Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 103 : Hải Uyên Yêu Thú (c511-c515)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Hải Uyên Yêu Thú
“Không phải là Hứa đạo hữu sao? Nghe nói đạo hữu phải về ngay Thiên Tinh thành, vẫn không cách nào truyền tống sao?” Thanh âm mềm mai nhu nhuyễn của nữ tử này khiến người nghe thấy thoải mái cực kỳ.
Mà Hàn Lập lại lơ đãng nhướng mày, trong lòng cười khổ không thôi.
Như hắn nhìn thấy đại bộ phận nữ tu này, tựa hồ đều cũng tu luyện qua Mị thuật bí công.
Mặc dù nữ tử trước mặt, mị thuật không bằng mấy người Tử Linh, Nguyên Dao, nhưng làm cho một số nam tu cấp thấp say mê cũng có thể dễ dàng làm được.
Nghĩ tới đây, ánh măt Hàn Lập đảo qua.
Đại hán cẩm y cùng Hứa Vân còn có thể mặt không đổi sắc.
Các nam tử còn lại khác thần sắc đều mất tự nhiên, ánh mắt cố ý vô tình chuyển động không ngừng trên người nữ tử này.
“Mấy vị này là đạo hữu mới tới, ta dẫn bọn họ đi kiến thức 1 chút.
Về phần trở về Thiên Tinh thành, ta thấy nhất thời là không xong rồi.
Không nghĩ tới đồn đãi đều cũng là thật, bên kia thật sự đã đánh nhau” Hứa Vân có chút không cam lòng oán hận nói.
“Ở tại chỗ này cũng không tệ mà, nếu thật sự phải đi, thiếp thân chẳng phải là mất đi một vị khách quen sao” Minh phu nhân che miệng, đôi mắt thu ba lưu động, cười dài nói.
Cái loại nữ tử phong tình thanh thục mê người này,
Làm cho đám người tu sĩ mặt đen nhìn không chớp mắt.
Hai nũ tu cũng mặt đỏ tới mang tai.
“Minh phu nhân, những người này đều là do tại hạ dẫn tới, mau cấp cho tại hạ tiêu bài kế tiếp đi chứ” Hứa Vân gọi ra tên của phụ nhân, đối với nữ tu trước mặt thi triển mị thuật có chút bất mãn.
“Hì hì! Biết rồi.
Nhị vị đạo hữu này tu vi[định lực đều không dưới Hứa huynh.
Xem bộ dáng ở tại Kỳ Uyên Đảo này tuyệt đối không vấn đề” Minh phu nhân khe khẽ cười, sau khi nhìn lướt qua Hàn Lập cùng đại hán cẩm y.
Mị ý trên mặt thu lại, trở thành một vị phụ nhân tướng mạo bình thường.
Biến hoá cực nhanh làm cho những người khác đối diện đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo tinh táo lại tràn đầy vẻ xấu hổ.
“Bộp bộp” hai tiếng, nữ tử này vỗ tay, từ sau bình phong đi ra một nữ tử phàm nhân trẻ tuổi.
“Đưa Hứa tiên sư đến Đấu giá thất đi, đấu giá hẳn là mới bắt đầu không lâu” Minh phụ nhân hướng nữ tử phàm nhân này lạnh lùng nói.
Sau đó khoát tay, ném một khối lệnh bài màu xanh biếc cho Hứa Vân.
Hứa Vân tiếp nhận tiêu bài, cũng không thèm nhìn tới nữ tử phàm nhân mà hướng tới cánh cửa bên cạnh đi tới.
Đám người Hàn Lập tự nhiên theo sát sau đó.
Vượt qua cánh cửa, trong nháy mắt Hàn Lập cảm giác đươc một tia linh khí dị động,
tựa hồ tiến vào trong cấm chế nào đó, thần sắc dao động, nhưng ngay lập tức khôi phục bình thường.
Trước mắt mọi người sáng ngời, cảnh vật phía sau bình phong lại có khác hẳn bên ngoài.
Một thông đạo dài rộng chừng hai trượng, đem mặt sau nhà đá biến thành hai toà đại sảnh diên tích không nhỏ.
Đại sảnh bên trái rộng mở sáng ngời, trừ mấy cột đá đen cao lớn ra thì một chút ngăn cản cũng không có, hơn nữa bên trong cực kỳ náo nhiệt.
Có gần hai ba mươi tên tu sĩ ngồi nối nhau đợi ở nơi này.
Mà trong đám tu sĩ này, mỗi gã đều có nữ tử phàm nhân bồi tiếp.
Mặc dù có một số nam tu sĩ dùng ánh mắt mê đắm đánh giá những nữ tử phàm nhân quần áo thiếu vải này, nhưng nhiều lắm là trêu chọc cười cợt vài câu, chứ không ai thật sự động tay chân, tựa hồ kiêng kị gì đó
Cuối đội ngũ là một gian phòng nhỏ, trên cửa phòng bạch quang lập loè.
Tu sĩ xếp hàng chỉ cần dùng ngọc bài trong tay hướng trên cửa nhấn một cái là người có thể đi vào.
Nhưng mỗi lần cũng chỉ một người có thể vào mà thôi.
Mà đại sảnh bên phải, hoàn toàn bị một tầng sáng màu lam nhạt chế trụ, căn bản ko nhìn rõ bất kỳ thứ gì bên trong.
“Nơi này tên là Minh Châu hiên, là nơi chuyên môn mua thu của các tu sĩ tại hải ngoại, đem đổi thành linh thạch hoặc kiểm tra đồ vật trân quý.
Sau khi xem xét trực tiếp tham gia đấu giá cũng được.
Trong thành cũng có nhiều địa điểm kinh doanh như thế này, các các thế lực khác nhau mở ra.
Mỗi một thế lực sau lưng đều có một vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ chống lưng, nếu không tại địa phưong vô pháp vô thiên này không cách nào đứng vững được”.
“Có nhiều tu sĩ Nguyên Anh Kỳ như vậy! Chẳng lẻ là tứ đại thương minh?” Vị Lưu phụ nhân nghe xong lời này, hít một hơi lạnh, thì thào nói.
“Tứ đại thương minh.
Nơi này cũng không có phân chi của bọn họ.
Có lẽ các Yêu Thú đảo khác đều bị tứ đại thương minh lũng đoạn.
Nhưng Kỳ Uyên đảo này là nơi duy nhất hoàn toàn do nhiều thế lực liên thủ khống chế Yêu Thú đảo.
Mấy thế lực này nếu ở Nội Tinh Hải một thân một mình có lẽ căn bản ko cách nào cùng tứ đại thương minh đối kháng.
Nhưng nếu liên thủ, cho dù là Tinh Cung cũng không dám dễ dàng đắc tội.
Bất quá, bọn họ liên thủ cũng chỉ giới hạn trong Kỳ Uyên đảo mà thôi” Hứa Vân không nhanh không chậm nói.
“Nghe khẩu khí này của Hứa huynh, chẳng lẽ Kỳ Uyên đảo có chỗ gì đặc biệt sao? Sao lại làm cho nhiều thế lực như vậy dám cùng tứ đại thương minh đối kháng“ Đại hán cẩm y cũng là hạng tâm cơ hơn người, cũng nghe ra chỗ kỳ lạ trong đó.
“Ha ha! Dịch huynh đoán không sai, nơi này đặt tên là Kỳ Uyên, chính là nói hải vực phụ cận đích xác có một toà Hải uyên yêu thú sâu không lường được.
Nơi này thường xuyên gặp yêu thú cấp cao mà Yêu Thú đảo khác khó mà gặp được.
Nghe nói còn có yêu thú đã ngoài tám cấp xuất hiện qua.
Vì mấy yêu thú cấp cao này, các thế lực có cao nhân Nguyên Anh Kỳ chống lưng đương nhiên không cho tứ đại thương minh lần nữa độc chiếm.
Nghe nói, khi vừa mới phát hiện Hải uyên yêu thú này thì mấy thế lực đó cùng tứ đại thương minh đại chiến qua nhiều trận.
Sau chính Tinh Cung ra mặt tiến hành hòa giải, cuối cùng không biết thương lượng điều kiện gì mà đảo đã được giao cho mấy thế lực này liên thủ quản lý.
Tình huống chân thật của Kỳ Uyên đảo cũng bị nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài Nội Tinh Hải.
Nếu không, sẽ bị mấy thế lực này liên thủ đuổi giết để diệt khẩu” Hứa Vân thần sắc như thường giải thích.
Nghe đến đó, Hàn Lập kinh ngạc không ít, đám người đại hán cẩm y nghe vậy càng biến sắc.
“Yêu thú đã ngoài tám cấp kia không phải tương đương với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ sao.
Nơi đây thật tồn tại loại yêu thú này?” Đại hán cẩm y ko bảo trì được sự trấn định hỏi.
“Cái này cũng khó mà nói rõ được, ta cũng chưa từng chính mắt gặp qua.
Bất quá, yêu thú cấp bảy đích xác đã có người giết qua! Khối yêu đan cấp bảy nọ chính là ở nơi này đấu giá với giá trên trời.
Cuối cùng bị một vị tiền bối Nguyen Anh Kỳ mua đi” Húa Vân có chút hâm mộ nói.
“Nghe ý tứ của Hứa đạo hữu, Hải uyên yêu thú so với hải vực bình thường tựa hồ tốt hơn nhiều sao?” Hàn Lập nãy giờ vẫn ko nói gì, khẽ nhíu mày mở miêng hỏi.
“Hải uyên yêu thú đich xác là dễ dàng tìm kiếm hơn nhiều.
Bất quá, cũng bởi vì tần suất xuất hiện yêu thú cấp cao ở nơi này, cho nên tu sĩ bị giết ở nơi này cũng tương ứng” Hứa Vân có chút ngoài ý muốn liếc mắt nhìn Hàn Lập, suy nghĩ một chút rồi nói.
Nghe mấy lời này, đám người câm y đại hán còn có chút bán tin bán nghi.
Nhưng trong lòng Hàn Lập đối với hải uyên cũng có nhận biết đại khái.
Nơi này hiển nhiên là có thu hoạch lớn nhưng nguy hiểm cũng tồn tại tương đương, trách ko được lại kỳ lạ như thế.
Trong lúc Hàn Lập im lặng ko nói, nữ tử phàm nhân dẫn đường lại cung kính hỏi:
“Mấy vị tiên sư, định đi Giám Bảo thính trước hay trực tiếp đi qua Bảo thính”.
“Giám Bảo thính không có cái gì đáng xem, chỉ là ó thứ gì đó không nhận ra thì đưa cho Giám định sư nhìn qua một chút.
Trực tiếp đổi thành linh thạch hoặc tham gia đấu giá mà thôi, chúng ta trực tiếp đi tới Bảo thính là được.
Nơi đó sẽ làm chư vị đạo hữu mở rộng tầm mắt”.
Hứa Vân hiển nhiên đối với nơi này quen thuộc dị thường, không cần nữ tử phàm nhân kia dẫn đường, dẫn đầu hướng tới đại sảnh bên phải mà đi đến.
Lúc đến gần màn hào quang, hắn không nói hai lời, sử dụng ngọc bài trong tay nhẹ nhàng hoa lên, mở ra một cánh cửa hình tròn, sau khi đưa tay mời đám người Hàn Lập thì đi vào.
Đám người đại hán cẩm y tới lúc này cũng không khách khí, liền theo sau nối đuôi mà vào.
“Ngươi không cần đi vào?” Hàn Lập nhìn thoáng qua nữ tử phàm nhân cung kính đứng ở ngoài cửa hỏi.
“Chúng tôi là phàm nhân, đúng là không cho phép đi vào trong Bảo thính.
Thiếp thân chỉ có thể ở bên ngoài chờ chư vị tiên sư” Nữ tử phàm nhân mỉm cười giải thích cho Hàn Lập.
Hàn Lập gật đầu ko nói gì nữa , cũng đi vào trong mà hào quang màu lam nọ.
Quang mang liền tự động khép lại.
Bề mặt đơn sơ dị thường, trừ mấy chiếc ghế ra, ở cuối đại sảnh chỉ có một cái thạch đài chừng mấy trượng nhô lên.
Phía sau thạch đài đang có một lão giả tay bày một món đồ như là một hòn đá lam quang lập loè, miệng lưu loát nói cái gì đó.
Mà đối diên hắn, hoặc đứng hoặc ngồi có mười mấy tên tu sĩ các cấp, có Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ, nhưng không có tu sĩ cấp cao Kết Đan kỳ.
“Khối lam quang thạch này đúng là tài liệu tuyệt vời để luyện chế pháp khí thủy thuộc tính.
Nguyên chủ nhân hiện lấy năm trăm linh thạch làm giá thấp nhất.
Quy định như cũ, một lần tăng giá ít nhất ba mươi linh thạch, bây giờ có thể bắt đầu ra giá“ Trên đài đá lão giả nói lớn.
“Năm trăm ba mươi”.
“Năm trăm tám mươi”.
“Sáu trăm”.
Lão giả vừa nói xong thì phía dưới có rất nhiều tu sĩ bắt đầu ra giá, măc dù chưa nói mức dành nhau nhưng cũng tới giá gần bảy trăm, được một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ tuổi còn trẻ mua, thanh toán linh thạch tại chỗ, lập tức mang vật đi.
“Tiếp theo là một kiện pháp khí thuỷ thuộc tính…” Lão giả cơ hồ không nghỉ ngơi tiếp tục đấu giá một kiện vật phẩm nữa.
Hàn Lập tự nhiên sẽ không có hứng thú gì với pháp khí này.
Ánh mắt đảo qua trong lồng sáng này, nhin thấy đám người Hứa Vân đứng ở trong góc đại sảnh nói chuyện với nhau.Vì vậy thần sắc không đổi mà đi qua.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 512: Nữ Tu Lô Đỉnh
“Nơi này so với các chỗ đấu giá thông thường khác cũng không có gì khác biệt, Hứa Đạo hữu đặc biệt đưa chúng ta đến nơi này.
Thật có thể kiến thức điều gì kỳ lạ?” Phụ nhân họ Lưu trong đoàn của đại hán cẩm y có chút nghi hoặc hướng về Hứa Vân hỏi.
“Yên tâm! Ở tại phòng đấu giá này tuy rất hay mở ra, cứ mấy ngày nửa tháng thì tổ chức một lần, thế nhưng cũng có vài loại vật phẩm đặc thù được đem đi đấu giá, lần nào cũng vậy.
Tuy chúng nó cũng không phải là thứ quý giá nhất trong những vật phẩm đem đấu giá, nhưng ở Nội Tinh Hải quả thực không thể dễ dàng thấy được” Hứa Vân lộ ra một chút thần bí nói, nhưng sau đó thấy Hàn Lập đi tới lại hướng tới hắn cười đầy thiện ý.
Hàn Lập tùy ý gật đầu, đột nhiên hỏi một câu khiến đối phương có chút ngoài ý muốn.
“Hứa đạo hữu, Hắc Thạch thành này có bao nhiêu tu sĩ? Thoạt nhìn thì tu sĩ cũng không nhiều lắm”.
“Khúc huynh ánh mắt thật sự lợi hại! Hắc Thạch thành ngoại trừ mấy cái nhà trọ có thể tạm thời cho người ở ra, thông thường thì cũng ít có tu sĩ bên ngoài đến trọ.
Tu sĩ cấp cao, thì đã có động phủ của chính mình trên các đảo nhỏ khác, tu sĩ cấp thấp thì tụ tập lại thành những trấn nhỏ sống cùng với người bình thường, tu sĩ tới Hắc Thạch thành đều là để buôn bán.
Hơn nữa càng là tu sĩ cấp thấp thì số lần tới càng nhiều” Hứa Vân ngược lại thản nhiên thừa nhận nói.
“Không phải nói chỉ có tu sĩ đã ngoài Trúc Cơ kỳ mới có khả năng sống sót ở Ngoại Tinh Hải sao? Nơi này sao lại có nhiều người bình thường cùng tu sĩ Luyện Khí kỳ như vậy” Đại hán cẩm y trầm mặc trong chốc lát rồi hỏi ra vấn đề mà Hàn Lập cũng có chút nghi ngờ.
“Lời này của Dịch huynh chính là vấn đề then chốt.
Đây là điểm khác nhau lớn nhất giữa Kỳ Uyên đảo cùng với Yêu Thú đảo khác”.
“Các Yêu Thú đảo khác, đều có một số tu sĩ cấp cao chuyên môn vì bắt giết yêu thú mà truyền tống tới, bình thường sau khi thu hoạch tích góp được nhiều sẽ phản hồi Nội Tinh Hải.
Mà ở Kỳ Uyên đảo, nhiều năm sau khi được tìm ra, tại vùng phụ cận hải đảo các thế lực này tìm được vài tòa linh thạch quáng, cũng đã mở ra một nơi sản xuất nguyện liệu cần cho tu luyện.
Trên cơ bản có khả năng tự cấp tự túc, kể từ đó, cũng có một số tu sĩ mang theo gia đình truyền tống đến, người bình thường không có linh căn cùng tu sĩ cấp thấp cứ như vậy mà xuất hiện.
Ta còn nghe nói, thế lực quản lý Hắc Thạch thành đang dần dần đem nhân thủ chủ yếu từ Nội Tinh Hải dời đến đây.
Phỏng chừng qua mấy vạn năm nữa nơi đây có lẽ sẽ biến thành một Nội Tinh Hải thứ hai.
Bất quá ngoại trừ Hắc Thạch thành này ra, các đảo nhỏ khác mà phàm nhân cùng tu sĩ tập hợp thành thôn làng đại bộ phận đều không có tuyệt đối an toàn, bình thường luôn có một số thôn trấn nhỏ bất ngờ bị các yêu thú cấp cao hủy diệt, nơi này hình thành là do năm đó tổ tiên chúng ta từ Nội Tinh Hải tạo thành mà thôi.” Hứa Vân vẻ mặt bình tĩnh nói.
Nhưng những lời nói này, lại làm cho những người khác nghe được trợn mắt há hốc mồm lên.
“Tinh Cung cùng những thế lực khác không hỏi gì đến nơi này sao?” Cẩm ý đại hán khẽ thở ra một hơi, trầm giọng hỏi.
“Nơi này muốn phồn thịnh được như Nội Tinh Hải thì còn sớm lắm.
Huống hồ chi Nội Tinh Hải cũng đủ lớn để bọn họ lo rồi, ai mà còn thời gian để quản đến nơi này.
Mà nhờ đó nhân thủ tinh lực của các thế lực kia chủ yếu đều đặt tại Kỳ Uyên đảo này, nếu không bên trong Nội Tinh Hải lúc này sợ rằng càng hỗn loạn hơn nữa” Hứa Vân hừ lạnh một tiếng nói, hiển nhiên đối với Tinh Cung đột nhiên phong bế Truyền tống trận, vẫn còn một bụng oán khí.
Mấy người đại hán cẩm y nghe xong những lời này, cảm giác rất có đạo lý, nhìn nhau vài cái rồi không nói về đề tài này nữa.
Bọn họ những tu sĩ nhỏ nhoi, chỉ hỏi thăm những thế lực xung quanh để tránh mang họa đến người.
Sau khi vài món pháp khí và nguyên liệu được bán đi, một gã trung niên áo lam mang một cái hộp gấm màu đỏ, xuất hiện phía sau lão giả chủ trì buổi đấu giá, trong hộp gấm có đặt một quả cầu to bằng nắm tay màu trắng.
Hứa Vân thấy vật này, tinh thần chấn chỉnh hẳn lên.
“Chư vị đạo hữu chú ý.
Tiếp theo sẽ là kiện vật phẩm đấu giá chính của Kỳ Yên Đảo, chính là trứng của yêu thú.
Tuy chưa phải là trân phẩm gì nhưng mấy thứ này ở Nội Tinh Hải thì giá linh thạch trên trời, tại Kỳ Uyên đảo thì tiện nghi hơn nhiều.
Bởi vì ngoại trừ có một ít trứng yêu thú đặc thù ra, đại bộ phận các loại trứng yêu thú đều là không thể thông qua truyền tống, kết quả nếu ráng mang theo truyền tống đi, thì chỉ có biến thành trứng chết mà thôi.
Bởi vậy mỗi khi có một ít trứng yêu thú quý hiếm xuất hiện thì một số tu sĩ cấp cao biết tình hình thực tế tại Kỳ Uyên đảo, cũng sẽ truyền tống đến Hắc Thạch thành mà mua linh thú.
Chờ sau khi trứng nở ra linh thú, lại tiêu tốn nhiều thời gian bồi dưỡng đến khi khả dĩ có thể qua được các giai đoạn của truyền tống, mới quay về Nội Tinh Hải”.
“Trứng yêu thú” Đại hán cẩm y hai mắt chợt sáng ngời.
Muốn bồi dưỡng một yêu thú cấp cao chính là chuyện ao ước đã lâu.
Mấy người khác trên mặt cũng lộ ra vẻ vừa mừng vừa sợ.
Nói như vậy, bọn họ chẳng phải có cơ hội sau này cũng có linh thú của mình sao.
Ở Nội Tinh Hải tìm một linh thú tốt, chính là muôn vàn khó khăn!
“Trứng của yêu thú Tử Vân Ưng, sau khi thành niên sẽ là yêu thú thổ thuộc tính cấp bốn.
Một thân cứng rắn như sắt.
Mặc dù chỉ biết một cái hộ thuẫn pháp thuật đơn giản, nhưng có tốc độ phi hành cực nhanh, có thế so với thượng phẩm pháp khí phi hành.
Một đôi lợi trảo có thể dễ dàng phá tan vòng bảo hộ của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tính ra nó tuyệt đối là yêu thú có phẩm loại hi hữu.
Tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất cho các đạo hữu Trúc Cơ kỳ.
Giá khởi điểm là hai ngàn linh thạch, mỗi lần tăng giá phải hơn một trăm, đấu giá bắt đầu!” Lão giả tựa hồ đối với trứng yêu thú tin tưởng mười phần, chỉ vội vã giới thiệu một chút, rồi thì không chút do dự bắt đầu bán đấu giá.
Mà tu sĩ phía dưới quả nhiên cũng có nhiều người coi trọng vật ấy.
Lão giả vừa dứt lời, lập tức liền có người ra giá.
Mặc dù yêu thú cấp bốn đối với tu sĩ Kết Đan kỳ mà nói căn bản không đáng giá nhắc tới.
Nhưng đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà nói, cũng là rất thích hợp.
Bởi vì linh thú cáp cao chẳng những rất đắt tiền, hơn nữa thời gian trưởng thành so với linh thú cấp thấp cũng dài hơn.
Dù cho sử dụng nhiều loại bí thuật để thúc lớn, nhưng bọn chúng cũng lớn rất chậm.
“Hai ngàn năm trăm linh thạch!”
“Hai ngàn bảy trăm!”
“Ba ngàn!”
…Trứng của Tử Vân Ưng, rất nhanh đã tăng lên tới ba ngàn.
Cuôi cùng với ba ngàn ba trăm linh thạch, nó đã bị một vị nữ tu sĩ hưng phấn dị thường mua đi.
“Đích xác rẻ hơn nhiều so với Nội Tinh Hải, nếu là ở Thiên Tinh thành.
Một quả trứng linh thú phi hành như vậy, tối thiểu cũng phải ngoài năm ngàn linh thạch!” Trung niên mặt đen nhìn chằm chằm trứng yêu thú trong tay nữ tu, thì thào nói.
Ngoại trừ Hàn Lập ra.
Kể cả đại hán cẩm y cùng những người khác, hai mắt sáng ngời hẳn lên.
Hừa Vân chứng kiến một màn như vậy, chỉ cười cười mà thôi.
Phía dưới, lão giả cũng không đưa ra những đồ rẻ tiền nữa, phiên đấu giá lại tiếp tục với trứng yêu thú cấp ba và cấp bốn, rồi kết thúc phiên đấu giá trứng yêu thú.
“Đây là cái gì?” Chứng kiến vật phẩm đấu giá được đưa tới.
Lựu phu nhân không khỏi biến sắc.
Những người khác đều có vẻ mặt kinh ngạc
Bởi vì bên cạnh lão giả đấu giá hiện tại là hai nữ tử xinh đẹp.
Mặc dù xem bộ dáng chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng hai tầng ba, nhưng đích thực là người tu tiên.
Nhưng nhìn điệu bộ vâng lời của các nàng khi bị mang tới thì quả nhiên vật phẩm đấu giá lần này lại chính là hai vị nữ tu này.
Hứa Vân thấy cái này lại không lộ ra vẻ ngoài ý muốn, ngược lại lại dùng ánh mắt ý bảo mấy người ráng nghe lão giả nọ nói cái gì.
“Tiếp theo là cung cấp lô đỉnh cấp thấp Luyện Khí kỳ, các nàng chỉ tu luyện qua ngũ hành công pháp cơ bản, mỗi một người tuyệt đối đều còn trinh.
Nhưng căn cứ theo yêu cầu của các nàng, tu sĩ muốn đấu giá các nàng phải có tu vi ngoài Trúc Cơ trung kỳ mới được, giá linh thạch khởi điểm là hai ngàn, đấu giá bắt đầu…”
Từ khi lão giả gọi người đem hai người nữ tu này tới, phía dưới rất nhiều nam nhân bắt đầu dùng ánh mắt nồng nhiệt không ngừng đánh giá hai người nọ, nhưng sau khi lão giả nói vọng xuống phía dưới, hồi lâu cũng không có ai ra giá, thậm chí hai gã nam tu ngồi phía trước Hàn Lập không xa, vẫn nhỏ giọng nghị luận cái gì đó.
“Hai ngàn linh thạch mua một đỉnh lô hai ba tầng có ích lợi gì.
Nếu thật muốn có tỳ nữ, còn không bằng đến nơi khác mua một nữ tử người bình thường.
Đến lúc tuổi già sức yếu cho ít tiến đuổi đi là được.
Nếu là lô đỉnh Trúc Cơ kỳ, giá cao hơn nữa ta cũng nguyện ý”.
“Ngươi nằm mơ đi, người cho rằng ngươi là tu sĩ Kêt Đan kỳ sao.
Chớ quên quy củ của nơi này, lô đỉnh Trúc Cơ kỳ căn bản không phải chúng ta có khả năng tranh giành.
Cái loại này giá trên trời còn không bằng để tiền mua một cái trứng linh thú tốt đi.”
Nghe đoạn nói chuyện như thế.
Hàn Lập trong lòng mặc dù vẫn còn kinh ngạc không thôi, nhưng vẻ ngạc nhiên trên mặt cũng dần dần mất đi.
Hắn trước kia cũng có nghe nói qua.
Có chút thế lực chuyên môn ngầm bồi dưỡng một ít nữ tu sĩ trẻ tuổi, thậm chí còn có một ít tu sĩ cấp cao đem nữ tu như là một lễ vật đưa đi.
Nhưng mặc kệ nói như thế nào, ở Nội Tinh Hải cũng không có công khai đấu giá nữ tu lô đỉnh như thế này.
Nơi này xảy ra loại hành vi như vậy, thật đúng là làm cho hắn hoảng sợ.
Thần sắc của bọn đại hán cẩm y cũng bình tức lại.
Dù sao tồn tại của lô đỉnh cũng là chuyện được tu tiên giới mỗi người trong lòng đều biết rõ.
Nhưng Lưu phu nhân cùng một nữ tử tuổi còn trẻ khác, cũng là thân nữ tử, vẫn là có một chút bộ dáng không được tự nhiên.
“Mấy vị đạo hữu không cần kinh ngạc, những nữ tử đó đều là tự nguyện làm lô đỉnh cho người khác.
Không có bất luận kẻ này bắt buộc, các nàng cơ bản đều thuộc về cái loại tư chất linh căn không tốt.
Muốn dựa vào phương pháp tu luyện bình thường để tu luyện thành nữ tu cấp cao rất khó, ở nhà cũng không có cao nhân chống lưng.
Các thế lực cũng đều xem thường các nàng, không muốn tốn hao linh thạch đi bồi dưỡng.
Cứ như vậy, ở Ngoại Tinh Hải này công việc bình thường của phàm nhân thì các nàng khinh thường không làm, mà ra ngoài đi săn yêu thú lại là chuyện tìm chết.
Cũng chỉ có sau khi tu luyện có thành quả, chủ động làm lô đỉnh cho các nam tu có tu vi cao thâm, như vậy chẳng những có chỗ cung cấp linh thạch cho, hơn nữa bản thân cũng có chỗ chống lưng nhất định.
Nếu có thể làm cho các nam tu sĩ này yêu mến, trở thành thị thiếp thì cũng là một phen kỳ ngộ.
Đương nhiên, cũng có một số nam tu linh căn thấp kém, tự nguyện đi làm lô đỉnh cho các nữ tu cấp cao.
Bất quá, loại lô đỉnh này không cho phép nam tu cấp thấp tham dự đấu giá, cũng không xuất hiện ở đấu giá hội” Hứa Vân từ từ nói.
Xem ra việc này sớm đã trở thành chuyện bình thường.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 513: Thốn Kim Các
Những người khác nghe xong lời này cũng im lặng không nói.
Dù sao cũng có hai người trong nhóm là nữ tu ở bên, bọn họ không thể nói phản đối hay đồng ý.
Hàn Lập sờ sờ cằm nhìn không ra điều gì khác thường.
Hắn hoàn toàn không cần lô đỉnh gì đó để tăng tiến tu vi.
Càng không muốn mua thêm trói buộc bên người.
Mặc dù hắn có chút cảm thấy đáng thương đối với mấy nữ tu lô đỉnh này, nhưng bản thân hắn cũng khó mà tự bảo vệ, nên chỉ có thể xem như không nhìn thấy.
Lúc này, hai nữ tu trên đài kia bởi vì không có ai ra giá, vẻ mặt vô cùng thất vọng bị dẫn ra ngoài
Xem đến đây, Hứa Vân khẽ cười giải thích
“Hai nữ tử này tu vi quá kém.
Mặc dù tự nguyện làm lô đỉnh nhưng đối với tu sĩ tu vi hơi cao mà nói thực chất không có sự trợ giúp gì, cho nên mới như vậy.
Nhưng chuyện cũng hoàn toàn không phải là tuyệt đối.
Vạn nhất có đạo hữu Trúc Cơ kỳ nào đó chấm tư sắc của hai nàng, chịu mua về cũng không phải là hiếm”.
Đại hán cẩm y cười khan mấy tiếng,cũng không có nói tiếp nữa.
Hứa Vân vẫn cười nói như thường, hoàn toàn không hề để tâm.
Phía dưới sàn đấu giá lại xuất hiện thêm một ít vật phẩm trân quý ít gặp ở Nội Tinh Hải.
Hàn Lập lộ ra vẻ lười biếng cũng không muốn lãng phí thời gian tiếp tục xem nữa.
Hắn đang muốn tìm một cái cớ để rời khỏi chỗ này, thì lúc này Hứa Vân dường như cũng nhận ra vẻ mất kiên nhẫn của Hàn Lập, liền chủ động mở lời:
“Lần này đấu giá hoàn toàn không có đồ vật trân quý gì.
Phải chờ lần liên hợp đấu giá một năm một lần mới thực có vật phẩm cao cấp.
Đến lúc đó mời các đạo hữu trở lại xem qua.
Bây giờ mời mọi người đi xem một số nơi của Hắc Thạch thành”.
Đám người đại hán cẩm y tự nhiên sẽ không phản đối.
Cho dù tại nơi này có bán vật phẩm mà bọn họ coi trọng, nhưng hiện linh thạch trên người sớm đã không còn nhiều lắm.
Sau khi tất cả mọi người đều gật đầu, Hứa Vân liền dẫn tất cả rời khỏi Bảo thính.
Dưới sự dẫn đường của nữ tử phàm nhân, theo một thông đạo đi ra Minh Châu hiên.
“Một dãy hơn mười gian phòng đá kia, là do một số nam nữ phàm nhân từ ngoài đến ở tạm.
Phàm nhân nếu muốn sống tại Hắc Thạch thành thì trước hết nên đến nơi này đăng kí để tiện quản lý.
Nhưng nếu trong một khoảng thời gian không có ai thuê bọn họ, thì họ phải lập tức rời khỏi Hắc Thạch thành.
Mà mấy nữ tử nhìn thấy tại Minh Châu hiên khi nãy chính là ở tại nơi này”.
“Các gian phòng có diện tích không nhỏ kia, là cửa hàng nguyên liệu lớn nhất trong thành “Thốn Kim Các”chuyên môn bán ra các loại nguyên liệu trân quý.
Nghe nói là chỉ cấn nói ra tên thì mọi loại nguyên liệu đều có thể mua được ở đây.
Mặc dù nói hơi khoa trương nhưng danh khí quả thật rất lớn”.
“Ba gian phòng bên cạnh là…”
Hứa Vân một mặt dẫn mọi người đi dọc theo ngã tư đường, một mặt thuận miệng nói vô cùng quen thuộc.
Hàn Lập nghe đến đó trong lòng không khỏi chợt động, bước chân đột nhiên ngừng lại.
“Khúc đạo hữu! Ngươi sao vậy?” Hứa Vân hơi chút ngạc nhiên hỏi.
Mấy người đại hán cẩm y nhìn Hàn Lập đi sau cùng, lộ ra vẻ khó hiểu.
“Khúc mỗ còn có vài việc cần xử lý.
Đành phải chia tay cùng mọi người tại đây, đương nhiên nếu có duyên nhất định sẽ gặp lại”Hàn Lập che tay nhìn trời một chút rồi cúi đấu bình thảnh nói, thanh âm dù không lớn nhưng ý tứ rất rõ.
Hứa Vân cùng đại hán cẩm y nghe xong đều ngẩn ra.
Bọn họ tất nhiên không nghĩ đến việc để cho một vị tu sĩ có tu vi cao như Hàn Lập rời đi, định lên tiếng giữ lại, lại thấy hàn mang chợt lóe lên trong mắt Hàn Lập.
Hai người không hẹn mà lòng cùng phát lạnh, lời nói phản đối lên đến miệng rồi phải nuốt xuống, chỉ có thể thì thào đáp ứng.
Sau đó thấy Hàn Lập đi vào trong Thốn Kim Các, biến mất không còn bóng dáng nữa.
Lúc này, hai người vô cùng kinh ngạc mà nhìn nhau, trên người đồng thời toát ra mồ hôi lạnh.
Mà những người bên cạnh thì lại có chút nghi hoặc mà nhìn hai người, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Người này…” Đại hán cẩm y cười khan một tiếng, bộ dáng như muốn nói gì đó.
“Khúc đạo hữu nếu đã không muốn đi cùng chúng ta, nhất định là đã có việc khác.
Ta sẽ hướng dẫn mọi người tới một khu khác để xem vậy” Không hiểu sao, Hứa Vân lại cắt ngang lời nói của đại hán cẩm y, sau đó vội vàng hướng sự chú ý của mọi người sang nơi khác.
Sau đó hướng tới đại hán cẩm y truyền âm:
“Dịch đạo hữu, người này làm việc cao thâm khó lường.
Chúng ta tốt nhất nên ít dính dáng tới là hơn.
Nếu không cẩn thận lại đưa đến họa sát thân.
Vị Khúc đạo hữu này tuyệt đối là người có tu vi vượt xa chúng ta, tốt nhất là ở sau lưng cũng đừng nên đàm luận nhiều về đối phương”.
Đại hán cẩm y nghe lời này thì thần sắc biến đổi mấy lần.
Nhìn Thốn Kim Các vài lần sau đó khẽ gật đầu.
Rồi hắn tiếp tục đi theo mấy người nọ.
Lúc này, Hàn Lập đang đi theo một thanh niên tuấn tú bước vào bên trong một gian phòng vô cùng trang nhã.
Thốn Kim Các này nhìn từ bên ngoài vào thì giống hệt như là một cái nhà đá to lớn, nhưng bên trong lại chia thành rất nhiều gian nhỏ, chuyên bán các loại nguyên liệu khác nhau.
Hàn Lập không hề khách khí vừa vào đã muốn gặp người quản sự nơi này.
Nếu là tu sĩ khác tất nhiên sẽ không có dễ mà đạt mục đích như vậy, nhưng mà khi Hàn Lập xuất ra tu vi Kết Đan kỳ thì lập tức có người cung kính dẫn hắn đến gian khách quý.
Tu sĩ Kết Đan kỳ cho dù là tại Hắc Thạch thành, cũng được đối xử vô cùng trọng hậu.
Hàn Lập ở trong phòng đợi một lát, một lão giã tướng mạo bình thường liền bước vào, mỉm cười đi đến.
“Vị đạo hữu này rất lạ mặt, hình như là lần đầu đến Thốn Kim Các chúng ta! Tại hạ là Ly Tầm quản sự Thốn Kim Các, hữu lễ” Lão già thấy Hàn Lập liền ôm quyền, hắn cũng là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ.
“Khúc mỗ đúng là làn đầu tiên đến nơi này, cũng có một vài việc muốn thỉnh giáo với Ly đạo hữu.
Hy vọng không gây phiền nhiễu gì cho đạo hữu”Hàn Lập thần sắc bình thản trả lời
“Nếu là việc nằm trong khả năng của ta, Ly mỗ nhất định sẽ hết lòng trợ giúp” Vị quản sự này dù không hề biết Hàn Lập có yêu cầu gì, nhưng vẫn khẳng khái đáp ứng.
Bộ dạng hào sảng này cũng để lại ấn tượng tốt trong lòng Hàn Lập.
Chẳng qua hắn cũng không có bổn sự nhìn thấu được thuật biến hóa của Hàn Lập, đối với bộ dáng một trung niên ốm yếu của Hàn Lập, cũng không lộ ra vẻ gì khác thường.
Hàn Lập khẽ cười.
“Tại hạ muốn mua một loại nguyên liệu để luyện chế đan dược, nhưng chỉ biết tên của linh dược này từ thời thượng cổ.
Bởi vậy mãi cho đến nay vẫn chưa tìm ra, cho nên mới tìm Ly đạo hữu để thử vận khí” Hàn Lập không khách khí nói thẳng ra mục đích của mình.
“Ha ha! Đây chỉ là chuyện nhỏ, hoàn toàn không có vấn đề” Ly Tầm nghe Hàn Lập nói thế trong lòng nhất thời trầm xuống, lập tức cười nói.
Sau đó hắn xoay mặt ra cửa, lạnh giọng nói:
“Người đâu, gọi Cổ Ngọc tới đây”.
“Vâng” Ngoài cửa có một gã sai vặt ngay lập tức chạy đi.
“Đạo hữu chờ một lát.
Vị Cổ Ngọc này tuy chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ nhưng lại chuyên môn nghiên cứu các loại nguyên liệu chế tạo thuốc thuộc về thời Thượng cổ, tuyệt đối sẽ không khiến cho Khúc đạo hữu thất vọng” Hắn vừa quay đầu, vừa cười nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập nghe vậy cũng lộ ra vẻ vui mừng, đang định lên tiếng thì bên ngoài bay vụt vào một đạo hồng quang, sau khi xoay một vòng trên nóc nhà thì chuẩn xác rơi xuống trong tay lão giả.
Đó là đạo Truyền tấn phù.
Khi trên mặt Hàn Lập hiện lên dị sắc, thì lá phù trực tiếp bị thiêu cháy trên tay lão giả.
Vị Ly quản sự hai mắt nhìn chằm chằm vào đốm lửa kia, sau đó bàn tay khẽ động đem hỏa quang dập tắt hoàn toàn.
Sau đó mới dùng một loại thần sắc ngoài ý muốn nhìn Hàn Lập.
“Ly mỗ thật là thất lễ! Không nghĩ tới Khúc huynh lại là tu sĩ vừa mới tới Hắc Thạch thành.
Tại hạ cũng nên thể hiện thái độ của chủ nhà mới phải” Thái độ của lão giả trong nháy mắt trở nên nhiệt tình hơn ba phần.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã tra ra lai lịch đại khái của Hàn Lập.
Điều này khiến cho hắn có chút giật mình, nhưng trên mặt vẫn duy trì nét cười thản nhiên, không hề lộ ra chút suy nghĩ nào trong lòng.
“Đạo hữu không cần phải khách khí.
Tại hạ cũng phải động tay động chaan rất nhiều mới có thể đến được Kỳ Uyên đảo này, cũng không muốn gây chú ý cho người khác”Hàn Lập hời hợt ứng phó cho qua chuyện.
Thấy vẻ mặt Hàn Lập như thế, lão giả cũng hiểu hắn không muốn nói thêm về chuyện này, lập tức chuyển đề tài, trò chuyện một chút về một số tin tức thú vị trên Kỳ Uyên đảo.
Hàn Lập cùng hắn trò chuyện cũng khá vui vẻ.
Lúc này thì một nho sinh khoảng hơn ba mươi tuổi bước vào, hướng hai người thi lễ, cung kính nói:
“Cổ Ngọc tham kiến hai vị tiền bối, chẳng biết gọi vãn bối đến là có chuyện gì phân phó!”
Người này tướng mạo thanh nhã, tóc đen dài, hai mắt sáng quắc, có vài phần xuất trần.
Ly Tầm nhìn thấy người này chỉ khẽ gật đầu, khoát tay gọi hắn đến gần nói chuyện.
“Vị Khúc tiền bối này có vài thắc mắc về linh dược thời thượng cổ.
Ngươi cứ thành thật trả lời là được” Lão giả thần sắc lạnh nhạt phân phó nói.
“Tuân mệnh! Vãn bối nhất định sẽ cố hết sức” Cổ Ngọc đứng thẳng, nghiêm túc nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 514: Bạn Yêu Thảo
“Không biết đạo hữu có biết gì về Thiên Diệp Lộ không?” Hàn Lập không lòng vòng mà đi thẳng vào vấn đề.
“Thiên Diệp Lộ?”Cổ Ngọc hơi ngẩn ngơ nhưng sau đó trầm ngâm trả lời:
“Vật ấy vãn bối cũng có chút ấn tượng.
Nói đến cũng may, nếu mà mấy năm trước hỏi thì vãn bối chắc chắn sẽ không biết về nó.
Nhưng hai năm trước ,trong một quyển điển tịch có nhắc qua về Thiên Diệp Lộ.
Điển tịch này đã được vãn bối phục chế vào bên trong ngọc giản, tiền bối có muốn đích thân xem qua không?” Nói xong những lời này thì Cổ Ngọc lộ ra vẻ cẩn thận.
Hàn Lập trong lòng mừng rỡ, trong mắt không khỏi bộc lộ sự hưng phấn.
“Nếu mà có điển tịch thì quá tốt rồi.
Nếu thật sự ta tìm được vật đó, ta nhất định sẽ trọng tạ đạo hữu”Hàn Lập mạnh mẽ áp chế kích động trong lòng, mỉm cười nói.
Cổ Ngọc nghe thế thì vô cùng mừng rỡ.
Có thể được tu sĩ Kết Đan Kỳ hứa hẹn, lợi ích của hắn lần này quả thật không nhỏ.
Hắn không hề do dự, lập tức lấy từ trên người ra một khối ngọc giản, hai tay kính cẩn đưa cho Hàn Lập.
“Chính là ngọc giản này, thỉnh tiền bối xem cho kỹ” Cổ Ngọc cung kính nói.
Hàn Lập không nói nhiều, trực tiếp nhận lấy ngọc giản rồi dùng thần thức nhanh chóng tra xét.
Chỉ một lát sau, trên mặt Hàn Lập hiện ra lần lượt là vẻ hưng phấn, nghi hoặc cuối cùng là trầm tư.
Vị quản gia ở bên cạnh quan sát nhất cử nhất động của Hàn Lập, thấy sự thay đổi đó trong mắt cũng không khỏi hiện lên những tia dị sắc.
Mà Cổ Ngọc lại càng bất an, đứng bên.chỉ sợ Thiên Diệp Lộ ở bên trong ngọc giản không phải là vật mà vị tiền bối này cần.
“Không sai, chính là vật này” Hàn Lập cuối cùng cũng đem thần thức rời khỏi ngọc giản, chậm rãi nói.
Nhưng mà vẻ hưng phấn trong mắt đã giảm bớt rất nhiều.
“Sao vậy? Chẳng lẽ Thiên Diệp Lộ này còn có chỗ nào phiền toái?” Lão giả con ngươi hơi đổi, dò xét một câu.
“Khúc mỗ không nghĩ là nó lại khó giải quyết như vậy.
Nó lại có liên quan đến yêu thú cấp tám” Hàn Lập cười khổ nói.
“Yêu thú cấp tám?” Ly Tầm bị dọa cho giật mình, ánh mắt khó hiểu nhìn Hàn Lập.
“Không sai.
Cái gọi là Thiên Diệp Lộ chính là Bạn Yêu Thảo dạng lỏng.
Chỉ là Bạn Yêu Thảo lại sinh trưởng tại nơi ở của yêu thú cấp tám mới có thể mang lại tác dụng”Hàn Lập than nhẹ, có vẻ bất đắc dĩ nói.
Ly Tầm sau nghhe rõ, cũng không còn gì để nói.
“Bạn Yêu Thảo”, hắn tự nhiên biết là vật gì.
Là một loại linh thảo sinh trưởng ở gần sào huyệt của yêu thú, nhiều năm bị yêu khí ảnh hưởng mà sinh trưởng.
Theo lý thuyết thì loại Bạn Yêu Thảo này có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi.
Nhưng nếu là Bạn Yêu Thảo ở gần yêu thú cấp tám thì lại hoàn toàn khác biệt.
Dù là Ngoại Tinh hải có thể có yêu thú cấp chín, thậm chí cấp mười.
Nhưng dù gì thì đó đều chỉ là lời đồn mà thôi.
Tại Hắc Thạch thành này chỉ có thể thấy yêu thú cấp bảy là cao nhất, đứng có nói gì đến yêu thú cấp tám.
Ly Tầm nhìn Hàn Lập, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc.
Không biết vị đạo hữu này định luyện loại đan dược gì , mà lại cần thứ nghịch thiên như thế.
“Trong ngọc giản này còn ghi lại một vài thứ, sau này ta có thời gian phải xem qua một chút.
Không biết đạo hữu có thể sao ngọc giản ra cho ta không?”Hàn Lập ngắm nghía ngọc giản trong tay một chút, bỗng nhiên ngoài dự đoán nói với Cổ Ngọc.
“Nếu nó có hữu dụng với tiền bối, xin tiền bối cứ lấy” Cổ Ngọc có chút bất ngờ nhưng vẫn không hề do dự nói.
Thấy đối phương nhu thuận như vậy, Hàn Lập gật đầu, lật bàn tay, hiện ra một cái bình nhỏ cùng một lá phù có họa một thanh tiểu kiếm màu vàng.
“Ta thân là tiền bối, tất nhiên sẽ không lấy không của ngươi.
Đây là một lọ đan dược dùng để tăng tiến tu vi, cùng với một tấm phù bảo.
Ngươi cầm lấy mà dùng đi”Hàn Lập đem hai thứ đó, nhẹ nhàng ném qua.
“Đa tạ tiền bối tặng bảo” Cổ Ngọc nhận lấy, hết lời cảm tạ.
Mấy thứ này đối với tu sĩ Luyện Khí Kỳ như hắn đúng là vô cùng trân quý.
“Nếu như Khúc đạo hữu đã tặng bảo vật như vậy.
Cổ Ngọc, ngươi nhận lấy rồi đi ra đi” Ly Tầm thấy Hàn Lập ra tay hào phóng, cảm thấy có chút kinh ngạc.
Nhưng vẫn bất động thanh sắc, ra lệnh cho Cổ Ngọc rời khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
“Không biết ngoại trừ việc này, đạo hữu còn có gì cần chúng ta trợ giúp không? Nếu có xin cứ nói” Ly Tầm dị thường hào sảng nói.
“Một khi Ly đạo hữu nói như thế, tại hạ còn có chút chuyện muốn làm phiền.
Không biết nơi này có sừng của Mã Não thú không?” Hàn Lập hơi chần chừ sau đó cất lời hỏi.
“Ha ha!.
Đạo hữu tìm đúng chỗ rồi! Sừng Mã Não này tuy vô cùng hy hữu, nhưng tháng trước bổn điếm vừa mua được hai cái.
Đạo hữu cần thì ta sẽ gọi người mang tới một cái” Lão già vỗ tay cười rộ lên, không chần chờ mà phân phó xuống.
Hàn Lập tự nhiên lộ vẻ vui mừng, không ngừng cảm tạ!
Không bao lâu, một người đi vào, mang theo một cái khay.
Phía trên khay chính là một chiếc hộp gỗ trông rất tinh xảo.
“Đạo hữu xem.
Không biết cái sừng này có vừa ý đạo hữu hay không?”
Hàn Lập thần sắc trịnh trọng gật đầu, đưa tay cầm hộp gỗ mở ra.
Lam quang xuất hiện, một cái sừng dài hơn thước đang nằm gọn bên trong hộp.
Vật ấy trong suốt, mũi nhọn hình xoắn ốc, bên ngoài có ẩn hiện lam quang.
“Không sai! Vật này rất thích hợp.
Không biết cần bao nhiêu linh thạch?” Hàn Lập hài lòng, đóng nắp hộp lại.
“Cái này bổn điếm mua vào với giá năm nghìn linh thạch.
Nếu đạo hữu cần cứ trả cái giá đó cũng được” Ly Tầm rất hiểu đạo làm người cười hì hì nói.
Hàn Lập tất nhiên sẽ không cò kè mặc cả, sau khi nói tạ ơn trên người lấy ra đủ số linh thạch bậc trung giao cho đối phương.
Lão già khẽ rung tay áo rộng thùng thình, đem toàn bộ linh thạch thu hồi, sau đó mời tiếp tục cười nói:
“Khúc đạo hữu đến nơi này không hiểu là có kế hoạch gì chưa? Đạo hữu dù pháp lực cao cường nhưng mà yêu thú cấp cao nơi đây đúng là rất khó đối phó.
Không ít đồng đạo Kết Đan Kỳ bởi vì đơn độc mà bị yêu thú đánh trọng thương.
Không bằng Ly mỗ giới thiệu cho đạo hữu làm quen với một số đồng đạo cùng cấp.
Như vậy nếu mọi người cùng xuất hải thì sẽ an toàn hơn nhiều”.
Hàn Lập nghe xong mỉm cười, đối phương thủy chung ra vẻ hào hiệp như thê, cuối cùng đã nói ra ý muốn mượn sức.
“Đa tạ Ly đạo hữu có ý tốt.
Chẳng qua sắp tới ta định luyện chế một chút đan dược, sau khi uống vào chỉ sợ sẽ bế quan một thời gian.
Sau đó mới xuất hải săn yêu thú, nhất thời cũng không gấp”Hàn Lập tuy không muốn từ chối đối phương, nhưng cũng không muốn xuất hải cùng một số tu sĩ xa lạ khác, bởi vậy uyển chuyển dùng lời cự tuyệt.
“Như vậy cũng tốt.
Trước tiên là tăng tiến tu vi, sau đó làm quen tình huống nơi này, cũng là thỏa đáng.
Chẳng qua, Khúc đạo hữu về sau muốn tìm người, nhất định đừng quên tìm tới Ly mỗ” Ly Tầm trên mặt dù hiện lên vẻ thất vọng, nhưng sau đó lại như không việc gì tiếp tục nói.
Hàn Lập tất nhiên là đáp ứng, sau đó nói vài câu với đối phương rồi cáo từ rời đi.
Lão già đưa Hàn Lập ra khỏi cửa mới quay lại phòng.
“Thế nào? Chúng ta có thể sử dụng người nọ không?” Lão giả mới ngồi xuống lại, thì một thanh âm nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên trong phòng.
Một bóng người mơ hồ xuất hiện đằng sau một bức tranh sơn thủy, quỷ dị bay ra, hóa ra bên trong phòng còn có người này tồn tại.
Người này áo trắng tung bay, khuôn mặt bị che kín trong ánh sáng xanh, trông vô cùng thần bí.
“Không cần lo lắng.
Mặc dù cùng hắn nói chuyện không lâu, khuôn mặt cũng xa lạ.
Nhưng tu sĩ họ Khúc này không thể nghi ngờ là tán tu độc lai độc vãng.
Chỉ cần hắn xuất hải gặp nguy hiểm vài lần, thì sẽ tự nhiên nghĩ đến lời đề nghị của ta là tốt như thế nào, sớm muộn cũng quay lại thôi” Lão già tự tin nói.
“Hừ! Cũng không nhất định” Người áo trắng lạnh lùng nói.
“Sao thế? Tu sĩ Kết Đan sơ kì thật sự là có thể ở Hải Uyên một mình săn yêu thú sao?” Ly Tầm lắc lắc đầu, bộ dáng không tin.
“Hắn không phải tu sĩ Kết Đan kỳ bình thường.
Vừa rồi, khi các ngươi nói chuyện, hắn hoàn toàn không có nhìn về phía ta ẩn nấp, nhưng không hiểu tại sao ta luôn có cảm giác bị hắn giám sát.
Ta nghĩ có lẽ hắn đã sớm phát hiện ra ta rồi, chỉ là không có nói ra mà thôi” Người áo trắng trầm ngâm một lúc rồi bỗng nhiên trịnh trọng nói.
“Phải không vậy.
Tàng Nặc thuật của ngươi cho dù là tu sĩ cao hơn một bậc cũng không thể phát hiện.
Chẳng lẽ ngươi muốn nói, tên họ Khúc này là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ?” Lão giả sau khi ngẩn ra, có chút nghi hoặc hỏi.
“Khó mà nói được! Cũng có thể do hắn tu luyện công pháp đặc thù hay là có bảo vật gì đó trong người” Người áo trắng có chút không tự tin nói.
“Quên đi.
Mặc kệ hắn là bình thường hay đặc thù gì.
Chúng ta cũng đã cố gắng giao hảo rồi.
Nói chung cũng không có làm gì sai” Ly Tầm sau khi đi vài vong quanh phòng, cau mày nói.
Người áo trắng nghe xong lời này cũng gật gật đầu, không nói thêm.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 515: Vụ Trung Đảo
Hàn Lập lúc này đã rời khỏi Thốn Kim Các, lại đi vào một tiệm tạp hóa phụ cận mua một hải vực đồ về vùng biển cùng tình hình thực tế các yêu thú hay xuất hiện tại nơi này, tìm một nơi vắng lặng mà nghiên cứu.
Chỉ nhìn xem một lúc, hai hàng lông mày của Hàn Lập nhíu lại.
Phụ cận Kỳ Uyên đảo toàn là đánh dấu khu vực nguy hiểm tránh qua lại rất nhiều!
Chẳng lẽ đều là nơi luôn xuất hiện yêu thú bậc cao sao?
Về phần Hải Uyên kia cách nơi này cũng không xa lắm.
Hàn Lập nếu bay với tốc độ cao nhất thì có thể tới đó đó trong vòng nửa tháng.
Bất quá, diện tích Hải Uyên này thật sự là quá lớn!
Ngang dọc trong đó, theo tư liệu này thì hải vực này thâm sâu khó lường, hoàn toàn chưa có một ai thử dò xét được nó sâu đến mức nào.
Hàn Lập sau khi xem qua một lần, rất nhanh nắm bắt hết kiến thưc bên trong, sau đó đứng tại chỗ, thần sắc ngưng trọng, cúi đầu suy nghĩ.
Không biết qua bao lâu, Hàn Lập nhấc tay lên, khuôn mặt khôi phục lại vẻ bình thường.
Hắn không định tiếp tục ở lại Hắc Thạch thành này, nên không hề do dự ra khỏi thạch thành
Ra khỏi thành, Hàn Lập liền lập tức hóa thành một đạo hồng quang, phá không bay đi.
Cả Kỳ Uyên đảo này cũng không lớn, chỉ là đảo cỡ trung mà thôi.
Ngoài ra theo lời của Hứa Vân thì ngoài Hắc Thạch thành ra, trên đảo cũng không còn thành thị nào nữa.
Tất cả chỉ là vùng hoang vu, ngay cả một thôn xóm cũng không có bóng dáng.
Xem ra các nơi khác cũng cấm chế người phàm cùng tu sĩ ở.
Cũng không rõ vì nguyên nhân gì!
Hàn Lập rất nhanh rời khỏi Kỳ Uyên đảo, đánh giá xung quanh, sau khi xác định phương hướng liền bay về phương bắc.
Đối với hắn bây giờ, việc tìm một hòn đảo nhỏ có ít tu sĩ xuất hiện, xây dựng một động phủ mới là việc quan trọng nhất.
Mà phụ cận Hải Uyên thì không cần phải nói, chính là nơi tụ tập của rất nhiều tu sĩ.
Hàn Lập cũng không muốn ở giữa bọn họ, rước lấy sự chú ý.
Vì vậy mục tiêu là rời càng xa Hải Uyên càng tốt.
Phụ cận Kỳ Uyên đảo, đảo nhỏ không nhiều, hơn nữa phần lớn đã bị tu sĩ cùng phàm nhân chiếm cứ.
Hàn Lập cũng không quan tâm đến những hòn đảo này, trực tiếp đi thẳng qua.
Rất đúng như suy nghĩ của hắn.
Hải phận phía Bắc, tu sĩ cũng không nhiều.
Sau khi bay hơn mười ngày, cũng thấy một số ít tu sĩ.
Cấp thấp thì vừa trông thấy độn quang của Hàn Lập liền dè dặt né tránh, cấp cao thì vẻ mặt cực kỳ cảnh giác.
Tại nơi này, giết người đoạt bảo cũng không khác biệt gì với các Yêu Thú đảo khác.
Lại bay hai ngày nữa.
Lúc này đã hoàn toàn không có chút dấu tích của tu sĩ, Hàn Lập chuyển mục tiêu, nhằm hướng Tây mà bay đi.
Căn cứ vào bản đồ thì phía tây có một số đảo có linh mạch cỡ nhỏ.
Nhưng bởi vì linh mạch này quá kém cùng xa cách Kỳ Uyên đảo, tính an toàn rất thấp nên rất ít tu sĩ đến ở nơi đây.
Về phàm nhân, bọn họ chỉ có thể sống gần Kỳ Uyên đảo mới có thể được bảo hộ an toàn.
Hàn Lập tất nhiên là sẽ không quan tâm đến điều kiện, chỉ chăm chú tìm kiếm hòn đảo nào có thể ở được mà thôi.
Lúc này ở trên bầu trời cách đảo năm sáu mươi dặm, ngưng thần nhìn xuống.
Đây là một hoang đảo không người có linh mạch thứ tư mà Hàn Lập cho tới bây giờ đã tìm ra.
Đảo tuy không lớn, nhưng điều kiện lại vô cùng phức tạp.
Vừa có hoang địa trơ trụi, không có một ngọn cỏ.
Vừa có rừng cây không rõ tên um tùm, lại có đồng cỏ hoa lá khoe màu đua sắc, còn có mấy ngọn núi nhỏ rải rác.
Hàn Lập dùng thần thức dò xét qua cả đảo, hoàn toàn không có dấu vết của tu sĩ.
Nơi này có lẽ là do linh mạch thấp kém, tu sĩ khác cũng xem lọt mắt.
Trái lại, dù linh mạch vô cùng nhỏ nhưng linh khí lại khá sung túc.
Cho dù không phải là linh mạch cao cấp nhưng cũng là bậc trung.
Sở dĩ không có tu sĩ là do hoàn cảnh xung quanh hòn đảo này vô cùng kỳ lạ.
Mà Hàn Lập thấy hợp ý nhất cũng chính là điềm này.
Đảo chìm trong một màn sương trắng rộng mênh mông.
Mà sương mù này cũng không phải là tự nhiên hình thành mà là do một dòng thác ở phụ cận gây nên.
Càng kì lạ hơn, màn sương này chỉ bao phủ xung quanh đảo, vùng trời trên đảo thì lại một chút cũng không có.
Lúc mới nhìn thấy điều này, Hàn Lập cũng đã vô cùng kinh ngạc.
Nhưng khi hắn phá vớ mặt nước phụ cận, lặn xuống bên được đảo mới thì rốt cuộc phát hiện được.
Ở dưới đáy của hòn đảo có vô số cá to bằng ngón tay chưa trưởng thành, lúc nhúc chui ra rồi tiến vào bên trong động.
Những con cá này nhìn qua thì hoàn toàn không có gì khác thường.
Nhưng mà khi Hàn Lập dùng linh lực bắt lấy một con thì phát hiện con cá này không hề có vảy, mà trên người đều là gai xương nhỏ màu bạc.
Nếu mà là người bình thường đi bắt nó thì bị đâm chảy máu là chuyện bình thường.
“Thôn Hải Ngư”Hàn Lập thấy cảnh này thì trong đầu ngay lập tức hiện lên một cái tên.
Đứng xem thường cái tên này buồn cười, những con cá này lại là yêu thú bậc một hay sống tụ tập lại thành đàn.
Chúng nó ngoại trừ gai xương trên người vô cùng cứng rắn như sắt, còn hay trồi lên trên mặt biển, nuốt lấy nước rồi phun ra sương trắng trêu chọc.
Tại đảo phụ cận có thể nhìn thấy thường xuyên.
Nhưng quanh đảo lại có nhiều Thôn Hải Ngư như vậy, có thể thì đem sương trắng hoàn toàn bao phủ cả đảo, đúng là chuyện vô cùng hiếm thấy.
Ngay cả Hàn Lập, nếu không phải nửa đường gặp một yêu thú câp bốn “Ngân Dực Điểu”, nhất thời cao hứng truy đuổi theo vào bên trong màn sương trắng này, hắn cũng không thể phát hiện ra hòn đảo này, nhất định sẽ lơ đãng mà bỏ qua!
Bởi vì từ xa nhìn lại, nơi này chỉ là một cánh tượng vô cùng hay gặp trên biển mà thôi, không có kì lạ gì cả!
Hàn Lập bay vài vòng quanh đảo, sau đó nhanh chóng hạ quyết tâm, chọn lấy đảo này để kiến tạo động phủ.
Hòn đảo bí mật như thế này không chọn thì còn có thể đi đâu tìm được nữa!
Linh mạch của đảo chỉ dài hơn mười trượng, núi thì chỉ cao có ba bốn trượng, chỉ có vài tòa mà thôi.
Do địa hình quá thấp nên Hàn Lập không thể tại sườn núi mà tạo động phủ.
Hắn phải tìm một tiểu cốc ở dưới chân núi, rồi bắt đầu tiến hành xẻ vào trong lòng núi.
Lấy tu vi hiện tại của hắn bây giờ tạo một động phủ giống như trước kia, hoàn toàn là chuyển dể như trở bàn tay.
Nửa ngày sau, hắn cơ bản đã hoàn thành.
Hàn Lập không có tâm trí mà đẽo gọt lại nó cho đẹp.
Đầu tiên là dùng mấy bộ khí cụ bày trận, mà bao bọc lấy toàn bộ dãy núi, rồi mở ra cấm pháp, hình thành ảo giác.
Xa xa nhìn lại, núi non như là biến mất.
Xuất hiện là một mảng rừng cây xanh ngắt.
Một chút sơ hở cũng không có.
Nhưng mà Hàn Lập khi nhìn từ trên cao xuống một lúc lâu, lại có chút lo lắng.
Nếu có người cũng như hắn tiến vào bên trong làn sương, thì cấm chế này không thể lừa được tu sĩ cấp cao.
Hắn cúi đầu trầm ngâm một chút rồi trong đầu lóe lên một chủ ý.
Hàn Lập không nói hai lời, bay nhanh vào bên trong động phủ.
Đem đồ vật sắp xếp lại một chút, bắt đầu tìm gian mật thất luyện chế một số đồ vật.
Sáu bảy ngày sau, Hàn Lập lại một lần nữa từ trong động bay ra, trong tay là mười mấy bộ khí cụ bố trận giống nhau như đúc.
Những trận kỳ trận bàn này thoạt nhìn vô cùng đơn sơ, không có vẻ gì là trận pháp cao minh.
Nhưng sau khi Hàn Lập ngầm bố trí ở một vài nơi trên đảo, sau khi nhất nhất mở ra, thì hàng loạt luồng sương mù từ bên trong trận thoát ra, bao phủ hoàn toàn hòn đảo.
Không bao lâu sương mù bên trong trận cùng với sương mù vốn có bên ngoài hoàn toàn hòa nhập với nhau.
Bây giờ nếu mà có người bên ngoài tiến vào, trừ khi là phi hành thấp, nếu không thì rất khó có thể phát hiện có hòn đảo bên dưới.
Ở trên không trung đánh giá một phen, Hàn Lập lúc này mới cảm thấy an tâm.
Tuy là đồng thời dùng rất nhiều pháp trận, tốn nhiều linh thạch nhưng hắn cũng không quan tâm.
Hắn thà tổn tài còn hơn là gặp tai nạn.
Hàn Lập lại hóa thành một đạo thanh quang hướng xuống dưới bay đi.
Lúc này hắn mới chính thức thu xếp động phủ, bố trí trùng thất và linh thảo…
Hai ngày sau, Hàn Lập đang ở trong một căn phòng, tay cầm ngọc giản màu vàng mà Cổ Ngọc của Thốn Kim Các đưa hắn, dùng thần thức xem kỹ trong đó.
Vẻ mặt hắn lúc này vô cùng nhưng trọng!
Thần sắc vừa động, thần thức đã rời khỏi ngọc giản, nhưng lại lâm vào trầm tư suy nghĩ.
Một lát sau, hắn đứng dậy, thong thả đi qua đi lại bên trong thạch thất vài vòng, vẻ mặt càng ngày càng nghiêm túc.
Đột nhiên bàn tay khẽ vuốt túi trữ vật ở bên hông, trong tay hiện ra một hộp ngọc màu trắng.
Hàn Lập nhìn một chút rồi chậm rãi mở nắp, lộ ra một vài viên châu nhỏ màu sắc sặc sỡ.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










