Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 263 : Thuyền Kim Đình Và Thiên Uyên Vệ (c1311-c1315)
❮ sautiếp ❯Chương 1311: Thuyền Kim Đình Và Thiên Uyên Vệ
Hàn Lập liên tục chịu mười ba quả lôi cầu giáng xuống, pháp lực trong người hắn tiêu hao hơn phân nữa, mà thiên lôi kiếp trên trời cao vẫn không có chút gì là muốn dừng lại.
Sắc mặt của Hàn Lập trở nên trắng bạch.
Mặc dù hắn có rất nhiều thần thông, chẳng hạn như để chống lại loại thiên kiếp này cũng có mấy loại như Hỏa Điểu nguyên bản là Phệ Linh Thiên Hỏa, đáng lẽ từ lúc thiên kiếp bắt đầu hắn có thể sử dụng ngay, nhưng để sử dụng được nó phải tu luyện đến Nguyên Anh Kỳ mới được còn không thì không cách nào khu xử ra ngoài được.
Còn như Ngũ Tử Ma cùng với Đề Hồn Thú do có sinh linh cho nên khi gặp phải thiên kiếp này hạ xuống thì liền lo sợ không dám đi ra ngoài.
Mấy thứ Bát Linh Xích và Lục Đinh Thiên Giáp Phù là các loại bảo vật nhưng khi vượt qua không gian tiết điểm trước đây đã bị hủy đi rồi, nếu không thì việc chống đỡ mấy loại thiên kiếp này cũng không có gì là khó khăn cả.
Vì vậy bây giờ chỉ có thể còn dùng được hai ba thứ, có điều mấy cái này được chuẩn bị để bảo vệ tính mạng, nhưng hiện tại chắc có lẽ phải đem ra sử dụng thôi.
Tiểu Thiên Kiếp ở Linh Giới thật sự rất là lợi hại nếu không muốn nói là rất kinh khủng, còn như Hóa Thần Tu Sĩ làm thế nào để độ kiếp thành công thì hắn cũng không tin là mấy người này lợi hại hơn hắn được, bên trong hẳn là có bí mật gì đó để vượt qua độ kiếp.
Trong lòng hắn rất là buồn bực, đồng thời cũng tức giận là tại sao trước đây không chịu nghiên cứu các tin tức về Tiểu Thiên Kiếp.
Bởi do Hàn Lập còn chưa biết là lần này hắn trải qua thiên kiếp khác rất xa so với các loại tiểu thiên kiếp khác.
Cũng may thần thông của hắn rất nhiều và lại nghịch thiên như là Hư Thiên Đỉnh và Nguyên Từ Thần Sơn đều là đỉnh cấp bảo vật, nếu đổi lại là các vị Hóa Thần tu sĩ bình thường khác thì chỉ cần bị hai ba lần lôi điện đánh xuống cũng đã tiêu tùng rồi.
Hiện tại hắn hít sâu một hơi, trên người huyết quang nhàn nhạt ẩn hiện giống như là có vật gì đó đang nổi lên vậy.
Đúng lúc này ở gần chổ Hàn Lập độ kiếp bỗng nhiên không gian ba động nổi lên rồi linh quang đại phóng, một đoàn ánh sáng màu trắng ngà xuất hiện trên không trung.
Cái quang trận lớn khoảng mười trượng, các loại ký hiệu trong pháp trận phiêu phiêu chớp động làm cho quang mang rực rỡ chói mắt.
Mặc dù Hàn lập đã tập trung quá nữa tinh thần vào việc làm thế nào để ngăn chặn thiên kiếp, nhưng đột nhiên một màn quỷ dị như vậy xuất hiện, vì vậy hắn không thể nào dấu được thần niệm của mình.
Trong lòng lo sợ, huyết quang trên người chợt lóe lên rồi không thấy nữa, đồng thời từ từ khu động Nguyên Từ Thần Quang để ngăn cản lại lôi cầu, nhưng mặt vẫn lạnh lùng quay đầu nhìn qua đó.
Khó trách Hàn Lập phải thận trọng như thế, bởi vì hiện tại là lúc mấu chốt hắn đang độ thiên kiếp, mà ở gần bên lại xuất hiện ra một loại đồ vật cổ quái không biết rõ, vì vậy hắn liền cảnh giác ở trong lòng.
Nhưng nói gì thì nói cái quang trận này dường như trông rất là quen thuộc.
Cái này là …
Thần niệm của Hàn Lập quét qua pháp trận một cái trong lòng thầm tự hỏi.
Cái quang trận màu trắng ngà xuất ra một trận âm thanh vù vù, rồi một chiếc thuyền vàng chói khó tin xuất hiện ở bên trong quang trận.
Chiếc kim thuyền này dường như được chế tạo từ vàng ròng vậy nên trông rất là tinh xảo, toàn thân đều phủ rộng các loại ngân sắc phù mờ ảo làm cho Hàn Lập nhìn thấy rõ được những ký hiệu này sắc mặt liền biến đổi, thì ra đó là những loại ký hiệu của “Ngân Khoa Văn”, như thế nào lại là Linh Văn Tiên Giới chứ ! Toàn bộ kim thân to lớn khoảng năm sáu trượng, mặt ngoài đều có ẩn chứa các loại minh ấn linh văn phù chú, vậy cái cự đại quang trận này có phải là một cái truyền tống pháp trận hay không !?!?!.
Trong lòng Hàn Lập có chút ngạc nhiên.
Và càng kinh ngạc hơn nữa đó là ngay chính chỗ trung tâm của kim thuyền hắn thấy có một cái vòng tròn màu vàng hào quang dày đặc dị thường, cho dù thần niệm của hắn rất là cường đại nhưng cũng không cách nào xâm nhập vô được.
Ngay khi kim thuyền hiển lộ ra hoàn toàn, thì truyền tống quang trận phía dưới cũng từ từ vỡ vụn đi.
Cùng lúc đó vầng hào quang màu vàng ở chỗ trung tâm của kim thuyền cũng biến mất đi, đồng thời xuất hiện hai vị tu sĩ với chiến giáp màu vàng xuất hiện.
Một người tuổi hơi lớn hơn khoảng năm sáu mươi tuổi có bộ râu dê, còn người kia khoảng ba mươi tuổi mặt trắng không râu.
Trên người hai vị tu sĩ này vận hai cái chiến giáp màu vàng cũng đồng dạng ẩn hiện ra các loại Ngân Khoa Văn, những ký hiệu này mờ ảo chuyển động xung quanh, nhìn là biết ngay đây là hai cái chiến giáp rất trân quý.
Thần niệm vừa quét qua hai vị tu sĩ này liền làm cho Nguyên Từ Thần Quang đang lơ lững trên đầu hắn khẽ run lên thiếu chút nữa thì tán loạn biến mất.
Luyện Hư Kỳ tu sĩ ! mà hơn nữa trong đó còn có một vị lại là tu sĩ Luyện Hư trung kỳ ! Hai người như vậy sao lại cùng đến và cùng xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ nhân dịp mình đang độ thiên kiếp thì họ lại đến thăm hay sao. (^_^)
Mắt Hàn Lập nhìn hai người này với sắc mặt có chút khó coi.
Từ phía xa xa đám người của Hoàng bào tu sĩ tự nhiên cũng thấy đột nhiên kim thuyền xuất hiện cùng với hai vị kim giáp tu sĩ.
Vì vậy những vị Kết Đan Kỳ tu sĩ này cũng không biết là có chuyện gì xảy ra nữa, ngay cả Hỏa lão thấy vậy thần sắc liền đại biến tất cả đều nhao nhao thất thanh la lên.
“Thuyền Kim Đình, Thiên Uyên Vệ !” thanh âm của Hỏa lão lập tức phát ra.
“Thiên Uyên Vệ ! Vị tiền bối này đến từ Thiên Uyên Thành ?” Hoàng bào tu sĩ nghe vậy, sắc mặt cũng trắng bạch và trên mặt hiện ra vẻ không thể nào tin được.
“ Ồ không sai, ta nhớ ra rồi.
Người này độ kiếp đó chính là Tiểu Thiên Kiếp, nhưng hắn lại là phi thăng tu sĩ rất là hiếm gặp, nhưng do trước đó chưa từng dùng qua Diệt Trần Đan tẩy tủy thân thể, cho nên dễ dàng dẫn phát ra tiểu thiên kiếp là lưỡng sắc lôi kiếp, một loại lôi kiếp rất nguy hiểm.
Những vị Thiên Uyên Vệ này chắc chắn là nhận ra được nơi này có thiên kiếp động tĩnh, vì vậy mới vội vã trực tiếp truyền tống tới đây để hỗ trợ, nhưng có chút kỳ quái là vì sao Thiên Uyên Vệ lại đến đây kịp thời đến như vậy” Hai mắt của Hỏa lão nhìn thẳng vào kim thuyền mà không hiểu lẩm bẩm nói.
Cả đám người Hoàng bào tu sĩ sớm đã nhìn thấy Thiên Uyên Vệ thì trong lòng vô cùng sợ hãi, không biết trả lời thế nào,
dường như tất cả đều đồng ý với nhận xét của Hỏa lão.
Trên kim thuyền, hai vị Luyện Hư Kỳ tu sĩ vừa hiện thân ra liền hướng tới chỗ Hàn Lập đang độ kiếp với cả đám lôi cầu trên không trung đang cuồn cuộn đổ xuống, nhưng thấy hắn vẫn còn có thể chống đỡ được trên mặt liền lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Lập tức một người đưa tay ra rồi một cái phù triện màu tím từ từ xuất hiện bắn ra từ trong tay hắn, cái phù triện này sau khi bắn ra thì phát ra một âm thanh rất lớn như sấm sét, rồi hóa thành một nhân ảnh lôi điện thân cao mười trượng toàn thân sắc tím bao bọc chung quanh.
Vị quang nhân này hai tay chấp lại niệm chú rồi các loại chi khí cuồng bạo nổi lên, dần dần chân diện mục mờ ảo hiện ra đúng là thân ảnh của tên đại hán râu quai nón.
Còn một vị Kim Giáp tu sĩ khác cũng đồng dạng xuất ra hai tấm phù triện một xanh một vàng.
Hai phù triện này vừa rời khỏi tay thì linh quang chớp động ầm ầm, rồi hóa thành một thanh trùy và một cây búa màu vàng thật lớn.
Hai kiện đồ vật phân biệt ra có màu xanh điện quang và màu vàng lôi điện bao quanh, tản ra linh áp cực kỳ to lớn, mới nhìn thấy qua cũng biết chẳng phải chuyện đùa rồi.
Một vị Kim Giáp tu sĩ nghiêm mặt đánh ta từng đạo pháp quyết nhập vào quang nhân ở trên không trung.
Lúc này quang nhân vẫy tay hướng về hai cây thanh trùy và búa vàng chính là hai kiện vật phù triện biến hóa thành, lấp tức chúng hóa thành hai đạo linh quang rơi vào trong tay của quang nhân, một lần nữa hiện ra nguyên hình.
Lúc này trong miệng một vị tu sĩ khác cũng phát ra các âm thanh phù chú, dường như là đang kết hợp với đồng bạn của mình thi pháp.
Người khổng lồ vươn đầu lên phát ra một tiếng huýt gió như long ngâm, lập tức tay vừa nhấc lên đem cây thanh trùy nhắm ngay chỗ Hàn Lập đập tới, đồng thời tay kia cũng đưa cây búa vàng lên mạnh mẽ đập tới.
“Ầm” một tiếng thật lớn, cả người của khổng lồ màu tím hồ quang run lên mảnh liệt, thanh trùy và búa vàng cũng đồng thời nỗi lên điện quang sáng chói lóa, một tiếng sét kinh thiên động địa nổ ra, ba đạo hào quang tím, xanh và vàng từ trong trùy và búa tuôn ra, đầu tiên là nhỏ mỏng như sợi tơ sau đó nhanh chóng cuồng trướng tăng lên gấp nhiều lần, hóa to lên thành mấy trượng rồi vài trăm trượng trông giống như là con cự long xoay quanh giãy dụa mạnh mẽ trong hư không, quang mang chói mắt như muốn che kín cả nữa bầu trời.
Lúc này tất cả mọi người đều ngây ngốc ra mắt mở mồm la lên kinh ngạc, quầng hào quang thật lớn này xuất hiện qua một chút rồi biến mất không thấy, không lâu sau đó nó lại xuất hiện ở trên đỉnh đầu của Hàn Lập.
“ Ầm” một tiếng lôi điện lóe lên hiện ra tam sắc quang mang, những việc này làm cho lòng của Hàn Lập trầm xuống và hô hấp ngày càng mạnh hơn.
Nhưng lập tức hắn liền thở nhẹ ra.
Bởi vì quầng hào quang thật lớn này vặn vẹo một hồi rồi lập tức chui vào trong đám mây đen ở phía trên.
Kế tiếp có tiếng nổ lớn rồi các màu sắc của điện quang trong đám mây đen hiện ra không ngừng, nguyên bản lôi cầu này muốn hạ xuống nhưng giờ đây tán loạn ra còn rất nhỏ.
Nhìn thấy vậy Hàn Lập liền biết ngay là hai người này muốn ra tay giúp đỡ hắn vượt qua thiên kiếp này, mặc dù không nghĩ tới nhưng tự nhiên hắn sẽ không thể nào từ chối chuyện tốt như thế này được.
Lúc này không cần suy nghĩ nữa, thân hình hắn trầm xuống và cơ thể càng trầm xuống nữa.
Do hắn cảm giác được trong kiếp vân vẫn còn rất nguy hiểm với hắn, vì vậy nhân cơ hội này tránh xa ra một chút.
Hắn tính cũng không sai lắm ! Ngay khi mới vừa rời đi thì lôi điện trong kiếp vân đó lại xuất hiện lần nữa điện vân thật lớn, rồi cả đám mây đó như muốn nứt ra đồng thời xuất hiện vô số tam sắc hào quang từ trong đám mây đen phun ra, tiếng sét đánh nổ vang rền nghe như muốn đinh tay nhức óc.
Ngay lập tức, kiếp vân này từ từ tán loạn chỉ trong vài hơi thở, từng đợt ánh sáng mặt trời xuyên qua những lổ thủng của đám mây đen chiếu rọi xuống.
Có thể xem như tiểu thiên kiếp lần này đã bị phá giải rồi.
Hàn Lập thấy vậy liền vui vẻ ra mặt mà đem Nguyên Từ Thần Quang và Nguyên Từ Sơn thu lại, rồi bất động thanh sắc nhìn qua phía kim thuyền xa xa bên kia không chút chậm trễ là là bay tới, lúc này mới nhìn thấy rõ được khuôn mặt của hai vị Kim Giáp tu sĩ kia.
Hàn Lập khẽ nhíu mày, mơ hồ cảm giác được là có việc phiền toái khác đang đến với hắn.
Còn hắn lúc này cũng không nhúc nhích mà chỉ đứng yên lẳng lặng chờ đợi.
Chiếc kim thuyền kia thực sự rất nhanh, chỉ sau vài hô hấp là đã bay tới trước mặt Hàn Lập.
Trên kim thuyền hai vị Kim Giáp tu sĩ đang thầm đánh giá Hàn Lập.
“ Là tu sĩ phi thăng từ hạ giới lên đây ? Có chút kỳ quái Hóa Thần Sơ Kỳ làm sao có thể phi thăng tới được chổ này chứ.
Nhưng mà cũng không quan trọng, nếu như được chúng ta để ý thì coi như ngươi gặp may mắn, bây giờ hãy theo chúng ta đi đi” Vị bạch diện tu sĩ khoảng ba mươi tuổi mở miệng nói với dáng vẻ rất là ôn hòa.
“ Tiền bối nói vậy là ý gì.
Xin hỏi phải đi tới chổ nào ?” Hàn Lập nghe đối phương chỉ trong một lời liền biết ngay lai lịch của mình, trong lòng không khỏi kinh sợ nhưng ngoài mặt vẫn chậm rãi hỏi một câu.
“ Có ý tứ gì chứ ? Lúc ngươi phi thăng đã gặp phải vấn đề gì đó mà vì vậy không có xuất hiện ở Phi Linh Thai và cũng không có đi tới Uyên Thành để phục dịch, rõ ràng là trong lúc phi thăng gặp phải không gian phong bạo rồi bị cuốn vào vết nứt của không gian mà phi thăng thành công rồi” Bạch diện tu sĩ khóe miệng vừa động nhàn nhạt nói.
“Phi Linh Thai!” Hàn Lập nghe được từ này có chút mơ hồ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Không sai, tu sĩ chúng ta từ hạ giới phi thăng lên Linh giới cũng có hơn ngàn người tất cả, khi phi thăng họ đều tới được Phi Linh Thai, hơn nữa toàn bộ tu sĩ phi thăng lên Linh giới ngay khi vừa xuất hiện đều phải đi tới Thiên Uyên Thành.
Nhưng mà các hạ mới vừa phi thăng Linh giới đã gặp phải chuyện bất ngờ nên mới bị chuyển tới nơi khác, mặc dù chuyện này cũng ít khi xuất hiện, nhưng mà không phải không có xảy ra.
Ngoài ra những người chưa từng sử dụng qua Diệt Trần Đan một khi chỉ cần đối mặt với những đợt lôi kiếp đầu tiên hoặc thứ hai đã bị ngã xuống rồi, các hạ có thể duy trì tới lúc này và gặp được chúng ta tới có thể coi như gặp may mắn” Vị tu sĩ khác lớn tuổi hơn liền khẽ cười giải thích vài câu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1312: Thanh Minh Vệ
“Ngươi không có dùng qua Diệt Trần Đan để tẩy đi hơi thở của hạ giới dị giới, thì cứ ba trăm năm sẽ bị một lần Tiểu Thiên Kiếp, mà đó lại là lưỡng sắc Lôi Kiếp.
Cứ coi như ngươi có thần thông kinh người thì cũng không thể vượt qua được, lần này chúng ta giúp ngươi đánh tan Thiên Kiếp này nhưng Thiên Kiếp tiếp theo cũng không được may mắn như vậy nữa đâu.
Hơn một trăm năm sau Tiểu Thiên Kiếp lần thứ hai sẽ phủ xuống ngươi, chỉ cần mỗi năm ăn vào một viên Diệt Trần Đan, thì hơi thở của ngươi mới dung hòa được với Linh Giới hợp thành một thể, lúc này lưỡng sắc Lôi Kiếp sẽ không xuất hiện nữa.
Hàng năm Thiên Uyên Thành của chúng ta đều cấp cho các phi thăng tu sĩ một viên Diệt Trần Đan, lần lưỡng sắc Lôi Kiếp tiếp theo so với lần này chắc sẽ lợi hại hơn ba phần nữa” Vị tu sĩ có chút lớn tuổi lại nói tiếp.
“Cũng may là có lời này của tiền bối nếu không thì tại hạ sẽ bị ngây ngốc ở Thiên Nguyên Thành này cả đời rồi” Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái rồi nói.
“Tất nhiên không hẵn vậy, nếu sử dụng đầy đủ Diệt Trần Đan trong vòng ba trăm năm ngươi sẽ tẩy trừ được hết hơi thở của hạ giới, lúc đó thì hoàn toàn tự do rời khỏi Thiên Uyên Thành” Bạch diện tu sĩ bình tỉnh nói.
“Thiên Uyên Thành đem phi thăng tu sĩ chúng ta mới lên để tập hợp lại, vì vậy sẽ chẳng cho không Diệt Trần Đan, chắc chắn là sẽ muốn ta làm chuyện gì đó rồi” Hàn Lập không muốn chần chừ nữa mà hỏi ngay tới vấn đề chính.
“Đạo hữu thật là thông minh, Diệt Trần Đan đối với phi thăng tu sĩ rất hữu ích nhưng mà tài liệu luyện chế được cũng rất là trân quý, nhiều loại còn phải tới tận Man Hoang Chi Địa mới có thể tìm được, vì vậy muốn có được đan dược này thì cũng cần phải bỏ ra nhiều công sức mới đổi được, nhưng mà chuyện này khi tới Thiên Uyên Thành thì cũng có người giải thích cho ngươi hiểu rõ ràng, bây giờ hãy bước lên Thuyền đi này đi.
Tất nhiên ngươi cũng có thể từ chối, hai người bọn ta cũng không bắt buộc, nhưng mà hậu quả thế nào chắc đạo hữu cũng rõ rồi” Vị tu sĩ lớn với bộ râu sơn dương mỉm cười nói.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến khi nghe xong lời nói này.
Hắn do dự một chút, ngẩng đầu nhìn khoảng trời cao trên đầu, rồi lại nhìn tới chiếc Kim Thuyền dưới chân hai người, thân hình đột nhiên nhoáng lên rồi cả người bay vào trong Thuyền đó.
Hai vị Kim Giáp tu sĩ thấy vậy liền mỉm cười nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ bình thường, bởi lẽ khi bất kỳ ai thấy được sự lợi hại đáng sợ của lưỡng sắc Lôi Kiếp thì cũng chỉ có thể quyết định như vậy thôi, huống hồ trước mắt người này mới chỉ là Hóa Thần sơ kỳ tu sĩ mà có thể chịu đựng được công kích của lưỡng sắc Lôi Kiếp cho tới lúc bọn họ xuất hiện thì đúng là kỳ tích .
Khi vào tới bên trong Kim Thuyền, ánh mắt Hàn Lập liền đảo qua một cái phát hiện ngay trung tâm Thuyền còn có một pháp trận loại nhỏ tương tự.
Sau khi đứng thẳng người, hai vị Kim Giáp tu sĩ liền đi chuẩn bị bước vào trong tiểu pháp trận, khi đó bọn họ liền gọi Hàn Lập một tiếng, hắn cũng hơi do dự một chút rồi bước theo vào.
Lúc này hai vị Kim Giáp tu sĩ đều tự mình đánh ra một đạo pháp quyết, lập tức pháp trận dưới chân kêu lên một trận nghe vù vù, rồi một màn hào quang hiện ra đem cả ba người cuốn vào bên trong.
Tiếp theo bàn tay vị tu sĩ lớn tuổi khẽ lật, trong đó xuất hiện ra một cái viên bàn màu vàng rực rỡ, trên mặt cũng tương tự có mấy dạng ký hiệu Ngân Khoa Văn.
Người này đưa tay đan lại hướng tới viên bàn vỗ một cái, kim quang trên viên bàn liền đại phóng, đồng thời mấy cái Ngân Khoa Văn kia cũng phát ra ánh sáng chói mắt.
Cùng lúc đó Kim Thuyền run lên, đột nhiên từ trên kim thuyền toát ra từng đạo quang mang bạch nhũ, những đạo ánh sáng này quay chung quanh rồi lại bao tròn kim thuyền quay một vòng rồi một lúc sau ngưng tụ lại thành một trận pháp trước mặt Hàn Lập.
Cả tòa pháp trận này quang mang đại phóng thì kim thuyền bắt đầu run lên rồi biến mất, còn pháp trận cũng liền tan vỡ ra từng mãnh rồi không thấy nữa.
Ở phía xa xa, Hỏa lão và mấy vị Kết Đan kỳ tu sĩ kia chăm chú nhìn thấy tất cả diễn biến.
Nhưng từ lúc hai vị Kim Giáp tu sĩ xuất hiện, mấy người bọn họ hết dám nói chuyện nữa mà chỉ im lặng đứng nhìn thôi.
Mắt thấy Kim Thuyền biến mất, trong lòng bọn họ đều thở nhẹ ra một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ hy vọng, bởi mong muốn mình cũng được may mắn như đối phương vậy.
“Hỏa lão, hình như mọi người nói Thiên Uyên Vệ rất là đáng sợ, nhưng mà giờ thấy thế có lẽ lời đồn đó sai rồi” Hoàng bào thanh niên do dự một chút hỏi ra một câu như vậy.
“ Các ngươi mà biết cái gì ! Trong Tam Cảnh Thất Địa thì chỉ có duy nhất Thiên Uyên Thành là không bị phụ thuộc vào sự quản lý của Tam Thánh Hoàng và Thất Yêu Vương mà thôi, còn Kim Giáp Thiên Uyên Vệ đều là những vị cao cấp tu sĩ tồn tại ở Thiên Uyên Thành.
Những người này đều có một khu vực tự do đi lại mà không bị hạn chế quyền lợi, hơn nữa bọn họ còn có thể quang minh chính đại chém giết tất cả những ai mà bọn họ cho rằng có uy hiếp tới sự tồn tại của yêu nhân lưỡng tộc, quyền lợi to lớn đến nỗi Tam Hoàng cùng tồn tại cũng còn phải kiêng nể một hai phần.
Hơn nữa, ngay khi có ngoại tộc đại chiến thì ngay cả Tam Hoàng Thất Yêu cũng đều phải nghe mệnh lệnh từ các trưởng lão Thiên Uyên Thành” Sau khi do dự một chút Hỏa lão tiết lộ ra một chút tin tức bí mật.
“Có chuyện như vậy sao, sư phụ ta cũng từng nói qua chuyện của Thiên Uyên Thành, bọn họ có căn cứ thâm căn cố đế thế lực rất mạnh và rất đông, trước đây không lâu Thiên Uyên Vệ chỉ trong vòng một tháng mà đã tiêu diệt đi hơn trăm Tu Tiên Tông môn gia tộc, việc này trước nay chưa từng xảy ra.
Nhưng mà cụ thể như thế nào thì căn bản không ai biết được, còn Tam Hoàng thì làm như không biết và cũng không quan tâm đến việc này” Hoàng bào tu sĩ hai mắt nhướng lên nói một hồi.
“ Có thể chứ, những tin tức liên quan đến Thiên Uyên Thành ta biết cũng không nhiều, bởi hơn nữa tu sĩ của Thành này không xuất hiện ở vùng cảnh nội, mà bọn họ chuyên môn đối phó với ngoại tộc đại địch, hơn nữa nếu lưỡng tộc có chuyện gì xãy ra thì cũng chỉ do Kim Giáp Thiên Uyên Vệ đảm nhiệm” Đôi chân mày lớn của Hỏa lão nhíu lại, khi nghe hai người này nói chuyện với nhau thì vài tên Kết Đan kỳ tu sĩ còn lại bên cạnh mặc dù cũng có biết một ít tin tức về Thiên Uyên Vệ nhưng cũng không bằng hai người bọn họ biết rõ tường tận nên chỉ ngạc nhiên đứng nhìn mà nghe.
Lúc này Hàn Lập cùng với Kim Thuyền xuất hiện ở một mật thất truyền tống trận vô danh trong một tòa thành thị .
Một vị Kim Giáp tu sĩ nhảy xuống Kim Thyền đi tới thay đổi vài khỏa linh thạch ở chổ truyền tống trận, lập tức linh thạch phát quang ánh sáng lòe lòe, xong liền trở lại Kim Thuyền lần nữa thúc dục khởi động pháp trận.
Hàn Lập thấy được những linh thạch này thì trong lòng phát hoảng bởi vì bọn chúng đều là cao giai linh thạch, tâm niệm của hắn vừa chuyển động được vài lần thì Kim Thuyền đã bị bạch quang cuốn lấy lần nữa mà truyền tống ra bên ngoài.
Lần này thì bọn họ xuất hiện ở một cái động quật dưới đất, phía dưới Kim Thuyền cũng là một tòa tương tự truyền tống pháp trận.
Hai người họ cũng đồng dạng lấy ra linh thạch và đổi một lần nữa rồi Kim Thuyền cũng được truyền tống biến đi mất.
Hàn Lập thấy rõ là Kim Thuyền này được truyền tống liên tiếp hai mươi lần như vậy.
Năm xưa khi còn ở hạ giới Hàn Lập truyền tống đến Tinh Hải cũng chỉ có sử dụng một lần trung giai linh thạch, mà hơn nữa lúc đó là truyền tống từ Thiên Nam đi đến Loạn Tinh Hải xa như vậy, còn bây giờ Kim Thuyền vận dụng truyền tống pháp trận lại sử dụng bằng cao giai linh thạch có lẽ sẽ truyền tống đi xa hơn gấp mấy lần, khoảng cách truyền tống cự ly xa như vậy thực sự Hàn Lập cũng không thể nào tưởng tượng ra được.
“Bụp” sau khi phát ra một tiếng, Kim Thuyền lại được truyền tống tới bên trong một tòa pháp trận.
Nhưng lần này, ánh mắt của Hàn Lập liếc qua một cái trong lòng chấn động, không khỏi suy nghĩ có lẽ là mình đã tới được Thiên Uyên Thành kia rồi.
Bởi vì lần này truyền tống pháp trận lại được thiết lập ngay một cái tế đàn ở trên đài cao, cái đài này cao khoảng hai ba mươi trượng, chung quanh có rất nhiều người mặt hắc sắc chiến giáp tu sĩ đứng đó.
Hình dạng của những chiến giáp so với kim giáp của hai vị tu sĩ đi chung với Hàn Lập có vẻ đơn giản hơn nhiều, nhưng tất cả đều giống nhau là mặt ngoài đều được khắc dấu ký hiệu màu bạc.
Nơi này trống rỗng, rộng chừng trăm trượng có một tòa phủ điện cao khoảng mười trượng, ngoài tòa cự đài kia ra hoàn toàn không còn gì khác.
Ngay khi Kim Thuyền vừa xuất hiện, trong nháy mắt có bốn vị Hắc Giáp tu sĩ lộ ra vẻ cảch giác nhìn tới, nhưng khi thấy được Kim Giáp tu sĩ thì sắc mắt của bốn người này liền dãn ra, lập tức thân hình chớp động bay tới chỗ bãi đá.
Trong đó có một tên Đại hán hai mắt màu xanh lục chân vừa bước lên tới phía trên bãi đá, liền đi tới vài bước cung kính hướng tới hai vị Kim Giáp tu sĩ thi lễ.
“Tham kiến Thiên Vệ đại nhân !”
Ánh mắt của Hàn Lập hướng tới đám người này quét qua một cái, ánh mắt hơi động.
Cả bốn người này đều là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ, một tên là Nguyên Anh Hậu kỳ đại thành, một tên là Trung kỳ còn hai tên kia chỉ là Sơ kỳ.
“Đứng lên đi, vị này là phi thăng tu sĩ mới vừa tới, ta cũng biết được là các ngươi hiện tại còn đang thiếu một tên Thanh Minh Vệ.
Hắc hắc, nói không chừng sau này hắn sẽ là đội trưởng của các ngươi đấy, bây giờ các ngươi dẫn hắn tới Phi Linh Điện nghĩ ngơi đi, còn hai người bọn ta sẽ đi tìm Trưởng Lão báo cáo hoàn thành nhiệm vụ, sau đó lại còn đi gặp hắn nữa” Vị Kim Giáp tu sĩ hơi lớn tuổi một chút nhàn nhạt phân phó công việc.
“Dạ”.
Tên đại hán sớm đã biết Hàn Lập là Hóa Thần Kỳ tu sĩ, hiện tại nghe nói như thế trong lòng cũng không có gì kinh ngạc chỉ hướng tới Hàn Lập hơi khom người trong miệng đáp ứng.
“Giờ ngươi đi nghĩ ngơi trước một chút, có chuyện gì thì để mai hãy nói” Bạch diện tu sĩ hướng tới Hàn Lập nói.
Hàn Lập gật đầu không có gì dị nghị.
Do vậy, lập tức ba người đi xuống đài thẳng tới chỗ cửa điện, Hàn Lập thấy chỉ có một mình đại hán có đôi mắt màu xanh theo sau bọn họ, ba người còn lại kia vẫn đứng đó canh giữ đài cao.
Xem ra truyền tống trận cùng với Kim Thuyền này là chỗ thật sự rất quan trọng, chỉ có nơi này thôi mà đã có tới bốn tên Nguyên Anh Kỳ tu sĩ trông coi rồi.
Ngay khi cửa điện hiện ra trước mắt rõ ràng nhất, thì thấy có một con đường rộng chừng năm sáu trượng.
Con đường này nơi nơi đều được lát bằng những loại thạch bích màu đen, cứ cách một khoảng nhất định thì xuất hiện một lần các ký hiệu Ngân Khoa Văn, những nét điểm xuyến này làm cho cả tòa thạch bích trở nên thần bí.
Cái thông đạo này hình tròn hơn nữa càng lúc càng đi sâu xuống.
Thấy vậy chân mày Hàn Lập khẽ nhíu lại, nhưng chưa kịp suy nghĩ ra thần bí chỗ nào, thì hai vị Kim Giáp tu sĩ nhắm phía trước đi thẳng, còn tên Hắc Giáp đại hán thì dẫn Hàn Lập bước theo một hướng khác.
Sau đó đi tới thật lâu, ước chừng xa khoảng vài trăm trượng, đám người Hàn Lập đi tới trước một cánh cửa tòa thạch thất.
Cánh cửa vừa mở ra thì thấy rõ được toàn cảnh bên trong đại điện.
Kiến trúc bên trong hơn phân nữa đều là những đài cao giống nhau, thay vì chỗ truyền tống trận và kim thuyền bên kia còn có vài tên Nguyên Anh Kỳ tu sĩ trông coi, còn nơi này trống trơn không có ai cả.
Thấy cánh cửa đóng lại, Hàn Lập thử đem thần niệm quét qua một cái, đúng theo dự đoán vô phương xâm nhập qua được những Ngân Khoa Văn thần bí khắc trên vách.
Đi tới đây còn có vài vị tu sĩ khác nữa, trong đó hầu hết đều là Hắc Giáp Nguyên Anh Kỳ tu sĩ, ngoài ra còn có ba bốn vị tu sĩ trên người vận chiến giáp màu xanh trông rất đẹp, những vị Thanh Giáp tu sĩ này chính là Thanh Minh Vệ.
Những vị tu sĩ này thấy một kẽ ngoại nhân như Hàn Lập xuất hiện, thì hầu hết bọn họ đều đứng yên một chỗ, và chỉ dùng ánh mắt dò xét hắn mà thôi, hơn nữa mọi người trông có vẻ vội vã nhưng hàng ngũ rất chỉnh tề, có lẽ bọn họ đã trải qua các đợt huấn luyện nghiêm ngặt.
Hàn Lập thấy vậy cũng chỉ biết nhướng mày mà đi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1313: Thiên Uyên Thành Và Phi Thăng Tu Sĩ
Sau khi đi sâu xuống khoảng ngàn trượng, trước mặt Hàn Lập bỗng sáng ngời, bởi vì phía trước xuất hiện một tòa cự thạch, bên trong sảnh có khoảng trăm tên giáp sĩ đi qua đi lại trông rất bận rộn.
Bốn phía của tòa đại sảnh này có tới mười mấy cánh cửa, lúc nào cũng có người ra vào.
Khi bước vào đại sảnh, trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ ngạc nhiên và không khỏi ngẩng đầu lên nhìn, trong lòng liền kinh hãi.
Bởi phía trên của tòa đại sảnh này mới nhìn qua thì không thấy nóc sảnh ở đâu, mà chỉ thấy một cái bóng hình dạng vòng cung thoáng ẩn hiện tồn tại mà thôi, nói đúng hơn trông giống như một tòa cự tháp rỗng ruột vậy, mà chỗ bọn họ mới vừa đi qua chỉ là bức tường ngăn của tháp mở ra thôi.
Cái thạch tháp này thật lớn, tất nhiên đây là lần đầu tiên Hàn Lập mới được nhìn thấy, kinh hãi một hồi lâu thần sắc của hắn mới trở lại bình thường.
Phía trước là tên bích nhãn đại hán đang dẫn đường, thấy Hàn Lập có chút kinh khiếp thì cũng không lấy làm kỳ lạ và cũng không có ý hối thúc, sau khi Hàn Lập thu hồi ánh mắt trở lại bình thường thì hắn mới tiếp tục dẫn Hàn Lập đi ra.
Ngay khi Hàn Lập đi tới chỗ cửa ra vào, rồi nhìn về phía xa xa thì trong lòng hắn lại ngạc nhiên thêm một lần nữa.
Chỉ thấy chỗ đó có một tòa cự tháp to lớn thật là vĩ đại, đỉnh tháp hòa quyện cùng đám mây xanh, chung quanh còn rải rác hơn trăm cái tháp khác nữa.
Những tòa cự tháp này có chiều cao cũng khác nhau, cái cực cao thì đến cả ngàn trượng, thấp thì cũng cỡ trăm trượng, mỗi tòa tháp đều có các loại kiến trúc khác nhau, so với những tòa tháp thông thường thì những cái này đẹp hơn rất nhiều.
Điều này lại làm cho Hàn Lập phải trợn mắt há mồm vô cùng kinh ngạc.
Lúc này cũng vừa có một tên giáp sĩ đi ra, lập tức hóa thành một đạo độn quang hướng tới phía dưới những tòa tháp này bay tới, sau khi hô một tiếng bích nhãn đại hán cũng đồng dạng mang Hàn Lập bay thẳng tới một tòa cự tháp khác cao ngàn trượng cách đó không xa.
Tòa lầu này có tới mười một tầng, mỗi tầng đều có một cửa ra vào, ở giữa cánh cửa chính trên tòa lầu này treo tấm bảng lớn có ba chữ màu bạc thật to “Phi Long Điện”.
Đại hán dẫn theo Hàn Lập bay lên tầng thứ tư của tòa cự tháp này, vừa bước vào tiểu sảnh liền thấy có bảy tám cái hành lang dẫn đi các hướng khác nhau.
Còn bên trong tiểu sảnh này, cũng có các vị tu sĩ vận nhiều loại trang phục màu sắc khác nhau đang tụ tập lại một chỗ và mỉm cười gì đó, Hàn Lập đưa mắt nhìn qua một chút liền phát hiện được cả bọn họ đều là tu sĩ cấp Hóa Thần sơ kỳ.
Thấy Hàn Lập cùng bích nhãn đại hán vừa tiến vào, mấy người kia liền đưa mắt nhìn tới quét qua một cái.
“Ồ, đây không phải là Trác hiền chất hay sao chứ ? Không lẽ vị này là thành viên mới à ?” Một vị lão giả đầu tóc bạc phơ sắc mặt tái xanh cười hỏi một câu.
Bích nhãn đại hán cũng đã là Nguyên Anh hậu kỳ đại thành mà lúc này cũng không dám chậm trễ.
“Nguyên lai là Liễu tiền bối, vị này là tu sĩ mà Thiên Vệ đại nhân tự mình từ bên ngoài mang về đây, chính là một vị phi thăng tu sĩ mới tới bổn thành” Bích Nhãn đại hán tiến vào bên trong điện, biểu hiện thật là nghiêm túc không dám thất lễ, tựa như là không dám bỏ sót sự việc gì và cũng khách khí dị thường hướng lão giả giải thích.
Trên mặt Hàn Lập thoáng lộ ra một tia kinh ngạc.
“Phi thăng tu sĩ từ ngoại giới, chẳng lẽ là tu sĩ từ Phi Linh Thai mang tới ?”
“Là từ đâu phi thăng tới vậy ?” Ồ, như thế nào lại là Hóa Thần sơ kỳ tu sĩ.
Không phải ai cũng bảo là hầu hết các vị phi thăng tu sĩ lúc mới nhập Linh giới cũng phải ít nhất là Hóa Thần hậu kỳ tu vi sao ?”
Một vài tên Hóa Thần sơ kỳ tu sĩ vừa nghe qua lời này liền xôn xao bàn tán một hồi, đồng thời với ánh mặt khác thường liếc qua Hàn Lập.
Hàn Lập mỉm cười, liền ôm quyền hướng tới mấy người kia mà không nói gì cả, nhưng trong lòng đồng dạng thắc mắc không thôi.
Những người này chẳng lẽ đều là những vị tu sĩ từ những nơi khác của hạ giới phi thăng lên hay sao, nhưng thoạt nhìn có vẻ không giống lắm, nhưng nếu là tu sĩ sinh trưởng tại Linh giới vì sao lại còn xuất hiện ở nơi này.
Lúc trước hắn có nghe qua tại “Phi Linh Điện” cũng chỉ là nơi đến của những vị phi thăng tu sĩ thôi.
Bích nhãn đại hán hướng tới vài người khác ân cần thăm hỏi lấy lệ, rồi dẫn Hàn Lập đi vào trong một cái hành lang rồi sau đó lựa chọn lấy một gian phòng.
Gian phòng này được xây dựng rất lớn, giống như là một cái động phủ bên trong có đầy đủ các loại phòng chuyên biệt, chẳng hạn như có mật thất, phòng luyện đan và một phòng dùng để luyện khí, hơn nữa những căn phòng này còn được bố trí mấy loại cấm chế đặc biệt và cũng chỉ có chính chủ nhân mang theo lệnh bài mới có thể ra vào được mà thôi.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng rất là hài lòng.
Bích nhãn đại hán thấy vậy liền nói một số điều cấm kỵ rồi lập tức đưa ra cấm chế lệnh bài, rồi bảo có nhiệm vụ bên mình sau đó cáo từ rời đi.
Hàn Lập định nhân cơ hội này muốn giữ đối phương lại một chút để hỏi vài tin tức về Thiên Uyên Thành, nhưng cuối cùng lại thôi.
Lúc này hắn ngồi ở một cái ghế dựa trong phòng khách, tay cầm một khối cấm chế ngân bài sáng chói mà tìm hiểu, trong lòng nghĩ lại những đợt lôi kiếp mà mình vừa mới hứng chịu qua.
Nguyên bổn theo kế hoạch của hắn thì sau khi trải qua lần thiên kiếp này hắn sẽ tìm một chỗ linh khí tuyệt hảo và cũng thật là bí ẩn ở Linh giới này rồi âm thầm tiến hành tu luyện, tu luyện một mạch tới Luyện Hư Kỳ luôn để hướng tới đại đạo tu luyện của mình.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ đến lại liên quan tới cái gì Dị Giới Hơi Thở làm cho tiểu thiên kiếp trở nên kinh khủng như thế.
Coi như hắn đã vượt qua những đợt lưỡng sắc đầu tiên, nhưng mà những cái sau thực sự là vô phương tiếp nhận.
Lúc đó hắn mới không cần suy nghĩ gì thêm nữa mà lập tức đồng ý đi theo hai người họ tới Thiên Uyên Thành này.
Nhưng khi tới nơi, hắn mới biết chỗ này hoàn toàn khác xa và to lớn hơn nhiều so với những thành trì có tu sĩ khác, bây giờ thật sự hắn cũng không biết chuyện gì sẽ phát sinh ra nữa đây, điều này làm cho hắn không biết phải tính toán thế nào nữa.
Chỉ duy nhất một việc mà hắn dám khẳng định là trong Thiên Uyên Thành này có rất nhiều phi thăng tu sĩ giống như hắn.
Hàn Lập nghĩ tới nghĩ lui mà đứng ngồi không yên.
Hắn âm thầm tự đánh giá, không biết có nên thừa dịp này đi ra ngoài nghe ngóng một chút chuyện về Thiên Uyên Thành hay không, cũng như muốn biết thêm những vị phi thăng tu sĩ sẽ được an bài như thế nào.
Trong lúc Hàn Lập đang ngồi suy nghĩ mông lung thì đột nhiên cấm chế bên ngoài truyền tới một âm thanh của một người lớn tuổi.
“Đạo hữu có trong phòng hay không, lão phu là Liễu Hà Đạo muốn nói chuyện một chút với đạo hữu”
Hàn Lập vừa nghe lời này xong hắn tức thì nở nụ cười.
Xem ra không cần ra ngoài thì cũng có người chủ động tới đây làm quen trước.
“Thì ra là Liễu đạo hữu tới chơi, Hàn mỗ thật là vinh hạnh !” Miệng Hàn Lập trả lời sau đó cầm lệnh bài hướng tới đại môn nhẹ nhàng phất lên một cái.
Một mảnh ngân hà từ đó tuôn ra, đại môn kêu lên kẽo kẹt một tiếng rồi liền tự động mở ra.
Đang đứng trước cửa là một vị tu sĩ mặt trắng, thì ra đây chính là vị lão giả mà hắn đã gặp lúc nãy ở ngoài.
“Nguyên lai đạo hữu họ Hàn, Liễu mỗ tùy tiện quấy rầy mong rằng đạo hữu không lấy làm phiền” Lão giả vẻ mặt cười nụ, miệng khách khí nói.
“ Ha ha, sao lại như vậy chứ, nếu Liễu huynh không đến thì Hàn mỗ cũng dự định đi tìm mấy vị đạo hữu khác hỏi một chút chuyện” Hàn Lập là người nào chứ ?, hắn là một người từng trải lão luyện từ nhân giới phàm nhân tu luyện đến giờ, vì vậy với việc đối nhân xử thế cũng rất có kinh nghiệm, tuyệt đối hơn hẵn lão giả trước mặt, lúc này hắn rạng rỡ nói.
Hai người nói chuyện giống y như là hai bạn cũ lâu ngày gặp lại vậy.
“ Mới vừa rồi nghe Trác hiền chất nói đạo hữu là do Thiên Vệ Đại nhân tự mình mang về thành, đạo hữu chắc chắn là tu sĩ từ hạ giới mới vừa phi thăng Linh giới, không biết đạo hữu xuất thân từ một nhân giới nào ở hạ giới vậy” lão giả họ Liễu vừa nói vừa chuyển đề tài hỏi.
“Một nhân giới ? Cái này tại hạ cũng không biết Linh giới kêu hạ giới là gì nữa nên cũng không biết trả lời sao cho đúng.
Như vậy đi, có thể giúp cho Hàn mỗ hiểu một số việc ở đây đã, rồi sau đó ta sẽ nói cho đạo hữu biết được không ?” Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe mỉm cười trả lời.
Hắn cũng không dễ dàng thực sự để lộ ra nơi mình xuất thân, dù sau khi còn ở Nhân giới hắn cũng đã từng có liên quan đến một số đại nhân vật ở Linh giới này, bởi bất kể là Thiên Lan Thú bản thể, Ngân Nguyệt, hay Yêu Khuê Lang Vương thì ai trong số họ hắn cũng không dám chọc tới.
“Đây là lão phu hồ đồ rồi, đạo hữu mới vừa tới Linh giới không lâu nên đối với những nơi này tất nhiên là không biết rồi, nhưng mà những người giống như đạo hữu chính là phi thăng tu sĩ thường là những người có tu vi rất kinh người, tỷ lệ tiến giai Luyện Hư Kỳ rất lớn, Linh giới bản thổ tu sĩ không thể nào so sánh được, và càng không cần trải qua khảo hạch bởi đều được Trưởng Lão hội trực tiếp bổ nhiệm làm Thanh Minh Vệ” lão giả họ Liễu cười rộ lên ha hả nói.
“Phi thăng tu sĩ ? Liễu huynh có thể nói thể nói rõ hơn một chút cho tại hạ hiểu không” Trong mắt Hàn Lập hiện ra vẻ không hiểu, nụ cười chợt tắt hỏi tới.
“Đây cũng không phải là bí mật gì, tự nhiên là có thể, chỉ cần Hàn huynh ở trong thành ít ngày liền sẽ hiểu được, với việc này thì ta hiểu rõ lắm” Lão giả họ Liểu cưới hắc hắc nói.
“Kỳ thật phi thăng tu sĩ chính là những tu sĩ Hóa Thần kỳ giống như Hàn huynh từ hạ giới phi thăng tới Linh giới, trên người các ngươi còn mang theo hơi thở của dị giới rất đậm, cho dù mỗi năm dùng một viên Diệt Trần Đan thì cũng phải mất ba trăm năm mới có thể thanh trừ hoàn toàn hơi thở này, một số hậu duệ của phi thăng giả cũng có chứa một ít hơi thở của dị giới chỉ cần tiến nhập Nguyên Anh Kỳ cũng đồng dạng sẽ bị lưỡng sắc lôi kiếp phủ xuống.
Giống như ta đây là đệ nhị hậu duệ của phi thăng tu sĩ, ngay sau khi vừa tiến nhập Nguyên Anh Kỳ phải lập tức chạy về Thiên Uyên Thành dùng ngay Diệt Trần Đan để áp chế hơi thở của dị giới, nếu không chỉ có một con đường chết mà thôi.
Chỉ chờ đến khi nào hơi thở của dị giới hoàn toàn bị thanh trừ thì mới có thể tự do rời khỏi Thiên Uyên Thành, tính từ phi thăng tu sĩ ban đầu thì chỉ tới hậu duệ đời thứ năm trở đi mới không còn hơi thở của dị giới, lúc đó mới hoàn toàn giống như tu sĩ bản thổ” Lão giả mặt xanh giải thích.
“Thì ra là thế, nhưng mà Liễu huynh giờ đã là Hóa Thần Kỳ tu sĩ nói vậy thì dị giới hơi thở đã hoàn toàn bị thanh trừ rồi nhưng sao vẫn còn ở đây” Hàn Lập hai mắt mở to ngạc nhên hỏi tới.
“Hàn huynh liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề.
Không sai, cho dù bọn ta đã tẩy trừ đi hơi thở của dị giới nhưng mà để nguyện ý rời khỏi Thiên Uyên Thành theo ta được biết cũng không có mấy người, không riêng gì phi thăng tu sĩ mà bọn hậu duệ như ta cũng thế, ngay cả những tu sĩ bản thổ được tăng cường từ Tam Hoàng Thất Địa bổ sung vào, cũng không dễ nguyện ý thoát ly khỏi Thiên Uyên Thành đâu” lão giả Liễu cười hì hì trả lời.
“Ồ, Hàn mỗ có chút hứng thú, mong được biết thêm một ít tin tức” Hàn Lập trong lòng khẽ động, trên mặt mỉm cười hỏi.
“Rất đơn giản, có thể nói tốc độ tu luyện ở Thiên Uyên Thành cao hơn gấp bội so với những nơi khác, hơn nữa hầu hết những đồ vật mà Tam Cảnh Thất Địa hiện hữu thì nhất định chúng đều có mặt tại Thiên Uyên Thành, lại còn những vật phẩm mà Tam Cảnh Thất Địa không có nhưng ở có thể tìm thấy tại Thiên Uyên Thành.
Nói vậy chắc là Hàn huynh hiểu được ý tứ của tại hạ rồi” Lão giả nhìn Hàn Lập, thâm ý sâu sắc nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1314: Triệu Vô Quy
“Sao lại thế, chẳng lẽ nơi này là thánh địa tu luyện nên có được linh khí nồng đậm hay sao !” Tinh thần của Hàn Lập liền lập tức phấn chấn lên.
“Hắc hắc, tu luyện thánh địa thì bổn thành chính xác có mấy chổ có thể nói cũng không kém hơn bao nhiêu so với mấy tòa thành khác ở Tam Hoàng.
Nhưng đây mới chỉ là chuyện tốt thứ nhất thôi, chủ yếu là ở đây còn được Tam Cảnh Thất Địa cung cấp rất nhiiều các loại tài liệu, hơn nữa nơi này còn là cửa ra vào duy nhất tới Man Hoang Chi Địa của Yêu Nhân lưỡng tộc, cho nên các vị tu sĩ cao cấp muốn ra vào Man Hoang đều trú ngụ tại đây.
Vì vậy tất cả các loại tài liệu kỳ trân quý hiếm từ Man Hoang đem về nhiều vô số kể, mà trong đó hơn một nữa các loại tài liệu thu hoạch được từ Man Hoang đều được các vị tu sĩ xuất ra bán ở đây, hoặc có thể bọn họ đổi lấy các loại đồ vật mà mình cần.
Thậm chí có loại thần dược chỉ trong vòng một đêm có thể gia tăng tiến giai cũng được xuất bán ở đây, chỉ là giá tiền hơi cao, bọn ta cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi” .
Nói tới đây, lão giả dừng một chút rồi lại nói thêm nữa.
“Trừ những việc đó ra, còn một nguyên nhân quan trọng mà các vị tu sĩ của bổn thành không muốn rời đi đó là ở Thiên Uyên Thành của chúng ta cứ cách mười năm thì có cơ hội được nghe một vị Trưởng lão của Trưởng Lão Hội giảng thuật thiên địa đạo pháp và đồng thời cũng sẽ giúp giải thích những thắc mắc mà mình gặp phải trong quá trình tu luyện.
Những vị Trưởng lão này đều là Hợp Thể Kỳ tu sĩ, nếu ở bên ngoài Thành thì làm gì chúng ta có được cơ hội này chứ.
Hắc hắc, cho nên một khi tu sĩ gia nhập vào bổn thành rồi thì có rất ít người muốn rời đi” .
“Có nhiều chổ tốt vậy à ! Nhưng trong bổn thành lại có rất nhiều tu sĩ cao cấp trú ngụ, chắc chắn là có điểm đặc thù gì đó” Sau khi nghe xong trong lòng Hàn Lập trước là vui, nhưng sau đó liền nhướng mày lên hỏi.
“Bổn thành ngoại trừ những vị tu sĩ này ra, hàng năm còn có một nhóm lớn cao giai yêu tu chiếm cứ một nữa Thiên Uyên Thành này.
Ngoài ra còn có rất nhiều yêu thú và các vị luyện thể sĩ, những tên cấp thấp này hơn phân nữa sinh sống trong thành là do được bồi dưỡng phát triển, còn một nữa khác là từ Tam Cảnh Thất Địa được điều động tới đây.
Hơn nữa Trưởng Lão Hội có tới mười vị là Hợp Thể Kỳ tu sĩ, với lực lượng hùng mạnh như vậy tự nhiên chính là nhằm đối phó với ngoại tộc ở Man Hoang cùng với các loại tồn tại chân linh cấp.
Các vị tiền bối trước đây đã bố trí một siêu cấp tiên trận có thể nói cực kỳ huyền ảo, mà trước đây đã trải qua rất nhiều lần bị ngoại tộc xâm lấn muốn chiếm cứ lãnh thổ của Yêu Nhân lưỡng tộc chúng ta.
Nhưng để làm được như vậy bọn họ chỉ có một con đường đó chính đi qua Thành này, nếu như Thiên Uyên Thành không được bố trí lực lượng hùng mạnh như vậy có lẽ đã bị dị tộc tiêu diệt mất lưỡng tộc chúng ta rồi, nghe nói một khi cùng với ngoại tộc đánh nhau thì có hơn một nữa số lượng người của lưỡng tộc ở trong Thành bị giết chết và chuyện này cũng là bình thường thôi”
Lão giả họ Liễu tinh thần giảm xuống nói.
“Bị diệt hơn phân nữa !” Hàn Lập vừa nghe lời này sắc mặt khẽ biến.
“Hàn huynh không cần phải kinh ngạc và lo lắng quá như vậy, mỗi lần ngoại tộc xâm lấn lâu thì cũng cách nhau khoảng hơn mười vạn năm, còn ngắn thì cũng khoảng sáu bảy vạn năm.
Khoảng cách thời gian dài như vậy đạo hữu không cần phải lo ngại, mà nếu như có chuyện này xảy ra thì cũng chỉ có thể liều chết đánh nhau một trận vậy.
Bởi một khi lâm trận mà bỏ chạy không chịu bảo vệ Thiên Uyên Thành thì đều bị lưỡng tộc liên thủ đuổi giết, có thể nói trong Thành là nơi nguy hiểm nhất mà cũng là nơi an toàn nhất, dù sao thì Thiên Uyên Thành bị dị tộc xâm lấn lần trước cũng chỉ cách đây khoảng ba vạn năm thôi, trên cơ bản bọn chúng ta vẫn còn tự do hai vạn năm nữa, ta và ngươi không cần phải lo lắng quá như vậy” Lão giả họ Liễu mỉm cười.
“Thì ra là thế.
Nói như vậy, tại hạ bị người đem về Thiên Uyên Thành này chính là nhân họa đắc phúc rồi” Hàn Lập sờ sờ cằm làm ra vẻ đang suy nghĩ vậy.
“Đương nhiên rồi, bởi vì phi thăng tu sĩ tiến giai Luyện Hư Kỳ so với những hậu duệ như chúng ta hoặc là Linh Giới bản địa tu sĩ thì nhanh hơn rất nhiều.
Mỗi một người phi thăng tu sĩ đều được Trưởng Lão Hội coi trọng và sẽ không dễ dàng bỏ mặc đâu, hơn nữa những năm gần đây không biết duyên cớ gì mà nơi đón nhận phi thăng tu sĩ ở Phi Linh Thai bắt đầu ngày càng ít đi.
Nghe mấy vị Trưởng lão nói, thậm chí không tiếc công sức phái phân thân giáng xuống hạ giới để tìm hiểu nguyên nhân, nhưng dường như vẫn không có tin tức, Hàn huynh cũng là từ hạ giới phi thăng lên có phát hiện ra việc gì khác thường không ?” Lão giả hốt nhiên hỏi.
“Không có, ở nhân giới chỗ của tại hạ cũng rất bình thường !” Hàn Lập nghe xong lời này, liền nhớ tới việc của Cổ Ma trong lòng lo lắng, nhưng thần sắc vẫn như thường mà trả lời.
“Thật là đáng tiếc, nếu Hàn huynh biết được chuyện gì đó mà bẩm báo thì chắc chắn sẽ có được trọng thưởng, nhưng mà những vị phi thăng tu sĩ gần đây cũng chẳng có chút tin tức gì, chỉ là nghe nói mấy năm trước đây dường như Yêu Tộc có được tin tức gì đó.
Có lẽ Trưởng Lão hội sẽ không cần tìm Hàn huynh để hỏi gì nữa đâu” Lão giả mặt xanh thấy Hàn Lập trả lời không biết gì hết tỏ ra đáng tiếc nói.
Hàn Lập nghe vậy cũng chỉ cười trừ một tiếng rồi liền hỏi lại: “Đúng rồi, Liễu huynh mới vừa nói về Thanh Minh Vệ, đó là gì vậy ? Có phải là vị Thanh Giáp đạo hữu mới vừa gặp phải không ?”.
“Không sai, đúng là những vị đồng đạo vận Thanh Minh chiến giáp, Thanh Minh Vệ trong Thiên Uyên Thành của chúng ta có thể nói thuộc hàng trung giai, giống như là Liễu mỗ vậy, có thể chỉ huy mười tên Hắc Thiết Vệ.
Thanh Minh Vệ nhất định phải là Hóa Thần tu sĩ đảm nhiệm, nhưng ngược lại Hóa Thần tu sĩ chưa chắc sẽ được bổ nhiệm làm Thanh Minh Vệ.
Về phương diện này tất nhiên là có sự khác biệt, Hàn huynh hẳn là hiểu ra tại sao” Lão giả nói như vậy.
“Cái này, Hàn mỗ cũng hiểu đôi chút, có lẽ vài vị Hóa Thần tu sĩ không am hiểu chiến đấu hoặc là đi thực hiện những nhiệm vụ khác” Hàn Lập liền nói những suy nghĩ của mình.
“ Đạo hữu hiểu vậy là tốt rồi, nói về chức vụ của vệ sĩ Thiên Uyên Thành chúng ta cũng được chia ra làm hai loại.
Loại thứ nhất chỉ cần cách một thời ngắn hoàn thành công việc cố định được giao là được, thời gian còn dư lại cứ tự do sinh hoạt, làm vệ sĩ như thế thì hàng năm cũng chỉ được lãnh một số linh thạch cố định mà thôi, thu nhập quả thật rất ít nhưng được cái là không có gì nguy hiểm cả.
Còn loại thứ hai là những vệ sĩ chuyên môn nhận lãnh các nhiệm vụ đặc thù của Trưởng Lão hội, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ hạng nhất thì chẳng những thu được linh thạch mà còn có đan dược hay thậm chí có cả những đồ vật vô cùng quý hiếm”.
Tất nhiên những nhiệm như vậy có mức độ nguy hiểm rất lớn, quá nữa các nhiệm vụ này đều có liên quan đến Man Hoang Chi Địa hoặc là dị tộc, vì vậy khiến cho người ta phải suy nghĩ thật kỹ trước khi nhận nhiệm vụ.
Ngoài ra mỗi khi hoàn thành được nhiệm vụ hạng nhất thì có thể tự do hàng chục năm hoặc thậm chí cả trăm năm mới đi nhận tiếp nhiệm vụ mới, vì vậy sẽ có được một khoảng thời gian dài để yên tâm tu luyện.
Hai loại nhiệm vụ này có thể tùy thời thay đổi cho nhau không ràng buộc gì cả” Lão giả nói cho Hàn Lập nghe rõ ràng.
“Đa tạ Liễu huynh chỉ điểm” Trên mặt Hàn Lập không có gì thay đổi còn miệng thì mở lời cảm ơn.
Lão giả mặt xanh khoát khoát tay cười to vài tiếng rồi sau đó nói chuyện thêm với Hàn Lập một chút rồi cũng đứng dậy cáo từ đi ra.
Sau khi tiễn Lão giả ra về, Hàn Lập mới hết cười quay trở về phòng đi vào mật thất khoanh chân ngồi xuống.
Hai mắt nhẹ nhàng khép lại cả người từ từ tiến vào nhập định.
Còn Lão giả mặt xanh sau khi trở ra hành lang thì có vài vị Hóa Thần Tu Sĩ khác đang chờ đợi.
Vừa thấy Lão giả này đi ra cả bọn liền tiến tới.
“Thế nào, Liễu huynh có biết được tin tức gì từ người này không ?”.
“Tin tức ? Người này nói chuyện rất là kín kẽ chỉ thừa nhận mình từ hạ giới phi thăng lên mà thôi, còn những việc khác thì không tiết lộ gì cả, ngược lại ta đã nói cho hắn biết vài tin tức rồi” Lão giả lắc đầu, có chút bất đắc dĩ nói.
“Ha ha, Liễu huynh chưa gì hết đã tự tìm tới cửa mà hỏi, đương nhiên hắn là một tên tu sĩ vừa mới tới Linh giới tự nhiên sẽ có vài phần cảnh giác rồi.
Nhưng bất quá bọn ta cũng không có tâm tư gì khác, chỉ là muốn cùng hắn giao hảo mà thôi, dù sao thì phi thăng tu sĩ nào cũng có tiềm lực tiến giai rất cao”.
Vài tên Hóa Thần Kỳ Tu Sĩ mỗi người nói một câu nghị luận xôn xao hẳn lên, dường như không có ác ý gì tới Hàn Lập.
Còn lão giả họ Liễu thì mỉm cười không nói gì.
Sáng sớm ngày thứ hai, Hàn Lập đang ngồi yên trong mật thất hốt nhiên thần sắc vừa động hai mắt mở ra.
Lúc này hắn mới động thân đi ra khỏi mật thất tiến tới phòng khách.
Cầm lệnh bài trong tay nhoáng lên đem cửa lớn mở ra.
Ngoài cửa xuất hiện một vị Bạch sam tu sĩ thần tình bình thản đang đứng đó.
“Tham kiến tiền bối !” Hàn Lập không dám chậm trễ, hai tay liền ôm quyền cung kính nói.
Người này đúng là vị Kim Giáp tu sĩ mặt trắng không có râu hôm qua, nhưng giờ đây trên người lại thay bằng một bộ trang phục kiểu nho sinh vẻ uy thế trên người giảm đi ba phần, nhưng lại có phần xuất trần hơn trước.
“Hàn đạo hữu không cần khách khí ta cũng vừa mới tới, do Lý huynh có chuyện cần xử lý, vì vậy hiện giờ cũng chỉ có một mình ta tới gặp đạo hữu.
Ta tên là Triệu Vô Quy” Vị Luyện Hư tu sĩ họ Triệu có thái độ rõ ràng tốt hơn hôm qua nhiều, có vẻ rất hiền lành.
Hàn Lập nghe nói vậy liền vội vàng kêu lên một tiếng: “Triệu tiền bối !” Rồi liền mời đối phương vào trong phòng cùng nhau phân ngôi chủ khách và ngồi xuống.
“Đã trải qua nữa ngày có lẽ ngươi cũng đã biết một ít chuyện tình của Thiên Uyên Thành rồi.
Ta đây cũng nói ngắn gọn một chút, mặc dù ngươi là phi thăng tu sĩ nhưng lại có thể kiên trì dưới lưỡng sắc lôi kiếp lâu như thế thì có thể nói thần thông không thấp, cho nên giao cho ngươi đảm trách chức vụ Thanh Minh Vệ không có gì phải nói nữa.
Đây là lệnh bài thân phận, ngươi hãy cầm lấy rồi sau đó tới tiếp quản tiểu đội số năm mươi sáu đi, hôm qua ngươi đã gặp bốn người kia ở Truyền Tống Điện sau này bọn họ sẽ thuộc tiểu đội của ngươi” Triệu Vô Quy vừa ngồi xuống bàn tay lật lên xuất hiện ra một khối ngọc bội màu xanh đưa tới.
“Tại hạ mới đến, còn nhiều việc chưa biết được mà lại đảm nhận Thanh Minh Vệ hình như có chút không thích hợp lắm !” Hàn Lập cũng không đưa tay bắt lấy ngay ngọc bội mà trên mặt hiện ra vẻ chần chừ do dự.
“Hắc hắc, Hàn đạo hữu không cần quá mức khiêm nhường, mỗi vị phi thăng tu sĩ vừa đến bổn thành đều được đảm nhiệm Thanh Minh Vệ, hơn nữa hầu hết đều xứng đáng đảm nhận chức vụ này, còn chuyện tình của bổn thành chỉ cần đạo hữu ở lại đây khoảng một năm rưỡi trở lại, sẽ quen biết hết không cần phải lo lắng gì” Triệu Vô Quy cười to nói.
“Nếu tiền bối đã nói thế vãn bối sẽ không từ chối nữa” Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, cuối cùng mới tiếp nhận ngọc bội này rồi tùy ý liếc mắt đánh giá.
Chỉ thấy trên một mặt ngọc bội có khắc vài ký hiệu Ngân Khoa Văn, còn mặt bên kia khắc số năm mươi sáu, mấy con số này có màu vàng nhạt.
Thấy Hàn Lập tiếp nhận ngọc bội Triệu Vô Quy vừa lòng gật đầu, sau đó bắt đầu cung cấp và giải thích thêm một chút sự việc của Thiên Uyên Thành, có một số việc đã được Lão giả họ Liễu nhắc tới, còn những chuyện khác đúng là lần đầu tiên Hàn Lập mới được nghe, vì vậy hắn rất là chú ý và tập trung lắng nghe.
“Tốt lắm, những việc cần nói ta đã nói hết rồi, nơi này chỉ là nơi ở tạm thời cho các vị phi thăng tu sĩ và cũng không thích hợp để ở dài lâu, mỗi vị tu sĩ từ Nguyên Anh Kỳ trở lên khi ở lại Thiên Uyên Thành đều có động phủ của riêng mình.
Nhưng mà động phủ lớn nhỏ thế nào đều do tự tay mà làm ra, còn cụ thể công việc ra sao thì ngươi đi Ngọc Khuyết Các mà hỏi sẽ biết, ở này có một khối bản đồ của bổn thành ngươi có thể nghiên cứu từ từ.
Bởi vì ngươi lần đầu tiên nhập thành nên tháng đầu tiên không cần phải đi nhậm chức, nhưng qua tháng sau nhất định phải đi tiếp nhận nhiệm vụ Thanh Minh Giáp đấy” Triệu Vô Quy lấy từ trong trữ vật thủ trạc ra một khối ngọc giản màu trắng giao cho Hàn Lập rồi mới chuyển thân cáo từ.
Hàn Lâp cũng tự nhiên đứng lên cung kính cảm ơn lần nữa sau đó tiễn người này ra khỏi phòng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8
Chương 1315: Ngọc Khuyết Các
Sau khi quay trở lại phòng, Hàn Lập đem ngọc giản kia ra rồi nhẹ nhàng áp lên trên trán, trong nháy mắt đem thần niệm nhập vào trong đó.
Chỉ một lúc sau ánh mắt hắn liền biến đổi.
“Thiên Uyên Thành xem ra thật là lớn, diện tích của nó so với Thiên Nguyên Thành một trong Tam đại chủ thành của Nhân tộc chỉ có lớn hơn chứ không hề nhỏ hơn chút nào“ Sau khi Hàn Lập đem thần niệm rút ra, sắc mặt tâm tình bất định hiện ra.
Đưa tay vuốt ve cái ngọc giản một hồi đem tất cả tin tức tìm hiểu rõ ràng hết, sau đó mới từ từ đi ra khỏi phòng.
Bất kể như thế nào, trước hết hắn muốn đi tới Ngọc Khuyết Các để tự mình đi tìm một cái động phủ trước, nhưng nghe Triệu Vô Quy nói dường như chuyện này có chút gút mắc gì đó.
Trong lòng hắn liền cảm thấy hứng thú.
Vừa rồi mới từ bản đồ hắn tìm được một chỗ rộng rãi nên liền hóa thành đạo thanh quang phi ra khỏi Phi Linh Điện.
Trong lúc bay lướt qua liên tiếp hơn mười tòa cự tòa cự tháp ở gần đó, Hàn Lập yên lặng chăm chú quan sát dọc đường đi, hắn thấy có rất nhiều tu sĩ với các loại quần áo màu sắc khác nhau.
Hắn thấy hầu hết những vị tu sĩ mặc chiến giáp này chỉ xuất hiện ở gần các tòa cự tháp, càng rời xa nơi đó lại càng thấy nhiều tu sĩ vận các loại trang phục bình thường khác nhau.
Không rõ những người không vận chiến giáp này là tu sĩ thuộc lực lượng vệ binh hay khu vực bên ngoài Thiên Uyên Thành nữa.
Nhưng với một việc có thể khẳng định là chỉ có những người ra vào các tòa cự tháp mới vận chiến giáp, hơn nữa Hàn Lập còn phát hiện ra các tòa cự tháp từ tầng giữa trở lên nếu không phải giáp vàng thì cũng là giáp bạc, hai loại giáp Luyện Thể sĩ.
Trong đó chiến giáp màu vàng là những vị Luyện thể sĩ trung giai, còn giáp bạc là cao cấp Luyện thể sĩ, lượng người ra vào ở các tòa cự tháp từ tầng giữa trở lên rất nhiều so với số lượng Hắc – Thanh chiến giáp tu sĩ.
Nhìn tới đây Hàn Lập liền hiểu rõ.
Xem ra cả Thiên Uyên Thành này, các loại cự tháp trung bình là nơi trú ngụ của những giáp sĩ hoàng, bạch, hắc, thanh và kim chiến giáp, rõ ràng nơi đây phân ra các cấp chiến lực khác nhau.
Lúc đã sáng tỏ hết mọi việc, Hàn Lập đưa mắt quét nhìn qua các tòa cự tháp và những vị giáp sĩ vài lần nữa, rồi sau đó mới đi thẳng tới mục tiêu đã định sẳn.
Sau khi phi hành khoảng chừng nữa canh giờ, từ phía xa thấy được một dãy tường thành to lớn, độn quang của Hàn Lập liền chậm lại, rồi nhìn xuống phía dưới một tòa lầu các cao ba tầng mà đi tới.
Đừng nhìn thấy tòa lầu này nhỏ thấp mà khinh thường, bởi tòa lầu này lúc nào cũng đông đúc người ra vào.
Hàn Lập dừng lại đánh giá xem xét một chút thì đã thấy bảy tám đạo độn quang bay vào trong cửa chính.
Chỗ bảng hiệu chính ở đại môn có ghi rõ ràng ba chữ cổ văn với nét bút như rồng bay phượng múa: “Ngọc Khuyết Các”,
Hàn Lập nhíu hai mắt nhìn bảng hiệu này một hồi rồi mới cất chân bước vào bên trong.
Ở tầng một của tòa lầu có một gian đại sảnh rộng hơn mười trượng, bên trong có khoảng hơn mười vị tu sĩ, bọn họ đang đứng nhìn một tấm bình phong có thanh quang chớp động ở cuối phòng.
Trên bình phong này là một bản đồ cao hai trượng và rộng khoảng mười trượng, bề mặt có rất nhiều điểm ngân quang sáng chói cùng với các chữ số chớp động liên tục, còn phía trước tấm bình phong này là một vị Thanh bào trung niên vẻ mặt tươi cười đang đứng đó.
Thần niệm của Hàn Lập quét qua một lượt liền phát hiện những người ở đây chỉ là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ, riêng vị Thanh bào kia là Hóa Thần Kỳ tu sĩ.
Bỗng nhiên có một vị Lão giả nhỏ gầy đi ra phía trước cung kính hướng tới Thanh bào trung niên thi lễ rồi lấy ra một khối Hắc quang thiết bài cùng với một vòng tay trữ vật hai tay cung kính đưa lên.
Vị trung niên nhân này tùy ý nhìn thiết bài một cái, rồi lại kiểm tra vòng tay trữ vật xong liền gật đầu, còn bàn tay vừa lật một cái thì vòng tay trữ vật lập tức biến mất rồi mới đem thiết bài hoàn trả cho Lão giả.
Tinh thần của tên Lão giả lúc này mới run lên, lập tức đưa tay đón lấy thiết bài rồi đi tới chỗ treo cái bản đồ nằm phía trên tấm bình phong gần đó, nhẹ nhàng vung tay lên lập tức từ đó phun ra một tia hắc tuyến nhập vào con số hai trên bản đồ, lập tức làm cho ngân sắc quang điểm chớp nhoáng lên vài cái rồi hiện rõ ra lại số hai.
“Nga…” Xong hết lão giả lập tức lui xuống.
Sau đó một khoảng thời gian, lại có hơn mười người đi tới phía trước, bọn họ giao ra hoặc là vật phẩm có khi là linh thạch trao cho Thanh bào trung niên, quá nữa những người đó đều được người trung niên kia cho phép tiến tới chỉ điểm trên bản đồ, nhưng trong số đó có hai người giao ra đồ vật nhưng lại bị từ chối làm cho hai người đó buồn rầu ủ rũ đi ra.
Một hồi sau Hàn lập mới phát hiện tấm bản đồ thật lớn này chính là bản đồ phân bổ và chỉ rõ những nơi có linh mạch của Thiên Uyên Thành.
Thấy như vậy Hàn Lập sờ sờ cằm, bây giờ thì hắn mới hiểu được ẩn ý của Triệu Vô Quy.
Xem ra muốn tìm cho được động phủ thích hợp có lẽ phải tranh giành nhau với người khác rồi.
“Tiền bối, ngươi đến đây là để tìm kiếm một chỗ động phủ thích hợp phải không ?” Đột nhiên từ bên cạnh Hàn Lập truyền đến lời nói này.
Có một giọng nói thanh thúy truyền đến bắt chuyện.
Thần sắc của Hàn Lập vẫn như thường, từ từ quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy một vị nữ tu sĩ xinh đẹp tuyệt trần đứng cung kính ở bên cạnh, tu vi của cô ta cực thấp chỉ cỡ Trúc Cơ kỳ tu sĩ mà thôi, nhưng thấy phục sức trên người cô ta thì hắn không khỏi có cảm giác kỳ lạ.
“Không sai, ta đang muốn tìm một chỗ tốt, nhưng mà ở linh sơn này ta không hài lòng lắm” Hàn Lập bất động thanh sắc trả lời. “Tiền bối là Hóa Thần Kỳ Tu Sĩ rồi, tầng một này chỉ thích hợp cho Hắc Thiết vệ thôi, tiền bối phải đi lên tầng hai mới được” cô ta ngọt ngào nói.
“Ngươi biết được ta là Hóa Thần Kỳ tu sĩ ? chỉ bằng vào tu vi của ngươi thì không thể nào nhìn ra được tu vi của ta mới đúng chứ !?!?” Trong lòng Hàn Lập liền kinh ngạc hàn quang trong mắt chợt lóe lên.
Tiền bối không cần phải kinh ngạc, mặc dù tu vi của vãn bối thấp, nhưng trên người của ta có một Linh Áp Bàn chuyên biết được linh lực trên người tu sĩ, chỉ cần chư vị tiền bối không có ý dấu đi hơi thở thì ta hoàn toàn có thể nhìn ra được” Nữ tử liền kinh sợ nhưng lập tức khoát tay trên cổ tay xuất hiện ra một cái pháp bàn bằng tay, trên mặt phù văn chớp động rõ ràng là Ngân Khoa Văn.
Hàn Lập nhìn cái pháp bàn này có cảm giác không hiểu được.
Cũng không biết vị tiền bối nào của Nhân tộc lại có được kiến thức về thuật luyện khí trận pháp từ Kim Khuyết Ngọc Thư hiểu rõ tới như mức độ này, vậy có thể nói ở Thiên Uyên Thành mọi thứ đều được vận dụng tới mức cao nhất rồi.
Như vậy có thể nói những loại đồ vật mà hắn biết được trước đây khi còn ở bên ngoài đều phải xem lại và cần phải học hỏi lại từ đầu rồi.
Nếu không vạn nhất bị người khác ám toán tới lúc chết đi cũng không biết được tại sao mà mình chết nữa.
Tất nhiên Hàn Lập cũng không để lộ ra vẻ gì là khác thường cả, chỉ là hướng tới người này gật đầu một cái, rồi sau khi được đối phương hướng dẫn liền đi tới cái thang lầu lên tầng hai.
Tầng hai nhỏ hơn tầng một rất nhiều nhưng lại khá tao nhã, mặc dù cũng đồng dạng có một cái bình phong bản đồ ở cuối phòng nhưng khác một thứ là ở hai bên bình phong có tới năm người đang lẳng lặng ngồi cẩn thận nghiên cứu bản đồ trên tấm bình phong.
Bên cạnh bình phong có một vị đại hán vận tử bào với khuôn mặt chữ điền dáng vẻ uể oải ngồi đó.
Thần niệm Hàn Lập lướt qua Đại hán sắc mặt hơi đổi, đúng là một vị Luyện Hư Kỳ tu sĩ còn những người kia đang ngồi nghiên cứu bản đồ đều giống như hắn toàn là Hóa Thần Kỳ tu sĩ, ngoài ra bên cạnh đó còn có những nữ nhân vận cung trang thị nữ của Ngọc Khuyết Các, những người này đều là Trúc Cơ Kỳ tu sĩ nhưng lại rất là xinh đẹp.
Hàn Lập hít sâu một hơi hướng tới vị Tử bào đại hán chắp tay chào, ngay lập tức một vị nữ tử xinh đẹp liền mang tới một cái ghế mời hắn ngồi xuống.
Vị nữ tử này cũng giống những nữ nhân gần đó, yên lặng đứng sau lưng Hàn Lập.
Ánh mắt của Hàn Lập sau khi đảo qua mọi người một lần, kế đó nhìn về một mảng màu xanh thẩm trên bản đồ.
Giống như là những sơn mạch khác của Thiên Uyên Thành, trên bản đồ cũng đồng dạng điểm ra vài vị trí có hiện số màu bạc, bản đồ này xem ra nhỏ hơn nhiều so với tấm bản đồ ở tầng một, trong đó những vị trí số một và số hai thì chiếm đa số nhưng trong đó chỉ có một chỗ đánh số bốn mà thôi.
Trong lòng Hàn Lập hơi do dự nhưng một lúc sau hắn hướng tới thị nữ vẫy tay một cái rồi nhàn nhạt nói.
“Ta không hiểu lắm về những phần linh địa ở gần đây, ngươi có thể giúp ta giải thích một chút không”.
“Vâng tiền bối”.
“Bản đồ này bao gồm cả ba sơn mạch của Thiên Uyên Thành mà trong đó Thúy Lang Sơn được coi là một chỗ có linh khí nhiều nhất và cũng là chỗ có nhiều động phủ của các vị Hóa Thần Kỳ tu sĩ nhất, hơn nữa đây còn là nơi xuất hiện ra rất nhiều loại linh dược.
Lần này, ngay chỗ linh mạch đó đáng lý có hai vị Hóa Thần Kỳ tu sĩ ở đó, nhưng vừa rồi có một vị không thể vượt qua được thiên kiếp, còn vị kia thì duyên thọ đã hết nên tọa hóa mà chết đi, cho nên dựa theo quy định thì linh địa nguyên bổn của họ sẽ được thu hồi, cho nên lúc này cũng bị nhiều tranh giành cho được.
Còn cái khác là Yêu Vận Sơn liền kề với sơn mạch này cũng là nơi thích hợp cho các vị Hóa Thần Kỳ tu sĩ tu luyện và linh địa cũng không thiếu, nhưng tất nhiên linh khí thì không thể nào so sánh được với Thúy Lang Sơn.
Còn sơn mạch cuối cùng là Quỳnh Thiên Sơn, nơi này nguyên bản là linh địa thuộc về các vị Nguyên Anh Kỳ tu sĩ nhưng gần đây cũng được các vị Hóa Thần Kỳ tu sĩ tới tu luyện, vì vậy mạch linh khí ở núi này nếu so với tu vi tiền bối mà nói thì chỉ sợ thiếu hụt không ít, nhưng được một cái là nơi này động phủ được bố trí rất thưa thớt, vì vậy tiền bối phải tạo lập ra một vùng linh địa do mình quản lý thật là rộng lớn, ít ra rộng khoảng vạn dặm đấy” Vị nữ tử xinh đẹp trắng nõn này thật sự là hiểu rõ mọi việc liền nhỏ giọng báo cho Hàn Lập biết.
“Thì ra là thế” Hàn Lập chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm tới bình phong không chớp.
Còn nữ tử đó cũng biết thận phận liền đứng phía sau, nhưng hai mắt không nhịn được nhìn chằm chằm Hàn Lập.
Nam tử trước mắt này thoạt nhìn mới chừng hai mươi tuổi nhưng lại là một vị Hóa Thần Kỳ tu sĩ, mặc dù cô ta ở Ngọc Khuyết Các này nhìn qua không ít Hóa Thần Kỳ tu sĩ nhưng người toát lên được khí chất thì có lẽ cô ta mới lần đầu nhìn thấy nên hơi tò mò.
Đột nhiên từ bên ngoài đi vào một vị dáng vẻ trông rất mập mạp bước đi tới trước trong tay đưa ra một hộp gấm, nó được làm từ một khối ngọc bội màu xanh thật lớn rồi cung kính dâng lên trước mặt Tử bào đại hán.
Sau đó mở miệng nói :
“Trước đây không lâu vãn bối tìm được một gốc Ngân Tiên Chi được bốn ngàn năm, mời Tiền bối xem qua một chút,
nó có thể đổi lấy một một chỗ linh địa được không”.
“Ngân Tiên Chi bốn ngàn năm tuổi, thật không dễ dàng có được, để ta xem kỹ rồi nói” Tử bào đại hán từ chối cho ý kiến, rồi đưa tay cầm lấy cái ngọc bội và hộp gấm, sau đó mới mở ra xem.
Khi hắn vừa mới hé mở ra, một đoàn ngân quang nhàn nhạt từ trong hộp toát ra rồi lan đến một luồng hương thơm ngát mùi thảo mộc, làm cho tinh thần mọi người runlên.
Cho dù Hàn Lập biết qua khá nhiều loại linh dược, nhưng khi vừa ngửi thấy mùi hương này hắn không thể không thừa nhận đây là một gốc linh dược cực kỳ quý hiếm.
“Ồ, bốn ngàn năm nhưng vẫn còn thiếu hụt khoảng vài trăm năm, nhưng xem ra cũng không sai biệt lắm, coi như là ngươi có đủ tư cách.
Tử bào đại hán nhìn chăm chăm hộp gấm đựng linh dược một hồi lâu, rồi mới lộ ra vẻ miễn cưỡng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 8








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










