Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 262 : Tranh Giành Thần Huyết (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Tranh Giành Thần Huyết
Nguyên Anh của Hoàng Lương Linh Quân chợt đại phóng hoàng quang, cây Lục Sắc Tiểu Kiếm ở trên tay bỗng nhiên tự hành bay ra.
Lục quang loé lên, tiểu kiếm liền hoá thành một con thú có đầu ưng thân ngựa, con linh thú này ở trên lưng có một cặp cánh xanh biếc thật cổ quái, nó há cái mồm rộng hung hăng tiến về phía Cự Nhân.
Nhất thời Nguyên Anh lại hướng bạch sắc Đại Ấn đang quay cuồng trong không trung, ngưng trọng điểm một chỉ.
Sau khi bị điểm, Đại Ấn đột nhiên rung mạnh lên, tốc độ chuyển động ngày càng nhanh hơn, hoá thành một đoàn bạch sắc hư ảnh rét lạnh căm căm.
Nhất thời trong không trung ở vùng phụ cận hiện lên vô số đạo li ti hào quang nhiều màu, tề tụ tập trung về Đại Ấn, thể tích của Đại Ấn bành trướng kinh người với tốc độ chóng mặt, chỉ trong mấy lần hít thở, nó đã lớn gấp mấy lần lúc trước, cơ hồ đem non nửa cả bầu trời che khuất, thanh thế thật kinh người dị thường.
Hoàn Thiên Kỳ chợt tắt độn quang, thân hình ngừng lại cách Cự Nhân hơn mười trượng, tiếp theo hắn nhấc cả hai tay lên, hai cỗ điện quang xám xịt đồng thời hiện ra rồi hợp lại… Thanh âm sấm rền ầm ầm cuồn cuộn vang lên.
Một cây cự nhận màu xám lớn tới mấy trượng hiện ra.
Mặc dù giống như thần thông lúc nãy, nhưng rõ ràng cự nhận này uy lực hơn xa trường đao.
Đồng tử của Hoàn Thiên Kỳ nhìn chằm chằm Cự Nhân, đột nhiên hắn giơ tay lên vẫy về phía con Huyền Diễm Nga vẫn đang huyền phù bất động trong không trung.
Nhất thời con linh thú này xòe hai cánh ra, hoá thành một đạo quang ảnh bay vụt xuống, cuối cùng nhập vào trong cự nhận không thấy bóng dáng.
Cự nhận bỗng nhiên phát ra vầng hào quang âm lãnh, hai tay Hoàng Thiên Kỳ cầm thanh cự nhận, nhắm ngay eo lưng Cự Nhân, chém một nhát thật chậm rãi.
Một đạo quang tuyến diễm lệ chợt loé lên chém ra liên miên bất tận.
Mặc dù linh trí của Cự Nhân không cao, nhưng dưới áp lực trầm trọng của hai người bọn Hoàng Lương Linh Quân thì cũng cảm nhận được nguy cơ trùng trùng.
Cự Nhân ngửa mặt lên trời hống lên một tiếng dài, độc nhãn đột nhiên loé lên luồng bạch quang, một khoả viên cầu màu trắng bay ra, hoá thành một đoàn quang ảnh trắng sáng, vừa lúc đánh vào con quái thú đầu ưng thân ngựa.
Tiếp theo huyết quang xuất hiện, một đạo tinh quang tựa như thực chất lại từ trong đồng tử bắn nhanh ra, vừa khéo ngăn cản đạo quang tuyến đang chém tới, cả hai thứ này đan vào nhau.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Tia sáng và quang tuyến tiếp xúc với nhau, lóa lên quang mang kỳ lạ đan vào nhau, nhưng cả quá trình va chạm đều vô thanh vô tức, nhất thời xuất hiện tình thế giằng co.
Đối mặt với bạch sắc Đại Ấn trên đỉnh đầu, thân hình Cự Nhân chuyển động xoay tròn, Thạch Bổng huyễn hoá các hư ảnh như tòa núi nhỏ, bí ẩn mang theo một cỗ ác phong, đâm thẳng đến đầu của Hoàng Lương Linh Quân.
Tiếp theo hai tay nó nắm chặt lại thành quyền, trên da thịt nổi lên gân xanh, nhắm thẳng Đại Ấn trong không trung hung hăng đánh ra một kích.
Cự Nhân đã dùng thần lực của bản thân, một đôi bàn tay trần đánh chặn Đại Ấn trên đỉnh đầu.
Một tiếng vang thiên băng địa liệt truyền đến, Đại Ấn rung lên phát ra quang mang chói mắt làm cho tất cả mọi người, kể cả Hàn Lập đang ẩn mình trong không trung, không ngăn được phải nhíu mày, nhắm cả hai mắt lại.
Chỉ cảm thấy một cỗ khí lãng trùng thiên cuốn đến, không khí xung quang phụ cận bị kích động liên hồi, thân hình Hàn Lập run rẩy, có vẻ sắp bị cuốn đi.
Hàn Lập cả kinh, không dám lưỡng lự, vội vàng lưu chuyển một chút pháp lực còn sót trong cơ thể, lúc này thân hình mới tạm ổn định lại.
Hắn bèn giương mắt nhìn tình hình phía dưới, tức thì ngẩn ra.
Nguyên do không biết khi nào ở phía dưới đã nổi lên một đám mây mù màu vàng đất, làm cho cuộc tranh đấu của các bên bị che đậy hoàn toàn.
Hàn Lập do dự một chút, chậm rãi thả thần niệm ra, thăm dò vào bên trong lớp thổ vân đó, mà bên trong đám mây vàng vang ra tiếng gào rống giận dữ của Cự Nhân, thanh âm cười điên khùng của Hoàn Thiên Kỳ, tiếng nổ va chạm… Hoàng sắc thổ vân thì quay cuồng không ngừng, ẩn chứa tiếng rít mạnh.
Ngược lại từ đầu đến cuối tên Hoàng Lương Linh Quân không phát ra bất kỳ âm thanh nào, không biết là do đang thi triển pháp lực đến thời điểm mấu chốt nên không thể phân tâm, mà dáng vẻ hết dám khinh thường như lúc trước.
Trong lòng Hàn Lập chợt động, nhìn về phía bóng nhân ảnh đang ẩn núp ở phụ cận. kết quả làm sắc mặt hắn biến sắc, Húc Thiên đã biến mất tự khi nào.
Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, nhìn về phía Hoàng sắc thổ vân mờ mịt, trầm ngâm suy nghĩ.
Một thanh âm thảm thiết từ trong hoàng vân truyền ra vang thấu trời xanh, tiếp theo một tiếng ầm vang lên, có vật gì đó thật nặng té lên mặt đất, làm mặt đất chấn động vài cái.
Tất cả các thanh âm bên trong đều im bặt.
Trong mắt Hàn Lập chợt loé dị sắc, lưỡng thủ kháp quyết, cả thân hình trầm xuống phía dưới không một tiếng động.
Cơ hồ cùng lúc đó, trong hoàng vân truyền ra tiếng cười to đắc ý của Hoàn Thiên Kỳ:
“Thật may mắn… Xuẩn vật này linh trí không cao, nếu không chúng ta vô phương kết liễu nó nhanh như vậy”.
“Tên Linh Tộc phản nghịch chắc chắn đã bị Cự Nhân nuốt mất, để ta mổ tên Cự Nhân này ra xem thử rốt cuộc tên Linh Tộc không tiếc nghìn trùng vạn lý đã mang theo vật gì chạy đến đây”.
Trong hoàng vân tiếp tục truyền ra thanh âm trả lời của Hoàng Lương Linh Quân:
“A! Vậy làm phiền Hoàn huynh, khối Lạc Dương Tinh cũng đã bị ta trấn áp, sẽ lập tức thu lấy giao cho đạo hữu”.
Cuối cùng đám hoàng vân dần dần tản mát, lộ rõ ra tình hình bên trong.
Chỉ thấy trên người Cự Nhân đầy vết thương, nằm gục trong vũng máu màu lục, một tay và một chân đã bị chặt đứt nằm ở cạnh bên, về phần cái đầu cũng đã bị đập bể chỉ còn phân nửa.
Còn trên ngực của Cự Nhân bị đục một lỗ thủng to lớn, bên trong cháy đen, giống như bị một loại bảo vật chí dương đánh cho cả tâm tạng tan nát.
Hàn Lập phỏng đoán đây mới chính là một kích trí mạng đưa Cự Nhân vào tử địa.
Hoàn Thiên Kỳ đã giải trừ hình dáng bán yêu, khôi phục tướng mạo loài người, trừ sắc mặt tái nhợt thì cũng không vẻ gì là tổn thương thân thể.
Lúc này hắn đang điều khiển một cây phi đao màu trắng nhạt, mổ bụng của Cự Nhân ra.
Ở một nơi khác trên thi thể Cự Nhân, Hoàng Lương Linh Quân đang cầm trong tay thưởng thức một khỏa bạch sắc tinh cầu tỏa ra hơi lạnh căm căm, trên mặt cười nhàn nhạt.
Viên tinh cầu này chính là khỏa Lạc Dương Tinh khổng lồ lúc trước nhưng không biết bị Hoàng Lương Linh Quân dùng phép thuật gì mà thu nhỏ kích cỡ lại như vậy.
“Năm xưa tại Man Hoang, chúng ta cũng từng chém chết một tên Song Diện Cự Nhân, mà tên đó giải quyết khó hơn nhiều gã vừa rồi.
Nói vậy để biết, trừ khi đã đắc tội với bọn Cự Nhân, nếu không thì đừng nên trêu chọc đến chúng, bọn này lại bất đồng với cổ thú cũng như thiên địa linh thú, có thân thể thật khổng lồ nhưng căn bản trên thân thể bọn chúng lại chẳng có thứ gì hữu dụng, tổn hao thật nhiều khí lực giết chết một tên cũng chỉ là uổng phí tinh lực mà thôi” Hoàn Thiên Kỳ thở dài một hơi, thao túng phi đao, than thở.
“Cái … này tất nhiên.
Trong Man Hoang chi địa, tình hình chung là bọn ta đều kính nhi viễn chi với bọn Cự Nhân, bất quá nói như vậy cũng không nhất định là thân thể bọn Cự Nhân không có điểm hữu ích.
Thiên Khuê Lang Vương trong thất đại Yêu Vương, cũng đã từng trong Man Hoang kích sát một tên Cự Nhân, kết quả tìm được trong thi thể nó một khối Vạn Hi Uế Thổ, mới có cơ duyên luyện chế thành Vạn Hi Yêu Tháp bài danh một trong Hỗn Độn Vạn Linh Bảng, trở thành nhất đại Yêu Vương của Lang Tộc” Hoàng Lương Linh Quân lắc đầu nói.
“Điều này cũng đúng, bọn Thượng Cổ Cự Nhân đều thích cắn nuốt bất cứ thứ gì, nếu có cơ duyên sẽ tìm trong cơ thể đó một số đồ tốt, tuy nhiên tỉ lệ này cũng quá nhỏ.
Ai sẽ vì một điểm hư vô mờ mịt như vậy, lại trong Man Hoang liều mạng với một tên Cự Nhân, đặc biệt Thượng Cổ Cự Nhân là một chủng loại hung hãn sống quần cư.
Chẳng lẽ ngươi đã quên, sau khi kích sát tên Song Diện Cự Nhân, chúng ta bị ba tên Cự Nhân khác truy sát thiếu điều phải nhảy xuống biển à” Hoàn Thiên Kỳ nghe vậy, không khỏi cười khổ một tiếng.
Hoàng Lương Linh Quân hồi tưởng lại việc năm xưa, cũng không ngăn được tức cười, không có nói tiếp lời nào.
Thanh âm “Phốc xuy” vang lên, phi đao của Hoàn Thiên Kỳ đã mổ ra hoàn toàn tiểu phúc của Cự Nhân, ở bên trong rơi ra một đống đồ.
Các món đồ này đã ảm đạm vô quang, duy chỉ còn có một cái bát ngọc màu lam nhạt và tiểu bình trong suốt đỏ tươi vẫn còn phát ra linh quang chói lóa.
Xung quanh bát ngọc hình thành một tầng lam quang nhàn nhạt, vừa khéo bao tiểu bình vào bên trong.
“Chính là nó !” Hoàn Thiên Kỳ quét mắt qua, một lát sau nhận ra cái bát ngọc màu xanh chính là đồ vật của tên Linh Tộc phản loạn.
Nhưng cái bát ngọc này đã mất hết linh tính, hiển nhiên là tên Linh Tộc kia đã chết.
Cho dù bản thân đã chết, nhưng hắn cũng muốn tận lực bảo vệ bảo vật, chiếc Tiểu bình bên trong lam quang chính là món đồ bọn họ khổ công tìm kiếm …
Hoàn Thiên Kỳ vui mừng chộp tới tiểu bình thì Hoàng Lương Linh Quân đang đứng ở xa, chợt biến sắc, hét lớn:
“Cẩn thận !”.
Hoàn Thiên Kỳ sống tới tận bây giờ không phải là may mắn, cơ hồ cùng lúc với lời nhắc nhở của Hoàng Lương Linh Quân, thần niệm cũng đã cảm ứng một cỗ hàn mang như thác lũ đánh tới phía sau lưng.
Hắn cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, một chân giẫm vào mặt đất, cả thân hình giống như một mũi tên bắn lên không trung, một đạo huyết quang xoẹt qua phía dưới chân.
Tiếp theo nhân ảnh của Húc Thiên thoáng hiện ở phụ cận, thân hình nhoáng lên, chộp về phía tiểu bình.
“Ngươi dám”.
Hoàng Lương Linh Quân phẫn nộ quát lên, mười ngón tay trùng điệp bắn ra.
Tiếng phá không mãnh liệt vang lên, hơn mười đạo hoàng sắc kiếm khí bắn tới.
Nhưng rõ ràng đã chậm một bước.
Nhân ảnh phát ra tiếng cười to đắc ý, một tay đã bắt lấy tiểu bình, sau đó thân hình nhoáng lên, hoá thành một đoàn huyết vân trực tiếp độn quang bay vào không trung.
Hoàn Thiên Kỳ đang chật vật trên không, xoay người nhìn rõ tên đánh lén, nổi giận hét:
“Húc Thiên, lại là ngươi, chạy đâu cho thoát”.
Thần niệm thôi thúc, ngay chỗ huyết vân trong không trung, đột nhiên không gian ba động, một con đại cự Phi Nga hơn trượng hiện ra, bích lục yêu nhãn loé lên, không nói một lời, hai cánh vỗ một cái.
Một cỗ sương khói thất sắc quang hà trực tiếp chụp xuống huyết vân.
Huyết vân này đối với màn sương vụ diễm lệ cực kỳ kinh sợ, không dám đón đỡ trực tiếp, liền đảo một cái rẽ chạy sang hướng khác.
Nhưng chỉ cần một chút trì hoãn, dưới sự thôi thúc của Hoàng Lương Linh Quân, hơn mười đạo hoàng sắc kiếm khí đã hùng hổ bắn tới trước mặt, bản thân của Linh Quân cũng hoá thành một đạo hoàng hồng phi thẳng đến.
Húc Thiên ẩn trong huyết vân không khỏi rùng mình.
Đang lúc này, hốt nhiên trong tai hắn truyền đến một thanh âm quen thuộc dị thường:
“Húc Thiên đại nhân, mau đưa Thần Huyết cho ta.
Ta dùng ẩn nặc độn thuật đem bảo vật này chạy trước”.
Vừa nghe thanh âm này, Húc Thiên đầu tiên là sửng sốt, sau là vui mừng.
Thì ra tên ẩn núp bên cạnh khi nãy là phe nhà, Phệ Viêm.
Lúc trước nhờ thiên phú thần thông, Húc Thiên đã phát hiện ra hành tích của vị đồng tộc này, nhưng cũng chỉ đoán thầm trong lòng không dám thập phần khẳng định.
Hiện tại nghe qua thanh âm quen thuộc vị Huyền Linh này không còn nghi ngờ gì nữa.
Năm ngón tay xòe ra, lóe lên linh quang quỷ dị hiển hiện ra chiếc tiểu bình.
Cổ tay hắn nhất thời lắc nhẹ, huyết sắc tiểu bình liền bắn nhanh đến vị trí hư không phát ra thanh âm kia.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1307: Trận Chiến Giữa Các Cấp Bậc Luyện Hư
Chỉ thấy Huyết Vân xoay chuyển, trong nháy mắt ngưng tụ thành một đóa Huyết Liên.
Đóa hoa này xoay tròn khiến cho hơn mười đạo kiếm quang đều bị hút vào bên trong.
Mà tiểu bình đã bị bắn ra xa hơn mười trượng, lóe lên một cái, biến mất trong không trung.
Hoàn Thiên Kỳ đang bay vụt đến thấy màn này liền sửng sốt, nhưng lập tức giận dữ, há mồm phun ra một cỗ yêu phong mù mịt làm cát bay đá chạy, thổi quét đến vị trí Hàn Lập ẩn nấp.
Mặc dù hắn vô phương nhìn thấy thân ảnh Hàn Lập, nhưng dựa vào kinh nghiệm tranh đấu, tự nhiên liếc mắt đã nhìn ra chân tướng sự việc, có người đang ẩn nấp dấu mất tiểu bình.
Hàn Lập thấy khí thế của cuồng phong kéo tới, biến sắc.
Tình hình hiện tại của hắn vô phương phi độn rời đi được, nếu bị cuốn vào trong yêu phong, chắc chắn Thái Nhất Hóa Thanh Phù sẽ bị phá giải.
Trong tích tắc này, Húc Thiên ở kế bên liền trầm mặt, đan thủ kháp quyết nhắm ngay yêu phong đang xoắn tới, ngưng trọng điểm một chỉ.
Một tiếng “Phốc” vang lên, một đạo huyết sắc kiếm quang giống như thiên ngoại kinh hồng từ trong tay Húc Thiên bắn ra, chợt lóe lên, trảm yêu phong ra làm hai, thừa dịp chém thẳng đến Hoàn Thiên Kỳ.
Hoàn Thiên Kỳ bị dọa cho hoảng sợ, vội vàng đưa một tay trảo vào hư không.
Một cái hôi sắc yêu trảo hiện lên phía trên đỉnh đầu, tùy thời chộp về phía huyết quang, hôi hồng lưỡng sắc quang mang đan vào nhau, nhất thời xuất hiện tình thế giằng co.
Hàn Lập thấy vậy vui mừng, thân hình khinh phiêu hướng về trời cao biến mất.
Đang lúc này, hốt nhiên phía sau lưng Hàn Lập truyền đến một tiếng hừ lạnh:
“Ngươi muốn đi đâu?”.
Bỗng nhiên Hàn Lập cảm thấy trong không trung chợt lóe lên, một cái bạch sắc ngọc ấn quỷ dị hiện ra phía trên đỉnh đầu, nhoáng một cái nó đã cuồng trướng hơn mười trượng, đập xuống đầu Hàn Lập.
Một kích này nhanh như chớp giật, ngay cả Húc Thiên cũng không kịp xuất thủ tương trợ, trong miệng hô lên một tiếng nhỏ.
Hàn Lập sớm đã chứng kiến uy lực của Ngọc Ấn, ngay cả độc mục Cự Nhân dùng thạch bổng đập vào cũng không hề hấn gì, nên chính mình tuyệt đối cũng không dễ dàng tiếp đỡ cú đánh này.
Sắc mặt hắn thay đổi liên tục, thở dài một hơi.
Chỉ thấy phía dưới Ngọc Ấn đang không có thứ gì, đột nhiên ngân quang lóe lên, hiện ra thân ảnh Hàn Lập.
Hắn vỗ vào thiên linh cái của mình, một đoàn thanh quang mang theo một tiểu đỉnh hiện ra, tiếp theo cái đỉnh này mở ra, một hồi tiếng kêu thanh thúy từ trong đỉnh phát ra, vô số đạo thanh ti phun ra, đan vào lóe ra, trong náy mắt đã hình thành một quang võng, vừa khéo ngăn cản cú nện xuống của Ngọc Ấn.
Mà Ngọc Ấn cũng không chút lưu tình đập vào thanh sắc quang võng.
Một hồi tiếng bạo liệt “Oanh oanh long long” truyền ra, Ngọc Ấn cũng không phải vật tầm thường, đã đánh cho quang võng tấc tấc vỡ vụn.
Nhưng Hư Thiên Đỉnh dù sao cũng là Thông Thiên Linh Bảo, vẫn tiếp tục phun ra quang tia, làm cho thế đập xuống của Ngọc Ấn hơi bị dừng lại.
Nhân cơ hội này, Hàn Lập kháp quyết, sau lưng nổi lên thanh âm sấm sét, một đôi thanh bạch sắc vũ sí hiện xuất.
Thân hình hắn hóa thành một đạo bạch ti cùng tiểu đỉnh trên đầu biến mất.
Lúc này Đại Ấn mới phá vỡ thanh võng, nện xuống nhưng chỉ đập vào chỗ không người.
Lúc này ở cách đó ba mươi trượng chợt lóe lên thanh sắc điện hồ, thân hình của Hàn Lập không một tiếng động hiện ra.
“Ngươi như thế nào lại sử dụng những… bảo vật này? Ngươi không phải là Phệ Viêm!”
Trong Huyết Vân đột nhiên vang lên thanh âm khó tin của Húc Thiên.
Lập tức Huyết Vân quay cuồng hiện ra trong mây một thân ảnh cao vài tấc.
Chính là Huyền Linh Húc Thiên nhưng lúc này mặt mày hắn đầy kinh sợ nhìn Hàn Lập.
“Ngươi không phải Linh Tộc, là tu sĩ Nhân Tộc!” Sau lưng Hàn Lập chớp động quang hà, thân ảnh của Hoàng Lương Linh Quân cũng hiển lộ ra, mặt đầy kinh ngạc.
Hoàn Thiên Kỳ cũng nhân cơ hội thao túng yêu trảo làm tản mát huyết sắc kiếm quang, chính mình đồng thời cũng chớp loé vài cái, xuất hiện kế bên Hoàng Lương Linh Quân, đồng dạng kinh nghi đánh giá Hàn Lập.
Đối mặt với ba vị Luyện Hư kỳ đang kinh hãi, Hàn Lập cũng không có ý tứ nói câu nào, chỉ là lưỡng thủ kháp quyết, há miệng phun ra một đoàn tinh huyết.
Huyết vụ nồng đậm trong nháy mắt đã bao phủ thân hình hắn vào trong.
“Muốn chạy!”.
Húc Thiên thấy vậy liền đoán ngay đây là một loại độn thuật cao minh.
Hắn bèn đạp Huyết Vân nhào tới.
Trong nháy mắt Hoàn Thiên Kỳ đã yêu hoá thân hình, nhoáng một cái, hoá thành một đạo lưu quang đánh về phía Húc Thiên, đồng thời trong miệng phát ra lời nói âm trầm:
“Hừ! Húc Thiên đạo hữu hà tất nóng lòng như thế.
Hoàn mỗ muốn lãnh giáo một lần nữa Huyết Sát Linh Liên của ngươi.
Hoàn Lương huynh, nếu tên kia là nhân tộc tu sĩ, giao cho ngươi lo liệu”.
“Yên tâm, chỉ là một tên Hoá Thần tu sĩ mà thôi.
Cho dù có nhất kiện Linh Bảo, tuyệt không thoát được bàn tay của ta” Hoàng Lương Linh Quân nhìn Hàn Lập không chớp mắt, lạnh nhạt nói.
Dĩ nhiên hắn đã nhận ra Hư Thiên Đỉnh của Hàn Lập là một kiện Thông Thiên Linh Bảo.
Lời nói của Hoàng Lương Linh Quân vừa dứt, hắn há miệng, một đạo Lục Sắc Tiểu Kiếm giống như giao long được phun ra, nhoáng lên, bay ra phía trên huyết vụ, không chút lưu tình chém xuống.
Một tiếng vang nhỏ “Đương” vang lên, một đạo kim quang từ trong huyết vụ bắn ra đánh chặn Lục Sắc Tiểu Kiếm.
Cái này chính là một cây kim sắc tiểu kiếm dài khoảng một xích.
Hoàng Lương Linh Quân cười lạnh, giơ một tay lên, điểm một chỉ vào Lục sắc Tiểu kiếm.
Lục sắc Tiểu Kiếm chém xuống, lập tức đan vào Kim Sắc Phi Kiếm đang dâng lên.
Quang mang từ Lục sắc tiểu kiếm đại phóng tạo ra một áp lực làm cho quang mang của Kim kiếm thu liễm.
Tiếp theo Lục sắc Tiểu kiếm chuyển động xoay tròn, hoá thành một đại đoàn lục sắc kiếm luân hơn trượng, xoáy cực nhanh, muốn đem Kim kiếm đánh cho nát bấy.
Một hồi tiếng động kim khí ma sát chói tai truyền ra, quang mang của kim sắc phi kiếm cơ hồ ảm đạm chỉ còn một tia, nhưng dưới sự cuồng chém của kiếm luân, lại vẫn bình yên vô sự, không chút gì tổn hao.
Không những thế, phi kiếm này còn cường ngạnh cuốn lấy kiếm luân, làm kiếm luân vô phương hạ xuống.
“Cái gì?!”
Hoàng Lương Linh Quân kinh ngạc, động dung.
Khẩu Lục Sắc Tiểu Kiếm của hắn mặc dù không được luyện chế từ loại tài liệu nghịch thiên gì, nhưng đã sơ thành đại đạo, tốn rất nhiều công phu mới luyện chế thành công.
Hơn nữa lại trải qua mấy ngàn năm bồi dưỡng, uy năng to lớn không kém Linh Bảo.
Mà bây giờ lại vô phương chặt đứt phi kiếm của một tên Hoá Thần tu sĩ.
Thật là có chút quỷ dị.
Trong lòng Hoàng Lương Linh Quân giật mình, nhưng trên mặt không lộ ra chút biểu tình, chỉ là lưỡng thủ nhanh chóng kháp kiếm quyết.
Từ kiếm luân phát ra một tiếng kêu thanh thuý, huyễn hoá thành ba mươi sáu đạo thanh quang, chụp xuống huyết vụ, bộ dáng kiên quyết muốn cho Hàn Lập loạn nhận phân thây.
Nhưng Hoàng Lương Linh Quân không nghĩ tới, Hàn Lập trong huyết vụ nhóng vai lên, từ sau lưng lại bay ra hơn mười khẩu Kim Sắc tiểu Kiếm, hoá thành đạo đạo kim sắc kiếm quang, đồng dạng đón đỡ thanh quang đang chém xuống, lại làm cho thanh quang vô phương hạ xuống.
Lúc này huyết vụ kịch liệt quay cuồng, trong miệng Hàn Lập không ngừng lẩm bẩm, mười ngón tay không ngừng thay đổi pháp quyết, bộ dáng muốn thi triển một loại pháp thậut gì đó.
Hoàng Lương Linh Quân nhìn thấy cảnh này, lại càng ngạc nhiên, nhưng lập tức trong mắt loé lên hàn quang, trên người phát ra hào quang mêng mang, cả người liền biến mất ngay tại chỗ.
Hàn Lập hít sâu một hơi, đột nhiên giữa trán thoáng hiện một đạo huyết ngân, một nhãn châu đen nhánh hiện ra, từ đó phun ra một đạo ô hắc quang trụ, loé lên biến mất.
Trong hư không cách đó hơn mười trượng bỗng truyền ra một tiếng vang thật lớn.
Hoàng hà hắc quang chớp loé, thoáng hiện ra thân ảnh của Hoàng Lương Linh Quân, miệng hắn la lên thất thanh:
“Phá diệt pháp mục! Ngươi lại có pháp bảo này”
Mặt của vị Luyện Hư Kỳ tu sĩ này hoàn toàn ngưng trọng.
Sự giật mình qua đi, bất giác trong lòng hắn bùng nổ sự giận dữ.
Một tay hắn nhấc lên, hướng về hư không chậm rãi đánh một trảo.
Tiếng phá không “xuy, xuy” bạo phát trên đỉnh đầu Hàn Lập, phụ cận xung quanh cuồng phong gào thét, vô số ti ti quang hà như cơn lũ hiện lên, trong nháy mắt ngưng tụ lại thành một đoàn.
Một cây búa (phủ) bằng tinh ngọc chạm khắc tinh tế dài hơn trượng quỷ diện hiện ra.
Năm ngón tay của Hoàng Lương Linh Quân hợp lại, một tay nhẹ nhành vung xuống phía dưới, trong miệng nhẹ phát ra một chữ:
“Trảm!”.
Ngũ sắc ngọc phủ rung lên… chậm rãi bổ xuống, chưa đến gần huyết vụ mà uy áp đã khiến cho phía dưới Phủ phát ra thanh âm lôi minh trầm thấp.
Đoàn đoàn thanh sắc điện quang chớp động toát ra, đồng thời không gian ở phụ cận vặn vẹo biến hình, có thể thấy uy năng của Phủ này thật không thể tưởng tượng.
Hàn Lập đang ẩn trong huyết vụ, tập trung nhắm mắt làm phép, thấy cảnh này lập tức sắc mặt đại biến.
Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, há miệng, phun ra một tòa tiểu sơn đen nhánh, nhoáng một cái, từ đỉnh tiểu sơn phún xạ ra hôi sắc hào quang mù mịt.
Cũng thật kỳ quái, những nơi mà hôi sắc hào quang đi qua, cả kim sắc phi kiếm lẫn lục sắc tiểu kiếm đều gào thét run rẩy không yên, uy năng đại giảm.
Mà khẩu đại ngọc Phủ lại ngoại lệ, không giống như các cây lục sắc tiểu kiếm.
Ngọc Phủ bị hôi sắc hào quang quét trúng, chỉ nhoáng lên rồi dễ dàng trảm tản mát hôi quang, rồi tiếp tục hạ xuống, không có vẻ gì bị ảnh hưởng.
Hàn Lập vô cùng khẩn trương, thần niệm thôi thúc, tiểu sơn sau khi bộc phát ra hơn mười viên quang hoàn đột nhiên dừng lại, ngưng kết hóa thành quang quyển rồi rung lên biến mất không thấy.
Sau một khắc, tiểu sơn xuất hiện ở phụ cận Ngọc Phủ, lại giữ chặt Ngọc Phủ lại.
Ngũ sắc linh quang bên ngoài Ngọc Phủ hốt ám hốt minh, không tự chủ dừng lại giữa không trung, cơ hồ muốn mất đi dự khống chế của Hoàng Lương Linh Quân.
Hoàng Lương Linh Quân đang đứng ở xa lại ngạc nhiên thêm lần nữa, nhưng hắn không suy nghĩ nhiều, miệng quát khẽ một tiếng, lưỡng thủ kháp quyết liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết.
Nhất thời Ngọc Phủ phát ra thanh âm lôi minh mãnh liệt, đạo đạo thanh sắc điện quang bạo phát ra, hung hăng trảm xuống, rốt cuộc đã chẻ hội sắc hào quang ra làm mấy mảnh.
Có được thời gian trì hoãn này, thân hình Hàn Lập trong huyết vụ liền mơ hồ, bỗng nhiên hóa thành một đạo huyết quang từ trong huyết vụ bắn nhanh ra, chớp lóe mấy cái… khó có thể tin nổi đã xuất hiện ở ngoài trăm trượng, nhìn thấy chỉ còn một điểm đen.
Mà các phi kiếm và hắc sắc tiểu sơn cũng biến mất trong hư không.
Đây chính là độn thuật bảo mệnh của Hàn Lập, Huyết Ảnh Độn.
Với tu vi Hóa Thần kỳ va thân thể mạnh mẽ hiện tại, tự nhiên độn thuật này càng thần diệu khó tin, sau mấy lần chớp lóe, độn quang đã biến mất về phía chân trời, vô tung vô ảnh.
Lần này không chỉ Hoàng Lương Linh Quân mà cả Húc Thiên và Hoàn Thiên Kỳ đang chiến đấu không ngừng cũng ngẩn ngơ.
Nhưng lập tức cả ba gầm lên, cơ hồ đồng thời kháp quyết, hóa thành ba đạo kinh hồng, điên cuồng đuổi theo.
Ba đạo độn quang này đồng dạng cũng chớp lóe mấy lần, biến mất về phía chân trời, tốc độ độn như vận tốc ánh sáng, bộ dáng không thua kém gì Huyết Ảnh Độn của Hàn Lập.
.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1308: Uy Lực Của Hoả Linh
Lấy độn tốc của Huyết Ảnh Độn, chỉ trong mấy lần hô hấp công phu, Hàn Lập đã chạy đến cốc khẩu.
Nguyên bản độn thuật này rất bá đạo, khi hắn còn ở giai đoạn Kết Đan, Nguyên Anh thì vô phương khống chế được phương hướng và tốc độ.
Nhưng tu vi hiện tại của hắn đã là Hóa Thần Kỳ tự nhiên giải quyết được vấn đề này.
Sau khi phi độn được trăm dặm, Hàn Lập lập tức quét thần niệm về phía sau.
Kết quả phát hiện ba người phía sau cũng không bị bỏ xa mà lại đang theo đuổi rất sát, trong lòng hắn không khỏi rét run.
Đối mặt với cấp bậc Luyện Hư, Hàn Lập cũng không quá kỳ vọng chỉ bằng Huyết Ảnh Độn là có thể chạy thoát một cách đơn giản.
Một tay hắn liền lật chuyển, bỗng nhiên xuất ra hai khỏa viên châu hồng hắc hai màu, phù văn thần bí chớp động, rồi không chút do dự ném ngược ra phía sau.
Lập tức lưỡng thủ hắn kháp quyết, miệng âm lâm râm niệm chú.
Lúc này hắn đã khống chế huyết quang lóe lên, xẹt qua Hỗn Độn cốc khẩu.
Ba người phía sau cũng mau chóng tiếp cận cốc khẩu.
Hai khỏa viên châu chuyển động xoay tròn, nổi lên thanh âm vù vù.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra.
Hồng hắc hai màu như hai luân bàn đường kính hơn mười trượng thoáng hiện trong hư không, phát ra ánh sáng chói mắt.
Mắt thường có thể thấy được sóng khí điên cuồng khuếch trương ra bốn phía, trong phút chốc hình thành một cỗ lốc xoáy cuồng mãnh vô cùng, thổi quét tất cả mọi vật trong khuôn viên trong vòng vài dặm.
Ba người phía sau đang cấp bách truy đuổi ,trong đó Húc Thiên có pháp lực cao thâm nhất, dĩ nhiên là dẫn đầu, hơn nữa vì đang thôi thúc bí thuật độn quang truy theo quá nhanh, nên đã bị quấn vào cơn lốc.
Trái lại Hoàng Lương Linh Quân và Hoàn Thiên Kỳ đi thấp hơn một chút, xảo diệu phản ứng kịp, nhất thời cả kinh độn quang thay đổi phương hướng, hiểm hiểm đi qua hai bên cơn lốc.
Nhưng hai tên này nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng đối với Húc Thiên.
Tay áo bào của Hoàn Thiên Kỳ rung lên, một cỗ hôi sắc yêu phong cuồn cuộn xuất ra.
Còn Hoàng Lương Linh Quân giơ một tay nhắm vào cơn lốc, nhất thời một đạo hoàng sắc quang trụ lóe lên bắn lướt tới.
Công kích của hai người nhập vào trong cơn lốc, nhất thời vang lên tiếng nổ bạo liệt.
Húc Thiên ở bên trong rống to kinh sợ.
Xem ra hắn đã ăn phải môt cái quả đắng của bọn Hoàng Lương Linh Quân, nhất thời vô phương thoát khốn ngay được.
Một người một yêu nhìn nhau cười ha hả, độn quang chớp lóe, đã tới ngay cốc khẩu.
Lúc này nhờ ngăn cản của Thiên Tiên Châu, thân hình Hàn Lập chỉ còn một vết mờ nhạt phía chân trời.
Nhưng hai người này không thèm để ý, đang tin tưởng mười phần muốn tiếo tục sử dụng bí thuật đuổi theo thì đột nhiên, một bên thạch bích của cốc khẩu truyền ra hai tiếng “Phốc, phốc”.
Âm quang chớp động, hai đạo ngân sắc hỏa trụ cuồng phun ra, quét thẳng đến hai người.
Bởi vì cốc khẩu cũng không rộng lớn, lại thêm tốc độ của hỏa trụ vô cùng kinh người.
Ngay lập tức ngân sắc hỏa diễm đã đi ra trước hai người.
Trong lòng Hoàng Lương Linh Quân cả kinh, không kịp suy nghĩ nhiều, đơn thủ bổ vào hư không, một đạo hoàng sắc kiếm khí trảm ra, muốn cắt hỏa trụ ra làm hai.
Nhưng khi kiếm khí tiếp xúc với ngân diễm liền bùng cháy, trong chớp mắt đã bị ngân diễm biến thành hư vô.
Ngân sắc hỏa trụ đại thịnh… càng thêm hùng hổ đánh tới.
Nó chưa tới người mà đã toát ra một cỗ nhiệt hỏa hừng hực làm cho vị tu sĩ nhân tộc này khô khốc cả miệng lưỡi.
Sắc mặt của Hoàng Lương Linh Quân đại biến, thất thanh thốt lên:
“Diệt Linh Bạch Cốt Hỏa!”.
Hắn vội kháp quyết, thân hình ngay tại chỗ đã biến mất.
Hỏa trụ quét tới chỉ đánh vào chỗ không người.
Tình hình của Hoàn Thiên Kỳ ở bên kia cũng bi đát không kém.
Hắn cũng thổi ra yêu phong, nhưng cũng bị ngân sắc hỏa diễm cắn nuốt sạch sẽ, sau đó thân hình mang theo sự ngạc nhiên, liên tiếp để lại tàn ảnh thay đổi mấy phương vị mới thoát được sự truy sát của ngân diễm.
“Không đúng, không phải Diệt Linh Bạch Cốt Hỏa! Mặc dù Bạch Cốt Hỏa có màu bạc, nhưng tràn ngập tà khí, chỉ duy nhất có mình Bạch Cốt Lão Tổ nắm trong tay, tuyết đối không thể truyền cho người ngoài” Hoàn Thiên Kỳ nhìn Hoàng Lương Linh Quân đứng kế bên, sắc mặt vô cùng khó coi, phủ nhận.
Nhìn hai cỗ hỏa trụ ở đối diện tụ lại, hình thành một hỏa cầu đường kính hơn trượng.
Sau đó hỏa cầu co rút biến hình thành một con ngân sắc hỏa điểu vô cùng tao nhã.
“Hỏa Linh!”.
Nhìn thấy cảnh này, hai người hết nhìn hỏa điểu rồi lại nhìn nhau ngơ ngẩn.
Nhưng ngân sắc hỏa điểi chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người, nhẹ nhàng vỗ hai cánh một cái.
Ngân quang chớp động, vô số đại hoả cầu cỡ nắm tay hiện lên ở phụ cận.
Sau một tiếng kêu thanh thúy, tất cả hỏa cầu đồng loạt bắn nhanh ra, vây một người một yêu trong phạm vi công kích.
Hoàng Lương Linh Quân nghe nói không phải là Diệt Linh Bạch Cốt Hỏa, nhất thời trong lòng thả lỏng hơn phân nửa, thấy hỏa cầu bắn tới, liền hừ lạnh, giơ một tay lên, một mặt Bát Quái Kính nhất thời cuồng trướng phù hiện trước người.
Hoàn Thiên Kỳ ở bên kia thì lộn chuyển đan thủ, hôi sắc điện quang lại xuất hiện trong tay.
Mặc dù hai người biết rõ chân diện mục của hỏa diễm nhưng hoàn toàn không có ý khinh thị, toàn lực ứng phó.
Nhưng các hỏa cầu như mãn thiên hoa vũ bắn tới đột nhiên ngân quang đại phóng, tùy thời tiêu thất trong hư không.
Nếu không phải còn tồn tại nhiệt độ cực cao phô thiên cái địa còn tồn tại trong không gian, thì xem như có vẻ… chưa từng tồn tại các hỏa cầu này.
Hoàng Lương Linh Quân ngẩn ra không khỏi nhíu mày nhìn Ngân Sắc Hỏa Điểu.
Kết quả khi nhìn qua, một tiếng “Phanh” nhỏ vang lên.
Hỏa điểu tự hành bạo liệt, ngân diễm tứ tán rồi lại giống như hỏa cầu, quỷ dị biến mất.
Sắc mặt của Hoàng Lương Linh Quân âm trầm, quay đầu thoáng nhìn Hoàn Thiên Kỳ.
Vị trưởng lão của Quỳnh Thử Tộc này, mặt mũi cũng chả vui vẻ gì, xanh lè.
“Dù hỏa này không phải là Diệt Linh Bạch Cốt Hỏa, cũng không phải chuyện đùa.
Lai lịch tên tu sĩ nhân tộc kia như thế nào, không lẽ lại vô danh?” Hoàn Thiên Kỳ lạnh lùng nói, ý tứ hoài nghi rõ rệt.
Hoàng Lương Linh Quân đầu tiên là ngưng trọng lắc đầu, sau lại liếc mắt ra ngoài cốc, cười lạnh nói:
“Không nhận ra, ta lần đầu tiên nhìn thấy.
Có lẽ là tu sĩ của lưỡng kính, dù sao chúng ta cũng đang ở Thiên Vô Cảnh.
Bất quá hắn muốn cho là chỉ bằng vào những… tiểu kỹ xảo này thoát khỏi tay chúng ta.
Nằm mơ.
Mặc dù chưa kịp đặt dấu ấn thần niệm trên người hắn nhưng với thần niệm cường đại của chúng ta, một tên Hoá Thần tu sĩ nếu vẫn ở trong Lạc Nhật Chi Mộ, chưa chạy ra ngoài vạn lý, tuyệt đối vô phương giấu diếm được thần niệm của chúng ta truy xét”
Lúc này Hàn Lập đã sớm biến mất ở chân trời, vô tung vô ảnh.
Hoàn Thiên Kỳ nghe xong gật đầu, hiển nhiên cũng đồng ý với quan điểm này.
Vì vậy hai người đều đứng giữa không trung, nhắm hai mắt lại, chậm rãi phóng xuất thần niệm cường đại ra ngoài.
Nhưng chỉ trong chốc lát công phu, sắc mặt hai người trở nên kỳ dị vạn phần, tựa hồ có chút kinh nghi, lại có chút khó tin.
Bỗng nhiên Hoàng Lương Linh Quân mở hai mắt ra, mặt đầy khiếp sợ:
“Thế nào lại như vậy.
Linh lực hơi thở của tên nọ biến mất, một điểm dấu vết cũng không có để lại”.
“Ta cũng không có tìm ra.
Tình huống này trừ tu vi đối phương viễn siêu hơn chúng ta, thì chỉ còn cách hắn đã thi triển một bí thuật đặc thù, ẩn nặc hơi thở khiến cho ngay cả thần niệm của chúng ta cũng không thể mảy may dò xét.
Nếu không, dù cho hắn có chết mất thì trong một thời gian ngắn như vậy hơi thở cũng chưa thể kịp tán đi hoàn toàn như thế” Hoàn Thiên Kỳ cũng lẩm bẩm.
“Khẳng định tên kia đã dùng bí thuật.
Đừng quên, lúc trước hắn đã từng ẩn núp ở phụ cận nhưng chúng ta chả phát hiện được tí nào.
Xem ra người này tinh thông thuật ẩn nấp cực kỳ lợi hại” Hoàng Lương Linh Quân mặt nhăn mày nhó nói.
“Thật là phiền toái a! Hắn có thần thông bực này, chẳng lẽ chúng ta vô kế khả thi” Khoé miệng của Hoàn Thiên Kỳ không khỏi co quắp.
Song mục của Hoàng Lương Linh Quân chợt loé lên, đề xuất một biện pháp sơ đẳng nhất:
“Không hẳn.,chúng ta vẫn còn cơ hội.
Tên nọ đã ẩn núp, chắc hẳn vô phương thi triển cái lại độn thuật đó để chạy xa mấy ngàn dặm.
Chúng ta chỉ cần phát động nhân thủ, đem toàn bộ khu vực này khống chế, lục lọi không chừa một tí gì.
Hơn nữa ngươi dùng Huyền Diễm Nga sử dụng Thiên Nga Thuật hiệp trợ tìm kiếm.
Ta cũng không tin rằng hắn có thể trốn được đi đâu”.
Hoàn Thiên Kỳ gật đầu không chút tình nguyện, hốt nhiên nhắc tới bảo vật trong tay Hoàng Lương Linh Quân
“Thiên Nga Thuật! Thật có chút tổn hao tinh nguyên của Huyền Diễm Nga.
Vì lần này phải vận dụng cũng đáng giá.
Bất quá, khối Lạc Dương Tinh…”.
Hoàng Lương Linh Quân đã có quyết định, trả lời không chút do dự:
“Hắc, hắc.
Chỉ cần tìm về bảo vật của Linh Tộc.
Khối Lạc Dương Tinh này nhất định tại hạ sẽ hai tay dâng lên.
Còn nếu tìm kiếm không có kết quả, tại hạ sẽ phân cho Hoàn huynh nửa khối”.
“Hảo, đạo hữu đã có lời này, ta đây liền đem…”
Hoàn Thiên Kỳ mỉm cười, đang muốn nói cái gì.
Bỗng nhiên sau lưng hai người truyền đến một tiếng huýt sáo, tiếp theo một tiếng vang lớn như thiên băng địa liệt, một luồng linh quang kinh nhân phóng lên cao.
Nhất nhân nhất yêu rùng mình, quay người lại nhìn.
Chỉ thấy cơn lốc phía sau đã biến mất.
Tại địa phương này đã có một đoá cự đại Huyết Liên hơn mười trượng quay tròn chuyển động không ngừng.
Tại liên hoa ở trung tâm, Húc Thiên gương mặt trầm như nước nhìn hai người, hung quang chớp động.
Hiển nhiên hành động bỏ đá xuống giếng của hai người này, hắn đã mười phần rõ ràng.
Hoàn Thiên Kỳ không chút nào sợ hãi, nhàn nhạt nói:
“Húc Thiên đạo hữu.
Ngươi còn muốn động thủ với hai ta sao? Cái tên lừa đồ của gia hoả nhà ngươi, bây giờ đã không biết trốn ở xó xỉnh nào.
Ba chúng ta còn trì hoãn, không chừng hắn sẽ thoát thân”.
Húc Thiên liếc mắt mọi nơi cũng không phát hiện bóng dáng của Hàn Lập, nên mới trợn mắt nhìn hai người, lạnh lùng nói:
“Hừ! Việc này bổn tôn sẽ không bỏ qua.Sau này nếu có cơ hội, tái hạ nhất định lãnh giáo thần thông của lưỡng vị”.
Tiếp theo, cánh hoa huyết liên đột nhiên khép lại mang theo Húc Thiên, gào thét phóng nhanh ra ngoài cốc khẩu.
Không bao lâu, bóng dáng Húc Thiên đã biến mất.
Đối với sự uy hiếp của vị Linh Tộc Huyền Linh, bọn Hoàng Lương Linh Quân không thèm để ý chút nào.
Chưa nói đến đây là địa bàn của yêu nhân lưỡng tộc, căn bản Linh Tộc không có khả năng ở lâu.
Còn muốn chống đối, hai người sẽ liên thủ cũng sẽ chiếm được thượng phong.
Hai người này đứng lại thương lượng một hồi, rồi chia nhau ra hành sự.
Bọn họ chuẩn bị triệu tập nhân thủ, phong toả hoàn toàn khu vực trong phương viên mấy ngàn dặm, nhất định phải đem tên tu sĩ đục nước béo cò này chui ra cho bằng được.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1309: Thiên Kiếp Hàng Lâm
Lúc này Hàn Lập đã ở cách xa ngoài hai nghìn dặm, trên một tòa tiểu sơn, dung nhan biến đổi, hóa thành một trung niên nhân có ba chòm râu dài, thân hình cũng thấp xuống vài tấc.
Giờ phút này toàn bộ linh khí trên người hắn đã tiêu sạch, một lần nữa trở thành một tên luyện thể sĩ phổ thông.
Hai mắt hắn khép hờ ngồi đả tọa trên một tảng đá, mặt không chút biểu tình.
Một lát sau, đột nhiên Hàn Lập mở hai mắt ra, khóe miệng mỉm cười, thì thào:
“Lúc tối hậu cũng tán hết một tia Hỏa Linh cuối cùng.
Trừ phi bọn chúng đến trước mặt kiểm tra, nếu không tuyệt đối vô phương dò xét được”.
Bất quá ngay cả như vậy, Hàn Lập cũng không có ý tứ rời đi ngay.
Danh tiếng của hắn lúc này đã vang dậy, cho dù hắn đã biến đổi dung mạo và khí tức nhưng cũng nguyện không dám mạo hiểm.
Vì vậy hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, phóng chạy lên núi.
Sau một lúc, hắn đi đến một vách núi bị vô số dây leo và bụi cây che khuất, đứng đánh giá xung quanh vài lần, vừa lòng gật đầu, lập tức hít một hơi thật sâu, hai nắm tay phát ra kim quang chói mắt, nhắm vào thạch bích phía trước liên hoàn đánh ra.
Tiếng nổ ầm ầm liên tiếp truyền ra, một thạch động thâm u sâu vài trượng đã được hình thành.
Thân hình hắn nhoáng lên, quỷ dị tiến nhập vào trong, rồi quay lại hướng cửa động, đánh một quyền vào đỉnh động.
Nhất thời một đống đá vụn rơi xuống phủ lấp cả cửa động.
Thạch động trở nên tối đen.
Hàn Lập không thèm để ý, thủ chưởng lộn chuyển, một khỏa nguyệt quang thạch sớm đã chuẩn bị xuất hiện trong tay.
Hắn giơ tay vỗ nhẹ nhàng vào đỉnh động, nguyệt quang thạch được cự lực đẩy tới dễ dàng khảm vào đỉnh thạch động.
Dưới sự soi sáng của oánh quang nhàn nhạt, thạch động đã được nhìn rõ được bán phần.
Hàn Lập tìm một nơi sạch sẽ, ngồi xuống.
Linh Giới Thủ Trạc trên tay lóe lên, lấy ra Huyết sắc tiểu bình, song mục phát ra kỳ quang đánh giá.
Tiểu bình ngoài việc không ngừng phát ra Huyết hồng quang mang, còn lại các mặt khác cũng bình thường.
Chất liệu bình sờ vào thấy bóng loáng dị thường, giống như bằng sứ.
Hàn Lập nhẹ nhàng vuốt ve tiểu bình, trong lòng âm thầm tính toán, trong đầu không khỏi hiện ra tất cả trí nhớ về Thần Huyết của tên Phệ Viêm.
Sau một lúc lâu, hắn nhướng mày, từ trong trữ vật thủ trạc lấy ra một cái bát ngọc bích , rồi mới mở tiểu bình ra nghiên đổ vào bát ngọc.
Tử mang ở miệng bình lưu chuyển, thật lâu sau mới có bảy tám giọt chất lỏng màu tím sậm chậm rãi đổ ra rơi vào trong ngọc bát.
Các giọt này đều phân tán mà không dung hợp lại.
Hai mắt của Hàn Lập nhíu lại cẩn thận ngắm nhìn một hồi, rồi mới giơ một ngón tay nhẹ nhàng điểm vào một giọt.
Kết quả tại vị trí tiếp xúc, giọt chất lỏng bỗng tự nhảy dựng lên, đem đầu ngón tay bao bọc lại, vẻ như muốn xâm nhập vào trong.
Hàn Lập chau mày, từ đầu ngón tay chợt lóe kim quang, liền ngăn cách giọt chất lỏng này bên ngoài, sau đó ngón tay nhẹ nhàng rung lên, giọt chất lỏng này lại rơi vào bát ngọc.
“Không sai.
Chính là Linh Tộc Thần Huyết, không phải đồ giả” Trong mắt Hàn Lập hiện sự hưng phấn.
Hắn đổ các giọt chất lỏng này vào tiểu bình, sau đó cẩn thận bỏ tiểu bình lại vào trong trữ vật thủ trạc.
Bản thân mình thì tĩnh tâm ngồi xuống nghỉ ngơi trong sơn động.
Mặc dù hiện tại hắn không có pháp lực, nhưng năng lực tích cốc không mất, căn bản không cần ăn uống.
Sau đó không lâu, nhiều đạo thần niệm quét qua tiểu sơn của Hàn Lập, nhưng trên người hắn không còn linh khí, tự nhiên các đạo thần niệm này đều bỏ qua không chú ý đến sự hiện hữu của hắn.
Mấy ngày sau, tần suất lục soát của thần niệm ngay càng thường xuyên, thậm chí có ngày hơn mười lần.
Nhưng nửa tháng trôi qua, chỉ còn có hai ba lần.
Rồi sau hai tháng thì thi thoảng mấy ngày một lần.
Mà thần niệm lục soát cũng kém cường đại hơn mấy lần đầu, rõ ràng là đã thay đổi người lục soát.
Nhưng Hàn Lập vẫn yên lặng trốn trong thạch động.
Nửa năm nhanh chóng trôi qua, không còn thần niệm quát qua.
Hàn Lập cảm ứng được biến hóa này, trong lòng vui vẻ.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục chờ thêm mấy tháng nữa, mới chọn một ngày lành phá cửa động, chậm rãi đi ra.
Hắn nhìn phụ cận xung quang, thấy cũng có gì biến hóa khác thường, bèn cười hăng hắc, vung tay áo, sải bước chạy thẳng xuống chân núi.
Không lâu sau, thân hình hắn đã biến mất trong rừng rậm.
Một năm sau, trong một tòa tiểu thành gần Lạc Nhật Thành, có một tên luyện thể sĩ thanh niên có khuôn mặt xa lạ, vội vã mua đồ ăn cùng một số đồ vật, rồi nghênh ngang rời đi, không biết tung tích.
Bởi vì việc truy tìm không có kết quả nên chuyện tình Thần Huyết dần dần được truyền khai.
Hơn nữa lại có một số tu sĩ và luyện thể sĩ có tham gia cuộc chiến giữa tam tộc chứng minh, sự thật quả thật oanh động mấy năm liền.
Đẳng cấp Luyện Hư cỡ Hoàng Lương Linh Quân trực tiếp xuất thủ lại bị một tên Hóa Thần tu sĩ cướp đồ trên tay khiến cho thiên hạ không khỏi lấy làm kỳ quái.
Hoàng Lương Linh Quân vẫn có chút không cam lòng.
Sau khi trở lại Lạc Nhật Thành, vẫn điều tra chuyện này trong nhiều năm liên tiếp, đồng thời tìm hiểu thân phận của gã tu sĩ đoạt bảo nhưng kết quả khiến hắn cực kỳ bất đắc dĩ.
Tên đoạt bảo kia không biết chui ra từ lỗ nào, hoàn toàn không có chút đầu mối.
Tiếp theo hai năm sau, Hoàng Lương Linh Quân rời Lạc Nhật Thành, đi ước hẹn cùng Hoàn Thiên Kỳ đi Man Hoang thế giới.
Không còn ai quan tâm đến chuyện này, thế là chuyện Thần Huyết trôi vào dĩ vãng.
Mấy năm sau, tại một tòa cự sơn nguy nga vắng bóng người, trong một không gian tối như mực, một bóng người lẳng lặng đả tọa, trên người chớp động kim quang không ngừng.
Bên cạnh bóng người này nằm lăn lóc một cái Huyết sắc tiểu bình, bên trong hình như đã rỗng tuếch.
Bóng người này ngồi xếp bằng không nhúc nhích, nếu không phải bộ ngực hơi nhẹ phập phồng thì đã như một bức tượng.
Thời gian trăm năm thấm thoát trôi qua.
Đối với phàm nhân chắc đã hơn non nửa chết đi nhưng đối với tu tiên giả chẳng qua chỉ là trong nháy mắt.
Một ngày nọ, một đội ngũ kỵ sỹ cỡi cự lang võ trang hạng nặng, hộ tống một số cỗ thú xa đi qua phía chân núi.
Trong một chiếc thú xa có ba người ngồi.
Một lão giả tóc xám trắng, một nam đồng kháu khỉnh cỡ sáu bảy tuổi và một nữ đồng yếu ớt tuổi cũng tương tự.
Lão giả kia trán đầy nếp nhăn nhưng da thịt phía dưới cổ lại sáng bóng co giãn mười phần như thanh niên.
Hai cánh tay để trần trụi giống như dây leo cây già khô quắt dị thường.
Nhưng quỷ dị chính là mười ngón tay của lão giả rất dài, sắc bén dị thường, hồng quang nhàn nhạt, vạn phần thần bí.
Đôi nam nữ ấu đồng nhìn chăm chú không chớp mắt hồng quang từ móng tay, bộ dáng vô cùng tò mò.
Lão giả thấy bộ dáng của bọn chúng chỉ mỉm cười.
Hốt nhiên ở ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chân thú, một thanh âm của một nam tử vang lên:
“Khởi bẩm Hỏa lão, người mở đường phía trước đã trở về, yêu thú và thú dữ trong vòng ngàn dặm Xuyên Vân Sơn đều đã tiểu trừ sạch sẽ”.
Thần sắc của lão giả chợt động, mở ra cửa rèm treo cửa:
“Ân.
Tốt lắm.
Như vậy Bản thương hào lại mở ra một thương lộ mới.
Nội trong mười năm sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn”
Bên ngoài là một tên trung niên kỵ sỹ vóc người khôi ngô, cỡi một con cự lang biến dị lông trắng như tuyết, đang cung kính đi theo thú xa.
Lão giả liếc mắt nhìn kỵ sỹ, hốt nhiên khẩu khí trở nên nghiêm túc, nói:
“Bất quá, ngươi có dám khẳng định không còn yêu thú ẩn nấp.
Nếu có yêu thú có thuật ẩn nấp xảo diệu, không phát hiện yêu khí cũng là việc bình thường”.
“Cái này… hẳn là không.
Vãn bối đã thỉnh mấy vị tiên sư dùng thần niệm dò xét cả tòa cự sơn , đích xác không còn yêu thú tồn tại” Sắc mặt của kỵ sỹ hơi thay đổi, nhưng lập tức khẳng định.
“À, nói như vậy xem ra thật sự không có vấn đề.
Mấy tên tu sĩ được mời bất quá chỉ có tu vi Kết Đan kỳ nhưng trong núi này khả năng tồn tại cao giai yêu thú không lớn.
Cứ như vậy đi, tiếp tục đi tới” lão giả vừa lòng gật đầu, thuận miệng khen ngợi vài câu, rồi buông rèm cửa xuống.
Nhưng đúng vào lúc này, trong không trung phát sinh dị biến.
Một tiếng nổ thiên băng địa liệt từ trên trời cao truyền xuống, tiếp theo thanh âm ầm ầm vang lên liên miên bất tận, không gian phụ cận chợt u ám, cả bầu trời trở nên âm trầm dị thường.
Quá trình biến hóa này chỉ diễn ra trong nháy mắt, thậm chí lão giả còn chưa kịp khép cửa rèm.
“Cái gì vậy?”
Trung niên kỵ sỹ ở ngoài thú xa nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên có hiện tượng lạ trên đỉnh núi mây mờ che phủ, giật mình la lên thất thanh.
Lão giả nhướng mày, gõ vào thùng xa ba lần.
Thú xa lập tức dừng lại.
Lão giả đẩy cửa xe đi xuống, đứng trên mặt đất nhìn về phía đỉnh núi.
Kết quả sắc mặt đại biến.
“Thiên Kiếp! Có tu sĩ đang độ Thiên Kiếp.
Có chút kỳ quái.
Hình như đây không phải là Tiểu Thiên Kiếp, nhưng lại không giống Đại Thiên Kiếp” Lão giả kinh nghi bất định nhìn thiên tượng điện xà bay múa trên đỉnh núi, có chút run sợ.
Chỉ thấy trên đỉnh núi đã sớm biến thành đen nhánh như đáy nồi, đạo đạo kim ngân lưỡng sắc hồ quang bay tới bay lui trong mây phát ra thanh âm nặng nề. mà trong mây đen, cỗ cỗ bạch sắc cuồng phong gào thét không ngừng tàn phá đỉnh núi làm cho cát bay đá chạy, cây cối văng tung tóe.
Lúc này tất cả xa đội đều dừng lại, các kỵ sỹ đếu trợn mắt há hốc mồm nhìn kỳ cảnh trong đời khó thấy.
Mà trong một vài thú xa khác, có mấy bóng ngươi bay lên phi độn đến phía lão giả.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1310: Lưỡng Sắc Lôi Kiếp
Một tên hoàng bào thanh niên có khuôn mặt anh tuấn, dáng vẻ như là thủ lãnh của đám người này, lập tức hạ xuống lão giả, cung kính hỏi, nhưng trong lời nói mơ hồ xuất ra một tia hưng phấn:
“Hỏa lão, đây có lẽ là có một vị tiền bối nào đó độ thiên kiếp.
Lão nhìn xem đây là loại Thiên Kiếp nào? Tựa hồ không phải là Tiểu Thiên Kiếp.
Chẳng lẽ có vị tiền bối Luyện Hư kỳ ẩn cư trong núi?”.
Điều này cũng khó trách, cho dù đây là Linh Giới nhưng tu sĩ cấp Luyện Hư không phải ai muốn đụng là được.
“Không phải là Đại Thiên Kiếp.
Ta cũng đã từng chứng kiến một lần Đại Thiên Kiếp.
Toàn bộ thiên lôi đánh xuống đều có màu tử kim.
Uy lực mãnh liệt hơn xa so với ở đây.” Lão giả lắc đầu, phủ nhận.
“Nhưng Tiểu Thiên Kiếp, thiên lôi cũng không có hai màu kim ngân, mà chỉ có màu xanh mới đúng.
Bọn ta tận mắt nhìn thấy sư môn trưởng lão từng trải qua, tuyệt không sai được” Hoàng bào thanh niên nét mặt cổ quái, nói.
“Thoạt nhìn Thiên Kiếp này mãnh liệt hơn so với Tiểu Thiên Kiếp, nhưng cũng không phải là Hóa Hình Chi Kiếp của yêu thú.
Hóa Hình Lôi Kiếp của yêu thú khi đánh xuống đều có màu ngân bạch” Mặt lão giả ngưng trọng, dáng vẻ rất khó phán đoán.
Thấy ngay cả Hỏa lão cũng mơ hồ, các tên Kết Đan tu sĩ không khỏi lộ vẻ thất vọng.
Cơn lốc trên không trung càng lúc càng lớn.
Phương viên trong vòng trăm dặm lấy cự sơn làm trung tâm, cuồng phong gào thét, mây đen áp xuống… làm cho phàm nhân đang đứng trên đất bằng đều không thể đứng vững.
Hỏa lão trầm ngâm, rồi dứt khoát ra mệnh lệnh cho toàn bộ xa đội đứng yên, kết đội hình thành hình tròn, chờ độ kiếp kết thúc mới tiếp tục đi.
Trong không trung xa xa tràng tràng tiếng sấm truyền đến, kim ngân sắc lôi hồ bỗng nhiên mãnh liệt, quay cuồng trong mây đen, rồi một cây hồ quang bự cỡ thân người từ không trung phóng xuống, nhưng trong nháy mắt liền đông đảo, phóng xuống như cuồng phong bạo vũ.
Một màn quỷ dị xuất hiện, kim ngân điện hồ đánh vào bụi rậm trên đỉnh núi, ngân sắc điện hồ liền bạo liệt, hóa thành đoàn đoàn ngân quang chói mắt, dễ dàng lột bỏ một mảng lớn đỉnh núi.
Còn kim sắc điện hồ vừa tiếp xúc với đỉnh núi, thì quỷ dị lóe lên nhập vào, giống như một vật vô hình.
Lập tức trong lòng núi cũng vang ra tiếng sét đánh, thanh âm bạo liệt vang lớn xem ra còn cuồng bạo hơn thiên lôi phía đỉnh núi.
Đứng xa nhìn thấy màn này, Hỏa lão và các tên Kết Đan tu sĩ đều cả kinh.
Kim sắc điện hồ rốt cuộc là loại thiên lôi nào mà núi đá không thể mảy may ngăn cản, có vẻ như đã đánh thẳng trực tiếp vào người độ kiếp.
Tình hình quỷ dị này tựa hồ chỉ có tử kim thiên lôi của Đại Thiên Kiếp mới có tình huống này.
Chẳng lẽ có một loại Đại Thiên Kiếp mới xuất hiện?!.
Những người ở đây đều thầm nghĩ như vậy, thì trong bụng núi bắn ra một đoàn thanh quang chói mắt, nhoáng một cái đã xuất hiện ở giữa không trung phụ cận của sườn núi, bên trong mơ hồ có một đạo nhân ảnh.
Đán người Hỏa lão thấy vậy tự nhiên biết trong thanh quang khẳng định là đại thần thông tu sĩ đang độ kiếp.
Cũng không biết người nọ bị kim sắc thiên lôi bức vô phương tránh né trong bụng núi, không thể làm gì khác hơn là phải độn xuất chạy ra khỏi bụng núi, muốn tìm chổ trống trải để dễ thi triển thủ đoạn ứng phó với uy lực của Thiên Kiếp.
Nguyên bản kim ngân lưỡng sắc hồ quang đang cuồng phách đỉnh núi, nhất thời như có linh tính chuyển hướng cấp bách truy đuổi theo thanh quang, cuồng đánh xuống.
Một tiếng huýt sáo từ trong thanh quang truyền ra, đỉnh đầu của bóng người nọ chớt lóe thanh quang, một cái cự đỉnh hiện lên, nhoáng môt cái mở ra.
Vô số thanh ti từ bên trong bắn ra bay đầy trời, cơ hồ phủ kín non nửa không trung.
Nơi thanh ti đi qua, ngân sắc điện hồ đều bị quét đi thu vào trong đỉnh.
Nhưng kim sắc điện hồ lại như vật vô hình, xuyên thấu qua thanh ti, chạy thẳng đến đỉnh đầu của người nọ.
“Hảo, hảo, hảo!”
Bóng người trong thanh quang tựa hồ cũng kinh hãi, không giận mà cười rộ lên.
Bỗng nhiên hai tay của bóng người nọ chà xát lại với nhau, rồi giương lên không trung, có tiếng sấm sét nổ lớn, hai đạo kim hồ thô to cỡ cánh tay chợt hiện ra, lập tức chia ra, hóa thành một cự đại điện võng che phía trên đầu.
Trong phút chốc hai loại kim hồ màu sắc giống nhau đan lại, tiếng bạo liệt đì đùng.
Sau đó kim hồ đồng thời diệt vong, kim hồ chớp lóe nhảy nhót làm cho không trung vô cùng diễm lệ.
Đán người Hỏa lão thấy cảnh này ngẩn người ra.
Người tu hành công pháp lôi thuộc tính ở Linh Giới không thiếu nhưng lôi điện bình thường mà đụng chạm vào thiên lôi, không những vô phương ngăn cản, ngược lại còn bị thiên lôi thôn phệ mà chính chủ nhân cũng tự bị phản phệ.
Nhưng tên tu sĩ độ kiếp trước mắt, lại có thần thông lôi điện có một không hai, ngạnh kháng với thiên lôi.
Thật sự chưa nghe có ai dám như vậy.
Bất quá, kim ngân lưỡng sắc điện hồ từ mây đen phóng xuống như vô cùng tận, sau thời gian một nén nhang công phu, không có ý tứ ngừng lại mà lại còn trở nên thô to kinh người.
Hồ quang lúc đầu chỉ bằng ngón cái mà dần dần đã tăng lên thành cỡ cánh tay.
Lần này, bóng người trong thanh quang khẽ biến sắc, bởi vì cự đỉnh trên đầu dường như khả năng thu nạp ngân sắc điện hồ đã đến mức cực hạn.
Thanh ti phun ra bắt đầu ít dần, mà tốc độ càng quét ngân hồ cũng bắt đầu giảm xuống.
Như vậy đại lượng ngân sắc điện hồ nhân cơ hội đánh vào kim võng phía dưới.
Điện võng cũng bắt đầu xuất hiện tình huống gắng sức, sắp sửa chống đỡ hết nổi.
Một số tên Kết Đan tu sĩ nhìn hoàng bào thanh niên, thì thào nói:
“Cái này không phải là Tiểu Thiên Kiếp bình thường.
Chỉ sợ Thiên Kiếp của Hóa Thần kỳ đại thành cũng không có uy năng như vậy”.
“Không đúng.
Thiên Kiếp này hình như ta đã nghe qua…” Hỏa lão thấy uy năng của Thiên Kiếp như vậy, hốt nhiên nói.
“Hỏa lão nói thế là sao?” Hoàng bào thanh niên vừa nghe, vội nhìn qua.
“Không sai.
Đích thật là có nghe người ta nói qua một lần.
Nhưng lâu quá rồi nên chưa thể nhớ ra” Hỏa lão nhăn mặt suy nghĩ.
Dù sao lão cũng không phải là tu tiên giả, tuổi già tự nhiên trí nhớ có phần suy giảm.
Những Kết Đan tu sĩ có phần lo lắng nhưng vị Hỏa lão này chính là một đỉnh bậc luyện thể sĩ có thể so sánh với Nguyên Anh tu sĩ, nên cũng không dám hối thúc.
Một tên Kết Đan tu sĩ nhìn vào bầu trời phía xa, bỗng nhiên la lên thất thanh:
“Bất hảo.
Vị tiền bối kia hình như chống đỡ không được rồi” .
Những người khác nghe vậy đều cả kinh nhìn lại.
Hỏa lão theo bản năng cũng ngừng suy nghĩ, vội vàng ngẩng đầu dòm.
Chỉ thấy mây đen hạ thấp xuống, kim ngân lưỡng sắc điện hồ biến đổi hình thái, điện hồ biến mất, biến thành một cự đại lôi cầu cỡ đầu người, kim ngân lưỡng sắc lần lượt thay đổi, phảng phất như Thiên Nữ Tán Hoa nhao nhao bay xuống.
Uy lực của lôi cầu rõ ràng hơn xa điện hồ lúc trước.
Bị một số lượng lớn lôi cầu đánh xuống, rốt cuộc cự đỉnh vô phương thừa nhận, phát ra thanh âm vù vù, ngừng phun thanh ti, gào thét thu nhỏ lại thành cỡ nắm tay, sau đó quang mang lóe lên, bắn nhập vào trong bóng người nọ.
Hiển nhiên bảo vật này đã bị hao tổn không ít.
Mặc dù từ tay bóng người nọ không ngừng tuôn xuất kim hồ, nhưng kim sắc điện võng cũng không chịu nổi sự vùi dập của lôi cầu, bắt đầu tấc tấc vỡ vụn.
Khi mà ai cũng cho rằng vị tu sĩ độ kiếp sẽ bị chôn vùi dưới Thiên Kiếp, thì bóng người nọ hừ lạnh một tiếng như băng hàn thấu xương, đột nhiên sờ vào đầu, một đại phiến hôi sắc hà quang mù mịt từ sau đầu toát ra, tiếp theo hắn há miệng, hộc ra một toà hắc sắc tiểu sơn chừng một tấc.
Hôi sắc hà quang bay lên trời quét vào lôi cầu đang bay đầy trời.
Một màn khó tin xuất hiện.
Vô luận là chủng loại nhan sắc lôi cầu nào bị hà quang quét trúng, đều lập tức dừng lại, quay tròn trôi nổi trong hôi hà, phảng phất như có một cỗ vô hình lực cầm giữ tất cả lại.
Hôi sắc hà quang cũng chỉ có uy lực như vậy đối với lôi cầu, cũng không có thêm hành động gì khác.
Các lôi cầu khác đang lục tục từ trên không rớt xuống đều bị tình cảnh tương tự.
Mặc dù phiến hà quang nay đã cao tới ba mươi trượng, nhưng trong nháy mắt đã chật ních lưỡng sắc lôi cầu.
Thoạt nhìn sẽ sắp tràn đầy, vô phương dung nạp thêm.
Đang lúc này, bóng người kia đột nhiên kháp quyết, toà hắc sắc tiểu sơn trước người trở nên cuồng trướng, trong chớp mắt đã biến thành một toà cự sơn hơn mười trượng.
Đan thủ người này điểm vào cự sơn, đồng thời miệng phát ra thanh âm chú ngữ thâm ảo khó hiểu.
Linh quang trên mặt cự sơn lưu chuyển một hồi, hôi sắc quang hoàn từ cự sơn phóng xuất, quét qua đông đảo lôi cầu đang trôi nổi trên không trung.
Lại thêm một màn khó tin xuất hiện nữa.
Sau khi bị vài đạo hôi sắc quang hoàn tảo qua, các lôi cầu chỉ khẽ run lên chứ cũng không có gì khác thường.
Nhưng bóng người nguyên ban đầu phát ra hôi sắc hà quang phía sau đầu, bắt đầu giống như mặt nước đang tĩnh lặng bị liệng vào một hòn đá, tầng tầng sóng gợn bắt đầu vặn vẹo.
Các lôi cầu bị hai cỗ lực lượng tác động, rốt cuộc không thể tự hành.
Khi tầng tầng sóng của hôi sắc hà quang quét đến, lưỡng sắc lôi cầu mất đi thăng bằng , phiêu động tự đánh vào nhau, bộc phát ra kim ngân sắc quang đoàn, vô số đạo điện hồ xẹt ra mọi nơi.
Nhưng dưới sự khống chế của hôi sắc quang hà cuốn lấy, các đạo điện hồ này bị khống chế kéo tới hắc sắc cự sơn, rồi loé lên nhập vào cự sơn không thấy bóng dáng.
Cứ như vậy, bóng người nọ không ngừng dùng hành động trên, dùng hôi sắc hà quang hoá lôi cầu thành kim ngân lưỡng sắc điện hồ, rồi thu vào hắc sơn.
Nhìn hành động này tựa hồ như cử khinh nhược trọng, không chút nào phí sức, nhưng bóng người nọ đang âm thầm kêu khổ không ngừng.
Nguyên Từ Thần Quang có thần thông khó tin, nhưng mượn Nguyên Từ Sơn đối phó với nhiều lôi cầu như vậy, pháp lực tiêu hao thật là kinh người.
Bóng người này tự nhiên là Hàn Lập tiềm tu trong bụng núi hơn trăm năm.
Trong thời gian này, chẳng những hắn đã tu luyện đại thành Kim Cương Quyết.
Hơn nữa Nguyên Anh vốn đã bị hư hoá, nhờ linh dược đã ngưng tụ lại.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới khi Nguyên Anh củ mình ngưng tụ, lại chính là lúc Thiên Kiếp hàng lâm.
Hàn Lập trở tay không kịp… chỉ còn biết kiên trì ngạnh kháng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










