- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 107 : Đạo Lăng sơn (c1061-c1070)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 107 : Đạo Lăng sơn (c1061-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Đạo Lăng sơn
Ngô Văn Uyên lắc đầu, giải thích:
– Cho dù là bên trong Đạo Lăng Thiên Tông thì chuyện Thượng Cổ Cấm Địa cũng là tuyệt mật chứ nói chi người ngoài.
Ta còn đang cho người tiếp tục nghe ngóng, nhưng mà trong thời gian ngắn chỉ e khó có kết quả gì.
Nhưng dù thế nào, chúng ta vẫn nên lên Đạo Lăng sơn trước một bước cho chắc.
Nghe thế, Bạch Nhạc và Thư Khánh Dương không khỏi gật đầu đồng ý.
Dù là xuất phát từ tâm tư nào, nhưng đã đến nước này rồi, bọn họ đều muốn tới = Đạo Lăng sơn xem rõ ngọn ngành.
Mấy ngày nay, mặc dù mỗi tông môn đều đã chạy đến Đạo Lăng sơn, nhưng thực tế, chẳng qua đều đang quanh quẩn ở chân núi mà thôi.
Đạo Lăng Thiên Tông không dễ lên như vậy, hôm nay các tông trong thiên hạ đều đến Đạo Lăng Thiên Tông, nội việc chào hỏi mấy người này thôi đã là phiền toái không nhỏ, để đối phương lên núi quá sớm tuyệt đối không phải là chuyện Đạo Lăng Thiên Tông thích chứng kiến.
Đến đây rồi mọi người mới biết ,lời mà Đạo Lăng Thiên Tông truyền tới là đợi đến ba ngày trước khi Đại hội Đạo môn khởi động mới cho các tông vào núi.
Khi Bạch Nhạc theo Ngô Văn Uyên chạy tới thì có được tin tức như vậy.
Chỉ là Ngô Văn Uyên rõ là không có ý muốn chờ cùng những người khác, hắn thay áo mãng bào, lộ ra thân phận hoàng tử Đại Càn vương triều, thế là được cho phép lên núi.
Trước đó hắn không muốn lên núi quá sớm là vì giữ khiêm tốn, không muốn bị quá nhiều người chú ý, nhưng hôm nay khi đã biết chuyện về Thượng Cổ Cấm Địa, vậy cái hay nếu lên núi sớm dĩ nhiên nhiều hơn cái hại.
Đại Càn vương triều dù sao trên danh nghĩa cũng là kẻ thống trị của thiên hạ này, địa vị tương đương với tam đại Thiên Tông, Ngô Văn Uyên lộ thân phận, cách đối xử của Đạo Lăng Thiên Tông dành cho bọn họ đương nhiên sẽ không bình đẳng với người trong tông môn khác.
Chỉ là lúc Bạch Nhạc lên núi vẫn bị người của Thất Tinh Tông và Bắc Đẩu Tinh Cung chú ý tới.
Bắc Đẩu Tinh Cung còn đỡ, nhưng khi đệ tử của Thất Tinh Tông thấy Bạch Nhạc thật sự dùng danh nghĩa của Đại Càn vương triều lên núi thì lập tức bàn tán xì xào.
Phải biết trước đó Bạch Nhạc vẫn luôn là khách quý của Thất Tinh Tông, lần này hắn cũng tới chung với Thất Tinh Tông.
Dương Bằng thấy Bạch Nhạc cứ vậy mà lên núi, thậm chí ngay cả bắt chuyện cũng không thèm, trên mặt hắn cũng đầy vẻ khổ sở, nhưng lời trách cứ lại không nói ra nổi một câu.
Dù sao trước đây khi đối mặt với Thần Lâu Vương, là Thất Tinh Tông đã từ bỏ Bạch Nhạc.
Bắt đầu từ lúc đó, đối với Thất Tinh Tông, thật ra đã ngầm thừa nhận Bạch Nhạc chết rồi.
Nhất là sau khi biết được cái chết của Mộng Thiên Thu từ trong miệng Hà Tương Tư, Dương Bằng càng hiểu, e là tình cảm ngày xưa giữa Thất Tinh Tông và Bạch Nhạc đã phủi đi sạch sẽ.
Nhưng người tạo thành tất cả chuyện này lần nào cũng là vị lão tổ mà hắn một mực tôn thờ.
Trên thực tế, khi nhìn thấy tất cả chuyện này, ánh mắt của Tinh Hải Lão Tổ cũng có vẻ hơi u ám.
Chỉ là lấy thân phận của ông ta đương nhiên không thể đi theo Bạch Nhạc xin lỗi.
Nếu Bạch Nhạc đã tỏ rõ thái độ, ông ta cũng chỉ có thể ngầm thừa nhận phần tình nghĩa này đã kết thúc.
…
Mặc dù Bạch Nhạc vẫn luôn lượn qua lượn lại giữa hai châu Thanh Duyễn, nhưng cũng không phải là chưa từng thấy núi cao ngọn hiểm.
Nếu chỉ đơn thuần xem thế núi thì Đạo Lăng sơn quả thực không tính là gì, chẳng qua khi ngươi thật sự đạp lên Đạo Lăng sơn, ngươi mới có thể cảm nhận được phần linh vận và bất phàm chứa chứa bên trong nó.
Núi hơn nhau không phải chỗ cao hay thấp, mà là có tiên ở hay không.
Đến Đạo Lăng sơn rồi mới có thể chính thức cảm nhận được ý nghĩa thật sự trong câu nói này.
Đạo Lăng sơn không cao lắm, cũng không tính là hiểm trở, nhưng vì Đạo Lăng Thiên Tông, nó lại trở thành đệ nhất thế gian.
Lúc trước khi Bạch Nhạc lần đầu nhìn thấy Thất Tinh Tông, cũng đã từng cảm khái rằng không biết Đạo Lăng Thiên Tông sẽ là dáng dấp thế nào.
Nhưng hôm nay khi thật sự đến Đạo Lăng sơn rồi, Bạch Nhạc mới hiểu tường tận được Thiên Tông đệ nhất thiên hạ này.
Đạo Lăng Thiên Tông không cần bất kỳ thứ gì tôn lên, ngược lại, nó đã tôn lên mọi thứ.
Đây cũng giống như người trong phàm tục đều muốn dùng phong thái, hoa phục, hào trạch, mỹ nữ để tô điểm cho thân phận của mình, nhưng với những người thật sự đạt đến tầng cao nhất rồi thì đã sớm không cần những thứ này tô điểm nữa.
Thậm chí cho dù nhà tranh vách đất, mặc áo vải thô, bên cạnh là nữ nhân xấu xí, thì thứ người bên ngoài thấy được cũng chỉ là cao quý và tao nhã.
Hơn nữa, sau khi chân chính bước vào Đạo Lăng sơn, ngươi mới có thể phát hiện bởi vì sự tồn tại của Đạo Lăng Thiên Tông mà linh lực nồng đậm vờn quanh Đạo Lăng sơn vốn dĩ bình thường này đã hơn xa những phúc địa động tiên khác.
Chung quanh còn lộ ra ý uy nghiêm và áp bức, giống như cả ngọn núi chính là một trận địa thiên nhiên khổng lồ vậy.
Bạch Nhạc cảm khái trong lòng không thôi, hắn và bọn Ngô Văn Uyên lên đến Nghênh Khách Phong.
Chương 1062: Giao chiến với Thái Cực Đạo
Mặc dù Ngô Văn Uyên là hoàng tử Đại Càn vương triều, nhưng chưa đến mức khiến Đạo Lăng Thiên Tông cần xem trọng, người ra mặt tiếp đãi chỉ là một vị trưởng lão bình thường của Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi, thậm chí tu vi cũng chỉ mới Tinh Cung đỉnh phong.
Sau khi chào hỏi đơn giản, nhóm Bạch Nhạc đã bị sắp xếp ở lại trên Nghênh Khách Phong.
Bạch Nhạc nghỉ ngơi chốc lát rồi ra ngoài muốn đi gặp Vân Mộng Chân.
– Vị sư huynh này, không biết đến Thánh Nữ Phong phải đi thế nào?
Bạch Nhạc còn nhớ mang máng là Vân Mộng Chân ở Thánh Nữ Phong, khi ra ngoài bèn tùy ý tìm một đệ tử hỏi thăm.
Bạch Nhạc đã lộ ra vẻ nho nhã lễ độ, nhưng đối phương hiển nhiên không có một chút ý cho hắn mặt mũi, lỗ mũi tên đó chĩa lên trời, cười lạnh nói:
– Tôm tép gì cũng muốn đến Thánh Nữ Phong, thánh nữ là thân phận thế nào, đâu phải ai muốn gặp thì gặp.
Ở yên trong Nghênh Khánh Phong đi, chuyện không nên hỏi thì đừng có hỏi, không nên nghĩ thì đừng có nghĩ.
Những lời này nói ra, lập tức khiến Bạch Nhạc nghẹn họng trân trân.
Đây cũng chỉ là một đệ tử Linh Phủ Cảnh mà thôi, thậm chí có thể là đệ tử tầng dưới cùng của Đạo Lăng Thiên Tông, vậy mà cũng dám thái độ kiêu ngạo như thế sao?
– Đồ ngốc ở đâu ra, lại còn muốn lên Thánh Nữ Phong? Ta xem là đã bị hóa điên rồi!
Trong lúc họ nói chuyện thì có mấy người đến, mặt mũi cũng tràn đầy vẻ cười nhạo nhìn Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn thoáng qua.
Trang phục trên người đối phương không phải là trang phục của đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, mà là đạo bào màu xanh đen, phía trên thêu một đồ án Thái Cực trắng đen rõ ràng, không cần động não cũng biết đây tất nhiên là người của Thái Cực Đạo.
Khí tức của đối phương cũng là Tinh Cung Cảnh, rõ ràng kẻ này dù không phải thiên tài đứng đầu trong Thái Cực Đạo thì ắt cũng không phải hạng vô danh.
Tam đại Thiên tông quả nhiên đều là mắt cao hơn đầu cả.
Bạch Nhạc âm thầm lắc đầu, nhưng cũng không có ý định tranh chấp với đối phương, mà xoay người bỏ đi.
Chỉ là Bạch Nhạc thì muốn nhượng bộ, nhưng đối phương rõ là vẫn không có ý định buông tha hắn.
– Cái thứ không biết phép tắc, thấy sư huynh của thượng tông mà không biết tiến lên chào à?
Một kẻ trong số đó thoắt cái đã đứng ngay trước mặt Bạch Nhạc.
Mặt gã đầy vẻ khinh thường, lớn tiếng quát.
Trong lòng Bạch Nhạc thấy hơi bực bội, hắn ngẩng đầu lên, trong mắt không khỏi lóe lên sự tàn khốc.
Nếu lúc nãy Bạch Nhạc vẫn tưởng đối phương chẳng qua chỉ đúng lúc đi ngang rồi cợt nhả một câu, thì bây giờ hắn đã cực kỳ chắn chắn, đối phương là cố ý tới kiếm chuyện.
Chỉ không biết, rốt cuộc đối phương nhắm vào mình hay là nhắm vào Đại Càn vương triều.
Suy nghĩ của Bạch Nhạc thay đổi rất nhanh, chỉ là ở ngoài mặt thì hắn vẫn không có chút khác thường nào, bộ dạng như là nhẫn nhục chịu đựng, khẽ khom người hành lễ:
– Bạch Nhạc ra mắt chư vị sư huynh.
– Ta mặc kệ ngươi là Bạch Nhạc hay là Hắc Nhạc.
Tuổi còn nhỏ, không làm người cho tốt lại khăng khăng đi làm chó, quả thật là vứt sạch mặt mũi của người tu hành.
Đệ tử của Thái Cực Đạo ngăn lại Bạch Nhạc kia bày ra vẻ mặt coi thường, mắng không chút khách sáo.
Mặc dù đối phương không nói rõ, nhưng Bạch Nhạc cũng nghe hiểu đối phương đang mắng mình làm chó săn cho Đại Càn vương triều.
Chuyện này khiến Bạch Nhạc không khỏi hơi kinh ngạc.
Thật sự là đến vì Đại Càn vương triều à? Chuyện này không khỏi quá kỳ lạ, Đại Càn vương triều đấy kết thù kết oán sâu với Thái Cực Đạo từ bao giờ vậy nhỉ?
Nhưng Bạch Nhạc cũng không giận.
Hắn chẳng qua chỉ tạm thời mượn danh nghĩa của Đại Càn vương triều mà thôi, chứ thực tế không có lòng trung thành gì với cái triều đại đó, nên dĩ nhiên cũng không quan tâm người khác mắng hắn là chó săn.
Nhưng mà những thứ này đều chuyện trong lòng, biểu hiện của Bạch Nhạc không thể nào thờ ơ như vậy được.
Sắc mặt Bạch Nhạc hơi đanh lại, hắn lạnh lùng nói:
– Ta kính các vị sư huynh, là bởi vì uy danh của Thái Cực Đạo.
Thế nên mấy vị sư huynh làm nhục ta như thế, chính là đang làm nhục Đại Càn vương triều.
Tiểu tử thấp cổ bé họng, nhưng cũng đến cùng với Thất hoàng tử, mấy vị sư huynh đang coi thường Thất hoàng tử sao?
– Chậc chậc, ngươi nghe đi, ngươi nghe đi!!!
Đệ tử của Thái Cực Đạo kia mặt mũi đùa cợt, mở miệng:
– Mở miệng ra là một tiếng Đại Càn vương triều, hai tiếng Thất hoàng tử, con chó này cũng vênh váo hùng hồn quá nhỉ?
Keng…
Trong nháy mắt, trường kiếm bên hông Bạch Nhạc tuốt khỏi vỏ, trong mắt hắn lộ vẻ lạnh lùng:
– Sư huynh lại làm nhục Đại Càn vương triều của ta, mặc dù Bạch Nhạc thấp cổ bé họng, nhưng cũng muốn lĩnh giáo cao chiêu của sư huynh thử.
Bạch Nhạc cũng không bực bội gì nhiều, nhưng tư thái này thì nhất định phải bày ra.
Dù sao thì Nghênh Khách Phong lớn như vậy, xảy ra chuyện gì thì không bao lâu sẽ truyền khắp toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông, đến lúc đó, những lời này dĩ nhiên sẽ truyền đến tai Ngô Văn Uyên.
Hắn tự lựa chọn lập trường, như vậy thì bây giờ hắn nhất định phải đứng trên lập trường này để xử lý mọi chuyện, chỉ có như vậy thì mới sẽ không khiến mình rơi vào tình cảnh lúng túng một thân một mình.
Chương 1063: Giao chiến với Thái Cực Đạo (2)
Dẫu vì chuyện này mà đắc tội Thái Cực Đạo, nói thật là Bạch Nhạc hắn không mấy bận tâm.
Khoan nói chuyện này có liên quan đến Đại Càn vương triều hay không, cho dù có, nhưng nhỡ xảy ra chuyện gì cũng có Thư Khánh Dương và Ngô Văn Uyên chống đỡ.
Thế thì bản thân Bạch Nhạc hắn chẳng lẽ sẽ sợ đối phương hay sao?
– Hay cho một con chó săn không biết trời cao đất rộng, dù là chủ tử nhà ngươi cũng không dám nói chuyện với người của Thái Cực Đạo ta.
Người cầm đầu trong những đệ tử của Thái Cực Đạo kia hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
– Điền sư đệ, dạy dỗ hắn thật tốt cho ta, chỉ cần đừng đánh chết, xảy ra chuyện gì cũng có ta gánh cho đệ.
Nghe sư huynh nói thế, đệ tử vừa mới cản Bạch Nhạc kia lập tức cười đồng ý, nói:
– Tiêu sư huynh yên tâm, đệ ra tay có chừng mực.
Vừa nói, đệ tử kia vừa tung ra một chưởng.
Đúng vậy, không phải đánh, mà là chưởng.
Trong mắt những người khác, một chưởng này tung quá chậm, hồ như một ông lão tám mươi tuổi cũng có thể ung dung né tránh, nhưng chỉ khi ngươi thật sự đối mặt với một chưởng này, ngươi mới có thể phát hiện sự huyền diệu và sát khí bên trong nó.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc lập tức cảm nhận được khí tức cả người đều bị một chưởng này khóa kín, dù là đi tới hay là lùi lại, xê dịch đến phương hướng nào dường như cũng nằm trong sự phong tỏa của nó.
Mặc dù tốc độ của đối phương có vẻ không nhanh, nhưng trên thực tế, cho dù ngươi có biến chiêu như thế nào, cũng có một loại cảm giác khó có thể chống đỡ.
Trong mắt Bạch Nhạc xẹt qua tia sáng lạnh.
Tới mức này rồi, hắn cũng không kịp nghĩ nhiều nữa, kiếm trong tay lật một cái, hung hăng dùng tốc độ khủng khiếp đâm ngược lại.
Ngu Kiếm.
Đối mặt với loại đấu pháp có vẻ chậm rì rì này, Bạch Nhạc đưa ra lựa chọn chính xác nhất.
Nếu đã không thể tránh né, vậy thì lấy nhanh thắng chậm.
Dù là ngươi giấu bao nhiêu biến hóa và ngón nghề, ta chỉ lấy dùng một chữ nhanh này để thắng.
Chỉ một ý niệm, kiếm trong tay Bạch Nhạc đã xuất ra.
Đến cảnh giới bây giờ, sự khống chế của Bạch Nhạc đối với Ngu Kiếm đã sớm đến mức thuần thục, ra chiêu chẳng những nhanh mà còn chính xác.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã đâm liên tục bảy kiếm vào cổ tay đối phương.
Dù sao bây giờ cũng là trên Đạo Lăng sơn, Bạch Nhạc lại không có tử thù gì với đối phương, hắn ra tay chẳng qua chỉ vì tự bảo vệ mình, lại không có ý định ra tay giết người thật, mũi kiếm lướt qua cổ tay của đối phương chẳng qua chỉ là muốn ép lui đối phương mà thôi.
Chỉ là, dù có như thế, kiếm nhanh như vậy cũng đánh cho đối phương trở tay không kịp.
Bảy kiếm liên hoàn, mỗi một kiếm đều đâm về các phương vị khác nhau, chỉ là bởi vì tốc độ quá nhanh, ở trong mắt người khác, dường như hắn chỉ ra một kiếm.
Nhưng mà, lúc này người mà Bạch Nhạc đối mặt không phải kẻ có tu vi Tinh Cung Cảnh bình thường, mà là thiên tài của Thái Cực Đạo.
Trong chớp mắt, bàn tay của đối phương cũng đồng thời có biến chuyển.
Một chưởng này nhìn như tung rất chậm, nhưng khi thật sự đối địch thì lại xuất thủ cực nhanh, chỉ nghe ầm một tiếng, bảy kiếm liên hoàn này của Bạch Nhạc trong nháy mắt đã bị một chưởng này đỡ được, linh khí nồng nặc ầm ầm nổ tung, chưởng kiếm giao kích, đồng thời đánh văng hai người ra ngoài.
Sự đối đầu trong chớp nhoáng này không khỏi khiến những đệ tử của Thái Cực Đạo bỗng biến sắc, cho dù là Bạch Nhạc cũng thu hồi lại sự khinh thường dưới đáy lòng.
Hai bên đều đánh giá thấp thực lực của đối phương, bây giờ một chiêu này cân sức ngang tài, lại khiến hai bên đều bắt đầu quan sát lại đối phương.
Nhất là vị đệ tử dẫn đầu của Thái Cực Đạo kia, chân mày càng nhíu lại.
Đã sớm nghe lần này Đại Càn vương triều có một kẻ tên là Thư Khánh Dương tới, nên tâm tư của hắn vẫn luôn đặt trên người Thư Khánh Dương, chỉ là, một tên tiểu tử không biết từ đâu xuất hiện này cũng có thực lực không tầm thường thế cơ à?
Trước khi động thủ, Bạch Nhạc muốn nhường nhịn là vì lười so đo với đối phương, cũng không có hứng thú để tranh ưu khuyết điểm nhất thời.
Nhưng khi thật sự giao thủ rồi, thì lại là một chuyện khác.
Không phải nói bản thân Bạch Nhạc không có lòng cầu thắng mãnh liệt, mà bởi vì chẳng qua đấy chỉ là một đệ tử bình thường của Thái Cực Đạo mà thôi, thậm chí ngay cả hứng thú biết tên của đối phương Bạch Nhạc cũng không có, nên càng không thể nào kích thích lòng háo thắng của hắn được.
Thế nhưng đối với Bạch Nhạc, ở trên Đạo Lăng sơn này, hắn có quá nhiều lý do không thể thua.
Hắn quyết liệt với Thất Tinh Tông, quan hệ với Bắc Đẩu Tinh Cung cũng không mấy hòa hảo, bây giờ vị Thanh Châu phủ chủ là hắn này muốn duy trì Thanh Châu phát triển tốt hơn, thì nhất định phải giữ mặt trận thống nhất với Đại Càn vương triều.
Cho dù Ngô Văn Uyên có vài suy đoán với thân phận của hắn, nhưng chung quy cũng chưa chứng thực, muốn có được sự ủng hộ nhiều hơn của Ngô Văn Uyên, hắn nhất định phải phô ra giá trị lớn hơn nữa, khiến Ngô Văn Uyên tin tưởng hắn có thể lấy được một thứ tự tốt trên Đại hội Đạo môn.
Nếu dễ dàng thua bởi một đệ tử bình thường của Thái Cực Đạo như thế, chẳng phải là trở thành trò cười hay sao.
Chương 1064: Thái Cực Đạo, Tiêu Dật Phong
Quan trọng hơn… Đạo Lăng sơn này, là Đạo Lăng sơn có Vân Mộng Chân.
Người ngoài chưa chắc sẽ để ý đến tin tức của mình, nhưng Vân Mộng Chân nhất định sẽ quan tâm, nên dẫu có lý do gì, hắn cũng không muốn khiến Vân Mộng Chân chứng kiến mình thất bại.
Mà với trí tuệ của Vân Mộng Chân, nàng dễ như bỡn là có thể biết hắn đang cố tình giấu đi cái vụng của mình, nên hắn có muốn giấu cũng không được.
Đấy là lòng tự tôn cơ bản nhất của một nam nhân.
Vậy thì… Đánh đi!!!
Đệ tử của Thái Cực Đạo thì thế nào, dù sao cũng nhất định phải bước ra một bước này, vậy thì ngại gì chuyện lấy đối phương làm một hòn đá đặt chân.
Một sớm thành danh, thiên hạ biết.
Nếu bây giờ mình còn chưa đủ nổi danh, vậy thì đánh tới mức vang dang thiên hạ mới thôi.
Trong nháy mắt, trên người Bạch Nhạc đột nhiên lộ ra một ý niệm cao ngất trời, khó lòng diễn tả.
Nó tựa như một thanh bảo kiếm phủ đầy bụi cuối cùng cũng tuốt vỏ, kiếm ý xông thẳng lên trời.
– Đến mà không trả lễ thì không hay, ngươi cũng tiếp một kiếm của ta thử xem!!!
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, kiếm bỗng rời khỏi tay, đạp gió bay cao, mạnh mẽ giáng xuống đệ tử Thái Cực Đạo kia.
Phi Kiếm Thuật.
Mặc dù Ngu Kiếm nhanh, nhưng đối với Bạch Nhạc bây giờ, Phi Kiếm Thuật đã thấu suốt mới là kiếm đạo thật sự của hắn.
Ngu Kiếm dung nhập vào Phi Kiếm Thuật, sau khi rời khỏi sự khống chế của bàn tay thì mới có thể nhanh hơn!
Trong nháy mắt, một kiếm này đã đâm về phía đệ tử Thái Cực Đạo, hắn ta bất ngờ không kịp đề phòng, thậm chí ngay cả kiếm thế cũng không thể thấy rõ, đành trực tiếp tế Tinh Cung ra.
Hai làn khói trắng đen lưu chuyển, một kiếm này lại lập tức bị kẹt giữa Tinh Cung, không thể động đậy.
Đệ tử Thái Cực Đạo kia đỡ được một kiếm này thì lần nữa khôi phục mấy phần tự tin, hắn ta lạnh giọng châm chọc:
– Chút tài năng thấp kém cũng dám múa rìu qua mắt thợ!!!
– Thế à?
Bạch Nhạc hờ hững liếc nhìn đối phương, chỉ một ý niệm, lại có sáu thanh kiếm bay ra, chém về đối phương như sáu luồng ánh sáng.
Mặc dù đối phương đã tế Tinh Cung ra, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có ý định sử dụng sức mạnh của Tinh Cung.
Đúng là đối phương rất ngông cuồng, nhưng thực lực lại không cân với sự ngông cuồng ấy.
Đối thủ như vậy không có tư cách để hắn tế Tinh Cung ra.
Trong nháy mắt khi sáu thanh kiếm khác đồng thời tiến vào trong phạm vi Tinh Cung của đối phương, kiếm thế đột nhiên thay đổi, chỉ một ý niệm đã thành kiếm trận.
– Bắc Đẩu Kiếm Trận!!!
Trong nháy mắt, các đệ tử Thái Cực Đạo chung quanh không khỏi đồng thời la hoảng.
Mặc dù xưa nay bọn họ mắt cao hơn đầu, nhưng đối với loại kiếm trận lợi hại như Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng không thể nào hoàn toàn không biết.
Chỉ là, những đệ tử của Thái Cực Đạo này lại có nằm mơ cũng không ngờ, một kẻ rõ ràng đi theo Đại Càn vương triều đến đây lại biết kiếm trận làm nên danh tiếng của Bắc Đẩu Tinh Cung, hơn nữa… còn có thể một thân một mình thi triển!!!
Chuyện này cũng không khỏi quá huyễn hoặc.
– Ngươi là người của Bắc Đẩu Tinh Cung?
– Ngươi nói nhảm quá nhiều.
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vài phần không kiên nhẫn, ý niệm trong đầu hơi xoay chuyển, Bắc Đẩu Kiếm Trận đột nhiên thi triển ra, mạnh mẽ tấn công vào Tinh Cung của đối phương.
Bắc Đẩu Kiếm Trận mạnh mẽ cỡ nào, dù Bạch Nhạc thậm chí chưa tế ra Tinh Cung, nhưng chỉ bằng bản thân sức mạnh của kiếm trận thôi cũng đã đủ để áp chế đối phương.
Đều là Tinh Cung cảnh, nhưng chênh lệch giữa tu vi lại là trời và đất.
Đệ tử Thái Cực Đạo kia vốn tưởng Bạch Nhạc là thứ vô dụng tùy ý để mình bắt chẹt, nhưng giờ phút này khi thật sự giao chiến, hắn ta mới hoảng sợ phát hiện mình quả thực đã một cước đá lên tấm ván sắt, hơn nữa còn lại là ván sắt đã nung đỏ.
– Phụt!!!
Nháy mắt, mũi kiếm đã phá vỡ sự ngăn cản của Tinh Cung, trực tiếp giáng xuống người đối phương.
Cũng may là Bạch Nhạc thủ hạ lưu tình, vẫn chưa công kích vào chỗ hiểm của kẻ nọ, nhưng dù là như thế cũng vẫn để lại mấy vết thương trên người hắn ta, máu tươi phút chốc đã thấm ướt đạo bào, nhìn thấy mà kinh.
– Đủ rồi.
Mắt thấy thắng bại đã định, đệ tử cầm đầu của Thái Cực Đạo bèn lên.
Hắn ta phất tay áo, một nguồn linh lực kinh khủng lập tức phóng về phía Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Rầm…
Bạch Nhạc không tránh không né, lại lấy Bắc Đẩu Kiếm Trận cứng rắn chống đỡ một kích của đối phương.
Chỉ là so sánh thì quả thật thực lực của đối phương đúng là mạnh hơn thực lực bây giờ của Bạch Nhạc rất nhiều, Bắc Đẩu Kiếm Trận trong nháy mắt đã bị tách ra, ép Bạch Nhạc lùi lại một bước.
Nhưng mà, gần như ngay lúc đó, một luồng sát khí đẫm máu đã mạnh mẽ giáng xuống, một cây thương xé gió lao tới, đánh thẳng vào sau lưng đệ tử Thái Cực Đạo nọ.
So với lần giao chiến lúc nãy với đệ tử Thái Cực Đạo nọ, một thương này có thể nói là kinh khủng hơn rất nhiều.
Đệ tử kia nâng tay lên, một hư ảnh thái cực lộng lẫy bỗng nổi lên trong lòng bàn tay hắn ta, va chạm với một thương này.
Thư Khánh Dương.
Bạch Nhạc nảy sinh xung đột với đệ tử Thái Cực Đạo rốt cuộc vẫn kinh động đến Thư Khánh Dương, mắt thấy Bạch Nhạc đã đánh bại đối phương lại có người dám ngang ngược nhúng tay, lúc này Thư Khánh Dương mới hung hãn ra thương.
Chương 1065: Văn Trạch giải vây
– Hay cho một thanh Huyết Sát Thương!
Đệ tử cầm đầu của Thái Cực Đạo kia đỡ được một kích của Thư Khánh Dương, sắc mặt hắn ta cũng lộ ra vẻ nghiêm túc, chậm rãi nói:
– Nghe qua tên của Khánh Dương công tử, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền!
Trong lúc nói chuyện, đệ tử Thái Cực Đạo kia đồng thời tán đi lực đạo ở trong tay, rồi hơi chắp tay lại.
– Thái Cực Đạo, Tiêu Dật Phong.
Nếu như nói ngay từ lúc đầu, Thư Khánh Dương còn không có phản ứng gì, như vậy thì bây giờ khi nghe tới cái tên Tiêu Dật Phong này, lông mày hắn cũng không nhịn được chợt nhướng lên.
Thái Cực Đạo, Tiêu Dật Phong!
Đối với loại gà mờ cái gì cũng không biết như Bạch Nhạc thì có lẽ chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng đối với các tông các phái và thiên tài chân chính, thì tuyệt đối không có khả năng chưa từng nghe qua cái tên này.
Một trong những thiên tài nổi bật nhất của Thái Cực Đạo, cũng là người có thanh danh vang nhất.
Có thể nói rằng, ngoại trừ Vân Mộng Chân ra, loại thiên kiêu của Thiên Tông như Tiêu Dật Phong cũng đã là nhân vật thiên kiêu đứng đầu nhất thế hệ này rồi.
Lần này trước khi Thư Khánh Dương lên Đạo Lăng sơn, hắn đã đặc biệt chú ý tới tin tức của Tiêu Dật Phong, chỉ là lại không nghĩ tới nhanh như vậy đã đụng phải.
Nhưng mà, bây giờ rõ ràng cũng không phải là thời cơ thích hợp để giao thủ, Thư Khánh Dương chỉ khẽ hừ một tiếng, hờ hững nói:
– Lúc Đại hội Đạo môn, tự nhiên sẽ lĩnh giáo cao chiêu.
Cuộc giao chiến trong chớp nhoáng giữa Thư Khánh Dương và Tiêu Dật Phong này tuy đơn giản, nhưng trên thực tế, hai người đều có sự lý giải đại khái với thực lực của đối phương.
Ai cũng không nắm chắc.
Bàn về danh tiếng, Thư Khánh Dương và Tiêu Dật Phong cùng vang dang thiên hạ, bàn về bối cảnh, mặc dù Thái Cực Đạo thân là một trong tam đại Thiên Tông, nhưng Đại Càn vương triều cũng chiếm danh phận đại nghĩa, nói nghiêm túc thì tình hình không nằm dưới quyền của Thiên Tông.
Ai cũng không nắm chắc, cho nên ai cũng không dám tùy tiện ra tay.
Chỉ là Tiêu Dật Phong không định dễ dàng bỏ qua cho Bạch Nhạc như vậy.
Hắn lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, thản nhiên nói:
– Bạch Nhạc, ta nhớ ra rồi, ngươi chính là Bạch Nhạc của Thanh Châu.
Ban đầu đúng là Tiêu Dật Phong không biết Bạch Nhạc là ai, thậm chí cho dù là Bạch Nhạc xưng tên, hắn ta vẫn không liên tưởng được, nhưng khi hắn ta nhìn thấy Bắc Đẩu Kiếm Trận, cảm nhận được thực lực kiếm đạo mạnh mẽ kia, rất nhiều mảnh vỡ trong trí nhớ trong nháy mắt đã liên kết lại.
Bạch Nhạc của Thanh Châu.
Trên đời này có rất nhiều người trùng tên, thậm chí nội ở Thanh Châu thôi e là cũng có rất nhiều người tên Bạch Nhạc.
Nhưng mà, Bạch Nhạc có thể bước vào Đạo Lăng Thiên Tông, đứng ở trước mặt hắn ta, cả thiên hạ e là chỉ có một người.
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, nói:
– Có thể được Tiêu sư huynh nhớ tên, Bạch Nhạc hết sức vinh hạnh!!!
Ngoài miệng nói là vinh hạnh, nhưng trên mặt Bạch Nhạc lại không nhìn ra được chút ‘vinh hạnh’ nào, thậm chí còn thể hiện vài phần lạnh lùng.
Tiêu Dật Phong cười lạnh, thản nhiên nói:
– Thảo nào lại quy phục Đại Càn vương triều, ta đã quên ngươi vốn không nằm trong Huyền Môn.
Bạch phủ chủ, tự trân trọng lấy.
– Lời này của Tiêu sư huynh có ý gì?
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, không có chút ý sợ hãi nào mà lên tiếng không khoan nhượng:
– Nếu Đại Càn vương triều đã có thể được mời tới tham gia Đại hội Đạo môn thì đương nhiên đã được coi là một trong Huyền Môn, dựa vào cái gì mà phải bị gạt ra? Lời này, Tiêu sư huynh nói thay cho Thái Cực Đạo hay sao?
Nếu đã trà trộn vào vương triều Đại Càn rồi, Bạch Nhạc cũng không muốn tách bạch quan hê, thậm chí túm lấy Đại Càn vương triều mọi lúc mọi nơi mới là hành động thông minh nhất.
Câu nói này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi biến sắc.
Kể cả bản thân Tiêu Dật Phong cũng hơi nhướn lên.
Lời này hắn ta không dám tiếp.
Mặc dù chuyện bài xích Đại Càn vương triều ra khỏi Huyền Môn gần như đã là chuyện mà tất cả mọi người đều thừa nhận, cho dù là bản thân Đại Càn vương triều cũng không thèm để ý, nhưng mà lời này tuyệt đối không thể nói ra ngoài được.
– Miệng lưỡi sắc nhọn!!!
Tiêu Dật Phong liếc Bạch Nhạc, mặc dù không nói tiếp, nhưng cũng không có ý nói xin lỗi.
Ở đây chỉ có hai ‘người ngoài’ là Bạch Nhạc và Thư Khánh Dương mà thôi, chỉ cần xoay người sang chỗ khác, hắn ta không thừa nhận tất cả là được, lại không cần cố ý giải thích.
Bạch Nhạc cũng không tiếp tục nắm lấy không buông nữa, đối với hắn, ý đến đây là đủ rồi.
Lúc này vốn không phải là lúc trở mặt, huống chi, trong lòng Bạch Nhạc vẫn giữ vững ranh giới cuối cùng, vẫn luôn khống chế mâu thuẫn nằm giữa Thái Cực Đạo và Đại Càn vương triều, chứ không phải là chuyển nó thành phiền phức cá nhân giữa hắn và Thái Cực Đạo.
Nói một câu không khách sáo, đừng nhìn bây giờ Bạch Nhạc thân là phủ chủ Thanh Châu, thậm chí cho dù có thêm cái thân phận truyền nhân của Ma Quân đi nữa thì cũng không đủ nặng để làm kẻ địch với Thái Cực Đạo.
Một trong tam đại Thiên tông của thiên hạ, đây tuyệt đối không phải nói chơi.
Qua một lúc lâu, rốt cuộc cũng có người nhận thấy được khác thường mà chạy tới.
Chương 1066: Văn Trạch giải vây (2)
Có người của Đại Càn vương triều, cũng có người của Tiên Du Kiếm Cung và Đạo Lăng Thiên Tông.
Nhưng mà đây cũng không phải là tới vì Bạch Nhạc, mà là tới vì trận đấu chớp nhoáng giữa Tiêu Dật Phong và Thư Khánh Dương.
– Ha ha, Bạch huynh đệ, cuối cùng thì huynh cũng tới nhỉ.
Trong những đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông truyền đến tiếng cười sang sảng.
Bạch Nhạc lại lần nữa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Văn Trạch.
Là đệ tử của Tử Dương Chân Nhân, bây giờ Văn Trạch không những đã bước vào Tinh Cung Cảnh, mà còn đã sớm trở thành đệ tử chân truyền của Đạo Lăng Thiên Tông.
Mặc dù Bạch Nhạc đến đây theo người của Đại Càn vương triều, người không quen đương nhiên là không biết rõ, nhưng Văn Trạch lại vẫn luôn chú ý đến Bạch Nhạc, chuyện xảy ra trong Giang Lăng thành hắn cũng có nghe, bây giờ nhận được tin tức là lập tức chạy tới.
Số đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cùng đi với Văn Trạch có không ít người lúc trước từng gặp Bạch Nhạc, nên giờ đều tới chào hỏi.
– Bạch sư huynh, ha ha, chúng ta nhớ huynh muốn chết.
– Ra mắt Bạch sư huynh.
– Bạch sư huynh, huynh còn nhớ ta không?
Bạch Nhạc hơi khom người đáp lễ, nhẹ giọng đáp:
– Đa tạ mọi người.
Những đệ tử Thái Cực Đạo thấy phản ứng của nhóm Văn Trạch thì không khỏi hơi nhíu mày.
Thậm chí cho dù là Thư Khánh Dương và những người của Đại Càn vương triều cũng có phần bất ngờ, Bạch Nhạc thế mà lại có duyên qua đường trong Đạo Lăng Thiên Tông như vậy.
Mặc dù đã sớm có tin nói Bạch Nhạc quen biết với Thánh Nữ, cũng có quen biết với vài đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng cảnh tượng hôm nay vẫn khiến bọn họ hơi ngạc nhiên.
Nhìn thái độ này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là quen biết thôi đâu.
Văn Trạch bước đến trước mặt Bạch Nhạc, dùng sức ôm chầm Bạch Nhạc, cười to:
– Đi nào, huynh vốn là khách, dù thế nào cũng phải để chúng ta làm hết tình nghĩa chủ nhà chứ, ta mời huynh uống rượu, hôm nay không say không về.
Nói xong, Văn Trạch cũng không đợi Bạch Nhạc trả lời đã lôi tuột hắn và đám đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cùng đi.
Toàn bộ quá trình, đám Văn Trạch không chào hỏi với người của Thái Cực Đạo, cũng không quan tâm người của Đại Càn vương triều.
Bản thân việc này chính là đang truyền lại một tín hiệu, nói ‘người bọn họ quen biết là Bạch Nhạc, không liên quan gì việc Bạch Nhạc tới đây với ai.’
Như vậy chẳng những có thể làm chỗ dựa cho Bạch Nhạc, mà cũng có thể khiến hắn thoát thân từ trong đủ loại mâu thuẫn phức tạp một cách đơn giản, khiến ai cũng không tìm ra được sơ hở gì.
Bạch Nhạc biết rõ điều này, cho nên hắn không từ chối, cứ theo bọn Văn Trạch đi về Nghênh Khách Phong.
Xa xa, không biết bao nhiêu người nheo mắt nhìn một màn này.
Mãi đến khi rời khỏi tầm mắt của mọi người, lúc này Bạch Nhạc mới nói lời cảm tạ với Văn Trạch.
– Đa tạ Văn sư huynh, chỉ là, ta nhận đại ân của Thánh Nữ, bây giờ đến Đạo Lăng Thiên Tông, muốn bái kiến Thánh Nữ trước.
Văn Trạch khoát tay, không để ý nói:
– Yên tâm đi, ta tới chính là vì dẫn huynh đến Thánh Nữ Phong, nếu không thì một khách lạ như huynh chắn chắn không lên Thánh Nữ Phong được đâu, càng đừng hòng gặp được Thánh Nữ.
Văn Trạch tạm dừng một chút, rồi lập tức nói:
– Nhưng mà, ta báo trước nhé, ta chỉ dẫn huynh lên Thánh Nữ Phong thôi, chứ không chắc huynh nhất định có thể gặp Thánh Nữ.
Lời này của Văn Trạch cũng không phải là từ chối, trên thực tế, cho dù chính bản thân hắn muốn gặp Vân Mộng Chân cũng cần phải thông báo, căn bản không phải muốn gặp là nhất định có thể gặp được.
Bạch Nhạc nhìn Văn Trạch, rốt cuộc cũng nhịn không được hỏi ra miệng:
– Thánh nữ nàng ấy… Có khỏe không?
Giọng nói của Bạch Nhạc rất khẽ, nhưng Văn Trạch vẫn nghe ra chút phức tạp và quan tâm từ trong đó.
Nhưng thực tế khi nhắc tới chuyện này, tâm trạng của Văn Trạch còn phức tạp hơn Bạch Nhạc.
– Thánh Nữ khỏe, chỉ là áp lực trên người quá lớn.
Có mấy lời không cần phải nói rõ, nhưng thực ra ai mà không hiểu.
Dù là thái độ và sự chỉ trích trong tông môn đối với Thánh Nữ Nhất Mạch, hay là áp lực từ bên ngoài của Đạo Lăng Thiên Tông, những thứ này đều đặt lên vai vị Thánh Nữ Vân Mộng Chân này.
Tình cảnh loạn trong giặc ngoài như thế, sao Thánh Nữ có thể ổn được?
Từng ấy năm đến nay, Vân Mộng Chân e là Thánh Nữ có tình cảnh gian nan nhất của Đạo Lăng Thiên Tông.
Thật ra những chuyện này không cần Văn Trạch nói, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã hiểu.
Nghĩ vậy, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có phần không nỡ.
Có Văn Trạch dẫn đường, muốn lên Thánh Nữ Phong không khó, nhưng dù là Văn Trạch hay là Bạch Nhạc cũng không ngờ, mới vừa đến dưới Thánh Nữ Phong đã dẫn tới cơ sự.
Từ phía xa, nhóm Bạch Nhạc đã bị cản lại.
– Văn sư đệ, tuổi đệ cũng không nhỏ, sao lại làm ra loại chuyện hồ đồ thế này?
Trong đám người, một bóng dáng quen thuộc chậm rãi đi ra, trong mắt tràn đầy vẻ mỉa mai, trực tiếp nhắm vào Văn Trạch.
Bạch Nhạc lẳng lặng nhìn đối phương, hắn lập tức nhận ra ngay kẻ vừa nói là ai.
Triệu Thụy.
Lúc trước khi ở Bạch Nhạc còn ở Thanh Châu, Triệu Thụy từng đến đó, hắn ta còn từng giao chiến với Bạch Nhạc trong Thanh Vương lăng.
Chương 1067: Sóng dậy dưới Thánh Nữ Phong
Lúc đó, Bạch Nhạc thậm chí còn không có tư cách để thật sự đối địch với Triệu Thụy.
Bây giờ đến Đạo Lăng Thiên Tông rồi, sự xuất hiện của Triệu Thụy khiến Bạch Nhạc nhận ra, ở nơi đây, hắn không chỉ có bạn cũ mà còn có cả tình địch.
Trước đó Bạch Nhạc làm ầm ĩ với người của Thái Cực Đạo, không chỉ để Văn Trạch biết, mà còn kinh động đến Triệu Thụy.
Triệu Thụy không hề hứng thú với xung đột giữa Bạch Nhạc và Thái Cực Đạo, nhưng nếu Bạch Nhạc muốn lên Thánh Nữ Phong thì lại có liên quan tới hắn ta.
Bởi vì trong mắt Triệu Thụy, sớm muộn gì Vân Mộng Chân cũng là người của hắn, một gã tôm tép không có căn cơ nào như Bạch Nhạc mà cũng dám dòm ngó tới nàng à?
Mà tên Bạch Nhạc này giờ thật sự có can đảm đến Thánh Nữ Phong, đúng là khiến Triệu Thụy sinh ra vài phần buồn bực, bèn ghi hận lên cả Văn Trạch.
Văn Trạch sửng sốt.
Đối mặt với Triệu Thụy, cho dù là hắn cũng không dám vô lễ, bèn lễ phép thi lễ, lúc này mới đáp:
– Triệu sư huynh, lời này sư đệ nghe không hiểu lắm?
Triệu Thụy liếc Văn Trạch, mắng không chút khách sáo:
– Đừng có làm bộ làm tịch với ta, Thánh Nữ Phong là nơi nào, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Bây giờ ngươi lại dẫn một người ngoài tới đây là rắp tâm làm sao?
– Lời này của Triệu sư huynh không đúng, lúc Bạch sư đệ ở Linh Tê Kiếm Tông đã từng quen biết với Thánh Nữ, càng nhận được đại ân của Thánh Nữ, bây giờ đến bản tông, muốn tới bái tạ Thánh Nữ trước, đây là sự lễ phép, có gì mà không ổn?
Kính lễ thì kính lễ, nhưng với chuyện này thì Văn Trạch cũng không nhường.
Năm đó khi đối mặt với Triệu Thụy, hắn thậm chí còn không có tư cách cãi lại, nhưng hôm nay đã khác xưa, hắn cũng đã ghi tên chân truyền, đương nhiên có thể nói.
Huống chi, hắn cũng biết rõ tại sao Triệu Thụy lại ngăn cản.
– Thánh Nữ có thân phận thế nào, thiên hạ này người có được ân huệ của Thánh Nữ đâu chỉ mỗi mình hắn?
Triệu Thụy cười lạnh, bác bỏ không chút để ý:
– Nếu ai được ân huệ của Thánh Nữ đều có thể lên Thánh Nữ Phong bái kiến Thánh Nữ, vậy thì Thánh Nữ không cần phải tu hành nữa, mỗi ngày chỉ cần bận rộn chào hỏi với những người này là được rồi.
Văn Trạch còn muốn lên tiếng, lại bị Bạch Nhạc kéo về.
Tới mức này rồi, phân rõ phải trái là vô dụng, đối phương luôn có thể tìm ra lý do để bác bỏ, huống chi, lấy thân phận của Văn Trạch cũng không tiện để tiếp tục đối đầu với Triệu Thụy nữa, có cự tiếp cũng không có chút ý nghĩa nào.
Muốn giải quyết chuyện này, cuối cũng vẫn phải để hắn tự ra mặt.
Bạch Nhạc bèn bước ra, hơi ôm quyền nói:
– Triệu sư huynh, từ biệt ở Thanh Châu, chúng ta cũng đã lâu không gặp, phong thái của Triệu sư huynh vẫn như trước nhỉ.
Nhắc tới Thanh Châu, mí mắt Triệu Thụy không khỏi hơi giật giật.
Nói đúng ra, ban đầu khi ở trong lăng tẩm Thanh Châu, hắn ta cũng coi như từng thiếu một món nợ ân tình với Bạch Nhạc, vốn không nên làm khó dễ như vậy mới đúng, nhưng mà Bạch Nhạc bây giờ quả thực đã khác xưa, hắn ta cũng không thể không đề phòng.
– Bạch sư đệ mới là người từ biệt mấy năm đã cá chép hóa rồng.
Nghe nói lần này còn đến đây chung với Thất hoàng tử của Đại Càn vương triều, thật sự là khiến người ta ngưỡng mộ đấy!!!
– Không dám.
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, tiếp:
– Bạch Nhạc thân là Thanh Châu phủ chủ, vốn là người của Đại Càn vương triều, bây giờ đi theo Thất hoàng tử đến tham gia Đại hội Đạo môn, cũng không có gì đặc biệt cả.
Triệu Thụy liếc Bạch Nhạc, chọi lại:
– Đã là tới tham gia Đại hội Đạo môn thì nên dựa theo sắp xếp, ở lại trên Nghênh Khách Phong, đây mới đạo làm khách.
Bạch Nhạc giả bộ ngạc nhiên, giang tay hỏi ngược lại:
– Chẳng lẽ quý tông có lệnh nói rõ là cấm người của các tông rời khỏi Nghênh Khách Phong à?
-…
Lời này lập tức khiến Triệu Thụy cứng họng.
Có một số chuyện vốn là quy định bất thành văn, căn bản không thể ra lệnh cấm được, nếu không thì chẳng phải giống như là giam lỏng người ở trên Nghênh Khách Phong sao?
Bạch Nhạc cũng không có ý chờ Triệu Thụy trả lời, trực tiếp tự nói:
– Theo ta biết, giữa tất cả các phong của quý tông có tách biệt đúng không? Chuyện của Thánh Nữ Phong đương nhiên là do Thánh Nữ Phong làm chủ, nếu Thánh Nữ không muốn gặp ta, ta đương nhiên không dám bước vào Thánh Nữ Phong nửa bước, nhưng nếu Triệu sư huynh chưa có lệnh của thánh nữ đã tùy tiện ngăn cản, e là có hơi lo chuyện bao đồng đấy?
– …
Lời này thật đúng là đâm vào chỗ đau của Triệu Thụy.
Đừng thấy hắn là đệ tử chân truyền của Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa còn là đệ chân truyền xếp hạng vô cùng cao, dù là thực lực hay là bối cảnh đều cực mạnh, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn ta thật đúng là không có tư cách nhúng tay vào chuyện của Thánh Nữ Phong.
Nếu không thì hắn ta cũng đâu cần cố sức chờ dưới Thánh Nữ Phong, dùng cách này để cản Bạch Nhạc.
Giờ dọa dẫm không được, nhưng Triệu Thụy cũng đã sớm có chuẩn bị.
Hắn cười lạnh, thản nhiên nói:
– Bạch sư đệ có cái miệng khéo nói ghê nhỉ, nhưng đáng tiếc là dùng nhầm chỗ rồi.
Chương 1068: Yêu không phải là phóng túng, mà là kiềm nén
Dứt lời, hắn phất tay áo, khinh thường nói:
– Ngươi muốn lên Thánh Nữ Phong cũng được, chỉ cần ngươi có thể phá vỡ trận pháp mà ta bố trí, ta đương nhiên không cản được ngươi, nếu không thì… từ đâu đến đây thì về chỗ đó.
Đây mới là sức mạnh thật sự của Triệu Thụy.
Bản thân hắn ta tinh thông trận pháp, bây giờ lại có lợi thế địa hình, chuyện bố trí trận pháp ngăn cản dưới Thánh Nữ Phong đương nhiên không phải chuyện gì khó.
Hơn nữa, bản thân hắn ta ở đây, nếu có người khác đến, hắn ta muốn dỡ hết trận pháp lúc nào cũng được, cũng không ảnh hưởng đến chuyện của Thánh Nữ Phong, chỉ ngăn cản duy nhất một mình Bạch Nhạc mà thôi.
Văn Trạch nghe thấy lời này của Triệu Thụy thì biến sắc, lắc đầu với Bạch Nhạc.
Hắn biết thủ đoạn của Triệu Thụy, nếu như giao chiến chính diện thì Bạch Nhạc bây giờ có thể còn có sức để đánh một trận, nhưng nếu là xông trận… Vậy thì lại là một chuyện khác.
Nếu như không có đủ thực lực rung chuyển Tinh Hải, sợ là những người khác cũng không dám nói là có thể xông qua trận pháp Triệu Thụy bày ra.
Nếu tùy tiện xông vào, chỉ sợ ngược lại sẽ rơi vào bẫy của Triệu Thụy, không dưng phải chịu thua thiệt thôi.
Khóe miệng Triệu Thụy vẫn luôn treo vẻ mỉa mai.
Đây rõ ràng là trắng trợn đùa cợt, thậm chí giống như dự liệu của Văn Trạch, Triệu Thụy đang cố ý chọc giận Bạch Nhạc, dụ dỗ Bạch Nhạc tới xông trận.
Triệu Thụy đương nhiên biết thực lực Bạch Nhạc bất phàm, nhưng hắn ta lại càng tin tưởng vào thực lực của mình hơn.
Vào thế đã có sự chuẩn bị tỉ mỉ, nếu Bạch Nhạc còn có thể dễ như bỡn đã vượt qua trận pháp hắn ta bố trí, vậy thì Triệu Thụy hắn ta cũng không còn mặt mũi để làm chức đệ tử chân truyền này nữa.
Bây giờ, thứ hắn ta muốn chính là khiến Bạch Nhạc mất hết thể diện.
Ngay cả Thánh Nữ Phong cũng không lên được, còn có mặt mũi nào để tiếp tục dây dưa với Thánh Nữ chứ?
Mí mắt Bạch Nhạc hơi giật giật, giờ khắc này, sắc mặt của hắn cũng có chút khó coi.
Giả sử nếu hắn lấy thân phận Yến Bắc Thần xuất hiện, trận pháp chó má gì cũng không ngăn được hắn, một khi thi triển Thôn Thiên Quyết ra, dù Triệu Thụy có bản lĩnh lớn cỡ nào cũng không làm gì được.
Nhưng hết lần này tới lần khác, bây giờ hắn căn bản không thể nào thi triển Thông Thiên Ma Công, chỉ dựa vào sức mạnh của nửa tòa Tinh Cung, hắn thật không hề chắc chắn là mình có thể vượt qua được.
Mà bị cản lại ở đây cũng khiến Bạch Nhạc một lần nữa nhận ra cảnh khó xử bây giờ của mình.
Ở trên Đạo Lăng sơn này, hắn thật đúng là bó tay bó chân, căn bản không thể nào phát huy thực lực được.
Bây giờ hắn bị Triệu Thụy ngăn cản dưới Thánh Nữ Phong, đợi đến khi Đại hội Đạo môn thật sự bắt đầu, đối mặt với thiên tài của toàn thiên hạ, e là hắn cũng sẽ bó tay bó chân, mặc dù miễn cưỡng cũng có thể xem như là xuất sắc, nhưng hắn vẫn cách những cao thủ hàng đầu thật sự này một khoảng cách xa không thể chạm tới.
Nhưng đây cũng không phải là kết quả hắn muốn cho Vân Mộng Chân thấy.
Nghĩ vậy, sắc mặt của Bạch Nhạc càng thêm phần khó coi.
Thánh Nữ Phong.
– Thánh Nữ, không ổn rồi, Triệu Thụy bố trí trận pháp dưới Thánh Nữ Phong của chúng ta, gây hấn với Bạch Nhạc rồi.
Chuyện xảy ra ở dưới Thánh Nữ Phong, đương nhiên không gạt được đệ tử của Thánh Nữ Phong, không lâu sau, tin tức đã truyền đến tai tiểu sư muội thân cận nhất của Vân Mộng Chân, lúc này, nàng ta bèn chạy thẳng đến động phủ của Vân Mộng Chân để báo tin.
Nghe thấy lời Tiểu Cầm nói, Vân Mộng Chân lập tức đứng dậy, chỉ là trong nháy mắt khi sắp bước ra khỏi động phủ, Vân Mộng Chân không khỏi chần chờ.
Nàng nhìn Tiểu Cầm, nói:
– Tiểu Cầm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muội từ từ nói rõ ra xem.
Tiểu Cầm thấy Vân Mộng Chân dừng bước cũng có hơi bất ngờ, nàng ta lè lưỡi, lúc này mới giải thích:
– Bạch Nhạc theo chân người của Đại Càn vương triều đến, trước đó đã từng nổi xung đột với người của Thái Cực Đạo ở Nghênh Khách Phong, là Văn Trạch sư huynh đi qua mới giải vây giúp hắn.
Sau này thì Văn Trạch sư huynh dẫn hắn đến Thánh Nữ Phong, nói là muốn bái tạ Thánh Nữ, nhưng vừa mới đến dưới Thánh Nữ Phong thì đã bị Triệu Thụy cản lại, giờ tạm thời bế tắc rồi.
Nói một hơi nhiều lời như vậy, Tiểu Cầm cũng nói đến độ miệng khô lưỡi khô, nàng ta tạm dừng một lúc rồi tiếp:
– Thánh Nữ, chúng ta có cần can thiệp không?
Vân Mộng Chân nghe hỏi thì im lặng.
Nếu như theo trái tim, nàng đương nhiên muốn can thiệp, thậm chí còn hận không thể đánh Triệu Thụy một trận, trực tiếp đuổi ra ngoài.
Nhưng mà có rất nhiều chuyện, cho dù nàng thân là Đạo Lăng Thánh Nữ cũng không thể làm.
Triệu Thụy không phải một mình, phía sau hắn ta tồn tại một thế lực cực kỳ mạnh.
Thậm chí cho dù bây giờ hắn ta cản Bạch Nhạc lại dưới núi, e cũng không phải chỉ là chuyện cô lập, không chừng đằng sau đó còn ẩn chứa nhiều tâm tư hơn.
Tình cảm giữa nàng với Bạch Nhạc chỉ có thể cất giấu dưới đáy lòng, một khi thể hiện ra sẽ dẫn tới hậu hoạn vô cùng vô tận.
Chương 1069: Yêu không phải là phóng túng, mà là kiềm nén (2)
Nếu như nàng cố chấp can thiệp, tuy có thể giải vây một lúc, nhưng tất nhiên sẽ truyền ra nhiều tin đồn hơn, chẳng những người sau lưng của Triệu Thụy có thể nhân cơ hội làm khó dễ, mà chúng còn có thể đẩy Bạch Nhạc đến một tình cảnh lúng túng hơn nữa.
Chuyện này không khác gì đặt Bạch Nhạc lên trên lửa nướng.
Huống hồ, bản thân thân phận của Bạch Nhạc đã không đơn giản, giả sử nếu hắn thật sự rơi vào phiền toái, nhất thời không khống chế được lộ ra sơ hở, một khi hắn bại lộ thân phận thì đó mới là đại họa ngập đầu.
Một người là Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, một người là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân.
Thân phận như vậy, tình cảm thế này, vốn là đã định phải trải qua trắc trở.
Muốn ở bên nhau thì phải gánh chịu thống khổ và gian nan hơn cả tưởng tượng rất nhiều.
Nghĩ vậy, Vân Mộng Chân rốt cuộc hít sâu một hơi, lần nữa ngồi xuống.
– Không cần để ý tới bọn họ, muốn ồn ào thì cứ để bọn họ ồn ào đi.
– Dạ?
Phản ứng này của Vân Mộng Chân lập tức khiến Tiều Cầm khó hiểu.
Nàng ta vốn thân cận với Vân Mộng Chân, mặc dù Vân Mộng Chân không nói rõ, nhưng nàng ta cũng cảm nhận được quan hệ giữa Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc còn lâu mới đơn giản như vậy, thậm chí có thể đã sớm nảy sinh tình cảm từ lâu rồi.
Bây giờ Bạch Nhạc bị Triệu Thụy làm khó làm dễ như thế, nếu là không kiềm chế được thì có thể sẽ bị thua thiệt nhiều, mất hết cả mặt mũi ở dưới Thánh Nữ Phong.
Trong tình hình như thế, không phải nên nghĩ cách trước để giải vây giúp hắn hay sao? Nhưng sao Thánh Nữ lại không gấp tí nào, giống như chuyện này thật sự không liên quan tới mình vậy???
– Thánh Nữ, thật sự mặc kệ ạ?
Tiểu Cầm do dự nhìn Vân Mộng Chân, rồi hỏi lại lần nữa cho chắc
Vân Mộng Chân cười khẽ một tiếng, nàng vẫy tay gọi Tiều Cầm đến bên cạnh mình, lúc này mới xoa đầu Tiểu Cầm, khẽ nói:
– Không sao, cứ để bọn họ ồn ào đi.
– Nhưng mà…
Vân Mộng Chân cắt lời Tiều Cầm, nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Không có nhưng mà, ta tin là chàng sẽ hiểu thôi.
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm vào Triệu Thụy, yên lặng hồi lâu.
Thậm chí cả Văn Trạch cũng hơn một lần cho rằng Bạch Nhạc sẽ bộc phát, thì Bạch Nhạc lại vẫn còn nhẫn nhịn.
Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn Triệu Thụy, lắc đầu khẽ nói:
– Triệu sư huynh, ta đến bái kiến Thánh Nữ là làm tròn lễ phép.
Nếu Triệu sư huynh đã khăng khăng không cho thì Bạch Nhạc lùi bước là được, cần gì phải đến tình trạng rút kiếm giương cung như vậy?
Câu nói này lại khiến Triệu Thụy không khỏi ngẩn người.
Lúc ở Thanh Châu, hắn ta chỉ từng gặp Bạch Nhạc đã đủ biết kẻ này kiêu ngạo, cũng chính vì như thế, hắn ta mới cho là Bạch Nhạc nhất định sẽ bị chọc giận, giẫm lên cái bẫy của mình bày ra.
Nhưng hắn ta có nằm mơ cũng không ngờ, chỉ một câu nói nhẹ nhàng như vậy, Bạch Nhạc lại nhượng bộ.
Bước lùi này giống như một quyền hắn ta khum khum đã lâu lại hoàn toàn hụt xuống, ngược lại khiến hắn ta có một loại xúc động muốn hộc máu.
– Triệu sư huynh, mặc dù Bạch Nhạc không được huynh coi trọng, nhưng dẫu sao cũng là khách đến từ xa.
Huynh cư xử như thế chỉ khiến người ta cảm thấy huynh thất lễ thôi.
Bạch Nhạc ôm quyền, cũng không còn có ý định kéo dài mà xoay người đi thẳng.
Ai cũng cho rằng Bạch Nhạc sẽ không thề kiềm chế, nhưng trong lòng Bạch Nhạc hiểu rõ, cục tức này mình phải nhịn xuống.
Nhiều khi, nhiệt huyết xông lên đầu, làm bừa không để ý đến kết quả rất dễ dàng, nhưng muốn thật sự tỉnh táo để suy xét lợi và hại là vô cùng khó khăn.
Nhịn một lúc sóng êm gió lặng, lùi một bước trời cao biển rộng.
Bây giờ Vân Mộng Chân đã rất khó khăn rồi, mình không thể chia sẻ áp lực giúp nàng đã rất hổ thẹn, sao còn có thể khiến nàng vì mình mà chịu thêm nhiều áp lực hơn?
Nếu ích kỷ như vậy, mình có tư cách gì để nói yêu nàng?
Đôi khi, yêu không chỉ là phóng túng, mà là kiềm nén.
Bạch Nhạc bị chắn ở dưới Thánh Nữ Phong, cuối cùng cũng không thể toại nguyện gặp được Thánh Nữ.
Nhưng sau khi tin tức này bị truyền ra lại không khiến Bạch Nhạc mang tiếng xấu như trong dự đoán, mà thậm chí còn ngược lại, phần áp lực này hoàn toàn rơi xuống đầu Triệu Thụy.
Một mặt, có người nói Triệu Thụy bắt bẻ khánh đến, làm mất khí độ của Đạo Lăng Thiên Tông.
Một mặt khác, phía Thánh Nữ Phong cũng mạnh mẽ phản kích, chỉ trích Triệu Thụy tùy ý làm bậy, nhúng tay vào sự vụ của Thánh Nữ Phong.
Người đứng sau Triệu Thụy bị áp lực này tác động, không thể không đưa ra trừng phạt với hắn ta, còn cấm hắn ta rời khỏi phong trước khi Đại hội Đạo môn bắt đầu.
Nên chăng, sự kiêng dè của Triệu Thụy với Bạch Nhạc càng sâu thêm.
Một tên Bạch Nhạc xúc động dễ giận không đáng sợ, nhưng khi đối phương có thể thu hồi tài năng vào một vài thời điểm thì đúng thật là khiến hắn ta sinh ra một loại áp lực cực lớn.
Những chuyện này tạm thời đè xuống, không bàn.
Sau khi Bạch Nhạc theo Văn Trạch rời đi, không lâu sau thì trực tiếp đến Tử Dương Phong, có nhóm Văn Trạch ở đây, đương nhiên là chiêu đãi bằng rượu ngon đồ ngon, thậm chí không để Bạch Nhạc trở về Nghênh Khách Phong mà cho hắn ở lại chỗ này luôn.
Chương 1070: Chỉ lấy một trăm vị trí đầu
Trong thời gian này, dù Bạch Nhạc biết Triệu Thụy đã bỏ đi, nhưng hắn vẫn đè nén tâm tư đến Thánh Nữ Phong lần nữa.
Trước đó mình đã đến dưới Thánh Nữ Phong, tâm ý cũng đã đến rồi, có thật sự gặp được Vân Mộng Chân hay không thì thật ra Bạch Nhạc cũng không quan tâm lắm.
Yêu nhau ngày rộng tháng dài, hà tất phải gặp nhau sớm tối.
Việc Triệu Thụy nhúng tay vào khiến Bạch Nhạc hiểu được, cho dù là ở trong Đạo Lăng Thiên Tông thì người nhìn chằm chằm vào Vân Mộng Chân cũng rất nhiều, vào thời điểm này, đến quá gần Vân Mộng Chân ngược lại sẽ mang đến nhiều áp lực hơn cho nàng.
Đã như vậy, chi bằng không gặp.
Có Văn Trạch chiêu đãi, thời gian nhoáng cái trôi qua, không có phiền phức gì nữa.
Hai ngày sau, người của các tông còn lại cuối cùng cũng lên Đạo Lăng sơn.
Lúc ở Giang Lăng thành hắn vẫn không cảm giác được, mãi đến giờ khắc này khi những người này đều bước lên Đạo Lăng sơn, Bạch Nhạc mới nhận rõ rằng lần này rốt cuộc có bao nhiêu người đến tham gia Đại hội Đạo môn.
Chỉ là đệ tử các tông đến tham gia thôi đã hơn mấy ngàn người, lại thêm đủ kiểu trưởng lão cùng đến, số người nhiều đến hơn vạn.
Mới nghe thì có vẻ không nhiều, nhưng ngươi phải biết, những người này đều là người mà các tông tuyển chọn tỉ mỉ, có thể nói, nếu đặt họ vào một chỗ bất kỳ thì chọn đại một người cũng là thiên tài không tầm thường.
Khi những thiên tài này tụ tập chung một chỗ là chuyện kinh khủng nhường nào, quả thực khiến người ta khó có thể tưởng tượng.
Mặc dù Đạo Lăng sơn lớn, nhưng tưởng tượng đến cảnh phải bố trí nhiều người như vậy vào chỗ ở ổn thỏa cũng đã là một câu hỏi khó to lớn, dù sao thì ngươi cũng không thể thật sự xem những người này như là đệ tử ngoại môn bình thường, tùy tiện cho một căn phòng là xong rồi đúng không?
Nếu như Đạo Lăng Thiên Tông dám làm như vậy thì danh tiếng xem như xong đời.
Hơn nữa, một khi nhiều người rồi thì tất nhiên sẽ có xung đột và va chạm, họ vốn là những thiên tài, ai nấy đều kiêu căng khó thuần, một khi nảy sinh xung đột thì ai cũng không chịu thua, một khi ồn ào mà không có người quản lý thì chính là một trận đại chiến.
Cũng may là những chuyện này đều không liên quan gì với Bạch Nhạc, hắn thậm chí còn không ở trong Nghênh Khách Phong, những phiền toái này đương nhiên cũng không tìm tới hắn được.
Cũng đến lúc này, Văn Trạch mới nhận được tin chính xác là lần Đại hội Đạo môn này muốn mở Thượng Cổ Cấm Địa.
Bạch Nhạc có được tin tức chắc chắn, trầm giọng hỏi:
– Nhiều người như vậy, cũng không thể ném hết vào trong Thượng Cổ Cấm Địa đúng không?
– Đương nhiên là không thể nào, Thượng Cổ Cấm Địa nguy hiểm trùng trùng, thậm chí có thể sẽ có nguy hiểm về sinh mệnh, nhiều người vào trong như vậy… Không biết sẽ chết bao nhiêu, một khi tiến vào cấm địa rồi thì cho dù là các lão tổ cũng không thể nhúng tay vào được, nào dám để người ta mạo hiểm như thế.
Văn Trạch lắc đầu giải thích:
– Ý của các trưởng lão là, cử hành dự tuyển trước đã, cuối cùng chỉ lấy một trăm vị trí đầu, họ có thể có được cơ hội tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Mấy nghìn người chỉ lấy một trăm vị trí đầu, chuyện này đã định trướ, mặc dù chỉ là dự tuyển, cạnh tranh cũng sẽ vô cùng thảm khốc.
Mà chuyện đầu tiên Bạch Nhạc muốn là, đánh chém để vào hàng ngữ một trăm người.
Chỉ là, khi Bạch Nhạc nghĩ đến những tên tai to mặt lớn của Ma Đạo bên ngoài Giang Lăng thành, trong lòng hắn vẫn có chút không yên tâm.
E là những kẻ trong Ma Đạo này chắc chắn không để mọi chuyện tiến triển thuận lợi như vậy.
…
– Đã xác nhận tin tức, Đại hội Đạo môn sẽ tiến hành dự tuyển trước, chỉ cho một trăm thiên tài ở vị trí đầu bước vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Bên ngoài Giang Lăng thành, những tay tai to mặt lớn trong Ma Đạo một lần nữa bí mật tụ tập.
Thượng Cổ Cấm Địa muốn mở, chuyện lớn như thế, cho dù Đạo Lăng Thiên Tông muốn ẩn giấu thế nào đi nữa cũng căn bản không thể che giấu được, không lâu sau tin tức đã được xác nhận.
– Bên ngoài Thượng Cổ Cấm Địa có cấm chế mà các đời chưởng giáo chân nhân và thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông bày ra, cho dù là chính bọn họ cũng không dễ mở ra được… Sợ rằng chúng ta căn bản không chen tay vào được.
Nói là Đại hội Đạo môn, nhưng trên thực tế, những người trong ma đạo này cũng đã sớm dự định xen ngang rồi.
Chỉ là, bây giờ một khi muốn tiến vào Thượng Cổ Cấm Địa thì ắt sẽ phiền toái, nếu ngay cả Thượng Cổ Cấm Địa cũng không vào được thì tất cả kế hoạch phá rối chỉ sợ đều sẽ hỏng bét.
Còn việc đánh trực diện Đạo Lăng Thiên Tông…
Đừng nói đùa, chỉ là cao thủ của Đạo Lăng Thiên Tông thôi đã khiến người ta nảy sinh sợ hãi, bây giờ trên Đạo Lăng sơn còn có hai đại Thiên tông khác cùng với lão tổ của các tông, ở thời điểm này mà tiến đánh Đạo Lăng Thiên Tông, căn bản không phải là đối địch với Đạo Lăng Thiên Tông, mà là trực tiếp đối địch với toàn bộ chính đạo.
Mặc dù Ma Đạo ẩn núp đã lâu, nhưng nếu muốn xáp mặt cứng chọi cứng với Đạo môn thì vẫn còn thiếu rất nhiều thực lực.
– Chư vị yên tâm!!!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Lãnh Chúa Toàn Dân Điểm Danh Nhận Giảm Giá Thần Khí [Dịch] Lãnh Chúa Toàn Dân Điểm Danh Nhận Giảm Giá Thần Khí](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Lanh-Chua-Toan-Dan-Diem-Danh-Nhan-Giam-Gia-Than-Khi-Audio.jpg)



