Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 75 : Lão Tổ Cứu Mạng. (c371-c375)
❮ sautiếp ❯Chương 371: Lão Tổ Cứu Mạng.
Dịch giả: Tiểu Băng
Ngoài miếu thờ, ngoài trận pháp cự thạch, tu sĩ Nguyên Anh bốn tông sốt ruột chờ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy những cột ánh sáng tuyền tống lấp lóe, từng đệ tử tam tông hiện ra.
Những đệ tử này, người thì trên mặt, kẻ thì trên người, ai cũng có một dấu ấn rùa đen, làm các nguyên anh ngơ ngẩn.
“Các ngươi…” một nguyên anh vừa định hỏi, thì một cột ánh sáng truyền tống lấp lóe, Bạch Tiểu Thuần chạy vọt ra với tốc độ cực nhanh.
Vèo đã tới chỗ ba người Hàn Tông, hét ầm ĩ.
“Giết người, giết người, lão tổ cứu mạng, họ muốn giết ta, suýt chút nữa ta chết mất!”
Hắn vừa nói xong, đệ tử tam tông đã lại nổi điên, bất chấp có trưởng bối ở đó, ào ào xông tới chỗ Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần, ta giết ngươi!!” ai nấy chen nhau gầm gào, mấy chục tu sĩ và ùa lên làm các nguyên anh cũng phải thất kinh.
Ba người Hàn Tông sầm mặt, ngay trước mặt họ mà còn dám có ý đòi giết Bạch Tiểu Thuần, vậy có thể tưởng tượng, trong Truyền Thừa chi địa, Bạch Tiểu Thuần nhất định là đã phải trải qua tình cảnh vô cùng nguy hiểm.
“Hừ!” Xích Hồn hừ một tiếng, chân dậm mạnh xuống đất, một cơn cuồng phong bốc lên, quét văng đám tu sĩ tam tông.
“Bạch Tiểu Thuần là Nghịch Hà Tông thiếu tổ chúng ta, ai dám giết hắn?!” Xích Hồn trừng mắt, vô cùng khí thế, tu sĩ tam tông dù đều là thiên kiêu, nhưng cũng chỉ là Kết Đan, không thể nào địch nổi Xích Hồn, nên đều bị lão trấn áp, người ngợm run rẩy.
Bạch Tiểu Thuần núp sau lưng ba người Xích Hồn, vô cùng cảm động, cảm thấy thời gian trải qua sống chết trong Truyền Thừa chi địa của mình cũng đáng giá.
“Đạo Hà Viện, Cực Hà Viện, Tinh Hà Viện, các ngươi cho Nghịch Hà Tông ta một câu trả lời!” Hàn Tông âm trầm, nhìn tam tông Nguyên Anh tu sĩ.
Phong Thần Tử kéo Bạch Tiểu Thuần lên, đặt một tay lên vai hắn, kiểm tra thương thế của hắn, song chỉ sau một thoáng, lão đã cổ quái nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt thâm sâu.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy ánh mắt này thì hiểu ngay, mặt trở nên trắng bệch, kêu một tiếng, cắn mạnh vào lưỡi, phun máu ra ngoài.
“Họ… rất độc ác… Muốn giết ta… Ta… Ta…” Bạch Tiểu Thuần như sắp tắt hơi, ôm lấy ngực, chỉ vào tu sĩ tam tông.
Tu sĩ tam tông thấy vậy, cơn giận vừa nén xuống lại bùng lên, trong Truyền Thừa chi địa, Bạch Tiểu Thuần da dày thịt béo, tốc độ như hỏa tiễn chả thua gì một con thỏ có đến sáu chân… đã bị trúng mấy đòn của họ, xong chẳng ăn thua gì, vẫn la hét cười cợt rất vui vẻ.
Vậy mà bây giờ, vừa nói bị thương là lập tức bị thương…
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi…” một tu sĩ gầm lên, song chưa kịp kể lại mọi chuyện, đã bị lão giả tóc bạc áo bạc của Đạo Hà Viện quát.
“Câm miệng!”
Tiếng quát ầm vang như tiếng sấm, làm đám đệ tử đều run rẩy im phăng phắc, tỉnh táo lại ngay.
“Việc này Đạo Hà Viện ta trong một tháng tất sẽ cho Nghịch Hà Tông một câu trả lời hợp lý, ba vị đạo hữu, chuyện chúng ta đã thương lượng, mong rằng sau khi các ngươi trở về, mau chóng thương thảo, cho chúng ta một câu trả lời.” Lão già tóc bạc cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, liếc xéo Bạch Tiểu Thuần, phất tay áo, dẫn người Đạo Hà Viện rời đi.
Dấu ấn rùa đen trên người đám đệ tử, lão vốn không hề để mắt…
Tu sĩ nguyên anh của Cực Hà Viện cũng nói vài câu, hứa hẹn sẽ cho câu trả lời vân vân, cũng rời đi, cuối cùng là Tinh Hà Viện, mặt khó coi của tóc đỏ lão giả vốn không còn từ nào mô tả ra được…
Lão oán hận trừng mắt nhìn đám đệ tử Tinh Hà Viện, quay người định chạy, thì Phong Thần Tử đã chặn ngang.
“Đạo hữu, Tinh Vẫn Thạch, trong vòng một tháng ngươi phải đưa tới!”
“Chỉ là Tinh Vẫn Thạch thôi, lão phu không tới mức đổi ý!” Tóc đỏ lão giả không quay đầu lại, hừ một tiếng, dẫn đệ tử rời đi.
Ba người Hàn Tông quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ôm ngực, mặt trắng bệch, đầy đáng thương nhìn ba vị lão tổ.
“Lão tổ, ba người không biết đâu, ta ở trong đó thảm lắm, chỉ còn xém chút xíu nữa là ta không còn được gặp lại ba người nữa, Nghịch Hà Tông thiếu tổ, sẽ phải đổi thành người khác đó.”
Ba người Hàn Tông dở khóc dở cười, Xích Hồn lên tiếng.
“Ngươi đã làm như thế nào?”
“A? Ta đâu có biết, họ vừa trông thấy ta là lập tức nhào tới đòi đánh đòi giết, ta đau lắm á…” Bạch Tiểu Thuần vừa nói tới đó, Hàn Tông đã vội ho một tiếng.
“Chúng ta hỏi chuyện ấn kí!”
“Ấn ký hả, không phải ta nói phét đâu, ta vừa vào đó, đấm ấn kí đó nhìn thấy ta, là tựa như nhìn thấy người đứng đầu thiên mệnh vậy, ào ào đua nhau bay hết về phía ta, ta xua đi cũng không được, đau cả đầu!” Bạch Tiểu Thuần khoe khoang vỗ ngực, vô cùng đắc ý, nhưng nói xong, thấy ba lão tổ đều im lặng, thì chột dạ, không biết chuyện gì đã xảy ra, bè ngập ngừng dò hỏi.
“Vậy… ta đã lập công đúng không? Tất cả ấn kí ta đều lấy hết, trong đầu ta còn xuất hiện một thứ đồ chơi gọi là Nhân Sơn Quyết nữa.”
Ba người Hàn Tông nhìn nhau, bật cười ha hả, họ không cần biết Bạch Tiểu Thuần lấy ấn kí bằng cách nào, vì kiểu gì, thì Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn là người của Nghịch Hà Tông!
“Đâu chỉ là lập công, ngươi đã lập được đại công!!” Phong Thần Tử cười vang, Bạch Tiểu Thuần nghe vậy thở phào, cười càng thêm đắc ý.
“Đi, chúng ta quay về tông!” Hàn Tông đầy kích động, nhìn Bạch Tiểu Thuần vô cùng tán thưởng, dẫn mọi người bay lên thông thiên chiến thuyền, quay về Nghịch Hà Tông.
Trên đường quay về Nghịch Hà Tông, Bạch Tiểu Thuần mới biết mình vừa lập được một công lao rất lớn, lớn không tài nào tả được, giúp tông môn chiếm trọn mười thành tài nguyên, điều này có nghĩa ba tông kia trong một khoảng thời gian quy định phải nhả trả lại tất cả tài nguyên lần trước họ được phân phối, đưa cho Nghịch Hà Tông.
Đây là nguyên tắc do Tinh Không Đạo Cực Tông định ra, ba tông họ lại là người khởi xướng lần vào truyền thừa chi địa này nên họ phải chịu, hơn nữa, Nghịch Hà Tông còn thắng được một khối Tinh Vẫn Thạch.
Tất cả những chuyện này đều giúp Nghịch Hà Tông tăng thêm thực lực.
Mọi chuyện trên đời, đều lấy tài nguyên làm điều kiện, Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện cũng là như vậy, dù chỉ giữ lại được một phần tài nguyên, thì cũng đã khá khẩm hơn Nghịch Hà Tông hiện nay rất nhiều.
Chuyện quan trọng nhất với Nghịch Hà Tông hiện giờ là làm sao có được thiên nhân, nếu có đủ tài nguyên, việc ba người Xích Hồn tấn chức Thiên Nhân, cũng là chuyện ở trong tầm tay!
Như thế, mới giúp Nghịch Hà Tông có được tư cách lên tiếng trong trung du Tu Chân Giới!
Chuyện thương lượng chia phần, tính toán lẫn nhau với ba tông kia thế nào, Bạch Tiểu Thuần không rành, cũng không quan tâm, giao cho ba lão cáo già Hàn Tông là ổn thỏa nhất.
“Những chuyện đó ngươi không cần bận tâm, chuyện quan trọng nhất hiện giờ của ngươi là phải đi cảm ngộ Nhân Sơn Quyết, nó là một trong ba trăm bí truyền của Tinh Không Đạo Cực Tông!”
“Nhân Sơn Quyết này nếu tu thành công, sẽ giúp ngươi có được chiến lực vô cùng kinh người!” Hàn Tông không ngừng dặn dò, Bạch Tiểu Thuần vội vàng chạy về phòng mình trong chiến thuyền.
Hắn bắt đầu lôi pháp quyết Nhân Sơn Quyết trong đầu ra xem, mới thấy công pháp này yêu cầu điều kiện tu luyện vô cùng hà khắc, và cũng vô cùng khó.
Phải tới những địa phương đặc biệt mới tu luyện được, mà những chỗ như thế… theo như miêu tả trong tin tức, chỉ có ở một nơi tên là Hải Giang Chi Nhai trong Tinh Không Đạo Cực Tông mới phù hợp.
Bạch Tiểu Thuần buồn bực, nhưng đành bó tay, đi ra khỏi phòng, không ngờ đã nhìn thấy Nghịch Hà Tông sơn môn ở phía xa!
Huyết Tổ chi thân đứng sừng sững, Không Dong Tà Thụ với khí tức âm trầm, bốn dãy sơn mạch như bốn con rồng giao vào với nhau, tạo thành…
Nghịch Hà Tông!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 372: Họ Đang Hô Tên Ta
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần đi không lâu, cả Nghịch Hà Tông đều đã biết hắn đi đâu, mọi người chìm trong im lặng, chờ đợi kết quả.
Họ đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho kết quả xấu nhất, tuy trong lòng ai cũng hy vọng sẽ xuất hiện kỳ tích.
Song bây giờ, Bạch Tiểu Thuần và ba vị lão tổ trở về, tin tức Nghịch Hà Tông chiếm hết mười thành tài nguyên, nghiền ép tam tông đã được truyền ra, cả tông môn đều sôi trào.
Lúc chiến thuyền trở về, cả tông môn bùng lên tiếng hoan hô vang dậy trời đất.
“Bạch sư huynh uy vũ!”
“Thiếu tổ quyền đánh Tinh Hà, chân đá Cực Hà, vô địch thiên hạ!”
Những tiếng hoan hô như sấm dậy khiến Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động.
“Họ đang hô tên ta!” Bạch Tiểu Thuần phấn khởi kéo áo Hàn Tông.
Hàn Tông vội ho một tiếng, không trả lời, rút tay áo về, cùng Phong Thần Tử và Xích Hồn đi về Nghịch Hà sơn.
Bạch Tiểu Thuần vội vang bay ra, nhìn cả tông môn sôi trào, hoan hô tên hắn, nghĩ mình không nên ra vẻ lạnh lùng ngạo mạn, mà nhất định phải hòa ái dễ gần, để cho mọi người vui vẻ, thế là hồ hởi bay thẳng về phía có nhiều đệ tử nhất.
Mấy ngày sau đó, Bạch Tiểu Thuần không ngừng khoe khoang kể lại chuyện trong Truyền Thừa chi địa, đủ loại phiên bản được tung ra, lan truyền khắp Nghịch Hà Tông, song trong phiên bản nào, hắn cũng miêu tả mình thành một người anh hùng khí khái, uy vũ bất phàm, chỉ có một mình mà áp chế bao nhiêu là người.
Bạch Tiểu Thuần trở thành người được sùng bái nhất, hắn chỉ nhìn nữ đệ tử nào đó cười, mà nữ đệ tử đó lại kích động đến mức hôn mê bất tỉnh.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cuộc đời này thực là tươi đẹp, cả bầu trời, cả mặt trời cũng đang cười tươi với hắn…
Thiết Đản cũng được thơm lây, hôm nào cũng thấy nó diễu võ dương oai bay tới bay lui.
Mãi tới cả nửa tháng sau, mọi việc mới dần lắng xuống, Bạch Tiểu Thuần cũng thu tâm, nhớ tới chuyện ở Truyền Thừa chi địa, hắn càng thêm để tâm tới tu vi của mình.
“Ta phải mạnh hơn một chút nữa…” Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan, tu hành Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết và Bất Tử Cân.
Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vô cùng thâm ảo, Bạch Tiểu Thuần phải chạy tới hỏi Hàn Tông mới mò được một chút đầu mối.
“Lấy pháp ngưng hàn, lấy hàn dưỡng niệm…” Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt, dựa theo khẩu quyết, hóa giọt Thông Thiên hà trong người thành băng hàn.
Thời gian dần qua, quanh người hắn bắt đầu xuất hiện hàn khí, hàn khí không ngừng tản ra, khiến quanh động phủ và quanh người Bạch Tiểu Thuần đều bị phủ một lớp sương trắng.
Qua mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần mới mở mắt, cảm thấy mình đã hiểu được tinh túy của Hàn Môn dưỡng niệm.
“Trước ngưng hàn, lại dưỡng niệm, hàn…” Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải, nhìn ngón tay, trên ngón tay hắn từ từ xuất hiện một tầng sương trắng.
“Hàn khí vẫn còn chưa đủ, theo phân chia trong Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết, hàn khí chia làm bốn tầng, là hạ hàn, trung hàn, thượng hàn, chí hàn!”
“Hạ hàn, ngưng tụ hàn khí thành hình ảnh, là phương pháp tạo ra băng hàn, trung hàn, làm cho phạm vi ngàn trượng nháy mắt đóng băng, thượng hàn, phạm vi trong vòng vạn trượng đều phải biến thành băng, biến thành hàn kính, tạo ra hình ảnh phân thân!”
“Chí hàn… là đóng băng được… Thông Thiên Hà trong một phạm vi nhất định!” trong mắt Bạch Tiểu Thuần đầy kỳ vọng, ngờ cảnh mình đóng băng Thông Thiên Hà, dù chỉ là một khu vực nhỏ, thì nhất định cũng sẽ làm mọi người phải hoảng sợ.
“Ta bây giờ, hạ hàn cũng còn chưa tới.” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, biết việc này không gấp được, mà phải từ từ để bản thân hòa tan nước thông thiên hà, tích lũy hàn khí.
Hàn khí này sẽ được tích vào trong Thiên Đạo kim đan, khiến kim đan trở thành một thế giới băng, khi ấy, cũng tương đương hắn đạt tới trình độ Kim Đan cảnh đỉnh phong.
“Không biết phải tới lúc nào…” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhưng không hề vội, tuổi thọ của hắn bây giờ đã hơn cả ngàn năm, cần gì nóng nảy.
Thế nên hắn chuyển sang tu hành Bất Tử Cân, tu ngón chân thứ hai của bàn chân trái…
Tu luyện xong, Bạch Tiểu Thuần lại ngờ Nghịch Hà Đan.
Hiện giờ hắn đã nắm được quy trình luyện chế, song vấn đề sinh cơ lại chưa tìm ra được cách nào giải quyết.
Hắn đã thử nhiều lần, nhưng chưa có một lần thành công.
Cái chính nằm ở chỗ không ngưng tụ ra được sinh cơ từ trong nước của Thông Thiên hà.
“Chắc là vì tu vi của mình không đủ sức cô đọng sinh cơ từ nước của Thông Thiên Hà.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, ngẫm nghĩ hồi lâu, quyết định lại chuyển hướng về lấy sinh cơ từ bên ngoài.
Hắn liếc túi trữ vật, hắn đã nghĩ ra được một nơi có thể cung cấp sinh cơ tràn trề..
Đó chính là… Tiểu Ô Quy!
Với đặc tính Bất Tử Bất Diệt của nó, sinh cơ không phải là vấn đề, chỉ là e rằng tiểu Ô Quy sẽ không ngoan ngoãn nghe lời… thế nên Bạch Tiểu Thuần đã chuẩn bị tài liệu luyện chế một lò thuốc mê siêu cấp.
Chuyện này cơ hội chỉ có một lần, nếu tiểu Ô Quy nuốt đan dược vào mà thành công thì không sao, nhưng nếu không thành công, hay bị phát hiện, thì… với tính tình của tiểu Ô Quy, hắn nhất định sẽ bị trả thù.
“Đau đầu thật.” Bạch Tiểu Thuần thở dài, suy nghĩ hồi lâu, nghiến răng, bắt đầu luyện chế, hiện tam tông đã đưa tài nguyên tới, trong đó có rất nhiều linh dược thất truyền, hắn phải đi vơ vét một phen mới được.
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần tu hành và luyện dược, ở trung du `tu chân giới, dù tam tông đã cố hết sức giấu kín, nhưng chuyện ở Truyền Thừa chi địa quá lớn, nên vẫn bị rò rỉ ra ngoài, hơn nữa còn lan truyền rất nhanh, cả trung du Tu Chân Giới đều biết.
Khi biết Nghịch Hà Tông chỉ có một mình thiếu tổ Bạch Tiểu Thuần tham dự, vậy mà nghiền ép mấy chục thiên kiêu của tam tông, lấy được toàn bộ ấn ký, còn được ban công pháp Nhân Sơn Quyết, cả trung du Tu Chân Giới đều bị kinh động.
Tất cả những gì liên qua tới Bạch Tiểu Thuần, mọi chuyện từ hồi hắn sinh ra tới giờ, đều bị người ta điều tra rành mạch.
Mười mấy tuổi lên núi, bái nhập Linh Khê Tông, ở Lạc Trần sơn mạch thề sống chết cũng bảo vệ đồng môn, đứng hạng nhất trong kỳ thí luyện hai bờ nam bắc, là quái tài luyện dược, lẻn vào Huyết Khê Tông, trở thành Huyết Tử, trở thành Huyết Tổ, khi hai tông đại chiến, bằng sức một mình, khiến hai tông nhập vào với nhau, nuốt Huyền Khê, Đan Khê, trở thành Nghịch Hà Tông thiếu tổ!
Mỗi thành tựu của hắn đều khiến người ta phải hoa mắt và khiếp sợ, không ngờ tất cả lại đều xảy ra trên người Bạch Tiểu Thuần.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cái tên Bạch Tiểu Thuần đã trở thành vang dội, hiển hách ở khắp trung du Tu Chân Giới.
Có điều, những thứ người ta tra ra được cũng là những gì hiện giờ Nghịch Hà Tông muốn cho người ngoài biết, chứ trước đây Nghịch Hà Tông hoàn toàn che giấu.
Cùng lúc đó, còn có một việc cũng làm cho trung du Tu Chân Giới kinh động, ấy là chuyện trong Truyền Thừa chi địa… tất cả các thiên kiêu Kết Đan của cả ba tông đều bị đóng một dấu ấn rùa đen lên mặt hoặc lên người.
Ấn kí này nhìn sống động như thật, cứ đến tối chúng lại còn phát sáng, dù có mặc bao nhiêu lớp quần áo, bao nhiêu pháp bảo che giấu, phòng hộ, cũng không ngăn được ánh sáng của nó, khiến ai cũng nhìn thấy nó, rành mạch…
Việc này trở thành việc lớn, là bởi vì tam tông đã làm đủ mọi cách, mọi chiêu, nhưng không ai giải quyết được dấu ấn đó, ngay cả tu sĩ nguyên anh cũng đã ra tay, nhưng kết quả cũng đều thất bại, làm oanh động tới cả lão tổ thiên nhân.
Chết người ở chỗ, thiên nhân lão tổ của tam tông cũng ra tay, nhưng cuối cùng cũng đành chịu thua, thế nên mới khiến việc này truyền khắp cả Tu Chân Giới.
Những tu sĩ Kết Đan kia ai cũng khóc không ra nước mắt, càng thêm hận Bạch Tiểu Thuần, tất cả đều quyết định bế quan, không ai dám ra ngoài, mang dấu ấn rùa đen ra ngoài so với bị giết còn khó chịu hơn.
Dấu ấn rùa đen của Bạch Tiểu Thuần trở nên vô cùng nổi tiếng, lừng danh đáng sợ, không ai dám còn ý định tới trêu vào hắn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 373: Tam Tức Nghịch Hà Đan!
Dịch giả: Tiểu Băng
Đạo Hà Viện, Cực Hà Viện và Tinh Hà Viện, đều lần lượt tới Nghịch Hà Tông.
Sau khi thương lượng, trừ Tinh Hà Viện là Nghịch Hà Tông không hề cho thỏa hiệp, Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện đều đàm phán thành công, tuy cũng bị Nghịch Hà Tông đòi hỏi rất nhiều, cũng phải kí một số ước định kềm chế, nhưng vẫn là không phải nhả ra quá nhiều tài nguyên trước đã lấy, hai bên đều lùi một bước, nhường nhịn lẫn nhau.
Kết quả này cũng khiến mối quan hệ của Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện với Nghịch Hà Tông trở nên hòa hoãn hơn, dù sao giữa hai bên vốn cũng chẳng có thù hận gì, chỉ là chút bài xích người từ ngoài tới theo bản năng mà thôi.
Song qua chuyện này, sự bài xích cũng đã giảm đi rất nhiều.
Duy chỉ có Tinh Hà Viện là Nghịch Hà Tông không đồng ý châm chước, vì nếu tha cho Tinh Hà Viện, chuyện đòi tái phân phối tài nguyên sẽ lại tiếp tục phát sinh.
Vì Nghịch Hà Tông chiếm thế thượng phong, lại thêm quy tắc của Tinh Không Đạo Cực Tông áp chế, Tinh Hà Viện đành phải chịu đựng, chẳng những phải nộp lại hết tài nguyên, còn phải trả cược Tinh Vẫn Thạch.
Quan hệ của hai tông cũng trở thành cừu địch.
Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện rất khoái chuyện này, họ đều là cáo già, đều hiểu đây là Nghịch Hà Tông đang muốn chứng tỏ với mọi người, họ không hề sợ chiến tranh, cũng đồng thời trấn an Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện, cho họ nhìn thấy bố cục mà họ muốn thấy.
Song tất cả những việc này chẳng ảnh hưởng gì tới Bạch Tiểu Thuần, sau khi vơ vét tài nguyên của tông môn, hắn lập tức đi tìm dược thảo.
Nghịch Hà Tông không từ chối bất kì yêu cầu gì của Bạch Tiểu Thuần, hắn kiếm được một số linh thảo quý hiếm đã từng bị liệt vào danh sách thất truyền, để chế tạo thuốc mê.
Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan luyện dược, trong quá trình luyện, hắn cũng tập sao cho lời nói miệng và suy nghĩ trong đầu hoàn toàn khác nhau.
Chính là để lừa tiểu Ô Quy…
Mẻ luyện này kéo dài một tháng, một ngày nọ, Bạch Tiểu Thuần kích động nhìn hai viên đan dược màu trắng to cỡ móng tay, vô cùng phấn khởi.
Hai viên đan dược này nhìn không ra phẩm giai, nhưng nếu để gần nó mà hít ngửu, sẽ cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều nở ra thư giãn, vô cùng thư thái, y như đan dược quý hiếm.
Đây chính là vì trong lúc luyện, Bạch Tiểu Thuần đã lấy một loại dược thảo rất quý bọc ở lớp ngoài, giúp viên đan dược trông rất mượt mà thơm tho, khiến người ta phải thèm nhỏ dãi.
Còn bên trong ư, nó hoàn toàn chính là một thứ mê dược tuyệt thế!
Bạch Tiểu Thuần ngắm nghía linh dược, hít lại hít, suy nghĩ xem làm sao lừa được cho tiểu Ô Quy, cách thức bình thường đương nhiên là không được, còn phải phòng ngừa sau này tiểu Ô Quy trả thù.
Bạch Tiểu Thuần giả bộ thì thào.
“Linh dược này trân quý, thế gian hiếm có, mùi vị nhất định cũng tuyệt ngon, mình thực không nỡ ăn, hay là để dành tới lúc nào quan trọng nhất hẵng dùng, mới không uổng phí đã dùng bao nhiêu tiên thảo thất truyền để luyện, ưm, quả là hai viên… Tuyệt thế Linh dược!” Bạch Tiểu Thuần cẩn thận bọc lấy hai viên linh dược, bỏ vào trong bình nhỏ, bên ngoài đánh cực nhiều tầng phong ấn, xong mới cất vào trong túi trữ vật.
Ngồi một lúc, lại ra vẻ lo lắng, vội vội vàng vàng lôi ra nhìn nhìn ngó ngó, thấy vẫn còn đủ hai viên mới áp chặt vào trong ngực, đi tới đi lui, tựa hồ vẫn không yên lòng, nghiến răng lại gia tăng thêm mấy tầng phong ấn nữa, mới lại cất vào.
Mấy ngày sau đó, hôm nào hắn cũng lôi ra xem không biết bao nhiêu lần, kiểm tra xem có bị mất viên nào hay không, cứ chừng hết một nén nhang lại kiểm một lần…
Sau mấy ngày, hắn mới giãn bớt thời gian kiểm tra thành một canh giờ một lần, qua thêm mấy ngày nữa, Bạch Tiểu Thuần mới cố định mỗi hai canh giờ lại lấy ra một lần, kiểm tra kĩ lưỡng, vẻ mặt đầy say mê.
“Hừ hừ, tiểu Ô Quy a tiểu Ô Quy, nếu ngươi vẫn còn tí tính hiếu kì, chắc chắn ngươi sẽ bị trò của ta mê hoặc, tới lúc đó… hừ hừ.” Bạch Tiểu Thuần mỗi một lần mở bình thuốc, trong lòng đều nhủ thầm câu ấy.
Mười ngày sau, hắn lại mở túi ra kiểm tra, mới liếc qua một cái, hắn đã giật mình.
Vì đan dược đã bị mất đi một viên!
Bạch Tiểu Thuần vội cố hết sức kềm chế sự kích động, sợ đây là tiểu Ô Quy đang thăm dò, nên giả bộ mình kinh ngạc và khiếp sợ, mở banh hết cả túi trữ vật ra, điên cuồng tìm kiếm, nhưng tìm cả buổi, cũng không tìm được, Bạch Tiểu Thuần mở cả con mắt thứ ba, dùng toàn lực, sức mạnh Thiên Đạo Kim Đan cũng lôi ra dùng nốt.
Con mắt thứ ba của Bạch Tiểu Thuần chiếu ánh sáng tím, lục tìm mọi ngõ ngách trong động phủ, cuối cùng, ở một khu vực mép của túi trữ vật, hắn nhìn thấy Tiểu Ô Quy đã được rút nhỏ lại tới mức mắt thường không thể nào nhìn thấy!
Túi trữ vật, sở dĩ có thể trữ vật, là bởi vì trong đó có không gian riêng, bên trong không gian này vẫn có những khu vực mà mắt thường không thể nào nhìn thấy tới, hồi trước Bạch Tiểu Thuần cũng đã tìm tòi sục sạo những khu vực đó nhưng không tìm thấy gì, nhưng bây giờ hắn lại tìm thấyđược tiểu Ô Quy!
Tiểu Ô Quy đã hôn mê, đầu thò ra căng cứng, tứ chi và đuôi cũng thò hết ra ngoài, không nhúc nhích…
Bạch Tiểu Thuần cười khoái trá, biết mình tìm được tiểu Ô Quy là bởi vì nó đã hôn mê, chứ nếu không cả Thông Thiên Pháp Nhãn cũng đừng hòng mà nhìn thấy.
Hắn cẩn thận lôi tiểu Ô Quy ra ngoài, vừa ra khỏi túi trữ vật, tiểu Ô Quy lập tức phình ra trở về kích thước bình thường.
Bạch Tiểu Thuần lập tức túm lấy nó, ra sức mà lắc, đầu, đuôi và tứ chi của nó lại đập đùng đùng vào mai…
Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, lay lắc hết sức lực, để trả thù tiểu Ô Quy.
“Ngươi dám mắng ta này!”
“Dám lôi cá sấu tới này!”
“Đi khiêu khích cóc này!”
“Hại ta bị người ta đuổi giết này!”
Bạch Tiểu Thuần mắng một câu, lại lắc liên tay đùng đùng một tràng, từ tiểu Ô Quy bắt đầu tỏa ra mùi thơm mà đã lâu Bạch Tiểu Thuần không còn được ngửi thấy.
Mùi thơm này khiến Bạch Tiểu Thuần hồi tưởng và cảm khái, nhìn tiểu Ô Quy, sợ nó bất thần tỉnh lại, nên lập tức lấy lò đan, ném tiểu Ô Quy vào trong lò, lại đổ vào rất nhiều nước Thông Thiên hà, ngưng khí định thần, bắt đầu luyện chế Nghịch Hà Đan!
Thời gian cấp bách, không biết tiểu Ô Quy lúc nào tỉnh lại, lại lo sau này bị nó trả thù, nên lần này, tốc độ luyện dược của Bạch Tiểu Thuần tăng nhanh chưa từng có.
Ba ngày sau, cả lò đan rực một màu đỏ thẫm, sau một tiếng nổ, nắp lò tung ra, tiểu Ô Quy bay văng ra ngoài, một viên đan dược gần như trong suốt bay ra, nó như có linh trí, muốn bay đi chạy trốn.
Ngay khi đan dược xuất lò, bầu trời của Nghịch Hà Tông hoàn toàn biến đổi, gió nổi mây vần, mây mù cuồn cuộn, xuất hiện kiếp lôi!
Một tia sét to nổ vang, đánh xuống động phủ của Bạch Tiểu Thuần, cả động phủ nổ bung, Bạch Tiểu Thuần vội tóm lấy tiểu Ô Quy quăng vào túi trữ vật, mở Thông Thiên Pháp Nhãn vội vàng đuổi theo viên đan dược.
Các tu sĩ nguyên anh của tông đều đã bay ra, ai nấy ngơ ngác, kinh hãi không biết đang xảy ra chuyện gì, dù sao, chuyện có thể khiến xuất hiện lôi kiếp đều đương nhiên không phải là chuyện nhỏ.
“Lão tổ, bố trí trận pháp, ta luyện ra Nghịch Hà Đan, nó sống, muốn chạy trốn!!” Bạch Tiểu Thuần rống to đầy lo lắng, Hàn Tông run người, hai mắt trợn to, hét lớn một tiếng, tu vi tản ra, áp chế bốn phương.
Con khỉ từ đâu xuất hiện, tốc độ cực nhanh, vượt qua Bạch Tiểu Thuần, đuổi theo viên đan dược.
Các lão tổ hè nhau vào, viên đan dược cuối cùng cũng bị lão khỉ tóm được, lôi kiếp cũng bị các tu sĩ nguyên anh giải quyết.
“Đây là… Tam Tức!” Lão Khỉ kích động, cầm đan dược đặt lên mũi ngửi.
“Cũng được, cho dù Tam Tức, cũng là có dùng!” Lão Khỉ hít sâu, nhìn Bạch Tiểu Thuần tán thưởng và cảm kích, nhoáng một cái vọt đi.
Bạch Tiểu Thuần buồn bực, đan dược là mình luyện ra, kiểu gì cũng phải cho mình liếc mắt nhìn một cái chứ, đằng này lại cứ thế bị mang đi, hắn quay sang nhìn Hàn Tông lão tổ đang định càm ràm, thì một luồng uy áp kinh người từ trên trời áp xuống, một giọng nói vang rền như sấm sét, khiến tất cả tu sĩ trong tông run rẩy vì sợ.
“Thực là thú vị, bổn tọa vừa mới tới Nghịch Hà Tông, lại gặp được đan dược sinh ra Lôi Kiếp!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 374: Con Tin!
Dịch giả: Tiểu Băng
Theo thanh âm hàng lâm, một đồng tử mặc trường bào màu đỏ xuất hiện trên bầu trời, từng bước một đi xuống, hắn càng tới gần, áp lực thiên uy càng dữ dội.
Thông Thiên Hà gợn sóng, cây cỏ oằn cúi xuống.
Đám Hàn Tông nhìn đồng tử đầy kiêng kị.
Không Dong Tà Thụ khẽ run lên.
“Thiên Nhân…” Hàn Tông thì thào, cả tu chân giới khổng lồ của đôngmạch, trở thành Thiên Nhân cảnh dưới hình dạng đồng tử chỉ có một người…
Người này là một trong ngũ đại Thiên Nhân của Tinh Không Đạo Cực Tông, Lý Nguyên Thiên!
“Bái kiến Lý tiền bối!” ba người Hàn Tông nghiêm cẩn cúi xuống.
Bạch Tiểu Thuần căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp Thiên Nhân, thiên uy thực là mạnh mẽ, khiến tất cả thế giới đều bị áp chế, tim hắn đập thình thịch, nhịn không được nhìn trộm mấy lần, cảm thấy đồng tử này còn không cao bằng mình mà lợi hại ghê gớm.
Đồng tử giống như cười mà không phải cười lướt qua Bạch Tiểu Thuần, không nói gì, khẽ vung tay áo.
“Hàn Tông, ba người các người dẫn đường tới đại điện, bổn tọa có chuyện quan trọng cần thông báo!”
Ba người Hàn Tông cung kính dẫn đường, dẫn đồng tử bay tới Nghịch Hà sơn đại điện, các Nguyên Anh khác theo sau, cả Nghịch Hà Tông đều im phăng phắc, thấp thỏm không biết Thiên Nhân Tinh Không Đạo Cực Tông tới đây để làm gì.
Bạch Tiểu Thuần càng hồi hộp, hắn cảm thấy đồng tử kia lúc nhìn hắn vẻ mặt rất không bình thường.
Hắn trở về động phủ, mở túi trữ vật, thấy Tiểu Ô Quy vẫn còn đang ngủ say mới yên tâm, cẩn thận nhét nó trở lại chỗ cũ nơi đã tìm thấy nó.
“Như thế dù sau khi tỉnh nó phát hiện có chuyện, ta cũng có thể chối biến mình không biết.” Bạch Tiểu Thuần lầm bầm, lại hồi hộp nhìn về phía đại điện.
Trong Nghịch Hà sơn đại điện, đồng tử Lý Nguyên Thiên ngồi trên cao, ba người Hàn Tông đứng dưới, các tu sĩ Nguyên Anh khác đều ở bên ngoài cửa.
“Nghịch Hà Tông ngươi và bổn tọa có chút duyên phận, Không Hà Viện này ngày trước cũng là do lão phu ra tay, diệt bớt đi chiến lực của nó.” Đồng tử nhàn nviên lên tiếng.
“Nên bây giờ đương nhiên cũng là lão phu ra mặt, báo cho các ngươi biết chút quy củ của trung du Tu Chân Giới.”
“Trong trung du Tu Chân Giới, dưới Tinh Không Đạo Cực Tông ta có bốn đại tông môn, mỗi đại tôngmôn đều cứ sau một khoảng thời gian là phải đưa một người quan trọng của tông lên đại tông chúng ta để làm con tin!”
“Bổn tọa lần này tới là để đưa con tin của Nghịch Hà Tông ngươi về Tinh Không Đạo Cực Tông.”
Ba người Hàn Tông biến sắc, ngẩng phắt đầu lên.
“Con tin?” Hàn Tông sững sờ, đây là lần đầu tiên ông nghe thấy việc này, nhưng nghĩ lại thấy cũng là chuyện đương nhiên.
Bốn tông đối với Tinh Không Đạo Cực Tông thực ra có khác gì là chư hầu một phương.
“Chúng ta nhất định sẽ chọn ra một người để làm con tin với tốc độ nhanh nhất!” Phong Thần Tử hít sâu, lão biết Thiên Nhân đã đến, việc này không thể nào từ chối được, và cũng không có khả năng từ chối.
“Không cần chuẩn bị, lão phu đã chọn được một người, chính là Bạch Tiểu Thuần.” Đồng tử bình thản, ba người Hàn Tông giật thót.
Cùng lúc, đồng tử cũng tản thần thức, quét ngang một vòng Nghịch Hà Tông.
Trừ chỗ của Chân Linh nữ anh là hắn không dám chọc vào, còn lại bất kì chỗ nào hắn cũng nhìn thấy.
Nhưng mà, khi nãy lão khỉ xuất hiện thì lão lại không cảm ứng được.
“Ồ? Cô bé này thể chất thực đặc biệt… nó cũng làm con tin! Các ngươi có thể thông báo xuống như thế.
À, mỗi con tin có thể dẫn tối đa năm đệ tử khác cùng thế hệ ở trong tông làm người vệ đạo, cùng đi tới Tinh Không Đạo Cực Tông ta để tu hành.”
Đồng tử khẽ phất tay, trước mặt mọi người xuất hiện gương mặt một nữ tử, Công Tôn Uyển Nhi!
Ba người Hàn Tông thầm kêu khổ, họ không thèm để ý Công Tôn Uyển Nhi, dù họ không hề biết thể chất và tư chất của Công Tôn Uyển Nhi, nhưng họ đều để ý Bạch Tiểu Thuần.
“Tiền bối…” Phong Thần Tử chần chừ.
“Hửm? Muốn từ chối?” Không đợi Phong Thần Tử nói xong, đồng tử đã lạnh lùng nhìn Phong Thần Tử, làm cả người Phong Thần Tử lạnh toát.
“Tiền bối có chỗ không biết, Bạch Tiểu Thuần tuy là thiếu tổ tông ta, nhưng tính cách bất hảo, tuyệt không phải con tin lý tưởng để người chọn lựa, vãn bối lo hắn tới quý tông sẽ gây ra chuyện.” Hàn Tông vội lên tiếng thay.
“Đúng vậy, tiền bối, Bạch Tiểu Thuần này chẳng những bất hảo, mà còn rất thích luyện dược, mà mỗi lần hắn luyện dược đều gây ra sự cố, hết ôn dịch, lại mưa a xít gây tai họa bốn phương, làm cả tông môn gà chó không yên, nếu hắn tới Tinh Không Đạo Cực Tông, e sẽ lại trở thành mầm tai vạ…” Xích Hồn cũng phụ họa.
Đồng tử mỉm cười.
“Mấy chuyện này đều không có gì to tát, ta đường đường Tinh Không Đạo Cực Tông, dung nạp được cả Đông mạch, chẳng lẽ còn không dung nạp được một tu sĩ Kết Đan?
Tính hắn bất hảo, hay gây rắc rối, nhưng vậy thì sao, chẳng lẽ hắn đủ sức làm Tinh Không Đạo Cực Tông ta sụp đổ?!”
“Hắn thích luyện dược à, trong Tinh Không Đạo Cực Tông ta có lò đan tốt nhất, có Linh dược tốt nhất, có luyện dược chi địa tốt nhất, mọi vấn đề về luyện dược đều có thể giải quyết, các ngươi cứ yên tâm, Bạch Tiểu Thuần tuy là con tin, nhưng ở trong Tinh Không Đạo Cực Tông, hắn cũng là đệ tử của Tinh Không Đạo Cực Tông!”
“Quyết định như vậy đi, các ngươi đừng nói thêm gì nữa, đều ra ngoài đi, lão phu mượn đây dùng ba ngày, ba ngày sau, dẫn người tới đây, ta dẫn bọn chúng quay về tông!” Đồng tử phẩy tay, ba người Hàn Tông bị một luồng khí nhu hòa đẩy ra ngoài cửa, cánh cửa sau đó đóng lại.
Ba người Hàn Tông chỉ còn biết bất đắc dĩ nhìn nhau.
“Đành chịu vậy, thời gian cấp bách, nữ đệ tử kia thì không sao, nhưng chỗ Bạch Tiểu Thuần… Hàn huynh, ngươi đi nói với nó đi, chúng ta cũng trở về tìm vài đệ tử đi theo làm người vệ đạo cho nó.” Phong Thần Tử thở dài, Bạch Tiểu Thuần rời đi làm lão rất đau lòng, vì Bạch Tiểu Thuần là Huyết Tổ, hắn đi, Huyết Khê Nhất Mạch cũng bị tổn thất nặng nề.
“Được mang theo người vệ đạo đúng không? Tuy chỉ được dẫn theo người cùng thế hệ, nhưng cũng là có thêm người trợ giúp, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần chọn, thì không cho đứa nào được từ chối, lão phu sẽ đi thông báo!” Xích Hồn nghiến răng.
Hàn Tông thở dài, cau mày đi về hướng động phủ Bạch Tiểu Thuần, nói hết mọi việc với hắn.
“Con tin? Đi Tinh Không Đạo Cực Tông?” Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, ngơ ngác nhìn Hàn Tông, trong đầu ong ong hai chữ con tin.
Hắn nhớ đọc được trong điển tịch, làm con tin ai cũng thê thảm, lại nghĩ mình chỉ có một mình lẻ loi tới nơi lạ lẫm, là đã cảm thấy không an toàn.
Ở lại Nghịch Hà Tông có phải tốt không, ở đây hắn có thân phận cao quý, bao nhiêu là nữ đệ tử ưa thích hắn, hắn đi tới đâu cũng được cung kính chào hỏi, nhưng nếu tới … Tinh Không Đạo Cực Tông, ngờ thôi là đã thấy tương lai đen tối.
Bạch Tiểu Thuần quỳ xuống ôm chân Hàn Tông.
“Lão tổ, ta không muốn đi, ta không nỡ bỏ các ngươi, nơi này là nhà của ta, ta không muốn đi a.”
“Ta vừa mới lập công lao cho tông môn mà, ta… Ta là thiếu tổ mà!”
“Mấy năm nay, tông môn gặp nạn, ta đều ra tay, ở Lạc Trần sơn mạch ta cứu người, Vẫn Kiếm Thâm Uyên ta dương danh, ẩn núp vào trong Huyết Khê Tông, Nghịch Hà Tông thành ta công lao lớn nhất, lão tổ… Ta không muốn đi!” Bạch Tiểu Thuần gào khóc.
“Ta không nỡ bỏ ngươi, không nỡ bỏ đồng môn, bảo người khác đi đi… Ta thấy Thượng Quan Thiên Hữu là một nhân tuyển rất tốt, con tin như hắn lo gì thiên địa không dung a, hay Tống Khuyết cũng được, Tinh Không Đạo Cực Tông thiếu cái gì ta sẽ đưa cái đó ra… A, còn Bắc Hàn Liệt, còn Cửu Đảo nữa, đều là nhân tuyển tốt, nếu thật sự không được thì chọn Trần Mạn Dao đi, đưa đi cũng coi như đánh vào Tinh Không Đạo Cực Tông đúng không…”
Hàn Tông đau đầu, thở dài nhìn Bạch Tiểu Thuần, khẽ nói.
“Tiểu Thuần, nếu được chọn, ta đương nhiên sẽ không cho ngươi đi.”
Bạch Tiểu Thuần ngẩng phắt đầu lên, buồn rười rượi nhìn Hàn Tông.
“Thật sự phải đi?”
“Thật sự phải đi… nhưng ngươi có thể mang theo mấy người với tư cách làm người hộ đạo cho mình, hơn nữa cũng không phải là đi luôn mãi mãi, sau này sẽ còn quay trở lại, nơi này luôn là nhà của ngươi.” Hàn Tông sờ đầu Bạch Tiểu Thuần, trong mắt đầy không muốn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 375: Người Bảo Vệ Của Bạch Tiểu Thuần.
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần buồn rười rượi, cả người ủ ê, giương mắt nhìn Hàn Tông, cho đến khi xác định Hàn Tông không nói giỡn với mình, thì than thở.
“Ông trời, sao lại làm ta trở nên ưu tú như thế, ngay cả Tinh Không Đạo Cực Tông cũng nhất quyết không phải ta thì không chọn!”
Hàn Tông đang thương cảm, nghe câu này xong thì bật ho khan, đột nhiên cảm thấy Bạch Tiểu Thuần đi Tinh Không Đạo Cực Tông có lẽ chính là một điều tốt, vội nói.
“Được, ngươi chuẩn bị một chút, ba ngày sau sẽ đi, cầm lấy lệnh bài này, lão phu cho ngươi một quyền lợi, được chọn tối đa năm người đi theo để bảo vệ cho ngươi…” Nói xong, Hàn Tông ném cho Bạch Tiểu Thuần một cái lệnh bài, quay người định đi, nhưng bước chân vừa mới nâng lên, lại nhắc nhở.
“Nhớ là tối đa chỉ có năm người, nhiều hơn Tinh Không Đạo Cực Tông không cho phép.”
Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ, trơ mắt nhìn Hàn Tông rời đi, hắn đứng trên đống phế tích, ngẩn người nhìn đống phế tích, đến sáng hôm sau, lại tán thán.
“Mà thôi mà thôi, nếu Tinh Không Đạo Cực Tông đã khao khát ta như vậy, ta đành phải đi một chuyến thôi.” Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, cắm đầu suy nghĩ nên chọn ai dẫn theo.
“Thiết Đản thì thôi khỏi, Tinh Không Đạo Cực Tông là nơi xa lạ, rất nguy hiểm.”
“Tới chỗ lạ, thứ cần nhất chính là tin tức!” Bạch Tiểu Thuần thì thào.
“Người này chẳng những phải mạnh mẽ, còn phải giỏi đi tìm hiểu tin tức, có thể trong thời gian ngắn nhất biết tất cả mọi chuyện của Tinh Không Đạo Cực Tông, dù nghe đồn cũng phải tìm hiểu rành mạch, cái này rất cần phải có thiên phú nha…”
“Hứa Bảo Tài!” Bạch Tiểu Thuần vỗ đùi, người đầu tiên hắn nghĩ đến, chính là Hứa Bảo Tài.
Hồi còn ở Linh Khê Tông, Hứa Bảo Tài rất giỏi về tin tức, Linh Khê Tông có mấy đại mỹ nữ hắn cũng biết, còn lập ra bảng xếp hạng, thậm chí Bạch Tiểu Thuần nhớ Hứa Bảo Tài có cả một cuốn sổ nhỏ, gặp chuyện gì hắn cũng ghi vào trong đó.
“Thà viết bằng tay, chứ không dùng ngọc giản đi lạc ấn, cho thấy người này rất cố chấp, không chọn hắn còn chọn ai!” Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, nghĩ trong Nghịch Hà Tông hiện giờ, Hứa Bảo Tài chẳng khác gì cá gặp nước, đối với các loại tin đồn, mặc kệ thật hay giả, đều rõ như lòng bàn tay, hắn muốn biết cái gì, cứ tới tìm Hứa Bảo Tài là biết hết.
Bạch Tiểu Thuần lập tức chạy tới Linh Khê sơn mạch, tới động phủ Hứa Bảo Tài, hai người vừa thấy mặt nhau, Hứa Bảo Tài đã bi thương kêu lên.
“Bạch sư thúc, ta không nỡ rời xa ngươi a, ta nghe nói ngươi phải tới Tinh Không Đạo Cực Tông làm con tin, ngươi đi lần này, chúng ta chẳng biết chừng nào mới được gặp lại nhau, Bạch sư thúc… Bảo trọng!!” Hứa Bảo Tài đầy vẻ không đành lòng.
“Tin tức ngươi linh thông như vậy?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn chỉ mới nghe nói tối qua, không ngờ Hứa Bảo Tài cũng biết.
“Đương nhiên, cả Nghịch Hà Tông, làm gì có chuyện gì Hứa Bảo Tài ta không biết, bất kỳ ở đâu, chỉ cần ta Hứa Bảo Tài muốn biết, thì bí mật gì ta cũng có cách moi ra.” Hứa Bảo Tài ngạo nghễ, đây là thành tựu đáng kiêu ngạo nhất của hắn, không cho phép ai nghi ngờ.
“Nhưng Bạch sư thúc yên tâm, chuyện của ngươi, Hứa Bảo Tài ta nhất định sẽ giúp ngươi phát dương quang đại, để mỗi đệ tử mới nhập môn đều biết đến sự tồn tại của ngươi.” Hứa Bảo Tài chân thành nói, trong lòng rất đắc ý,hồi trước nữ đệ tử trong tông ai cũng có ý với Bạch Tiểu Thuần, làm cho hắn buồn bực rất lâu, hắn cảm thấy có Bạch Tiểu Thuần ở đây, mình làm gì còn cơ hội tìm đạo lữ, nhất là mấy người hắn thích lại đi hâm mộ Bạch Tiểu Thuần, khiến Hứa Bảo Tài vô cùng buồn bực.
Nên hôm nay vừa nghe nói Bạch Tiểu Thuần phải đi Tinh Không Đạo Cực Tông, Hứa Bảo Tài vô cùng hưng phấn.
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy, cảm động vỗ mạnh vào vai tên kia, vẻ cực cực chân thành.
“Hảo huynh đệ, ta vốn còn do dự, vì đi Tinh Không Đạo Cực Tông, chỗ đó rất lạ lẫm, vốn ta định một mình chịu đựng, không để liên lụy các huynh đệ, nhưng ngươi nói thế này, ta hiểu!”
“A?” Hứa Bảo Tài ngớ ra nhìn Bạch Tiểu Thuần, vừa cảm thấy có điều không ổn, đã bị Bạch Tiểu Thuần chặn trước.
“Ta cần một người bảo vệ có thể tìm hiểu tin tức giúp ta, chính là ngươi đó!”
Hứa Bảo Tài run bần bật, mở to mắt, vội vàng từ chối.
“Bạch sư thúc, ta… tu vi thấp kém…”
“Ta chỉ cần ngươi tìm hiểu tin tức, không cần tu vi cao!” Bạch Tiểu Thuần vung tay, không thèm để ý.
“Ta… tay chân vụng về…”
“Không sao cả, đi tới đâu, chỉ cần Hứa Bảo Tài ngươi muốn biết, bí mật gì cũng có cách moi ra, chỉ cần thế là đủ, ngươi còn có tâm huyết nữa mà, ta còn nhớ huyết thư năm đó đấy, ngươi đừng vội từ chối, ta biết ngươi không nỡ bỏ ta, trong lòng ngươi cũng quyến luyến ta, ừ, quyết định như vậy nhé!” Bạch Tiểu Thuần cười, thấy Hứa Bảo Tài mặt trắng bệch mở miệng định tiếp tục từ chối, bèn lôi ngọc giản Hàn Tông cho ra, nhoáng qua mặt Hứa Bảo Tài.
” lệnh bài của Lão tổ!” Hứa Bảo Tài hít sâu, bối rối muốn khóc, biết mình không chối được nữa, đứng đó trợn tròn mắt, trong lòng cực kì hối hận.
“Đừng lo, mọi việc đã có ta, nào nào, Tiểu Bảo, ngươi rất quen thuộc tông môn, ngươi giúp ta phân tích một chút, xem chúng ta nên dẫn ai theo mới có thể đứng vững ở đó? ” Bạch Tiểu Thuần ôm vai Hứa Bảo Tài, cười hắc hắc.
Hứa Bảo Tài nghiến răng, Bạch Tiểu Thuần nói vậy, là có ý muốn thêm người khác vào trong hố.
“Chúng ta còn cần người coi bói, người này phải giỏi về bói toán, càng phải có đủ tu vi, thì nguy cơ gì hắn cũng mới sớm tính ra được, chúng ta mới càng thêm an toàn.
Ta đã chọn được một người, Huyết Khê Nhất Mạch Thần Toán Tử!”
Hứa Bảo Tài oán hận nói, hắn với Thần Toán Tử có chút đụng chạm, từng bị Thần Toán Tử trừng mắt mấy lần, có một nữ đệ tử hắn thích còn bị Thần Toán Tử đoạt mất, tiếc là tu vi hắn không bằng người ta, đành ghi hận ở trong lòng.
Thế nên người đầu tiên làm con mồi cho Bạch Tiểu Thuần kéo xuống hố, đương nhiên phải là Thần Toán Tử.
“Ngươi nói rất đúng, chúng ta quả thực cần một người coi bói!” Bạch Tiểu Thuần gật gù, lôi ngay Hứa Bảo Tài tới Huyền Khê Nhất Mạch, tìm Thần Toán Tử.
Hai người mới vừa đến, đã thấy Thần Toán Tử hành lý chuẩn bị sẵn sàng, đứng ngoài động phủ nhìn trời, đang chờ họ.
“Các ngươi đã tới.” Thần Toán Tử khẽ nói, vẻ như thế ngoại cao nhân.
“Ta đã sớm tính ra bản thân sẽ có một kiếp, một kiếp này số mệnh đã định, phải ra ngoài nhiều năm, gần đây linh cảm tăng mạnh, tiền bối thượng tông vừa tới, ta liền mơ hồ cảm thấy kiếp này đã tới.” Thần Toán Tử phiền muộn hất cằm, ánh mắt xuất trần nhìn Bạch Tiểu Thuần và Hứa Bảo Tài.
“Bất kể các ngươi đi đâu, ta cũng sẽ đi với các ngươi, vì đây là kiếp của ta, là mệnh ta đã ghi!”
Hứa Bảo Tài thấy bộ dáng Thần Toán Tử như vậy thì hít sâu.
“Ngươi… Ngươi thật sự tính ra được?!”
Bạch Tiểu Thuần cũng không thể tưởng tượng nổi, nghi ngờ nhìn Thần Toán Tử, đi quanh Thần Toán Tử một vòng.
Ánh mắt của hắn làm Thần Toán Tử hồi hộp, bất chợt nhớ tới sự đáng sợ của Bạch Tiểu Thuần.
“Hừ Hừ Tử, ngươi có thể tính ra ta sắp đánh vào chỗ nào của ngươi hay không?” Bạch Tiểu Thuần tò mò.
“Ta…” Thần Toán Tử biến sắc, trong lòng mắng Bạch Tiểu Thuần, hắn biết Bạch Tiểu Thuần nói nhất định sẽ làm được, nói đánh hắn, thì nhất định sẽ ra tay, nên vội đổi bộ dạng tiên phong đạo cốt thành bộ dạng nịnh bợ bỉ ổi thường ngày, cười niềm nở.
“Ta chỉ nói giỡn với thiếu tổ thôi, thực ra là tối qua, Phong Thần Tử lão tổ tới đây, bảo ta chuẩn bị sẵn sàng, nếu ngươi tới tìm, ta nhất định phải nghe theo, ta vừa ngờ việc được đi theo thiếu tổ lão nhân gia ngài, thì hưng phấn suốt một đêm không ngủ được, nên dậy sớm chuẩn bị sẵn hành lý, đứng đây chờ người.” Thần Toán Tử liến láu.
Bạch Tiểu Thuần cười, vỗ vai Thần Toán Tử với vẻ đắc ý, một bộ ta đương nhiên thông minh hơn ngươi, làm Thần Toán Tử dở khóc dở cười, trong Nghịch Hà Tông, trừ các lão tổ, người hắn sợ nhất chính là Bạch Tiểu Thuần, sợ Bạch Tiểu Thuần nhắc lại chuyện xưa, vội nói.
“Thiếu tổ, theo ta, ta với Hứa Bảo Tài là còn chưa đủ, chúng ta còn cần một người có thể đi ra ngoài đánh nhau!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










