không bởi vì Dạ Nhận uy hiếp mà lùi bước.
– Đa tạ Khánh Dương công tử!
Ánh mắt Bạch Nhạc nhìn về phía Thư Khánh Dương, nhẹ giọng nói cám ơn.
Nhưng trong lòng Bạch Nhạc vẫn không hiểu, vì sao Thư Khánh Dương lại xuất thủ tương trợ.
Quả thực, trước đó hắn đã từng có ước định tạm thời đồng minh với Thư Khánh Dương từng, nhưng những ước định kia nhất định không thể lộ ra ngoài ánh sáng, hơn nữa cũng chỉ là trao đổi ích lợi mà thôi, không coi là có giao tình gì.
Đặc biệt là hiện tại Bạch Nhạc đã bại lộ thân phận, dưới loại tình huống này, Thư Khánh Dương còn dám xuất thủ tương trợ, khả năng áp lực phải gánh chịu sẽ quá lớn.
Có rất nhiều chuyện, có thể âm thầm làm, nhưng bên ngoài lại không thể tỏ thái độ.
Bây giờ Bạch Nhạc bại lộ thân phận, người chứng kiến không chỉ có một mình Dạ Nhận, dưới tình huống này giúp Bạch Nhạc, chính là đang giúp Yến Bắc Thần!
Hơn nữa, lấy thân phận của Thư Khánh Dương, việc này không chỉ đại biểu cho hắn, mà còn đại biểu cho… Đại Càn Vương Triều!
Đứng chung một chỗ với truyền nhân Ma Quân, Đại Càn Vương Triều ngươi muốn làm gì?
– Không cần cảm tạ ta, ta xuất thủ… Chỉ là vì giúp Thánh Nữ mà thôi!
Vẻ mặt Thư Khánh Dương không thay đổi, một câu nói liền trực tiếp phủi sạch quan hệ với mình.
Nghe vậy, đừng nói là Dạ Nhận, mà tất cả mọi người đều không nhịn được muốn chửi ầm lên.
Ngươi vì giúp Thánh Nữ? Ta tin ngươi mới là lạ!
Từ trước tới giờ Đại Càn Vương Triều và Đạo Lăng Thiên Tông bằng mặt không bằng lòng cũng không phải là bí mật gì, nếu ngươi thật sự muốn giúp Thánh Nữ, sao không sớm ra mặt đi?
Trước đây Vân Mộng Chân nhiều lần gặp nạn, ngươi đi đâu?
Bây giờ tới nói lời châm chọc, không sợ chém to quá gãy lưỡi sao.
Thế nhưng cho dù tất cả mọi người đều biết, Thư Khánh Dương đang trợn mắt nói dối, cũng không có ai đứng ra phản bác, hết cách rồi, bản thân lời này có chứa lập trường!
Không quan tâm thực tế Đại Càn Vương Triều có thái độ gì, nhưng nói cho cùng, bây giờ Đại Càn Vương Triều vẫn lệ thuộc vào Chính Đạo, trên đại hội Đạo Môn vẫn chiếm giữ một chỗ cắm dùi chính là chứng cứ rõ ràng.
Cho dù sau này những lời Thư Khánh Dương nói ra, truyền tới Đạo Lăng Sơn, người Đạo Lăng Thiên Tông biết rõ chân tướng, sợ là cũng phải nói lời cảm tạ với Đại Càn Vương Triều.
Hơn nữa, trong lòng Bạch Nhạc cũng biết rõ vì sao Thư Khánh Dương xuất thủ, chỉ cần lần này Bạch Nhạc có thể thoát thân, nhân tình này nhất định phải trả.
Nghĩ tới chỗ này, cho dù là đám người Mặc Vũ cũng không nhịn được bội phục thủ đoạn của Thư Khánh Dương.
Đại Càn Vương Triều đi ra người, thiên phú và thực lực chưa chắc là cao cấp nhất, nhưng khả năng nắm bắt lòng người và thế cục tuyệt đối là đứng đầu, thủ đoạn như này, đám người Mặc Vũ cảm thấy không bằng ….
– Thư Khánh Dương, ngươi cho rằng ta không dám giết người Đại Càn Vương Triều ngươi sao?
Dạ Nhận nheo mắt lại, lạnh lùng mở miệng nói.
Câu nói này của Dạ Nhận trận ngập sát khí, hơn nữa, trong lời nói không chỉ ám chỉ một mình Thư Khánh Dương.
Chương 1240: Lay Động Thiên Kiếp (5)
Rất có ý tứ một lời không hợp, sẽ ra tay với Đại Càn Vương Triều.
Nếu thật sự trêu chọc ra một địch nhân đau đầu như vậy cho Đại Càn Vương Triều, chỉ sợ dư luận trong nội bộ Đại Càn Vương Triều cũng có thể dìm chết Thư Khánh Dương rồi.
Về phần có dám hay không, còn cần phải nói sao?
Ngay cả Vân Mộng Chân Dạ Nhận cũng dám giết, sao có thể bị Đại Càn Vương Triều hù dọa?
– Tự nhiên ngươi dám, nhưng Dạ Nhận không bao giờ làm chuyện không có ý nghĩa.
Thư Khánh Dương nắm chặt thương, sắc mặt vẫn không thay đổi, bình tĩnh hồi đáp.
Tuy Dạ Nhận khủng bố, nhưng từ trước tới giờ luôn có quy củ của mình, không bao giờ làm chuyện không có ý nghĩa, không đắc tội với người không cần đắc tội.
Không có ai cưỡng chế áp đặt loại quy tắc này, thế nhưng tất cả những người quen thuộc Dạ Nhận đều biết, đây là nguyên tắc xử sự của lịch đại Dạ Nhận từ trước tới nay, cũng là nguyên nhân Dạ Nhận hoành hành thiên hạ, nhưng chưa từng trở thành kẻ thù chung của giới tu hành.
Tự nhiên Dạ Nhận không sợ Đại Càn Vương Triều, thế nhưng, dưới tình huống không cần thiết, Dạ Nhận tuyệt đối sẽ không đắc tội Đại Càn Vương Triều, chí ít, dưới tình huống không có lợi, tuyệt đối sẽ không.
Cho dù Thư Khánh Dương ngăn cản hắn giết Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc, thì hắn muốn trả thù cũng chỉ có thể trả thù một mình Thư Khánh Dương mà thôi!
– Oanh!
Lại là một đạo kinh lôi rơi xuống, Tử Tiêu Lôi Đình khủng bố, cũng tìm tới hai người Dạ Nhận và Thư Khánh Dương.
Thiên kiếp mặc kệ ngươi tới làm gì, chỉ cần dám bước vào phạm vi thiên kiếp, đều sẽ bị coi là nhúng tay, lập tức bị thiên kiếp công kích.
Thiên kiếp khủng bố bực này, cho dù là Dạ Nhận và Thư Khánh Dương, cũng khó có thể ngăn cản!
Lôi đình rơi vào trên người, đánh cho Thư Khánh Dương gần như thổ huyết, nhưng trong tay vẫn vững vàng nắm chắc thương, ngay cả biểu tình cũng không có nửa phần biến hóa.
Đây cũng là thái độ của Thư Khánh Dương.
Nếu đã đưa ra quyết định, hắn sẽ không đầu voi đuôi chuột, chỉ cần Dạ Nhận dám tiếp tục xuất thủ với Bạch Nhạc, hắn cũng sẽ tiếp tục nhúng tay ngăn cản.
Dạ Nhận liếc mắt nhìn Thư Khánh Dương thật sâu, cuối cùng vẫn xoay người bay ra ngoài thiên kiếp.
Không phải hắn sợ Thư Khánh Dương ngăn cản, mà là lúc này, đã mất đi cơ hội ra tay tốt nhất, Bạch Nhạc đã có phòng bị, còn có Thư Khánh Dương dây dưa, cho dù mạnh mẽ xuất thủ, cũng không có hy vọng giết chết Bạch Nhạc.
Về phần giết chết Thư Khánh Dương, cũng chỉ là xả giận mà thôi, hắn khinh thường loại sự tình này!
Đúng như Thư Khánh Dương nói, Dạ Nhận không bao giờ làm chuyện không có ý nghĩa.
– Bạo!”
Gần như cùng lúc đó, tôn thân ngoại hóa thân kia của Bạch Nhạc chợt nổ vang trong kiếp vân lần nữa, tất cả lực lượng thiên kiếp vừa mới thôn phệ được, chợt cuốn ngược mà ra, hầu như đập tan tất cả kiếp vân xung quanh lần nữa!
Dưới một kích này, yhiên kiếp vốn rất khủng bố cũng bị mạnh mẽ làm suy yếu một nửa.
Cùng lúc đó, Kiếm Nhận Phong Bạo súc tích đã lâu, rốt cuộc cũng hoàn toàn thành hình, lộ ra một đạo kiếm khí màu tím, ầm ầm cuốn về phía kiếp vân!
Gió cuốn mây tan!
Hầu như dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cái kiếp vân khủng bố kia, dĩ nhiên bị hai tầng đả kích Thôn Thiên Quyết và Kiếm Nhận Phong Bạo, mạnh mẽ khuấy tan, trực tiếp biến mất ở trong bầu trời.
Đối với tất cả mọi người mà nói, cảnh tượng này là một loại đả kích không gì sánh kịp.
Tu hành nhiều năm như vậy, bọn hắn cũng đã gặp nhiều, nghe nhiều về các thiên tài lợi hại, nhưng đây là lần đầu chứng kiến, thiên kiếp có thể độ như thế!
Loại áp lực hít thở không thông kia, cũng làm cho ánh mắt mỗi người nhìn về phía Bạch Nhạc, càng nhiều thêm vài phần kiêng kỵ và sợ hãi.
Con mẹ nó đây mới chân chính là biến thái.
Cùng lúc đó, Mặc Kình và Diệp Lăng Vân ở trên Đạo Lăng Sơn cũng trầm mặc xuống.
Người bên ngoài không biết, thế nhưng bọn họ biết, trước đây Thông Thiên Ma Quân đột phá Hóa Hư, cũng lấy Thôn Thiên Quyết trực tiếp thôn phệ kiếp vân, từ đó Thông Thiên Ma Công đại thành, bước vào Hóa Hư, trở thành đệ nhất Ma Quân quan tuyệt thiên hạ.
Mà bây giờ, Bạch Nhạc chỉ lấy Tinh Cung Chi Cảnh, đã mạnh mẽ bước ra con đường này.
– Người này không trừ diệt, tất thành đại họa!
Diệp Lăng Vân hơi nheo mắt lại, chậm rãi mở miệng nói.
Trước đó Ninh Giang cũng đã biểu đạt thái độ, lấy thân phận của Diệp Lăng Vân, nhắc lại một lần nữa, chính là chân chính quyết định, không tiếc bất cứ giá nào diệt trừ Bạch Nhạc!
Thông Thiên Ma Quân có một cái, cũng vĩnh viễn chỉ có thể có một mà thôi!
Trên thực tế, hiện tại không cần Ninh Giang lấy thân phận chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông tới dọa, cho dù là những cao thủ Ma Đạo kia, cũng không thiếu người tán thành việc diệt trừ Bạch Nhạc.
Cây cao chịu gió lớn!
Bây giờ Bạch Nhạc thực sự quá phát triển, đã đạt đến cấp độ bất kể là đứng ở lập trường Chính Đạo hay là Ma Đạo, đều muốn chấm dứt hậu hoạn.
Chỉ bằng điểm này, Bạch Nhạc đã gần như không có đường sống gì đáng nói.
Kiếm trảm kiếp vân, chống đỡ thiên kiếp.
Tự nhiên một màn này vô cùng chấn nhiếp nhân tâm, nhưng nó cũng quá dễ khiến người ta kiêng kỵ.
Bởi vì căn bản không thể làm lại!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










