Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 90 : Tề Tụ (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Tề Tụ
“Hừ! Phát hiện được thì sao? Bằng ta và ngươi hai người liên thủ, cùng lắm thì trở lại quỷ vụ.
Chính diện tranh đấu mặc dù không phải là đối thủ của tu sĩ Nguyên Anh kỳ nhưng thủ đoạn đào mạng, ai có công pháp quỷ đạo thần diệu như chúng ta?” Một giọng nam hùng hậu với vẻ tức giận, không phục cất lên.
“Ngươi thì biết cái gì chứ? Nơi đây có ít nhất là ba, bốn tên Nguyên Anh kỳ đều có pháp bảo cùng đặc thù thần thông khắc chế công pháp quỷ dị của chúng ta.
Ngươi nếu muốn chết thì đừng liên lụy đến ta, bằng không đừng trách ta không thủ tín, hiện tại tiêu diệt ngươi đó.” Tu sĩ trẻ tuổi tự nhiên là Huyền Cốt thượng nhân, lúc này thanh âm hắn lạnh lùng và trách móc.
“Huyền Cốt lão đệ cần gì phải tức giận chứ.
Lão phu không nói nữa là được chứ gì! Nhưng việc ngươi hứa tìm giúp ta một thân thể thích hợp thì không được nuốt lời đó.
Nếu không ta sao lại giao một tia tinh phách vào trong tay ngươi và cam tâm rời khỏi quỷ vụ chứ!” Người này dường như sợ Huyền Cốt tức giận, nhưng vẫn không nhịn được, nhắc nhở một chút sự tình mà hắn quan tâm nhất.
“Yên tâm đi! Nếu ta cần ngươi giúp đỡ để đối phó nghịch đồ Cực Âm thì phải sau khi có nhục thân hành động mới dễ dàng chứ.
Đồng thời ta và ngươi đồng bệnh tương lân, đều nửa đường chuyên tu quỷ đạo, vì vậy sao bổn nhân không thủ tín chứ!” Huyền Cốt thượng nhân lạnh lùng trả lời.
“Hắc hắc! Có lời này của đạo hữu thì ta đã yên tâm.” Nói xong thanh âm hùng hậu đó tiêu biến khỏi đầu của Huyền Cốt.
Điều này khiến cho hắn thở phào một hơi, sau đó ngồi dựa lưng vào một cây tiểu thụ, nghỉ ngơi một chút.
Thời gian dần dần trôi qua, số tu sĩ từ trong quỷ vụ đi ra càng ngày càng nhiều và càng ngày càng chật vật.
Thậm chí có vài vị vừa nhìn đã biết nguyên khí đại thương, phỏng chừng phải mất khoảng vài năm tĩnh tu mới mong phục hồi lại được tu vi như lúc đầu.
Nhưng dù gì đi nữa thì trên mặt của bọn họ đều không giấu được vẻ vui mừng.
Dù sao đi qua được ải quỷ vụ này, tối thiểu bọn họ cũng thu được một ít linh dược quý hiếm.
Khi tu sĩ lục tục xuất hiện đạt sáu, bảy mươi người thì số lượng tu sĩ tiếp tục đi ra đột nhiên giảm hẳn.
Sau nửa ngày mới có thêm lơ thơ, lác đác vài người.
Mà trong đó có tên tu sĩ trẻ tuổi lúc đầu đi cùng với Tử Linh tiên tử.
Người này áo quần xộc xệch, mặt mũi trắng bạch, xem ra đã chịu nhiều gian khổ.
Hắn ta vừa đến liền vội vàng tìm kiếm một phen nhưng vẫn không thấy tung tích Tử Linh tiên tử, sắc mặt lộ ra vẻ lo âu, bộ dáng bồn chồn.
Ngay lúc này, Cực Âm lão tổ và Huyền Cốt thượng nhân bởi vì không thấy Hàn Lập xuất hiện nên đồng dạng trở nên bất an.
Huyền Cốt thượng nhân trong lòng có chút lo lắng, nhưng trên mặt vẫn bảo trì vẻ trấn định.
Cực Âm lão tổ thì có chút không chịu được, cứ đứng lên ngồi xuống không yên.
Thỉnh thoảng mở hai mắt ra, âm trầm nhìn tứ phía quỷ vụ, sau đó mới không cam tâm nhắm lại.
Thật ra hắn là một người tính tình âm trầm, căn bản không có những biểu hiện như vậy.
Nhưng thứ trên người Hàn Lập là mấu chốt để lần này hắn có thể đoạt bảo, vì vậy mới khiến hắn nhấp nha nhấp nhổm.
Loại cử động này đại bộ phận mọi người không có ai chú ý nhưng nho sinh lão giả bên cạnh lại nhìn thấy, liền ho nhẹ một tiếng, chậm rãi hỏi:
“Ô đạo hữu tâm thần bất an, chẳng lẽ trong số những tu sĩ chưa tới còn có người quen hay sao?”
Nói xong như thế, lão giả liền nhìn chằm chằm vào Cực Âm tổ sư, lộ vẻ nghi ngờ.
“Cũng không tính cái gì là quen biết, chỉ là một tên tiểu gia hỏa trước đây từng gặp qua một lần mà thôi.” Cực Âm tổ sư vừa nghe nói thế, lập tức khôi phục lại thần sắc như thường, bình thản trả lời.
“Một tên vãn bối sao? Thật có ý tứ, vậy đến lúc đó Ô đạo hữu phải giới thiệu cho lão phu một chút mới được.
Tại hạ cũng rất thích dìu dắt hậu bối có tiềm lực.” Dị quang trong mắt nho sinh lão giả chớp động, cười cười nói.
“Lão hồ ly! Nghi tâm thực không nhỏ!” Cực Âm lão tổ thấy vậy liền mắng thầm trong bụng một câu.
Nhưng ngoài miệng hắn chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng.
Hàn Lập đến bây giờ còn chưa xuất hiện, thật sự làm cho Cực Âm cực kỳ phiền lòng nên không muốn đấu đá tâm cơ gì với đối phương.
Dứt khoát nhắm mắt, miễn cưỡng tiến hành minh tưởng.
Vào lúc này trong đầu của Huyền Cốt thượng nhân thêm lần nữa vang lên âm thanh hùng hậu kia.
“Huyền Cốt, ngươi nói xem trợ thủ kia có đến không? Sẽ không bị lệ quỷ thôn phệ chứ! Trợ thủ kiểu đó thì dùng được gì chứ, yếu quá.” Trong lời nói của vị này tựa hồ có chút hả hê.
Huyền Cốt thở dài một tiếng, biết rằng với tính tình của đối phương, không cho hắn nói, phỏng chừng là không được.
Hắn cũng không thực sự muốn tiêu diệt đối phương, dù sao vị này vẫn còn có chỗ hữu dụng.
Mà cho đến hiện giờ vẫn không có ai kỳ quái nhìn về phía hắn, xem ra tiến hành một chút đàm thoại cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nghĩ tới đây, Huyền Cốt chậm rãi nói:
“Người này tương đối thần bí! Tuy tuổi tác không lớn, tu vi chỉ có trình độ Kết Đan sơ kỳ những tuyệt đối sẽ không bị lệ quỷ sát hại.
Cho dù ngươi gặp hắn, chỉ sợ là hồn phi phách tán, bỏ chạy trối chết mà thôi, không nên coi thường!”
“Kết Đan sơ kỳ? Huyền Cốt ngươi cũng quá coi thường ta đi! Tu sĩ như vậy ta chỉ cần hé miệng là có thể hút khô máu huyết trên người hắn.” Âm thanh hùng hậu kia căn bản không tin.
“Diệt Ma tiễn chế bằng Kim Lôi trúc của ta, ngươi không phải là đã nếm đau khổ rồi sao? Chẳng lẽ ngươi có biện pháp đối phó với phi kiếm chế bằng tài liệu như thế?” Huyền Cốt cười lạnh một tiếng nói.
“Phi kiếm bằng Kim Lôi trúc? Ngươi không phải nói đùa chứ? Một đoạn Kim Lôi trúc duy nhất không phải là đã luyện chế thành Diệt Ma tiễn rồi sao? Như thế nào vẫn còn pháp bảo như thế?” Thanh âm nay khi nghe xong liền trầm mặc, nhưng sau đó hoài nghi hỏi.
“Hắc hắc! Thật hay giả đến khi đó ngươi sẽ biết.
Tuy nhiên đừng nói ta không đề tỉnh ngươi, người này ngoại trừ pháp bảo bằng Kim Lôi trúc ra, còn có một ít thủ đoạn khó đối phó.
Bằng không với danh tiếng của Huyền Cốt ta, cần gì phải liên thủ với một tu sĩ Kết Đan kỳ phổ thông?” Nói xong lời này, Huyền Cốt liền không để ý đến đối phương nữa, bế mục dưỡng thần.
Thanh âm hùng hậu kia cũng thức thời không hỏi gì nữa nhưng vẫn suy nghĩ xem lời của Huyền Cốt là thật hay giả.
Đợi thêm vài canh giờ nữa, khi sắc mặt Huyền Cốt trở nên lo lắng, nghi ngờ Hàn Lập thật sự đã gặp chuyện thì ở một góc của đám quỷ vụ, vụ khí bỗng nhiên chuyển động, sau đó phân ra, từ trong có ba người sóng vai đi tới.
Đó chính là Hàn Lập cùng Nguyên Dao và Tử Linh tiên tử.
Nữ tử xinh đẹp Nguyên Dạo vẫn che mặt như cũ để giấu đi vẻ đẹp kiều diễm như hoa kia.
Chứng kiến trước mắt có nhiều người như vậy, Hàn Lập ngẩn ra, có chút ngoài ý muốn nhưng sau khi liếc nhìn liền không chút do dự, đi tới một góc không người.
Tử Linh cùng Nguyên Dao liếc mắt nhìn nhau một cái, không kịp suy nghĩ muốn đi qua cùng.
Nhưng lúc này một đạo nhân ảnh chợt lóe.
Vị thanh niên nam tử tuấn tú mang áo xanh kia đã đi tới, quan tâm hỏi Tử Linh tiên tử:
“Thật tốt quá! Tử Linh, nàng bình yên không có việc gì.
Ta vẫn luôn luôn lo lắng đó!” Nói xong lời này, hắn vội vàng tiến lên thêm một bước, muốn quan sát kỹ lưỡng xem nữ tử này có bị thương tổn gì hay không, bộ dáng cực kỳ quan tâm.
“Lý huynh, ta không sao cả.” Tử Linh vừa nhìn thấy người này, cước bộ không nhịn được phải ngừng lại, miễn cưỡng mỉm cười, thần sắc mang vẻ khó xử.
Mà Nguyên Dao sau khi nhìn hai người với thâm ý sâu sắc liền một mình đi theo qua.
Hàn Lập mới vừa tìm chỗ để đứng, khi quay đầu thấy nữ tử Nguyên Dao đi sát theo sau, không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Nhưng hắn lập tức nhíu mày nói:
“Nguyên cô nương, chúng ta đã thoát khỏi quỷ vụ, ngươi tới đây còn có sự tình gì sao?”
Hàn Lập mặc dù có chút động tâm đối với tư sắc vô cùng xinh đẹp của nàng, nhưng tại nơi này hắn không định nhất tề hành động cùng ngoại nhân nên lời nói mang tính cự tuyệt.
Nhưng điều này lại không làm cho nữ tử Nguyên Dao tức giận, mà sau khi than nhẹ một tiếng liền đáp lời:
“Hàn huynh không nên phiền lòng, đi theo đạo hữu cũng là việc bất đắc dĩ của Nguyên Dao mà thôi.
Đạo hữu cũng biết, nguyên khí pháp bảo của ta đã bị tổn thất nặng khi đại chiến với Quỷ Vương, không có cách nào sử dụng thêm nữa.
Mà trong Hư Thiên điện này nguy hiểm trùng trùng, tiểu nữ tử chỉ biết mỗi mình Hàn huynh nên mới dùng hạ sách này.
Đạo hữu sẽ không trơ mắt nhìn Nguyên Dao bỏ mình tại đây chứ!”
Nói xong, hai mắt Nguyên Dao đỏ hồng như muốn rơi lệ, khiến Hàn Lập nhíu chặt hai hàng lông mày.
“Nguyên cô nương, nếu ngươi đã nói ra những lời này thì tại hạ trước tiên phải hỏi rõ một số sự tình.
Tại hạ không phải là chính nhân quân tử, tâm địa nhân nghĩa, không muốn bị người khác lợi dụng.” Hàn Lập làm như không thấy ánh mắt buồn bã của Nguyên Dao, ngược lại bình tĩnh hỏi.
“Hàn đạo hữu nếu có việc gì xin cứ hỏi, chỉ cần không dính dáng đến bí ẩn, Nguyên Dao nhất định sẽ khiến cho Hàn huynh vừa lòng.” Nữ tử này thấy Hàn Lập không có một chút ý tứ thương hoa tiếc ngọc gì cả nên trong lòng thầm giận.
Nhưng lần này đi vào phải thu được một ít đồ khiến cho Nguyên Dao sau khi trù trừ, gật gật đầu, nhẹ nhàng đáp.
“Vấn đề của ta rất đơn giản đó chính là mục tiêu cụ thể lần này của Nguyên đạo hữu là gì? Định vượt qua mấy cửa ải? Giải thích thêm một chút ẩn tình vì sao khi thấy tại hạ thì bộ dáng kinh hoảng, có phiền phức gì lớn trên người hay sao? Tại hạ thực sự không muốn dính dáng vào chuyện thị phi.” Hàn Lập chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm Nguyên Dao, chậm rãi hỏi, mắt cũng không chớp lấy cái nào.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 447: Không Gian
Khi Nguyên Dao nghe xong hai vấn đề đầu của Hàn Lập, thần sắc vẫn bình thường không có gì thay đổi, tựa hồ sớm đã đoán trước được việc này.
Nhưng nghe tới vấn đề cuối cùng liền ngẩn người ra, rút cuộc cũng lộ ra một tia kinh hoảng, miễn cưỡng cười nói:
“Lời đạo hữu thật có ý tứ, ta sao lại có phiền phức gì chứ.
Vừa rồi sợ hãi như vậy chỉ là do…”
“Nguyên cô nương nếu không định nói thật thì không cần nói nữa.
Tại hạ cũng không muốn nghe những lời dối trá!” Hàn Lập không chờ nàng nói xong, đã khoát tay chặn lại, nhàn nhạt lên tiếng.
“Ngươi ……”
Thấy bộ dáng Hàn Lập cứng rắn như vậy, trong mắt Nguyên Dao rút cuộc cũng lộ ra một tia tức giận.
Nàng dùng hết sức dậm chân xuống đất một cái, rồi tức giận bỏ đi.
Thấy thân ảnh nữ tử rời xa, trên mặt Hàn Lập cũng không lộ ra gì vẻ gì khác thường.
Nhưng sau đó, hắn liếc mắt nhìn Tử Linh tiên tử ở đằng xa.
Chỉ thấy nàng sắc mặt ung dung nói chuyện với nam tu sĩ kia, thấy Hàn Lập nhìn về phía mình liền khẽ cười tươi, sau đó quay lại nói chuyện tiếp.
Lúc này sắc mặt của Hàn Lập vẫn như thường, thu ánh mắt trở về.
Trong khi hắn chưa kịp nghĩ gì thì âm thanh của Huyền Cốt thượng nhân truyền đến bên tai.
“Hành động của ngươi cũng quá chậm đó! Bổn thượng nhân còn tưởng ngươi ngay cả một cái quỷ vụ nho nhỏ cũng không qua được chứ.
Chẳng lẽ ngươi đã gặp Quỷ Vương sao?” Giọng điệu Huyền Cốt thượng nhân có chút bất mãn và nghi hoặc.
Nghe xong lời này, Hàn Lập xoay người lại nhìn quỷ vụ xa xa, không nhanh không chậm đáp:
“Trên đường đúng là có gặp một con lệ quỷ, nhưng không cần mất nhiều thời gian là đã giải quyết được nó, tuy vậy sau đó là cả một đoàn Câu Hồn Phi Linh, phải mất nhiều thời gian và công sức mới thoát đi được.”
“Câu Hồn Phi Linh?” Trong lời nói của Huyền Cốt thượng nhân lộ ra một chút giật mình.
“Như thế nào, tiền bối chuyên tu quỷ đạo, chẳng lẻ cũng sợ nó sao?” Hàn Lập nhàn nhạt hỏi, lờ mờ mang theo một tia dò xét.
“Bổn thượng nhân sao lại sợ nó chứ, chẳng qua lão phu rất tò mò ba người các ngươi làm thế nào mà tránh khỏi được tai kiếp đó chứ?” Huyền Cốt thượng nhân trốn tránh vấn đề, hỏi ngược lại.
Hàn Lập trong lòng cười lạnh một tiếng nhưng ngoài miệng đồng dạng cũng nhẹ nhàng kể lại:
“Vãn bối không có gì hay để nói cả, chỉ gặp chút may mắn, tránh được kiếp nạn mà thôi.”
Lời của Hàn Lập vừa nói ra, không cần hỏi, Huyền Cốt thượng nhân trong lòng cũng đồng dạng thầm mắng một câu “Tiểu hồ ly”, sau khi trầm ngâm một chút liền không thể không tiếp tục truyền âm hỏi:
“Được rồi, nếu không muốn nói, lão phu cũng không có hứng thú hỏi thêm làm gì.
Chờ lần truyền tống tới, hai người chúng ta sẽ nhất tề hành động, trước tiên ta sẽ giúp ngươi bắt cho được “Cửu Khúc Linh Sâm”.
Sau đó ngươi phải trợ giúp ta một tay để tiêu diệt tên nghịch đồ Cực Âm.”
“Không thành vấn đề! Chỉ cần ngươi thật sự có thể giúp ta bắt được “Cửu Khúc Linh Sâm” thì ta sẽ mạo hiểm ra tay giúp ngược lại ngươi.” Hàn Lập không chút do dự đáp.
Xem ra với vấn đề này hắn đã có chủ ý từ lâu.
Câu trả lời thẳng thắn như vậy khiến cho Huyền Cốt thượng nhân rất là hài lòng.
Cho nên hắn khẽ cười một tiếng, rồi sau đó không nói thêm gì nữa.
Nhưng chính bản thân hắn cũng không thấy được là sau khi nói xong như thế, khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch lên, lộ ra một tia trào phúng, đồng thời hai mắt nhìn ra phía xa, thỉnh thoảng lóe lên những tia sắc nhọn lạnh lẽo.
Đột nhiên Hàn Lập cảm giác có người đang nhìn kỹ hắn.
Vì vậy hắn không khỏi nghiêng đầu liếc nhìn một cái.
Kết quả thấy được ánh mắt như hổ đói của Cực Âm mang theo vẻ vui mừng.
Hàn Lập sắc mặt không chút thay đổi liền thu ánh mắt của mình về.
Lúc này hắn mới lập tức cười khổ.
Xem ra cho dù hắn không muốn dây dưa với vị Cực Âm tổ sư cũng không được bởi vì đối phương không có ý buông tha cho hắn.
Thật không biết chính mình rút cuộc vì sao mà bị người này quan tâm nữa.
Nhưng dường như Cực Âm tổ sư cũng có băn khoăn, lo lắng, nếu không thì trước đây trong nội điện đã sớm ra tay bắt hắn rồi, chứ đâu cần phải ẩn nhẩn cho tới bây giờ.
Hàn Lập buồn bực trong lòng, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống bãi cỏ.
Khi còn ở bên trong quỷ vụ hắn đã tiêu hao rất nhiều pháp lực.
Vì vậy hắn cần phải sớm phục hồi lại trạng thái tốt nhất để còn đối phó với những rắc rối tiếp theo.
Còn vị nữ tử Nguyên Dao lúc này đứng ở xa xa chỗ của Hàn lập, trong lòng có chút không cam tâm nhìn hắn.
Trong ánh mắt có chút giận dỗi nhưng cũng có chút cô đơn, lẻ loi.
Tử Linh tiên tử mặc dù đang được nam tử kia ân cần quan tâm, cười nói không ngừng nhưng ánh mắt như có như không hướng về phía Hàn lập nhìn một cái, bộ dáng dường như có chút tâm sự, mà Hàn Lập thì không để ý gì đến cử động của hai nữ tử này, chỉ chú tâm khoanh chân luyện khí.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã một ngày rồi.
Khi có rất nhiều người có chút không kiên nhẫn thì trên phiến đá nhẵn bóng ở vị trí trung tâm được bao quanh bởi mấy ngôi đình xuất hiện một trận bạch quang chói mắt, khiến cho các tu sĩ chăm chú nhìn.
Do đã có kinh nghiệm lần đầu nên lần này mọi người cũng không lộ ra vẻ giật mình gì cả.
Quả nhiên sau khi bạch quang qua đi, trên đó hiện ra một Cổ truyền tống trận, hình dáng, kích thước giống đúc như cái lúc trước vậy.
Lần này vẫn là hai vị bạch y trưởng lão của Tinh Cung từ từ đi tới, sau khi đưa mắt xem xét một chút thì lão giả có vẻ mặt đôn hậu hướng tới mọi người chậm rãi nói:
“Cái truyền tống trận này là phương pháp duy nhất để đi tới Băng Hoả đạo.
Trước khi tiến vào cửa ải thứ hai, mọi người đều có một chút thời gian đi hái linh dược, xem như là phần thưởng của việc vượt qua cửa thứ nhất.
Nếu cảm giác cửa thứ hai quá nguy hiểm thì có thể quay ngược trở về đây chờ đợi là được, sau một tháng sau sẽ xuất hiện một cổ truyền tống trận đưa mọi người trở lại đại sảnh, khi đó mọi người có thể tự ra về.
“Nhưng vô luận là người muốn tiến vào cửa thứ hai hay là người đã mãn ý đều cần nhớ thời gian thu thập linh dược chỉ có một ngày, nếu vượt quá thời gian đó mà vẫn còn tham lam ở lại bên trong không chịu đi ra thì mãi mãi không có cách nào thoát thân cả.
Theo ta biết thì phàm là tu sĩ còn ở bên trong thì lần sau khi Hư Thiên Điện mở ra cũng không thấy một ai cả.
Về nguyên nhân như thế nào tới nay không ai biết được.
Cho nên chư vị không nên cố ý lưu lại nơi đó.”
Thanh âm của bạch y trưởng lão không lớn, nhưng vang vọng cả toàn trường nên tất cả các vị tu sĩ có mặt đều nghe rõ ràng.
Mà trong số họ, có người biết việc này thì bình thường, con những ngươi không biết đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mà vị trưởng lão kia nói xong liền cùng với vị trưởng lão còn lại dậm chân một cái lên Truyền tống trận cổ xưa, biến mất không thấy.
Lần này các tu sĩ cũng không có chần chừ mà tiến tới bước đi.
Dù sao thời gian cũng có hạn, vì vậy thời gian tìm kiếm nhiều hơn một chút thì rõ ràng là thu hoạch cũng có khả năng nhiều hơn một chút.
Hàn Lập sau khi thấy tia nhìn lơ đãng của Huyền Cốt thượng nhân đối với hắn thì cũng đồng dạng lẫn vào trong đám người, nhanh chóng truyền tống qua.
Nhưng ngay khi chuẩn bị cất bước truyền tống, Hàn Lập lại thêm một lần nữa cảm ứng được ánh mắt hổ đói của Cực Âm tổ sư.
Điều này làm cho Hàn Lập cảm thấy tinh thần bất an, đồng thời nổi lên tức giận, sắc mặt trong tích tắc thời gian bạch quang lóe lên mang theo vẻ cực kỳ âm lệ.
Mặc dù biết rằng người khác có ý xấu với mình nhưng lại không có khả năng phản kháng lại.
Loại cảm giác vô lực này đã khơi dậy sự hung hăng cứng đầu mà Hàn Lập đã bỏ quên nhiều năm.
Sau khi hào quang biến mất Hàn Lập liền bước ra khỏi Cổ truyền tống trận vài bước, mới nhìn xung quanh xem xét một chút.
Cảnh vật ngay trước mắt khiến cho Hàn Lập trợn mắt há hốc mồm.
Bầu trời màu xanh với nhiều đám mây màu trắng.
Còn bốn phía là thảo nguyên xanh tươi, xa xa là đồi núi trùng điệp nối nhau, từng hồi hương thơm hoa cỏ truyền tới.
Đây chính là bên trong Hư Thiên Điện sao, rõ ràng là một nơi nào đó trên lục địa với cảnh sắc tươi đẹp.
Hàn Lập kinh ngạc đứng xem hồi lâu mà không thốt lên được lời nào.
Trong lúc này, Huyền Cốt thượng nhân cũng chậm rãi đi ra khỏi Truyền tống trận, vừa thấy bộ dáng chấn kinh của Hàn Lập liền không nhịn được cười nói:
“Thế nào, rất kinh ngạc sao? Lần đầu tiên khi tới đây, ta cũng có bộ dáng giống như ngươi vậy.
Nhưng đây không phải ảo ảnh mà là cảnh thật.
Xem ra cũng không phải là một nơi nào đó ở ngoại giới vì ở đây chẳng những linh khí tràn trề, mà còn có một chút hương vị trong lành không thể nào hiểu rõ được.”
Nói xong như thế, hắn liền hít sâu một hơi, chậm rãi thưởng thức.
“Đây chính đại thần thông của cổ tu sĩ vào thời xa xưa, có thể tạo ra một cái không gian nhỏ.
Nhưng đáng tiếc loại thần thông kinh thiên động địa ấy, lớp hậu nhân chúng ta lại không thể tái hiện được.” Huyền Cốt thượng nhân không nhịn được cảm thán, trong ánh mắt lộ ra một tia hoài cổ.
“Một mình khai phá thiên địa?” Nghe xong lời này, Hàn Lập lộ ra vẻ hoảng sợ, bộ dáng có chút không tin tưởng.
Có lẽ thấy được suy nghĩ trong lòng của Hàn Lập nên Huyền Cốt thượng nhân bình tĩnh cười cười nói:
“Việc này đâu có gì là lạ chứ! Thần thông của các cổ tu sĩ rất lớn, hơn xa những gì mà hậu bối chúng ta có thể tưởng tượng, càng không thể nghĩ ra.
Nhưng không biết vì sao trong một thời gian nào đó đều biến mất vô ảnh vô tung.
Từ đó về sau Tu tiên giới của chúng ta mới không thể vực dậy được!”
Hàn Lập không có ý kiến phản bác lại, hai mắt đổ về phía con đường nhỏ trước mặt.
Con đường dài vô danh mọc đầy cỏ dại, có vẻ mơ hồ không rõ, uốn lượn thông tới một nơi xa xôi nào đó.
Hiện tại đối với Hàn Lập mà nói thì thần thông kinh người cùng với nguyên nhân biến mất của cổ tu sĩ chẳng có quan hệ gì với hắn cả.
Phải xử lý sự tình trước mắt cho tốt đã rồi mới nói tới chuyện liên quan đến cổ tu sĩ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 448: Tiểu Thạch Sơn
“Sau khi phi hành dọc theo con đường nhỏ này mấy trăm dặm thì thấy phía trước một cái hạp cốc đã bị hạ cấm chế, nó không rộng nhưng dài hun hút.
Bên trong và bên ngoài thật sự là hai thế giới riêng biệt.”
“Bên trong này có hai cái thông đạo, phân biệt là Huyền Tinh đạo và Dung Nham lộ.
Một cái thì băng hàn lạnh thấu xương, nếu không chú ý sẽ bị đóng băng luôn thân thể.
Cái kia lại cực kỳ nóng, có thể đốt cháy con người thành tro bụi.
Chỉ khi nào đi tới đoạn cuối của hạp cốc thì mới thấy được một cổ truyền tống trận đưa ra ngoài.
Lúc đó mới xem là vượt qua cửa thứ hai của Băng Hoả Lộ.
Giống như lúc đầu hai lão gia hỏa của Tinh Cung đã nói, tất cả mọi người đều cùng có một ngày thời gian để thu thập thiên địa linh dược.
Còn tự mình có thể tìm được thứ gì thì phải xem tạo hoá mà thôi.” Huyền Cốt thượng nhân thản nhiên nói.
Nghe xong như thế, Hàn Lập liền định hỏi thêm vài điều nữa thì thần sắc của Huyền Cốt thượng nhân biến đổi, im lặng không nói.
Bởi vì ở chỗ truyền tống trận phía sau, bạch quang lại lần nữa lóe lên, có người liên tiếp đi ra.
Những người mới tới này cũng không thèm nhìn Hàn Lập và Huyền Cốt lấy một cái mà liền biến thành mấy đạo hào quang bay về phía dãy núi xa xa, bộ dáng khẩn cấp tìm kiếm bảo vật giống như mấy người trước đó vậy.
Nhìn thân ảnh của những người này đi xa rồi, Huyền Cốt nhíu mày, do dự một cái, hé miệng nói:
“Chúng ta cũng phải đi thôi! Nếu không đám Cực Âm đến, nói không chừng sẽ gặp chuyện không hay.” Lời vừa thoát ra, hắn không đợi Hàn Lập có phản ứng, thân hình liền nhoáng lên, thoáng một cái biến thành đoàn mây mù, bay lên trời.
Hàn Lập thần sắc không thay đổi và cũng chẳng nói gì, đồng dạng hóa thành một đạo hào quang bám theo.
Ngay khi Hàn Lập và Huyền Cốt vừa bay đi khỏi, không lâu sau đó nhóm Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Cực Âm, Vạn Thiên Minh cũng trước sau được truyền tống tới.
Nhưng do chánh tà lưỡng đạo vì vậy chia ra làm hai bên do Man Hồ Tử và Vạn Thiên Minh cầm đầu.
Ngay khi Cực Âm vừa hiện thân liền đưa mắt nhìn khắp nơi tìm kiếm Hàn Lập nhưng lại không thấy bóng dáng của hắn, trong lòng có chút thất vọng nhưng ngoài mặt thì vẫn như thường.
Thậm chí thỉnh thoảng còn thấp giọng nói cười vài câu với nho sinh lão giả.
Tuy nhiên Ôn phu nhân nhìn thoáng qua mọi người rồi lạnh lùng nói:
“Ta muốn đi hái linh dược, sau đó sẽ trở về đình ngọc.
Các ngươi muốn tranh đấu gì thì cứ tranh đấu, không nên lôi ta vào cuộc.” Nói xong như thế, mỹ phụ liền nhanh chóng hoá thành một đạo ngân quang phá không bay đi.
Chỉ còn lại song phương chính tà nhìn nhau.
Vạn Thiên Minh sau khi liếc đám người ma đạo vài lần, thần sắc ngưng trọng cùng với Thiên Ngộ Tử thấp giọng nói vài câu rồi đồng thời phóng lên không trung, không nói hai lời liền hợp lại thành một đạo hào quang ba màu bay theo một phương hướng nhất định.
Chỉ còn lại mấy lão quái ma đạo, không nhịn được trừng mắt nhìn nhau, không biết nên đuổi theo đối phương hay không, vì vậy bộ dáng có chút chần chờ, luống cuống.
Những không đợi bọn hắn phản ứng, mấy bóng người chính đạo sớm đã không thấy tung tích.
Cực Âm tổ sư thấy vậy, dị quang trong mắt lóe lên, ho khan một tiếng rồi mỉm cười nói:
“Thanh huynh, Man huynh! Tại hạ cũng muốn đi hái vài loại linh dược để trở về luyện đan, vì vậy xin phép cáo từ trước, chúng ta sẽ gặp nhau ở trước hạp cốc.”
Nói xong như thế.
Cực Âm tổ sư vung ống tay áo lên, một luồng hắc vụ to lớn thoát ra đem thân hình của Ô Sửu ở bên cạnh bao phủ vào trong.
Gió lạnh nổi lên, sau đó hai người liền biến mất vô ảnh vô tung.
Man Hồ Tử thấy cảnh này, thần sắc khẽ biến, vẻ mặt có chút âm hàn.
Còn lão giả áo xanh kia cũng nhướng mày lên, lộ xuất vẻ mặt ưu tư.
“Tên gia hỏa Cực Âm này chạy thật nhanh! Xem ra độn thuật của hắn ngày càng tinh diệu.
Thanh đạo hữu, nếu như không có việc gì thì cùng ta đi hái Thọ Nguyên Quả đi.
Nếu có ngươi trợ giúp một tay thì việc đối phó với ma núi thủ hộ linh thụ sẽ nắm chắc hơn vài phần.
Sau khi xong sẽ chia cho ngươi một phần.
Niên kỷ của ngươi không còn nhỏ nữa, nếu có loại quả này thì tuổi thọ sẽ tăng lên không ít đó.” Man Hồ Tử quay mặt nói với nho sinh lão giả đang cúi đầu suy nghĩ.
Nho sinh lão giả, Thanh Dịch cư sĩ nghe xong liền ngẩn ra.
Nhưng hai mắt chớp động vài lần, lộ xuất một tia xấu hổ đáp lời:
“Man huynh, thật sự xin lỗi! Thanh mỗ cũng có chuyện quan trọng trong người, vì vậy không thể bồi tiếp Man huynh một chuyến.
Chúng ta gặp nhau ở trước cốc khẩu vậy!”
Nói xong lão giả chắp tay chào rồi bay đi, còn sắc mặt Man Hồ Tử lúc này lại phát xanh có chút đáng sợ.
“Hừ! Tưởng rằng bổn đảo chủ phải có các ngươi hỗ trợ thì mới có thể lấy đượcThọ Nguyên Quả sao? Chờ khi vào tới nội điện ta sẽ cho các ngươi sáng mắt ra!” Man Hồ Tử thấp giọng thì thào tự nói một mình, rồi sau đó dậm chân, người liền bay lên không trung, tiếp theo hoàng quang lóe lên vài cái, biến mất vô ảnh vô tung.
Lúc này, Hàn Lập bay theo sau đoàn mây mù do Huyền Cốt hóa thành, sau khi đi được hơn hai thời thần thì dưới chân không còn là đại thảo nguyên cực kỳ bằng phẳng nữa mà là một dãy núi uốn lượn, dài ngàn dặm.
Núi non trùng điệp nối tiếp nhau, cực kỳ hùng vĩ.
“Địa phương mà ngươi nói có còn xa không? Ta hoài nghi nếu bay thêm nữa thì sẽ đến đoạn cuối của không gian này mất!” Hàn Lập được bao bọc bởi một đoàn kiếm quang màu xanh, có chút không kiên nhẫn cất tiếng hỏi một câu.
Phía trước từ trong đám mây tuyền ra một tiếng cười lạnh, tiếp theo Huyền Cốt không hề khách khí trả lời:
“Ngươi cho rằng loại linh vật như Cửu Khúc Linh Sâm sẽ ở nơi dễ dàng tìm được hay sao? Nếu dễ như thế thì không đến lượt ngươi đâu.
Tiểu tử, nhà ngươi muốn có miếng ngon thì phải chịu nhẫn nại một chút mới được.”
Nghe lời nói có nửa phần giáo huấn của đối phương, hàn mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe nhưng hắn cũng không nói gì thêm.
Dù sao với tuổi tác và lịch duyệt của Huyền Cốt thì lão đích xác đủ tư cách dùng loại khẩu khí này để lên lớp hắn.
Trong lòng hắn tuy có chút không thoải mái nhưng cũng chẳng hé miệng nói gì.
Nhưng vẫn cứ như vậy bay đi thêm một hồi lâu nữa mà chưa thấy có dấu hiệu sắp đến, ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng Hàn Lập trở nên bất an, đối với lão quái Huyền Cốt tăng thêm vài phần chú ý, sợ đối phương xuất kỳ bất ý ám toán mình.
Đồng minh kiểu bọn họ không thể tin tưởng nhau được!
Từ đầu Hàn Lập cũng không tin lần trước đối phương đến phiến không gian này lại vô duyên vô cớ bay xa như vậy.
Bởi vì bình thường muốn tìm được linh dược thì phải bay đến các dãy núi có linh khí sung túc mới đúng, trong số chúng có vài ngọn núi cho dù Hàn Lập phi hành trên không trung nhưng cũng cảm ứng rõ ràng linh khí ba động cực kỳ dày đặc.
Linh thảo do chúng dưỡng dục chắc chắn là những thứ cực kỳ trân quý.
Mà đối phương lúc trước vì sao cứ xem như không thấy, trực tiếp bay qua nên càng lúc càng làm cho Hàn Lập thêm hoài nghi.
Không biết là nhìn thấy được vẻ hoài nghi đó hay là do hắn im lặng khiến cho Huyền Cốt cảm nhận được sự không ổn, cho nên từ phía trước truyền đến âm thanh của lão quái.
“Ta đã từng tới phiến không gian này hai lần.
Ngay lần đầu tiên ta đã may mắn phát hiện được Cửu Khúc Linh Sâm do lúc đó ta đang đuổi theo một con Linh Cầm Thử Hổ bay một mạch rất xa.
Nếu không cũng chẳng có cơ duyên gặp được nó.
Dù sao theo giá trị trân quý mà nói, Cửu Khúc Linh Sâm cơ hồ là một loại tiên gia bảo vật, nói cái gì cũng sẽ không xuất hiện tại nơi đây.
Theo ta phỏng đoán thì dưới sự phong bế của không gian và linh khí dày đặc bao nhiêu năm, thiên địa tạo hóa xảo hợp mới tự động sinh ra một cây.
Căn bản không ở trong dự liệu lúc trước của cổ tu sĩ.
Hắc hắc, hôm nay lại tiện nghi cho tiểu tử ngươi!” Trong câu cuối của Huyền Cốt mang theo một phần ý tứ hâm mộ cùng tiếc hận.
“Như vậy sao?!”
Hàn Lập nghe xong, mặc dù vẫn còn bán tín bán nghi, tuy không có buông lỏng cảnh giác nhưng tóm lại cũng an tâm hơn một chút.
Hai người một trước một sau bay thêm một đoạn thời gian dài nữa thì đoàn mây mù phía trước bỗng nhiên ngừng lại, lơ lửng ở trong không trung không nhúc nhích.
“Tới rồi, chính là nơi này nhưng đừng loạn động đi xuống.
Lực cảm ứng của Cửu Khúc Linh Sâm này rất lớn, chỉ cần tình hình có chút dị thường, nó sẽ chui vào đã núi không hiện thân nữa.
Phải xem xét cẩn thận rồi hạ thủ mới là thượng sách.
Nếu không sẽ trắng tay quay về đó.” Huyền Cốt thượng nhận nhìn xuống phía dưới, ánh mắt chớp động không ngừng, không nhanh không chậm mở miệng nói.
“Tiền bối không tìm sai chỗ chứ? Nơi này là địa phương có linh vật hay sao?” Hàn Lập đảo mắt nhìn qua một lần, không khỏi lộ ra một tia cổ quái hỏi.
Ngay phía dưới hai người chỉ là một tòa núi đá nhỏ bình thường, không những không có lấy một cành cây ngọn cỏ, mà linh khí cũng ít đến đáng thương, so với những ngọn núi lớn gần đó thì thực sự kém rất xa.
Hàn Lập khó có thể tin ngọn núi này là nơi có Cửu Khúc Linh Sâm.
“Hắc hắc, tiểu tử ngươi kinh ngạc không ít phải không! Trước khi chưa nhìn thấy Cửu Khúc Linh Sâm ta cũng như thế nhưng chính xác nó tiềm phục ở đây.” Đám mây mù từ từ tiêu tán, lộ ra thân hình của Huyền Cốt thượng nhân, cười mà không cười nói với Hàn Lập.
Nếu đối phương đã khẳng định như thế thì Hàn Lập cũng không nói thêm gì nữa, cặp mắt vẫn chú ý đến cử động tiếp theo của đối phương.
Huyền Cốt thượng nhân thì không hề để ý gì tới Hàn Lập mà nhìn chăm chú xuống phía dưới, hai mắt đột nhiên bắn ra huyết mang dài khoảng một tấc, khiến cho Hàn Lập nhìn thấy trong lòng thất kinh.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 449: Ám Kế
Huyết mang màu đỏ khủng bố trong đôi mắt của Huyền Cốt thượng nhân lóe lên vài lần rồi dần dần biến mất.
“Không sai đúng rồi, Cửu Khúc Linh Sâm chính xác vẫn còn ở đây, mặc dù linh khí lưu lại trên mặt núi đá lúc có lúc không.” Sau khi hai mắt của Huyền Cốt khôi phục lại bình thường, lạnh lùng nói.
Nghe được lời này của lão quái khiến cho Hàn Lập chấn động trong lòng.
Hắn liền đem linh lực chuyển đến mắt rồi ngưng thần nhìn xuống dưới.
Nhưng kết quả thật thất vọng, bởi vì hắn không phát hiện ra trên núi đá có gì đặc thù cả.
Huyền Cốt thượng nhân thấy thanh mang trong mắt của Hàn Lập ẩn hiện, liền biết hắn đang làm gì, bèn cười một cách khinh thường rồi nhàn nhạt nói:
“Ngươi không nên vọng tưởng có thể nhìn ra linh khí của Cửu Khúc Linh Sâm.
Muốn làm vậy cần phải có thần thức cường đại, tối thiểu phải đạt tới Nguyên Anh kỳ thì mới có năng lực đó.
Còn ta tuy chuyển qua tu luyện quỷ đạo nhưng thần thức cường đại lúc trước vẫn không bị tổn hại điểm nào.”
Trong lời nói của Huyền Cốt lờ mờ có ý tứ châm chọc.
Hàn Lập trên mặt không có gì thay đổi, cũng may nhờ sự nhắc nhở vô tình của lão quái nên hắn liền từ từ vận dụng Đại Diễn quyết trong cơ thể.
Chỉ chốc lát sau, Hàn Lập liền vui vẻ, mừng thầm trong bụng.
Bởi vì hắn cũng đã phát hiện ra ở ngọn núi đá nhỏ phía dưới, nhìn thấy từng tia linh khí màu xanh, phân bố cực kỳ lộn xộn và còn vô cùng mờ nhạt.
“May mắn là trước khi tới đây, ta sớm đã chuẩn bị biện pháp truy bắt Cửu Khúc Linh Sâm.
Vì thế một ít thứ đặc thù đã được ta chuyển bị khi đi ngang qua một tiểu đảo.
Hiện tại trước hết cần phải bố trí cạm bẫy để cho nó tự mình tiến vào mới có thể dễ dàng tóm lấy.” Huyền Cốt thực không biết Hàn Lập có thể nhìn ra được linh khí, sau khi liếc qua ngọn núi đá bên dưới liền nhàn nhạt nói.
Tiếp theo hắn liền đưa tay vào túi trữ vật lấy ra một vật màu vàng óng ánh cầm ở tay.
“Đây là?” Hàn Lập có chút ngạc nhiên, liếc mắt xem xét một cái.
Đây là một quả Kim Ti cầu to bằng quả trứng gà, tản ra hào quang nhàn nhạt, tựa hồ đã trải qua luyện chế đặc thù.
Thấy Hàn Lập còn nghi hoặc nhìn.
Huyền Cốt thượng nhân cười lạnh một tiếng, rồi lấy năm ngón tay chụp lấy quả cầu, hắc quang chợt loé lên.
Một đạo kim ti (tơ vàng) từ quả cầu phun ra, càng lúc càng dài, nhanh chóng đan xen vào nhau, kết thành một cái Kim Ti võng xinh đẹp, chỉ có kích thước khoảng bàn tay nhưng cực kỳ đặc biệt, lấp lóe hào quang.
“Cửu Khúc Linh Sâm chỉ có đồ vật thuần kim thì mới có khả năng bắt giữ.
Còn bất kỳ pháp bảo hay đồ vật khác, nó đều có thể độn tẩu thoát ra.
Ngươi hãy cầm Kim Ti cầu này chuẩn bị cho tốt.” Huyền Cốt nhìn chằm chằm Hàn Lập, trịnh trọng dặn dò.
Nghe Huyền Cốt nói xong, hai hàng lông mày của Hàn Lập nhướn lên, tự đánh giá một chút, rồi lặng lẽ phất tay về phía Kim Ti võng.
“Sưu” một tiếng, Kim Ti võng liền tự động bay tới trên tay Hàn Lập, hắn không thèm nhìn, bỏ ngay vào túi trữ vật.
Huyền Cốt thượng nhân thấy vậy liền mỉm cười.
Bàn tay lật lại liền có bốn cây cờ nhỏ màu vàng đất xuất hiện.
Mấy cây cờ nhỏ này trên mình phủ đầy phù văn, hào quang lờ mờ chớp động.
“Di!” với những hiểu biết hiện tại của Hàn Lập về trận pháp, vừa thấy những cây cờ nhỏ đó, đầu tiên là kinh hãi, sau đó lộ ra vẻ trầm ngâm, cuối cùng là thần sắc khó tin.
“Sao? Hàn lão đệ cũng biết những cây cờ nhỏ này?” Huyền Cốt thấy Hàn Lập mặt lộ vẻ khác thường, không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Hàn Lập không trả lời ngay mà đưa mắt nhìn chăm chú mấy cây cờ nhỏ thêm một chút rồi mới ngẩng đầu nghiêm nghị nói:
“Cái này chẵng lẻ là những khí cụ dùng để bày Tứ Tượng Huyền Vũ trận? Ngoại trừ loại cổ trận pháp này ra, vãn bối thật không nghĩ ra loại khác nữa, chỉ bốn cây cờ nhỏ nhưng có thể tạo thành một cái đại trậnThổ thuộc tính.”
“Thật không nghĩ tới, ngươi còn tinh thông cả trận pháp nữa, xem ra tìm ngươi trợ thủ dường như đã tìm đúng đối tượng.
Không sai, đây chính là trận Tứ Tượng Huyền Vũ trận do ta nửa đường luyện chế, mà cũng chỉ có loại trận pháp mới có thể biến tất cả mọi thứ đất, đá trong vòng phương viên vài chục trượng thành thứ cứng rắn như sắt, mới có thể vây khốn được Cửu Khúc Linh Sâm.
Nếu ngươi hiểu trận pháp vậy ta sẽ giao cho ngươi bố trí nó, còn ta phải đi dò xét tung tích cụ thể của Linh Sâm.” Huyền Cốt trên mặt có chút kinh ngạc nhưng liền khôi phục lại như lúc ban đầu nói.
Sau đó hắn liền đem bốn cây cờ nhỏ giao ra cho Hàn Lập mà không chút do dự nào cả.
Còn mình thì biến thành một đoàn âm vân (mây mù), vô thanh vô tức bay về phía ngọn núi nhỏ.
Hàn Lập nhìn trận kỳ trên tay, lại liếc nhìn bóng lưng của lão ma, trong mắt hiện lên một tia cổ quái.
Nhưng sau khi liếm liếm môi liền cười lạnh một tiếng, hạ xuống phía dưới.
Còn lúc này từ trong người Huyền Cốt lại truyền đến một âm thanh hùng hậu của một nam tử.
“Huyền Cốt, ngươi đem trận kỳ giao cho hắn là có ý tứ gì? Ta cũng nhìn không ra mối quan hệ của hai người các ngươi tốt đến mức đó.
Chẳng lẽ ngươi đã có quỷ kế gì khác sao?” Người này tựa hồ rất là hiểu rõ Huyền Cốt thượng nhân nói.
“Ý tứ gì cơ chứ? Ta giao chúng cho hắn để tự mình hắn bố trí, khi đó hắn mới yên tâm nhập trận bắt giữ linh sâm, còn ta thì nhân cơ hội này sẽ xuất thủ.” Huyền Cốt bỗng nhiên âm trầm nói với thanh âm vô cùng lạnh lẽo.
“Bây giờ tiêu diệt hắn sao? Ta không có nghe lầm đấy chứ? Ta cứ nghĩ tối thiểu cũng phải chờ tới lúc sau khi diệt được Cực Âm rồi chúng ta mới ra tay với hắn chứ?” Âm thanh nọ kinh ngạc thốt lên.
“Không được, tên tiểu tử họ Hàn này quá xảo trá.
Thời gian càng dài, ta càng sợ đêm dài lắm mộng, hơn nữa hắn chắc chắc có chủ ý riêng của mình, ta cũng không thể nắm chắc là có thể khống chế được.
Vạn nhất hắn đột nhiên bán đứng ta cho tên nghịch đồ Cực Âm, vậy thì gay to.
Mặc dù khả năng xảy ra rất thấp nhưng ta, Huyền Cốt quyết không mạo hiểm thêm lần nữa.
Dù sao đã ăn phải quả đắng một lần, ta sẽ không bao giờ nhẹ dạ cả tin bất kỳ kẻ nào…” Huyền Cốt lãnh khốc nói.
“Vậy là ngay từ đầu ngươi đã không muốn đem Cửu Khúc Linh Sâm giao cho hắn đúng không?” Giọng của gã nam tử lại dương dương nói tiếp.
“Không sai! Ta đã bỏ ra rất nhiều công sức để chuẩn bị thì không thể nào cam tâm giao cho kẻ khác.
Cho dù Linh Sâm đó không trợ giúp tu vi của ta tăng tiến nhưng chỉ cần có vật ấy trong tay, ta có thể dùng nó đổi lấy thứ hữu dụng từ người khác.
Hơn nữa, hắn lại có được Kim Lôi Trúc pháp bảo, trước sau gì cũng là đại địch của những người theo chuyên tu quỷ đạo như chúng ta.
Tốt nhất là nên sớm tiêu diệt.
Đồng thời ngươi cảm thấy thân thể tiểu tử họ Hàn này như thế nào?” Thần sắc Huyền Cốt âm lệ nói, nhưng câu cuối lại chuyển qua chủ đề khác, đột nhiên hỏi nam tử kia một câu.
Điều này liền làm cho nam tử đó cả kinh, nhưng lập tức trở nên hưng phấn.
“Ngươi muốn giúp ta đoạt xá thân thể của hắn?! Việc này thực quá tốt.
Nhưng còn tên Cực Âm thì ngươi tính thế nào? Ngươi không định đối phó với hắn nữa sao?” Nam tử có chút chần chờ hỏi.
“Huyền Âm đại pháp của Cực Âm là do chính ta truyền thụ nên trong công pháp sớm đã lưu lại một ít sơ hở để có thể đưa hắn vào chỗ chết.
Đến lúc đó chỉ cần ta và ngươi trong thân thể mới liên thủ là đủ để tiêu diệt hắn.” Huyền Cốt hết sức tự tin nói ra.
“Thì ra là như thế! Tuy nhiên ngay từ đầu ngươi đã muốn tiêu diệt Hàn tiểu tử kia , nếu vậy vì sao ngươi vẫn cố ý tìm hắn liên thủ? Ngươi đúng thật là một lão hồ ly!” Nam tử đối với tâm cơ của Huyền Cốt cực kỳ bội phục.
“Hừ, ngươi đánh giá ta quá cao rồi đó! Trước khi gặp ngươi, ta thật sự muốn liên thủ với hắn để đối phó Cực Âm.
Mặc dù ta nắm được những yếu điểm của công pháp mà tên nghịch đồ của sử dụng, tuy vậy có thêm người trợ giúp thì thêm phần chắc chắn.
Nhưng hôm nay gặp được một người quen cũ như ngươi đây, tự nhiên ta không còn cần hắn nữa.
Vì thế tốt nhất là nên đem hắn tiêu diệt sớm hơn một chút để trừ hậu hoạn về sau.” Huyền Cốt không thèm để ý nói.
“Ngươi đóng kịch cũng thật là hay! Khi còn ở ngọc đình ngươi tỏ vẻ lo lắng làm cho ta tưởng là ngươi thật sự đang rất cần hắn trợ giúp, không ngờ được đã sớm có ý định động thủ giết người.” Nam tử thở dài một hơi, trong lời nói có chút ý tứ phức tạp.
“Hừ! Lúc ấy ta lo lắng là sự thật.
Tuy nhiên không phải là sợ hắn không thể giúp ta phục thù mà sợ mấy thanh phi kiếm Kim Lôi trúc của hắn rơi vào tay kẻ khác, đều vẫn tồn tại bất lợi lớn đối với những người chuyên tu quỷ đạo như chúng ta.” Huyền Cốt hừ lạnh một tiếng.
“Nếu đã biết hắn có pháp bảo luyện từ Kim Lôi Trúc mà ngươi còn dám khinh cử vọng động như thế này sao? Chẳng lẽ ngươi đã dám nắm chắc phần thắng?” Nam tử trầm mặc một chút rồi quan tâm hỏi vì việc này có liên đến chính bản thân mình nên hắn cần hỏi rõ ràng một tí.
Lúc này, Huyền Cốt thượng nhân đã tới gần ngọn núi, không ngừng bay quanh dò xét
“Nguyên bản lúc đầu ta muốn chính là để hắn dùng Kim Ti võng tiến vào Tứ Tượng Huyền Vũ trận bắt Cửu Khúc Linh Sâm, sau khi thành công liền lợi dụng trận đó vây khốn tên Hàn Lập này luôn.
Nhưng ta lại không ngờ hắn lại biết chút ít về trận pháp.
Khi đó ta liền đem trận kỳ giao cho đối phương.
Cứ như vậy kế hoạch càng thêm hoàn hảo.” Huyền Cốt lộ ra vẻ tươi cười cực kỳ quỷ dị, đầy thâm ý nói.
“Chẳng lẽ ngươi đã động tay động chân lên trận kỳ đó rồi sao?” Nam tử dường như hiểu ra liền hỏi.
“Hắc hắc! Việc này đến lúc đó rồi ngươi sẽ biết.
Trước tiên phải tìm ra Cửu Khúc Linh Sâm đã, nếu không tên tiểu tử đó chắc chắn sẽ rút lui.” Huyền Cốt lảng tránh, nói qua chủ đề khác.
Nghe vậy nam tử kia hừ nhẹ một tiếng, bộ dáng có chút mất hứng.
“Phải nói lại rằng công pháp quỷ tu của ta trước đây là do ngươi truyền thụ, chủ yếu là để tìm kiếm Cửu Khúc Linh Sâm.
Nhưng không ngờ sau khi bị tên nghịch đồ Cực Âm phản bội, nó lại cứu mạng ta!” Hàn quang trong mắt Huyền Cốt chợt lóe nói.
“Cũng chẳng tính là truyền thụ gì cả, chỉ do lúc đó cần đến mà thôi.” Nam tử có chút cảm khái nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 450: Hiện Hình
“Được rồi, đừng nói những lời thừa nữa.
Giờ thì ngươi giúp ta đi bắt Cửu Khúc Linh Sâm trước, sau đó giết tên tiểu tử kia để ngươi có nhục thân.” Thanh âm của Huyền Cốt lạnh lùng, ngắt lời nói.
“Không thành vấn đề! Bằng vào hai người chúng ta dùng Sưu Linh đại pháp tìm kiếm Linh Sâm thực dễ như trở bàn tay!” Nam tử khinh thường trả lời.
“Vậy bắt đầu thôi!” Nói xong như thế, sắc mặt Huyền Cốt trầm xuống, tay áo phất xuống.
Hai đạo hắc khí từ trong ống tay áo bắn thẳng ra, sau khi tiếp xúc liền chui vào trong lòng đất, vô ảnh vô tung.
Cùng lúc đó, dưới chân Huyền Cốt liền xuất hiện một đạo lục quang, nhanh chóng bay ra rồi biến mất.
Còn bản thân của Huyền Cốt thì bay lơ lửng ở trên không, hai mắt nhắm lại, thân hình không nhúc nhích.
Còn lúc này trên mặt đất, trên tay Hàn Lập đang cầm một cây cờ nhỏ màu vàng, thần sắc tuy bình thường nhưng ánh mắt lấp loé không chừng, dường như đang suy nghĩ việc gì đó, lộ ra vẻ chần chờ.
Đột nhiên hắn giương tay lên, một đạo hoàng quang bay ra, cây cờ nhỏ trong tay cắm chặt vào mặt đất.
“Mặc dù nhìn không ra trận kỳ có cái gì không ổn nhưng ngươi thực sự nghĩ ta không đề phòng sao?” Hàn Lập lẩm bẩm một mình, khóe miệng khẽ nhếch lên cười lạnh.
Sau đó từ trong túi trữ vật hắn lấy ra hơn mười cây cờ nhỏ màu vàng tương tự, tản ra linh khí thổ thuộc tính cực kỳ nồng đậm.
Nhìn thấy những cây cờ nhỏ lấp lánh hào quang này, thần sắc Hàn Lập thoáng lộ ra một tia quỷ dị, đột nhiên mở hai mắt ra.
Cùng lúc này, ở chỗ của Huyền Cốt có hai đạo hắc khí cùng một đao lục quang chui ra khỏi mắt đất và phi về bên trong cơ thể lão quái.
“Tìm được rồi.
Không ngờ Cửu Khúc Linh Sâm trốn quá kỹ.
Nó giấu bản thể của mình trong hốc đá.
Nếu không xem xét cẩn thận sợ rằng cũng không phát hiện được nó.” Âm thanh hùng hậu có chút đắc ý của nam tử vang lên trong đầu Huyền Cốt.
“Tốt, tìm được là hay rồi! Giờ ta đi xem tên tiểu tử đó bày trận đàng hoàng và đi vào hay chưa, còn ngươi phải cẩn thận một chút không nên tùy tiện hiện thân kẻo đối phương phát hiện ra.” Huyền Cốt cẩn thận dặn dò.
“Yên tâm đi.
Hoá Hình Chi Thuật mà ta sử dụng chỉ với thần thức của tu sĩ Nguyên Anh kỳ mới có khả năng phát hiện ra, nếu không thì không ai phát hiện được.Nhưng nếu ngươi không có khả năng chế trụ được đối phương, đừng hi vọng ta sẽ xuất thủ trợ giúp vì Kim Lôi Trúc pháp bảo chính là khắc tinh của lệ hồn không có hình thể như ta.
Ta thật không muốn bị Ích Tà Thần Lôi khiến cho thần hồn bị tiêu diệt.” Nam tử nói toạc ra những lời khó nghe.
“Hừ! Đối phó với một tên tiểu bối Kết Đan sơ kỳ, ta còn cần ngươi hỗ trợ hay sao? Ta phải nắm chắc mười phần thì mới động thủ, hơn nữa ngươi không cần phải sợ Ích Tà Thần Lôi đâu vì mấy ngày trước khi ta đánh nhau với hắn, mấy thanh kiếm kia vừa mới sử dụng không lâu, cho dù trong pháp bảo còn tồn dư thần lôi thì phỏng chừng khi đi qua quỷ vụ đã hết rồi mới đúng, nên phi kiếm kia hiện tại không đủ gây uy hiếp.
Ngược lại ngày trước gặp hắn, ta thấy tên tiểu tử đó phóng ra một đám kỳ trùng khiến cho ta cố kỵ.
Với lịch duyệt của mình mà vẫn không biết cụ thể là loại gì nên ta có chút kỳ quái, có lẽ so với bọn kỳ trùng bình thường lợi hại hơn một ít!” Huyền Cốt nhàn nhạt nói.
“Ồ, nếu không có Ích Tà Thần Lôi thì người này chẳng có uy hiếp gì cả, đến lúc đó ta sẽ tuỳ theo tình huống thực tế mà xem xét có nên ra tay hay không.” Khẩu khí nam tử trở nên nhẹ nhàng hơn.
Huyền Cốt nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch, rồi cũng không nói thêm gì nữa.
Mặc dù hắn nắm giữ một tia bổn mạng tinh phách của đối phương nhưng cũng biết rõ rằng bằng vào việc đó vẫn hoàn toàn không khống chế được.
Đối phương đã chuyên tu quỷ đạo nhiều năm, nên thủ đoạn liên quan đến việc khống chế các loại hồn phách tự nhiên cao hơn hắn.
Nói không chừng đối phương nhiều lắm là tổn thương nguyên khí để thoát khỏi sự khống chế.
Vì vậy hắn cũng không muốn quá phận, bức ép đối phương.
Huyền Cốt nhìn chung quanh dò xét một cái rồi hóa thành một đoàn mây mù, bay lại chỗ Hàn Lập.
Khi thấy Hàn Lập rồi, hắn liền hạ người, đáp xuống bên cạnh.
Khu vực này mặc dù bằng phẳng nhưng có rất nhiều cỏ dại, cộng thêm một số cây to thưa thớt hợp thành một mảnh rừng ở phía sau.
“Bố trí kỹ chưa?” Huyền Cốt vừa xuất hiện trước mặt Hàn Lập liền hỏi.
“Đương nhiên xong rồi! Ở phía bên kia!” Hàn Lập tựa lưng vào một cây đại thụ, thản nhiên đưa tay chỉ về phía sau.
Huyền Cốt ngưng thần nhìn lại, quả nhiên nơi khu rừng nhỏ phía sau có một lượng rất lớn thổ linh khí lăn tăn xuất hiện.
Trong lòng Huyền Cốt ngầm vui mừng.
Tiếp theo hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một cái hộp ngọc rồi mở nắp ra.
“Đây là cái gì?”
Hộp ngọc vừa mới mở ra, một mùi cực kỳ hôi thối bay thẳng vào mũi, Hàn Lập vừa ngửi thấy liền đứng bật dậy, lập tức phong bế hô hấp, thần sắc cảnh giác lùi lại phía sau mấy bước, hồ nghi nhìn Huyền Cốt thượng nhân.
“Không cần đa tâm, đây là phân của Xạ Lan Thú.
Vật này rất khó ngửi nhưng lại là thứ cực kỳ dụ hoặc đối với Cửu Khúc Linh Sâm, chỉ cần bỏ nó vào trong trận thì chắc chắn hoá thân của Cửu Khúc Linh Sâm thế nào cũng tìm tới.
Đến lúc đó chúng ta sẽ ra tay khống chế hoá thân đó, rồi ung dung đào lấy bản thể mà không cần sợ nó trốn mất.” Huyền Cốt thượng nhân liếc Hàn Lập một cái, chậm rãi giải thích.
“Phân của Xạ Lan Thú?”
Nghe xong Hàn Lập liền nhìn hộp ngọc trong tay của Huyền Cốt.
Giờ phút này hắn mới nhìn rõ, thì ra đây là một khối vật phẩm màu vàng, to bằng ngón cái, mùi khó ngửi kia đích xác từ nó bốc ra.
Hàn Lập không khỏi ngạc nhiên.
Hắn đương nhiên biết “Xạ Lan Thú”.
Đó là một loại linh thú kỳ quái mà người tu tiên thường hay nuôi dưỡng.
Trên đầu của nó có một cái sừng dài màu đỏ toả ra một mùi hương dễ chịu với tác dụng an thần định tâm nên tu tiên giả rất thích.
Nhưng lại không nghĩ ra phân của nó lại có mùi cực kỳ khó ngửi.
Không biết sao mà Cửu Khúc Linh Sâm lại thích được.
Điều này khiến cho Hàn Lập hết chỗ nói.
Tuy vậy nhưng Hàn Lập nhìn thần sắc không chút biểu tình của Huyền Cốt rồi mỉm cười nói:
“Vậy mời tiền bối mang vật này đem bỏ vào trong trận.
Ta phải đi xem xem trận kỳ này có gì bất ổn không.
Sau đó ta sẽ thủ ở nơi này tìm cách bắt lấy hóa thân, còn bản thể của Cửu Khúc Linh Sâm đành phải phiền tiền bối vậy.” Nói xong lời này, Hàn Lập liền ôm quyền hướng về phía Huyền Cốt, rồi đi thẳng tới mảnh rừng phía sau, không biết sử dụng thủ đoạn gì mà lập tức vô ảnh vô tung.
Huyền Cốt hơi ngẩn người ra!
Nhìn đám rừng cây với thổ linh khí nồng đậm, hắn ngầm nhíu mày.
Nhưng sau khi khóe miệng khẽ nhếch liền giương tay lên.
Một đạo hắc khí biến thành một con quái xà, ngậm cái hộp ngọc bay thẳng vào chỗ trung tâm của mảnh rừng, đặt nó vững vàng trên mặt đất rồi mới quay trở về.
Làm xong việc này nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Hàn Lập ở đâu cả.
Điều này khiến cho sắc mặt Huyền Cốt lộ xuất một tia âm lệ.
Nhưng hắn vẫn không nói lời nào bay lên trời.
“Sao vậy? Trận kỳ kia là do ngươi câp, sao giờ lại lo lắng như vậy?” Một giọng hùng hậu của nam tử có chút cười nhạo bỗng vang lên trong đầu của Huyền Cốt.
“Cẩn thận vẫn hơn! Ta trước tiên phải kiểm tra qua pháp trận để xem hắn có thực sự sử dụng trận kỳ mà ta đưa cho hắn hay không rồi mới nói tiếp.
Tuy rằng khả năng trên người đối phương xảo hợp có trận kỳ thổ thuộc tính là cực kỳ ít ỏi nhưng ta cũng không muốn mạo hiểm.” Huyền Cốt thờ ơ nói.
“Nếu ngươi lúc trước cũng cẩn thận thì sẽ không đến nỗi như vậy.
Xem ra việc ăn phải quả đắng thực sự không uổng phí, phải không lão đệ!” Nam tử cười hắc hắc nói.
Huyền Cốt thượng nhân không nghe ra được là hắn đang khen ngợi hay nói móc mình nữa.
Việc này khiến cho hắn buồn bực trong lòng, hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý gì nữa đến nam tử kia.
Lát sau Huyền Cốt đã lơ lửng ở không trung, thân hình bất động, năm ngón tay mở ra, trong lòng bàn tay đã có một cây cờ nhỏ màu vàng.
Cây cờ này cực kỳ tinh xảo, tuy có ngắn hơn nhưng giống y đúc những cây cờ mà hắn đưa cho Hàn Lập.
Huyền Cốt trịnh trọng nhìn nó rồi khẽ lay động vài cái.
Cây cờ nhỏ liền xuất hiện một đạo quang mang màu vàng, sau khi bay quanh Huyền Cốt một vòng liền trực tiếp hướng xuống mảnh rừng ở phía dưới.
Thấy như vậy, Huyền Cốt thở phào một hơi, trên mặt lộ xuất một tia độc ác.
Tiếp đó hắn liền thu cây cờ lại, liếc mắt nhìn về phía đại trận, xong rồi bay đến một chỗ nào đó của ngọn núi đá.
Lúc này, Hàn Lập mới từ trong rừng cây xuất hiện.
Nhìn thân ảnh xa xa của Huyền Cốt, hàn quang trong mắt Hàn Lập lóe lên vài lần, sau đó thân hình liền mơ hồ tan biến đi.
Còn cái hộp ngọc kia càng ngày càng tỏa ra mùi hôi thối khiến cho Hàn Lập đang ẩn nấp trên một cây đại thụ gần đó nhíu mày, không thể làm gì khác hơn là phải tự phong bế hô hấp.
Thời gian từ từ trôi qua, tinh thần của hắn cũng bắt đầu được đề cao.
Thời gian lưu lại đây thực sự không nhiều, nếu Cửu Khúc Linh Sâm vẫn không xuất hiện thì hắn chỉ còn cách đi về tay không mà thôi.
Đang lúc Hàn Lập suy nghĩ thì thần sắc khẽ biến, thần thức của hắn dường như cảm nhận được cái gì đó không lớn lắm xông vào rừng cây.
Điều này làm cho Hàn Lập vừa mừng vừa lo, triệt để yểm trụ khí tức trên người, cặp mắt nhìn chòng chọc chỗ có hộp ngọc.
Hoàng quang chợt lóe lên, trên thảm cỏ phía ngoài đại trận xuất hiện một con thỏ lấm la lấm lét.
Toàn thân nó trắng như tuyết, đôi mắt màu đỏ chuyển động không ngừng, chớp động liên hồi, hết nhìn đông lại nhìn tây, bộ dáng cực kỳ nhát gan.
Mặc dù vậy nhưng cái mũi đỏ hồng của nó vẫn hướng về phía cái hộp ngọc ngửi ngửi không ngừng, trên mặt lộ ra một tia say mê giống đúc con người.
Cái mùi hôi thối kia đối với Hàn Lập mà nói thực sự rất khó chịu nhưng đối với con thỏ kia thì lại là một thứ gì đó cực kỳ quyến rũ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tàn Bào [Dịch] Tàn Bào](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tan-Bao-dich.jpg)





