Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 78 : Còn Không Dập Đầu Đến Bái? (c386-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 386: Còn Không Dập Đầu Đến Bái?
Dịch giả: Tiểu Băng
“Ngươi… Ta…” Thần Toán Tử ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, thực không thể nào tin được, dù là tận mắt nhìn thấy.
Cả người hắn choáng váng, chợt nhớ tới cái lý tưởng hào hùng khi quyết định rời khỏi Bạch Tiểu Thuần mấy tháng trước.
Lúc đó, hắn cảm thấy quyết định của mình vô cùng chuẩn xác, nhưng bây giờ… Thần Toán Tử cảm thấy thế giới hình như đang đùa bỡn mình…
Nhất là nghe thấy Bạch Tiểu Thuần nói tưởng hắn còn thảm hơn mình, suýt chút nữa Thần Toán Tử rơi nước mắt.
Má nó, toàn thân phục trang đẹp đẽ, mặt mày hồng hào, còn cưỡi Ngạc Ngư Thú, nhìn thảm cái chỗ chó nào! Thực không công bằng!
Nghĩ lại thê thảm của mình mấy tháng nay, làm thầy tướng số ít người tin chưa nói, nhiều lần còn xảy ra đánh nhau, với tu vi của hắn, vốn là không sợ, nhưng đối phương quá nhiều người, nên đành phải trốn đông núp tây, chạy tới thành bắc này, vất vả lắm mới đứng được, nhưng thu nhập ít ỏi, mỗi ngày đều đói, còn phải mỗi ngày nộp tiền thuê chỗ cố định cho đám bảo kê, để được ở lại lâu dài.
Thần Toán Tử cười khổ, thở dài.
“Ngươi như thế gọi là thảm? Sao ta thấy ngươi mập ra…”
Bạch Tiểu Thuần nhảy xuống, cất cá sấu đi, đứng trước mặt Thần Toán Tử, quần áo đẹp đẽ và cái áo cam làm Thần Toán Tử hít thở rất vất vả, hắn biết, chỉ riêng cái áo này cũng phải tốn mười vạn điểm cống hiến, con Ngạc Ngư Thú kia cũng ít nhất mười vạn điểm, hồi đó lúc đi ngang Linh Thú các, hắn cũng rất hâm mộ.
“Ta rất thảm, ngươi không biết đâu, ài, hai ngày rồi ta không được ăn Bảo Ngọc Linh Mễ, một ngày rồi không uống Bách Hoa Linh Nhưỡng, đã hơn nửa ngày không được dùng linh thủy tắm rửa, ngươi xem, da của ta rịn mồ hôi rồi này, dạo này nghèo rớt dái luôn a.” Bạch Tiểu Thuần giơ cánh tay lên, bất đắc dĩ mở miệng, hắn nói những thứ này đều là lời nói thật… theo cách sống của hắn ở đông thành, dù chạy tới thành Bắc tị nạn, cũng không muốn mình bị thiệt thòi.
Thần Toán Tử trợn tròn mắt, bốn chữ Bảo Ngọc Linh Mễ làm tim hắn đập thình thịch, linh mễ này hắn cũng có biết, nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy, vì giá của nó chỉ nằm trong mộng của hắn, nhưng bây giờ Bạch Tiểu Thuần lại bảo mới có hai bữa không ăn nó thôi…
Còn Bách Hoa Linh Nhưỡng cũng làm hắn đau tim, đây là loại rượu đắt tiền nhất, trong đám bằng hữu mấy tháng nay hắn kết giao, nếu ai được uống một chén, là làm cho cả bọn đều phải không ngừng hâm mộ, vậy mà Bạch Tiểu Thuần… lại còn nói một ngày rồi không uống… Ý tứ này, chẳng phải là nói từ hôm qua trở về trước, hôm nào hắn cũng uống…
Còn dùng linh thủy tắm rửa, càng làm cho Thần Toán Tử muốn điên, không kềm được ứa nước mắt ra thật.
Cánh tay của Bạch Tiểu Thuần kia, bóng loáng đầy đặn, linh lực đầy đủ sung mãn, tác dụng này không phải do tu vi mang đến, mà là công hiệu đặc thù của linh thủy Tinh Không Đạo Cực Tông, tạo thành một lớp màn chắn bảo vệ thiên nhiên bên ngoài cơ thể, rất huyền diệu.
Nhưng tấm màn bảo vệ này quá mức xa hoa, nếu không dùng linh thủy tắm liên tục năm ngày, tấm màn bảo vệ này biến mất.
“Thiếu tổ…” Thần Toán Tử giương mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt rất đáng thương.
“Thôi, ngươi dù sao cũng là ta mang đến, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi, tuy các ngươi lúc trước đã vô tình rời bỏ ta, nhưng ta là người độ lượng, sau này ngươi theo ta lăn lộn đi.” Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Thần Toán Tử run người, quyết định từ nay, sẽ sống chết đi theo Bạch Tiểu Thuần!
“Đa tạ thiếu tổ!!” Thần Toán Tử vui vẻ thu cờ, chạy tới sau lưng Bạch Tiểu Thuần.
“Thiếu tổ, chúng ta bây giờ đi đâu?”
“Chúng ta đi linh…” Bạch Tiểu Thuần chưa nói xong, từ xa đã có ba làn cầu vồng ào ào bay tới chỗ Thần Toán Tử.
Một giọng nói vang lên.
“Thần Toán Tử, có khách quý ạ, về sớm thế, cũng được, phí thuê chỗ hôm nay đâu, nộp xong rồi đi.”
Ba người trung niên xuất hiện, đều là Trúc Cơ Đại viên mãn, ánh mắt như điện, cơ thể không sung mãn, nhưng cũng chẳng hề gầy gò, rõ ràng là sống không sung sướng lắm, nhưng cũng không kém.
Nhất là người chính giữa cũng mặc áo cam như Bạch Tiểu Thuần, y quét mắt qua Bạch Tiểu Thuần, rồi nhìn Thần Toán Tử, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười xòe tay ta.
Thần Toán Tử biến sắc, ba người này chính là ba kẻ đứng đầu một nhóm tu sĩ lũng đoạn nơi này, ai tới đây bày quầy đều phải nộp phí cho chúng.
Thần Toán Tử lúng túng, hắn không muốn làm Bạch Tiểu Thuần thấy sự túng bấn của mình, nên nói nhỏ.
“Cái kia… Hôm nay còn chưa mở hàng, ngày mai…”
“Ta đâu có quan tâm ngươi mở hàng hay chưa, một ngày mười điểm cống hiến, đây là giá chung, lấy ra!” một tu sĩ áo đỏ trong bọn nhíu mày cắt ngang.
Thần Toán Tử biến sắc vì đau lòng, hắn biết với tu vi kim đan, Bạch Tiểu Thuần sẽ không thèm để ý đám tu sĩ này, nhưng hắn cũng muốn giữ thể diện, không muốn mình trở nên quá hèn kém trước mặt Bạch Tiểu Thuần, trước đã rũ áo bỏ hắn mà đi, nay lại nhờ hắn ra tay giúp, thì quá là khó xem.
Nên đang định lấy lệnh bài thân phận ra, thì tu sĩ áo cam đã cười gằn.
“Thần Toán Tử, khách quý lớn như vậy, hôm nay mười điểm không đủ đâu, nộp luôn phí của một tháng đi.”
Thần Toán Tử ngẩng phắt lên, trong mắt lộ ra tức giận.
“Các ngươi…”
“Đừng có giận, nếu ngươi không đủ, vị quý khách kia đã tìm ngươi xem bói, chắc chắn không keo kiệt trả tiền trước cho ngươi đâu nhỉ.” Áo cam nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhất là bộ trang phục đẹp đẽ của Bạch Tiểu Thuần làm mắt hắn lộ ra sự hâm mộ và tham lam, nhưng cũng không dám quá mức, hắn cũng nhìn ra thân phận Bạch Tiểu Thuần có vẻ không tầm thường, nhưng hắn cũng biết, với loại người như Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần hắn không quá phận, mấy trăm điểm cống hiến, đối phương sẽ không so đo với mình.
“Thiếu tổ…” Thần Toán Tử quay sang, Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên cản lại, hứng thú nhìn tên tu sĩ áo cam.
“Hay nha, sao ta không nghĩ tới chiêu này nhỉ.” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần rực sáng, khiến tên áo cam sợ hãi, hai tên áo đỏ bên cạnh cũng hết hồn.
“Chỉ là tu vi Trúc Cơ đã dám thu phí bảo kê, vậy chẳng phải ta đây cũng có thể thu sao.” Bạch Tiểu Thuần vui vẻ cười ha hả, ba người kia biến sắc, biết không ổn, đang định ra tay trước, Bạch Tiểu Thuần đã tiến tới, vung tay một cái, ba người bị một luồng gió mạnh quấn bay ra hơn mười trượng, phun máu tươi.
“Kết Đan cảnh!!”
Ba người còn chưa rơi xuống, Bạch Tiểu Thuần đã chụp vào hư không một cái, gió lại nổi lên, cuốn ba người quay lại trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
“Ta cảm thấy các ngươi thiếu đầu lĩnh, các ngươi xem ta có được không? Ta dẫn các ngươi cùng đi gây dựng sự sự nghiệp!” Bạch Tiểu Thuần nhìn ba người, nói rất nghiêm túc, hắn cảm giác lý tưởng này của mình rất hay, họ phải nên dập đầu bái hắn nha.
Nhưng ba người lại run rẩy, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Thần Toán Tử đứng một bên cũng ngây dại.
“Yên tâm, có ta ở đây, nhất định các ngươi sẽ thu hoạch tốt hơn nhiều, nào, dẫn ta tới trụ sở, để ta đi gặp những đạo hữu khác.” Bạch Tiểu Thuần hưng phấn nói, hắn không còn muốn đi bán chiến thú, hắn đã có một ý tưởng khác…
Thêm một con đường rộng mở giúp hắn tìm điểm cống hiến…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 387: Trí Huyễn Đan
Dịch giả: Tiểu Băng
Trong Không Thành, Đông thành phồn hoa nhất, bắc thành yếu hơn nhiều, gì đa số tu sĩ sống trong thành bắc đều là tu sĩ bình thường.
Thanh Long hội, là ở trong thành Bắc, chỉ là một tổ chức nhỏ, cũng khá có danh, có thể thấy những người lập ra nó năm đó hào khí vượt mây.
Đáng tiếc… Lý tưởng và sự thật chênh lệch quá xa, Thanh Long hội tồn tại hơn trăm năm, trăm năm trước họ chiếm cứ một khu vực nhỏ ở khu vực biên giới thành Bắc, trăm năm sau… vẫn chỉ như thế, không to ra thêm được tí nào.
Bất quá cũng may, là sơn môn Thanh Long hội lại là một động phủ, động phủ này quy mô không nhỏ, đầy đủ mọi thứ, trong động phủ còn có đình viện, có ao nước, dù đình viện này hơi hoang tàn, ao nước gần như khô héo, thoạt nhìn có chút bần hàn, nhưng nếu chỉ nhìn về quy mô thì vẫn dư xài.
Thường ngày, trong Thanh Long hội không tới ba mươi người, chuyên sống bằng việc thu phí bảo vệ của cả khu vực này, và buôn bán thêm một tí linh dược, dù không thể coi là là phú quý, nhưng ít nhất tu sĩ cũng sống thoải mái tự tại hơn tu sĩ bình thường.
Một trăm năm, cũng giúp hội có được bảy tám đệ tử áo vàng, người lợi hại nhất là người sáng lập ra hội năm đó, nay đã là Kim Đan sơ kỳ, sống trên cầu vồng, song thường chạy về giúp đỡ, hỗ trợ, giúp Thanh Long hội vẫn tiếp tục tồn tại.
Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần đã tới, cũng là tu vi kim đan, khiến Thanh Long hội kể từ ngày hôm nay bắt đầu đổi chủ.
“Bái kiến đầu lĩnh!” Bạch Tiểu Thuần và Thần Toán Tử vừa đi vào, bên trong đã vang rền tiếng chào.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý ngồi trên ghế đầu, Thần Toán Tử vẻ mặt nghiêm nghị, đứng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, mặt mũi như muốn dọa người, bên dưới là đám tu sĩ mặt mũi bầm dập, mặt mày kính sợ.
Những tu sĩ này đều là Trúc Cơ, có cả ba tên đã từng gặp Bạch Tiểu Thuần trước đó.
“Mọi người đều là huynh đệ, các ngươi yên tâm, có ta ở đây, từ nay trở đi chúng ta sẽ danh chấn Không Thành!” Bạch Tiểu Thuần vỗ chỗ ngồi, khẳng khái.
Hơn ba mươi người bên dưới nhìn nhau, song không ai nói gì.
Bạch Tiểu Thuần càng nhìn động phủ càng ưa thích, tìm gian phòng lớn nhất vào ở, tích cực tu luyện.
Thần Toán Tử không thể nói mình đối với Thanh Long hội là hảo cảm hay ác cảm, nhưng chuyện này giờ cũng không quan trọng, hắn bây giờ đã là dưới một người, trên mọi người, nên tự động giúp Bạch Tiểu Thuần đi quản lý mấy chuyện sổ sách, thống nhất việc thu, chi và quản lý điểm cống hiến Thanh Long hội lấy được.
Đám người Thanh Long hội giận mà không dám nói gì, nhưng cũng phải thôi, Bạch Tiểu Thuần là Kim Đan, như là núi lớn, họ không làm gì được, đành phải cam chịu số phận, lòng bao nhiêu cũng có một chút chờ mong, nghĩ đầu lĩnh của mình là một trong những kim đan hiếm hoi của Không Thành, vậy có lẽ cuộc sống của họ… thật sự từ nay trở đi sẽ thay đổi.
Nhưng nửa tháng trôi qua, Bạch Tiểu Thuần chẳng những không làm bất cứ cái gì cả, đã thế, lại còn ăn quá nhiều, bữa nào cũng đòi linh thực cao cấp, quỳnh tương ngọc dịch, mỗi ngày còn đòi tắm bằng linh thủy, làm người Thanh Long hội vô cùng bi phẫn.
Một tháng trôi qua, ngay cả Thần Toán Tử cũng thấy không chịu nổi, hắn quản lý sổ sách tài vụ, trơ mắt nhìn bao nhiêu là điểm Thanh Long hội kiếm được bị xài hoang phí, vô cùng sốt ruột.
“Đầu lĩnh tha mạng… Chúng ta vất vả khổ cực vốn nhỏ mua bán, không chịu nổi lão nhân gia ngài ăn như vậy đâu a…”
“Đầu lĩnh, cứ tiêu dùng thế này không được đâu, chi dùng như vậy e là chỉ vài ngày nữa sẽ hết điểm để dùng, Thanh Long hội phải chuyển sang chỗ khác, cho thuê cái động phủ này mới sống nổi.” đám tu sĩ Thanh Long hội khóc lóc với Thần Toán Tử và Bạch Tiểu Thuần đang ăn linh gà.
Thần Toán Tử cũng ở một bên thêm vào.
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy thì không vui, ở Đông thành hắn xa hoa đã quen, hôm nay đến nơi này, đối với hắn thế là đã tiết kiệm lắm rồi, thế mà người ngoài vẫn cứ bảo là xa xỉ.
Huống hồ những ngày này, Bất Tử Cân của hắn lại có tiến triển rõ rệt, khiến tiêu hao của hắn cũng tăng theo, Bạch Tiểu Thuần đã thử dùng siêu cấp Tịch Cốc đan, nhưng Đan này chỉ có thể giải quyết tiêu hao, không hỗ trợ được cho tu hành.
Vì vậy… Bạch Tiểu Thuần cũng bất giác ăn nhiều hơn trước.
“Kính xin tiền bối tha cho chúng ta một con đường sống, một tháng vừa rồi chúng ta đều phải tiết kiệm hết mức, lại tăng phí bảo vệ, tăng cả việc buôn bán Trí Huyễn Đan, nhưng cũng không đủ cho người ăn…” tu sĩ áo cam bị Bạch Tiểu Thuần tóm đầu tiên đầy đáng thương nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ho một cái, thấy ngượng, cả tháng nay hắn bế quan, quên béng vụ đã mạnh miệng hứa hẹn lúc mới vào làm chủ Thanh Long hội, song nghe thấy ba chữ Trí Huyễn Đan thì sửng sốt.
” Trí Huyễn Đan? Là cái gì?”
“A? Trí Huyễn Đan là một loại linh dược mới được tứ đại nội thành bán năm nay, dược này không có nhiều công hiệu, chỉ có một tác dụng duy nhất là sinh ra ảo giác, đặc biệt là người ta có thể thay đổi thế giới ảo giác đó theo hướng mình muốn nhìn thấy, giúp hỗ trợ tu luyện…rất là có ích……” áo cam kia vội giải thích, lại lôi trong túi trữ vật ra một cái hộp nhỏ, đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần mở ra nhìn, trong hộp có một viên đan dược to cỡ móng tay màu đen, không có mùi gì, hắn cầm trong tay nhìn nhìn, rất ngạc nhiên.
Thần Toán Tử cũng nhìn Trí Huyễn Đan, hắn mặc dù đã nghe nói, nhưng đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Bạch Tiểu Thuần lấy móng tay cạo cạo lớp vỏ đen của Trí Huyễn Đan, khiến đám người Thanh Long hội rất đau lòng.
Bạch Tiểu Thuần thổi lớp bị cạo đi, sự tò mò đã chuyển thành kinh ngạc, vì khi tất cả lớp ngoài màu đen bị cạo hết, thì trong đan dược bay ra một làn khói xám…
Nhìn thấy tia khói kia, Bạch Tiểu Thuần hít sâu, còn Thần Toán Tử biến sắc, la thất thanh.
“Đây chẳng phải sương mù gây ảo giác của ngài sao, thiếu tổ?! “
Đám Thanh Long hội sửng sốt, không hiểu được ý Thần Toán Tử muốn nói cái gì.
Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng, túm một phát, cầm tia khói xám lên sát mắt cẩn thận ngắm nghía, hắn đã hoàn toàn xác định, thứ gọi là Trí Huyễn Đan này chính là sương mù gây ảo giác mà hắn đã vô tình tạo ra khi luyện dược ở Huyết Khê Tông!
Sương mù này hồi tứ tông đại chiến đã được Bạch Tiểu Thuần cải tiến, bọc thêm lực hút đẩy xung quanh, tạo thành mê hoặc đan.
Hắn chẳng thể ngờ, ở Tinh Không Đạo Cực Tông lại nhìn thấy nó, lại còn bị người ta cải biến, khiến lực mê hoặc bị giảm hẳn đi, nhưng lại tăng khả năng gây ra ảo giác, đắm chìm vào thế giới đẹp đẽ do mình tự sáng tạo ra.
Song đan dược này cải tiến rất thô, có một ít tác dụng phụ, nhưng dù thế nào, thì nó cũng là thoát thai từ sản phẩm của Bạch Tiểu Thuần, khiến mắt hắn sáng lên.
“Không báo mà lấy, thì coi là trộm!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng.
” Trí Huyễn Đan này từ đâu mà có?”
Hai tu sĩ áo cam của Thanh Long hội nhìn biểu lộ của Bạch Tiểu Thuần và Thần Toán Tử thì đánh hơi thấy mùi thơm, nghe Bạch Tiểu Thuần hỏi, lập tức trả lời ngay.
“Là Thiên Không Hội!”
“Trí Huyễn Đan là do Thiên Không Hội phát ra, chúng ta chỉ là mua về bán lại, kiếm chút lời chênh lệch…”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 388: Thanh Long Quật Khởi
Dịch giả: Tiểu Băng
“Lại là Thiên Không Hội!” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, mắt rực lên, nhìn mớ bột màu đen cạo từ đan dược torg tay, trầm ngầm một lát, rồi ngẩng lên nhìn mọi người.
“Trí Huyễn Đan này tiêu thụ thế nào?”
“Rất tốt, nhưng chúng ta là tổ chức nhỏ, một tháng chỉ được bán hơn mấy trăm viên thôi, nếu tính cả cả thành Bắc, một tháng sợ là phải kể tới vạn, nếu khắp cả Không Thành… Ít nhất cũng phải hai mươi vạn trở lên, một viên Trí Huyễn Đan giá năm mươi điểm cống hiến, một tháng thu về một nghìn vạn điểm cống hiến a!” hai tu sĩ áo cam vội đáp, mắt đầy chờ mong.
Bạch Tiểu Thuần tái mặt.
“Thiên Không Hội dám dùng sương mù ảo giác của ta để lấy điểm cống hiến, ta cũng có thể!”
“Các ngươi chờ ở đây, chờ ta luyện ra một mớ Trí Huyễn Đan chính phẩm cho các ngươi đi bán!” Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, bỏ đi.
Người Thanh Long hội nhìn Thần Toán Tử.
“Thần Toán Tử, Trí Huyễn Đan kia… Thật là… Đầu lĩnh đã từng luyện chế?”
“Đầu lĩnh của chúng ta, là.. là Dược Sư? Hắn… Hắn thật sự có thể luyện chế Trí Huyễn Đan? Trời, nếu việc này là thật, những ngày an nhàn của chúng ta đã tới!!”
Thần Toán Tử cũng kích động, nhưng ngoài mặt không lộ chút nào, chỉ mỉm cười khẽ gật đầu.
“Các ngươi yên tâm, nếu là chuyện nào khác, ta không dám cam đoan, nhưng nói về luyện dược… Thiếu tổ nhà ta, không ai sánh kịp!”
Đám Thanh Long hội nghe vậy càng thêm hy vọng và chờ mong, đương nhiên cũng có cả lo lắng.
Bạch Tiểu Thuần lấy ra hơn mười cái lò đan, những lò đan này lớn nhỏ không đều, đều là Bạch Tiểu Thuần lấy được ở Nghịch Hà Tông, ảo giác đan này hắn chẳng phải mới chỉ luyện chế lần một lần hai, mà là luyện tới rất thuần thục, không cần phải suy nghĩ cũng luyện ra được.
Thứ duy nhất hắn phải để ý là khống chế số lượng.
Đan này không phải là dùng khi đối địch, mà chủ yếu là khống chế ảo giác trong phạm vi nhất định, nên số lượng trở thành quan trọng.
Mà điểm này, Bạch Tiểu Thuần là người chế tạo ra nó, đương nhiên hiểu rõ hơn dược sư của Thiên Không Hội nhiều.
Hắn hoàn toàn chắc chắn luyện ra được ảo giác đan tốt hơn gấp nhiều lần cái sản phẩm thô thiển của Thiên Không Hội.
Ba ngày sau, Bạch Tiểu Thuần hưng phấn ra khỏi phòng, một đống đan dược màu tím ào ào bay, chất thành một ngọn núi nhỏ, số lượng rất nhiều, chừng hơn một nghìn.
Điều này làm cả Thanh Long hội run rẩy, một người cúi chào hắn, nhanh nhẹn cẩn thận lấy một viên bỏ vào miệng, nhắm mắt, sau đó mặt mũi đầy si mê.
Và chỉ có thế, cơ thể không bị tác dụng phụ nào, ai cũng nhìn tu sĩ kia, biết gã đang thử thuốc, sau một nén nhang, tu sĩ kia vẫn chưa tỉnh, khiến người Thanh Long hội đều cồn cào.
“Đã qua một nén nhang, Thiên Không Hội Trí Huyễn Đan, cũng chỉ kéo được một nén nhang mà thôi, Trí Huyễn Đan của đầu lĩnh thời gian kéo dài hơn hẳn!”
“Hơn nữa nhìn cơ thể lại không có chỗ nào là không ổn!!” người Thanh Long hội còn đang xôn xao, tu sĩ thử thuốc cũng mở mắt ra, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn, nhưng lại rất thỏa mãn, một lúc lâu sau mới tỉnh lại hoàn toàn, cả người gã run lên vì kích động.
“So với Thiên Không Hội Trí Huyễn Đan, nó chân thật và dễ cải tạo hơn, thậm chí còn làm mình mất cả ý muốn khống chế, cứ thế đắm chìm vào trong nó, cái này… mới thật sự là Trí Huyễn Đan!!!”
Người Thanh Long hội hồi hộp nhìn đống Trí Huyễn Đan, dường như thấy vô số điểm cống hiến.
“Đầu lĩnh, giao Trí Huyễn Đan này cho chúng ta, tối đa hai tháng, nhất định sẽ bán hết!” hai tu sĩ áo cam phấn khởi lên tiếng trước, họ thật sự có loại cảm giác đã gặp được quý nhân.
Bạch Tiểu Thuần tuy mệt mỏi nhưng rất phấn khởi, hài lòng nhìn Trí Huyễn Đan của mình, rồi nhìn Thần Toán Tử.
“Bán Trí Huyễn Đan này phải cẩn thận coi chừng Thiên Không Hội, đoạt thức ăn trong miệng họ, hừ… ồn ào lộn xộn vớ vẩn không phải là chuyện ta muốn thấy!”
Thần Toán Tử gật đầu, mấy hôm nay hắn cũng đã lấy được thông tin từ đông thành, biết chuyện Bạch Dược Sư luyện chế siêu cấp Tịch Cốc đan, và chiêu trò của Thiên Không Hội.
Lòng đã sớm chín thành biết chắc đấy chính là Bạch Tiểu Thuần, giờ một thành cuối cùng cũng đã được xác định, cuối cùng đã hiểu vì sao ở đây, Bạch Tiểu Thuần lại phải dịch dung, cũng không nói ra tên tục của mình.
“Thiên Không Hội…” Thần Toán Tử híp mắt, đầu nghĩ ra một độc kế, vội giao lệnh cho từng người trong Thanh Long hội.
Bạch Tiểu Thuần ngồi nghe, thoả mãn nhìn Thần Toán Tử, có Thần Toán Tử, hắn đã không còn thấy lẻ loi.
“Nếu tất cả mọi người ở cùng nhau thì tốt biết mấy, nhưng đám người kia đều vô tình vô nghĩa, bỏ mặc ta…” Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đám Hứa Bảo Tài, trong lòng buồn bực, bèn bỏ đi tiếp tục tu hành.
Có Thần Toán Tử sắp xếp, Thanh Long hội tinh thần dâng cao, phát động cả thân bằng hảo hữu, cùng nhau gia nhập vào chuyện buôn bán, lại liên hệ với những tổ chức khác của thành bắc, tận lực bán Trí Huyễn Đan.
Lấy được điểm cống hiến, lại lấy phần lớn doanh thu đi chiêu binh mãi mã, ở Không Thành ai cũng sống khó khăn, nên chỉ cần chịu trả điểm, muốn bao nhiêu người cũng có.
Bạch Tiểu Thuần chỉ chuyên tâm luyện đan, bây giờ, một lần hắn luyện được cả năm mươi lô Trí Huyễn Đan.
Có hắn, Trí Huyễn Đan được bảo đảm về mặt số lượng, lại có Thần Toán Tử bày mưu tính kế, chỉ trong thời gian ngắn, Thanh Long hội đã thay đổi hẳn, khiến tất cả mọi người đều thất kinh.
Quy mô của nó tăng rất nhanh, mỗi ngày đều có rất nhiều tu sĩ được chiêu mô, đồng thời, việc buôn bán của Trí Huyễn Đan đạt tới mức độ kinh người, dần dần bắt đầu oanh động thành Bắc.
Thiên Không Hội vì bị Thần Toán Tử bày kế, nên một thời gian sau mới biết, tuy là không lâu mới, chỉ có nửa tháng, nhưng nửa tháng này đã đủ mang tới sự thay đổi nghiêng trời lệch đất cho Thanh Long hội.
Đến khi Thiên Không Hội thật sự để tâm tới, thì thời gian đã lại đi qua thêm mười ngày, thế là trong gần một tháng đó, Thanh Long hội đã bội thu điểm cống hiến, Bạch Tiểu Thuần lại còn bán luôn cả Ngạc Ngư Thú, đổi lấy điểm cống hiến, khiến số lượng tu sĩ của hội đã tăng lên con số hơn một nghìn.
Quy mô như vậy đủ làm Thiên Không Hội phải nhíu mày, vì với quy mô này, không thích hợp dùng vũ lực để giải quyết được nữa, vì nếu lỡ tay, sẽ phạm phải nguyên tắc của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Nguyên tắc đó, Thiên Không Hội không chịu nổi.
Mỗi khi Bạch Tiểu Thuần luyện đan, đều không cho bất kì ai tới gần.
Thường ngày, ngoài tu hành bắt buộc, và luyện đan, hắn đã lại được sống trong xa hoa, bây giờ không còn ăn Bảo Ngọc Linh Mễ, mà ăn Thông Thiên Linh Mễ do nước Thông Thiên Hà qua luyện chế đặc biệt tạo ra.
Tọa kỵ cũng đổi thành Bích Nhãn Kỳ Lân Tích, uy vũ khí phách, mỗi lần ra ngoài, đều kéo cả hơn trăm người theo sau, phong quang vô hạn.
Thời gian trôi qua, rất nhanh lại qua hai tháng, Thanh Long hội khuếch trương đã rất lớn, đã chạm tay tới ba nội thành còn lại, lượng tiêu thụ Trí Huyễn Đan đạt con số cực cao, làm Thiên Không Hội Trí Huyễn Đan sụt giảm sản lượng nghiêm trọng.
Hai sản phẩm cùng loại so kè, cái nào cao, cái nào thấp sẽ lộ ra hết!
Bạch Tiểu Thuần sống rất thoải mái ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 389: Người Có Thể Sống Như Vậy
Dịch giả: Tiểu Băng
“Mấy thứ đó mắc quá!” Đây là câu nói của Bạch Tiểu Thuần nửa năm trước, lúc mới vừa tới Không Thành.
“Cái này không tệ, có chỗ xài được… ừ, ta miễn cưỡng mua vậy!” Đây là câu nói của Bạch Tiểu Thuần lúc luyện chế siêu cấp Tịch Cốc đan.
“Vật này tốt, ta muốn!” đây, là câu nói của Bạch Tiểu Thuần ở thành Bắc Thanh Long hội, lúc vừa mới phát triển.
còn bây giờ…
“Cái này, cái kia, cái này nữa… ba cái này không lấy, những cái còn lại lấy hết!” Bạch Tiểu Thuần đi vào một gian Pháp bảo các, chỉ vào cả trăm kiện Pháp bảo treo trên tường, đắc ý mở miệng.
Tiểu nhị cửa hàng toát mồ hôi, tim đập thình thịch, quả thực là khách quý!
Không thể trách Bạch Tiểu Thuần xa hoa như thế, bây giờ dù ăn hay mặc, hay dùng, của hắn đều là thứ tốt nhất, quần áo trang phục, đạo cụ trang sức, chưa tới trăm vạn điểm cống hiến, nhưng ít nhất bảy tám chục vạn có dư, còn chuyện lên cầu vồng à, nếu hắn muốn, đi lúc nào cũng được.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần không nỡ bỏ nơi đây a, hắn cảm thấy sống trên cầu vồng chắc chắn không thể sung sướng bằng ở đâh, hắn cũng đã hỏi thăm rồi, thật sự trên cầu vồng không có được nhiều hưởng thụ như ở đây, nên hắn đã hạ quyết tâm, ở lại Không thành thành mới là tốt nhất.
“Kẻ đần mới lên đó!” Bạch Tiểu Thuần đắc ý hừ một tiếng, nghênh ngang dẫn người đi, người đi đường đều nhìn hắn ngưỡng mộ và tôn kính, Bạch Tiểu Thuần mở cờ trong bụng, càng thấy mình thật là quá ưu tú, đi tới đâu cũng có thể hô mưa gọi gió.
Yêu cầu của hắn không cao, cũng không quan tâm hiện giờ Thanh Long hội tích lũy được bao nhiêu điểm cống hiến, hắn chỉ cần biết đủ điểm cho mình và hội tiêu dùng là được.
Nhưng kiểu gì đương nhiên cũng sẽ có chuyện xảy ra, Thanh Long hội phát triển quá nhanh, thế nên rồng rắn lẫn lộn, bị người của Thiên Không Hội lẻn vào.
Việc Thanh Long hội chạm tay vào ba nội thành còn lại cũng làm lan ra đủ loại tin đồn, kẻ thì công nhiên gán ghép Bạch Dược Sư đầy tai tiếng làm cộng đồng căm phẫn của đông thành với Bạch Tiểu Thuần của bắc thành lên nhau, kẻ lại bảo Thanh Long hội làm việc ác bất tận.
Càng có một bộ phận, bảo rằng cái thứ mê hoặc đan giá rẻ kia là vô cùng nguy hại, và nghe đồn rằng là do Thanh Long hội làm ra.
Tất cả các tin đồn đan vào nhau như một tấm lưới, đều cùng nhằm vào bao vây Bạch Tiểu Thuần, và Thanh Long hội.
Thần Toán Tử đã phát hiện ra điều này, hắn tự phong cho mình làm quân sư, trừ các tu sĩ chủ chốt của Thanh Long hội, người ngoài rất hiếm ai được gặp hắn.
Lúc Bạch Tiểu Thuần nghe Thần Toán Tử báo cáo, lập tức nhìn ra ngay vấn đề, hắn biết Thiên Không Hội là bọn nham hiểm, biết đối thủ đã chuẩn bị mấy tháng giờ mới ra tay, thì nhất định sẽ là một kích lấy mạng.
Thần Toán Tử lập tức dặn dò, tất cả tu sĩ Thanh Long hội đều cẩn thận, phát động toàn lực, bắt đầu ngăn cản việc này phát sinh, đáng tiếc hiệu quả không tốt, ngược lại sự việc lại càng diễn ra ác liệt hơn.
Đến một buổi chiều, Bạch Tiểu Thuần đang ăn cơm chiều, trước mặt hắn là cả một bàn linh thực, trân hải vị chồng chất như một ngọn núi nhỏ, bên cạnh còn có hai nữ tu dịu dàng rót rượu hầu hạ.
Thần Toán Tử đang báo cáo tình hình tiến triển của Thanh Long hội, thì một người chạy vào bẩm báo.
“Đầu lĩnh, qua mấy ngày truy xét, chúng ta đã tìm ra một trong những đầu mối phát ra tin đồn, đã tóm được tên này về đây, kính xin đầu lĩnh định đoạt!”
Bạch Tiểu Thuần đang cầm đùi gà, nghe vậy chỉ ừ nhẹ một tiếng, Thần Toán Tử vỗ bàn, cáo mượn oai hùm quát.
“Dẫn tới, ta muốn xem tên này có bao nhiêu lá gan, lại dám bịa đặt sinh sự!”
Không bao lâu, những tiếng kêu thảm thiết thê lương vọng vào.
“các vị đạo hữu Thanh Long hội tha mạng, ta sai… ta sai rồi…” một tu sĩ tóc tai bù xù bị hai đại hán của Thanh Long hội xách tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần và Thần Toán Tử.
Tu sĩ kia kêu khóc thảm thiết, không hề giãy giụa, để mặc hai đại hán ấn quỳ ở đó, không dám ngẩng đầu, chỉ không ngừng cầu xin tha thứ.
“Thanh Long lão đại tha mạng, tiểu nhân đã sai, từ nay trở đi không dám nữa…”
“Tại tiểu nhân không có mắt, tin vào Thiên Không Hội, Thanh Long lão đại ta sai rồi…”.
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt cầm đùi gà nhìn người kia, Thần Toán Tử mắt cũng đứng tròng.
Hai người nhìn nhau, vì đều nhận ra… cái tu sĩ đang không ngừng cầu xin kia, chính là… Hứa Bảo Tài.
Hứa Bảo Tài quần áo rách nát, tóc tai bù xù, mặt mũi bầm dập, rất chật vật, giọng nói khàn đặc, đầu cúi từ đầu đến cuối không dám nâng lên, hiển nhiên là rất sợ.
Bạch Tiểu Thuần ho một cái, thần sắc cổ quái, bỏ đùi gà đi, gọi to.
“Hứa Bảo Tài!!”
Hứa Bảo Tài bị gọi thì giật thót, giọng nói kia hình như quen quen… vội ngẩng đầu lên, thấy sau cái bàn đầy sơn trân hải vị là một khuôn mặt xa lạ.
Nhưng đứng ngay bên cạnh người xa lạ đó, lại là một người quen, với vẻ mặt cổ quái, Thần Toán Tử.
Hứa Bảo Tài ngây người, mặt dại ra, gương mặt xa lạ kia từ từ thay đổi… trở thành một gương mặt vô cùng quen thuộc.
“Bạch…” Hứa Bảo Tài nghẹn ngào, nhưng còn chưa kêu xong, một cái đùi gà đã bay tới, chặn vào miệng hắn.
“Hứa Bảo Tài, sao ngươi còn thê thảm hơn ta vậy, ta tưởng ta đã thảm lắm rồi, k hông ngờ ngươi còn thảm hơn ta.” Bạch Tiểu Thuần thấy Hứa Bảo Tài đớ người, rất vui vẻ cười.
Hai đại hán đang đè Hứa Bảo Tài thấy vậy bèn bỏ tay ra, biết có chuyện mình không nên nghe, vội cung kính lùi ra ngoài.
Mắt Hứa Bảo Tài đỏ lên, nhìn Bạch Tiểu Thuần mặc quần áo đẹp đẽ, mặt mày hồng hào, ăn một bàn đầy Linh thực, hắn chỉ tính đại khái giá trị các thứ là cả đầu đã mụ mị, tuy không bằng đệ tử áo vàng, nhưng cũng chẳng xê xích bao nhiêu, hắn có đi bán tin tức 60 năm, sợ cũng không cách nào kiếm được.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần còn đã trở thành đầu lĩnh Thanh Long hội, việc này đã hoàn toàn phá vỡ tinh thần của hắn, làm nước mắt của hắn nhịn không được chảy xuống…
Còn có hai thị nữ đứng sau lưng Bạch Tiểu Thuần kia nữa, lại không phải là người thật, mà là Khôi Lỗi giống hệt người, làm lòng Hứa Bảo Tài càng rung lên, hắn biết, khôi lỗi dạng này vô cùng đắt đỏ.
Thần Toán Tử Hứa Bảo Tài cũng nhìn kĩ, cả người trên dưới lấp lánh, mặt mày sung mãn, tu vi cao hơn hẳn mấy tháng trước, trong lòng hắn vô cùng cay đắng.
Hắn thật sự đã hối hận quyết định ban đầu, mấy tháng nay hắn vô cùng thê thảm, dựa vào việc bán tin tức kiếm bạc cắc, tự ngạo bản thân săn tin siêu hạng, thế mà không biết Bạch Tiểu Thuần lại là thủ lĩnh Thanh Long hội, hắn hối hận vô cùng, mình bỏ đi quả là đã bỏ lỡ một lần tạo hóa.
“Thiếu tổ, ta sai…” Hứa Bảo Tài hạ quyết tâm, dù Bạch Tiểu Thuần đuổi hắn đi, hắn chết cũng không đi.
“Được, ngươi dù sao cũng là ta mang đến, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi, tuy các ngươi lúc trước vô tình bỏ mặc ta, nhưng ta là người rộng lượng, từ nay ngươi theo ta lăn lộn đi.” Bạch Tiểu Thuần rất rộng lượng vung tay lên, Hứa Bảo Tài cảm động khóc rống, trong khi Thần Toán Tử ho một cái, hình như mấy lời này rất quen tai…
“Tối nay ngươi đi nghỉ ngơi chút trước, mấy ngày nữa chúng ta sẽ nói chuyện.” Bạch Tiểu Thuần đã ăn xong, thị nữ lập tức đi lên đưa khăn lau miệng lau tay cho hắn, Bạch Tiểu Thuần đắc ý hất cằm, nói với thị nữ.
“Đi, đỡ lão gia đi luyện đan.”
Lập tức hai thị nữ bước lại, vịn hắn đứng dậy, căn bản hắn chẳng cần cất bước, cứ thế lơ lửng được đỡ đi, tới đây, Thần Toán Tử quay sang, thuần thục hô to.
“Cung tiễn lão gia…”
Hứa Bảo Tài lại há hốc mồm, không ngờ làm người còn có thể hưởng thụ như vậy, sống như vậy…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 390: Tối Nay, Bắt Bạch Dược Sư
Dịch giả: Tiểu Băng
“Ta cũng muốn sống như vậy!!” Hứa Bảo Tài đỏ cả mắt, Thần Toán Tử đã quay sang nhìn hắn.
“Hứa huynh, mới mấy tháng không gặp, sao ngươi lại thảm như vậy.”
Hứa Bảo Tài nghe mà phẫn nộ, lúc trước chính là do Thần Toán Tử xui khiến, hắn mới lựa chọn rời đi, nhưng bây giờ không thể nói như vậy được, nên ngoài mặt thì đầy cay đắng, trong lòng thì chửi bới không ngừng.
Thần Toán Tử cũng đuối lý, nhìn nhìn Hứa Bảo Tài, thở dài một tiếng.
“Ngươi cũng đừng oán ta, lúc ấy ta cũng đâu có tính ra thiếu tổ của chúng ta lại có khả năng kinh người như thế.
Phải biết trong Không Thành, tu vi không phải là tất cả.” Thần Toán Tử cảm khái, đi sắp xếp chỗ ở cho Hứa Bảo Tài, cũng cấp cho hắn không ít điểm cống hiến để làm tiền tiêu vặt…
Trên đường đi, Hứa Bảo Tài cũng nhận ra Thần Toán Tử trong Thanh Long hội chỉ là dưới một người mà trên mọi người, mọi tu sĩ trong đều rất cung kính với Thần Toán Tử.
Một màn này làm cho Hứa Bảo Tài lại bị kích thích.
Hắn thức trắng một đêm, sớm hôm sau, hai mắt đỏ ké đi ra khỏi phòng, trong lòng thầm thề.
“Ta nhất định phải chiếm được vị trí trong lòng thiếu tổ, phải quan trọng hơn cả Thần Toán Tử!”
Hứa Bảo Tài đến giúp Bạch Tiểu Thuần rất nhiều, vì hắn cực giỏi về việc tìm hiểu thông tin và tung tin đồn, giúp Thanh Long hội dần chuyển từ thế thủ sang thế phản kích trong cuộc chiến tin đồn,.
Công của Hứa Bảo Tài rất lớn, mà hắn cũng quyết tâm liều mạng, lấy hết toàn lực ra làm.
Bạch Tiểu Thuần càng thêm thanh nhàn, Thần Toán Tử làm quản lý, Hứa Bảo Tài chịu trách nhiệm tin tức, càng có thêm mấy chục đệ tử áo cam tới tham gia, gánh vác công việc, khiến kết cấu của Thanh Long hội ổn định và vững vàng hơn.
Đối ngoại phát triển, chẳng những không giảm bớt, lại càng thêm đại khí, lượng Trí Huyễn Đan bán ra càng ngày càng kinh người.
Thiên Không Hội thầm ra rất nhiều chiêu ngầm, nhưng những chiêu này đối phó một người hay một tổ chức nhỏ thì rất hiệu quả, nhưng Thanh Long hội phát triển thật sự quá nhanh, khiến những cách kia của Thiên Không Hội đều mất hiệu quả.
Khiến Thiên Không Hội vô cùng giận dữ Thanh Long hội.
Thiên Không Hội cũng nghiên cứu Trí Huyễn Đan của Bạch Tiểu Thuần, đã xác định được thủ lĩnh Thanh Long hội chính là người lúc trước sáng tạo ra siêu cấp Tịch Cốc đan, Bạch Dược Sư.
Thậm chí họ cũng đã đi điều tra lai lịch Bạch Tiểu Thuần, nhưng không tìm thấy gì, mật thám họ cài trong Thanh Long hội cũng không tìm được gì cả, vì trong cả Thanh Long hội, người biết tu vi của Bạch Tiểu Thuần không nhiều lắm, lại có Thần Toán Tử chặn trước, ai nấy đều giữ kín như bưng.
Việc này cũng để cho họ cố kỵ rất nhiều, bất quá trong Tinh Không Đạo Cực Tông, số người không tra được lai lịch cũng không ít, về phần tìm hiểu từ hướng Trí Huyễn Đan, cũng là như thế, vì Trí Huyễn Đan này họ cũng là ngẫu nhiên có được, không biết lai lịch của nó, Đông mạch Tu Chân Giới lại quá lớn, chuyện phát sinh ở trung hạ du, trong thời gian ngắn cũng không truyền tới đây nổi.
Nên sau một thời gian, thấy Thanh Long hội phát triển càng thêm khổng lồ, Trí Huyễn Đan lại tiêu thụ vượt qua cả Thiên Không Hội, họ rốt cuộc không nhịn được nữa.
Sau khi bàn bạc, có người đề nghị tiếp tục dùng chiêu, khiến cho Thanh Long hội sụp đổ, nhưng sẽ mất thêm chút thời gian, song ai đó đã hừ một tiếng.
“Không thể đợi thêm nữa, Thiên Không Hội chúng ta không phải không thể dùng vũ lực để giải quyết vấn đề, mà là chúng ta không muốn phá vỡ quy tắc mà thôi, nhưng nếu Thanh Long hội không biết tốt xấu… Các ngươi không cần bàn thêm nữa, lâu quá rồi, e là người ta cũng đã quên sức mạnh của Thiên Không Hội chúng ta, tối nay, bắt Bạch Dược Sư kia lại!”
” Bạch Dược Sư kia tu vi lai lịch không biết, tu vi không biết, việc này…” Có người ngần ngừ.
“Chuyện không biết trên đời rất nhiều, chẳng lẽ cứ gặp phải là chúng ta lại lùi bước? Dù lai lịch của hắn có lớn hơn nữa, có thể vượt qua gia tộc Thiên Nhân sau lưng Thiên Không Hội chúng ta sao? Dù hắn tu vi có cao, đừng nói Nguyên Anh Thiên Nhân, ngay cả Kết Đan cũng là khó có khả năng, nếu là Kết Đan cảnh cường giả, hắn đã sớm đi lên cầu vồng, còn tốn thời gian đi luyện dược làm gì!”
Người trong Thiên Không Hội im lặng, người nói chuyện địa vị rất cao, những người khác nhìn nhau, cho dù thấy có chỗ vẫn không ổn, nhưng không dám lên tiếng nữa.
Thế là, cả Thiên Không Hội bắt đầu chuyển động, trong Thiên Không Hội không có Tu sĩ kết đan, mạnh nhất là Trúc Cơ Đại viên mãn đã chạm tới giả đan, vì trong Không thành chỉ có đệ tử hai màu đỏ và cam, nếu đã lên áo vàng thì tất phải phi thăng, không được hàng lâm xuống đây.
Lần này để đối phó Bạch Tiểu Thuần, Giả Đan tu sĩ xuất động mười người, cộng thêm mấy chục Trúc Cơ Đại viên mãn, và rất nhiều Trúc Cơ Hậu Kỳ.
Suốt đêm lẻn vào thành Bắc, thẳng đến Thanh Long hội.
Lực lượng này đủ để quét ngang những thế lực nhỏ của Không thành.
Tốc độ của họ rất nhanh, lại còn đột nhiên tập kích, quyết bắt Bạch Tiểu Thuần,nếu không bắt được, giết chết cũng được.
Đêm nay trời tối đen không gió, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi tu Hàn Môn dưỡng niệm quyết, trải qua mấy ngày tu luyện, hắn đã sắp tiếp cận Hạ Hàn đỉnh phong.
Cơ thể hắn từ trong ra ngoài đều hàn khí bức người, cả gian phòng đều là sương lạnh, may mà Bạch Tiểu Thuần khi tu luyện đều thu liễm, nếu không hàn khí này tản ra cũng đủ làm đông cứng toàn thân Trúc Cơ tu sĩ.
Bạch Tiểu Thuần đang định khí Ngưng Thần, nhưng đột nhiên, hắn mở mắt, nhìn ra ngoài, thần sắc có chút cổ quái, nhưng rồi mặc kệ, tiếp tục nhắm mắt.
Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt không lâu, ngoài động phủ đã có nhiều người nhanh chóng xông vào, song vừa vào động phủ, trận pháp bảo vệ của Thanh Long hội cũng mở ra.
Một tiếng nổ vang, tu sĩ Thiên Không Hội dùng sức mạnh phá vỡ trận pháp, trong Thanh Long hội lập tức phản ứng, thanh âm chiến đấu vang lên ồn ào.
“Cút!” mười Giả Đan tu sĩ đi trước, mở đường, họ đột nhiên tập kích, khiến Thanh Long hội trở tay không kịp, liên tiếp phải lùi lại, các đầu lĩnh của Thanh Long hội cũng đã nhận ra mười tu sĩ đi đầu của phe địch.
“Giả Đan!” mười Giả Đan tu sĩ dễ dàng đánh vào.
“thủ lĩnh Thanh Long ở trong gian phòng kia!” người của Thiên Không Hội cài trong Thanh Long hội xuất hiện, chỉ hướng, mười tu sĩ giả đan đầy tự kiêu xông thẳng tới chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần, sáu người nhanh nhất đầy khinh miệt xông thẳng vào.
Bốn người còn lại dừng ở ngoài, cản người tới cứu.
“Sau tối nay, Thanh Long không còn thủ lĩnh!” một Giả Đan tu sĩ ngạo nghễ mở miệng.
Tu sĩ Thanh Long hội lo lắng, tu sĩ Thiên Không Hội thì cười khẩy, coi như đã làm xong nhiệm vụ, chuẩn bị rời đi.
Nhưng vào lúc này… âm thanh mọi người chờ đợi không hề xuất hiện, sáu tu sĩ giả đan đi vào lại chẳng truyền ra một âm thanh nào, dù tiếng đánh nhau cũng đều không có, vô cùng an tĩnh, lặng ngắt như tờ!
Người bốn phía sững sờ, Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài nhìn chúng đầy khinh thường.
“Chuyện gì thế…” ai nấy đều nhìn chăm chăm vào chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần, mơ hồ cảm thấy có điều không đúng, cái phòng nhìn hơi tàn tạ bình thường kia vẫn tối đen như một cái động không đáy, làm người ta lạnh người.
Bốn tu sĩ giả đan còn lại quay sang nhìn nhau, nghiến răng, nếu cứ thế này rời đi, làm sao giải thích với mọi người, nên hợp lực cùng bay tới, định vào trong xem, thì một luồng hàn khí đã từ trong phát ra, mạnh mẽ lan ra xung quanh.
Bốn người bị hàn khí bao phủ, cả người như bị đóng băng, ai nấy mở to mắt không tin nổi, chỉ có một người ngay lúc bị đóng băng có một tia sáng đỏ bắn ra, đó là một tấm phù văn đang bốc cháy, nhờ nó, tu sĩ kia mới miễn cưỡng lùi lại được, mặt trắng bệch, sợ hãi la thất thanh.
“Kết Đan!!” ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










