Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 88 : Chiến Công Tôn Uyển Nhi (c436-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 436: Chiến Công Tôn Uyển Nhi
Dịch giả: Tiểu Băng
Một cái nhấn, Trung Hàn chi khí nồng đậm làm hư không cũng bị bóp méo, xông thẳng về phía bông hoa băng bốn màu.
Nháy mắt đụng vào nhau, một tiếng nổ vang trời, ba cánh hoa tan thành tro bụi, nhưng một cánh cuối cùng lại to ra gấp mấy lần, xuyên qua luồng hàn khí, bắn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ cực nhanh, nháy mắt đã tới gần, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, khí lạnh trung hàn của hắn sau khi va chạm với băng hoa đã bị tiêu tan mất gần một nửa, hàn ý của cánh hoa băng làm máu trong người hắn cũng như muốn đóng thành băng, may mà trong người hắn, ngoài Thiên Đạo Kim Đan còn có Bất Tử Kim Cương đan, đan này chấn động mãnh liệt, kích phát sức mạnh nhục thân của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần gầm lên, đấm thẳng một quyền vào cánh hoa.
Cánh hoa vỡ tan, Bạch Tiểu Thuần phun ra một ngụm máu tươi, tay phải run rẩy, huyết nhục mơ hồ, nhưng hắn biết mình không thể lui về phía sau, thân thể nhoáng một cái, xông về phía pho tượng của Công Tôn Uyển Nhi, đồng thời không ngừng tỏa ra hàn khí bao phủ xung quanh, Bạch Tiểu Thuần nhờ hàn ảnh, di chuyển gần như là thuấn di.
Hắn nâng chân trái, vận Bất Tử Cân tung ra một cước.
Nhưng Công Tôn Uyển Nhi đã giơ tay lên bấm pháp quyết, chỉ vào mi tâm mình một cái, một luồng hàn khí kinh người bùng ra từ pho tượng, khiến cả trời đất đều như muốn trở thành khối băng, sau lưng pho tượng ngưng tụ một bàn tay băng cực to, thò ra tóm lấy Bạch Tiểu Thuần!
Một cước toàn lực của Bạch Tiểu Thuần làm bàn tay băng vỡ hơn phân nửa, nhưng vẫn không vỡ hết, vẫn tiếp tục vung tới!
Bạch Tiểu Thuần bị phản chấn, máu tươi phun ra, nhanh chóng di chuyển.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần biến sắc, vì hàn khí của Công Tôn Uyển Nhi như có sức mạnh phong ấn, khiến hắn không thể nào di chuyển được.
Phần bàn tay còn lại to ra thành cả trăm trượng, mạnh mẽ bay tới.
Pho tượng Công Tôn Uyển Nhi lạnh lùng đứng đằng sau bàn tay băng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“So hàn khí với nhau sao… Ta đấu với ngươi!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, hàn khí trong kim đan được rút ra, tụ lên bàn tay phải.
Khiến bàn tay phải của hắn hầu như trở thành màu xanh đậm, nhấn mạnh xuống đất một cái!
“Hàn, sơn!!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, hàn khí từ tay hắn tuôn xuống đất, tạo thành một ngọn núi băng.
Bàn tay băng và ngọn núi băng đụng vào nhau.
“Bạo!!” Bạch Tiểu Thuần phóng hết tất cả hàn khí trong người, kinh mạch phồng lên đau đớn, cơ thể như không còn cảm giác, tất cả hàn khí tích lũy trong kim đan đều bị rút hết ra, hắn đã đánh hết sức, điên cuồng như muốn đồng quy vu tận!
Bàn tay băng tan vỡ, núi băng cũng không còn, lực trùng kích tản ra xung quanh làm Bạch Tiểu Thuần lại phun máu, bị hất bay về hướng pho tượng của Công Tôn Uyển Nhi.
Bức tượng nghiến ken két, xuất hiện một vết rạn bắt đầu từ mi tâm, sau đó lan xuống miệng, nhìn rất khủng bố.
Cuộc chiến của hai người chỉ vừa mới triển khai, nhưng mức độ kinh tâm động phách, làm cho người xem bên ngoài đều như ngừng thở, Công Tôn Uyển Nhi vừa mới trở thành người đứng hàng thứ chín không lâu, đang là lúc danh tiếng lên tới đỉnh cao nhất, trong khi Bạch Tiểu Thuần chỉ có tu vi Kim Đan trung kỳ, lại chỉ là hơi có chút tiếng tăm, nên trận chiến này làm cho tất cả mọi người đều bị oanh động.
“Kim Đan trung kỳ và Hậu Kỳ đấu với nhau! Bạch Tiểu Thuần này… giấu giếm thực là sâu!”
“Hắn là hàn khí, Công Tôn Uyển Nhi cũng là hàn khí, hai người đánh nhau, khó mà khắc chế nhau được, chỉ xem ai cao hơn ai mà thôi!”
“Thực không ngờ Bạch Tiểu Thuần… Có thể đi đến được tận đây!”
Ngay cả những người xếp hạng trước một trăm của Tinh Không Đạo Cực bảng sau khi nghe tin cũng phải động dung, tạm ngừng tu hành, cũng vào xem xét.
Vì đấu pháp tới trình độ này thường ngày rất hiếm gặp, nên những tu sĩ cự phách này đều ở trong động phủ của mình ngưng thần theo dõi.
Bạch Tiểu Thuần thở hồng hộc, lau tươi trên miệng, nhìn chằm chằm pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, năm đó lúc ở Linh Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi giao chiến, lúc ấy đối phương đã từng thi triển hàn khí, nhưng trận tái chiến hôm nay, hàn khí của đối phương mới thực là làm cho Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.
Hắn không biết cô tu hành hàn khí như thế nào, nhưng có vẻ đã vượt qua trung hàn của hắn, cộng với tu vi của cô lúc ấy là kim đan hậu kỳ, cao hơn hắn mới chỉ là Kim Đan trung kỳ.
Còn bây giờ, tu vi của pho tượng Công Tôn Uyển Nhi là… Kết Đan Hậu Kỳ!
“Dù như thế nào, trận chiến này ta cũng nhất định phải thắng!” Bạch Tiểu Thuần đã làm đối phương bị thương, không còn ở trong thế bị động, hắn muốn chuyển sang chủ động, chiếm lấy tiên cơ.
Hắn đạp mạnh chân trái, dùng vận tốc cực hạn lao thẳng tới, tay phải vỗ túi trữ vật, một thanh kiếm ào ào bay ra, nó đã được luyện linh mấy lần, tỏa ra ánh sáng đen lóng lánh, Nghịch Long Giác!
Lấy Nghịch Long Giác làm trung tâm, những thanh phi kiếm khác cũng bay ra, phụ trợ tạo thành kiếm vũ, đan xen vào nhau như kiếm trận, bay thẳng đến pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuần tốc độ cực nhanh, hai ngón tay đã vươn ra, tỏa ánh sáng đen lóng lánh, Toái Hầu Tỏa!
Nhưng đôi mắt pho tượng đã lóe lên, đưa tay trái ra sau gáy, rút ra một thanh cốt kiếm trông giông giống như cái cột sống!
Cốt kiếm vừa ra, trong không gian như có vô số những lương hồn đang gào thét, làm cả cầu vồng màu lam rung rinh, đầy nguy cơ tử vong.
Thanh cốt kiếm không chút chần chừ, chém thẳng vào kiếm trận một nhát!
Một nhát chém như muốn xé rách hư không, vỡ diệt thiên địa, một kiếm rơi xuống, bốn phía đều như trở thành màu đen, chỉ còn mỗi ánh sáng do thanh kiếm xương di chuyển tạo ra, làm màu sắc duy nhất của thế giới.
Những thanh phi kiếm vỡ vụn, ngay cả Nghịch Long Giác cũng chỉ chống đỡ được một chút xíu, nó không vỡ, nhưng bị nứt, rồi bị bắn bay đi, cốt kiếm thế như chẻ tre, tiếp tục chém thẳng vào Bạch Tiểu Thuần!
“Đây là đòn sát thủ của ngươi sao?” Bạch Tiểu Thuần vỗ túi trữ vật, một cái vảy màu đen bay ra, cản cốt kiếm, đồng thời, hắn đưa cả hai tay lên, ấn xuống hai bên, khẽ hô.
“Thủy Trạch!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 437: Quốc Độ Nứt Vỡ!
Dịch giả: Tiểu Băng
Hai chữ ‘thủy trạch’ vừa thốt ra, chung quanh như xuất hiện một làn khí ẩm thấu xương làm cảnh sắc trở nên mơ hồ!
Từ xa nhìn tới, cả khu vực như hóa thành một đầm nước băng hàn!
Tóc Bạch Tiểu Thuần không gió tự bay, một luồng khí thế kinh người lan ra!
Một hơi thở hoang dã tàn bạo và hỗn loạn xuất hiện, trong đầu các tu sĩ đang xem bỗng vang lên một tiếng thú rống xa xăm, tang thương, nhưng mạnh mẽ, làm chấn động cả tâm thần!
Rống!!
Tiếng rống này, không chỉ những người quan sát nghe thấy, mà những tu sĩ không quan sát, song vì một nguyên nhân nào đó, cũng đều nhiều ít cảm nhận được nó!
Khiến đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông đều hoảng sợ.
“Cái gì thế?!”
“Các ngươi có nghe thấy không, tiếng thú rống!!”
“Trời, chúng ta rõ ràng là ở bên ngoài, vậy mà cũng còn nghe thấy… đó là thần thông gì chứ?!”
Trên một ngọn núi màu đỏ thuộc Tinh Vực cầu vồng của Tinh Không Đạo Cực Tông, một nữ tử đang khoanh chân đả tọa, mái tóc của cô đỏ như lửa, dung nhan xinh đẹp thanh tú, khắp quanh người như có một ngọn lửa vô hình vì cô làm cho người ta cảm thấy nếu tới gần cô, tất sẽ bị đốt cháy đến mức hình thần đều diệt.
Cô vốn chỉ ngồi đã tọa, không chú ý tới Tinh Không Đạo Cực bảng, nhưng khi tiếng thú rống làm rung động tâm thần mọi người, thì cô hình như cũng cảm nhận được, cô khẽ mở mắt, nhìn vào Tinh Không Đạo Cực bảng, thần sắc động dung.
“Vốn tưởng trước khi Liệt Hồn thí luyện, trên cầu vồng tím chỉ có thêm một Công Tôn Uyển Nhi, nhưng bây giờ xem ra… lại có thêm một người nữa.”
Cô gái này là người được xếp thứ ba trên à Tinh Không Đạo Cực bảng, …… Trần Nguyệt San!
Không chỉ một mình cô, trong một hồ sâu của Cực Vực cầu vồng, một thanh niên cởi trần, thần sắc âm lãnh, đôi môi rất mỏng, tạo nên cảm giác rất lãnh khốc vô tình đang đánh nhau với oan hồn trong hồ, những oan hồn đó thân ảnh vặn vẹo, gào rống dữ tợn, nhưng lại gần như không hề có sức chống đỡ thanh niên, đều bị hắn tiêu diệt.
Nhưng khi tiếng thú rống vang lên, bước chân thanh niên này ngừng lại, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt lấp lóe âm u.
“Dù có thêm mấy người lên cầu vồng tím, thì vào Liệt Hồn thí luyện, ai dám tranh đoạt với ta, ta cũng giết kẻ đó!”
Người này cũng là một cự phách của Tinh Không Đạo Cực bảng, đứng vị trí thứ hai, tên là…… Tả Đạo!
Tiếng thú rống này có thể làm cho người ngoài chấn động, đương nhiên người trong cuộc là pho tượng Công Tôn Uyển Nhi bị ảnh hưởng còn mạnh mẽ hơn, mắt tượng rực sáng, nhưng nó không lùi, mà còn tăng tốc, thúc cốt kiếm chém tới Bạch Tiểu Thuần!
Tạo thành tiếng rít xé gió, như muốn xé rách hư không!
Bạch Tiểu Thuần bừng bừng sát khí, tóc dài tung bay, hai cánh tay vươn cao lên không trung.
“Quốc Độ!!”
Một tiếng nổ vang trời, mặt đất rộng vạn trượng hóa thành đầm nước, một cái gai nhọn to tới mức không thể nào tả nổi, như một ngọn núi nhọn từ dưới mặt đất rầm rầm mọc lên, chống lên tới tận trời, chiếm hết cả không gian vạn trượng, dưới chân cái gai ấy, là một cái vảy màu đen!
Phóng mắt nhìn ra xa, có thể nhìn thấy ở cách đó xa xa, cũng mọc lên mấy cái gai nhọn nữa, giống như phạm vi vạn trượng này chỉ là một cái cửa sổ nho nhỏ, nhìn xuyên qua nó, có thể nhìn thấy một phần nhỏ cơ thể của con Cự thú khổng lồ kinh người kia, nhưng vẫn chưa đủ chỗ để thấy được toàn thân của nó!
Cái gai nhọn và pho tượng Công Tôn Uyển Nhi chạm vào nhau.
Không từ nào miêu tả được sự chấn động do cái va chạm đó gây ra, người ngoài khi nhìn thấy cái gai ấy đều phải hít sâu vì kinh hãi, người có thứ hạng càng cao, thì bị chấn động càng lớn, nhất là Trần Nguyệt San và Tả Đạo, con ngươi trong mắt cả hai đều rụt cả lại.
Những tiếng nổ vang liền nhau không dứt, cơn chấn động không khác gì hai đại lục va chạm vào với nhau, tạo nên phong bạo đủ sức quét ngang tất cả, thanh cốt kiếm trong tay pho tượng Công Tôn Uyển Nhi vỡ vụn từng khúc, cuối cùng oanh một tiếng nổ tung.
Bản thân pho tượng cũng trở nên ảm đạm, xuất hiện rất nhiều những vết nứt, như muốn vỡ ra thành từng mảnh, pho tượng vội vã lùi lại, nhưng uy lực của thanh cốt kiếm kia quá lớn, tuy nó đã vỡ vụn, nhưng kiếm khí vẫn còn, vẫn tiếp tục lướt qua cái gai xương khổng lồ như núi, phóng thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần!
Thủy Trạch Quốc Độ, đây là lần đầu tiên bị người ngoài đánh xuyên qua, Bạch Tiểu Thuần không tránh nổi kiếm khí, bị nó chém thẳng vào người.
Bạch Tiểu Thuần phun máu, cả người đau đớn, xương thịt đều như muốn nát ra, cơ thể như như diều đứt dây, bị quăng ra rất xa.
Sức mạnh ngang nhau, lưỡng bại câu thương!!
Người vây xem đều kinh hãi, một phần là vì thuật pháp của Bạch Tiểu Thuần, phần còn lại là vì sự cuồng nhiệt khi được xem một trận chiến đỉnh phong của Kết Đan!
Có thể nghĩ ra được, sau trận chiến này, dù Bạch Tiểu Thuần có thua đi chăng nữa, thì hắn vẫn sẽ được mọi người càng thêm quan tâm!
“Hai người này đều đã đạt tới trình độ tiếp cận với Nguyên Anh!”
“Công Tôn Uyển Nhi là Kết Đan hậu kỳ, nhưng Bạch Tiểu Thuần…… vẫn mới chỉ là Kết Đan trung kỳ a!”
“Ta đã hỏi thăm qua, Bạch Tiểu Thuần này đến từ Không Vực Trung du Nghịch Hà Tông, Công Tôn Uyển Nhi cũng đến từ nơi đó, trời, Nghịch Hà Tông này không ngờ lại kinh người như thế, đưa tới hai con tin đều là tu sĩ quá mức nghịch thiên!”
Trong cầu vồng màu lam, pho tượng Công Tôn Uyển đầy vết nứt ngẩng đầu lên, đưa tay đánh một chưởng vào mi tâm chính mình.
Phịch một tiếng, mi tâm của pho tượng vỡ vụn, trên pho tượng càng tăng thêm vết nứt, song từ bên trong những vết nứt đó, lại tràn ra một hơi lạnh kinh người.
Hàn khí từ trong pho tượng tràn ra, đóng băng pho tượng, khiến pho tượng Công Tôn Uyển Nhi biến thành một người băng cao đến mấy trượng.
Hàn khí vẫn tiếp tục tỏa ra không ngừng, đóng băng tất cả mọi thứ trong cầu vồng màu lam!
Hàn khí này rất mạnh, nó chỉ vừa xuất hiện, xung quanh đã gần như bị đóng băng tất cả, cả mặt đất, cả hư không!
Tiếng ken két trở thành âm thanh duy nhất của thế giới này!
Pho tượng băng càng lúc càng to thêm ra!
“Diệt tuyệt chi hàn!” người bên ngoài lại thêm một lần kinh hãi, ngay cả tu sĩ nguyên anh cũng phải quan tâm tới trận chiến, một tu sĩ nguyên anh sau khi nhìn thấy hàn khí này, không kềm được buột ra tiếng kinh hô.
Các tu sĩ đều biến sắc, ngay cả chưởng môn của Tinh Không Đạo Cực Tông đang bế quan cũng phải mở mắt ra, nhìn vào chiến trường.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, cảm nhận được hàn khí xung quanh mang theo một sức mạnh diệt sạch tất cả mọi sinh cơ, chỉ cần bị đóng băng, lập tức sẽ hình thần đều diệt.
“Đáng chết, Công Tôn Uyển Nhi này làm cách nào mà hàn khí của cô ta mạnh dữ vậy!!” Nguy cơ thời điểm, Bạch Tiểu Thuần thấy hàn khí đang tràn về phía mình, thì thốt ra ba chữ.
“Nhân Sơn Quyết!” Trong mắt hắn hiện ra hư ảnh thạch nhân, còn ngoài cơ thể hắn, Thạch Nhân chi sơn cũng thình lình xuất hiện!!
Người dung hợp với núi, người chính là núi, núi chính là người!
Ầm ầm ầm!
Bạch Tiểu Thuần biến mất, mọi người chỉ còn nhìn thấy một Thạch Nhân khổng lồ cao tới……mấy chục trượng!
Khí thế cuồng bạo của Thạch Nhân làm tu sĩ kết đan hết hồn hết vía, tu sĩ nguyên anh cũng giật mình, khí thế này không chút sợ hãi, va chạm với hàn khí đang tiến đến kia, tạo nên những tiếng nổ điếc tai.
“Nhân Sơn Quyết!!” một người trong số những tu sĩ đang xem kêu to.
Công Tôn Uyển Nhi có diệt tuyệt chi hàn vốn đã làm bọn họ giật mình, giờ nhìn thấy Nhân Sơn Quyết xuất hiện, sự giật mình càng tăng nhiều thêm.
“Lại có người tu luyện thành Nhân Sơn Quyết!!”
“Bạch Tiểu Thuần này…… thực không tầm thường!!”
Chưởng môn Tinh Không Đạo Cực Tông nghiêm mặt lại.
Bên ngoài Vạn Sơn cốc, Thạch Sơn ngồi trên tảng đá lớn, hắn mở mắt, đôi mắt lấp lóe ánh sáng kì dị, khóe miệng khẽ nhếch lên cười, vẻ mặt kích động!
Băng Sơn Cự Nhân ở bên trái, Thạch Nhân ở bên phải, ở giữa là hàn khí và khí thế của họ va chạm với nhau, khiến cả thế giới cầu vồng màu lam đều rung chuyển.
“Sát!!” Bạch Tiểu Thuần hóa thành Sơn Nhân gầm lên, xông thẳng vào Công Tôn Uyển Nhi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 438: Tu Vi Đột Phá
Dịch giả: Tiểu Băng
Chữ Sát vừa ra, một hình ảnh núi thây biển máu bất chợt hiện ra trong đầu tất cả các tu sĩ quan chiến, Bạch Tiểu Thuần tốc độ cực nhanh, ào ào xông tới, dưới chân vận chuyển Hám Sơn Chàng!
Thạch Nhân vốn đã rất mạnh, lại thêm thi triển Hám Sơn Chàng, khiến sức mạnh của nó bạo tăng, tốc độ trở nên khủng khiếp, chẳng khác gì thuấn di trong cự ly ngắn!
Trong chốc lát đã xuyên qua hàn khí, đánh vỡ hàn băng, đánh vỡ hư không, xuất hiện trước mặt pho tượng Công Tôn Uyển Nhi!
Tốc độ này quá nhanh, Thạch Nhân lại quá mạnh mẽ, pho tượng Công Tôn Uyển Nhi vốn đã bị thương nặng, nó lại chỉ là một pho tượng không linh động được như người thật, nên không kịp phản ứng, muốn lui lại cũng không còn kịp nữa, đành đưa tay lên bấm pháp quyết để cản lại!
Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn liều mạng, nếu đến thế này rồi mà vẫn không thắng được đối phương, thì hắn sẽ không thể cứu được Trương Đại Bàn!
Không, hắn không thể để chuyện đó xảy ra!
“Ta nhất định phải thắng!!!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, giơ chân trái, đạp mạnh xuống hai bàn tay đang đưa lên của pho tượng Công Tôn Uyển Nhi!
Bất Tử Trường Sinh Công kết hợp với Nhân Sơn Quyết, được Hám Sơn Chàng gia trì, cộng thêm Bất Tử Cấm tạo nên một kích tuyệt diệt!
Cả cầu vồng màu lam chấn động, hai cánh tay đang đưa lên của pho tượng Công Tôn Uyển Nhi bị Bạch Tiểu Thuần đạp vỡ vụn, một cước kia vẫn không ngừng, tiếp tục đạp xuống ngực của pho tượng!
Ngực pho tượng lõm hẳn vào, sau đó cả phần ngực vỡ tung, nhưng pho tượng vẫn chưa chết hẳn, nó lùi lại, vì pho tượng có tầng băng bên ngoài bao phủ, thứ bị vỡ chỉ mới là tầng băng mà thôi..
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã xông tới theo, Hám Sơn Chàng lại bùng phát, bàn tay phải của thạch nhân chìa ra, ngón cái và ngón trỏ lóng lánh quang mang màu đen.
Nháy mắt đã tới cổ của pho tượng, bóp chặt vào!
Toái Hầu Tỏa!
Pho tượng Công Tôn Uyển Nhi dưới công kích của Toái Hầu Tỏa không còn chống đỡ được nữa, hoàn toàn tan vỡ…
Pho tượng vừa vỡ, cách đó không xa, một luồng ánh sáng truyền tống xuất hiện, chỉ cần bước vào luồng ánh sáng đó, sẽ tiến vào cầu vồng màu tím!
Nhân Sơn Quyết cũng đã đến thời gian, thạch thân biến mất, Bạch Tiểu Thuần hiện ra bản thể, sắc mặt trắng bệch, cả người lung lay muốn ngã nhưng hắn đã cố gắng đứng vững, phun máu ra liên tục ba lần, cả người lảo đảo, nhưng ánh mắt đầy cố chấp.
“Hắn… Thắng?!!”
“Kết Đan trung kỳ đánh với Kết Đan Hậu Kỳ, lại thủ thắng!!”
“Trời, hắn chiến thắng pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, vậy chẳng phải… hắn sẽ đi vào cầu vồng màu tím, trở thành ngôi sao thứ mười của Tinh Không Đạo Cực Tông ta hay sao!!”
Bên ngoài Tinh Không Đạo Cực bảng đã hoàn toàn chìm trong chấn động, sự chấn động lần này còn mạnh hơn hẳn lần trước khi Công Tôn Uyển Nhi xông bảng.
Ai cũng xôn xao, ai cũng kinh hô, trong Không Vực Thải Hồng thượng của Bạch Tiểu Thuần, ai nấy đều hoan hô tới cuồng nhiệt, huyên náo ngút trời.
Cũng trong Không Vực Thải Hồng thượng, Tống Khuyết ở ngoài động phủ, siết chặt nắm đấm, ánh mắt phức tạp, trong lòng hắn rất đau khổ, hắn không muốn công nhận mình không bằng Bạch Tiểu Thuần, nhưng hết lần này tới lần khác, những chuyện xảy ra đều làm hắn muốn nghẹt thở.
Ba người Hứa Bảo Tài, Thần Toán Tử và Trần Mạn Dao đều đã bị chấn động đến cực hạn, họ là những người biết Bạch Tiểu Thuần, vốn cũng biết hắn không tầm thường, nhưng nói kiểu nào cũng không thể nào ngờ được Bạch Tiểu Thuần lại lợi hại tới như vậy.
Ngoài họ, còn có một người nữa, là Công Tôn Uyển Nhi, cô đang ngồi ngoài động phủ, trên một tảng đá lớn, cô ngẩng đầu nhìn về phía Tinh Không Đạo Cực bảng, tận mắt nhìn thấy quá trình pho tượng của mình và Bạch Tiểu Thuần chiến đấu với nhau, vẻ mặt cổ quái, đến lúc pho tượng tan vỡ, cô lại nở nụ cười.
“Vẫn là ca ca lợi hại a.” Công Tôn Uyển Nhi vỗ tay, đôi mắt lóng lánh.
Ngoài Không Vực cầu vồng, trong ba khu vực Thải Hồng thượng khác, Trần Nguyệt San, Tả Đạo cũng đang sững sờ, đôi mắt Trần Nguyệt San lấp lóe, Tả Đạo lại hừ một tiếng, dù không nói gì, nhưng nét mặt lại càng thêm lãnh ngạo.
Các tu sĩ nguyên anh đều nhìn Bạch Tiểu Thuần, có thể nói một trận chiến này đã làm cho Bạch Tiểu Thuần nổi danh, trở thành người mà cả Tinh Không Đạo Cực Tông không ai không biết!!
Bỗng một người kêu lên.
“Không đúng… Các ngươi nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn… hình như hắn đang tu luyện!!”
“Hàn khí, những hàn khí kia…”
Bạch Tiểu Thuần quả thật là đang tu luyện, đây không phải hắn chủ động, mà là ngay khi pho tượng Công Tôn Uyển Nhi tan vỡ, hàn khí trong cầu vồng màu tím đều như bị mất gốc, nên đều tràn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Chúng mặc kệ Bạch Tiểu Thuần có đồng ý hay không, thi nhau chui vào trong người hắn, chui vào trong kinh mạch của hắn, vào trong Thiên Đạo Kim Đan của hắn!
Hàn khí ở đây quá nồng, chúng tạo thành một vòng xoáy rất to, trung tâm của vòng xoáy, chính là Bạch Tiểu Thuần!
Hàn khí không ngừng tràn vào người hắn, tràn vào kim đan của hắn, ba thành, bốn thành, năm thành, sáu thành…
Cả người Bạch Tiểu Thuần run rẩy, tu vi của hắn đang không ngừng tăng lên với tốc độ chóng mặt, từ Kết Đan trung kỳ đỉnh phong đang không ngừng tiếp tục hướng tới Kết Đan Hậu Kỳ!
Sáu thành rưỡi, vẫn còn tiếp tục!!
Kim Đan của hắn là do chín tầng Linh Hải tạo thành, mà bây giờ, chín tầng Linh Hải này đã có sáu thành rưỡi trở thành thế giới hàn băng, rồi đến bảy thành!
Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết giúp ngưng tụ hàn khí ở trong kim đan, khi hàn khí đạt tới ba thành, chính là Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong, đạt tới sáu thành chính là Kim Đan trung kỳ đỉnh phong!
Trước đây, lượng hàn khí trong kim đan của Bạch Tiểu Thuần chỉ chiếm chừng sáu thành, nhưng bây giờ nó đã đạt tới bảy thành, ngay lúc đạt tới bảy thành, tu vi của hắn thay đổi, một cơn gió lốc từ trong người hắn quét ra, quét ngang bốn phương.
Hắn đã đạt tới… Kim Đan Hậu Kỳ!!
Nhưng vẫn còn chưa kết thúc, hàn khí vẫn còn đang không ngừng chui vào, từ bảy thành kéo lên tám thành!
Đến khi tia hàn khí cuối cùng đã chui vào cơ thể, lượng hàn khí trong kim đan của hắn đã đạt tới tám thành rưỡi, ru vi của hắn đã gần chạm tới Đại viên mãn, chỉ cần sau này hàn khí đạt tới mười thành, hắn sẽ chính thức là… Kim Đan Đại viên mãn!!
Khí thế của Bạch Tiểu Thuần tăng vọt, ngôi sao của hắn tỏa ra ánh sáng chói mắt!
” Bạch Tiểu Thuần, hắn… Hắn đã đột phá sau khi chiến đấu!!”
“Kết Đan Hậu Kỳ, hắn đã trở thành Kết Đan Hậu Kỳ!!”
“Trung Kỳ đã có thể chiến với Hậu Kỳ, hôm nay hắn đã trở thành Hậu Kỳ, há chẳng phải có thể đấu được cả với Đại viên mãn hay sao!!”
“Tạo hóa thế này… cũng vì hắn cũng luyện hàn công, nên được hấp thu hàn khí của pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, nên mới đột phá!!” ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 439: Ta Chỉ Có Một Nguyện Vọng
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần đã sáng tạo ra một kì tích mới cho Tinh Không Đạo Cực Bảng!
Thời gian xông qua nhanh nhất, sau khi xông quan đột phá tu vi thành công!
Ai nấy đều kinh hãi, phải biết chín người trong cầu vồng màu tím đã có tám người là kim đan Đại viên mãn, Hậu Kỳ chỉ có một mình Công Tôn Uyển Nhi, nhưng bây giờ đã có thêm một người nữa, người này khi xông quan mới chỉ là trung kì, sau khi thành công mới đạt tới hậu kì!
Bạch Tiểu Thuần không có thời gian cảm thụ tu vi của mình, đang muốn chạy thẳng tới ánh sáng truyền tống, thì cách hắn không xa, đột nhiên hư không vặn vẹo, những đốm sáng không ngừng xuất hiện, sau đó ngưng tụ thành một pho tượng!
Pho tượng này… là Bạch Tiểu Thuần!!
Bạch Tiểu Thuần khựng lại nhìn pho tượng, pho tượng này giống hắn như đúc, từ hình dáng, đến khí tức, chỉ khác chăng là gương mặt cứng đơ, lạnh lùng không nhúc nhích.
Bạch Tiểu Thuần đã hiểu, sau này, ai muốn bước lên cầu vồng màu tím, người cuối cùng cản đường họ sẽ chính là pho tượng này của mình!
Bạch Tiểu Thuần quay đi, chui vào ánh sáng truyền tống!
Bởi vì Bạch Tiểu Thuần sau khi chiến đấu mới đột phá, nên pho tượng của hắn chỉ là Kết Đan trung kỳ, chứ không phải Kết Đan Hậu Kỳ.
Bạch Tiểu Thuần vừa bước vào ánh sáng truyền tống, ngôi sao của hắn cũng từ cầu vồng màu lam bay vọt lên cầu vồng màu tím!
Vậy là, cầu vồng màu tím bây giờ đã xuất hiện ngôi sao thứ mười!
Các tu sĩ đều nhìn lên cầu vồng màu tím, tuy họ đều không thể nhìn thấy những gì xảy ra trong đó, nhưng theo bản năng họ vẫn đều ngẩng lên nhìn.
Chính bởi vì không biết, nên nó mới thần bí, và chính vì thần bí, nên mới làm cho họ khát vọng, nhất là chỉ trong vòng có mấy tháng, họ đã lần lượt nhìn thấy liên tục hai người nối bước nhau đi lên cầu vồng màu tím kia, điều ấy đã tạo nên động lực phấn đấu cho họ.
Trong cầu vồng màu tím, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác hẳn với những thế giới trước đó.
Đó là một con sông lớn, và hắn đang đứng ngay bên bờ sông.
Hắn ngơ ngác, cảm thấy hình như mình đã quên mất cái gì đó, cảm thấy thế giới xung quanh mình là lạ, hình như không thật.
“Mình đã quên cái gì?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh bờ, bắt đầu suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi mà không nhớ ra nổi, hắn chỉ nhớ được tên của mình, ngoài cái tên, hắn không còn nhớ được bất kì điều gì khác.
Giống như … mất đi ký ức.
Vốn hắn định vào cầu vồng tím là lập tức rời khỏi Tinh Không Đạo Cực Bảng, bởi vì mục đích của hắn đã đạt thành, hắn muốn đi lĩnh phần thưởng của mình, xin một phần Thiên Nhân chi lực, đi cứu Trương Đại Bàn.
Thời gian… Đã không còn nhiều lắm.
Nhưng bây giờ, đã vào tới cầu vồng tím, mà hắn lại không nhớ được gì cả.
“Không đúng, có một chuyện rất quan trọng… Ta nhất định phải nhớ ra.” Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhíu mày, cố gắng nhớ lại, thì từ xa xa trên sông, có một lời ca vang tới.
Tiếng ca không theo một quy tắc nào, ca từ cũng không nghe được rõ, chỉ cảm nhận được sự tang thương trong tiếng ca, sự cổ xưa… một chiếc thuyền đang từ từ đi tới.
Trên thuyền có một lão giả đội mũ rộng vành, bàn tay thô ráp cầm một cây gậy trúc dài, tới bên bờ, lão giả ngẩng đầu, gương mặt đầy nếp nhăn tươi cười với Bạch Tiểu Thuần.
“Tâm của ngươi không yên tĩnh?”
“Hình như ta đã quên mất một việc.” Bạch Tiểu Thuần ngẩng lên, ánh mắt mờ mịt nhìn lão giả và con thuyền.
“Mỗi người đều quên rất nhiều chuyện, lên thuyền đi, nghe lão phu ca, có lẽ ngươi sẽ nhớ ra, đạo ở phương nào.” Lão giả mỉm cười, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc một lát, đứng lên, đi lên thuyền, cây gậy trúc chống xuống, đẩy con thuyền ra xa bờ.
Bạch Tiểu Thuần ngồi trên thuyền, nghe lão giả hát, hắn nghe rất nghiêm túc, nhưng không nghe ra được cái gì.
“Ngươi đang hát cái gì?” Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hỏi.
“Một bài ca.” Lão giả đáp.
“Nổi tiếng không?” Bạch Tiểu Thuần không nghe rõ ca từ, nên hỏi.
“Không, đây là một bài ca không ai nghe được tới kết thúc.
Trước ngươi đã có chín người tới, nhưng chưa hề có ai nghe tới hết, người đầu tiên, là nghe được lâu nhất, nhưng cuối cùng vẫn phải từ bỏ.” Lão giả cười, tiếp tục hát.
Bạch Tiểu Thuần yên lặng ngồi tiếp tục nghe, nhưng trong đầu lại đang cố nhớ xem mình đã quên điều gì, nước sông cũng không bình lặng, thi thoảng lại có sóng xoắn tới, không biết đi qua bao lâu, đột nhiên có một làn sóng lớn vỗ phịch một tiếng vào thuyền, cơ thể Bạch Tiểu Thuần lay lay theo thân thuyền, ngay lúc lay lắc đó, trong đầu hắn đột nhiên hiện ra một đoạn trí nhớ ngắn.
Đoạn trí nhớ đó, là một gian phòng, phụ thân của hắn cầm chặt tay hắn, nắm rất chặt, chỉ nói mấy chữ!
“Tiểu Thuần… phải sống sót…”
Bạch Tiểu Thuần run người, đoạn trí nhớ ấy như mồi lửa, nhanh chóng cháy lan ra, khiến đầu hắn nóng lên, nhớ lại tất cả mọi thứ.
“Ta phải đi cứu Đại sư huynh!!” Bạch Tiểu Thuần ngẩng phắt đầu lên, hắn đã nhớ ra mọi thứ, hắn đứng bật dậy, ngay lúc ấy, con thuyền biến mất, con sông biến mất, cả thế giới đều biến mất… đều trở thành hư không.
Trước mặt hắn chỉ còn lão giả, lão giả quay người nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lấp lóe ánh sáng khác thường.
“Thấy rõ chưa?”
“Cái gì? Ta không tham gia thí luyện nữa, ta phải đi cứu người!!” Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hắn đã lấy lại trí nhớ, càng cảm thấy cầu vồng màu tím này quỷ dị.
Lão giả trầm mặc, sau một lúc lâu lặp lại câu hỏi.
“Thấy rõ chưa?”
“Ta…” Bạch Tiểu Thuần nổi giận, nhưng mới nói được có một chữ, lão giả kia đã hở dài.
“Mà thôi, ta đã hiểu ý của ngươi rồi, đi vào cầu vồng máu tím, ngươi có thể đề ra một yêu cầu với tông môn, chỉ cần không quá phận, là sẽ được đáp ứng, ví dụ như hủy bỏ thân phận con tin.” Lão giả lắc đầu.
“Ta muốn một phần Thiên Nhân chi lực!” Bạch Tiểu Thuần nói ngay.
“Sau khi ngươi rời đi, sẽ có người đưa tới cho ngươi.” Lão giả vung tay, hư không hóa thành vòng xoáy, không ngừng chuyển động, kéo Bạch Tiểu Thuần vào trong trung tâm vòng xoáy.
Nơi ấy chính là cửa ra, Bạch Tiểu Thuần đã sắp đi vào thì dừng chân lại, quay đầu nhìn lão giả, lúc này lão giả đã quay lưng lại với hắn, đang từng bước một đi xa.
“Ngươi vừa rồi hỏi ta, là muốn ta thấy rõ cái gì?” Bạch Tiểu Thuần không nhịn được hỏi.
“Đạo!” Lão giả không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp.
Bạch Tiểu Thuần mê man nhìn theo lão giả đi xa, vội lớn tiếng hô lên.
“Ta không hiểu đạo là cái gì, ta chỉ có một nguyện vọng, ta muốn Trường Sinh!”
Lão giả khựng lại, quay đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, khẽ cười.
“Đó cũng là đạo!”
Oanh một tiếng, Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn biến mất trong vòng xoáy, đến khi hiện thân trở lại, thì đã thấy mình đứng ở ngoài cửa Tinh Không Đạo Cực Bảng!
Tu sĩ xung quanh ồ lên, nhìn theo hắn, ánh mắt đầy hâm mộ và tôn kính.
Từ trong vạn tinh cầu vồng, một giọng nói uy nghiêm vang lên, vang vọng khắp bát phương.
“Con tin Nghịch Hà Tông Bạch Tiểu Thuần, đồng ý yêu cầu của ngươi, phần thưởng một phần Thiên Nhân chi lực!”
Từ trên một cầu vồng khác, một ánh sáng bay xuống, xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần, là một cái lá cây sáng long lanh, tràn ra Thiên Nhân chi uy!
Uy áp của nó khiến tất cả người ở đó đều khó thở, tu vi bị áp chế, cái lá cây ấy chính là một phần Thiên Nhân chi lực thuộc tính Mộc!
Là một phần, không phải một tia!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 440: Nghịch Hà Tông Không Giống Bình Thường
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, rồi tiếng của Chưởng môn vang lên, làm ai nấy đều chăm chú nhìn vào Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng sau khi cầm lấy Thiên Nhân chi lực, Bạch Tiểu Thuần lập tức bay vèo về phía Truyền Tống Trận.
Hắn không biết mình đã xài hết bao nhiêu thời gian, hắn rất lo, phải nhanh nhanh trở về Hàng Ma Đường để cứu Trương Đại Bàn!
Hắn bỏ lại sau lưng những lời bàn tán, từ ngày hôm nay, từ lúc này, Bạch Tiểu Thuần đã chính thức đứng trong hàng ngũ những đệ tử đỉnh phong của Tinh Không Đạo Cực Tông!
Mười thứ hạng đầu!!
Dù không ai biết Bạch Tiểu Thuần đã làm gì trong cầu vồng màu tím, nhưng ngôi sao của hắn đã bay lên làm ngôi sao thứ mười trong cầu vồng màu tím đó!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng mà chạy, không còn chút tâm tư khoe khoang thành tích của mình, mà dùng tốc độ nhanh nhất bay tới Truyền Tống Trận, trở về Không Vực cầu vồng.
Ra khỏi Truyền Tống Trận, các tu sĩ xung quanh đó đều nhận ra hắn, đều cung kính chào hắn.
“Bái kiến Bạch sư huynh!”
Bạch Tiểu Thuần chỉ khẽ gật đầu chào lại, tiếp tục chạy đi.
Lần này không có ai cản đường hắn.
Thứ hạng thứ mười trên Tinh Không Đạo Cực Bảng đủ giúp Bạch Tiểu Thuần hưởng đặc quyền cực lớn trong Tinh Không Đạo Cực Tông, chỉ sau chừng nửa nén hương, Bạch Tiểu Thuần đã về tới Hàng Ma Đường.
Tu sĩ trong Hàng Ma Đường đều chạy ra, ngay ngắn chào hắn, dáng vẻ tôn kính, sự tôn kính lần này hoàn toàn khác với sự tôn kính lần trước, lần trước dù cũng là tôn kính, nhưng chỉ là ở ngoài mặt mà thôi, thực chất trong bụng ai cũng khinh miệt Bạch Tiểu Thuần cáo mượn oai hùm.
Sau đó Bạch Tiểu Thuần vào bảng, xếp hạng hơn bốn trăm, thái độ của mọi người mới hơi thay đổi, đến ngày hôm nay, hắn vào cầu vồng màu tím, thái độ của họ dành cho hắn mới hoàn toàn thay đổi.
“Bái kiến Bạch sư huynh!”
“Bạch sư huynh…”
Những tiếng chào đi theo hắn trên suốt con đường đi trong Hàng Ma Đường, không ít người trong số họ hắn đều có biếtVân Đạo Tử cúi mình, ôm quyền rất là khoa trương.
“Chúc mừng Bạch sư huynh!”
Thần Toán Tử, Hứa Bảo Tài Trần Mạn Dao đều đã ở bên ngoài đại điện, nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy kích động.
Bạch Tiểu Thuần khẽ gật đầu chào họ, rồi ngưng trọng chạy vào trong Hàng Ma Đường đại điện.
Trương Đại Bàn ngồi khoanh chân ở đó, nét mặt đầy thống khổ, sinh cơ hầu như đã chẳng còn, cả người tử khí tràn ngập, nếu không phải nhờ Phùng Hữu Đức dùng tu vi nguyên anh giữ mạng thì đã sớm không còn.
“Chân nhân tiền bối, ta mang Thiên Nhân chi lực tới!” Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Trương Đại Bàn như thế, trong lòng càng thêm lo lắng, lập tức lấy cái lá ra.
Phùng Hữu Đức ngẩng đầu, tay phải chộp một cái, cái lá đã bay ra khỏi tay Bạch Tiểu Thuần, bay tới dừng trên đỉnh đầu Trương Đại Bàn.
Phùng Hữu Đức nghiêm nghị bấm pháp quyết chỉ vào cái lá, cái lá run lên, tỏa ra ánh sáng xanh, một tia khí tức màu xanh từ chiếc lá bay ra, chui vào đầu Trương Đại Bàn.
Trương Đại Bàn rung lên, sự thống khổ trên mặt từ từ tiêu tán, gương mặt dần trở nên hơi hồng phơn phớt, sương mù quanh người chui vào trong cơ thể, dồn hết vào trong đan điền, từ từ ngưng tụ lại.
Bạch Tiểu Thuần thở phào, Phùng Hữu Đức cũng gật đầu đứng dậy.
“Có thiên nhân chi lực hỗ trợ, Đại sư huynh của ngươi Kết Đan đã không còn gì nguy hiểm, chỉ là sinh cơ của hắn bị tiêu hao quá lớn, bây giờ kết đan e là ít nhất phải mất nửa năm mới hoàn thành, mà thôi… để hắn ở lại chỗ này đi.” Phùng Hữu Đức chậm rãi nói.
“Đa tạ chân nhân!” Bạch Tiểu Thuần cảm kích cúi xuống cảm ơn, sau đó nhìn kĩ Trương Đại Bàn, xác định Trương Đại Bàn thực sự không còn nguy hiểm gì nữa, mới hoàn toàn thả lỏng, cả người bỗng cảm thấy mệt mỏi không tả nổi.
Đấu với pho tượng Công Tôn Uyển Nhi khiến hắn tiêu hao không chỉ tu vi, mà còn cả tinh lực, còn phải lo lắng cho Trương Đại Bàn, bây giờ mọi chuyện đã xong, Trương Đại Bàn cần yên tĩnh, nên hắn rời khỏi đại điện, tìm một chỗ trong Hàng Ma Đường ngồi xuống thổ nạp, nghỉ ngơi lấy lại sức.
Một lần nghỉ này, chính là ba ngày.
Trong ba ngày này, toàn bộ Tinh Không Đạo Cực Tông hoàn toàn chấn động, cái tên Bạch Tiểu Thuần trở nên lừng lẫy khắp nơi, lai lịch của hắn không ngừng bị người ta lôi ra tìm hiểu đến từng cọng lông, cái tên Nghịch Hà Tông… Cũng dần được tu sĩ Tinh Không Đạo Cực Tông nhắc tới.
Vì trong mười thứ hạng đầu của Tinh Không Đạo Cực Bảng có tới hai người đến từ Nghịch Hà Tông!
“Nghịch Hà Tông này thực là không đơn giản!”
“Thực khó tin hai con tin của Nghịch Hà Tông đều nằm trong mười thứ hạng đầu!”
“Ta còn nghe nói, Bạch Tiểu Thuần kia lúc rời khỏi Nghịch Hà Tông, còn mang đi mấy người Hộ Đạo Giả… chắc mấy hộ đạo giả đó cũng đều rất bất phàm!”
Thế là, thân phận các hộ đạo giả của Bạch Tiểu Thuần cũng được đào lên.
Năm cái tên Tống Khuyết, Trương Đại Bàn, Hứa Bảo Tài, Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao bắt đầu xuất hiện trong những lời bàn tán, đối với việc này, Hứa Bảo Tài không cảm thấy gì, thậm chí còn cảm thấy rất vinh quang, nhưng đối với Tống Khuyết, điều này làm cho hắn càng thêm không cam lòng.
Vì vậy, từ Đệ Tứ Thiên, Tống Khuyết cũng rời khỏi động phủ, xông vào Tinh Không Đạo Cực Bảng, hắn chỉ muốn chứng minh rằng tuy hắn không bằng Bạch Tiểu Thuần, cũng sẽ không chênh lệch quá nhiều.
Tống Khuyết xông bảng, bởi vì hắn là Bạch Tiểu Thuần Hộ Đạo Giả, nên cũng thu hút không ít người quan tâm tới xem, nhất là khi cuối cùng hắn được xếp hạng trước sáu trăm, càng khiến người ta thêm bàn tán.
Sau Tống Khuyết, Trần Mạn Dao cũng bước vào Tinh Không Đạo Cực Bảng, xếp hạng không cao không thấp, không thua Tống Khuyết mấy.
Thần Toán Tử cũng không cam lòng nhào vào thử thời vận, cuối cùng được xếp hạng hơn chín trăm.
Hứa Bảo Tài biết dù mình có đi cũng không vào nổi trước một ngàn, nên quyết đoán không đi, khỏi xấu hổ.
Mặc dù Hứa Bảo Tài không đi, nhưng Tống Khuyết, Trần Mạn Dao và Thần Toán Tử xông bảng, đã lại lần nữa mang tới thanhd anh cho Nghịch Hà Tông, Không Vực cầu vồng Chưởng giáo còn ra pháp chỉ sai thông cáo tin này cho Nghịch Hà Tông, còn đưa tới chút ít ban thưởng.
Những ban thưởng kia tuy không coi vào đâu, nhưng thái độ của Không Vực chưởng tòa thái độ mới là mấu chốt, biểu hiện của mấy người Bạch Tiểu Thuần đã khiến ba đại tông còn lại của Trung Du tu chân giới đều phải không thể không kiêng kị với Nghịch Hà Tông.
Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi còn đứng trong mười thứ hạng đầu khiến tam tông còn cố gắng hết sức tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với Nghịch Hà Tông.
Các lão tổ Nghịch Hà Tông sau khi biết tin đều vô cùng phấn khởi.
“Thằng bé Tiểu Thuần này đi tới đâu cũng trở thành ngôi sao, tỏa sáng không gì che chắn được!” Hàn Tông lão tổ ngửa mặt lên trời cười to.
Tất cả đệ tử đều vui mừng khôn xiết, nhất là Hầu tiểu muội Tống Quân Uyển đều vô cùng kích động.
Một tháng nhanh chóng trôi qua, cái tên Bạch Tiểu Thuần đã trở thành lừng lẫy trong Tinh Không Đạo Cực Tông, ngay cả mấy vị thiên nhân nghe nói rằng cũng đã chú ý tới.
Trương Đại Bàn dù vẫn chưa thức tỉnh, nhưng đã có lại sinh cơ, không còn nguy hiểm, chỉ cần sau mấy tháng nữa, là sương mù trong đan điền sẽ ngựng tụ thành công thành Niệm Đan, bước vào Kết Đan Cảnh!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









