Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 22 : Họa sĩ Klein (c106-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 106: Họa sĩ Klein
Sau tám giờ tối, trong phòng ăn của nhà Moretti.
Nhìn bàn ăn chỉ còn lại ít canh cặn, Benson giơ tay che miệng, thỏa mãn ợ một cái.
“Tuy là lần thứ ba ăn món này, nhưng anh vẫn cảm thấy ngon như lúc đầu.
Vị chua ngọt của cà chua với sự dai của thịt đuôi trâu quá hợp vị.
Klein ạ, anh thật tiếc khi công ty Bảo an Gai Đen đã khiến thành phố Tingen này tổn thất một vị đầu bếp xuất chúng.”
Melissa ngả người ra ghế dựa, gật đầu biểu thị đồng ý.
“Đó là vì hai người chưa biết thế nào là tài nấu nướng chân chính thôi.” Klein tỏ ra khiêm tốn: “Sau này nếu có cơ hội, chúng ta hãy tới nhà hàng Bonaparte ở phố Holls ăn thử bữa đại tiệc Entis chính cống, tới nhà hàng đường bờ biển khu Kim Ngô Đồng ăn các món ngon phương nam.”
Đây là những nhà ăn thường lên báo, các nhà hàng này đều tốn 1 bảng rưỡi.
“Em thích ăn món anh làm hơn.” Melissa trả lời không chút do dự.
Benson cười ha ha, nói sang chuyện khác: “Nhưng anh cảm thấy món canh này của chú còn thiếu cái gì đó, có lẽ… Có lẽ nó không nên ăn kèm với bánh mì?”
Klein gật đầu đồng ý: “Vâng, tốt nhất là ăn với cơm.”
“Cơm…” Melissa thì thào, trông cô có vẻ hướng tới món này.
Tingen, nằm ở phía bắc, là một đô thị không được coi là lớn, ngoài một số nhà ăn đặc biệt ra thì khó mà tìm được chỗ có cơm để ăn.
Với Benson và Melissa mà nói, thứ đồ ăn này gần như chỉ tồn tại trên báo giấy, trong những lời giới thiệu ở sách giáo khoa mà thôi.
Nhìn vẻ mặt cô em gái, Klein cười ha ha, nói: “Chờ chúng ta tiết kiệm nửa năm, tranh thủ tới vịnh Dipsy nghỉ ngơi, thưởng thức mỹ thực ở nơi đó.”
Vịnh Dipsy nằm ở cực nam của vương quốc Ruen, một phần ba vịnh thuộc về vương quốc Finebot.
Nơi đó đầy ánh mặt trời, cảnh sắc đẹp đẽ, và rất nổi tiếng với cơm hải sản.
Không cho Melissa cơ hội phát biểu ý kiến rằng phải tiết kiệm, Klein chủ động nói: “Chờ thêm ba tháng nữa, tiền lương của anh sẽ tăng lên rất nhiều, hoàn toàn có thể thỏa mãn được nhu cầu tiết kiệm và đi du lịch.”
“Vì sao?” Quả nhiên Benson và Melissa đều bị hắn dẫn dắt sự chú ý sang hướng khác.
Klein khẽ ho hai tiếng, mỉm cười giải thích:
“Dựa theo thành tích không tệ của mình, sở cảnh sát thường xuyên hợp tác với công ty định mời em làm thêm chức cố vấn về mặt lịch sử cho họ, bọn họ sẽ trả thêm một phần lương cho em, ít nhất 2 bảng một tuần.
Sau này nếu hai người thấy em mặc cảnh phục, lấy giấy chứng nhận tương ứng ra thì đừng có ngạc nhiên.
Đương nhiên hai người cũng biết mà, hiệu suất làm việc của bên chính phủ tựa như một bà già chín mươi tuổi đi đường, bọn họ cần một quá trình dài dòng, còn phải sát hạch em một lần nữa.
Cho nên ngày nghỉ của hai tháng tới em sẽ thường xuyên tới đại học Hoy tìm thầy hướng dẫn của em, tìm giáo viên quen biết để học thêm nhiều tri thức hơn.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh trai và em gái, hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp với vẻ mặt có phần cổ quái: “Giống như câu mà Russel đại đế từng nói ấy, học, học nữa, học mãi.”
Benson im lặng vài giây rồi nửa cảm khái nửa tự giễu: “Giờ anh báo danh thi đại học liệu còn kịp không? Quả nhiên tri thức chính là của cải.”
Còn cả sức mạnh nữa… Klein lặng lẽ bổ sung một câu.
“Benson, anh cần sách ngữ pháp và giáo trình văn học cổ của anh Klein.” Melissa đột nhiên nói ra lời mà Klein đang định nói.
Vẻ mặt Benson thay đổi, anh ta cắn chặt răng rồi nói: “Klein, tối nay chú đưa những sách vở đó cho anh.
Cho dù chúng nó có khiến người ta buồn ngủ như nào anh cũng sẽ cố gắng kiên trì đọc mỗi ngày một, à không, nửa giờ! Anh xin thề với danh nghĩa của Nữ Thần! Nếu không làm được, anh sẽ là con khỉ đầu chó lông quăn!”
Lúc này Klein mới tươi cười: “Không thành vấn đề.”
Sáng hôm sau, Klein treo áo khoác và mũ lên giá để mũ áo rồi theo lời nhắn mà Roxanne chuyển giùm đi xuống lòng đất, thẳng tới phòng trực bên ngoài cửa Chianese.
Đội trưởng Dunn, các đội viên Frye, Syja, Loya, Leonard và Cornley đã đến đủ.
Đảo mắt qua Kẻ Gác Đêm mới, Dunn cười nói: “Mỗi thứ Năm hàng tuần chúng ta sẽ có một buổi họp thường lệ để tổng kết tình hình các nhiệm vụ lúc trước, thảo luận những vấn đề đang phải đối mặt.”
Ta cũng là người đã trải qua vô số buổi họp rồi… Klein thầm oán một câu, tìm chỗ ngồi xuống rồi giỡn một câu: “Có cần tôi tự giới thiệu bản thân không?”
Dunn cười một tiếng, quay đầu nhìn Cornley: “Cậu nói qua về cuộc điều tra tiếp sau về Sirius Aripis đi.”
Cornley cũng là nhân viên văn chức chuyển lên thành Kẻ Gác Đêm.
Anh ta có dáng người không cao, tóc nâu sậm, vóc dáng khá cân xứng, cơ bắp rất rắn chắc, trông khá ư là xốc vác.
Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Được sự trợ giúp của Neil, chúng tôi tìm được địa điểm ẩn náu của Sirius, nơi đó có không ít sách vở và đồ vật.
Dựa theo chúng, có thể xác định Sirius là thành viên cấp thấp của tổ chức bí ẩn hội Cực Quang, là một “Người Cầu Nguyện Bí Ẩn”.
Có đủ chứng cứ cho thấy rõ là ông ta và Hanas Fansent bán cuốn bút ký cho Welch.
Ai không nhớ Welch có thể hỏi Klein.
Chúng tôi tìm được vật phẩm có giá trị bao gồm ba phần phương pháp điều chế ma dược danh sách, theo thứ tự là danh sách 9 “Thầy Bói”, danh sách 9 “Người Học Việc”, danh sách 8 “Tên Hề”…
Nhiệm vụ tiếp theo là dựa theo một phần thư tín chưa kịp tiêu hủy và phạm vi kết giao của Sirius để tìm ra thành viên vòng ngoài của hội Cực Quang phụng sự tà thần, trọng tâm là tên tín đồ tà giáo ẩn giấu trong sở cảnh sát.
Còn nữa, cũng phải tiến hành điều tra người đã tiếp xúc với Hanas.”
Dunn khẽ gật đầu, rồi nhìn về phía Klein:
“Cậu nghe thấy rồi đó, chúng ta đã lấy được phương pháp điều chế ma dược “Tên Hề”, nhưng tạm thời chưa thể xác định là thật hay giả, còn chờ Thánh Đường phản hồi nữa.
Trong nhiệm vụ về hội Cực Quang lần này, cậu đóng vai trò rất lớn, lại còn bắn chết một thành viên của hội Cực Quang, như vậy không lâu nữa cậu sẽ tích đủ công huân để thăng cấp.
Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, không phải ai cũng là Daly, nên cậu phải đè nén khát vọng xuống, chờ thêm ba năm, không thể để phương pháp điều chế ma dược “Tên Hề” ảnh hưởng tới tâm tình để tránh việc bị mất khống chế.”
Đội trưởng, đó là anh không biết sự thần kỳ của phương pháp đóng vai mà thôi… Tối hôm qua tôi đã lên sương mù xám bói ra sơ bộ rằng ma dược “Tên Hề” kia là chính xác… Klein thành thật gật đầu: “Tôi sẽ điều chỉnh tâm tình của mình.”
Sau đó, “Thi Sĩ Nửa Đêm” Syja Tron có mái tóc bạc mắt đen và khí chất yên bình nói: “Vẫn không tìm thấy manh mối về “Kẻ Xúi Giục” Treece, tôi nghi rằng hắn đã trốn khỏi Tingen rồi.”
Sau khi trao đổi xong mọi việc, Klein rời khỏi phòng trực tới chỗ Neil tiếp tục chương trình thần bí học, chiều thì hắn tới chỗ thầy Gavin tham gia huấn luyện sức mạnh, sức chịu đựng và phối hợp chỉnh thể.
Năm giờ chiều, ánh mặt trời vẫn còn sáng rõ.
Klein cởi bộ đồ luyện tập, tắm táp qua rồi thay quần áo ban đầu, đi xe ngựa công cộng tới phố Besik.
Hắn không quên ống khói đỏ mà hắn nhìn thấy trong bói toán cảnh mơ, cũng không quên người đàn ông đã mua vật liệu phụ cho ma dược Khán Giả ở chợ đen, người mà hắn nghi là thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim, nhưng hắn không tiện nhờ lực lượng Kẻ Gác Đêm tiến hành điều tra.
“Số 27, văn phòng thám tử Henry… Đúng rồi, chính là nơi này.” Dựa theo những dòng quảng cáo trên báo, Klein tới một văn phòng thám tử nghe nói là rất đáng tin cậy.
Hắn đeo khẩu trang, đè thấp mũ phớt, dựng thẳng cổ áo lên, rồi men theo thang lầu đi lên trên tới văn phòng ở tầng hai.
Cốc cốc! Hắn gõ cánh cửa đang khép hờ.
“Mời vào.” Một giọng nói như cổ họng bị đờm vang lên.
Klein xách gậy đẩy cửa bước vào, thấy văn phòng thám tử này bố trí kiểu nửa mở, có tất cả bốn nhân viên, ai nấy đều ngồi ở ô làm việc của mình.
“Xin chào, tôi là thám tử Henry, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?” Một người đàn ông mặc sơ mi trắng với gile đen tới đón.
Anh ta cầm một tẩu thuốc trong tay, khuôn mặt với đường nét kiên ghị, lông mày như hai thanh kiếm sắc, đôi mắt màu xam đậm quan sát người ủy thác theo thói quen nghề nghiệp.
Klein dùng cổ áo dựng thẳng che đi non nửa khuôn mặt, đáp: “Tôi có hai chuyện muốn ủy thác, không biết bên anh thu phí như nào?”
“Việc đó còn phải xem độ khó của chuyện ra sao.” Thám tử Henry chỉ vào khu vực dành cho khách có bộ ghế sô pha: “Chúng ta tới đó trao đổi.”
Klein theo anh ta tới chỗ được ngăn cách một nửa.
Hắn ngồi xuống một ghế sô pha đơn, không cởi áo khoác, không bỏ mũ xuống, và cũng không bỏ khẩu trang xuống.
Hắn cố ý làm cho giọng mình trầm xuống: “Chuyện thứ nhất, tôi cần anh điều tra giúp tôi xem có nhà nào ở thành phố Tingen có ống khói như này, cũng tra rõ xem chủ nhà là ai, người đang ở hiện tại là ai.”
Lúc nói, hắn lấy một tờ giấy đã gấp phẳng phiu rồi giở ra, bên trong là ống khói màu đỏ và cảnh tượng xung quanh.
Đây là bức tranh mà Klein đã dùng sự đặc thù của sương mù xám và biện pháp cầu khẩn để hoàn thành.
“Tranh này vẽ đẹp thật…” Thám tử Henry khen một câu theo bản năng, rồi khẽ nhíu mày: “Ủy thác này không phức tạp, nhưng rất rườm rà, cần thời gian khá dài và một lượng trợ giúp khá lớn.”
“Tôi biết.” Klein khẽ gật đầu.
Thám tử Henry trầm ngâm giây lát rồi nói: “7 bảng, phí ủy thác cho vụ này là 7 bảng.
Mặt khác, anh phải cho tôi hai tuần.”
“Ok.
Chuyện thứ hai, tìm người này giúp tôi, biết rõ thân phận của hắn.
Thông tin duy nhất mà tôi biết là thi thoảng hắn sẽ xuất hiện ở quán bar Ác Long.
Còn nữa, đừng để hắn phát hiện, bởi hắn là một kẻ có sức quan sát rất sâu sắc và đáng sợ.” Klein lại lấy bức tranh thứ hai ra.
Hắn định tiếp xúc thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim xem có lấy được thông tin với vật liệu nào đáng giá không, ví dụ như phương pháp điều chế có thể dùng để trao đổi với “Chính Nghĩa”.
“3 bảng, nhiệm vụ tương tự như này đều từ 3 tới 4 bảng.
Mà bức tranh chân dung xuất sắc này của anh có thể giúp tôi với trợ thủ tiết kiệm thời gian rất nhiều.” Thám tử Henry trả lời một cách thuần thục.
“Tổng là 10 bảng?” Klein cảm thấy xót của khi nghe giá tiền đó.
Thám tử Henry hít một hơi thuốc lá, nói: “Vâng, anh chỉ cần thanh toán trước 2 bảng.
Khi sự tình có tiến triển thì thanh toán thêm 3 đến 5 bảng.
Số còn lại thì trả cho tôi khi đã điều tra xong.”
“Vậy tuần sau tôi sẽ đến để xem tiến triển như nào.” Klein không cò kè mặc cả để tránh bị người biết quan sát như vị thám tử này ghi nhớ đặc điểm.
Sau khi ký hợp đồng xong, hắn lấy hai tờ 1 bảng đưa cho đối phương, khiến số tiền riêng chỉ còn 1 bảng 17 saule.
Dõi mắt nhìn người đàn ông đeo khẩu trang, mặc áo gió màu đen với phần cổ áo dựng cao nhanh chóng bước đi, thám tử Henry rít một hơi thuốc lá, ánh mắt toát lên vẻ ngờ vực: “Anh ta tìm ngôi nhà có ống khói này làm gì?… Chắc hẳn anh ta là một họa sĩ đây, chí ít cũng đã từng học vẽ chuyên nghiệp…”
Mà lúc xế chiều, tại biệt thự xa hoa của Tử tước Grilint ở Backlund.
Audrey đi theo hầu gái vào trong, làm theo lễ nghi, giơ tay ra với chủ nhà, rồi nhìn anh ta khẽ hôn lên bàn tay cô.
“Sắc đẹp của cô khiến căn phòng này rực sáng.” Grilint vẫn ca ngợi một câu như mọi khi, sau đó hạ nhỏ giọng nói: “Cô ấy đến rồi.
Cô ta vừa là người phi phàm vừa là một nhà văn.”
Chương 107: Filth
“Nhà văn?” Audrey quan sát thấy phản ứng của Grilint, bèn hỏi một câu như tùy ý hỏi.
Những chủ đề tiếp theo đều về các đề tài bình thường nên cô kiêng dè cô hầu gái Annie đi theo bên cạnh.
Grilint đứng thẳng người lên, cười ha ha nói: “Đúng vậy, tôi cho rằng cô chắc đã đọc tác phẩm của cô ấy rồi, chính là cuốn “Trang viên gió bão” được khen ngợi suốt hai tháng nay.”
“Tôi thích cuốn sách đó, còn rất thích Sissy tỉnh táo kia.” Audrey khẽ cười đáp.
Cùng lúc đó, cô ngầm khinh bỉ sự dối trá của mình trong lòng.
Đó là vì sở thích gần đây của cô không phải là đọc tiểu thuyết, mà cô đọc cuốn “Trang viên gió bão” được một phần ba, và ngừng lại ở đó tới nay đã gần một tháng rồi.
Từ khi gia nhập hội Tarot, quen biết ngài Kẻ Khờ hùng mạnh, và trở thành một người phi phàm thực sự, cô luôn bận chỉnh lý những tri thức thần bí mà mình biết, học tập các nội dung về tâm lý có hệ thống, và rất hứng thú với những gì mình chưa biết.
Tử tước Grilint vừa dẫn Audrey vào phòng khách có bày ghế sô pha, vừa tươi cười nói: “Tôi chắc chắn cô sẽ có ấn tượng tốt đẹp về quý cô Filth Wall, bởi vì cô ấy giống hệt Sissy trong Trang viên gió bão, tỉnh táo, trí tuệ và biếng nhác.
Còn nữa, tiểu thư Audrey thân mến, lát nữa liệu cô có thể đánh một bài đàn dương cầm không, đây chính là sự ca ngợi tốt nhất với văn học và tiểu thuyết.”
Audrey nhìn một bên mặt Grilint, thấy được từ vẻ mặt, ngữ khí và các động tác tứ chi rằng anh ta đang khoe khoang.
Anh ta muốn biến ta thành thứ để anh ta có thể đem đi khoe với người khác… Audrey cảm giác như lần đầu tiên biết người bạn này.
Cô vẫn giữ nụ cười tao nhã, đáp: “Thầy dương cầm của tôi, thầy Vikana cho rằng dạo này trình độ của tôi đã giảm xuống, cần luyện tập nhiều hơn.”
“Được rồi.” Grilint định nói gì đó, bỗng thấy một cô gái đi tới bàn dài lấy bánh ngọt: “Audrey, đây chính là quý cô Filth Wall, tác giả của “Trang viên gió bão”.”
Audrey giương mắt nhìn, thấy cô gái đó chừng khoảng hai mươi ba hai mươi tư tuổi, cao khoảng 1m65.
Cô ta mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, áo không bâu với phần rìa lá sen, tóc nâu cuốn nhẹ, đôi mắt màu lam quay lại đây khi được Grilint giới thiệu, ánh lên sự vui vẻ pha lẫn trêu ghẹo.
Chỉ quan sát ba giây, Audrey đã chú ý tới một chi tiết rất nhỏ: “Ngón tay cô ấy có vệt ám vàng… Cô ta thích thuốc lá… Vị trí cầm bút có vết chai khá dầy, đúng với một nhà văn… Động tác cánh tay cho thấy cô ta có sức lực không tệ, là một đặc điểm mà một nhà văn không nên có, trừ phi cô ta thích thể dục thể thao, hoặc trời sinh đã như vậy, hoặc đã từng làm nghề khác… “Trang viên bão táp” của cô ta mang phong cách tỉnh táo, lý trí và chính xác, hẳn là có liên quan tới nghề nghiệp trước đây của cô ta…
Ánh mắt và vẻ mặt của cô ta hiện giờ khá thả lỏng, có cảm giác như đang từ trên cao nhìn xuống mình và Grilint, không phải là ưu thế tâm lý của người phi phàm với người bình thường chứ? Nếu cô ta bị Grilint ngẫu nhiên phát hiện là người phi phàm, như vậy cô ta phải tỏ ra bất an và bứt rứt, dù sao không thể đoán được phản ứng của đối phương và kế tiếp sẽ như nào, và nỗi sợ hãi do sự không biết kéo tới… Điều này nói rõ cô ta chủ động tiếp cận Grilint, trước đó cũng biết sở thích của bọn ta, và khá chắc chắn về chuyện tiếp theo…
Tại sao một người phi phàm lại chủ động tiếp cận Grilint? Cần tiền, hay vật liệu siêu phàm trong kho? Hoặc là cần được trợ giúp về chuyện nào đó…”
Lúc này, Grilint đang giới thiệu với Filth: “Thưa quý cô, đây chính là tiểu thư Audrey mà tôi đã nhắc tới.
Cô ấy là viên đá quý sáng rực nhất Backlund.
Cha cô ấy là bá tước Hall, một vị nghị sĩ thượng viện được nhà vua tin tưởng, được các quý tộc kính trọng.”
“Chào buổi chiều, cô Filth, cuốn “Trang viên gió bão” của cô giờ vẫn còn ở bên gối của tôi ấy.” Audrey cúi người chào theo đúng quy tắc của quý tộc.
Sau đó cô lặng lẽ bổ sung thêm một câu trong lòng: Đó là vì tôi đọc một tháng rồi mà chưa xong…
Filth chào lại rất đơn giản: “Chào buổi chiều, tiểu thư Audrey, vẻ đẹp của cô khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.
Tôi cho rằng tôi đã có tư liệu sống cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo rồi.
Tử tước Grilint còn khen cô có tài âm nhạc xuất chúng nữa.”
Ở trước mặt người khác, bọn họ chỉ tán gẫu vài câu chứ không nói về chuyện khác.
Dõi mắt nhìn Filth tiếp tục đi thẳng tới món bánh ngọt phết bơ trên bàn ăn, Audrey thu hồi tầm mắt, theo Grilint sang phòng khách trước.
Cô nhớ lại những chi tiết vừa rồi hòng nắm bắt chính xác ý tưởng của đối phương, từ đó biến bị động thành chủ động.
Audrey bước từng bước, yên tĩnh hệt như một khán giả trung lập, bỗng cô giẫm phải tà váy, người suýt thì ngã sấp xuống.
May thay hầu gái Annie đi bên cạnh chuẩn bị sẵn nên đỡ cô, cứu vớt được hình tượng xinh đẹp của cô.
“Cô chủ, thiết kế độc đáo của chiếc váy này yêu cầu cô không được đi quá nhanh.” Annie tới gần tai Audrey, nhắc nhở một câu khá nhỏ.
“Tôi biết rồi.” Audrey đỏ mặt, gật đầu đáp.
Chỉ là tôi mải quan sát người khác mà không chú ý dưới chân… Cô ấm ức nghĩ.
Sau đó, trong salon, Audrey đối mặt với những nhà văn, nhà bình luận và người làm âm nhạc với nụ cười tao nhã và ngọt ngào luôn giữ vững trên môi.
Cho tới khi cơ mặt cô bắt đầu căng ra, đau nhức, cô mới nhận được ám hiệu của tử tước Grilint.
Vài phút sau, cô lấy cớ đi phòng rửa mặt, nhấc váy chậm rãi đứng lên rồi rời khỏi salon.
Xác nhận không có ánh mắt nào nhìn theo mình, cô lách vào phòng sách ở tầng một, và nói với cô hầu gái Annie: “Tôi có chuyện cần bàn bạc với Grilint, cô đứng đây trông cửa, đừng cho ai khác vào.”
“Vâng.” Annie không cảm thấy kỳ quái, bởi cô biết cô chủ nhà mình và tử tước Grilint có sở thích giống nhau, thường xuyên lén lút trao đổi mấy chuyện liên quan tới thần bí học.
Sau khi bước vào phòng sách và khóa cửa lại, Audrey thấy Grilint ngồi sau bàn, đang vuốt ve chiếc bút máy, còn Filth Wall thì đứng trước giá sách ngắm nhìn những cuốn sách nơi này.
“Xin giới thiệu lại một lần nữa, Filth, người phi phàm chân chính.” Grilint cất bút đi, tới nghênh đón.
“Vậy à?” Audrey cố ý khiến mình tỏ ra ngờ vực.
Filth nhét cuốn sách trở lại chỗ cũ, quay đầu cười nói: “Xem ra tôi phải chứng minh bản thân rồi.”
Cô ta từ từ đi tới bên cửa, giơ tay phải ra đặt lên vị trí tay nắm cửa.
Bỗng nhiên Audrey hoa mắt, như thấy Filth biến thành ảo ảnh đi xuyên qua cửa.
Cô ta kinh hãi, nhìn kỹ lại thì thấy Filth đã không còn ở chỗ đó nữa.
Vài giây sau, nắm tay cửa được vặn, cửa phòng vốn khóa trái đã được mở ra.
Filth Wall mỉm cười bước vào, cô hầu gái Annie đứng canh cách cửa không xa lại chẳng phát hiện gì.
“Đúng là một năng lực thần kỳ.” Grilint khen ngợi.
Audrey khẽ hít vào một hơi: “Tôi không có thắc mắc gì nữa.”
Cùng lúc đó, năng lực mà Filth thể hiện khiến cô khẳng định được ý tưởng thực sự của đối phương, bởi cho dù là tiền bạc hay vật liệu đều không làm khó được người phi phàm như vậy.
Nhà Grilint không có người phi phàm canh giữ… Filth đang muốn mượn thân phận và tài nguyên của ta và Grilint để hoàn thành chuyện nào đó? Audrey cố gắng khiến mình như một khán giả.
Filth khẽ cười hai tiếng: “Hãy trao đổi thẳng thắn nào, thời gian không còn nhiều rồi.
Tôi từng là một bác sĩ phòng khám, một lần vô tình đã trở thành người phi phàm, tới giờ đã được hai năm.
Tôi mong hai vị giúp tôi một việc, mà thù lao của tôi là sẽ dẫn các vị tới giới người phi phàm chân chính, bán cho hai vị một số phương pháp điều chế ma dược và vật liệu tương ứng.”
Nghe được lời hứa hẹn đó, Grilint vội hỏi: “Là chuyện gì?”
“Tôi có một người bạn đang bị nhốt trong tù, chờ phán quyết cuối cùng, tôi mong các vị có thể cứu cô ấy ra, cho dù là dùng bất cứ biện pháp nào.” Filth nói ngắn gọn.
Audrey khẽ nhíu mày lại: “Filth, năng lực mà cô thể hiện hình như rất phù hợp để làm chuyện như thế này…”
Filth cười lắc đầu nói: “Không, không phải như vậy, tôi có thể đi xuyên qua vật thể, nhưng bạn tôi thì không.
Tôi chỉ có thể thường xuyên vào thăm cô ấy, nói chuyện với cô ấy.
Hơn nữa tôi cho rằng mạo hiểm cứu cô ấy không phải ý hay, đời người vốn ngắn mà việc cần làm còn rất nhiều.”
Audrey quan sát vẻ mặt và hành động của cô ta, cân nhắc rồi hỏi: “Tôi hiểu rồi.
Bạn cô bị nhốt vì tội gì?”
Vẻ mặt Filth lập tức trở nên xấu hổ:
“Bạn tôi thực ra là một người rất được người ta kính trọng, làm cho người ta muốn phục tùng từ tận đáy lòng.
Phẩm tính của cô ấy cao thượng và tốt bụng, ừm, chỉ là lúc thuyết phục một tên ác ôn, cô ấy đã dùng biện pháp hơi quá khích một chút…”
Sau khi ủy thác nhiệm vụ rồi đi về, Klein vẫn tiếp tục khóa thần bí học buổi sáng, chiều đi tập luyện giác đấu.
Quy luật sinh hoạt đều đặn tới mức khiến hắn gần như quên mình là một Kẻ Gác Đêm, vả lại “lời nguyền” hay gặp phải sự kiện siêu phàm cũng mất tăm tích.
Thứ Bảy, đến ngày hắn canh gác cửa Chianese.
“Tôi để cà phê ở đây và hồng trà ở phòng của nhân viên văn chức, cậu có thể uống cái nào cũng được.” Dunn dùng đôi mắt xám sâu thẳm liếc phòng trực một lượt.
Vốn đã bịa lý do với anh trai và em gái từ trước, Klein vui vẻ gật đầu: “Vâng, đội trưởng, anh đúng là người hào phóng.”
Dunn cười nói: “Mấy thứ ấy giúp cho tinh thần cậu thả lỏng, chứ căng thẳng liên tục không tốt cho sức khỏe.”
Anh ta cầm mũ, xách gậy rồi chậm rãi đi ra cửa.
Lúc sắp đi ra ngoài, anh ta bỗng quay người rồi nói: “Quên mất, cho dù nghe thấy âm thanh nào, cậu không được mở cửa Chianese ra, trừ phi nó được mở ra từ bên trong.
Nhớ kỹ, cho dù nghe được âm thanh nào, cho dù có chuyện gì xảy ra.”
Đội trưởng, anh nói như vậy sẽ khiến tôi sợ đó… Tinh thần Klein căng lên, chỉ cảm thấy bóng tối dưới lòng đất này lấn át cả ánh sáng của đèn khí gas.
Chương 108: Đêm Khuya
Rạng sáng, trong lòng đất thoáng gió và yên tĩnh, ngọn lửa khí gas được bao quanh bởi lồng kính nên chiếu sáng ổn định lên con đường nhỏ vắng bóng người.
Klein ngồi trong phòng trực, lật giở ngẫu nhiên những cuốn sách báo trước mặt, cũng chú ý bên ngoài đề phòng kẻ khác xông vào cửa Chianese.
Áo khoác và mũ phớt của hắn đều được treo trên giá để mũ ở ngay cạnh cửa vào, gậy batoong thì dựa vào tường ở nơi tiện tay với tới.
Mùi cà phê nồng đậm trào ra, Klein hít vào một hơi, tay day day huyệt thái dương để chống cực lại sự mỏi mệt ở cơ thể và đầu óc nặng nề.
Tuy thời còn học đại học, hắn thường xuyên thức tới năm giờ sáng mới ngủ, mười hai giờ trưa mới dậy, đi làm hai ba năm cũng thường thức qua đêm, hôm sau vẫn có thể tỉnh táo đi làm.
Nhưng hắn làm được vậy là nhờ mấy game quá thú vị, tiểu thuyết quá hay, phim quá tuyệt.
Mà hiển nhiên thế giới này lại không có những thứ cần thiết cho việc thức đêm ấy.
“Russel đại đế thật là, đã làm màu thì làm màu tới cùng đi, phải trút hết sinh mệnh có hạn vào sự nghiệp vô hạn chứ, phải dẫn nhân dân dị giới dần dần tiến tới thời đại thông tin hóa chứ!” Klein lặng lẽ thì thầm một câu.
Hắn chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng chí ít là còn sách báo với tiểu thuyết rất là phong phú.
Hắn vốn định chăm chú học tập để chiến thắng cơn buồn ngủ, nhưng thực tế hắn phát hiện ra làm như vậy sẽ mâu thuẫn với chức trách của mình.
Bởi một khi tiến vào trạng thái học tập, hắn sẽ dễ lơ là động tĩnh bên ngoài, không để ý tới cửa Chianese.
Phù, Klein bưng cốc cà phê lên, thổi thổi rồi nhấp một hớp.
Hắn chặp chặp vài cái khiến mùi cà phê vương trong khoang miệng, làm cho cà phê từ từ chảy xuống thực quản.
“Cà phê Fermer của thung lũng sông Paz đắng thật, nhưng khiến người ta tỉnh táo hẳn.” Klein khen một câu, rồi đặt cốc xuống.
Thung lũng sông Paz nằm ở lục địa Nam, là nơi có sản lượng cà phê chất lượng tốt nhất, hiện đang bị nước cộng hòa Entis và vương quốc Ruen tranh nhau – bọn họ thành lập chính quyền thực dân ở hai bên bờ sông Paz, hủy diệt luôn vương quốc Paz ban đầu.
Trong sự yên lặng khiến người ta phải sợ hãi, Klein cầm bừa một cuốn tạp chí, phát hiện đây là tạp chí “Thẩm mỹ quý cô” nói về việc trang phục và ăn mặc sao cho phù hợp.
“Chắc là lấy từ chỗ Roxanne đây mà…” Hắn buồn cười khẽ nói, hứng thú lật xem.
Có lẽ nhờ ảnh hưởng tăng vọt của kỹ thuật chụp ảnh mười mấy năm nay, cuốn tạp chí “Thẩm mỹ quý cô” không chỉ sử dụng rất nhiều tranh minh họa, mà còn bắt chước báo chí lấy ảnh đen trắng làm nội dung.
Bọn họ tỏ ra khá thời thượng khi mời những diễn viên kịch sân khấu và nhạc kinh nổi tiếng mặc trang phục để thể hiện được vẻ đẹp của trang phục đó và sự thần kỳ khi phối đồ.
Chỉ bảy năm ngắn ngủi, bọn họ đã từ một tạp chí mới ở Backlund phát triển thành một tập san chính phát hành khắp cả nước.
“Bộ váy này được đấy, dáng người cũng không tệ…” Klein nhàn nhã lật xem, không hề che giấu sự yêu thích cái đẹp của mình.
Cả thể xác và tinh thần của hắn đều thuộc về một người đàn ông trưởng thành, rất thích những cô gái xinh đẹp, chẳng qua hắn đã xác định mục tiêu từ đầu là tìm cách về nhà, nên mới cố gắng giữ khoảng cách với người khác phái, không muốn làm mất tuổi xuân của đối phương, cũng chẳng muốn để lại món nợ tình cảm nào cả.
Còn về chuyện tìm mấy cô gái đứng đường, hắn lại không muốn bởi hắn hơi bị thích sạch sẽ.
Benson và Melissa dã là mối ràng buộc tồn tại từ đầu, không thể cởi bỏ, tương lai chỉ có thể nghĩ cách bù đắp… Klein bỗng thấy lòng trĩu nặng, không nhịn được mà thở dài.
Càng xa nhà lâu lại càng có thể cảm nhận được sự buồn phiền ấy trong đêm khuya vắng lặng.
Hắn lập tức không còn hứng thú ngắm người đẹp nữa, bèn đặt tạp chí xuống, rồi cầm lấy một cuốn tiểu thuyết.
“Trang viên gió bão, tác giả Filth Wall.” Klein đọc thông tin trang bìa.
Đêm khuya yên tĩnh với ánh sáng vàng vàng cùng với một cuốn sách có giấy gói khiến hắn nhớ tới những ngày thuê sách về đọc trước đây, thế là bèn đọc với tâm tình hoài niệm.
Cuốn tiểu thuyết “Trang viên gió bão” này kể về cô gái Sissy cao 1m65, nặng 98 pound vào trang viên Freus làm gia sư dạy kèm.
“1 pound tương đương với 1 kg… Đây là phiên bản Tình yêu đơn giản ở dị giới?” Klein dùng ngón tay vuốt ve trang giấy, suy đoán về nội dung tiếp theo của cuốn sách.
Nhưng khi hắn cho rằng đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình thì đằng sau lại xuất hiện “ác linh”.
Khi hắn tin rằng đây là một cuốn tiểu thuyết ma thì cô gái Sissy ấy lại tự bộc lộ mình là thám tử, tạo ra một đoạn trinh thám rất là hoa lệ.
Khi Klein cảm thấy đây chắc chắn là tiểu thuyết trinh thám rồi, nam chính bị đánh một cú thật mạnh vào đầu mà mất trí nhớ, bắt đầu một đoạn khiến người ta phải rơi lệ.
“… Cuối cùng vẫn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình.” Klein khép sách lại, đau đầu nhấp một hớp cà phê.
Thùng!
Thùng! Thùng! Thùng!
Tiếng đánh to và rõ bỗng vang lên, vọng khắp hành lang yên tĩnh và mờ mờ tối, trong khu lòng đất gần như không còn ai khác.
Klein giật mình, tinh thần căng thẳng.
Theo bản năng hắn rút khẩu súng lục trong bao súng dưới nách ra, điều chỉnh ô đạn và cò súng, rồi chậm rãi tới gần cửa, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Thùng! Thùng! Thùng!
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng động càng lúc càng vang to, Klein tìm theo tiếng thì thấy cánh cửa làm từ sắt đen có vẽ bảy chiếc thánh huy kia.
“Âm thanh truyền tới từ sau cửa Chianese?” Hắn nheo mắt lại, tim đập như nổi trống.
Rầm! Rầm! Rầm!
Klein thấy cửa Chianese khẽ lắc lư, cảm nhận được thứ lực khổng lồ mà nó đang phải chịu.
“Không thể nào… Mới ngày đầu tiên gác nơi này mà mình đã gặp phải chuyện như thế này sao? Chẳng lẽ khi xuyên không tới đây mình dính thêm vận rủi vào người?” Bàn tay cầm súng của Klein toát mồ hôi.
Nhưng hắn nhanh chóng nhớ tới lời đội trưởng đã dặn: Cho dù nghe được âm thanh gì, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng mở cửa Chianese, trừ phi nó được mở ra từ bên trong.
Hửm, chẳng lẽ đây là hiện tượng bình thường? Klein tỉnh táo hơn nhiều.
Rầm! Rầm! Rầm! Choang! Choang! Choang!
Tiếng động sau cửa Chianese càng lúc càng lớn, nhưng cánh cửa sắt đen nặng nề này chỉ rung lên chứ không xảy ra điều gì khác thường.
“Đúng là hiện tượng bình thường, làm mình sợ suýt chết…” Klein thì thầm một câu, định trở lại phòng trực.
Đúng lúc này, hắn nghe thấy một tiếng ma sát chói tai vang lên, rồi thấy cửa Chianese nặng nề mở một khe hở!
Két!
Trong tiếng thô ráp khiến người ta ê răng, đôi mắt gần như cứng đờ của Klein thấy một bóng dáng.
Nó đại khái cao bằng cánh tay của một người đàn ông trưởng thành, mặc chiếc váy dài màu đen thanh lịch, nhưng hơi co lại, làn váy có vết bẩn thấy rõ.
Nó có một khuôn mặt không được coi là đẹp đẽ với đôi mắt sâu và đen, miệng dẩu ra.
Đây là một con búp bê bằng vải!
Ngay khi Klein giơ súng lên theo bản năng, con búp bê vải mặc chiếc váy cung đình màu đen dán sát vào cửa Chianese đang mở ra ngoài, và mở tờ giấy đang nắm trong tay ra.
Trên trang giấy là rất nhiều ký hiệu bí ẩn, có cái Klein biết, có cái hắn chưa kịp học, chúng ta cùng tạo nên một con mắt dựng thẳng!
Klein còn chưa kịp nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra, con búp bê vải kia đột nhiên bị kéo ra sau cửa Chianese bởi một thứ vô hình!
Choang!
Cửa Chianese lại khép lại, không còn tiếng đánh lên cửa, cũng không còn động tĩnh gì khác.
Lòng đất yên tĩnh trở lại như trước, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cửa Chianese được mở từ bên trong, phải báo cho đội trưởng… Nhưng nó đã đóng lại rồi…” Lúc này Klein mới tìm lại được lý trí, hắn vừa sợ hãi vừa nghi hoặc.
Vài giây sau, hắn mới nhớ ra con búp bê vải mặc váy cung đình ấy rốt cuộc là gì.
Vì là thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm nên hắn đã có tư cách biết những vật phong ấn cấp 3 phía sau cửa Chianese ở thành phố Tingen.
“Số thứ tự: 0625.
Tên: Búp bê vải xui xẻo.
Cấp độ nguy hiểm: 3, có nguy hiểm nhất định, cần sử dụng cẩn thận, hành động từ ba người trở lên mới có thể xin.
Cấp độ bảo mật: Thành viên chính thức Kẻ Gác Đêm trở lên.
Phương thức phong ấn: Chỉ cần cách ly khỏi con người.
Miêu tả: Con búp bê vải này mặc chiếc váy cung đình thịnh hành từ 1.300 năm trước, tà váy có vết bẩn không thể giặt được, không thể xác định là tồn tại từ đầu hay không.
Trong các vụ thảm án xảy ra do khủng hoảng tài chính ở Tingen, cảnh sát chú ý tới sự tồn tại của con búp bê vải này, nó luôn được để trong phòng ngủ của trẻ con, ở đầu giường hoặc trên ngăn tủ.
Vài vị Kẻ Gác Đêm nhận ủy thác đã tiến hành điều tra búp bê vải này.
Xác nhận sơ bộ rằng nó sẽ mang vận rủi tới, làm cho người bên cạnh nó dần xui xẻo, rơi vào nguy hiểm, cuối cùng sẽ lần lượt chết đi.
Người thử nghiệm chỉ sử dụng nó hai tuần là kề sát bờ vực phá sản.
Búp bê vải này không có đặc tính sống, không có xu hướng trốn thoát phong ấn.
Trải qua thí nghiệm lâu dài, chúng tôi phát hiện chỉ cần mỗi ngày bước vào phạm vi mười mét quanh nó tổng cộng không quá nửa giờ sẽ không dính phải vận rủi; Nếu đã bị vận rủi bám lấy, chỉ cần chuyển nó sang chủ nhân khác thì tình hình sẽ tốt đẹp hơn.
Phụ lục: Nơi con búp bê vải này xuất hiện đầu tiên là ở nhà bà Tess ở phố dưới phố Chữ Thập Sắt ở khu phía tây.
Bà ta là một thợ thủ công chế tạo đồ chơi, vì tuổi già mà chồng lại bệnh nặng, hai đứa con thì mất sớm nên bà ta không thể không chuyển tới phố dưới của phố Chữ Thập Sắt.
Đây là món đồ chơi cuối cùng mà bà ta bán đi để đổi lấy chất lỏng violet độc, rồi dùng nó kết thúc cuộc đời của bà ta và chồng sau ba ngày đói khát.”
Klein nhớ tới những ghi chép về vật phong ấn “3 – 0625”, lòng dấy lên nhiều nghi ngờ và kinh hãi:
“Không phải đã nói rằng con búp bê vải này không có đặc tính sống sao? Không phải bảo là nó không có ý định trốn thoát sao? Vậy những gì mình vừa thấy là gì? Thứ kéo nó lại rốt cuộc là gì? Ký hiệu trên trang giấy mà nó giở ra đại diện cho cái gì? Cảnh tượng vừa rồi hệt như bên trong có một tên biến thái cuồng giết người đang ra tay với người bị hại.
Người bị hại cố gắng gõ cửa, cố gắng kêu cứu, nhưng lại bị kéo về…”
Nghĩ thì nghĩ, Klein quyết định quay trở lại phòng trực, rồi kéo một sợi dây thừng.
Dây thừng được kéo xuống khiến bánh răng bắt đầu xoay.
Tầng hai trong công ty Bảo an Gai Đen bỗng vang lên tiếng chuông dồn dập.
Những người không ngủ và đang đánh bài trong phòng giải trí lập tức đặt bài xuống, rồi lao xuống lòng đất.
Chương 109: Suy Luận
Tiếng bước chân từ xa tới gần truyền vào tai Klein, làm cho hắn cảm thấy yên tâm hơn không ít.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Leonard đến trước nhất trầm giọng hỏi, tay cầm khẩu súng lục.
Thấy hắn suýt thì không “phanh” lại được, Klein chợt nhớ tới chuyện mà Roxanne từng kể rằng ba năm trước, khi Leonard vừa mới trở thành “Kẻ Không Ngủ” và chưa thích ứng được với sức mạnh ma dược, hắn định dùng chạy nhanh phi xuống cầu thang, ai ngờ lại thành cái bánh xe lăn thẳng xuống dưới.
Klein khẽ ho một tiếng rồi chỉ vào cửa Chianese, nói: “Vừa rồi có tiếng gõ rất mạnh truyền ra từ bên trong, sau đó thành tiếng đánh rầm rầm, rồi cửa bị mở ra một chút.”
“Cửa Chianese bị đẩy ra?” Cornley kinh ngạc hỏi lại.
“Vâng, bị đẩy ra một kẽ hở.” Klein đang định tiếp tục miêu tả thì thấy Leonard, Cornley và Loya không tới gần phòng trực nữa, mà dừng cách cửa vài bước, tản ra thành hình vòng cung như đang đề phòng chính hắn.
Hắn khựng lại, rồi nói: “Các người đang nghi ngờ tôi à?”
“Không, không phải nghi ngờ, chỉ là quy trình xử lý bình thường thôi.” Cornley lắc đầu phủ định.
Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, Leonard vẫn còn cười không được nghiêm chỉnh cho lắm và bổ sung: “Đã từng xuất hiện trường hợp như vậy ở giáo khu khác rồi, người phi phàm canh gác cửa Chianese bị mất khống chế, kéo chuông, sau đó nhân lúc đồng đội tới hỗ trợ không để ý mà giết được hai người.”
“Được rồi.” Klein không ấm ức và phẫn nộ vì bị đề phòng, mà hắn hỏi lại: “Vậy tôi phải làm sao để chứng minh là mình không mất khống chế?”
Leonard ngừng cười, giơ tay điểm lên ngực, thì thầm đọc:
“Bọn họ trần truồng, không có quần áo không có đồ ăn, không gì che đậy giữa tiết trời giá rét.
Bọn họ bị mưa xối ướt, vì không cố chỗ đụt mưa nên chỉ có thể ôm chặt tảng đá.
Bọn họ là những đứa trẻ bị cướp đi mẹ, là những trẻ mồ côi đã đánh mất hy vọng, là người nghèo bị buộc phải rời khỏi chính nghĩa.
Đêm Tối không từ bỏ bọn họ, mà chiếu cố bọn họ.”
Những từ ngữ cầu nguyện thần thánh và thương cảm vang lên trong lòng đất, khiến thân thể, tâm tính và linh hồn của mỗi người như được giải thoát, trở nên an yên.
Thấy Klein không có phản ứng dị thường nào, Leonard ngừng đọc, mỉm cười nói: “Không có vấn đề gì, anh vẫn là người đồng đội đáng tin cậy của chúng tôi.”
Loya, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, nhìn cửa Chianese, chủ động hỏi: “Sau khi cửa bị đẩy ra, cậu trông thấy cái gì?”
“Tôi nhìn thấy búp bê vải xui xẻo, là con mặc chiếc váy cung đình màu đen cổ điển ấy, 3 – 0625.” Klein trả lời, lúc này hắn vẫn còn thấy sợ: “Nhưng chỉ ba giây là nó đã bị một thứ sức mạnh vô hình kéo về, rồi cửa Chianese lại đóng lại.
Thế là thế nào vậy?”
Leonard, Cornley và Loya liếc nhau một cái, nói:
“Ha ha, chúng tôi cũng như cậu, không rõ nguyên nhân là gì.
Nếu cửa Chianese đã đóng lại, không có điều gì dị thường, vậy chúng ta không nên tiến vào mà phải chờ tới bình minh, đợi đội trưởng tới.”
Lúc này Loya bổ sung với giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Tôi sẽ ở lại cùng trực với cậu.”
“Được rồi.” Leonard nhún vai, cười trêu ghẹo: “Là người mạnh nhất ở đây, tôi cũng sẽ ở lại.
Cornley, anh về tầng hai đi, tránh việc sở cảnh sát có việc khẩn cấp gọi cửa lại không thấy ai.”
Cornley không nói gì nhiều, gật đầu rồi lập tức quay người đi.
Lúc này Leonard nhìn Klein và Loya, nói: “Có lẽ chúng ta có thể tiếp tục chơi bài nhỉ? Trong lúc như này giải trí một chút sẽ khiến chúng ta không còn căng thẳng nữa.”
“Không thành vấn đề.” Klein điều chỉnh khẩu súng rồi đút nó vào trong bao súng dưới nách.
Loya không nói gì, chỉ bước vào phòng trực.
Trong lúc chơi đấu Địa chủ, không phải, là đấu Tà ác, Klein tùy ý nói: “Búp bê vải xui xẻo, ý tôi là 3 – 0625, dựa theo những gì trong tài liệu thì nó không có đặc tính sống chứ…”
“Ha ha, ba con Át.” Leonard đè một tay xuống, đáp như đang tán gẫu: “Trong bốn mươi năm trước, 3 – 0625 không hề biểu hiện đặc tính sống nào, nên chúng ta có thể giả thiết rằng những miêu tả trong tư liệu là chính xác, rồi dùng nó để làm tiền đề cho việc suy luận.”
“Bỏ.
Cậu có ý tưởng gì à?” Loya hỏi ngắn gọn.
Klein đang do dự có nên quăng 3 con 2 hay không thì Leonard nhấp một hớp cà phê mới pha xong rồi nói tiếp: “Đúng vậy, nếu bản thân 3 – 0625 không có đặc tính sống, như vậy những gì nó thể hiện hôm nay hẳn là bị ảnh hưởng từ yếu tố khác, hơn nữa còn là yếu tố mới xuất hiện, nếu không nó đã cho chúng ta thấy được mặt đó của nó từ trước rồi.
Mà mấy tháng nay, có thứ gì khác ở sau cửa Chianese không?”
Loya nhìn Klein bỏ 3 con 2, trầm ngâm vài giây rồi nói:
“Chỉ có một chuyện là khác với quá khứ, đó là cuốn bút ký gia tộc Antigenous và vật phong ấn “2 – 049″ từng ở sau cửa Chianese một đêm.”
Leonard nhìn các lá bài trong tay, vừa gõ bàn vừa cười nói:
“Có thể khiến búp bê vải xui xẻo khác thường, “2 – 049” đã tạo ra chuyện tương tự ở cửa Chianese Backlund từ lâu rồi.
Cho nên tôi nghi ngờ vấn đề kia xuất phát từ cuốn bút ký gia tộc Antigenous.”
Klein cẩn thận suy nghĩ, bèn gật đầu lia lịa:
“Khả năng này là lớn nhất… Leonard, không ngờ anh còn là một người rất biết suy luận.”
Nói thế, nhà thơ lãng mạn và người giỏi suy luận không phải hai trong một…
“Đó là vì dạo này cậu ta thích đọc tiểu thuyết trinh thám thôi.” Loya bình thản trần thuật: “Hai con K, dây 8 đến K, có ai cần không? 3 con 6, không rồi.”
Thấy vậy, cả Klein và Leonard đều im lặng.
Hai người không tập trung đánh bài nên đều quên mất một chuyện quan trọng: Trong ván này, Loya mới là “Tà ác”!
Nhìn Loya chia bài, Klein tranh thủ hỏi: “Thứ sức mạnh gì đã kéo 3 – 0625 về vậy?”
Leonard liếc hắn một cái, cười ha ha nói: “Chẳng lẽ cậu tưởng biện pháp bảo vệ sau cửa Chianese chỉ là phòng phong ấn chôn sâu dưới lòng đất và mấy người canh gác già nua hả? Thực tế thì khi mặt trời lặn xuống, người canh gác cũng rời khỏi cửa Chianese trở lại giáo đường St.
Selina rồi.
Về đêm, sức mạnh bên trong ở trạng thái mạnh nhất, không phù hợp cho vật sống ở lại.
Chờ khi mặt trời mọc, thứ sức mạnh ấy mới yếu đi.
Đây chính là lý do đội trưởng bảo chúng ta dù nghe được âm thanh gì đều đừng tiến vào cửa Chianese.”
Hóa ra đội trưởng quên nói lý do này cho mình… Klein suy nghĩ rồi hỏi: “Biện pháp bảo vệ tương tự trận pháp?”
Ví dụ như bản phóng đại của bùa chú và bùa hộ mệnh?
“Ừ.” Loya vừa lật bài vừa gật đầu đáp: “Cửa Chianese được đặt ở dưới giáo đường trung tâm của mỗi một thành phố chính là nương nhờ sự duy trì từ tín đồ tới đây hàng ngày.
Lời cầu nguyện ngoan đạo của bọn họ sẽ khiến một phần linh tính rót vào trong pháp trận, tích tiểu thành đại.”
“Là vậy à…” Klein giật mình gật đầu, rồi nhìn mớ bài xấu trong tay mình.
Lúc này Leonard cười nói: “Không chỉ như vậy, tro cốt của Thánh Selina cũng được an táng bên trong.
Lúc sinh thời ngài ở danh sách cao.”
Tro cốt Thánh Selina? Tro cốt của danh sách cao? Tro cốt của Thánh? Thứ đó có tác dụng gì? Klein vừa nghi hoặc vừa tò mò.
Thánh Selina là một vị Thánh đồ lúc giáo hội Nữ Thần Đêm Tối được thành lập, sống ở kỷ thứ ba xa xưa, được ghi lại trong các thánh điển, cho nên trong người dân tín ngưỡng nữ thần Đêm Tối, Selina là một cái khá phổ biến.
Dường như nghe thấy tiếng lòng của Klein, Leonard nói tiếp:
“Có lời đồn rằng thi hài hoặc tro cốt mà người ở danh sách cao để lại sau khi chết sẽ có được sức mạnh khó tin, đương nhiên đó chỉ là lời đồn thôi.”
Klein khẽ gật đầu, lại tập trung vào những lá bài trong tay mình.
Mấy giờ tiếp theo, cửa Chianese không hề xảy ra chuyện gì khác thường, nhưng Klein thì thua mất hai saule, khiến hắn rất buồn.
Mà Leonard, kẻ vừa đánh bài vừa tỏ ra lãng mạn kiểu nhà thơ thì thua mất 4 saule 5 penny.
Chỉ có Loya im lặng nãy giờ là thắng mãi.
“Mặt trời lên rồi, đến lượt tôi.” Sáu giờ đúng, “Nhà văn” Syja Tron bước vào phòng trực.
Klein viết những gì hắn gặp tối qua vào sổ ghi chép, rồi cùng Leonard và Loya trở lại công ty Bảo an Gai Đen.
Lúc này vẻ mặt hắn trông rất mệt mỏi, mà “Thi Sĩ Nửa Đêm” và “Kẻ Không Ngủ” bên cạnh vẫn tỉnh táo như trước.
“Đây là sự khác biệt về danh sách mà…” Klein đang định đi qua tường ngăn về nhà ngủ bù, bỗng thấy đội trưởng mở cửa bước vào.
“Chào buổi sáng, đội trưởng.” Lúc chào, hắn nhịn không được ngáp một cái.
Dunn bỏ mũ xuống, liếc hắn với đôi mắt xám: “Chào buổi sáng, cậu nên về ngủ đi.
Tối qua có xảy ra chuyện gì không?”
Klein bèn kể chuyện búp bê vải xui xẻo và lời suy luận của Leonard cho Dunn nghe.
“Ừ.” Dunn không ý kiến gì, vừa đi tới phòng làm việc của mình vừa nói: “Tôi sẽ gửi điện tín cho Thánh Đường.”
Klein không dừng lại mà chậm rãi ra khỏi số 36 phố Zoutelande, hít thở không khí sáng sớm mát mẻ.
Hắn bỗng nhớ tới một chuyện hắn quên mất ban nãy: “Mình quên nói chuyện trong tay búp bê xui xẻo có một tờ giấy cho đội trưởng và những người khác rồi! Sao mình lại quên được nhỉ? Dường như có thứ sức mạnh nào đó ảnh hưởng mình, cản mình kể chuyện này cho Kẻ Gác Đêm khác…”
“… Việc cuốn bút ký gia tộc Antigenous được gửi ở sau cửa Chianese thành phố Tingen đã xảy ra từ lâu, hẳn là búp bê vải xui xẻo 3 – 0625 phải bị ảnh hưởng từ trước, vì sao tới tận tối qua mới xảy ra điều khác thường? Bởi vì hôm qua là lần đầu tiên mình canh gác cửa Chianese? Nó dùng hết sức mạnh chỉ để cho mình nhìn thấy ký hiệu trên trang giấy? Đây là mục đích mà cuốn bút ký Antigenous muốn đạt được? Bởi vì mình là người tiếp xúc với nó mà vẫn tồn tại, hơn nữa đã trở thành Thầy Bói?”
Những ngờ vực cứ hiện lên trong đầu Klein, khiến hắn sửng sốt ra đó, không biết là nên giả vờ như không nhớ ra rồi về nhà ngủ bù, hay lên lầu báo cho đội trưởng.
Chương 110: Xác nhận
Sau một lúc suy nghĩ, Klein quyết định là về nhà để xác nhận một chuyện trước.
Hơn nữa hắn tin rằng nếu hành động của con búp bê vải xui xẻo tối hôm qua không phải là để hắn nhìn thấy hình vẽ trên tờ giấy kia, như vậy sau này khi đội trưởng và mọi người kiểm tra sẽ phát hiện dấu vết, nên việc hắn có báo cáo hay không cũng không ảnh hưởng tới toàn cuộc.
Nếu không phải thì hắn cần cân nhắc.
Đó cũng là lý do hắn định xác nhận lại.
Hắn lên xe ngựa công cộng không theo tuyến cố định trở lại phố Hoa Thủy Tiên.
Lúc hắn về tới nhà, vì đang là Chủ Nhật nên Benson và Melissa còn chưa dậy, phòng khách vẫn tối om, im lặng hoàn toàn.
Klein đun một ấm nước, thả vài lá trà xuống, vừa uống trà vừa ăn hết một chiếc bánh yến mạch, sau đó mới cầm áo khoác, mũ và gậy đi lên cầu thang.
Hắn bước rất nhẹ để không tạo ra tiếng động rõ ràng.
Vừa lên tới tầng hai, hắn bỗng thấy cửa phòng tắm mở ra.
Melissa mặc chiếc váy dài vải cũ ngái ngủ bước ra từ bên trong.
“Anh về rồi à…” Melissa dụi dụi mắt, hãy còn chưa tỉnh hẳn.
Klein che miệng ngáp một cái: “Ừ, anh đang cần ngủ đây, trước bữa trưa đừng gọi anh dậy nhé.”
Melissa đáp “vâng” một tiếng, rồi như nhớ ra gì đó bèn nói: “Sáng em và Benson sẽ tới giáo đường St.
Selina cầu nguyện, dự lễ Mi-sa, có lẽ bữa trưa sẽ hơi muộn đấy.”
Là tín đồ không được coi là quá ngoan đạo của nữ thần Đêm Tối, cô bé và Benson vẫn duy trì hai tuần tới giáo đường tham dự lễ một lần.
Mà Klein, là Kẻ Gác Đêm, ngoại trừ lần bị thành viên hội Mật Tu kia theo dõi, từ đó đến giờ hắn còn chưa vào giáo đường lần nào.
Không, ngày nào mình cũng tới giáo đường, chẳng qua là bên dưới nó thôi… Klein tự biện giải cho bản thân.
Hiện giờ hắn lo rằng nữ thần sẽ vứt bỏ một tên tín đồ giả như hắn, nếu tới lúc nguy cấp mà sử dụng nghi thức ma pháp lại không được đáp lại, ăn shit ngay…
Chẳng qua khi nghĩ tới lão Neil, hắn thấy Nữ Thần vẫn khá khoan dung với Kẻ Gác Đêm, ừm, chính là như thế đó! Klein tự cổ vũ bản thân.
Khi những suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu, hắn nhìn Melissa, mỉm cười gật đầu: “Không sao, vừa lúc anh có thể ngủ lâu thêm chút nữa.”
Hắn đi qua Melissa vào trong phòng ngủ, rồi khóa trái cửa lại.
Ngay sau đó hắn cố làm mình tỉnh táo hơn, rồi lấy muỗng bạc nghi thức chế tạo một bức tường linh tính đóng kín.
Sau đó Klein đi ngược bốn bước, lẩm nhẩm chú ngữ, vượt qua những tiếng gào thét điên cuồng mà tiến vào thế giới trên sương mù xám.
Trong thế giới hư ảo và vô ngần này, hắn là sinh linh sống duy nhất trên chiếc ghế chủ nhân của chiếc bàn dài.
Sau vài chục giây khiến bản thân bình tĩnh lại, Klein làm cho một tờ giấy da dê xuất hiện, rồi biết chú ngữ xem bói xuống: “Hình vẽ mà búp bê vải xui xẻo cho ta xem.”
Tối hôm qua tuy Klein thấy rõ hình vẽ thần bí trên tờ giấy kia tuy chỉ trong tích tắc, nhưng vì căng thẳng và vội vàng nên hắn chỉ nhớ đại khái chứ không rõ chi tiết như nào.
Chẳng qua như vậy cũng không sao, bởi một thầy bói mà nói thì chỉ cần xem qua, nhớ chuyện nào là có thể tái hiện lại chuyện đó!
Dựa theo lý luyện của thần bí học, linh tính sẽ ghi nhớ kỹ bất cứ thứ gì mà bản thân người đó nhìn thấy, chỉ cần dùng cách thức đúng đắn là có thể khiến cảnh tượng trong thời khắc đặc biệt sẽ hiện ra một lần nữa.
Về điểm này, Klein thậm chí cho rằng lý luận của hội Tâm Lý Luyện Kim mà “Người Thông Linh” Daly kể khá đúng.
Trí nhớ của con người chính là một hòn đảo nhỏ nổi lên trên mặt biển, không thể chứa đựng được nhiều thông tin, vì vậy phần lớn nhưng thông tin mà linh tính ghi nhớ đều trở thành tiềm thức, là phần chính của hòn đảo ở dưới mặt nước.
Và bản thân linh tính, cho dù không phủ khắp đại dương, thì cũng bao trùm toàn bộ phần biển xung quanh hòn đảo.
Sau khi lẩm nhẩm chú ngữ bói toán xong, Klein ngả người ra sau, dùng cách minh tưởng đi vào giấc ngủ.
Trong thế giới mơ hồ, méo mó và rời rạc, hắn lại thấy cửa Chianese kẹt kẹt mở ra, nghe thấy tiếng ma sát nặng nề.
Rồi con búp bê vải mặc chiếc váy cung đình màu đen cổ điển bám sát vào cánh cửa đang mở, rồi giở tờ giấy trong tay ra.
Trên tờ giấy ấy là những ký hiệu thần bí, chúng cùng nhau tạo nên một con mắt dựng thẳng.
Klein nhìn thật kỹ vào hình ảnh đó, rồi chủ động rời khỏi cảnh mơ.
Sau đó hắn mượn dùng đặc thù của thế giới trên sương mù xám thể hiện trí nhớ vẫn còn ra: Con mắt dựng thẳng “ngước nhìn” lên trên, vừa tà dị vừa thần bí trên nền giấy da dê màu nâu.
Klein ngẫm nghĩ, rồi viết ngay bên dưới con mắt này: “Đây là nhân tố then chốt về kho báu còn sót lại của gia tộc Antigenous.”
Hắn đặt bút máy xuống, rồi cởi sợi dây xích bạc quấn trong cổ tay xuống cầm trong tay trái, để con lắc thạch anh vàng treo vững trên câu nói xem bói và con mắt dựng thẳng kia, không còn lắc lư chút nào mới được.
Klein nhắm mắt lại, bình tĩnh lẩm nhẩm câu nói.
Sau bảy lần, hắn mở mắt ra, thấy con lắc thạch anh vàng mang theo sợi dây bạc xoay tròn theo chiều kim đồng hồ với biên độ nhỏ.
Trong phương pháp con lắc cảm xạ, như này nghĩa là đúng.
“Hình con mắt dựng thẳng đúng là yếu tố mấu chốt về kho báu của gia tộc Antigenous…” Klein khẽ gật đầu.
Hắn gõ tay lên cạnh bàn dài, lẩm bẩm: “Vì Riel Bieber đã chết, gia tộc Antigenous bị đứt đoạn con cháu, cho nên cuốn bút ký kia coi mình, tên ‘Thầy Bói’ đã tiếp xúc với nó mà vẫn còn sống, thành người thừa kế? Nó ảnh hưởng 3 – 0625, để lại điều quan trọng về kho báu để con búp bê vải kia bày ra cho mình xem khi đến lượt mình gác cửa Chianese? Logic này không có vấn đề, nhưng nó không thuyết phục được mình.
Cuốn bút ký kia làm sao có thể xác nhận rằng hậu duệ của gia tộc Antigenous đã chết hết? Hơn nữa mình hoàn toàn không phải người chung đường với nó đâu… Vả lại nếu mình mà có huyết thống của gia tộc Antigenous, hồi đó nguyên chủ đã không tự sát rồi.
Hừm, chuyện này có nói cho đội trưởng hay không xem ra không quan trọng, mình nghiên cứu thêm đã.”
Tiếp đó Klein lại bói địa điểm kho báu của gia tộc Antigenous, nhưng vì không có được thông tin cụ thể chi tiết nên hắn chỉ xác định được rằng giống với suy đoán của Sirius khi viết thư cho ngài Z, kho báu này có liên quan tới ngọn núi cao nhất dãy Hornaces và quốc gia Đêm Tối kia.
Sau khi xem bói xong, Klein phát hiện ngôi sao lúc trước đã phát ra tiếng khẩn cầu lại tạo ra dao động mỏng manh.
Hắn dùng phương thức đáp lại lời khẩn cầu đụng vào ngôi sao này, lại thấy cậu thiếu niên có mái tóc màu nâu nhạt mặc bộ đồ bó sát màu đen độc đáo kia.
Cậu ta vẫn quỳ hai gối xuống đất, vẫn nhìn thẳng vào một quả quả cầu thủy tinh, và vẫn thì thầm lẩm bẩm điều gì đó.
Lúc này, vì vừa bỏ thời gian học riêng một ít tiếng rồng khổng lồ, Klein mới nghe được một vài từ trong đó:
“Cầu xin… Cứu vớt… Cha và mẹ.”
Đúng là tiếng Rồng Khổng Lồ mà… Giờ còn nơi nào chỉ dùng thứ ngôn ngữ này vậy? Nó vốn là đồ cổ với tuổi đời phải tính bằng đơn vị nghìn năm cơ mà… Tiếc rằng vị chúa tể thần bí trên sương xám ta đây chỉ là một thùng rỗng kêu to, muốn cứu cũng không cứu được… Klein thở dài lắc đầu, quyết định quan sát thêm một thời gian nữa.
Chờ khi nào mình học được nhiều từ của ngôn ngữ Rồng Khổng Lồ hơn, nghe được rốt cuộc bố mẹ cậu ta bị làm sao rồi tính… Klein thu linh tính lại, khiến nó bao trùm lấy bản thân rồi rơi xuống.
Khi trở lại phòng ngủ, hắn cởi bỏ bức tường linh tính, thay bộ đồ cũ nhưng thoải mái rồi leo lên giường ngủ bù.
Hắn ngủ một mạch tới tận 12 giờ rưỡi, tới khi Melissa làm bữa trưa xong và tới gõ cửa gọi hắn.
Sau khi ăn xong một bữa có vẻ nhiều món, hắn thấy Melissa cầm chiếc mũ sa phối với bộ váy mới lên, kiểu định đi ra ngoài.
“Chiều nay em có việc gì à?” Klein nghi ngờ hỏi.
Benson ngồi trên sô pha, đang cau mày nghiên cứu sách ngữ pháp không thèm ngẩng đầu lên mà trả lời thay: “Phu nhân Shade nhà bên bảo Melissa rằng hội trường nhỏ của tòa thị chính thành phố có một buổi tọa đàm về công việc gia đình, Melissa định đi nghe để học cách xử lý các vấn đề gia đình hàng ngày.”
Melissa cũng gật đầu nói tiếp: “Em bảo Selina và Elizabeth đi với em rồi.”
“Được đấy, anh mong người dạy sẽ nói cho em biết rằng gia đình như nhà chúng ta cần thuê ít nhất một cô hầu gái làm việc nhà.” Klein mỉm cười nói.
Thấy Melissa định phản bác, hắn vội vã bổ sung:
“Chúng ta phải đầu tư thời gian có hạn của mình vào chuyện đáng giá.”
Melissa giật mình, hồi lâu sau mới mấp máy miệng, rồi đội mũ sa mở cửa đi ra ngoài.
Hai giờ chiều, Klein lại xuất hiện ở công ty Bảo an Gai Đen.
“Không phải là anh đã về nghỉ rồi à?” Roxanne và Dunn Smith, cũng đang ở sảnh tiếp đãi, đồng thời hỏi.
Klein cười nói: “Tôi định đi câu lạc bộ bói toán, nhưng vẫn nhớ chuyện tối hôm qua nên tới đây trước, Thánh Đường đã trả lời chưa?”
Dunn liếc Roxanne một cái, rồi im lặng quay người đi tới phòng làm việc của mình.
Roxanne làm mặt xấu sau lưng anh ta, tỏ ra hung ác: “Đội trưởng đúng là…”
Làm rất tốt! Klein thầm khen một tiếng, rồi cố nhịn cười theo Dunn bước vào phòng làm việc của anh ta.
Nhìn cửa đã khép lại, Dunn ngửi tẩu thuốc rồi nói:
“Thánh Đường đã xác nhận rằng đó là vấn đề do cuốn bút ký gia tộc Antigenous tạo ra, và đã xác định nó là vật phong ấn cấp ‘1’, tiếc là như vậy thì cậu không đủ cấp độ bảo mật để đọc.”
Cấp 1 là cấp nguy hiểm cao độ, chỉ có người ở cấp bậc giám mục và đội trưởng tiểu đội Kẻ Gác Đêm mới biết rõ? Nói cách khác, đội trưởng cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra… Nguy hiểm cao độ, thảo nào… Klein nghĩ, vừa cảm thấy nuối tiếc vừa thoải mái không ít.
Dunn nhìn hắn một cái rồi nói tiếp:
“Thánh Đường còn cho chúng ta điều tra xem còn vật phẩm nào sau cửa Chianese bị cuốn bút ký kia ảnh hưởng không, sau khi xác nhấn chỉ có 3 – 0625 xảy ra khác thường.
Bọn tôi đã thay đổi biện pháp phong ấn nó rồi.”
“Còn phát hiện gì khác lạ không?” Klein giả vờ tò mò hỏi.
Dunn lắc đầu: “Hết rồi.”
Klein gật đầu, không nói nhiều về chủ đề này mà tán gẫu vài câu rồi chào tạm biệt để tới câu lạc bộ xem bói tiếp tục “hành trình tiêu hóa” của mình.
Trong hội trường nhỏ của tòa thị chính.
Melissa, Selina và Elizabeth ngồi gần cửa, cùng chờ buổi tọa đàm bắt đầu.
“Nếu người ta giảng không hay thì chúng ta chuồn trước nhé.” Selina hăng hái đề nghị.
Elizabeth lập tức đồng ý: “Đi tới cửa hàng bách hóa Harrods dạo đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









