Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 101 : Trùng Đột Tái Khởi (c501-c505)
❮ sautiếp ❯Chương 501: Trùng Đột Tái Khởi
“Sao thế, ngươi có gì không ổn sao? Hay là hoài nghi thân phận của hắn là giả?” Tráng hán vừa thấy thần sắc của lão giả, không nhịn được liền hỏi.
“Thân phận của hắn tất nhiên là không có vấn đề, chúng ta tiềm phục ở Diệu Âm môn, sớm đã phục chế chân dung của hai vị trưởng lão Diệu Âm môn, người này cùng với bức họa lưu trong ngọc giản giống nhau.
Đích thực là trưởng lão họ Hàn kia rồi.
Nếu hắn có thi triển bí thuật gì để thay đổi dung mạo, thì cũng thoát không khỏi pháp nhãn của Vương trưởng lão ở cảng khẩu bên kia!” Lão giả lục bào một tay vuốt chòm râu, tiếp theo giơ tay kia lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một khối ngọc giản màu lục, thoáng đưa qua trước mắt tráng hán rồi thu lại.
“Nếu không có việc gì, tại sao lại lộ ra thần sắc như vậy?” Tráng hán hừ một tiếng, có chút bất mãn.
“Trưởng lão họ Hàn của Diệu Âm phái này rất không đơn giản, chỉ sợ ngươi và ta nếu độc đấu với hắn cũng không phải là đối thủ” Lão giả lục bào trầm ngâm một chút, sau đó lời nói ra khiến cho tráng hán nhất thời ngẩn người.
“Lời này là có ý tứ gì? Không phải hắn và ta đều là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ sao? Nhưng hắn chỉ là tán tu, làm sao có thể so sánh với chúng ta, thường xuyên được Thánh Tổ chỉ điểm” Tráng hán sau một hồi cân nhắc, căn bản không tin mà nói.
Lão giả nghe tráng hán nói xong, một điểm tức giận cũng không có, ngược lại đợi cho tráng hán bình tĩnh lại rồi mới giải thích: ”Lưu hộ pháp hẳn đã biết, công pháp mà ta tu luyện là “Thất sát quyết”, mặc dù không tính là công pháp đỉnh cấp gì, nhưng đối với sát khí của một người nào đó, nhiều ít bao nhiêu ta đều cảm ứng rất rõ ràng.
Mà sát khí trên người đối phương, đích xác rất nặng, giống như trên người một tu sĩ Kết Đan kỳ mà lão phu đã từng biết, hắn khi đó đã giết rất nhiều người, mới có được sát khí như vậy
Lão phu đã từng biết.
Người chết dưới tay hắn cũng không phải là ít”.
“Tính làm gì, nếu giết nhiều tu sĩ cấp thấp, thì ta cũng có thể dễ dàng làm được” Tráng hán bộ dáng vẫn chưa bằng lòng.
“Cái này không giống.
Ngươi làm vậy, mặc dù cũng sẽ có một chút sát khí, nhưng thời gian lâu một tí, liền dễ dàng tiêu tan mất.
Mà sát người trên người người này không những dày đặc, mà còn sắc bén lạnh lẽo cực kỳ.
Đây là loại đã chém giết rất nhiều tu sĩ đồng cấp mới thành được.
Loại sát khí này chỉ có một số mập pháp của Phật Đạo mới có thể tiêu trừ được.
Còn không vĩnh viễn không bao giờ mất”.
“Hơn nữa người này tựa hồ có Liễm khí thuật khá thần diệu, chỉ lộ ra bên ngoài một phần mười lượng sát khí mà thôi.
Nhưng chỉ như thế thôi mà sát khí đã kinh người như vậy.
Tu sĩ bình thường chống lại người này, chẳng những mấy loại đại pháp như Ảo thuật cùng Mê hồ thuật chỉ như là gãi ngứa, mà còn nếu như nhất thời sơ ý, bị cổ sát khí này vây lấy, nhất thời tâm trí sẽ bị đoạt mất, tu vi mười phần đến lúc đó có thể phát huy ra bảy tám đã là hay lắm rồi.
Người này nếu mà tu luyện “Thất Sát Quyết” thì tuyệt đối tu vi mỗi ngày đi ngàn dặm” Trong mắt lão giả hàn quang chợt lóe, âm trầm nói.
Theo lời của người này nói, tự nhiên là không biết Hàn Lập mặc dù tiêu diệt tu sĩ Kết Đan kỳ tuy không nhiều, nhưng yêu thú cấp năm tương đương với Kết Đan sơ kỳ thì đã giết hàng trăm.
Cho nên sát khí trên người nặng vượt xa tưởng tượng.
“Thương hộ pháp, ngươi không nên chỉ xem sát khí của hắn như thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn nhận người này làm đồ đệ sao? Đừng quên đối phương cũng là tu sĩ Kết Đan Kỳ, sẽ không bái lạy làm môn hạ của ngươi” Tráng hán sau khi ngẩn ra một chút, mang theo vẻ nghi hoặc nói.
“Thu hắn làm đồ đệ? Việc này đương nhiên không có khả năng.
Ta chỉ là đối với phương pháp hình thành sát khí cường đại như vậy của hắn cũng có chút hứng thú.
Hẳn là phải có yếu quyết nào đó” Lão giả bình tĩnh nói.
Nghe đến đó, tráng hán hoàn toàn mất đi hứng thú.
Bởi vì công pháp nhờ vào sát khí mà tu vi tinh tiến, phỏng chừng cả Loạn Tinh Hải e rằng cũng chỉ có vài loại mà thôi.
Pháp quyết hắn tu luyện không nằm trong số đó, tự nhiên sẽ không chút động tâm.
Bất quá, tráng hán sau khi nhớ lại điều gì đó, thuận miệng hỏi:
“Ngươi nói Thiếu chủ có hứng thú đối với Tử Linh tiên tử của Diệu Âm môn, ta tại sao chưa từng nghe qua.
Chẳng lẽ là Thiếu chủ phân phó riêng cho ngươi” Tráng hán vẻ mặt lộ ra vẻ tia nghi hoặc.
“Hắc hắc! Sự tình này còn đợi Thiếu chủ phân phó sao? Ngươi không phải không biết Thiếu chủ tu luyện công pháp gì, mà Tử Linh tiên tử này, đích thực là đại mỹ nữ của cả Loạn Tinh Hải.
Chúng ta nếu có thể tác thành chuyện này, đem nàng dâng lên, đến lúc dó tự nhiên sẽ có chỗ tốt.
Phải biết rằng Thiếu chủ đã đạt đến cảnh giới Kết Đan hậu kỳ, xem ra chỉ cần Thánh tổ chỉ điểm một chút thì không tới trăm năm Nguyên Anh cũng có thể đạt tới!” Lão giả cười âm âm nói.
Tráng hán nghe xong lời này, có chút hiểu được, lập tức lại hưng phấn liên tục gật đầu.
“Chúng ta lúc nào động thủ, Thiếu chủ hình như cũng sắp chấm dứt bế quan” Tráng hán lộ ra vẻ cười độc ác xoa xoa tay nói.
“Việc này cũng không cần gấp.
Tốt nhất là sau lần đại chiến này hãy đi làm.
Dù sao cũng đã làm cho Diệu Âm Môn biết thế lực cường đại của Nghịch Minh Tinh chúng ta, mới dể dàng xuống tay được.
Đến lúc đó còn không chịu khuất phục sao.
Ta nghe nói Diệu Âm môn có một đoạn thời gian đem Tổng đàn đặt ở trong Thiên tinh Thành.
Đến lúc đó chúng ta tùy tiện lấy cớ chúng tư thông với Tinh Cung, còn sợ dám làm trái nữa sao” Lão giả thần sắc bình tĩnh chậm rãi nói.
“Hay, đối phương chỉ có hai trưởng lão Kết Đan sơ kỳ, dám cản đường chúng ta sao, cũng là Thương đạo hữu túc trí đa mưu!” Tráng hán vui vẻ cười to nói.
Lão giả nghe vậy cười nhẹ, trong lòng cũng có vài phần tự đắc thầm nghĩ:
“Cứ như vậy, vừa có thể cường áp tên trưởng lão họ hàn của Diệu Âm Môn kia.
Đến lúc đó bắt hắn dâng pháp quyết tụ tập sát khí lên.
Thật là nhất tiễn hạ song điêu!”
Nghĩ tới đây, lão giả híp hai mắt lại, trên mặt lộ ra thần sắc quỷ dị.
Hàn Lập bay khỏi đám người lão giả lục bào, chớp một cái đã tới trên bầu trời cảng khẩu.
Sau khi liếc vội nhìn mấy tên tu sĩ Nghịch Minh Tinh ở phía sau, hắn liền tăng tốc rời khỏi nơi đây.
Chỉ là ngay lúc này, đột nhiên có một cỗ thần thức vô cùng cường đại, đột nhiên từ trên trời giáng xuống, đem Hàn Lập giam vào trong.
Hàn Lập nhất thời kinh hoảng, nhưng lập tức thần sắc bình tĩnh trở lại, yên lặng lơ lửng trên không trung, thân hình cũng không nhúc nhích.
Trong lòng hắn đã sớm đoán trước việc này, đối với tu sĩ Kết Đan Kỳ như hắn, Nghịch Minh Tinh làm sao có thể chỉ đơn giản dựa vào tín vật mà thả cho đi.
Phỏng chừng cầm lão quái Nguyên Anh Kỳ cầm đầu sẽ tự mình dùng thần thức dò xét, để phòng ngừa những tu sĩ Kết Đan Kỳ có thuật biến ảo dung mạo, giả dạng người khác, hòng vượt qua kiểm tra.
Hàn Lập ánh mắt kiên định dị thường, không lộ ra vẻ bối rối.
Hắn từ đầu đến cuối cũng không nghĩ đến việc dùng thân phận giả.
Bởi vì thay thôi dung mạo là cách che dấu kém nhất, nghe đồn trừ phi đem hai ba loại bí thuật cổ xưa cùng vài món bảo vật cực kỳ quý giá ra, còn lại căn bản không thể gạt được thần thức cường đại của người dò xét.
Nếu thay hình đổi dạng, dùng thân phận giả, vạn nhất bị người ta nhìn thấu.
Ngược lại càng làm cho người ta nghi ngờ, khó có khả năng qua mặt được.
Do đó, hắn tình nguyện mạo hiểm sau này bị đám người Cực Âm truy ra tung tích, nhất nhất dùng thân phận trưởng lão của Diệu Âm môn là ứng phó.
Nghĩ đến khi bị mấy lão quái đó truy ra tung tích, thì hắn đã sớm đến Ngoại Tinh Hải rồi.
Ôm loại ý nghĩ này, Hàn Lập trấn tĩnh dị thường, mặc cho lão quái Nguyên Anh Kỳ kia dùng thần thức dò xét một phen.
Quả nhiên, thần thức kia thấy không có gì kỳ lạ, không lâu sau biến mất vô ảnh vô tung, cũng không tồn tại trên người hắn lâu.
Hàn Lập thở ra một hơi, lúc này mới bình tĩnh hướng cảng khẩu bay tới.
Mặc dù cũng không sử dụng huyết sắc phi phong cổ bảo, nhưng hắn cũng không có ý giảm tốc độ lại.
Đi được nửa ngày, Hàn Lập định tiến vào Thiên Tinh thành, đột nhiên nhướng mày ngừng lại, dùng mắt nghi ngờ quan sát vùng phụ cận đánh giá vài lần.
Đột nhiên thần sắc trầm xuống, Hàn Lập nhấc tay lên, cả người đứng ở trong một tầng hào quang màu xanh nhạt, nhưng vẫn lở lửng tại chỗ không nhúc nhích.
Một lát sau, từ phía xa có hai đạo hào quang một lam một hồng phóng tới, bọn họ trong chốc lát liền tới trước mặt Hàn Lập, hào quang chợt lóe, lộ ra hai gã tu sĩ ngân sam kim đái trẻ tuổi!
Đây rõ ràng là tu sĩ Nghịch Minh Tinh, đều có tu vi Kết Đan sơ kỳ.
Hai người này, một người mặt trắng giống như nho sinh, người kia da tay đen nhánh, là một đại hán cường tráng.
Hai người này vừa xuất hiện, liền lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hàn Lập không nói lời nào.
Bọn hắn hiển nhiên là dùng thần thức tập trung vào Hàn Lập.
Tựa hồ sẵn sàng ra tay.
Hàn Lập thần sắc khẽ giật mình, sau đó dùng thanh âm trầm thấp, chậm rãi mở miệng nói:
“Hai vị đạo hữu có chuyện gì không? Tại hạ hiện giờ có việc gấp cần phải đi, nếu không có gì chỉ giáo, trước hết xin cáo từ”.
“Ngươi không thể đi, phải theo chúng ta đến một nơi” Đại hán cao lớn vẻ mặt không thay đổi, lạnh như băng ra lệnh.
Hàn Lập nghe vậy ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia giận dữ.
“Tại hạ chẳng lẽ đắc tội với hai vị? Hay là Nghịch Tinh Minh bá đạo, có thể tùy ý bắt người” Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, nét mặt lộ ra một tia hàn ý lạnh lẽo.
“Vị đạo hữu này không cần tức giận, hai huynh đệ chúng ta chỉ là phụng mệnh truy đuổi bọn Tinh Cung còn sót lại.
Vừa rồi có một tu sĩ Tinh Cung bị hai người chúng ta đả thương, nhưng thi triển một loại độn thuật quỷ dị, đã chạy trốn.
Mà đạo hữu lại vừa trùng hợp xuất hiện ở nơi này.
Mà theo như chúng ta biết, Tinh Cung có vài loại bí thuật thay hình đổi dạng, hai người bọn ta không cách nào nhìn ra các hạ có biến đổi dung mạo hay không, vì thế xin mời đạo hữu hợp tác, tạm thời đi theo chúng ta một chuyến” Nho sinh trẻ tuổi lời nói có chút khách khí, nhưng ý không cho Hàn Lập rời đi vẫn lộ rõ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 502: Cổ Bảo Chi Uy
Nghe xong câu này, Hàn Lập lặng im không nói, sắc mặt không ngừng thay đổi tựa như đang suy nghĩ cái gì đó.
Còn hai vị tu sĩ Nghịch Tinh Minh kia thấy bộ dạng Hàn Lập như vậy bất giác đưa mắt nhìn nhau, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hàn Lập.
“Được rồi, dù sao tại hạ hiện cũng không có việc gì, thôi thì cùng hai vị đạo hữu đi một chuyến!” Hàn Lập bỗng nhiên bật cười, điềm tĩnh nói.
Hai người nghe Hàn Lập nói vậy sắc mặt nhất thời thả lỏng.
Lão giả nho sam càng có chút đắc ý, mở miệng bộ dáng muốn nói gì đó.
Đúng lúc này thì Hàn Lập bỗng nhiên ra tay.
Tay phải của hàn Lập vốn luôn được giấu trong tay áo bỗng vung lên.
Sáu đạo thanh quang vô thanh vô tức bắn về phía đại hán.
Đồng thời cùng lúc đó, tay trái của Hàn Lập bỗng lật lại, năm cái đồng hoàn màu sắc khác nhau hiện trong lòng bàn tay không ngừng rung lên phát ra tiếng ông ông.
“Ngươi dám ra tay?” Nho sinh phản ứng cũng rất nhanh, vừa thấy Hàn Lập ra tay tức thì há miệng phun ra một khối pháp bảo bình lập phương.
Pháp bảo này màu sắc đen như mực, nhìn rất giống như một cái nghiên mực cổ quái.
Đại hán cũng không chút chậm trễ vung tay lên, tức thì một khối đại ấn bạch ngọc bay ra, lập tức lớn lên gấp mấy lần, bạch quang cuốn quanh đại ấn nghênh đón lấy sáu đạo thanh quang.
“Cẩn thận, đồng hoàn kia là cổ bảo!”
Lúc này, nho sinh nhìn thấy rõ đồng hoàn trong tay Hàn Lập, giật mình lên tiếng nhắc nhở
Đại hàn nghe xong cũng giật mình nhưng chưa kịp có phản ứng gì thì sáu đạo thanh quang phát ra một tiếng ngân, sau đó mơ hồ huyễn hóa thành mười hai đạo kiếm quang bay vọt tới.
Trong đó sáu đạo thanh quang hợp nhất thanh một thanh cự kiếm màu xanh, hung hăng chém mạnh vào đại ấn trong bạch quang.
Còn sáu đạo còn lại thì phương hướng chợt thay đổi, hóa thành sáu đạo quang mang từ sáu hướng khác nhau chém tới.
Đại hán giật mình kinh hãi, nghĩ cũng không dám nghĩ nhiều, hai tay chập lại vận pháp quyết. tức thì lam quang chợt bùng lên.
Mấy đạo phù vằn từ trong cơ thể đại hán hiện ra.
Lam quang từ phù văn chợt sáng rực lên tạo thành một cái lồng lam sắc mang đại hán bao phủ vào bên trong.
Lần này coi như đại hán dùng toàn lực ngạnh tiếp lấy Thanh Trức Phong Vân kiếm của Hàn Lập.
Bên này đại hán động thủ thì bên kia nho sinh cũng không khoanh tay đứng nhìn.
Sau khi lên tiếng nhắc nhở thì nho sinh vội vàng đưa tay chỉ lên pháp bảo hình nghiên mực đang lơ lửng ở trước ngực hắn.
Cái nghiên mực tức thì xoay tròn.
Từng đạo sương mù đen kịt từ bên trong phun ra bao trùm khắp mấy trượng, tiếp đó mùi hương của mực cũng tràn ngập khắp vùng phụ cận.
Nho sinh không ngừng vận pháp quyết, vụ khí (sương mù) màu đen bắt đầu ngưng tụ lại, trong nháy mắt tạo thành mười mấy con quái điểu đen thui.
Mỗi con quái điểu dài khoảng hơn nửa thước, kêu lên một tiếng, hồng quang chớp động bay vụt về phía Hàn Lập.
Hàn Lập ở phía đối diện cũng thấy rõ, đồng hoàn trong tay sau khi cấp tốc chớp lên vài cái rồi, mờ đi trong không trung không thấy tung tích.
Tiếp sau đó, lòng bàn tay khẽ lật một cái, một cái hoa lam hình dáng cổ xưa hện ra trong lòng bàn tay.
Mắt nhìn thấy đối phương không chút quan tâm tới đòn công kích của mình, nho sinh không giận mà ngược lại rất vui mừng.
Khối Mê Huyễn Nghiên kia của hắn chính là dùng phương pháp luyện chế từ cổ xưa, tổn hao rất lớn mới có thể luyện thành.
Để có được nó, hắn cơ hồ đã hao phí gần hết tài lực mà hắn tích cóp cả nửa đời người nhưng trong lòng không có chút hối hận.
Bởi vì cái pháp bảo này từ sau khi luyện chế thành công đã khiến cho nho sinh trong giới tu sĩ đồng cấp hiếm khi gặp đối thủ, thậm chí ngay cả khi gặp tu sĩ Kết Đan trung kỳ cũng có sức mà liều mạng một phen.
Chỉ cần là người tu tiên không có tu vi cao hơn hắn quá nhiều, một khi hãm thân vào trong mê vụ thì sẽ lâm vào huyễn cãnh không cách nào thoát ra ngoài.
Tận mắt nhìn thấy quái điểu lao thẳng tới trước người Hàn Lập, trên khuôn mặt của nho sinh hiện nụ cười hung ác, hai tay chập lại chuẩn bị vận pháp quyết điều khiển cho quái điểu nổ tung.
Nhưng đúng vào lúc này, một âm thanh khe khẽ chợt vang lên bên tai của nho sinh.
Tiếp đó, cổ và tứ chi của nho sinh chợt xuất hiện năm cái đồng hoàn.
Rồi ngay sau đó, nho sinh cảm thấy pháp lực toàn thân đều biến mất không có cách nào đề tụ.
Nhất thời nho sinh cảm thấy cực kỳ kinh hãi.
Đối với đồng hoàn đột nhiên biến mất một cách quỷ dị, hắn vốn đã hết sức cảnh giác.
Nhưng đồng hoàn đột nhiên vô thanh vô tức tròng lên trên người, thật sự là ngoài dự liệu của nho sinh.
Nhất thời, nho sinh sợ muốn hồn phi phách tán.
Đủ các ý nghĩ thoát thân hiện lên trong đầu hắn.
Lúc này, ở bên cạnh cũng truyền tới một thanh âm cực lớn, thanh quang cùng bạch khí hòa quyện lẫn vào nhau, cự kiếm màu xanh cuối cùng cũng va chạm với đại ấn.
Bạch quang rực rỡ dễ dàng áp đảo lấy thanh quang.
Cự kiếm chỉ có thể duy trì trong chốc lát rồi gãy tan làm mấy đoạn.
Đồng thời, sáu đạo thanh quang còn lại cũng đánh thẳng vào lớp phù văn cổ quái đang bảo hộ đại hán kia.
“Ầm, Ầm…” Từng tiếng nổ vang lên.
Trong ánh lam quang, phù văn không ngừng chuyển động để ngăn lấy sáu đạo thanh quang, không cho chúng phá vỡ vòng bảo hộ.
Hàn Lập khẽ kêu “Ồ” một tiếng, tựa như cảm thấy ngoài dự đoán của mình.
Xem ra Ích Tà Thần Lôi của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hiện tại quả nhiên do thời gian tu luyện quá ngắn khiến cho nó chưa thể có uy lực lớn được.
Nhưng lúc này cũng không có thời gian để Hàn Lập suy nghĩ nhiều, quái điểu màu đen kia đã tới trước mặt hắn.
Mặc dù không có pháp lực của nho sinh duy trì, nhưng cái pháp bảo nghiên mực kia lại có sự tương giao thần thức với nho sinh, vẫn khu sử quái điểu không chút giảm uy lực mà tấn công.
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, hoa lam trong tay hào quang phát sáng rực rỡ.
Một luồng bạch quang cực lớn từ hoa lam tỏa ra cuồn toàn bộ quái điểu vào bên trong.
Nhìn thấy như vậy, nho sinh mặt không còn một chút máu.
“Không thể nào, ngươi còn có cổ bảo khác nữa, ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn lộ ra vẻ khó mà tin nổi.
Một tu sĩ bình thường nếu có một cổ bảo bên người đã là một việc vô cùng may mắn rồi.
Bởi vì khi cổ bảo xuất thế thì đa phần đều rơi vào tay các tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Còn tu sĩ Kết Đan kỳ phổ thông mà muốn sở hữu cổ bảo thì đúng là một việc cực kỳ khó khăn.
Nhưng khi Hàn Lập trước sau tế xuất đồng hoàn cùng hoa lam hai loại bảo vật, không khỏi khiến cho nho sinh cảm thấy cực kỳ hoảng sợ.
Chỉ là Hàn Lập lúc này không có tâm tư trả lời mà chỉ lẳng lặng ném hoa lam ra.
Tức thì bạch quang lóe lên, hoa lam bay vọt ra nghênh đón đại ấn rồi bao trùm nó vào bên trong, khiến cho đại ấn không ngừng bay khắp nơi trong bạch quang nhưng không thể nào thoát ra ngoài được.
Tiếp đó Hàn Lập không chút chậm trễ, mười ngón tay co lại phát ra hơn chục đạo kiếm khí.
Mục tiêu chính là nho sinh đang bị Ngũ Hành Hoàn phong tỏa.
“Không…” Nho sinh chỉ kịp kêu lớn một tiếng, trên người tức thì bị xuyên thủng mười mấy lỗ hổng, thân hình lảo đảo mấy cái lập tức mất mạng.
Đáng tiếc một thân công pháp của hắn chưa kịp thi triển chút nào, thì đã bị Ngũ Hành Hoàn phong tỏa chân nguyên khiến cho hắn dù thủ đoạn đầy mình cũng vô pháp thi triển.
Hàn Lập vẫy nhẹ tay, Ngũ Hành Hoàn biến thành một đạo hào quang rời khỏi thi thể nho sinh trở về tay Hàn Lập.
Lúc này, ánh mắt lạnh lẽo của Hàn Lập liếc qua hướng khác.
Đại hán lúc này mặt đầy mồ hôi đang thi triển pháp quyết muốn thu hồi đại ấn về, nhưng nhất thời vẫn chưa thành công.
Sáu đạo thanh quang kia vẫn đang không ngưng đánh vào lớp hào quang phù văn bên ngoài.
Nay đại hán thấy nho sinh dễ dành mất mạng khiến cho trong lòng hắn nhất thời kinh hãi!
Thấy Hàn Lập lạnh lùng nhìn, trong thâm tâm của đại hán bỗng chợt ớn lạnh.
Đại hán chợt cắn răng, hóa thành một đạo lam quang vụt bay đi.
Ngay cả pháp bảo vốn tương thông với nguyên thần của mình cũng vất bỏ không thương tiếc.
Người này hành sự cũng rất quyết đoán.
Hai mắt Hàn Lập khẽ nhíu lại.
Ngũ Hành Hoàn trong bàn tay lần nữa biến mất
Chỉ trong nháy mắt, Ngũ Hành Hoàn trong ánh sáng ngũ sắc xuất hiện trên đỉnh đầu của đại hán đang đào thoát một cách quỷ dị.
Tiếp theo đó, dưới ánh mắt không thể tin nổi của đại hán, những phù văn của đồng hoàn bắt đầu hiện ra quanh người đại hán.
Tức thì độn quang lam sắc đình chỉ, cả người đại hán vô lực rơi thẳng xuống phía dưới.
Hàn quang lóe lên trong mắt Hàn Lập, một đạo thanh quang từ trên không trung giáng xuống, bay mấy vòng quanh người đại hán, chém đại hán ra làm đôi.
Tới lúc này, tu sĩ hai Kết Đan kỳ của Ngịch Tinh Minh, đều đã mất mạng trong tay Hàn Lập.
Hạ xuống dưới, Hàn Lập nhẹ nhàng thu lấy túi trữ vật của cả hai, dùng thần thức lục soát sơ qua rồi thu hồi.
Đại ấn trong hoa lam cùng pháp bảo hình nghiên mực vô chủ đang lơ lửng ở trên không trung, Hàn Lập cũng không khách khí mà thu lấy.
“Đạo hữu trốn ở đó nhìn lén đã lâu, cũng nên ra ngoài hít thở không khí một chút đi chứ” Hàn Lập chắp hai tay sau lưng, cuối đầu nhìn xuống mặt nước lãnh đạm nói.
Thanh âm của hắn không lớn nhưng lại vang vọng khắp mấy hải lý trên biển.
Một cơn gió biển lành lạnh thổi qua, bốn phía vẫn im lìm không chút tiếng động.
Thấy như vậy, Hàn Lập bất giác thở dài một hơi.
“Các hạ nhất mực tiềm ẩn dưới biển, không lẽ thật nghĩ tại hạ không đưa đạo hữu ra được sao” Thần sắc Hàn Lập trầm xuống, khẩu khí cũng dần đanh lại.
“Đạo hữu chậm đã, tại hạ xin ra ngay” Dường như bị Hàn Lập chỉ ra chỗ ẩn náu nên nhân vật giấu mình kia cuối cùng cũng nhịn không được phải lên tiếng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 503: Lăng Ngọc Linh
Vừa nghe thanh âm người này, Hàn Lập ngẩn ra, trong lòng lấy làm kinh ngạc.
Tiếp theo đó mặt nước phía dưới khẽ dao động, sau khi bạch quang chợt lóe, một tu sĩ từ bên dưới chậm rãi bay lên.
Người này mặc y phục màu trắng của Tinh Cung, tóc đen dài tới vai, trên đầu buộc một sợi dây ngọc, thần sắc thong thả nhìn Hàn Lập.
Nhưng khi Hàn Lập nhìn thấy rõ mặt người này thì khuôn mặt hắn cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Người này có khuôn mặt trắng như ngọc, mắt phượng mày ngài, thân hình mềm mại, đúng là một người tuyệt mỹ.
Nhưng cái làm Hàn Lập không thể tin được đó là hắn không cách nào phân biệt được người này là nam hay nữ.
Nếu nói người này là nữ, thì người này khóe miệng lại như cười cười, nhấc chân giơ tay đều lộ ra vẻ tiêu sái.
Nhưng nếu nói hắn là nam thì dung nhan lại quá mỹ lệ, khuôn mặt tỏa ra một mị lực tạo nên một sức hấp dẫn trí mạng với nam nhân.
“Không biết đạo hữu tôn tính đại danh là gì.
Tại hạ là Ngoại sự chấp pháp của Tinh cung Lăng Ngọc Linh, đa tạ đạo hữu đã ra tay cứu mạng!”
Thanh âm của người này phát ra rất dễ rung động lòng người.
Chỉ có điều thanh âm cũng trung tính khiến cho Hàn Lập nhíu mày đau đầu, trong lòng không ngừng lẩm bẩm.
Người này khiến cho Hàn Lập bất giác nhớ tới Điền Bất Khuyết của Thiên Nam ma đạo Hợp Hoan Tông.
Nhưng nếu nghĩ kỹ một chút thì hai người này lại hoàn toàn không giống nhau.
Điền Bất Khuyết mặc dù cũng có thân hình tuyệt mỹ nhưng cử động thanh âm lại không khiến cho người ta không cách nào nhìn ra thân phận nam nhân của hắn.
Còn tên gia hỏa Lăng Ngọc Linh đang đứng trước mặt, mặc dù động tác hoàn toàn giống nam nhân nhưng bên trong lại như ẩn chứa vẻ phấn son.
Huống chi thanh âm lại nhẹ nhàng mềm mại, thật khó để người ta phân biệt.
“Tại hạ Hàn Lập.
Vừa rồi chỉ là tiện tay mà thôi, nếu không phải đối phương bức bách quá đáng thì Hàn mỗ cũng sẽ không xuống tay độc ác như vậy” Trong thâm tâm Hàn Lập mặc dù kinh dị nhưng sắc mặt vẫn không chút biểu tình nói.
“Bất kể như thế nào thì Lăng mỗ đối với đạo hữu vẫn cảm kích vạn phần” Lăng Ngọc Linh thản nhiên cười, lơ đãng lộ ra vẻ phong tình.
Hàn Lập nhìn thấy nụ cười này trong lòng bất giác ớn lạnh.
Dưới tình huống không rõ nam hay nữ như thế này khiến cho Hàn Lập đối với cái đẹp của đối phương chỉ đành nhắm mắt cho qua.
“Đạo hữu sao lại vội vã đi như vậy, không lẽ người muốn đi Thiên Tinh thành sao? Hiện tại nơi đó đang bị giới nghiêm rất khó tiến vào.
Đạo hữu nếu không chê thì Lăng mỗ nguyện lòng dẫn đạo hữu vào trong thành coi như là báo đáp ân cứu mạng” Lăng Ngọc Linh thu lại nụ cười, hai mắt sau khi khẽ lưu chuyển nghiêm túc nói.
Đối phương nói lời này đúng là ngoài ý muốn của Hàn Lập.
Bất quá hắn suy nghĩ rất nhanh.
Người này đồng ý dẫn mình vào thành nguyên nhân chủ yếu là do mình vừa tiêu diệt hai tu sĩ của Nghịch Tinh Minh.
Điều đó chứng tỏ giữa mình với Nghịch Tinh Minh không có chút quan hệ.
Hiện tại, đối phương đã chủ động đề nghị đương nhiên Hàn Lập cũng không từ chối.
Hàn Lập ra vẻ suy nghĩ rồi từ từ nói.
“Động phủ của Hàn mỗ chính là tại Thiên Tinh thành.
Hiện tại gấp gáp lên đường chính là để quay về phủ.
Nếu như đã không có cách nào vào trong thì có lẽ phải nhờ Lăng đạo hữu một lần vậy”
“Tốt lắm.
Đạo hữu đã không chút do dự tiêu diệt hai người kia tự nhiên không cần phải chứng minh tư cách nhập thành, Tinh Cung chúng ta rất hoan nghênh đạo hữu! Chỉ là tu sĩ truy sát lần này không chỉ có hai người bọn họ mà còn có mấy người nữa pháp lực cũng không yếu.
Chúng ta tốt nhất mau chóng rời khỏi nơi đây” Lăng Ngọc Linh vừa nghe Hàn Lập nói như vậy tức thì cười khanh khách, trong lúc nhất thời sóng mắt lưu động mà nhìn.
Lần này Hàn Lập không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu.
Hai người hóa thành thanh bạch hai đạo quang mang bay đi về hướng Thiên Tinh thành.
Trên đường đi Hàn Lập vừa tò mò, vừa cẩn thận chăm chú quan sát đối phương.
Tà áo của Lăng Ngọc Linh mặc khá rộng, từ ngoài nhìn vào khiến người ta không thể nhìn ra một chút đặc tính nam hay nữ.
Chỉ có điều, sau khi tỉ mỉ quan sát thì Hàn Lập phát hiện ra hắn không hề có yết hầu.
Nhưng nếu chỉ dựa vào điểm này thì không thể khẳng địn đối phương là nữ.
Bởi vì theo Hàn Lập biết thì trên thế gian có một công pháp quỷ dị có thể điên đảo âm dương, có công dụng thay đổi một số bộ phận đặc biệt giữa nam và nữ.
Người này không phải là sẽ tu luyện thứ công pháp này chứ!
Trong đầu Hàn Lập bất giác có suy nghĩ cổ quái này.
Tựa như biết Hàn Lập đang chú ý quan sát mình, Lăng Ngọc Linh bất giác hướng về phía Hàn lập mà cười cười, khiến cho hắn xấu hổ mà quay đầu đi nơi khác.
“Đạo hữu bên người có hai kiện cổ bảo, xem ra quả là người được ông trời ưu ái.
Không biết đồng hoàn cổ bảo có lai lịch như thế nào.
Tại hạ mặc dù cũng có may mắn thấy qua vài món cổ bảo nhưng chưa từng thấy thứ nào lại có thần thông như thế cả” Lăng Ngọc Linh vừa thi triển độn quang, vừa như vô ý hỏi Hàn Lập.
“Không có gì, chỉ có so với người thường thì có cơ duyên hơn một chút thôi” Hàn Lập đương nhiên là không nói thật, sắc mặt không đổi trả lời cho qua chuyện.
“Ha ha, bất quá đạo hữu có thể một mình hạ sát hai tu sĩ đồng cấp như vậy đúng là không tầm thường chút nào.
Không biết Hàn đạo hữu có hứng thú gia nhập Tinh Cung chúng ta hay không? Tại hạ có thể tiến cử cho đạo hữu gia nhập” Lăng Ngọc Linh thấy Hàn Lập không muốn trả lời, chỉ khẽ cười không miễn cưỡng, rồi sau đó chuyển sang chiêu dụ.
Hàn Lập đang độn quang nghe thấy như vậy bất giác nhíu mày.
Vị Lăng Ngọc Linh này tựa hồ như không dễ đối phó! Ban đầu thì chủ động dẫn mình vào thành, bây giờ lại đưa ra cho mình một vấn đề khó trả lời.
Hiện tại gia nhập làm tu sĩ Tinh Cung chẳng phải là làm chốt thí cho người ta sao.
Hàn Lập nói sao đi nữa cũng không muốn tự mua dây để trói mình.
Vì vậy, suy nghĩ một chút, Hàn Lập ho nhẹ một tiếng rồi nói:
“Mặc dù tại hạ với quý cung ngưỡng mộ từ lâu nhưng Diệu Âm môn với tại hạ đã từng có đại ân.
Hàn mỗ thân là khách khanh trưởng lão của Diệu Âm môn nên chỉ sợ không tiện, thật lòng xin lỗi!” Hàn Lập không chút khách khí mang Diệu Âm môn ra làm tấm bia để đỡ đạn.
“Không sao, Hàn đạo hữu có thể giữ lời với người ta như thế thật khiến cho Lăng mỗ bội phục.
Nhưng Tinh Cung chúng ta bất kỳ lúc nào cũng hoan nghênh người như đạo hữu gia nhập” Lăng Ngọc Linh thấy Hàn Lập uyển chuyển từ chối sắc mặt không hề bất mãn, mà chỉ bình thản cười cười rồi trò chuyện cùng Hàn Lập về những bí văn thú sự của Loạn Tinh Hải chứ cũng không nói gì về chuyện giữa Tinh Cung cùng Nghịch Tinh Minh nữa.
Thấy đối phương chuyển biến nhanh như vậy, Hàn Lập đương nhiên mừng rỡ nhẹ nhàng ứng phó.
Hai người cứ như vậy trò chuyện cho tới khi Thiên Tinh thành hiện ra trước mặt.
Nhìn thấy Thiên Tinh thành, trên khuôn mặt cả hai không khỏi lộ vẻ vui mừng.
Nhưng khi hai người còn chưa kịp tiếp cận thì không biết từ đâu bay đến một đội tu sĩ gồm bốn nam một nữ.
Dẫn đầu là một trung niên tu sĩ Kết Đan sơ kỳ sắc mặt vàng vọt, còn những người khác thì chỉ cấp độ Trúc Cơ kỳ.
“Tham kiến Lăng hộ pháp” Bốn người Trúc Cơ kỳ nhận ra Lăng Ngọc Lình vội bay tới cúi người thi lễ.
Xem ra cái người nam không ra nam, nữ không ra nữ này danh tiếng tại Tinh Cung có vẻ không hề nhỏ.
Vị tu sĩ sắc mặt vàng vọt kia cũng vui mừng bước tới hỏi:
“Lăng sư đệ người không sao chứ? Sư huynh nhận được tin Nam Minh đảo bị tập kích khiến cho ta rất lo lắng.
Ồ! Vị đạo hữu này là ai vậy?”
Tu sĩ mặt vàng xoay chuyển ánh mắt. có chút nghi ngờ đảo qua đảo lại trên người Hàn Lập
“Ta trên đường đi bị hai tu sĩ của Nghịch Tinh Minh truy sát, may mắn nhờ vị Hàn đạo hữu này ra tay tương cứu.
Đồng thời động phủ của Hàn đạo hữu chính là được thiết lập tại Thiên Tinh thành.
Vì vậy ta mới cùng Hàn đạo hữu trở về đây.
Thế nào, không có vấn đề gì chứ?” Lăng Ngọc Linh lãnh đạm nói.
Không biết là do đi trên đường lao lực hay sao mà lúc này sắc mặt của hắn cso vài phần trắng bệch ra hơn so với lúc trước khi Hàn Lập nhìn thấy, khiến cho người ta ngầm cảm thấy có chút nhu nhược yếu đuối.
“Nếu đã là ân nhân cứu mạng của Lăng sư đệ thì đương nhiên là không có vấn đề.
Lăng sư đệ, ngươi bị thương sao?”
Tu sĩ mặt vàng ra vẻ lo lắng quan tâm.
Điều này lọt vào mắt Hàn Lập khiến cho hắn trong lòng không khỏi chợt động.
“Không sao, mắc dù bị đối phương dùng pháp bảo đánh trúng một chút, nhưng ta có Thiên Hương Tác hộ thân, vì vậy không có gì đáng ngại” Khuôn mặt tuyệt mỹ của Lăng Ngọc Linh thoáng hiện chút màu hồng nhưng thần sắc lại càng thêm lạnh lùng.
“Ta có một viên Thiên Linh đan, Lăng sư đệ, người hãy dùng trước đi cho đỡ phải tổn hao nguyên khí” Tu sĩ mặt vàng nghe xong như càng thêm lo lắng.
Thoáng một chút chần chờ, hắn lấy ra một cái bình nhỏ ân cần đưa tới.
Lăng Ngọc Linh vừa nhìn thấy, sắc mặt bất giác trầm xuống tựa như muốn nổi giận.
Nhưng sau đó hắn như nghĩ tới điều gì, đột ngột chuyển giận thành vui nói:
“Vậy sư đệ tạ ơn sư huynh đã tặng thuốc.
Ta hiện tại muốn tiến cung để bẩm báo tình hình về Nam Minh đảo.
Vị Hàn đạo hữu này nhờ sư huynh thay ta dẫn vào thành.
Sư huynh nhất định phải thay ta chiêu đãi thật tốt ân nhân cứu mạng của ta” Lăng Ngọc Linh khẽ đưa bàn tay trắng muốt như ngọc mỉm cười nhân lấy tiểu bình, khuôn mặt phảng phát như hoàn toàn trở thành một nữ nhân, cả người tỏa ra một nét phong tình vạn chủng.
“Không vấn đề.
Hôm nay chính là ca của Vương trưởng lão, ông ấy sẽ không làm khó sư đệ đâu.
Vị Hàn đạo hữu này cứ giao cho sư huynh là dược rồi” Tu sĩ mặt vàng thấy Lăng Ngọc Linh đột nhiên mềm mại nói với mình như vậy bất giác hưng phấn vỗ ngực bảo đảm.
Hàn Lập thấy tình cảnh như vậy, khuôn mặt bất giác lóe qua một tia dị sắc.
Không lẽ người này thật là nữ nhân sao? Bằng không sao tu sĩ mặt vàng kia lại tỏ ra mê mẩn tới như vậy?
Trong lòng Hàn Lập cực kỳ nghi hoặc.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 504: Truyện Tống Dữ Điều Kiện
“Mặc dù đạo hữu đối với Lăng sư đệ từng có ân viện thủ, nhưng cũng có chuyện cần phải hỏi, do tình thế hiện tại rất đặc biệt, đạo hữu hẳn là có thể lượng thứ cho!” Tu sĩ mặt vàng sau khi nhìn Lăng Ngọc Linh bay đi một hồi lâu mới phục hồi tinh thần, đánh giá sơ Hàn Lập một cái, lãnh đạm nói.
“Đạo hữu có gì cứ việc hỏi” Hàn Lập thần sắc vẫn như thường mà trả lời.
“Vậy là tốt rồi, trước tiên là nói về nói thân phận của đạo hữu, ta cần phải xác nhận thân phận có đúng hay không” Tu sĩ mặt vàng lạnh nhạt nói.
Hàn Lập gặp tình hình như vậy cười khẽ.
“Tại hạ là Trưởng lão Diệu Âm Môn, đây là lệnh bài của tại hạ, mà khối này là lệnh bài của động phủ trong thành.
Đạo hữu hẳn là có thể nhận biết thật giả” Hàn Lập đưa tay vào túi trữ vật lấy ra hai khối lệnh bài khác nhau, rồi bình tĩnh đưa cho đối phương.
“Diệu Âm Môn? Tra xem Diệu Âm Môn trưởng lão có người này hay không?” tu sĩ mặt vàng không khách khí tiếp lấy lệnh bài, cũng không quay đầu lại, ra lệnh.
Người trong đội ở phía sau là một nữ tu sĩ thanh tú nghe vậy hơi chút sửng sốt, nhưng cũng lập tức làm theo.
Nàng lục trong túi trữ vật của mình một hồi, cuối cùng lấy ra một khối ngọc giản, dụng thần thức dò xét một lần, sau đó lại nhìn chằm chằm Hàn Lập xem xét thêm vài lần, rồi mới cung kính nói:
“Triệu hộ pháp.
Diệu Âm Môn có một vị trưởng lão họ Hàn, hơn nữa dựa theo bức họa cho thấy thì người cũng không khác nhau”.
“Ồ! Hai khối lệnh bài cũng là thật, xem ra thân phận không phải là giả!” Tu sĩ mặt vàng nghe vậy, mặt không lộ vẻ gì gật đầu.
“Được rồi, các ngươi tiếp tục dò xét phụ cận, ta đưa vị đạo hữu này làm thủ tục nhập thành” Tu sĩ mặt vàng cầm lệnh bài trả lại cho Hàn Lập rồi nói.
“Vâng!” Bốn người phía sau mở miệng đáp.
Sau đó tu sĩ mặt vàng không nói gì, hướng tới Hàn Lập ra dấu mời, rồi hướng Thiên Tinh thành bay đi.
Hàn Lập hóa thành một đạo hồng quang phi độn theo sau.
Không bao lâu, tu sĩ mặt vàng dẫn Hàn Lập bay tới gần tường thành của Thiên Tinh thành, rồi bay tới cửa thành.
Dọc đường mặc dù cũng không có người khác tiến tới tra hỏi.
Nhưng Hàn Lập phóng thần thức ra xem xét một lượt phát hiện trên đường tối thiểu có bốn năm tu sĩ ẩn mặt, trong đó mặc dù đa số là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng cũng có hai gã Kết Đan kỳ ẩn thân.
Hàn Lập mặc dù sắc mặt không đổi nhưng trong lòng không khỏi rùng mình, xem ra sau khi Nam Minh đảo bị tập kích thì quả nhiên cảnh giới cũng nghiêm ngặt hẳn lên.
Nếu không có người dẫn đường, hắn muốn lẻn tiến vào Thiên Tinh thành sợ rằng cũng không phải là việc dễ dàng.
Cửa thành có chút vắng lặng, trừ hơn mười tu sĩ áo trắng ra cũng không có người nào ra vào thành.
Hơn nữa khi tiến gần lại Hàn Lập mới phát hiện trên tường và cửa thành lúc này lóe ra màu trắng mờ, tựa hồ có cấm chế ở trên.
Tu sĩ mặt vàng vừa hạ xuống liền hướng vị tu sĩ lão giả áo trắng đang ngồi mà tiến tới.
Vị lão giả có bộ râu dê không dài, trên mặt có nếp nhăn, đang ngồi trên một cái ghế trúc nhắm mắt dưỡng thần.
“Vu hộ pháp! Vị này đúng là Hàn trưởng lão của Diệu Âm Môn, ta đã kiểm tra qua thân phận và lệnh bài.
Không có vấn đề gì.
Hiện tại làm phiền Vu hộ pháp cho vào thành, ta còn phải tiếp tục dò xét bên ngoài, không cách nào đợi lâu được” Hắn hướng vị lão giả kia ôm quyền nói, tựa hồ đối với đối phương rất tôn kính .
Ánh mắt của Hàn Lập khi thấy lão giả này thì trong lòng cũng tăng thêm ba phần cảnh giác.
Người này đúng là một vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ, không trách tu sĩ mặt vàng bộ dáng không dám đắc tội đối với lão ta.
“Diệu Âm Môn?”
Mi mắt của lão giả chậm rãi mở ra, tựa hồ còn có chút mơ màng.
“Đúng vậy.
Hơn nữa vị đạo hữu này đã từng ra tay nghĩa hiệp trợ giúp Lăng sư đệ” Do dự một hồi, tu sĩ mặt vàng có chút miễn cưỡng nói thêm một câu.
“Ồ.
Thật ngạc nhiên.
Ta biết rồi, Triệu đạo hữu hãy trở về đi” Trong mắt lão giả hàn quang chợt lóe, ẩn chứa tinh quang từ trong mắt bắn ra, nhưng lập tức biến mất, thanh âm vẫn có vẻ hữu khí vô lực, hết sức mơ hồ.
Tu sĩ mặt vàng đối với bộ dáng của lão giả này cũng không có để ý, liền ôm quyền rồi rời đi không ngó tới Hàn Lập.
Hàn Lập yên lặng đứng tại chỗ, bình tĩnh nhìn lão giả mà không nói gì cả.
“Diệu Âm Môn có Tử Linh nha đầu, ta đã gặp qua vài lần.
Thật là một cô nương lả lướt, vị trưởng lão Diệu Âm Môn này, ta ngẫu nhiên cũng có nghe nhắc tới hai lần, đáng tiếc là không có duyên gặp.
Bất quá, xem đạo hữu tuổi còn trẻ như vậy, chẳng lẽ cũng giống như Lăng đạo hữu, tu luyện công pháp vĩnh trú dung nhan? Theo ta được biết phàm là loại công pháp này đều cực kỳ âm tính, nam tử sau khi tu luyện cũng không có gì tốt” Hai tròng mắt của lão giả nhìn chằm chằm vào Hàn Lập mà chậm rãi nói.
“Nói vậy, Lăng đạo hữu đúng là nam tử? Tại hạ cũng không có tu luyện trú nhan công pháp gì cả.
Chỉ là đã từng dùng một viên Định Nhan đan mà thôi” Hàn Lập cực kỳ trầm tĩnh, bất động thanh sắc hỏi.
“Lăng đạo hữu là nam hay nữ.
Cho dù là Tinh Cung chúng ta sợ cũng không mấy người biết, lão phu lại càng không biết, bất quá, hắn tu luyện công pháp trú nhan khẳng định là thật.
Ha ha, thật ra Hàn đạo hữu vận khí cũng không tệ , ngay cả Định Nhan đan là đan dược hi hữu như vậy mà cũng có cơ duyên uống được” Lão giả cười khẽ, chậm rãi nói một hồi.
Hàn Lập nghe xong lời này cũng ngẩn ra, lão giả lại nói tiếp:
“Được rồi. không nói nữa.
Đã có người kiểm tra qua thân phận của ngươi, lão phu cũng không đa sự, bất quá hôm nay so với lúc bình thường khác nhau, cho nên quy củ cũng thay đổi, đạo hữu nên nghe kỹ, lão phu chỉ nói một lần”.
Hai hàng lông mày Hàn Lập nhíu lại, cũng không mở miệng nói gì thêm.
“Hiện tại đạo hữu hữu có hai lựa chọn, một là tạm thời gia nhập phe Tinh Cung chúng ta, nguyện ý hiệp trợ chúng ta kháng địch, như vậy ngươi ở trong thành vẫn có thể hoạt động bình thường, không chịu hạn chế gì, sau mỗi nhiệm vụ Tinh Cung chúng ta sẽ tặng thù lao hậu hĩnh, tuyệt đối sẽ không để cho chư vị đạo hữu xuất lực tay không, hai là không muốn tham chiến, muốn ở tại trong thành trú ngụ thì cũng có thể.
Tinh Cung chúng ta cũng không miễn cưỡng chư vị đạo hữu , nhưng có thêm chút quy định, khi toàn thành giới nghiêm không cho phép tùy ý rời đi khỏi chỗ ở, nếu không đội ngũ chấp pháp của Tinh Cung ở trong thành sẽ giết chết không trừ ai, bây giờ Hàn đạo hữu có thể nói cho ta biết quyết định của ngươi” Thần sắc của lão giả đột nhiên lạnh lùng nói.
Ánh mắt của Hàn Lập cũng thay đổi, nhất thời im lặng, tựa hồ như đang suy nghĩ.
Lão giả thấy vậy, cũng không thúc giục Hàn Lập, chỉ là hai mắt hắn đang mở to lại híp lại.
Trên khuôn mặt mơ hồ lộ ra một tia gian trá.
“Không biết sau khi vào thành.
Tại hạ có được sử dụng truyền tống trận đi ra Ngoại Tinh Hải không?” Trầm ngâm một lát Hàn Lập rốt cục cũng trầm giọng hỏi.
“Lúc trước chỉ cần nộp linh thạch đương nhiên là có thể, nhưng hiện tại thì không được, muốn đi Ngoại Tinh hải thì phải làm cho Tinh Cung chúng ta một việc mới được” Lão giả cũng không có lộ ra bất cứ vẻ bất thường nào, phảng phất sớm đoán trước một phần câu hỏi của Hàn Lập.
“Làm chuyện gì!” Hàn Lập trong lòng mơ hồ đoán được vài phần, nhưng vẫn nhíu mày hỏi.
“Rất đơn giản! Khi bắt đầu đại chiến theo Tinh Cung chúng ta hoàn thành nhiệm vụ hạng nhất, đó là đánh chết một gã tu sĩ đồng cấp Nghịch Tinh Minh với mình là được” Lão giả mỉm cười thản nhiên nói, khóe miệng lộ ra một vẻ trào phúng.
Nghe xong điều kiện này, trong lòng Hàn Lập liền cười khổ.
Xem ra cao tầng của Tinh Cung đúng là định bức bách bọn tu sĩ muốn rời đi.
Cho dù không thể ra sức cho Tinh Cung thì cũng phải nhiễm máu của Nghịch Tinh Minh tu sĩ mới được.
Một là có thể làm yếu đi thực lực của Nghịch Tinh Minh, mặt khác các tu sĩ này sau đó cũng không cách nào đầu nhập vào Nghịch Tinh Minh.
“Ta khi cùng Lăng đạo hữu phản hồi trở về trên đường đã đánh chết hơn một gã tu sĩ đồng cấp, chẳng biết việc này có tính được hay không?” Hàn Lập thở ra một hơi, nghiêm sắc mặt hỏi.
“Đánh chết hơn một gã? Ngươi cùng Lăng Ngọc Linh?” Lão giả có chút đổi sắc.
“Không sai” Hàn Lập không chần chờ, gật đầu nói.
“Đáng tiếc, cái này không tính được, ngươi phải báo danh cho chúng ta và trong đại chiến đem chúng đánh chết thì mới tính, trước đó có diệt sát bao nhiêu đi nữa cũng không có ích lợi gì” Lão giả rốt cục cũng lộ ra vài phần hứng thú, chậm rãi nói.
“Đạo hữu phỏng chừng đại chiến khi nào sẽ bộc phát?” Hàn Lập sờ sờ cằm, tư lự hỏi.
“Hẳn là rất nhanh thôi, phỏng chừng do chuyện của mấy hôm nay và Nghịch Tinh Minh cũng chưa có công hãm vào bên trong đảo.
Nên muốn đánh bất ngờ tấn công Thiên Tinh thành chúng ta, phỏng chừng bọn họ cũng muốn tốc chiến tốc thắng!” Lão giả nghe xong lời này có chút ngạc nhiên, hai mắt nhìn Hàn Lập lần nữa nhưng lập tức lại khôi phục lại vẻ bình thường nói.
“Ta báo danh.
Sau khi giết một gã tu sĩ đồng cấp với ta, ta sẽ truyền tống đi Ngoại Tinh Hải” Hàn Lập cũng không thể lo lắng nhiều, tỉnh táo nói.
“Tốt! Ngươi cầm chiếc nhẫn này, có chiếc nhẫn này làm bằng chứng ngươi tạm thời cũng tính là một thành viên của Tinh Cung chúng ta, khi đại chiến bắt đầu thì dùng chiếc nhẫn này đi chấp hành nhiệm vụ hoặc là báo danh tham chiến” Lão giả lục lọi ở trên người một hồi mới lấy ra một chiếc nhẫn màu vàng, mặt không đổi sắc mà đưa ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 505: Liễu Ám Hoa Minh
Hàn Lập nhận lấy chiếc nhẫn, không có chần chờ liền đeo lên ngón tay.
Lão giả thấy vậy cũng mỉm cười.
“Được rồi, ngươi có thể vào thành.
Hàng ngày, có nửa ngày tự do hoạt động, thời gian còn lại là toàn thành đều là giới nghiêm, đại chiến bắt đầu thì chiếc nhẫn sẽ truyền tin tức cho ngươi! Ngươi cứ ở tại động phủ chờ tin tức” Nói xong, lão giả liền chậm rãi nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa .
Hàn Lập nhìn sâu vào hai mắt lão giả, rồi đi thẳng vào trong thành.
Vào cửa thành, lúc này trên đường trong Thiên Tinh thành ít có bóng người, chỉ có thể ngẫu nhiên nhìn thấy một hai gã tu sĩ ở trên không bay qua, những người khác đều trốn ở trong nhà, một quang cảnh thật tiêu điều.
Hàn Lập sắc mặt như thường nhưng trong lòng thầm kêu may mắn.
Nhìn thấy tình hình bện trong thành thì tám chín phần khẳng định đang trong trạng thái giới nghiêm.
Nếu hắn không chuẩn bị tốt từ trước các nhu yếu phẩm tại Nam Minh Đảo, sợ rằng lúc này thật sự đau đầu vô cùng .
Hàn Lập khẽ cười một tiếng, người tựu hóa thành một đạo hồng quang bay lên không trung, sau đó hướng Thánh sơn động phủ mà tới.
Khi bay qua phường thị gần Thánh sơn thì Hàn Lập cũng nhìn sơ qua.
Quả nhiên các cửa hàng cũng bị đóng cửa, một bóng người cũng không có.
Hàn Lập lắc đầu, không dừng lại bay về phía tầng ba mươi chín của Thánh sơn.
Vừa tiến vào khu vực Thánh sơn, Hàn Lập liền cảm thấy sự đề phòng so với ngoại thành càng thêm nghiêm ngặt, âm thầm đánh giá chú ý thì thần thức của hắn nhận thấy có rất nhiều thần thức đảo qua gặp chiếc nhẫn màu vàng trên tay hắn thì mới tự động rời đi, không có người nào hiện thân ra hỏi Hàn Lập.
Làm cho Hàn Lập nhướng mày chính là trong đó cũng có thần thức của tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.
Hàn Lập làm bộ như không biết một hơi bay tới trước động phủ của mình.
Bên ngoài động phủ có cấm chế so với lúc hắn rời đi giống nhau, không chút thay đổi.
Nhưng Hàn Lập vẫn đứng ở ngoài cấm chế, ngơ ngác nhìn một hồi, chốc lát sau lại thở dài .
Lần này ra ngoài thời gian so với tính toán dài hơn, còn lâm vào thế sinh tử, thậm chí có thể đã rời động phủ đã gần trăm năm.
Chuyện này làm cho Hàn Lập có một chút thương cảm .
Hắn dùng cấm chế lệnh bài, im lặng mở ra cấm chế, rồi từ từ đi vào.
Bên trong phủ tất cả tự nhiên vẫn duy trì nguyên dạng.
Hàn Lập đi tới nơi quan tâm nhất là trùng thất nhìn thoáng qua, nhìn thấy Phệ Kim Trùng tất cả đều bình yên vô sự, mới chính thức yên lòng.
Bất quá, hắn lập tức dùng túi linh thú đem tất cả Phệ Kim Trùng đưa vào trong, sau đó đi tới dược viên đem tất cả linh dược hái xuống thu vào túi trữ vật.
Làm xong tất cả, Hàn Lập tạm thở ra một hơi, chậm rãi đi tới phòng ngủ, nằm ở trên giường bắt đầu tự tính toán kế hoạch sau này.
Phải giết chết một gã tu sĩ Nghịch Tinh Minh đồng cấp, mới có thể sử dụng Truyền tống trận đến Ngoại Tinh Hải, điều kiện này đối với hắn mà nói cũng không khó.
Nhưng Hàn Lập sợ rằng đại chiến còn chưa bắt đầu người của Tinh Cung có thể sẽ biết tin tức Hư Thiên Đỉnh ở trên người hắn, dù sao hắn cũng không cách nào biết được mấy lão quái khi nào thì rời khỏi Hư Thiên Điện.
Vạn nhất đến lúc đó các lão quái tiết lộ ra tin tức này, hắn đúng là rơi vào tử lộ.
Trừ việc đó ra, hắn vẫn còn một chút băn khoăn khác.
Mặc dù khả năng không lớn nhưng hắn cũng sợ cho dù đạt thành điều kiện này, thì lúc đó cao tầng của Tinh Cung sẽ thêm điều kiện gì khác nữa, lúc đó thì hắn chỉ có nước trợn mắt mà nhìn chứ không cách nào sử dụng Truyền tống trận được.
Dù sao cao tầng cho dù đổi ý, đám tu sĩ như bạn họ sao có thể bắt đối phương tuân thủ điều kiện được chứ?
Bởi vậy, mặc dù ở cửa thành hắn không đổi sắc mặt liền đáp ứng điều kiện của Tinh Cung, nhưng ngay từ đầu hắn không định sẽ thành thật chờ tới khi Tinh Cung gọi đến.
Hắn chuẩn bị dò xét tình huống đề phòng ở phụ cận Truyền tống trận, có thể hay không lén trộm truyền tống ra ngoài, nếu có thì hắn tự nhiên sẽ nhân cơ hội mà rời đi .
Như vậy sẽ hoàn toàn đắc tội với Tinh Cung, nhưng dù sao sớm muộn sẽ bị đám lão quái vật Nguyên Anh kỳ truy tung, hắn tựa hồ cũng không quan tâm đến việc này .
Hàn Lập trong lúc trên giường mơ màng rồi ngủ thiếp đi.
Qua vài lần kinh biến, thân cùng tâm của hắn có chút mỏi mệt, uể oải không chịu nổi.
Ngày hôm sau, Hàn Lập tinh thần tỉnh táo trở lại.
Sắc trời sáng rõ, hắn chậm rãi đi ra động phủ, bay lên không trung nhìn về mọi nơi.
Mặc dù tu sĩ so với lúc bình thường kém xa, nhưng số lượng so với ngày hôm qua lúc hắn vào thành thì cũng khác biệt.
Xem ra đây là thời gian có thể tự do hoạt động.
Hàn Lập không chần chờ, trước tiên độn quang bay một vòng quang phụ cận, thấy không có người nào giám thị và chú ý mình liền hướng tầng năm mươi bay tới.
Trên đường ngoài việc đề phòng ra cũng không có gì khẩn cấp, không bao lâu Hàn Lập bay tới nơi có thiết lập Truyền tống trận ở Tinh Không Điện.
Hắn không dừng lại, làm như đi ngang qua mà thôi, chỉ nhìn qua Tinh Không đại điện.
Nhưng trong nháy mắt, thần thức của Hàn Lập lặng lẽ tiến vào trong điện.
Lúc bắt đầu rất thuận lợi, cơ hồ không có bất cứ trở ngại cho việc xâm nhập vào đại bộ phận khu vực bên ngoài điện nhưng khi thần thức đến gần bên trong điện, bỗng nhiên xuất hiện một tầng cấm chế màu vàng xanh.
May mắn Hàn Lập thấy vậy cũng không lỗ mãng động tới cấm chế, thần thức liền vội vàng rút lui trở về.
Cùng lúc đó thần sắc cũng trầm xuống.
Mặc dù phỏng chừng cấm chế tất nhiên không ngăn được thần thức của hắn mạnh mẽ tiến vào, nhưng cũng sẽ kinh động đến sự chú ý của tu sĩ trong điện.
Hàn Lập sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Tại không trung, hai hàng lông mày của hắn không khỏi nhíu lại.
Bởi vì có cấm chế nên hắn cũng không phát hiện trong điện có bao nhiêu tu sĩ canh giữ cùng tu vi, nhưng tu sĩ Nguyên Anh kỳ lẽ tất nhiên sẽ không xuất hiện ở chỗ này.
Trong điện nhiều lắm chỉ có tu sĩ Kết Đan trung kỳ hoặc hậu kỳ!
Dù sao so sánh với độ trọng yếu thì Tinh Không Điện này sẽ không quá quan trọng để cho cao tầng của Tinh Cung chú ý đến.
Hàn Lập bay đi ra ngoài một khoảng cách đủ xa rồi theo lộ tuyến hơi lệch so với lộ tuyến lúc đầu mà bay về.
Sau khi dọ thám qua Tinh Không Điện một lần, Hàn Lập có chút không cam lòng lại lần nữa đem thần thức thả ra.
Xem cấm chế cái gì sơ hở.
Nhưng là chưa kịp phát hiện cấm chế có gì sai lệch, thì có một thanh âm thô lỗ đột nhiên truyền vào trong tai.
“Trương đạo hữu, tình hình thế nào? Tên canh giữ Truyền Tống trận nói thế nào, ba ngàn linh thạch một người mà cũng không được sao? Cái này là số lượng lớn nhất mà chúng ta có thể xuất ra”.
Hàn Lập nghe nói thế, đầu tiên là cả kinh, sau đó trong lòng chợt động.
Ánh mắt hướng về phía xa xa nhìn thấy hai gã tu sĩ, tốc độ độn quang nhất thời chậm lại.
Hai gã tu sĩ này, một vị trung niên mặt đen, một vị hán tử khác cao gầy, tu vi hai người đều là Trúc Cơ Kỳ trung kỳ .
Câu vừa rồi chính là trung niên mặt đen hướng tới hán tử cao gầy mà lo lắng hỏi.
Hai người có vẻ có chút cẩn thận, cũng có dùng chút ám ngữ, nhưng với thần thức cường đại của Hàn Lập bao phủ cũng nghe rõ ràng từng chữ một.
“Hừ ! Cẩn thận một chút, hãy truyền âm mà nói chuyện” Hán tử cao gầy có chút khẩn trương liếc mắt nhìn mọi nơi, nhưng Hàn Lập cũng cực kỳ tinh nhạy, trong nháy mắt liền ẩn giấu thân hình, lập tức tiến vào trạng thái thu liễm khí tức, nên cũng không bị phát hiện.
Cùng lúc đó, Hàn Lập đem thần thức đang phóng ra các phương lập tức thu hồi, tất cả đều tập trung tới hai người, chuẩn bị nghe lén hai người truyền âm.
Cũng do Hàn Lập có thần thức cao hơn hai người rất nhiều mới có thể thần không biết quỷ không hay mà không bị phát giác, nếu không dựa vào tu vi Kết Đan kỳ của hắn cũng phải phối hợp với vài loại bí thuật đỉnh cấp hiếm thấy mới có thể nghe lén hai người truyền âm.
“Mặc dù đối phương cùng tại hạ có một chút quen biết, nhưng tự ý cho người đi Ngoại Tinh hải vẫn có chút nguy hiểm không nhỏ.
Hắn nói, trừ phi là năm ngàn linh thạch một người, nếu không cũng đừng nghĩ tới, cái này cũng còn do chúng ta đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, đối với Tinh Cung mà nói cũng không có phân lượng nhiều lắm, nếu là tu sĩ Kết Đan kỳ, cho dù có thêm nhiều linh thạch hơn nữa, hắn tuyệt sẽ không dám làm đâu” Hán tử cao gầy cười khổ một tiếng, có chút bất đắc dĩ truyền âm.
“Năm ngàn, hắn thật muốn đem mấy người chúng ta làm dê béo sao, chúng ta chỉ là tán tu Trúc Cơ kỳ, làm sao có nhiều linh thạch như vậy” Trung niên mặt đen, sắc mặt khó coi gầm nhẹ nói, nhưng cuối cùng vẫn dùng truyền âm.
“Nhưng tiếp tục lưu lại ở bên trong này thì quá nguy hiểm, tán tu chúng ta tùy thời có thể bị cuốn vào đại kiếp này, đến lúc đó mạng nhỏ cũng không còn, linh thạch có tác dụng gì, dù sao chúng ta cũng đã biết qua, Tinh Cung và Nghịch Tinh Minh thực lực không sai biệt lắm, có thể đại chiến sẽ phải kéo dài mấy năm, thậm chí hơn mười năm, ta cũng không muốn cả ngày phải lo lắng đề phòng trốn đông ẩn tây, về phần linh thạch, trên người chúng ta hẳn là còn có chút ít tài liệu trân quý nữa, miễn cưỡng cũng có thể đem làm linh thạch để cấp cho đối phương, lúc đó người nọ còn có thể cấp cho ta chút thể diện” Hán tử cao gầy thở dài một tiếng, khuyên giải.
“Cái này không được! Chẳng lẽ vì truyền tống ra đến Ngoại Tinh Hải mà làm cho chúng ta đều tán gia bại sản hay sao? Ta nói gì cũng không muốn” Trung niên mặt đen lắc đầu không thôi, phảng phất như không muốn làm vụ này nữa.
“Tính làm gì, chuyện này hai người chúng ta hãy xem quyết định của những người khác cái đã” Hán tử cao gầy tựa hồ cũng khổ não, có chút không cam lòng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









