- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 111 : Phiền phức tìm tới cửa (c1101-c1110)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 111 : Phiền phức tìm tới cửa (c1101-c1110)
❮ sautiếp ❯Chương 1101: Phiền phức tìm tới cửa
Mới đầu hắn ta có chút gấp gáp nóng nảy do thất bại liên tiếp, bây giờ bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ lời Vệ Phạm Dạ nói, hắn ta thấy cũng rất có lý.
Dù sao đây cũng chính là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, muốn đối phó với người như vậy đâu có dễ dàng, bây giờ muốn lột trần thân phận của hắn tuy rất khó khăn, nhưng đến cuối cùng thành quả mà bản thân đạt được hẳn sẽ càng lớn, không có gì đáng phải lo lắng hết.
Nghĩ như vậy, Triệu Thụy vỗ bả vai của Vệ Phạm Dạ:
– Được, ta đây sẽ tin tưởng ngươi thêm một lần nữa.
Thánh Nữ Phong, nhìn xuyên qua hồ nước của động phủ là có thể thấy được trận so tài giữa Bạch Nhạc và Đỗ Phi, Vân Mộng Chân không nhịn được nhíu mày.
Bạch Nhạc thuận lợi vào được một trăm vị trí đầu, đây vốn dĩ là một chuyện tốt, nhưng không hiểu sao trong lòng nàng cứ thấy thấp thỏm không yên.
Tình cảm giữa nàng và Bạch Nhạc là một chuyện, mà thân phận của Bạch Nhạc lại là một chuyện khác.
Bất kể nói thế nào, nếu để cho truyền nhân của Ma Quân là Bạch Nhạc tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa, điều này chỉ sợ không phải chuyện tốt đẹp gì với Đạo Lăng Thiên Tông.
Trước đó, thậm chí nàng còn hy vọng Bạch Nhạc sẽ bị Đỗ Phi chặn ở bên ngoài.
Cũng chính vì vậy, rõ ràng nàng biết Triệu Cảnh Xương cố ý nhằm vào Bạch Nhạc, nhưng từ đầu đến cuối lại không nhúng tay tham gia.
Đó không chỉ bởi vì nàng không muốn người khác phát hiện ra quan hệ giữa mình và Bạch Nhạc, lý do lớn hơn là vì trong lòng nàng do dự, không muốn để Bạch Nhạc bước chân vào trong Thượng Cổ Cấm Địa.
Chỉ có điều, đến lúc Bạch Nhạc thật sự đi đến bước đường này, những cảm xúc của nàng cũng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.
Bạch Nhạc đã tiến vào một trăm vị trí đầu, như vậy có thể nói hắn đã vượt qua khảo nghiệm gian khó nhất.
Trong tình huống như thế mà Bạch Nhạc vẫn có thể thuận lợi thông qua, lẽ nào nàng còn cho là mình có thể ngăn Bạch Nhạc ở ngoài Thượng Cổ Cấm Địa ư?
Bây giờ chỉ mong là tất cả đều thuận buồm xuôi gió, chỉ cần mình có thể đột phá thành công, đạt được cơ duyên trong Thượng Cổ Cấm Địa, như vậy tất cả mọi cục diện đều sẽ nằm trong tầm kiểm soát.
Mà lúc nghĩ đến hoàn cảnh khi ở Quảng Hàn Thiên Cung, Vân Mộng Chân không khỏi nhức đầu.
Lần này chắc sẽ không có phiền phức gì đâu nhỉ?
– Loạn? Có thể loạn đến mức nào được?
Triệu Cảnh Xương cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Bên trong Thượng Cổ Cấm Địa có phong ấn của các đời chưởng giáo và Thánh Nữ.
Cho dù lần này chưởng giáo có đích thân lộ diện cũng chỉ tạm thời mở cấm chế, để những đệ tử đó được đi vào bên trong.
Những kẻ trong Ma Đạo có lợi hại đến mấy cũng không thể mở được cấm chế ra được.
– Nói thì nói vậy, nhưng mà lần này những kẻ tai to mặt lớn của Ma Đạo đều tập trung lại, chúng ta không thể không phòng bị gì.
Đừng để bị bọn chúng lợi dụng kẽ hở.
Tử Dương Chân Nhân gật đầu, chậm rãi cất lời:
– Song ta vẫn thấy bất an, dường như có việc gì đó không hay sẽ xảy ra.
– Tử Dương Chân Nhân nghĩ nhiều rồi.
Có trưởng lão bên cạnh vừa phẩy tay vừa bước ra:
– Lần này không chỉ có bản tông, mà Thái Cực Đạo cùng Tiên Du Kiếm Cung đều sẽ cử đệ tử vào trong Thượng Cổ Cấm Địa, nếu như Ma Đạo thật sự muốn chơi thì sẽ trở thành kẻ địch của tam đại Thiên tông chúng ta, thậm chí có thể trở thành kẻ địch của cả Chính Đạo.
Chỉ dựa vào mỗi bọn chúng thì không có cái bản lĩnh ấy.
Nghe vậy, Tử Dương Chân Nhân cũng yên tâm không ít.
Tuy câu này nghe có chút tự phụ nhưng trên thực tế thì rất có lý.
Lần này trăm đệ tử tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa là đệ tử của tất cả các tông môn, hơn nữa bọn họ đều là những anh tài.
Nếu như người trong Ma Đạo có ý đồ ra tay với những người này, tất nhiên bọn chúng sẽ phải chấp nhận việc mọi người cùng liều mạng với chúng.
Dù cho Thông Thiên Ma Quân có xuất hiện lần nữa cũng chưa chắc có thể dễ dàng lẫn vào.
Thời gian chậm rãi trôi, lần dự tuyển Đại hội Đạo môn này cuối cùng đã tới hồi kết.
Trong một TrmAAAṨ người đứng đầu, mười lăm người là của tam đại Thiên tông, mười người là của Đại Càn vương triều, các tông môn còn lại trong thiên hạ cộng lại được hơn bốn mươi lăm người.
Mà trên thực tế, đây chính là cách phân chia theo thực lực thật sự của các tông môn Chính Đạo.
Chỉ cần tam đại Thiên tông đã đủ để chiếm giữ hơn nửa lực lượng của toàn chính đạo, tam đại Thiên tông vương triều yếu hơn tam đại Thiên tông một chút, nhưng kể ra thì thực lực và kinh nghiệm của họ cũng không phải tông môn tầm thường có thể so bì.
So ra thì Thất Tinh Tông có vẻ hơi đáng thương.
Một tông phái lớn như Thất Tinh Tông, đừng nói chỉ là bước vào một trăm người đứng đầu, thậm chí ngay cả một người vượt qua được ba vòng còn chẳng có nổi.
Người xuất sắc nhất là Hà Tương Tư cũng đã thua ở vòng thứ ba, triệt để tuyên bố hành trình của Thất Tinh Tông ở Đại hội Đạo môn lần này đã thất bại.
Cũng may là còn có một người như Hà Tương Tư, nếu không thì chỉ sợ sau lần Đại hội Đạo môn này, vị trí Địa cấp Tông môn của Thất Tinh Tông sẽ không giữ nổi mất.
Chương 1102: Phiền phức tìm tới cửa (2)
Ngược lại, Bắc Đẩu Tinh Cung lại xuất sắc hơn nhiều.
Không chỉ bản thân Vệ Phạm Dạ có thể bước vào một trăm vị trí đầu một cách thuận lợi mà những đệ tử khác cũng có thành tích không tệ, cuối cùng còn có đệ tử may mắn thăng cấp từ trong tổ người thua, thành người xếp chót bảng một trăm vị trí đầu.
Có hai người kia tọa trấn đã đủ khiến Bắc Đẩu Tinh Cung hãnh diện.
Lúc này mới thật sự gọi là mấy nhà vui mừng mấy nhà sầu.
Tin tức từ Đạo Lăng Thiên Tông truyền ra.
Sau ba ngày nghỉ ngơi, Thượng Cổ Cấm Địa được mở ra, các đệ tử trong một trăm vị trí đầu tập trung lại một chỗ để đi vào.
Nhưng Đạo Lăng Thiên Tông cũng đã nói rất rõ, bên trong Thượng Cổ Cấm Địa không chỉ có cơ duyên ma còn có thể có nguy hiểm, sơ sẩy nhất thời là có khi mất mạng.
Đương nhiên thực tế thì lời cảnh cáo này không có tác dụng gì.
Đến bước này rồi, không ai sẵn lòng buông bỏ cơ hội tốt như vậy, cho dù có phải đánh đổi bằng tính mạng, bọn họ cũng vui lòng chịu đựng.
Chỉ có điều Bạch Nhạc không ngờ tới, người còn chưa kịp bước vào Thượng Cổ Cấm Địa đã có phiền phức tự tìm tới cửa.
Phiền phức lần này không phải tới từ bọn Triệu Thụy, mà là từ chính Đại Càn vương triều.
Dù Ngô Văn Uyên là thất hoàng tử cao quý nhưng thực ra Đại Càn vương triều cũng không phải chỉ có mỗi mình hắn đại diện.
Lần này còn có hai vị hoàng tử khác tham gia, hơn nữa bọn họ cũng có thành tích không tồi.
Vốn dĩ ba hoàng tử đều có chuẩn bị riêng, kế hoạch trước đó là ba người cùng vào một trăm vị trí đầu, coi như duy trì sự cân bằng.
Không ngờ Bạch Nhạc lại có thể một đường lội ngược dòng, mạnh mẽ xông đến tận cuối cùng.
Từ lúc đó, sự cân bằng của ba bên đã bị phá vỡ.
Chỉ đến lúc này Bạch Nhạc mới thật sự nhận ra nội bộ của Đại Càn vương triều đã sớm lục đục, thậm chí còn tàn khốc hơn bất cứ tông môn nào.
Mặc dù chuyện vương triều Đại Càn có nhiều thêm một vị trí là chuyện tốt, nhưng bọn họ ít hơn Ngô Văn Uyên một chỗ thì không còn là chuyện tốt nữa.
Cho nên, thậm chí bọn họ còn không tiếc bỏ qua vị trí đó.
Chính lúc này Bạch Nhạc lại gặp phải phiền phức.
– Bạch phủ chủ, bọn ta đã nói rõ với ngươi.
Nên lựa chọn thế nào thì tự ngươi cân nhắc đi.
Tam hoàng từ nhìn Bạch Nhạc, lạnh lùng cất tiếng:
– Thất đệ hứa hẹn cho ngươi cái gì, bọn ta cũng có thể.
Một câu thôi, hoặc là ngươi tham gia vào nhóm của bọn ta, hoặc là bản thân ngươi từ bỏ cơ hội đi vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Bạch Nhạc nhíu mày, hắn có thể thấy rõ sát khí trong mắt Tam hoàng tử.
Hắn hiểu rõ đối phương không nói đùa, nếu như hắn từ chối thì rất có thể sẽ bị kẻ kia ra tay sát hại.
Chỉ là giờ phút này khi đối diện với bọn họ, Bạch Nhạc thật sự rất đau đầu.
Thấy Bạch Nhạc cứ giữ im lặng mãi, Tam hoàng tử lại nói tiếp:
– Ngươi không nên trông cậy vào Thất đệ hoặc Thư Khánh Dương đến giúp ngươi, hai người họ đã bị đưa đi rồi, trong vòng nửa canh giờ, không một ai có thể chạy về được.
Sát khí trong mắt Tam hoàng tử chợt lóe rồi biến mất, hắn ta chậm rãi nói:
– Ta biết ngươi có thực lực bất phàm, nhưng ngươi cho rằng một mình ngươi là có thể chống đỡ được nửa canh giờ dưới sự vây công của bọn ta ư?
Bạch Nhạc giang tay, nói:
– Tam hoàng tử, nơi đây là Đạo Lăng Thiên Tông, nếu như tùy ý ra tay chỉ sợ sẽ có ảnh hưởng không tốt.
– Ảnh hưởng?
Tam hoàng tử cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Trước khi tới đây, ta đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi.
Trong vòng nửa canh giờ, không có ai tới đây để quấy rầy được.
Ngươi không cần hy vọng sẽ gặp may, ngươi chỉ có hai lựa chọn mà thôi… Hoặc là, ngươi chọn chết.
Tam hoàng tử nói ra từ ‘chết’ đã thể hiện rõ là hắn ta không thèm cho Bạch Nhạc một cơ hội từ chối nào.
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, Bạch Nhạc thầm hiểu rõ trong lòng là to chuyện rồi.
Dù hắn không có cái gọi là lòng trung thành với Ngô Văn Uyên, nhưng hắn rất rõ cái giá phải trả cho việc phản bội kẻ này.
Đừng thấy đối phương nói như hát hay, cái gì mà có thể nhờ cậy vào hắn, nếu Bạch Nhạc thật sự có gan làm như vậy, vừa mới trở mặt sẽ lập tức đối mặt với sự đuổi giết không ngừng của Ngô Văn Uyên, hơn nữa tên Tam hoàng tử này sẽ không ra tay ngăn cản.
Nói là cho Bạch Nhạc lựa chọn nhưng trên thực tế hắn lại không được lựa chọn gì, hắn ta chỉ buộc Bạch Nhạc phải chủ động rời khỏi Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi.
Chí có điều bây giờ Bạch Nhạc sao có thể rời đi dễ dàng như thế.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên nét bình tĩnh, hắn chậm rãi mở miệng:
– Nghe danh Tam hoàng tử đã lâu, Bạch Nhạc… sẵn lòng đánh một trận với Tam hoàng tử.
Soạt…
Chỉ trong tích tắc, ánh kiếm ra khỏi vỏ, trực tiếp nhoáng qua bên người Bạch Nhạc.
Đối mặt với sự đe dọa của Tam hoàng tử, Bạch Nhạc không chọn lùi bước mà ngược lại, hắn chọn nghênh chiến.
Tam hoàng tử căn bản không ngờ tới kết quả này, hắn ta lập tức ngẩn ra.
Trong mắt Tam hoàng tử lóe lên tia khó lường, hắn ta lạnh giọng nói:
– Bạch Nhạc, ngươi có biết mình đang nói cái gì không?
Chương 1103: Huynh dám không?
– Người đường hoàng quyết không khuất phục.
Điện hạ muốn giết ta thì dễ dàng thôi, nhưng điện hạ không nên đứng gần ta như thế.
Trong mắt Bạch Nhạc hiện lên nét bình tĩnh, hắn chậm rãi cất lời:
– Mặc dù Bạch Nhạc chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nhưng lúc bị ép đến đường cùng cũng sẽ có khả năng liều mạng trả giá.
Điện hạ không ngại thì có thể thử xem trước khi ta chết có thể kéo theo cả điện hạ đi cùng không.
Đồ điên.
Giờ phút này, Tam hoàng tử chỉ còn đúng hai chữ ấy trong đầu.
Lần này hắn ta đe dọa Bạch Nhạc cũng là đã có chuẩn bị, chẳng những hắn ta cho một vị đệ đệ dẫn Ngô Văn Uyên rời khỏi mà còn cố ý mang theo hai cao thủ trong một trăm vị trí đầu của Đại hội Đạo môn, mục đích là để ngăn ý định đầu cơ trục lợi của Bạch Nhạc.
Dẫu Bạch Nhạc có lợi hại thế nào thì cũng không có năng lực đồng thời đối phó với ba vị cao thủ lọt một trăm vị trí đầu trong Đại hội Đạo môn.
Chỉ có điều hắn ta không ngờ tới Bạch Nhạc là một kẻ điên, trong tình huống không còn lựa chọn mà hắn không hề chọn lùi bước, trái lại hắn còn định nghênh chiến.
Mặc dù thực lực của Tam hoàng tử không tệ, nhưng nếu so sánh với Bạch Nhạc thì vẫn không dám chắc ăn.
Quan trọng nhất là Bạch Nhạc không khác gì một kẻ điên.
Trước đó trong Đại hội Đạo môn, hắn ta cũng đã xem rõ ràng trận chiến giữa Bạch Nhạc và Đỗ Phi, thật sự Bạch Nhạc là kẻ có gan liều mạng.
Hắn ta không quan tâm đến sống chết của Bạch Nhạc, thậm chí hắn ta cũng không quan tâm đến việc sống chết của hai thủ hạ khác, nhưng hắn ta rất quý trọng tính mạng của chính mình.
Có mấy lời Bạch Nhạc nói không hề sai, lúc này khoảng cách giữa hắn ta và Bạch Nhạc quá gần, gần đến mức bây giờ hắn ta muốn bỏ chạy cũng không còn kịp.
Tam hoàng tử nhìn Bạch Nhạc lom lom, lạnh lùng chất vấn:
– Vì sao? Vì sao ngươi lại khăng khăng trung thành với lão Thất như vậy? Thứ hắn có thể cho ngươi, ta cũng có thể cho ngươi, hắn không cho được nhưng ta vẫn có thể cho ngươi.
Khăng khăng trung thành?
Nghe vậy, Bạch Nhạc không tự giác cong khóe miệng, nở một nụ cười khinh miệt.
Giả sử vị Tam hoàng tử này chỉ có thể nhìn được đến tầm này, hoặc là nói, hắn ta chỉ có thể hiểu được đến đây, vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa.
Nếu hắn ta mà đối mặt với Ngô Văn Uyên, căn bản hắn ta sẽ không có nổi một phần thắng.
Dù hiện giờ thế lực của hắn ta có vẻ mạnh hơn Ngô Văn Uyên, có nhiều đồng minh hơn, nhưng cuối cùng đều sẽ không nên cơm cháo gì.
Huống chi Bạch Nhạc không hề có hứng thú với việc giữa mấy tên này, ai sẽ là người thắng cuối cùng và ngồi trên ngai rồng.
– Tam hoàng tử, ta không thích người khác đe dọa ta.
Cho nên… sự nhẫn nại của ta có hạn.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, giờ phút này trên người hắn lộ ra sát khí mãnh liệt, hắn đe dọa ngược lại Tam hoàng tử:
– Ta chỉ có thể cho Điện hạ mười tức suy nghĩ, nếu như Điện hạ không đi, vậy ta sẽ ra tay, chúng ta cùng xem rốt cuộc ai chết trước.
Đảo khách thành chủ.
Đến lúc này, Bạch Nhạc đã không còn hứng thú nói chuyện với Tam hoàng tử nữa, thậm chí thái độ của hắn cũng trở nên cứng rắn.
Đây cũng không phải do Bạch Nhạc muốn làm ra vẻ, Bạch Nhạc của giờ phút này thật sự đã chuẩn bị kết liễu đối phương.
Nhìn ánh mắt điên cuồng của Bạch Nhạc, Tam hoàng tử bỗng thấy chột dạ.
Chỉ có điều nếu hắn ta cứ lùi bước như vậy, thế nào cũng không thể nuốt được cục tức này.
– Kẻ điên nhà ngươi, đây là do ngươi ép ta!!!
Trong mắt Tam hoàng tử lóe lên sự điên cuồng, bàn tay hắn ta phẩy một cái, lạnh lùng nói:
– Giết hắn cho ta!
Chỉ trong tích tắc, hai cao thủ đi theo Tam hoàng tử gần như cùng lúc ra tay, hung hăng xông về phía Bạch Nhạc.
Không thể không nói, giờ phút này Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút ngạc nhiên.
Trên thực tế, hắn vẫn cho là đối phương sẽ lùi bước.
Mới vừa nãy Bạch Nhạc cũng thật sự nhìn thấy một tia sợ hãi do dự trong mắt đối phương.
Chỉ có điều hắn không ngờ bản thân đã dự đoán sai, cuối cùng đối phương lại dứt khoát hạ lệnh giết mình.
Đương nhiên, tới bước đường này, Bạch Nhạc căn bản không còn thời gian suy nghĩ.
Trong tích tắc, bảy chuôi kiếm đang treo lơ lửng chợt hóa thành Bắc Đẩu Kiếm Trận, bảo vệ cho Bạch Nhạc ở bên trong.
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc bước một bước ra ngoài, mang theo Bắc Đẩu Kiếm Trận tiến về phía Tam hoàng tử.
Trong hoàn cảnh như vậy, ai đón đòn thì nhất định là sẽ thua không phải nghi ngờ.
Cơ hội duy nhất là bắt sống hoặc là giết chết vị Tam hoàng tử này.
Bắt giặc phải bắt được vua, chỉ cần có thể bắt được hoặc giết chết đối phương, không cần nói nhiều, những người khác sẽ không còn ý định liều mạng với mình nữa.
Trước đó tên Tam hoàng tử mới chỉ đứng dưới đài nhìn Bạch Nhạc đấu với những người khác, mặc dù hắn ta biết rõ Bạch Nhạc cực kỳ hung hãn, nhưng dù sao bản thân chưa thật sự trải nghiệm điều đó.
Cho tới giờ phút này, lúc đã đấu trực diện với Bạch Nhạc, Tam hoàng tử mới cảm nhận được sự điên xuồng và hung hăng của tên này.
Dường như Bạch Nhạc của bây giờ chính là một con thú dữ đang hung ác cắn người.
– Thập Nhất đệ, đừng ép ta giết đệ!
Chương 1104: Tình cảnh chắc chắn phải chết
Ngô Văn Uyên bị Thập Nhất hoàng tử ngăn lại, trong nháy mắt hắn đã kịp hiểu ra.
Trước đó hắn không ngờ đối phương dám làm như vậy, không tiếc để Đại Càn vương triều giảm bớt một người bước vào Thượng Cổ Cấm Địa cũng muốn đuổi hoặc giết chết Bạch Nhạc để làm yếu đi lực ảnh hưởng của mình.
Nhưng hôm nay Thập Nhất hoàng tử dám ra tay, hắn cũng đã hiểu rõ.
Cũng chính bởi vậy mà hắn mới bị khơi dậy sát khí trong lòng.
Thập Nhất hoàng tử giả bộ tủi thân, nói:
– Lời này của huynh không đúng rồi, tiểu đệ chỉ là muốn giữ huynh lại uống mấy chén rượu mà thôi.
Huynh không muốn nể mặt thì cũng không nên nổi giận như thế, cứ treo từ giết bên miệng là sao?
– Thập Nhất đệ, đệ là huynh đệ của ta, đương nhiên ta sẽ không ra tay với đệ.
Nhưng mà… bọn họ thì không có may mắn như vậy.
Trong mắt Ngô Văn Uyên hiện lên một ánh rét lạnh, hắn lạnh lùng cất lời:
– Khánh Dương huynh, huynh có chắc sẽ giết được bọn họ không?
Thư Khánh Dương chắp hai tay sau lưng, thậm chí hắn còn không thèm chớp mắt, chỉ thản nhiên đáp:
– Chỉ là hai tên phế vật mà thôi, nếu bọn chúng dám ra tay với ta, chắc chắn bọn chúng không chịu được thời gian một nén nhang.
Thậm chí một cao thủ khác bên cạnh Ngô Văn Uyên còn không cần tham gia, một mình Thư Khánh Dương đã có thể nắm chắc có thể giết hai kẻ kia trong thời gian một nén nhang.
Thập Nhất hoàng tử giật nảy trong lòng, hắn ta trầm giọng nói:
– Thư Khánh Dương, hai người này đều là đại diện cho Đại Càn vương triều đi vào Thượng Cổ Cấm Địa, nếu ngươi giết bọn họ… ngươi dám gánh vác trách nhiệm này không?
Ngô Văn Uyên lạnh nhạt hỏi ngược lại:
– Các ngươi dám ra tay với bọn ta, bọn ta dựa vào cái gì mà không dám ra tay?
– Bởi vì, ta không quan tâm đến ngôi vị hoàng đế kia.
Thập Nhất hoàng tử nhìn Ngô Văn Uyên chằm chằm, lạnh lùng đáp lời:
– Thất ca, chuyện này làm lớn lên thì chẳng ai có lợi.
Cùng lắm ta với huynh đều bị phạt, hai người chúng ta rời khỏi cuộc tranh đấu ngôi vị Thái Tử, thế nào? Huynh dám không?
Huynh dám không?
Câu này vừa được thốt ra, Ngô Văn Uyên có cảm giác kích động muốn ói máu.
Phải, hắn không dám.
Mấy năm nay hắn chuẩn bị trăm phương ngàn kế, còn không phải là vì vị trí kia sao? Đó chính là động lực để hắn từ bỏ cuộc sống thoải mái ngày thường, không tiếc đi đến tận Duyễn Châu làm một phủ chủ nho nhỏ, không tiếc cúi mình kết giao, chuyện trò vui vẻ với Bạch Nhạc.
Không phải hắn thích cuộc sống như thế, mà là vì hắn muốn tranh được vị trí kia.
Bây giờ lão Thập Nhất đã nói rõ là không tiếc muốn chết lưới rách với hắn, một khi mất đi cơ hội tranh đoạt được vị trí kia, hắn nên làm gì tiếp theo đây?
Người chịu được khổ trong khổ mới có thể trở thành người trên người.
Vị Thập Nhất đệ này của hắn từ đầu đã không có hứng thú với ngôi vị hoàng đế, tất nhiên là hắn ta có thể tỏ vẻ không quan tâm.
Có thể hiểu được, giả sử hắn có gan ra tay, chuyện này đến cuối, cho dù là tội danh tập kích Bạch Nhạc cũng sẽ để cho vị Thập Nhất đệ này phải gánh cùng hắn.
Đến lúc đó, cùng lắm chỉ bị phạt nặng hơn một chút, chẳng qua chỉ là phải về Ung Châu bị giam hối lỗi một thời gian.
Nhưng nếu Ngô Văn Uyên hắn cũng bị kéo xuống nước thì kết quả đó… hắn không thể chịu đựng nổi.
Ngô Văn Uyên nhìn Thập Nhất hoàng tử, vẻ mặt cô đơn, khẽ thở dài:
– Thập Nhất đệ, vì sao đệ cứ phải ép buộc ta như vậy?
– Thất ca, lúc huynh quyết định tranh giành vị trí kia thì không phải huynh cũng đã không còn quan tâm đến tình thân nữa rồi ư? Mọi người ai mà chẳng có thủ đoạn của riêng mình.
Thập Nhất hoàng tử không mảy may dao động, bình tĩnh đáp lời:
– Bỏ quân cờ ngoài ý muốn là Bạch Nhạc, chúng ta còn có thể làm lại lần nữa.
Nếu huynh có thể thắng ở trong Thượng Cổ Cấm Địa, đương nhiên bọn ta cũng sẽ thua tâm phục khẩu phục.
– Quân cờ ngoài ý muốn sao?
Nghe vậy, Ngô Văn Uyên vẫn bình tĩnh, trong mắt hắn hiện lên vẻ châm chọc:
– Thập Nhất đệ, nếu đệ nghĩ hắn là một con cờ ngoài ý muốn thì phải biết là muốn bỏ được quân cờ đó xuống cũng không phải chuyện dễ dàng… cẩn thận đừng để bị phỏng tay.
Thập Nhất hoàng tử không khỏi nhíu chặt chân mày.
Hắn ta thật sự không là Ngô Văn Uyên sẽ nói vậy.
Tới nước này rồi, chẳng lẽ tên Bạch Nhạc kia có thể tìm đường sống trong chỗ chết hay sao?
Còn vị Thất ca này, hắn còn chiêu gì chưa tung ra nữa?
Trong khoảnh khắc, trong đầu Thập Nhất hoàng tử hiện lên vô số ý nghĩ, nhưng không tài nào cho ra một kết luận được.
Uỳnh.
Tinh Cung xuất hiện, cả người Bạch Nhạc được bao phủ bởi Tinh Cung, uy lực của Bắc Đẩu Kiếm Trận lập tức bị thúc giục đến mức tối đa.
Sự tấn công liên tiếp rơi vào trên Bắc Đẩu Kiếm Trận, kể cả Bạch Nhạc có mạnh đến mấy, giờ khắc này hắn cũng bị đánh cho khí huyết sôi trào, Tinh Cung lay động một hồi, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ nát.
Nhưng dù cho vậy, trong mắt Bạch Nhạc vẫn lộ ra vẻ lạnh lùng, loại băng lãnh thấu xương đó khiến đáy lòng Tam hoàng tử trào dâng sự sợ hãi.
Như đã nói, càng đánh thì hắn ta càng nhận ra Bạch Nhạc căn bản là một tên điên, mà còn điên nặng.
Chương 1105: Tình cảnh chắc chắn phải chết (2)
Rõ ràng bản thân kẻ này đã khó bảo toàn mạng sống, nhưng vẫn điên cuồng công kích hắn ta, như thể dẫu có cùng chết cũng không chịu bỏ qua cho hắn ta vậy.
Thực lực của Tam hoàng tử không yếu, nếu có thể bình tĩnh ứng phó, hắn ta không dám chắc có thể đánh bại Bạch Nhạc, nhưng ít nhất trong tình huống có hai người khác giúp, hắn ta vẫn có thể chặn Bạch Nhạc lại.
Nhưng vấn đề là lúc này hắn bị dọa vỡ mật rồi, chỉ dám phòng thủ.
Đương nhiên do vậy mà hắn ta bị Bạch Nhạc áp chế đến mức không thở nổi.
Chỉ là Bạch Nhạc không ngờ được, hắn như thế càng khiến hai tên còn lại thêm điên cuồng.
Bọn họ khác với kiểu nửa đường nhảy ra tham gia như Bạch Nhạc.
Nhiều năm qua, họ luôn đi theo Tam hoàng tử, nhà cũng ở Ung Châu, nếu Tam hoàng tử mà xảy ra chuyện gì thật, chắc chắn họ cũng không thoát khỏi cái chết, thậm chí còn vạ lây sang người nhà.
Không phải nói quá, bây giờ thà bọn họ phải chết cũng còn hơn để Tam hoàng tử bị Bạch Nhạc giết.
Nếu nói từ đầu bọn họ chỉ vì nghe lệnh mà hành động, ra tay đối phó với Bạch Nhạc, thì bây giờ đúng thật là bọn họ đang liều cả mạng mình.
Hơn nữa, tới mức này rồi, không ai còn quay đầu lại được nữa.
– Phụt…
Dưới sự va chạm liên tiếp của Tinh Cung, rốt cuộc Bạch Nhạc cũng không chịu nổi mà phun ra một búng máu, ngôi sao bên trong Tinh Cung dường như cũng ảm đạm đi vài phần.
Giờ khắc này, cho dù là Bạch Nhạc cũng cảm thấy có một loại đe dọa của cái chết.
Nếu tiếp tục đấu, không biết Tam hoàng tử có chết không, nhưng chỉ sợ là bản thân hắn còn chết nhanh hơn.
Trước mặt sống chết, ngay cả Bạch Nhạc cũng không khỏi giãy giụa cầu sinh.
Bây giờ ở đây không có ai khác, hơn nữa, đối phương còn phong bế khí tức, nếu ra tay nhanh thì có thể trước khi kẻ khác tìm tới, hắn đã có thể giết chết đối phương.
Còn về việc giải thích như thế nào, chỉ cần sau khi giết người lập tức rời khỏi Đạo Lăng sơn là có hy vọng một bước thoát thân.
Nhưng suy nghĩ này vừa mới nổi lên, Bạch Nhạc đã tự tay bóp chết luôn.
Nếu ở chỗ khác, thậm chí đổi sang lúc khác, có thể hắn sẽ dám mạo hiểm, nhưng hôm nay tuyệt đối không được.
Trên Đạo Lăng sơn này không biết có bao nhiêu là ánh mắt đang nhìn chằm chằm.
Một khi hắn triển khai Thông Thiên Ma Công, chỉ sợ không chỉ mỗi lão tổ Tinh Hải Cảnh, mà có khi cả những cường giả Hóa Hư trong truyền thuyết cũng bị kinh động.
Đến lúc đó mới thực sự là chết chắc.
– Đây đúng là một niềm vui ngoài ý muốn.
Vệ Phạm Dạ và Triệu Thụy bình tĩnh đứng bên ngoài biệt viện của Bạch Nhạc, ánh mắt của bọn họ dường như có thể xuyên thấu qua chướng ngại, nhìn rõ nhất cử nhất động bên trong.
Thấy Bạch Nhạc bị ép buộc đến mức gần như không thể đánh trả, Triệu Thụy không khỏi thở dài.
Trước đó bọn họ còn đang cân nhắc xem có cách nào để ép Bạch Nhạc phải bại lộ thân phận không, mà mới chớp mắt đã thấy đám Đại Càn vương triều cùng phe Bạch Nhạc tự ra tay với hắn.
Nếu không phải Vệ Phạm Dạ luôn nhìn chằm chằm từng hành động của Bạch Nhạc, chắc hẳn bọn họ sẽ bị lỡ mất vở kịch hay này.
– Không quá một trăm tức, Bạch Nhạc sẽ bại.
Nhìn tình hình chiến đấu trong đó, Vệ Phạm Dạ tự tin bảo:
– Lần này kể cả có Cực Hàn Băng Hoa cũng không thể cứu hắn được.
Hoặc là bại lộ thân phận, hoặc là phải chết ở chỗ này.
Ngược lại ta muốn nhìn xem hắn lựa chọn thế nào.
– Được.
Triệu Thụy gật đầu, trầm giọng nói:
– Ta đã chuẩn bị xong Truyền Tin phù, chỉ cần hắn dám bại lộ thân phận, lập tức sẽ có các vị trưởng lão của bản tông môn chạy tới, chắc chắn hắn sẽ phải chết.
Lần này Triệu Thụy cũng tự tin cực kỳ.
Hơn nữa, có người của Đại Càn vương triều xung phong, kể cả Bạch Nhạc muốn liều mạng cũng không thể làm tên đó bị thương, việc này chỉ khiến kẻ đó được lợi ở giữa mà thôi.
Nhưng ngay lúc Triệu Thụy cho rằng kết cục đã định, một người có dáng vẻ thư sinh lại đi thẳng vào trong sân, dường như hắn không cảm giác được sự lạ thường xung quanh, cứ vậy đẩy cửa sân mà trực tiếp đi vào.
Hình ảnh đó khiến cho cả bọn Triệu Thụy giật thót.
Phải biết là Tam hoàng tử sớm đã chuẩn bị kỹ lưỡng để giết Bạch Nhạc, bên ngoài thiết lập cấm chế, chẳng những che đậy khí tức mà còn ngăn cản người khác xông vào.
Nếu không phải do Triệu Thụy tinh thông trận pháp thì cũng không có cách nào nhìn ra được hình ảnh đang diễn ra trong cấm chế.
Mà thư sinh kia như không bị ảnh hưởng gì, cứ vậy mà đi thẳng vào, điều này không phải quá mức lạ kỳ hay sao?
– Ái chà, náo nhiệt quá nhỉ!!!
Đột nhiên, một thanh âm vẻ trêu tức vang lên bên tai mọi người.
Giọng nói không lớn lắm nhưng lại có thể khiến ai nấy đều nghe rõ ràng, quả thực không khác gì tiếng sấm.
Chiến đấu đang vào hồi gay cấn, tinh thần của mỗi người đều căng thẳng.
Dưới tình huống như vậy, nếu có người ngoài xen vào đều sẽ ảnh hưởng tới kết cục.
Nhưng dù cho vậy, trước khi người mới bước vào lên tiếng, không có một ai nhận ra có gì kỳ lạ, riêng chuyện đó cũng đủ chứng minh có vấn đề.
Gần như bốn người đều đồng thời vô thức dừng tay, cùng đổ dồn mắt nhìn về phía đối phương.
Chương 1106: Vờ vịt xong còn muốn chạy?
Tời giờ phút này, mấy người mới nhìn rõ người kia mặc một bộ áo xanh, trên đầu búi tóc, từ trên xuống dưới đều lộ ra hơi thở nho nhã.
Bạch Nhạc kịp thời tỉnh ra, khom người hành lễ với thư sinh:
– Bạch Nhạc bái kiến tiền bối.
Lúc này, sợi dây căng thẳng trong lòng Bạch Nhạc rốt cuộc cũng buông xuống.
Trước đó gần như hắn sắp bị ép bại lộ thân phận, nhưng hôm nay có thư sinh này tới, Bạch Nhạc hiểu rõ mối nguy hiểm trước mắt đã qua rồi.
– Ngươi là ai?
Hai vị cao thủ bên phe Tam hoàng tử đồng thời nheo mắt, nhìn chằm chằm thư sinh mà quát hỏi.
Trước đó bọn hắn không cảm nhận được người đó tới cũng đã đủ khó chịu, bây giờ đối phương đứng ngay trước mặt rồi mà bọn hắn vẫn không cảm nhận được khí tức điều này quả thật làm bọn hắn không thể chịu nổi.
Cách tốt nhất lúc này là lấy danh nghĩa của Đại Càn vương triều để hù dọa đối phương.
Chỉ tiếc là lần này đã định trước sẽ khiến bọn hắn phải thất vọng.
Thậm chí thư sinh kia còn chẳng thèm nhìn sang nữa là, nói chi quan tâm hai người bọn chúng.
Tệ hơn nữa là gần như ngay lúc đó, Tam hoàng tử cũng khom lưng chắp tay hành lễ.
– Văn Hiên bái kiến tiền bối.
Tam hoàng tử vừa lên tiếng đã hù hai người kia chết khiếp.
Nháy mắt hai người bọn hắn đã ướt đẫm mồ hôi, không dám hó hé thêm, vội vã khom mình hãnh lễ, ngay cả dũng khí ngẩng lên nhìn cũng không có.
Hai người kia không biết đến vị thư sinh này cũng là bình thường, dù sao mấy năm gần đây Diệp Huyền đại sư đã không còn quan tâm chuyện thế gian, nhưng sao Tam hoàng tử có thể không biết người bên cạnh Diệp Huyền đại sư được.
Hơn nữa, hắn ta hiểu rõ sự đáng sợ của thư sinh này hơn ai hết.
Có tin đồn nói mấy chục năm trước, thư sinh và thợ rèn đi theo Diệp Huyền đại sư đã sớm là cường giả Tinh Hải Cảnh.
Chỉ là nhân vật lớn như vậy đi theo Diệp Huyền đại sư nhiều năm, ngay cả một cái tên cũng không có.
Quan trọng nhất là Tam hoàng tử hiểu rõ một điều, từ xưa đến nay, thư sinh không bao giờ hành động một mình.
Nơi nào có hắn thì chắc chắn là có ý của Diệp Huyền đại sư.
Tam hoàng tử được xem là một trong những kẻ mạnh trong cuộc chiến tranh giành ngôi báu của Đại Càn vương triều, có ngu đến mấy cũng phải hiểu, người hắn ta không thể đắc tội trong cả vương triều này chính là Diệp Huyền đại sư.
Thậm chí không cần Diệp Huyền đại sư mở miệng, chỉ cần người đó tỏ vẻ bất mãn đã đủ khiến hắn ta hoàn toàn mất đi tư cách tranh đoạt vị trí kia rồi.
Đối với Đại Càn vương triều, Diệp Huyền đại sư là một nhân vật cực kỳ quan trọng.
Thư sinh kia mỉm cười, khẽ nói:
– Tam hoàng tử, xin hãy đứng lên.
Lễ này thư sinh không nhận nổi đâu.
Tam hoàng tử ngẩng đầu, hắn ta xác nhận chỉ có một mình thư sinh ở đây mới thở phào một hơi, mở miệng dò hỏi:
– Không biết tiền bối tới đây là vì…
– Không liên quan đến Tam hoàng tử.
Thư sinh lắc đầu, nói:
– Ta tới chỉ là để thay mặt chủ nhân đưa kiếm cho Bạch công tử mà thôi.
Vừa nói, thư sinh vừa lật cổ tay.
Một hộp kiếm mày đen đã xuất hiện trên tay hắn.
Mặc dù đã sớm đoán được lý do đối phương tới, nhưng lúc chính tai nghe được, Bạch Nhạc vẫn không kìm chế được sự kích động trong lòng.
Hắn khom người bái lạy, lúc này mới cung kính đưa tay tiếp nhận hộp kiếm trong tay thư sinh.
– Bạch Nhạc xin cảm tạ Diệp Huyền đại sư.
Thư sinh đã nói rất rõ rồi, Bạch Nhạc cũng hiểu nên cảm tạ ai.
Thư sinh khẽ vuốt cằm, nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Kiếm này chính là tâm huyết cả đời của chủ nhân, ngươi đừng làm phụ lòng nó đấy nhé.
– Tiền bối yên tâm, Bạch Nhạc chắc chắn sẽ không làm thanh kiếm này phải thất vọng.
Thư sinh nhận được câu trả lời khẳng định của Bạch Nhạc thì mới thỏa mãn thu tay về, khẽ cười với hắn:
– Được rồi, nơi này ta không tiện ở thêm.
Sau này nếu có thời gian, Bạch công tử không ngại thì có thể đến Ung Châu một chuyến.
Nói xong mấy lời này, thư sinh không do dự, quay người đi thẳng ra ngoài viện.
Từ đầu đến cuối thư sinh đều không quan tâm những người khác, cho dù là Tam hoàng tử cũng chỉ là một kẻ qua đường trong mắt hắn mà thôi.
Bạch Nhạc còn không cảm thấy thế, nhưng Tam hoàng tử nghe được mấy lời của thư sinh thì thấy da đầu cũng tê rần.
Mới nghe thì mấy lời của thư sinh có vẻ rất bình thường, nhưng trên thực tế, ẩn ý trong lời nói lại rất nhiều.
Bạch Nhạc từng bái kiến Diệp Huyền đại sư, điều này Tam hoàng tử biết.
Dù sao chuyện Diệp Huyền đại sư viết thư tay thì không thể gạt được người khác, chỉ cần để ý hỏi thăm thì nhất định có thể biết được.
Nhưng cụ thể ra sao thì Tam hoàng tử không rõ lắm, hắn ta càng không biết là Diệp Huyền đại sư không những tự tay chế tạo một thanh kiếm cho Bạch Nhạc mà còn đặc biệt để thư sinh tới đưa kiếm nữa.
Riêng chuyện này đã đủ để nhìn ra Diệp Huyền đại sư rất coi trọng Bạch Nhạc và thanh kiếm này.
Chỉ với chuyện này, nếu hắn ta muốn động vào Bạch Nhạc thì đã phải nghĩ lại.
Huống chi, trước khi đi, thư sinh còn đưa ra lời mời với Bạch Nhạc.
Chương 1107: Nghịch Ma Kiếm đến chậm
Kể cả thư sinh là người bên cạnh Diệp Huyền đại sư, hắn cũng không thể tự tiện đưa ra lời mời.
Nói như vậy, có thể hiểu là vị Diệp Huyền đại sư đã lâu không về vương thành kia cũng sắp trở về Ung Châu rồi.
Diệp Huyền đại sư trở về chắc chắn sẽ gây nên một phen sóng to gió lớn, thậm chí có thể thay đổi cục diện hiện tại của Đại Càn vương triều.
Vả lại câu nói kia có thể xem như Diệp Huyền đại sư mời Bạch Nhạc.
Điều này nói rõ vị kia đang làm chỗ dựa cho Bạch Nhạc.
Mặc dù từ đầu tới cuối thư sinh không hề bảo là không cho Tam hoàng tử ra tay với Bạch Nhạc, nhưng nhìn thái độ là đã đủ để chứng minh tất cả.
Đến thời khắc này, Tam hoàng tử vẫn không hiểu sao Diệp Huyền đại sư lại đối xử khác biệt như thế với Bạch Nhạc, nhưng hắn ta cũng hiểu rõ, hôm nay cục diện dồn Bạch Nhạc vào chỗ chết này đã phải dừng lại.
– Bạch phủ chủ có thể đạt được sự ưu ái của Diệp Huyền đại sư, đúng là may mắn nghịch thiên.
Tam hoàng tử lạnh nhạt nhìn Bạch Nhạc, nói:
– Ta vẫn nói lại câu trước đó, mặc dù Thất đệ thông minh, nhưng hắn không phải một vị chủ nhân hiền đức.
Hắn cho ngươi được cái gì thì ta cũng cho ngươi được cái đó, thậm chí cái hắn không cho được, ta vẫn có thể cho ngươi.
– Ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, cổng lớn của bản vương lúc nào cũng mở rộng cho ngươi.
Khí chất lạnh lùng trước đó đã bị rũ sạch, bây giờ thoạt trông Tam hoàng tử hoàn toàn là một vị công tử tuấn tú hào phóng.
Chỉ tiếc, dù có một màn lúc nãy hay không thì Bạch Nhạc vẫn không có ý định bỏ qua cho bọn hắn.
Trước đó hắn suýt nữa đã bị đối phương ép chết, bây giờ nếu cứ để mặc cho đối phương đi như vậy, Bạch Nhạc đã không phải là Bạch Nhạc rồi.
Nghịch Ma Kiếm đã tới tay, bây giờ sự tự tin của Bạch Nhạc đã tăng lên không ít, há có thể để đối phương thoát thân dễ dàng.
– Khẩu khí của Tam hoàng tử lớn thật đó, nói đến là đến, nói đi là đi, chẳng lẽ ngài cho là Bạch mỗ dễ bắt nạt lắm sao?
Được rồi, lời này quá văn vẻ rồi, cứ dùng cách trực tiếp nhất để phiên dịch là được, ý là: Đã vờ vịt xong còn muốn chạy à?
Tam hoàng tử quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc đầy vẻ kinh ngạc, lúc này, thậm chí hắn tq còn tự hỏi có phải mình đã nghe lầm không.
Hắn chọn bỏ qua cho Bạch Nhạc chính là vì sự uy hiếp do thư sinh mang tới, giết chết một tên Bạch Nhạc mà lại đắc tội Diệp Huyền đại sư là một sự lựa chọn không có bất kỳ người nào có đầu óc bình thường nào sẽ làm.
Đối với Tam hoàng tử, chuyện này đã khiến người ta rất khó chịu.
Tuy nhiên, ai có thể ngờ là hắn muốn dừng tay, nhưng Bạch Nhạc lại không chịu bỏ qua cơ chứ?
Tam hoàng tử phẫn nộ nhìn Bạch Nhạc, tức giận mắng:
– Bạch Nhạc, ta thấy ngươi thật sự điên rồi đúng không?
Khóe miệng Bạch Nhạc lộ ra vẻ châm chọc, uy nghiêm nói:
– Điên à? Tam hoàng tử muốn vênh mặt hất hàm sai khiến đã thành thói quen, nhưng e là ngươi đã quên, không phải ai cũng nguyện ý để cho ngươi tùy ý bắt chẹt.
Không phải Bạch Nhạc không nghĩ đến việc dừng tay, việc dồn ép đối phương đã coi như là một kết quả có thể chấp nhận được đối với hắn rồi.
Suy cho cùng, đã xảy ra chuyện thế này thì Ngô Văn Uyên sẽ phải cho hắn một lời giải thích thỏa đáng.
Theo lý mà nói, thấy chuyển biến tốt lập tức thu lại mới là cách ổn thỏa nhất.
Chỉ là nếu hắn không nhổ được cục tức bị đè nén trong lồng ngực mấy ngày qua thì thật sự rất không vui.
Ngay từ khi mới bắt đầu đặt chân lên núi Đạo Lăng, Bạch Nhạc đã bị Triệu Thụy chặn lại ở dưới Thánh Nữ Phong, sau đó Càn Khôn Kiếm Tông đánh Hà Tương Tư trọng thương, Đại hội Đạo môn lại lần nữa nhắm tới đã khiến trong lòng Bạch Nhạc đè nén quá nhiều lửa giận.
Trên thực tế, trận chiến với Đỗ Phi chính là để giải tỏa cảm xúc, chỉ là trận chiến đó, hắn không thể thật sự thắng được.
Bây giờ việc người của Đại Càn vương triều cùng phe mà lại sắp đặt thế trận giết hắn, muốn dồn hắn vào chỗ chết, khiến Bạch Nhạc đã hoàn toàn bùng nổ.
Trước đây, thậm chí hắn còn nghĩ tới việc dẫu để lộ thân phận cũng phải giết chết đám người này tại đây, thế đã đủ biết sự tức giận trong lòng hắn nặng tới mức nào rồi.
Không dám để lộ thân phận, khi thực lực còn chưa đủ thì thôi đi, chỉ có thể cố nhịn cơn tức này xuống, nhưng bây giờ Nghịch Ma Kiếm đã đến, khác xưa rồi.
Mặc dù vỏ kiếm chưa được mở ra, thậm chí bây giờ bản thân Bạch Nhạc còn không biết Nghịch Ma Kiếm trông như thế nào, nhưng Bạch Nhạc có lòng tin cực kỳ lớn với Diệp Huyền đại sư.
Một người lúc đầu có thể kết giao làm bạn với Thông Thiên Ma Quân, đáng được tin tưởng.
Tam hoàng tử bị Bạch Nhạc làm cho giận run, hắn sa sả mắng:
– Ngươi láo xược.
Chẳng qua chỉ là một Thanh Châu chủ phủ nhỏ bé thì tính là cái thá gì? Cho dù là chủ tử Ngô Văn Uyên của ngươi cũng không dám nói chuyện với ta như vậy.
Vẻ khinh thường trong mắt Bạch Nhạc càng rõ hơn, hắn thản nhiên nói:
– Chủ tử? Quả nhiên Tam hoàng tử làm chủ tử quá lâu, nên đã quên mất rằng trên đời này không phải ai cũng nguyện ý làm nô tài.
Chương 1108: Nghịch Ma Kiếm đến chậm (2)
Cạch.
Đang nói chuyện, lòng bàn tay Bạch Nhạc hơi dùng sức, vỏ kiếm trong tay hắn đột nhiên tuốt ra, còn chưa kịp nhìn thấy gì thì đã cảm nhận được một luồng kiếm ý kinh người lạnh đến thấu xương, khiến cho tất cả mọi người đều không khỏi rùng mình.
– Ta đã cho ngươi cơ hội một lần.
Mí mắt Bạch Nhạc hơi nâng lên, bàn tay vỗ nhẹ một cái, thanh bảo kiếm bỗng phóng ra từ vỏ kiếm.
Trong nháy mắt, phía trên mũi kiếm đột nhiên xuất hiện một tia sáng màu đỏ tím, giống như một huyết sắc không thể biến đổi.
Máu đó không phải màu đỏ thẫm, mà là màu tím đen, lộ ra một luồng khí tức ma mị khó tả.
Bạch Nhạc vỗ một cái, chuôi kiếm lập tức vào tay, ánh sáng màu đỏ tím nháy mắt bùng lên, lộ ra áp lực đáng sợ.
Nghịch Ma Kiếm.
Thậm chí còn chưa luyện hóa, Bạch Nhạc đã cảm nhận được cảm giác huyết mạch gắn bó, giống như thanh kiếm này nên là của mình, cũng là một phần cơ thể mình.
Lúc này, cuối cùng Tam hoàng tử cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi thực sự.
Chạy.
Trong nháy mắt, dường như trong đầu hắn đã chỉ còn lại một chữ này, Tam hoàng tử không chút do dự xoay người, chạy ra ngoài giống như một kẻ điên.
Trực giác và bản năng mách bảo hắn Bạch Nhạc lúc này vô cùng nguy hiểm, cho dù ở lại lâu hơn một chút cũng sẽ kéo hắn đến gần cái chết hơn một bước.
– Ta đã cho ngươi cơ hội… hai lần.
Bạch Nhạc lặp lại câu này lần nữa, ngay tức khắc, hắn đạp chân, cả người đột nhiên bay ra ngoài, lao thẳng về phía Tam hoàng tử.
– Ngăn hắn lại, ngăn hắn lại cho ta!!!
Cảm nhận được áp lực đáng sợ ở sau lưng, Tam hoàng tử liền gào lên như kẻ điên vậy.
Thực tế căn bản không cần hắn hét lên, ngay lúc cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm trên người Bạch Nhạc, hai người khác đã cùng nhau ra tay, lao tới giết Bạch Nhạc.
Bọn họ cảm nhận được sự nguy hiểm của Bạch Nhạc, nhưng vẫn chưa có cảm giác trực quan như Tam hoàng tử, thậm chí họ còn cho rằng Tam hoàng tử chuyện bé xé ra to, phải biết lúc trước bọn họ liên thủ với nhau, suýt chút đã giết được Bạch Nhạc rồi, nếu không phải tên thư sinh đó đột nhiên xông vào, có lẽ bây giờ Bạch Nhạc đã chết.
Chẳng qua chỉ là thêm một thanh kiếm mà thôi, chẳng lẽ thật sự có thể xoay chuyển được càn khôn sao? Ngươi nghĩ đó là Côn Ngô Kiếm à?
Trong lòng hai người nọ nghĩ thế, nên khi ra tay, thậm chí trong lòng họ càng thêm mấy phần khinh thường.
Đây là chính Bạch Nhạc muốn tìm chỗ chết, nếu có thể giết được Bạch Nhạc sẽ là công lớn, đến lúc đó chắc chắn Tam hoàng tử sẽ ban thưởng cho họ, chuyện này đủ để họ liều mạng.
Chỉ đáng tiếc, suy nghĩ đó chẳng mấy chốc đã hoàn toàn hóa thành kinh hãi.
Xoẹt…
Chỉ trong tích tắc, một tia kiếm quang màu tím sáng chói đột nhiên lướt qua không trung, thậm chí nhanh tới mức còn không thấy rõ dấu vết.
Chỉ với một nhát kiếm, cánh tay cầm đao của tên ra tay trước tiên đã bị chặt đứt.
Cho dù như vậy, thậm chí hắn cũng không thể ngăn cản được Bạch Nhạc, thanh kiếm kia lướt qua cánh tay hắn ta, tiếp tục đuổi về phía Tam hoàng tử.
Ngu Kiếm.
Vẫn chỉ là Ngu Kiếm đơn giản nhất.
Trong kiếm đạo, nó không khác gì Ngu Kiếm mà trước đây Bạch Nhạc đã thi triển, tuy nhiên với Nghịch Ma Kiếm trong tay, lại khiến một kiếm này nảy sinh biến hóa long trời lở đất.
Kiếm ý đáng sợ theo đó bùng nổ, khiến cho tốc độ xuất kiếm của Bạch Nhạc nhanh hơn gấp đôi.
Phải biết kiếm của Bạch Nhạc vốn đã nhanh rồi, giờ còn nhanh hơn gấp đôi, thế có nghĩa là gì? Có nghĩa là chuyện đó gần như đã vượt quá phạm vi những gì mắt thường có thể nhìn thấy, đặc biệt là trong tình huống đột nhiên bùng nổ này, đối phương không hề đề phòng, đợi đến lúc phản ứng lại thì đã không kịp.
Kiếm khí màu tím đó giống như một con rồng giận dữ gầm thét, trong phút chốc xé rách tất cả trói buộc trước mặt, ngang nhiên đâm vào người Tam hoàng tử.
Rắc…
Trong nháy mắt, một miếng ngọc bội trước ngực Tam hoàng tử bỗng chốc vỡ tan, hóa thành một tia sáng màu vàng, lập tức chặn lại thanh kiếm này, chỉ là miếng ngọc bội cũng theo đó mà vỡ nát, lập tức biến thành bột.
Đây chính là bảo vật cứu mạng thật sự của Tam hoàng tử, cho dù có gặp phải một đòn toàn lực của cường giả Tinh Hải Cảnh cũng có thể chống đỡ được.
Nhưng lúc này, ở trước mặt Bạch Nhạc, nó chỉ có thể chặn lại một kiếm mà thôi.
Kiếm ý đáng sợ đó tiếp tục áp sát tới, Tam hoàng tử sợ muốn vỡ mật, cấm chế trước đó vốn dĩ dùng để giam cầm Bạch Nhạc, lúc này lại trở thành bùa đòi mạng ngăn không cho hắn chạy trốn.
Nhờ miếng ngọc bội chặn lại, cuối cùng hai người kia đã có thời gian đuổi kịp, lúc này ngay cả tên bị chặt một cánh tay cũng hoàn toàn không quan tâm đến vết thương của mình.
Họ liều mạng dốc sức mà chết, ít nhất còn có thể giữ đảm bảo được an toàn cho người nhà, nhưng nếu để cho Tam hoàng tử chết trước, thì đó chính là kết quả cả nhà bị diệt.
Chạy đến nhờ cậy Đại Càn vương triều rồi đi theo Tam hoàng tử, bọn họ đã có được những lợi ích người ngoài khó mà tưởng tượng nổi, có thể nói là một người đắc đạo cả họ được nhờ, cả gia tộc đều vì vậy mà được lợi ích, họ cũng phải gánh chịu những rủi ro và trả giá như vậy.
Chương 1109: Tội đồng mưu phản nghịch, giết hết cả nhà
– Dừng tay!
Đây vốn là một chuyện rất công bằng.
– Cứu ta, cứu ta!!!
Tam hoàng tử thật sự rất sợ hãi, lúc này tất cả thể diện đều bị hắn ném hết.
Vì có xuất thân hiển hách nên hắn từ nhỏ đến lớn hầu như chưa từng gặp phải nguy hiểm đến tính mạng như vậy bao giờ.
Thế nên khi gặp chuyện, hắn hoàn toàn không còn bất kỳ dũng khí nào, không có thực lực thì căn bản không thể phát huy được hai ba phần.
Nhìn Tam hoàng tử lúc này đã tái mặt vì sợ hãi, thậm chí hàm răng vẫn không ngừng run rẩy, trong lòng Bạch Nhạc càng thêm khinh thường.
Người như vậy nào có thể được coi là đối thủ?
Khi cái gọi là thân phận bị đánh nát thì không thể chịu đựng được, chuyện này càng khiến người ta thấy buồn nôn.
Hai tên kia đuổi kịp Bạch Nhạc song cũng cảm thấy kinh hãi, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà uy hiếp:
– Bạch phủ chủ, ngươi cũng là người của Đại Càn vương triều, chẳng lẽ muốn làm phản sao?
– Đúng, đúng.
Ngươi là Thanh Châu phủ chủ, cũng là thần tử của Đại Càn vương triều ta, ngươi không thể giết ta, nếu không sẽ là tội đồng mưu phản nghịch, giết hết cả nhà.
Tam hoàng tử được hai tên đó nhắc nhở như vậy thì cuối cùng đã tỉnh hồn, vội gào lên.
Hắn không nói còn đỡ, bây giờ vừa nói như vậy lại khiến sát ý trong lòng Bạch Nhạc trỗi dậy.
Thả hổ về rừng, tất có hậu hoạn.
Mặc dù tên Tam hoàng tử này trong mắt Bạch Nhạc quả thực không được coi là hổ, nhưng dù sao thân phận của hắn cũng là mối uy hiếp, hôm nay đã kết thù, nếu tha cho hắn đi, không biết hắn sẽ dùng thủ đoạn nham hiểm nào để đối phó với mình.
Nếu chỉ nhằm vào mình thì Bạch Nhạc cũng không để ý, nhưng câu nói giết hết cả nhà đó lại nhắc nhở Bạch Nhạc, nhưng nếu hắn xuống tay với Bạch gia, mình thực sự chưa chắc có thể bảo vệ chu toàn.
Đã như vậy, không bằng diệt cỏ tận gốc.
Chọc giận Đại Càn vương triều trên bề mặt không tính là uy hiếp, dù sao ít nhất còn có Ngô Văn Uyên có thể giúp mình hòa giải, không thì đi cầu xin Diệp Huyền đại sư cũng được, nhưng nếu Tam hoàng tử còn sống, hắn sẽ âm thầm hạ độc thủ, khó lòng đề phòng bị.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Nhạc lại dâng lên sát ý đáng sợ.
Cổ tay Bạch Nhạc vung lên, Nghịch Ma Kiếm lại lần nữa mang theo một tia sáng màu tím, mạnh mẽ lao tới giết Tam hoàng tử.
– Nổ, nổ tung cho ta!!!
Cảm nhận được sát khí của Bạch Nhạc, cuối cùng gã nam nhân bị chém đứt cánh tay hồi nãy cũng triệt để cắt đứt ý niệm may mắn cuối cùng.
Trong nháy mắt, Tinh Cung đột nhiên nổ tung, hóa thành một trận cuồng phong đáng sợ lao tới bao trùm Bạch Nhạc.
Tự bạo Tinh Cung.
Đối với cường giả Tinh Cung Cảnh, Tinh Cung chính là căn nguyên của tất cả sức mạnh, tự bạo Tinh Cung đồng nghĩa tự sát, đây là sức mạnh dùng mạng sống để đổi.
Phải biết bản thân đối phương chính là thiên tài có thể lọt vào hàng ngũ một trăm vị trí đầu của Đại hội Đạo môn, bây giờ thực sự muốn cược sinh tử, tự bạo Tinh Cung để ngăn cản Bạch Nhạc, uy lực có thể bộc phát ra đó đáng sợ đến mức nào?
Cho dù là Bạch Nhạc đang cầm Nghịch Ma Kiếm trong tay, nhưng dù sao vẫn bị Tinh Cung đang nổ tung này cuốn vào.
Trong nháy mắt, Nghịch Ma Kiếm đột nhiên thu lại, kiếm khí màu tím hóa thành một màn kiếm chặn lại trước người Bạch Nhạc.
Nếu là trước đây, cú đánh đáng sợ như vậy chắc chắn sẽ khiến Bạch Nhạc bị thương, nhưng bây giờ kiếm khí trong Nghịch Ma Kiếm lại điên cuồng phóng ra, giúp Bạch Nhạc chặn lại Tinh Cung đang tự phát nổ.
Mạnh, quá mạnh!!!
Trên thực tế, ngay cả bản thân Bạch Nhạc cũng không ngờ tới kết quả này, bây giờ bản thân vẫn chưa thực sự luyện hóa Nghịch Ma Kiếm, thậm chí có thể nói là vẫn không có cách nào thực sự phát huy được uy lực của Nghịch Ma Kiếm, mà nó đã đáng sợ như vậy, chuyện này không khỏi nghe nói mà kinh người.
Nếu chỉ nhìn vào hiệu quả hiện giờ, có vẻ gần giống với Côn Ngô Kiếm.
Đương nhiên, trong lòng Bạch Nhạc biết rõ không phải Côn Ngô Kiếm không mạnh, mà do bản thân hắn chưa có cách nào thực sự phát huy được uy lực của Côn Ngô Kiếm mà thôi, tuy vậy, Nghịch Ma Kiếm cũng đã khiến Bạch Nhạc vô cùng vui mừng.
Suy cho cùng, hắn không thể tùy ý lấy Côn Ngô Kiếm ra để sử dụng, nhưngNghịch Ma Kiếm thì khỏi cần do dự.
– Đi… người đi đi!!!
Trong lúc tự bạo Tinh Cung, kẻ nọ cũng vội la lớn.
Lần này hắn tự bạo Tinh Cung không chỉ vì chặn Bạch Nhạc, mà còn muốn dùng sức mạnh này mở cấm chế, giúp cho Tam hoàng tử chạy trốn.
Dù sao nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ cần chạy ra ngoài, rất nhanh sẽ kinh động đến cao thủ của Đạo Lăng Thiên Tông, đến lúc đó cho dù Bạch Nhạc có hung hãn đến đâu cũng không thể tiếp tục đuổi giết Tam hoàng tử, như vậy, hắn có chết cũng đáng.
Trên thực tế, đúng như hắn dự đoán, lực xung kích do Tinh Cung nổ tung lập tức xé rách cấm chế, dù sao, cấm chế đó chỉ có hiệu quả ngăn cách khí tức, mà không phải là phòng ngự.
Tam hoàng tử nhờ thế đã chật vật trốn thoát dưới sự bảo vệ của người còn lại.
Chương 1110: Hóa ra là ngươi
Lúc trước Vệ Phạm Dạ và Triệu Thụy còn có thể giả vờ như không thấy, nhưng bây giờ Tam hoàng tử đã chạy ra ngoài, bọn họ không thể cứ ngồi xem náo nhiệt, cả hai bèn đồng thời xuất hiện trước mặt Tam hoàng tử:
– Có chuyện gì vậy? Sao điện hạ lại thành ra thế này?
Cho dù tới lúc này, Tam hoàng tử vẫn chưa hết bàng hoàng, vội gào lên:
– Cứu ta, Bạch Nhạc muốn giết ta.
Cùng lúc đó, cuối cùng uy lực khi Tinh Cung tự bạo đã tiêu tan, Bạch Nhạc cầm Nghịch Ma Kiếm bình tĩnh đuổi theo, lạnh lùng nhìn Vệ Phạm Dạ và Triệu Thụy trước mặt.
Triệu Thụy hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng mắng:
– Láo xược, Bạch Nhạc ngươi chẳng lẽ tự cho mình cái quyền có thể tự ý hại người trên Đạo Lăng sơn à?
Khóe miệng Bạch Nhạc hơi nhếch lên, trong mắt hắn lộ ra sát ý lạnh lùng, nghiêm nghị nói:
– Triệu Thụy, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao?
Rầm…
Trong nháy mắt, dường như có một luồng sát ý đáng sợ lao tới theo tiếng rống của Bạch Nhạc, dẫu Triệu Thụy có định lực thế nào cũng không khỏi thoáng khựng lại.
Bạch Nhạc lúc này thực sự quá đáng sợ!!!
Vừa rồi hắn đã sớm qua cấm chế thấy được tình hình bên trong, bây giờ có kiếm của Diệp Huyền đại sư, hắn chưa chắc có thể cản được đòn tấn công của Bạch Nhạc.
Sự việc xảy ra đột ngột, bây giờ trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông còn chưa tới, nếu thật sự chọc giận Bạch Nhạc, chắc chắn hắn sẽ chịu thua thiệt.
Nhất thời, khí thế của Triệu Thụy tụt xuống, không dám tiếp tục nói nữa.
– Bạch Nhạc, ngươi giết người trên Đạo Lăng sơn, cho dù thế nào cũng phải có sự giải thích.
Nhìn thấy Triệu Thụy vậy mà lại sợ hãi, Vệ Phạm Dạ chỉ hận không thể chửi ầm lên, hắn ta hết cách, đành tự mình đứng ra, đối mặt với Bạch Nhạc.
Vốn dĩ Bạch Nhạc không mấy để ý tới Vệ Phạm Dạ.
Những sự việc trước đó đều là do Triệu Cảnh Xương nhắm vào Bạch Nhạc, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ được chắc hẳn Triệu Thụy giở trò, nhưng lại khó mà liên tưởng tới Vệ Phạm Dạ.
Suy cho cùng, nói một cách bình thường thì Vệ Phạm Dạ không thể có bản lĩnh điều động người của Đạo Lăng Thiên Tông tới nhằm vào Bạch Nhạc hắn được.
Nhưng bây giờ Vệ Phạm Dạ nói ra lời này, lại khiến Bạch Nhạc lập tức hiểu ra.
Trước đây vẫn có một số chỗ hắn không hiểu, nhưng bây giờ đã sáng tỏ thông suốt.
Bạch Nhạc chăm chú nhìn Vệ Phạm Dạ, chậm rãi nói:
– Hóa ra là ngươi.
Mặc dù Vệ Phạm Dạ đã sớm có mấy lần xung đột với Bạch Nhạc, nhưng lúc này, khi ánh mắt của Bạch Nhạc nhìn về phía hắn thì vẫn khiến trong lòng hắn cảm thấy rùng mình, giống như người bình thường bị dã thú trên núi nhìn chằm chằm vậy.
Tuy nhiên đã đến nước này, đương nhiên Vệ Phạm Dạ không thể lùi bước.
Trong lòng hắn hạ quyết tâm, lên tiếng:
– Bạch phủ chủ muốn thể hiện oai phong thì trước tiên cũng phải nhìn xem đây là nơi nào.
Nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông, không phải Thanh Châu của ngươi.
Soạt…
Nghịch Ma Kiếm chĩa về phía Vệ Phạm Dạ.
– Vệ sư huynh muốn chết thay cho hắn à?
Ngữ khí của Bạch Nhạc vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa sát ý, lúc này dường như Bạch Nhạc khiêm tốn của AWCqDltdỜ đây đã biến mất, nhất cử nhất động của hắn bây giờ đều lộ ra sát ý và sự kiêu ngạo.
Không ai cho rằng Bạch Nhạc đang nói đùa.
Ánh mắt sắc bén đó và sát khí thấu xương đó đã nói rõ thái độ.
Vệ Phạm Dạ thoáng khựng lại, lúc này trong lòng không hắn không khỏi muốn chửi con mẹ nó!!!
Đang yên đang lành, không dưng lại gây thù chuốc oán, thế này là thế nào?
Lần này khi đến Đạo Lăng Thiên Tông, Vệ Phạm Dạ vẫn luôn ẩn giấu bản thân rất tốt, còn chuyện chọc giận Bạch Nhạc đều là do Triệu Thụy kéo về, vốn dĩ đây có thể nói là cách ổn thỏa nhất.
Vốn ban đầu chỉ tới để xem náo nhiệt, giờ hắn lại đẩy mình vào cuộc luôn, bảo Vệ Phạm Dạ hắn tìm ai cãi lý bây giờ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Vệ Phạm Dạ không kiềm nổi, lại mắng Triệu Thụy một câu đồ vô tích sự.
Nếu tên ngu xuẩn Triệu Thụy này không nhát gan, thì sao có thể gây ra cho hắn nhiều rắc rối như vậy.
Tuy nhiên, đã đến nước này thì nói gì cũng đã quá muộn.
Huống hồ, sự kiêu ngạo từ tận trong xương của Vệ Phạm Dạ không cho phép hắn lùi bước.
Vệ Phạm Dạ chộp một cái, trường kiếm lập tức xuất hiện trong tay, trong mắt hắn lóe lên ý kiêu ngạo, nói:
– Bạch phủ chủ đang uy hiếp ta à? Ta không quen biết với Tam hoàng tử, nhưng gặp chuyện bất bình thì không thể làm như không thấy, nếu Bạch phủ chủ muốn ra tay, Vệ mỗ tiếp là được.
Vệ Phạm Dạ nói những lời này bằng giọng rất hào sảng, mở miệng đã phủi sạch quan hệ, lại đặt mình vào thế gặp chuyện bất bình.
Như vậy, cho dù hắn có động thủ với Bạch Nhạc thì cũng vẫn chiếm được chữ lý, không phải ân oán cá nhân.
Hơn nữa, những lời này đều thể hiện ý tốt với Tam hoàng tử, vô hình chung sẽ khiến Tam hoàng tử sinh lòng cảm kích đối với mình.
Dù chưa chắc hắn thực sự muốn dây dưa gì với Đại Càn vương triều hay Tam hoàng tử, nhưng vì lợi ích thì cũng không tồi.
Cho dù là những người khác của Đại Càn vương triều hay Đạo Lăng Thiên Tông đến cũng đều không thể trách hắn.
Xét ra, mưu đồ và thủ đoạn này còn cao minh hơn đám người Triệu Thụy và Tam hoàng tử rất nhiều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Bão Táp Triều Trần [Audio] Bão Táp Triều Trần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/bao-tap-trieu-tran.jpg)




