Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 87 : Chủ Nhân, Ngươi Bỏ Qua Cho Ta Đi! (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Chủ Nhân, Ngươi Bỏ Qua Cho Ta Đi!
Dịch giả: Sò Điệp
“Không phải chỉ là một ít tiểu quỷ thôi sao, Bạch gia gia nhà ngươi chỉ cần một ý niệm, liền có thể làm cho các ngươi tan thành mây khói!” Bạch Tiểu Thuần mấy ngày gần đây vắt óc suy nghĩ, hắn vốn là nghĩ đến dùng Tịch Tà Phù, nhưng vừa nghĩ tới trên cầu vồng màu xanh kia oan hồn vô biên vô hạn, lại cảm thấy chỉ dùng Tịch Tà Phù vẫn là chưa đủ.
Huống hồ hắn nhớ rõ khi mình ở trên thanh sắc cầu vồng kia, rõ ràng trên người đã dán không ít Tịch Tà Phù, nhưng những oan hồn kia vẫn một mực nhào đến hắn.
“Tịch Tà Phù không được… Dùng đan dược có khi chắc ăn hơn một chút…” Bạch Tiểu Thuần trong mắt ý chí dâng trào, trong thời gian mấy ngày hắn đã thôi diễn ra một loại đan phương mới.
Đan phương này không cần nhiều dược thảo, chỉ có tác dụng phụ trợ, dựa vào mấy năm nghiên cứu từ lực lúc hắn còn ở Linh Khê Tông
“Ta muốn luyện ra một loại linh dược, làm cho những oan hồn kia thoáng cái bị bắt lại một chỗ…” Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới nếu mình thật sự luyện chế ra được loại đan dược này, một khi ném ra, lập tức bốn phía vô số oan hồn vèo một cái bị hút lại liền kích động.
Hắn mặt mày hớn hở, đứng dậy đi tới đi lui trong động phủ, trong đầu lần nữa phân tích thôi diễn không ngừng, nửa ngày sau hắn vỗ đùi.
“Cứ làm như thế,cái quang cầu từ lực kia có thể xé rách quần áo lại có thể ngưng tụ Huyễn Vụ, chỉ cần phối hợp nguyên vẹn nhất định có thể Ngưng Hồn!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây đã có quyết định, liền đi tới hàng ma đường đổi lấy không ít dược thảo, sau khi trở về lập tức bế quan.
Ba ngày sau, động phủ của hắn truyền ra tiếng oanh minh, Bạch Tiểu Thuần mắt tràn tơ máu ngắm viên đan dược màu trắng trong tay, hắn thở sâu, bắt đầu ngưng tụ ra từ lực của bản thân, loại này nguyên từ chi pháp rất khó tu luyện, Bạch Tiểu Thuần cũng phải hao tốn mấy chục năm thời gian không ngừng nghiên cứu mới miễn cưỡng nắm giữ một tia.
Mất vài canh giờ hắn mới đưa đầy đủ nguyên từ lực dung nhập vào trong đan dược, vẻ mặt hắn kích động, mở túi trữ vật lấy ra gương đồng.
“Dạ Táng giả, đi ra cho ta!”
Nghe thấy thanh âm của Bạch Tiểu Thuần truyền vào gương đồng, Dạ Táng giả hồn thể run lên, không dám không xuất hiện, đành mang vẻ mặt cầu xin bay ra.
“Chủ nhân, ngươi…” không đợi hồn Dạ Táng giả nói xong, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.
“Thu!” Hắn nói xong, liền bóp chặt đan dược trong tay.
Oanh một tiếng, y phục trên người Bạch Tiểu Thuần lập vỡ nát, lộ ra thân thể trần truồng… Dạ Táng giả cũng bị hù hét thảm lên, nhưng ngay sau đó hắn lộ ra kinh ngạc.
“À? Ta không sao! Ha ha, ta không sao!” Dạ Táng giả kinh hỉ, tranh thủ thời gian kiểm tra bản thân, xác định chính mình không có chuyện gì hắn kích động không thôi, liếc mắt nhìn lại Bạch Tiểu Thuần đang đứng ngốc tại chỗ, phát hiện mắt hắn ngày càng đỏ, Dạ Táng giả khẽ run rẩy, cẩn thận trốn qua một bên, hắn cảm thấy giờ khắc này Bạch Tiểu Thuần rất nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, gắt gao nhìn chằm chằm vào đan dược trong tay phải đã bị bóp nát, không để ý đến Dạ Táng giả, trong mắt tơ máu tràn ngập, mang theo chấp nhất, một lần nữa đổi y phục bắt đầu luyện đan.
Lại qua ba ngày…
“Thu!” Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, bóp nát đan dược.
Tiếng nổ vang truyền ra, y phục trên người hắn lúc này không tổn hao gì, nhưng tại trong chớp mắt khi đan dược nổ tung, một cỗ đại lực khuếch tán ra, trực tiếp đâm vào vách tường động phủ, bởi vì cường độ quá lớn mà ngay cả vách tường động phủ cũng xuất hiện khe hở.
Thật lâu sau, Bạch Tiểu Thuần mới từ cái lỗ hình người trên vách tường bò xuống, sắc mặt hắn tái nhợt nhưng vẻ mặt lại càng chấp nhất mãnh liệt hơn, hô hấp hắn có chút dồn dập, Bạch Tiểu Thuần hung ác cắn răng tiếp tục.
Dạ Táng giả ở một bên thấy một màn như vậy, cũng hít vào một hơi.
“Hắn… Hắn đây là muốn luyện cái loại đan dược gì?”
Lại 4 ngày trôi qua.. Bạch Tiểu Thuần lần nữa cầm đan dược đang chuẩn bị bóp nát, đôi mắt tràn ngập tơ máu khiến cho ánh mắt phảng phất đều đã trở thành màu đỏ, thậm chí lúc này đây hắn dựa lưng vào vách tường, cho rằng đã không còn gì sơ hở mới gầm thét bóp nát đan dược..
“Thu a!”
Oanh một tiếng… Lúc này đây quần áo hắn không có rách, cũng không có bị sức đẩy đẩy ra, nhưng thân thể lại không thể khống chế, giống như bị hấp dẫn bay về phía trước trực tiếp đâm vào vách tường, âm thanh ken két vang lên, vách tường kia cũng xuất hiện khe nứt, Dạ Táng giả trông thấy Bạch Tiểu Thuần như bị khảm vào vách tường, hồn thể càng run lên.
“Hắn… Hắn đây không phải luyện đan, mà là muốn tự sát a!” Dạ Táng giả hãi hùng khiếp vía, nội tâm càng thêm lo sợ, hắn không lo lắng Bạch Tiểu Thuần tự sát… Hắn sợ hãi chính là trả một cái giá lớn như thế, luyện chế ra đan dược, mà lại rõ ràng muốn lấy chính mình đến thí nghiệm thuốc, như vậy một khi Bạch Tiểu Thuần luyện chế thành công, kết quả của mình nhất định rất thê thảm.
Bạch Tiểu Thuần triệt để nổi giận, giãy dụa từ trên vách tường bò xuống, một lần nữa đắm chìm trong luyện dược, lại qua đi mấy ngày, hắn cải tiến phương thuốc, luyện chế đan dược, rồi sát nhập nguyên từ lực vào trong, lần này hắn chui vào một cái khe bên trong vách tường, bảo đảm dù bị lực từ tác động tới, mình cũng sẽ không bị thương nghiêm trọng, xong xuôi Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng, đang định bóp nát đan dược.
“Chủ nhân, ngươi bỏ qua cho ta đi!” Giả Dạ Táng thấy thế chịu không nổi rồi, lập tức kêu rên lên.
“Tin tưởng ta, lúc này đây ta nhất định thành công!” Bạch Tiểu Thuần an ủi một câu, dùng sức bóp nát đan dược, tiếng oanh minh lần nữa truyền ra, lúc này đây không phải nguyên từ lực tản ra mà ngay tại lúc đan vỡ, tạo thành một cỗ tự bạo chi lực, dù là Bạch Tiểu Thuần dấu ở trong cái khe vẫn bị ảnh hưởng, toàn bộ động phủ đều chấn động vài cái.
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm ở bên trong, thân thể bị tạc đi ra, gục ở chỗ này hồi lâu, lúc này mới mang theo điên cuồng một lần nữa ngồi xuống, liều mạng tiếp tục luyện chế.
Dạ Táng giả muốn chết, hắn không biết tương lai đợi chờ mình là cái gì, nhưng cái cảm giác không biết này đã trở thành sự dày vò, nhất là khi Dạ Táng giả lần lượt nhìn Bạch Tiểu Thuần bóp nát đan dược sau đó thê thảm, nỗi sợ của hắn ngày càng tăng, đã đến cực hạn.
“Chủ nhân, ngươi cho ta chết thoải mái a!!”, lại qua đi mấy ngày, Dạ Táng giả chứng kiến Bạch Tiểu Thuần rõ ràng còn muốn thử nghiệm, hắn khóc rống lên.
Hắn thật sự hi vọng Bạch Tiểu Thuần có thể cho mình chết thoải mái, hắn có cảm giác, chính mình là phạm nhân bị chém đầu, nhưng cứ mỗi khi đao rơi xuống lại là chém lệch ra… Một lần một lần lại một lần, cái loại cảm giác này, mới là thống khổ nhất.
“Tin tưởng ta, lúc này đây ta nhất định thành công!” Bạch Tiểu Thuần gầm nhẹ, bóp nát đan dược, tiếng nổ vang phát ra.
Thời gian trôi qua, hai tháng sau… động phủ của Bạch Tiểu Thuần tại đây thường xuyên xuất hiện rung động, đã muốn lung lay sắp đổ, nếu không phải là thân thể hắn cường hãn sợ là đã trọng thương.
Rốt cục ngày hôm nay, khi Dạ Táng giả đang cực kỳ tuyệt vọng, trong tiếng nổ vang, một cỗ cuồng bạo hấp lực nháy mắt truyền khắp bốn phía, hồn thể Dạ Táng giả mất khống chế ngay lập tức bị hút tới, trong chớp mắt đã ngưng tụ trong tay Bạch Tiểu Thuần.
“Ha ha, cuối cùng ta cũng thành công!!” Bạch Tiểu Thuần kích động, giờ phút này hắn tóc tai bù xù, cực kì chật vật chật vật đứng trong động phủ nay đã muốn thành phế tích, vẻ mặt phấn chấn, thậm chí còn có chút xúc động, gần hai tháng, không phải chỉ có mình Dạ Táng giả bị dày vò, Bạch Tiểu Thuần cũng là như vậy.
Bây giờ hắn cuối cùng cũng điều phối nguyên từ lực hoàn hảo, khiến cho đan dược này một khi vỡ vụn có thể đem hồn thể hút vào ngay lập tức.
“Viên thuốc này liền gọi là Tụ Hồn Đan!” Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, mặc dù mỏi mệt nhưng tinh thần hăng hái, thậm chí trong đầu hắn đã nghĩ kỹ, chờ sau khi nghỉ ngơi khôi phục một chút sẽ tiếp tục xông Tinh Không Đạo Cực bảng.
“Lúc này đây, ta nhất định phải làm cho những tiểu quỷ kia đẹp mắt!” Bạch Tiểu Thuần đắc ý vô cùng, lại tiếp tục luyện chế Tụ Hồn Đan, sau đó khoanh chân ngồi xuống bắt đầu thổ nạp.
Một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần điên cuồng luyện chế Tụ Hồn Đan, chỉ cần tinh lực không đủ liền lập tức ngồi xuống thổ nạp, cứ thế chẳng những Tụ Hồn Đan số lượng kinh người mà tu vi của hắn sau tiêu hao cùng khôi phục đã tinh tiến một ít, khoảng cách đến Kim Đan hậu kỳ chỉ kém một tia!
Ngày hôm nay Bạch Tiểu Thuần luyện chế đan dược xong, đang khoanh chân thổ nạp, không lâu sau hắn bỗng nhiên mở hai mắt ra ngẩng đầu nhìn ra ngoài động phủ, lộ ra kinh ngạc.
Rất nhanh, có ba đạo cầu vồng đồng thời bay tới, bên trong đúng là Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao cùng với Hứa Bảo Tài, ba người này thần sắc lo lắng đi thẳng đến động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Với tu vi hiện tại của Bạch Tiểu Thuần đã là Kim Đan trung kỳ đỉnh phong chỉ kém một bước là đến Kim Đan hậu kỳ, hắn nhìn thần sắc của ba người trước mắt liền cảm nhận được một tia không đúng.
“Thiếu tổ, Trương Đại Bàn xảy ra chuyện rồi!”
“Tiểu Thuần, nhanh đi cứu Trương Đại Bàn!!”
Ba người vừa mới tới gần động phủ, không chờ đại môn mở ra, lo lắng truyền âm vào trong, Bạch Tiểu Thuần nghe xong biến sắc lập tức đứng dậy phất tay áo, đại môn động phủ rầm rầm mở ra, thân ảnh của hắn nhanh như gió gào thét bay ra ngoài.
“Đại sư huynh của ta làm sao vậy?” Bạch Tiểu Thuần một phát bắt được Thần Toán Tử, hô hấp dồn dập, gấp giọng hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 432: Hỏa Công Tâm
Dịch giả: Tiểu Băng
“Trương Đại Bàn Kết Đan, gặp nguy cơ sinh tử!” Thần Toán Tử bị Bạch Tiểu Thuần túm, nhìn ra được hắn lo lắng, biết việc này quan trọng, nên không dông dài, nói ra luôn.
“Tháng trước Trương sư huynh có dấu hiệu kết đan, nên đi bế quan, ta với Thần Toán Tử ở ngoài động phủ hộ pháp, trước đó tất cả đều bình thường, theo Thần Toán Tử phán đoán, ít nhất phải mất mấy tháng, Trương Đại Bàn mới có thể hoàn thành Kết Đan, nhưng không hiểu sao, từ ba hôm trước, khí tức của Trương Đại Bàn yếu đi, tới bây giờ chỉ còn hơi thở mong manh!!” Hứa Bảo Tài nói nhanh, thần sắc lo lắng.
“Ta cũng đi tới xem sao, nhưng Trương Đại Bàn đóng cửa động phủ, chúng ta không vào được, lại sợ gây ra tiếng động làm quấy nhiễu, cho nên không dám cưỡng ép phá mở.” Trần Mạn Dao ở bên cạnh cũng nói.
Sau một thời gian dài ở với đám Bạch Tiểu Thuần, cô đã xem mình là một phần của nhóm, Trương Đại Bàn gặp nguy, cô cũng thấy lo lắng.
Bạch Tiểu Thuần không chút chần chừ, nhoáng một cái hóa thành một đạo cầu vồng, rít lên xé gió, bay thẳng tới động phủ của Trương Đại Bàn.
Ba người Thần Toán Tử đi theo sau, một đoàn người tốc độ cực nhanh, chỉ một lúc sau đã tới nơi.
Đứng ngoài cánh cửa đóng chặt, Bạch Tiểu Thuần tỏa ra linh thức, cảm nhận được khí tức của Trương Đại Bàn đã chỉ còn một tia mỏng manh, chập chờn sắp tắt.
Loại tình huống này, giống kiểu Trương Đại Bàn chỉ trong một thời gian rất ngắn nhưng lại thử kết đan tới mấy chục lần, tuy nhiên đều thất bại nên mới dẫn tới sinh cơ bị tiêu hao không còn.
“Sao lại như vậy!” trong lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, vung tay đấm ra một quyền, Bất Tử Cấm chi lực bộc phát, hàn khí bao phủ quanh cánh cửa, khiến cánh cửa bị kết đông, sau đó vỡ vụn, nhưng không tạo ra một âm thanh nào.
Bạch Tiểu Thuần bước nhanh vào, thấy Trương Đại Bàn mặt mày xám ngắt, cơ thể gầy còm như chỉ còn lại bộ xương!
Xung quanh Trương Đại Bàn đều là sương mù, sương mù này không đậm, khi thì co lại chui vào trong người Trương Đại Bàn, lúc lại tản ra ngoài, chui vào chui ra không ngừng, khí tức của Trương Đại Bàn giảm hẳn đi trông thấy, cơ thể đã bắt đầu tỏa ra tử khí, lúc nào cũng có thể tắt hơi mà chết.
“Đại sư huynh…” Bạch Tiểu Thuần đau đớn, đi tới, đặt tay lênđỉnh đầu Trương Đại Bàn, rót sinh cơ của bản thân vào trong người Trương Đại Bàn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được trong người Trương Đại Bàn có một sức mạnh kì dị, bài xích sinh cơ của hắn, không cho nó dung nhập vào, mang theo sự chấp nhất của Trương Đại Bàn, ngưng tụ trong đan điền của hắn, tạo thành một khối như một quả cầu sương mù.
Khối sương mù này khi thì rõ ràng tạo thành hình một viên nội đan màu xám, lúc lại loãng vỡ ra, hóa thành sương mù tản ra khắp toàn thân.
Sương mù bao quanh bên ngoài cơ thể Trương Đại Bàn cũng chính là khối sương mù này lộ ra ngoài mà thành.
“Đây là cái gì?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ, sinh cơ của hắn bị khối sương mù kia đuổi ra ngoài hơn phân nửa, chỉ giúp hơi giảm bớt sự tiêu hao sinh cơ của Trương Đại Bàn một chút mà thôi, nếu cứ thế này, chỉ một lúc nữa, Trương Đại Bàn sẽ hết sinh cơ mà chết.
Thần Toán Tử và Trần Mạn Dao cũng bước vào trong động phủ, nhìn thấy dáng vẻ của Trương Đại Bàn, Thần Toán Tử há hốc mồm không tin được.
“Sao lại như vậy, Trương Đại Bàn rõ ràng chỉ bế quan mới một tháng, sao hắn.. hắn trông giống như đã thử Kết Đan mấy chục lần vậy!!”
“Sương mù này… Trương Đại Bàn là Luyện Linh sư, hẳn là… Hẳn là hắn đang ngưng tụ… Niệm Đan?!” Trần Mạn Dao nhìn sương mù quanh người Trương Đại Bàn.
“Niệm Đan?” Bạch Tiểu Thuần ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm Trần Mạn Dao, ánh mắt đầy hung hãn, nhưng không phải nhằm vào Trần Mạn Dao, mà là bởi vì Trương Đại Bàn xảy ra chuyện làm hắn muốn phát cuồng.
“Niệm Đan, là Luyện Linh sư sau thời thượng cổ khi cố tâm đi theo con đường luyện linh muốn làm, nhưng vì nó rất nguy hiểm, bây giờ cơ hồ không còn ai thử nữa, vì nó đòi hỏi người luyện linh phải có một sự tín niệm rất lớn, cực kì tin tưởng vào khả năng luyện linh của mình, mới từ không sinh có, hình thành… Niệm Đan!”
“Nếu thành tựu được Niệm Đan, ngày sau tạo hóa phi phàm, nhưng nếu thất bại, thì chắc chắn phải chết!” Trần Mạn Dao hít sâu, nói tất cả những gì mình biết về Niệm Đan.
Trần Mạn Dao vừa nói xong, Bạch Tiểu Thuần giật thót một cái, vì hắn cảm nhận được sự tin tưởng đến mức chấp nhất của khối sương mù trong thân thể Trương Đại Bàn, trên mặt hắn lộ ra hối hận.
“Niệm Đan…” Bạch Tiểu Thuần nhớ tới năm đó ở Linh Khê tông, ở ngoài động phủ của mình, để không đả kích Trương Đại Bàn, hắn đã nói dối rằng Trương Đại Bàn đã luyện linh thành công, cũng chính từ lúc đó, đã làm con đường luyện linh củaTrương Đại Bàn thay đổi.
Bạch Tiểu Thuần lúc này đã hiểu, con đường luyện linh của Trương Đại Bàn có quan hệ rất nhiều tới lòng tin của hắn, mà mối quan hệ đó, có liên quan rất nhiều tới hắn.
“Các ngươi tới truyền sinh cơ cho hắn, ta đi tìm chân nhân!” Bạch Tiểu Thuần thấy Trương Đại Bàn hơi thở mong manh, vô cùng nóng nảy, nói nhanh, sau đó bay thẳng tới Hàng Ma đường.
Ba người Thần Toán Tử vội chạy tới truyền sinh cơ cho Trương Đại Bàn.
Bạch Tiểu Thuần chạy hết tốc lực, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, dù có thế nào, cũng không thể để Trương Đại Bàn tử vong, quyết không thể!!
Hàng Ma đường cách động phủ Trương Đại Bàn không gần, Bạch Tiểu Thuần không những triển khai tốc độ tới cực hạn, còn thi triển Hám Sơn Chàng, chân trái dùng luôn Bất Tử Cân.
Còn cách Hàng Ma đường không xa, phía trước Bạch Tiểu Thuần xuất hiện năm người đang phi hành, thì bị người khác chặn lại, nói chuyện gì đó, năm người này thần sắc đều không vui, nhưng đều kềm xuống, quay người rời đi.
Ngăn lại năm người này là ba tu sĩ mặc áo bào xanh lục, nét mặt lạnh nhạt, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang ào ào bay tới, một người trong bọn bị tốc độ của Bạch Tiểu Thuần làm giật mình nhìn kĩ, sau khi nhận ra Bạch Tiểu Thuần, ngần ngừ một chút mới nói.
“Người phía trước mau rời đi, phạm vi ngàn dặm từ đây được phong tỏa để Thiếu chủ nhà ta tu luyện!”
“Thiếu chủ nhà ta là Tư Mã Phi Như!” Giống như cảm thấy không nói ra cái tên Tư Mã Phi Như thì không đủ sức uy hiếp, nên tu sĩ kia nói thêm.
Cái tên Tư Mã Phi Như khá lừng danh trong Không Vực cầu vồng, xếp hạng 97 trên Tinh Không Đạo Cực bảng!
Nếu như đổi lúc khác, nếu Bạch Tiểu Thuần tâm tình tốt, hẳn sẽ rời đi, nhưng bây giờ hắn đang sốt ruột vì Trương Đại Bàn, đừng nói là Tư Mã Phi Như, dù có là thiên kiêu xếp hạng cao hơn, thì Bạch Tiểu Thuần cũng không đi đường vòng!
Mỗi một giây một phút đều quý giá, Bạch Tiểu Thuần như không nghe không nhìn thấy, vẫn tiếp tục ào ào với tốc độ cao nhất bay tới.
“Lớn mật…” Ba người biến sắc, vừa mới mở miệng, còn chưa nói xong câu, Bạch Tiểu Thuần đã rít lên ngắt ngang.
“Cút!” Hắn gầm lên như sấm sét, một cơn cuồng phong quét ngang qua, làm ba tu sĩ áo xanh điếc cả tai, bị hất lùi lại, Bạch Tiểu Thuần ào ạt lướt qua, xông thẳng vào khu vực phong tỏa của Tư Mã Phi Như.
Đi được nửa đường, một khí tức cường hãn từ trong đầm bên dưới bay lên.
“Ai dám nhiễu ta tu hành!!” Từ trong đầm, xuất hiện một gương mặt rất to, là gương mặt một thanh niên, đầy vẻ giận dữ, làm nước đầm dâng lên rào rạt, như muốn phóng lên tận trời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 433: Sáu Canh Giờ
Dịch giả: Tiểu Băng
Một luồng sức mạnh Kết Đan Hậu Kỳ cũng từ trong đầm nước bay ra.
Quanh đầm nước, xuất hiện hơn mười người, đều là tùy tùng của Tư Mã Phi Như, ai nấy đều cười khẩy, kẻ dám quấy rầy Thiếu chủ tu hành chắc chắn sẽ kết cục rất thảm.
Phải biết Tư Mã Phi Như tu luyện ở nơi này không phải chỉ mới lần một lần hai, cũng không phải chưa từng có người cố tình xâm phạm vào, nhưng tất cả những người đó đều bị tổn thất nặng, từ đó về sau, đều nhượng bộ lui binh với Tư Mã Phi Như.
Bạch Tiểu Thuần vừa lo lắng vừa giận dữ, bấm pháp quyết, chỉ xuống hồ một cái.
“Câm miệng!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vận chuyển, từ ngón tay kia bắn thẳng xuống đầm.
Hàn khí làm cho đầm nước chỉ trong chớp mắt đều hóa thành hàn băng!
Tốc độ đóng băng cực nhanh, chỉ trong một hơi thở, cả đầm nước đã biến thành băng, cả gương mặt to lớn đang muốn lao ra của Tư Mã Phi Như.
Tư Mã Phi Như biến sắc, hắn chưa kịp làm gì, cả cơ thể hắn đã bị đóng băng cứng ngắc, biến thành một bức tượng băng.
Miệng hắn há to, mắt trợn tròn không thể nào tin nổi.
Đám tùy tùng quanh đầm nước cũng hết hồn.
“Cái này… Điều này sao có thể!”
“Người đó là… Bạch Tiểu Thuần? Trời, hắn không phải là xếp hạng tới hơn bốn trăm chín mươi hay sao, chỉ chỉ xuống một cái, đã phong ấn Tư Mã Phi Như!!”
Đám tùy tùng của Tư Mã Phi Như thấy Bạch Tiểu Thuần cấp tốc bay tới, đều vội vàng tránh ra cho hắn đi.
Không bao lâu, tại Bạch Tiểu Thuần đã tới Hàng Ma đường, không chút chần chờ, xông thẳng vào trong.
“Bạch Tiểu Thuần bái kiến chân nhân!” Bạch Tiểu Thuần chạy vào trong đại điện, thấy Phùng Hữu Đức ngồi đó, vội ôm quyền cúi xuống.
“Cầu chân nhân cứu mạng!!” Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lê, nói nhanh.
“Có chuyện gì?” Phùng Hữu Đức rất bất đắc dĩ nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần lập tức kể lại chuyện của Trương Đại Bàn, luôn miệng xin Phùng Hữu Đức giúp đỡ.
Phùng Hữu Đức dần nghiêm mặt lại, ông ta chưa từng thấy dáng vẻ này của Bạch Tiểu Thuần, sau khi nghe xong, ông ta trầm tư một lát, nhíu mày.
“Niệm đan… Cũng được, bổn tọa theo ngươi đi xem.” Phùng Hữu Đức đứng dậy đi ra, Bạch Tiểu Thuần vội chạy theo, Phùng Hữu Đức phất tay áo, cuốn Bạch Tiểu Thuần dịch chuyển mà đi.
Nháy mắt biến mất, lúc xuất hiện, đã cách đó cả hơn ngàn dặm, thêm một lần thuấn di nữa, đã xuất hiện ngoài động phủ của Trương Đại Bàn.
Ba người Thần Toán Tử vội lùi ra nhường đường.
Phùng Hữu Đức chỉ để mắt tới Bạch Tiểu Thuần, không bận tâm tới những người khác, đi thẳng tới chỗ Trương Đại Bàn, đặt tay lên mi tâm hắn, tỏa thần thức ra quan sát, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Thấy vậy, Bạch Tiểu Thuần càng thêm lo lắng, mặt tái nhợt.
“Đích thực là niệm đan…” Sau nửa ngày, Phùng Hữu Đức rút tay về, cau mày.
“Nếu hắn chỉ Kết Đan trong vòng nửa tháng, lão phu còn có biện pháp giúp hóa giải, nhưng hôm nay hắn đã dầu hết đèn tắt, hơi thở mong manh, chỉ còn cách tử vong không bao nhiêu, lão phu không đủ sức giúp hắn.” Phùng Hữu Đức thở dài, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần lảo đảo lùi lại mấy bước, vô cùng đau đớn.
“Thực không còn cách nào hay sao? ” Bạch Tiểu Thuần không cam lòng.
“Hắn với ngươi quan hệ như thế nào?” Phùng Hữu Đức trầm giọng hỏi.
“Hắn là đại sư huynh của ta!” Bạch Tiểu Thuần nhìn Phùng Hữu Đức, trong mắt đầy cố chấp, quyết tâm cứu người ấy của hắn làm Phùng Hữu Đức cũng chấn động.
Trước nay, Phùng Hữu Đức chỉ thuần vì lời hứa của đại nhân vật kia mới chiếu cố cho Bạch Tiểu Thuần, nhưng đến lúc này, thấy ánh mắt này của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng ông ta lại dậy lên một cảm xúc mà đã từ lâu lắm rồi ông ta không còn có nữa.
“Không ngờ thằng nhóc này lại trọng tình trọng nghĩa như thế…” Phùng Hữu Đức thầm nghĩ, với tu vi và tuổi tác của ông ta, dễ dàng nhìn ra hành động của Bạch Tiểu Thuần là thật hay giả, nên sau một lúc suy nghĩ, ông ta lại quay đầu quan sát Trương Đại Bàn kĩ lưỡng, một lúc lâu sau mới nói.
“Muốn cứu Đại sư huynh của ngươi, cũng không phải là không có cách, Nguyên Anh tu sĩ dù không giúp được, nhưng nếu có Thiên Nhân cảnh tiền bối ra tay thì nhất định có thể, mà cũng không nhất định cần Thiên Nhân ra tay, chỉ cần một tia sức mạnh của Thiên Nhân cũng có thể giúp Đại sư huynh của ngươi kết thành niệm đan!”
“Thiên Nhân? Làm sao mới có được? Dù tốn bao nhiêu điểm cống hiến ta cũng mua!” Bạch Tiểu Thuần nói ngay.
“Sức mạnh Thiên Nhân, kì thực chính là đại năng thiên nhân sau thời gian luyện hóa bản thân, ngưng tụ ra được mấy tia khí tức, phong ấn vào trong lá bùa đặc biệt, thành một loại pháp bảo, phần lớn để tặng cho đệ tử của mình hộ thân.”
“Loại vật phẩm này, Thiên Nhân cũng phải hao phí mấy năm mới luyện chế được, nên rất có giá trị, không phải điểm cống hiến mà mua được.” Phùng Hữu Đức lắc đầu.
Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài nhìn nhau, vật để hộ thân như thế, muốn có quả là rất khó.
Bạch Tiểu Thuần mặt trắng bệch, nhìn Phùng Hữu Đức đầy hy vọng, ông ta nhất định vẫn còn những lời sau nữa.
“Muốn có món này, hoặc bái một thiên nhân làm thầy, làm đệ tử chắc chắc sẽ có một cái, cách thứ hai là xông vào Tinh Không Đạo Cực bảng, chỉ cần có thể tiến vào cầu vồng màu tím, là có thể xin tông môn ban thưởng, ngươi có thể xin một phần sức mạnh thiên nhân!” Phùng Hữu Đức nói với Bạch Tiểu Thuần.
” Cầu vồng màu tím? Điều này sao có thể…” Hứa Bảo Tài nghẹn ngào, hắn đến Tinh Không Đạo Cực Tông đã được một thời gian, đã biết khá nhiều về Tinh Không Đạo Cực bảng, biết muốn vào cầu vồng tím là vô cùng khó khăn.
Cầu vồng tím, là khu thí luyện cuối cùng của Tinh Không Đạo Cực bảng, trước Công Tôn Uyển Nhi chỉ có tám người thành công, Công Tôn Uyển Nhi là người thứ chín.
Thần Toán Tử và Trần Mạn Dao dù rất tin tưởng Bạch Tiểu Thuần nhưng nghe xong cũng phải biến sắc, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần im lặng, nhưng chỉ một lúc ngắn, đã ngẩng đầu lên.
“Ta còn được bao nhiêu thời gian?”
“Vậy để lão phu đưa Đại sư huynh của ngươi về Hàng Ma đường, tự mình ra tay bảo vệ cho hắn, ngươi có tối đa… Sáu canh giờ!” Phùng Hữu Đức khẽ thở dài.
“Đa tạ chân nhân, ta sẽ đi ngay bây giờ!” Bạch Tiểu Thuần quay phắt người, lao thẳng đến Truyền Tống Trận!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 434: Xông Vào Tinh Không Bảng Lần Nữa!
Dịch giả: Tiểu Băng
“Sáu canh giờ…” Bạch Tiểu Thuần không muốn Trương Đại Bàn chết, không muốn những gương mặt quen thuộc của hắn dần biến mất, dù hắn biết thế giới tu chân rất tàn nhẫn, dù hắn biết với sức lực của mình chẳng thay đổi được bao nhiêu, nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc, năm đó Linh huyết khai chiến, hắn không bỏ cuộc, Nghịch Hà và Không Hà tông quyết chiến, hắn không bỏ cuộc, trận chiến ở Truyền Thừa sơn hắn cũng không bỏ cuộc.
Bây giờ, hắn càng không thể bỏ cuộc!
Bởi vì đây mới chính là con đường tu tiên của hắn, là lựa chọn của hắn, là cố chấp của hắn!
Bạch Tiểu Thuần toàn lực mà chạy, tới Tinh Không Đạo Cực Bảng.
Từ lúc rời khỏi động phủ Trương Đại Bàn đến cửa vào Tinh Không Đạo Cực Bảng hắn chỉ mất thời gian nửa nén hương, lúc này bên ngoài cửa Tinh Không Đạo Cực Bảng có tới mấy trăm người đang ra vào, và rất nhiều người đang ở ngoài quan khán, xem người khác qua ải, để tăng thêm kinh nghiệm vượt ải cho bản thân.
Khung cảnh khá là huyên náo ầm ĩ, Bạch Tiểu Thuần vừa tới, đã có khá nhiều người nhận ra, vì con đường xông quan của hắn lần trước quá khác thường, một lèo tới hơn bốn trăm.
“Bạch Tiểu Thuần!”
“Hắn lại tới nữa, mới cách chưa bao lâu mà!”
“Ta đã nghe nói tới người này, hình như hắn rất không cam lòng với thất bại lần trước, lần này không chừng sẽ được xếp hạng cao hơn!”
Bao nhiêu con mắt nhìn vào, nếu bình thường, Bạch Tiểu Thuần ắt sẽ dừng lại cho người ta cơ hội ngưỡng mộ bản thân, nhưng bây giờ hắn không có tâm tình đó, trên người hắn hiện giờ bừng bừng sát khí.
Nhoáng một cái, hắn đã bay vọt vào trong cửa!
Tinh Không Đạo Cực Bảng, mỗi lần bước vào, đều phải bắt đầu lại từ cửa đầu tiên.
Sóng nhiệt vừa ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần đã bay vèo lên không trung, nhảy xuống biển lửa.
Bạch Tiểu Thuần đạp trên biển lửa, triển khai tốc độ cao nhất, ào ào lướt đi, chẳng khác gì phi hành, dẫm lên biển lửa như dẫm trên đất bằng.
Người bên ngoài quan sát hắn qua ải khá đông, vốn là định xem Bạch Tiểu Thuần bơi lội, nhưng lại thấy được cảnh này, ai nấy đều kinh hô, khiến càng có thêm người ghé mắt vào quan sát Bạch Tiểu Thuần.
“Ồ, khác hẳn lần trước, lần này hắn vượt biển mà đi!”
“Trời, Công Tôn Uyển Nhi giết chóc gây nên rung động, còn Bạch Tiểu Thuần vượt biển lửa thế này, cũng kinh diễm không kém!”
Bạch Tiểu Thuần mặt mày lạnh tanh, chỉ hơn thời gian nửa nén hương đã vượt qua biển lửa mênh mông, bước vào cửa thứ hai!
Cửa thứ hai, hai người đá vẫn đang đánh lộn, đất đá, phong bạo tung tóe khắp nơi, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn tiếp tục ào ào bay tới!
Cự thạch cũng vậy, phong bạo cũng thế, chẳng hiểu vì sao, tất cả chúng khi tới gần Bạch Tiểu Thuần đều hoàn toàn tan vỡ!
Cái này cũng còn chưa hết, thứ làm cho người xem bên ngoài kinh hãi là hai người đá sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lại ngừng lại, không đánh nhau nữa!
“Đưa ta qua!” Bạch Tiểu Thuần nhảy lên, vận chuyển Nhân Sơn Quyết, dù không biến thành người đá, nhưng khí tức Nhân Sơn Quyết không ngừng tràn ra, khi tới đây, thấy hai người đá, hắn đã một cảm giác rất mãnh liệt, là một loại cảm giác rất thân thiết, làm hắn nghĩ họ có thể câu thông với nhau.
Lạ thay, hắn chỉ nói một câu như thế, mà một màn kinh người đã xuất hiện, một trong hai người đá túm lấy Bạch Tiểu Thuần, ném thẳng hắn vào cửa ra.
Oanh một tiếng, nương theo lực ném của người đá, Bạch Tiểu Thuần tăng tốc, như một ngôi sao băng bay vọt qua cửa thứ ba!
Qua hết cửa thứ nhất và thứ hai, hắn chỉ mất thời gian có một nén nhang!
Làm dấy nên bao nhiêu là lời nghị luận.
“Trời, cái này… Cái này… Bạch Tiểu Thuần…”
“Lần trước hắn vẫn còn ẩn giấu thực lực!!”
Tu sĩ thi nhau báo tin ra ngoài, khiến càng có thêm nhiều tu sĩ ở khắp nơi trong Tinh Không Đạo Cực Tông đều ngẩng đầu lên nhìn về phía cầu vồng Tinh Không Đạo Cực Bảng.
Bạch Tiểu Thuần xuất hiện ở cửa thứ ba, vẫn như trước không chút chần chờ, nhảy thẳng xuống biển hàn khí!
Lần này, hắn không hấp thu hàn khí, mà còn bộc phát ra hàn khí, khiến ao nước như muốn đóng băng, ào ào lướt qua.
Nhưng người thợ rèn đã nhìn thấy, nổi giận, quát lên một tiếng, vươn tay ra định tóm lấy Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần bùng sát khí, không hề né tránh, mà vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công tới cực hạn, chân trái tụ Bất Tử Cân, đá thẳng vào bàn tay to kia.
Một tiếng nổ vang, Bạch Tiểu Thuần run bắn, phun ra một ngụm máu tươi, nhưng lại nhờ vào lực phản chấn, làm tốc độ của hắn tăng vọt lên gấp mấy lần, bay vọt đi xa.
Trong khi đó, nơi tiếp xúc với chân trái của Bạch Tiểu Thuần, trên bàn tay to gồ lên những sợi gân xanh, nháy mắt lan ra khắp bàn tay, như một loại phong ấn khiến cả bàn tay không còn nâng lên được nữa, người thợ rèn gầm vang, nắm chặt nắm đấm, những sợi gân xanh vỡ toang, mới giơ bàn tay lên được.
Nhưng chỉ cần một thời gian ngắn đó, kèm với tốc độ tăng vọt, Bạch Tiểu Thuần đã kịp chạy tới cửa ra, toàn bộ quá trình, vẫn như cũ không vượt quá nửa nén hương!
Bước vào cửa thứ tư!
Cầu vồng xanh lục, tia chớp bao vây, Bạch Tiểu Thuần vẫn như cũ không thèm để mắt, tiếp tục xông lên với tốc độ nhanh nhất, những tia chớp không ngừng nổ vang, theo hắn xông lên Thiểm Điện Kiều, một đường đi chớp lóe cuồng bạo, cả cơ thể hắn chìm trong những tia chớp, nhưng chúng vẫn không đủ sức làm hắn phải giảm tốc, vẫn chỉ sau nửa nén hương, hắn đã xuất hiện ở cửa ra.
Khi hắn biến mất sau cánh cửa, người xem bên ngoài đều há hốc mồm, một mảnh tĩnh mịch…
“Qua bốn cửa ải… chỉ mất có hai nén hương… Trời…”
“Lần đầu rốt cuộc hắn đã giấu giếm bao nhiêu thực lực, mà có thể đạt tới mức độ kinh người như thế!”
“So với Công Tôn Uyển Nhi, hình như còn bá đạo hơn, còn điên cuồng hơn!”
“Hắn tới cầu vồng xanh dương rồi, lần trước hắn đã dừng lại ở cửa này…” người xem đều nhìn ra trạng thái của Bạch Tiểu Thuần kì lạ, nhưng không ai nghĩ nhiều, chỉ muốn xem hắn vượt cửa màu xanh này như thế nào.
Cầu vồng xanh dương, thế giới oan hồn, Mộ Bia vô biên vô hạn, Bạch Tiểu Thuần vừa xuất hiện, từ những mộ bia, khói xanh đã bay lên, ngưng tụ thành những oan hồn bộ dáng thê lương, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, gào rú lồng lộn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 435: Tụ Hồn Đan Uy
Dịch giả: Tiểu Băng
Thấy quá nhiều oan hồn, Bạch Tiểu Thuần run rẩy từ trong lòng, hắn sợ quỷ vật, nhưng hắn không có lựa chọn!
“Câm miệng!” Oan hồn gào thét, Bạch Tiểu Thuần cũng gào lên, thời gian của hắn rất cấp bách, hắn chỉ có sáu canh giờ mà thôi.
Đám oan hồn đều bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, lần này, Bạch Tiểu Thuần không lùi mà vẫn tiếp tục tiến tới, xông thẳng vào đám oan hồn.
Tu sĩ quan khán bên ngoài đều nhìn không chuyển mắt, ai cũng muốn xem làm sao Bạch Tiểu Thuần vượt qua được cửa này.
“Xem ra Bạch Tiểu Thuần này phải thi triển thần thông chi thuật gì đó…”
“Khảo nghiệm của cửa này, thời gian kiên trì là xếp hạng thứ nhất, số lượng oan hồn diệt được là thứ hai, cho nên không được lãng phí linh lực bản thân, phải khống chế cho thật tốt.”
” Công Tôn Uyển Nhi kia quả là sáng chế ra kì tích, không biết làm thế nào mà đám oan hồn kia không dám xông lên chiến, đều phải tránh đi, chỉ có Hồn Đế là không bị ảnh hưởng, thực là chuyện trước nay chưa từng có.”
“Không biết Bạch Tiểu Thuần sẽ diệt được bao nhiêu hồn…”
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng bay tới, khi sắp chạm vào đám oan hồn, hắn vỗ vào túi trữ vật, trong tay xuất hiện một viên đan dược.
Viên đan dược màu trắng, không có mùi thuốc, thoạt nhìn rất tầm thường, không hề thu hút chút nào, người xem đều ngạc nhiên, hắn lấy đan dược ra để làm gì?
Bạch Tiểu Thuần ném đan dược xuống đất, khẽ quát.
“Thu!”
Viên thuốc vừa chạm đất thì vỡ ra, một luồng gợn sóng tản ra ngoài, những oan hồn đang ào ào bay tới đều kinh hãi, cơ thể của chúng đều mất đi khống chế, bị hút về phía viên thuốc vỡ dưới đất!
Mười con, trăm con, ngàn con, rồi vạn con không ngừng bị hút tới!!
Biển oan hồn phía trước mặt Bạch Tiểu Thuần trở nên trống ra một khu vực lớn, ngay chỗ đan dược vỡ, bỗng xuất hiện một quả cầu quang màu đen nhỏ cỡ nắm tay!
Trong quang cầu chính là hơn vạn oan hồn đã bị tụ lại.
ó, Bạch Tiểu Thuần không hề dừng lại, tiếp tục chạy vội, trong tay của hắn lại xuất hiện Tụ Hồn đan.
Mỗi một lần ném ra, đều làm cho một khu vực oan hồn trở nên trống không, số oan hồn trong cầu vồng ngày càng ít đi, thay vào đó là những quả quang cầu màu đen trôi nổi, bên trong là những oan hồn chen chúc nhau, không ngừng gào rú.
Bạch Tiểu Thuần bay tới giữa cầu vồng, từ xa vang đến tiếng gầm giận dữ, Hồn Đế khổng lồ xuất hiện, bay thẳng về phía hắn.
“Cút khỏi đây!” Khí thế của nó rất mạnh, mạnh tới mức khiến trời đất mờ đi, Bạch Tiểu Thuần thẳng tay ném ra một hơi mấy chục viên Tụ Hồn đan.
“Thu!” những viên thuốc nổ bung ngay trước mặt Hồn Đế, thanh âm của Hồn Đế im bặt, nét mặt hiện vẻ hoảng sợ.
Thân thể nó bị chia ra làm mấy chục phần, bị những viên thuốc vỡ kia hút hết vào, rồi phong ấn lại…
Bạch Tiểu Thuần không hề liếc mắt, nhoáng một cái lướt qua, đan dược không ngừng được quăng ra, oan hồn bay tới đều lập tức bị hút vào, chỉ sau một nén nhang, cầu vồng xanh từng vây khốn không biết bao nhiêu là tu sĩ không còn một oan hồn nào.
Chỉ còn lại một vùng đất trống, với không biết bao nhiêu là mộ bia.
Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái, xuất hiện ở cửa ra, rồi biến mất.
Người xem đều run rẩy, hít thở dồn dập, họ đã có rất nhiều tưởng tượng, nhưng không ai có thể đoán được Bạch Tiểu Thuần lại dùng một cách như vậy để qua ải!
Từ xưa đến nay, chưa từng có ai như Bạch Tiểu Thuần, phải biết khảo hạch của ải này là số lượng oan hồn diệt sát được, song bây giờ, oan hồn nơi đây đều không còn…
“Cái này… Cái này…”
“Ta vốn tưởng Công Tôn Uyển Nhi đã đủ là kinh diễm tuyệt luân, nhưng thực không ngờ Bạch Tiểu Thuần… Lại còn hơn cả Công Tôn Uyển Nhi!”
“Công Tôn Uyển Nhi là làm cho những oan hồn kia không dám ra tay, đấu ngang tay với Hồn Đế, nhưng Bạch Tiểu Thuần… ngay cả Hồn Đế hắn cũng thu vào được…”
Giống như Công Tôn Uyển Nhi lúc trước, chuyện Bạch Tiểu Thuần xông quan nhanh chóng làm oanh động cả tông môn.
Trong Hàng Ma đường đại điện, Trương Đại Bàn khoanh chân ngồi, hắn đã không còn ý thức, Sinh Mệnh Chi Hỏa chỉ còn le lắt, nếu không được Phùng Hữu Đức dùng tu vi duy trì, sớm đã bị tắt.
Ngoài đại điện, Hứa Bảo Tài và Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao cũng đều đang nhìn lên Tinh Không Đạo Cực bảng, nhìn Bạch Tiểu Thuần một đường qua ải, ai nấy đều chấn động.
Người khác không biết Bạch Tiểu Thuần, nhưng bọn họ biết, với tính cách của hắn, vốn không sẽ mạo hiểm như thế, tất cả những điều này đều là vì Trương Đại Bàn.
Đi qua năm cửa ải, Bạch Tiểu Thuần dùng tổng cộng chưa tới một canh giờ, nhưng hắn không hề buông lỏng, dù đã đi đến cửa ải cuối cùng, chỉ cần vượt qua cánh cửa này, là sẽ đi vào cầu vồng màu tím.
Hắn cũng không quan tâm tới thứ hạng, hắn cũng biết, cửa ải này là cửa ải khó khăn nhất!
Vì kẻ địch của hắn ở cửa ải này là… Công Tôn Uyển Nhi!
Nói chính xác, là pho tượng của Công Tôn Uyển Nhi!
Cầu vồng màu lam không lớn, chỉ chừng vạn trượng, ngoài phạm vi vạn trượng là một mảnh mơ hồ, không nhìn ra rõ cái gì, cũng không thể đi ra đó được, ở giữa phạm vi vạn trượng này, là một pho tượng.
Đây là một pho tượng nữ tử, tướng mạo cực đẹp, nhưng mang tới một cảm giác quỷ dị, như luôn có từng đợt hàn khí tỏa ra, khiến mặt đất xung quanh có một màu lam nhàn nhạt.
Bạch Tiểu Thuần vừa xuất hiện, đôi mắt của pho tượng đã lóe sáng, từ từ nó ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt sắc như dao xuyên thẳng vào tinh thần của Bạch Tiểu Thuần, làm hắn ngừng lại, cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Hắn không phải chưa từng giao chiến với Công Tôn Uyển Nhi, nhưng từ sau khi hắn từ Huyết Khê tông trở về, Công Tôn Uyển Nhi tạo cho hắn một cảm giác rất kì quặc, rất khó tả, làm hắn theo bản năng không hề muốn tiếp xúc nhiều.
Nhưng tới bây giờ, hắn rốt cục vẫn phải đối mặt với cô, dù đây chỉ là pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, nhưng Bạch Tiểu Thuần hiểu, pho tượng kia có thể thể hiện ra thực lực mà Công Tôn Uyển Nhi đã từng thể hiện trên Tinh Không Đạo Cực bảng.
Trừ phi Công Tôn Uyển Nhi có che dấu, bằng không pho tượng này sẽ có chiến lực không khác gì chính bản thân cô, dù không linh động bằng, nhưng nó lại không phải là vật sống nên không biết đau đớn, bù qua sớt lại, coi như tương đương.
Pho tượng Công Tôn Uyển Nhi nhoáng một cái, xuất hiện bốn hư ảnh giống hệt, đều bấm pháp quyết, chỉ vào Bạch Tiểu Thuần một cái.
Bốn luồng hào quang với bốn màu khác nhau bay ra, quấn vào với nhau, tạo thành một đóa hoa bốn màu bằng băng, xoay tròn bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Những nơi đi qua, mặt đất đều bị đóng băng, cả khu vực đều bị đóng băng, tầng băng nhanh chóng tràn ra.
Trên mỗi cánh hoa bốn màu đều có một gương mặt của Công Tôn Uyển Nhi, giống như cười mà không phải cười, cực kỳ quỷ dị, lúc tới gần, Bạch Tiểu Thuần dường như nghe thấy tiếng cười khanh khách.
Tiếng cười này làm hắn nổi hết cả da gà, Hàn Môn Dưỡng Niệm quyết lập tức vận chuyển, tay phải nhấn mạnh xuống một cái!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










