Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 80 : Tập Hợp Lại! (c396-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 396: Tập Hợp Lại!
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần rời khỏi cầu vồng trở về, cả quãng đường vẫn luôn chìm trong sững sờ khó hiểu, nữ tu dẫn đường thì không ngừng vụng trộm dò xét Bạch Tiểu Thuần.
Đến khi đưa Bạch Tiểu Thuần đến chỗ Truyền Tống Trận, cô gái này mới khẽ cười, hạ thấp người cúi đầu.
“Bạch huynh, lúc trước có chút thất lễ, tiểu muội Thanh Huyên.”
ánh sáng Truyền Tống xuất hiện, chặn giữa hai người, giọng nói kia cũng bị vặn vẹo, đến khi Bạch Tiểu Thuần nghe được, hắn đã ngay sau đó nghe thấy tiếng người huyên áo ồn ào của Không thành.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy như mình vừa mơ, nhìn xuống cây cờ nhỏ bảy màu trong tay mà kích động.
“Thật sự đưa cho ta!” Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn khởi.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cầu vồng, thì thào.
“Là ai đang giúp ta, vì Không Vực chưởng tọa, cho đến khi ta rời đi, cũng không hề đòi lấy đan phương!!” Bạch Tiểu Thuần đi về thành bắc, chợt nghe đám người chung quanh đang bàn tán về Thanh Long hội.
“Nghe gì chưa, Trí Huyễn Đan độc địa kia mà nuốt vào, tâm thần sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, rất là ác độc!!”
“Đâu chỉ gây tổn thương tinh thần, mà nếu dùng quá nhiều còn bị giảm tư chất, khiến người ta dễ bị điên cuồng, ta nghe nói có người dùng nó mà bị chết rồi đấy!”
“Thực quá đáng, Trí Huyễn Đan này còn làm người ta bị nghiện, nếu một thời gian mà không dùng, cũng bị điên, cái đan phương ác độcnày, chính là do Thanh Long hội làm ra!”
“Là do Thanh Long hội thủ lĩnh luyện chế ra, các ngươi còn nhớ siêu cấp Tịch Cốc đan đi, đó cũng là hắn luyện chế, hắn chính là một Độc Ma!!”
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, trong lòng không vui, Trí Huyễn Đan của hắn tuy có khuyết điểm nhỏ, nhưng tuyệt đối không bao giờ gây tổn thương vĩnh viễn, mà còn mang lại điểm tốt.
Còn chuyện người vì dùng nó mà chết, đương nhiên chưa từng có.
Nhưng những kẻ này lại nói y như thật, lan truyền rộng rãi, nhất là khu thành Bắc còn nghe đượcnhiều hơn những khu vực khác.
Hầu như tất cả mọi người đều tức giận việc này, căm hận Thanh Long hội căm hận, oán hận Thanh Long thủ lĩnh, ầy, nếu bây giờ có ai nhận ra Bạch Tiểu Thuần, rống lên một tiếng, đoán chừng sẽ có cả một đám người nhào vô đánh hắn.
Bạch Tiểu Thuần để an toàn, cũng hô tao Thanh Long hội bậy bạ, rồi chạy nhanh về Thanh Long hội động phủ.
Vừa về đến, đám Hứa Bảo Tài đã chờ sẵn, lo tới muốn khóc.
“Thiếu tổ, Thiên Không Hội quá vô sỉ, chúng truyền tin khắp này, vu oan cho Thanh Long hội chúng ta, nhiều tu sĩ trong hội đã âm thầm bỏ đi.”
“Việc này ảnh hưởng quá lớn, căn bản khống chế không nổi…” Thần Toán Tử cười khổ, tuy họ có đề phòng, nhưng quy mô họ không bằng Thiên Không Hội, nhất là về mặt tung tin này, căn cơ của Thiên Không Hội rất sâu, quan hệ rất rộng.
Bạch Tiểu Thuần rất tức giận, Trí Huyễn Đan này cũng là do Thiên Không Hội bán ra trước tiên, là ăn cắp sương mù gây ảo giác của hắn, bây giờ lại đổ hết, chụp mũ lên đầu Bạch Tiểu Thuần, sự vu oan này làm hắn giận sôi, cộng với vụ siêu cấp Tịch Cốc đan, hắn không còn chịu nổi.
“Cửu Bàn, chúng ta liều mạng với Thiên Không Hội!” Trương Đại Bàn giận dữ.
“Thiếu tổ, xem ra chúng ta phải thật sự đấu với họ, nhưng có quy củ của tông môn, muốn làm cũng không dễ…”
“Biết sao giờ, hôm nay Trí Huyễn Đan bị cấm chỉ, khác gì đoạn đường sống của chúng ta, nhiều người như vậy làm sao bây giờ.”
Một đệ tử áo cam bỗng hỏi Bạch Tiểu Thuần.
“Thủ lĩnh, lên cầu vồng vừa rồi, không biết có thu hoạch gì không?”
“Có thu hoạch nhất định, nhưng Trí Huyễn Đan cũng không thể bán tiếp được.” Bạch Tiểu Thuần nén giận đáp.
Xung quanh im lặng.
Bạch Tiểu Thuần đảo mắt một vòng, không trả lời, quay người đivào trong tìm địa đồ Không thành.
hai ngày sau, số lượng tu sĩ rời khỏi Thanh Long hội tăng mạnh, sau ba ngày, số lượng còn nhiều hơn.
Sau bảy ngày, gần chín thành tu sĩ đã rời đi.
Những người này đều là tới khi hội lên đếnđỉnh phong, không hề có ý muốn trung thành hết mực.
Những thế lực, gia tộc nhỏ cũng nhanh chóng rời khỏi, chặt đứt liên hệ với Thanh Long hội.
Đủ loại tin đồn không ngừng xuất hiện, động phủ rộng lớn của Thanh Long hội giờ phút này gần như trống rỗng.
Sau chín ngày, cả Thanh Long hội chỉ còn lại không tới hai trăm người.
Đường đường một Thanh Long hội, ngắn ngủn chỉ trong chín ngày đã sụp xuống, việc này oanh động cả Không thành, càng khiến người ta thêm nể sợ sự cường hãn của Thiên Không Hội.
Hơn một trăm người trong số những người ở lại đều là đám nguyên lão cũ, số còn lại là tu sĩ đã nảy sinh tình cảm với hội, lần này, đám Hứa Bảo Tài không bỏ đi, Trần Mạn Dao cũng vậy.
Trong thời gian chín ngày đó, Bạch Tiểu Thuần không hề nghỉ ngơi, mà không ngừng xem địa đồ Không thành, hắn nhìn rất cẩn thận, hầu như mỗi khu vực, mỗi một con đường, hắn đều ngắm kĩ, không ngừng cân nhắc.
Chiều ngày thứ chín, hắn ra khỏi phòng.
Trong mắt của hắn có chút tơ máu, nhưng khí sắc rất phấn khởi, khi hắn biết Thanh Long hội chỉ trong ngắn ngủn chín ngày đã sụp đổ, chỉ còn những người này ở lại, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, im lặng một lúc rồi cười.
“Chư vị đạo hữu, các ngươi dọn đồ, đi theo ta… Chúng ta, dọn nhà!” Bạch Tiểu Thuần hô.
“Bây giờ không còn Thanh Long hội nữa, nhưng ta đã nghĩ ra tên mới!” Bạch Tiểu Thuần đầy tự tin, đám Thần Toán Tử là đám chuẩn bị xong nhanh nhất, hơn một trăm người kéo nhau ra khỏi động p hủ!
Rời khỏi thành bắc, phóng tới thành tây.
Bạch Tiểu Thuần mặc kệ những kẻ tò mò, đi một lèo ra khỏi nội thành, đi tuốt muốt về hướng biên giới tây thành, tới một sa mạc rộng lớn!
Ai nhìn thấy sa mạc này cũng sững sờ, vì ở đây có một khu di tích, cũng là một trong những nơi tu sĩ Không thành phải thường xuyên tới vì nó có liên quan tới rất nhiều nhiệm vụ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 397: Khách Sạn Trường Sinh
Dịch giả: Tiểu Băng
Biên giới Tây thành có một sa mạc, trong sa mạc có một di tích, dưới mặt đất chỗ ấy có một cung điện.
Cung điện này rất lớn, nghe nói có thể so với non nửa cái Không thành, trong đó có dị thú hiếm quý, có linh Chu Tiên Thảo, có rất nhiều tài nguyên cần thiết đối với tu sĩ.
Di tích này cũng là nơi thực hiện rất nhiều nhiệm vụ của Không Thành.
Đối với tu sĩ Không thành, đi tới đây chấp hành nhiệm vụ cũng còn đỡ hơn ra bên ngoài, vì tuy nơi đây là di tích, nhưng lại là do Tinh Không Đạo Cực Tông bố trí ra, để giúp cho đệ tử rèn luyện.
Nên ở trong di tích sẽ không xảy ra những chuyện không thể đối phó được, thực ra mặc dù không phải là không có, nhưng cực kỳ bé nhỏ, huống hồ nơi đây dù sao cũng ở trong Không thành, trong Tinh Không Đạo Cực Tông, nên tu sĩ luôn có thiên hướng tới đây hoàn thành nhiệm vụ.
Vì vậy, nơi này thường ngày người đến người đi, khá là náo nhiệt.
Một nơi nóng bỏng như vậy đương nhiên có người để mắt, nhưng trong Không thành chỉ có Thiên Không Hội có tư cách chiếm cứ nơi đây, ai vào cũng được, nhưng lúc đi ra phải để lại ba thành vật chất thu được hoặc đổi thành điểm cống hiến mua lệnh bài Thiên Không Hội, mới được cho phép ra ngoài.
Loại chuyện này, cũng chỉ có Thiên Không Hội có gia tộc Thiên Nhân sau lưng mới dám làm, những người làm làm không được.
Lúc Thiên Không Hội chiếm giữ nơi đây, đã bỏ ra rất nhiều tài vật, tiền lời ở đây chiếm cả năm thành tổng thu nhập của Thiên Không Hội.
Nên Thiên Không Hội rất coi trọng nơi này.
Bạch Tiểu Thuần dẫn hơn một trăm người xông vào sa mạc, chẳng những người Thiên Không Hội sửng sốt, những kẻ tò mò đi theo cũng kinh ngạc.
” Thanh Long hội làm sao vậy? sao lại đi đến nơi này?”
“Chẳng lẽ cũng muốn xuống cung điện dưới đất để làm nhiệm vụ?”
“Không giống a…”
Cùng lúc, ở bên ngoài di tích, có một cửa khẩu, quanh năm luôn có rất nhiều tu sĩ Thiên Không Hội trú đóng ở đây, thấy đám người Bạch Tiểu Thuần thì đều đứng dậy.
Các tu sĩ tới định xuống cung điện làm nhiệm vụ nhưng chưa kịp đi cũng tò mò đứng lại xem.
Đám tu sĩ Thanh Long hội lúng túng, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Thiếu tổ, chúng ta tới nơi này làm gì?” Hứa Bảo Tài nhịn không được hỏi.
“Chọn chỗ, dọn nhà a.” Bạch Tiểu Thuần bỏ lại một câu, đi ngang qua đám tu sĩ Thiên Không Hội trú đóng.
Tu sĩ Thiên Không Hội không ai dám cản, biết Bạch Tiểu Thuần là Kim Đan tu sĩ, vả lại là quan trọng nhất, là Thiên Không Hội định ra quy định, tiến vào tùy ý, họ chỉ phụ trách thu phí của người đi ra ngoài mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần đi tới còn cách di tích không tới ngàn trượng mới dừng lại, nhìn quanh vẻ thỏa mãn.
“Tốt, nơi đây, chính là nhà mới của chúng ta!” Hắn vừa nói xong, đám Thần Toán Tử đều trừng mắt, ngơ ngác nhìn, tu sĩ Thanh Long hội cũng đớ người.
Người của Thiên Không Hội thì bật cười.
“Xấu hổ, nơi đây… không bao giờ trở thành nhà mới cho các ngươi được đâu, nơi đây thuộc về Tinh Không Đạo Cực Tông, không thuộc về bất kì ai hết.”
” Thanh Long hội… bị cái gì thế?.”
Các tu sĩ vây xem ai cũng cười vang.
“Thanh Long hội bị chế tài thôi, không vì thế mà bị điên chứ, muốn chiếm nơi này hả?”
” Thanh Long thủ lĩnh là Tu sĩ kết đan, nhưng nơi này chính là mạch máu của Thiên Không Hội,hắn mà chiếm nơi này, Thiên Nhân gia tộc sau lưng Thiên Không Hội kh6ng tha cho hắn đâu.”
Thần Toán Tử mặt đỏ rần, Hứa Bảo Tài lúng túng, tu sĩ ThanhLong hội cay đắng.
Trương Đại Bàn và Trần Mạn Dao ho, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Tiểu Thuần…”
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã hất cằm, trong tay xuất hiện một cây cờ nhỏ bảy màu đang tỏa ánh sáng chói mắt!
Cây cờ vừa xuất hiện, một luồng uy áp tản ra khắp bốn phương, tất cả những kẻ đang cười đều sững lại, trố mắt nhìn cây cờ, Bạch Tiểu Thuần đầy đắc ý cắm thẳng cây cờ xuống đất!
“Mở!” Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, cây cờ vừa chạm vào đất, tạo nên một tiếng nổ vang!
Oanh oanh oanh!
mặt đất run rẩy, một cơn cuồng phong từ cây cờ xuất hiện, điên cuồng quét ngang, mang theo một luồng uy áp ghê gớm!
Đám Thần Toán Tử biến sắc, vội lùi ra sau, tu sĩ Thiên Không Hội, tu sĩ vây xem, tu sĩ muốn xuống di tích hoàn thành nhiệm vụ, đều mất khống chế bị đẩy lùi ra sau.
Dướn cơn cuồng phong và uy áp, một vòng ánh sáng bảy màu từ cây cờ xuất hiện, bắt đầu tản ra xung quanh, một trăm trượng…
Ba dặm, tám dặm, tiếp tục cho đến… Mười dặm!!
Trong phạm vi mười dặm, gợn sóng bảy màu thay thế cho mặt cát của sa mạc, tỏa ánh sáng lóng lánh như cầu vồng, bốn phía lặng ngắt như tờ, chỉ còn những tiếng hít thở.
Sau đó, gợn sóng kia chìm xuống mặt đất, một dấu vòng tròn xuất hiện, khắc lên mặt đất!
Không thể xóa đi!!
Một luồng lực bài xích trong vòng tròn dậy lên, đẩy tất cả mọi người ra khỏi vòng tròn.
Ai nấy trợn tròn mắt…
“Đây là… Đây là trận pháp bài xích thuộc lĩnh vực của tư nhân của Tinh Không Đạo Cực Tông!!”
“Không thể nào, sao lại như vậy, chỉ khi đất được Tinh Không Đạo Cực Tông chấp thuận cho thành đất tư nhân, mới có trận pháp bài xích này!”
“Cả Không thành, tư nhân chi địa, không cao hơn mười chỗ a!!”
“Thanh Long hội thủ lĩnh, hắn có đất của riêng mình!!”
Ai nấy xôn xao nghẹn ngào, đám tu sĩ Thanh Long hội hoàn toàn hóa đá.
Vấn đề là ở chỗ, cửa vào di tích… cũng ở trong cái phạm vi này!
“Khục, ta phải ở đây xây khách sạn… Tên ta cũng nghĩ kĩ rồi, gọi là Khách sạn Trường Sinh.” Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hất cằm đắc ý.
“Mọi người cứ việc đi vào di tích dưới đất như bình thường, không việc gì đâu, chỉ là bất quá nơi đây đã trở thành là nhà ta, vì vậy nha… Các ngươi sau khi đi vào, chỉ cần vào khách sạn của ta mua một ly linh trà, là thành người mình á.”
“Linh trà của ta không đắt… rẻ hơn Thiên không hội, chỉ cần thu hoạch một thành điểm cống hiến là được.” Bạch Tiểu Thuần quay một vòng, cười tủm tỉm.
Oa, đây là cứng rắn cướp lấy quyền ra vào di tích của Thiên Không Hội rồi!
Đám tu sĩ bên ngoài thì sung sướng, so với Thiên Không Hội thu tới ba thành, Thanh Long hội này… dễ chịu hơn hẳn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 398: Kim Đan Trung Kỳ!
Dịch giả: Tiểu Băng
Tin Bạch Tiểu Thuần cắm lá cờ bảy màu của Không Vực chưởng tọa cho vào khu di tích ở sa mạc, biến phạm vi mười dặm quanh đó thành tài sản tư nhân đã khiến cả Không thành oanh động.
Tin tức này lan truyền như gió, khắp cả Không thành, ai nấy đều rung động và xôn xao.
“Thành đất tư nhân, làm sao có thể!”
“Ở Không thành, đất cá nhân không có tới mười chỗ, chỗ nào cũng là người lập nhiều công lao hiển hách cho Không Vực cầu vồng mới được ban thưởng như vậy, Thanh Long hội này… có lai lịch gì!!”
“Ta đã nói rồi, Thanh Long hội dám khiêu chiến Thiên Không Hội chắc chắn là có chỗ dựa lưng, giờ đã thấy chưa, thủ lĩnh Thanh Long hội thủ lĩnh đúng là lúc nào cũng thần bí khó lường, nói không chừng sau lưng cũng có Thiên Nhân!”
Thiên Không Hội sửng sốt, thủ lĩnh Thiên Không Hội há hốc mồm.
Họ vất vả biết bao đấu trí đấu dũng khí với Thanh Long hội, kết quả bây giờ lại bị Bạch Tiểu Thuần phản kích ngay trên tuyệt địa, thực không thể nào chấp nhận được.
“Đất tư nhân!!!” những tiếng kinh hô cay đắng và bàng hoàng không ngừng vang lên trong Thiên Không Hội.
Ánh mắt nhìn Thanh Long hội của tất cả mọi người đã hoàn toàn thay đổi, nhất là cái quyền nắm việc ra vào di tích của nó.
Những kẻ đã rời bỏ Thanh Long hội đều hối hận, nhưng không biết làm sao, vì có người mặt dày trở về, song Thanh Long hội cũng không thu nhận lại, mà từ chối thẳng thừng.
Trong sa mạc, ngay bên cạnh di tích, một khách sạn được hơn một trăm người của Thanh Long hội nhanh chóng xây lên.
Khách đường của khách sạn rất rộng, bên trong có lầu các, bên ngoài có chòi hóng mát, hơn một trăm người của Thanh Long hội biến thành tiểu nhị, chuyên bán linh trà.
Ra vào di tích bây giờ mà cầm lệnh bài của Thiên Không Hội thì là vô dụng, thay vào đó phải vào đâymua một chén linh trà…
Chỉ sau mấy ngày, khách sạn khai trương, trên Không Vực cầu vồng lại không hề truyền xuống một mệnh lệnh nào, cứ như không hề để ý tới chuyện này, khiến tu sĩ trong Không thành đều hiểu, lai lịch của thủ lĩnh Thanh Long hội thật sự không nhỏ.
Thời gian dần trôi qua, Thiên Không Hội cũng phải ẩn nhẫn, lượng người ra vào di tích đã khôi phục như thường, mà thực ra là còn tăng lên, vì Thanh Long hội chỉ thu có một thành thu hoạch.
Người ra vào quá nhiều khiến Thanh Long hội làm việc lu bù, chòi hóng mát trở nên không đủ dùng, phải xây thêm mới đủ phục vụ.
Số điểm cống hiến thu được còn khủng bố hơn hồi bán Trí Huyễn Đan rất nhiều.
“Đám Thiên Không Hội làm giàu không có đức!!” đám Trương Đại Bàn sau khi kiểm kê, thì thi nhau mắng mỏ Thiên Không Hội.
Điểm cống hiến của Thanh Long hội không tính riêng cho người nào, mà gộp vào một cái lệnh bài chung, vì nếu điểm cống hiến mà dồn cho cá nhân, nếu vượt qua trăm vạn, cá nhân đó sẽ bị tấn chức lên áo vàng.
Mà Bạch Tiểu Thuần lại rất rất không muốn như vậy, trở thành áo vàng hắn sẽ khóc đến chết, nên để phòng ngừa, điểm cống hiến của bản thân hắn không bao giờ cao hơn mười vạn, những thứ khác đều nằm trên lệnh bài của Thanh Long hội.
Sau mấy ngày, thu nhập của Thiên Không Hội giảm mạnh, không còn bán Trí Huyễn Đan, không có thu nhập di tích, Thiên Không Hội trở nên khổ không thể tả, đành phải phái người tới thương lượng với Thanh Long hội.
Bạch Tiểu Thuần giao cho Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài giải quyết, đương nhiên là chẳng hòa giải gì hết, đuổi luôn người của hiên Không Hội đi.
Bây giờ Bạch Tiểu Thuần đã có sản nghiệp, mỗi ngày thu vào dồi dào, hắn cảm thấy rất mỹ mãn.
“Đây mới là cuộc sống ta muốn nha.” Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, đứng trên lầu khách sạn, nhìn đống chòi nghỉ mát đông nghẹt khách, người ra vào tấp nập, mắt đầy thỏa mãn.
Hắn càng vui hơn vì tu vi của hắn cũng bắt đầu có dấu hiệu muốn đột phá, trở thành Kim Đan trung kỳ.
Hắn quyết định bỏ hết, vào trong mật thất bế quan, đột phá Kim Đan trung kỳ.
Lần bế quan này, kéo dài một tháng.
Một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần mở mắt, đôi mắt hắn có một vầng hào quang màu lam, hàn khí tỏa ra khắp người.
Hàn khí này rất ghê gớm, khiến cả mật thất biến thành băng nguyên.
“Hạ Hàn ngưng tụ hàn khí thành hình, hình thành phương pháp băng hàn, Trung Hàn là khiến phạm vi ngàn trượng, nháy mắt đóng băng!” Bạch Tiểu Thuần thì thào, cúi đầu nhìn tay phải của mình.
Tay phải của hắn gần như trong suốt, thấy cả mạch máu, dòng máu đang chảy dưới da.
“Sắp đột phá.” Bạch Tiểu Thuần đứng dậy rời khỏi mật thất, cũng rời khỏi khách sạn.
Hắn bay về phương xa, tới tận cùng sa mạc, xung quanh hoang tàn vắng vẻ, tu sĩ Không thành hiếm ai tới nơi này.
Bầu trời nắng chang chang, cho dù cách nó hơi xa chính là Thông Thiên Hà và Thông Thiên Hải, nhưng ở đây, sa mạc vẫn khô khan nứt nẻ, khí nóng hầm hập, bóp méo ánh mắt, khiến người ta nhìn ra xa, cảnh tượng trở nên hư vô mơ hồ.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lam mang càng đậm, hắn nhắm mắt, hàn khí kinh người bạo phát, bao trùm phạm vi cả trăm trượng, khí nóng của sa mạc trong phạm vi này biến mất, mặt đất hoàn toàn đóng băng!
Bởi vì nóng và lạnh giao thoa, khiến cho hư không nứt vỡ, Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vận chuyển, hàn khí tiếp tục lan ra xa hơn.
Oanh oanh oanh!
Hai trăm trượng, ba trăm trượng… Năm trăm trượng!
Ánh sáng màu lam xuyên qua mi mắt khép kín của Bạch Tiểu Thuần chiếu ra ngoài, cả cơ thể hắn sáng lóng lánh, khiến hắn nhìn như người băng!
Hàn khí đã lan ra tới bảy trăm trượng, song vẫn còn lan tràn, tiếng ken két không ngừng truyền ra, khí nóng của sa mạc hoàn toàn biến mất, hàn khí ngập trời, đã tản ra tới chín trăm trượng!
Chín trăm hai mươi trượng, chín trăm năm mươi trượng, chín trăm tám mươi trượng… Chỉ sau mấy hơi thở, hàn khí đã tỏa ra tới chín trăm chín mươi chín trượng!
Chỉ còn thiếu một trượng nữa… là đủ ngàn trượng!
Chỉ còn thiếu một trượng nữa… là đạt Trung Hàn!
“Trung Hàn!” Bạch Tiểu Thuần mở mắt, khẽ gầm lên một tiếng, trong người vang lên tiếng sấm nổ, nhất là hắn là Thiên Đạo kim đan, hàn khí bốc lên cuồn cuộn.
Hắn toàn lực bộc phát, khiến phạm vi hàn khí bùng ra, đạt một nghìn trượng!! Ngay lúc đạt một nghìn trượng, hàn khí trở nên càng thêm lạnh, tiếng rít ken két cũng mạnh hẳn lên, mặt đất bị đóng băng lên thêm một tầng dày, biến phạm vi ngàn trượng thành thế giới băng tuyết!
Tu vi của Bạch Tiểu Thuần chỉ trong chớp mắt từ Thiên Đạo kim đan sơ kỳ, đã trở thành Kim Đan trung kỳ, một luồng Thiên Đạo chi ý ồ ạt ùa ra.
Bên ngoài phạm vi ngàn trượng đó, sa mạc vẫn là sa mạc, ngay điểm giao thoa giữa nóng và lạnh, bắn ra những khe hở hư không, nhìn thấy mà giật mình.
Bạch Tiểu Thuần phấn khởi hít sâu, ánh mắt lóe lên một cái, trong phạm vi băng tuyết thình lình xuất hiện rất nhiều những hình ảnh hư ảo, mỗi thân ảnh đều giống hắn như đúc, chính là Băng Hàn Chi Ảnh của hắn.
Cơ thể hắn không ngừng thay đổi vị trí với những thân ảnh kia, tốc độ cực nhanh, hệt như thuấn di, nếu có ai nhìn thấy sẽ bị vô số thân ảnh Bạch Tiểu Thuần làm cho kinh hãi.
Một lúc sau, những Băng Hàn Chi Ảnh nhập vào làm một, lộ ra chân thân Bạch Tiểu Thuần, sung sướng ngẩng đầu lên trời cười vang vọng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 399: Mộng Tưởng Của Tống Khuyết.
Dịch giả: Tiểu Băng
Nếu có ai nhìn thấy cảnh Bạch Tiểu Thuần đột phá kim đan trung kỳ, hẳn sẽ rất giật mình, vì kết đan trung kì bình thường không thể làm ra được đến như thế!
Phải biết nơi này là ngọn nguồn Tinh Không Đạo Cực Tông, thiên kiêu rất nhiều, vượt xa trung hạ du, vậy mà khí thế Bạch Tiểu Thuần tạo ra các thiên kiêu đó cũng không thể nào làm được.
Uy lực của Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết hiện ra, không thể đối kháng!
“Đây mới chỉ là Trung Hàn, nếu đến được Thượng Hàn…” Bạch Tiểu Thuần đầy chờmong.
“Phạm vi vạn trượng kết băng, tạo thành Hàn kính, chiết xạ phân thân hàng lâm! Hình ảnh chiết xạ ra đó không phải là Băng Hàn Chi Ảnh, mà là phân thân thật sự!” Bạch Tiểu Thuần rất kích động!
“Chí hàn… đóng băng Thông Thiên Hà trong phạm vi nhất định…!” Bạch Tiểu Thuần siết chặt nắm đấm, ánh mắt chờ mong mãnh liệt.
Hắn không chấm dứt tu hành, lần này cùng đột phá, không chỉ có Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, mà còn có Bất Tử Cân!
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn chân trái, cái chân đã được luyện thành, trở thành phần cơ thể mạnh mẽ nhất, cứng rắn nhất của hắn.
Bạch Tiểu Thuần nâng chân trái, đạp mạnh xuống đất.
Mặt đất run rẩy, cát sỏi bay bắn lên ào ào, tạo thành cuồng phong.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa thỏa mãn, hắn kêu to!
“Bất tử cấm!”
Hắn đạp xuống một lần nữa, mặt đất nứt ra chi chít, chỗ hắn đứng sụp luôn xuống, bụi cát tung bay.
Một tiếng sấm sét nổ vang, cả trong Không thành cũng còn nghe thấy, làm không ít người giật mình.
Bạch Tiểu Thuần bị vùi trong cái hố to, cái hố ấy, có hình bàn chân, sâu cả mấy trăm trượng!
Bên trong hố có những sợi tơ màu vàng giăng tỏa khắp nơi, chính là thần thông phong ấn Bất Tử Cấm do Toái Hầu Tỏa và Hám Sơn Chàng kết hợp với nhau!
Phong ấn tất cả!
Dưới đáy hố, Bạch Tiểu Thuần dở khóc dở cười, vất vả bò lên, cả người đầy bụi cát, hắn quên mất đây là sa mạc, đạp một đạp như vậy, cát sụp xuống ngay, mới giây trước còn đắc ý phi phàm, giây tiếp theo đã bị cát đất nhấn chìm, thực là mất mặt.
Hắn leo ra nhìn quanh, thấy không có ai, thì thở phào, chỉnh trang lại quần áo, rồi chạy về khách sạn.
hắn rời đi không lâu, đã có rất nhiều tu sĩ của Không thành theo hướng gió chạy tới, nhìn cái hố sâu, cả đám hết hồn.
“Nơi đây… Nơi này chính là sa mạc do thuật pháp của Tinh Không Đạo Cực Tông tạo thành!!”
“Sức mạnh bình thường cơ bản không có khả năng phá hư nơi này, nhưng cái hố này… chẳng lẽ có thiên kiêu lừng lẫy nào đó của Thải Hồng Thượng Tinh Không Đạo Cực bảng đi ngang qua nơi đây?”
“Dù Tu sĩ kết đan bình thường cũng không làm được, hẳn là người trong top một ngàn của Tinh Không Đạo Cực bảng!” đám tu sĩ bàn tán xôn xao, lúc nói tới Tinh không đạo cực bảng, đều vẻ mặt hâm mộ.
Tinh Không Đạo Cực bảng này là bảng xếp hạng những anh tài dưới Nguyên Anh của cả Tinh Không Đạo Cực Tông, cực kì quan trọng, người có tên trên bảng, đều là những người có khả năng oanh động cả Đông mạch Tu Chân Giới.
Mọi người còn đang thảo luận, từ xa có một cầu vồng bay nhanh tới, trong cầu vồng là một thanh niên, tướng mạo tuấn lãng, nhưng phong trần mệt mỏi, trong mắt tinh mang sáng ngời, tu vi đã là Trúc Cơ Đại viên mãn tiến lên giả đan!
Theo bộ dạng hắn, chỉ cần qua một khoảng thời gian nữa là có thể cô đọng linh hải trong người, kết thành đan cảnh, bước vào Kết Đan, có lẽ vẫn tồn tại một tí tỷ lệ thất bại, nhưng dựa theo chấn động mạnh mẽ của cơ thể hắn, thì khả năng đó không lớn.
Trên người hắn có một luồng sát khí kinh người, kết hợp với những vết thương đã liền lại khắp người, tạo nên cảm giác ‘người lạ chớ gần’.
Hắn chính là Tống Khuyết!
Từ lúc chia tay Bạch Tiểu Thuần, hắn liên tục nhận rất nhiều nhiệm vụ, khiến hắn ra ngoài một hơi mất thời gian một năm, nhiều lần cửu tử nhất sinh, nhiều lần dốc sức liều mạng, mới hoàn thành được hơn phân nửa số nhiệm vụ, chỉ còn một số cần phải xuống di tích cung điện dưới đất mới hoàn thành được, điểm cống hiến hắn có hiện giờ đã lên hơn mấy chục vạn.
Thấy nhiệm vụ đều sắp hoàn thành, hắn định trở về, tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy cái hố sâu, lập tức bước chân dừng lại, cẩn thận nhìn một chút, cũng rất kinh hãi.
“Có thể tạo được cái hố sâu thế này ở đây, người này không tầm thường… Sớm muộn sẽ có một ngày, Tống Khuyết ta cũng sẽ làm được!” Tống Khuyết đầy quyết tâm.
Lúc Tống Khuyết dừng lại, tu sĩ xung quanh đều cảnh giác nhìn Tống Khuyết, vì trên người hắn sát khí quá nồng, quá âm lãnh, chính là loại quanh năm ở bên ngoài lăn lộn trong sống chết.
Thấy mọi người nhìn mình kiêng kị, Tống Khuyết rất đắc ý và tự ngạo, thấy một năm này của mình thực là đáng giá, mình đã thoát thai hoán cốt, mạnh hẳn hơn trước, chỉ còn cách tiêu chuẩn áo vàng không xa.
“Mấy tên phế vật kia chắc chết đói hết rồi, hừ!” Tống Khuyết lòng hừ lạnh, trong lòng khinh thường, theo hắn, Thần Toán Tử, Hứa Bảo Tài, Trương Đại Bàn đều là phế vật, chỉ có một mình Trần Mạn Dao là hắn nhìn không thấu.
Còn Bạch Tiểu Thuần… vừa nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần, Tống Khuyết nghiến răng, hồi xưa lúc ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên, Bạch Tiểu Thuần đã đè lên đầu hắn, cướp đi Thiên Đạo Trúc Cơ, chuyện này cả đời Tống Khuyết cũng không quên, mỗi lần nhớ tới đều vô cùng đau đớn, sau đó ở Huyết Khê Tông, cũng làm cho hắn hấy muốn điên, chẳng ngờ tới Nghịch Hà Tông, sự không cam lòng càng thêm dữ dội.
“Bạch Tiểu Thuần, Vẫn Kiếm Thâm Uyên ngươi đè lên đầu ta, về Huyết Khê Tông ngươi đè ta lần thứ hai, sang Nghịch Hà Tông là lần thứ ba, mở mồm ngậm miệng toàn gọi ta là Khuyết nhi dài Khuyết nhi cái con khỉ, chờ đó, Tống Khuyết ta trở thành áo vàng, nhất định sẽ đè ngươi gấp mười lần!!” Tống Khuyết hít sâu, đầy cương quyết.
Hắn tin tưởng mình nhất định sẽ làm được.
” Tinh Không Đạo Cực Tông chính là một lần tạo hóa, trước khi đi, lão tổ đã đầy hy vọng ta trở thành Nguyên Anh… ta nhất định sẽ làm được!!” Tống Khuyết vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một cái lệnh bài màu lam.
Lệnh bài kia không lớn, nhưng đã làm bạn với Tống Khuyết một năm nay, là Tống Khuyết và một tu sĩ Không thành kết bạn, trả khá nhiều tài vật mới đổi được, là lệnh bài của Thiên Không Hội cho phép đi vào di tích.
“Điểm còn thiếu để thành áo vàng đều sẽ nhờ vào hành trình vào di tích lần này để lấy, một chuyến đi này hẳn là sẽ đủ, ta sẽ thành đệ tử áo vàng, phi thăng lên cầu vồng!” Tống Khuyết lòng đầy chờ mong.
Hắn bay thẳng về phía di tích.
Không lâu sau, Tống Khuyết đã nhìn thấy di tích xa xa, cũng nhìn thấy một cái khách sạn quy mô không nhỏ ở ngay lối vào di tích, không biết được dựng lên từ lúc nào.
Tới gần hơn chút, hắn nhìn thấy mấy chục cái chòi hóng mát khổng lồ ở bên ngoài khách sạn, trong có bàn, có hơn trăm tu sĩ ăn mặc giống nhau theo kiểu tiểu nhị, đang vội vội vàng vàng qua lại.
Không ít tu sĩ lui tới, đều thông qua những cái chòi hóng mát này, tiến vào bên trong di tích.
“Không hổ là tổ chức lớn nhất Không thành, sau lưng có Thiên Nhân gia tộc… Thiên Không hội lại xây cả một khách sạn ở đây.” Tống Khuyết rất hâm mộ, chiếm được nơi này, nắm quyền ra vào di tích, Tống Khuyết rất ganh tị với Thiên Không Hội nhưng đành chịu.
“Thu hoạch điểm cống hiến một ngày ở đây chắc còn hơn xa thu nhập cả một năm nay của ta…”
Hắn rời Không thành đã một năm, không biết những thay đổi trong Không thành một năm này, nên lấy lệnh bài của Thiên Không hội ra, thong dong đi tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 400: Khuyết Nhi, Là Ngươi!
Dịch giả: Tiểu Băng
Cổng ra vào di tích cung điện có khá nhiều đá tảng, nếu nhìn kĩ sẽ thấy lẫn trong đám đá tảng đó có một cánh cửa đã bị tàn phá.
Đi qua cửa này, có thể bước vào cung điện dưới mặt đất.
Ngay bên cánh cửa ra vào ấy chính là khách sạn Trường Sinh, tu sĩ ra vào hối hả.
Người thì tính tiền, kẻ bán linh trà, tuy Thanh Long hội chỉ lấy một thành tiền lời, nhưng muốn vào di tích thì phải mua linh trà, giá mười điểm một ly.
Song tính ra thì vẫn còn lương tâm chán so với Thiên Không Hội, thế nên tu sĩ Không Thành không hề phản đối, chưa kể nơi đây là đất tư nhân, bản thân mấy chữ này đã là một loại uy hiếp.
Lại thêm đủ loại tin đồn về Thanh Long hội thủ lĩnh càng làm cho người ta nghe mà sợ, không dám đắc tội.
Tống Khuyết thong dong đi đến, thần sắc lạnh lùng, toàn thân hừng hực sát khí, đây đã trở thành bộ dạng quen thuộc khi ra ngoài của hắn, giúp hắn xử lý một số chuyện vặt nhẹ nhàng và dễ dàng.
Hắn không có ý định bước vào chòi hóng mát, mà định đi thẳng tới cửa di tích, song vừa mới tới gần, đang muốn vượt qua đình nghỉ mát, lập tức một tu sĩ Thanh Long hội đi tới ngăn lại.
“Vị đạo hữu này, kính xin mua một ly linh trà.” Thanh niên tu sĩ Thanh Long hội mỉm cười khách khí ôm quyền, đây là quy tắc do Trần Mạn Dao định ra, luôn phải khách khí với tu sĩ lui tới.
“Mua linh trà gì?” Tống Khuyết cau mày, giơ lệnh bài của Thiên Không Hội lên.
“Thấy chưa, ta có lệnh bài!”
Thanh niên Thanh Long hội khẽ cười, đã gặp phải nhiều tu sĩ mới từ bên ngoài trở về chưa biết tình hình, nên y rất bình thản, nhẹ nhàng giải thích.
“Thật là ngại nói cho đạo hữu biết, lệnh bài này là của Thiên Không Hội, nhưng nơi đây đã không còn thuộc về Thiên Không Hội, mà là thuộc về Thanh Long hội chúng ta, quy tắc đã được sửa lại.” Thanh niên từ tốn nói lại quy tắc mới cho Tống Khuyết nghe.
Tống Khuyết sững sờ, lệnh bài này hắn đã phải tốn rất nhiều tài vật mới mua được, tác dụng của nó là được Thiên Không Hội miễn thu ba thành tiền lời, nên bây giờ nghe nói lệnh bài không còn hiệu lực, Tống Khuyết không tin được.
“Chuyện này sao có thể, Thiên Không Hội khổng lồ như thế, các ngươi… Nơi đây…” Tống Khuyết lo lắng, nếu lệnh bài này không còn hiệu quả, đồng nghĩa hắn đã tổn thất cực lớn,ảnh hưởng cả tới việc tấn chức áo vàng của hắn.
“Các ngươi không thể như vậy, lệnh bài này ta đã phải tốn rất nhiều tài vật mới mua được!!” Tống Khuyết sốt ruột, sát khí ầm ầm tràn ra, tính hắn vốn nóng nảy, giờ lại quýnh lên, nên ngôn từ cũng trở nên rất ác liệt.
Tu sĩ xung quanh vội lùi ra, tuy nhiên trong số này cũng có những người có lệnh bài của Thiên Không hội, giờ cũng lợi dụng thời cơ, xôn xao hùa theo.
“Thanh Long hội phải đưa ra cho ta một câu trả lời hợp lý!”
“Đúng thế, lệnh bài của ta cũng tốn của nhiều lắm, làm sao có thể nói không có hiệu quả là không có hiệu quả!”
Thanh niên Thanh Long hội sầm mặt, hừ một tiếng.
“Cút ra ngoài, dám làm ồn ở đây, đừng trách Thanh Long hội ta không khách khí!”
Tống Khuyết bừng lên sát cơ, mắt lóe hàn mang, tu vi giả đan bùng ra mãnh liệt, tạo thành một cơn gió lốc quét ngang, tiến tới một bước.
Bỗng một giọng nói kinh ngạc từ một nơi không xa vọng tới.
“Tống Khuyết?” Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài đi tới, nhìn Tống Khuyết sững sờ.
Tống Khuyết vốn đang sát khí đằng đằng, thấy Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài thì cũng sửng sốt một chút, nhất là thấy hai người mặt mày hồng hào sung mãn, thanh niên Thanh Long hội đang lạnh tanh quát tháo tu sĩ chung quanh lại trở nên rất cung kính với hai người, thì rất ngạc nhiên.
“Các ngươi…” Tống Khuyết cảm thấy việc này có chỗ kì kì, song còn chưa kịp nghĩ ra, Bạch Tiểu Thuần nghe bên ngoài ồn ào, Linh thức quét qua, nhìn thấy Tống Khuyết, thì vui vẻ chạy ra.
Sự xuất hiện của hắn, lập tức khiến cho tất cả Thanh Long hội tu sĩ trong quán trà đều thần sắc cuồng nhiệt, cung kính quỳ xuống.
“Bái kiến thủ lĩnh!”
Tu sĩ xung quanh cũng có khá nhiều người cúi đầu, ôm quyền.
“Bái kiến Thanh Long thủ lĩnh!”
Hầu như ai nấy đều lên tiếng chào, Tống Khuyết ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Khuyết nhi a, ngươi rốt cuộc đã tìm tới!” Bạch Tiểu Thuần vẻ mặt đau lòng, bước nhanh, cao giọng hô.
“Khuyết nhi, sao ngươi nhìn thê thảm vậy, ta tưởng ta đã thảm lắm rồi, không ngờ ngươi còn thảm hơn ta.”
Người xung quanh đều nhìn Tống Khuyết đầy hâm mộ, họ đều nhìn ra Thanh Long hội thủ lĩnh và tu sĩ gọi là Khuyết nhi này có quan hệ không bình thường.
Vả lại cách xưng hô này giống như… Khuyết nhi này chính là con cháu của Thanh Long hội thủ lĩnh.
Tống Khuyết mặt trắng bệch, cả người choáng váng, trừng trừng nhìn Bạch Tiểu Thuần toàn thân phục trang đẹp đẽ, đeo đầyngọc bội lấp lánh, chỉ một bộ trang phục này, tính sơ sơ cũng ít nhất trên trăm vạn điểm cống hiến.
Nhất là sau lưng Bạch Tiểu Thuần còn có hơn mười Khôi Lỗi thị nữ đi theo đi ra, mỗi thị nữ dẫn một con linh thú khác nhau, cộng cả lại, mấy trăm vạn điểm cống hiến cũng có.
Hắn cực khổ vất vả một năm trời, ăn mặc tiết kiệm, cửu tử nhất sinh, chỉ còn kém đệ tử áo vàng một chút, mà giờ đem so với người ta, hắn thực muốn chết đi cho rồi.
“Ngươi… Ngươi… Thanh Long… Thủ lĩnh?” Tống Khuyết lảo đảo, không thể nào tin được.
Cùng lúc, Trương Đại Bàn và Trần Mạn Dao cũng đều đi ra, đều nhìn thấy Tống Khuyết, Tống Khuyết cũng nhìn thấy họ, thấy ai cũng bộ dáng phú quý bức người làm hắn vô cùng khó chịu, lúng túng.
“Các ngươi…”
Hứa Bảo Tài vội ho một tiếng, nhìn Tống Khuyết đầy cảm thông và thương xót.
“Tống Khuyết, đây là nhà của chúng ta, Thanh Long hội chính là do thiếu tổ thành lập, khách sạn này là của chúng ta, vùng đất này cũng là đất tư nhân của thiếu tổ, lệnh bài của ngươi thực sự là không thể dùng được nữa, nhưng ngươi là cháu của thiếu tổ, chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải có lệnh bài chi nữa, ngươi vứt đi đi… ở đây từ nay ngươi tha hồ ra vào, đúng không thiếu tổ?” Hứa Bảo Tài thở dài, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nghiêm nghị, vỗ vai Tống Khuyết đang đứng ngơ ra, bộ dạng y như trưởng bối thực thụ, gật đầu.
“Khuyết nhi, khi ta đi, dì nhỏ của ngươi đã gửi gắm ngươi cho ta, ta là trưởng bối, đương nhiên phải có trách nhiệm lo cho ngươi, tuy lúc đó ngươi vô tình vô nghĩa từ bỏ ta, nhưng dượng là người rộng lượng, thế này đi, ngươi đi di tích quá nguy hiểm, dượng không thể trơ mắt nhìn ngươi đi mạo hiểm, ngươi còn thiếu bao nhiêu điểm cống hiến, tới đây nói cho dượng biết, dượng cấp đủ cho ngươi, muốn trở thành áo bào màu vàng, chỉ cần nói một câu với dượng.”
Lời này nói ra, làm người xung quanh đều hâm mộ và ganh tị nhìn Tống Khuyết, đối với họ, trở thành đệ tử áo vàng là ước mơ cả đời của họ, thế mà, cơ hội như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại đưa cho Tống Khuyết một cách cực kì dễ dàng.
Nhưng Tống Khuyết tâm cao khí ngạo, nghe những câu này lại vô cùng phản cảm, cái tên kia mở mồm một chữ dượng ngậm miệng hai chữ dượng, lại còn gọi hắn Khuyết nhi, tía nó, nhất là giữa hai người chênh lệch quá lớn, làm Tống Khuyết lửa giận bốc lên não, phun ra một ngụm máu tươi, giận mà ngất đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










