Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 10 : Tranh Chân Dung (c46-c50)
❮ sautiếp ❯Chương 46: Tranh Chân Dung
Ọe! Ọe!
Klein ngồi ở đó, nôn mửa khó mà chặn lại được, vì không ăn sáng nên hắn ói ra cả nước vàng.
Lúc này, một chiếc ấm nhỏ hình vuông làm từ sắt trông khá giống hộp thuộc lá xuất hiện ở trước mặt hắn.
Miệng ấm không có nắp tỏa ra một thứ mùi hỗn hợp của nước tiêu độc, lá bạc hà, tương tự với mùi thuốc lá khiến mũi Klein lập tức bị sặc, cả người đều ổn hơn hẳn.
Mùi hôi nồng nặc như trước, nhưng Klein không còn cảm thấy buồn nôn nữa, nhanh chóng ngừng lại.
Hắn nhìn theo ấm sắt hình vuông kia, thấy một bàn tay nhợt nhạt không giống tay người sống, thấy ống tay áo gió màu đen, thấy “Người Nhặt Xác” Frye với khí chất âm u và lạnh lẽo như băng.
“Cảm ơn.” Klein hoàn toàn tỉnh táo lại, giơ tay chống gối đứng lên.
Frye không tỏ vẻ gì, chỉ gật đầu: “Quen là tốt rồi.”
Anh ta đậy nắm chiếc ấm kia lại, để vào trong túi, rồi quay người đi tới phía thi thể bà cụ đã thối rữa khá nhiều, không thèm mang găng tay mà cứ thế kiểm tra.
Còn Dunn Smith và Leonard Mitchell thì đang bước vòng quanh căn phòng, thi thoảng lại động vào mặt bàn và báo chí.
Lão Neil thì nắm chặt mũi đứng ở cửa, ồm ồm oán giận:
“Thật đáng tởm, tháng này tôi phải xin thêm trợ cấp mới được!”
Dunn quay đầu, vừa dùng tay đeo găng tay màu đen sờ soạng lớp tro bụi trên lò sưởi trong tường bên cạnh, vừa quay sang nhìn Klein, nói:
“Có quen chỗ này không?”
Klein ngừng thở, ép đầu óc mình vẽ nên hình dáng chiếc đồng hồ bỏ túi màu bạc, khiến thể xác và tinh thần yên tĩnh lại.
Hắn, vốn đang ở trong trạng thái linh thị, lập tức có cảm nhận khác biệt hẳn, một hình ảnh tới từ nơi sâu nhất trong trí nhớ bỗng nhiên hiện lên trước mắt: Lò sưởi trên tường, ghế đu, bàn, báo chí, đinh sắt loang lổ vết gỉ trên cửa, lon thiếc mạ màu trắng bạc… Cảnh tượng ấy u ám hệt như phim phóng sự ở Trái Đất, nhưng mơ hồ và hư ảo hơn hẳn.
Nó nhanh chóng trùng lên tất cả những gì Klein nhìn thấy trước mắt, cảm giác như từng quen biết, như từng xảy ra lập tức hiện lên rõ nét, tiếng gào thét mơ hồ và hư ảo lại xuyên qua lớp hàng rào vô hình ùa tới:
“Hornaces… Fregela… Hornaces… Fregela… Hornaces… Fregela…”
“Có vài điểm quen thuộc.” Klein thành thật trả lời, đầu hơi đau, đành phải nhanh chóng gõ lên ấn đường hai cái.
Hornaces… Dãy núi Hornaces xuất hiện trong nhật ký của nguyên chủ?
Đó là nội dung được giải ma ra từ trong bút ký của gia tộc Antigenous…
Tiếng thì thầm vừa rồi rất giống với tiếng thì thầm trước đây, cùng nhắc đến danh từ Hornaces này… Đây là… đang dụ dỗ sao? Klein sợ hãi, không dám nghĩ sâu hơn vì sợ bản thân sẽ rơi vào quỹ đạo mất khống chế.
Dunn khẽ gật đầu, đi tới trước tủ bát, đột nhiên giơ tay kéo cửa gỗ bên trên ra.
Trong đó có bánh bao với đầy nấm mốc, bên cạnh là bảy tám con chuột màu xám đã chết, lông tơ cứng ngắc.
“Leonard, cậu xuống dưới tìm cảnh sát tuần tra để biết rõ về hình hình nơi này.” Dunn nói với đội viện.
“Vâng.” Leonard quay người rời khỏi căn phòng.
Dunn lập tức mở cửa hai phòng ngủ ra, điều tra thật cản thận.
Chờ khi anh ta xác nhận không có manh mối hay cuốn bút ký gia tộc Antigenous, “Người Nhặt Xác” Frye đứng thẳng người dậy, lấy chiếc khăn tay màu trắng mang theo bên người ra lau chùi hai tay, nói:
“Chết quá năm ngày, không có vết thương bên ngoài, cũng không có ảnh hưởng hiện ra ngoài do sức mạnh siêu phàm tạo thành.
Về nguyên nhân cụ thể thì bắt buộc phải điều tra thêm bước nữa.”
“Các người có phát hiện gì không?” Dunn quay đầu nhìn về phía Neil và Klein.
Hai người đã rời khỏi linh thị từ nãy đồng loạt lắc đầu.
“Ngoài một người chết, tất cả mọi thứ ở nơi này đều bình thường.
Không, lúc đầu có thứ sức mạnh vô hình đã đóng kín căn phòng.
Anh biết đó, khi chúng ta sử dụng nghi thức ma pháp thì thường có thao tác tương tự.” Neil suy nghĩ vài giây rồi bổ sung.
Dunn đang định mở miệng thì bỗng nhìn ra ngoài cửa.
Vài giây sau, Klein và Neil mới nhận ra thứ gì đó, cùng quay người nhìn sang phía cầu thang.
Vài giây sau, tiếng bước chân từ nhỏ trở nên to dần, Leonard và một nhân viên cảnh sát đi tới.
Vị nhân viên cảnh sát này ngửi thấy mùi hôi thối, mặt biến sắc, lập tức phối hợp với “đồng nghiệp” ở Bộ phận Hành động Đặc biệt gõ cửa hai hộ gia đình ở tầng hai, hỏi rõ tình hình tầng ba.
Một lát sau, vị cánh sát đeo quân hàm hai chữ V màu bạc nhìn thi thể trên ghế đu, nói:
“Katy Stephanie Bieber, chừng 55 tới 60 tuổi, quả phụ, thuê nơi này với con trai Riel Bieber được hơn mười năm.
Lúc còn sống chồng của bà ta là thợ trang sức.
Con trai của bà ta chừng 30 tuổi, không vợ, kế thừa nghề nghiệp của cha, lương một tuần tầm 1 bảng 15 saule.
Theo những gì hàng xóm kể thì đã một tuần không gặp được hai người này.”
Nghe kể tới đây, Klein đã biết trọng điểm kế tiếp là ở đâu: Là Riel Bieber đã mất tích, nói đúng hơn là không biết đã đi đâu! Rất có thể cuốn bút ký kia ở ngay trên người anh ta!
“Có ảnh chân dung của Riel Bieber không?” Dunn nhìn nhân viên cảnh sát, lúc này anh đang sắm vai vị đốc sát cao cấp.
Chẳng qua đây không được coi là đóng giả, bởi vì trên hồ sơ bên sở cảnh sát, anh ta thực sự là một vị đốc sát cao cấp, tiền lương và trợ cấp cũng có từ chức này, đương nhiên chưa kể phần lương tới từ giáo hội.
Nhân viên cảnh sát lắc đầu, có vẻ khá căng thẳng:
“Không biết nữa… Phải quay về phân cục tìm xem.
Thường thì chúng tôi không có khả năng giữ ảnh chân dung của mỗi một người.”
“Tôi hiểu, anh tiếp tục đi hỏi các hộ gia đình ở tầng một nhé, nhớ là hỏi kỹ chút.” Dunn ra lệnh.
Nhìn nhân viên cảnh sát đi, anh ta đóng cửa lại, rồi quay sang nói với lão Neil:
“Chuyện tiếp theo giao cho ông, nếu không thì làm cho các hộ gia đình ở đây ngủ rồi tìm kiếm dáng vẻ của Riel Bieber trong giấc mơ của họ.
Ừm, tôi không tin tưởng tranh vẽ qua miêu tả cho lắm.”
Lão Neil gật đầu, lấy một chai to bằng mấy ngón tay cái từ trong túi ngầm ở trên chiếc áo choàng màu đen cổ điển, dựa theo thứ tự vẩy chất lỏng màu đen trong chai ra bốn phía.
Ngay sau đó ông ta nẹp ít phấn rải một vòng quanh người.
Điều kỳ quái là mùi gay mũi bốc lên nhưng không hề bị ảnh hưởng bởi mùi hôi thối trong phòng.
Mà Klein đột nhiên cảm thấy có một vòng năng lực vô hình xuất hiện quanh người lão Neil, ngăn cách ông ta với mọi người và mọi thứ xung quanh, tựa như trạng thái của căn phòng này lúc ban đầu.
Lão Neil khép hờ đôi mắt, miệng mấp máy đọc những lời niệm chú trầm và mơ hồ.
Klein còn chưa chuẩn bị xong, chỉ mang máng nghe được những câu như “Tôi cầu khẩn sức mạnh của Nữ Thần”, “Tôi mong chờ được đêm tối chiếu cố”…
Vù! Gió đột nhiên chui qua cửa sổ, thổi bay bột phấn.
Klein giật mình, da gà da vịt nổi hết lên, chỉ cảm thấy một “mùi” khủng bố tới cùng cực khó mà miêu tả, khiến người ta không dám nhìn thẳng đang lan ra nhanh chóng.
Đầu hắn trở nên rối loạn, căng thẳng không tài nào thả lỏng được, giống như vừa mới làm xong một bài toán có độ khó cao vậy.
Đột nhiên lão Neil mở mắt, đôi mắt ấy tối đen như mực.
Ông ta lấy một chiếc bút máy ra từ trong túi áo, rồi đè tờ giấy lộn trên bàn mà vẽ soạt soạt, động tác nhanh tới mức toàn thân rung rung.
Klein chăm chú nhìn thì thấy một khuôn mặt với sống mũi cao, hốc mắt hõm sâu xuống đang nhanh chóng hiện ra.
Chờ khi hoàn thành xong phần tóc ngắn quăn tự nhiên, Neil viết một dòng chữ bên dưới bức tranh: “Tóc màu đen, mắt màu xanh đậm, bên trái miệng có một chiếc răng sứ giả.”
Cạch! Chiếc bút mực trong tay lão Neil ngã lăn ra tờ giấy, người ông ta cũng run rẩy vài cái.
“Đây là dáng vẻ của Riel Bieber còn sót lại trong căn phòng.” Lão Neil khẽ nói, đôi mắt đã trở lại bình thường.
Sau đó ông ta trở lại vị trí ban nãy, thong thả dạo một vòng.
Sức mạnh vô hình, ngăn cách lập tức biến thành một cơn gió nhẹ thổi đi.
“Ca ngợi Nữ Thần.” Neil điểm bốn cái lên ngực tạo nên hình dáng mặt trăng đỏ rực.
Klein thả lỏng tinh thần, quan sát kỹ càng hơn.
Hắn phát hiện khuôn mặt Riel Bieber chẳng có điểm đặc biệt gì, trông khá ôn hòa, chỉ là nếp nhăn hai bên mũi hiện lên rõ.
“Để tôi thử xem có dùng bói trượng tìm vật được không.” Hắn cầm bức tranh, tìm quần áo nam trong phòng ngủ, đặt chúng xuống đất.
Dunn, Leonard và Neil không ngăn cản, đứng nhìn hắn dựng gậy chống bên trên quần áo vào tranh vẽ. “Người Nhặt Xác” Frye vẫn im lặng như trước.
Đôi mắt màu nâu của Klein chuyển thành màu đen, hắn hoàn thành việc lẩm nhẩm rồi thả tay ra.
Cây gậy màu đen đứng thẳng tại chỗ như đã đâm sâu xuống sàn nhà.
“Vị trí của Riel Bieber.” Klein lại đọc nhẩm trong lòng.
Vù, tiếng gió vang lên, cây gậy ngả xuống.
Nhưng trong quá trình đó nó luôn đổi hướng, cuối cùng xoay tròn quanh điểm tựa với biên độ nhỏ.
Rõ là không hề có ngoại lực nào tác động, cây gậy màu đen mạ bạc lại dựng thẳng lên.
Klein thử vài lần, nhưng lần nào cũng như vậy, đành phải lắc đầu với Dunn và Neil.
Có sức mạnh kỳ lạ quấy nhiễu “bói toán” của mình…
Dunn gỡ bao tay ra, nói với Leonard và Klein:
“Hai cậu cầm bức tranh của Riel Bieber đi hỏi các hộ gia đình ở đây để xác nhận lại, sau đó dùng tội danh giết mẹ ruột để truy sát hắn.”
“Vâng.” Klein cầm gậy, cúi người nhặt bức tranh lên.
Tới khi hàng xóm đều xác nhận rằng người trên tranh vẽ là Riel Bieber, Dunn làm cho Leonard và nhân viên cảnh sát tới sở cảnh sát hoàn thành các thủ tục, còn mình thì cùng Frye tới mấy quán bar ở Tingen để tìm người qua con đường không công khai.
Klein và Neil đi xe ngựa công cộng trở lại công ty Bảo an Gai Đen.
Lúc này chưa đến 8h, Roxanne vẫn chưa tới.
Klein đóng cửa lại, quay đầu nhìn lão Neil, nửa ngờ vực nửa xin chỉ bảo mà hỏi:
“Vì sao tôi… Tôi lại mang bút ký gia tộc Antigenous tới nhà của Riel Bieber?”
Nơi này hoàn toàn không nằm trên đường từ chỗ ở của Welch tới phố Chữ Thập Sắt.
Neil đi tới ghế sô pha, cười ha ha, nói:
“Không phải quá rõ rồi sao? Không biết là các cậu động phải sức mạnh trong cuốn bút ký, hay là tò mò làm nghi thức được ghi trên đó nên chọc phải thứ kỳ dị không nên chọc tới.
Mà sức mạnh này, mục đích tồn tại của nó chính là đưa bút ký cho Riel Bieber, hơn nữa còn phải cắt đứt toàn bộ manh mối để không kẻ nào phát hiện được.
Cho nên, ngoài kẻ đã được lựa chọn là cậu ra, Welch và Naya đã tự sát tại đó, còn về cậu, thẳng thắn mà nói là tới giờ tôi vẫn không rõ vì sao cậu vẫn sống.”
“Tôi cũng không biết…” Klein ngồi xuống, gượng cười trả lời: “Chắc là ông đã phỏng đoán về chuyện xảy ra nhỉ.
Tôi cũng nghĩ đến điều đó, chỉ là không rõ vì sao nhất định phải đưa bút ký cho Riel Bieber.”
Neil thả tay, nói:
“Có lẽ hắn ta phù hợp với yêu cầu, cũng có thể do hắn là hậu duệ còn sót lại của gia tộc Antigenous, có nhiều khả năng lắm… Tại sao cuốn bút ký kia lại được bán tới thành phố Tingen chúng ta, hẳn là cũng do nguyên nhân tương tự.”
“Tôi cho là do hắn là hậu duệ.” Klein giật mình, chợt thở dài, nói: “Tiếc rằng tôi không phát hiện từ trước, khiến Riel Bieber và cuốn bút ký kia đều biến mất.”
Neil cười nói:
“Đây là vấn đề mà Dunn phải phiên não, với cậu thì đây lại là chuyện tốt.”
“Vì sao nói như vậy?” Klein nghi hoặc, mày nhíu lại.
Chương 47: Neil Thiếu Tiền
Neil day huyệt thái dương, nói:
“Có lẽ đã biết nguyên nhân đại khái về việc vì sao các cậu tự sát, cuốn bút ký kia cũng tới tay Riel Bieber rồi, với cả chuyện cũng đã lộ, nên mặc kệ cậu sống hay chết đều khó có thể ảnh hưởng tới những gì xảy ra tiếp theo.
Tôi nghĩ, tôi cho rằng thứ, hoặc sức mạnh thần bí đã tạo nên tất cả mọi chuyện này sẽ không chú trọng tới cậu nữa, cũng giống như việc cậu không để ý tới con kiến dưới đất.
Ha ha, chỉ cần cậu không thứ khiến ‘Thần’ chú ý tới cậu.
Mà việc chúng ta truy nã Riel Bieber sẽ nhanh chóng truyền tới tai hội Mật Tu, hẳn là bọn họ có thể đoán được điều này có liên quan tới tung tích cuốn bút ký gia tộc Antigenous.
Tin tôi đi, những tổ chức bí ẩn đã tồn tại hơn nghìn năm này có đủ con đường cung cấp thông tin, cho nên bọn họ sẽ chuyển trọng tâm tới tung tích của Riel Bieber hòng tìm được cuốn bút ký trước chúng ta, sẽ không và cũng không thể tiếp tục tới quấy rầy, theo dõi và đối phó cậu nữa.
Người trẻ tuổi, chúc mừng cậu vì đã thoát khỏi bóng ma quá khứ, nghênh đón hành trình mới tràn ngập ánh mặt trời.”
Klein nghe mà gật đầu liên tục, vừa sung sướng lại vừa thả lỏng mà nói: “Hy vọng là như vậy.”
Những âu lo từ lúc xuyên qua tới giờ dường như sắp tan biến…
Chẳng qua, thắng thắn mà nói thì Klein vẫn thấy chưa yên tâm lắm, bởi vì hắn và cuốn bút ký kia dường như có mối ràng buộc nào đó, thế cho nên từ một nhiệm vụ giải cứu con tin bình thường lại phát hiện dấu vết để lại một cách trùng hợp dị thường.
Hắn rất sợ một ngày nào đó người đưa thư bỗng đưa tới một bưu phẩm, lúc hắn mở ra lại phát hiện đó là cuốn bút ký của gia tộc Antigenous!
Hy vọng mọi việc sẽ đi theo hướng mà lão Neil nói… Hắn lặng lẽ cầu nguyện một câu.
Nghe được câu trả lời của Klein, lão Neil cười nhạo một tiếng:
“Hình như cậu không phải tín đồ ngoan đạo của Nữ Thần thì phải, lúc này không phải là nên vẽ mặt trăng đỏ trước ngực, sau đó nói một câu ‘Mong Nữ Thần phù hộ chúng ta’ sao?”
“Neil, trông ông cũng không giống, tín đồ chân chính không bao giờ nói ‘nghênh đón hành trình mới tràn ngập ánh mặt trời’ cả.” Thời gian này trải qua “Khóa học thần bí”, Klein và Neil đã tạo dựng nên một tình hữu nghị không tệ, vì vậy hắn châm chọc lại không hề khách khí.
Hai người liếc nhau, ăn ý nở nụ cười, rồi gần như cùng lúc giơ tay điểm lên ngực:
“Ca ngợi Nữ thần!”
Đúng lúc này, tiếng chuyển động vang lên, cửa công ty Bảo an Gai Đen được mở ra.
Phu nhân Olean xinh đẹp nhã nhặn với mái tóc quăn dc búi lên, lắc lư làn váy xanh nhạt đi vào phòng tiếp khách.
“Chào buổi sáng, ông Neil.
Chào buổi sáng, Klein.” Cô cầm một chiếc túi xách làm từ da bò, khẽ cười chào hỏi: “Hôm nay lại là một ngày sáng sủa, khá là đẹp.”
“Chào buổi sáng, Olean, cô vẫn xinh đẹp như mười mấy năm trước.” Lão Neil cười hớ hớ.
Olean liếc mắt sang, vẻ mặt nghiêm nghị, nói:
“Ông Neil, lời khen của ông vẫn khiến người ta tức giận giống mười mấy năm trước.”
Cô nhấn vào mấy từ “mười mấy năm trước” rất mạnh.
“Vậy hở?” Neil nhìn Klein, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Đừng bao giờ nói những câu khiến các quý cô quý bà nhớ tới tuổi của mình… Làm một tên chuyên gia bàn phím cái gì cũng biết, Klein lập tức hiểu ý của phu nhân Olean, bèn khẽ cười nói: “Chào buổi sáng, phu nhân Olean, trông chị lúc nào cũng xinh đẹp như vậy.”
“Cảm ơn chàng sinh viên tốt nghiệp đại học Hoy ưu tú của chúng ta.” Olean khẽ cười, gật đầu rồi nói sang chuyện khác: “Vị lão quản gia kia đã thanh toán thù lao cho nhiệm vụ ủy thác, theo quy định của đội trưởng thì một nửa được đưa vào kinh phí ngoài định mức, một nửa cho cậu và Leonard.
Mà cậu không phải đội viên chính thức nên chỉ nhận được 10% của một nửa kia, chút nữa có thể tới ký tên nhận lấy rồi.”
“Ông ta trả bao nhiêu tiền?” Klein vừa vui mừng vừa đau lòng, hỏi.
“200 bảng.
Lúc ấy ông ta nói thế này: Chúa ơi, Bão Táp trên cao, tôi thực không thể tưởng tượng và cũng không thể tin rằng chuyện này lại được giải quyết như vậy! Còn khó hơn cả chúng tôi nằm mơ ấy chứ! Tại sao cái công ty Bảo an của anh chị lại chẳng có tí tiếng tăm nào? Rõ ràng là nỗi sỉ nhục của cả cái ngành này mà!” Phu nhân Olean bắt chước chất giọng nam bộ đặc sắc của lão quản gia Clea.
Klein tỏ vẻ suy nghĩ nghiêm túc vài giây, rồi dí dỏm nói: “Thế này thì thật không công bằng cho lũ bắt cóc kia rồi.”
Hai người phi phàm dùng phương thức có thể nói là dễ dàng và thoải mái giải quyết vấn đề nhanh chóng… Hệt như người lớn trang bị tận răng đi bắt nạt vài đứa trẻ…
“Bọn họ thật xui xẻo, hẳn là không được thần linh phù hộ mà.” Olean khẽ cười: “Tôi bảo lão quản gia kia là lần này là do chúng ta may mắn, vừa hay có người đưa tin nhìn thấy đám bắt cóc mang đứa trẻ vào địa điểm ẩn nấp, cho nên đừng có chờ mong gì quá vào chúng ta, rằng chúng ta chỉ là một công ty Bảo an rất là bình thường mà thôi.”
Nói như vậy, càng nhấn mạnh bình thường thì lại càng không bình thường… Klein mỉm cười thầm oán một câu, dõi mắt nhìn phu nhân Olean đi qua vách ngăn vào trong phòng kế toán.
Lão Neil ngồi bên thì tặc lưỡi một cái, nói với vẻ hâm mộ:
“Cậu đúng là kẻ may mắn, vừa mới gia nhập không lâu đã gặp được ủy thác trị giá 200 bảng rồi.”
“Như này ít lắm à?” Neil nghi hoặc hỏi.
Lúc trước nếu không học lịch sử và thần bí học, hắn hay ra ngoài đi dạo, dùng linh cảm tìm kiếm manh mối.
“Theo thống kê của Olean, một tuần chưa chắc chúng ta đã nhận được ủy thác nào, mà phần lớn đều có giá trị dưới 20 bảng.” Neil quay quay thạch anh trắng đeo trên cổ tay, thở dài đáp.
Sau đó ông ta nhìn Klein đầy mong đợi: “Sau này nếu gặp được ủy thác tương tự, cậu nhớ phải báo cho tôi với đấy.”
Nghe Neil nói vậy, Klein bỗng cảm thấy kỳ quái, vì thế hắn hỏi thẳng:
“Neil, hình như ông thiếu tiền lắm nhỉ? Mỗi tuần ông được lương bao nhiêu? Nếu không tiện kể thì cứ bỏ qua câu hỏi này của tôi nhé.”
Neil dựa người vào phần tựa của ghế sô pha sau lưng, cười ha ha nói:
“Có gì mà phải giấu diếm, tôi ở đây đã lâu, hiện tại mỗi tuần có thể nhận được một phần lương từ bên giáo hội và bên sở cảnh sát, tổng là 12 bảng.”
“12 bảng một tuần?” Klein kinh ngạc tới bật thốt lên.
Một tuần 12 bảng, một năm 52 tuần, như vậy một năm sẽ được khoảng 600 bảng rồi!
Lúc trước hắn đọc “Báo Sáng Tingen” và “Báo Người thành thật” thì thấy luật sư cao cấp mới được 800 đến 1.000 bảng một năm, mà đó là luật sư cao cấp đấy nhé! Còn quản lý ở công ty xuất nhập khẩu của Benson thì một tuần mới được 6 bảng, như vậy đã coi như là có thể diện lắm rồi.
“Đúng vậy! Kỳ thực tiền lương như vậy cũng khá mầu rồi, hơn nữa chúng ta còn không phải nộp thuế thu nhập.” Neil mỉm cười bồi thêm một câu.
Klein nghe Benson đề cập đến rằng những ai lương tuần từ 1 bảng trở lên là phải nộp thuế loại E, cũng chính là thuế thu nhập tiền lương của nhân viên làm thuê cho chính phủ và công ty.
Từ 1 đến 2 bảng là nộp 3%, từ 2 đến 5 bảng thì nộp 5%, 5 đến 10 bảng nộp 10%, 10 đến 20 bảng nộp 15%, còn từ 20 bảng trở lên nộp 20%.
Ngoài ra hắn còn đọc được bốn loại thuế thu nhập khác, loại A là thuế lợi nhuận cho đất, nhà ở và các tài sản giá trị gia tăng khác, bao gồm cả tiền thuế đất và thuế nhà; loại B là thuế thu nhập cho nông nghiệp; loại C là thuế lợi nhuận cho trái phiếu, ngân sách và cổ phiếu; loại D là thuế thu nhập của thương nghiệp, tài chính và các ngành sản xuất chuyên trách khác.
“Một điểm khiến người ta phải khen ngợi.” Klein phụ họa lời của Neil.
“Chẳng qua…” Neil lắc đầu: “Với người phi phàm thường xuyên phải thăm dò bí ẩn, thường xuyên luyện tập và thử các nghi thức như chúng ta thì lương thế này không bao giờ đủ.”
“Không phải các vật liệu đều được xin cấp cho sao?” Klein kinh ngạc hỏi.
Neil cười nhạo một tiếng:
“Cái đó có hạn thôi, đôi khi còn bắt buộc phải có lý do chính đáng.
Nếu muốn luyện tập và thử nghiệm thêm về lĩnh vực thần bí, chỉ có thể tự mình bỏ tiền ra mua vật liệu.
Có thể mua nội bộ, hoặc đi giao dịch ở chợ đen.”
Klein khiếp sợ, lập tức hỏi:
“Có chợ đen chuyên giao dịch các vật liệu phi phàm à? Tôi tưởng… Tôi tưởng giáo hội chắc chắn không chấp nhận sự tồn tại của chúng chứ.”
Chính hắn đang thiếu đường kiếm vật liệu, mà bản thân đang có một tổ chức ngầm mới được hình thành, không thể nào chuyện gì cũng giải quyết nhờ Kẻ Gác Đêm được.
“Chuyện này làm sao quản lý được, ừm, theo quan điểm thần bí học thì mọi vật đều có linh hồn, mọi vật đều có chung nguồn cội, vật liệu mà chúng ta sử dụng không chỉ tới từ các giống loài siêu phàm, mà còn tới từ những động vật, thực vật và khoáng vật bình thường nữa.
Ví dụ hoa violet độc, Kim Bạc Hà và cỏ Dạ Hương trong ma dược ‘Thầy Bói’ của cậu là thứ có thể gặp được thường xuyên trong cuộc sống hàng ngày.
Có lẽ chúng nó không có tính chất phi phàm, nhưng có được đặc tính riêng của mình, sau khi điều chế và trộn vào nhau sẽ đạt tới hiệu quả nhất định.
Cho nên, đây là những giao dịch mà giáo hội không phải muốn cấm là cấm được.” Neil giải thích cặn kẽ.
Không chờ Klein mở miệng, ông ta nói tiếp:
“Hơn nữa không phải những thứ chính yếu nhất của giống loài siêu phàm mới có thể sử dụng được, ví dụ như bạch tuộc Lava, ngoài máu, mắt, da và xúc tu của nó đều là vật liệu không tệ.
Trừ phi giáo hội sử dụng hết người của mình đi bắt chúng, nếu không phải trữ hàng đầy đủ, khống chế lượng vật phẩm tuồn đi nơi khác, đó là gánh nặng kinh tế khá lớn.
Vật liệu phi phàm cấp càng thấp thì càng như vậy, chỉ có thể cố gắng không cho mấy thứ có vẻ đặc thù được đưa vào lưu thông.
Neil bỗng cười một tiếng: “Một nguyên nhân quan trọng nữa là chúng ta biết rằng giao dịch ở chợ đen sẽ tốt hơn là chúng ta không biết gì cả.
Với tiền đề là tổ chức bí ẩn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt, đây là một kế sách không sai, lại còn giúp chúng ta kiếm được vật liệu mà mình thiếu.
Đương nhiên khi thị trường như vậy tồn tại ắt sẽ có thứ vi phạm lệnh cấm xuất hiện.
Chỉ cần không quá khoa trương, không quá nguy hiểm, chúng tôi thường vờ như không thấy, cùng lắm thì lấy chúng nó về làm giàu thêm cho kho của mình.”
“Còn cả nguyên nhân là mấy giáo hội lớn kiềm chế lẫn nhau, không thể sử dụng thủ đoạn quá mạnh nữa chứ?” Klein suy đoán.
Neil ừ một tiếng, nhưng không nói rõ hơn.
“Tôi là ‘Thầy Bói’, mai sau chắc chắn cần luyện tập và rất nhiều vật liệu, Neil, liệu ông có thể dẫn tôi xuống chợ đen đó xem thế nào không?” Klein nhờ vả với lý do rất chính đáng.
Neil tỏ ra khó xử:
“Thực ra phần lớn mấy tay ở đó đều không phải người phi phàm, có kẻ là quý tộc ham mê thần bí, có kẻ thừa tiền hướng tới phương diện này… Ừm, được rồi, tôi còn giấy nợ 30 bảng sắp phải trả, tạm thời không tới đó được.”
“Vậy thôi…” Klein hoàn toàn không ngờ là do nợ tiền chưa trả.
Một lát sau, hắn châm chước rồi nói:
“Neil, ông cần vay tiền không? Tôi còn 10 bảng tiền thù lao này.”
“Ha ha, không cần, tôi có cách giải quyết.” Neil vỗ xuống ghế sô pha rồi thong thả đứng lên: “Ây dà, tuổi già đúng là kẻ thù khó đối phó nhất, trực một tối thôi mà tôi mệt mỏi lắm rồi.
Ừm, sáng nay cậu tự ôn tập những gì đã học lúc trước, đọc thêm nhiều tài liệu lịch sử, tới mai tôi sẽ dạy cậu vài nghi thức ma pháp cơ bản.”
“Vâng.” Klein đứng dậy theo, ngả mũ chào.
Đến chiều, thấy đội trưởng Dunn vẫn chưa về, Klein vờ như mình tiếp tục đi tìm cuốn bút ký kia mà ra đường phố dạo một vòng.
Có 10 bảng thù lao này, hắn không cần chờ kinh phí rót xuống nữa, có thể tới thẳng câu lạc bộ bói toán kia rồi!
Những tiếng thì thầm và cảnh tượng huyền ảo trong minh tưởng và linh thị khiến hắn cấp bách muốn bắt đầu “đóng vai”!
Chương 48: Hanas Fansent
Câu lạc bộ bói toán ở tầng hai nhà số 2 phố Holls ở khu phía bắc thành phố Tingen, Klein lại lần nữa gặp được cô gái xinh đẹp phụ trách việc tiếp đãi.
Cô ta vẫn có mái tóc xoăn dài màu nâu nhạt trông vừa trưởng thành vừa thanh lịch, chỉ dựa theo vẻ bề ngoài khó mà đoán được tuổi cụ thể của cô ta.
“Chào anh, hôm nay anh Glacis không ở, anh có muốn đổi người xem bói khác không?” Cô gái xinh đẹp mỉm cười hỏi.
Nghe câu này, Klein vừa bỏ mũ phớt xuống chào và vừa đội lên lập tức kinh ngạc: “Cô còn nhớ tôi à?”
Đây là chuyện của năm ngày trước rồi mà!
Cô gái tóc xoăn mím môi cười, nói:
“Anh là vị khách đầu tiên tới tìm anh Glacis bói toán, cũng là người duy nhất cho tới bây giờ, nên khó mà để tôi không ấn tượng sâu sắc được.”
Ấn tượng về việc tham món lợi nhỏ chịu thiệt lớn ấy hả? Klein cười nhạo mình một câu rồi trầm ngâm hỏi:
“Lần trước anh Glacis đến câu lạc bộ là lúc nào vậy?”
Cô gái tóc xoăn liếc hắn một cái, trả lời như đang tự hỏi bản thân:
“Nói thật thì chúng tôi không thể nắm được quy luật đi đến của hội viên, bọn họ là những con người tự do và có công việc khác nhau.
À, tôi nhớ rồi, sau cái hôm bói cho anh xong, anh Glacis hẳn là không tới câu lạc bộ lần nào nữa.”
Chúc anh ta may mắn, mong nữ thần phù hộ cho anh ta… Klein cầu nguyện, không hỏi gì thêm mà cười nói:
“Lần này tôi tới không phải để xem bói, mà tôi muốn gia nhập câu lạc bộ.”
“Thật sao? Đây đúng là vinh hạnh cho chúng tôi.” Cô gái tóc xoăn lập tức tỏ ra mừng rỡ cho phù hợp bầu không khí: “Hội viên gia nhập lần đầu xin hãy nộp 5 bảng lệ phí năm, mỗi năm sau đó nộp 1 bảng.
Còn thông tin chi tiết hơn chắc tôi không cần giới thiệu lại nữa nhỉ?”
Klein móc tờ tiền giấy 5 bảng ra khỏi túi áo ở trước ngực, nhìn chân dung Henry Augustus đệ Nhất đang dần rời xa mình.
Sau khi kiểm tra hình mờ chống làm giả, cô gái tóc xoăn trịnh trọng cất tiền đi, rồi lấy một tờ phiếu ra đưa cho Klein:
“Anh hãy điền vào tờ này, tôi lập chứng nhận biên lai cho anh.”
Có hóa đơn à? Người nhận là công ty Bảo an Gai Đen… Klein bật cười với ý nghĩ đó của mình, cầm chiếc bút máy chấm mực trên bàn, là màu mực lam, điền thông tin về tên, tuổi, địa chỉ và công ty.
Chẳng qua hắn cố ý để trống ô ngày tháng năm sinh.
Với một “Thầy Bói” mà nói, đây là linh số có liên quan tới sự huyền bí của bản thân.
Sau khi viết xong chứng nhận, và thông tin về hội viên, cô gái tóc xoăn chìa tay phải ra, nói:
“Chào mừng anh gia nhập câu lạc bộ bói toán thành phố Tingen, tôi là Angelica Barrehart, là người phục vụ chăm chỉ của các anh.
Đây là khuy măng sét của hội viên, bên trên có chữ khắc độc đáo của chúng tôi, có thể chứng minh hội viên cho anh.”
“Chào cô Angelica.” Klein khẽ nắm bàn tay đối phương, sau đó nhận lấy chiếc khuy áo màu vàng nhạt.
Hắn phát hiện chữ khắc bên trên sử dụng ngôn ngữ Hermes, đó là “Người Xem Bói”.
Angelica thu tay lại, ngẫm nghĩ rồi nói:
“Không biết anh am hiểu thuật bói toán nào, hoặc là anh muốn học phương pháp bói toán nào ở câu lạc bộ này? Chúng tôi sẽ xem xét mời người xem bói nổi tiếng tới giảng dạy, cũng sẽ giới thiệu hội viên am hiểu tương tự để các anh có thể trao đổi kinh nghiệm với nhau.”
“Tôi biết qua mỗi thuật bói toán một ít, không cần phải lo cho tôi quá đâu.” Klein đáp qua loa, rồi hỏi dò: “Hiện giờ tôi có thể xem bói cho người ta chưa? Tôi không phải kẻ mới học gì.”
Hắn tới đóng vai ‘thầy bói’ chứ không phải học phương pháp xem bói mà người thường có thể học được.
Angelica vẫn giữ vững nụ cười lịch sự, đáp:
“Anh có thể xem bói cho người ta bất cứ lúc nào trong câu lạc bộ này, chỉ là trước khi xác nhận trình độ của anh, chúng tôi sẽ không giới thiệu về anh khi khách hàng hỏi.
Anh hy vọng phí xem bói của mình là bao nhiêu?”
“Hai penny thôi.” Klein định kiếm khách dựa trên giá rẻ khi chưa có danh tiếng gì.
“Chúng tôi dựa theo tiêu chuẩn thu một phần tám tổng tiền, rút chi phí là một phần tư penny…” Angelica nói lại các quy định trước đó một lần, sau đó mới đưa thông tin và Klein viết vào sách ảnh “người xem bói” để cho khách hàng lựa chọn.
Làm xong, cô ta mỉm cười chỉ vào phòng hội nghị cuối hành lang, nói:
“Ông Hanas Fansent đang giảng giải xem bói bản đồ sao, anh có thể tìm một chỗ yên tĩnh để dự thính, cũng có thể giơ tay để hỏi các vấn đề chưa rõ.”
“Ok.” Klein cảm thấy hứng thú đi tới phòng hội nghị, hắn muốn nghe xem những gì Hanas Fansent dạy có khác gì Neil nói không.
Lúc này Angelica đuổi theo, hạ giọng xuống nói:
“Anh Moretti, anh muốn uống cà phê hay trà? Chúng tôi cung cấp hồng trà Sibo, cà phê Nam Will và cà phê Dipsy miễn phí.”
Do dạo này hay đọc báo nên Klein biết những cà phê và hồng trà này thuộc dạng dưới mức trung đẳng, nhưng biết chắc chắn là chúng nó tốt hơn mấy thứ chất lượng kém ở nhà mình, vì thế hắn suy nghĩ rồi nói:
“Một cốc cà phê Nam Will, ba thìa đường, không cho sữa bò.”
quận Nam Will của vương quốc Ruen nổi tiếng với bia và rượu đỏ, không ít nhân vật tai to mặt lớn đều thích chúng, mà cà phê thì không có danh tiếng gì.
“Vâng, tôi sẽ mang vào cho anh.” Angelica giơ tay chỉ về phía phòng họp.
Klein chầm chậm bước vào trong căn phòng khép hờ, nghe một giọng nói với khẩu âm Akhova khá đặc đang giảng giải:
“Bói bản đồ sao là một loại bói toán khá là phức tạp trong tất cả các thuật bói toán khác…”
Đây chỉ là với người bình thường mà thôi… Klein lặng lẽ bồi thêm một câu, rồi hắn thấy năm sáu chiếc bàn dài quây lại thành hình bán nguyệt quanh một người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu đen cổ điển, Hanas Fansent.
Ông ta có mái tóc màu nâu cứng và dày, dựng thẳng lên hệt như đang đóng vai con nhím và đôi mắt thâm quầng.
Ngoài ra ông ta chẳng có đặc điểm rõ ràng nào hết.
Thấy Klein bước vào, Hanas Fansent khẽ gật đầu, không dừng bài giảng lại mà chỉ giảm tốc độ dạy.
Klein tay đút túi, tay cầm gậy tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống, thoải mái dựa ra sau.
Sau đó, hắn nương theo ánh mặt trời hãy còn sáng rõ lúc xế chiều mà nhìn xung quanh một vòng, thấy có sáu hội viên ở đây, bốn nam và hai nữ.
Bọn họ chăm chú ghi chép, người thì khe khẽ trao đổi gì đó với nhau, kẻ thì quay sang khẽ cười với Klein.
Klein cất gậy, đè chiếc mũ phớt xuống, gập ngón tay gõ khẹ lên ấn đường hai cái.
Hắn đưa mắt nhìn Hanas để nhìn khí tràng của ông ta, nhìn màu sắc, độ sáng và độ dày khác biệt.
“Màu đỏ sậm, có sự âu lo về mặt cảm xúc… Các bộ phận khác đều khỏe mạnh, chỉ có chỗ đó là có vấn đề, không rõ là bị sao…” Klein vừa nhàn nhã nghe giảng vừa thầm nghĩ.
Lúc này hắn bỗng nắm tay lại chặn ở trước miệng, tránh cho việc cười ra tiếng, bởi vì hắn chợt thấy mình chẳng khác gì một vị bác sĩ Đông y không bằng cấp.
Hiện tại hắn khá hài lòng với năng lực linh thị này, tuy chỉ có thể phán đoán được tình huống một cách đại khái, không thể phân biệt được các chi tiết cụ thể, nhưng như vậy cũng đủ cho hắn có được thông tin hữu ích rồi.
Hắn lại nhìn xung quanh một lượt, sau đó gõ nhẹ lên ấn đường hai cái hệt như đang suy nghĩ những gì Hanas vừa mới nói.
Bói bản đồ sao là một loại của thuật chiêm tinh, nhưng người thường có thể thử giải mã.
Ví dụ như “Bản đồ sao thời điểm sinh”, chính là dựa theo vị trí của mặt trời, mặt trăng, sao Lam và sao Đỏ trên bầu trời khi một người được sinh ra trên bản đồ sao và dc đánh dấu bằng ký hiệu tượng trưng của chúng, kèm theo trạng thái các chòm sao tương ứng để giải mã vận mệnh của đối phương.
Để làm được yêu cầu người xem bói bắt buộc phải biết tính toán ra trạng thái của các hành tinh và chòm sao, khá phức tạp.
Đương nhiên cũng có người xuất bản sách tham khảo để người ta có thể tra cứu, có người thì đơn giản hóa đi bằng cách chỉ dùng các chòm sao để giải mã kiểu mơ hồ nhất.
Klein lẳng lặng nghe, không xen vào cũng không hỏi, thi thoảng hắn lại vuốt ve viên thạch anh vàng trong cổ tay áo, thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê Nam Will mà Angelica đưa vào.
Một lúc lâu sau, Hanas day day ấn đường, nói:
“Có lẽ các anh chị cần vẽ thử bản đồ sao cho mình, nếu có thắc mắc gì có thể tới tìm tôi.
Tôi ở phòng Thủy Tinh Trắng.”
Dõi mắt nhìn ông ta bước đi, một anh chàng trẻ tuổi, mặc sơ mi trắng với áo gile màu đen đứng dậy, đi tới cạnh Klein:
“Xin chào, tôi là Edward Steve.”
“Chào anh, Klein, Moretti.” Klein đứng dậy đáp lễ.
“Bói bản đồ sao phức tạp thật, mỗi lần nghe là tôi lại muốn ngủ.” Edward Steve cười, tự giễu bản thân.
Klein cười cười:
“Đó là bởi vì ông Fansent lần nào cũng không nhịn được mà giảng dạy tất cả tri thức ông ấy biết cho chúng ta, giống như đưa cho chúng ta một bàn tiệc Entis lớn, rất không tốt cho tiêu hóa.”
“Nếu là tôi ấy, tôi có thể ăn hết cả một bàn tiệc Entis, bọn họ lúc nào cũng dùng những chiếc đĩa to tổ bố đựng tí xíu thức ăn.” Edward cười ha ha, tiện thể ngồi xuống, tò mò hỏi: “Anh là hội viên mới à? Hai năm nay tôi chưa gặp anh bao giờ.”
“Tôi vừa gia nhập câu lạc bộ hôm nay.” Klein trả lời thản nhiên.
“Anh có sở trường về cái gì? Tôi am hiểu bói bài Tarot và tú lơ khơ.” Edward thuận miệng hỏi.
“Tôi cái gì cũng biết, chỉ là biết một chút thôi.” Klein dùng những gì để miêu tả mình lúc trước đáp lại.
Không phải là hắn khiêm tốn, mà là có quá nhiều tri thức thần bí về bói toán mà hắn chưa biết.
Ngay khi các hội viên khác định tới đây trao đổi về bói bản đồ sao, Angelica đi vào:
“Anh Steve, có người tìm anh xem bói kìa.”
“Vâng.” Edward Steve mỉm cười đứng dậy.
“Thoạt trông anh có vẻ là một người xem bói rất giỏi.” Klein nhìn anh ta, nói.
“Không phải, đó là vì chi phí xem bói của tôi phù hợp nhất.” Edward khẽ cười: “Người vào đây xem bói chắc chắn không chọn người nào có phí xem bói đắt nhất, trừ phi đầu của họ bị lừa đá thì mới chọn mấy vị giá rẻ nhất khiến mình chẳng yên tâm chút nào, phí ở mức trung bình là dễ có khách nhất.”
Tôi chính là cái tên bị lừa đá vào đầu mà anh bảo đây… Nhìn anh ta bước đi, Klein chợt lắc đầu cười: Hình như phí xem bói của mình có vấn đề…
Hắn đứng lên, cầm gậy chống đi ra khỏi phòng họp, tìm Angelica rồi nói:
“Tôi muốn thay đổi phí xem bói, ừm, 8 penny.”
Angelica nhìn hắn thật chăm chú:
“Chúng tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của anh, nhưng sẽ nói cho khách hàng rằng anh vừa mới gia nhập câu lạc bộ mà thôi.”
“Không thành vấn đề.” Klein gật đầu không ngần ngại.
Đôi khi sự thần bí là một trong những yếu tố quan trọng để “Thầy Bói” hút khách hàng.
Sửa xong tư liệu, Klein quay người đi về phòng hội nghị.
Lúc này hắn thấy Hanas Fansent đi ra khỏi phòng Thủy Tinh Trắng, tay cầm một chiếc gương tráng bạc.
Người xem bói nổi tiếng này nói với năm vị hội viên, ba nam hai nữ, trong phòng:
“Gần đây tôi mới nắm giữ được một thuật bói toán mới, bói ma kính, các vị có muốn học không?”
Bói ma kính? Đây không phải phương pháp xem bói an toàn gì… Klein đứng ở ngoài phòng, mày nhíu lại.
Chương 49: Thuật Xem Bói
Là một “Thầy Bói” vừa mới bước vào cánh cửa thần bí học, Klein không dám vỗ ngực tự tin mình biết rất nhiều, nhưng hắn dám khẳng định là mình biết nhiều hơn người thường không ít, biết rõ mọi loại thuật bói toán có thể dựa theo tiêu chuẩn mà chia ra làm ba loại lớn.
Mà tiêu chuẩn chính là nơi “gợi ý” phát ra!
Phương pháp bói toán thứ nhất bao gồm các loại như bói Tarot, tú lơ khơ, con lắc cảm xạ, bói gậy và cảnh trong mơ, mượn dùng linh tính bản thân người đó cùng “gợi ý” lấy được khi kết nối với Linh giới để nhận được kết quả giải mã xem bói.
Chỉ là con lắc cảm xạ và bói gậy có yêu cầu về linh tính, thể tinh thần và thể tinh linh rất cao, không phải người phi phàm thì sẽ không nhận được “gợi ý” chính xác và rõ ràng.
Mà bói bài thì dùng ý nghĩ của các biểu tượng cố định khiến người thường mơ hồ cảm nhận được “gợi ý” thì cũng có thể nhận được những cảnh trong mơ đan xen.
Phương pháp bói toán thứ hai thì có thần số học, chiêm tinh và các loại hình được biến đổi ra từ chúng.
Người xem bói dựa theo những tin tức khách quan thông qua việc hỏi người hoặc sự biến hóa tự nhiên để tính toán, suy đoán và giải mã ra kết quả tương ứng.
Quyền chủ động không nằm ở người được bói mà ở người xem bói.
Phương pháp bói toán thứ ba là dùng lực lượng thứ ba bên ngoài người xem bói và người được xem bói.
Đĩa tiên và bút tiên mà Klein biết ở đời trước thuộc loại này, thông qua nghi thức nhất định để cầu xin thứ thần bí cho đáp án trực tiếp.
Tuy người thường mà làm thì đại khái là không thành công, nhưng lỡ như, mà còn kết nối được thứ đầy ác ý hoặc chỉ tiếp xúc đã khiến người ta sụp đổ thì thường tạo nên thảm kịch.
“Bói ma kính” mà Hanas Fansent vừa nhắc tới thuộc về phương pháp thứ ba.
Ở trong thần bí học, gương là cánh cửa kết nối tới thế giới linh tính, tới thứ quỷ dị, xảo trá, không biết rõ, cho nên Klein dự định đứng ngoài nghe xem người xem bói nổi tiếng này sẽ giảng giải như nào để quyết định có nên báo cho đội trưởng tới “tịch thu” máy tính phí gas của ông ta.
Đương nhiên cũng có biện pháp an toàn khi “bói ma kính”, đó là khẩn cầu đáp án từ bảy vị thần linh chính thống, dù người bình thường khó mà nhận được “gợi ý” thật sự, nhưng chí ít không có nguy hiểm hay hậu quả gì.
Còn loại “bói ma kính” bị những tổ chức như Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt quản lý nghiêm ngặt chính là cầu xin sự trợ giúp từ những tà thần hoặc kẻ thần bí do các tổ chức thờ phụng.
Mặt khác, tự mình bịa ra cũng không được, có khi mỗi một từ, mỗi một tính chất riêng sẽ khiến thứ mà ta không biết chú ý.
Trong thế giới đầy rẫy sức mạnh phi phàm này, những bói toán tương tự luôn đi theo hướng tệ nhất.
Thậm chí Klein còn nghi ngờ rằng nguyên chủ, Welch và Naya đã dựa theo cuốn bút ký gia tộc Antigenous tạo ra “xem bói đen” tương tự như vậy.
Lúc này Hanas đã nói rõ nguyên lý của bói ma kính cho năm hội viên kia, bắt đầu mô tả quá trình cụ thể:
“Đầu tiên là dựa theo vị thần mà mình thờ phụng, chọn ra ngày và thời gian thích hợp, việc này có thể dựa theo cuốn Sổ tay chiêm tinh để quyết định.
Ví dụ như chúng ta cũng biết, Chủ nhật tượng trưng cho Nữ thần Đêm Tối, là biểu hiện của việc nghỉ ngơi, mà 2 tới 3 giờ sáng, 9 đến 10 giờ sáng, 4 đến 5 giờ chiều, 11 đến 0 giờ đêm là thời gian mà mặt trăng bị Nữ thần Đêm Tối thống trị, cho nên những ai thờ phụng nữ thần Đêm Tối có thể tiến hành ‘bói ma kính’ vào những khoảng thời gian này ngày Chủ nhật.”
Kiến thức cơ bản có vẻ vững… Klein đứng sau cánh cửa khép hờ, khẽ gật đầu.
Không thể không nói rằng trong lúc bảy giáo hội lớn đang hạn chế lẫn nhau như này, quả thật có tri thức thần bí bị tiết lộ ra ngoài, ví dụ như cuốn ‘Sổ tay chiêm tinh’ đã cung cấp rất nhiều hàm nghĩa của các biểu tượng.
Chỉ là không có ma dược hay sức mạnh phi phàm thì người thường gần như không nhận được hiệu quả mong muốn.
“Tiếp theo, chúng ta lau gương thật cẩn thận, phải là gương tráng bạc, đặt nó ở vị trí tượng trưng cho mặt trăng ở trong nhà…” Hanas biểu diễn với đạo cụ trong tay.
Không, lúc này thứ cần là “xem bói con lắc”, đầu tiên chọn một vị trí, lẩm nhẩm “Nơi này phù hợp cho bói ma kính” bảy lần, sau đó nhìn hướng chuyển động của con lắc, nếu thuận chiều kim đồng hồ là có, còn ngược chiều kim đồng là không… Đương nhiên, nếu anh cầu khẩn tới thứ thần bí, không biết và đầy ác ý, thì vị trí không phải thứ mấu chốt nữa, quan trọng là Thần có cảm thấy hứng thú không… Klein lặng lẽ sửa lại.
Lúc này hắn có cảm giác mình đang ngồi nghe thầy giảng vậy…
Hanas Fansent không nghe được lời nói trong tâm của Klein, nên vẫn giảng giải kỹ càng những gì mình đã chuẩn bị sẵn.
Chờ khi hội viên ghi chép xong, ông ta mới giảng tiếp:
“Sau khi tắm gội xong, xác nhận rèm cửa đã được kéo lại, cửa phòng được khóa trái, hãy đốt một cây nến đặt trước gương, thành kính khẩn cầu với thần linh của anh chị, nhớ hỏi vấn đề một cách đơn giản nhất, đừng có chải chuốt cho nó phức tạp lên… Sau khi khẩn cầu bảy lần, cầm lấy gương lên rồi khẽ thả nó xuống đất, bắt buộc phải làm thật nhẹ nhàng… Ghi nhớ hình dáng của nó khi vỡ vụn, đó chính là gợi ý mà thần linh đưa cho… Tôi sẽ giảng cụ thể một vài biểu tượng chủ yếu cho anh chị nghe.”
Phù, đây là “bói ma kính” chính thống, Klein thở phào, sau đó đi vào trong phòng, ngồi xuống vị trí cũ, rồi uống cạn cốc cà phê Nam Will ban nãy.
“Chính thống” có nghĩa là có thể nhận được gợi ý, nhưng không có cách giải mã chân chính nào cả.
Mà nếu “người phi phàm” nhận được lời hồi đáp từ trong quá trình này là có thể nhìn thấy trực tiếp hình ảnh trong gương, nhận được thông tin tương đối rõ ràng!
Bởi biểu tượng được hình thành từ mảnh vỡ quá nhiều nên Hanas nói rất lâu, mãi tới khi Edward Steve trở lại phòng sau khi xem bói cho người ta xong, ông ta vẫn còn chưa kết thúc.
Klein không hỏi Edward bói gì cho người ta, dùng phương thức gì, bởi đây là quy định bất thành văn của người xem bói với nhau.
Hắn muốn đóng vai “Thầy Bói” cho nên tất nhiên là phải tuân thủ một cách nghiêm chỉnh, trừ phi đối phương chủ động kể cho hắn.
“Tôi phát hiện nhiều khi những gì chúng ta giải mã được đều quá mơ hồ, dường như là đang lựa ý hùa theo nhu cầu khác nhau, làm cho những con người khác biệt có thể tìm được những miêu tả về bản thân từ trong những gì giải mã được.” Edward nhấp một hớp hồng trà Sibo, thở dài và khẽ nói: “Ví dụ như gặp nhiều trắc trở, trải qua nhiều tai ách, nhưng cuối cùng sẽ thấy ánh bình minh.
Ha ha, chẳng ai biết ánh bình minh sẽ tới lúc nào.
Ví dụ như hành trình lần này của anh không quá thuận lợi, nhưng chắc chắn có thể sống sót.
Ha, người chết hẳn sẽ không đội mồ sống dậy phản bác tôi đâu.”
Bởi vì không nghe từ đầu nên anh ta đã bỏ qua “khóa học bói ma kính” của Hanas.
“Thiên lệch kẻ sống sót.” Klein mỉm cười bổ sung.
Thiên lệch kẻ sống sót chính là rất nhiều bản thống kê tới từ những người còn sống, may mắn sống sót, và bỏ qua người chết nên kết quả bị sai lệch rất rõ.
“Đúng, Russel đại đế quả là một nhà triết học.” Edward tán thưởng.
… Klein bưng cốc cà phê đã hết lên, vờ nhấp một ngụm.
Toàn bộ buổi chiều, các hội viên đều chìm đắm trong bói bản đồ sao và bói ma kính, thi thoảng lại tới tìm Klein, Edward thảo luận.
Lúc này Klein đều cố gắng thực hiện chức trách của thành viên không chính thức của tiểu đội Kẻ Gác Đêm, đó là dẫn dắt bọn họ tránh việc liên quan tới phi phàm hay những suy nghĩ nguy hiểm.
Nhưng mà chuyện hắn muốn làm nhất thì lại chẳng làm được, đó là mấy người tới hỏi hắn đều không nhờ hắn xem bói giúp cho.
“Có lẽ lần sau mình phải chủ động ‘chào hàng’, nói phét vài câu như “Anh/chị đang bị vận rủi bám lấy’, hoặc ‘Dạo này anh/chị gặp điều bất hạnh’, ‘Anh/chị làm gì cũng không thuận lợi’ à? Không, làm thế lại không giống ‘Thầy Bói’…” Nghĩ tới những điều này, Klein lắc đầu tự giễu.
Hắn cầm gậy, đứng lên, chào tạm biệt rồi đi về.
Năm giờ rưỡi, Edward Steve mặc áo khoác, đang định ra khỏi câu lạc bộ bói toán thì bỗng thấy một bóng người quen thuộc.
“Chào buổi chiều tốt lành, Glacis, đã lâu không gặp.” Anh ta mỉm cười chào, nhìn người bạn chung sở thích mặc bộ vest hay mặc, đeo nơ màu đen, giắt một chiếc kính mắt đơn ở trong túi trước ngực.
Ngay sau đó anh nhận ra sắc mặt Glacis không tốt cho lắm, ngay cả mái tóc vàng óng mềm mại cũng dần xơ xác.
“Chào buổi chiều, Edward… Khụ khụ…” Glacis một tay cầm mũ, tay kia nắm lại giơ lên che miệng, ho khụ khụ mấy cái.
Edward quan tâm: “Hình như anh bị bệnh rồi?”
“Bệnh rất nặng, thậm chí lúc trước còn chuyển thành viêm phổi, nếu không phải vợ tôi gặp được một vị dược sĩ rất tài giỏi, đã cho tôi mấy liều thuốc thần kỳ, nếu không có lẽ anh phải tới nghĩa trang mới gặp được tôi.” Glacis nói, giọng đầy cảm giác nghĩ mà sợ và cảm thấy may mắn.
“Chúa tôi, tôi không thể ngờ được, lúc trước trông anh khỏe mạnh như vậy mà, nhìn xem, bây giờ anh suy yếu thế này rồi! Tôi nhớ là tuần trước có bói qua cho anh, không thấy dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ bị bệnh nặng như vậy.” Edward chuyển động gậy batoong, kinh ngạc nói.
“Kết quả coi bói của tôi cũng giống anh, có lẽ chúng ta chưa được coi là người xem bói đủ tư cách rồi.
Hơn nữa… Hơn nữa…” Glacis đột nhiên nhớ tới chuyện hôm thứ Hai, vẻ mặt trở nên nghiêm túc dị thường.
Đúng lúc này cô gái Angelica xinh đẹp tới nghênh đón, chào anh ta với nụ cười dịu dàng.
Sau khi hỏi thăm xong, cô ta nhận ra tình hình sức khỏe của Glacis, cung cấp vài đề nghị rồi mới thuận miệng nói:
“Anh Glacis, anh Moretti lúc trước tìm anh xem bói cũng gia nhập câu lạc bộ rồi.”
“Người tìm tôi xem bói lúc trước ấy hả?” Mắt Glacis tỏa sáng: “Chúa ơi, anh ta đang ở đâu vậy?”
“Anh ấy đi rồi.” Angelica và Edward đều không thể hiểu được phản ứng khác thường này của Glacis.
Glacis bước hai bước, kích động nói:
“Nếu lần sau anh ta tới mà tôi không ở câu lạc bộ, xin cô nhớ phải hỏi anh ta là bao giờ lại tới nữa!”
“Glacis, có chuyện gì à? Vị Klein Moretti kia đã làm gì anh à?” Edward nghi hoặc hỏi.
Glacis giơ cánh tay lên, nhìn thẳng vào ánh mắt tìm tòi của Edward và Angelica, hào hứng trả lời:
“Anh ta là một vị rất, rất, rất thần kỳ…”
Glacis thả tay xuống, dùng ba chữ “rất” để miêu tả, cuối cùng chốt lại:
“Một vị bác sĩ!”
Chương 50: Biện Pháp Trả Tiền Của Neil
Bảy giờ rưỡi tối, trên bàn ăn của nhà Moretti.
“Klein, vì sao chú chỉ làm cố vấn mà phải đi làm sớm như vậy? Có phải mấy công chuyện khẩn cấp của công ty bảo an kia khá nguy hiểm không?” Benson xiên một miếng khoai tây hầm thịt bò, lo lắng mà nhắc tới chuyện lúc sáng sớm.
Klein cẩn thận nhả xương cá, trả lời bằng những gì hắn đã chuẩn bị sẵn: “Có một xấp tài liệu lịch sử cần chuyển tới Backlund ngay lập tức, em phải trình diện kiểm kê để xác nhận không bỏ sót gì.
Anh biết đó, cái đám chỉ biết giơ nắm đấm này hoàn toàn không biết tiếng Fusark cổ là gì.”
Nghe hắn trả lời vậy, Benson nhai xong thức ăn trong miệng rồi cảm khái một câu: “Tri thức đúng là rất quan trọng.”
Nhân cơ hội này, Klein lấy tờ tiền 5 bảng còn lại đưa cho Benson:
“Đây là thù lao em nhận được thêm cho hôm nay, anh cũng cần một bộ quần áo cho ra dáng mà.”
“5 bảng?” Benson và Melissa đồng loạt thốt lên.
Benson cầm tờ tiền lên, lật qua lật lại, nửa kinh ngạc nửa nghi ngờ nói: “Công ty bảo an này hào phóng ghê nhỉ…”
Một tuần anh ta mới được 1 bảng 10 saule, 4 tuần là vừa tròn 6 bảng, gần bằng tiền thù lao thưởng thêm này! Mà dựa vào tiền lương đó, anh có thể nuôi 2 người em, cho bọn họ một chỗ ở không tệ, khiến bọn họ có thể ăn thịt hai, ba lần một tuần, hàng năm đều có thêm vài bộ quần áo mới!
“Không ai nghi ngờ gì à?” Klein cố ý hỏi ngược lại.
Benson cười ha ha: “Anh nghĩ là chú không có năng lực đó, cũng không có cái gan đi cướp ngân hàng.”
“Anh không phải người biết nói dối.” Melissa dừng dao nĩa lại, trả lời nghiêm túc.
Bây giờ anh là một kẻ nói dối không chớp mắt đây… Klein bỗng cảm thấy xấu hổ, tuy do thực tế ép buộc, nhưng được cô em gái tin tưởng như vậy vẫn khiến hắn cảm thấy lòng phiền muộn.
“Công việc hôm nay có vẻ rất gấp, cũng rất quan trọng, em lại có vai trò khá quan trọng nữa… Đây là lý do vì sao được 5 bảng.” Klein giải thích sơ qua.
Từ một góc độ nào đó thì những gì hắn nói đều là thật.
Về phần kinh phí 5 bảng sắp phát – món tiền vốn chuẩn bị dùng cho việc gia nhập câu lạc bộ bói toán, hắn định giấu riêng.
Một là nếu mang 5 bảng nữa về nhà sẽ làm hai người kia sợ, khiến bọn họ nghi ngờ rằng có phải mình đang làm công việc bất hợp pháp không.
Hai là vì học tập và nắm giữ tri thức thần bí về “Thầy Bói” cho nên hắn phải tích góp lại để mua thêm vật liệu.
Benson thỏa mãn cắn một miếng bánh yến mạch, suy nghĩ hơn mười giây rồi mới nói: “Công việc của anh hiện giờ chả cần quần áo ra dáng làm gì cả, ừm, nói cho đúng thì là vải dệt rất là tốt, những bộ ở nhà thế này là đủ rồi.”
Không chờ Klein khuyên giải, anh chủ động nói:
“Có khoản thu nhập thêm này, chúng ta coi như có tiền tiết kiệm thật sự rồi.
Anh định mua thêm mấy cuốn sách về kế toán để học chuyên sâu.
Klein và Melissa ạ, anh không muốn năm năm nữa lương một tuần của anh vẫn dưới 2 bảng.
Các em biết đấy, ông chủ với tay quản lý của anh đầu toàn cứt, cứ há miệng nói là phụt ra thứ mùi kinh khủng.”
“Ý tưởng rất tuyệt.” Klein đồng ý, tiện thể dẫn dắt: “Sao không học thêm một bộ sách văn pháp trong phòng em nữa? Nếu muốn trở thành người có thể diện thật sự và nhận được thù lao tương xứng, đây chính là yếu tố mấu chốt đấy.”
Có lẽ không lâu nữa cuộc thi tuyển nhân viên công vụ sẽ xuất hiện ở vương quốc Ruen, chuẩn bị từ trước có lẽ sẽ có lợi không ít…
Nghe vậy, mắt Benson sáng lên: “Anh suýt thì quên việc này.
Nào, hãy cụng ly cho tương lai tốt đẹp của chúng ta.”
Anh không uống bia mạch đen, mà rót canh hàu vào ba cốc, rồi cụng nhẹ với hai người em của mình.
Uống cạn nước canh, Klein nhìn cô em gái đang hăng hái chiến đấu với món cá rán, khẽ cười nói: “Ngoài sách cho anh cả, em nghĩ Melissa cũng cần một chiếc váy mới.”
Melissa ngẩng mặt lên, lắc đầu liên tục:
“Không, em thấy tốt nhất là…”
“Tích cóp lại.” Klein bổ sung giúp con bé.
“Vâng.” Melissa gật đầu thật mạnh.
“Thật ra không dùng vải dệt và thiết kế mới nhất thì sẽ không quá đắt, tiền còn thừa chúng ta tích cóp lại là được.” Klein nói với thái độ không cho phép từ chối.
Benson cũng phụ họa:
“Melissa, chẳng lẽ em định mặc váy cũ trong dạ tiệc sinh nhật mười sáu tuổi của Selina à?”
Selina Wood là bạn học kiêm bạn tốt của Melissa, điều kiện gia đình không tệ.
Anh trai cô ta là cố vấn pháp luật, cha là nhân viên lâu năm ở chi nhánh Tingen của ngân hàng Backlund.
Chẳng qua cái mà bọn họ gọi là dạ tiệc chính là mời bạn bè tới ăn tối, nói chuyện phiếm hoặc chơi bài.
“Vâng.” Melissa cúi đầu xuống, khẽ tha, sau đó chọc mạnh vào một miếng thịt bò hầm.
Con bé im lặng một lúc, bỗng nhớ tới một việc bèn vội ngẩng đầu lên, nói: “Phu nhân Shade nhà bên bảo hầu gái đưa thiệp mời tới, mong là chiều Chủ nhật, chính là 4 giờ chiều mai ấy, tới thăm chúng ta kiểu nửa chính thức, làm quen hàng xóm mới.”
“Bà Shade?” Klein mù tịt, nhìn anh trai và em gái.
Benson giơ ngón tay gõ nhẹ lên thành bàn ăn, vừa như tự hỏi vừa như đang nói: “Bà Shade ở số 4 phố Hoa Thủy Tiên? Anh gặp chồng của bà ấy rồi, là một vị cố vấn pháp luật lâu năm.”
“Cố vấn pháp luật lâu năm… Có lẽ ông ta biết anh trai của Selina.” Melissa tỏ ra mừng rỡ.
Nhà chúng ta là số 2 phố Hoa Thủy Tiên… Klein khẽ gật đầu, nói:
“Làm quen với hàng xóm là chuyện cần thiết, chẳng qua mọi người biết đó, Chủ nhật em vẫn phải tới công ty, chỉ thứ Hai mới được nghỉ, nên nói tiếng xin lỗi với bà Shade giúp em.”
Nói tới đây, hắn nhớ tới hàng xóm ở đời trước, lại nhớ tới hàng xóm ở nhà trọ phố Chữ Thập Sắt, buồn cười, khẽ thở dài nói: “Thăm kiểu nửa chính thức… Không phải là hàng xóm nên quen biết và tiếp xúc tự nhiên sao?”
“Ha ha, Klein, chú không rõ rồi.
Gần đây chú đọc không ít báo chí, nhưng lại chẳng đọc mấy cuốn tạp chí cung cấp cho đám gia đình với phụ nữ, bọn họ gọi những gia đình có thu nhập từ 100 tới 1.000 bảng một năm là tầng lớp trung lưu, nói rằng đây là giá của cả vương quốc, cung ca ngợi tầng lớp trung lưu không có sự ngạo mạn như quý tộc và phú hào, cũng không thô lỗ như tầng lớp thấp.”
Benson giải thích rất thoải mái và khoái trá: “Những tạp chí này đơn giản hóa không ít nghi thức kết giao của đám quý tộc, coi đó là dấu hiệu của tầng lớp trung lưu, tới chơi thân mật, thăm nửa chính thức và thăm chính thức bắt nguồn từ chỗ này.”
Nói xong, anh lắc đầu, bật cười:
“Nói như vậy, những quý ông quý bà và quý cô coi mình thuộc tầng lớp này sẽ rất chú ý những chi tiết tương tự.
Bọn họ thường tới thăm hàng xóm và bạn bè vào khoảng thời gian từ 2 giờ chiều tới 6 giờ tối, gọi là thăm sáng sớm.
“Tới thăm sáng sớm?” Klein và Melissa đều kinh ngạc thốt lên.
2 giờ chiều tới 6 giờ tối thì sáng sớm cái nỗi gì chứ?
Benson đặt đao và nĩa xuống, nhún vai cười nói:
“Anh cũng chịu.
Dạo này anh đọc tạp chí mà mấy cô đồng nghiệp mang tới, ừm có lẽ là vì mặc trang phục đi lễ sáng sớm sang chơi à…”
Ban đầu trang phục lễ sáng là lễ phục cho lễ Mi-sa, tụ hội, sau đó thì thay bằng bộ vest, khác hẳn với trang phục lễ muộn.
“Được rồi, sáng mai hai người nhớ mua bột cà phê với lá trà tốt hơn nhé, thêm ít bánh nướng xốp với bánh chanh ngọt chỗ bà Slin nữa, không thể thất lễ với hàng xóm được.” Klein cười một tiếng, lấy miếng bánh mì còn lại chấm xuống nước thịt, kẹp ít khoai tay rồi cho vào miệng.
Sáng sớm ngày hôm sau, cũng là ngày Chủ nhật.
Klein uống hết cốc trà xấu, đặt tờ báo xuống, đội mũ phớt, cầm cây gậy batoong mạ bạc rồi chậm rãi đi ra khỏi nhà, lên xe ngựa công cộng tới phố Zoutelande.
Hắn chào hỏi Roxanne, người vừa kết thúc ca trực đêm và đang định sang phòng nghỉ ngủ bù một giấc, rồi đi xuống dưới lòng đất.
Ở khúc quanh, hắn gặp được một đội viên của Kẻ Gác Đêm, là “Kẻ Không Ngủ” Loya Raideen.
Cô ta là một người trông khá lãnh đạm, có hàng lông mi dài và nhỏ, đôi mắt khá to cùng với mái tóc đen bóng như tơ lụa.
“Chào buổi sáng, Raideen.” Klein mỉm cười chào.
Loya liếc hắn với đôi mắt màu xanh đậm, chào lại với cái gật đầu rất khẽ.
Khi hai người bước qua nhau, Loya bỗng dừng lại, mắt vẫn nhìn phía trước: “Nghi thức ma pháp là thứ rất nguy hiểm.”
Hở… Klein ngẩn ra, khi hắn quay người lại thì chỉ thấy bóng lưng xa dần của cô ta.
“Cảm ơn.” Hắn nhíu mày, khẽ hô với theo bóng lưng Loya Raideen.
Rẽ vào bên trái, hắn nhanh chóng gặp được lão Neil vốn đang trực ở kho vũ khí, và Bratt, người vốn không nên xuất hiện ở nơi này.
“Đi thôi, tới nhà của tôi.
Tôi đã nhận đủ tài liệu tương ứng rồi, Bratt cũng đồng ý trông kho giúp rồi.” Neil cười hớ hớ.
Klein lập tức kinh ngạc: “Không ở đây à?”
Neil xách một rương nhỏ làm từ bạc, chậc một tiếng:
“Chỗ này không có không gian để luyện tập nghi thức ma pháp.”
Klein không hỏi nhiều mà đi theo Neil trở lại mặt đất, sau đó hai người đi xe ngựa công cộng về khu ngoại ô phía bắc.
Nhà của lão Neil là một tòa nhà theo dãy, trước nhà có trồng các nguyên liệu như hoa hồng, kim bạc hà.
Vừa bước vào là cửa hiên trải thảm, bên trong là hai dãy ghế với phần tựa cao và một cái giá để ô.
Qua cửa hiên là phòng khách rộng rãi với tường được dán giấy sáng màu và sàn nhà lát màu nâu sậm.
Ở chính giữa có trải thảm với hoa văn nhỏ, và một chiếc bàn tròn trông khá nặng.
Xung quanh bàn tròn là ghế dài, ghế dựa với một chiếc đàn dương cầm.
“Người vợ đã khuất của tôi rất thích âm nhạc.” Neil chỉ vào đàn dương cầm, thuận miệng nói: “Sô pha với bàn trà ở phòng khách… Hôm nay chúng ta thực hiện nghi thức ma pháp ở phòng khách đi.”
“Vâng.” Klein có phần câu nệ.
Neil đặt rương bạc xuống, cười nói:
“Để tôi biểu diễn một nghi thức cho cậu xem, chú ý quan sát và ghi nhớ.”
Trong lúc nói, ông ta lấy một tờ giấy giả da ra từ trong rương nhỏ, rồi dùng thứ mực nước màu đen có mùi của sự yên tĩnh vốn được điều chế riêng vẽ những hoa văn kỳ quái lên tờ giấy kia.
Klein nhìn, phát hiện dường như Neil đang vẽ một tờ hóa đơn.
Chờ khi Neil điền mấy chữ “30” và ký hiệu “bảng” lên vị trí tương ứng, Klein không nhịn được nữa, vừa nghi ngờ vừa không hiểu mà hỏi: “Neil, ông định tiến hành nghi thức ma thuật nào vậy?”
Neil ho khan hai tiếng, rồi trả lời rất là nghiêm túc:
“Hôm nay tôi định dùng ma pháp giải quyết món nợ 30 bảng kia.”
Thế mà cũng được á? Klein trợn tròn mắt, miệng há hốc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










