Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 12 : Cuộc Giết Chóc Và Chạy Trốn Trên Biển (c56-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Cuộc Giết Chóc Và Chạy Trốn Trên Biển
Trong phòng khách có vẻ rộng rãi, Anna và Joyce ngồi trên chiếc sô pha khác nhau, ngăn cách bởi cha mẹ Anna.
Joyce cảm thán, mặt mày đầy vẻ thỏa mãn:
“Hơi Nước trên cao, cháu thật may mắn mới có thể sống sót trở về, có thể được gặp lại Anna.”
“Joyce đáng thương của em, rốt cuộc anh gặp phải chuyện gì?” Anna không kìm được mà hỏi thăm.
Joyce nhìn vị hôn thê, sắc mặt trở nên nặng nề:
“Tới bây giờ anh vẫn còn thấy sợ hãi, lần nào cũng choàng tỉnh khỏi giấc mộng.
Năm ngày sau khi tàu Cỏ Linh Lăng rời khỏi cảng Caesar, bọn anh gặp phải hải tặc, một lũ hải tặc rất đáng sợ.
Điều đáng ăn mừng duy nhất là thủ lĩnh của đám hải tặc ấy tên là Nast.”
“Tên hải tặc tự xưng mình là ‘Vua Năm Biển’ kia à?” Ông Wayne, cha của Anna kinh ngạc hỏi lại.
Tuy Joyce tới từ nửa giờ trước, nhưng anh ta không kể rõ những gì mình gặp được, vẻ mặt đầy nao núng, bất an và âu lo, mãi khi Anna trở lại và ôm anh ta, anh như mới thật sự thoát được khỏi tai nạn ấy.
“Vâng, Nast Vua Năm Biển tuyên bố mình là hậu duệ của đế quốc Solomon, luôn tuân thủ phẩm chất tốt đó là không giết hại tù binh, cho nên bọn cháu chỉ bị cướp tiền bạc chứ không mất mạng.
Thậm chí thuộc hạ của hắn còn để lại đầy đủ đồ ăn cho chúng cháu nữa.” Joyce nhớ lại những gì mình gặp được.
Thân thể anh bắt đầu run lên vì sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kể nốt cơn ác mộng đen tối nhất cuộc đời:
“Cháu mất không nhiều, vốn cho rằng vận rủi đã qua, nhưng trong hành trình sau đó, hành khách và đoàn thủy thủ của tàu Cỏ Linh Lăng xảy ra nội chiến dữ dội, từ tranh chấp đến giết nhau, rồi rút súng, xách kiếm chém giết lẫn nhau… Mấy ngày nay tầm mắt cháu lúc nào cũng là màu đỏ của máu, người bên cạnh lần lượt ngã xuống, trợn to đôi mắt dường như vĩnh viễn không nhắm lại, khắp nơi đều là những tay chân, trái tim với ruột văng tung tóe.
Bọn cháu không muốn thành dã thú, cũng là những kẻ lý trí nhất, không chỗ để tránh, không đường để chạy, xung quanh là biển rộng nhìn không thấy bến bờ, những cuộn sóng xanh đậm dấy lên cao… Người khóc lóc, kẻ cầu xin tha thứ, cũng có kẻ bán thân, nhưng đầu của bọn họ vẫn bị treo lên trên cột buồm.
Anna, lúc ấy anh tuyệt vọng, tưởng rằng sẽ không gặp được em nữa.
May thay anh hùng đã xuất hiện trong cơn ác mộng ấy, thuyền trưởng dẫn bọn anh trốn xuống bụng thuyền, dựa vào đồ ăn và nước uống đã chuẩn bị sẵn để chống đỡ tới lúc lũ người kia tới giới hạn cao nhất của sự điên cuồng.
Mà anh Treece ủng hộ bọn anh, đã dũng cảm xông lên dẫn dắt bọn anh tấn công lũ tội phạm giết người kia…
Sau một trận đánh đẫm máu mà cả đời này anh khó có thể quên được, bọn anh còn sống, nhưng tàu Cỏ Linh Lăng đã đi chệch khỏi tuyến đường an toàn, số lượng thủy thủ cũng chỉ còn lại một phần ba so với ban đầu.”
Lúc kể lại thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời, Joyce bỗng nhớ tới vị “anh hùng” tự xưng là Treece kia.
Anh ta có khuôn mặt tròn tròn, hòa ái, tính cách ngại ngùng như mấy cô thiếu nữ, luôn thích ở trong góc, chỉ có cực kỳ thân quen mới biết anh ta nói nhiều như nào.
Chỉ có chàng trai bình thường như vậy lại kiên định đứng trước mọi người vào thời khắc ác liệt nhất và tuyệt vọng nhất.
“Ôi, Hơi Nước trên cao, Joyce của em, anh đã phải trải qua chuyện đau khổ cỡ nào! Cảm ơn Thần vì đã giúp chúng con không bị chia lìa.” Nước mắt đảo quanh mắt Anna, cô không ngừng vẽ thánh huy Hơi Nước và Máy Móc hình tam giác trên ngực.
Joyce nở nụ cười trông có vẻ thiếu sức sống:
“Đây là đền đáp cho sự thành kính của chúng ta.
Sau đó tàu Cỏ Linh Lăng lại trải qua bão táp, bị lạc hướng, vượt qua muôn vàn thử thách mới về được tới cảng Anmatt.
Lại vì tàu đã xảy ra thảm án nghiêm trọng như vậy nên những kẻ sống sót như bọn anh bị cảnh sát bắt giữ, tách ra thẩm vấn, nên không có cơ hội gửi điện báo về nhà để báo tình hình.
Chờ khi mọi chuyện chấm dứt, cũng chính là sáng nay, anh lập tức mượn tiền bạn bè lên tàu hơi nước về đây.
Cảm ơn Thần để anh một lần nữa được đứng trên đất Tingen, để anh một lần nữa được gặp lại em và mọi người.”
Nói tới đây, anh ta nghi ngờ nhìn vị hôn thê:
“Anna, lúc gặp nhau anh có thể cảm thấy sự vui sướng và kinh ngạc của em, nhưng điều khiến anh không hiểu là tại sao sau khi xuống xe ngựa em lại kích động chạy tới, ừm, anh vốn định đưa em một niềm vui bất ngờ mà.”
Anna nhớ tới những gì gặp được lúc trước, đáp lại với vẻ mặt không thể tin được:
“Không có gì phải giấu diếm cả Joyce ạ, vì lo cho anh nên hôm nay em đã đến câu lạc bộ bói toán duy nhất ở thành phố Tingen này, mà người xem bói, không, thầy bói kia nói cho em rằng vị hôn phu của em đã trở lại, hiện đang có mặt ở trong căn nhà có cối xay gió đồ chơi.”
“Cái gì?” Vợ chồng Wayne và Joyce đồng thời thốt lên.
Anna che mặt, lắc đầu nói:
“Em cũng không dám tin chuyện em gặp hôm nay, nhưng nó thật sự đã xảy ra.
Hơi Nước trên cao, có lẽ thế giới này thật sự có kỳ tích.
Joyce ạ, vị thầy bói kia lấy tên, đặc điểm, địa chỉ và ngày sinh của anh bảo là để bói bản đồ sao, sau đó hỏi em căn nhà có máy xay gió đồ chơi là nhà của em hay của anh.
Khi em bảo phải, anh ta nói là ‘chúc mừng cô, Anna, vị hôn phu của co đã trở lại rồi, đang ở trong nhà của cô, đừng hỏi những gì anh ấy gặp được, hãy ôm và an ủi anh ấy’.”
“Thần ơi…” Joyce chỉ cảm thấy chuyện này đúng là không thể tin được: “Chẳng lẽ anh ta biết anh à? Chẳng lẽ có người điện báo cho anh ta? Chẳng lẽ anh ta rất thân quen với cảnh sát cảng Anmatt? Không, thế cũng không giải thích được, làm sao anh ta biết được anh đến nhà em? Làm sao anh ta biết là em sẽ đi xem bói? Em hẹn trước à?”
“Không, tới đó em mới chọn.” Anna mờ mịt.
“Có lẽ một vị thầy bói giỏi chỉ cần nắm giữ thông tin phong phú, cho dù không dùng đến nó mấy, có lẽ bói toán thật sự có chỗ thần kỳ.” Cha Anna thở dài, tổng kết: “Trong lịch sử hơn một nghìn năm mà chúng ta biết và cả kỷ thứ tư chưa ai biết rõ, bói toán luôn tồn tại chứ không hề biến mất, ba nghĩ hẳn là có nguyên nhân nhất định.”
Joyce khẽ lắc đầu, hỏi Anna:
“Vị thầy bói đó tên là gì?”
Anna nhớ lại rồi đáp:
“Klein Moretti.”
Trong sảnh tiếp khách của câu lạc bộ bói toán, vì Klein đã điều chỉnh âm lượng cho nên Angelica thức thời không tới gần, cho nên cô ta chỉ thấy Anna bước đi như mất hồn, chỉ nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ và mê mang của Anna.
Angelica bước tới gần sô pha, tò mò hỏi:
“Kết quả tốt à?”
Cô ta không dám hỏi cụ thể vì sợ vi phạm quy tắc ngầm của người xem bói.
“Ừ.” Klein gật đầu, lấy ba đồng tiền ra từ trong túi quần: “Một phần tám của 1 saule là một và một phần hai penny?”
“Vâng.” Angelica nhìn đồng tiền, phát hiện đó là 1 penny và hai đồng nửa penny, vội vàng trả lại: “Thừa nửa đồng penny.”
Klein mỉm cười ấn xuống:
“Cảm ơn cô đã chăm sóc khách của tôi, cô ấy cho tôi tiền boa, nên theo lý tôi cũng nên cho cô tiền boa.”
Cũng để cảm ơn việc cô đã đề cử tôi… Hắn lặng lẽ bồi thêm một câu.
“Vậy được.” Angelica bỗng cảm thấy hơi e ngại Klein, lại thấy lý do phù hợp nên không từ chối nữa.
Klein trở lại phòng họp, cho là sau đó sẽ có thêm người cần xem bói, nhưng tới tận năm giờ bốn mươi phút, hắn vẫn không thấy vị khách thứ hai đâu.
Đây không phải là câu lạc bộ bói toán này làm ăn không tốt, mà hầu hết người tới đây đều tự chỉ định người xem bói.
“Bọn họ hẳn là được người ta giới thiệu, đã xác định sẵn sẽ nhờ ai xem bói cho… Nói tóm lại danh tiếng của mình còn chưa đủ…” Klein tự giễu một câu.
Hắn uống nốt cốc hồng trà Sibo thứ ba, đội mũ và xách gậy rồi chậm rãi đi ra khỏi phòng hội nghị.
Angelica nhớ lời dặn của Glacis, vội đi tới:
“Anh Moretti, khi nào anh lại tới câu lạc bộ vậy? Anh Glacis mong được cảm ơn anh trực tiếp.”
“Chỉ cần rảnh là tôi sẽ tới.
Nếu vận mệnh cho phép chúng tôi gặp nhau, như vậy anh ấy chắc chắn sẽ gặp được tôi thôi.” Klein đáp lại kiểu lũ thần côn, cảm giác như mình nhập diễn quá.
Sau đó hắn mặc kệ phản ứng của Angelica mà cất bước rời khỏi câu lạc bộ bói toán, lên xe ngựa công cộng về nhà.
Vào nhà, hắn thấy Benson đang đọc báo, còn Melissa thì đang chắp vá thứ gì đó với bánh răng, ổ trục và dây cót dưới ánh sáng lúc sẩm tối.
“Chào buổi chiều, phu nhân Shade có tới chơi không?” Klein thoải mái hỏi.
Benson không buông tờ báo xuống mà chỉ ngển cổ lên:
“Phu nhân Shade tới ngồi được chừng mười lăm phút, có xách quà sang, rất hài lòng với món bánh Komatsu và bánh chanh ngọt mà chúng ta đã chuẩn bị, cũng mời anh em ta rảnh rỗi thì sang nhà bà ta chơi.
Bà ta khá hiền lành và lịch sự, cũng rất biết cách nói chuyện.”
“Vấn đề duy nhất là cả nhà bọn họ đều theo tín ngưỡng chúa tể Bão Táp, cho rằng con gái không nên đi học, chỉ được phép để gia đình tự giáo dục.” Melissa lầm bầm.
Có thể thấy con bé bất mãn với chuyện này như thế nào.
“Không phải để ý làm gì, chỉ cần bà ta không can thiệp vào nhà chúng ta thì bà ta vẫn là một hàng xóm tốt.” Klein cười an ủi cô em gái.
Vương quốc Ruen là một quốc gia đa tín ngưỡng, không chỉ phục tùng Thần Chiến Tranh như đế quốc Fusark ở phương Bắc, cũng không tôn sùng Mẫu thần Đất Đai như vương quốc Finebot ở phía nam.
Giáo dân của ba giáo hội lớn là giáo hội Chúa Tể Bão Táp, Nữ Thần Đêm Tối và Thần Hơi Nước và Máy Móc khó tránh việc xung đột quan điểm và thói quen, chỉ là trăm ngàn năm đã tương đối khắc chế sau, không còn xảy ra tình trạng không thể cùng chung sống.
“Vâng.” Melissa mím môi, lại quẳng mắt về phía đống linh kiện kia.
Sau bữa tối, Klein vẫn ôn tập các tri thức lịch sử.
Chờ khi Melissa và Benson tắm rửa về phòng rồi, hắn mới vệ sinh bản thân, vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.
Lúc này hắn tiến hành chải chuốt và tổng kết những gì học tập được và các vấn đề mà hắn gặp phải để tránh việc quên lãng, bỏ qua điểm quan trọng.
Cũng chỉ như vậy hắn mới có thể dùng suy nghĩ rõ ràng hơn để ứng đối những gì sẽ xảy ra kế tiếp.
Klein mở cuốn sổ ra, cầm bút máy, bắt đầu viết bằng tiếng Trung:
“Vì sao mấu chốt của việc tiêu hóa ma dược lại là đóng vai?”
Chương 57: Tu Chỉnh Và Tổng Kết
Klein tạm ngừng lại một chút rồi viết tiếp:
“Bản chất của vấn đề giải quyết ma dược là tiêu hóa mà không phải nắm giữ, có thể hiểu điều này một cách trực quan.
Nắm giữ chính là coi sức mạnh ma dược thành công cụ bên ngoài, là con dã thú đã được thuần phục, mặc kệ nắm giữ tới mức thuần thục như nào, chúng nó vẫn không thể thật sự thuộc về chính mình, mối nguy hiểm bị cắn trả là rất lớn.
Mà tiêu hóa thì là coi ma dược như một bộ phận của cơ thể, phân giải nó, dung hợp nó, hấp thu nó, biến thành một chỉnh thể thống nhất.
Về điều này thì tạm thời không còn nghi vấn gì.
Mấu chốt là vì sao ‘đóng vai’ lại có thể trợ giúp cho việc tiêu hóa?
Căn cứ trải nghiệm về thầy bói ngày hôm nay, có hai suy đoán như sau, nhưng vẫn cần nghiệm chứng bước nữa.
Một là, ‘đóng vai’ theo tên của ma dược có thể thay đổi trạng thái của thân thể, tâm tư và linh hồn, khiến chúng nó dần kề cận với tinh thần ngoan cố còn sót lại trong ma dược, từ đó sinh ra cộng hưởng mà dần đồng hóa, hấp thu từng chút một.
Hai là, tinh thần ngoan cố còn sót lại trong ma dược giống như máy chủ lưu trữ hệ thống tường lửa hoàn chỉnh, nếu muốn xâm nhập, công phá và đánh tan nó ắt phải tìm được Bug, tìm được lỗ hổng, lấy được chìa khóa.
Mà tên của ma dược chính là manh mối tương ứng, vì vậy có thể thông qua việc đóng vai để điều hòa thân thể, tâm tư và linh hồn mà ngụy trang thành ‘người một nhà’, lừa gạt ‘thủ vệ’ để nghênh ngang bước vào.
Ý tưởng này có vẻ tương tự với những gì Russel đại đế miêu tả.
Bất kể suy đoán nào, trạng thái thân thể, tâm tư và linh hồn đều là yếu tố không thể bỏ qua, dù sao chúng là cầu nối duy nhất cho việc ‘đóng vai’ với sức mạnh ma dược.”
Klein đặt bút máy xuống, đọc lại đoạn mình vừa viết, bỗng cảm thấy nên cảm ơn đế quốc ăn tham vì đã cung cấp giáo dục thi cử.
Mặc kệ như nào, mặc kệ bản thân hắn không chọn ngành Vật lý hay kỹ thuật, hắn vẫn có năng lực suy luận cơ bản, nếu không hắn chẳng tài nào trở thành chuyên gia bàn phím, cũng không cách nào phân tích và suy đoán như vậy.
“Có lẽ đóng vai thực sự có hiệu quả, cụ thể như nào thì phải chờ quan sát đã.” Klein tổng kết một giai đoạn.
Ngay sau đó hắn viết vấn đề thứ hai:
“Một dòng miêu tả khiến người ta cảm thấy kỳ quái, đó là vì sao Thầy Bói càng bác học và càng chuyên nghiệp hơn về lĩnh vực thần bí học mà lại thiếu năng lực khắc chế địch trực tiếp? Không phải bác học và chuyên nghiệp sẽ khiến Thầy Bói trở nên mạnh hơn, và có thể phát hiện biện pháp khắc chế địch sao?
Phân tích nguyên nhân như sau:
Loại thứ nhất giống như truyện mạng mà mình từng đọc, đó là thế giới mà mình xuyên tới này giống như trò chơi, cho nên mỗi loại ‘nghề nghiệp’ đều phải có điểm đặc sắc riêng, lại khá cân bằng.
Nhưng cho tới bây giờ chưa hề phát hiện dấu hiệu số hóa nào, cũng không có nhiệm vụ phải làm, nên tạm thời gác yếu tố này lại, khả năng rất thấp.
Loại thứ hai, quy tắc tầng đáy của thế giới này là cân bằng, Chúa Sáng Thế lấy cân bằng làm chính mà sáng tạo ra thế giới này.
Loại thứ ba, ma dược cùng danh sách thì cùng mức độ năng lượng, đây là trạng thái tốt nhất mà người đi trước đã thăm dò và tổng kết ra.
Vượt qua mức năng lượng này sẽ dễ sụp đổ và mất khống chế, mà dưới mức năng lượng này sẽ không cách nào có được sức mạnh phi phàm.
Cho nên ở một mức năng lượng nhất định, mặt này mạnh hơn thì mặt khác sẽ yếu hơn.
Loại thứ tư là mọi vật đều chung một cội nguồn, đều được phân hóa ra từ Tạo Hóa, đều là một phần của Tạo Hóa, mà ý nghĩa giấu trong việc bổ sung lẫn nhau chính là có vấn đề riêng.
Hiện tại nghiêng về nguyên nhân thứ ba và thứ tư, nhưng nguyên nhân thứ tư thuộc về thần thoại chưa được kiểm chứng cho nên chỉ coi là tham khảo.
Tạm thời coi loại thứ ba là nguyên nhân chính, thông qua học tập và những phát hiện sau này để nghiệm chứng.”
Đến đây, Klein đã viết xong hai trang, nhưng hắn không ngừng lại mà tiếp tục nhắc tới vấn đề mới:
“Theo những gì học được hôm nay, ‘nghi thức đổi vận’ của mình là một loại nghi thức ma pháp điển hình.
Những nghi thức ma pháp tương tự như thế được chia làm ba phần: thứ nhất là phần cúng tế lấy lòng hoặc có thể nói là khiến kẻ đối ứng có hứng thú; phần thứ hai là thần chú miêu tả cụ thể đối tượng cầu xin; phần thứ ba là muốn nhận được sự trợ giúp thực tế như nào, cần dùng ngôn ngữ đối ứng và ký hiệu tượng trưng nhất định để thể hiện rõ điều này.
Từ điểm này mà phân tích ‘nghi thức đổi vận’ là có thể phát hiện một vấn đề rõ ràng, đó là không có phần thứ ba! Có thể đặt món ăn chính, đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ tạo thành hình vuông, cũng có ghi rõ những lời khẩn cầu cần đọc, ví dụ như Phúc Sinh Huyền Hoàng Tiên Tôn.
Nhưng bước tiếp theo chính là nhắm mắt chờ đợi, chứ không nói rõ mục đích của nghi thức này là đổi vận.
Nói cách khác, thứ đối ứng hoàn toàn không rõ ‘nghi thức đổi vận’ này định cầu xin cái gì, chỉ có thể cho tùy ý… Tùy ý… Đù! !! Bản ‘Tóm lược phương thuật bí truyền thời Tần Hán’ kia đúng là lừa bịp nhau rồi.
Lúc này đầu mình chắc bị úng nước nên mới thử…”
Klein dừng bút, hít thở thật sâu để khiến bản thân bình tĩnh lại.
Phù, hắn thở ra một hơi, tiếp tục viết:
“Suy xét có nên thiết kế lại nghi thức này để nó trở nên hoàn chỉnh, mà mục đích của việc cầu khẩn là trở về Trái Đất, trở về với thế giới có cha mẹ thân bằng cố hữu.
Như vậy lại có một vấn đề nữa, rốt cuộc là thứ kia đã cho tùy ý? Hay giấu mục đích sâu sắc nào đó?
Tiến thêm một bước nữa, kẻ mà thần chú miêu tả ở Trái Đất chỉ tới với kẻ mà thế giới này hướng tới liệu có phải là một? Nếu phải, nghi thức lần đầu và lần thứ hai có hiệu quả khác biệt thì có thể giải thích là do được đưa cho tùy ý, vậy lần thứ hai và lần thứ ba đều có thể lên trên sương xám, đều có thể kết nối được với ‘Chính Nghĩa’ và ‘Người Treo Ngược’, gần như không có gì khác biệt thì là như nào?
Chờ tới chiều mai, khi nghi thức lần thứ tư có thể chứng minh tính ổn định và lặp lại có nghĩa là hiệu quả đã cố định hóa, nghĩa là mục tiêu khẩn cầu nằm ở mắt xích mà ta chưa rõ.
Như vậy, thêm miêu tả mới, lời khẩn cầu mới cũng sẽ không được đáp lại một cách chính xác, thậm chí còn khiến nghi thức bị hỗn loạn, tạo ra hiệu quả không tốt.
Lần đầu tiên và lần thứ hai khác biệt, khi mà đối tượng cầu xin của nghi thức chưa thay đổi, liệu có nghĩa rằng lời đáp lại sẽ khác đi khi ở thế giới khác nhau? Giống như dùng mối nối khác nhau… Vậy ta phải thiết kế như nào để đạt được hiệu quả mà mình muốn?
Nếu cho rằng lần thứ nhất và lần thứ hai hướng tới những kẻ khác nhau, như vậy đã có lời giải thích hoàn hảo cho mấy vấn đề trước, nhưng tương tự như vậy, lần thứ hai và lần thứ ba ổn định và không thay đổi có nghĩa rằng hàm ý mục tiêu khẩn cầu, tạm thời không thể bắt tay thay đổi được.
Quan trọng là, kẻ mà ta hướng tới rốt cuộc là ai, ở chỗ nào, tại sao không cho ta ám chỉ hay dẫn dắt nào cả? Thần ở sâu trong thế giới sương xám này à?
Ồ, liệu có phải coi Thần là một kẻ đang ngủ say, tạo ra tác động nhất định, nhận được phần phản hồi cố định thì sẽ không can thiệp và ảnh hưởng tới ta? Như vậy có thể thiết kế những nghi thức khác nhau để tác động và nhận lại để tổng kết ra quy luật, cuối cùng tìm được biện pháp chính xác để trở về.
Nhưng vấn đề là, nếu Thần không ngủ say, như vậy những thử nghiệm ấy sẽ khiến chuyện đáng sợ xảy ra, rất là nguy hiểm.
Lần thử nghiệm đầu tiên ắt phải cẩn thận, thiết kế làm sao để tránh chọc giận người ta… Đúng là hao tổn tâm trí, cần phải học tập bước nữa.”
Klein thở dài, kết luận.
Sau đó hắn lại ghi chép mấy việc linh tinh:
“Luôn có những âm thanh vô hình vang bên tai, rít gào Hornaces và, ừm, phát âm là Felagera hay Fergera? Hornaces là dãy núi vắt ngang vương quốc Ruen và nước cộng hòa Entis, đỉnh cao nhất của nó phải tới hơn sáu nghìn mét.
Theo những gì cuốn bút ký gia tộc Antigenous ghi lại, vào thời kỷ thứ tư, nơi đó có quốc gia của Đêm Tối.
Quốc gia Đêm Tối, nữ thần Đêm Tối, liệu có liên quan gì tới nhau không? Thân quen hay đối địch? Gia tộc Antigenous bị giáo hội Nữ Thần Đêm Tối hủy diệt, liệu có phải là bởi vì quốc gia Đêm Tối đó?
Tiếng thì thầm mà ta nghe được là tới từ cuốn bút ký, đến từ trưởng dòng tộc Antigenous từ hơn một hai nghìn năm trước? Felagera, ừm, Fregela nghĩa là gì?
Vấn đề thú vị ở đây là, một gia tộc có thể để lại cuốn bút ký và vật phong ấn 2 – 049 như vậy chứng tỏ gia tộc Antigenous nắm giữ sức mạnh phi phàm khá là mạnh, như vậy con đường danh sách của bọn họ là như nào? Hoàn chỉnh hay không hoàn chỉnh?
Chuyện phát hiện cuốn bút ký trong tay Riel Bieber có vẻ trùng hợp, nhưng lại không có dấu vết bị sắp xếp, thật sự là số mệnh đã ràng buộc sao?”
Những ý nghĩ nhanh chóng hiện lên dưới ngòi bút, Klein viết toàn bộ những gì mình gặp được và suy đoán của bản thân, cứ thế một lèo bốn tờ giấy, cả mặt trước mặt sau.
Xoẹt! Klein đột nhiên xé bốn tờ giấy này ra, đọc từ đầu tới cuối mấy lần, thi thoảng lại dùng bút máy khoanh tròn, khi thì viết thêm vài câu.
Thời gian nhanh chóng trôi đi, mặt trăng đỏ bị mây đen che khuất, Klein cầm đồng hồ bỏ túi trên bàn, ấn mở nhìn giờ.
Hắn đặt đồng hồ xuống, rồi lấy một hộp diêm trong ngăn kéo ra, quẹt một cây diêm rồi để sát bốn trang giấy kia.
Ngọn lửa màu cam nhanh chóng đốt cháy tờ giấy.
Klein bỏ bốn tờ giấy này vào trong thùng rác làm từ gỗ, nhìn tro tàn rơi xuống.
Hắn thả tay để mặc nó rơi xuống.
Chỉ mười giây, tất cả đều cháy hết, chỉ còn tro tàn và vết cháy ở đáy thùng gỗ là minh chứng cho việc nó từng tồn tại.
Vì có nhật ký của Russel đại đế nên Klein không dám để lại bất cứ chứng cứ nào cho thấy hắn biết tiếng Trung, bởi nếu để đám Neil phát hiện bốn tờ giấy vừa rồi thì khó mà giải thích.
Mà viết những vấn đề cơ mật như này thì dù có dùng tiếng Ruen, Fusark cổ hay Hermes, Klein đều sợ kẻ nhìn mình chăm chú trong mộng kia sẽ giải mã ra nội dung, cho nên hắn viết bằng tiếng Trung để tu chỉnh và tổng kết, chờ khi viết xong sẽ đốt giấy, không để lại dấu vết nào.
Mà vì không giữ lại nên hắn quyết định là sẽ tổng kết từng tuần một để tránh việc quên đi.
Nhìn tro rơi xuống hết, Klein rút một tờ giấy trắng ra, viết tên người nhận: “Thưa thầy kính mến:”
Hắn định viết thư hỏi phó giáo sư thâm niên Cohen Quentin xem ông ấy có tư liệu lịch sử nào liên quan tới ngọn núi cao nhất ở dãy Hornaces không.
Chương 58: Mạch Suy Nghĩ
Ngày hôm sau, sáng sớm đầu tuần.
Klein được nghỉ nên không ra ngoài, mà đưa bức thư hắn viết cho phó giáo sư Cohen Quentin với tem thư cho Melissa, nhờ cô bé đưa tới bưu điện gần trường Kỹ thuật Tingen.
Ăn sáng xong, hắn nhàn nhã ngủ bù cho thời gian “đi làm”, mãi tới gần trưa khi bụng sôi ùng ục, hắn mới bò dậy.
Hắn hâm nóng thức ăn thừa ngày hôm qua, gặm bánh yến mạch, cầm tờ báo rồi vào phòng vệ sinh ở tầng hai.
Mỗi khi tới lúc này hắn lại than thở vì sao không có điện thoại di động.
Bảy, tám phút sau, hắn thoải mái đi ra, rửa sạch hai tay, sau đó về phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.
Tiếp đó, Klein kéo rèm cửa sổ lại, bật đèn khí gas, minh tưởng nửa giờ, luyện tập linh thị, con lắc cảm xạ và bói gậy nửa giờ rồi ôn tập các tri thức thần bí học bằng cách ghi nhớ một giờ nữa.
Xong xuôi, hắn xé mấy tờ báo cũ thành mười mấy mẩu, viết lên tên các vật liệu như “Nến ánh trăng”, “Tinh dầu ánh trăng”, sau đó bắt chước nghi thức ma pháp từng bước một để nắm giữ các chi tiết trong đó.
Trước khi thuần thục và học được nhiều hơn, hắn không có ý định thử nghi thức ma pháp bừa bãi, bởi vừa lãng phí vật liệu lại vừa dễ gặp nguy hiểm.
Sau nhiều lần luyện tập, Klein cầm đồng hồ bỏ túi có hoa văn cành lá màu bạc, ấn chóp mở nhìn giờ, phát hiện lúc này đã là hai giờ 45 phút.
Hắn suy nghĩ vài giây rồi đưa đống báo cũ xuống nhà bếp tầng một đốt, sau đó điều chỉnh lại trạng thái chuẩn bị cho tụ hội Tarot.
Sau khi lại khóa trái cửa phòng ngủ, Klein không chờ tới ba giờ mà đi vào sương xám từ trước.
Hắn muốn nhân lúc này tra xét nơi đó!
Ngay khi Klein định bước theo chiều kim đồng hồ, hắn bỗng lo “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” có ở trong hoàn cảnh tiện cho việc vào sương xám không, liệu có bị ai phát hiện và quấy rầy không, thế là hắn liên tưởng tới một việc: Hắn từng nói là sẽ nghĩ cách để “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” không rảnh hoặc gặp phải chuyện gì thì có thể “xin nghỉ” để vắng khỏi tụ hội trước.
Với Klein của lúc trước, đây hoàn toàn là một vấn đề không thể giải quyết, bởi dù sao hắn cũng không thể tạo ra một mạng Internet gửi tin nhắn tức thời, còn dùng điện báo sẽ làm bại lộ bản thân.
Mà bây giờ hắn đã tìm được linh cảm từ trong nghi thức ma pháp:
“Nghi thức ma pháp mượn ngoại lực đều khẩn cầu sự hỗ trợ từ những sự tồn tại khác nhau, phần mở đầu của thần chú ắt phải chỉ hướng rõ rệt, ví dụ như Thần Đêm Tối, Chủ nhân Đỏ Rực, hoặc như những miêu tả về những nhân vật bí ẩn không biết.
Vậy ta hẳn là có thể sửa thần chú, khiến phần miêu tả ban đầu chỉ về mình? Chỉ về mình… Như vậy ‘Chính Nghĩa’ và ‘Người Treo Ngược’ dù có tiến hành nghi thức ở đất khách quê người thì ta vẫn có thể nhận được thông tin tương ứng.”
Klein lập tức hứng thú, bắt đầu phân tích khả năng của biện pháp này:
“Có hai điểm khó.
Thứ nhất là ta không phải danh sách cao đã mạnh tới một trình độ nhất định, cho dù quả thật những lời miêu tả của thần chú có chỉ về ta, rất có khả năng ta không nhận được lời ‘thỉnh cầu’.
Thứ hai, phải làm thế nào để đảm bảo lời miêu tả của thần chú có thể chỉ tới ta một cách chính xác, đảm bảo không lệch đi đâu, trùng với lời miêu tả chỉ tới thứ không biết khác, như vậy sẽ dẫn tới nguy hiểm cực lớn.”
Klein bước tới bước lui, trầm tư suy nghĩ cách giải quyết.
Hắn lặng lẽ bước vòng quanh, tự nhiên gắn chuyện này với thế giới thần bí trên màn sương xám.
“Ta không thể nhận được lời ‘thỉnh cầu’ không có nghĩa là màn sương mù xám kia không được, nó và ngôi sao đỏ kia có thể trực tiếp ‘kéo’ người vào trong không gian, bất chấp khoảng cách.
Như vậy có thể nghĩ tới việc khi tiến hành miêu tả thì sẽ ràng buộc ta với không gian thần bí kia…
Dựa theo cách nghĩ này, ta tuy không thể lập tức nhận được ‘lời thỉnh cầu’ khi bọn họ tiến hành nghi thức, nhưng chỉ cần đi lên sương xám là có thể nhìn thấy tin tức tương ứng.
Đơn giản mà nói, đây chính là sự khác biệt giữa việc online hay offline QQ mà thôi.”
Klein càng nghĩ càng hưng phấn, càng cảm thấy có thể thử nghiệm được.
“Hừm, nên dùng từ ngữ như nào để chỉ về ta, về thế giới sương xám kia một cách chính xác đây?” Hắn bắt đầu nghĩ tới chi tiết cụ thể.
Thực ra hắn có thần chú mà chắc chắn sẽ thành công, đó là dịch “Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Tôn” ra tiếng Ruen, nhưng vấn đề là làm vậy sẽ khiến hắn mất quyền khống chế sương mù xám, mất địa vị chủ đạo, nên đành phải bỏ qua.
“… ‘Kẻ Khờ đến từ thế giới khác’? Không được, nghe vậy có vẻ rất chính xác, rất ít kẻ khác có điều kiện tương tự như vậy, nhưng sẽ làm lộ bí mật lớn nhất của mình…” Klein nghĩ tới một câu thần chú, nhưng bản thân hắn lập tức phủ định ngay.
Bảy tám phút sau, hắn cuối cùng đã xác định được đoạn miêu tả mang tính chỉ hướng trong thần chú: “Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này.”
Như này vẫn chưa đủ chính xác, Klein lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu: “Chúa tể thần bí trên màn sương xám.”
Kết hợp cả hai lại là có thể giới hạn tới người hắn, hơn nữa còn trói sương xám lại với hắn.
“Còn thiếu một chút nữa, không loại trừ bên trên sương xám có bao nhiêu không gian, bao nhiêu chúa tể, có khi còn chỉ tới Linh giới…” Klein nhíu mày, tính tăng thêm một tầng bảo hiểm nữa.
Hừm… Hắn suy tính chừng một phút, rốt cuộc nghĩ thêm một câu cuối cùng:
“Vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may!”
Đây là ý nghĩa tương đương với “Phúc Sinh Huyền Hoàng Thượng Đế”, nếu chỉ có nó thôi thì có thể lệch sang thứ khác, chọc phải thứ không biết và nguy hiểm, nhưng có hai câu trước là đủ để giưới hạn lại, lại thêm việc mình dựa vào thần chú tương tự tiến vào sương xám nên coi như hoàn toàn khóa chặt đối tượng miêu tả lại rồi.
Klein không rõ liệu dựa theo ba câu miêu tả này mà tiến hành nghi thức ma pháp thì có hiệu quả không, nhưng hắn dám chắc là sẽ không khiến kẻ khác chú ý, không khiến “Chính Nghĩa” và Người Treo Ngược” rơi vào vòng nguy hiểm.
Klein thở dài một hơi, lặng lẽ đọc thần chú lại một lần nữa:
“Hỡi Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, ngài là chúa tể thần bí phía trên màn sương xám, ngài là vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may…”
Hắn khe khẽ gật đầu, rồi lấy đồng hồ bỏ túi ra xem thời gian.
“Hai giờ năm mươi tám…” Klein không nghĩ nhiều, hắn cất đồng hồ đi, tiến vào minh tưởng, vừa đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ vừa đọc thần chú.
Những âm thanh hỗn tạp và tiếng gào thét khiến người ta khiếp sợ lại vang lên, hắn cảm nhận được cơn đau đầu khó chịu đựng được còn hơn cả lúc uống ma dược Thầy Bói.
Cái đó khác hẳn với việc đầu đau đớn như bị đâm thủng, làm cho người ta nóng nảy, làm cho người ta mất lý trí, làm cho người ta đau tới hỗn loạn.
Klein dùng minh tưởng khống chế bản thân không lắng nghe.
Tiếng nỉ non và thì thầm lùi đi như thủy triều, thân thể hắn trở nên nhẹ nhàng, linh tinh cũng nhẹ đi, mọi thứ đều mơ hồ.
Sương mù xám vô biên vô tận xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Những ngôi sao màu đỏ sậm giống như những con mắt, lúc xa lúc gần.
Klein lập tức dùng ý nghĩ khiến người hắn biến mất tại chỗ, rồi ngồi trên chiếc ghế chủ nhân của chiếc bàn dài với hai mươi hai chiếc ghế khác.
“Hiệu quả của nghi thức quả thật là cố định…” Hắn thầm nói một câu, sau đó gõ nhẹ ấn đường, rồi làm cho sương xám bao phủ mình dày đặc hơn cả lúc trước.
Dựa theo những gì “Người Treo Ngược” miêu tả, nếu “Chính Nghĩa” trở thành Khán Giả, như vậy tốt nhất đừng thể hiện cử chỉ động tác trước mặt cô ta.
Không còn thời gian để tra xét, Klein giơ tay phải ra tạo mối liên hệ vô hình kết nối với hai ngôi sao đỏ sậm quen thuộc kia.
Trên vùng biển Sunia ngập tràn màu xanh lam, một con thuyền buồm cổ xưa thuận gió lướt đi.
Arges Wilson nhốt bản thân trong phòng thuyền trưởng, làm cho con thuyền u linh bảo vệ anh ta với cấp bậc cao nhất.
Trước mặt anh ta, đồng hồ đã mở sẵn bên chiếc kính lục phân màu đồng thau, tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên, không rộn rã và đầy khẩn trương.
Khi kim giờ, kim phút và kim giây chỉ vào một vị trí, một màu đỏ sậm đột nhiên bùng lên trước mắt Arges Wilson, bỏ qua từng tầng bảo vệ của con thuyền này.
Haiz… Tiếng thở dài của anh vang khắp phòng thuyền trưởng.
Khu Hoàng Hậu ở Backlund, Audrey Hall dựa vào chiếc gối nhung thiên nga, nhìn tờ giấy màu nâu trong tay, đôi mắt như đá quý kia dường như đang cất giấu hai lốc xoáy linh hồn đang từ từ quay tròn.
Ánh mắt cô bình tĩnh, trong trẻo và lạnh lùng, dường như đang chờ đợi một vở kịch sắp trình diễn..
Đỏ sậm bùng lên, cô dùng ánh mắt nhìn từ trên xuống “xem” mình bị nuốt hết.
Bên chiếc bàn dài loang lổ màu sắc cổ xưa ở trong cung điện trên màn sương mù xám, Audrey Hall vừa hiện mình, Klein vốn mở linh thị từ trước bèn nhìn sang, không bất ngờ khi thấy màu sắc ở sâu trong khí tràng của cô ta đã hòa thành một, trở nên tinh khiết, yên tĩnh như mặt hồ đang phản chiếu ảnh ngược rõ nét.
Quả nhiên cô ta đã trở thành người phi phàm… Klein đang định dời mắt đi thì đột nhiên phát hiện chiếc ghế lưng cao thuộc về “Chính Nghĩa” biến hóa.
Ngôi sao rực rỡ trên phần tựa lưng nhanh chóng di chuyển, tạo nên một chòm sao hư ảo không thuộc về thực tại.
Ở trong mắt Klein, chòm sao đó vô cùng quen thuộc, bởi nó là một trong những ký hiệu tượng trưng của thần bí học, ký hiệu tượng trưng cho “Rồng Khổng Lồ”!
Khán Giả… Rồng Khổng Lồ… Klein ép bản thân không được lắc đầu, sau đó quay sang nhìn ghế lưng cao của “Người Treo Ngược”.
Bình thường mà nói thì với góc độ hiện tại, hắn chắc chắn không thể nhìn thấy được phần tựa lưng, chẳng qua đây là sân nhà của hắn, cho nên mọi thứ đều hiện ra theo ý chí của hắn.
Chòm sao trên ghế tựa không biến hóa, nhưng vì đã nhập môn thần bí học cho nên Klein không còn ngu ngơ như trước, mà hắn nhận ra đó là ký hiệu tượng trưng cho “Bão Táp”.
Thủy thủ… Hải Quyến giả… Bão Táp… Cũng không có vấn đề gì… Màu sắc ở sâu trong khí tràng của “Người Treo Ngược” tinh thuần hơn không ít… Anh ta thăng cấp rồi à? Đúng rồi, ký hiệu sau lưng mình sẽ là gì nhỉ?
Klein dằn lòng lại, khẽ gõ cạnh bàn ba cái như trước rồi mỉm cười nói:
“Chúc mừng cô, ‘Chính Nghĩa’, đã trở thành một người phi phàm.”
Ngài ấy có thể nhìn thấy? Audrey giật mình một cái, khẽ cười nói:
“Cảm ơn ngài Kẻ Khờ, cảm ơn anh Người Treo Ngược.”
“Nhanh hơn tôi tưởng.” Arges Wilson thản nhiên nói.
Klein không tiếp tục đề tài này, hắn gõ ấn đường, mỉm cười nói:
“Liệu hai người có tìm được nhật ký Russel không?”
Chương 59: Thuở Ban Đầu Của Russel
Nghe “Kẻ Khờ” hỏi vậy, Audrey không trả lời ngay tắp lự như trước, mà mở to đôi mắt trong trẻo liếc “Người Treo Ngược” một cái với ánh nhìn xem xét.
Arges bất giác bớt động tác tứ chi lại, im lặng vài giây rồi mới nói:
“Tôi phát hiện hai trang nhật ký của Russel đại đế, cũng đã ghi nhớ nội dung của nó.”
“Tôi có một trang.” Audrey với tầm mắt bị sương mù xám che phủ đáp với ngữ khí như đang bàng quan.
“Rất không tệ.” Klein không làm cho cảm giác vui sướng và thất vọng nhuộm vào giọng nói của mình.
Hắn vui sướng là vì có hẳn ba trang, mà thất vọng cũng là vì chỉ có ba trang, bởi vì lần sưu tầm đầu tiên chắc chắn khá là dễ, đó là đào bới những gì mình có và cửa ngõ khác, chờ các lần sau sẽ càng lúc càng khó, sẽ liên quan tới nhiều yếu tố khác hơn.
“Bây giờ chúng tôi “biểu đạt” ra?” Audrey bình tĩnh hỏi.
“Đúng vậy.” Klein gật đầu, đáp ngắn gọn.
Hắn vẫn duy trì tư thế phía trước, hầu như không thay đổi gì, bởi anh bắt buộc phải cẩn thận khi ở trước mặt “Khán Giả”.
Hắn vừa nói xong, một tờ giấy da dê màu vàng nâu và bút máy màu đỏ sậm lập tức hiện ra trước mặt Audrey và Arges.
Hai người cầm lấy bút, bắt đầu hồi tưởng các ký hiệu trong trí nhớ và cảm xúc rất muốn biểu đạt nó ra.
Từng hàng chữ lặng lẽ hiện ra trên tờ giấy da dê, có cái thì ngay ngắn chỉnh tề, có cái thì nhỏ nhắn uốn lượn, có chữ thì xiêu vẹo.
Chưa tới một phút, Audrey và Arges đã thể hiện ra toàn bộ nội dung mà bọn họ cố ép mình ghi nhớ.
Klein lập tức dùng ý nghĩ khiến ba tờ giấy da dê kia hiện ra trong tay hắn.
Hắn đảo mắt nhìn qua thì phát hiện thứ tự chữ viết bị đảo ngược, nội dung có thiếu và sai chữ.
Chẳng qua thử nghiệm chứng tỏ sai sót nhất định không ảnh hưởng tới việc đọc chữ Hán, mà kinh nghiệm bị tra tấn bởi dấu * khiến hắn chẳng hề sợ việc thiếu và sai lệch chữ kia:
“Mùng 8 tháng 4, tôi đứng ở đầu con thuyền “Ngai Vàng Đen”, dang rộng hai tay và nói với Grimm và Edwards rằng: ‘Muốn của cải của ta ư? Vậy hãy tới cuối biển Sương Mù mà tìm nhé, ta giấu tất cả ở chỗ đó! ‘ Bọn họ hoàn toàn không hiểu sự hài hước của tôi, lại còn hỏi tôi rằng tôi thật sự có của cải ngoài không, đúng là chẳng thú vị gì.
Các ngươi như vậy là không làm bốn kỵ sĩ Thiên Khải cho ta được đâu!”
“Ngày 11 tháng 4, đã phát hiện ra một hòn đảo nhỏ vô danh không nằm trên con đường hàng hải an toàn, trên hòn đảo ấy có không ít giống loài siêu phàm, không, tôi thích gọi chúng nó là loài siêu phàm, nghe có vẻ ngầu hơn nhiều.
Ngoài ra hòn đảo ấy còn có không ít sinh vật kỳ quái, tôi nghĩ nếu Darwin mà tới đây chắc chắn không cách nào viết được thuyết tiến hóa nữa rồi.”
“Ngày 15 tháng 4, Grimm trở nên kỳ quái làm sao ấy, bị thứ gì đó cuốn hút à?”
Russel đại đế sinh ra ở vương quốc Entis đã bao giờ đi xa nhà? Biển Sương Mù hẳn là hải dương nằm ở phía tây nước cộng hòa Entis… Ừm, phải tìm ít tư liệu lịch sử trong thư viện đối chiếu mới được… Klein nhanh chóng đọc hết tờ này, rồi lật sang mặt sau.
Lúc này hắn không hề che giấu việc mình đọc hiểu ký hiệu của Russel đại đế, bởi vì đây là hành vi rất phù hợp với địa vị của Kẻ Khờ, mà Audrey và Arges đều không nói gì, lặng lẽ ngồi kia chờ đợi.
Dường như bọn họ không hề kinh ngạc với chuyện này, thậm chí cho rằng phải như vậy mới là đúng.
“Ngày 2 tháng 10, bọn họ lại không thương lượng với tôi trước mà đã quyết định cho tôi đính hôn với Matilda của gia tộc Abel! Trời ạ, tôi thậm chí còn chưa gặp nàng ấy bao giờ! Không được, tôi phải từ chối! Tôi định sẽ bỏ nhà đi trốn, cho dù mai sau phải tự lực cánh sinh, bị người đời chèn ép cũng phải phản kháng vụ ép duyên này!”
“Ngày 5 tháng 10, tiểu thư Matilda xinh đẹp quá.”
“Ngày 6 tháng 10, cá tính của nàng ấy, khí chất của nàng ấy đều là loại mà tôi thích, khiến tôi bắt đầu chờ mong cuộc hôn nhân của chúng tôi rồi.”
Ê, đại đế, tiết tháo của ông đâu rồi… Klein dựa người vào ghế, không để cảm xúc của mình xuyên qua lớp sương mù.
Hắn phát hiện ban đầu Russel không phải ngày nào cũng viết nhật ký, mà gặp phải chuyện gì muốn cười nhạo, cần ghi lại, cần bày tỏ cảm xúc ông ta mới cầm bút.
Klein di chuyển mắt nhìn về trang nhật ký cuối cùng:
“Ngày 9 tháng 10, bọn họ lại gọi tôi là con của Hơi Nước, tôi thích! ‘
Thấy hai trang nhật ký trước không có nội dung có giá trị gì, Klein cảm thấy hơi thất vọng, nhưng hắn không ủ rũ mà đổi trang nhật ký thứ ba lên trên cùng, mặt trước mặt sau của tờ nhật ký này đều có nội dung:
“Ngày 21 tháng 5, giáo hội Thần Công Tượng cho tôi hai sự lựa chọn, là khởi đầu của hai danh sách, một là ‘Thông Thức Giả’, là dây xích danh sách hoàn chỉnh mà giáo hội bọn họ nắm giữ.
Cái khác là ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’, lấy được từ hội Khổ Tu Morse, thiếu danh sách cao hơn.”
“Ngày 22 tháng 5, sự lựa chọn của tôi vô cùng đơn giản, “Thông Thức Giả”! Là ‘Thông Thức Giả’ có danh sách hoàn chỉnh! Tuy nắm giữ nhiều tri thức thần bí học có thể giúp tôi tìm được cách về nhà, nhưng vấn đề trong lúc bản thân chưa đủ mạnh thì việc xuyên việt này ắt phải mượn ngoại lực, mà ngoại lực là tốt hay xấu, là thiện ý hay ác ý đều không thể khống chế được, rất nguy hiểm, đã như vậy thì thà rằng khiến bản thân mạnh hơn, dựa vào sức mình để trở về còn hơn.
Cho nên danh sách hoàn chỉnh là yếu tố hàng đầu khiến tôi lựa chọn!”
“Ngày 23 tháng 5, tôi đã trở thành một ‘Thông Thức Giả’, dựa vào sức mạnh ma dược mà tôi có thể nhớ được tất cả những kiến thức mà mình đã học trước đây như vật lý, hóa học… Không chỉ nhớ mà tôi còn khắc sâu và hiểu rõ chúng nó.
Ha ha, quả thực đây chính là ‘nghề nghiệp’ đo ni đóng giày cho kẻ tới từ thế giới khác là tôi, hoàn toàn phát huy ưu thế của tôi đến mức tối đa đây mà! Không thể không nói, nếu tôi trở về cấp ba với trạng thái như vậy, chắc chắn có thể trở thành thủ khoa.
Mà nếu học tập chuyên nghiệp thì việc trở thành nhà khoa học là một mục tiêu chẳng nhằm nhò gì.”
“Ngày 26 tháng 5, tôi rất hưởng thụ thân phận ‘Thông Thức Giả’ này.
Một chuyện kỳ quái là, khi tôi tự cho rằng mình là ‘Thông Thức Giả’, mọi việc làm đều phù hợp với nó thì những tiếng thì thầm khiến tôi gần như nổi điên đã yên tĩnh đi không ít.
Cái tính cách nóng nảy dễ bùng phát của tôi cũng được kìm nén lại, và cũng nhớ tới việc viết nhật ký này.
Đây là ‘đóng vai” mà tên Zarathu thần bí kia đã nói với tôi ư? Có lẽ đây chính là mấu chốt của việc giải quyết tai họa ngầm của ma dược.”
Klein đọc trang nhật ký này, cảm thấy tính cách và tác phong của mình hoàn toàn khác hẳn với Russel đại đế.
Ví dụ như chuyện về nhà, hắn muốn nắm giữ và đi sâu vào nhiều tri thức thần bí học để tránh né nguy hiểm, từ đó đạt được mục đích, còn Russel đại đế lại muốn dựa vào bản thân để nắm giữ nguy hiểm trong tay.
“Không thể không nói rằng đôi khi ta rất hâm mộ người như vậy.
Có lẽ mỗi người đều khát vọng thứ mà bản thân không có… Đương nhiên ta cũng phải nghĩ tới việc khiến bản thân mạnh lên, hai tay bao giờ cũng mạnh hơn…” Những ý nghĩ hiện lên trong đầu Klein, làm cho hắn thổn thức.
Mà những gì Russel đại đế miêu tả để giảm bớt tai họa ngầm của ma dược khiến hắn tin tưởng vào tổng kết của mình ngày hôm qua không ít, cũng chắc chắn hơn về việc “Đóng vai”.
Klein đặt ba trang nhật ký xuống, ngẩng đầu nhìn “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược”, cười nói:
“Xin lỗi, mải đọc quá.”
Audrey xoa dịu sự hâm mộ trong lòng, lạnh nhạt cười nói:
“Tôi có thể hiểu được.
Tôi mong ngày nào đó có thể trao đổi nội dung nhật ký của Russel đại đế với ngài.”
“Như vậy phải trả cái giá rất cao.” Klein mỉm cười liếc “Chính Nghĩa”, tiện thể liếc qua ‘Người Treo Ngược” vốn im lặng chưa hề nói gì.
Audrey đan hai tay lại đặt trước người, nói:
“Thưa ngài Kẻ Khờ, Người Treo Ngược, tôi có ba vấn đề muốn hỏi.
Nếu hai người cho rằng đáp án có giá trị cao thì hãy nói hai người muốn gì, tôi sẽ cố gắng tìm kiếm.”
“Không thành vấn đề.” Arges trả lời đơn giản và bình thản.
Klein khẽ gật đầu, càng thoải mái dựa người ra sau.
Audrey suy nghĩ vài giây rồi nói:
“Vấn đề thứ nhất, ‘đóng vai’ rốt cuộc là có ý gì? Tôi phát hiện tinh thần sót lại ở trong ma dược có ảnh hưởng khá nhỏ với tôi, đó là vì trong khoảng thời gian này tôi đều đóng vai Khán Giả à?”
Arges không nói mà quăng ánh mắt về phía Kẻ Khờ, dường như cũng đang chờ đáp án.
Klein khẽ gõ ngón tay lên bàn, thoải mái đáp:
“Để ta dùng một ví dụ có vẻ tương tự để giải thích nhé, sức mạnh trung tâm của ma dược là một tòa thành được canh gác nghiêm ngặt, và tinh thần còn sót lại, sẽ cắn trả lại ta thì ở ngay trong tòa thành đó.
Mục tiêu của chúng ta là giải quyết nó để thực sự trở thành chủ nhân của tòa thành kia.
Bây giờ chúng ta có hai phương pháp, một là xông vào, nhưng chưa chắc đã thành công, mà lại chắc chắn sẽ làm thương bản thân.
Trừ phi có thể nghiền ép bằng ưu thế tuyệt đối, nhưng hiển nhiên chúng ta không có điều này.
Phương pháp thứ hai là chúng ta có một tờ thiệp mời của chủ nhân tòa thành.
Tờ thiệp mời này có thể khiến chúng ta thông qua sự kiểm tra của đám lính canh, lẻn vào trong tòa thành một cách thuận lợi, giải quyết kẻ địch một cách thoải mái.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ trên thiệp mời này có ghi rõ đặc điểm ngoại hình và khí chất tương ứng của khách mời, cho nên chúng ta bắt buộc phải ngụy trang, ‘đóng vai’ thành vị khách được mời, hiểu chưa?”
Arges như đã đoán được từ trước, bèn hỏi ngay tức thì:
“Xem ra thiệp mời chính là tên của ma dược danh sách đó?”
“Đúng vậy.” Klein đáp lại rõ ràng.
Audrey giật mình, cảm thấy mình đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của việc ‘đóng vai”.
Và vì kích động nên cô nàng lập tức thoát khỏi trạng thái “Khán Giả”, mừng rỡ ca ngợi:
“Thật là một phương pháp tuyệt vời.
Tôi cảm thấy… Tôi cảm thấy nó rất phù hợp với danh hiệu của ngài, phong cách của nó hoàn toàn hòa hợp với ‘Kẻ Khờ’… Tôi hoàn toàn không ngờ ‘đóng vai’ là phát huy hiệu quả như vậy.
Điều khiến tôi cảm thấy may mắn là mấy ngày nay tôi đều đóng vai ‘Khán Giả’ theo bản năng.”
Cô ta tạm dừng rồi nói tiếp:
“Tôi cho rằng đây là một lời giải đáp rất có giá trị, nên không cách nào yên tâm nhận nó.
Thưa ngài Kẻ Khờ, ngài muốn trao đổi như nào? Đương nhiên tôi nhớ rằng tôi còn nợ ngài một trang nhật ký Russel nữa.”
“Thêm nhiều nhật ký Russel hơn, hoặc là…” Klein ngừng một chút.
Hắn định bảo là bất cứ tin tức gì liên quan tới danh sách “Thầy Bói”, nhưng cảm thấy yêu cầu cấp thấp này sẽ phá hỏng hình tượng Kẻ Khờ, nên tạm thời bỏ qua, chờ sau này có cơ hội mới hỏi mà không để lại dấu vết.
Dù sao mình mới thăng cấp không lâu, còn chưa hoàn toàn tiêu hóa xong ma dược “Thầy Bói”… Hắn tự an ủi bản thân như vậy, rồi bổ sung thêm:
“Hoặc tình hình về gia tộc Antigenous, cho dù là phần mà tôi biết cũng được.”
Arges im lặng vài giây, thận trọng liếc nhìn người trên ghế chủ nhân kia, chậm rãi nói:
“Thưa ngài Kẻ Khờ… Hiện tại tôi có thể trả thù lao cho lời giải đáp vừa rồi của ngài.”
Chương 60: Phiến Đá Khinh Nhờn Thứ Hai
“Không thành vấn đề.” Klein cố gắng làm cho ngữ khí của mình vẫn trầm thấp chứ không thay đổi.
Hắn chống khuỷu tay trái lên thành ghế, ngón tay khẽ chống lên phần trán hơi nghiêng sang một bên, tỏ vẻ như đang bình tĩnh lắng nghe.
Arges châm chước rồi nói:
“Antigenous là một gia tộc cổ xưa, về lịch sử của bọn họ thì có thể ngược dòng tới tận kỷ nguyên tai biến trước cả kỷ thứ tư, có liên quan tới ‘Phiến đá Khinh nhờn’ thứ hai.”
“Phiến đá Khinh nhờn” thứ hai? Còn có phiến đá thứ hai? Rốt cuộc là có mấy phiến đá vậy? Klein nghe mà con ngươi co rụt lại, suýt thì thay đổi tư thế ngồi.
Dựa theo những gì “Người Treo Ngược” và “Chính Nghĩa” nói thì trên “Phiến đá Khinh nhờn” có ghi lại hai mươi hai đường tắt của Thần! Thứ quan trọng như vậy mà lại có hẳn hai phiến đá? Thậm chí là nhiều hơn? Hai mươi hai đường tắt của Thần… Danh sách đường tắt… Ồ, liệu hai danh từ này có phải là ngang bằng nhau? Mỗi một danh sách đường tắt hoàn chỉnh chính là con đường thông tới ngai vàng của Thần?
Trong khoảnh khắc, từng ý nghĩ bật lên trong đầu Klein khi hắn nghe thấy cụm “Phiến đá Khinh nhờn thứ hai”.
Hắn tin rằng nếu không phải có sương mù xám dày đặc che phủ bản thân, có lẽ quý cô “Khán Giả” quá nửa là đã phát hiện ra cảm xúc và phản ứng của hắn rồi.
Về phần danh từ “Kỷ nguyên Tai Biến” này, một kẻ chuyên nghiệp như hắn đương nhiên không lạ gì, bởi đó là tên khác của kỷ thứ ba.
Trải qua khoảng thời gian ôn tập này, thậm chí Klein còn biết kỷ thứ ba được chia làm hai thời kỳ: Thời kỳ quang minh và thời kỳ tai nạn.
“Phiến đá Khinh nhờn thứ hai?” Audrey không che giấu sự ngờ vực của mình.
Cô nàng còn chưa bình phục tâm tình, hãy còn chưa trở lại trạng thái “Khán Giả”.
Hỏi hay lắm! Klein thầm khen ngợi “Chính Nghĩa”, bởi đây là vấn đề mà thân phận như “Kẻ Khờ” không tiện hỏi.
Arges liếc Kẻ Khờ một cái, thấy ngài chưa từng đổi tư thế, cũng không lên tiếng ngăn cản, bèn suy nghĩ rồi đáp:
“‘Phiến đá Khinh nhờn’ đầu tiên xuất hiện ở Kỷ nguyên Hắc ám, cũng chính là kỷ thứ hai mà con người chúng ta giãy dụa cầu sinh dưới sự phù hộ của thần linh. ‘Phiến đá Khinh nhờn” thứ hai xuất hiện ở cuối kỷ thứ ba, thậm chí có thể nói là sự xuất hiện của nó đánh dấu sự kết thúc của kỷ nguyên tai nạn.
Thông tin về hai ‘Phiến đá Khinh nhờn’ này là thứ mà bảy giáo hội bảo mật nghiêm ngặt, tôi chỉ biết đôi chút rằng nó đều nhắc tới đường tắt của Thần, còn bọn chúng khác nhau ở chỗ nào thì tôi không rõ lắm.”
“Vậy Russel đại đế nhìn thấy phiến đá thứ nhất hay thứ hai?” Audrey tò mò hỏi.
Nghe tới đó, Klein nhớ tới những miêu tả của Arges về tên của ma dược ở lần tụ hội đầu tiên, anh ta nói rằng tên của các ma dược của các danh sách đều tới từ “Phiến đá Khinh nhờn”!
“Đội trưởng cũng từng nhắc tới việc hệ thống ma dược được hình thành và hoàn thiện khi ‘Phiến đá Khinh nhờn’ xuất hiện… Điều này gián tiếp chứng minh đường tắt của Thần chính là đường tắt danh sách!” Klein tự lặng lẽ trả lời câu hỏi vừa rồi của bản thân.
Lúc này “Người Treo Ngược” Arges trả lời rất đơn giản và thẳng thắn: “Phiến đá thứ hai.”
Ánh mắt Audrey trở nên lắng lại, cô nàng lại tiến vào trạng thái “Khán Giả”, không tiếp tục lên tiếng hỏi nữa mà chỉ chăm chú nhìn “Người Treo Ngược”.
Cái nhìn này khiến Arges cảm thấy không được tự nhiên, anh ta cố nén cảm xúc trong lòng mà tiếp tục bình tĩnh nói:
“Vào thời kỳ vương triều Solomon ở kỷ thứ tư, gia tộc Antigenous tuy cũng là quý tộc hiển hách, nhưng không để lại dấu vết hay câu chuyện khiến người ta có ấn tượng sâu sắc gì.
Mãi tới khi bọn họ ủng hộ sự thành lập của đế quốc Tudor, bọn họ mới chính thức đứng ở trung tâm võ đài lục địa Bắc.
Khi đó, những cái tên cổ xưa như Antigenous, Amon, Abraham hay Jacob xuất hiện rực rỡ ở quốc gia của con người.
Nhưng sau trận chiến tứ hoàng, Huyết hoàng đế của đế quốc Tudor ngã xuống, bọn họ cũng rớt khỏi đỉnh núi, bị bảy vị Thần ngày nay truy sát.
Quá trình cụ thể như nào thì tôi không rõ lắm, chỉ biết cuối cùng gia tộc Antigenous bị giáo hội Đêm Tối hủy diệt.
Thưa ngài Kẻ Khờ, nếu ngài muốn biết nhiều hơn e là phải lấy từ giáo hội Đêm Tối, hoặc tiếp xúc với mấy tổ chức cổ xưa bí ẩn, ngài biết tôi nói tới cái nào rồi đó.”
Ta không biết… Klein thấy lòng đau khổ, chỉ đành gật đầu:
“Ừ.”
Coi như là có Hội Mật Tu, Hội Khổ Tu Morse mà đội trưởng và lão Neil nhắc tới, không biết có tính Hội Tâm Lý Luyện Kim không…
Trong lúc hắn im lặng kiểm lại, Arges cung cấp tin tức cuối cùng:
“Tôi cũng không biết gia tộc Antigenous nắm giữ đường tắt danh sách nào, chỉ là trong miêu tả liên quan tới nó luôn lặp lại hai từ, đó là kỳ dị và đáng sợ.”
Kỳ dị và đáng sợ… Ngẫm lại cuốn bút ký kia, ngẫm tới nguyên chủ và bạn học của hắn và những gì mẹ của Riel Bieber gặp phải, quả thật có vẻ chuẩn xác… Tay kia của Klein gõ nhẹ lên cạnh chiếc bàn dài mấy cái.
Sau đó hắn mới nói:
“Rất tốt, ta rất hài lòng về thù lao này.”
Hiện giờ hắn liên tục lặp lại hành vi gõ ngón tay xuống bàn chính là để cường điệu động tác này để “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược” tin rằng mình có thói quen gõ tay, từ đó che giấu việc mở và đóng linh thị.
“Đây là vinh hạnh của tôi.” Arges không thuận miệng nhắc tới chuyện khác.
Audrey nhìn Người Treo Ngược rồi lại nhìn Kẻ Khờ, khẽ cười nói:
“Vậy tôi hỏi vấn đề thứ hai nhé, ma dược tiếp sau ‘Khán Giả’ tên là gì? Có thể tìm manh mối ở đâu?”
Tôi cũng muốn hỏi thẳng như vậy, nhưng lựa chọn đường khác thì phải chấp nhận vấn đề nan giải này thôi… Klein không nói mà quăng ánh mắt về phía Người Treo Ngược.
Arges im lặng vài giây rồi đáp:
“Vấn đề này tôi sẽ trả lời miễn phí, vì tôi là người đã dẫn cô lên con đường này.
Danh sách 8 tiếp sau ‘Khán Giả’ có tên là ‘Người Đọc Tâm’; danh sách 7 thì thời cổ gọi là ‘Bậc Thầy Phân Tích Tinh Thần’, còn hiện giờ được gọi là “Bác Sĩ Tâm Lý”, đây là tin tức mà tôi biết được từ một thành viên của Hội Tâm Lý Luyện Kim.
Tôi nghĩ rằng chắc là bọn họ có không ít phương pháp điều chế ma dược của con đường này.”
Hội Tâm Lý Luyện Kim… “Người Thông Linh” Daly khá đồng ý với vài lý luận của họ, mà đội trưởng lại cho đó là tà ác, là điên cuồng… Klein chỉ nghe, suy ngẫm.
“Anh có biết vị thành viên hội Tâm Lý Luyện Kim đó ở đâu không?” Audrey nói, mắt tỏa sáng.
Cho dù là “Người Đọc Tâm” hay “Bác Sĩ Tâm Lý” đều phù hợp với sở thích của cô ta.
Arges bỗng cười một tiếng rất là hiếm có:
“Biết chứ, hắn ta bị dìm ở gần đảo Sunia, tự tay tôi dìm chết hắn.
Nếu cô muốn tìm hội Tâm Lý Luyện Kim, vậy tôi đành phải xin lỗi, manh mối đứt rồi.”
Anh ta không hề lo “Chính Nghĩa” sẽ xác định được mình là ai qua những gì anh ta vừa nói, bởi chuyện đó chỉ do mình anh ta làm.
“Dìm…” Audrey không biết nên dùng nét mặt và ngôn ngữ gì để ứng đối nữa.
Cô nàng hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên không thể giữ được trạng thái “Khán Giả”, ngượng ngùng nói:
“Vấn đề thứ ba, nếu, ý tôi là nếu ấy, một động vật bình thường mà uống ma dược danh sách 9 thì sẽ xảy ra chuyện gì?”
Đây là vấn đề quái quỷ gì vậy… Ngón tay đỡ trán của Klein lặng lẽ gõ nhẹ lên ấn đường hai cái.
Hắn nhanh chóng dựa theo sự biến hóa về màu sắc mà nhìn ra sự bối rối, khẩn trương và xấu hổ trong cảm xúc của Audrey.
Chẳng lẽ cô ta làm chuyện ngu xuẩn tương tự? Klein ngạc nhiên, nhưng cũng không cảm thấy kỳ quái, bởi trải qua hai lần tụ hội trước hắn xác nhận rằng cô nàng “Chính Nghĩa” có gien về phương diện này.
“Người Treo Ngược” Arges cũng ngây ngẩn cả ra, một lúc lâu mới mở miệng nói:
“Động vật bình thường không có tư duy như con người nên không cách nào học được minh tưởng, cho nên đại khái là sẽ chết ngay tại chỗ, hoặc là sụp đổ thành quái vật.
Nhưng nếu chúng nó mà chống chọi được hẳn sẽ thành sinh vật siêu phàm.
Nếu ma dược có thể tăng năng lực tư duy thì chúng nó thậm chí còn trở nên thông minh hơn.”
“Ok.” Audrey lặng lẽ thở hắt ra, gật đầu, giọng đầy buông lỏng: “Tôi không còn vấn đề gì khác nữa.”
Arges suy nghĩ, không nói chuyện Hội Cực Quang và “Người Lắng Nghe”, cũng lắc đầu nói: “Tôi cũng hết rồi.”
“Ta có một chuyện.” Klein mỉm cười nói, tư thế không thay đổi: “Cần sự phối hợp của hai người.”
Vì chưa đóng linh thị nên hắn lập tức phát hiện “Người Treo Ngược” khẩn trương thấy rõ, mà cô nàng “Chính Nghĩa” vốn vô tâm cũng tỏ ra sợ hãi và thận trọng.
Không chờ bọn họ lên tiếng, Klein trấn an trước:
“Yên tâm, chỉ là một chuyện nhỏ.
Nếu có thể thành công sẽ rất hữu ích cho các người, cho nên ta sẽ không thêm thù lao ngoài định mức nữa.”
“Ngài hãy nói đi.” Audrey tiến vào trạng thái “Khán Giả” theo bản năng, nhưng cô ta nhìn thế nào cũng không thấu được màn sương xám bao phủ quanh Kẻ Khờ.
“Tuân theo ý chí của ngài.” Arges bình tĩnh lại, trầm giọng nói.
Klein khẽ động ngón tay, mỉm cười nói:
“Lúc trước ta đã nói là muốn tiến hành vài thử nghiệm để các ngươi có thể xin nghỉ trước, không cần lo lắng xế chiều thứ hai lại không tiện vào tụ hội mà không biết làm sao.”
“Đây đúng là hy vọng của chúng tôi.” Audrey giãn mặt mày ra.
Arges suy nghĩ rồi nói: “Ngài cần chúng tôi làm gì?”
“Các người có thể vào lúc rảnh rỗi thử tiến hành một nghi thức, không cần quá chính thức, ở một không gian mà không bị quấy nhiễu là được… Ở trên dàn tế, đặt bốn cây nến ở bốn góc, tốt nhất là loại có mùi đàn hương… Phía trên bên trái đặt một chiếc bánh mì trắng, chỗ ngọn nến góc dưới bên phải thì đặt một tô mì Finebot, phía dưới bên trái thì đặt một bát cơm hải sản, và góc phải phía dưới thì dùng bánh nóng Dipsy… Sử dụng dao bạc tạo ra một không gian linh khí đóng kín…”
Klein miêu tả nghi thức ma pháp mà hắn đã sửa đổi dựa theo “nghi thức đổi vận”, đồng thời cũng dạy miễn phí tiểu thư “Chính Nghĩa” cách chế tạo không gian linh khí.
Nói thật là vì mục tiêu chỉ tới mình nên Klein tin rằng phần trước, cũng chính là phần khiến người hoặc vật đối ứng hứng thú hoặc lấy lòng bọn họ, có thể trực tiếp lược bỏ, nhưng hắn vẫn cố gắng làm cho quá trình này cũng ra trò – đương nhiên không phù hợp cái mà lão Neil bảo là thần linh là hai, thêm bản thân là ba.
“… Dùng nước cất hỗn hợp của hoa Ánh Trăng, Kim Bạc Hà, hoa Thâm Miên, cam Tay Vàng và hoa hồng Nham Thạch chiết xuất thành tinh dầu, nhỏ lên mỗi ngọn nến một giọt…”
Audrey lắng nghe đầy hứng thú, ghi ghi chép chép, cuối cùng hỏi:
“Vậy thần chú là gì? Ngài Kẻ Khờ, thần chú đối ứng là gì?”
Arges cũng dừng bút máy trong tay lại, quay đầu nhìn Kẻ Khờ.
Klein khẽ gõ ngón tay lên chiếc bàn dài, đáp lại bằng tiếng Hermes với ngữ khí bình thản:
“Hỡi Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, ngài là chúa tể thần bí phía trên màn sương xám, ngài là vị vua Hoàng Hắc chấp chưởng vận may…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ [Dịch] Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tat-Ca-Ban-Gai-Cua-Toi-Deu-La-Le-Quy-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thần Điển [Dịch] Thần Điển](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Than-Dien-Audio-Truyen.jpg)

