- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 112 : Hóa ra là ngươi (2) (c1111-c1120)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 112 : Hóa ra là ngươi (2) (c1111-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Hóa ra là ngươi (2)
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm Vệ Phạm Dạ, lúc này hắn thật sự rất muốn trực tiếp giết chết tên này, nhưng trong lòng hắn biết rõ bây giờ mình không thể giết đối phương.
Khoan bàn đến sự việc giờ đã xé ra to, ắt sẽ có cao thủ của Đạo Lăng Thiên Tông tới, cho dù không phải thế thì thực lực của Vệ Phạm Dạ cũng không phải là thứ Tam hoàng tử có thể sánh kịp.
Chi dù là có Nghịch Ma Kiếm trong tay, chỉ dựa vào nửa tòa Tinh Cung, Bạch Nhạc cũng rất khó giành chiến thắng.
Dường như để xác nhận suy nghĩ trong lòng Bạch Nhạc, ngay sau đó có một giọng nói uy nghiêm vang lên.
– Dừng tay! Tại sao gây chuyện ở nơi này?
Trong nháy mắt, Triệu Thụy đột nhiên giống như tìm lại được chủ kiến, vội nói:
– Tam thúc, tên Bạch Nhạc này tùy tiện hành hung, muốn giết người của v Đại Càn ương triều, còn muốn uy hiếp con.
Người tới đương nhiên là Triệu Cảnh Xương.
Triệu Thụy đã nói trước với ông ta, nếu có thể ép Bạch Nhạc để lộ thân phận, Triệu Cảnh Xương sẽ đích thân ra tay giết Bạch Nhạc.
Chỉ không ngờ tới Bạch Nhạc hoàn toàn không để lộ thân phận, mà chỉ dựa vào một thanh kiếm Diệp Huyền đại sư tặng đã có thể xoay chuyển tình thế, phá vỡ thế trận mưu sát.
Bây giờ, mặc dù không nhận được tin gọi đến của Triệu Thụy, nhưng Triệu Cảnh Xương vẫn là người đầu tiên chạy tới.
Tuy nhiên, tình hình này thì ông ta hẳn không thể ra tay với Bạch Nhạc được.
Dùng một số thủ đoạn nhắm vào Bạch Nhạc trong lúc so tài còn thông cảm được, nhưng xét về mặt thể diện, dù sao ông ta là người đại diện cho Đạo Lăng Thiên Tông, phải luôn nhắc đến chữ lý.
– Hoang đường, nên xử lý như thế nào còn tới phiên ngươi chen miệng à?
Triệu Cảnh Xương phất tay áo, trầm giọng nói:
– Bạch Nhạc, ngươi còn gì muốn nói không?
Bạch Nhạc nhướn mày, chậm rãi nói:
– Đúng sai trắng đen đã có công lý! Đây là nơi ở của ta, thế nhưng có người đặt cấm chế ở nơi này, còn ra tay giết ta.
Chẳng lẽ ta không thể đánh trả lại, chờ đưa cổ cho người ta chém sao?
Ngay từ khi chuẩn bị ra tay giết người, Bạch Nhạc đã chuẩn bị sẵn sàng.
Đối phương chọn cách ra tay ngay nơi ở của hắn, hơn nữa còn thiết lập trận pháp cấm chế ở biệt viện, những thứ này là bằng chứng không thể xóa bỏ.
Có những điều này, cho dù hắn giết Tam hoàng tử thì cũng không ai có thể nói được gì, nhiều nhất chỉ là tới tính sổ mà thôi.
Bây giờ Tam hoàng tử đã bình an vô sự, chỉ có một tên thuộc hạ chết, đương nhiên không gây tính là phiền toái gì.
Cho dù là Tam hoàng tử thì lúc này cũng không khỏi nghẹn họng, không nói được lời nào.
Cùng lúc đó, lại có thêm mấy âm thanh xé gió truyền đến, là nhóm người Ngô Văn Uyên phát giác ra được chỗ này có biến bèn cùng chạy tới.
Nhìn thấy Bạch Nhạc quả nhiên bình an vô sự, Ngô Văn Uyên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời không bỏ qua cơ hội trấn áp Tam hoàng tử, hắn lạnh lùng nói:
– Tam ca, Bạch phủ chủ là người của Đại Càn vương triều ta, cũng là người của ta, huynh không được ta cho phép đã tự ý tới giết hắn, là đạo lý gì?
Thấy cảnh tượng trước mắt, Thập Nhất hoàng tử cũng không khỏi nheo mắt thất thần.
Ai có thể ngờ, bố cục hoàn hảo như vậy mà lại còn thất bại, hơn nữa một cao thủ còn bị giết.
Dù sao Tam hoàng tử không ngu ngốc, nói thế nào cũng sẽ không thừa nhận mình ra tay giết người trước, hắn ta lạnh lùng đáp lại:
– Nói năng hàm hồ, ta chỉ muốn tới hỏi hắn, do hắn tự ý gây chuyện, to gan phạm thượng.
– Đủ rồi! Đây là chuyện riêng của Đại Càn vương triều các người, bản tọa không tiện xen vào.
Tuy nhiên ở trên Đạo Lăng sơn này, không được phép tự mình động thủ, người nào dám tùy ý ra tay, đừng trách bản tọa không khách khí.
Triệu Cảnh Xương hừ lạnh một tiếng, ông ta không nán lại, nói xong câu này thì quay người rời đi.
Bạch Nhạc không bị lộ thân phận, ông ta có đến cũng không có ý nghĩa gì.
Triệu Cảnh Xương đi rồi, hai người Triệu Thụy và Vệ Phạm Dạ dĩ nhiên cũng đi theo.
Chuyện đã làm xong, Vệ Phạm Dạ không ngốc, đương nhiên sẽ không ở lại tự tìm phiền phức.
Hắn bị buộc đứng ra đã rước đủ phiền, không lý nào tiếp tục kích thích Bạch Nhạc nữa.
Đương nhiên, Triệu Cảnh Xương bỏ đi cũng không có nghĩa là chuyện này kết thúc.
Dù Tam hoàng tử có chống chế thế nào, tóm lại chuyện hắn ra tay với Bạch Nhạc cũng phải cho một câu trả lời thích đáng, chuyện này không chỉ liên quan đến Bạch Nhạc mà còn liên quan đến mặt mũi của Ngô Văn Uyên.
Nói không quá chút nào, dù bây giờ Bạch Nhạc bằng lòng không truy cứu nữa thì Ngô Văn Uyên cũng sẽ không đồng ý.
– Đi thôi, chuyện nhà thì chúng ta vẫn nên xử lý riêng, Tam ca cũng không muốn tiếp tục bị người khác chê cười, đúng không?
Ngô Văn Uyên liếc mọi người, lúc này mới xoay người quay về chỗ ở của mình.
Thật ra thì đến chỗ ở của Bạch Nhạc mới là lựa chọn tốt nhất, chỉ là vị cao thủ dưới tay Tam hoàng tử tự bạo Tinh Cung đã hủy diệt cái biệt viện này rồi, căn bản là ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.
Bạch Nhạc hơi đảo cổ tay, thu lại khí tức và Nghịch Ma Kiếm, rồi đi theo Ngô Văn Uyên.
Chương 1112: Giao phó và bồi thường
Tình hình như này, trừ khi Bạch Nhạc thật sự hoàn toàn trở mặt với Đại Càn vương triều, không thì vẫn phải nể mặt Ngô Văn Uyên, huống chi, dù là vì Bạch Nhạc hay vì mặt mũi và quyền lợi của mình bây giờ, Ngô Văn Uyên tất nhiên đều sẽ lấy lại cho Bạch Nhạc một sự công bằng, đương nhiên không cần phải vẽ rắn thêm chân.
Về phần Tam hoàng tử có thể đi theo hay không thì càng không cần phải lo lắng.
Trước đó Tam hoàng tử bị Bạch Nhạc hù dọa đã đủ để uy hiếp đến tính mạng, lúc này hắn ta mới bị ép đến mức mất hết dáng vẻ, liêu xiêu như con nhặng mất đầu.
Nhưng hôm nay hắn ta lấy lại tinh thần, chuyện đã lộ rõ, chí ít hắn ta không còn nguy hiểm tính mạng nữa, dù là chỉ vì mặt mũi, hắn ta cũng không có khả năng trốn đi.
Sắc mặt Tam hoàng tử hơi sa sầm, hắn ta gần như nghiến răng rặn ra một chữ:
– Đi!
Mãi đến khi đám Bạch Nhạc rời đi hết, đoàn người xem náo nhiệt xung quanh lúc này mới òa lên một tiếng, vô số người chỉ trỏ, chắp vá những tin tức mình nghe, thấy hay thậm chí là đoán được thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Câu chuyện này có thể có mấy phần tính chân thật thì rất khó nói, nhưng tất nhiên sẽ truyền khắp toàn bộ Đạo Lăng sơn bằng một tốc độ kinh người!!!
Ngô Văn Uyên trở lại chỗ ở của mình, dường như cũng thu hồi lại tất cả sự bất mãn, hắn ta khôi phục phần tao nhã và ung dung thuộc về hoàng tử.
Hắn sai hạ nhân pha trà cho mỗi người, lúc này mới đuổi người đi, sau đó hắn nâng chung trà lên, nói:
– Bạch phủ chủ, xin lỗi, chuyện này là ta sơ sẩy, ta lấy trà thay rượu, bồi tội với ngươi trước.
Dù trong lòng nghĩ thế nào thì khẩu khí của Ngô Văn Uyên vẫn tràn đầy chân thành.
– Điện hạ nói quá lời.
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, lập tức cũng nâng chung trà lên uống một ngụm.
Ngô Văn Uyên gật đầu, trịnh trọng hứa hẹn lần nữa:
– Xin Bạch phủ chủ yên tâm, chuyện này, ta tất sẽ cho ngươi một lời giải thích.
– Giải thích, giải thích cái gì?
Thập Nhất hoàng tử thấy Ngô Văn Uyên và Bạch Nhạc tự quyết định, lập tức nở nụ cười lạnh:
– Thất ca, lời của huynh không ổn lắm.
Bây giờ người chết là thủ hạ của Tam ca, vừa nãy chúng ta cũng đều thấy là Bạch Nhạc đuổi giết Tam ca.
Nếu nói phải có một lời giải thích, cũng là tên Bạch Nhạc kia cho Tam ca một lời giải thích mới đúng chứ?
So với Tam hoàng tử, vị Thập Nhất hoàng tử này hiển nhiên thông minh hơn rất nhiều, mới mở miệng ra đã trực tiếp chiếm lấy quyền chủ động.
Dù ban đầu là ra tay trước, nhưng nhìn từ kết quả hôm nay thì đều là Bạch Nhạc lông tóc không tổn hao gì, mà Tam hoàng tử không chỉ mất hết mặt mũi, hơn nữa còn tổn thất một vị cao thủ dưới trướng, xem thế nào cũng là Tam hoàng tử tổn thất nhiều hơn.
Đôi khi, thật ra bản thân lý lẽ là không quan trọng, thứ quan trọng chỉ là kết quả.
Ngô Văn Uyên không để ý tới Thập Nhất hoàng tử, lạnh lùng nói:
– Tam ca, ta không muốn tranh luận mấy lời nhảm nhí này với huynh.
Chuyện này là huynh ra tay, tất cả mọi người chúng ta đều biết rõ trong lòng.
Sở dĩ phải đóng cửa nói riêng là bởi chuyện này không nên bị quá nhiều người biết, tránh tổn hại đến danh tiếng triều đại.
– Nếu thật sự trở mặt, ai cũng không có thể diện tốt đâu.
Câu nói này lập tức đánh động đến Tam hoàng tử.
Đối với hắn, một thuộc hạ chết là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn.
Tam hoàng tử không nhịn được phất tay áo, hừ khẽ:
– Lão Thất, đệ muốn nói cái gì thì không cần phải vòng vo, cứ nói đi.
– Được.
Ngô Văn Uyên gật đầu, trầm giọng nói:
– Chúng ta là huynh đệ một nhà, huynh lại là Tam ca của ta, cho dù là huynh vả mặt ta cũng không sao cả, ta có thể coi như chưa từng xảy ra.
Nhưng Bạch Nhạc thân là phủ chủ một châu, tuyệt đối không thể để huynh tùy ý ức hiếp như vậy.
Huynh ra tay ác độc với hắn, bây giờ cũng nên bồi thường cho hắn, chuyện này huynh không có ý kiến gì chứ?
Ngô Văn Uyên nhắc tới bồi thường, Tam hoàng tử lập tức thở phào một hơi, nói nhiều như vậy chẳng qua chỉ là muốn lợi ích, có gì to tát đâu.
Nghĩ vậy, Tam hoàng tử khoát tay, chẳng hề để ý:
– Lão Thất, đệ nói không đúng rồi.
Hôm nay ta chẳng qua chỉ là có tí xung đột với Bạch phủ chủ mà thôi, tất cả mọi người đều có tổn thất, không thể nào nói tới hai chữ bồi thường.
Tam hoàng tử dừng một chút, tiếp tục nói:
– Nhưng mà, nguyên nhân sự việc dù sao cũng bắt nguồn từ ta, đưa ra một sự bồi thường không thành vấn đề, như vậy đi… Bạch phủ chủ, ta bồi thường cho ngươi năm mươi vạn linh thạch, thế nào?
Đối với người khác, năm mươi vạn linh thạch đã là một con số không nhỏ, nhưng đối với Bạch Nhạc thì quả thực là một trò cười.
Mí mắt Bạch Nhạc không thèm nảy lên, giống như căn bản không nghe thấy lời đối phương.
Trên thực tế, không cần Bạch Nhạc mở miệng, Ngô Văn Uyên đã trực tiếp ngắt lời:
– Tam ca, nếu đã bàn rồi thì chúng ta phải có chút thành ý… Bạch Nhạc dù sao cũng kẻ đứng đầu một phủ, chẳng lẽ còn thiếu chút linh thạch này của huynh hay sao? Năm mươi vạn, huynh đuổi ăn mày đấy à?
– Vậy thì một trăm vạn.
Chương 1113: Giao phó và bồi thường (2)
Dường như Tam hoàng tử đã sớm đoán được đối phương sẽ bất mãn, hắn ta không để ý lắm, mở miệng là tăng gấp đôi.
Đáng tiếc vẫn không có thành ý.
Đối với loại hoàng tử mà chí ở ngôi hoàng đế này, một trăm vạn linh thạch quả thật chẳng đáng là gì.
– Điện hạ, ta không cần Tam hoàng tử bồi thường.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, đột nhiên chen lời.
Bạch Nhạc vừa mở miệng, trong lòng Tam hoàng tử bỗng giật thót.
Lời này của Bạch Nhạc nói nhẹ như không, nhưng trên thực tế, ý ẩn bên trong đó không hiểu sao lại khiến trong lòng hắn ta dâng lên khí lạnh.
Cho dù hắn ta có ngu xuẩn thế nào đi nữa, hắn ta cũng không cho rằng Bạch Nhạc sẽ rộng lượng đến độ bằng lòng không cần bất cứ bồi thường nào đã nhân nhượng cho yên chuyện vì thân phận của hắn ta.
Câu không cần bồi thường này rõ ràng là muốn tiếp tục tìm hắn ta trả thù.
Nếu như là ở nơi khác, lúc khác, hắn ta thật đúng là không quan tâm, cũng không sợ Bạch Nhạc trả thù.
Nhưng bây giờ hắn ta đột nhiên tỉnh táo, sắp đến lúc Thượng Cổ Cấm Địa mở ra rồi, đến lúc đó Bạch Nhạc cũng sẽ tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Bây giờ ở Đạo Lăng Thiên Tông, Bạch Nhạc không dám trực tiếp ra tay với hắn ta, nhưng một khi bước vào Thượng Cổ Cấm Địa thì không còn gì để kiêng kỵ nữa.
Nghĩ đến sự quyết tâm trước đó của Bạch Nhạc, Tam hoàng tử lập tức sợ hãi.
– Là bản vương lỡ lời, vẫn phải bồi thường chứ, như vậy đi… Bạch phủ chủ, ngươi có điều kiện gì, cứ việc nói.
Bạch Nhạc khẽ nheo mắt, hắn không có trả lời ngay.
Nếu ban đầu Bạch còn không rõ, thì lúc này hắn đã kịp hiểu ra, Ngô Văn Uyên làm ra một màn như vậy, vẻ như đang muốn cho chính mình một câu trả lời thỏa đáng, nhưng trên thực tế lại là đang nhắc nhở chính mình, đến đây là kết thúc, không được trả thù Tam hoàng tử nữa.
Thành thật mà nói, điều này đối với Bạch Nhạc có chút bất ngờ.
Theo suy nghĩ của Bạch Nhạc, vì Ngô Văn Uyên muốn tranh giành vị trí hoàng đế, như vậy nếu mình giúp hắn ta diệt trừ đối thủ cạnh tranh là Tam hoàng tử, đó hẳn phải là chuyện tốt mới đúng, nhưng tại sao hắn ta lại ngăn cản mình giết chết Tam hoàng tử? Chuyện này thật vô lý.
Nếu là chuyện riêng, Bạch Nhạc đương nhiên muốn hỏi một câu, nhưng hiện tại hiển nhiên không phải là lúc đặt câu hỏi.
Ngô Văn Uyên dường như không nhìn ra suy nghĩ của Bạch Nhạc, hắn nhẹ giọng nói:
– Bạch Nhạc, không bằng bản vương giúp ngươi quyết định chuyện này?
Bạch Nhạc liếc nhìn Ngô Văn Uyên, thản nhiên nói:
– Nếu đã như vậy, tùy điện hạ quyết định.
Bây giờ Bạch Nhạc không muốn trở mặt với Ngô Văn Uyên, cũng không rõ tâm tư của hắn, trong trường hợp này, lựa chọn tốt nhất chính là thờ ơ lạnh nhạt, phó mặc quyết định cho Ngô Văn Uyên, xem hắn có thể nói ra được kết cục gì.
Sau khi nhận được câu trả lời của Bạch Nhạc, cho dù là Ngô Văn Uyên hay là Tam hoàng tử, trong lòng đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy trên danh nghĩa Bạch Nhạc là người của Ngô Văn Uyên, nhưng trên thực tế, Ngô Văn Uyên đương nhiên hiểu được hoàn toàn không phải như vậy, Bạch Nhạc chỉ muốn có một thân phận hợp lý để tham gia Đại hội Đạo môn, nếu không phải do Thất Tinh Tông bán đứng Bạch Nhạc, e là hắn sẽ không bao giờ tìm tới mình.
Chính vì vậy, trên thực tế, Ngô Văn Uyên không thể đại biểu cho thái độ của Bạch Nhạc.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu Bạch Nhạc nhất định muốn giết người, hắn cũng sẽ vô cùng đau đầu.
Nhưng mà, thái độ hiện tại của Bạch Nhạc ít nhất cho thấy Bạch Nhạc không vì chuyện này mà sinh ra khoảng cách với hắn.
Ngô Văn Uyên mỉm cười với Bạch Nhạc, lúc này mới quay sang nói với Tam hoàng tử:
– Nếu Tam ca thật sự muốn bồi thường, thế thôi đừng nhắc tới linh thạch nữa.
Ngô Văn Uyên ngừng một chút, sau đó tiếp tục nói:
– Đối với Thanh Vân Thiết Kỵ vang danh thiên hạ ta cũng có chút hâm mộ.
Nhưng chỉ có ba ngàn người thì thực sự là quá ít… Lần này tại Đại hội Đạo môn, Bạch Nhạc lại vang danh thiên hạ, chắc chắn sẽ có rất nhiều người nguyện ý nương tựa vào hắn.
Nhờ vào đó, việc mở rộng Thanh Vân Kỵ là chuyện tất nhiên.
Nói đến Thanh Vân Kỵ, Bạch Nhạc không khỏi nhíu mày.
Nếu như muốn xây dựng thế lực của riêng mình, ba ngàn Thanh Vân Kỵ quả thực rất ít, mà lúc này Ngô Văn Uyên lại nhắc đến Thanh Vân Kỵ, dụng ý có lẽ không đơn giản.
Ngô Văn Uyên không để ý đến phản ứng của Bạch Nhạc, tiếp tục nói:
– Cứ như vậy đi, ta quyết định thay ngươi, trước tiên Thanh Vân Kỵ sẽ được mở rộng gấp đôi, tuyển thêm ba ngàn người nữa.
Nói đến đây, Bạch Nhạc thật sự đã hiểu được dụng ý của Ngô Văn Uyên, khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên.
Quả nhiên sau đó Ngô Văn Uyên lại nói:
– Tam ca, việc tuyển Thanh Vân Kỵ là việc của Bạch Nhạc, chúng ta không giúp được gì, nhưng quân bị này sẽ gây rắc rối cho Tam ca.
Trước đó Bạch Nhạc đã đến Càn Khôn thương hội đặt làm một lô áo giáp và binh khí.
Tốt hơn hết nên tiếp tục mua lô này từ Càn Khôn thương hội, ta sẽ liên hệ với họ, Tam ca chỉ cần thanh toán là được.
– Đơn giản vậy thôi sao?
Tam hoàng tử chưa kịp phản ứng thì đã vô thức đồng ý:
– Nếu đã như vậy, chuyện này để ta lo.
Chương 1114: Giao phó và bồi thường (3)
Chỉ là ba ngàn bộ áo giáp và binh khí mà thôi, Tam hoàng tử thực sự không quan tâm, dù cho có chọn toàn là đồ tốt thì cũng chỉ tốn trăm vạn linh thạch, có giá trị gì chứ?
– Tam ca, không được!!!
Tam hoàng tử không biết chuyện trong môn đạo, nhưng Thập Nhất hoàng tử lại biết rõ, nghe Tam hoàng tử đồng ý, trong lòng hắn không khỏi khẩn trương, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Chỉ là, đã nói đến mức độ này rồi, Ngô Văn Uyên sao có thể cho phép Tam hoàng tử đổi ý được.
– Thập Nhất đệ, có phải ngươi đang coi thường Tam ca không?
Sắc mặt Ngô Văn Uyên trầm xuống, khẽ hừ một tiếng, nói:
– Tam ca là thân phận gì, đã nói muốn bồi thường, sao có thể keo kiệt được.
Tam ca đã đồng ý chuyện này rồi, ngươi chen miệng vào làm gì.
Trong lòng Tam hoàng tử đột nhiên giật thót, rốt cục hắn cũng nhận ra có gì đó không đúng:
– Thập Nhất đệ, chuyện này có vấn đề gì sao?
Thập Nhất hoàng tử có chút đau đầu, nhưng hắn biết bây giờ có nói cái gì cũng đã muộn.
Hắn khẽ thở dài, nói:
– Tam ca, trang bị của Thanh Vân Kỵ là do tự tay Diệp Huyền đại sư vì Ngự Lâm Quân mà định chế ra áo giáp và binh khí, mỗi một kiện áo giáp và binh khí đều được khắc hai chữ Thanh Vân.
Ba ngàn bộ, e là sẽ tốn đến ngàn vạn linh thạch.
– …
Dù Tam hoàng tử đã nhận ra mình có thể bị lừa, nhưng khi nghe được lời này, trước mắt hắn không khỏi đột nhiên tối sầm lại.
Ngàn vạn linh thạch…
Ngay cả với hắn mà nói, đó cũng là một khối tài sản khổng lồ, đủ để hắn đau đến thấu xương.
Ngự Lâm Quân là gì? Đó là đội quân tinh nhuệ nhất trong toàn bộ Đại Càn vương triều, Ngự Lâm Quân luôn được duy trì ở mức chỉ ba vạn người, chưa hề tăng lên.
Phải biết, đây là đội quân tinh nhuệ nhất trong toàn bộ Đại Càn vương triều.
Bản thân Bạch Nhạc có được ba ngàn Thanh Vân Kỵ, vốn đã là một nguồn sức mạnh khổng lồ, bây giờ lại cho hắn tăng thêm ba ngàn, đến đây đã bằng một phần năm lực lượng của Ngự Lâm Quân.
Vì vậy, nếu lần này tiêu nhiều linh thạch như vậy, một khi Thanh Vân Kỵ được mở rộng lần nữa, nó sẽ là một thế lực cực lớn.
Phải biết, Bạch Nhạc hiện đang ‘chung phe’ với Ngô Văn Uyên.
Cho dù Bạch Nhạc không hoàn toàn dựa vào Ngô Văn Uyên, nhưng chỉ cần Ngô Văn Uyên và Bạch Nhạc tiếp tục duy trì mối quan hệ tốt đẹp, sáu ngàn Thanh Vân Kỵ này sẽ trở thành lực lượng quan trọng nhất để Ngô Văn Uyên tranh ngôi vị.
Sắc mặt Tam hoàng tử hơi tái, hắn lo lắng nói:
– Thất đệ, cái này có chút không thích hợp… Ngự Lâm Quân chỉ có ba vạn…
– Tam ca đang nói gì vậy, Thanh Vân Kỵ làm sao có thể so sánh được với Ngự Lâm Quân.
Chỉ là ba ngàn bộ trang bị mà thôi, đối với Tam ca mà nói thì có đáng là gì.
Ngô Văn Uyên ngừng lại một chút, cố ý làm ra vẻ nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói:
– Tam ca, huynh muốn đổi ý sao? Lời đều đã nói ra, nếu huynh đổi ý…
Ngô Văn Uyên không nói gì thêm, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Lật lọng, mất mặt đều chỉ là chuyện nhỏ, nhưng bây giờ Bạch Nhạc đang ngồi bên cạnh, làm sao hắn ta có thể không đồng ý?
Nếu như Bạch Nhạc không cần bồi thường, rồi tiếp tục đuổi giết hắn trong Thượng Cổ Cấm Địa, thì phải làm sao bây giờ?
Có được thanh kiếm do Diệp Huyền đại sư tự tay chế tạo, Bạch Nhạc hôm nay đã khác xưa, nếu Bạch Nhạc quyết tâm giết hắn trong Thượng Cổ Cấm Địa, nếu không có lão tổ Tinh Hải Cảnh ngăn cản, hắn thật sự có thể bị chém chết.
Nụ cười trên mặt Tam hoàng tử cứng ngắc, nhưng đã bị buộc tới mức này rồi, bên nào nặng bên nào nhẹ, hắn vẫn có thể phân biệt được.
– … Thất đệ nói đùa, huynh đã đồng ý rồi, đương nhiên sẽ không đổi ý.
Tam hoàng tử cười còn xấu hơn khóc, nghiến răng nói:
– Sau khi trở về Ung Châu, ta sẽ thu xếp ngay.
– Có tí chuyện nhỏ, cần gì phải trở về Ung Châu.
Ngô Văn Uyên phẩy tay áo, dáng vẻ như không hề để bụng.
Hắn thuận miệng nói:
– Dù sao việc chế tạo khôi giáp và vũ khí cũng cần một thời gian, ta sẽ cho người liên hệ với Càn Khôn thương hội.
Chỉ cần một thủ lệnh của Tam ca, việc này sẽ được xử lý.
Tam hoàng tử muốn trở về Ung Châu rồi mới xử lý, hắn ta có ý định gì, Ngô văn Uyên không thể rõ hơn được nữa.
Chẳng qua hắn ta chỉ mong ngóng Bạch Nhạc chết bên trong Thượng Cổ Cấm Địa, như vậy việc này liền được xí xóa.
Chỉ có điều, nếu chuyện này do hắn khởi xướng thì sao có thể để đối phương dễ dàng đạt được mục đích?
Nếu đổi lại là Bạch Nhạc, có lẽ kỹ năng ‘câu giờ’ này của Tam hoàng tử chẳng có tác dụng gì.
Nhưng Ngô Văn Uyên đã quá quen với thủ đoạn đó, chỉ cần nói vài câu lừa là đã nhẹ nhàng xong chuyện.
Tam hoàng tử khựng lại, sắc mặt hắn ta tái xanh, phẩy mạnh tay áo rời đi.
Thấy vậy, Ngô Văn Uyên chỉ cười nhạt.
Hắn không quan tâm vị Tam ca này có thái độ thế nào, nếu đã quyết định xong mọi việc thì hắn không sợ đối phương sẽ đổi ý.
Người trong hoàng gia làm gì có cái gọi là tình thân.
– Đa tạ điện hạ!!!
Bạch Nhạc đợi đến lúc mấy người Tam hoàng tử rời khỏi mới nhẹ giọng nói.
Chương 1115: Kiếm này tên là gì?
Ngô Văn Uyên thở dài một hơi, hắn quay đầu lại cười khổ:
– Ngươi không trách ta là ta đã thấy vui lắm rồi, cần gì phải nói tạ ơn nữa.
Nếu Ngô Văn Uyên đã nói toạc, Bạch Nhạc cũng không cần che giấu làm gì.
Hắn ngập ngừng hỏi:
– Điện hạ không muốn ta giết hắn?
– Không sai!
Ngô Văn Uyên gật đầu không chút do dự, hắn trực tiếp giải thích:
– Bạch Nhạc, ngươi phải hiểu là trong hoàng gia, không có tình thân ruột thịt.
So với ngươi, thậm chí ta còn muốn giết hắn hơn.
Chỉ tiếc là…. ta không thể.
Như đoán được Bạch Nhạc đang nghĩ gì, Ngô Văn Uyên tiếp tục nói:
– Ta biết, ngươi không quan tâm mấy thứ này, thậm chí ngươi cũng không sợ nếu phải phản bội lại Đại Càn vương triều.
Nhưng mà… không đáng.
Bạch Nhạc làm Thanh Châu phủ chủ, tuy trên danh nghĩa hắn là thần tử Đại Càn vương triều, nhưng trên thực tế Thanh Châu được khống chế hoàn toàn bởi Bạch Nhạc, căn bản không chịu sự quản chế của Đại Càn vương triều.
Bây giờ nơi mà Đại Càn vương triều có thể hoàn toàn kiểm soát chỉ có mỗi Ung Châu.
Nếu Bạch Nhạc giết Tam hoàng tử, phản bội Đại Càn vương triều cũng chả có gì to tát, cùng lắm thì không được bước chân vào Ung Châu nữa mà thôi, nhưng với Ngô Văn Uyên, kết quả này không làm hắn thỏa mãn.
Kẻ cạnh tranh ngôi vị hoàng đế với hắn không chỉ có mỗi Tam hoàng tử.
Nếu giết được Tam hoàng tử, hắn vẫn còn có những đối thủ khác.
Cho nên việc giết đối phương còn không có ích bằng việc hắn củng cố lực lượng của mình cho mạnh lên.
Việc giúp Bạch Nhạc tăng cường thực lực Thanh Châu chính là đang tăng mạnh thực lực của hắn, dù trên thực tế thì chưa chắc Bạch Nhạc đã nghe theo sự sai khiến của hắn.
Nhưng kể cả vậy, chỉ cần có cái danh đó, đối với hắn mà nói đã là một sự trợ giúp lớn.
Ngược lại, nếu thật sự để Bạch Nhạc giết Tam hoàng tử, trở mặt với Đại Càn vương triều thì đó mới là tổn thất lớn với hắn.
Bạch Nhạc vốn là kẻ thông minh, trước đó chẳng qua hắn không hiểu được tâm tư của hoàng tử như Ngô văn Uyên mà thôi.
Bây giờ nghe được từ ‘không đáng’, hắn liền hiểu.
Nhưng đối với Bạch Nhạc, đây cũng chẳng phải việc gì căng thẳng.
Ngô Văn Uyên muốn mượn sức hắn, điều này không ảnh hưởng gì to tát, tất nhiên không làm hắn thấy phản cảm.
Huống chi, ba nghìn bộ áo giáp và vũ khí tiêu tốn gần một ngàn vạn linh thạch.
Kiểu bồi thường như vậy, kể cả có xem như là mua một cái mạng cũng đủ rồi.
Bạch Nhạc chắp tay, nhẹ giọng nói:
– Điện hạ yên tâm, ta hiểu rõ.
Nhưng chỉ có một việc… Bất kể là lúc nào, nếu như Tam hoàng tử dám có ý đồ với người bên cạnh ta, ta chắc chắn sẽ giết hắn.
– Ha ha, tất nhiên là vậy rồi.
Đương nhiên Ngô Văn Uyên biết Bạch Nhạc lo lắng cái gì, hắn nhẹ giọng nói:
– Dù vị Tam ca này của ta có chút hồ đồ, nhưng mà Thập Nhất đệ lại là một người hiểu chuyện.
Hắn sẽ không duỗi tay đến Thanh Châu, ngươi có thể yên tâm.
– Giờ không còn sớm nữa, ta không quấy rầy điện hạ.
Bạch Nhạc vuốt cằm, đứng dậy cáo từ.
– Bạch Nhạc…
Thấy Bạch Nhạc định đi, Ngô Văn Uyên lập tức trầm giọng nói:
– Cẩn thận!
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, sau đó hắn cong môi nở một nụ cười tươi.
Bạch Nhạc chắp tay với Ngô Văn Uyên rồi dứt khoát rời khỏi.
– Sao hắn dám khinh ta như vậy?
Triệu Thụy trở về động phủ xong liền nổi cơn giận dữ, mặt hắn ta đã đỏ bừng lên.
Thật ra chuyện này không liên quan gì tới hắn ta, nhưng khi bị Bạch Nhạc khinh thường, hắn ta lại cảm thấy mất mặt, sao có thể không giận cho được.
Vệ Phạm Dạ theo Triệu Thụy trở về, trong lòng hắn giờ đây chỉ còn lại sự khinh miệt, chẳng qua hắn không thể hiện điều đó ra mặt.
– Cứ để cho hắn vui thêm hai ngày nữa, Triệu sư huynh… Thượng Cổ Cấm Địa sắp mở ra rồi.
– Đúng.
Trong mắt Triệu Thụy lộ ra nét hung tàn, hắn ta lạnh lùng nói:
– Không cần biết hắn có phải là Yến Bắc Thần hay không, ta cũng nhất định sẽ giết hắn! Không một ai có thể cứu hắn được!!!
Vệ Phạm Dạ nghe thấy lời này cũng thở phào một hơi.
Hắn cố nhịn không thể hiện ra sự khinh bỉ cũng chỉ vì đợi được câu này của Triệu Thụy.
Bây giờ Bạch Nhạc đã để ý tới hắn, việc cấp bách trước mắt là dụ Triệu Thụy trở thành kẻ chết thay.
Ở đây, Triệu Thụy có thể điều động lực lượng, bản thân hắn không thể so bì dược.
Nhưng nếu muốn giết Bạch Nhạc… Vệ Phạm Dạ hiểu rõ hơn ai hết, điều đó khó hơn nhiều so với dự đoán.
Chỉ cần để một vài kẻ dò đường chịu chết, miễn không phải hắn đi tiên phong là được.
– Bạch huynh đệ, mau lấy kiếm ra cho ta xem!!!
Bạch Nhạc vừa mới trở lại Tử Dương Phong, Văn Trạch đã vội vã nghênh đón.
Dù chưa được tận mắt chứng kiến, nhưng hắn đã được nghe kể.
Thân phận của thư sinh vốn không phải là bí mật gì, chỉ cần hơi để ý một chút là đã có thể biết được lai lịch của thanh kiếm này.
Bạch Nhạc trợn mắt, tức giận mắng:
– Gì đây, cứ vậy mà lấy ra cho huynh xem, huynh tưởng mình đang đi chợ đấy à?
– Đi chợ cái gì chứ, cứ nói linh tinh!
Văn Trạch đen mặt, hắn tiếc hận mà mắng Bạch Nhạc:
– Đây chính là bảo kiếm do đích thân Diệp Huyền đại sư chế tạo, huynh biết điều đó có nghĩa là gì không? Cái đồ phá gia chi tử này.
Chương 1116: Phiền não do quá nhiều thần binh
– Không biết!
Bạch Nhạc bĩu môi, tức giận nói:
– Nhanh lên, giúp ta tìm một tĩnh thất(*), trước hết ta cần phải luyện hóa lại kiếm đã.
(*)Tĩnh thất: gian phòng yên tĩnh
Nhắc tới chuyện chính, Văn Trạch cũng hiểu được nặng nhẹ, hắn gật đầu, vẻ mặt có chút hâm mộ:
– Yên tâm đi, ta đã sớm chuẩn bị cho huynh rồi! Nhưng mà huynh cho ta nhìn cái đã.
Bạch Nhạc trợn mắt, không thèm để ý tới hắn mà tự đi về phía tĩnh thất.
– Khoan khoan, không cho xem thì huynh cũng phải nói cho ta biết kiếm này tên là gì chứ.
– Ta cũng vừa mới được nhận, sao mà ta biết được nó tên là gì.
Bạch Nhạc không quan tâm, hắn bước vào tĩnh thất, miễn cưỡng đáp lời.
Gọi là gì đây?
Nghịch Ma Kiếm, cái tên này có ý nghĩa quá ghê gớm, tất nhiên Bạch Nhạc không thể nào đặt như vậy.
Bạch Nhạc không cho người khác nhìn Nghịch Ma Kiếm không chỉ bởi vì kiếm vẫn chưa nhận chủ, có nguy cơ bị kẻ khác cướp đi mà quan trọng nhất là trước khi luyện hóa được kiếm, Bạch Nhạc không dám chắc người khác có thể phát hiện ra điều gì lạ thường hay không.
Phải biết là Diệp Huyền đại sư biết thân phận của hắn, hơn nữa thanh Nghịch Ma Kiếm này cũng không phải được tạo ra để giúp hắn che giấu thân phận.
Nghiêm túc mà nói, nó được tạo ra không phải cho Bạch Nhạc, mà là cho Yến Bắc Thần.
Tĩnh thất bên trong Đạo lăng Thiên Tông đều có bố trí cấm chế.
Tuy cấm chế không mạnh, chỉ có tác dụng che giấu khí tức, nhưng bình thường cũng không ai xông vào.
Có thể nói tĩnh thất là một nơi khá an toàn.
Bạch Nhạc thư giãn tinh thần một lúc, giờ hắn mới lấy Nghịch Ma Kiếm ra.
Dưới tình huống không bị kích động, Nghịch Ma Kiếm thoạt nhìn có vẻ rất bình thường, toàn thân ánh lên màu tím.
Nếu không như thế, chỉ cần đặt ở chỗ này đã có không biết bao nhiêu người có thể phát hiện ra chỗ lạ kỳ của nó.
Ngón tay Bạch Nhạc vuốt nhẹ dọc theo thân kiếm, nơi ngón tay chạm vào chỉ thấy xúc cảm lành lạnh.
Nghịch Ma Kiếm không có vỏ kiếm, Bạch Nhạc trực tiếp để lộ lưỡi kiếm trong không khí.
Nhìn qua thấy kiếm có vẻ thường thường, không có ánh sáng lạnh làm chấn động bốn phương như những bảo kiếm khác.
Ý niệm vừa được khơi lên, Bạch Nhạc hơi dùng sức lên ngón tay, nhất thời hắn đã bị lưỡi kiếm cắt ra một vết đứt.
Máu tươi nhỏ xuống trên thân kiếm tạo nên một vẻ đẹp kiều diễm khác thường.
Dù nhìn về ngoài không có gì đặc sắc, nhưng Nghịch Ma Kiếm còn sắc bén hơn so với tưởng tượng.
Phải biết, ngón tay Bạch Nhạc không giống với người bình thường.
Thông Thiên Ma Thể mạnh mẽ vô cùng, Bạch Nhạc hiểu rõ hơn ai hết.
Đao kiếm bình thường dưới tình huống không thôi thúc linh lực, kể cả có dùng lực chém vào người Bạch Nhạc cững đừng mong để lại trên người hắn dù chỉ là một chút vết tích, chứ chưa nói đến việc đổ máu.
Điều làm cho Bạch Nhạc càng thêm kinh ngạc là máu tươi nhỏ xuống từ ngón tay hắn lên thân kiếm nháy mắt đã dung nhập vào thân kiếm, trực tiếp bị kiếm cắn nuốt.
Hơn nữa, có vẻ như Nghịch Ma Kiếm không phải chỉ cần nhỏ chút máu là có thể luyện hóa.
Bạch Nhạc hơi trầm tư, hắn lại rót linh lực vào trong kiếm lần nữa.
Nhưng Nghịch Ma Kiếm cũng chỉ ánh lên chút sắc tím, giống y hệt lúc trước khi Bạch Nhạc cầm nó để chiến đấu với người khác, không hề có xu hướng luyện hóa được.
Hai lần thăm dò đều không có kết quả, Bạch Nhạc hơi mơ hồ nảy ra một suy đoán.
Sau một khắc, Thông Thiên Ma Công được hắn thi triển.
Chỉ trong tích tắc, Nghịch Ma Kiếm như sống lại, tức khắc bắn ra luồng ánh sáng khác biệt.
Bạch Nhạc gần như có thể cảm nhận rõ ràng sự vui sướng của Nghịch Ma Kiếm.
Chỉ có điều nếu hắn muốn thật sự luyện hóa Nghịch Ma Kiếm thì có vẻ vẫn chưa đủ.
Ý niệm vừa động, linh lực từng chút được rót vào trong thân kiếm.
Trong tĩnh thất, rốt cuộc Bạch Nhạc đã triển khai toàn bộ Tinh Cung.
Nháy mắt, Nghịch Ma Kiếm trong tay bỗng phát ra tiếng kiếm reo, bay thẳng đến Tinh Cung của Bạch Nhạc.
Đạo Ma song tu.
Chỉ khi hai loại sức mạnh cùng lúc xuất hiện thì Nghịch Ma Kiếm mới có thể thật sự kích hoạt.
Đây chính là bảo kiếm tuyệt thế mà Diệp Huyền đại sư chế tạo riêng cho Bạch Nhạc.
Trên đời này, trừ Bạch Nhạc ra, không ai có thể luyện hóa thanh Nghịch Ma Kiếm này.
Đây mới chỉ là bước luyện hóa đầu tiên mà đã có thể nhìn ra tài năng phi thường của vị Diệp huyền đại sư kia.
Chỉ có bảo kiếm như thế này mới xứng với danh tiếng chấn động núi sông của Diệp Huyền đại sư.
Ý niệm vừa động, Bạch Nhạc liền thu lại Nghịch Ma Kiếm vào trong thần hồn.
Muốn luyện hóa được Nghịch Ma Kiếm thì cần dung nhập vào trong thần hồn, như Côn Ngô Kiếm và Quảng Hàn Thiên Cung vậy.
Nhưng đúng vào bước cuối cùng này lại xảy ra vấn đề.
Gần như đúng lúc Bạch Nhạc đưa Nghịch Ma Kiếm dung nhập vào thần hồn thì nháy mắt, Côn Ngô Kiếm vốn đang nằm im trong thần hồn lại nhúc nhích.
Bình thường Bạch Nhạc dùng kiếm gì, Côn Ngô Kiếm không hề để ý.
Nhưng một khi hắn thật sự luyện hóa kiếm khác, Côn Ngô Kiếm thể hiện ra vẻ bài xích tuyệt đối.
Một núi không thể có hai hổ, huống chi là Côn Ngô Kiếm.
Phải biết Côn Ngô Kiếm bây giờ không còn là thanh kiếm bị Thông Thiên Ma Quân phong ấn trong thần hồn Bạch Nhạc nữa.
Côn Ngô Kiếm đã chân chính nhận chủ, sao nó có thể để Nghịch Ma Kiếm dễ dàng dung nhập vào thần hồn Bạch Nhạc cho được.
Chương 1117: Phiền não do quá nhiều thần binh (2)
Nháy mắt, kiếm ý đáng sợ với khí thế dời non lấp biển gào thét vọt ra, trực tiếp chém về phía Nghịch Ma Kiếm vừa mới tiến vào thần hồn.
Sự phản kích mãnh liệt như vậy làm Bạch Nhạc bị đánh cho trở tay không kịp.
Mới vừa đối mặt, Nghịch Ma Kiếm đã bị Côn Ngô Kiếm đang nằm trong thần hồn Bạch Nhạc đánh văng ra ngoài.
Phụt…
Bên trong thần hồn xảy ra chuyện như vậy, ngay cả Bạch Nhạc cũng khó chịu nổi, hắn trực tiếp phun ra một búng máu, sắc mặt trắng bệch, rõ là thần hồn đã bị tổn thương.
Nghịch Ma Kiếm rên lên một tiếng, rơi vào trong tay Bạch Nhạc.
Lúc này, Bạch Nhạc mới bất đắc dĩ phát hiện ra: Có Côn Ngô Kiếm ở đây, mình đừng hòng luyện hóa được Nghịch Ma Kiếm.
Nghịch Ma Kiếm giống như Thiên Cung trong tay, bây giờ hắn chỉ có thể luyện hóa được một nửa.
Điều khác biệt ở đây là lý do hắn không thể luyện hóa hoàn toàn Quảng Hàn Thiên Cung vì thực lực của bản thân không đủ, sau này một khi bước vào Tinh Hải thì hắn sẽ có thể thuận lợi luyện hóa.
Nhưng còn Nghịch Ma Kiếm, hắn không luyện hóa được chỉ vì Côn Ngô Kiếm áp chế. kể cả Bạch Nhạc có vào được Tinh Hải, chỉ sợ hắn cũng không có cách nào giải quyết vấn đề này.
Hơn nữa, khoảnh khắc giao phong ngắn ngủi đã kịp để Bạch Nhạc cảm thụ được lúc đối mắt với Côn Ngô Kiếm, Nghịch Ma Kiếm còn rơi vào thế yếu.
Bảo vật trấn giáo của Đạo Lăng Thiên Tông quả nhiên chỉ có thể là bảo kiếm đứng đầu thế gian như thế này.
Dù Nghịch Ma Kiếm được Diệp Huyền đại sư tự tay làm nên, nhưng nếu so với Côn Ngô Kiếm thì không khỏi vẫn còn kém xa.
Tất nhiên, Bạch Nhạc biết Nghịch Ma Kiếm còn có tiềm năng rất lớn để trưởng thành.
Như lúc trước Diệp Huyền đại sư đã nói, đây là một thanh bảo kiếm có thể cùng hắn trưởng thành vậy.
Chỉ có điều Nghịch Ma Kiếm của bây giờ còn quá non nớt mà thôi.
Bạch Nhạc cười khổ, nhẹ nhàng vuốt ve Nghịch Ma Kiếm như đang an ủi nó.
Hắn có chút không biết làm sao.
Rơi vào đường cùng, Bạch Nhạc chỉ đành tạm thời thu lại Nghịch Ma Kiếm.
Lần này Nghịch Ma Kiếm cũng như Quảng Hàn Thiên Cung, dù đã luyện hóa nhưng cũng chỉ đến vậy, tuy có thể miễn cưỡng sử dụng nhưng nếu muốn bộc phát ra toàn bộ sức mạnh thì khó lòng làm được.
Bây giờ cũng chỉ có thể tạm thời gác lại, sau này lại nghĩ cách tiếp.
Bạch Nhạc thu lại Nghịch Ma Kiếm xong cũng không vội vã đi ra ngoài.
Hắn lại ngồi xuống khôi phục thần hồn bị tổn thương.
Vết thương do Côn Ngô Kiếm gây ra cũng không mấy dễ chịu!!!
Bây giờ Bạch Nhạc đã hiểu rõ vì sao trước đây Vân Mộng Chân không chịu thu hồi Côn Ngô Kiếm.
Dưới tình huống đã nhận chủ, muốn chặt đứt liên hệ với Côn Ngô Kiếm không hề dễ dàng.
Một khí cưỡng chế cắt đứt liên hệ, chỉ sợ sức mạnh phản phệ có thể sẽ lấy đi tính mạng của Bạch Nhạc.
Người khác buồn rầu vì không có thần binh, nhưng hôm nay Bạch Nhạc lại buồn rầu vì bản thân có tới hai thanh tuyệt thế thần binh.
Má nó, các ngươi không thể chung sống hòa bình sao?
Lúc Bạch Nhạc sống với thân phận Bạch Nhạc thì dùng Nghịch Ma Kiếm, lúc sống với thân phận Yến Bắc Thần thì dùng Côn Ngô Kiếm, lúc không còn cần che giấu thân phận nữa thì hai tay hai kiếm, hình ảnh đẹp bao nhiêu!!!
Đáng tiếc, hình tượng hoàn mỹ như vậy đối với Bạch Nhạc của hiện tại mà nói chỉ là ảo tưởng.
Chỉ sợ kể cả có là Thông Thiên Ma Quân cũng không ngờ đệ tử của mình sẽ có phiền não như thế.
Đương nhiên, nếu để người khác biết phiền não của Bạch Nhạc chỉ là có quá nhiều thần binh, e là họ đều muốn chém hắn ra thành tám khúc.
Có đồ phá của như ngươi à?!
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Lúc Bạch Nhạc đi ra khỏi tĩnh thất đã là đêm trước khi Thượng Cổ Cấm Địa mở.
– Ài, ta nói này, huynh ghê gớm quá đấy!!! Nếu huynh mà còn không ra, ta sẽ xông vào gọi huynh đó.
Bạch Nhạc vừa từ tĩnh thất đi ra đã đụng mặt Văn Trạch.
Thấy dáng vẻ sốt ruột nóng giận của Văn Trạch, Bạch Nhạc không khỏi thấy ấm áp trong lòng.
– Yên tâm đi, chuyện quan trọng như Thượng Cổ Cấm Địa, ta sẽ không quên đâu.
Văn Trạch tức giận hừ một tiếng, oán trách nói:
– Hai ngày nay huynh thì thoải mái rồi, còn ta thì suýt chút bị huynh hại chết.
Ngày nào cũng có người tới tìm huynh, nhiều đến mức không ngăn nổi.
– Tìm ta?
Bạch Nhạc không hiểu ra sao.
– Diệp Huyền đại sư đã ở ẩn nhiều năm, nay lại chế tạo thần binh cho huynh.
Chỉ mỗi nhiêu đó, huynh cho là còn chưa đủ ầm ĩ ư?
Văn Trạch trợn mắt, tức giận giải thích:
– Huống chi, trận chiến kia của huynh là lấy một địch ba, còn có thể ép một vị cao thủ lọt một trăm vị trí đầu phải tự bạo Tinh Cung, tin tức này bộ chưa đủ rùm beng à?
– Chỉ do huynh trốn ở chỗ của ta nên bọn họ mới không dám xông bừa vào.
Nếu không thì huynh tưởng huynh có thể sống yên ổn suốt thời gian qua chắc?
Nghe lời oán thán của Văn Trạch, lúc này Bạch Nhạc mới hiểu ra.
Hắn cong môi, tươi cười:
– Đa tạ Văn sư huynh!
– Cảm ơn cái gì, nhanh chóng lấy kiếm ra cho ta xem thử, không thể để ta uổng công bảo vệ huynh được!
Vòng qua vòng lại, Văn Trạch vẫn vòng về cái chủ đề này.
Thấy phản ứng của Văn Trạch, Bạch Nhạc không khỏi đau đầu.
Đúng là con mèo chết vì tò mò cấm có sai!!!
Chương 1118: Thánh Nữ muốn gặp ngươi
Nhưng giờ hắn đã luyện hóa được Nghịch Ma Kiếm một nửa, tất nhiên Bạch Nhạc cũng hiểu, trừ phi đối phương là một Đạo Ma song tu như mình, còn không thì khó lòng nhìn ra vấn đề bên trong Nghịch Ma Kiếm.
Nghĩ tới đây, hắn không còn do dự nữa, bèn lấy Nghịch Ma Kiếm đưa cho Văn Trạch xem.
Vốn dĩ Văn Trạch chỉ tiện miệng nói vậy, ai ngờ Bạch Nhạc lại đưa kiếm cho hắn xem thật.
Văn Trạch hơi ngẩn ra, không khỏi thấy ấm áp trong lòng.
Có thể trực tiếp đưa kiếm cho hắn chứng tỏ Bạch Nhạc thật sự coi hắn là bạn tốt, không hề phòng bị chút nào.
Nếu không, chỉ bằng thực lực và thân phận của hắn trên núi Đạo Lăng, cứ coi như hắn đoạt kiếm của Bạch Nhạc, Bạch Nhạc cũng không thể làm gì hắn.
Tất nhiên mấy câu như vậy hắn sẽ không nói ra.
– Quả nhiên là kiếm như tử huyết!
Văn Trạch cầm kiếm trong tay nhìn qua nhìn lại mấy lần rồi trả lại cho Bạch Nhạc.
Mặc dù trông mà thèm nhưng thực tế Văn Trạch cũng hiểu rõ, đây không phải thần binh hắn có thể sở hữu.
Hơn nữa, loại thần binh như vậy, trừ phi chân chính luyện hóa được nó, còn không, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì khó có thể thấy được cái gì.
Kiếm như tử huyết.
Bốn chữ này chính là truyền thuyết duy nhất về thanh kiếm của Bạch Nhạc mấy ngày hôm nay.
– Đúng rồi, kiếm này tên là gì vậy? Huynh đừng nói với ta là huynh không biết đấy nhé!
Văn Trạch hỏi lại Bạch Nhạc lần nữa.
Bạch Nhạc thấy không có gì quan trọng, ung dung nhún vai đáp:
– Không phải huynh nói kiếm như tử huyết à, thế gọi nó là Tử Huyết Kiếm luôn đi.
– …
Lần này đến lượt Văn Trạch tức muốn ói máu.
Tử Huyết Kiếm, má nó, huynh có thể đừng qua loa lấy lệ như vậy không???
Bạch Nhạc hiển nhiên không thể hiểu tâm trạng của Văn Trạch lúc này, bèn hỏi:
– Còn có tin gì khác không?
– Có đấy.
Nói đến đây, dường như Văn Trạch lại nghĩ tới điều gì, sắc mặt hắn lập tức lộ vẻ nghiêm trọng.
– Thánh Nữ muốn gặp huynh.
Thánh Nữ Phong.
Ánh trăng lạnh lẽo như biểu cảm của Vân Mộng Chân lúc này.
Bạch Nhạc đứng trước mặt Vân Mộng Chân, hắn có chút không biết nói gì.
Hai người cứ đứng như vậy đã hơn nửa canh giờ.
Sau một hồi im lặng, Vân Mộng Chân rốt cuộc phá vỡ khoảng lặng giữa hai người:
– Chàng không có gì muốn nói với ta sao?
Bạch Nhạc cười khổ một tiếng, nhẹ giọng hỏi ngược lại:
– Ta nên nói cái gì?
– Không phải chàng định nói với ta, Diệp Huyền đại sự tự tay chế tạo thần binh cho chàng chỉ là trùng hợp đấy chứ?
Vân Mộng Chân nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, chậm rãi nói.
Trong đôi mắt nàng lộ ra mấy phần nghiền ngẫm sâu xa.
Có nhiều chuyện, người ngoài không biết, nhưng Vân Mộng Chân là Đạo Lăng Thánh Nữ nên rất rõ ràng.
Bao gồm cả… quan hệ giữa Diệp Huyền đại sư và Thông Thiên Ma Quân.
Lúc Bạch Nhạc đối mặt với người khác, hắn có thể tiện miệng bịa ra rất nhiều lý do.
Nhưng lúc đối mặt với Vân Mộng Chân, hắn không muốn nói dối nàng.
– Vân Mộng Chân, rốt cuộc nàng đang lo lắng điều gì?
Mặc dù Vân Mộng Chân chưa nói gì nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể đoán ra được suy nghĩ của nàng, hắn có chút không vui.
Vân Mộng Chân nhìn trăng sáng trong treo trên bầu trời, hỏi:
– Diệp Huyền đại sư không dễ gì chính tay làm thần binh cho người khác.
Thanh kiếm này là thần binh trấn núi của ông ta, đúng không?
Sau khi im lặng một lúc lâu, Bạch Nhạc gật đầu:
– Đúng vậy!
– Chàng không hiểu Diệp Huyền, ông ta không bao giờ làm chuyện vô nghĩa.
Vân Mộng Chân vẫn không xoay người lại, nàng chậm rãi nói:
– Ta không biết ông ta đã nói gì với chàng, nhưng…. ta mãi mãi là Đạo Lăng Thánh Nữ, chàng có hiểu không?
Bạch Nhạc thấy trong lòng đắng chát, hắn thở dài một tiếng, sau cùng mới nói:
– Ta không hiểu biết về Diệp Huyền đại sư, nhưng ta hiểu nàng.
Nàng không cần nói với ta những thứ này, cũng không cần lo lắng ta sẽ làm điều bất lợi với Đạo Lăng Thiên Tông.
Nghe thấy Bạch Nhạc nói vậy, trong lòng Vân Mộng Chân không khỏi căng thẳng.
Nàng cũng biết là mình lo lắng thái quá.
Thật ra, có một số chuyện, không hẳn chỉ là do nàng lo lắng quá đà.
Bạch Nhạc không phải là Bạch Nhạc của trước kia, bây giờ hắn là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân.
Chỉ với thân phận đó đã khiến nàng không khỏi lo lắng, huống chi bây giờ Bạch Nhạc không những tới lui với người của vương triều Đại Càn mà còn có quan hệ với Diệp Huyền.
Những thứ này đều là tồn tại uy hiếp đến Đạo Lăng Thiên Tông.
– Bạch Nhạc!
Như cảm nhận được tâm trạng bất ổn của Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân hạ giọng nhỏ nhẹ:
– Rời khỏi đây đi, chàng cũng thấy nhóm người Triệu Cảnh Xương một mực nhắm vào chàng rồi, e đã họ bắt đầu hoài nghi thân phận của chàng.
Lần này đi Thượng Cổ Cấm Địa, chỉ sợ chàng sẽ gặp nguy hiểm, chàng không nên bị cuốn vào chuyện này.
Điểm này, dù cho Vân Mộng Chân không nhắc, Bạch Nhạc vẫn có thể đoán được.
Bây giờ Vệ Phạm Dạ đã qua lại gần gũi với Triệu Thụy như vậy, sao có thể không nghe được điều gì? Trên đời này vốn không có bức tường nào mà không lọt gió.
– Vân Mộng Chân, chuyến đi Thượng Cổ Cấm Địa lần này e không thuận lợi, ta nghi ngờ cao thủ trong Ma Đạo cũng sẽ xông vào trong.
Bạch Nhạc để lộ sắc mặt ngưng trọng, rốt cuộc hắn vẫn nói ra lo lắng của mình.
– Không thể nào!
Chương 1119: Thượng Cổ Cấm Địa mở ra
Vân Mộng Chân lắc đầu, trầm giọng nói:
– Ngoài Thượng Cổ Cấm Địa có cấm chế do các đời chưởng giáo chân nhân và Thánh Nữ duy trì.
Cho dù Thông Thiên Ma Quân có sống lại cũng không thể phá vỡ cấm chế để xông vào được.
Bạch Nhạc im lặng, thấy Vân Mộng Chân tự tin như vậy, rốt cuộc hắn vẫn không nói hết câu, chỉ lắc đầu nói khẽ:
– Yên tâm đi, lần này ta chỉ đi một vòng, sẽ không tranh giành cái gì với nàng.
Còn về vấn đề có gặp nguy hiểm hay không… có Nghịch Ma Kiếm trong tay, chỉ bằng bọn Triệu Thụy thì sẽ không làm gì được ta đâu.
Có mấy câu Bạch Nhạc không thể nói ra, nhưng hắn vẫn có chút lo lắng thấp thỏm.
Hắn nhất định phải đi vào để bảo đảm cho sự an toàn của Vân Mộng Chân.
Hai người mỗi người một suy nghĩ riêng, lúc nói chuyện có chút kiêng dè nhau, cuối cùng lại tách ra không vui vẻ gì.
Không thể trách Vân Mộng Chân, cũng chẳng thể trách Bạch Nhạc, có trách thì chỉ trách bọn họ bây giờ đã không còn là quan hệ lúc còn ở Linh Tê Kiếm Tông nữa.
Như Vân Mộng Chân nói, nàng mãi mãi là Đạo Lăng Thánh Nữ.
Thậm chí ở một mức độ nào đó mà nói, phần lớn thời gian, trước tiên nàng là Đạo Lăng Thánh Nữ, sau đó mới là Vân Mộng Chân.
E là trên Đạo Lăng sơn này, cái nhận định đó sẽ còn mạnh hơn rất nhiều lần.
Mặc dù không ai nói gì nhưng trong lòng hai người đều rõ, thân phận của mỗi người chính là một khoảng cách xa xôi rạch ngang giữa họ.
Hơn nữa, theo thực lực ngày càng tăng, khoảng cách ấy càng ngày càng xa thêm.
Chỉ có thời gian mới có thể chứng minh và giải quyết tất cả mọi thứ.
….
Giữa trưa ngày thứ hai, các đệ tử một trăm vị trí đầu của Đại hội Đạo môn dưới sự dẫn dắt của các trưởng lão đã tập trung lại vách núi đằng sau Đạo Lăng Thiên Tông.
Đến thời khắc này, bọn Bạch Nhạc mới biết Thượng Cổ Cấm Địa ở ngay tại vực sâu dưới vách núi đó.
Bên cạnh vách núi, các chưởng giáo chân nhân của tam đại Thiên tông đã tề tựu lại đây.
Vân Mộng Chân đứng phía sau chưởng giáo chân nhân của Đạo Lăng Thiên Tông, xung quanh là các trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông.
Trừ mấy người đó ra, ở mé bên ngoài cùng là đủ mặt các lão tổ Tinh Hải Cảnh của các tông.
Chiến trận như vậy đã đủ khiến người ở đây câm như hến.
Đây gần như là toàn bộ lực lượng của Đạo Môn.
Trước mặt lực lượng như vậy, những thiên tài được chọn lựa như Bạch Nhạc cũng có vẻ nhỏ bé như hạt bụi.
– Bắt đầu đi!
Ánh mắt chưởng giáo chân nhân của Đạo Lăng Thiên Tông quét qua mọi người một lần, sau đó ông ta mới chậm rãi nói.
Lần mở Thượng Cổ Cấm Địa này là do ông ta chủ trì, nhưng cấm chế của các đời chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông và Thánh Nữ bố trí mạnh cỡ nào, chỉ dựa vào sức của một mình ông ta thì khó lòng mở ra.
Việc này nhất định cần có chưởng giáo của hai thiên tông lớn khác giúp sức mới được.
Hơn nữa, mấy người hợp lực cũng không phải là phá vỡ cấm chế mà chỉ là tạm thời mở để lấy một con đường đi vào mà thôi, tối đa họ chỉ có thể duy trì khoảng thời gian trên dưới một trăm tức.
Trong trăm tức đó, tất cả các đệ tử tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa đều phải đi vào.
Chỉ cần chậm một tức sẽ không còn cách nào đi vào trong, thậm chí có thể bị sức mạnh của cấm chế trực tiếp giết.
Vả lại, con đường như vậy chỉ có thể để các đệ tử chưa vào Tinh Hải cảnh đi vào.
Bất cứ người nào đã ở Tinh Hải Cảnh cố ý đi vào trong sẽ trực tiếp dẫn đến phản phệ của cấm chế, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Chính bởi vì vậy nên chưởng giáo của Đạo Lăng Thiên Tông mới tràn đầy lòng tin là có thể dùng cấm chế này để ngăn cao thủ Ma Đạo quấy rối.
Chưởng giáo chân nhân của Đạo Lăng Thiên Tông bước một bước dẫn đầu, liên tiếp đánh thủ ấn.
Vực sâu thăm thẳm đột nhiên nổi lên ánh sáng chói mắt, dù vào lúc giữa trưa nhưng ánh sáng đó gần như đã rọi sáng cả một vùng trời.
Khí tức kinh khủng nháy mắt trào ra khỏi vực sâu làm cho ai nấy đều thay đổi sắc mặt.
Đó là sức mạnh có thể hủy thiên diệt địa, chưa nói đến mấy đệ tử như Bạch Nhạc, coi như là lão tổ Tinh Hải Cảnh đứng trước sức mạnh này cũng không thể giãy giụa.
Thậm chí Bạch Nhạc còn có một ảo giác, nếu như sức mạnh này không bị khống chế mà bộc phát ra thì toàn bộ ngọn núi này, có khi là cả Đạo Lăng Thiên Tông sẽ bị nghiền thành bột phấn.
Sức mạnh như thế, dù là ai cũng sẽ lòng mang sợ hãi.
Nhưng đúng lúc đó, chưởng giáo chân nhân Đạo Lăng Thiên Tông bước vào không trung, vung tay áo lên.
Có một luồng ánh sáng vàng kim chợt lóe mà qua, bay thẳng về phía
– Mở!
Vẻn vẹn một chữ từ trong miệng thốt ra đã như tiếng sấm, phảng phất toàn bộ đất trời cũng thay đổi theo.
Vực sâu khủng bố kia vậy mà lại tách thành hai nửa, để lộ ra một con đường đột ngột xuất hiện từ hư vô.
Hóa Hư!
Không cần ai giải thích, lúc này trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên nảy lên hai từ này.
Trước kia khi hắn nhìn thấy Thông Thiên Ma Quân, thứ nhất là Bạch Nhạc không có tu vi, nhìn không được tu vi của đối phương sâu cạn ra sao.
Quan trọng hơn là khi đó Thông Thiên Ma Quân chỉ còn một luồng tàn hồn, đã sớm không thể thi triển được sức mạnh kinh thiên động địa trước kia nữa.
Chương 1120: Thượng Cổ Cấm Địa mở ra (2)
Cho nên từ nhận thức nói lên, đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc thấy sức mạnh của cường giả Hóa Hư.
Sức chấn động kia quả thực không thể diễn tả bằng lời được.
Thần tích!
Dường như chỉ có hai chữ này mới có thể hình dung được sức mạnh ấy.
Cho dù là Nguyệt Lâm Tiên, nếu so sánh với sức mạnh này thì ông ta chỉ là kẻ phàm trần, căn bản không thể bì được.
Đây sao có thể là sức mạnh mà con người có thể đạt được chứ.
Trước kia nói Đạo Lăng Thiên Tông mạnh cỡ nào, thật ra là do Bạch Nhạc vẫn thiếu đi nhận thức trực quan.
Chẳng qua Đạo Lăng Thiên Tông có Đạo Lăng thập nhị kim tiên, cao thủ Tinh Hải Cảnh nhiều hơn so với các Địa cấp Tông môn mà thôi.
Nhưng đến hôm nay, khi chưởng giáo chân nhân Đạo Lăng Thiên Tông đích thân ra tay, Bạch Nhạc mới chân chính hiểu được bốn chữ Đạo Lăng Thiên Hạ này.
Ngay lúc đó, chưởng giáo chân nhân của Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung cũng đồng thời bay lên không.
Sau một khắc, một đồ án hình thái cực và một luồng kiếm ảnh cũng rơi vào trong vực sâu.
Mạnh như lực lượng dưới vực sâu kia mà dưới sự bắt tay của ba người cũng tạm thời bị áp chế.
Ba vị chưởng giáo chân nhân của tam đại Thiên tông đều là cường giả Hóa Hư.
Chỉ có sức mạnh của Hóa Hư mới có thể chống lại sức mạnh của Thượng Cổ Cấm Địa.
Một màn này chỉ là mở ra Thượng Cổ Cấm Địa nhưng thực tế lại là một màn triển lộ sức mạnh, uy hiếp thiên hạ.
Chỉ bằng ba người này là đã đủ để củng cố địa vị của ba Thiên tông.
– Cấm!
Rốt cuộc khi thấy một con đường trong vực sâu, Vân Mộng Chân cũng bay lên.
Tinh Cung chợt xuất hiện, trong tay nàng đánh ra một cấm chế, trực tiếp bay vào trong vực sâu.
Đừng nhìn ba vị chưởng giáo đã mở ra con đường, nhưng trên thực tế cấm chế vẫn chưa được thật sự mở ra, mà phải khi Thánh Nữ đương nhiệm Vân Mộng Chân tự mình ra tay mới có thể mở được cấm chế của các đời Thánh Nữ, chân chính mở ra cánh cửa của Thượng Cổ Cấm Địa.
Trong nháy mắt, ánh sáng bảy màu nở rộ.
Từ phía vực sâu loáng thoáng hiện lên một cánh cửa ánh sáng.
– Các ngươi còn không mau đi vào Cấm Địa, đi, còn định chờ đến khi nào?
Giọng nói lạnh lùng của chưởng giáo chân nhân Đạo Lăng Thiên Tông cất lên, gần như nổ vang bên tai mỗi người.
Chỉ trong một chớp mắt, các đệ tử được lựa chọn và Bạch Nhạc đều phi thân bay về cánh cửa ánh sáng được mở ra phía vực sâu.
Thời gian trăm tức dù ngắn nhưng đối với những đệ tử tinh nhuệ bậc nhất Đạo Môn cũng đã đủ.
Chỉ trong chốc lát, mọi người đã lần lượt bay vào trong cấm địa.
Tận đến khi chứng kiến tất cả mọi người đều tiến vào trong cánh cửa ánh sáng, ba vị chưởng giáo chân nhân mới thở phào một hơi, đồng thời thu lại sức mạnh, bay về bên vách đá.
Nhưng đúng lúc này, biến cố lại xảy ra.
Rõ ràng là đang lúc giữa trưa, đương khi ánh mặt trời chói chang chiếu rọi, nhưng nháy mắt, cả trời đất bỗng tối sầm, giống như có một đám mây đen xuất hiện che lấp mặt trời.
Toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông rơi vào bóng tối.
Ma khí ngập trời.
Ai cũng không ngờ, đám người Ma Đạo lại thực sự ra tay.
– Tản hết cho ta!!!
Ba vị chưởng giáo chân nhân căn bản không kịp suy nghĩ nhiều đã đồng thời ra tay, cùng tung đòn về khoảng mây đen nọ.
– Nghìn năm không xuất thế, nhưng tam đại Thiên tông các ngươi đúng là không có chút tiến bộ nào.
Trong hư không đột nhiên xuất hiện một bàn tay to, trực tiếp giáng xuống chưởng giáo chân nhân của tam đại Thiên tông.
Một chưởng này thế mạnh kinh người, tuồng như muốn lật trời vậy.
Chưởng giáo chân nhân của tam đại Thiên tông bị một chưởng này đánh cho bật ngược trở lại.
Ma uy ngập trời như thế, quả khiến mọi người tái mặt biến sắc.
Cường giả kinh khủng như vậy, khiến cho tất cả mọi người không khỏi lần nữa nhớ lại trận chiến khi Thông Thiên Ma Quân lên Đạo Lăng Sơn năm xưa.
Giờ phút này, thủ đoạn mà đối phương thi triển quả thực có thể so với Thông Thiên Ma Quân ngày trước.
– Giết ma!!!
Căn bản không cần bất kì ai ra lệnh, lúc này tất cả trưởng lão Tinh Hải Cảnh của Đạo Lăng Thiên Tông đã đồng loạt bay lên, cùng đánh về khoảng mây đen mù mịt kia.
– Ha ha, đám tiểu tử Đạo Lăng Thiên Tông, gia gia đến chơi cùng các ngươi đây.
Ngay tại lúc đó, những tên sừng sỏ của Ma Đạo ẩn núp trong tầng mây này cũng đồng thời hiện thân, đón lấy đòn công kích của những cao thủ Đạo Lăng Thiên Tông.
– Mở ra cho ta!!!
Bàn tay mạnh mẽ kia căn bản không để ý những người khác, mà lần nữa mạnh mẽ giáng về phía vực sâu
Thượng Cổ Cấm Địa mở ra, vô số phong ấn trước đó vừa mới bị mở ra vẫn chưa kịp khôi phục, giờ lại thành cơ hội tốt nhất của đối phương.
Trong nháy mắt, cánh cửa vốn phải đóng lại đã bị bàn tay mạnh mẽ này xé rách, cứng rắn ép mở ra.
– Còn không tiến vào?
Trên không vang lên một tiếng hừ lạnh, sau một khắc đã có vô số thiên tài của Ma Đạo dưới sự bảo vệ của bàn tay này.
Chúng hóa thành từng luồng sáng, nhảy vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Cho tới giờ khắc này, những cao thủ Chính Đạo còn lại mới bừng tỉnh, bèn đồng loạt ra tay, nhưng lại bị những kẻ máu mặt của Ma Đạo ngăn cản.
Lại thêm sự bảo vệ của bàn tay khổng lồ kia, nên công kích của họ căn bản không thể mảy may tổn hại đám thiên tài Ma Đạo, chỉ đành trơ mắt nhìn đối phương nhảy vào Thượng Cổ Cấm Địa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









