Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 74 : Vô Sỉ, Ăn Gian (c366-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 366: Vô Sỉ, Ăn Gian
Dịch giả: Tiểu Băng
Tam tông phát điên, rất muốn tới cản, nhưng khu vực Bạch Tiểu Thuần chọn là tuyệt địa, cấm chế ở đó là mạnh nhất, họ không thể qua đó được.
Đành phải trơ mắt nhìn hai con rùa bò đi càng ngày càng xa, một nghìn ba trăm trượng, một nghìn sáu trăm trượng, rồi đến hai nghìn trượng, phạm vi mà bọn họ không bao giờ chạm tới được.
“Hai nghìn … hai nghìn trượng!!”
“Tên khốn kiếp, sao hắn tới được hai nghìn trượng, vậy chẳng phải hắn sẽ vượt qua cả Đạo Hà viện, trở thành người tiếp xúc với ấn kí đầu tiên sao!”
Tu sĩ tam tông xôn xao, cực không cam lòng.
Trong khu vực hai ngàn trượng, thuật pháp dày đặc như mưa, bắn xuống mai rùa như mưa rơi trên lá chuối, Bạch Tiểu Thuần ngừng lại, hơi đẩy Quy Văn nồi lên để nhìn ra ngoài.
Hắn đã nghe được tiếng xôn xao của tu sĩ tam tông ở xa xa, nhưng họ càng xôn xao, hắn càng vui vẻ.
Bỗng Ấn Kí Sơn rung lên, một cái ấn kí bay ra, xoay mấy vòng, đã tới khu của Bạch Tiểu Thuần.
“Hà hà, giờ còn có ai giành được với ta, ấn kí, tới đây!” Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, bấm pháp quyết, chỉ vào ấn kí.
Hắn ở gần Ấn Kí Sơn nhất, chiếm được tiên cơ lớn nhất, giờ chẳng có ai tới tranh, nên hắn vừa chỉ một cái, ấn kí liền bay ngay tới chỗ hắn, chui vào trong mai rùa, biến mất.
“Một cái!” Bạch Tiểu Thuần đại hỉ.
Tu sĩ tam tông đều nhìn thấy cảnh này, mắt ai nấy đỏ lên như mắt thỏ, nhất là người của Đạo Hà tông, cả đám như nổi điên, giục cự nhân xông vào, ngay lúc ấy, lại có một ấn kí từ trong núi bay ra, xoay mấy vòng, rồi lại bị Bạch Tiểu Thuần lấy mất, tam tông gào thét vang trời.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn chết!!”
“Chơi vậy không công bằng!!”
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi thực quá đáng!!”
Bạch Tiểu Thuần vui vẻ hát hò, chờ thêm một lúc, ấn kí thứ ba bay tới, lại bị hắn lấy đi, Bạch Tiểu Thuần rất là thỏa mãn.
“Dừng ở đây chờ vậy, tới cái nào, lấy luôn cái đó, hà hà!” Bạch Tiểu Thuần cực kì đắc ý, cảm thấy mình thật là lợi hại, thực muốn hất cằm, vung tay áo nhỏ, lấy gương ra hỏi giả Dạ Táng, người nào là lợi hại nhất.
Cũng may còn nhớ ra chỗ này không thích hợp làm chuyện ấy.
Bạch Tiểu Thuần cực kì thoải mái sảng khoái, ngược lại, tu sĩ tam tông đã hoàn toàn bị kích thích.
Họ đều nhìn ra nếu cứ để như vậy, Bạch Tiểu Thuần sẽ thu hoạch được rất nhiều, khai mở lên kì tích, và kì tích đó sẽ sỉ nhục cả tông môn của họ vô số năm sau!
Đạo Hà viện là bị áp lực lớn nhất, mười thiên kiêu dùng hết mọi thủ đoạn mình có, khiến thân ảnh cự nhân to và rõ hẳn lên, bay một hơi ra hơn năm trăm trượng.
Cực Hà viện và Tinh Hà viện cũng liều mạng, nghiến răng xông lên.
Tam tông khí thế như cầu vồng, các tu sĩ còn lấy ra Pháp bảo, thi triển thuật pháp thần thông, có bao nhiêu chiêu trò đều dùng ra hết.
Bạch Tiểu Thuần bị khí thế bùng phát của tam tông làm giật thót, thấy tam tông sắp đuổi kịp mình, thì tức giận.
“Ta tới tận đây để trốn, mà các ngươi còn không bỏ qua cho ta, thực là khinh người quá đáng!!” Bạch Tiểu Thuần hạ mai rùa, tiếp tục bò tới.
Con rùa đen nhỏ trên lưng hắn bật cười, nó cảm thấy chuyện hôm nay thực là thú vị.
Bạch Tiểu Thuần vừa bò vừa không ngừng thu lấy ấn kí, Đạo Hà viện đã đến hai nghìn trượng, Cực Hà viện theo sát phía sau, ngay cả Tinh Hà viện cũng đi được hơn một nghìn hai trăm trượng, đây đã là cực cực hạn của tam tông, họ không thể nào đi tới thêm được nữa, nên khi nhìn theo Bạch Tiểu Thuần, họ cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, vì hắn đã bò tới ba nghìn trượng.
Thế nhưng hắn vẫn còn đang tiếp tục bò rất nhanh, 3500 trượng, bốn nghìn trượng
Sự chênh lệch gấp đôi thế này làm Đạo Hà viện hoàn toàn tuyệt vọng, Cực Hà viện cay đắng, Tinh Hà viện nổi điên, cả bọn trơ mắt nhìn từng cái ấn kí thi nhau bay ra, rồi đều bị Bạch Tiểu Thuần lấy sạch, khiến họ đều giận dữ mà vô lực.
“Bốn nghìn …bốn nghìn trượng “
“Đây không phải là thật!” tu sĩ tam tông lồng lộn, tới lúc này, Tinh Hà viện mới chỉ lấy được có hai ấn kí, Cực Hà viện nhiều hơn một tí, lấy được ba cái, nhiều nhất là Đạo Hà viện, đã lấy được năm cái.
Tất cả những cái còn lại, đều đã bị một mình Bạch Tiểu Thuần lấy hết.
Như lấy hết đi cũng còn đỡ, đằng này Bạch Tiểu Thuần còn không ngừng đếm to cho tất cả họ cùng nghe thấy hắn lấy được bao nhiêu.
“Ba mươi mốt cái!”
“Ba mươi bảy!”
“Bốn mươi ba!”
Cả Ấn Kí Sơn rung chuyển, từ trước tới giờ, chưa có lần nào mở ra mà lại có người tới được gần như Bạch Tiểu Thuần, điều này khiến cả ngọn núi rung rinh mãnh liệt, những ấn kí còn ở trên núi đều chấn động.
Bạch Tiểu Thuần càng thu càng vui vẻ, hơi quay lại liếc qua chỗ tam tông, thấy họ đều phải dừng lại cách sau mình rất xa, thì vô cùng thư thái, quyết định tiếp tục bò tới, vừa bò, vừa thu.
“Bốn mươi bảy!
“Năm mươi ba!”
“Năm mươi tám!”
Tiếng đếm của Bạch Tiểu Thuần không ngừng vang vọng, khoảng cách tới Ấn Kí Sơn càng lúc càng gần, tu sĩ tam tông đứng từ tít xa mà nhìn, trong lòng vô cùng đau đớn, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần như muốn lóc da xẻ thịt hắn.
“Câm miệng!!”
“Chết tiệt, đồ vô sỉ, đồ ăn gian!!”
“Ta muốn giết ngươi!!!”
Bạch Tiểu Thuần khinh bỉ bĩu môi, hơi nâng Quy Văn Nồi lên, quay lại hét váng.
“Các ngươi có giỏi thì tới đây với ta, đấu với ta một trận này, dám không? Tới đây, ta ở đây chờ các ngươi!”
Câu thách thức của hắn chẳng khác gì lửa cháy đổ thêm dầu, làm cả tam tông gào hét vang trời, mắt ai nấy rừng rực lửa.
“Sao không ai tới thế? Hay các người cùng lên đi, ta ở đây một mình đấu với tất cả các ngươi, chịu không? Bạch gia ta thực là đáng thương, cao thủ đều là cô đơn lạnh lẽo, chỗ này phong cảnh rất đẹp á, tiếc là các ngươi không dám tới.” Bạch Tiểu Thuần đợi một hồi, thở dài, lại chỉ một cái, thu lấy một ấn kí.
“Cái thứ năm mươi chín!” Bạch Tiểu Thuần lại đếm, nhìn nhìn khoảng cách còn lại tới núi, nghĩ nghĩ, nếu tới gần thêm tí nữa thì sao nhỉ, thế là dứt khoát hạ Quy Văn nồi xuống, từ từ tới gần.
Tu sĩ tam tông lồng lộn, nhưng họ không thể dừng lại ở đó quá lâu, đành phải từ từ lùi lại, càng thêm rời xa ngọn núi.
Bên ngoài truyền thừa chi địa, đốm sáng của bốn đại tông môn, ngay sau khi Bạch Tiểu Thuần thu được ấn kí thứ nhất, đốm sáng của Nghịch Hà Tông cũng bắt đầu lập lòe.
Đốm sáng ấy sáng lên, ba người Hàn Tông vui sướng, trong lòng ba người kích động, đoán được Bạch Tiểu Thuần đã lấy được một cái ấn kí.
“Chỉ cần thêm một cái nữa, chúng ta sẽ không thua cược!” Xích Hồn hít sâu, nắm chặt nắm đấm, cách đó không xa lão giả tóc đỏ Tinh Hà viện giật thót, cau mày.
“Chúc mừng Nghịch Hà Tông, vận khí không tệ, đã lấy được một cái ấn kí, chỉ e cái vận khí này không giữ được lâu thôi.” lão giả tóc đỏ ngoài cười nhưng trong lòng không cười, song lão còn chưa nói dứt câu, đốm sáng của Nghịch Hà Tông đã sáng hơn thêm một chút, sau đó nó không ngừng tiếp tục càng lúc càng sáng, nhanh chóng vượt qua đốm sáng của Tinh Hà viện.
Tam tông Nguyên Anh kinh ngạc, Tinh Hà viện Nguyên Anh tu sĩ há hốc miệng.
“Điều này sao có thể!”
Ba người Hàn Tông sửng sốt, trợn mắt nhìn đốm sáng ngời của nhà mình, ba người nhìn nhau, không sao tin được.
Lão giả tóc đỏ nhăn mặt, trong mắt bắt đầu tức giận, bọn đệ tử của lão thực là phế vật, còn đang nghĩ làm sao nghịch chuyển được vụ đánh cược, thì đốm sáng của Nghịch Hà Tông đã bạo tăng!
Đốm sáng của Nghịch Hà Tông đã to ra, sáng rực lên với một tốc độ không thể nào tin được, trong nháy mắt đã vượt qua Cực Hà viện!
Nguyên Anh chân nhân Cực Hà viện biến sắc.
Rất nhanh, nó lại tiếp tục vượt qua vượt qua Tinh Hà viện, lão giả tóc bạc của Tinh Hà viện bật dậy, bước mạnh tới một bước, nhìn chằm chằm vào đốm sáng, rất nhanh, sắc mặt của tất cả mọi người đều biến đổi mãnh liệt, không sao kềm chế được!
Đốm sáng của Nghịch Hà Tông không ngừng bạo tăng với tốc độ chóng mặt, ai nấy đều giật mình, không thể nào tin nổi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 367: Nhân Sơn Quyết!
Dịch giả: Tiểu Băng
Đốm sáng của Nghịch Hà Tông đã biến thành cột sáng, sáng rực rỡ tới chói mắt, đốm sáng của ba tông kia so với nó chỉ là đom đóm so với ánh trăng, đã hoàn toàn bị nghiền ép cho lu mờ!
“Đây… Đây là sao thế? “
“Truyền Thừa chi địa ấn ký, chẳng lẽ đều bị một mình Nghịch Hà Tông lấy hết?”
“Không thể nào!!”
“Lần trước Đạo Hà Viện xếp hạng nhất cũng đâu có sáng tới mức này, cái này… là đại biểu cho bao nhiêu ấn ký?” Tam tông Nguyên Anh hoảng sợ, lão giả tóc đỏ của Tinh Hà Viện run rẩy, hít thở dồn dập, lão cảm thấy lão đang nhìn thấy hư ảo, không phải là thật.
“Có phải đốm sáng này bị sự cố hay không…” Lão giả tóc đỏ thì thào, mấy người Nguyên Anh chân nhân Cực Hà Viện thì đầy lo lắng.
Lần phân chia thứ tự tài nguyên lần này không có ý nghĩa mấy với Cực Hà Viện họ, vì Tinh Hà Viện đã hứa hẹn với họ, nên họ mới đồng ý cho xảy ra, nhưng nếu cứ để tình trạng này tiếp tục, phần phân phối họ sẽ lấy được cũng sẽ bị suy giảm cực nhiều, được không đủ bù mất.
Quá lo lắng, khiến họ đâm ra nổi giận với Tinh Hà Viện.
Đạo Hà Viện cũng không khá hơn, các nguyên anh của Đạo Hà Viện đều run người, mắt lộ ra tuyệt vọng, nếu lần này thu hoạch của họ kém nhiều so với lần trước, vậy việc tham dự kế hoạch này của Tinh Hà Viện đã mang tới tổn thất không thể chấp nhận được cho họ.
Thiên nhân lão tổ của tông môn sẽ không tha cho họ.
“Không thể nào, nhất định là có sự cố ở chỗ nào đó…” tu sĩ nguyên anh Tinh Hà Viện run rẩy, cố gắng an ủi mọi người.
Tất cả Nguyên Anh chân nhân đều không chớp mắt nhìn vào đốm sáng của Nghịch Hà Tông, và đốm sáng ấy, vẫn tiếp tục không ngừng sáng với một tốc độ kinh người.
Trong khi đó, đốm sáng của ba tông còn lại lại không hề thay đổi, ba người Hàn Tông há hốc mồm, không còn suy nghĩ gì được.
Không ai hiểu được chuyện gì đang xảy ra bên trong kia.
“Bạch Tiểu Thuần… Ở trong đó… đã làm cái gì thế?!?” Xích Hồn thì thào, Phong Thần Tử và Hàn Tông hai mặt nhìn nhau.
Trong Truyền Thừa chi địa, đệ tử tam tông không còn tinh thần nào mà gào thét, ai nấy trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần dưới cái mai rùa đang không ngừng tiếp tục đi về phía trước, đã tới gần sát chân Ấn Ký sơn.
Họ đều đã sinh ra lòng tuyệt vọng…
Từ trước tới nay, bao nhiêu lần Truyền Thừa chi địa mở ra, chưa từng có Kết Đan tu sĩ bước vào được tới chân núi, nên không ai biết dưới chân núi là nguy hiểm kiểu gì, càng không biết nếu có người tiến vào, sẽ có chuyện gì xảy ra.
Nhưng hôm nay, họ đã hiểu, cái tên Bạch Tiểu Thuần vô sỉ khốn kiếp kia với trò ăn gian trời đánh, đang sắp sửa mở ra một kì tích.
“Không công bằng…”
“Sao ở đây mà cũng ăn gian được!! “
“Ông trời ơi, hãy mở mắt ra, đánh chết tên khốn Bạch Tiểu Thuần kia đi!!” Tu sĩ tam tông khóc không ra nước mắt, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng đã đi hết khu vực năm ngàn trượng, đã đến chân Ấn Ký Sơn!
Bò qua nơi đây, Bạch Tiểu Thuần hơi khựng lại, hắn cảm thấy hình như mình vừa mới đi xuyên qua một màn nước, không khỏi cẩn thận he hé mai rùa, cảm nhận xung quanh, phát hiện nơi đây không còn có Lôi Đình, không có cuồng phong, không còn có bất kỳ thuật pháp gì.
“Ồ?” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy kỳ quái, vội lùi lại mấy trượng, bị lôi đình cuồng bạo đánh vào, sau đó lại tiến lên mấy trượng, phát hiện cấm chế công kích đã hoàn toàn biến mất.
Bạch Tiểu Thuần tới tới lui lui thử mấy lần, rốt cuộc xác định, trong phạm vi ba trượng quanh chân núi này, không hề có sức mạnh cấm chế.
Hắn phấn chấn đẩy Quy Văn nồi ra, đứng thẳng dậy, cơ thể lại cao to trở lại như thường, tay chắp sau lưng, hất tay áo nhỏ, hất cằm miệt thị nhìn tu sĩ tam tông nơi xa.
“Hừ hừ, dám đấu với ta, các ngươi ai dám tới đây, quyết chiến với Bạch Tiểu Thuần ta?!”
Tu sĩ tam tông im lặng, nếu ánh mắt có thể giết người, thì lúc này cơ thể Bạch Tiểu Thuần đã bị chém thành bột…
Thấy không ai trả lời, Bạch Tiểu Thuần thở dài, làm ra dáng vẻ cao thủ cô đơn lạnh lẽo, quay người lại nhìn lên Ấn Ký sơn, ngọn núi này rất lớn, Bạch Tiểu Thuần đứng ở chân núi, mà không hề nhìn thấy đỉnh núi.
“Không biết chạm vào một cái thì sao nhỉ…” Bạch Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, cảm thấy có lẽ sẽ không có gì nguy hiểm, nên rón rén giơ tay lên, chạm nhẹ một cái vào Ấn Ký sơn, sau đó vội vã lùi về.
Ấn Ký sơn không hề có phản ứng gì, Bạch Tiểu Thuần thở phào, tu sĩ tam tông mở to mắt, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần…
“Không có gì, ta đây yên tâm.” Bạch Tiểu Thuần thì thầm, chống bàn tay lên Ấn Ký sơn, đang định khoác lác mấy câu.
Nhưng ngay khi bàn tay hắn áp vào Ấn Ký sơn, từ Ấn Ký Sơn bỗng vang lên một tiếng vang mạnh mẽ.
Cả trời đất đều rung chuyển, mười cái ấn kí còn sót lại trên Ấn Ký Sơn đều rực sáng, bay ra!
Mười cái ấn kí điên cuồng bay vòng quanh, hào quanh rực rỡ.
Bạch Tiểu Thuần hết hồn, định thu tay lại, thì mười cái ấn kí đã bay thẳng tới chỗ hắn.
Bạch Tiểu Thuần không né kịp, những ấn kí này bay quá nhanh, hắn như biến thành thỏi nam châm, chúng đâm thẳng vào người hắn, tạo nên những tiếng nổ nho nhỏ, chúng chui vào trong người hắn, cùng với những ấn kí hắn đã lấy được trước nó, dung hợp lại với nhau.
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần bỗng vang lên một đoạn khẩu quyết, một phương pháp thần thông không trọn vẹn!
Những tu sĩ tam tông đã lấy được ấn kí đều run lên, kêu lên đau đớn, cơ thể vặn vẹo, làn da phập phồng cuồn cuộn, ấn kí đã chui vào trong người họ giờ đều bay ra.
“Sao lại như thế?!”
“Không, ấn ký của ta!!”
Mặc ai kinh hô, những ấn kí đều bay về phía Bạch Tiểu Thuần, chui vào trong người hắn, khiến số lượng ấn kí trong người hắn hợp đủ một trăm phần!
Một trăm cái ấn kí hòa vào nhau, hóa thành một!
Thần thông không trọn vẹn giờ đã thành trọn vẹn!
“Nhân Sơn Quyết!” Đầu Bạch Tiểu Thuần nổ vang, một phương pháp thần thông khắc sâu vào trong óc, Bạch Tiểu Thuần cảm thụ được, thần thông này vô cùng kinh người!
“Người và núi hòa hợp thành sơn nhân, người đang đứng trước núi, được gọi là tiên!”
Một giọng nói thì thầm bên tai Bạch Tiểu Thuần, thanh âm này lúc bắt đầu còn yếu ớt, nhưng đến những chữ cuối thì trở nên mạnh mẽ, nhất là chữ tiên cuối cùng, như muốn xé mở cả trời đất!
Cùng lúc đó, bên ngoài Truyền Thừa chi địa, vệt sáng của Nghịch Hà Tông đã biến thành cột sáng rực rỡ, sau cùng, trở thành một làn cầu vồng!
Cầu vồng này sáng tới chói mắt, hư không xung quanh rung rinh chấn động, cầu vồng dài không biết nối tới nơi đâu, khiến tam tông Nguyên Anh tu sĩ đều kinh hãi.
Đồngthời, đốm sáng của ba tông Đạo Hà Viện, Cực Hà Viện, Tinh Hà Viện đều tắt lịm, rõ là cầu vồng của Nghịch Hà Tông quật khởi, đã nuốt hết tất cả hào quang của ba tông còn lại!
“Không thể nào!”
“Có sự cố lớn xảy ra rồi!”
“Trước giờ khi đã lấy được ấn ký, là không bao giờ bị mất đi, lần này không ổn!” Tam tông Nguyên Anh tu sĩ biến sắc, mắt đỏ bừng nhìn ba người Xích Hồn.
Ba người Hàn Tông ngơ ngác, không biết chuyện gì đã xảy ra bên trong, bất chợt bỗng cảm thấy kính sợ Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 368: Ta Giải Thích Cho Các Ngươi Nghe
Dịch giả: Tiểu Băng
“Nghịch Hà Tông các ngươi đã giở trò gì, mau khai ra!” lão giả tóc đỏ Tinh Hà Viện lòng đầy lo lắng, chuyện này quá lớn, Tinh Hà Viện không chịu nổi cơn giận của Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện.
Lão cảm nhận được sự phẫn nộ của hai tông, chỉ có ba phần là nhắm vào Nghịch Hà Tông, còn bảy phần đều nhằm vào Tinh Hà Viện!
Nên lão phải lượn gió bẻ hướng, kéo Nghịch Hà Tông vào cuộc.
Nhưng lão vừa dứt lời, bầu trời nổ vang, một người phủ trong ánh sáng từ trong hư không xuất hiện, uy áp ngập trời, khiến mặt đất rung chuyển, tất cả nguyên anh đều cúi đầu xuống chào.
“Bái kiến sứ giả!”
Quang nhân nhìn vào trong miếu thờ, với tu vi của hắn cũng không nhìn thấy được vào trong Truyền Thừa chi địa, nhưng không sao cả, chẳng qua chỉ là một món bí truyền thần thông mà thôi, Tinh Không Đạo Cực Tông có hơn ba trăm bí truyền, mỗi môn bí truyền đều vô cùng mạnh mẽ, không phân biệt được cái nào mạnh hơn cái nào.
“Nhân Sơn Quyết này, ta nhớ cũng đã từng được xếp trong mười bí truyền hàng đầu, tiếc là muốn tu thành rất khó, nên đã thất truyền.”
“Tính ra cũng đã mấy vạn năm, có lẽ người trấn áp bí cảnh này năm đó cũng tu hành đạo này, nên lưu lại phương pháp.” Cự Nhân thì thào, khẽ vung tay phải, trên trời hiện lên một gợn sóng, nhanh chóng tỏa khắp bốn phương, khiến cả bầu trời gợn sóng như mặt biển.
“Nhân Sơn Quyết hôm nay có chủ, bốn đại tông môn các ngươi trong vòng một tháng, phải mang tất cả thông tin về người này để vào trong ngọc giản, nộp tới Tinh Không Đạo Cực Tông để lập hồ sơ!”
Giọng nói ầm ầm như lôi đình, quang nhân nói xong, cũng thu hồi ánh mắt, nhoáng một cái đã biến mất, hắn tới vì cảm nhận được Nhân Sơn Quyết ngưng tụ, bây giờ đã hoàn thành xong nhiệm vụ, phải trở về Tinh Không Đạo Cực Tông.
Tu sĩ nguyên anh Tinh Hà Viện mặt chậm rãi tái nhợt, không nói được tiếng nào, vốn có thể mách tội Nghịch Hà Tông giở trò ăn gian trong Truyền Thừa chi địa, nhưng bây giờ sứ giả đã nói như thế, có mách cũng không làm được gì!
Nghịch Hà Tông Bạch Tiểu Thuần… Đã lấy được nguyên vẹn ấn ký, cảm ngộ được… Nhân Sơn Quyết!
Ba người Xích Hồn nhìn nhau phấn khởi, lưng thẳng tắp hẳn lên.
Đạo Hà Viện trầm mặc, Cực Hà Viện cay đắng, Nguyên Anh tu sĩ hai tông nhìn nhau, rồi quay sang Nghịch Hà Tông.
“Chúc mừng Hàn Tông đạo hữu, thiếu tổ quý tông đã cảm ngộ được Nhân Sơn Quyết, khiến cho thượng tông chú ý, ngày sau nhất định một bước lên trời!”
“Xích Hồn đạo hữu, Bạch Tiểu Thuần thực không tầm thường, hèn gì trước đây các ngươi tới được trung du, thì ra là nhờ nguyên nhân này, Bạch Tiểu Thuần, năm xưa lúc lão phu nhìn thấy hắn trong tông môn các ngươi, đã biết người này là nhân trung long phượng.”
Nguyên Anh hai tông thi nhau tâng bốc, khen ngợi, ý chỉ là muốn Nghịch Hà Tông đừng hoàn toàn dựa theo quy tắc, mang đi tất cả tài nguyên…
“Thằng bé Tiểu Thuần này hơi bất hảo, không biết hiện giờ trong Truyền Thừa chi địa như thế nào, chúng ta cũng rất lo lắng.”
Ba người Hàn Tông đầu óc lanh lẹ lập tức hiểu ngay, giờ họ không cần đi đòi Tinh Vẫn Thạch, tự nhiên sẽ có Cực Hà Viện và Đạo Hà Viện lên tiếng đòi dùm cho họ.
Ba người khôn ranh, không nói tới chuyện phân phối tài nguyên, lại nói sang an nguy của Bạch Tiểu Thuần, Đạo Hà Viện à Cực Hà Viện nghe xong liền hiểu.
“Dù không truyền được tin tức vào trong, cũng khó lấy được tin tức ra ngoài, nhưng Hàn đạo hữu cứ yên tâm, phân phối ấn kí chấm dứt, thì chỉ trong vòng một nén nhang, người ở bên trong đều sẽ được truyền ra.”
Ba người Hàn Tông yên lòng, cùng hai tông cười đùa với nhau, người của Tinh Hà Viện mặt trắng bệch không nói tiếng nào, cũng không ai để ý tới.
Trong Truyền Thừa chi địa, vì Bạch Tiểu Thuần đã lấy được toàn bộ ấn kí, tất cả cấm chế thuật pháp xung quanh đều tự động biến mất.
Bạch Tiểu Thuần còn chìm trong Nhân Sơn Quyết ở trong đầu, thì bị Thiết Đản hích một cái, mới giật mình tỉnh lại, thấy cấm chế xung quanh đã biến mất, tu sĩ tam tông ở xa xa đang rực lửa điên cuồng nhìn mình.
“Cấm chế… Không còn?” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, theo bản năng lùi lại, bị tam tông nhìn mà phát sợ.
“Chư vị đạo hữu, chuyện này… Chúng ta đều là trung du tông môn, tất cả mọi người đều là người một nhà…” Bạch Tiểu Thuần thấy mắt họ dữ dằn, thì vội lên tiếng giải thích, nhưng tu sĩ tam tông không nói một lời, lừ lừ tiến tới, sự dữ tợn trong mắt làm hắn run lên.
“Ở đây không được giết người a, các ngươi đừng xúc động… đừng có xúc động…” Bạch Tiểu Thuần co chân lùi lại, hắn nhìn ra một phần trong số họ là muốn đánh hắn cho hả giận, cũng có một phần là vì thèm thuồng Quy Văn nồi, muốn tới cướp đoạt.
“Chết tiệt, sao cấm chế này tự nhiên lại không còn nữa thế.” Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, không ngừng tiếp tục vừa lùi vừa giải thích.
“Chư vị đạo hữu, mọi người thuộc nhiều tông môn khác nhau, ta chỉ có một mình, đạt được ấn ký cũng là nhờ có vận khí, thắng thua đều là do tài năng bản thân mà, các vị đạo hữu xin bình tĩnh mới được.”
“Ta thật sự không phải cố ý…” Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, cũng đã có mấy người tỉnh táo lại, mọi việc giờ đã chấm dứt, có đánh đấm cũng chẳng được lợi ích gì, chỉ là cơn giận trong lòng chưa tiêu tán được.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy có hiệu quả, thì thở phào, biết không nên tiếp tục trêu đám người này nữa, lỡ họ điên lên giết hắn, dù họ sẽ bị trừng phạt, nhưng cái mạng nhỏ của hắn cũng chẳng còn, không đáng nha…
Đang muốn tiếp tục khuyên bảo lúc, Tiểu Ô Quy đột nhiên nhảy dựng lên, nhảy lên đầu Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần giật thót, chưa kịp bắt nó xuống, Tiểu Ô Quy đã hét to.
“Ta thấy hình như các ngươi nghe mà không hiểu, thế này đi, ta thay mặt chủ nhân ta giải thích cho các ngươi nghe, nói trắng ra cho các ngươi dễ hiểu.
Kỳ thực ý của hắn là đám các ngươi là một lũ ngốc, tài nghệ lại còn kém cỏi, vậy mà lại dám đòi tranh đoạt Bạch Tiểu Thuần ta, nếu còn có bổn sự, thì đừng có ở đó lầm bà lầm bầm nữa, mau cút đi!”
Lời này này rất to, tu sĩ tam tông lại càng thêm thịnh nộ.
Đám người Tinh Hà Viện nổi cuồng, Trần Vân Sơn là người đầu tiên nhào ra.
“Giết Bạch Tiểu Thuần đi! Chúng ta cùng ra tay, giết chết hắn, chúng ta đông người như vậy, tông môn cũng không điều tra ra được rốt cuộc là ai làm!”
“Cái nồi nấu kia là Chí Bảo!”
“Giết hắn đi, không chừng hắn mà chết, ấn kí sẽ lại bay ra, chúng ta sẽ lại lấy được!”
Mặc dù mọi người biết khả năng xảy ra lời nói của Trần Vân Sơn không lớn, nhưng họ đều đang điên tiết, thế nên ai nấy gầm lên, ào ào xông tới Bạch Tiểu Thuần.
“Ta không phải là ý đó!!” Bạch Tiểu Thuần kêu lên thảm thiết, vội vàng bỏ chạy.
Hắn không ngốc, biết mình dù có Bất Tử Kim Cương đan, có Thiên Đạo Kim Đan, nhưng đấu với mấy chục thiên kiêu, không thể nào là đối thủ.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng hận Tiểu Ô Quy, nhưng bây giờ phải lo giữ cái mạng mình trước đã.
Hắn bỏ chạy thục mạng, sau lưng mấy chục thiên kiêu rầm rập đuổi theo.
Thế mà, Tiểu Ô Quy lại còn hét to vào đám người truy kích.
“Một đám gà ngốc, chim yếu, giỏi thì tới đây, chủ nhân nhà ta một mình đấu được với cả một trăm người như các ngươi, tới đây, có bản lĩnh thì tới đây đấu với chủ nhân nhà ta a!”
“Ngươi – câm – miệng!!” Bạch Tiểu Thuần muốn điên, thò tay lên đầu chụp lấy Tiểu Ô Quy, ném về hướng truy binh sau lưng.
“Các ngươi giết nó mà xả giận, là nó nói đó, không phải là ta nói!” Bạch Tiểu Thuần thét lên, Tiểu Ô Quy bị ném tốc độ cực nhanh, đập ngay vào mặt một tu sĩ Tinh Hà Viện.
Tu sĩ kia bị đánh văng mấy cái răng, kêu lên một tiếng đau đớn lùi lại mấy bước, trên mặt hắn xuất hiện hình một con rùa đen thui, có đầy đủ bốn chân, đầu, đuôi, mai, giống y như đúc…
Tiểu Ô Quy vèo một tiếng, lại trở về trên người Bạch Tiểu Thuần, khoe khoang hô to.
“Thế nào, Quy gia ta lợi hại không, hừ hừ, bị Quy gia ta đập phải, cả bán Thần cũng không xóa đi được, há há, tiểu tử, từ nay trên mặt ngươi sẽ vĩnh viễn mang ấn kí của Quy gia ta nhá!”
Tu sĩ kia miệng ứa máu, nghe Tiểu Ô Quy nói vậy, vội đưa tay lên chùi mặt, nhưng đau đớn nhận ra không thể nào chùi đi được, trong lòng vừa giận vừa lo, gầm lên một tiếng, tiếp tục điên cuồng đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 369: Một Cái Ấn Ký
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần vô cùng hãi sợ, nếu đối phương chỉ có một người, Bạch Tiểu Thuần sẵn sàng quay lại, đường hoàng đối địch.
Nếu là hai ba người, Bạch Tiểu Thuần cũng vẫn có thể đánh một chầu, hắn tự tin với sức mạnh nhục thể của mình, hai ba tu sĩ cùng cảnh giới chưa đủ sức giết được hắn.
Nhưng bây giờ… cả tới mấy chục mạng, lại còn hừng hực sát khí, làm sao địch nổi!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng hận Tiểu Ô Quy.
Tiểu Ô Quy không phải không biết Bạch Tiểu Thuần hận nó, nhưng nó rất khoái chí, không ngừng phấn khích reo hò.
“Hặc hặc, tới đây tới đây, một đám gà nhép, có bản lĩnh tới đấu với chủ nhân nhà ta!” hét xong, xong rì rầm với Bạch Tiểu Thuần.
“Tiểu Bạch đừng sợ, chỉ là một đám gà nhép thôi, chờ chúng tới, ngươi ném ta qua, ta chụp chết bọn chúng!”
“Câm miệng, đều tại ngươi!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, hắn không dám ném Tiểu Ô Quy đi nữa, chậc, cái tên mặt ấn kí rùa đen vẫn còn đang điên tiết đuổi sau lưng kia, Bạch Tiểu Thuần chỉ còn biết cắm đầu mà chạy, sau lưng hắn, đủ loại màu sắc của vô số thuật pháp chớp lóe, nào lửa, nào băng, nào dây leo, nào sấm chớp, nào phi kiếm, … đang thi nhau điên cuồng đuổi theo công kích.
Uy lực những thuật pháp này đương nhiên không bằng cấm chế, nhưng số lượng quá nhiều, tụ lại cũng tạo thành một lực sát thương kinh người không hề thu kém, vả lại quan trọng nhất là Bạch Tiểu Thuần không thể lôi Quy Văn nồi ra giả chết, sức mạnh cấm chế không thể xốc Quy Văn nồi lên để đánh hắn, nhưng đám người sau lưng đó… họ có tay nha!
“Thôi hết, Ấn Ký sơn đã chấm dứt, sao vẫn còn chưa mở truyền tống ra, còn không truyền tống, là ta chết chắc!” Bạch Tiểu Thuần rên rỉ, sau lưng là những tiếng gào thét mắng mỏ.
“Bạch Tiểu Thuần, đừng chạy!”
“Ngươi không phải mới vừa rất kiêu ngạo sao, sao biến thành thỏ thế hả?”
“Hừ, hồi nãy ngươi khiêu chiến chúng ta mà, bây giờ chúng ta cho ngươi cơ hội đây, đứng lại, quyết một trận tử chiến với chúng ta đi!”
Mấy chục tu sĩ kết đan hóa thành mấy chục làn cầu vồng đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, tu sĩ Tinh Hà Viện bị ấn kí Tiểu Ô Quy trên mặt là điên tiết nhất, y đã nhiều lần thử đủ cách chùi dấu rùa đen đó nhưng không lần nào thành công, những người xung quanh ai nhìn hắn cũng mặt mày cổ quái, nín nhịn vô cùng vất vả.
Thế nên tu sĩ này là người gào khí thế nhất.
“Bạch Tiểu Thuần, ta phải giết ngươi!”
Oanh oanh oanh!
Bạch Tiểu Thuần né kịp phi kiếm, lướt qua biển lửa, nhưng vẫn bị mấy tia sét đánh trúng, Thiết Đản trong ngực mấy lần muốn lao ra, nhưng đều bị Bạch Tiểu Thuần ấn vào.
“Không được ra, ở đây toàn là người xấu.” Bạch Tiểu Thuần dựa vào da dày thịt béo, cắm đầu mà chạy.
Mảnh đất truyền thừa này diện tích không lớn lắm, với tốc độ của mọi người, chưa bao lâu là đã chạy hết một vòng.
Những kẻ đuổi theo chẳng những vô cùng kiên nhẫn, mà còn sáng suốt thông minh, thấy mãi mà vẫn chưa truyền tống, họ bắt đầu chia ra ba đường, từ ba hướng khác nhau kẹp lại.
Bạch Tiểu Thuần gào toáng lên.
“Đây là các ngươi ép ta!!”
“Tiểu Ô Quy, ra đây!” Bạch Tiểu Thuần hét, Tiểu Ô Quy đã chờ sẵn, hưng phấn gào lên khoái chí, nhoáng một cái đã xuất hiện trong tay Bạch Tiểu Thuần, được hắn ném mạnh ra sau!
Tốc độ của Tiểu Ô Quy tu sĩ kết đan không thể nào né kịp, bộp một phát, nó đã ịn lên mặt một đại hán Cực Hà Viện phía bên phải.
Đại hán kêu thảm một tiếng, lảo đảo lùi lại, miệng phun máu tươi, răng gẫy mấy cái, ngẩng đầu lên, trên má phải đã có một cái hình rùa đen.
Có đầu, có đuôi, có tứ chi… Rất sống động…
Đại hán sửng sốt, theo bản năng đưa tay lên chùi, nhưng chùi không được, bèn quay sang tu sĩ Tinh Hà Viện cũng bị Tiểu Ô Quy vỗ trúng như mình, phảng phất như thấy chính bản thân mình, mắt đỏ lên, gào vang trời, điên máu rượt theo Bạch Tiểu Thuần.
Do phẫn nộ, tốc độ đại hán bạo tăng, vượt qua tất cả mọi người, vọt tới sát bên Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần, chết đi cho ta!” Đại hán vung tay, sau lưng mơ hồ xuất hiện một cái Ma Thủ.
Ma khí ngập trời, Ma Thủ duỗi ra, tóm lấy Bạch Tiểu Thuần.
Vừa bay tới chộp, ma thủ vừa không ngừng to ra, nhanh chóng hóa ra tới mấy trăm trượng.
Ma Thủ vừa bay tới, Bạch Tiểu Thuần cũng vung tay, đỉnh tím xuất hiện, đập mạnh vào ma thủ.
Cả tử đỉnh lẫn ma thủ đều vỡ tan, sóng trùng kích quét ngang, đại hán Cực Hà Viện phun máu.
Bạch Tiểu Thuần lại chẳng không tổn hao gì, nhưng trong lòng bừng bừng lửa giận, hét to.
“Tiểu Ô Quy!”
Tiểu Ô Quy hưng phấn nhào vào tay hắn, Bạch Tiểu Thuần nhoáng một cái, nháy mắt tới ngay phía sau đại hán, cầm rùa đen đập xuống.
“Ta cho ngươi thêm đây này!” Bạch Tiểu Thuần vỗ Tiểu Ô Quy vào mặt bên bên kia của đại hán, rồi vỗ tiếp vào ngực, một lèo vỗ hơn mười lần.
Đại hán không ngừng phun máu tươi, phải dùng tới Bản Mệnh đan khí mới lùi ra được, khi nhìn lại Bạch Tiểu Thuần, sự điên cuồng đã bị sự kinh hãi thay thế.
Trên người gã đã có cả chục dấu ấn hình rùa đen…
“Tới đây!” Bạch Tiểu Thuần quát, đang định khoác lác mấy câu, mấy chục thuật pháp đã chen nhau bay tới, sét lửa cuồng phong vòng xoáy hòa vào với nhau, hư không vặn vẹo, Bạch Tiểu Thuần run rẩy vội vàng lùi lại.
Hắn vừa lùi ra, hư không chỗ hắn vừa đứng đã nổ vang, bị đánh tới mức vỡ toang.
“Dữ dằn quá đi, các ngươi ỷ mình đông người, có bản lĩnh từng người tới đấu với ta!” Bạch Tiểu Thuần triển khai Bất Tử Trường Sinh Công, vội vàng bỏ chạy, vừa chạy vừa tiếp tục khiêu khích.
“Đối phó hạng người vô sỉ như ngươi, bọn ta sẽ cùng ra tay, giết ngươi dù có bị phạt, chúng ta cũng không sợ!” Trần Vân Sơn vội tranh lên tiếng trước, củng cố sát ý cho mọi người.
“Trần Vân Sơn!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, cái tên kia từ đầu tới giờ không ngừng ra mặt đối phó với hắn, Bạch Tiểu Thuần đã ghi hận vào lòng, bèn ném Tiểu Ô Quy ra.
“Đập vào miệng hắn, cho hắn câm miệng đi!”
Tiểu Ô Quy hưng phấn bay đi, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Trần Vân Sơn, Trần Vân Sơn biến sắc, muốn né tránh, nhưng nhưng tốc độ không nhanh bằng Tiểu Ô Quy, nên bộp một tiếng, đã bị Tiểu Ô Quy đập thẳng vào miệng, răng cỏ bay hết cả ra, kêu thảm thiết bị hất bay ngược lại.
“Bạch Tiểu Thuần!!” Trần Vân Sơn bất chấp dấu rùa trên mặt, bấm pháp quyết, một tấm màn tinh quang xuất hiện, giúp tốc độ của hắn bạo tăng, xông thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 370: Bạch Tiểu Thuần, Ta Phải Giết Ngươi!
Dịch giả: Tiểu Băng
“Cút về cho ta!” Bạch Tiểu Thuần gầm nhẹ, Hám Sơn Chàng phát động, tốc độ tăng vọt, xông tới ứng chiến với Trần Vân Sơn.
Hai người tốc độ đều cực nhanh, Bạch Tiểu Thuần giơ chân trái, ngón cái đâm vào Trần Vân Sơn, Trần Vân Sơn kêu lên đau đớn, cơ thể vặn vẹo, bị hất bay ra ngoài, trên người xuất hiện những sợi tơ vàng, giống như cấm chế, chúng chui vào trong cơ thể hắn, phong ấn cơ thể.
“Không biết tự lượng sức mình, chỉ một ngón chân của Bạch Tiểu Thuần ta cũng đủ đá bay ngươi!!” Giày chân trái của Bạch Tiểu Thuần rách toang, ngón chân lộ ra, quanh ngón chân có những sợi tơ vàng lóng lánh, hắn ngạo nghễ vỗ vỗ quần áo, thay giày, ho một cái, tiếp tục đào tẩu.
Trần Vân Sơn sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy, máu tươi không ngừng phun ra, tu vi trong người đã bị phong ấn, không thể nào vận chuyển được, chỉ còn biết rống lên.
“Chư vị đạo hữu Tinh Hà Viện, hãy bày trận giết chết Bạch Tiểu Thuần, đạo hữu Cực Hà Viện, Đạo Hà Viện, hôm nay người này không chết, sau này làm sao chúng ta thoát được mối nhục này?!”
Tu sĩ Tinh Hà Viện và hai tông kia nhìn nhau, sau đó cùng tỏa tu vi, một tấm lưới tinh không xuất hiện, bay tới quấn Bạch Tiểu Thuần, tốc độ tấm lưới rất nhanh, nhanh hơn lúc trước rất nhiều.
Cùng lúc, bên Cực Hà Viện cũng mịt mù ma khí, một cái phi lâu cực bự xuất hiện.
Phi Lâu dữ tợn rít lên, tỏa ra uy áp mạnh mẽ, bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Tu sĩ Đạo Hà Viện không chịu thua kém, cự nhân khổng lồ cũng xuất kích.
Tấm lưới tinh không bay trước, phi lâu theo sau, cự nhân áp chót, ba tông toàn lực đuổi giết.
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi. “Các ngươi làm thật à, chỉ là chút chuyện nhỏ, mà sao… lại dùng hết sức lực, quyết giết ta!!”
Bạch Tiểu Thuần hét lên, Bất Tử Trường Sinh Công vận chuyển tới cực hạn, Thiên đạo Kim Đan toàn diện bộc phát, tăng tốc độ lên nhanh.
Dù hắn nhanh, nhưng thần thông tam tông là kết hợp của bao nhiêu người, dĩ nhiên còn nhanh hơn hắn, vù một cái, tấm lưới tinh không đã quấn lấy hắn.
Bạch Tiểu Thuần ứa máu, Phi Lâu đúng lúc tới gần, phun ra một làn băng hàn Ma khí, khiến cả người Bạch Tiểu Thuần cứng ngắc, máu chảy ra miệng cũng hóa thành băng, Cự Nhân tiếp tục tới gần, đánh ra một quyền!
Oanh!
Bạch Tiểu Thuần phun những vụn băng bằng máu tươi, người bay ra ngoài như bị rách, tóc tai bù xù.
Hắn nghiến răng, vỗ túi trữ vật, lấy ra một mớ đan dược quăng ra sau lưng.
Những đan dược này mang theo đủ loại hiệu ứng quái dị, thi nhau nổ tung, Bạch Tiểu Thuần vội vàng chạy ra xa.
“Chết tiệt, sao vẫn còn chưa Truyền Tống, lão tổ a, mạng ta sắp không còn rồi!” Bạch Tiểu Thuần ứa nước mắt.
“Sợ cái gì, có ta ở đây, ngươi chỉ cần ném ta ra thôi, không phải chỉ là một cái pháp tướng thôi sao, Quy gia ta không biết đã diệt bao nhiêu cái rồi.” Tiểu Ô Quy khinh bỉ.
“Các ngươi ép người quá đáng!!” Bạch Tiểu Thuần vung tay, Tiểu Ô Quy lại được ném ra.
Oanh!
Tiểu Ô Quy nháy mắt đã xuất hiện trước mặt cự nhân của Đạo Hà Viện, không chút trở ngại bay xuyên thẳng qua, xông tới chỗ tu sĩ Đạo Hà Viện.
Lần này, Tiểu Ô Quy đập vào một nữ đệ tử của Đạo Hà Viện, nữ đệ tử này vốn có khí chất xuất trần thoát tục, lúc này tuy có sát ý, nhưng gương mặt vẫn tuyệt mỹ mê người, thế mà, chỉ bộp một cái, trên mặt ả đã xuất hiện một cái dấu hình rùa đen!
Nữ tử đau đến rơi nước mắt, kêu lên, run run lùi lại, thấy mọi người xung quanh nhìn mình quái dị, thì giật thót, vội rút ra một cái gương, chỉ nhìn thoáng qua một cái, ả đã thét lên thê lương.
“Bạch Tiểu Thuần, ta giết ngươi!!!” Nữ tử điên cuồng, xông tới Bạch Tiểu Thuần, nhưng Bạch Tiểu Thuần tốc độ nhanh quá, lại da dày thịt béo, cực kỳ linh hoạt.
Còn ả vì tâm tình bị kích động, nên làm ảnh hưởng tới cự nhân do mọi người hợp lực hình thành.
Bạch Tiểu Thuần thấy có hiệu quả, vui vẻ ném Tiểu Ô Quy thêm lần nữa.
Bộp bộp bộp!
Bạch Tiểu Thuần không ngừng ném Tiểu Ô Quy, những kẻ đuổi giết sau lưng hắn liên tiếp có kẻ dính đòn, ngực, bụng, lưng, mông đều có đủ!
Dấu ấn hình rùa đen rất kinh khủng, dù nó đập vào quần áo, thì cũng vẫn xuyên thấu qua quần áo, ấn lên trên da, chẳng những vậy, dấu ấn còn phát sáng, như sợ người ta không nhìn thấy!
Thế nên dù có mặc bao nhiêu lớp quần áo, cũng không cản được Tiểu Ô Quy đóng dấu lên người, có một nữ đệ tử bị nó đóng dấu lên ngực, đau lòng đến mức muốn tự sát, vì ai cũng nhìn thấy từ ngực cô ta có hình một con rùa đen đang lấp lóe sáng…
Dù có người thi triển Pháp bảo phòng hộ để cản, nhưng cũng đều không có hiệu quả, sự khủng bố của Tiểu Ô Quy khiến ai nấy đều phát điên.
Thuật pháp thần thông do họ hợp lực vì tâm tình của họ không ổn định, nên không ngừng bị chấn động, muốn tan vỡ.
“Các ngươi nhiều người, ta đánh không lại các ngươi, nhưng ta có thể làm cho các ngươi buồn nôn tới chết!” Bạch Tiểu Thuần lúc đầu cũng rất kinh hãi, thầm nghĩ Tiểu Ô Quy này hại người ghê quá, nhưng nghĩ lại, mấy kẻ kia đều là kẻ đang đuổi giết chính mình, liền chuyển thành oán hận.
“Này, rùa đen nhỏ, ngươi chắc chắn dấu ấn của ngươi không thể nào chùi đi được?”
“Đương nhiên, ngươi yên tâm, Bán Thần cũng chùi không ra!” Tiểu Ô Quy ngạo nghễ, thấy đằng sau vẫn còn một mớ chưa bị dính dấu ấn của mình, thì kích động.
“Hay lắm, là do bọn chúng quá đáng trước, nên đừng trách ta!” Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, tóm chặt Tiểu Ô Quy, ném về phía những tu sĩ vẫn còn chưa bị đóng dấu.
Mấy người kia vẫn còn ngần ngừ, vì ai cũng nghĩ dấu ấn này không có lý gì không lau được, quá lắm thì sau khi trở về, dùng ít cách đặc biệt để xử lý là xóa được đi thôi, nếu vẫn không xong, thì còn có các trưởng bối trong tông, nói tóm lại chắc chắn là không làm sao cả, thế nên họ vẫn tiếp tục đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, không có ý dừng lại.
Thế là, sau khi tất cả mọi người đều có dấu ấn rùa đen, thuật pháp thần thông do mọi người tạo thành cũng tan vỡ, tấm lưới tinh không rã trước, sau đó là Phi Lâu, cuối cùng Cự Nhân của Đạo Hà Viện.
Một đám tu sĩ với dấu ấn rùa đen tiếp tục đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần, ta thề, ta sẽ giết ngươi!!”
“Chết tiệt, nếu không giết ngươi, ta sẽ không mang họ Lưu!!”
Bạch Tiểu Thuần đã muốn kiệt lực, nhưng phản kích vẫn sắc bén như thường.
Những chiêu phản kích của hắn, dù là hắn làm, hay dùng Tiểu Ô Quy, thì cũng đều làm cho người ta điên ruột.
Cũng may, thời gian truyền tống ra khỏi Truyền Thừa chi địa rốt cuộc cũng đã tới!
Những cột sáng truyền tống chiếu xuống, từng người một đều bị ép đẩy đi, vì nếu trong thời gian quy định mà không vào trong cột truyền tống, thì sẽ không ra được nữa, tông môn cũng không có cách nào vào đây cứu họ ra được.
Thế nên, mọi người đành phải dừng đuổi giết, dùng đôi mắt trừng trừng, như muốn róc xương lóc thịt mà nhìn Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần thở phào, nhìn những dấu ấn rùa đen lấp lánh, trong lòng bỗng cảm thấy tự hào và ngạo nghễ.
“Hừ, ai bảo các ngươi chọc ta, ta mà ra tay, bản thân ta cũng phải sợ hãi mà!”
Tiểu Ô Quy nhìn mọi người đầy thỏa mãn và ngạo nghễ, sự đắc ý của nó còn mạnh hơn hẳn so với Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










