Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 102 : Định Kế (c506-c510)
❮ sautiếp ❯Chương 506: Định Kế
Hai người này nói tới đây thì sắc mặt âm trầm không nói chuyện với nhau nữa, tốc độ ngự khí cũng nhanh hơn, nhắm thẳng hướng dưới chân núi mà bay đi.
Hàn Lập cũng không có theo sát hai người, nhưng cũng không để mất dấu.
Hắn đem một tia thần thức len lén bám theo trên người của hán tử cao gầy, sau đó thần sắc lạnh lùng đưa mắt nhìn hai người bay xa một khoảng rồi mới từ từ hiện ra thân hình, xa xa đi theo.
Tốc độ của hai người này so với Hàn Lập mà nói thật sự quá chậm.
Sau một hồi lâu mới bay tới tầng thứ tư của Thánh sơn, sóng vai đi vào một tòa trạch viện cực kỳ bình thường.
Một lát sau, thân ảnh của Hàn Lập cũng xuất hiện trên bầu trời.
Hoàn cảnh nơi này thoạt nhìn coi như u tĩnh, phụ cận ngoại trừ mấy khu sân còn có một khu rừng trúc bích lục nhỏ, tăng thêm vài phần ưu nhã.
Hàn Lập nhìn khu sân này trong mắt một tia tinh quang hiện lên.
Trạch viện này xem bên ngoài không ra gì, nhưng có bố trí một cái pháp trận “Lưu thủy trận” nhỏ.
Mặc dù đối phó với người muốn xông vào không có tác dụng gì, nhưng cũng có thể tạo ra sự báo động.
Bất quá, trận pháp này mà đối phó với Hàn Lập hoặc người có kiến thức nhiều về trận pháp hoặc tu sĩ Kết Đan đều không có tác dụng gì.
Hàn Lập hoàn toàn tự tin không sợ đánh động tới cấm chế, dễ dàng lẻn vào.
Mà thực tế Hàn Lập cũng đang làm như thế.
Hai tay hắn bắt pháp quyết, thân hình liền mơ hồ biến mất.
Không lâu sau, Hàn Lập ẩn giấu thân hình không tiếng động xuất hiện ở trong sân.
Lúc này, hắn thu liễm pháp lực, không nói tới tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà cho dù là tu sĩ Kết Đan kỳ muốn phát hiện Hàn Lập cơ hồ cũng không có khả năng.
Cái này cũng là do Hàn Lập cẩn thận, sợ nơi này có tu sĩ Kết Đan kỳ.
Nếu không chỉ cần sử dụng thuật ẩn thân bình thường là được rồi.
Hàn Lập đứng ở trong sân vườn không nhúc nhích, nhưng thần thức lại chậm rãi phát tán ra xung quanh cả khu sân.
Trên mặt hắn hiện lên một tia dị sắc, liền chuyển tới một gian sương phòng ở bên trái. .
Hắn rõ ràng cảm ứng được bên trong phòng đều không có người, chỉ có trong gian sương phòng không lớn này mới có bảy tên tu sĩ đang ở bên trong.
Hán tử cao gầy và trung niên mặt đen cũng ở trong đó.
Trong bảy người có hai nữ, là một vị phụ nhân có vài phần tư sắc và một vị khác là nữ tử tuổi còn trẻ tướng mạo bình thường.
Trong những người này có tu vi cao nhất cũng là một vị đại hán mặc cẩm y mắt lộ tinh quang, có cái mũi ưng.
Ngoại trừ cái mũi thoạt nhìn làm cho người ta không thoải mái thì người này có tướng mạo ngũ quan đoan chính, biểu hiện đường đường, tu vi của hắn ước chừng là Trúc Cơ hậu kỳ, sắp tiến vào cảnh giới giả đan, hoàn toàn có thể bắt đầu chuẩn bị Ngưng Đan .
Mọi người còn lại tu vi phần lớn là Trúc Cơ sơ kỳ hoặc trung kỳ.
Điều này cũng rất bình thường.
Muốn đi Ngoại Tinh hải thì tối thiểu cũng phải có tu vi này.
Không biết những người này vừa mới thảo luận qua cái gì mà thần sắc mỗi người đều âm trầm mặc nhiên không nói gì, cả sương phòng yên tĩnh không tiếng động, không có ai mở miệng nói chuyện.
Hàn Lập cũng không vội, lẳng lặng đứng ở tại chỗ chờ.
Hắn tin tưởng những người này khi nói chuyện với nhau, nhất định sẽ cung cấp cho hắn một ít tin tức hữu dụng, sau đó hắn mới có thể quyết định đường đi nước bước.
Quả nhiên, một thời gian ngắn sau, trung niên phụ nhân có chút chịu không được mở miệng.
“Dịch huynh, vừa rồi Hoàng đạo hữu đã nói lại là đối phương muốn năm ngàn linh thạch một người, mới bằng lòng đưa ta ra Ngoại Tinh Hải, chúng ta rốt cuộc là nên quang minh chánh đại hoàn thành nhiệm vụ của Tinh Cung rồi truyền tống đi, hay là giao linh thạch lén truyền tống đi, Dịch huynh cho ý kiến đi, dù sao đại chiến mà nổ ra, đến lúc đó người ta muốn đưa chúng ta đi, sợ cũng không kịp rồi” Thanh âm phụ nhân có chút phiền não.
“Lưu phu nhân, nghe khẩu khí của người tựa hồ rất nguyện ý đưa linh thạch, nhưng ngươi có nghĩ tới các đạo hữu khác của người cũng giàu có đến mức không thèm để ý đến số lượng này như vậy không.
Hai vợ chồng ta cho dù dốc hết túi cũng không xuất đủ số linh thạch đó, chẳng lẻ đạo hữu định một mình đi phải không?” Vị nữ tử trẻ ngồi bên cạnh vị tu sĩ mặt trắng, sắc mặt trầm xuống, giọng nói có chút bất thiện.
Trung niên nữ tử vừa nghe lời này, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn, nói:
“Ta đã nói là đi một mình lúc nào, ta đang hỏi Dịch huynh mà thôi? Dịch đạo hữu lịch duyệt phong phú, vừa là người có tu vi cao nhất trong chúng ta, hắn có thể cho chúng ta một cái chủ ý tốt”.
“Được rồi, hai vị đạo hữu không cần nói nữa, Lưu đạo hữu sẽ không một mình truyền tống đi Ngoại Tinh hải, đó cũng không phải là nơi cho Trúc Cơ kỳ tu sĩ có thể một mình xông pha, chỉ có chúng ta đồng loạt hành động mới có thể sống sót ở nơi này.
Vận khí tốt hơn thì có thể săn được một ít linh thú, có thể luyện chế một ít linh đan cho tu vi mọi người tiến nhanh, cho nên đi Ngoại Tinh hải nhất định là phải đi.
Bất quá, chúng ta cũng không cần hoàn thành nhiệm vụ giết tu sĩ đồng cấp.
Tại đại chiến, cho dù tu sĩ Kết Đan kỳ cũng khó mà giữ được cái mạng nhỏ của mình, huống chi chúng ta chỉ là tu sĩ cấp thấp, ta cũng còn có chút lo lắng là cao tầng Tinh Cung đến lúc đó lại tráo trở” Đại hán cẩm y rốt cục cũng lạnh lùng mở miệng.
“Không thể nào! Tinh Cung trước kia hình như chưa có làm chuyện tráo trở.
Dịch đạo hữu có lo lắng quá nhiều không” Người nói là một thanh niên mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng làm cho người ta có cảm giác rất lão luyện.
“Mặc dù khả năng đó có thể không lớn, nhưng cũng không nhất định là không phát sinh, hiện tại cũng không phải là Tinh Cung như trước.
Nếu là Tinh Cung cảm giác được trận chiến này nguy hiểm tự nhiên chuyện gì đều cũng làm được.
Có tráo trở ngươi cũng không có gì ngach nhiên.
Các thế lực lớn này, hừ!” Đại hán cẩm y ngoài mặt làm ra vẻ khinh thường hừ một tiếng, phảng phất như hiểu rõ mặt trái của các thế lực.
Nghe xong những lời này, trong phòng lại im lặng, mỗi người đều lâm vào trầm tư.
“Cho nên, cách làm thỏa đáng nhất ta cho rằng chính là thêm chút linh thạch để bảo vệ tính mạng, nếu tham dự đại chiến thì chúng ta toàn bộ sẽ bị diệt, cho dù có người may mắn còn sống, thì đi Ngoại Tinh hải cũng là thân cô thế cô, cũng khó mà tự bảo vệ được nên chắc là sẽ vào tử lộ” Đại hán cẩm y chậm rãi nói.
“Nhưng là nhiều linh thạch như vậy…”
“Mạng còn không giữ được cần gì linh thạch? Huống hồ, ra Ngoại Tinh hải tùy tiện giết được vài con yêu thú cấp cao thì có thể đền bù tổn thất của chúng ta, quan trọng nhất là phải đi được Truyền tống trận đã”.
Trung niên mặt đen vẻ mặt đau lòng còn muốn nói gì nhưng lại bị đại hán cẩm y lạnh lùng cắt ngang.
Tu sĩ mặt đen bộ dáng tựa hồ rất sợ hãi đại hán cẩm y, bị đối phương nói như thế liền câm miệng.
“Về phần các đạo hữu linh thạch không đủ, có thể xuất ra để tính còn thiếu bao nhiêu.
Số lượng linh thạch này cũng cần hỏi xem đối phương có thể giảm thêm được chút nào không.
Nếu như không được, thì trong chúng ta ai còn linh thạch có thể cho mượn một ít, đến lúc truyền tống ra Ngoại Tinh hải sẽ trả cả vốn lẫn lời là được” Đại hán cẩm y xem ra trong đám người này có uy vọng không tầm thường.
Chỉ cần đơn giản nói mấy câu thì có thể đưa ra quyết định.
Sáu người nhìn thoáng qua mặc dù không phải ai cũng vui vẻ, nhưng cũng đều miễn cưỡng chấp nhận.
Đại hán cẩm y nhìn thấy vẻ mặt mọi người như vậy liền lộ ra vẻ vừa lòng, sau đó xoay mặt nhìn hán tử cao gầy lạnh lùng nói:
“Trương đạo hữu, làm phiền ngươi ngày mai lại đi một chuyến, hỏi xem họ có thể đem số lượng linh thạch giảm xuống một ít, nếu không được thì cũng đáp ứng điều kiện của đối phương.
Chúng ta ngày mốt phải đi, quyết không thể chậm trễ thêm một ngày, nhất định phải rời đi trước khi đại chiến bắt đầu”.
Hán tử cao gầy liên tục lên tiếng đáp ứng.
Bên trong phòng mọi người lại bắt đầu thương lượng một chút chi tiết cụ thể.
Đứng ở bên ngoài phòng Hàn Lập đã nghe hết thảy từ đầu đến cuối.
Khóe miệng không nhịn được lộ ra một tia mỉm cười thần bí, thanh quang chợt lóe sau cả người đột nhiên trong sân viện biến mất vô ảnh vô tung.
Ngày hôm sau khi hán tử cao gầy một lần nữa từ trạch viện này xuất phát tới Tinh Không điện thì cũng không biết phía sau có một người đi theo.
Hàn Lập không chút thay đổi hình dáng theo sát tới phụ cận Tinh Cung điện, thấy hắn cực kỳ cẩn thận từ Thiên Môn đại điện len lén đi vào.
Hàn Lập sờ sờ cái mũi, bình tĩnh ở ngoài điện lạnh lùng chờ.
Ước chừng nửa thời thần, hán tử cao gầy lại len lén từ bên trong đi ra, trên mặt mơ hồ có một tia hưng phấn.
Sau đó, Hàn Lập một lần nữa theo đuôi hắn về tới trạch viện kia.
Bất quá, một cảnh làm cho Hàn Lập phải nhíu mày là vị hán tử cao gầy trước khi tiến vào trạch viện kia vẻ hưng phấn trên mặt nhanh chóng tiêu biến, mà thay bằng một sắc mặt sầu khổ rồi mới gõ cửa tiến vào trong viện.
Hàn Lập thấy tình hình này liền nhíu nhíu mày, lộ ra vẻ đăm chiêu.
“Bên trong chuyện này chẳng lẻ…” Hắn sờ sờ cằm, rồi chìm vào trầm tư.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 507: Hỗn Nhập
Tới sáng sớm ngày thứ ba, trời còn tờ mờ sáng, đám người đại hán cẩm y cùng hán tử gầy gò lẳng lặng từ trang viên trốn ra đi thẳng về hướng Tinh Không Điện.
Lúc này cũng là lúc giờ giới nghiêm vừa kết thúc, là thời gian mà các tu sĩ ra ngoài hoạt động.
Nhưng cũng bởi vì trời còn quá sớm nên trong thành thật ra cũng chẳng xuất hiện bao nhiêu người.
Cũng vì thế nên cả bảy người đều càng thêm cẩn thận, người nào cũng khẩn trương im lặng cắm đầu đi thật nhanh.
Chỉ có đại hán cẩm y cầm đầu là vừa phi hành vừa không ngừng đưa mắt nhìn bốn phía.
Trên đường đi vô cùng thuận lợi, cả đám người một đường bay thẳng tới tầng thứ bốn mươi chín của Thánh sơn.
Chỉ cần qua chút thời gian nữa là có thể tới Tinh Không Điện
Sắc mặt ai nấy lúc này mới giãn ra, trong lòng an tâm hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc này, đại hán cẩm y đang đi đầu tiên đột nhiên biến sắc, cả người đang độn quang liền ngừng lại.
Tiếp theo đó, ánh mắt trịnh trọng khoát tay làm một thủ thế kỳ quái.
Những người phía sau thấy vậy ai nấy cũng biến sắc đều ngừng lại, cả đám cẩn thận cảnh giác.
“Đạo hữu làm vậy là có ý gì, vì sao lại ẩn hình cản đường bọn ta?” Đại hán nhìn chằm chằm vào nơi không có một ai ở phía trước, giọng nói lạnh lùng hỏi.
Cũng cùng lúc đó, một tay của đại hán lặng lẽ đặt lên túi trữ vật của mình ở bên hông.
“Ha ha, chư vị đạo hữu không cần lo lắng.
Tại hạ mặc dù ở đây để chờ các vị, nhưng tuyệt không có ác ý.
Chỉ là có việc muốn nhờ mà thôi”.
Một thanh âm có chút nghèn nghẹt từ phía trước truyền tới.
Tiếp theo đó, ở phía trước đang không có ai thanh quang chợt lóe lên, một tu sĩ áo xanh hai tay chắp sau lưng hiện ra.
Người này ước chừng trung tuần, sắc mặt tái nhợt dường như đang mang bệnh trong người.
Nhưng đám người đại hán cẩm y khi nhìn thấy rõ tu vi của người này thì bất giác kinh hãi, cảnh giác càng đề cao.
Đối phương cũng có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ như đại hán cẩm y vậy, đều là cảnh giới giả đan.
“Đạo hữu tên họ là gì, bọn ta có thể giúp đạo hữu việc gì?” Đại hán cẩm y trong mắt thoáng hiện hàn quang, miệng vẫn lạnh lùng lên tiếng.
“Tại hạ họ Khúc, là một tán tu, mấy vị phải chăng là muốn đi Tinh Không Điện? Có thể cho phép tại hạ theo cùng được chăng, tại hạ cũng muốn đi Ngoại Tinh Hải một chuyến” Người áo xanh lãnh đạm lên tiếng nhưng lời nói bất giác khiến cho mấy người đối diện ai nấy đều giật mình.
Đại hán cẩm y nghe xong sắc mặt không ngừng thay đổi.
Hắn trầm mặc hồi lâu rồi mới cười to phủ nhận.
“Thì ra là Khúc đạo hữu, chỉ là đạo hữu nói tới cái gì mà Tinh Không Điện, Ngoại Tinh Hải là có ý gì.
Mấy người bọn ta chẳng qua là có việc riêng mới đi theo con đường này, không hề có chút liên quan gì tới Tinh Không Điện.
Đạo hữu có phải tìm sai người rồi chăng”.
Đại hán cẩm y trong lòng đã quyết.
Mặc dù không biết đối phương từ đâu tới, làm thế nào mà biết việc của mình nhưng tuyệt không thể dễ dàng thừa nhận.
Những người theo hắn cũng không hề lên tiếng xen vào, tựa hồ như mọi việc đều giao cho đại hán xử lý.
“Dịch đạo hữu hà tất phải cẩn thận như vậy.
Tại hạ nếu đã xuất hiện ở đây thì đạo hữu nghĩ rằng chỉ dựa vào những lời đó là có thể đi qua được sao?” Người áo xanh mỉm cười chậm rãi nói.
“Hừ, ngươi rõ ràng là biết rất rõ, thậm chí ngay cả bản thân Dịch mỗ ngươi cũng biết” Đại hán trong lòng chợt lạnh, khẽ hừ một tiếng, bày tay đặt trên túi trữ vật bất giác nắm chặt lại.
Mấy người ở phía sau hắn như nhận được ám hiệu tự động tỏa ra bốn hướng bao vây lấy người áo xanh vào bên trong.
“Mấy vị không phải là muốn giết người diệt khẩu chứ.
Không phải Khúc mỗ khoa trương nhưng với tu vi của tại hạ thì dù cho các vị đồng thời ra tay cũng không cách nào phút chốc giết chết tại hạ.
Tới lúc đó chỉ cần Khúc mỗ kêu to một tiếng để người của Tinh Cung tới đây thì không biết sẽ như thế nào?” Người áo xanh đối với cử động của đám người kia tựa như không thấy, mà ngược lại còn bình thản nói.
Nghe thấy vậy, cả đám người ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt tất cả đều nhìn về phía đại hán.
Sắc mặt của đại hán lúc này cực kỳ khó coi.
Hắn mặc dù chưa kết đan nhưng trong lòng luôn cho tâm kế mình vượt hơn người thường, không ngờ lúc này lại bị một tu sĩ Trúc Cơ kỳ uy hiếp như vậy.
Nhưng hắn cũng hiểu rõ khả năng uy hiếp của đối phương, đó không phải là chuyện nói chơi cho có.
Vì vậy đại hán sau khi trong lòng cân nhắc nặng nhẹ, cuối cùng cố gắng đè nén sự giận dữ, lạnh lùng lên tiếng hỏi:
“Đạo hữu muốn bọn ta giúp đỡ như thế nào.
Bọn ta chính là vừa đủ bảy người như đối phương nói, hơn nữa Truyền tống trận cùng lúc cũng chỉ có thể truyền tống bảy tu sĩ mà thôi.
Nếu thêm đạo hữu nữa thì đối phương nhất định không đồng ý.
Người áo xanh nghe xong chỉ khẽ mỉm cười.
“Mọi người cứ yên tâm, ta tuyệt đối cũng không làm khó mọi người.
Ta chỉ cần có thể vào trong điện tự nhiên sẽ có biện pháp thuyết phục đối phương.
Còn nếu như đối phương không đồng ý thì tại hạ cũng không miễn cưỡng, cũng sẽ không phá hư chuyện của các vị”.
“Chỉ có vậy thôi sao?” Đại hán cẩm y nhíu mày, sắc mặt lộ vẻ hoài nghi.
“Chỉ vậy thôi!” Người áo xanh khẳng định nói.
“Được, nếu chỉ dẫn ngươi theo thì việc này không phải là không thể, bọn ta đồng ý” Đại hán cẩm y trầm ngâm một hồi cuối cùng cắn răng đáp ứng.
“Nếu vậy thì Khúc mỗ xin đa tạ đạo hữu” Người áo xanh không chút thay đổi thần sắc, dường như đã sớm đoán được đại hán cẩm y sẽ khuất phục, hai tay khẽ ôm quyền thi lễ nói.
“Nếu như đạo hữu cũng muốn đi Tinh Không điện thì bọn ta mau đi thôi, thời gian đã quá chậm trễ rồi, đối phương chỉ sợ sẽ không được kiên nhẫn” Hán tử gầy gò nhìn bầu trời lo lắng thúc dục.
Nghe thấy vậy, người áo xanh đưa mắt nhìn hán tử gầy gò nhưng không nói tiếng nào.
Còn đại hán cẩm y cũng im lặng phất tay dẫn mọi người lên đường.
Cả đám người cùng độn quang bay đi, không biết vô tình hay hữu ý mà đều bao vây lấy tu sĩ áo xanh vào bên trong.
Xem ra mấy người này vẫn luôn đề phòng không hề có chút buông lỏng.
Thần sắc tu sĩ áo xanh không chút thay đổi, không nhanh không chậm theo đám người tiến lên phía trước.
Lộ trình cũng không xa, chỉ một lát cả đám đã tới trước Tinh Không Điện.
Lúc này, hán tử gầy gò đột nhiên tăng tốc bay thẳng lên trước, rồi hạ xuống đầu tiên.
Đại hán cẩm y cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.
Dù sao người liên hệ với Tinh Không điện là hắn.
Hiện tại đã tới Tinh Không Điện nên hắn phải đi trước để tránh phát sinh ra hiểu lầm gì.
Sau khi tiến vào Tinh Không Điện, cả đám người ai nấy đều cố bảo trì sắc mặt thong thả nhưng vẫn không thoát khỏi có chút lo lắng.
Một khi đã tiến vào điện có nghĩa là tính mạng đã hoàn toàn giao cho đối phương nắm giữ.
Nhưng mọi việc tựa như vẫn bình thường.
Cấm chế theo đúng lý phải có thì lại không hề xuất hiện xem ra đã được người chủ sự bên trong cho phép đi qua.
Người áo xanh thấy vậy trong mắt bất giác lóe lên tia dị sắc.
Nhưng những người khác thì lại an tâm hơn, tất cả đều theo Truyền tống trận tiến vào bên trong đại sảnh.
Ở đây lúc này có hai tu sĩ áo trắng trang phục Tinh Cung đang chờ mọi người.
“Cố tiền bối, Kiền tiền bối, mấy người bọn ta đều đã tới.
Bên phía lão nhân gia đã chuẩn bị ổn hết rồi chưa?” Hán tử gầy gò nhìn thấy hai người kia tức thì sắc mặt cười rạng rỡ cung kính nói
Hai tu sĩ thần sắc vẫn lạnh lùng.
Nghe thấy hán tử gầy gò hỏi vậy, một lão giả đầu trọc thần sắc cao ngạo khẽ gật gật đầu.
“Bên phía bọn ta chuẩn bị rất tốt.
Mang linh thạch ra đây, mỗi người sẽ được cấp một tấm Truyền tống phù.
Lúc đó các ngươi có thể lên đường.
Nhưng số lượng linh thạch các ngươi có mang đủ hay không?” Lão giả chậm rãi nói.
“Tiền bối xin cứ an tâm, bọn ta hoàn toàn theo đúng quy định mà mang đủ linh thạch theo” Đại hán cẩm y tiến lên trước cung kính nói.
“Ngươi là Dịch đạo hữu đúng không, quả nhiên tu vi bất phàm” Lão giả đầu trọc đưa mắt nhìn đại hán vài lần rồi lên tiếng, giọng nói cũng khách khí hơn rất nhiều.
Bất quá khi mục quang lão đảo qua những người còn lại, khi tới trên người Hàn Lập thì đột nhiên biến sắc.
“Không phải chỉ nói là có bảy người sao? Vì sao lại có nhiều hơn một người.
Vị đạo hữu kia tựa hồ như đã đạt tới cảnh giới giả đan, không biết là người nào?” Lão giả đầu trọc sắc mặt lạnh lẽo hỏi, giọng nói đầy vẻ chất vấn.
“Hắn là…” Đại hán cẩm y cười khổ một tiếng vừa muốn lên tiếng giải thích.
“Tại hạ là một tán tu cũng như bọn họ muốn được truyền tống tới Ngoại Tinh Hải. nghe nói mấy người Dịch đạo hữu cũng cùng đường nên mới tìm bọn họ để cùng tới đây, hy vọng hai vị tiền bối đừng trách.
Nếu như hai vị tiền bối rộng lòng thì tại hạ nguyện ý trả gấp hai lần phí truyền tống” Hàn Lập mỉm cười ngắt lời đại hán cẩm y.
“Gấp hai lần phí?” Lão giả đầu trọc ngẩn người rồi sau đó đưa mắt nhìn vị tu sĩ trung niên đang ngồi phía sau.
“Dù cho người có trả gấp hai lần cũng vô dụng.
Truyền tống trận một lần chỉ có thể truyền tống tối đa bảy người.
Còn bọn ta chỉ có thể mở truyền tống trận một lần, tuyệt không thể chỉ vì ngươi mà truyền tống lần nữa.
Bằng không nếu thượng cấp kiểm tra xuống thì rất khó mà qua mặt bọn họ” Vị tu sĩ trung niên nhíu mày chậm rãi nói.
“Vấn đề này đương nhiên vãn bối đã từng suy nghĩ qua, tuyệt sẽ không làm khó tiền bối.
Vì vậy, vị đạo hữu này có thể mang phần của mình tạm thời nhượng lại cho tại hạ dùng” Hàn Lập mỉm cười không chút khách khí quay qua người bên cạnh nói.
“Ngươi nói cái gì?” Người này vừa nghe xong đầu tiên ngẩn người, tiếp theo đó ngạc nhiên hỏi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 508: Yếu Hiệp
Đối tượng bị người áo xanh nói ai ngờ lại là hán tử gầy gò.
Điều này khiến cho hán tử sắc mặt tràn đầy kinh hãi, trong ánh mắt còn lộ nét hoảng hốt.
Nhưng ngay sau đó đổi thành ánh mắt giận dữ.
Những người còn lại trong điện thì đưa mắt nhìn nhau không rõ người áo xanh nói vậy là có dụng ý gì.
“Đạo hữu hãy an tâm! Tại hạ cũng không phải nói đạo hữu nhường danh ngạch một cách vô ích.
Ở đây tại hạ có hai khối nội đan của yêu thú cấp năm coi như dùng để đổi lấy danh ngạch.
Thù lao như vậy, tại hạ nghĩ đạo hữu sẽ không chê chứ” Người áo xanh chậm rãi lên tiếng rồi đưa tay vào trong người lấy ra hai khối cầu màu lam.
Nhìn hai viên cầu tỏa ra linh khí cho thấy đúng thật là yêu đan cấp năm.
“Hừ, các hạ chỉ dựa vào hai khối yêu đan này là muốn ta nhượng lại danh ngạch sao?” Hán tử gầy gò nhìn hai khối yêu đan, trong ánh mắt cũng lộ vẻ tham lam thèm muốn.
Nhưng sau đó hắn như nghĩ ngợi lại điều gì, tức thì hừ lạnh cự tuyệt.
Người áo xanh nghe thấy như vậy cũng không hề giận dữ mà ngược lại còn cười một cách quỷ dị.
Sau đó khóe miệng của hắn khẽ rung vài lần như truyền âm tới hán tử gầy gò, không rõ là đang nói gì đó.
Hán tử gầy gò ban đầu khuôn mặt còn thản nhiên, nhưng khi nghe mấy câu này thì đột nhiên biến sắc.
“Ta nói chính là như vậy, tin rằng đạo hữu chắc chắn sẽ không từ chối giao dịch này?” Người áo xanh ra vẻ an nhàn thoải mái, những lời này hắn cũng không cần phải truyền âm mà trực tiếp nói thẳng ra.
Thần sắc của hán tử gầy gò càng lúc càng khẩn trương, mồ hôi theo lời nói người áo xanh mà từ từ xuất hiện.
“Được rồi, nếu như đạo hữu đã nói như vậy thì danh ngạch này lưu lại cho các hạ đi!” Hàn tử gầy gò hung hăng trợn mắt nhìn đối phương hồi lâu rồi nghiến răng đồng ý.
Nhưng câu này thì lại khiến cho sáu người đi cùng hắn biến sắc. “Trương đạo hữu, ngươi nói cái gì thế? Chúng ta chẳng phải đã thống nhất cùng tiến cùng lui sao? Người hiện tại sao lại quyết định như vậy?”
Sắc mặt đại hán cẩm y trầm xuống nhìn chằm chằm vào hán tử cao gầy.
Hàn tử lạnh lùng nói: “Thật xin lỗi, tại hạ sợ rằng phải tạm thời rời khỏi mọi người.
Các vị cứ đi trước đi, sau này nếu có cơ hội sẽ cùng nhau hợp tác”.
Hán tử gầy gò cười khổ, nói một cách bất đắc dĩ.
Lúc này đại hán cẩm y cũng chẳng biết nói gì.
Bởi vì không chỉ riêng hắn mà những người khác cũng nhìn ra vị Trương đạo hữu này tựa như đã bị người ta hoàn toàn khống chế.
Chính vì vậy hắn không thể không đem danh ngạch của mình nhường lại.
Nếu đã như vậy thì bọn họ cũng chẳng biết nói gì hơn.
May mắn là mặc dù thiếu đi một người nhưng ảnh hưởng cũng không quá lớn. “Hừ! Không lẽ các người muốn là có thể tùy tiện đổi người sao?” Lão giả hói đầu nhíu mày rồi đột nhiên trừng mắt lạnh lùng nói.
“Cố tiền bối, ta…” Hán tử gầy gò giật mình vội lên tiếng muốn giải thích nhưng nhất thời cũng không biết phải nói sao.
Lúc này người áo xanh lật bàn tay lấy ra hai cái hộp ngọc.
Tiếp đó hắn khẽ rung tay, hai cái hộp ngọc chia làm hai ngã bây về tu sĩ khuôn mặt nho nhã cùng lão giả hói đầu.
Hai người thấy hộp ngọc bay tới bất giác đưa tay tiếp lấy rồi nhìn người áo xanh.
“Bên trong hộp là hai kiện bảo vật mà vãn bối vô ý có được, hiện xin được kính tặng cho hai vị tiền bối” Người áo xanh thản nhiên nói.
Hai người cùng đưa mắt nhìn nhau ra vẻ ngạc nhiên.
Bởi vì vừa rồi bọn họ cũng đã kiểm tra qua hộp ngọc thì thấy quả nhiên hộp ngọc không bị động tay động chân gì.
Nhưng cũng để cẩn thận, bọn họ chỉ dùng ngón tay khẽ hé mở hộp ngọc ra, tức thì bên trong phát ra mấy đạo hồng quang.
Hai người đưa mắt nhìn sơ qua, tức thì ai nấy đều hiện lên vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
“Bảo vật này Khúc đạo hữu thật muốn tặng cho bọn ta sao?” Sắc mặt tu sĩ khuôn mặt nho nhã rốt cuộc cũng thay đổi.
“Tiền bối chắc cũng hiểu rõ, hai thứ đó mặc dù quý giá nhưng với tu vi của tại hạ hiện vẫn chưa thể sử dụng.
Vì vậy vãn bối hy vọng có thể tới Ngoại Tinh Hải để tiếp tục tiềm tu” Tu sĩ áo xanh nói.
“Ha ha! Được, nếu như Khúc đạo hữu đã tặng trọng lễ như vậy thì hai người bọn ta cũng không thể không nể mặt.
Đạo hữu hãy cùng sáu người kia cùng truyền tống đi”.
Lão giả họ Cố nhìn vật trong hộp hưng phấn nói.
Lão hưng phấn tới mức không cần cùng đồng bọn thương lượng mà đã đáp ứng.
Vị tu sĩ họ Kiền mặc dù không như họ Cố kia nhưng cũng bị vật trong hộp làm động lòng.
Vì vậy hắn cũng không lên tiếng phản đối mà im lặng đồng ý.
Tất cả những việc này khiến cho những người trong điện ai nấy đều tò mò, hầu như trong đầu ai cũng có ý nghĩ muốn biết vật trong hộp là cái gì.
Nhưng hai cái hộp mau chóng bị đám người tu sĩ hói đầu đóng lại khiến cho những người kia không dám mở thần thức ra tra xét.
Vì vậy mọi người ai nấy cũng đều không biết.
Chỉ có đại hán cẩm y hình như còn kịp nhìn qua một chút, ánh mắt nhất thời tỏ ra kinh dị.
Mặc dù hắn cũng không nhìn thấy rõ vật trong hộp là gì nhưng sau khi nghe người người áo xanh nói qua nói lại một hồi, chữ “pháp bảo” bất giác hiện lên trong đầu hắn.
Không lẽ người này thật đem pháp bảo dâng tặng? Ý nghĩ suy đoán khiến cho hắn cảm thấy giật mình.
Chỉ là hắn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì hai vị tu sĩ Kết Đan kỳ đối diện đã lấy trong người ra một khối ngọc bài bằng ngọc trắng rồi quay người về phía tòa Truyền tống trận phía sau, trong miệng niệm lẩm bẩm.
Nhìn thấy như vậy, đám người đại hán cẩm y không hề ngạc nhiên.
Người áo xanh thì thở dài nhẹ nhỏm, trong lòng thầm kêu may mắn “Tòa truyền tống trận quả nhiên đã bị động tay động chân.
May mắn là ta không bất kể mà lao qua, nếu không chỉ sợ là không được như ý nguyện.
Xem ra xuất ra hai kiện pháp bảo cũng không phải là vô ích”.
Người mang y nghĩ như vậy đương nhiên chính là Hàn Lập đang cải trang, dùng Luyện khí thuật để thu liễm tu vi.
Còn hồng quang lóe lên trong hộp ngọc chính là pháp bảo hình phi đao.
Hai thanh phi đao này chính là vật của Hồ Nguyệt bị Huyền Cốt sát hại khi xưa.
Lúc ấy đã bị hắn tiện tay mang đi.
Mặc dù dạng pháp bảo không có thần thông gì đặc thù, Hàn Lập cũng có khá nhiều.
Nhưng đối với các tu sĩ Kết Đan kỳ phổ thông thì lại là những bảo vật quý giá.
Pháp bảo không cần phải tốn thời gian tu luyện gia để tăng uy lực, lại có thể sự dụng trực tiếp, dù cho không có tâm thần tương thông cũng có thể phát huy được tới bảy thành uy lực, cái này đối với nhiều tu sĩ phổ thông mà nói là vật chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Dù sao trong rất nhiều năm qua, pháp bảo mặc dù có rất nhiều nhưng đa phần trong lúc đấu pháp đều đã bị hủy đi.
Mặc dù cũng còn số ít tồn tại nhưng đại đa số nằm trong tay các lão quái Nguyên Anh Kỳ hoặc các tu sĩ Kết Đan Kỳ có thực lực.
Còn một phần thì nằm trong tay các tu sĩ ẩn danh, các thế lực nhỏ và bị bọn họ đem giấu đi.
Các thế lực lớn như Tinh Cung, mặc dù pháp bảo có rất nhiều nhưng cũng bởi vì thế lực quá lớn nên các tu sĩ Kết Đan trong cung cũng không ngừn tính kế tranh đấu.
Còn hai người này chỉ là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, chưa hề lập được đại công đương nhiên là không được ban tặng pháp bảo.
Vì vậy bỗng nhiên có được phi đao pháp bảo ngoài ý muốn thế này khiến cho bọn họ cực kỳ hưng phấn.
Phỏng chừng sau khi luyện hoa pháp bảo thì sẽ khiến thực lực bọn họ trong phút chốc gia tăng thêm một tầng.
Còn về hán tử gầy gò ngoan ngoãn đem danh ngạch nhường đi, là bởi vì Hàn Lập thật sự được điểm yếu của đối phương.
Ngày đó, khi Hàn Lập nhìn thấy hán tử gầy gò từ Tinh Không Điện đi ra mang theo thần sắc cổ quái.
Vì vậy ngay tối hôm đó hắn đã lén vào trong phòng, dùng bí thuật làm hôn mê đối phương.
Mặc dù không có pháp thuật nào chân chính khống chế thần thức đối phương nhưng chỉ cần để đối phương ngủ một khoảng thời gian, cộng với mê hồn chi thuật và thần thức cường đại cũng đủ để đối tượng thổ lộ ra một số bí mật giấu trong lòng.
Kể ra vận khí của Hàn Lập cũng may mắn.
Trong những lời của đối phương đã thổ lộ lại có việc hắn cùng hai vị tu sĩ Tinh Cung cố ý nâng giá phí truyền tống lên để gạt những người khác.
Hàn Lập chính là vừa đấm vừa xoa, vừa uy hiếp vừa dùng hai khối yêu đan dụ dỗ.
Hán tử gầy gò quả nhiên kinh sợ ngoan ngoãn nghe lời không có chút gì phản kháng.
Có lẽ vì hán tử gầy gò nghĩ rằng chính hai tu sĩ Tinh Cung kia đã tiết lộ tin tức ra ngoài.
Chú ngữ không ngừng vang lên trong điện, bốn phía Truyền tống trận không ngừng lóe bạch quang.
Tiếp theo đó, một âm thanh trong trẻo vang lên, bạch quang bốn bề pháp trận đột nhiên biến mất.
“Được rồi.
Bình thường ở trong điện này đúng ra còn có thêm người nữa.
Nhưng hôm nay vừa khéo hắn phải ra ngoài một hai ngày để xử lý công việc.
Bằng không thì dù các ngươi có xuất ra linh thạch nhiều bao nhiêu hai người bọn ta cũng không thể lấy được.
Hiện tại các ngươi đem linh thạch ra đi”.
Lão giả hói đầu nhìn cấm chế được dỡ bỏ khỏi Truyền tống trận rồi quay đầu lại không chút khách khí nói với đám người đại hán cẩm y.
Cả đám nghe xong tức thì ai nấy cũng đều lấy ra một túi trữ vật lớn đưa cho lão giả.
Hàn Lập thì lấy ra hai khối yêu đan khiến cho hói đầu lão giả nhất thời cảm thấy kinh dị.
Sau khi kiểm tra một lần, lão giả hói đầu gật gật đầu.
Lúc này tu sĩ khuôn mặt nho nhã mới lấy ra mấy đạo phù chú rồi đưa cho từng người.
“Đây là Truyền tống phù, các ngươi hãy mang theo bên người.
Hiện tại có thể đi được rồi” Hắn đưa tay chỉ vào Truyền tống trận, lạnh lùng nói.
Mấy người khác còn đưa mắt nhìn nhau nghi hoặc, còn Hàn Lập thì không nói tiếng nào bước tới đầu tiên.
Hắn không phải ý tài cao mà làm liều, mà bởi vì trước đó đã dùng thần thức quét qua Truyền tống trận xác định đích xác mọi việc vẫn bình thường.
Trên tấm bia phía trước Truyền tống trận ghi rất rõ hai chữ “Kỳ Uyên”.
Trong đầu Hàn Lập không hề có chút ấn tượng gì về địa danh này.
Xem ra chỉ còn cách tới đó thì mới biết nơi này có gì đặc biệt.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 509: Tái Lâm Ngoại Hải
Mấy người đại hán cẩm y thấy Hàn Lập đi trước, thoáng chút chần chờ rồi cũng trước sau bước tới.
Thấy bảy người Hàn Lập ai nấy đều bước vào trong pháp trận, tu sĩ họ Kiền thoáng mỉm cười, tay bắt pháp quyết, đầu ngón tay dần hiện ra từng điểm bạch quang.
“Hai người bọn ta tự ý đưa các đạo hữu ra Ngoại Tinh Hải, mấy vị sẽ không ở Ngoại Tinh Hải nói lung tung gì chứ?” Hắn nhìn bạch quang trên đầu ngón tay đột nhiên lãnh đạm hỏi.
“Đương nhiên là không, tiền bối có tấm lòng bao dung như thế, bọn ta cảm kích còn không đủ thì sao lại làm những chuyện tiểu nhân như vậy? Huống chi dù bọn ta có nói thì cũng làm được gì hai vị tiền bối?” Đại hán cẩm y cực kỳ cơ trí, sắc mặt ra vẻ thành thật nói.
“Tốt lắm, các ngươi hiểu như vậy là tốt.
Hai người bọn ta dù gì cũng có một chút địa vị trong Tinh Cung, dù cấp trên có biết thì cũng chỉ là la mắng một trận mà thôi.
Bất quá nếu như có chút đồn đãi từ bên ngoài thì ta cùng Cố đạo hữu cũng sẽ không có nương tay đâu.
Ngoài ra nghe nói các ngươi đều sợ bọn ta trở mặt, trên người ai cũng đều mang theo Cảm Ứng Châu, đúng là suy nghĩ rất chu đáo.
Chỉ là nói đi thì cũng nói lại, hai người bọn ta cũng không vì chút linh thạch này mà làm xấu cả thanh danh của mình” Tu sĩ họ Kiền nhìn đại hán cẩm y, sắc mặt lạnh lùng nói, ánh mắt đồng thời cũng quét qua những người còn lại.
Nhưng không hiểu vì sao tới Hàn Lập thì lão lại bỏ qua.
“Tiền bối anh minh, bọn vãn bối đúng là dùng lòng tiểu nhân để đo quân tử” Đại hán cẩm y cố mỉm cười, sau lưng mơ hồ toát mồ hôi lạnh.
“Hừ, không cần nhiều lời nữa, các ngươi tự lo cho tốt đi!” Tu sĩ họ Kiền không muốn nói nữa, ngón tay bắn ra, pháp quyết màu trắng trên đầu ngón tay đánh vào Truyền tống trận
Tức thì linh thạch bốn phía pháp trận bừng lên ánh sáng trắng.
Tiếp theo đó, hình ảnh bảy người trong Truyền tống trận dần biến mất.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng phải nói là đưa Truyền tống phù giả cho bọn họ sao? Ngươi sao lại đem đồ thật ra vậy? Cái này hình như không giống như bọn ta thương lượng lúc đầu?” Lão giả hói đầu nhìn thấy đám người Hàn Lập cứ như vậy mà theo Truyền tống trận biến mất, khuôn mặt chợt biến sắc ngạc nhiên hỏi.
“Nếu như thật có thể đem Truyền tống phù giả ra, ngươi nghĩ ta lại đi hạ thủ lưu tình sao? Cái tên gia hỏa tặng bọn ta pháp bảo vốn là một lão quái vật Nguyên Anh Kỳ.
Phù giả mà đem ra, chúng ta chẳng khác nào chọc lão nổi giận đem bọn mình giết sạch” Tu sĩ họ Kiền hừ lạnh sắc mặt nhăn nhó nói, rồi đưa tay lên trán lau mấy giọt mồ hôi.
“Nguyên Anh Kỳ? Kiền huynh, ngươi không phải đang nói chơi chứ? Người này rõ ràng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ thôi mà” Lão giả hói đầu ngẩn người sau đó kinh hãi nói.
Hán tử gầy gò lúc này vẫn còn chưa đi, nghe thấy lời này sắc mặt càng mờ mịt không hiểu.
“Cố huynh chắc cũng biết ta có một con linh thú “Yếm Não”.
Nó vốn chẳng có bản lãnh gì đặc biệt nhưng về phương diện cảm ứng thần thức người khác thì lại đặc biệt nhạy cảm” Tu sĩ họ Kiền lật bàn tay, một con linh thú nhỏ như con mèo con hiện ra trong lòng bàn tay.
Linh thú này hai tai dài như tai thỏ, vừa xuất hiện thì hai con mắt xanh lục đã nhìn bốn phía đánh giá, bộ dạng cực kỳ đáng yêu.
“Khí tức cùng thần thức của đối phương ban đầu đích thực được thu liễm rất thần bí, dù cho Yếm Não cũng không phát hiện ra điều gì kỳ lạ.
Nhưng khi ta đem cấm chế Truyền tống trận giải trừ thì đối phương có dùng thần thức lén tra xét pháp trận.
Nhân cơ hội này linh thú mới phát hiện ra.
Yếm Não thú của ta cho dù là tu sĩ Kết Đan trung kỳ nó cũng có thể phân biệt, tu sĩ hậu kỳ thì cũng có chút phản ứng.
Nhưng còn lần này nó không ngừng ở trong tay áo ta run rẩy, căn bản không hề có chút phản ứng cụ thể nào.
Điều đó cho ta biết thần thức của đối phương cao thâm không thể lường.
Loại tình huống này chỉ xuất hiện khi ta đem nó đi gặp các vị Trưởng lão mà thôi” Tu sĩ họ Kiền vừa nói vừa đưa tay vuốt ve Yếm Não thú.
“Nói như vậy đối phương thật sự là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ” Lão giả hói đầu cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
“Dù cho không phải thì cũng là Kết Đan hậu kỳ, với tu vi đó thì giết ngươi và ta căn bản không tốn bao nhiêu sức lực” Tu sĩ họ Kiền khẳng định.
“Lần này nhờ có Kiền huynh cơ trí! Nếu như thật lấy ra giả phù ra thì chúng ta đúng là tự tìm đường chết.
Ta thấy người này dễ dàng tặng chúng ta mỗi người một kiện pháp bảo mà không chút đau xót, thì ra là một lão quái vật.
Chỉ là đem đối phương truyền tống ra Ngoại Tinh Hải không biết có phiền phức gì không?” Lão giả nghĩ ngợi một chút rồi giật mình hỏi.
“Phiền phức gì chứ? Đối phương chắc chắn là một tu sĩ tán tu Nguyên Anh Kỳ, có lẽ hắn không muốn bị cuốn vào cuộc chiến giữa Tinh Cung chúng ta cùng Nghịch Tinh Minh nên mới mượn đường ra Ngoại Tinh Hải! Đương nhiên việc có tu sĩ Nguyên Anh Kỳ từ tay chúng ta mà truyền tống ra Ngoại Tinh Hải tuyệt không thể để cho cấp trên biết.
Bằng không chắc chắn sẽ bị nghiêm trị”.
Tu sĩ họ Kiền nhẹ nhàng nói với lão giả nhưng tới câu cuối thì sắc mặt chợt lạnh.
Sau đó ánh mắt không chút hảo ý liếc qua nhưng hán tử gầy gò đang trợn mắt sững sờ đứng ở một bên.
Bị ánh mặt lạnh lẽo của tu sĩ họ Kiền nhìn, hán tử gầy gò rùng mình ớn lạnh bất giác như nghĩ ra chuyện gì đó.
Hắn vội vã lui về sau, khuôn mặt tràn đầy kinh hãi nói:
“Những gì hai vị tiền bối vừa nói, ta không nghe thấy gì cả, càng sẽ không nói lung tung.
Ta…”
Hán tử gầy gò chưa dứt lời thì một đạo hoàng quang vô thanh vô tức từ phía sau bay tới cuốn lấy một vòng, cả người hán tử tức thì bị chém làm mấy đoạn.
“Việc này tuyệt không thể để cho ai biết được.
Dù giữa ta và ngươi vốn cho chút quan hệ, vốn muốn thả ngươi, chỉ đáng tiếc vận khí ngươi không tốt mà thôi” Lão giả hói đầu triệu hồi pháp bảo lạnh lùng nói.
Tiếp đó, một đạo hỏa cầu từ trong tay lão bay ra, trên thi thể bùng lên hỏa quang rồi biến thành tro bụi.
Tu sĩ họ Kiền thấy vậy mãn nguyện gật đầu, sắc mặt lộ vẻ an tâm.
Phía đầu kia của Truyền tống trận, Hàn Lập cùng sáu người trong ánh bạch quang xuất hiện trong một gian phòng cũ kỹ.
Ánh măt Hàn Lập liếc sơ qua thấy phía góc trong phòng có một tu sĩ Tinh Cung hơi gầy đang cùng một tu sĩ mặc áo màu tro nói gì đó.
Vừa thấy bảy người Hàn Lập xuất hiện, vị tu sĩ Tinh Cung thoáng nhíu mày đưa mắt nhìn, rồi không có chút hứng thú tiếp tục quay đầu nói chuyện với tu sĩ áo tro.
“Ta đã nói rồi, thượng cấp đã có quy định hiện tại Truyền tống trận chỉ có thể truyền một hướng.
Chỉ có thể tới chứ không thể đi.
Truyền tống phù trên người ta đã bị thượng cấp phái người thu lại hết, ngay cả ta cũng vô phương trở về.
Đạo hữu dù có bức bách ta cũng vô dụng mà thôi” Vị tu sĩ trông coi Truyền tống trận tức giận nói.
“Vớ vẩn, mấy ngày trước chẳng phải có người vừa mới trở về sao.
Ta vừa tới thì lại nói chỉ truyền tống một chiều” Tu sĩ áo tro giận dữ nói.
“Hừ, giải thích thì cũng đã giải thích rồi.
Ngươi nghe hay không ta không có nhiệm vụ phải nói thêm gì nữa” Tu sĩ Tinh Cung trừng mắt nhìn đối phương, rồi không thèm để ý tới nữa mà ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.
“Ngươi…” Tu sĩ áo tro thấy đối phương không thèm để ý tới mình, sắc mặt đỏ ửng nhưng không biết làm thế nào.
Động thủ với đối phương, hắn thật không có cái gan đó.
Nhất thời tu sĩ áo tro nóng lòng chỉ biết đi tới đi lui.
Bất giác ánh mắt của hắn nhìn tới đám người Hàn Lập thì đột nhiên vui mừng.
“Không biết các vị đạo hữu có phải vừa từ Tinh thành tới đây?” Tu sĩ áo tro bước tới vài bước nhìn đại hán cẩm y trông bộ dáng là thủ lĩnh khách khí nói.
“Không sai, bọn ta chính là vừa từ đó tới đây, đạo hữu có việc gì sao?” Đại hán cẩm y nhìn đối phương cũng là Trúc Cơ hậu kỳ liền không dám chậm trễ trả lời nhưng trong lòng thầm đoán ra đối phương muốn hỏi gì rồi.
“Tại hạ Hứa Vân, đã tới Ngoại Tinh Hải được mấy năm.
Có thể cho tại hạ hỏi một chút, hiện tại Nghịch Tinh Minh trong Nội Tinh Hải đã khai chiến chưa?”
Tu sĩ áo tro tràn đầy hy vọng hỏi.
Đại hán cẩm y thấy bộ dạng đối phương như vậy thật không biết đối phương muốn biết tin tức gì.
Chỉ là có lẽ tình huống thực tề sẽ khiến đối phương càng thêm thất vọng.
Vì vậy hắn cũng không chút che giấu mà nói hết:
“Đích thực chính ma lưỡng đạo hợp sức thành lập Nghịch Tinh Minh.
Hơn nữa đại chiến có vẻ là sắp bắt đầu.
Mấy người bọn ta chính là không muốn bị kéo vào trong đó nên mới truyền tống tới đây.
Chỉ sợ Hứa đạo hữu lúc này tạm thời không thể trở về được rồi”.
“Thế là thế nào! Ta không dễ dàng gì mới thu đủ tài liệu, đang muốn trở về luyện đan để khuyển tử phục dụng.
Cứ như vậy chẳng phải lỡ việc rồi sao” Tu sĩ áo tro nghe thấy như vậy bất giác sững người, sắc mặt lộ vẻ đau khổ.
Những người khác nghe xong thật không biết nói sao.
Bọn họ vắt hết đầu óc nghĩ cách mới ra được Ngoại Tinh Hải, còn bây giờ ngươi này thì lại hao phí tâm trí để trở về.
Đúng là bó tay.
“Tại hạ Dịch Kính, mấy người này là chí hữu của ta.
Hứa đạo hữu nếu đã sống ở đây nhiều năm thì có thể nói sơ qua tình huống của Kỳ Uyên đảo được không.
Bọn ta cũng sẽ không để đạo hữu nói không công, nguyện ý xuất ra chút linh thạch để trả thù lao” Trầm ngâm đôi chút, đại hán cẩm y chợt trở nên nhiệt tình nói với tu sĩ áo tro.
“Thù lao thì thôi đi.
Vừa rồi các hạ trả lời vấn đề của ta thì coi như là đã hồi báo rồi.
Đạo hữu có nghi vấn gì cứ hỏi, Hứa mỗ tuyệt sẽ không biết mà không nói” Tu sĩ áo tro dù đang rất đau khổ nhưng cũng ráng gượng lấy tinh thần trả lời.
Tức thì đám người đại hán cẩm y ai cũng lộ vẻ vui mừng.
Tới một nơi xa lạ bỗng dưng có người nói qua tình huống nơi này, tự nhiên với bọn họ là điều quá tốt.
Hàn Lập chứng kiến tất cả, chỉ khẽ mỉm cười, hai tay khoanh lại im lặng như muốn nghe đối phương nói những gì.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 510: Hắc Thạch Thành
“Nơi này nói chuyện có chút không tiện.
Hứa đạo hữu, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện được không?” Đại hán cẩm y nhìn một chút bốn phía nhà đá cùng tu sĩ Tinh Cung ở góc nhà rồi đề nghị.
“Bên ngoài? Được” Hứa Vân kia cũng đồng ý.
Đại hán cẩm y mừng rỡ, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, quay đầu lại nhìn Hàn Lập ra vẻ tươi cười nói:
“Khúc huynh, không bằng cùng nghe một chút, có lẽ chúng ta cũng có thể hợp tác!” Đại hán cẩm y lộ ra bộ dáng muốn mượn sức Hàn Lập.
Hàn Lập nghe xong lời này, nhãn tình biến đổi, nở nụ cười. “Được, Khúc mỗ cũng đang muốn nghe một chút” Hàn Lập cười nói.
Sau đó không thèm để ý lập tức ra khỏi nhà đá trước tiên. “Sao vậy? Vị đạo hữu này và các vị không phải đi chung sao?” Tu sĩ nọ thấy cảnh đó cũng có chút ngoài ý muốn.”Hắn và chúng ta chỉ là vô tình cùng đến chung một lúc, trước giờ chưa hề gặp nhau!” Người trung niên mặt đen tựa hồ đối Hàn Lập vẫn còn bảo tồn một tia địch ý, đột nhiên mở miệng nói.
Lời này làm đại hán cẩm y nhíu mày, có chút không vừa ý nhưng hắn cũng không nói gì.
Mà Hứa Vân sau khi gật đầu cũng không tõ vẻ gì.
Mấy người trước sau đi ra khỏi nhà đá.
Cảnh tượng khiến cho Hàn Lập, đã đứng ở ngoài phòng, đang kinh ngạc không ngừng nhìn khắp nơi đánh giá.
Nơi này cùng với Ngưng Thúy Đảo mà lần trước Hàn Lập đi qua hoàn toàn bất đồng
Nơi bọn họ xuất hiện chính là bên trong một tiểu thành thị.
Mặc dù đơn sơ không lớn lắm, phương viên chỉ có hơn hai mươi dặm, nhưng thành thị hoàn toàn dùng những tảng đá màu đen dựng nên.
Tòa nhà có Truyền tống trận ở vị trí trung tâm của thạc thành, xây dựng trên một cái đài như là tế đàn, bốn phía có các thềm đá.
Bởi vì ở địa thế cao, nên đứng ở trên đây quan sát không sót điều gì.
Chung quanh thành thị được bao quanh bởi tường đá cao chừng ba,bốn trượng.
Phía bên ngoài tường đá lóe lên tầng hào quang màu trắng, đem cả tòa thành bao trùm vào bên trong.
Trên bức tường đá, có những tòa nhà nhỏ lớn nhỏ khác nhau.
Nhưng kỳ quái chính là, cũng không có tồn tại lầu các gì cả, tất cả đều là một dạng nhà như nhau.
Nhìn lướt qua, trong thành có rất nhiều nhà, nhưng thực tế lại không có bao nhiêu kiến trúc độc lập, nếu không phải nối với nhau, thì cũng chiếm một diện tích kinh người.
Sơ sơ cũng cả vài chục trượng.
Mà càng làm cho Hàn Lập ngạc nhiên chính là, lúc này bên trong thành, lại có một số tu sĩ cùng người thường xen lẫn nhau, tới lui trên đường phố, không vội vã ra vào các căn nhà.
Nều chỉ có vậy cũng không đủ làm Hàn Lập giật mình, mà cái chính là trong số những người đó phần lớn là những nữ tử xinh đẹp, ăn mặc hoa lệ như hồ điệp, bên cạnh đó là những hán tử thân hình cường tráng, khuôn mặt thanh tú như thiếu niên.
Hàn Lập có chút hơi ngỡ ngàng, đám người đại hán cẩm y cùng Hứa Vân đi ra, nhìn thấy tình hình của tòa thành này trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Phải biết rằng, bọn họ vốn tính đi Ngoại Tinh Hải, nên đều đã có chuẩn bị tìm hiểu một số kiến thức về Yêu Thú đảo.
Nhưng những tư liệu xem trước kia và hoàn cảnh xung quanh có chút không tương xứng. ”Lưu đạo hữu, đem ngọc giản có chứa tư liệu của Kỳ Uyên Đảo ra cho mọi người cùng xem lại một chút, chẳng lẽ chúng ta xem có gì sai” Đại hán cẩm y trên mặt lộ ra vẻ khác thường trầm giọng nói.
“Ta, để ta xem lại lần nữa” Lưu phu nhân vội vàng lên tiếng, thò tay vào túi trữ vật.
“Mấy đạo hữu không cần tìm tư liệu làm gì, những tin tức về Kỳ Uyên Đảo trước kia mà các người biết đại bộ phận đều là ngụy tạo, đương nhiên khi nhìn thấy sẽ cảm giác ngoài ý muốn” Hứa Vân lại khoát tay chặn lại không để phụ nhân tìm ngọc giản nữa.
“Ngụy tạo, lời này rốt cuộc là có ý gì?” Đại hán cẩm y thần sắc biến đổi.
“Rất đơn giản, Kỳ Uyên Đảo này cùng với Yêu Thú đảo không giống nhau.
Phàm là từ đây trở về, các tu sĩ đều bị nghiêm lệnh tiết lộ cùng một loại tin tức.
Nhìn tình hình trước mắt, các vị đạo hữu đã tới đây rồi, ta không biết nên nói là may mắn hay xui xẻo” Hứa Vân vừa cười vừa nói.
“Thống nhất truyền một loại tin tức, có thể làm vậy không lẽ là Tinh Cung?” Lưu phu nhân lộ ra vẻ bất an.
“Mặc dù không phải Tinh Cung, nhưng mà nơi này đích xác bị một thế lực cường đại thống trị, lực lượng của thế lực này cho dù là Tinh Cung cũng không dễ dàng đắc tội” Hứa Vân thở dài một hơi nói.
Lời này thốt ra, Hàn Lập nhíu mày giật mình, càng không nói là đại hán cẩm y.
Giờ phút này bọn họ đều nhìn nhau.
“Hắc hắc! Kỳ thật, nơi này cũng không phải như các ngươi tưởng tượng đâu, về mặt nào đó, địa phương này còn là nơi không ít tu sĩ cầu đến mà không được”.
“Hắc Thạch thành này đúng là một tòa thành trên Kỳ Uyên đảo, và là tòa thành duy nhất trên đảo.
Chỉ những người có thực lực hoặc lượng lớn linh thạch hay yêu đan thì nơi này chính là thiên đường để mua sắm.
Ở đây vô luận là Song tu lô đỉnh đỉnh cấp, hay là pháp bảo uy lực cường đại, linh thú giá trị liên thành, tài liệu trăm năm khó tìm… mọi cái đều có” Hứa Vân sau khi cười, chợt dùng một loại khẩu khí tràn ngập sự dụ hoặc lớn tiếng nói, làm cho một số người thường và tu sĩ đi ngang qua nhìn lại, nhưng sau đó cũng không tỏ ra gì lạ lùng mà tiếp tục đi.
Bất quá nghe được lời này, đám người đại hán cẩm y càng thêm kinh nghi bất định.
Mà Hàn Lập thần sắc vẫn như thường tiếp tục nhìn quanh quan sát, tựa hồ căn bản không nghe thấy gì lạ.
Mọi diễn biền đều thu vào trong mắt Hứa Vân, hắn có chút ngạc nhiên về thái độ của Hàn Lập.
“Hứa huynh có thể giới thiệu rõ tình hình một chút không?” Đại hán cẩm y hít sâu một hơi trầm giọng hỏi.
“Đương nhiên có thể, nếu ta nhất thời đã đi về không được, vậy trước hết dẫn mấy vị đi dạo một chút, đồng thời giải thích tình hình với các vị.
Cũng hay hơn là tại hạ nói suông nhiều.Chư vị chỉ cần sau này có chỗ tốt đừng quên Hứa mỗ là được” Hứa Vân tựa hồ hoàn toàn khôi phục lại từ trạng thái uể oải, phi thường sảng khoái nói.
“Nếu đúng như Hứa huynh nói, nơi này tựa hồ không giống với các tòa thành thị bình thường” Đại hán cẩm y nhìn chằm chằm vào một vị nam tu sĩ, mặt lộ vẻ dị sắc nói.
Vị nam tử tuấn tú ôm một nữ tử ở ngã tư đường hùng hổ đi tới, mà phong cách của hắn tu sĩ không ra tu sĩ, người thường không ra người thường.
Hứa Vân thấy cảnh này cũng không nói gì, dẫn mấy người hướng đến tòa nhà đá ở phụ cận đi tới.
Ngôi nhà đá đen này Hàn Lập đã sớm chú ý tới, trong thành nội, nó là một trong những chỗ chiếm vị trí đặc biệt nhất.
Từ xa nhìn lại, đứng ở cửa phòng là hai nữ tử phàm nhân, có không ít tu sĩ tấp nập ra vào nơi này, hai nữ tử kia vẻ mặt đều tươi cười hoan nghênh.
“Nhớ kỹ, nơi này mặc dù không phải Thiên Tinh thành, nhưng ngoại trừ một số chỗ đặc thù bên cạnh đấu trường ra, thì bên trong thành nghiêm cấm đấu pháp tranh đấu.
Nếu vi phạm kết quả sẽ là hình thần câu diệt, thì tuyệt không có đường khác” Hứa Vân trịnh trọng dặn dò.
“Không thể nào, vậy so với Thiên Tinh thành trừng phạt còn nghiêm trọng hơn!” Trung niên mặt đen nghe xong giật mình hoảng sợ nói.
“Đích xác so với Thiên Tinh thành nghiêm trọng hơn nhiều, nhưng các tu sĩ sau khi vào thành cxung sẽ được hoàn toàn yên tâm, không lo về an toàn nữa.
Theo ta được biết, phàm là trong thành động thủ trả thù, chưa từng có ai sống sót trốn ra khỏi thành.
Bên trong thành lúc nào cũng có tiền bối Nguyên Anh Kỳ tọa trấn” Hứa Vân chậm rãi giải thích.
“Tu sĩ Nguyên Anh Kỳ!” Đại hán cẩm y thần sắc đại biến, chung quanh mọi người đều lộ vẻ hoảng sợ.
Hàn Lập trong lòng rùng mình, để tâm cảnh giác ”Được rồi! Có gì vào bên trong thì nói tiếp” Hai nữ tử tươi cười, đám người đại hán cẩm y đi theo Hứa Vân, thấp thỏm bất an tiến vào bên trong thạch phòng.
Trong mắt Hàn lập lóe lên tia dị sắc, trong lòng cũng hiếu kỳ tiến vào bên trong.
Vừa tiến vào cửa, bên trong có một tấm bình phong thật lớn che ở trước mặt.
Tấm bình phong màu phấn hồng, mặt trước vẽ một nữ tu sĩ bay lên trời, mặc dù chi vẽ bóng lưng nhưng biến ảo không ngừng, ẩn hiện hồng quang, chính là một kiện pháp khí phẩm cấp không thấp.
Sau tấm bình phong là một vòm cửa hình bán nguyệt không lớn lắm.
Phía trước tấm bình phong là một nữ tu sĩ khoảng ba mươi tuổi, mặc bộ đồ màu xanh nhạt, đang đứng cùng với một nam tu sĩ cười nói gì đó.
Nói cũng kì quái, vị nữ tử này thoạt nhìn rất bình thường, nhưng mỗi cử động giở tay nhấc chân đều đem theo vẻ phong tình, mà nụ cười lại càng tạo ra một thần thái động lòng người.
Tên nam tu sĩ kia cùng với nàng ta đều là tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng vẫn bị quyến rũ hai mắt nhìn chằm chằm.
Bất quá, vị nữ tử này vừa thấy đám người Hứa Vân vào, nhất thời hai mắt sáng ngời.
Sau khi vỗ nhẹ tay, từ sau tấm bình phong lập tức đi ra một nữ tử phàm nhân tuổi còn trẻ, dưới ánh mắt quyến luyến không thôi của gã nam tu sĩ, mà dẫn hắn đi vào phía sau tấm bình phong.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










