- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 108 : Thất Tinh Tông chịu nhục (c1071-c1080)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 108 : Thất Tinh Tông chịu nhục (c1071-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1071: Thất Tinh Tông chịu nhục
Đại La Ma Quân bước ra từ trong đám người, trầm giọng nói:
– Nếu chúng ta đã dám để mọi người đến Đạo Lăng sơn, đương nhiên là chúng ta cũng có chuẩn bị… Bây giờ các vị chỉ cần tỉ mỉ lựa chọn đệ tử là được, đến lúc đó, tự sẽ có cách đưa bọn họ vào Thượng Cổ Cấm Địa.
Lời vừa nói ra, cho dù là những tên tai to mặt lớn trong ma đạo cũng không khỏi xôn xao bàn tán.
Lời này nghe thì dễ, nhưng bao nhiêu sức mạnh ẩn chứa bên trong quả thực vượt quá tưởng tượng.
Đương nhiên là không cần hỏi cũng biết, sợ là kiểu gì Đại La Ma Quân cũng sẽ không giải thích chi tiết trong đó, chỉ có đến thời khắc cuối cùng mới công bố ra.
Nhưng đối với bọn họ, có một cái cam đoan như vậy là đã đủ rồi.
Chính Đạo sẽ chọn ra một trăm người bước vào Thượng Cổ Cấm Địa, Ma Đạo đương nhiên cũng sẽ không thua kém, hơn nữa, Ma Đạo không thể làm mấy việc như dự tuyển chọn người, nên số trăm người này cũng chỉ có thể để bản thân mấy tên đứng đầu Ma Đạo tự suy xét cắt đặt.
Chuyện này cũng không phải là một chuyện đơn giản.
Cũng không biết vị truyền nhân của Ma Quân kia có xuất hiện vào Đại hội lần này hay không.
Lần Đại hội Đạo môn này chính là một lần bùng nổ của tất cả sức mạnh Ma Đạo, có thể lật bầu trời này lại hay không thì phải xem lần Đại hội Đạo môn này rồi.
– Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc đang nằm ngủ trong phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng của Văn Trạch.
– Văn sư huynh, có chuyện gì vậy?
Bạch Nhạc hơi giật mình mở mắt, nhìn Văn Trạch thì có phần bất ngờ.
Mấy ngày nay Bạch Nhạc vẫn luôn ở chỗ này, bình thường Văn Trạch sẽ không bao giờ tới quấy rầy hắn, hơn nữa, vừa mới mở miệng liền gọi tên Bạch Nhạc, mà không phải là Bạch huynh, Bạch Nhạc lập tức có linh cảm, có thể đã xảy ra chuyện gì rồi.
Văn Trạch do dự một chút, sau đó chậm rãi nói:
– Lẽ ra chuyện này không liên quan gì đến huynh, nhưng mà… Ta năm đó cũng đi Thanh Châu, ta nghĩ, vẫn cần phải nói cho huynh biết.
Dù sao Bạch Nhạc cũng là người có suy nghĩ thấu đáo, Văn Trạch mới vừa nói được nửa đoạn đầu, hắn suy nghĩ một chút, lập tức đoán được mấy phần:
– Văn sư huynh, Thất Tinh Tông đã xảy ra chuyện gì sao?
Văn Trạch thấy Bạch Nhạc đoán được, thì không che giấu nữa, đáp:
– Đúng vậy.
Người của Càn Khôn Kiếm Tông vừa đi tới chỗ ở của Thất Tinh Tông, tuyên bố sẽ khiến đệ tử của Thất Tinh Tông cút ra ngoài, ta biết người cầm đầu của Càn Khôn Kiếm Tông… Toàn bộ Thất Tinh Tông, e rằng không ai có thể chống đỡ được.
Văn Trạch ngừng một chút, sau đó tiếp tục nói:
– Nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông, nếu ta ra mặt, nhất định sẽ gây thêm phiền phức… Tuy bây giờ huynh không có liên quan gì đến Thất Tinh Tông nữa, nhưng mà ta nhớ huynh có quan hệ rất tốt với Dương Bằng và Hà Tương Tư, cho nên ta tới nói với huynh một tiếng.
Có nhúng tay vào hay không, tùy huynh quyết định.
Văn Trạch tuy kiêu ngạo, nhưng thật ra cũng không khó ở chung, thậm chí còn là ngươi luôn nhớ đến bằng hữu cũ.
Khi Văn Trạch lần đầu tiên đến Thất Tinh Tông, hắn đã có ấn tượng không tốt, có thể nói hắn hoàn toàn không coi trọng Thất Tinh Tông.
Nhưng vì mối quan hệ của Bạch Nhạc, về sau bọn hắn cũng có một chút tiếp xúc với Dương Bằng và Hà Tương Tư trong Thất Tinh Tông, mặc dù không thể nói quan hệ tốt bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng có mấy phần giao tình.
Điều quan trọng nhất là Văn Trạch rất hiểu tính khí của Bạch Nhạc.
Văn Trạch đã nghe nói việc Bạch Nhạc trở mặt với Thất Tinh Tông, nhưng chuyện đó lại không liên quan gì đến quan hệ của Bạch Nhạc với Dương Bằng và Hà Tương Tư, Cũng chính vì vậy mà sau khi nhận được tin tức, hắn lập tức đến thông báo cho Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc đột nhiên đứng dậy, hơi nhíu mày nói:
– Ta không có liên quan gì đến Thất Tinh Tông, nhưng Hà Tương Tư và Dương Bằng đều là bằng hữu của ta.
Bằng hữu gặp nạn, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Giống như dự đoán của Văn Trạch, Bạch Nhạc không hề do dự đã lập tức đồng ý ngay.
….
Nghênh Khách Phong
Bên trong biệt viện nơi đệ tử Thất Tinh Tông ở, các đệ tử của Thất Tinh Tông nằm la liệt khắp nơi, ngược lại, đệ tử của Càn Khôn Kiếm Tông gần như không bị thương.
– Nghe nói ở một nơi hẻo lánh như Thanh Châu không có nhân vật nào, nhưng không ngờ các ngươi lại yếu như vậy… Chậc chậc, tốt xấu gì cũng là Địa cấp Tông môn, thậm chí đến cả một người đáng để cho ta ra tay cũng không có, thật là lãng phí thời gian của ta.
Trong mắt thanh niên cầm đầu Càn Khôn Kiếm Tông lộ ra vẻ khinh thường, hắn chế nhạo nói:
– Nếu ta là các ngươi, ta sẽ lập tức thu dọn đồ đạc, xuống núi trở về Thanh Châu, đỡ phải mất mặt tại Đại hội Đạo môn.
Bị đối phương chế nhạo như vậy, các đệ tử của Thất Tinh Tông đều đỏ mặt giận dữ, muốn liều mạng chiến đấu với đối phương, nhưng lại không bằng một nửa sức mạnh của họ.
Bản thân sức mạnh của Càn Khôn Kiếm Tông đã nằm trên Thất Tinh Tông, càng quan trọng hơn, Thất Tinh Tông bây giờ không có cao thủ đứng đầu nào cả.
Chương 1072: Thất Tinh Tông chịu nhục (2)
Thanh niên cầm đầu Càn Khôn Kiếm Tông kia, ngoài miệng nói thật dễ nghe, nói không có người đáng để hắn ra tay, nhưng thực tế, khi các đệ tử khác ra tay, hắn sẽ lập tức xuất ra năng lượng kiếm ý kinh khủng, khi đối mặt với kẻ thù, các đệ tử của Thất Tinh Tông phải phân ra một phần tinh lực để chống lại tác động của kiếm ý.
Nên chăng dĩ nhiên sẽ không còn thời gian để chiến đấu, dẫn đến việc họ gần như không còn sức để đánh trả, do đó lập tức bị người của Càn Khôn Kiếm Tông đánh bại.
Hà Tương Tư bước ra một bước, trên mặt lộ ra vẻ tức giận, trầm giọng hỏi:
– Tài nghệ không bằng người, Thất Tinh Tông ta nhận thua, biệt viện này cũng có thể giao cho các ngươi, chẳng qua các hạ làm nhục bọn ta như vậy, có phải khinh người quá đáng rồi không?
Khóe miệng thanh niên kia hơi nhếch lên, trên mặt lộ ra mấy phần ngả ngớn, đùa cợt nói:
– Không ngờ Thất Tinh Tông ngoại trừ mấy tên phế vật lại còn có một nữ nhân xinh đẹp đến như vậy!!!
Trong phút chốc, tất cả đệ tử của Thất Tinh Tông đều phẫn nộ.
– Vô sỉ!
Bọn họ nhận chính mình đánh không lại, bị đối phương làm nhục, bọn họ cũng nhận, thế nhưng bây giờ đối phương dám công khai cợt nhả với Hà Tương Tư, làm sao bọn họ có thể chịu được?
– Thế nào, các ngươi còn muốn đánh nhau?
Đối mặt với lửa giận của đám đệ tử Thất Tinh Tông này, thanh niên kia không có một chút áy náy nào, thậm chí trong mắt còn tràn đầy khinh thường:
– Xem ra vừa rồi đánh còn chưa đủ đau, ai không phục, cứ việc ra tay… Nếu như có thể ép ta dùng kiếm, lập tức coi như các ngươi thắng, thế nào?
– Liều mạng với bọn hắn!!!
Lại bị đối phương làm nhục trắng trợn một lần nữa, đám đệ tử Thất Tinh Tông vô cùng tức giận, cảm giác này khiến người ta hận tới muốn chết đi được.
Hà Tương Tư nghiến răng, nàng tiến lên một bước, trầm giọng nói:
– Ta xin lĩnh giáo cao chiêu của các hạ.
Nàng đương nhiên biết với thực lực của mình thì không thể có được chút lợi thế nào, nhưng trong tình huống này, nàng chỉ có thể dùng hết sức chiến đấu.
Nhân tài Thất Tinh Tông ngày càng giảm sút, bây giờ nàng có lẽ là người có thực lực mạnh nhất trong số các đệ tử của Thất Tinh Tông.
Hà Tương Tư khẽ đảo cổ tay, một dải lụa bằng lửa đột nhiên xuất hiện trong tay nàng, quấn quanh cánh tay không khác lụa thường.
– Hiếm thấy đấy, cũng đanh đá phết nhỉ?
Thanh niên nọ cười khẽ một tiếng, chế nhạo nói:
– Thi đấu như thế này cũng không có ý nghĩa gì, hay chúng ta thêm một ít phần thưởng đi?
Ánh mắt thanh niên kia quét qua đám người Thất Tinh Tông, khinh thường nói:
– Đừng nói ta bắt nạt các ngươi, chỉ cần có người nào trong các ngươi có thể ép ta dùng kiếm, lập tức coi như các ngươi thắng.
Ta không chỉ dẫn bọn hắn ra ngoài ngay lập tức, mà còn cúi đầu xin lỗi các ngươi.
Thanh niên kia tiếp tục nói:
– Tuy nhiên, nếu các ngươi không thể ép ta dùng kiếm, như vậy… Ta sẽ cho các ngươi hai lựa chọn, hoặc là lăn xuống Đạo Lăng sơn, hoặc là để nữ nhân này đi theo ta cho đến khi Đại hội Đạo môn kết thúc, thế nào?
– Ngươi muốn chết!!!
– Súc sinh, ta liều mạng với ngươi!!!
– Vô sỉ!!!
Trong nháy mắt, tất cả đệ tử của Thất Tinh Tông đều sôi gan.
Đối mặt với những lời mắng mỏ của đám người này, mặt mũi thanh niên kia vẫn tràn đầy vẻ khinh thường, trong mắt hiện lên ý khinh miệt:
– Một đám phế vật, chỉ biết khua môi múa mép thôi à? Có bản lĩnh thì ra tay, nếu thắng ta, dù các ngươi mắng, ta cũng không cãi lại.
Ngay cả lá gan đánh nhau một trận cũng không có, chỉ ở ngoài lải nhải múa mép thì tính là thứ gì?
Trong mắt Hà Tương Tư hiện lên một tia kiên quyết, nàng lạnh lùng nói:
– Ta cược với ngươi, nếu như ta thua, cái mạng này của ta cho ngươi.
Đền mạng.
Hà Tương Tư rất rõ, Thất Tinh Tông hiện tại đã bị đối phương ép vào tình thế tuyệt vọng, đây không còn là vấn đề bọn họ có chịu thua hay không, một trận này không đánh cũng phải đánh, không cược cũng phải cược.
Lý do rất đơn giản, nơi này là Đạo Lăng sơn.
Bây giờ trên Đạo Lăng sơn không phải chỉ có Thất Tinh Tông và Càn Khôn Kiếm Tông.
Thua không có gì to tát, nhưng không thể thiếu sự chính trực, cũng không thể thiếu dũng khí, thà chết chứ không chịu khuất phục.
Nếu không, việc bị đối phương đuổi ra khỏi biệt viện thật sự không phải là vấn đề, mà vấn đề là bọn họ sẽ không còn chỗ đứng trên Đạo Lăng sỡn, dù có đi đâu thì Thất Tinh Tông cũng bị người khác coi thường.
Nhưng ngươi đừng tưởng rằng, đó chỉ là chuyện bị mất mặt.
Một khi thật sự rơi xuống tình cảnh đó, cho dù bọn họ có trở về Thanh Châu, cho dù có Tinh Hà lão tổ trấn giữ, Thất Tinh Tông cũng sẽ xong đời.
Bức tường đổ bị mọi người đẩy xuống, một khi chuyện đó xảy ra, không biết sẽ có bao nhiêu người bỏ đá xuống giếng.
Đây vẫn chỉ là mối đe dọa bên ngoài, điều quan trọng hơn vẫn là nội bộ Thất Tinh Tông.
Một khi thanh danh bị hủy hoại, nội bộ Thất Tinh Tông sẽ ly tán, không chỉ những người này bị hủy hoại, mà tinh thần những đệ tử khác của Thất Tinh Tông cũng sẽ mất đi, thậm chí sẽ không ai nguyện ý bái nhập Thất Tinh Tông.
Chương 1073: Sự khí khái của Hà Tương Tư
Chuyện này cũng giống như tình cảnh ban đầu của Linh Tê Kiếm Tông ở lần thi đấu Tông môn trước đó, không chỉ riêng Bạch Nhạc, mà hào khí của các đệ tử mới Linh Tê Kiếm Tông là cơ sở để Linh Tê Kiếm Tông tồn tại, ngay cả khi không có Bạch Nhạc, ngay cả khi thi đấu Tông môn thất bại, miễn là còn hơi thở, Linh Tê Kiếm Tông cũng không thể bị phá hủy.
Đó là thứ quý giá nhất mà Bạch Nhạc để lại cho Linh Tê Kiếm Tông.
Từ Châu bị Thận Lâu Vương tấn công, Mộng Thiên Thu ngã xuống, Bạch Nhạc rời bỏ Thất Tinh Tông.
Dù lý do có đường đường chính chính đến đâu thì cũng không thể che giấu được sự thật, nhất là sau khi tin tức Bạch Nhạc không chết rồi từ bỏ tông môn của mình, sau đó đến núi Đạo Lăng với danh nghĩa của Đại Càn vương triều được truyền ra.
Tâm của những đệ tử Thất Tinh Tông này đã tiêu tan rồi.
Nếu lúc này lại bị Càn Khôn Kiếm Tông nghiền nát thêm một lần nữa, đến cả hào khí cuối cùng cũng mất đi, Thất Tinh Tông sẽ thực sự bị chia cắt.
Hà Tương Tư đã thấy rõ điều này.
Ngay từ khi Bạch Nhạc giả làm Thận Lâu Vương, nàng có thể nhìn thấy rõ, nên mới không ngại liều mình đến gặp Thận Lâu Vương, hỏi sinh tử của Bạch Nhạc.
Trong đó, một nửa là vì Bạch Nhạc, nửa còn lại là vì Thất Tinh Tông.
Đáng tiếc cho dù mạo hiểm lớn như vậy, nàng rốt cuộc cũng không thể đưa Bạch Nhạc về, bởi vì Bạch Nhạc đã cho nàng một lý do mà nàng không thể giữ hắn lại.
Mộng Thiên Thu đã chết.
Tinh Hà lão tổ tính được tất cả lợi ích, nhưng cuối cùng không tính được lòng người, càng không tính được Bạch Nhạc có thể sống sót trở về.
Một phép tính sai nhận lại bàn thua.
Khi Bạch Nhạc đi đến Đạo Lăng sơn với danh nghĩa của Đại Càn vương triều, lần này Thất Tinh Tông đã thực sự bị đánh bại hoàn toàn.
Mà Hà Tương Tư, điều nàng đang làm bây giờ là đang để lại một chút hy vọng cho Thất Tinh Tông.
Vì thế, nàng không ngần ngại dâng lên tính mạng của mình.
Đúng vậy, ngay từ đầu nàng đã biết không thể thắng được đối phương, nhưng nàng vẫn chấp nhận canh bạc này, dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy nhiệt huyết cho các đệ tử Thất Tinh Tông.
– Bùm!!!
Hà Tương Tư bước ra một bước, Hỏa Lăng đột nhiên được tung ra như xiềng xích, phóng thẳng về phía thanh niên cầm đầu Càn Khôn Kiếm Tông.
Trận chiến này là từ trước đến nay chưa từng có, nàng sẽ liều mạng một lần.
Trong nháy mắt Hà Tương Tư đã ra tay, nàng trực tiếp xuất ra Tinh Cung, toàn bộ sức mạnh của Tinh Cung được bùng phát theo cú đánh này, như thể trong tích tắc nhiệt độ xung quanh đột nhiên tăng lên, nơi mà Tinh Cung bao phủ giống như đã biến thành một biển lửa.
Hà Tương Tư không phải kiểu thiên tài đứng đầu, dù là thiên phú hay thực lực cũng đều ở mức bình thường, ở Thanh Châu cũng coi như không tệ, nhưng một khi nhìn ra thiên hạ thì quả thật chẳng là gì.
Nhưng vào lúc này, khi Hà Tương Tư quyết định liều mạng chiến đấu, loại khí thế này đã lay động tất cả mọi người.
Ngay cả tên đệ tử của Càn Khôn Kiếm Tông nọ, lúc này khi nhìn Hà Tương Tư, trong mắt đã mất đi mấy phần trêu tức cũng như khinh thường, thêm vào đó là mấy phần tôn trọng.
Một nữ tử như vậy, đáng nhận được sự tôn trọng của mọi người.
Chỉ là… hắn ta vẫn không thể lùi bước.
Hắn ta không chỉ đại diện cho bản thân mình, mà còn là đại diện cho cả Càn Khôn Kiếm Tông.
Từ lúc quyết định bày ra canh bạc này, từ lúc chọn Thất Tinh Tông để ra tay, hắn ta không được phép thua.
Ngón tay kẻ nọ chập lại làm kiếm, phút chốc, kiếm ý bay ngập trời, hắn ta chỉ vươn tay rạch một đường, lập tức có một luồng kiếm khí đáng sợ bắn ra, Hỏa Lăng kinh người của Hà Tương Tư, thậm chí ngay cả biển lửa ngập trời kia đều bị một đường rạch này chia thành hai, giống như bị ai đó dùng kiếm chẻ ra vậy.
Nhiều thứ trên thế giới này không liên quan đến đúng hay sai, cũng không liên quan gì đến lòng tin, và càng không liên quan gì đến dũng khí, mà chỉ có sức mạnh tuyệt đối đủ để nghiền nát mọi thứ.
Đánh không lại chính là đánh không lại, không thể bởi vì ngươi chịu liều mạng mà một con dê rừng có thể giết chết hổ.
Thật đáng tiếc, cho dù Hà Tương Tư có dũng cảm đến đâu thì nàng vẫn chỉ là con dê rừng kia mà thôi.
Đối mặt với một thiên tài đứng đầu như vậy, cho dù có cố gắng thế nào đi nữa, vẫn là vô ích.
Ngay cả khi nàng sẵn sàng liều mạng của mình, nàng cũng không có cách nào ép đối phương dùng kiếm.
Chuyện này rất tàn nhẫn, nhưng lại chính là hiện thực.
Trên mặt Hà Tương Tư lộ ra vẻ thảm thiết, lúc này ý niệm may mắn cuối cùng trong đầu nàng đã hoàn toàn lụi tắt.
Trong một cuộc đối đầu bình thường, nàng không có tư cách nào để cạnh tranh với đối phương.
Tuy nhiên, Hà Tương Tư vẫn còn một con át chủ bài.
Đại Mộng Thiên Thu.
Từ ngày học được thần thông Đại Mộng Thiên Thu từ Bạch Nhạc, nàng đã hiểu rõ, dựa vào thực lực của mình vốn không có cách nào để thi triển ra được thần thông như vậy.
Cách duy nhất là đánh đổi mạng sống của mình.
Mặc dù vậy, dựa trên sự hiểu biết của nàng về loại thần thông này, nàng chưa chắc có thể thi triển được nó, hoặc thậm chí ngay cả khi có thể thi triển, sức mạnh mà nó phát ra cũng rất hạn chế, có thể sẽ không thay đổi được gì.
Chương 1074: Thần hồn tan vỡ
Nhưng đây là sự lựa chọn của nàng.
Cho dù là chết, cũng phải cho đối phương hiểu được, Thất Tinh Tông không phải dễ bị người ức hiếp, còn có pháp môn thần thông đủ để danh chấn thiên hạ.
Có thể thua, có thể chết, nhưng không thể để đối phương thấy rõ.
Trong nháy mắt, linh hồn của Hà Tương Tư đột nhiên sôi sục.
Vào lúc này, ngay cả đệ tử của Càn Khôn Kiếm Tông nọ cũng hơi biến sắc, mặc dù không biết Hà Tương Tư muốn làm gì, nhưng hắn ta biết rõ, nàng đang muốn liều mạng.
– Cô nương, cô hà tất phải như vậy?
Thanh niên kia cảm thấy có hơi thương xót, nhẹ giọng thuyết phục:
– Trước đó khi đánh cược, ta chưa nói, chỉ cần Thất Tinh Tông nhường lại biệt viện, chuyện này… bỏ qua
Thanh niên kia nhìn thấy sự kiên quyết và dũng khí của Hà Tương Tư, vào lúc này hắn ta rốt cuộc cũng thu hồi sự khinh thường và kiêu ngạo của mình.
Không phải vì Thất Tinh Tông, mà là vì nữ tử không thua kém đấng nam nhân trước mặt này.
Chỉ tiếc, đến bước này rồi, Hà Tương Tư không có ý định dừng tay.
– Thần thông này tên là Đại Mộng Thiên Thu.
Nó là do trưởng lão Mộng Thiên Thu của Thất Tinh Tông ta tạo ra.
Ta chỉ vừa mới học được, nếu hôm nay ta thất bại, không phải là do Thiên Thu đại sư thất bại, mà bởi vì ta học nghệ không tinh.
Hà Tương Tư nói xong một câu sau cùng này, cuối cùng nàng cũng đã hoàn thành tâm nguyện của mình.
– Đại Mộng… Thiên Thu…
Hà Tương Tư nói ra bốn chữ này, sau đó chỉ ngón tay ra, thần hồn dường như muốn bốc cháy.
Các đệ tử của Càn Khôn Kiếm Tông nháy mắt bị lôi vào trong ảo cảnh.
Tuy nhiên, Hà Tương Tư xét cho cùng vẫn đánh giá quá cao bản thân.
Đại Mộng Thiên Thu là thần thông mạnh đến cỡ nào, đừng nói là nàng, ngay cả người có thần hồn mạnh như Bạch Nhạc, thi triển nó cũng sẽ có áp lực rất lớn, cho dù nàng nguyện ý hi sinh tính mạng, nhưng để thi triển thần thông mạnh mẽ đến như vậy thì vẫn là quá khó.
Ngón tay vừa mới chỉ ra, thần hồn đã có khuynh hướng tan vỡ, ảo cảnh vừa vặn hình thành, lôi kéo đối phương đi vào, nhưng lại có trăm ngàn chỗ hở, thật sự không có cách nào phát huy được sức mạnh của nó.
Tuy nhiên cũng chính vì điều này mà thần hồn của Hà Tương Tư vẫn chưa hoàn toàn tan vỡ.
Ba tức.
Hà Tương Tư liều cả mạng ra để thi triển thần thông, nhưng nó chỉ kéo dài trong ba tức, sau đó hoàn toàn tan vỡ.
Tuy nhiên, cho dù chỉ kéo dài được ba tức nhưng nó cũng đủ để khiến cho đệ tử nọ của Càn Khôn Kiếm Tông cảm nhận được sự kinh khủng của thần thông này.
Cho dù giờ phút này đã thoát khỏi ảo cảnh, nhưng sắc mặt hắn ta lại hơi tái nhợt, tim cũng đập nhanh hơn.
Chỉ là, so với điều đó, Hà Tương Tư còn thê thảm hơn nhiều.
Phụt…
Hà Tương Tư phun ra một ngụm máu tươi, cả người dường như hoàn toàn mất đi hơi thở, thần hồn bắt đầu tan vỡ.
Mặc dù không nàng không chết trong thần thông như dự đoán, nhưng bây giờ Hà Tương Tư đã giống như đèn cạn dầu, không có cách nào chống đỡ được nữa.
Keeng…
Gần như cùng lúc khi Hà Tương Tư ngã xuống, một thanh kiếm đột nhiên xé toạc không gian, lao thẳng vào tên đệ tử nọ của Càn Khôn Kiếm Tông.
Kiếm này thật sự khiến hắn ta giật mình, kiếm ý kinh người, cho dù có lấy hết thực lực, tim hắn ta cũng không khỏi đập nhanh một nhịp, theo bản năng vung tay lên, kiếm được rút ra khỏi vỏ.
– Ai?
Hắn ta quát một tiếng chói tai, xuất kiếm ngăn cản thanh kiếm đang lao tới, mà lúc này hắn ta mới nhận ra, người xuất kiếm vẫn còn cách đó hơn trăm thước.
Người chưa đến, kiếm đã đến trước.
Toàn bộ Thất Tinh Tông không ai có thể ép hắn ta rút kiếm, nhưng hiện tại có một người ở cách hắn hơn trăm thước lại làm được, sự chênh lệch trong đó làm sao có thể diễn tả bằng lời.
Khoảng cách ngoài trăm thước đối với Bạch Nhạc là quá gần, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Bạch Nhạc đã tới nơi.
Hắn không quan tâm chuyện chào hỏi với những người khác, cũng không đoái hoài đến phản ứng của những đệ tử Càn Khôn Kiếm Tông, chỉ đi thẳng đến bên cạnh Hà Tương Tư, ôm Hà Tương Tư vào lòng.
– Hà sư tỷ… sao tỷ lại làm vậy?
Mặc dù trước đó Bạch Nhạc không có mặt, nhưng từ xa hắn vẫn có thể thấy Hà Tương Tư thi triển thần thông Đại Mộng Thiên Thu.
Thần thông này là do hắn truyền cho Hà Tương Tư, thế nhưng hắn không ngờ được nó sẽ trở thành lá bùa đoạt mạng nàng.
– Bạch sư huynh!!!
Trong nháy mắt, tất cả đệ tử của Thất Tinh Tông đều quỳ rạp xuống.
Những ngày này, bọn họ thực sự quá ấm ức, quá đau khổ, hiện giờ dù Hà Tương Tư muốn ngọc đá cùng tan, bọn họ cũng không thể giúp gì được.
Bây giờ nhìn thấy Bạch Nhạc trở về, ai nấy đều bật khóc.
Nếu như Bạch Nhạc còn ở trong Thất Tinh Tông, thì sao bọn họ có thể bị ức hiếp đến mức như vậy?
Cho dù khoảng cách giữa Thất Tinh Tông và Bạch Nhạc có thế nào đi chăng nữa, thì Bạch Nhạc vẫn như cũ giống như người thân của họ, nhất là ở chỗ đất khách tha hương thế này.
Hà Tương Tư dựa người vào Bạch Nhạc, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng sinh mệnh đang trôi đi, nhẹ nhàng nói:
– Bạch sư đệ… Thật xin lỗi.
– Hà sư tỷ, tỷ đừng nói chuyện, ta nhất định sẽ cứu được tỷ.
Chương 1075: Thần hồn tan vỡ (2)
Bạch Nhạc ôm Hà Tương Tư trong lòng, thần niệm khẽ động, lập tức có một luồng thần hồn chi lực chậm rãi rót vào trong cơ thể Hà Tương Tư, cố gắng giúp nàng ổn định thần hồn.
– Vô dụng thôi, Bạch sư đệ, ở giây phút cuối cùng có thể gặp lại đệ, ta đã rất thỏa mãn rồi.
Hà Tương Tư nắm tay Bạch Nhạc, nhẹ nhàng nói:
– Bạch sư đệ, ta có thể cầu đệ một chuyện được không?
Bạch Nhạc không ngừng rót thần hồn chi lực vào trong cơ thể Hà Tương Tư, hắn trầm giọng nói:
– Đừng nói nhảm, ta nhất định có thể chữa khỏi cho tỷ.
Chỉ cần tỷ sống sót, cầu xin điều gì ta cũng đồng ý.
Tuy nhiên, lúc này Hà Tương Tư không hề có ý từ bỏ, nàng quật cường nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Ta biết, cái chết của Mộng trưởng lão khiến đệ không thể buông bỏ.
Nhưng mà, cho dù thế nào đi nữa, Mộng trưởng lão cũng là trưởng lão của Thất Tinh Tông, người sẽ không muốn nhìn thấy ngươi và Thất Tinh Tông bất hòa.
Bạch sư đệ, hứa với ta, đừng hận lão tổ, càng đừng hận Thất Tinh Tông.
Hà Tương Tư lúc này đã rất yếu rồi, thế nhưng vẫn kiên trì nói hết những lời này, chuyện này khiến Bạch Nhạc cảm thấy hơi khó chịu!
Mộng Thiên Thu như thế, Hà Tương Tư cũng như thế.
Khi còn ở Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc chỉ là một tên tạp dịch, nhờ có Thông Thiên Ma Quân và Vân Mộng Chân, hắn mới có thể một bước lên mây trở thành đệ tử chân truyền, thế nhưng Bạch Nhạc cũng chẳng có tình cảm gì đặc biệt, có thể vượt lên sự sống chết với tông môn cả.
Nhưng Mộng Thiên Thu và Hà Tương Tư thì lại khác.
Bọn họ sẵn sàng cống hiến mọi thứ cho tông môn, bởi vì đối với họ mà nói, tông môn giống như nhà.
Cho dù tông môn có lỗi lầm gì với họ, thì trong lòng họ từ đầu đến cuối cũng không cách nào có thể dứt bỏ tình cảm với tông môn.
Mộng Thiên Thu bị Tinh Hà Lão Tổ ruồng bỏ, nhưng cho tới chết ông cũng không quên Thất Tinh Tông, mà Bạch Nhạc lại không có cách nào để buông bỏ chấp niệm này, đây chính là lý do vì sao hắn rời khỏi Thất Tinh Tông.
Đây không phải vấn đề ai đúng ai sai, mà là do tình cảm khác biệt.
Bây giờ Hà Tương Tư cũng giống như vậy.
Bạch Nhạc nhìn Hà Tương Tư, hốc mắt hắn lúc này không khỏi hơi nhòe.
Những oán niệm trước đây đối với Thất Tinh Tông coi như tiêu tan hoàn toàn theo lời nói của Hà Tương Tư.
Đây là sự cứu rỗi mà Mộng Thiên Thu và Hà Tương Tư đã dùng sinh mạng của mình để đánh đổi.
Bạch Nhạc nhìn ánh mắt kiên nghị của Hà Tương Tư, trong lòng mềm nhũn, cuối cùng hắn nhẹ nhàng nói:
– Ta đồng ý hứa với tỷ.
– Cảm ơn đệ!!!
Hà Tương Tư không kìm được nước mắt khi nghe Bạch Nhạc đồng ý:
– Bạch sư đệ, đệ biết không… Ta thích đệ, lúc đệ giáo huấn Mạc Vân Tô để trút giận thay ta, ta đã bắt đầu thích đệ rồi.
– … Ta biết ta không xứng với đệ, thế nhưng… Ta sắp chết rồi, hãy để ta ích kỷ một lần đi! Ta không hi vọng xa vời đệ có thể thích ta, nhưng chỉ cần mười năm, hai mươi năm sau, chỉ cần đệ có thể nhớ ta đã từng tồn tại, như vậy là đủ rồi.
Hà Tương Tư đưa tay sờ gương mặt Bạch Nhạc, giọng nói càng ngày càng nhỏ, hơi thở cũng dần dần yếu đi.
Bạch Nhạc dù có cố gắng đến đâu vẫn không thể ổn định được linh hồn vỡ nát của nàng.
Văn Trạch chẳng mấy chốc cũng đuổi tới, giận dữ mắng:
– Bạch Nhạc, huynh bị gì vậy! Nếu cứ tiếp tục như vậy, cô nương ấy thật sự sẽ chết mất.
Đầu óc Bạch Nhạc không kịp phản ứng, không hiểu hỏi:
– Huynh nói cái gì?
– Ngu ngốc!!! Chỉ cần đừng để linh hồn nàng ấy hoàn toàn vỡ nát thì vẫn có thể cứu được.
– Huynh nghĩ đây là đâu? Đây là Đạo Lăng Thiên Tông.
Chỉ cần Hà cô nương còn một hơi thở, một sợi thần hồn thì vẫn có thể cứu.
Văn Trạch tức giận giậm chân, mắng:
– Theo ta đến Thánh Nữ Phong, bây giờ chỉ có Thánh Nữ mới có thể cứu nàng ấy thôi.
Nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông.
Chính câu nói này ẩn chứa một sự tự tin mà người ngoài không thể tưởng tượng nổi.
Thần hồn của Hà Tương Tư đã bắt đầu tan rã, ở bất kỳ chỗ nào khác, cho dù là lão tổ Tinh Hải Cảnh ra tay, cũng không thể cứu sống nàng được.
Lúc trước, Bạch Nhạc tận mắt nhìn thấy Mộng Thiên Thu chết vì điều này, nên bây giờ hắn chẳng hề có suy nghĩ là có thể cứu được Hà Tương Tư.
Người của Thất Tinh Tông lại càng không tưởng tượng nổi.
Nhưng lời nói của Văn Trạch đột nhiên khiến trái tim mọi người kịch liệt run lên.
Nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ cần vẫn còn một hơi thở, một sợi thần hồn, thì vẫn có khả năng tạo ra kỳ tích.
Trái tim của hắn đột nhiên nhảy lên, ban đầu Bạch Nhạc vẫn còn chút do dự, sau đó liền ôm lấy Hà Tương Tư, bay thẳng về phía Thánh Nữ Phong.
Mặc dù lúc trước bị Triệu Thụy chặn dưới Thánh Nữ Phong, nhưng Bạch Nhạc vẫn nhớ vị trí của chỗ đó, hiện tại thậm chí không cần Văn Trạch dẫn đường.
Về phần người của Càn Khôn Kiếm Tông, hắn cũng không thèm để ý.
Cho đến khi Bạch Nhạc bay đi, đám người Càn Khôn Kiếm Tông vẫn chưa hoàn hồn, trong mắt tên đệ tử cầm đầu càng lộ ra vẻ buồn bực khó tả.
Mặc dù có nguyên nhân là Hà Tương Tư bị thương sắp chết, nhưng điều này vẫn không thể thay đổi sự thật… Hắn ta đã bị xem nhẹ.
Chương 1076: Ngươi muốn ta cứu nàng ấy?
Trước đó hắn ta làm nhiều chuyện như vậy, nhưng tất cả những chuyện này trong gang tấc khi Bạch Nhạc xuất hiện thì đã thất bại.
Giờ hắn ta phải làm gì đây?
Dù đã thắng cược, nhưng trong tình huống này hắn có thể làm được gì? Chẳng lẽ tiếp tục khăng khăng đuổi người của Thất Tinh Tông ra ngoài hay sao?
Không phải là không thể, nhưng vấn đề là… Ai có thể bỏ qua kẻ này được chứ?
Rõ ràng đã thắng, nên giành được tiếng vỗ tay và cổ vũ của người khác, nhưng đây lại tính là gì?
Hắn ta rất muốn đánh với Bạch Nhạc một trận, nhưng đáng tiếc, hiện tại hắn ta rõ là không có cơ hội.
Nhưng mà, khi nghĩ đến Hà Tương Tư, trong lòng hắn ta không khỏi thở dài.
Mặc dù từ tận đáy lòng hắn khinh thường Thất Tinh Tông, nhưng hắn phải thừa nhận rằng, Hà Tương Tư đã làm hắn kinh ngạc, một nữ tử như vậy… Lại được sinh ra trong Thất Tinh Tông.
Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được mà lao thẳng về phía Thánh Nữ Phong.
Cho dù như thế nào, hắn cũng muốn xem kết quả.
Thánh Nữ Phong.
Lần này, không có Triệu Thụy chặn dưới Thánh Nữ Phong, lại có Văn Trạch mở đường, Bạch Nhạc dễ dàng đặt chân lên Thánh Nữ Phong.
Văn Trạch đứng ngoài động phủ, lớn tiếng nói:
– Văn Trạch cầu kiến Thánh Nữ.
Đồng thời, Bạch Nhạc cũng hít một hơi thật sâu:
– Thanh Châu Bạch Nhạc, cầu kiến Thánh Nữ.
Từ khi Bạch Nhạc và những người khác đặt chân đến Thánh Nữ Phong, Vân Mộng Chân đã biết.
Bây giờ khi nàng nghe thấy giọng của Bạch Nhạc liền không chần chừ mà từ từ bước ra khỏi động phủ.
Đã lâu không gặp, Vân Mộng Chân vẫn như cũ mặc bộ quần áo trắng như tuyết, vẻ mặt lạnh lùng, không thể nhìn ra một chút khác biệt.
Nhưng chỉ cần nàng đứng đó, nàng dường như trở thành trung tâm của thế giới.
Bên ngoài động phủ có mấy cây lê, lúc này Bạch Nhạc đang ôm Hà Tương Tư đứng dưới gốc lê.
Nhìn nhau từ xa, trong lòng Bạch Nhạc lúc này phức tạp khó tả.
Đây là lần đầu tiên hắn đặt chân lên Thánh Nữ Phong, cũng là cuộc hội ngộ mà hắn đã mong chờ từ rất lâu với Vân Mộng Chân, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình sẽ hội ngộ với Vân Mộng Chân theo cách này.
Nếu có lựa chọn, Bạch Nhạc nhất định sẽ núp thật xa, hắn không bao giờ muốn gặp mặt nàng trong tình trạng xấu hổ như vậy.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Hắn không có tình yêu với Hà Tương Tư, nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể từ bỏ hy vọng cuối cùng này, dù có xấu hổ đến đâu cũng không nặng hơn mạng người được.
Sau một lúc im lặng, Bạch Nhạc mới định thần lại, khẽ khom người:
– Bạch Nhạc bái kiến Thánh Nữ, xin thứ cho không thể lễ nghĩa chu toàn.
Mặc dù Vân Mộng Chân thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ cần liếc mắt là có thể thấy được tình hình hiện tại của Hà Tương Tư.
Nhìn thấy Bạch Nhạc ôm nữ nhân khác trong tay, cho dù Vân Mộng Chân có rộng lượng đến đâu, lúc này cũng khó tránh khỏi cảm thấy hơi không vui.
– Ngươi muốn ta cứu nàng ấy?
Vân Mộng Chân khẽ hỏi, không nói dông dài.
Đối với những người ngoài cuộc, đây dường như chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng trong lòng Bạch Nhạc biết rất rõ, đây là Vân Mộng Chân đang tỏ ý nàng không hài lòng.
Tuy nhiên, đã lúc này thì làm sao hắn có thể phủ nhận được?
Bạch Nhạc nở nụ cười gượng gạo, nói:
– Hà sư tỷ có ân với ta, chuyện này, ta cũng phải có trách nhiệm… Dù thế nào thì ta cũng không thể nhìn tỷ ấy chết được, cũng xin Thánh Nữ giúp đỡ, Bạch Nhạc, vô cùng cảm kích.
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc chăm chăm, sau đó chậm rãi nói:
– Thần hồn đã tiêu tan, nếu không phải ngươi dùng thần hồn chi lực mạnh mẽ giữ lại, e là thần hồn nàng ta sớm đã tiêu tan.
Thương thế nặng như vậy, ngươi biết ta sẽ phải trả cái giá gì để cứu nàng ta không?
Nghe đến đây, trong lòng Bạch Nhạc run mạnh.
Nơi này là Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng Đạo Lăng Thiên Tông không phải toàn năng, thương thế nghiêm trọng như vậy, cho dù Vân Mộng Chân có là Thánh Nữ cao quý đi nữa thì nàng thật sự sẽ có cách cứu người sao, càng quan trọng hơn, sao có thể không trả bất cứ giá nào?
Mà có thể tưởng tượng được, cái giá phải trả chắc chắn không nhẹ.
Bây giờ Vân Mộng Chân thực sự đang ở trong tình thế khó khăn, Bạch Nhạc đương nhiên hiểu, cho dù Vân Mộng Chân thực sự cố gắng hết sức mình, cũng chưa chắc đã chống đỡ nổi.
Nếu Vân Mộng Chân phải trả giá đắt để cứu người, về sau điều đó sẽ chỉ khiến Vân Mộng Chân càng thêm khó khăn hơn, thậm chí rơi vào trong nguy hiểm.
Những điều này, Vân Mộng Chân không đề cập đến, nhưng hắn cũng nên nghĩ tới.
Bạch Nhạc phải trả lời câu hỏi này thế nào?
Để cứu Hà Tương Tư, chẳng lẽ phải để cho Vân Mộng Chân chịu cái giá đắt này sao?
Vân Mộng Chân không phải người bình thường, nàng là Đạo Lăng Thánh Nữ.
Ở nơi cao cao tại thượng như vậy, chú định nàng phải gánh vác nhiều hơn so với người thường.
Những điều này, Bạch Nhạc đã biết từ rất sớm.
Lúc ở Linh Tê Kiếm Tông, Vân Mộng Chân thậm chí không ngần ngại dứt bỏ tình cảm với Bạch Nhạc để nhận trách nhiệm thuộc về mình.
Bây giờ… Liệu hắn có thể thực sự nói mà không chút lưu tình, yêu cầu Vân Mộng Chân trả giá để cứu người không?
Tại sao hắn lại có chí khí hùng hồn như vậy, chỉ vì Vân Mộng Chân thích hắn sao?
Chương 1077: Mười năm khổ tu không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay!
Nhưng… nếu không làm như thế, chẳng lẽ hắn lại trơ mắt đứng nhìn Hà Tương Tư chết sao?
Giờ phút này, lòng của Bạch Nhạc như bị dao cắt.
Bạch Nhạc không trả lời được câu hỏi này.
Nhưng trên thực tế, Vân Mộng Chân không cần hắn trả lời.
Bản thân sự im lặng đã là một câu trả lời.
Sau một lúc im lặng, Vân Mộng Chân chậm rãi đi về phía Bạch Nhạc, ngón tay điểm vào ấn đường của Hà Tương Tư.
Trong phút chốc, một luồng thần hồn chi lực king người tuôn ra từ trên người Vân Mộng Chân đi vào ấn đường Hà Tương Tư, nháy mắt, thần hồn của Hà Tương Tư đã ổn định lại rất nhiều.
– Thánh Nữ…
Tiểu Cầm nhìn thấy cảnh này, lập tức có chút lo lắng, lên tiếng ngăn cản.
Tuy nhiên, Vân Mộng Chân vẫn bỏ ngoài tai sự ngăn cản của Tiểu Cầm.
Nàng bình tĩnh nhận lấy Hà Tương Tư từ trong tay Bạch Nhạc, sau đó nhẹ nhàng nói:
– Ngươi có thể đi, sáng sớm ngày mai cho người đến Thánh Nữ Phong đón nàng ta.
Vân Mộng Chân nói xong lời này, không thèm nhìn Bạch Nhạc mà ôm Hà Tương Tư quay người trở về động phủ.
Chỉ có một tiếng đóng cửa nặng nề, mà Bạch Nhạc như bị cô lập bên trong một thế giới khác.
Văn Trạch vỗ nhẹ vào vai Bạch Nhạc, nói:
– Bạch huynh đệ.
Cái vỗ vai này rốt cuộc đã đánh thức Bạch Nhạc.
Vân Mộng Chân đồng ý cứu Hà Tương Tư, nhưng đối với Bạch Nhạc, nỗi đau khổ trong lòng dường như còn nặng hơn là nàng từ chối.
Nếu Vân Mộng Chân hỏi thêm một câu, e là Bạch Nhạc cũng không biết, có nên để Vân Mộng Chân tiếp tục cứu người hay không.
Sau khi Bạch Nhạc định thần lại, hắn lập tức khom người hành lễ với Văn Trạch:
– Đa tạ Văn sư huynh.
Dù kết quả có ra sao, nhận phần nhân tình này hắn vẫn phải nhận.
– Đừng suy nghĩ nhiều, Thánh Nữ không có ý định nhắm vào huynh.
Cứu một mạng người hơn xây tòa tháp bảy tầng.
Văn Trạch thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:
– Chỉ là hãy nhớ kỹ phần nhân tình này, chắc chắn sẽ có cơ hội trả lại.
Bạch Nhạc khẽ gật đầu, bây giờ cũng chỉ có thể làm như thế.
Sau khi giải quyết xong chuyện của Hà Tương Tư, Bạch Nhạc lấy lại tinh thần, lại chợt nhớ ra tên đầu sỏ đã đẩy Hà Tương Tư vào tình cảnh như vậy.
Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, nhanh chóng tìm thấy bóng dáng của đệ tử Càn Khôn Kiếm Tông trong đám đông.
Thân hình Bạch Nhạc thoắt lên, lập tức rơi xuống trước mặt đối phương.
– Càn Khôn Kiếm Tông ghê gớm lắm à?
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ lạnh lùng, giọng điệu của hắn hơi lạnh, lộ ra sát ý bên trong sự giễu cợt.
Cảm nhận được áp lực của Bạch Nhạc, sắc mặt các đệ tử Càn Khôn Kiếm Tông hơi đông cứng:
– Các hạ là ai? Ngươi muốn ra mặt thay cho Thất Tinh Tông sao?
– Ta là ai?
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói:
– Từ giờ trở đi, ngươi sẽ nhớ!
– Thanh Châu, Bạch Nhạc.
Nhắc lại tên này một lần nữa, đáy mắt Bạch Nhạc hiện lên tia sáng lạnh, chỉ nghe thấy một tiếng leng keng, trong tích tắc, bảy thanh kiếm từ trên trời rơi xuống, lẳng lặng treo ở trước người Bạch Nhạc, lộ ra kiếm ý kinh người.
Người của Càn Khôn Kiếm Tông thực sự không biết Bạch Nhạc là ai.
Thanh danh Bạch Nhạc được giới hạn ở Thanh Châu và Duyễn Châu, đối với người tu hành đến từ nơi khác mà nói, đây chỉ là một cái tên xa lạ.
Chỉ là đệ tử nọ của Càn Khôn Kiếm Tông đã từng tiếp một kiếm của Bạch Nhạc, nên đã có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của Bạch Nhạc, sắc mặt lúc này càng thêm nghiêm túc.
Hắn ta thấy hơi có lỗi, bèn chậm rãi nói:
– Đệ tử Càn Khôn Kiếm Tông, Đinh Khôn ra mắt Bạch huynh.
Đinh Khôn tự giới thiệu, Bạch Nhạc còn chưa có phản ứng nhưng mọi người xung quanh đã xôn xao lên.
So với Bạch Nhạc, thanh danh của Đinh Khôn lớn hơn rất nhiều.
Hắn ta là đệ tử xuất sắc nhất của Càn Khôn Kiếm Tông, thậm chí Tiên Du Kiếm Cung đã từng chiêu mộ, nhưng lại bị Đinh Khôn từ chối.
Ngay tại Đại hội Đạo môn lần này, Đinh Khôn chắc chắn là một trong những thiên tài xuất sắc nhất.
Mặc dù Bạch Nhạc không biết Đinh Khôn, nhưng hắn có thể nhìn ra manh mối từ phản ứng của những người khác.
Ban đầu Bạch Nhạc còn tưởng chỉ là do Thất Tinh Tông gặp xui xẻo đụng phải đối phương mà thôi, nhưng hiện tại nhìn thấy phản ứng này, Bạch Nhạc đột nhiên nhận ra chuyện này nhất định không đơn giản như hắn tưởng tượng.
Nói một câu khó nghe, bây giờ Thất Tinh Tông chả tính là gì, chỗ đó thậm chí còn không có một thiên tài chân chính.
Một Thất Tinh Tông như vậy làm sao có thể lọt vào mắt một thiên tài như Đinh Khôn?
Chỉ để tranh giành một cái biệt viện, có đáng để loại thiên tài này ra tay hay không?
Hơn nữa, nếu là một cuộc tranh đoạt bình thường, Thất Tinh Tông thua thì thua thôi, sao lại phải ép Hà Tương Tư đến mức gạch ngói cùng tan như vậy?
Nếu nói trong đó không có chuyện gì mờ ám, có quỷ mới tin.
Nghĩ đến đây, sát ý trong lòng Bạch Nhạc càng tăng thêm, hắn lạnh lùng nói:
– Đinh Khôn đúng không? Ta rất tò mò… Rốt cuộc là ai xúi giục ngươi tấn công Thất Tinh Tông?
Câu nói này khiến trong lòng Đinh Khôn run lên, chỉ là hắn dù thế nào cũng không thừa nhận điều đó.
– Bạch huynh nói cái gì, ta nghe không hiểu.
Chương 1078: Mười năm khổ tu không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay! (2)
Đinh Khôn hơi ngừng, sau đó nói tiếp:
– Bạch huynh muốn ra tay với ta, ta đương nhiên sẽ tiếp, nhưng… dường như Bạch huynh không phải là người của Thất Tinh Tông, không biết lấy lí do gì để ra mặt thay cho Thất Tinh Tông?
Lông mày Bạch Nhạc hơi nhíu lại, lạnh nhạt nói:
– Từ lâu Thất Tinh Tông đã không liên quan gì đến ta, nhưng Hà Tương Tư là bằng hữu tốt của ta, ngươi đã ép tỷ ấy đến mức như vậy, chỉ bằng chuyện này, ta đã có lý do ra tay.
Bạch Nhạc cười lạnh, tiếp tục nói:
– Hơn nữa, chỉ là giáo huấn ngươi một chút, còn cần gì lý do? Chỉ cần rút kiếm ra là được.
Tuy hắn đã đồng ý với Hà Tương Tư là sẽ không ôm mối hận với Thất Tinh Tông, thế nhưng Bạch Nhạc đã có lựa chọn, nên hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Bằng không, nếu bây giờ nhìn thấy Thất Tinh Tông đáng thương liền trở về, vậy hắn đặt Ngô Văn Uyên và Đại Càn vương triều vào đâu?
Nếu bây giờ hắn đổi ý, sẽ lập tức kết thù với Ngô Văn Uyên, thậm chí là cả Đại Càn vương triều.
Đương nhiên, dù sao Bạch Nhạc cũng sẽ không bao giờ làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Hơn nữa, hắn chỉ hứa sẽ không ôm thù với Thất Tinh Tông, nhưng làm sao có thể thực sự xóa bỏ những gì đã xảy ra trước đây được?
Hà Tương Tư đã trả đủ giá để giành lấy hy vọng cho Thất Tinh Tông, bây giờ lại để cho Bạch Nhạc ra mặt thay cho Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc thật sự không có hứng thú như vậy.
Bây giờ, ngay khi hắn mở miệng, hắn đã xác định lần báo thù này là vì Hà Tương Tư, vậy chắc chắn có thể giảm thiểu tác động của chuyện này.
Hơn nữa, bất kể chiến thắng hay thất bại thì cũng không liên quan gì đến mâu thuẫn giữa Đại Càn vương triều và Càn Khôn Kiếm Tông.
Cũng không phải Bạch Nhạc sợ Càn Khôn Kiếm Tông, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, với thân phận hiện tại của mình, không tiện gây thù với Đại Càn vương triều.
Đã nói đến như vậy, Đinh Khôn đương nhiên không có lý do gì cự tuyệt.
Coong…
Kiếm của Đinh Khôn nháy mắt tuốt vỏ, hắn ta làm động tác bắt đầu, chậm rãi nói:
– Nếu đã như vậy, Đinh Khôn xin lĩnh giáo cao chiêu của Bạch huynh!!!
Đinh Khôn mặc dù cảm thấy có chút áy náy vì đã ép Hà Tương Tư đến mức độ như vậy, nhưng đó chỉ là dựa trên sự tôn trọng của hắn đối với Hà Tương Tư, không liên quan gì đến người khác, với thân phận của hắn, không thể vì chuyện này mà xin lỗi, càng không có khả năng thủ hạ lưu tình trước sự khiêu khích của Bạch Nhạc.
Hơn nữa, trong lòng hắn mơ hồ hiểu được người xúi giục mình khiêu khích Thất Tinh Tông lần này, e là mục đích không phải Thất Tinh Tông, mà là vì tên Bạch Nhạc đang đứng trước mặt này.
Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn Đinh Khôn, khóe miệng lộ ra một chút châm chọc.
Trước ngày hôm nay, hắn không thực sự nổi danh, nhưng… đã ở trên Đạo Lăng sơn, hắn cũng không định tiếp tục giấu tài nữa.
Cho dù kẻ đứng sau đối phương là ai thì mục đích tấn công Thất Tinh Tông nhất định là vì Bạch Nhạc hắn.
Vậy thì… đánh đi!!!
Các ngươi muốn ép ta ra tay, thăm dò khả năng của ta, vậy thì hãy cứ đến.
Đầu ngón tay Bạch Nhạc búng một cái, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo:
– Mười năm khổ tu không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay.
– Ta nói, từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ nhớ kỹ tên của ta, bởi vì kể từ hôm nay, ta sẽ là cơn ác mộng mà cả đời này ngươi không thể thoát khỏi.
Trong nháy mắt, mũi kiếm hơi hất lên, chỉ tích tắc, bảy thanh kiếm bay ra từ không trung, trên không trung trực tiếp biến thành Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Nếu muốn thành danh, liền bắt đầu từ hôm nay đi.
Tuy rằng Đại hội Đạo môn còn chưa chính thức bắt đầu, nhưng đối với Bạch Nhạc thì từ giờ phút này đã chính thức bắt đầu rồi.
– Mười năm khổ tu không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay! Thánh Nữ, hắn thực sự rất kiêu ngạo.
Trong động phủ có một ao nước, phản chiếu tất cả sự việc đang phát sinh bên ngoài.
Tiểu Cầm nhìn cảnh tượng bên ngoài, bĩu môi nói.
Cách đó không xa, Vân Mộng Chân thản nhiên ngồi bên bàn, trên tay cầm một chén trà, dáng vẻ nhẹ nhàng bình thản như mây gió, không còn không khí căng thẳng như trước đó nữa.
Cách Vân Mộng Chân không xa, Hà Tương Tư nằm trên giường dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng hơi thở của nàng đã bình ổn lại, rõ ràng đã qua cơn nguy kịch.
Nếu Bạch Nhạc nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ choáng váng, chỉ cần nhìn tình hình hiện tại cũng biết cứu Hà Tương Tư không quá khó đối với Vân Mộng Chân, càng sẽ không như nàng nói, cần phải trả một cái giá to lớn.
– Hắn mới tu luyện chưa đến bốn năm, mười năm khổ tu ở đâu ra?
Vân Mộng Chân nhìn thoáng qua ao nước, nhàn nhạt đáp, trực tiếp bóc trần lời nói của Bạch Nhạc.
– Há há…
Tiểu Cầm nghe Vân Mộng Chân nói, lập tức lên tiếng chế nhạo:
– Thánh Nữ, người lại nghĩ một đằng lại nói một nẻo rồi.
Sau bốn năm tu luyện, hắn có thể đạt được thành tựu ngày hôm nay, cái này còn lợi hại hơn so với mười năm khổ tu, trách không được Thánh Nữ cũng ghen tị.
– …
Vân Mộng Chân bị Tiểu Cầm mỉa mai như thế, khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng lên, xấu hổ khiển trách:
– Nói bậy bạ gì đó, ai ghen tị, nếu muội lại nói bậy, coi chừng ta xé miệng muội.
– Còn không chịu thừa nhận nữa.
Chương 1079: Nữ nhân đều là kẻ dối trá
Tiểu Cầm là người cùng nhau lớn lên với Vân Mộng Chân, cũng không sợ nàng, cười nói:
– Chỉ là tổn thương thần hồn mà thôi, chỉ cần thần hồn không tiêu tan, có cái Ngọc Hồn sàng vạn năm này tẩm bổ, nàng ta muốn chết cũng khó.
Nếu trong lòng không ghen tị, Thánh Nữ tội gì phải cố ý nói nghiêm trọng như vậy để dọa hắn?
Thương thế của Hà Tương Tư nếu không phải bảo bối thực sự thì không có cách nào chữa khỏi, đây là sự thật, nhưng thân phận của Vân Mộng Chân là gì, là Thánh Nữ cao quý của Đạo Lăng Thiên Tông, đồ vật của nàng đều là những thứ tốt nhất trong thiên hạ.
Chiếc giường nàng ngủ được tạc bằng Ngọc Hồn vạn năm, nằm trên đó tự nhiên có thể ôn dưỡng thần hồn, đó nhất định là bảo vật dưỡng hồn quý giá nhất trên thế gian.
Đối với nàng mà nói, cứu Hà Tương Tư chỉ là tiện tay mà thôi, cũng không cần phải trả bất cứ giá nào.
Nhưng khi thấy Bạch Nhạc ôm Hà Tương Tư trong tay, nàng cảm thấy thực khó chịu, nàng đương nhiên sẽ cứu người, nhưng nếu muốn nàng cho Bạch Nhạc sắc mặt tốt, vậy thì đã nghĩ nhiều rồi.
Nữ nhân đều là những kẻ dối trá, mà nữ nhân càng xinh đẹp thì sẽ càng dối trá.
Cho dù Vân Mộng Chân có là Thánh Nữ cao quý của Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng suy cho cùng, nàng vẫn là một nữ nhân, hơn nữa lại còn là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp.
Vân Mộng Chân bị Tiểu Cầm vạch trần tâm tư, nhưng nàng vẫn không chịu thừa nhận điều đó, mạnh miệng nói:
– Nói hươu nói vượn, ta chỉ là không muốn hắn có chuyện gì cũng chạy đến tìm ta.
Hơn nữa, bên ngoài luôn có tin đồn ta có không ít quan hệ với hắn, bây giờ cho hắn biết thái độ cũng để cho người khác nhìn thấy… Ta không có quan hệ gì với hắn.
– Thánh Nữ tỷ tỷ của ta ơi, đừng tự lừa mình dối người ở đây.
Ý đồ của tỷ cũng chỉ có thể lừa người ngoài thôi, còn có thể giấu được Tiểu Cầm sao?
Tiểu Cầm không có chút cảm kích nào, bĩu môi trêu chọc:
– Ta nói tỷ nghe, ta đã nghe nói về Đinh Khôn này, thực lực của tên đó rất không bình thường.
Bây giờ Bạch Nhạc đang khoe khoang nói khoác, nếu một lát đánh không lại, mất mặt chỉ là việc nhỏ, nếu hắn lại bị thương, Thánh Nữ cũng đừng có đau lòng.
– Ai đau lòng cho hắn, nếu hắn chết ở bên ngoài, ta cũng không thèm để tâm.
Vân Mộng Chân nâng chung trà lên uống một ngụm, một bộ dáng vẻ không để ý chút nào, nhưng tầm mắt vẫn luôn như có như không liếc về phía ao nước.
Thanh danh của Đinh Khôn, không chỉ Tiểu Cầm đã từng nghe qua, ngay cả Vân Mộng Chân cũng đã nghe qua một chút.
Mặc dù loại nhân vật này không đáng để nàng đặt vào mắt, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, Đinh Khôn chắc chắn có thể được coi là một kẻ thù đáng gờm.
Nếu không phải ở trên Đạo Lăng sơn, nếu hắn ở bên ngoài gặp phải cuộc chiến sinh tử, Vân Mộng Chân cũng sẽ không lo lắng, người khác không biết, nhưng nàng biết một khi Bạch Nhạc thực sự bại lộ thân phận, phô bày hết thực lực, đối phó với một Đinh Khôn như vậy chắc chắn không thành vấn đề.
Nhưng nơi này lại là Đạo Lăng sơn, nếu Bạch Nhạc dám thi triển Thông Thiên Ma Công, đó là đang đi tìm chết, quả nhiên đối phó Đinh Khôn không đơn giản như vậy.
Những gì Tiểu Cầm nói có một chỗ không đúng.
Vân Mộng Chân thật sự không sợ Bạch Nhạc bị thương, mà là sợ Bạch Nhạc mất mặt, nếu như ở trên núi này mất mặt, hậu quả so với bị thương còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Nàng càng sợ Bạch Nhạc nhất thời không kiềm chế được cảm xúc mà bại lộ thân phận, cho dù chỉ lộ ra một chút kẽ hở cũng sẽ là tai họa ngập đầu đối với Bạch Nhạc, lúc đó ngay cả nàng cũng sẽ không cứu được hắn.
Nhưng nàng không thể can thiệp, Bạch Nhạc tự mình gây ra chuyện, kết quả thế nào cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu.
Điều duy nhất nàng có thể làm bây giờ là tin tưởng Bạch Nhạc, tin Bạch Nhạc sẽ có chừng mực, tin hắn có thể đánh bại đối thủ.
Keeng…
Trong nháy mắt, bảy thanh kiếm xé gió bay tới, giống như bảy cầu vồng, kinh hãi thế tục.
Bạch Nhạc không biết Vân Mộng Chân là do ghen tị nên mới cố ý hù dọa hắn, bây giờ có thể nói là tràn đầy lửa giận.
Ngọn lửa này, hắn không thể trút với Vân Mộng Chân, hơn nữa vì Hà Tương Tư, hắn cũng không thể trút với Thất Tinh Tông, nên đương nhiên chỉ có thể nghiêng về Càn Khôn Kiếm Tông và Đinh Khôn.
Thật ra, theo kế hoạch ban đầu của Bạch Nhạc, hắn không muốn thu hút sự chú ý sớm như vậy.
Cây có mọc thành rừng, gió cũng thổi cho bật rễ.
Hắn che giấu thân phận của mình, bởi vì nếu bị người khác phát hiện quá sớm cũng không phải là chuyện tốt gì.
Theo ý nghĩ của Bạch Nhạc, nếu trà trộn vào đội ngũ của Đại Càn vương triều thì chỉ cần có hạng trung đẳng là đủ, nếu có chuyện gì xảy ra thì đến thời điểm quan trọng ra tay cũng chưa muộn.
Vì lý do này, thậm chí lúc trước Triệu Thụy ngăn cản hắn ở chân núi, hắn cũng nhịn.
Nhưng loạt phản ứng xảy ra đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của hắn.
Bây giờ có thể nói là hắn bị buộc phải đẩy về phía trước.
Đây không phải là kết quả ban đầu mà Bạch Nhạc mong muốn, nhưng khi thực sự bị ép đến bước này, hắn đành phải làm.
Như chính hắn đã nói, mười năm khổ tu không ai hỏi, một sớm thành danh thiên hạ hay.
Chương 1080: Đáng tiếc
Nếu đã muốn dò xét hắn, muốn thử hắn, vậy hắn sẽ không che giấu nữa, mượn cơ hội này thành danh, cũng để cho Vân Mộng Chân nhìn thấy, hắn không còn là một tên tạp dịch nhỏ bé như trước nữa, hắn có tự tin, cũng có khả năng thực hiện lời hứa ban đầu của mình.
Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Bạch Nhạc không có gì phải do dự nữa, trước tiên cũng nên xả ngọn lửa giận này ra mới được.
Cái tên chó má Đinh Khôn, cứ coi như ngươi gặp xui xẻo đi.
Trong nháy mắt, Bắc Đẩu Kiếm Trận được hình thành, trực tiếp nhốt Đinh Khôn vào trong.
Kiếm như cầu vồng, sấm vang chớp giật.
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc ra tay ở núi Đạo Lăng, nhưng cái tên Thanh Châu Bạch Nhạc này, cũng là ngày đầu tiên được thế nhân nhớ đến.
Coong…
Mũi kiếm giao nhau phát ra tiếng sắt thép bị va chạm.
Mới chỉ có thời gian trăm tức ngắn ngủi mà Đinh Khôn đã chảy mồ hôi lạnh đầm đìa.
Trước kia ở biệt viện Thất Tinh Tông, Đinh Khôn đã đỡ một kiếm của Bạch Nhạc, mặc dù có thể cảm nhận được Bạch Nhạc rất mạnh nhưng hắn cũng không để trong lòng.
Cho dù Bạch Nhạc khiêu khích thêm một lần nữa thì hắn vẫn có tự tin rằng mình có thể giành được chiến thắng.
Thậm chí có một lần Đinh Khôn còn nghĩ vì trước đó Bạch Nhạc phá rối, làm tổn hại danh dự của hắn, nên có thể mượn cơ hội này để đòi lại.
Nhưng đến khi thật sự ra tay, Đinh Khôn mới ý thức được, cái tên Bạch Nhạc đứng trước mặt này khó chơi đến cỡ nào.
Chẳng trách đối phương muốn xúi giục Đinh Khôn ra tay với Thất Tinh Tông nhưng lại không chịu nói rõ cho hắn biết là nhắm vào người nào, cũng rất có thủ đoạn.
Đinh Khôn cũng coi là một thiên tài nổi danh thiên hạ, thậm chí cả lời mời của Tiên Du Kiếm Cung cũng dám từ chối.
Vì Đinh Khôn tự tin rằng cho dù không vào Tiên Du Kiếm Cung thì bản thân hắn cũng có thể trở thành đệ nhất thiên kiêu, kinh diễm thiên hạ.
Đại hội Đạo Môn lần này, Đinh Khôn đã nín nhịn rất lâu, hắn muốn nhân dịp này chân chính thành danh, cùng sánh vai với các thiên kiêu của những Thiên tông đứng đầu kia.
Cũng chính vì vậy, nên cho dù Đinh Khôn biết đối phương muốn xúi giục hắn ra tay với Thất Tinh Tông là có ý đồ khác thì căn bản cũng chả quan tâm.
Chỉ cần Tinh Hải lão tổ bọn họ không thể ra tay thì Đinh Khôn có thể nắm chắc mình có thể đối phó với mọi tình huống.
Nhưng tất cả tựa như đều tan vỡ tại thời khắc này.
– Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Đinh Khôn nhận ra kiếm trận trước mặt, hắn nhanh chóng sụp đổ.
Không phải vì Đinh Khôn quá yếu, mà là vì Bắc Đẩu Kiếm Trận quá dị thường.
Bản thân Bắc Đẩu Tinh Cung là Địa cấp Tông môn, Bắc Đẩu Kiếm Trận chính là chiêu thức thành danh, một khi thành trận thì người đó có thể phát huy ra uy lực vượt qua cấp bậc hiện tại.
Nhưng mà ngươi đã bao giờ nghe nói đến Bắc Đẩu Kiếm Trận một người chưa?
Trên thực tế, không chỉ Đinh Khôn mà trong số những người vây xung quanh để xem ở đây cũng không ít người nhận ra Bắc Đẩu Kiếm Trận, giờ khắc này đang xôn xao hết cả lên.
Không phải Bắc Đẩu Tinh Cung ở Duyễn Châu à? Còn cái tên Bạch Nhạc này không phải quen biết với người của Thất Tinh Tông sao? Sao bây giờ lại dính líu tới cả Bắc Đẩu Tinh Cung rồi?
Con mẹ nó rốt cuộc hắn là ai vậy?
Người xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, tất nhiên cũng có cả đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung, bây giờ những đệ tử này thấy Bạch Nhạc thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận thì cũng chỉ biết cười khổ.
Đây là xảy ra chuyện gì rồi?
Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng không tính là bí mật gì, các đệ tử Bắc Đẩu Tinh Cung có thể đến Đạo Lăng sơn đều sẽ biết Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Nhưng chẳng qua bọn họ cũng chỉ dựa theo khuôn mẫu cố định của kiếm trận mà bày trận thôi, bảy người nhất định phải đồng loạt ra tay hơn nữa còn phải trải qua một đoạn thời gian dài để luyện tập phối hợp, mới có thể kích phát uy lực thật sự của Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Thiếu một người cũng không được chứ đừng nói đến chỉ bằng một người mà có thể thi triển ra Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Một Bắc Đẩu Tinh Cung lớn như vậy cũng không có lấy một người có thể làm được điều này.
Chẳng qua có những người này thì chuyện liên quan tới lai lịch của Bạch Nhạc mới được nói ra.
Vốn dĩ chỉ là một đệ tử của Huyền cấp Tông môn, nhưng vì gặp được Thánh Nữ mà một bước lên trời.
Hiện tại chẳng những trở thành cao thủ Tinh Cung Cảnh, danh chấn Duyễn Châu mà còn được làm Thanh Châu phủ chủ, ở hai châu Thanh Duyễn là một nhân vật hết sức quan trọng.
Lúc nghe nhắc đến Thanh Châu phủ chủ mới có người hiểu ra, nghe nói trong Đại hội Đạo Môn này có người của Đại Càn vương triều tới tham gia, người để học hỏi không chỉ có mình Bạch Nhạc đâu.
Hai lần đều đi có đôi có cặp thế này, bấy giờ mới xem như là đủ số để đối đầu nhau.
Phủ chủ của Thanh Châu à? Thế cũng xem như là người của Đại Càn vương triều nhỉ.
Chỉ là không ngờ tới vị phủ chủ này lại mạnh tới vậy, dựa vào Bắc Đẩu Kiếm Trận mà ép Đinh Khôn tới nỗi thở không ra hơi.
Nhưng đây là Đinh Khôn của Càn Khôn Kiếm Tông, chắc sẽ không dễ dàng bại trận như vậy đâu nhỉ?
– Bạch Nhạc, ta thừa nhận về mặt kiếm đạo ta không bằng ngươi.
Nhưng trận chiến này, ngươi không thắng được.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










