Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 79 : Đạo Hữu, Ngươi Là Trương Đại Hải Sao? (c391-c395)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Đạo Hữu, Ngươi Là Trương Đại Hải Sao?
Dịch giả: Tiểu Băng
Tu sĩ kia chỉ kịp nói hai chữ này, thân thể của hắn đã lại bị hàn khí vây lấy, trở thành tượng băng, song hai chữ của hắn đã vang vọng ai cũng nghe thấy, khiến cả Thanh Long hội lẫn Thiên Không Hội đều oanh động.
“Cái gì!!”
“Kết Đan… Trời, thủ lĩnh Thanh Long hội, là Kết Đan!!”
“Cả Không thành không có mấy Kết Đan, Kết Đan cảnh không phải đều đã đi cầu vồng sao!!”
“Chết tiệt, ta cho tới bây giờ chưa thấy Kết Đan cảnh nào nhàm chán như vậy, có thể đi hoàn thành nhiệm vụ, nhưng lại ở đây tổ chức kinh doanh kiếm điểm cống hiến!!”
Các tu sĩ trúc cơ đều biến sắc, đua nhau bỏ chạy ra xa.
Đối mặt Tu sĩ kết đan, dù họ có nhân số nhiều hơn nữa, cũng đều không được, lúc này trong đầu họ chỉ có một ý nghĩ, chính là phải chạy cho nhanh.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể để cho họ đi, hắn hừ một cái, tiếng hừ chẳng khác gì tiếng sấm, nổ vang trong tai các tu sĩ Thiên Không Hội.
Các tu sĩ vặn vẹo giữa không trung, mất đi khống chế rơi xuống, bị tu sĩ Thanh Long hội bắt lấy trong phấn khởi và kích động.
Chỉ một tiếng hừ đã làm được như thế, ai nấy đều chấn động, nhất là những tu sĩ Thiên Không Hội bị bắt, không phải họ chưa từng gặp kết đan, Bạch Tiểu Thuần nơi đây cònđáng sợ hơn những kết đan họ từng gặp rất nhiều.
Từ đầu đến cuối, Bạch Tiểu Thuần đều chưa hề đi ra nửa bước, chỉ có xác của các tu sĩ giả đan bị ném ra.
Nhưng càng như thế, trong lòng người của Thanh Long hội, thủ lĩnh càng thêm thần bí khó lường, càng thêm kinh Thiên động Địa.
Bạch Tiểu Thuần làm việc này rất sảng khoái, hắn không hề có tí cảm giác mình kim đan đi ăn hiếp tu sĩ trúc cơ, mà lại còn chờ mong những chuyện thế này xảy ra nhiều nhiều một tí.
“Đâu phải ta chủ động ra tay, là họ đến trêu chọc ta.” Bạch Tiểu Thuần đắc ý nghĩ, cũng biết việc này không thể giấu được nữa, chuyện mình là tu sĩ kết đan sẽ nhanh chóng truyền khắp cả Không thành.
“Như vậy cũng tốt, vốn ta định tìm một cơ hội để lộ ra, nhằm khuếch trương cho Thanh Long hội, thế này càng thêm thuận lợi.” Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình bày mưu nghĩ kế rất lợi hại, cười đến là đắc ý.
Chuyện bên ngoài, tự nhiên có Thần Toán Tử Hứa Bảo Tài xử lý, hai người đã xuất hiện, xách tu sĩ Thiên Không Hội đi, giải quyết mọi việc.
Ngày hôm sau, trong cả bốn nội thành của Không thành đã có không ít người được nghe chuyện đêm qua, kể lại sinh động như thật.
“Nghe nói gì chưa, đêm qua Thiên Không Hội xuất động mười đại Giả Đan tu sĩ, hơn mười Trúc Cơ Đại viên mãn, một số Trúc Cơ Hậu Kỳ, tập kích Thanh Long hội, kết quả đại bại, tất cả người đi tham gia đều bị Thanh Long hội bắt!”
“Sao có thể…”
“Sao lại không có thể, có tin này còn kinh người hơn này, thủ lĩnh Thanh Long hội là… Tu sĩ kết đan!!”
Những tin đồn tương tự chỉ trong một ngày đã làm oanh động cả Không thành, được vô số người chú ý.
Vì Tu sĩ kết đan tại Không thành thật sự là quá ít quá ít, hầu như chẳng ai muốn lãng phí thời gian bên ngoài, càng không phụ thuộc bất kì tổ chức nào, họ chỉ cần hoàn thành một ít nhiệm vụ, nhanh chóng tích lũy điểm cống hiến, phi thăng cầu vồng.
Vì tứ đại thành trì dưới thác nước này chỉ là bên ngoài của Tinh Không Đạo Cực Tông, chỉ tương đương đệ tử ngoại môn mà thôi.
Theo sự tình truyền ra, danh khí Thanh Long hội trong nháy mắt trở nên vô cùng to lớn, cùng lúc, Thiên Không Hội lại hoàn toàn hỗn loạn, mấy ngày liền, Thiên Không Hội phái ra sứ giả, bỏ ra rất nhiều điểm cống hiến chuộc lại một số tu sĩ đã bị Thanh Long hội bắt.
Sau việc này, Thiên Không Hội cũng an tĩnh lại, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã quá rành Thiên Không Hội.
Chỉ một mình Thiên Không Hội thì hắn không coi vào đâu, một mình hắn cũng có thể đi diệt, nhưng mà Thiên Không Hội là tôi tớ của gia tộc Thiên Nhân, mà Thiên Nhân này… lại chính là đồng tửu đã dẫn Bạch Tiểu Thuần tới đây.
từ lúc Bạch Tiểu Thuần biết chuyện này, thì cũng dập tắt ý niệm tiêu diệt Thiên Không Hội trong đầu.
Nhưng cũng sau việc này, Thanh Long hội càng thêm khuếch trương, quật khởi với một tốc độ vô cùng khủng khiếp.
Bạch Tiểu Thuần Trí Huyễn Đan bán ra cực nhiều, tràn ngập cả tứ đại nội thành, đồng thời, quy mô Thanh Long hội cũng bành trướng tới một mức độ khủng bố.
Nó thu hút rất nhiều tu sĩ tới tìm nơi nương tựa, ngay cả những gia tộc tu chân và tổ chức nhỏ trong Không thành cũng tới xin phụ thuộc.
điểm cống hiến hùng hậu, thủ lĩnh Kết Đan cảnh, hai cái hợp lại khiến Thanh Long hội chỉ không tới một năm đã từ một tổ chức nhỏ trở thành hội lớn thứ hai của Không Thành!
Động phủ của Thanh Long hội vẫn ở thành Bắc, nhưng đã thuê khu vực tốt nhất, nếu không phải tất cả động phủ và đất đai của Không thành không thể mua bán, e là Thanh Long hội đã mua luôn.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng nhàn tản, có rất nhiều dược sư tới phụ luyện dược, Bạch Tiểu Thuần chỉ cần giữ bí mật đan phương mà thôi.
Song Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài lại vô cùng bận rộn, Bạch Tiểu Thuần nhìn hai người, lại nhớ tới những người khác, thầm nghĩ mình đã mạnh tới thế này, lẽ ra họ phải biết tới mới phải…
“Tống Khuyết nhất định là ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ, không biết thì cò hiểu được, nhưng còn Đại sư huynh không thể không biết a, sao vẫn chưa tới tìm ta?”
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần còn, Trần Mạn Dao lại tìm tới, vừa xuất hiện, đã tuyên bố với mọi người mình là đạo lữ của thủ lĩnh Thanh Long hội, là Bạch phu nhân, hôm nay Thanh Long hội thế lớn, thủ lĩnh Thanh Long càng như mặt trời ban trưa, thế nên không ai dám đắc tội với Trần Mạn Dao, đưa thẳng cô ta tới cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vừa nhìn thấy Trần Mạn Dao, đã biết nguyên do, rất đau đầu, cô ả này thuộc loại đuổi cũng không đi, Bạch Tiểu Thuần thở dài, phẩy tay, giữ cô nàng lại.
Trần Mạn Dao ở lại, vẫn tự nhận mình là đạo lữ của Bạch Tiểu Thuần, khiến cả Thanh Long hội đều cung cung kính kính, Bạch Tiểu Thuần cũng lười để ý tới, chỉ nghĩ tới Trương Đại Bàn, lo không biết người kia có gặp nguy gì không, bèn ra lệnh cho Thanh Long hội toàn lực đi tìm Trương Đại Bàn, đương nhiên không phải đi tìm người tên là Trương Đại Bàn, mà là tên thật của người kia, Trương Đại Hải.
Các tu sĩ đều cảm thấy đây là cơ hội lấy lòng thủ lĩnh, đua nhau đi tìm Trương Đại Bàn.
Ngay cả Thiên Không Hội cũng âm thầm tìm kiếm, mục đích không cần nói cũng biết, nhưng đành chịu thôi, Bạch Tiểu Thuần cũng đã nghĩ tới việc nay nên mới chần chừ đến nay, đành chỉ phái người đi giám sát Thiên Không Hội.
Trong lúc cả thành đi tìm Trương Đại Bàn, trong khu tây thành, có một gia tộc tu chân nho nhỏ, tộc trưởng gia tộc kia vừa mới phụ thuộc Thanh Long hội, đã trở thành đầu lĩnh nhỏ, cũng nhận được lệnh từ thủ lĩnh đi tìm Trương Đại Bàn, song sau khi đọc được những dòng miêu tả Trương Đại Bàn, thì cả người toát mồ hôi lạnh.
Hắn mơ hồ cảm thấy, người mà thủ lĩnh Thanh Long mô tả chính là cái người kia, rất giống cái kẻ nửa năm trước tự tới đây xưng là họ Trương, là Luyện Linh Sư… tên họ Trương này luyện hỏng mất của lão một món pháp bảo, làm lão nổi giận, bắt tên kia tới khu chuyên luyện linh, bắt hàng đêm đều phải luyện linh để đền lại tổn thất của mình.
Loại chuyện này, lão chỉ cần không trực tiếp giết người, Tinh Không Đạo cực tông sẽ không quản, nhưng sau thời gian dài, lão đã quên bẵng luôn mất việc này, giờ nghĩ tới, cả người run rẩy.
Lão nhớ lúc đó lão đã ra lệnh, chỉ cần tên kia kh ông chết, thì sẽ vẫn phải luôn luyện linh, giờ nhớ lại, cả người quặn lên vì sợ hãi, sợ Trương Đại Bàn có cái gì không hay xảy ra, vội vàng chạy tới khu luyện linh của gia tộc.
Vừa tới nơi, lão đã nhìn thấy Trương Đại Bàn đã thành người khô, hai mắt vô thần, chết lặng cầm một thanh phi kiếm, bên cạnh có gia phó đang quát tháo.
“Làm nhanh lên, nếu phi kiếm này ngươi còn luyện hỏng, gia gia sẽ…”
Người làm kia vừa nói đến đây, thì thấy gia chủ đến, vội chạy tới đón chào, còn chưa kịp nói gì, tộc trưởng đã thẳng tay tát mạnh một phát, người làm kia bị đánh bay ra ngoài hơn mười trượng.
“Sao dám ăn nói như thế, khốn kiếp, ngươi dám đối đãi với khách quý của ta như thế!”
Trương Đại Bàn run rẩy, lo lắng nhìn tộc trưởng.
Tộc trưởng còn lo lắng hơn cả Trương Đại Bàn, vội đi tới nâng Trương Đại Bàn dậy, cẩn thận hỏi.
“Đạo hữu, ngươi có phải Trương Đại Hải không?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 392: Gặp Lại Người Hộ Đạo
Dịch giả: Tiểu Băng
Trương Đại Bàn giật mình, đây là gia chủ gia tộc, bá chủ một phương, sao lại nói chuyện thân thiết với mình như thế, người ta là kẻ hô phong hoán vũ cả khu này, là tộc trưởng một gia tộc tu chân, lại còn là đệ tử áo cam nữa.
Nghe nói kia trong tộc đã từng có một người Nguyên Anh tu sĩ, mặc dù Nguyên Anh lão tổ kia đã sớm vẫn lạc, nhưng nhờ phúc từ người đó, gia tộc trong khu vực nho nhỏ này vẫn là một con quái vật khổng lồ.
Lúc hắn tới đây, tràn đầy tự tin tới xin luyện linh, nhưng liên tục thất bại nhiều lần, lại còn luyện phế một món pháp bảo, bị đối phương nổi giận, giam giữ ở đây, nhoáng cái đã hơn nửa năm, Trương Đại Bàn đã sắp phát điên, hắn mỗi ngày ngoài luyện linh vẫn là luyện linh, ăn không đủ no, nhiều lần nếu không phải hắn có niềm tin muốn sống mãnh liệt, thì không chết đói cũng đã chết vì mệt.
Đối với tộc trưởng này, hắn đã có bản năng sợ hãi, nghe thấy đối phương hỏi tên mình, Trương Đại Bàn càng run lợi hại hơn, nhưng trong lòng lại thấy bi phẫn, ngẩng phắt lên nhìn tộc trưởng, nếu ánh mắt có thể giết người, nhất định hắn đã giết tên tộc trưởng kia.
“Ngươi… Đạo hữu, ngươi rốt cuộc có phải là Trương Đại Hải hay không?” tộc trưởng rất lo lắng, lão không dám làm chuyện như diệt khẩu, với sự khổng lồ của Thanh Long hội trước sau gì cũng sẽ điều tr ra, tới lúc đó, lão nhất định sẽ rất thảm, còn làm liên lụy tới cả gia tộc.
“Ta chính là Trương Đại Hải!!” Trương Đại Bàn nói to.
Tộc trưởng tu chân run lên, hai chân run run, mặt rụt lại, chạy tới chỗ tên gia nô đã ngớ cả người nãy giờ.
“Cẩu nô tài, lúc đầu lão phu đã dặn thế nào hả, đây là khách quý của nhà ta, là khách nhân tôn quý nhất, ngươi nhất định phải hầu hạ cho tốt, thế mà tên nô tài nhà ngươi lại hại ta thế này đây!” tộc trưởng gầm lên, tên gia nô bị ném văng đi.
Tên gia nô phun máu, không hiểu vì sao chủ tử nhà mình lại thay đổi hẳn như thế, đang định xin tha, thì tộc trưởng đã lại quát.
“Người đâu, phế tu vi tên này, ném vào địa lao!” Nói xong, tộc trưởng vội vàng chạy lại chỗ Trương Đại Bàn, cười đầy thân thiết và áy náy.
“Trương huynh, việc này là lỗi của ta, sinh tử tên gia nô này, ngươi cứ cho một lời quyết định!”
“Mấy ngày nay đã làm Trương huynh chịu khổ, ài.” Tộc trưởng vừa nói, vừa luôn tay phủi bụi trên áo Trương Đại Bàn, lôi lôi kéo kéo hắn đi lên đại sảnh.
“Chuẩn bị Linh thực tốt nhất, quỳnh tương tốt nhất cho ta, ta phải bồi tội với Trương huynh!”
Cả gia tộc vội vội vàng vàng, chẳng hiểu tộc trưởng định làm gì, nhưng không dám chất vấn, dùng tốc độ nhanh nhất đi chuẩn bị cả bàn Linh thực, trên bàn cơm, tộc trưởng cẩn thận hầu hạ chu đáo Trương Đại Bàn, còn gọi cả tộc nữ tới hầu hạ hắn.
Trương Đại Bàn càng thêm mờ mịt, mọi thứ thay đổi quá nhanh, hắn chưa bao giờ thấy đối phương ân cần như vậy với ai, nghĩ mãi không ra nguyên nhân, nên càng lo sợ, song đói quá rồi, quyết định ăn trước rồi tính tiếp.
Tộc trưởng ngồi bên cạnh cũng lo không kém, không ngừng tiếp từng miếng rau, miếng thịt, nháy mắt cho mấy tộc nữ xinh đẹp ở đó, những cô gái này khó hiểu, nhưng vẫn tới sau lưng Trương Đại Bàn đang ăn uống thô lỗ khẽ đấm lưng, rót rượu, dịu dàng thánh thót với hắn.
Một lúc lâu sau, cơm nước no nê, Trương Đại Bàn hít sâu, vỗ bàn, nhìn tộc trưởng.
“Nói đi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì!”
“Trương huynh… Cái kia… Lúc trước hoàn toàn chính xác là lỗi của ta, kính xin ngươi bỏ qua cho.” Tộc trưởng cay đắng ôm quyền.
“Như Trương huynh không chê, mấy tộc nữ này của gia tộc, kính xin Trương huynh nhận lấy!” Mấy nữ tử đều hít sâu lo lắng, định lên tiếng, nhưng bị tộc trưởng trừng mắt, đều cả kinh.
Trương Đại Bàn ngây người, chẳng nhữn glo lắng mà còn thêm bàng hoàng.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì…”
“Trương huynh… thủ lĩnh Thanh Long hội đang tìm ngươi khắp thành…” Bị Trương Đại Bàn ép hỏi, tộc trưởng đành phải trả lời.
“Thanh Long hội?” Trương Đại Bàn sửng sốt, trước khi hắn bị nhốt vào đây, Thanh Long hội cũng mới chỉ bắt đầu quật khởi, nên hắn không biết gì về Thanh Long hội.
Tiểu gia tộc tộc trưởng vội giải thích cho hắn nghe sự phát triển huy hoàng của Thanh Long hội nửa năm nay, làm Trương Đại Bàn cũng hoảng.
“Đại nhân vật đó… tìm ta?” Trương Đại Bàn uống một hớp rượu to, không thể nào bình tĩnh được, cùng tộc trưởng hai người nhìn nhau ngơ ngác và lo lắng.
Trời về chiều, Trương Đại Bàn nghiến răng, rời khỏi gia tộc nhỏ, đi tới thành bắc, đi gặp vị thủ lĩnh tuyệt đỉnh của Thanh Long hội.
Trên đường đi, Trương Đại Bàn nghe được rất nhiều lời bàn tán về Thanh Long hội, trong lòng càng lúc càng thêm căng thẳng, đến khuya, hắn và tộc trưởng cuối cùng cũng tới được thành bắc, thấy động phủ rộng cả vạn trượng với gác cao.
Trước cửa có mười tám người đá to tướng, xung quanh có rất nhiều tu sĩ đứng gác, bên trong đèn đuốc sáng trưng, từng tốp tu sĩ mạnh mẽ đi tới đi lui tuần tra.
Quanh động phủ có trận pháp tỏa ánh sáng lóng lánh, trên trời có hình ảnh một con thanh long bằng thuật pháp rất to đang xoay quanh, sinh động như thật.
“Cái này… Nơi đây… Chính là Thanh Long hội?” Trương Đại Bàn run run hỏi tộc trưởng, người kia gật đầu.
Trương Đại Bàn không hiểu vì sao đại nhân vật này lại muốn tìm mình, còn đang bồn chồn, tộc trưởng đã tới cổng chính, bẩm tên.
Lão còn chưa nói xong, ba làn cầu vồng đã ào ào bay tới, người đi trước mặc trường bào màu cam, đầu đội mũ thêu hình thanh long, Bạch Tiểu Thuần!
Trên người hắn đeo đầy ngọc bội phòng hộ, toàn thân phục trang đẹp đẽ, quanh người có vầng sáng do linh khí tràn trề, vô cùng khí thế, sau lưng là Hứa Bảo Tài và Thần Toán Tử, Hứa Bảo Tài mập mạp đầy đặn, khắp người toàn là bảo quang, phú quý bức người.
Bạch Tiểu Thuần bay ra, khiến cả Thanh Long hội đều oanh động, vô số tu sĩ, thị nữ ào ào chạy ra theo, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì đều quỳ xuống.
“Bái kiến thủ lĩnh!”
“Bái kiến thủ lĩnh!!” Tộc trưởng đứng cạnh Trương Đại Bàn cũng run rẩy quỳ xuống theo.
Chỉ có Trương Đại Bàn là đứng sững, trừng trừng nhìn Thần Toán Tử, nhìn Hứa Bảo Tài, nhìn… Bạch Tiểu Thuần.
“Cửu Bàn!!” Trương Đại Bàn cả há hốc mồm.
“Đại sư huynh!” Bạch Tiểu Thuần cười sung sướng, tiến tới ôm cổ Trương Đại Bàn, dáng vẻ rất kích động như nhìn thấy người thân, Trương Đại Bàn cũng ôm chặt lấy hắn.
Một màn này làm tộc trưởng càng run sợ, cầu khẩn nhìn Trương Đại Bàn.
Trương Đại Bàn phấn khởi cùng Bạch Tiểu Thuần vui vẻ cười vang, vào trong động phủ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 393: Bị Tố Cáo.
Dịch giả: Tiểu Băng
Hôm nay, năm hộ đạo giả Bạch Tiểu Thuần mang theo, trừ Tống Khuyết chẳng biết đi đâu, bốn người còn lại đều đã trở về bên cạnh hắn.
Trương Đại Bàn đến đã làm Bạch Tiểu Thuần yên tâm, tình cảm giữa hắn và với Trương Đại Bàn hoàn toàn khác với Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài, đây là mối thâm tình đã được kết giao từ khi hắn mới bước chân vào giới tu chân.
Trương Đại Bàn đến Thanh Long hội, lập tức trở thành nhân vật số hai củaThanh Long hội, áp đảo cả Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài, song Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài không có ý kiến gì, họ đều biết giao tình sâu đậm của Trương Đại Bàn và Bạch Tiểu Thuần.
Thanh Long hội đã bắt đầu tranh đoạt sinh ý những mặt khác với Thiên Không Hội ngoài Trí Huyễn Đan.
Những chuyện này, Bạch Tiểu Thuần không cần đi quan tâm, hoàn toàn ném cho đám Trương Đại Bàn xử lý, hắn đường làm quan rộng mở, nhưng ở đây lại không có động phủ thuộc về hắn, đất đai đều phải thuê khiến hắn rất khó chịu. hắn nghe nói ở Không thành, những người có đất riêng tư nhân của mình rất hiếm hoi, đều thuộc hạng phải cực kì có lai lịch.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lai lịch của mình bình thường nên đành thôi, cắm đầu vào tu luyện.
Hao tốn cả trăm vạn điểm cống hiến, Bạch Tiểu Thuần rốt cuộc cũng tu Bất Tử Trường Sinh Công lênđến tầng thứ ba… Hoàn thành cả cẳng chân bên trái!
Bắp chân trái của hắn đã tu thành, khiến cơ thể hắn có được một sức mạnh cuồng bạo, là nơi mạnh nhất của cả cơ thể hắn.
Ngoài sức mạnh, tốc độ cũng tăng vọt, tốc độ chân trái của hắn bây giờ rất nhanh, ít nhất là gấp đôi trước đây!
Bình thường tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cũng đã hơn người cùng giới, vì hắn là Bất Tử Kim Cương thân, là Thiên Đạo Kim Đan, vậy mà bây giờ lại còn nhanh hơn nữa!
“Nếu có một ngày, cả người ta đều hoàn thành Bất Tử Cân, vậy khi ta bộc phát…” Bạch Tiểu Thuần tưởng tượng mà đầy chờ mong.
Ngoài Bất Tử Cân hơi có tiểu thành, Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết cũng tăng mạnh.
Nước Thông Thiên Hà ở đây so với hạ du và trung du không chỉ nồng đậm hơn, mà còn tinh luyện hơn hẳn, Bạch Tiểu Thuần đã trả hơn mười vạn điểm cống hiến, để mua một chén… Thông Thiên Hải thủy.
Cũng nhờ nước Thông Thiên Hải này đã giúp Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết đạt đến Hạ Hàn đỉnh phong, hắn giờ chỉ cần phất tay, là có thể khiến một phạm vi trăm trượng xung quanh biến thành băng, cũng xuất hiện Băng Hàn Chi Ảnh mơ hồ.
Hình ảnh này có thể di chuyển trong một số lần nhất định, nếu biết dùng tốt, đánh theo kiểu gây bất ngờ, dù có gặp phải cường địch, cũng có thể chuyển bại thành thắng!
Việc này làm Bạch Tiểu Thuần rất kích động, nên tạo một khu vực riêng cấm không cho ai đi vào, ở trong đó tu luyện di chuyển huyễn ảnh.
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng tăng lên Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong!
Chỉ thiếu chút nữa là có thể đột phá, trở thành Kim Đan trung kỳ!!
Muốn có đột phá này, Bạch Tiểu Thuần biết, là phải đột phá Hạ Hàn, bước vào Trung Hàn!
“Ngày đó sẽ không quá lâu!” Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, nếu biết Không thành tốt như vậy, hắn đã sớm tới đây.
Thiên Không Hội nhiều lần mở cuộc họp, tìm cách đối phó với Thanh Long hội.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần là Tu sĩ kết đan, về võ lực họ không đánh lại, uy nghiêm cũng sau vụ bị đánh thua tơi tả kia mà bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Quan trọng nhất là không thể dùng võ vì Thiên Không hội không có tu sĩ kết đan, mà âm mưu thủ đoạn không thôi lại cũng không hiệu quả.
Dù người ta đồn rằng sau lưng họ có gia tộc Thiên Nhân, nhưng những thế hệ áo cam trước của hội đều biết họ chỉ là nô bộc của gia tộc Thiên Nhân, thực chất không có gì đáng kể.
Họ hết cách, đành báo việc này cho Thiên Nhân gia tộc, ý muốn nhờ Thiên Nhân gia tộc ra mặt giải quyết, nhưng tin tức đã báo lên mấy tháng, mà gia tộc Thiên Nhân lại chẳng hề quan tâm, giống như chuyện tu sĩ kết đan đối với gia tộc chỉ là một chuyện nhỏ như con kiến, nếu một chuyện nhỏ như vậy Thiên Không Hội cũng không giải quyết được, phải để Thiên Nhân gia tộc ra mặt, thì Thiên Không hội cũng không cần tồn tại nữa.
Thiên Không Hội đợi mãi không có hồi đáp, trong nội bộ bắt đầu xảy ra nóng ruột.
“Không thể để như vậy mãi được!”
“Không sai, chết tiệt… Thanh Long hội đã phát triển quá mức mạnh mẽ, nếu cứ thế này, chúng ta sẽ càng thêm bị động!”
“Nhưng Thiên Nhân gia tộc lại không quan tâm tới chúng ta… Ài.”
“Còn Thanh Long thủ lĩnh nữa, chúng ta không tra được lai lịch của hắn, ta cảm thấy có chỗ không ổn, giống như có người đã xóa sạch dấu vết cho hắn!”
Người ngồi trên cao bên trái bỗng lên tiếng, giọng rất lạnh lẽo.
“Thiên Nhân gia tộc không để ý tới, Thanh Long hội thủ lĩnh lại thần bí, đã như vậy, chúng ta dứt khoát… hủy luôn Trí Huyễn Đan, để hủy luôn Thanh Long hội, làm chuyện to ra, có lẽ sẽ thấy được thêm nhiều điều khác.”
“Về phần phương pháp… Việc này rất đơn giản, chỉ là trước giờ các ngươi không ai nghĩ tới mà thôi, chính là chúng ta tố cáo Trí Huyễn Đan lên tôngmo6n!!”
“Đan này, chưa bao giờ được coi là vật được cho phép buôn bán!”
Người nói chuyện chính là Thiên Không Hội thủ lĩnh.
Thiên Không Hội nhanh chóng ra tay, truyền ra ngoài đủ loại tác hại ghê gớm của Trí Huyễn Đan, cùng lúc không tiếc điểm, báo cáo lên tông môn, lại còn dùng mọi quan hệ, biến chuyện này lớn ra.
Chỉ sau ba ngày, từ trên tầng ba của cầu vồng, đã có một mệnh lệnh truyền xuống Không thành!
Không Vực Chưởng giáo hạ lệnh, cấm tất cả nội môn đệ tử buôn bán Trí Huyễn Đan!!
Không chỉ thế, một cái ngọc giản bay tới Thanh Long hội động phủ, trận pháp không ngăn cản được, bay thẳng vào trong mật thất, dừng ngay trước mặt Bạch Tiểu Thuần, một giọng nói uy nghiêm vang lên.
” Con tin Nghịch Hà Tông Bạch Tiểu Thuần… Lão phu Không Vực chưởng tọa, ngươi mau chóng tới gặp ta!” ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 394: Không Vực Cầu Vồng
Dịch giả: Tiểu Băng
“Không Vực chưởng tọa? Muốn gặp ta?”
“Thôi chết rồi, ta đâu có lão!” Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, vì nghe ngữ khí trong ngọc giản hình như có một tia bất thiện.
“Chuyện gì thế!” đám Thần Toán Tử ào ào chạy vào, nhìn Bạch Tiểu Thuần lo lắng.
“Thiếu tổ, Tinh Không Đạo Cực Tông vừa hạ xuống phong mệnh, cấm mọi người buôn bán Trí Huyễn Đan, đây nhất định là Thiên Không Hội giở trò quỷ, là muốn cắt đứt con đường sống của chúng ta!” Hứa Bảo Tài nghiến răng.
Bán thứ này rất lời, thu nhập điểm rất lớn, hắn sống rất sung sướng, bây giờ mọi thứ đều bị chặt đứt, bảo làm sao hắn không vội cho được.
“Thủ lĩnh, làm sao bây giờ?”
“Nếu không có Trí Huyễn Đan, Thanh Long hội chúng ta sẽ nguy hiểm!”
“Lúc trước khuếch tán quá rộng, hơn nữa lệnh cấm Trí Huyễn Đan giờ e là đã lan ra khắp toàn thành…”
Tất cả tu sĩ Thanh Long hội đều bối rối, những nguồn thu khác của Thanh Long hội đều không thể nào so với Trí Huyễn Đan.
Nếu không còn Trí Huyễn Đan, với quy mô cực lớn của Thanh Long hội, mọi thứ sẽ trở thành gánh nặng, vì cái gì cũng cần phải có điểm cống hiến.
Nếu kéo dài nhất định hội phải giảm bớt quy mô, Thiên Không Hội nhất định sẽ thừa cơ tấn công mọi mặt.
Kỳ thật nguyên nhân lớn nhất, là Thanh Long hội không có chỗ dựa.
“Gấp cái gì!” Bạch Tiểu Thuần lên tiếng.
Hắn là Thanh Long hội thủ lĩnh, lại là Kim Đan tu sĩ, càng là người sáng tạo ra Trí Huyễn Đan, có thể nói là một tay hắn dựng lên Thanh Long hội, mặc dù thường ngày hắn mặc kệ mọi việc, nhưng sự hiện hữu của hắn, đối với tất cả mọi người, chính là Định Hải Thần Châm.
“Thiên Không Hội có lai lịch, ta chẳng lẽ không có sao!” Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, hất cằm, chỉ vào ngọc giản trước mặt.
“Các ngươi xem, đây là cái gì?” tới lúc này mọi người mới nhìn thấy ngọc giản, có người nhận ra được nó, kinh hô.
“Đây là… Không Vực Thải Hồng Chưởng giáo lệnh!!”
“Ta vừa thấy một đạo cầu vồng từ Không Vực cầu vồng bay ra, bay thẳng tới đây, thì ra là tới tìm thủ lĩnh đại nhân!”
“Chẳng lẽ thủ lĩnh đại nhân và Không Vực có quan hệ đặc thù!!”
Đám Hứa Bảo Tài mờ mịt, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, vắt hết óc cũng nghĩ không ra Bạch Tiểu Thuần và Không Vực chưởng tọa có quan hệ gì.
“Các ngươi biết là tốt, ta hiện tại phải đi bái kiến Không Vực Chưởng giáo, mọi việc chờ ta trở về rồi nói!” Bạch Tiểu Thuần cất ngọc giản, hất cằm đi ra mật thất.
Bạch Tiểu Thuần diễn quá giỏi, ngay cả đám Trương Đại Bàn cũng bị lừa, nhìn hắn đi xa mà trong lòng đầy tin tưởng và phấn khởi chờ mong.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vừa rời khỏi Thanh Long hội động phủ, cả người đã xụ xuống, mặt buồn rười rượi, vô cùng tức giận Thiên Không Hội.
“Không Vực Chưởng giáo tìm ta làm gì nhỉ…” Bạch Tiểu Thuần vội vàng chạy tới khu nội thành, ở đó có một khu vực chuyên môn để đi thông lên cầu vồng.
Trừ phi là tấn chức áo vàng mới có thể phi thăng từ bất cứ nơi nào, áo cam và áo đỏ thì phải tới nơi này, còn phải có tín vật mới lên được.
Bạch Tiểu Thuần tới Truyền Tống Trận, lấy ngọc giản áp vào.
Đến khi hiện ra, hắn đã ở trên tầng cầu vồng thứ ba.
Xung quanh hắn đều là lầu các đẹp đẽ, đường lát ngọc xanh, những tiên cây đầy trái và linh khí, khung cảnh hệt như Tiên cảnh.
Ở đâu cũng có ao nước, động phủ, linh thú bay nhảy khắp nơi, cả thế giới chìm trong một màn ánh sáng lung linh bảy màu, cực kỳ xinh đẹp.
Xa xa có mấy người tu sĩ áo vàng thong thả dạo bước, cả thế giới cầu vồng rất yên tĩnh, không hề lao nhao lộn xộn như ở dưới Không Thành, càng không có cả biển người đông kìn kịt, tu sĩ ở đây ai cũng nhẹ nhàng lãnh đạm, quanh người có vầng sáng kì dị vờn quanh, thoạt nhìn là biết không tầm thường.
Nhất là ở đây, hình như có một tầng cấm chế đặc thù, khiến Linh khí nồng đậm ở đây trở nên nhu hòa hơn, giúp hấp thu mà không bị gia tăng tiêu hao.
Khu cầu vồng này cực kỳ rộng, mặc dù không bằng Không thành, nhưng ít nhất cũng bằng một nửa.
Bạch Tiểu Thuần cònđang ngẩn người, hư không bỗng vặn vẹo, một nữ tử áo vàng từ trong hư không bước ra, tóc xõa vai, tướng mạo rất đẹp, song nhìn rất lạnh lùng.
“Ngươi chính là Bạch Tiểu Thuần?”
Bạch Tiểu Thuần nhìn kĩ, cô gái này tu vi chẳng qua cũng chỉ là Kết Đan sơ kỳ, và cũng là sơ kỳ đỉnh phong, nhưng cách cô ta xuất hiện làm hắn kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tu sĩ cùng cảnh giới ở Tinh Không Đạo Cực Tông.
“Đúng là Bạch mỗ, ngươi là người phương nào?” Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, nếu đối phương tu vi cao hơn mình thì thôi, nhưng nếu chỉ bằng mình, hừ, Bạch Tiểu Thuần hắn không thể thua kém, nên chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nhẹ gật đầu.
“Theo ta đi, sư tôn muốn gặp ngươi, chú ý cước bộ của ta, đi lầm đường, Tu sĩ kết đan ở đây, thì cũng phải chết.” Nữ tử lãnh đạm, quay người bay đi.
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy thì tập trung hẳn, vội vàng bay theo.
Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn xuống đất, khu vực này là hình vòng tròn, tổng cộng có năm vòng, càng vào trong càng quạnh quẽ, uy áp cũng mạnh hơn.
Không bao lâu, hắn đã đi tới một nơi, thấy cách đó không xa có một ngọn núi cao sừng sững bảy màu, trên núi không có một cái cây nào, trên đỉnh có một tòa đại điện, đại điện này toàn thân màu xám, nhìn rất bình thường, nhưng lại tràn đầy một khí thế khó tả, làm hắn cứ tưởng nó không phải đại điện mà là Viễn Cổ hung thú.
Nữ tử không dẫn Bạch Tiểu Thuần lên núi, mà dừng dưới chân núi, lùi lại mấy bước, không nói gì, Bạch Tiểu Thuần còn đang kinh ngạc, thì một giọng nói uy nghiêm từ trong đại điện trên đỉnh núi vọng xuống.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi có biết tội của ngươi không?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 395: Đỗ Lăng Phỉ Lại Xuất Hiện
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần nghe hỏi mà cảm khái, thực cảm ơn đám trưởng bối kia của Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông.
Hồi đó, lúc họ hù dọa hắn, cũng nói y hệt mấy chữ như thế này.
Thế cho nên bây giờ Bạch Tiểu Thuần nghe mấy chữ này là hiểu ngay sẽ chẳng bị sao cả.
Trưởng bối mà hỏi thế này thì chỉ muốn hù dọa một phen mà thôi, quá lắm thì đánh cho một gậy, sau đấy, sẽ cho một cái gì đó.
Nghĩ thế, Bạch Tiểu Thuần đã biết mình phải làm gì.
Hắn bày ra vẻ mặt cay đắng, như không cam lòng, lại như bi phẫn, thêm cả sự sùng kính và khát vọng Tinh Không Đạo Cực Tông, thêm chút nhớ mong với Nghịch Hà Tông, đủ loại biểu lộ đều hiện ra mặt, tạo nên một sự chua xót và bất đắc dĩ tới tận cùng.
Hắn đứng đó trầm mặc không nói, yên lặng ôm quyền cúi đầu, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không nói nên lời.
Một câu cũng không cần nói, vì biểu cảm của hắn đã nói lên rất nhiều rồi.
Cái kế thê thảm này hắn đã học được ở Huyết Khê Tông, lần nào dùng cũng có hiệu quả, lần này cũng không ngoại lệ.
Ngay cả cô gái lạnh lùng kia cũng nhìn biểu lộ của hắn mà sửng sốt, trên đại điện cũng im lặng một lúc.
“Mà thôi, ngươi dù sao cũng là con tin của Nghịch Hà Tông, Nghịch Hà Tông cũng là ta tông môn liên quan Không Vực ta, đưa đan phương Trí Huyễn Đan ra đây, Đan này tuy có chút khuyết điểm nhỏ nhặt, nhưng cũng có chỗ kì diệu.”
“Sẽ không bắt ngươi giao ra không công, lão phu có thể cho ngươi một trăm vạn điểm cống hiến, giúp ngươi có thể tấn chức áo vàng ngay tức khắc, từ nay rời khỏi Không Thành, phi thăng tới đây.” Sau một lúc lâu, giọng nói uy nghiêm lại vang lên.
Nữ tu lạnh băng mở to mắt, khó tin nhìn lên đại điện.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ cay đắng, trong lòng ngoài đắc ý còn có chút coi thường, hắn đã có rất nhiều điểm cống hiến rồi, muốn tới đây thì sớm đã tới, một bữa cơm của hắn đã tốn mấy vạn điểm cống hiến,còn mua cả mấy Khôi Lỗi thị nữ kia.
Một tháng, chi dùng của hắn không chỉ một trăm vạn điểm cống hiến.
“Kẻ đần mới đến đây, ở dưới đấy sướng hơn nhiều, hô phong hoán vũ, tu hành cũng nhanh, không bị cái gì ảnh hưởng!” Bạch Tiểu Thuần lòng đã sớm hạ quyết tâm, nhất là lần này sau khi tới, thấy người nơi này lạnh như băng, cảnh vật thì quạnh quẽ, trong lòng cực không muốn đến.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn lên đại điện, nghiêm nghị ôm quyền.
“Chưởng tòa, đan phương này đệ tử nguyện đưa cho tông môn, về phần điểm cống hiến… Đệ tử không dám nhận, dùng cách như thế tấn chứ áo vàng không phải là nguyện vọng của đệ tử, không hợp với đạo của đệ tử, Bạch Tiểu Thuần dù trở thành áo vàng cũng phải là dựa vào hai bàn tay của mình kiếm lấy!” Bạch Tiểu Thuần rất là chính khí.
Nữ tu lạnh lùng lại phải quay sang nhìn hắn thêm mấy lần, cô vốn đã ngạc nhiên vì sự trao đổi của chưởng tọa sư tôn, cô là đệ tử của người nhiều năm, nhưng chưa bao giờ thấy sư tôn hào phóng như vậy… nhưng mà, phản ứng dứt khoát của Bạch Tiểu Thuần còn làm cô ngạc nhiên hơn!
Một trăm vạn điểm cống hiến, đối với tu sĩ bình thường, cả sáu mươi năm nhiều người cũng còn chưa tích lũy nổi.
Không Vực chưởng tòa nếu không phải hiểu rõ hành vi của Bạch Tiểu Thuần ở Không Thành thì hẳn cũng sẽ rất kinh ngạc, từ ngày chấp chưởng không vực, lão chưa gặp ai cự tuyệt trở thành đệ tử áo vàng bao giờ.
lão ngồi trong đại điện, thần sắc cổ quái, nhìn một nữ tử thân ảnh mơ hồ đứng cách lão không xa, người kia đang nhìn xuống chỗ Bạch Tiểu Thuần, trong mắt phiền muộn và phức tạp.
Cô gái này như huyễn như thật, xung quanh cô, hư không vặn vẹo, còn bị vỡ một ít, cho thấy hoặc là cô có tu vi kinh người, hoặc là trên người cô đang mang theo chí bảo cực mạnh!
Thấy cô gái không có phản ứng gì, Không Vực chưởng tòa thấy đau đầu, đan phương kia lão đâuc ó cần, chỉ là cô nương này tới đây, bảo lão chiếu cố cho Bạch Tiểu Thuần, nên lão mới phải tìm cớ để lôi tên kia lên đây mà thôi.
Bằng không, với thân phận Không Vực chưởng tòa của lão, mặc dù không phải Thiên Nhân, nhưng cũng là nửa bước Thiên Nhân đại năng, làm sao lại thèm để mắt tới một kết đan nho nhỏ.
Thế mà, Bạch Tiểu Thuần cự tuyệt.
Làm Không Vực chưởng tòa thấy phiền, cô nương kia vẫn còn đang đứng đây, nên lão đành phải nói.
“Đừng nói lời vô ích, với thân phận lão phu, làm sao có thể lấy không đồ của ngươi, có yêu cầu gì cứ nói, chỉ cần trong khả năng lão phu làm được, lão phu sẽ tận lực thỏa mãn cho ngươi!”
Câu nói này làm nữ tu lạnh lùng hết hồn, hoàn toàn thay đổi ấn tượng của mình đối với sư tôn, đây đâu phải là trao đổi, đây là tặng không luôn rồi…
” Bạch Tiểu Thuần này có lai lịch gì!” Nữ tu mở to mắt, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng kinh ngạc, hắn hồ nghi ngẩng đầu nhìn lên đại điện, cảm thấy chuyện này không đúng a… sao nhìn kiểu nào cũng giống đối phương không cho thì không được vậy nhỉ, kiểu mình mà từ chối nữa, thế nào cũng nổi giận cho xem.
Bạch Tiểu Thuần chần chừ, trong đại điện đã lại vang lên tiếng thúc giục.
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng.
“Chưởng tòa tiền bối, lão nhân ngài đã có tâm ý, đệ tử xin cảm tạ, nếu quả thực muốn thưởng cho ta… ta… ta ở dưới Không Thành vẫn luôn không có nhà, toàn phải đi thuê chỗ ở, lúc nào cũng phải phập phồng, người cũng biết, ta lẻ loi trơ trọi tới đây, rất muốn có một cái nhà… vậy… hay là ngươi cho ta một miếng đất có được không?”
“Ta sẽ tự dựng nhà…” Bạch Tiểu Thuần thấp thỏm, chờ mong nhìn lên đại điện.
Hắn vốn tưởng đối phương sẽ ngần ngừ, không ngờ hắn vừa nói xong, trong đại điện đã bay ra một cái cờ nhỏ bảy màu, bay thẳng tới trước mặt hắn.
“Trừ hướng đông nam của ba thành, hướng tây bắc của hai nội thành, ngươi có thể chọn bất kì chỗ trống nào, cắm cờ xuống, trong vòng mười dặm xung quanh đều là đất của ngươi!” Không Vực chưởng tòa thở phào nói nhanh, sau đó từ trên núi, một luồng lực lóng lánh đẩy Bạch Tiểu Thuần và nữ tu lạnh lùng không ngừng bay lùi lại.
Nữ tu kia rất bối rối, nhìn chằm chằm cây cờ nhỏ bảy màu trong tay Bạch Tiểu Thuần, mắt sáng rực, cô là đệ tử chưởng tòa, song chưa bao giờ có được đãi ngộ như thế, mà Bạch Tiểu Thuần lại được sư tôn cho một mảnh đất sở hữu riêng!
Phải biết ở Không Thành, một miếng đất rộng mười dặm là có giá trị rất lớn, không thể nào tả được, thế mà nói cho là cho, khiến nữ tu lạnh lùng như muốn phát điên, Bạch Tiểu Thuần này nhất định có thân phận rất lớn.
“Thực cho?” Bạch Tiểu Thuần cầm cờ, ngơ ngác lùi ra khỏi trăm trượng, mới ngẩng lên nhìn ngọn núi.
Hình như hắn nhìn thấy ở cửa đại điện có một nữ tử, nhưng nhìn không rõ, đến khi muốn nhìn kĩ lại, thì không nhìn thấy ai nữa.
Bạch Tiểu Thuần nghi hoặc quay đi, thì nữ tử kia lại xuất hiện, đứng im ở đó, mặt đeo khăn che, thì thào.
“Tiểu Thuần… Đã lâu không gặp…” Nữ tử trầm mặc một lát, một cơn gió thổi qua, hất lên một góc khăn che mặt.
Nếu Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, hắn sẽ nhận ra, gương mặt này có bảy phần cực giống Đỗ Lăng Phỉ!
Một lúc sau, cô gái kia cười rạng rỡ, nụ cười mang theo chúc phúc và chờ mong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Cao Thủ Kiếm Tiền [Audio] Cao Thủ Kiếm Tiền](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-CAO-THU-KIEM-TIEN.jpg)




![[Dịch] Vô Tận Đan Điền [Dịch] Vô Tận Đan Điền](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Vo-Tan-Dan-Dien-Audio-Full.jpg)
