Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 76 : Không Mời Mà Tới (c376-c380)
❮ sautiếp ❯Chương 376: Không Mời Mà Tới
Dịch giả: Tiểu Băng
“Nhất định là phải có khả năng đánh nhau, mới bảo vệ chúng ta an toàn được, nên đương nhiên tu vi phải tốt, quan trọng nhất, là phải có tiềm năng phát triển mạnh mẽ!” Thần Toán Tử nghiêm túc nói.
Hứa Bảo Tài bên cạnh không ngừng gật đầu, Bạch Tiểu Thuần cũng gật gù.
“Chúng ta không biết sẽ phải ở lại Tinh Không Đạo Cực Tông bao nhiêu năm, nên người này phải chọn thật kĩ, tốt nhất là người có thể đi theo chúng ta không lâu là có thể Kết Đan.” Thần Toán Tử tiếp tục.
“Ngươi nói rất đúng!” Bạch Tiểu Thuần cười.
“Thiếu tổ, ta có một đề nghị, ngươi thấy trong số mấy người Tống Khuyết, Quỷ Nha, Cửu Đảo, Bắc Hàn Liệt, người nào thích hợp nhất?” Thần Toán Tử thấy Bạch Tiểu Thuần vui vẻ, thì thầm thở phào.
“Mấy người này ai cũng đạt yêu cầu, thật là khó chọn, nhưng mà Tống Khuyết là chất nhi của ta, chuyện tốt như đi Tinh Không Đạo Cực Tông đương nhiên ta phải dành cho người nhà trước.” Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một lúc.
Thần Toán Tử và Hứa Bảo Tài nhìn nhau, thần sắc cổ quái, nhưng không dám nhiều lời, vội tán thưởng Bạch Tiểu Thuần thực là có lòng bảo vệ vãn bối.
Tống Khuyết cứ thế bị xác định phải đi, song ba người không đi tìm Tống Khuyết, mà gọi một tên đệ tử Huyết Khê Nhất Mạch tới, bảo đi báo tin cho Tống Khuyết.
“Ta có thể dẫn theo năm người qua, bây giờ mới có ba… ừm, ta còn cần một người tâm phúc!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ ngay tới Trương Đại Bàn.
“Đại sư huynh chính là người ta tin tưởng nhất, đương nhiên là nhân tuyển tốt nhất, Tinh Không Đạo Cực Tông xa lạ, nhưng cũng là tông môn đầu nguồn, có lẽ cũng là một hồi tạo hóa cho Đại sư huynh.” Bạch Tiểu Thuần vẫy tay gọi Hứa Bảo Tài và Thần Toán Tử, bảo hai người chuẩn bị sẵn sàng, ba ngày sau sẽ đi, còn mình thì hóa thành cầu vồng đi xa.
Hắn đi, Hứa Bảo Tài và Thần Toán Tử mới nhìn nhau cười đau khổ, hoàn toàn thấy mờ mịt với tương lai.
Khi Bạch Tiểu Thuần đi tới động phủ Trương Đại Bàn, Trương Đại Bàn đang luyện linh, Bạch Tiểu Thuần ở bên ngoài đợi một hồi, Trương Đại Bàn mới đi ra, thấy Bạch Tiểu Thuần thì cười, đắc ý lắc lắc một thanh phi kiếm trước mặt hắn.
“Coi đi, ba lượt luyện linh nhé!”
Bạch Tiểu Thuần nhìn thanh phi kiếm, thầm nghĩ Trương Đại Bàn quả là có thiên phú về luyện linh, bèn không ngớt buông lời ca ngợi, làm Trương Đại Bàn mở cờ trong bụng.
“Nói đi, ngươi đến chỗ của ta làm gì, chỉ cần Trương Đại Bàn ta làm được, nhất định không cau mày!” Trương Đại Bàn đắc ý.
Bạch Tiểu Thuần ngần ngừ, hắn nghĩ đi Tinh Không Đạo Cực Tông, đối với Trương Đại Bàn có lẽ là một hồi tạo hóa, nhưng đương nhiên ở lại Nghịch Hà Tông thì an toàn hơn, nên chần chừ một hồi mới nói cho Trương Đại Bàn nghe, để Trương Đại Bàn tự quyết định.
Trương Đại Bàn mắt sáng rực, kéo tay Bạch Tiểu Thuần.
“Đi, nhất định phải đi, Tinh Không Đạo Cực Tông, đó là tông môn đầu nguồn, ta nghe sư phụ ta đã từng nói, Tinh Không Đạo Cực Tông là nơi duy nhất có thể luyện linh tới mười lăm lần trong cả Đông mạch tu chân giới!”
“Ở đó còn có công pháp truyền thừa chuyên về luyện linh, Cửu Bàn, ngươi nhất định phải dẫn ta đi theo.”
Bạch Tiểu Thuần thở phào.
“Được, Đại sư huynh, ba ngày sau, ta chờ huynh ngoài đại điện Nghịch Hà Sơn!”
Bạch Tiểu Thuần trở về động phủ, nghĩ nên chọn ai làm người cuối cùng.
“Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển… hay, còn có một chỗ, hai người chỉ mang theo được một thôi, làm sao bây giờ, mang theo người nào cũng không ổn.”
Nghĩ cả nửa ngày vẫn không nghĩ ra, Bạch Tiểu Thuần dứt khoát không nghĩ nữa, nhắm mắt tu luyện.
Cho khuya, hắn mới mở mắt, nhìnnh, thở dài.
“Không nỡ bỏ đi a.”
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, bỗng giật mình, ngẩng đầu nhìn ra xa, tập trung ý chí vào một phương hướng.
Nơi đó hư không vặn vẹo, một bóng người thon thả lặng lẽ xuất hiện, đi tới trước mặt hắn.
Làn gió thơm đập vào mặt, người tới chính là Trần Mạn Dao!
Cô mặc trang phục thuần một màu đen, vô cùng dụ hoặc.
Mái tóc tơ nhẹ bay bay, đôi mắt trong vắt đáng yêu, mị lực bày ra tới cực hạn.
“Sao nhìn người ta hung dữ thế!” Trần Mạn Dao khẽ nói, giọng nói mềm mại như tơ, êm dịu ngọt ngào, làm người nghe muốn nóng cả người.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hắn luôn cảnh giác với Trần Mạn Dao.
“Chuyện gì?” Bạch Tiểu Thuần lạnh lùng.
“Không có chuyện không thể tới tìm ngươi à?” Trần Mạn Dao u oán liếc hắn, đang định xuất tiếp chiêu, nhưng bỗng giật thót, vì thấy mi tâm Bạch Tiểu Thuần đang mở ra con mắt thứ ba!
Con mắt màu tím này có một sức mạnh làm Trần Mạn Dao rùng mình sợ hãi, cả người như bị điều khiển, từ từ bay bổng lên không trung, một nút cài trên áo bị tuột ra.
Con mắt thứ ba Bạch Tiểu Thuần khép lại, Trần Mạn Dao lại trở về bình thường, trán vã mồ hôi lạnh, theo bản năng lùi lại mấy bước, mặt biến sắc.
“Bạch mỗ không phải loại người ngươi tưởng, hỏi lại ngươi một lần, ngươi có chuyện gì?” Bạch Tiểu Thuần bắt chước ngữ khí nói chuyện của Tống Khuyết khi nói chuyện với người khác, chẳng những giống như đúc, mà còn tốt hơn.
Trần Mạn Dao hít thở sâu, không dám lỗ mãng nữa, ôm quyền cúi xuống.
“Kính xin thiếu tổ đồng ý, cho ta danh ngạch cuối cùng.”
“Không được, ngươi đi đi.” Bạch Tiểu Thuần từ chối ngay tức khắc.
“Thiếu tổ xin cho ta giải thích một lời, có ta ở bên cạnh, lúc nào người cũng có thể liên hệ với Man Hoang, biết mọi chuyện người muốn biết, hơn nữa, trong Tinh Không Đạo Cực Tông có một chiếc chiến thuyền có thể đi thông tới Man Hoang!”
“Chỉ cần ngươi đồng ý, ta sẽ chia sẻ cho ngươi một ít bí mật của Man Hoang, ta cũng biết rất nhiều chuyện của Tinh Không Đạo Cực Tông, ta có thể…” Trần Mạn Dao cố gắng thuyết phục, nhưng cô chưa nói xong, Bạch Tiểu Thuần đã phất tay, một luồng gió hất cô bay đi.
“Bạch Tiểu Thuần, trong Tinh Không Đạo Cực Tông có manh mối về Đỗ Lăng Phỉ ối, ngươi dẫn ta đi, ta nhất định giúp ngươi tìm thấy cô ấy! Cũng chỉ có ta làm được mà thôi, vì ta là người của Man Hoang, ám tử trong Tinh Không Đạo Cực Tông chỉ biết ta, không nhận ngươi, ta lấy sinh mạng mình thề, nhất định sẽ giúp ngươi tìm được!” Trần Mạn Dao vội nói nhanh, cơn gió khựng lại, nhưng sau đó tiếp tục xoắn tới, cuốn cô xuống khỏi Nghịch Hà Sơn.
Trần Mạn Dao lo lắng không biết được không, thì bên tai đã vang lên giọng nói lạnh tanh của Bạch Tiểu Thuần.
“Hai ngày sau, Nghịch Hà Sơn đại điện.”
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn lên trời, nếu không phải Trần Mạn Dao nhắc tới, hắn sẽ tưởng hắn đã quên cái tên đó.
Trong lòng hắn phức tạp, không biết cảm xúc mình dành cho Đỗ Lăng Phỉ rốt cuộc là cái gì.
Hình như ngoài vụ ở Lạc Trần sơn mạch, họ đâu còn mối liên quan nào khác.
“Có lẽ, ta cũng phải biết đáp án và sự thật…” Bạch Tiểu Thuần lầm bầm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 377: Thiên Tôn!
Dịch giả: Tiểu Băng
Một ngày nhanh chóng trôi qua, chỉ còn một đêm nay nữa mà thôi.
Năm danh ngạch, Bạch Tiểu Thuần đã dùng xong, lúc ban ngày, hắn đã tìm Tống Quân Uyển và Hầu tiểu muội cáo biệt, trong lòng rất đau khổ, canh ba đêm nay, Hàn Tông bất chợt lặng lẽ xuất hiện.
Lão nhìn Bạch Tiểu Thuần, ho khẽ một cái.
Bạch Tiểu Thuần mở mắt, thấy Hàn Tông thì thở dài quay đi.
“Tiểu Thuần, ngày mai ngươi sẽ đi…”
“Có một số việc, lão phu phải nói cho ngươi biết, đây là quyết định chung của ta, Phong Thần Tử, Xích Hồn, và cả Đan Khê Nhất Mạch…” Hàn Tông mặc kệ phản ứng của Bạch Tiểu Thuần, ngồi xuống nói.
“Lão phu biết mục đích tu hành của ngươi là để được trường sinh, thật ra, tất cả chúng ta đều mong ước được trường sinh, nên mới cố gắng tu luyện.
Nhưng mà, trên đời vẫn có một số chuyện còn quan trọng hơn cả việc trường sinh, bây giờ có lẽ ngươi còn chưa hiểu được, đến một ngày ngươi tới được tuổi ta, ngươi sẽ hiểu.”
“Đời của tu sĩ, thọ nguyên gia tăng đều là đến từ tu vi, Trúc Cơ tăng trăm năm, Kết Đan tăng năm trăm năm, nhưng ngươi biết không, một khi thành tựu Nguyên Anh, thì ít nhất gia tăng một nghìn năm tuổi thọ! Ngươi tính thử xem, nếu ngươi trở thành Nguyên Anh, ngươi có thể sống bao lâu?” Hàn Tông nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần lúc đầu vốn định mặc kệ Hàn Tông, nhưng chủ đề Hàn Tông đưa ra lại là khát vọng cũng là chuyện hắn cố chấp nhất, nên trong đầu hắn không khỏi bắt đầu tính toán.
Tính đi tính lại, Bạch Tiểu Thuần tính ra nếu mình thành tựu Nguyên Anh, hắn sẽ sống được ít nhất hai ngàn năm, điều này làm hắn rất phấn khởi.
“2000 năm…” Bạch Tiểu Thuần liếm môi, không tính thì thôi, tính ra làm cho khao khát trở thành Nguyên Anh trở nên mãnh liệt rất nhiều.
“Đây vẫn chỉ là trạng thái bình thường, nếu còn có một chút phương pháp đặc biệt can thiệp vô nữa, lại thêm phối hợp Linh dược, thọ nguyên của ngươi sẽ còn tăng thêm gấp mấy lần nữa, tiếc là cũng sẽ phải trả giá rất lớn, dù không phải là hạn chế tu vi, nhưng vẫn có một thời gian cố định sau đó ngươi phải chết, không thể nào mãi mãi trường sinh.” Hàn Tông khẽ nói.
Bạch Tiểu Thuần ngẩng lên nhìn Hàn Tông.
“Ngươi biết không, tu sĩ từng bước một từ Ngưng Khí đến Trúc Cơ, lại từ Trúc Cơ đến Kết Đan, lại từ Kết Đan đến Nguyên Anh… Đây là một con đường quanh co gập ghềnh, lúc nào cũng có người bị đẩy ra khỏi con đường đó.”
“Một trăm Ngưng Khí mới có được một trúc cơ, một trăm Trúc Cơ mới có một kết đan, đấy đã là may mắn… còn Nguyên Anh… Linh Khê Nhất Mạch chúng ta đã bao nhiêu năm, tính cả những người đã chết, tổng cộng mới xuất hiện không đến mười người, ngươi nói… thành Nguyên Anh có khó hay không?” Hàn Tông thổn thức.
“Thành Nguyên Anh đã khó, mà muốn tồn tại đến khi đó còn phải trải qua bao nhiêu là nguy hiểm, hoặc là thân tử đạo tiêu, hoặc là thành tựu Nguyên Anh chân nhân, dù ở trung du, tỉ lệ thành tựu Nguyên Anh cũng là vô cùng ít ỏi.”
Bạch Tiểu Thuần im lặng, hắn biết thành Nguyên Anh rất khó, dù hắn là Thiên Đạo Kim Đan, thì điều ấy cũng chỉ có nghĩa là xác suất thành công của hắn nhiều hơn người khác một tí mà thôi.
“Tiểu Thuần, là con tin của Tinh Không Đạo Cực Tông, mặc dù sẽ thiếu đi tự do, không thể tự do như ở Nghịch Hà Tông, nhưng mà đây cũng là một cơ hội ngàn năm một thuở!”.
“Tinh Không Đạo Cực Tông là tông môn đầu nguồn, linh khí cực đậm, công pháp thần thông, linh dược đan dược, trung du không thể nào so sánh được.”
“Ngươi hoàn toàn có thể nhờ dùng tài nguyên của Tinh Không Đạo Cực Tông giúp ngươi tăng khả năng kết anh cho mình!”.
Bạch Tiểu Thuần biết Hàn Tông không lừa gạt mình, cũng biết nếu ở Tinh Không Đạo Cực Tông, khả năng thành tựu Nguyên Anh chắc chắn lớn hơn ở đây.
Với bản thân Thiên Đạo Trúc Cơ của hắn, không dám nói là mười thành, nhưng ít nhất cũng có bảy thành nắm chắc!
Nghĩ vậy, sự phiền muộn trong lòng Bạch Tiểu Thuần giảm hẳn đi rất nhiều.
“Nếu ngươi thành Nguyên Anh ở Tinh Không Đạo Cực Tông, ngươi sẽ được vào hội trưởng lão, có tiếng nói, có quyền hành, dù có là con tin thì đã sao, tới lúc ấy, thân phận đó của ngươi chẳng những không là trở ngại, mà không chừng lại còn trở thành hậu thuẫn cho ngươi!”
“Lúc ấy, ngươi cũng càng có khả năng hỗ trợ nhiều hơn cho Nghịch Hà Tông chúng ta!”
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
“Lão tổ, ta cảm thấy ngươi đi tu hành thật là lãng phí, lẽ ra ngươi phải đi làm thuyết khách…”
Hàn Tông cười,vỗ đầu Bạch Tiểu Thuần.
“Ta còn chưa nói xong, đừng có chen vào.”
“Tiểu Thuần, thành tựu Nguyên Anh, cũng giống như Trúc Cơ và Kết Đan, cũng chia làm ba loại.
Loại thứ nhất đơn giản nhất, nhưng mạo hiểm cũng lớn nhất, tỷ lệ thất bại cao nhất, còn bị hạn chế số lần, mỗi một lần thất bại, đều tổn thất thọ nguyên, chính là dùng… Nguyên Anh đan!” Hàn Tông trở nên nghiêm nghị hẳn.
“Cách này là cách hạ phẩm nhất, dù sau này có tấn chức được Thiên Nhân, thì cũng là loại Thiên Nhân yếu nhất và thường thấy nhất…” Hàn Tông lắc đầu.
“Cách thứ hai, là dùng Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, cái gọi là Thiên Thú Hồn, chính là hung thú tương đương Thiên Nhân cảnh, sau khi chúng chết, hồn của chúng vốn đã có đủ ngũ hành, nên chỉ cần dùng nó, cũng có giúp tu sĩ bước vào Nguyên Anh cảnh, Nguyên Anh tu sĩ loại này mạnh hơn, sau này rất có khả năng thành tựu Thiên Nhân!”
Bạch Tiểu Thuần chấn động, nhớ kỹ năm chữ Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, thực không ngờ muốn thành tựu Nguyên Anh còn phải nhờ tới thú hồn Thiên Nhân để hỗ trợ.
“Cách thứ ba…” ánh mắt Hàn Tông trở nên điên cuồng.
Bạch Tiểu Thuần cũng hồi hộp theo.
“Cách thứ ba này thuộc về truyền thuyết, ngươi có biết, cả thế giới thông thiên này, chỉ có một người làm được, vì cách này yêu cầu rất khó khăn, là cần phải có… Ngũ Hành Thiên Nhân Hồn!”
“Cái gọi là Thiên Nhân Hồn, chính là Thiên Nhân cảnh tu sĩ, hồn của họ sau khi tử vong có một đặc tính, là Ngũ Hành không được đầy đủ, mỗi Thiên Nhân Hồn chỉ có một hành trong năm hành mà thôi, cho nên muốn làm theo cách truyền thuyết này, phải thu thập đủ năm cái Thiên Nhân Hồn khác nhau!”
“Song nếu lấy được, sẽ trở thành Nguyên Anh vô địch cùng cảnh giới!”
“Năm cái Thiên Nhân Hồn?!” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy việc này không thể tưởng tượng nổi, vì Thiên Nhân rất hiếm hoi, cả trung du Tu Chân Giới hôm nay chỉ có ba người mà thôi, dù tăng thêm Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng không vượt quá mười người.
Nên muốn thành tựu Ngũ Hành Thiên Nhân hồn, căn bản chính là không có khả năng.
“Từ xưa đến nay, tồn tại qua Thiên Nhân, số lượng có hạn, nên sau khi một Thiên Nhân nào tử vong, hồn của người đó cũng đều là của quý, việc này trở nên gần như không thể nào làm được… cho nên, mới được gọi là truyền thuyết.” Hàn Tông khẽ nói.
“Vừa lão tổ có nói, chỉ có một người làm được, người này là…”
Hàn Tông ngẩng đầu nhìn lên trời.
“Thiên Tôn!”
“Thiên Tôn?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
“Tu sĩ mạnh nhất trong thế giới Thông thiên… Thống trị bốn đại tông môn… Quanh năm ở trên đảo thông thiên trong Thông Thiên Hải… Thiên Tôn!”
“Thế nhân không được nói ra tên của người, vì nói ra sẽ bị người phát hiện, nên chỉ được gọi lão nhân gia người là… Thiên Tôn!” Hàn Tông khẽ nhắc.
“Trong truyền thuyết, lão nhân gia người, Thiên Đạo Trúc Cơ, Thiên Đạo Kim Đan, Ngũ Hành Thiên Nhân hồn Nguyên Anh, một đường đi lên thiên đạo, ngươi từng tiếp xúc với Man Hoang, hẳn ngươi cũng biết địa vị của Thiên Tôn!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 378: Ta Sẽ Trở Lại!
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần nhớ tới lão giả ở Man Hoang, những lời lão nói, bây giờ kết hợp lại, hắn mới hiểu.
Nếu lấy Tứ Mạch Thông Thiên Hà làm địa bàn, tất cả các tông môn do Thông Thiên Hà sinh sôi nảy nở ra thành quan phủ, như vậy Thiên Tôn… Chính là Đế Vương!
Bạch Tiểu Thuần im lặng, Hàn Tông cũng trầm mặc, cả nửa ngày sau, Hàn Tông đứng dậy, trong tay phải có một cái viên đào màu xanh!
Viên đào này xanh như ngọc, song bên trong, có thể nhìn thấy một tia hồn… đang ngủ say.
Không có bất kỳ chấn động nào, chỉ nhìn thấy được bằng mắt thường, chứ nếu dùng thần thức để quan sát thì sẽ không nhìn ra được cái gì cả.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
“Đây là…”
Hàn Tông nhìn viên đào trong tay, nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt đầy chờ mong.
“Tiểu Thuần, ngươi đã trả giá rất nhiều cho Nghịch Hà Tông, Nghịch Hà Tông có được ngươi… Là Nghịch Hà Tông may mắn, nhưng Nghịch Hà Tông quá nhỏ, không giúp gì được cho ngươi nữa, lão phu và các đạo hữu đã bàn bạc, quyết định tặng phần Thiên Nhân Hồn duy nhất này của Nghịch Hà Tông cho ngươi!” giọng Hàn Tông rất bình thản, nhưng truyền vào tai Bạch Tiểu Thuần lại chẳng khác gì sấm sét.
“Thiên Nhân Hồn!” Bạch Tiểu Thuần mở to mắt.
Thiên Nhân Hồn, có lẽ trong cả Nghịch Hà Tông và cả trung du Tu Chân Giới, e là không tìm ra được cái thứ hai.
Thiên Nhân Hồn này là vì Linh Khê Nhất Mạch đã từng là Hàn Môn, nên mới có được một phần!
“Cái này…” lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần không dám thò tay ra nhận trọng bảo, vì giá trị của vật này quá kinh người.
“Vốn cũng là để đưa cho ngươi, chỉ là bây giờ đưa sớm hơn dự định một chút mà thôi, không cần bị áp lực, Ngũ Hành Thiên Nhân hồn Nguyên Anh chỉ là truyền thuyết, ngươi biết tới nó là được, nếu lỡ không làm được, một phần Thiên Nhân Mộc Hồn này cũng giúp ngươi đổi được một phần Ngũ Hành Thiên Thú Hồn nguyên vẹn trong Tinh Không Đạo Cực Tông, tóm lại… chúng ta đã trải đường cho ngươi kết anh!” Hàn Tông cười hiền lành.
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, im lặng một hồi lâu, cúi thấp xuống.
“Đa tạ lão tổ!”
“Được, chuyện cần nói đều đã nói, sáng sớm mai, mấy người lão phu sẽ tới Nghịch Hà sơn đại điện đưa tiễn các ngươi.” Hàn Tông vỗ vai Bạch Tiểu Thuần, vẻ cổ vũ và chờ mong, quay người rời đi, dưới ánh trăng, bóng lưng của lão già hẳn đi…
Bạch Tiểu Thuần cất Thiên Nhân Hồn vào trong túi trữ vật, trong lòng không thể nào bình tĩnh nổi, vô cùng cảm động với tông môn.
Khi tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu xuống Nghịch Hà Tông, Bạch Tiểu Thuần cũng đã chuẩn bị xong xuôi, đi tới đại điện.
Hứa Bảo Tài, Thần Toán Tử cũng bay tới Nghịch Hà sơn.
Trương Đại Bàn rất phấn khởi, bước đi như bay, Trần Mạn Dao cũng háo hức không kém.
Trong Huyết Khê Nhất Mạch, Tống Khuyết mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng phải bay tới Nghịch Hà sơn.
Tu sĩ Nghịch Hà Tông cũng xuất hiện, chuyện đi làm con tin đã lan truyền ra, ai cũng biết, nếu không phải là tông môn cấm họ đi quấy rầy Bạch Tiểu Thuần, e là mấy ngày nay Bạch Tiểu Thuần không còn thời gian để nghỉ ngơi.
Tất cả tu sĩ Nghịch Hà Tông đều ra khỏi động phủ, họ đều muốn đi đưa tiễn Bạch Tiểu Thuần.
Lúc Bạch Tiểu Thuần đến Nghịch Hà sơn đại điện, đã nhìn thấy Hàn Tông và các tu sĩ Nguyên Anh chờ sẵn ở đó, hắn cũng không phải là người đầu tiên tới, vì Công Tôn Uyển Nhi đã tới, mỉm cười chào hắn.
Chuyện Công Tôn Uyển Nhi cũng là con tin, Bạch Tiểu Thuần đã được biết, nhưng không hiểu vì sao, Công Tôn Uyển Nhi luôn làm hắn cảm thấy quái dị kì quặc, nên chỉ cười gượng gạo đáp lại, lại thấy Công Tôn Uyển Nhi không dẫn ai theo, chỉ đi có một mình.
“Ngươi hộ đạo của ngươi đâu?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc hỏi.
“Ta không cần.” Công Tôn Uyển Nhi cười.
Bạch Tiểu Thuần đang định hỏi thêm, Thần Toán Tử và đám người Hứa Bảo Tài lần lượt đã tới, Trương Đại Bàn, Trần Mạn Dao, đều đi tới đứng bên cạnh hắn.
Người cuối cùng xuất hiện là Tống Khuyết.
Mặt hắn xanh mét, âm trầm, vô cùng buồn bực, đi tới đứng bên cạnh Thần Toán Tử.
Tu sĩ Nghịch Hà Tông đều đã tới, đứng từ xa nhìn theo đưa tiễn.
Bạch Tiểu Thuần thấy trong đám người có cả Tống Quân Uyển, Hầu tiểu muội, Hầu Vân Phi, Hắc Tam Bàn, và nhiều gương mặt quen thuộc khác, làm trong lòng hắn cảm thấy khổ sở, hắn không hề thích cảm giác ly biệt.
Năm đó ở thôn cũng giống như thế này, ở Linh Khê Tông cũng vậy, bây giờ đã tới Nghịch Hà Tông, lại cũng vẫn không thay đổi…
Bạch Tiểu Thuần còn đang nghĩ có nên nói vài câu an ủi mọi người hay không, thì một luồng uy áp mạnh mẽ đã từ trong điện truyền ra, cánh cửa đại điện lặng lẽ mở.
Đồng tử mặc áo bào hồng chắp tay sau lưng từ trong đại điện đi ra, thân hình lão vốn nhỏ bé, nhưng khí thế của lão lại làm người ta cảm thấy lão rất to lớn, bao trùm cả trời đất.
Uy áp Thiên Nhân cảnh khiến cả Nghịch Hà Tông đều lặng đi.
Đồng tử đảo mắt qua Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi, khẽ gật đầu.
“Người đã đủ, đi thôi!” lão chỉ trên trời, hai bàn tay từ trong hư không thò ra, xé mạnh, hư không mở ra một lỗ hổng.
Một Cự Nhân cao cả vạn trượng từ trong lỗ hổng chui ra, sự to lớn của nó làm mọi người đều phải hít sâu.
Thân thể to lớn, khí tức bạo ngược, khí huyết tràn trề, dù không có được sự uy vũ như Huyết Tổ nhưng vẫn đủ làm trời đất rung chuyển.
Núi non so với cự nhân chẳng khác gì búp bê, đạp một cái là vỡ.
Cự nhân cúi đầu, quỳ xuống.
“Chủ nhân!” giọng nói ồm ồm ầm vang bốn phương.
Đồng tử khẽ phất tay áo, mắt Bạch Tiểu Thuần hoa lên, cơ thể có cảm giác như bị xé ra, song chỉ trong nháy mắt là biến mất, khi mắt lại nhìn thấy rõ, đã thấy mình đứng trên đầu cự nhân kia!
Không cần trận pháp, chỉ cần phất tay là dịch chuyển được người, chuyện này Nguyên Anh cũng có thể làm được, nhưng không làm được chuyện này nhẹ nhàng, cứ như hít thở bình thường như đồng tử.
Tóc của cự nhân cũng đủ làm Bạch Tiểu Thuần chấn động, mỗi sợi tóc cứu như một cây đại thụ, cái đầu này chẳng khác gì một khu rừng chằng chịt.
Hứa Bảo Tài thét lên, Trương Đại Bàn mặt trắng bệch, Thần Toán Tử run rẩy, Tống Khuyết hô hấp dồn dập, Trần Mạn Dao cũng không khá hơn chút nào, duy chỉ có Công Tôn Uyển Nhi là vẫn thản nhiên.
Bạch Tiểu Thuần nhìn xuống Nghịch Hà Tông, bỗng nhiên hô to.
“Ta đi đây… Ta sẽ trở lại!”
Đồng tử mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thuần, khoanh chân ngồi lên một sợi tóc, cự nhân đứng dậy, nhảy vào trong hư không, biến mất!
Người Nghịch Hà Tông chỉ nhìn thấy nửa bầu trời gợn sóng, sau đó không còn thấy gì nữa…
“Tiểu Thuần…” ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 379: Tinh Không Đạo Cực Tông
Dịch giả: Tiểu Băng
Phía trên trung du Thông Thiên Hà là Đông mạch Thông Thiên Hà, mênh mông rộng lớn, sông rộng nhìn không thấy đầu cuối, dù cả trung du Tu Chân Giới chung vào một chỗ cũng vẫn thua xa.
Nếu đi ngược dòng theo con sông này, sẽ tới nơi giao Giang Hải!
Điểm giao này là một thác nước cực khổng lồ, thác cao còn hơn núi lớn, độ rộng của thác không thấy đầu cuối, chỗ thác nước chảy xuống bên dưới mới là Đông mạch Thông Thiên Hà, thế nên, bên trên thác nước, chính là Thông Thiên Hải!
Nơi đây Linh khí rất đậm đặc, không từ nào tả nổi, sơn môn Tinh Không Đạo Cực Tông chính là nằm ở nơi đây.
Song không phải là đặt ở dưới đất, mà ở bên trong hơi nước do thác nước tạo thành có một cái cầu vồng khổng lồ, chia làm ba tầng.
Tầng cao nhất chỉ có một cái, tầng thứ hai chia làm hai cái chia làm hai bên trái phải, bốn màu cuối đều ở tầng thứ ba, nằm song song với nhau…
Tinh Không Đạo Cực Tông chính là ba tầng cầu vồng đó!
Từ xa nhìn lại, có thể nhìn thấy rất nhiều thân ảnh đang bay lên bay xuống ba tầng cầu vồng!
Mà cái này cũng chỉ là một phần của Tinh Không Đạo Cực Tông mà thôi, ở đằng kia của cầu vồng, phía bên kia thác nước, có một chiến thuyền khổng lồ cổ xưa như ẩn như hiện!
Chiến thuyền một màu đen kịt, tỏa ra khí tức mạnh mẽ và lạnh lẽo, thấp thoáng u ảnh bên trong.
Dưới thác nước, hai bên bờ Thông Thiên Hà, là bốn thành trì siêu cấp!
Mỗi một tòa thành đều to gấp nhiều lần tông môn ở trugn du, đủ để dung nạp mấy ngàn vạn người sinh hoạt.
Tất cả, mới là Tinh Không Đạo Cực Tông!
Dưới thác nước, có tứ đại thành trì.
Trên thác nước, có cầu vồng bảy màu.
Sau thác nước, là chiến thuyền!
Từ trong hư không, một cự nhân đột ngột xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần ở trên đầu cự nhân, nhìn toàn cảnh hùng vĩ của Tinh Không Đạo Cực Tông mà rung động.
Hắn cảm nhận được linh khí ở nơi đây rất đậm đặc, như sệt hẳn lại, vì Linh lực quá nồng, khiến hắn hơi khó thở vì chưa thích ứng.
Mọi người xôn xao.
“Cái này làm sao làm được, cầu vồng là vật không có thật, nhưng… Nhưng Tinh Không Đạo Cực Tông, lại xây dựng ở trong cầu vồng!” Thần Toán Tử không thể tưởng tượng nổi.
“Cầu vồng quả thực là vật không có thật, nhưng có cường giả bán thần tuyệt thế, đương nhiên có thể làm cho vật không có thật trở thành có thật, và tồn tại vĩnh hằng!” Trần Mạn Dao khẽ trả lời.
“Chú ý, trong cầu vồng này có phân chia cấp bậc, từ dưới lên trên theo thứ tự là tinh không đạo cực nhân địa thiên!”
“Tầng cầu vồng cao nhất chính là Thiên, hai tầng phía dưới là Địa và Nhân, bống tầng cầu vồng song song dưới cùng mới là tinh không đạo cực!
Chúng ta tới từ Nghịch Hà Tông, chứ không phải Không Hà Viện, nên màu cầu vồng thứ hai của tầng thứ ba mới là chỗ chúng ta nên tới!” Trần Mạn Dao giải thích tất cả những gì mình biết.
“Bốn tòa thành bên đưới kia… chỉ là ngoại môn của Tinh Không Đạo Cực Tông mà thôi, sự phân chia bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông khác với sự phân chia cấp bậc trong tông môn chúng ta.” Trần Mạn Dao tiếp tục nói, ngay cả Công Tôn Uyển Nhi cũng tò mò nhìn sang, nghiêm túc lắng nghe.
“Tiểu nữ oa biết không ít.” Đồng tử mở mắt, nhìn Trần Mạn Dao.
“Tiền bối chớ trách.” Trần Mạn Dao hết hồn.
“Không sao, dù sao ngươi biết cũng giúp giảm bớt thời gian giới thiệu cho các ngươi dùm lão phu.
Các ngươi nghe cho kỹ, Tinh Không Đạo Cực ta phân chia hoàn toàn khác với tông môn các ngươi, mà thật ra cũng chẳng việc gì phải giống.”
“Tinh Không Đạo Cực Tông, không phân ngoại môn nội môn hạch tâm truyền thừa, mà chia thành bảy tầng màu đỏ – cam- vàng- lục – xanh thẫm-xanh da trời và tím, bất kì ai vào trong Tinh Không Đạo Cực Tông, chỉ cần là dưới Nguyên Anh thì đều phải làm đệ tử từ tầng màu đỏ mà lên, ở đây không nhìn tu vi, chỉ nhìn điểm cống hiến!”
“Điểm cống hiến đã đủ, có thể tấn chức, người mới tới, không có tư cách vào ở trong cầu vồng, chỉ có đệ tử áo vàng mới được phi thăng lên cầu vồng, rời khỏi mặt đất.” Đồng tử lạnh nviên nói, cự nhân dưới thân đã đi vào trong tòa thành thứ hai bên bờ trái của thác Thông Thiên Hà.
“Được, nơi này là Không Thành, là chỗ các ngươi ở lại.
Từ nay trở đi, mọi việc thế nào thì phải xem tạo hóa của mỗi người.
Cầm ngọc giản này, vào trong thành sẽ tự có người sắp xếp cho các ngươi.” Đồng tử đứng dậy, ném cho Bạch Tiểu Thuần một cái ngọc giản, phất tay, đẩy đám Bạch Tiểu Thuần ra khỏi cự nhân, cự nhân xé hư không, nhảy vào trong đó, biến mất.
Còn đồng tử, thì xuất hiện trên tầng cầu vồng thứ hai!
Bạch Tiểu Thuần nhìn tòa thành, người ra vào tấp nập, lại ngẩng đầu nhìn cầu vồng trên thác nước, hơi thở dần ổn định lại.
Nơi đây quá lớn, làm hắn tha61yr ất lạ lẫm, mọi người đứng cô đơn ngoài thành, đầy cảm giác của kẻ tha hương.
“Tứ đại thành trì, theo thứ tự là Tinh Thành, Không Thành, Đạo Thành và Cực Thành, ở đây… đừng coi thường một ai, có nhiều người tu vi rất mạnh, song chỉ vì điểm cống hiến chưa đủ, nên vẫn chỉ là đệ tử áo cam, không lên được cầu vồng.”
“Tinh Không Đạo Cực Tông, dưới Nguyên Anh thì đều là đệ tử, chẳng phân biệt tu vi, chỉ nhìn màu áo, bảy màu áo này chính là thất sắc nổi danh của Tinh Không Đạo Cực Tông!” Trần Mạn Dao tiếp tục giới thiệu.
Có cô, đám Bạch Tiểu Thuần cũng dần biết được một ít điều cơ bản về Tinh Không Đạo Cực Tông.
“Tầng một và hai của cầu vồng, cần có tư cách gì mới lên đó ở được?” Công Tôn Uyển Nhi đột nhiên hỏi.
Trần Mạn Dao đối với Công Tôn Uyển Nhi cực kỳ kiêng kị, nghe hỏi lập tức trả lời ngay.
“Tầng cầu vồng thứ nhất là Thiên Thải Hồng, đó là chỗ lão tổ bán thần duy nhất của Tinh Không Đạo Cực Tông cư trụ, hai cái bên dưới, trái Địa phải Nhân, trong đó Địa Thải Hồng là chỗ của Thiên Nhân Cảnh, Nhân Thải Hồng là chỗ ở của chưởng môn Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng là nơi thí luyện.”
“Đáng sợ nhất, là chiến thuyền cổ đằng sau thác nước.
Tứ đại tông môn đầu nguồn mỗi tông có một chiếc, là Thông Thiên Hải tạo thành, rất thần bí, uy lực khó đoán!” Trần Mạn Dao nói đến đây, nhìn Bạch Tiểu Thuần, không nói gì tới chuyện Man Hoang.
Việc này chỉ có cô và Bạch Tiểu Thuần biết, Bạch Tiểu Thuần như đang ngẫm nghĩ, Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, không hỏi gì thêm.
“Đi thôi, nếu đã tới đây, cũng nên vào trong.” Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, dẫn mọi người tới cửa thành.
Vừa mới tới gần, đã có một gợn sóng vô hình lướt qua bảy người, ngọc giản đồng tử đưa cho Bạch Tiểu Thuần rực sáng lên, bảy người lập tức được truyền tống vào trong thành.
Họ xuất hiện trong đại điện của một tòa nhà ở ngay giữa thành, bảy người còn chưa kịp nhìn rõ chung quanh, một giọng nói lạnh băng đã vang lên.
“Con tin Bạch Tiểu Thuần, con tin Công Tôn Uyển Nhi, đây là lệnh bài thân phận của các ngươi, và áo bào đỏ, lệnh bài thân phận và vật cần thiết cho những người hộ đạo đều ở bên trong.”
“Từ nay, các ngươi là đệ tử của Tinh Không Đạo Cực Tông!” Hai túi trữ vật trống rỗng xuất hiện, bay tới chỗ Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi.
Hai người vừa cầm lấy, còn chưa nhìn kĩ, đã bị một lực đẩy cuốn ra khỏi đại điện, đứng ngoài đường.
Bạch Tiểu Thuần mờ mịt, Hứa Bảo Tài và Trương Đại Bàn bị liên tục Truyền Tống, làm mặt trắng cả ra, Tống Khuyết và Thần Toán Tử khá hơn một chút, chỉ có Trần Mạn Dao là như đã quen, chẳng vấn đề gì.
Song không ai quen được với cái kiểu tiếp đãi lạnh lùng này của Tinh Không Đạo Cực Tông…
“Ta là con tin!” Bạch Tiểu Thuần bất mãn, hướng về phía đại điện rống to.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 380: Ta Đói
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần rống lên, nhưng trong đại điện chẳng ai thèm trả lời với hắn.
Đám Thần Toán Tử quay sang nhìn nhau, Bạch Tiểu Thuần rất bất mãn, hắn vốn tưởng thân phận quan trọng của một con tin thì phải có sự đãi ngộ của con tin mới đúng.
“Các ngươi nói đúng hay không, ta là con tin mà!” Bạch Tiểu Thuần tức giận hỏi Trương Đại Bàn, Trương Đại Bàn ho khan, nhìnnh, không nói gì.
“Mà thôi, bản chất việc này là phải nhịn, các ngươi nói, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Bạch Tiểu Thuần thở dài, nhìn Thần Toán Tử.
“Cái kia… Ta cảm thấy đến chúng ta nên làm quen môi trường xung quanh trước đã.”
Thần Toán Tử dè dặt đáp.
Hứa Bảo Tài và Trương Đại Bàn thở dài, gật đầu.
Trần Mạn Dao không nói gì, Công Tôn Uyển Nhi cười khẽ không nói, Tống Khuyết mặt vẫn xanh mét, không nhìn ai.
Bạch Tiểu Thuần nhìn họ mà đau đầu, cả một đám người mà không ai có cách gì, đành phải nghe theo lời Thần Toán Tử, bắt đầu đi.
Đi tới một hồi, Bạch Tiểu Thuần và mọi người đều bị cảnh tượng trong thành làm quên bẵng sự khó chịu vừa.
Đây là khu đầu nguồn, người ở rất đông, không chỉ đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông, còn có người của các đại thế gia.
Nhưng người nơi này, đều rất kỳ quái, Bạch Tiểu Thuần đi một đường không thấy ai mập, đa phần ai cũng gầy còm, có một ít người còn gần như da bọc xương, ai cũng đi rất vội vàng, tu vi lại vô cùng quái dị, không lộ ra ngoài chút nào, nếu không phải Bạch Tiểu Thuần cũng là kim đan, hẳn không thể nhìn ra họ cũng là tu sĩ cùng cảnh giới.
Thứ hai, ở đây cái gì cũng có.
Bạch Tiểu Thuần thấy có bán cả Linh Bảo, đan dược thì phong phú đủ loại, các loại Pháp bảo, điển tịch, chỗ nào cũng có.
Còn có một loại được gọi là linh thực, có rất nhiều thiên tài địa bảo, có rất nhiều hung thú huyết nhục, chủng loại vô cùng đa dạng, giá cả cao quỷ dị không hợp thói thường, đa số tu sĩ đều là nghiến răng mà mua.
Giá cả ở đây quá cao, Bạch Tiểu Thuần trước khi tới đây đã chuẩn bị rất nhiều linh thạch, thế nhưng bây giờ tính nhẩm lại phát hiện ra ở đây nhiêu ấy tiền còn không đủ mua một ít món đồ hắn thèm.
Song thứ làm cho đám Bạch Tiểu Thuần hãi nhất là, sau khi đi mấy canh giờ, họ đều cảm thấy đói!
Hiện tượng này làm ai nấy kinh hãi trong lòng, vì với tu sĩ, từ sau khi Trúc Cơ, là đã Tích Cốc, hơn nữa nơi đây Linh khí đậm đặc, cơ bản không cần phải ăn mới đúng, hít linh khí cũng đủ no.
Nhưng bây giờ… lại có cảm giác đói ăn mà lâu lắm không còn cảm thấy, hơn nữa lại càng ngày càng mãnh liệt.
“Chuyện gì vậy nè… Ta… Ta đói!” Bạch Tiểu Thuần vuốt bụng, kinh ngạc nhìn Trần Mạn Dao.
Trần Mạn Dao cũng sững sờ, nghĩ nghĩ, lấy ra một cái ngọc giản, nói chuyện với người trong đó, sau một lúc lâu mới kinh dị ngẩng đầu lên.
“Các ngươi… Có ai nhận ra tu vi của chúng ta hình như hơi tăng lên hay không? “
Mọi người vội nhìn vào trong người, quả nhiên tu vi gia tăng lên một chút, nhưng mà rất ít, lại bị cảnh phồn hoa xung quanh hấp dẫn, nên không ai để ý.
“Đó là vì ở đây quá gần Thông Thiên Hải, Linh khí nơi đây quá nồng khiến linh khí xâm nhập, làm rối loạn ngũ tạng, khiến cho chẳng những tốc độ tu hành bạo tăng, mà cũng làm tốc độ tiêu hao tăng mạnh, cho nên chúng ta mới thấy đói, điều này cho thấy sự tiêu hao đã vượt qua mức độ tu hành, nên chúng ta không tích cốc kịp.” Trần Mạn Dao giải thích, bụng Bạch Tiểu Thuần bắt đầu réo lên ọt ọt.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, cả đời ngoài chết, hắn sợ nhất là bị đói, năm đó ở Hương Vân Sơn, lúc tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, hắn thiếu chút nữa bị chết đói, trở đi Trúc Cơ, không còn bị đói nữa, nhưng bây giờ nó lại xảy ra, làm cả người hắn run lên.
“Hơn nữa ta vừa hỏi… Người quen, mới biết được trong thành này, mỗi ngày chúng ta đều phải cần rất nhiều thực phẩm đều bù lại mức độ tiêu hao, hơn nữa, lại còn phải là linh thực mới được.” Trần Mạn Dao cười khổ.
“Vậy… chẳng phải lúc nào chúng ta cũng phải ăn không ngừng?” Trương Đại Bàn kinh hãi, hắn với Bạch Tiểu Thuần đều bị ám ảnh về sự đói.
“Trừ phi trở thành đệ tử áo vàng, bay lên cầu vồng, có cầu vồng chi khí giúp hút bớt, mới giải quyết được vấn đề này.” Trần Mạn Dao thở dài, nhăn mày, cô cũng thấy đói.
Công Tôn Uyển Nhi sờ bụng, liếm môi, khẽ cười.
“Đã như vậy, ta phải đi kiếm cái gì đó để ăn, chúng ta gặp lại sau.” Cô nói, vẫy tay chào mọi người, đi vào trong đám đông.
“Thiếu tổ… Làm sao bây giờ, ta cũng đói…” Thần Toán Tử giương mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, Hứa Bảo Tài cũng vậy, thậm chí ngay cả Tống Khuyết, cũng nhịn không được nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Cố nhịn một chút, ta nghĩ chúng ta phải tìm chỗ ở trước đã, mới lo tới chuyện ăn sau.” Bạch Tiểu Thuần rầu rĩ sờ túi.
Đám Thần Toán Tử cũng hiểu đạo lí này, móc túi trữ vật lấy đan dược ra nuốt vào, để giảm bớt cơn đói.
Sáu người nhanh chóng tìm được nơi Tinh Không Đạo Cực Tông sắp xếp chỗ ở cho đệ tử, song tất cả động phủ để ở đều phải thuê, chứ không được mua bán, mà nhìn giá tiền thuê, mắt hắn phải trợn lên.
“Cái này… quá mắc!”
Tu sĩ quản lý nơi đây là đệ tử áo cam, lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, chẳng thèm trả lời.
Giá ở cao ngất ngưởng, người ở được nơi đây chắc chắn không phú cũng quý, người thường đừng có mơ!
Hết cách, Bạch Tiểu Thuần và mọi người đành đi thuê một chỗ ở rẻ nhất, chui được vào trong phòng, sắc trời cũng đã tối.
Chỗ ở này rất đơn sơ, còn đơn sơ hơn cả chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần trong thôn ngày xưa, thế mà phí thuê sáu tháng đã đứt mất một nửa số Linh Thạch tông môn cho hắn.
Cũng đã hết một ngày, càng lúc càng thấy đói, bụng ai cũng reo vang, Bạch Tiểu Thuần thở dài, đưa túi linh thạch cho Thần Toán Tử, bảo hắn đi mua một ít linh thực về.
Thần Toán Tử phấn khởi, vội vàng bay đi, rất mau đã trở lại, mua về không ít linh thực, mọi người lặng lẽ ăn.
Bạch Tiểu Thuần ngồi ăn, càng thêm nhớ Nghịch Hà Tông.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, sáng sớm ngày thứ hai, Bạch Tiểu Thuần lần đầu tiên bị cơn đói làm cắt ngang việc thổ nạp, hắn mở mắt ra, thấy đám Tống Khuyết ai cũng gầy hẳn đi.
“Chết tiệt, nơi đây quá tà môn, cứ như vậy làm sao sống được!” Bạch Tiểu Thuần đã thấy hoảng, hắn đã đói tới hoa cả mắt, vội đưa linh thạch bảo Thần Toán Tử đi mua.
Ngày đầu tiên như thế trôi qua, ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư…
Trong bốn ngày này, mọi người đều đi ra ngoài, sau đó lúc trở về, ai cũng cau mày.
Cả bọn ai cũng ốm hẳn đi, Hứa Bảo Tài chỉ còn như da bọc xương.
Cái này cũng chưa tính cái gì, kinh khủng nhất là Bạch Tiểu Thuần phát hiện linh thạch đã hết, chỉ còn kiên trì được tối đa hai ngày nữa mà thôi!
“Các ngươi phải nghĩ cách đi, thế này không được, các ngươi là người hộ đạo của ta, các ngươi phải đi kiếm tiền nuôi ta chứ.” Bạch Tiểu Thuần nói.
Hắn vừa nói xong, Tống Khuyết đứng bật dậy, rất quyết đoán.
“Ta chịu đựng đ đủ!!”
“Bạch Tiểu Thuần, ta chịu đựng đủ, người hộ đạo cái quái gì, ta không làm, Tống Khuyết ta sẽ tự giải quyết vấn đề sinh tồn của mình, từ nay trở đi, ngươi là ngươi, ta là ta, không phải là điểm cống hiến sao, ở Huyết Khê Tông ta không bằng ngươi, ở Nghịch Hà Tông cũng không bằng ngươi, ở đây, ta nhất định sẽ dùng thực lực bản thân trở thành đệ tử áo vàng phi thăng lên cầu vồng!” Tống Khuyết quát.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, đang muốn lúc nói chuyện, Thần Toán Tử cũng đứng lên…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










