Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 11 : Nghi Thức Ma Pháp Mộc Mạc (c51-c55)
❮ sautiếp ❯Chương 51: Nghi Thức Ma Pháp Mộc Mạc
Dùng ma pháp giải quyết nợ nần? Là muốn rủa chết chủ nợ hay làm giả tiền? Ta không giải quyết được vấn đề thì ta giải quyết mi?…
Đủ mọi ý nghĩ bật lên trong đầu Klein, hắn nhìn Neil với ánh mắt là lạ.
Lúc này hắn còn nghiêm túc suy nghĩ xem có nên báo cảnh sát, à không, báo tiểu đội Kẻ Gác Đêm không.
Neil liếc hắn một cái, tức giận nói:
“Từ ánh mắt của cậu, tôi nhìn thấy sự tin tưởng vô tri, ngu ngốc, mỏng manh và đáng xẩu hổ.
Chẳng lẽ Dunn không nói cho cậu châm ngôn của Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn sao? Làm gì thì làm, nhưng đừng làm hại! Tuy câu châm ngôn này được truyền ra từ trong tổ chức ‘Hội khổ tu Morse’ bí ẩn và tà ác, nhưng người phi phàm lựa chọn ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’ đều dùng kinh nghiệm của mình để chứng minh rằng nó chính xác như nào, chỉ cần tuân theo một cách nghiêm ngặt và đầy kính nể nó thì mức độ nguy hiểm của việc mất khống chế sẽ giảm xuống mức thấp nhất, những suy luận ngược lại cũng được lập nên tương tự như vậy.
Sự nghi ngờ của cậu chính là sỉ nhục với ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’.”
“Xin lỗi.” Klein xin lỗi không chút do dự.
Hắn quả thật quên mất rằng Dunn Smith từng nhắc tới câu châm ngôn này.
Lão Neil không thật sự tức giận, đảo mắt cái đã cười hơ hớ:
“Tiếc rằng người lựa chọn ‘Thầy Bói’ quá ít, không có châm ngôn tương ứng để giúp cậu.”
Nhưng tôi có nhật ký của Russel đại đế… Ừm, tuân thủ châm ngôn một cách nghiêm ngặt có vẻ giông giống “đóng vai”… Klein liên tưởng, gật đầu như đang suy ngẫm.
Neil không nói gì thêm, chuyển mấy thứ như bình hoa trên bàn tròn vào góc nhà.
Sau đó ông ta vừa lấy một cây nến đỏ nhất và đen nhất ra khỏi rương bạc, vừa giảng giải:
“Nếu người thường muốn thử nghi thức ma pháp, bắt buộc phải dựa theo kết quả chiêm tinh hoặc lật giở sổ tay tương ứng để chọn ngày và giờ phù hợp, ví dụ như Chủ nhật là tượng trưng cho Nữ thần, ánh trăng là tượng trưng cho sự chúa tể của Thần.
Nhưng với người phi phàm chúng ta, nhất là người phi phàm am hiểu về mặt này thì không cần, linh tính và thể tinh linh mạnh mẽ của chúng ta mới là yếu tố quan trọng nhất.
Đương nhiên là nếu cậu không chắc chắn khi tự mình thử làm nghi thức ma pháp thì hãy chọn ngày và giờ phù hợp, như vậy sẽ tăng xác suất thành công lên.
À đúng rồi, điều kiện tiên quyết mà cậu bắt buộc phải nhớ kỹ, cũng phải tuân thủ một cách nghiêm ngặt!”
Neil cất hai cây nến, nghiêng người nhìn Klein, nói rất nghiêm túc:
“Bản thân người ở danh sách thấp chưa đủ mạnh nên hầu hết những nghi thức ma pháp mà bọn họ có thể làm được đều phải cầu khẩn sức mạnh bên ngoài để được giúp đỡ, cho nên chỉ được phép nghĩ tới việc cầu xin những thần linh chính thống là Nữ Thần, chúa tể Bão Táp… Tuyệt đối không được cầu xin tới thú chưa biết, khó dự đoán được, mặc kệ là có kẻ tin vào bọn chúng hay được đưa ra những lời hứa hẹn mê hoặc!
Tin tôi đi, đừng có nghĩ là sẽ gặp may, bởi chỉ cần thử một lần cậu chắc chắn sẽ trượt xuống vực sâu, mọi cố gắng giãy dụa đều chỉ làm giảm tốc độ xuống chứ không thể xoay chuyển được tình thế.”
“Tôi sẽ nhớ kỹ!” Klein đáp, lòng lại chột dạ, hình như “nghi thức đổi vận” của mình là cầu xin sức mạnh từ một thứ không biết, không dự đoán được… Hơn nữa thực sự đã lấy được thứ sức mạnh khiến cả người phi phàm như “Người Treo Ngược” cũng không dám tin, kéo bọn họ vào trên sương xám, ừm, anh ta hẳn là một người phi phàm lâu năm…
Điều đáng mừng là ta chưa bị điên, và cũng chưa có dấu hiệu của việc mất khống chế…
Lo lắng về chuyện này, hắn chủ động chuyển đề tài:
“Cho nên người trong Kẻ Gác Đêm tốt nhất là nên xin Nữ Thần giúp đỡ?”
“Nếu cậu muốn cầu xin chúa tể Bão Táp, không ai cản cậu, chỉ là chưa chắc Thần sẽ đáp lại, hoặc sẽ đáp lại với đầy ác ý, khiến kết quả từ nghi thức ma pháp cua chúng ta bị bóp méo sang một hướng khó mà đoán trước được.” Neil dùng câu đùa giỡn xóa bỏ cảm giác may mắn của Klein.
Không có cái nào gọi là “tốt nhất”, chỉ có “Ắt phải có”!
Dặn xong, Neil cầm lấy cây nến màu đỏ rồi nói:
“Dùng những thứ như hoa Ánh Trăng, đàn hương đỏ chế ra ngọn nến để tượng trưng cho địa chủ nhân đỏ rực của Nữ Thần.”
Ông lại chỉ vào cây nến màu đen, nói:
“Cỏ Dạ Hương, và hoa Thâm Miên chế ra ngọn nến tượng trưng cho đêm tối.”
Trong lúc nói, ông ta bày hai cây nến lên bàn tròn, cây màu đỏ thì đặt ở phía trên.
“Vì sao lại chỉ có hai cây nến tượng trưng cho Nữ Thần, trong khi Thần là mẹ của bí ẩn, nữ hoàng của sợ hãi và tai ách, lãnh chúa của yên tĩnh và giấc ngủ ngon.”
Neil cười một tiếng:
“Không sai, đây chính là vấn đề mà tôi hy vọng cậu sẽ hỏi.
Trước khi sa đọa, hội Khổ tu Morse có mối quan hệ tốt đẹp với giáo hội, một số quan niệm của bọn họ về nghi thức ma pháp có ảnh hưởng sâu sắc tới chúng ta.
Bọn họ cho rằng mọi vật đều có số, mỗi một con số đều có linh tính của riêng nó.
Mà trong nghi thức ma pháp, số 0 đại diện cho những điều chưa biết, cho sự hỗn loạn, cho trạng thái trước khi thế giới được sinh ra. 1 nghĩa là khởi đầu, đại diện cho Chúa Sáng Thế ban sơ. 2 tượng trưng cho thế giới và các vị thần linh được sinh ra từ trong cơ thể Thần. 3 biểu hiện cho sự tiếp xúc giữa thần linh và vật chất, mọi vật được thành hình.
Ở nơi này, dùng hai cây nến tượng trưng cho Nữ thần, còn cây nến thứ ba là để cho chúng ta.
Cụ thể dùng hai cây nến nào, hai loại nào thì tượng trưng, phải dựa vào hiệu quả của nghi thức ma pháp mà mình muốn nhận được.”
Tam sinh vạn vật? Mọi vật đều ba? Klein chợt nhớ tới một số thứ mà hắn được tiếp xúc từ đời trước.
Thấy hắn lắng nghe chăm chú, Neil cầm cây nến thứ ba, nói:
“Đây là cây nến tượng trưng cho ‘tôi’, một cây nến rất bình thường, chỉ là được cho thêm một ít bạc hà.
Nhớ lấy, hoa hồng, chanh, bạc hà, hoa Ánh Trăng, cỏ Dạ Hương và hoa Thâm Miên là những thứ được Nữ Thần yêu thích.
Về mặt khác, ba ngọn nến cũng tượng trưng cho thân thể, linh tính và thần tính của mỗi người.”
Miêu tả xong, Neil đặt cây nến thứ ba vào chính giữa bàn tròn.
Sau đó ông ta lần lượt lấy “Tinh dầu Trăng Tròn” đã được điều chế sẵn cùng với một cái nồi có hắc thánh huy bóng tối, một con dao nhỏ làm từ bạc với đường văn hoa lệ, một ly nước trong và một đĩa muối thô.
“Với những người phi phàm không am hiểu nghi thức ma pháp mà nói, còn cần có những vật phẩm trợ giúp như chuông, quả cầu thủy tinh, cốc bạc và hương xông, nhưng Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn và Thầy Bói thì không cần, chỉ mấy thứ này là đủ.”
Neil đặt tờ giấy giả da ở ngay bên dưới chiếc nồi, dùng bút lông chim được chế tạo đặc biệt đè một góc lại.
Ông ta nghiêng người nói với Klein:
“Nghi thức ma pháp cần được thực hiện với điều kiện linh tính sạch sẽ, không bị quấy rầy, mà lại bắt buộc chúng ta phải tự chế tạo.
Phương pháp là đầu tiên vào trạng thái minh tưởng, tập trung tinh thần, sau đó dựa vào vật phẩm phụ trợ mà dẫn dắt sức mạnh của chúng ta ra dựng bốn phía xung quanh, giống với hôm tôi dùng “phấn Thánh Dạ” ở nhà của Riel Bieber ấy, ví như tôi đang chuẩn bị sử dụng muỗng bạc nghi thức đây.
Trong toàn bộ quá trình này, chúng ta bắt buộc phải xác định ký hiệu tượng trưng và thần chú tương ứng dựa trên kết quá muốn có.
Về thần chú thì tốt nhất là dùng tiếng Hermes, bởi vì tiếng Hermes cổ bắt nguồn từ tự nhiên, tương tự với tiếng rồng cổ, tiếng tinh linh cổ, hiệu quả rất trực tiếp, lại thiếu sự bí mật và bảo vệ cần thiết nên dễ khiến người sử dụng rơi vào nguy hiểm, đây cũng chính là lý do mà nó bị cải tiến, chẳng qua nó hữu hiệu hơn hẳn.
Được rồi, tôi phải tập trung tiến hành nghi thức ma pháp đây, không giảng giải thêm cho cậu nữa.
Nhớ chú ý với nhìn cho kỹ, cũng ghi nhớ các vấn đề lại, chờ khi nào kết thúc hãy hỏi tôi.”
“Vâng.” Klein lùi ra sau hai bước, tập trung nhìn lão Neil.
Đôi mắt lão Neil nhanh chóng trở nên sâu hẳn.
Xung quanh lão, như có gió vô hình xoáy lên.
Ông ta im lặng một lúc, rồi theo hướng từ trái qua phải, từ trên xuống dưới mà dùng tinh thần và ma sát vật chất đốt ba cây nến kia.
Tiếp theo ông ta cầm con dao bạc nhỏ cắm vào trong muối thô, miệng thì đọc thần chú tiếng Hermes:
“Ta thánh hóa mi, lưỡi dao bạc nguyên chất!
Ta thanh lọc và tinh chế ngươi, để ngươi hầu ta trong nghi thức!
Lấy danh nghĩa của Nữ thần Đêm Tối, chủ nhân Đỏ Rực,
Mi đã được thánh hóa!”
Sau những câu nói ngắn gọn và hữu lực, Neil rút con dao bạc ra, nhúng nó vào trong ly nước trong, sau đó nhấc nó lên rồi chỉ ra không gian bên ngoài bàn tròn.
Tiếp đó ông ta bước đi xung quanh bàn tròn, Klein có thể cảm nhận được một thứ sức mạnh vô hình đang dâng lên từ con dao bạc sau mỗi một bước đi.
Sức mạnh ấy ngập tràn linh tính, kết nối với không khí, tạo nên một bức tường đóng kín.
Sau khi đi xong một vòng, nơi làm nghi thức đã bị cách ly khỏi xung quanh.
Neil đứng trước bàn tròn, đặt con dao bạc xuống, cầm lấy bình “Tinh dầu Trăng Tròn” kia, nhỏ ba giọt lên ngọn nến màu đen, đỏ và cây nến bình thường.
Tách!
Sương mù nhạt tràn ra, khiến mọi thứ trông thật thần bí.
Neil đặt bình thủy tinh xuống, yên lặng nhìn tờ giấy giả da trong hai phút, sau đó cầm bút lông chim lên viết ra các ký hiệu – một hình vuông bao quanh toàn bộ nội dung biểu thị mình kiểm soát được nợ nần.
Sau đó ông ta vẽ đường gạch chéo biểu thị đã hết nợ.
Tới đây, ông ta một tay cầm tờ giấy giả da lên, tay kia gõ nhẹ vào ấn đường để mở linh thị.
Lại có một thứ sức mạnh vô hình mà ùn ùn bốc lên, Neil khẽ đọc:
“Tôi cầu xin sức mạnh của Đêm Tối;
Tôi cầu xin sức mạnh của Đỏ Rực;
Tôi cầu xin sự chiếu cố từ Nữ Thần;
Xin hãy mang cho tôi số tiền để trả khoản nợ này.
Cỏ Dạ Hương, là thảo dược của mặt trăng đỏ, xin hãy đưa sức mạnh của mi vào câu thần chú của ta!
Hoa Ánh Trăng, thảo dược của mặt trăng đỏ, xin hãy đưa sức mạnh của mi vào câu thần chú của ta!”
Klein đứng bên cạnh nghe mà trợn mắt, mồm há hốc, đủ mọi loại ý nghĩ bốc lên trong đầu: Thần chú như vậy mà cũng được? Tuy là viết và đọc lên bởi tiếng Hermes.. Nhưng không khỏi quá đơn giản, quá mộc mạc còn gì? Liệu Nữ thần có tức giận, có làm cho món nợ tăng lên gấp đôi không?
Lúc này, ánh sáng ngọn nên bỗng sáng bừng lên!
Neil đọc xong, nhắm mắt hai phút, sau đó cầm “Tinh dầu Trăng Tròn” lại nhỏ lên ba cây nến mỗi cây một giọt.
Ngay sau đó ông ta cầm lấy tờ giấy giả da để sát vào ngọn nến tượng trưng cho “tôi”.
Khi giấy bắt lửa thì lập tức ném vào trong nồi.
Ông ta lại nhắm mắt như đang cảm nhận tờ giấy bốc cháy.
Một lúc sau, ông ta mở mắt ra, nhìn vào chiếc nồi khắc thánh huy, chỉ thấy tờ giấy giả da đã cháy sạch, chỉ còn lại một lớp tro tàn.
“Ca ngợi Nữ thần!” Neil điểm lên ngực vẽ ra hình mặt trăng đỏ, sau đó dập tắt ngọn nến theo trình tự ngược lại với lúc đầu.
Làm xong tất cả, ông ta cầm con dao bạc lên, chọc thủng bức tường vô hình xung quanh.
Một cơn gió to nổi lên, Neil thở phào nhẹ nhõm:
“Xong rồi.”
“Như vậy cũng xong được à?” Klein ngạc nhiên hỏi: “Giải quyết xong nợ rồi? Giải quyết như nào vậy?”
“Tôi cũng không rõ, tóm lại là sẽ được giải quyết với phương thức hợp lý.” Neil nhún vai, cười nói.
… Klein không biết nên dùng vẻ mặt với từ ngữ gì để đáp lại nữa.
Liệu như này có phải không đáng tin cho lắm không?
Chương 52: Khán Giả
“Đừng nghĩ tới món nợ chết tiệt đó nữa, chúng ta thảo luận về nghi thức ma pháp nào.” Neil thoải mái cất nến, nồi và dao bạc đi.
Klein rất muốn học cách nhún nhún vai của người Mỹ ở đời trước, nhưng cuối cùng hắn không cách nào làm động tác không được thân sĩ cho lắm đó.
Hắn dồn sự chú ý vào nghi thức ma pháp, đưa ra những câu hỏi về các chi tiết mà hắn còn chưa rõ, cũng nhận được câu trả lời xác đáng.
Ví dụ như có quy cách nhất định trong việc đọc thần chú, chỉ cần thỏa mãn được nó và sử dụng tiếng Hermes để biểu thị rõ ý nghĩ mấu chốt nhất, như vậy những phần khác có thể phát triển tùy ý, đương nhiên là tuyệt đối cấm việc sử dụng những từ ngữ khinh nhờn, không đủ tôn trọng.
“Khóa Thần bí học” này kéo dài tới trưa, lão Neil mới khẽ ho hai tiếng rồi nói:
“Chúng ta phải về phố Zoutelande rồi.”
Nói tới đây, ông ta bỗng oán trách một câu:
“Vì nhận đống vật liệu chết tiệt này mà tôi bỏ lỡ mất bữa sáng thân yêu.”
Klein vừa buồn cười vừa ngờ vực nhìn xung quanh một lượt:
“Neil, nhà ông không có đầu bếp à? Hoặc là hầu gái phụ trách việc nấu nướng?”
Lương 12 bảng một tuần là đủ thuê vài người hầu rồi!
Theo những gì trên báo thì nếu bao ăn bao ở, chỉ cần 12 đến 15 saule cho việc thuê một đầu bếp bình thường, thậm chí còn không tới 1 bảng.
Mà hầu gái làm việc vặt thì lại càng rẻ, một tuần chỉ cần từ 3 saule 4 penny tới 6 saule, đương nhiên không thể trông cậy vào tay nghề nấu nướng của bọn họ được.
Cơ mà cũng không đúng, với số nợ 30 bảng hiện giờ, không thuê đầu bếp và hầu gái mới là bình thường… Hình như mình lại vừa hỏi một vấn đề không nên hỏi rồi…
Lúc Klein hối hận, Neil lắc đầu, trả lời với vẻ không quan tâm cho lắm:
“Tôi thường xuyên thử các nghi thức ma pháp, nghiên cứu đồ vật phi phàm và tài liệu tương ứng ở nhà, cho nên không thể thuê người thường làm đầu bếp, nam nữ giúp việc được, chỉ thuê người tới quét dọn định kỳ thôi.
Mà nếu không phải người thường, cậu cho rằng ai sẽ sẵn sàng làm chuyện tương tự?”
“Hình như tôi vừa hỏi một câu ngu xuẩn, đây có lẽ là vì tôi không làm chuyện gì liên quan tới thần bí ở nhà cả.” Klein giải thích một câu tự giễu mình.
Neil đã đứng lên, đội chiếc mũ nỉ viền tròn, vừa đi ra ngoài vừa lẩm bẩm:
“Hình như tôi ngửi thấy mùi gan ngỗng thơm lắm… Chờ giải quyết xong khoản nợ này, phải đặt một phần về ăn mới được! Bữa trưa là tôi chắc chắn có thể ăn được hẳn một phần thịt heo nướng với nước táo, không, vẫn chưa đủ, phải thêm một lạp xườn với khoai tây nữa…”
Tôi nghe mà bụng cũng réo theo… Klein nuốt nước miếng, nhanh chân đuổi theo Neil tới điểm bắt xe ngựa công cộng ở gần đó.
Trở lại phố Zoutelande, Neil vừa xuống xe ngựa thì bỗng “ừm” một tiếng:
“Cậu có thấy gì không? Nữ thần ơi, cậu thấy cái gì không?”
Ông ta đột nhiên nhanh nhẹn như một tên nhóc mười bảy mười tám tuổi mà lao tới bên dường, nhặt lên một thứ.
Klein nghi hoặc tới gần, nhìn kỹ thì thấy đó là một bóp da được làm rất tỉ mỉ.
Với ánh mắt và kiến thức của mình, hắn rất khó phân biệt được bóp da màu nâu này làm từ da trâu hay da dê, chỉ nhận ra trên mặt nó có thêu dòng chữ rất nhỏ, bên trên dòng chữ ấy là một con bồ câu trắng đang giương cánh định bay đi.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Klein, và khi nhìn kỹ tiếp, hắn lập tức dính mắt vào từng tờ tiền trong chiếc bóp căng phồng kia.
Đó là kim bảng với nền xám hoa văn đen, chí ít là trên 20 tờ!
Neil mở bóp ra, rút số tiền ra đếm, rồi cười khà một tiếng:
“Tờ tiền 10 bảng, là William đệ Nhất – “Người Lập Quốc” và “Người Bảo Hộ” khiến người ta tôn kính.
Oa, Nữ thần ơi, hẳn 30 tờ, còn có mấy tờ mệnh giá 5 bảng, 1 bảng với 5 saule nữa.”
Hơn ba trăm bảng? Đây chính là một số tiền lớn! Mình có tích cóp mười năm cũng không được nhiều như vậy… Klein cảm thấy việc hít thở trở nên nặng nề hơn.
Bởi vì kim bảng có giá trị rất cao, nên việc nhặt được một bóp da như vậy cũng giống như nhặt được một vali tiền mặt ở kiếp trước vậy.
“Không biết là ai làm rơi… Hẳn không phải người thường.” Klein phân tích rất tỉnh táo, rõ ràng bóp da này không phải của nữ.
“Mặc kệ người đó là ai.” Neil khẽ cười, nói: “Chúng ta không định giữ tiền bạc vốn không thuộc về mình.
Hãy chờ ở đây một lát, tôi nghĩ người đó sẽ quay lại tìm kiếm nhanh thôi.
Với bất cứ ai mà nói, đây không phải số tiền có thể bỏ qua dễ dàng.”
Klein ngầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời có nhận thức hoàn toàn mới về phẩm chất đạo đức của Neil.
Ban nãy hắn còn lo ông ta sẽ dùng cái cớ là “Nữ thần ban cho” để lấy hết số tiền kia đi trả nợ, còn khổ sở suy nghĩ xem nên can ngăn như nào, khuyên bảo ra sao.
Đây chính là “Muốn làm gì thì làm, nhưng chớ làm hại”? Klein đột nhiên lĩnh hội.
Hai người đứng chờ chưa tới một phút thì thấy một cỗ xe ngựa bốn bánh sang trọng lao tới, bên cạnh dòng chữ màu lam nhạt chính là một con bồ câu đang giang cánh.
Xe ngựa dừng lại, một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen với chiếc nơ cùng màu xuống xe, nhìn bóp da kia, ngả mũ chào rồi nói:
“Thưa hai anh, đây là ví tiền của chủ nhân tôi.”
“Huy hiệu của các anh đã chứng minh tất cả, nhưng tôi vẫn muốn nghiệm chứng lần nữa để có trách nhiệm với mọi người, xin hỏi trong chiếc bóp da này có bao nhiêu tiền?” Neil khách khí đáp lại.
Người đàn ông trung niên kia giật mình, rồi tự giễu cợt bản thân:
“Là một quản gia, tôi không biết rõ bóp da của chủ nhân còn bao nhiêu tiền, xin cho phép tôi về hỏi đã.”
“Đây là quyền của anh.” Neil giơ tay mời.
Người đàn ông trung niên trở lại cạnh buồng xe, trao đổi với người trong xe qua cửa sổ.
Sau đó ông ta lại đi tới phía Neil và Klein, mỉm cười nói:
“Nhiều hơn 300 bảng, không tới 350 bảng.
Chủ nhân tôi cũng không nhớ rõ cụ thể là bao nhiêu.”
Cũng không nhớ rõ… Cái lũ giàu có này, nếu mình mà có nhiều tiền như vậy chắc chắn là sẽ đếm đi đếm lại rồi… Klein cực kỳ hâm mộ.
Neil gật đầu, trả bóp da lại:
“Nữ thần đã chứng minh đây là bóp da của các anh.”
Người đàn ông trung niên nhận lấy, đếm qua một lần rồi rút ba tờ 10 bảng ra:
“Chủ nhân của tôi là Tước sĩ William, ngài ấy nói rằng phẩm chất của các anh khiến ngài tán thưởng, và đây là thù lao dành cho người trung thực, xin đừng từ chối.”
Tước sĩ William? Người đã thành lập “công ty tín thác William”, cung cấp phòng thuê giá rẻ cho tầng lớp lao động dưới cùng xã hội? Klein lập tức nhớ ra cái tên này.
Ông ta là vị tước sĩ khiến Benson vừa kính trọng lại vừa cho rằng hành động không sát với thực tiễn.
“Cảm ơn Tước sĩ, ông ấy đúng là một quý ông tốt bụng và hào phóng.” Neil không khách khí mà nhận lấy ba tờ tiền kia.
Dõi mắt nhìn xe ngựa của Tước sĩ William đi xa, thấy bốn phía không ai, ông ta mới quay sang phía Klein, khẽ vẫy tiền, cười nói:
“30 bảng, xong nợ.
Tôi bảo rồi, nó sẽ được giải quyết với phương thức hợp lý.
Đây chính là sức mạnh của ma pháp.”
Ma cmn pháp ấy chứ! Thế mà cũng được! Klein lại trợn mắt há hốc mồm.
Vài phút sau, khi tiến vào cầu thang lên công ty bảo an, hắn mới ngờ vực hỏi:
“Neil, vì sao ông không cầu xin số tiền nhiều hơn?”
“Đừng có tham lam, khi tiến hành nghi thức ma pháp lại càng không được tham lam.
Tiết chế chính là yếu tố quan trọng để mỗi một Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn có thể sống đủ lâu.” Neil đáp đầy khoái trá.
Trong sảnh yến hội cực lớn, những ngọn nến đang cháy trên vài chiếc đèn treo trên cao tỏa ra thứ mùi hương khiến người ta thấy thoải mái, dùng số lượng để bù đắp cho ánh sáng yếu ớt không thể so được với đèn khí gas.
Trên những chiếc bàn dài và hẹp là đầy ắp những món ngon như gan ngỗng chiên, bít tết nướng, gà nướng, cá bơn cát rán, hàu Dipsy, thịt sơn dương hầm, canh bơ, mặt khác còn có những chai rượu sâm banh Sương Mù, rượu nho Ormill và rượu đỏ Nam Will.
Những chai rượu này tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ màu sắc dưới ánh đèn.
Những tôi tớ mặc áo gile đỏ bưng những khay có các ly thủy tinh đi qua các quý ông và quý bà ăn mặc hoặc thanh lịch hoặc hoa lệ.
Audrey Hall mặc một chiếc váy trắng nhạt không bâu, eo cao và tay áo chân cừu.
Phần trên bị bó chặt lại, eo được thít rất nhỏ, phần ngực thì được đẩy lên trông rất căng tròn.
Mái tóc dài màu vàng của cô được búi lên đầy tao nhã, bông tay, nhẫn và dây chuyền cũng lóe lên ánh sáng lóa mắt, chân đi đôi giày khiêu vũ gắn hoa hồng và kim cương màu trắng.
“Bên trong là 4,5 hay là sáu cái váy lót nhỉ?” Audrey dùng bàn tay phải đeo găng tay lụa trắng sờ phần khung váy, tay kia của cô đang cầm một ly sâm banh màu trong suốt.
Audrey không đưa bản thân vào trung tâm bữa tiệc để trở thành tiêu điểm với tất cả mọi người như trước, mà tránh nơi náo nhiệt, lẳng lặng đứng ở trong bóng tối của chiếc màn che cửa sổ.
Cô nhấp một ngụm sâm banh, dùng tư thế như mình không thuộc về nơi này nhìn những người ở trước mặt:
Con trai Bá tước Wolf đang nói chuyện với con gái của Tử tước Conrad, anh ta thích dùng động tác vung cánh tay để nhấn mạnh, ừm, cánh tay vung càng nhiều thì nội dung càng không đáng tin, đây là kết luận đã được nghiệm chứng… Anh ta lúc nào cũng nâng bản thân lên, dìm kẻ khác xuống, nhưng lại khó kiềm chế sự chột dạ, nên sẽ biểu đạt điều đó qua phương thức nói chuyện, ngôn ngữ cơ thể…
Hôm nay phu nhân Della liên tục sử dụng tay trái che miệng cười, hừm, biết rồi nhé, bà ta đang khoe viên đá quý màu xanh nguyên chất trên tay trái… Chồng của bà ta, Công tước Negan đang bàn tán thời thế hiện giờ với đám quý tộc phe bảo thủ ở cách đó không xa.
Từ lúc bắt đầu bữa tiệc tới giờ, ông ta chỉ chủ động dùng ánh mắt tìm kiếm phu nhân Della của ông ta có một lần… Bọn họ gần như không thật sự chạm mắt nhau… Có lẽ, ừm, bọn họ không hề yêu thương nhau như những gì bọn họ thể hiện…
Phu nhân Panis được Nam tước Larry chọc cười bảy lần, rất bình thường và không hề kỳ quái, nhưng vì sao bà ta lại dùng ánh mắt chột dạ nhìn về phía chồng mình… Ồ, bọn họ tách ra rồi… Không đúng, chỗ bọn họ đi đều thông tới vườn hoa…
Trong bữa tiệc xa hoa lãng phí này, Audrey nhìn thấy rất nhiều chi tiết mà bình thường cô hoàn toàn không để ý.
Trong giây lát cô gần như tin rằng mình đang xem một vở kịch.
“Mỗi người đều là một diễn viên kịch tài năng…” Cô khẽ thở dài, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng.
Đúng lúc này, cô chợt nhận ra điều gì đó, bèn quay phắt đầu nhìn về phía ban công rộng rãi bên ngoài, tới góc tối của ban công kia.
Trong góc tối ấy, một con chó lông vàng ngồi im lặng nhìn vào trong, nhìn Audrey, nửa người đang núp trong bóng tối.
Susie… Audrey giật giật khóe miệng, vẻ mặt tức thì sụp đổ, không thể duy trì trạng thái “Khán Giả” được nữa.
Chương 53: Người Lắng Nghe
Gió lốc càn quét qua biển rộng, một con thuyền ba cột buồm cổ xưa nhấp nhô theo những cuộn sóng lớn.
Tốc độ của nó không nhanh, với kích cỡ không lớn đó trông nó giống hệt một chiếc lá vàng rời khỏi cành cây ở cái nơi biển như nối liền với trời này.
Nhưng mặc kệ gió lốc bão táp có lớn thế nào, sóng biển cao tới đâu, con thuyền ấy vẫn bình yên lướt đi, không hề nghiêng ngả.
Arges Wilson đứng trên boong tàu trống trải nhìn sóng to như những ngọn núi xung quanh, không biết đang nghĩ cái gì.
“Sắp thứ Hai rồi…” Anh ta thì thầm một tiếng.
Đó là ngày của Mẫu thần Đất Đai, là khởi đầu của một vòng phồn vinh và khô héo mới.
Nhưng với Arges mà nói, ngày đó còn có ý nghĩa khác, đó chính là về người thần bí vĩnh viễn được sương mù màu xám trắng bao phủ.
Chí ít mình chưa điên… Anh thu hồi tầm mắt, cười tự giễu.
Lúc này một trong mấy tên thuyền viên đi tới, cung kính hỏi:
“Thưa ngài giám mục, lần này mục tiêu ra khơi của chúng ta là gì?”
Arges nhìn xung quanh một lượt, bình tĩnh trả lời:
“Đuổi bắt một ‘Người Lắng Nghe’ của Hội Cực Quang.”
Gió lốc tan đi, sương mù ngập tràn khắp nơi, trên chiếc thuyền buồm kỳ lạ có mùi khói pháo nhưng vẫn không phù hợp với trào lưu của thời đại này.
Một thằng bé tầm tám chín tuổi, tóc vàng run rẩy nhìn đám hải tặc vô kỷ luật xung quanh, nhìn chúng ừng ực uống những thùng bia lớn, nhìn bọn chúng bám dây thừng đung đưa tới lui, nhìn bọn chúng cười nhạo nhau, thậm chí là đánh nhau.
Nó quay đầu nhìn một người đàn ông mặc áo choàng đen đang đứng trong bóng tối, khẽ hỏi:
“Ba, chúng ta đi đâu vậy ạ?”
Năm ngày trước, lần đầu tiên nó gặp cha mình, người tự xưng là nhà thám hiểm.
Nếu không nhờ bức tranh sơn dầu mà mẹ để lại đã chứng minh ông ta là cha của nó, không phải cô nhi viện đang mở rộng cánh cửa chào đón nó thì chắc chắn nó sẽ không rời khỏi quê hương đi theo người đàn ông thân nhất mà lại gần như xa lạ này.
Người đàn ông đứng trong bóng tối kia cúi đầu nhìn con trai, hòa nhã đáp:
“Jack, ba dẫn con tới một nơi thần thánh, là nơi thiêng liêng mà Tạo Hóa từng ở.”
“Đó là đất nước của Thần ạ? Chi khi được ban ân thì người phàm chúng ta mới có thể tới đó…” Jack nhỏ bé được mẹ dạy rất tốt, biết những tri thức thông thường, nên lập tức vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Người đàn ông đứng trong bóng tối có gương mặt với đường nét khắc sâu làm người ta khó có thể quên được, hệt như một bức tượng đá do một vị bậc thầy điêu khắc xuất sắc nhất tạc ra.
Ông ta đưa tay lên bên tai làm động tác lắng nghe, rồi trả lời như đang nói mê:
“Jack, ‘người phàm” là một khái niệm sai lầm, Tạo Hóa sáng tạo ra thế giới này, Thần ở bất cứ nơi đâu, tồn tại trong cơ thể của mỗi một sinh linh, cho nên mọi vật đều có thần tính.
Khi thần tính nhiều tới một mức độ nhất định là có thể trở thành thiên sứ.
Bảy vị bán thần hiện tại chẳng qua là những thiên sứ mạnh hơn hẳn thôi.
Con xem, hiện giờ ba có thể nghe được lời dạy bảo từ Tạo Hóa, ôi, đó là lời gợi ý phi phàm cỡ nào! Sinh mệnh chỉ là một hành trình của tinh thần, đến khi tinh thần đủ mạnh và đủ vững chắc, chúng ta có thể tìm được thần tính của bản thân, vả lại còn có thể dung hợp với thần tính…”
Jack nhỏ bé không hiểu những lời miêu tả phức tạp ấy, bèn lắc đầu rồi hỏi một vấn đề mà lúc trước chưa kịp hỏi:
“Ba, con nghe mẹ kể rằng sau khi sáng tạo ra thế giới này, Tạo Hóa đã phân chia thành mọi vật, chứ không hề tồn tại nữa, vậy làm sao còn ‘Thánh sở’ của Thần nữa?”
Thằng bé dù chỉ mới bảy tám tuổi nhưng logic đã rất rõ ràng.
Người đàn ông với đường nét khuôn mặt như tạc tượng kia giật mình một cái, đầu lại nghiêng thêm đôi chút như để nghe được nhiều tiếng thì thầm hơn.
Đột nhiên ông ta nằm rạp xuống, đầu gối quỳ trên boong tàu, trên làn da đột nhiên hiện rõ những đường màu xanh đen.
Ông ta giơ hai tay ôm đầu, khuôn mặt méo mó vô cùng, hô lên đầy đau đớn:
“Chúng nói láo!”
Sau bữa trưa và được lão Neil cam đoan rằng lần sau đi chợ đen sẽ mang cả mình theo, Klein mới chậm rãi về công ty Bảo an Gai Đen, đồng thời suy nghĩ xem nên về phòng nhân viên văn chức đọc tài liệu lịch sử, luyện tập năng lực, hay thừa dịp đội trưởng Dunn Smith chưa cấm mà tiếp tục ra ngoài lượn lờ, tới câu lạc bộ bói toán đóng vai “Thầy Bói”.
Nhưng hắn còn chưa kịp quyết định thì đã thấy Dunn Smith bước vào.
Anh ta mặc áo gió màu đen, đội mũ phớt nửa cao.
“Đội trưởng, tình hình thế nào rồi?” Klein nhớ tới cuốn bút ký gia tộc Antigenous, bèn quan tâm mà hỏi.
Dunn nói, đôi mắt màu xám không ánh lên vẻ mỏi mệt nào:
“Chứng nhận từ nhiều phía là cuốn bút ký kia nằm trong tay Riel Bieber, chẳng qua hắn ta mất tích hoàn toàn rồi.
Tôi đã dùng điện báo nói chuyện này cho các tiểu đội Kẻ Gác Đêm, nhờ bọn họ chú ý chặt chẽ các cảng biển, các trạm tàu hơi nước, đồng thời xế chiều hôm qua cũng gửi những tấm tranh chân dung đầu tiên qua bưu điện, sẽ đăng lên các tờ báo lớn.”
Lúc này nếu mà có điện thoại, có máy fax, camera giám sát, và có dữ liệu lớn thì tốt rồi… Tiếc rằng tôi chỉ biết cách dùng, mà cả nguyên lý cũng chỉ hiểu sơ cua… Klein lặng lẽ thở hắt.
“Chẳng qua, cho dù thế nào thì coi như chúng ta đã tìm được tung tích của nó, và đây là công lao của cậu.
Đương nhiên còn phải thêm một bước xác thực nữa.
Tôi đã gửi điện báo cho giáo khu Backlund xin họ phái người hộ tống vật phong ấn 2 – 049 lại đây.
Đó là một món đồ nguy hiểm từng thuộc về gia tộc Antigenous, có thể giúp chúng ta xác định Riel Bieber liệu có phải hậu duệ của gia tộc đó không.”
Vật phong ấn cấp “2’… Nguy hiểm… Sử dụng cẩn thận và tiết chế… Klein vốn tò mò định hỏi xem vật phong ấn này là gì, có năng lực đặc thù nào, nguy hiểm ở đâu, nhưng lập tức nhớ tới mình chưa đủ cấp độ bảo mật nên đành thôi.
“Mong Nữ Thần phù hộ chúng ta.” Klein vẽ hình mặt trăng trên ngực.
Dunn vừa mở cửa phòng làm việc của mình vừa gật đầu, nói:
“Nữ Thần vẫn luôn phù hộ chúng ta.
Klein, nếu lúc trước cậu không chọn làm ‘Thầy Bói’, tới khi chuyện này được xác định thì hẳn là có thể thành đội viên chính thức, được chọn ‘Kẻ Không Ngủ’ rồi, tiếc quá… Nói thẳng thì tôi không hiểu vì sao cậu lại chọn ‘Thầy Bói’. ‘Người Nhặt Xác’ tuy khiến người ta không khoái, nhưng cậu đã được gặp Daly nên hẳn là biết ‘Người Thông Linh’ mạnh như nào.
Mà ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’ cũng là một lựa chọn tốt, chí ít có lão Neil làm gương nên xác suất mất khống chế là rất thấp.”
Klein đã chuẩn bị sẵn đáp án cho câu hỏi này, chỉ là Dunn vẫn không hề hỏi, tới bây giờ mới thuận miệng nhắc tới.
Hắn tổ chức ngôn từ, đáp:
“Tôi nghĩ rằng ‘Thầy Bói’ và ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’ là người phi phàm thuộc dạng phụ trợ, không cần phải đối mặt với kẻ địch đầy nguy hiểm.
Mà anh với Neil cũng nói rồi, tò mò và thăm dò về lĩnh vực thần bí và phi phàm đều mang tới hậu quả đáng sợ, những miêu tả về ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’ khiến tôi thấy lo lắng, cho nên… Haiz, anh biết đó, cách đây không lâu tôi chỉ là một sinh viên bình thường, nên nhát gan là lý do duy nhất khiến tôi lựa chọn như vậy.”
“Không thể không nói ằng đây là đáp án khiến tôi bất ngờ mà lại cảm thấy rất có lý.” Dunn day thái dương, khẽ cười một tiếng.
Anh ta quay người dùng con mắt xám sâu sắc quan sát Klein từ trên xuống dưới:
“Trong khoảng thời gian này, cậu tiếp tục ra ngoài, không giới hạn các con đường từ nhà Welch tới phố Chữ Thập Sắt nữa, có lẽ cậu có thể cảm ứng được cuốn bút ký rồi từ đó giúp chúng tôi xác định được tung tích của Riel Bieber.”
“Vâng.” Klein phát hiện mình không phải xoắn xuýt nữa.
Hắn tạm biệt, quay người, thầm đếm:
“Ba, hai…”
“Chờ chút.” Dunn gọi.
Klein quay đầu, mỉm cười:
“Đội trưởng, còn chuyện gì à?”
Dunn ho một tiếng:
“Ừm, cũng có lúc người phi phàm dạng phụ trợ bắt buộc phải đối mặt với kẻ địch, tuy ‘Thầy Bói’ nghe thì có thể tránh được những điều này, nhưng chúng ta không được sơ sẩy, cậu vẫn phải tiếp tục luyện bắn súng, và lên kế hoạch tăng cường sức mạnh.”
“Đây là việc mà tôi đang cố gắng.” Klein chỉ ra bên ngoài: “Tôi ra ngoài đây.”
“Ừm, à chờ chút.” Dunn lại gọi hắn lại, vừa suy nghĩ vừa nói: “Có lẽ tôi phải tìm cho cậu một thầy dạy võ mới được.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là cậu đã trở thành đội viên chính thức.”
Klein “ừm” một tiếng, rồi cẩn thận hỏi:
“Đội trưởng, còn gì nữa không?”
“Hết rồi.” Thấy ánh mắt không quá tin tưởng của Klein, Dunn lắc đầu, khẽ cười rồi nhấn mạnh một lần nữa: “Thật sự hết rồi.”
Nghe vậy Klein mới ra khỏi phòng, chào tạm biệt Roxanne, phu nhân Olean và những người khác, sau đó tới câu lạc bộ luyện bắn súng.
Luyện xong, hắn đi dạo chừng một giờ, nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ mà đội trưởng đã dặn.
Xong mọi việc, hắn đi vào câu lạc bộ bói toán, thấy cô gái Angelica xinh đẹp đang rảnh rỗi đọc mấy tờ tạp chí.
Gia Đình… Klein nhẩm xong cái tên này, xách gậy batoong bước tới, mỉm cười chào hỏi:
“Chào buổi chiều, cô Angelica.”
“Chào buổi chiều, anh Moretti.” Angelica đặt tờ tạp chí xuống không chút hoang mang, đứng dậy nói: “Hôm qua khi anh đi về không lâu, anh Glacis tới, anh ấy vừa bình phục từ một trận bệnh nặng.”
Klein thở phào nhẹ nhõm, cười tươi đáp:
“Đây quả thực là chuyện khiến người ta vui mừng.”
Nghe hắn nói vậy, Angelica vốn quan sát hắn từ nãy không nhịn được mà tò mò hỏi nhỏ hắn:
“Anh Glacis nói rằng anh là một bác sĩ rất, rất, rất thần kỳ, phải không vậy?”
Hở? Klein ngạc nhiên nhìn cô gái này, hoài nghi mình vừa nghe nhầm.
Nhìn từ đâu ra tôi là bác sĩ vậy? Bản thân tôi còn không biết…
Chương 54: Người Tới Xem Bói Đầu Tiên
Thấy Klein ngạc nhiên, Angelica bắt đầu dao động:
“Không phải ạ? Anh Glacis nói rằng anh chỉ cần quan sát là nhận ra phổi của anh ấy có vấn đề…”
Cô ta càng nói càng nhỏ, cuối cùng thì ngậm miệng lại.
Quan sát? Ấn đường biến thành màu đen? Klein giật mình, rồi lắc đầu, bật cười đáp: “Tôi thấy anh Glacis hiểu nhầm rồi.”
Hắn vốn định trả lời một câu cho qua, nhưng đột nhiên nhớ tới chuyện chiều hôm qua không ai tới tìm mình xem bói, làm cho quá trình đóng vai “Thầy Bói” rất không thuận lợi, vì thế lập tức giải thích sơ qua: “Thật ra đây là một thuật bói toán.”
“Bói toán? Nhưng anh Glacis chỉ nói là anh quan sát mặt anh ấy, như vậy cũng là xem bói?” Angelica vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ hỏi vặn lại.
Klein cười thong dong đáp:
“Làm một thành viên của câu lạc bộ này, chắc là cô biết về xem bói chỉ tay chứ?”
Xem bói chỉ tay không phải thứ độc quyền ở đế quốc ăn tham, cho dù là Ấn Độ và Châu Âu ở Trái Đất cũng tự phát triển ra một bộ lý thuyết riêng, càng đừng nói tới thế giới vốn có sức mạnh phi phàm này.
“Biết, nhưng mà hình như anh đâu có xem chỉ tay cho anh ta? Lén quan sát ạ?” Angelica tò mò.
“Tôi nhìn tướng mạo.” Klein bịa: “Nguyên lý của nó không khác xem bói chỉ tay là bao.”
“Thật vậy chăng?” Angelica lập tức tỏ ra không tin tưởng.
Vì sự phát triển của sự nghiệp “Thầy Bói”, Klein khẽ cười một tiếng, giơ tay gõ nhẹ lên ấn đường hai cái vờ như suy nghĩ.
Khí tràng của Angelica hiện lên trong mắt hắn, đầu màu tím, tay chân màu đỏ, yết hầu màu lam… Cô ta khỏe mạnh, không bị gì cả, chỉ là màu sắc hơi nhạt, nhưng đây là biểu hiện bình thường của trạng thái mệt mỏi.
Klein lại nhìn cảm xúc của cô ta, chỉ thấy trong màu cam có xen lẫn chút ít màu đỏ và màu lam, chính là trong ấm áp mang theo chút hưng phấn và suy ngẫm.
Còn tạm… Sau khi không phát hiện gì dị thường, Klein định tắt linh thị đi, đúng lúc này hắn đột nhiên thấy nằm sâu trong cảm xúc của Angelica là sự u ám rất đặc.
“Hơn nữa cô ấy cũng thiếu đôi chút màu trắng – màu của sự tích cực đi lên…” Klein gật đầu, như có suy nghĩ.
“Anh Moretti, anh đang xem tướng mạo của tôi à?” Thấy quý ông mặc bộ vest đen đột nhiên im lặng quan sát mình rất chăm chú, Angelica nhận ra điều gì đó, vừa tò mò vừa lo lắng hỏi.
Klein không trả lời ngay, mà lại gõ ấn đường kiểu như đang nhìn rất chăm chú.
Ngay khi Angelica tỏ ra bất an, hắn mới ôn hòa nói: “Angelica, đừng nén bi thương, đau khổ trong lòng.”
Angelica trợn tròn mắt, môi mấp máy nhưng không thể nói nên lời.
Cô nhìn người đàn ông đội mũ phớt nửa cao, trông rất học giả, nghe anh ta dùng giọng nói trầm thấp, chậm rãi và khiến người ta cảm thấy ấm áp nói: “Cô cần leo núi, đánh tennis, hoặc xem một vở kịch buồn để cơ thể vì vận động mà mệt mỏi, làm cho nước mắt có thể thoải mái rơi, sau đó gào lên, khóc to vào, trút hết cảm xúc này ra đi.
Sẽ rất tốt cho sức khỏe của cô.”
Nghe những lời ấy, Angelica như biến thành tượng đá đứng im ở đó, không hề động đậy.
Cô cố gắng chớp mắt, bối rối cúi đầu xuống, khe khẽ nói: “Cảm ơn lời khuyên của anh…”
“Hình như hôm nay có không ít hội viên nhỉ?” Klein không nói gì thêm, tỏ ra như mình chưa từng xem bói gì cả, mà nghiêng người nhìn về phòng hội nghị ở cuối hành lang.
“Chiều Chủ nhật… Có ít nhất 50 hội viện…” Angelica khàn khàn nói chỉ vài từ then chốt.
Cô ta dừng lại đôi chút rồi dần trở lại bình thường: “Anh muốn hồng trà hay cà phê?”
“Hồng trà Sibo.” Klein khẽ gật đầu, lịch sự lấy mũ xuống rồi chầm chậm bước tới phòng hội nghị.
Mãi tới khi hắn biến mất sau cánh cửa, Angelica mới từ từ thở hắt ra.
Phòng hội nghị của câu lạc bộ bói toán này khá lớn, gần như gấp đôi lớp học ở trường cấp ba của Klein.
Chỉ có khoảng năm sáu hội viên hay lui tới nơi này, rất vắng vẻ.
Lúc nay đây, mấy chục vị ‘người xem bói’ tụ tập tốp năm tốp ba, nhồi đầy hầu hết không gian nơi này.
Ánh mặt trời chiếu vào từ mấy ô cửa sổ lồi, các hội viên không thảo luận nho nhỏ với nhau thì cũng vây quanh Hanas Fansent hỏi han, không thì vùi đầu diễn luyện thử xem bói, hoặc ngồi một mình uống cà phê, đọc tạp chí.
Cảnh tượng này làm Klein cảm thấy như trở lại thời học sinh lúc còn ở Trái Đất, chỉ là khi đó ồn ào hơn, chứ không yên tĩnh như thế này.
Hắn nhìn xung quanh một lượt, không thấy người quen như Glacis hay Edward Steve đâu, vì vậy hắn tiện tay cầm lấy một cuốn giáo trình bói toán dùng chung, tới một góc rồi nhàn nhã giở xem.
Không lâu sau, Angelica bưng một cốc hồng trà vào, đặt lên chiếc bàn trước mặt Klein.
Cô ta đang định lặng lẽ đi ra thì bỗng thấy anh Moretti này lấy một dây xích bạc trông khá khác biệt ra khỏi cổ tay.
Trên dây xích này có treo một viên thạch anh vàng trong suốt.
Anh ta định làm gì vậy? Angelica chợt bước chậm lại, ngóng nhìn Klein.
Klein cầm sợi xích bạc bằng tay trái, giơ viên thạch anh vàng ngay bên trên cốc hồng trà Sibo, khiến nó gần như chạm tới nước trà trong cốc.
Hắn nhắm mắt lại, khuôn mặt yên bình, không khí bốn phía trở nên yên tĩnh.
Viên thạch anh vàng kia khẽ di chuyển, dẫn cả sợi xích bạc kia xoay tròn theo chiều kim đồng hồ.
Thấy vậy, Angelica cảm thấy anh Moretti này thật thần bí.
“Hồng trà của các cô cũng không tệ lắm.” Klein mở mắt, mỉm cười nói nhỏ.
Hắn vừa cố ý làm vậy để Angelica xem! Nếu muốn có người tìm mình xem bói, cô gái phụ trách tiếp đón và đề cử như Angelica là yếu tố vô cùng quan trọng!
Vì phải đóng vai “Thầy Bói” nên Klein không băn khoăn gì, hoàn toàn đầu nhập vào thân phận này.
“… Đúng vậy, ngài Fannas khá soi mói về chất lượng hồng trà.” Angelica giật mình.
Lúc này Klein đã cất con lắc cảm xạ đi, quấn nó lên cổ tay, rồi bưng chiếc cốc sứ có hoa văn màu trắng lên, mỉm cười mời cô ta.
Angelica trở lại phòng tiếp đón, lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà đọc báo, cứ ngơ ngác ngồi đó không rõ là đang nghĩ gì.
Mãi tới khi có tiếng gõ cửa vang lên, cô ta như bừng tỉnh, cuống quít nhìn ra thì thấy một cô gái mặc chiếc váy dài màu lam nhạt.
Cô gái này lấy chiếc mũ gấm với phần với phần ruy băng màu lam xuống, vẻ mặt dịu dàng và u buồn.
“Chào buổi chiều, thưa cô, cô muốn gia nhập câu lạc bộ hay tìm người xem bói?” Angelica nghênh đón.
“Tôi muốn xem bói.” Cô gái với đôi mắt đẹp chứa đầy u buồn cắn môi dưới, khẽ nói.
Angelica mời cô ta ngồi vào ghế sô pha, sau đó giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ về các hội viên xem bói, đồng thời cũng mở cuốn sách ảnh ra: “Cô có thể lựa chọn bất cứ ai.”
Cô gái u buồn ấy nghiêm túc mở sách ra, nhưng vì hôm nay hội viên đến khá nhiều nên sự lựa chọn cũng rất nhiều, khiến cô ta mãi không chọn được.
“Cô có thể đề cử ai không? Trong mấy tờ này.” Cô ta chỉ vào phần giữa của cuốn sách, bỏ bớt những người có phí xem bói từ 2 saule trở lên và 4 penny trở xuống.
Angelica cầm cuốn sách lại, nhìn vài phút, châm chước rồi nói:
“Tôi đề cử người này.”
Cô gái đang bất an bèn quay sang nhìn, thấy đó là một người xem bói tên “Klein Moretti”.
“… Anh này mới gia nhập câu lạc bộ… Liệu có đáng tin không?” Cô ta tỏ ra không yên tâm cho lắm.
Angelica gật đầu khẳng định:
“Tôi và một hội viên khác có thể khẳng định anh Moretti là một người xem bói xuất sắc.
Nếu không phải vừa mới gia nhập câu lạc bộ thì anh ấy đã không đặt phí xem bói thấp như vậy.”
“Tôi biết rồi.” Cô gái u sầu gật đầu: “Vậy tôi muốn anh Moretti xem bói cho tôi.”
“Vâng, cô chờ một lát.” Angelica cầm sách ảnh lên, đứng dậy đi tới phòng hội nghị.
Cô ta tới gần Klein, nhỏ giọng nói:
“Anh Moretti, có người muốn anh xem bói, anh muốn sử dụng phòng nào?”
Hiệu quả không tệ, “đơn hàng” đầu tiên đã tới… Klein đặt cốc hồng trà xuống, bình tĩnh gật đầu: “Phòng Thủy Tinh Vàng.”
“Vâng.” Angelica đi trước dẫn đường, cũng mở cánh cửa gỗ của phòng Thủy Tinh Vàng ra.
Klein ngồi vào sau chiếc bàn có rất nhiều công cụ bói toán.
Hắn chờ vài chục giây thì thấy một cô gái mặc váy dài màu lam nhạt, cảm xúc có vẻ thấp và ưu sầu đi vào.
Tranh thủ lúc cô ta quay người đóng cửa lại, hắn gõ hai cái lên ấn đường.
“Màu vàng dạ dày có vẻ u ám… Màu sắc cảm xúc rất đậm, với lo lắng và bất an là chính…” Klein nhìn kỹ, rồi dựa người ra sau, giơ tay tắt linh thị.
“Xin chào anh Moretti.” Cô gái ngồi xuống.
“Chào buổi chiều, cô tên là gì?” Klein hỏi lịch sự, cũng không mong sẽ nhận được đáp án.
“Anh có thể gọi tôi là Anna.” Cô gái đặt chiếc mũ sang một bên, nhìn Klein với ánh mắt đầy mong chờ và cũng chứa cả nghi ngờ, nói: “Tôi muốn xem bói về tình hình của vị hôn phu.
Tháng Ba, anh ấy nhận một vụ làm ăn nên đã đi nam đại lục.
Mùng ba tháng trước có gửi điện báo về nói cho tôi và người nhà anh ấy rằng sắp lên đường quay về.
Nhưng đã hơn hai mươi ngày rồi mà anh ấy vẫn chưa hề trở lại.
Ban đầu tôi tưởng là do thời tiết của biển Cuồng Bạo, nhưng tới hôm nay, đã hơn một tháng, con tàu “Cỏ Linh Lăng” của anh ấy vẫn chưa về tới cảng Anmatt.”
Biển ngăn cách lục địa bắc và lục địa nam tên là Cuồng Bạo, hầu hết thời gian đều có bão táp, nổi tiếng về độ nguy hiểm của nó.
Nếu không có Russel đại đế đã phái người thăm dò được mấy tuyến đường tương đối an toàn, có lẽ mãi tới hôm nay các nước ở lục địa Bắc vẫn chưa thể mở ra được thời đại thực dân, càng đừng nói tới việc kéo dây cáp điện dưới đáy biển để tạo nên mạng lưới đường dây điện báo.
Klein nhìn vị khách hàng đầu tiên trong kiếp “Thầy Bói” của mình, thận trọng hỏi: “Cô muốn sử dụng phương pháp bói toán nào?”
Chương 55: Gợi Ý
Cô gái Anna với đôi mắt xinh đẹp do dự chừng mười giây, rồi mới đáp:
“Anh có thể chọn cái nào mà anh cho là linh nghiệm nhất.
Anh là thầy bói chứ không phải tôi, đương nhiên ngoại trừ bói bài, kể cả Tarot.
Tôi từng nghiên cứu chúng ở nhà, cảm thấy giống để chơi hơn.”
Klein suy nghĩ một chút, đặt khuỷu tay lên cạnh bàn, hai tay đan nhau đặt ở trước miệng, ánh mắt bình tĩnh, ngữ khí trầm trầm:
“Vậy dùng bói bản đồ sao đi.”
Hắn chỉ vào chiếc bút máy chấm mực và chồng giấy trắng trên bàn:
“Cô hãy viết tên và đặc điểm ngoại hình, địa chỉ thường trú, ngày tháng năm sinh của vị hôn phu lên đây, nếu ghi rõ được thời gian cụ thể thì càng tốt.”
Từ cách ăn mặc, trang điểm và khí chất, Klein tin rằng cô gái này không phải kẻ thất học.
Anna không trả lời, giơ tay rút một tờ giấy trắng và cầm chiếc bút máy kia.
Cô ta chấm mực, viết lên tờ giấy, thi thoảng lại tạm dừng để nghĩ.
Hai phút sau, cô ta đẩy tờ giấy tới phía Klein.
Klein giơ tay đè lại, xoay tờ giấy theo chiều của mình, tiếp nhận thông tin:
“Joyce Meyer, hai giờ chiều ngày 15 tháng 9 năm 1323, nhà số 8 phố Stephens khu phía đông thành phố Tingen, tóc ngắn màu vàng, mũi diều hâu…”
Chỉ liếc mắt một cái, Klein nhanh chóng tính ra thần số ngày sinh của đối phương: 1 + 5 = 6.
Ở trong thần số học thuộc lĩnh vực thần bí, cộng các con số trong ngày sinh sẽ ra con số được gọi là thần số ngày sinh, chỉ ra cuộc đời của một người trước tuổi 27, mà thần số tháng sinh (cộng các con số trong tháng sinh nhật) thì từ năm 27 đến 54 tuổi, còn thần số năm sinh (cộng các số trong năm sinh lại) là từ 54 tuổi trở lên.
Hiện giờ là tháng 7 năm 1349, Joyce chưa đầy 27 tuổi, cho nên Klein cộng luôn thần số ngày sinh.
Mà con số 6 này chỉ ra rằng cuộc đời cân bằng, hài hòa, có một tình yêu đáng giá và một cuộc hôn nhân không tệ, hoặc có thể nói là cuộc hôn nhân tương lai.
Ngay sau đó hắn lại tính thần số năm hạn của đối phương.
Thần số năm hạn tức là lấy năm nay thay cho năm sinh, sau đó cộng cùng các con số của thần số ngày sinh, thần số tháng sinh, được vận hạn đại khái của năm nay.
“1 + 3 + 4 + 9 = 17,1 + 7 = 8; 8 + thần số tháng sinh là 9 + thần số ngày sinh là 6 = 23; 2 + 3 = 5.
Thần số năm hạn là 5, nghĩa là sẽ xảy ra biến hóa và điều ngoài ý muốn, đòi hỏi sự mạo hiểm nhất định…” Klein kết hợp với tình hình thực tế mà phán đoán để xác định sự chính xác của thông tin do Anna cung cấp.
Hắn dời tầm mắt khỏi tờ giấy, nhìn Anna rồi nói:
“Anh Meyer khởi hành vào ngày 3 tháng 6?”
“Nếu anh ấy không nói dối thì đúng là như vậy.” Anna khẽ cắn môi, đáp.
“Ok.” Klein cầm bút máy tiện tay ghi điều này lại.
Hắn dùng đôi mắt màu nâu sậm nhìn Anna, ôn hòa nói: “Tôi bắt đầu vẽ bản đồ sao tương ứng rồi đây, cần một khoảng thời gian nhất định và sự yên lặng tuyệt đối.
Cô có thể ra ngoài chờ một lát được không? Angelica sẽ pha cho cô một tách cà phê hoặc hồng trà.”
“Vâng.” Anna biết một số người xem bói khá lập dị, nên không nghĩ ngợi gì mà đứng dậy, cầm chiếc mũ có ruy băng màu lam rời khỏi phòng Thủy Tinh Vàng.
Klein khóa trái cửa phòng rồi quay trở lại bàn, căn cứ vào ngày tháng năm sinh và các cột mốc thời gian vẽ ra bản đồ sao, bao gồm các thứ như chòm sao, hành tinh và vị trí của chúng trên bầu trời.
Trong quá trình này, hắn hầu như không động tới cuốn “Sổ tay Chiêm tinh”, mà chỉ hoàn thành nhờ vào trí nhớ.
Trong khóa học thần bí học thời gian này, Klein phát hiện rằng chỉ cần liên quan tới bói toán, một khi học xong là hắn có thể thoải mái sử dụng, biến chúng thành bản năng nhanh chóng.
Có lẽ đây chính là “Thầy Bói”… Hắn vẽ bản đồ sao xong, bỗng có cảm giác thỏa mãn, cảm thấy thân thể, tâm hồn và linh hồn đều nhẹ nhàng hơn hẳn.
Hắn căn cứ vị trí mà các hành tinh và chòm sao rơi vào, dựa theo các biểu tượng bổ trợ khác mà phán đoán qua rằng Joyce Meyer sẽ gặp phải tai nạn, nhưng cuối cùng vẫn thoát được.
Đến bước này coi như đã bói toán xong, nhưng Klein rất coi trọng “đơn hàng” đầu tiên, mong tích lũy được danh tiếng tiện cho việc nhập vai, nên hắn lại nhấc bút máy viết một hàng chữ Hermes trên tờ giấy mà Anna viết: Tình hình hiện tại của Joyce Meyer.
Hắn lẩm nhẩm câu này và ghi nhớ thông tin về ngày sinh tháng đẻ trên tờ giấy, lặp đi lặp lại.
Sau bảy lần, Klein cầm lấy tờ giấy kia, rồi dựa người lên ghế dựa.
Đầu hắn bắt đầu vẽ ra hình ảnh quả cầu ánh sáng, đôi mắt trở nên sâu thẳm, toàn thân nhanh chóng đi vào trạng thái minh tưởng.
Xung quanh trở nên thanh khiết, bên trên như có vật vô hình nối liền với màn sương mù xám huyền ảo, vô biên vô tận.
Klein hồi tưởng lại những nội dung trên tờ giấy, sau đó để mặc bản thân ngủ say trong trạng thái này.
Hắn định dùng “phương pháp bói toán bằng cảnh trong mơ”! Nhắc đi nhắc lại vấn đề, ghi nhớ chặt chẽ, sau đó đi vào giấc mộng rồi làm cho thể tinh linh của bản thân dạo chơi ở Linh giới để nhận được gợi ý!
Với người bình thường mà nói, đây là chuyện thi thoảng sẽ gặp phải, chỉ là “biểu tượng” trong giấc mơ vừa phức tạp vừa mơ hồ, khó có thể ghi nhớ được.
Còn “Thầy Bói” thì không tồn tại vấn đề này, có thể nhìn thấy một số hình ảnh trực quan.
Tất cả trở nên nhòe đi, Klein nửa tỉnh táo nửa mơ hồ.
Trong thế giới hư ảo, méo mó, hắn thấy một người trẻ tuổi có tóc vàng mũi diều hâu đang sợ hãi mà điên cuồng bơi trong một biển máu, mấy lần suýt thì bị nuốt chửng, nhưng cuối cùng vẫn trốn được lên bờ.
Hình ảnh vỡ vụn rồi thay đổi, Klein thấy một ngôi nhà màu lam xám có chiếc cối xay gió đồ chơi đặt ở trước cửa, người trẻ tuổi tóc vàng mũi diều hâu kia đang chậm rãi bước vào, vẻ mặt vui sướng.
Đúng lúc này hình ảnh lại thay đổi, Klein phát hiện mình đang ở trong một tòa cung điện nguy nga.
Tường của cung điện này đã sụp đổ, trông tan hoang đổ nát, có chỗ còn mọc đầy rêu xanh và cỏ dại.
Xuyên qua những lỗ thủng kia có thể thấy ngọn núi bên ngoài và mây trắng gần sát với nơi này.
Ở một đầu của cung điện có một ghế ngồi rất lớn điêu khắc từ một tảng đá, được khảm đá quý và mạ vàng, dường như không dành cho con người.
Chiếc ghế này trống không, loang lổ nhiều việt như đã trải qua một thời gian rất lâu.
Klein nghi ngờ nhìn xung quanh, không rõ tại sao mình lại mơ thấy cảnh này.
Sự mơ hồ bắt đầu giảm đi, hắn đi ra ngoài cung điện theo bản năng hòng xem đây là nơi nào.
Đột nhiên hắn cảm nhận được một ánh nhìn chăm chú tới từ sau lưng!
Klein quay phắt người lại, nhìn tới chiếc ghế đá thật lớn kia, chỉ thấy nơi đó như có vô số con giòi bọ đang lúc nhúc, sinh trưởng nhanh chóng.
Hắn mở choàng mắt, tỉnh lại từ trong mơ.
Quả cầu thủy tinh, bộ bài Tarot, trang giấy vẽ bản đồ sao ánh vào trong mắt hắn, sự thật nhanh chóng áp đảo hư ảo.
“Ban đầu của cảnh trong mơ là kết quả của bói toán, vậy phía sau là gì? Hình như là nhằm vào mình?” Klein đặt tờ giấy xuống, day day huyệt thái dương, nhíu mày suy nghĩ.
Hắn có thể xác nhận đây không phải nỗi sợ tiềm tàng trong lòng nay thể hiện ra qua cảnh trong mơ, bởi hắn đang xem bói.
“Một tòa cung điện không phải của con người… Cái nhìn chăm chú vào ta… Hình ảnh lũ giòi bọ lúc nhúc…” Klein nhớ lại, lặng lẽ suy đoán: “Là kẻ mà ‘nghi thức đổi vận’ kết nối tới, hay do cuốn bút ký gia tộc Antigenous mang tới… Đúng rồi, cuốn bút ký kia có nhắc tới dãy Hornaces, quốc gia của đêm tối! Cung điện trong giấc mơ vừa rồi nằm ngay trên đỉnh núi!”
Hắn giải mã sơ qua, cảm thấy may mắn vì mình đã lựa chọn “Thầy Bói”.
Theo những gì Neil nói, Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn cũng có thể xem bói trong mơ, nhưng chắc chắn không bằng mình được.
Phù, dai như đỉa đói vậy… Mong là sẽ bắt được Riel Bieber sớm sớm… Klein bình phục cảm xúc, cầm tờ giấy có vẽ bản đồ sao rồi chầm chậm đi tới cửa.
Hắn mở cửa phòng rồi đi tới phòng tiếp đãi, thấy Anna đang ngóng ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không quan tâm cốc hồng trà trước mặt.
“A, anh Moretti, anh bói ra kết quả gì rồi?” Thấy Klein đến, Anna cuống quít đứng dậy.
Klein không trả lời trực tiếp mà dựa theo hình ảnh gợi ý trong mơ hỏi cô ta:
“Nhà của cô, hoặc nhà của anh Meyer, có phải có một máy xay gió đồ chơi không?”
Anna trợn tròn mắt, ngạc nhiên không nói nên lời.
Một lúc sau cô mới lẩm bẩm:
“Đó là món quà anh ấy tặng tôi, ngay trước cửa nhà tôi, sao anh biết?”
Có thể bói ra cả điều này được ư? ?
Klein mỉm cười, ôn hòa nói:
“Chúc mừng cô Anna, anh Joyce Meyer đang ở nhà cô rồi.
Nếu giờ cô lập tức trở về hẳn là có thể gặp được anh ấy.
Anh ấy vừa trải qua một trận tai nạn, một hành trình đau khổ khó mà tưởng tượng được, thứ anh ấy cần không phải là hỏi han mà là an ủi, là cái ôm ấm áp.”
“Thật… Thật sao?” Anna không dám tin.
Những thầy xem bói mà cô biết chưa bao giờ đưa ra đáp án chính xác như vậy.
“Bây giờ cô về nhà thì sẽ biết.” Klein ôn hòa đáp.
“Ồ, chúa Hơi Nước, có phải thật không? Joyce đáng thương của tôi về rồi ư? Anh chắc chắn chứ? Không, tôi không cách nào tin được…” Anna sửng sốt, sau đó nói năng lộn xộn.
Cô ta lấy một tờ tiền 1 saule ra khỏi túi xách, không chờ Klein trả lại tiền lẻ đã gần như chạy ra khỏi câu lạc bộ bói toán, vội vàng lên xe ngựa về nhà.
“Đây là cả tiền boa à?” Klein nhìn tờ tiền mặt, lắc đầu bật cười.
Cỗ xe ngựa hai bánh nhẹ nhàng chạy đi trên đường phố, tiến vào khu phía đông.
Anna vừa bất an, vừa chờ mong mà cũng vừa sợ hãi nhìn cảnh phố phường vụt lướt ra sau qua khung cửa sổ.
Không lâu sau, máy xay gió đồ chơi kia đập vào mắt cô.
Cô xuống ngựa, chẳng để ý tới bản thân mà lảo đảo vọt tới cửa, kéo vang chuông cửa.
Cửa phòng mở ra, vang lên tiếng kẽo kẹt.
Anna thấy một người đàn ông trẻ tuổi tóc vàng mặc bộ suite màu đen với sắc mặt tiều tụy, ánh mắt vui sướng, và cái mũi khoằm như mỏ diều hâu.
“Anh còn tưởng hôm nay không gặp được em.” Joyce mỉm cười.
“… Hơi Nước trên cao, anh thật sự về rồi!” Anna xoa mắt mình, vừa mừng vừa sợ kêu lên.
Những gì vị thầy bói kia nói đều là thật! Không, đó là một vị thầy bói chân chính! Thật quá thần kỳ!
Những ý nghĩ sôi trào lên trong đầu, Anna xông tới ôm chặt lấy vị hôn phu, nước mắt chứa chan.
Hai người lẳng lặng ôm nhau bên ngoài căn nhà màu lam xám, cối xay gió đồ chơi chầm rãi chuyển động.
Mọi khổ đau dường như đã đi xa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









