Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 66 : Mục Tiêu, Trung Du! (c326-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 326: Mục Tiêu, Trung Du!
Dịch giả: Tiểu Băng
Tu sĩ tứ mạch của Nghịch Hà Tông cả đời sẽ không thể nào quên được hình ảnh hôm nay!
Bàn tay to như ngọn núi của Huyết Tổ ấn mạnh xuống đất, phần còn lại của cánh tay từ dưới Thông Thiên Hà từ từ thò lên!
Tất cả mọi người đều ngây ngốc, ngơ ngác nhìn nửa cánh tay từ dưới Thông Thiên Hà trồi lên, nhìn bàn tay đang đè xuống mặt đất.
Bàn tay đó như dồn lực, lần nữa ấn mạnh xuống đất.
Rào một cái, một cái chỏm đầu như một hòn đảo, từ dưới Thông Thiên Hà trồi lên!
Nước sông ào ào nâng lên theo, Thông Thiên Chiến Thuyền mười vạn trượng của Linh Khê Tông nghiêng ngả, ba chiếc Chiến Thuyền bị sóng đẩy dạt ra.
Sau đó, một đôi mắt xuất hiện, tới cái mũi, cái miệng, một tiếng gầm làm cả trời đất rung chuyển từ trong miệng cự nhân truyền ra.
Cánh tay Huyết Tổ lại ấn xuống lấy thế, lần này tới lượt cái cổ của Huyết Tổ lộ ra!
Nước Thông Thiên Hà dâng lên cả trăm trượng, một cánh tay từ dưới Thông Thiên Hà vươn lên, đặt xuống mặt đất ở bờ bên kia.
Mặt đất rung chuyển, xuất hiện đầy khe nứt, đất đai đổ sụp, dưới bàn tay khổng lồ của Huyết Tổ, mặt đất cứng cũng trở nên mềm nhũn.
Hai cánh tay và ấn xuống, một cơ thể kinh thiên từ dưới Thông Thiên Hà từ từ đứng lên!
Đầu, cổ, bả vai, ngực, nửa người trên… độ cao tăng lên vùn vụt, trăm trượng, ngàn trượng, vạn trượng… Đến cuối cùng, chỉ mới bộ phận lộ ra khỏi Thông Thiên Hà đã đạt tới độ cao mấy vạn trượng.
Bả vai to rộng chỉ hẹp hơi mặt sông một chút xíu, cơ thể tráng kiện, mỗi một tấc đều tỏa ra uy áp khủng khiếp, phần eo thắt lại, như một hình tam giác ngược…
Phần dưới eo vẫn còn chìm bên dưới Thông Thiên Hà, nếu nhìn được xuyên qua làn nước, sẽ thấy nửa người dưới của Huyết Tổ đang đứng thẳng, chân đạp xuống đáy sông!
Thông Thiên Hà đối với tu sĩ là rất sâu, nhưng đối với Huyết Tổ thì không!
Huyết Tổ cũng chính là Bạch Tiểu Thuần, Huyết Tổ đứng dậy, tầm mắt của Huyết Tổ cũng chính là tầm mắt của Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn thấy thế giới xung quanh trở nên nhỏ bé, những ngọn núi trong mắt hắn chẳng khác gì đồ chơi, nước sông chỉ còn là nước chảy thông thường.
Cây cối trở thành cỏ nhỏ, còn tu sĩ… chẳng khác gì con kiến!
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, hình như muốn hái sao xuống cũng là việc dễ dàng, Bạch Tiểu Thuần không nhịn được, ngửa mặt lên hét dài!
Tiếng hét làm trời đất nổ vang, chim thú sợ hãi, hung thú run rẩy, nước Thông Thiên Hà nổ tung, ở một đầu của Thông Thiên Hà, con cá sấu vàng ngẩng đầu lên, trong mắt đầy rung động.
“Huyết… Tổ!” Lão tổ đời đầu tiên của Linh Khê Tông Hàn Tông run rẩy, Lý Tử Mặc, Thiết Mộc Chân Nhân,… mặt mày tái nhợt.
“Thực sự… là cử động được…”
“Huyết Khê Nhất Mạch, thực là ghê gớm, rõ ràng là muốn dùng cơ thể Huyết Tổ để đi ngược dòng Thông Thiên Hà!” đám nguyên anh của Huyền Khê Nhất Mạch cũng ngây người.
Các lão tổ còn thế, nói chi đám kim đan, trúc cơ,… ai nấy đều phấn khởi, tu sĩ Huyết Khê kích động quỳ xuống, rống to.
“Bái kiến Huyết Tổ!!”
Trên chiến thuyền của Linh Khê Tông, Công Tôn Uyển Nhi nhìn Huyết Tổ, nét mặt kì quái, cô cau mày, nhưng lờ mờ nhớ tới cái gì đó, nhưng không thể nào nhớ ra được.
Cô nhìn vào mắt Huyết Tổ, tựa hồ nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, sự âm u trong mắt cô tăng lên thêm một ít.
Một cô gái nữa cũng nhìn Huyết Tổ đầy cổ quái, có kinh hãi, có kính nể, và khó tin.
Đó là.. Trần Mạn Dao.
Không ai thấy, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không, khi hắn điều khiển Huyết Tổ đứng dậy, trên bầu trời xuất hiện một thân ảnh mơ hồ.
Thân ảnh ấy mặc một bộ trường bào màu đen, khuôn mặt mơ hồ không rõ, chỉ có thể phân biệt đó là một lão giả, trên người tràn ngập khí tức Tử Vong.
Lão lặng lẽ nhìn Huyết Tổ, ánh mắt mênh mang như đang nhớ lại.
Nếu Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy lão, hắn sẽ nhận ra, lão chính là người thủ lăng năm đó đã cứu hắn một mạng ở Lạc Trần Sơn Mạch!
Một hồi lâu sau, người thủ lăng khẽ thở dài, quay người biến mất…
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận cơ thể mình, Tu La Thân, lại đang từ từ tiếp tục tăng lên!
“Đáng tiếc Huyết Tổ đã vẫn lạc, dù có thể điều khiển thân hình, nhưng cũng không thể nào có được đầy đủ sức mạnh thực sự của ông ta khi còn sống, chỉ thi triển được một phần nhỏ mà thôi.” Bạch Tiểu Thuần cảm khái.
Nhưng chỉ một phần nhỏ đó, lão tổ nguyên anh cũng không thể nào chịu nổi!
Giọng Bạch Tiểu Thuần khàn khàn, vang vang bốn phương.
“Huyết Khê Nhất Mạch, tất cả vào trong cơ thể của ta!”
Những đệ tử còn lại của Huyết Khê Tông đều kích động ào ào bay tới, chui vào trong.
Huyết Tổ giơ tay, chỉ về phía trước!
“Nghịch Hà Tông… Toàn quân, xuất phát!!”
Huyết Tổ di chuyển, nước sông tản ra, Cự Nhân đi về phía trước!
Lão tổ Hàn Tông của Linh Khê Tông hít sâu, phất tay, Thông Thiên Chiến Thuyền mười vạn trượng ào ào rẽ nước, bám theo sau lưng Huyết Tổ.
Ba chiếc chiến thuyền mở toàn lực, ào ào bay lên trung du!
Tất cả thú trong Thông Thiên Hà đều dạt đi, tránh đường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 327: Tu Vi Đột Phá
Dịch giả: Tiểu Băng
Thông Thiên Hải, giải đất trung tâm của thế giới này, là một hải dương vô tận màu vàng, dù là Nguyên Anh tu sĩ, cũng không dám vượt qua nó nếu không có pháp khí vượt biển.
Chỉ có tu vi thiên nhân cảnh mới dám thử sức vượt qua.
Bốn hướng đông tây nam bắc của Thông Thiên Hải là bốn cửa biển, rộng vô biên.
Tứ đại tông môn ở trên thượng du chính là nằm ở bốn cửa biển này, tông môn ở phía đông, chính là Tinh Không Đạo Cực Tông, từ đông mạch Trường Hà nhìn lại, sau khi chảy qua một đường rất dài không biết bao nhiêu dặm, thông thiên Đông Hà sẽ chia ra bốn nhánh.
Chỗ phân nhánh đó, chính là đông mạch trung du Tu Chân Giới, Tinh Hà Viện, Không Hà Viện, Đạo Hà Viện, Cực Hà Viện… bốn đại tông môn!
Trong cả đông mạch trung du Tu Chân Giới, bốn đại tông môn này chính là bá chủ, mỗi tông môn đều có sức mạnh tuyệt đối, quét ngang tât cả các tông môn nhỏ hơn và các gia tộc tu chân.
Đây là sự áp chế tuyệt đối, dù tứ đại tông hạ du Tu Chân Giới có liên thủ với nhau, cũng không thể trở thành đối thủ của đại tông, lý do chính, chỉ có một!
Chính là lão tổ của hạ du Tu Chân Giới đều là Nguyên Anh, trong khi lão tổ của bốn đại tông môn trung du Tu Chân Giới lại có thiên nhân!
Thiên nhân cảnh!
Đây là cảnh giới trên Nguyên Anh, sự chênh lệch của nó với nguyên anh còn nhiều hơn giữa nguyên anh với kim đan!
Muốn chiến đấu vượt cấp, là chuyện không có khả năng!
Sự nghiền ép này khiến luôn có khát vọng tiêu diệt đại tông trung du của tông môn hạ du Tu Chân Giới trở thành chuyện nghịch thiên không thể nào xảy ra được, và khả năng tu sĩ nguyên anh của hạ du Tu Chân Giới đột phá tu vi bước vào thiên nhân, là cực kỳ bé nhỏ.
Dù có thiên tư hơn người, cơ hội cũng rất xa vời, bởi vì Linh lực ở Thông Thiên Hà khác nhau, vì tài nguyên khác nhau, vì công pháp khác nhau, và vì một nguyên nhân nữa, là khi thiên nhân kiếp phủ xuống, mà không có người hộ pháp, thì chắc chắn cửu tử nhất sinh!
Và một nguyên nhân cực lớn, đó là tông môn trung du, không bao giờ cho phép hạ du dưới trướng xuất hiện thiên nhân để uy hiếp địa vị của họ!
Nhưng những điều này, ngày hôm nay, đã thay đổi, cơ hội ngàn năm một thuở đã xuất hiện!
Không hiểu vì sao Không Hà Viện lại đi chọc giận Tinh Không Đạo Cực Tông, khiến hai vị thiên nhân hạ xuống, giết chết lão tổ thiên nhân của Không Hà Viện, rút hồn, tạo thành một cái thiên nhân hồn cực quý.
Không chỉ vậy, còn giết hơn bảy thành tu sĩ của Không Hà Viện, chí bảo cũng bị phá hủy bảy tám phần.
Thậm chí muốn diệt luôn Không Hà Viện cũng chỉ cần muốn là được, nhưng họ lại không diệt môn, mà bày ra thành một trò chơi!
Cứ ném Không Hà Viện ở đó, tạo cơ hội cho bốn đại tông môn hạ du.
Không Hà Viện bị thương nặng, trở thành món mồi hấp dẫn của khu hạ du.
Không Hà Viện làm sao cam tâm, tuy bị chế tài, nhưng cho đến nay, họ vẫn còn đứng vững!
Sau nhiều năm nữa, chỉ cần một người trong tông tấn chức thiên nhân cảnh, họ sẽ trở lại huy hoàng.
Hạ du tứ đại tông hợp nhất, không phải họ không biết, nhưng họ không dám giở trò, vì quy tắc trò chơi Tinh Không Đạo Cực Tông đã định ra, họ không dám biến đổi, nghiến răng chịu đựng sự trừng phạt của Tinh Không Đạo Cực Tông!
Sơn môn Không Hà Viện xây bên Thông Thiên Hà, Thông Thiên Hà ở khu vực này to hơn khu vực hạ du ít nhất cả mười lần, nhìn từ bờ bên này sang bờ bên kia, chỉ thấy được mơ hồ.
Từ đây, Thông Thiên Hà chảy tiếp xuống dài dằng dặc, sau đó tách ra làm bốn nhánh, chính là đông mạch hạ du Tu Chân Giới.
Lúc này, trong nhánh thứ nhất, một cự nhân khổng lồ lộ nửa người trên mặt sông đang cất bước đi nhanh, nước sông ào ào bị rẽ sang bên, hung linh ác thú trong lòng sông đều bỏ tránh.
Một số tồn tại cường hãn trong lòng sông cũng ngần ngừ, rồi nằm im, để cho cự nhân đi qua lãnh địa.
Trên vai Cự Nhân có một con thỏ.
Sau lưng cự nhân là một chiếc thông thiên chiến thuyền mười vạn trượng rào rạt bay theo, trên chiến thuyền, tu sĩ ngồi chi chít, luôn trong tình trạng đỉnh phong.
Phía sau còn có hai chiếc chiến thuyền, một cái bảy vạn trượng, một cái hơn ba vạn trượng, khí thế như nhau.
“Nhất định sẽ có một ngày… Ta không cần điều khiển thân thể Huyết Tổ, cũng cảm nhận được sự bao la của trời đất!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, cất bước, nước sông bị nhấc lên, Huyết Tổ bước một bước, chính là xa mấy ngàn trượng.
Mấy ngày sau, với tốc độ của Huyết Tổ, họ đã tới nơi bắt đầu rẽ nhánh sông!
“Trung du Thông Thiên Hà!!”
“Đây là… Đây là Thông Thiên Hà? Sao lớn quá vậy!”
“Đây nếu là sông, thì chúng ta chỉ được coi là suối thôi!” Tu sĩ tam mạch lao nhao, họ cảm nhận được linh khí ở nơi đây nồng đậm không chỉ gấp mười lần linh khí ở khu vực hạ du của mình đập vào mặt.
Có những người chỉ mới hít có mấy hơi, trong người đã vang lên ken két, hình như linh khí nồng đậm nơi đây đã giúp cơ thể vô thức đột phá giới hạn mà lâu nay vẫn chưa vượt qua được.
“Cái này… Nơi này là trung du, tu vi của ta…”
“Chỉ cần chiến thắng Không Hà Viện, chúng ta sẽ được ở đây, chỉ cần được ở đây, ta nhất định có thể tu hành đến nguyên anh!” nhiều người phấn khởi, những lão tổ Nghịch Hà Tông cũng kích động, họ còn hồi hộp hơn bất cứ ai, vì đối với họ, thiên nhân mới là mục tiêu của họ!
Nếu đứng vững ở đây, với nguồn tài nguyên khổng lồ, linh lực dồi dào, thiên nhân… sẽ không còn là yêu cầu xa vời, lúc đột phá, cũng không sợ có người tới cắt ngang quấy nhiễu, bởi vì… tông môn Trung du, có tư cách xuất hiện thiên nhân!
Bạch Tiểu Thuần há miệng, linh khí ào ạt điên cuồng chui vào trong miệng hắn, chia cho tất cả tu sĩ Huyết Khê Tông trong cơ thể Huyết Tổ, phần còn thừa được Bạch Tiểu Thuần dung nhập hết vào trong người mình.
Tầng thứ chín Linh Hải vốn chỉ còn thiếu chút xíu là hoàn toàn tinh hóa, nên bây giờ chỉ trong một cái chớp mắt, một cái hít vào, đã hoàn toàn Hóa Tinh!
Sau khi hóa tinh, tu vi của Bạch Tiểu Thuần tăng mạnh lên hẳn.
Đây là… Trúc Cơ Đại viên mãn! Chín tầng Linh Hải sau khi Hóa Tinh, dung hợp vào với nhau, tạo thành Thiên Đạo Trúc Cơ Đại viên mãn!
“Trung du…” Bạch Tiểu Thuần vui sướng, cảm thấy mình với khu trung du thật là có duyên, nếu không làm sao mới vừa vào tới là lập tức đột phá như thế…
Linh khí ở đây, dù bị hắn dùng toàn lực của cơ thể Huyết Tổ hít vào, nhưng lại không hề bị tổn thất chút nào, vẫn cứ như vô cùng vô tận.
Bạch Tiểu Thuần điều khiển thân thể Huyết Tổ nhảy lên khỏi Thông Thiên hà, hạ thẳng xuống đường sông của trung du!
Oanh!
Nước sông văng khắp nơi, sóng dâng cuồn cuộn, ba chiếc thông thiên chiến thuyền với khí thế hung hăng, bước vào ranh giới của sông trung du!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 328: Không Dong Tà Thụ
Dịch giả: Tiểu Băng
Con sông trung du rất rộng, khiến Bạch Tiểu Thuần điều khiển thân thể Huyết Tổ bước đi vô cùng thoải mái, linh hoạt hơn hẳn với lúc như đi trong suối hẹp khi trước.
Đáy sông cũng sâu hơn, lút tới ngực Huyết Tổ.
Linh khí nồng đậm giúp tốc độ ba chiếc Thông Thiên Chiến Thuyền tăng vọt lên gấp đôi.
Trên ba chiến thuyền giăng lên tấm bạt lớn, trên viết ba chữ vàng cực lớn!
Nghịch Hà Tông!!
Đây là lần đầu tiên Nghịch Hà Tông xưng danh ở trung du, gió thổi cuồn cuộn, bạt bay phần phật, vô cùng bắt mắt!
Lúc đầu các lão tổ sợ không điều động được cơ thể Huyết Tổ, nên quyết làm ba chiếc Thông Thiên Chiến Thuyền này thật hoành tráng, với hai mục đích, chấn nhiếp và hiệu triệu.
Chấn nhiếp những kẻ mang ý dòm ngó, hiệu triệu những kẻ muốn và họ xây dựng một thế lực mới cho tương lai!
Khu trung du lớn hơn khu hạ du rất nhiều, chỉ cần một tông ở đây cũng đủ dung nạp cả một giới tu chân của hạ du.
Trên đường đi, hai bên bờ sông, thi thoảng có thể nhìn thấy những tông môn, gia tộc tu chân nhỏ, đây toàn là những thế lực có quan hệ đặc thù, nên mới được Không Hà Viện cho phép xây tông môn ở gần Thông Thiên Hà.
Những kẻ này ngày thường đều là những kẻ tâm cao khí ngạo, đứng với thân phận cao quý của Tu Chân Giới trung du, khinh miệt nhìn xuống tu chân giới hạ du.
Nhưng hiện nay, Không Hà Viện bị chế tài, họ cũng không ngừng thấp thỏm, thấy ba chiếc Thông Thiên Chiến Thuyền ngược dòng đi lên, ai cũng mở to mắt, bị ba chiếc chiến thuyền chấn nhiếp tới mức run run quên cả thở, vì đi trước ba chiếc thuyền đó, còn có một cự nhân khủng bố khiến họ không dám cả nhìn thẳng.
“Bọn họ là… Nghịch Hà Tông?”
“Đến từ Hạ Du Tu Chân Giới…”
“Không ngờ lại có người thực sự muốn đánh Không Hà Viện!” những tông môn, gia tộc tu chân hai bên bờ sông đều bị kinh hãi!
Nhìn theo Chiến Thuyền và Cự Nhân đi xa, những tông môn này lập tức truyền tin tức ra khắp giới tu chân trung du.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tất cả thế lực trong phạm vi Không Hà Viện đều được biết, ba đại viện ở ba mặt kia cũng còn nghe thấy.
Những thế lực tông môn, gia tộc tu chân thuộc Không Hà Viện người sợ hãi, kẻ khẩn trương, kẻ trầm tư, vừa muốn đối kháng, lại vừa chần chừ.
“Đây chính là cơ hội của Nghịch Hà Tông, cũng là cơ hội của Chu thị gia tộc ta!”
“Chờ đến khi Nghịch Hà Tông nguy cấp, chúng ta sẽ xuất hiện, hợp sức với họ và đánh Không Hà Viện, với chiến công này, đủ để bảo vệ gia tộc ta ít nhất mấy nghìn năm không suy!!”
“Liều mạng, không ra tay bây giờ, còn chờ tới chừng nào!”
Thế là, rất nhiều thế lực bắt đầu xuất quân tới Không Hà Viện.
Và lúc đó, trên Thông Thiên Hà, tốc độ Bạch Tiểu Thuần hơi chậm lại.
Các lão tổ đã thảo luận, Không Hà Viện nằm ở đó, tới trễ một hai ngày với Không Hà Viện cũng đâu có khác gì nhau, nhưng đối với Nghịch Hà Tông, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Họ phải đợi đến khi tin tức được truyền khắp bốn phương, đánh động những kẻ muốn đánh cược, gia nhập liên minh và đánh Không Hà Viện.
Bạch Tiểu Thuần thở dài cảm khái, đám lão già này toàn là những con cáo già gian xảo.
Họ tụ lại, tính toán xử lý một cái tông môn, vô cùng triệt để.
“Đánh Không Hà Viện, chúng ta sẽ chia làm ba trận!” đám lão tổ ngồi ngay trên vai Huyết Tổ, lập một vòng cấm chế, tha hồ bàn bạc với nhau.
“Trận thứ nhất đánh từ đường sông.
Trận chiến này, chúng ta phải chiến thắng thật nhanh, tốc chiến tốc thắng, vậy mới đủ sức uy hiếp đám gia tộc tu chân và tông môn kia, khiến họ tin tưởng gia nhập với chúng ta!”
“Đúng vậy.
Trận chiến thứ hai, chúng ta sẽ đánh trong rừng! Không Hà Viện quá lớn, hai bên đều là rừng rậm, đánh trong rừng, đương nhiên là đánh giáp lá cà, chắc chắn sẽ rất thê thảm, mục tiêu trận thứ hai này, là tới sát sơn môn Không Hà Viện!”
“Hà hà, nên cuộc chiến thứ ba, sẽ là sơn môn chiến!”
“Trận cuối này mới là trận khó nhất.
Khó nhằn không phải tu sĩ Không Hà Viện, mà là… Không Dong Tà Thụ mỗi trăm năm phải ăn thịt trăm vạn người một lần! Không Hà Viện Thiên Nhân lão tổ dù đã vẫn lạc, nhưng Không Dong Tà Thụ đó, theo Ám Tử hồi báo, hình như vẫn còn sống, cái cây đó, có thể đấu với Thiên Nhân a…”
Bạch Tiểu Thuần nghe mà kinh hãi, không thể không lưu ý tới cái tên Không Dong Tà Thụ.
Nửa tháng sau, cuối cùng cũng có một gia tộc tu chân ở bờ sông quy hàng, gia nhập đi theo Nghịch Hà Tông, công kích Không Hà Viện!
Nghịch Hà Tông tuy không cho họ lên chiến thuyền, nhưng cũng hứa hẹn đủ điều.
Qua nửa tháng nữa, tổng cộng đã có mười ba gia tộc tu chân, năm tông môn nhỏ gia nhập vào Nghịch Hà Tông, tạo thành liên minh.
Các thế lực đều đã tới quanh Không Hà Viện, không ngừng xem xét thế cục.
Thấy đã đủ, Nghịch Hà Tông không lề mề nữa, triển khai tốc độ cao nhất, toàn lực bộc phát.
Mấy ngày sau, mọi người đã nhìn thấy trên đầu Thông Thiên Hà có một cây đại thụ rất to vắt ngang qua hai bờ sông, tán rậm rạp che trời!
Đó là một cây dong, tên là Không Dong!
Cây này đã sống rất nhiều năm, thân cây cực to, cao cả mấy vạn trượng, rễ cắm xuống cả hai bên bờ sông, rễ cây rủ xuống lòng sông, rậm rạp chằng chịt, hai bên bờ sông, rễ cây tản sâu dưới đất, mọc lên rất nhiều cây con, tạo thành một khu rừng cực lớn!
Trong rừng nồng mùi máu tanh.
Không Dong Thụ, là một loại cây… rất thích ăn máu thịt!
Không Dong Thụ khổng lồ làm cả Nghịch Hà Tông, dù đã được lão tổ sớm nói cho biết, vẫn phải hít sâu vì kinh hãi.
Cây đại thụ này toát rak hí tức tử vong cực mạnh, mặc dù có rất nhiều thân cành đã chết héo, rừng cây hai bên cũng đã bị hủy đi không ít, mang tới cảm giác hỗn độn.
Trên thân cây mẹ, có một dấu bàn tay cực to, ấn sâu vào thân cây, như muốn ấn bẹp chết Không Dong Tà Thụ!
Không Dong Tà Thụ tuy chưa chết, chỉ còn thoi thóp, phát huy được một phần nhỏ sức mạnh của thời toàn thịnh, nhưng vẫn dư sức… Uy hiếp bốn phương!
Không Hà Viện chìm ngập trong âm khí, không hề nhìn thấy một tu sĩ nào, nhưng có rất nhiều đôi mắt tàn nhẫn ở trong rừng Không Dong Thụ không ngừng quan sát người của Nghịch Hà Tông, nhất là Huyết Tổ
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 329: Tấn Công Không Hà Viện
Dịch giả: Tiểu Băng
Cả Thông Thiên Hà tĩnh lặng, Huyết Tổ và ba chiếc chiến thuyền xuất hiện trước sơn môn Không Hà Viện.
Hai bên không ai nói một câu nào, chỉ va chạm ánh mắt với nhau.
Ở đây không có đúng hay sai, dù là Không Hà Viện hay Linh Khê Tông.
Bầu không khí đầy áp lực ngày càng nặng nề, khiến không gian như đặc lại, xung quanh Không Hà Viện, tất cả các thế lực đều đang nhìn vào.
“Phong Thần Tử, bái kiến thượng tông!” Huyết Khê Thủy Tổ Phong Thần Tử hiện ra, cúi chào Không Hà Viện.
“Hàn Tông, bái kiến thượng tông!” Lão tổ đời đầu tiên của Linh Khê Tông xuất hiện thứ hai.
“Xích Hồn, bái kiến thượng tông!”
“La Đan, bái kiến thượng tông!” hai lão tổ mạnh nhất của Huyền Khê Tông và Đan Khê Tông liên tiếp theo ra, bái kiến Không Hà Viện.
Không Hà Viện vẫn im lìm, những đôi mắt trên Không Dong Tà Thụ trở nên phức tạp, sau cả nửa ngày, mới vang lên một giọng nói khàn khàn.
“Phong Thần Tử, Hàn Tông, Xích Hồn, La Đan… Bốn vị đạo hữu, đã lâu không gặp…” một lão giả tóc trắng xóa đi ra, mặt bên phải của lão có một cái bướu như đầu em bé, nhìn rất đáng sợ.
Theo sau lão có bảy tám người, tất cả đều là Nguyên Anh tu sĩ, người mạnh nhất là một lão giả tóc trắng xóa, lão đã là Đại viên mãn, trên người đã thấp thoáng có một tia Thiên Đạo chi ý, chỉ cần có đủ thời gian, lão rất có thể tiến giai thiên nhân.
“Trận chiến hôm nay, không cần nhiều lời, các ngươi hành lễ thế này, đối với lão phu thế là đã đủ, song đây là quy tắc do thượng tông định ra, là đúng hay sai, cũng không phải do hai tông chúng ta quyết định…” Lão giả cười cay đắng.
“Ta chỉ muốn nói một câu, là đám các ngươi…” giọng lão giả nhỏ đi, khiến bốn người Phong Thần Tử không khỏi phải dỏng tai lên cẩn thận lắng nghe, nhưng lão giả mặt có bướu thịt đã đột ngột xen vào, giọng nói lạnh băng đầy oán độc và điên cuồng.
“… Đều phải chết!!”
Lão vừa cất tiếng, không gian xung quanh ba chiếc thông thiên chiến thuyền trở nên vặn vẹo, mấy vạn người từ trong hư vô đi ra, tu vi của họ không đều, nhưng tốc độ cực nhanh, am hiểu phương pháp di chuyển trong không gian, nhanh chóng giết thẳng vào các chiến thuyền.
Bên phía các lão tổ cũng có những người tu vi tương đương xuất hiện xông tới, sát ý cực mạnh!
Rõ là Không Hà Viện muốn thừa lúc Nghịch Hà Tông còn chưa sẵn sàng, muốn ra tay đánh lén, chiếm tiên cơ!
Nhưng ngay lúc Không Hà Viện phát động công kích, trên bầu trời có một tiếng nổ vang, một thanh kiếm khổng lồ đột ngột xuất hiện, hóa thành vô số thanh kiếm nhỏ hơn, cả hơn mấy chục vạn thanh, đồng loạt chém thẳng vào Không Dong Tà Thụ!
Đây chính là Huyền Khê Tông kiếm trận, bố trí kiếm trận này đòi hỏi phải có thời gian, tuy nhiên, nó được kích phát, cũng chứng tỏ các lão tổ của Nghịch Hà Tông vốn chẳng hề có bao nhiêu thành ý!
Đúng là ngươi lợi hại thì ta độc ác, đây là trận đấu quyết định vận mệnh tông môn, không có sự tồn tại của cái gọi là đạo nghĩa, vì như thế sẽ phải trả giá đắt!
Thông thiên chiến thuyền tỏa ánh sáng lóng lánh, tu sĩ Không Hà Viện đều bị cản lại bên ngoài.
Không Dong Tà Thụ lóe sáng, lá cây biến ảo múa may, ngăn cản kiếm trận, đòn đánh lén của cả hai phe đều không giành được tiên cơ, lại còn làm lộ mặt nhau ra, thế nên chả ai thèm nói với nhau lời nào nữa, chiến tranh đã bắt đầu!
Những cành cây của Không Dong Thụ như những con mãng xà hung tàn, mang theo những thân ảnh tu sĩ mơ hồ của Không Hà viện, quất thẳng về phía Nghịch Hà Tông.
Tu sĩ Không Hà Viện đều giỏi về thuật pháp không gian, tốc độ di chuyển cực nhanh, lại giỏi ẩn nấp, Không Hà Viện nổi danh trong tu chân giới chính là về thích khách!
Không Hà Viện, chính là một tông môn thích khách!
Hơn mười vạn tu sĩ Không Hà Viện ồ ạt đánh tới, thân ảnh của họ như đi xuyên qua không gian, đột ngột xuất hiện, cả bầu trời đều có bóng dáng họ, nhưng chỉ trong nháy mắt, họ lại biến mất.
Thuật pháp quỷ dị này đã giúp họ chiếm được ưu thế khi đấu chiến với tu sĩ Nghịch Hà Tông!
Những cành cây của Tà Thụ cũng mang tới sức công kích không kém, những nơi chúng đi qua, gió rít lên ầm ĩ, hai bên bờ sông, không dong tà thụ đột ngột từ dưới đất mọc lên, hóa thành thụ nhân, gầm lên, nhào vào Thông Thiên Hà.
Những thụ nhân này có cái cao mấy trượng, có cái mấy chục trượng, cũng có cái cao cả trăm trượng, bên trong là tu sĩ Không Hà Viện ngồi điều khiển.
Bạch Tiểu Thuần điều khiển Huyết Tổ chi thân xông tới trước, ngăn cản đa phần công kích của tu sĩ Không Hà Viện, nước sông tung tóe do hắn bước mạnh tới tạo nên bắn vào tu sĩ Không Hà Viện, khiến họ đau đớn, kêu lên thảm thiết.
Không đếm nổi bao nhiêu chiếc cành Tà Thụ ào ạt bay tới, quấn chặt lấy Huyết Tổ chi thân của Bạch Tiểu Thuần.
Cành nào cũng tỏa ra sức mạnh kinh thiên, mang theo ý chí của Không Dong Tà Thụ.
Bạch Tiểu Thuần vung mạnh hai tay, bứt đứt cành tà thụ, hắn biết, nhiệm vụ của hắn, chính là xử lý cây Không Dong Tà Thụ này!
Hắn xông về phía Tà Thụ, liên tay chống đỡ những cành tà thụ không ngừng điên cuồng đánh tới.
Trên thông thiên chiến thuyền, những ánh sáng trận pháp thi nhau bừng sáng, những cự nhân do trận pháp hóa ra gầm lên, lao ra khỏi thuyền.
Kiếm trận trên trời xuất ra những đợt kiếm vũ liên miên, áp chế cả bầu trời, trong Đan Khê Tông, một cái Cự Đỉnh được tế ra, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng nhu hòa.
Ánh sáng ấy như chứa chất độc đặc thù, tu sĩ Không Hà Viện bị chạm phải đều run rẩy, còn tu sĩ Nghịch Hà Tông lại khoan khoái sung sướng, thương thế khôi phục nhanh hơn.
Có Trần Mạn Dao chỉ huy, tu sĩ Đan Khê Tông lấy độc làm chủ, những làn khói độc bay ra, tản khắp bốn phương.
Những tiếng nổ không ngừng vang lên khắp nơi.
Trên bầu trời, ngoài Huyết Khê Tông, lão tổ ba mạch còn lại đều ra tay, đấu với tu sĩ nguyên anh của Không Hà Viện, bất phân thắng bại, dù tu sĩ Nguyên Anh Không Hà Viện số lượng ít hơn Nghịch Hà Tông.
Tuy nhiên, sự áp đảo về số lượng khiến tu sĩ kim đan của Không Hà Viện phải liên tiếp bại lui!
Ba chiếc thông thiên chiến thuyền thi nhau bắn ra những cột sáng hủy diệt to cả trăm trượng.
Trong những cột sáng đó đều ẩn chứa uy áp của thiên nhân Thú Hồn, khiến tu sĩ Không Hà Viện chạm phải nó đều tan thành mây khói ngay tức khắc.
Mục tiêu công kích của những cột sáng, cũng là Không Dong Tà Thụ!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 330: Ghim Chặt Tà Thụ
Dịch giả: Tiểu Băng
Mục tiêu của Nghịch Hà Tông cho tới thời điểm này, chính là Không Dong Tà Thụ!
Cột sáng hủy diệt do Thông Thiên Chiến Thuyền bắn ra, đều chỉ mang một mục đích, là quét dọn chướng ngại cho Bạch Tiểu Thuần tới gần Không Dong Tà Thụ.
Ba cột sáng thế như chẻ tre bắn thẳng vào Không Dong Tà Thụ, khiến cây đại thụ rung mạnh, một tiếng gào thê lương mơ hồ từ trong cây vang ra, chấn cho tu sĩ bốn phương ứa máu miệng.
Nhưng Huyết Tổ chi thân thì không sao cả, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện ngay trước Không Dong Tà Thụ, xuất ra một quyền, đấm thẳng vào Không Dong Tà Thụ.
Cây đại thụ rung rinh mãnh liệt, cả Thông Thiên Hà ầm lên một con sóng cực lớn, một cái rễ to cả mười trượng, dài ngàn trượng được Không Dong Tà Thụ rút ra khỏi lòng đất, quất thẳng vào Huyết Tổ chi thân.
Phanh!
Huyết Tổ chi thân không sao, nhưng tu sĩ Huyết Khê Tông trong cơ thể Huyết Tổ thì phun máu, Bạch Tiểu Thuần biết thời gian cấp bách, lập tức xuất ra thêm một quyền.
Một quyền của Huyết Tổ chi thân, nếu tu sĩ nguyên anh trúng phải, tất bị trọng thương, nhưng Không Dong Tà Thụ thì lại không!
Tuy vậy, Không Dong Tà Thụ cũng hoảng sợ, nó cảm nhận được đối phương mới chỉ phát ra một phần nhỏ sức mạnh của cự nhân này, nếu đối phương phát huy ra được toàn bộ chiến lực, e là một quyền của nó, dù lúc mình toàn thịnh cũng phải vỡ tung!
Nhưng chỉ một phần nhỏ này cũng khiến nó kinh hãi, nếu nó còn toàn thịnh thì tốt rồi, dù không chắc làm thân hình kia bị tổn thương, nhưng cũng đủ sức đánh chết người điều khiển bên trong đó!
Nhưng bây giờ, muốn làm vậy, nó cũng phải trả giá đắt, Bạch Tiểu Thuần không ngừng công kích, khiến đại thụ lay động mãnh liệt, tu sĩ Không Hà Viện kinh hoàng, muốn xông tới cản.
Song, cái rễ thứ hai, thứ ba, thứ tư đã được Không Dong Tà Thụ rút ra, và công kích Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, chịu đựng bị quất trúng, khu vực trái tim của hắn là chỗ bị ảnh hưởng công kích ít nhất, tuy vậy, hắn cũng ứa máu miệng.
Rồi, cái rễ thứ năm, thứ sáu… đến cái thứ tám được rút ra, thi nhau quất túi bụi, tu sĩ trong cơ thể Huyết Tổ không chịu nổi nữa, liên tiếp ngất xỉu, khiến Bạch Tiểu Thuần thao túng Huyết Tổ chi thân không còn được lưu loát.
Nhưng Không Dong Tà Thụ cũng đã bị Huyết Tổ chi thân oanh kích lủng ra một lỗ!
“Nếu cứ thế này thì không được!” Bạch Tiểu Thuần hét lớn, thò cả hai tay vào trong lỗ hổng kia, túm mạnh, dùng hết sức lực xé nó ra!
Xoạt một tiếng, những tiếng tru thê lương đồng loạt vang lên từ trong rừng ở hai bên bờ sông, tu sĩ Không Hà Viện rú lên điên cuồng, tu sĩ nguyên anh của Không Hà Viện đang giao chiến trên trời kinh hãi.
Không Dong Tà Thụ bị Bạch Tiểu Thuần xé toang, kêu lên thảm thiết, rung chuyển cả bầu trời.
Nó vùng vẫy giãy giũa, cả trăm chiếc rễ cây to tướng từ dưới Thông Thiên Hà đồng loạt thò lên, công kích Huyết Tổ chi thân.
Tu sĩ trong cơ thể Huyết Tổ đồng loạt phun máu, không còn điều khiển được cơ thể Huyết Tổ.
Hai cái rễ cực to dài cả mấy vạn trượng từ dưới Thông Thiên Hà thò lên.
Hai cái rễ này chẳng những to, mà còn khác hẳn bao nhiêu cái rễ trước, hình như đây chính là rễ cái của Không Dong Tà Thụ, một trái một phải, như hai cây trụ lớn quất mạnh vào Huyết Tổ chi thân!
Bạch Tiểu Thuần không kịp nghĩ nhiều, đưa tay trái bắt lấy cái rễ bên trái, kẹp xuống nách, tay phải cũng làm tương tự, kẹp cái rễ bên phải vào nách phải!
Oanh oanh hai tiếng, mặt Bạch Tiểu Thuần trắng bệch, mọi sức lực điều khiển còn lại, hắn dồn xuống hai chân Huyết Tổ!
“Ta giết không được ngươi, nhưng ta sẽ đóng đinh ngươi xuống đây!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, dùng Huyết Tổ chi thân kẹp chặt hai cái rễ cái của Không Dong Tà Thụ, chìm xuống nước!
Hai cái rễ chính của Không Dong Tà Thụ bị hắn kéo xuống, nó tận lực giãy giụa, gào thét, nhưng không rút ra được.
Rống!!
Không Dong Tà Thụ điên cuồng, nhưng không thay đổi được vận mệnh, bị kéo ngã nghiêng xuống nước.
Nó đã bị giữ chặt, hơn phân nửa thần thông đều khó mà thi triển được, Bạch Tiểu Thuần sử dụng chút sức mạnh cuối cùng, rống lên một tiếng.
Sóng khí rẽ con sông thành một lối đi, tu sĩ Huyết Khê Tông nhờ sóng khí chi lực bay vọt ra khỏi cơ thể Huyết Tổ, vọt lên trên mặt nước.
Họ đều đã bị thương, nhưng được đỉnh quang của Đan Khê Nhất Mạch bao phủ, vết thương đều nhanh chóng được chữa lành, ba mạch kia cũng đã lướt tới cứu viện, họ nhanh chóng kết thành trận pháp, tạo thành chiến thuật châu chấu đặc trưng của Huyết Khê Tông!
Bảy tu sĩ nguyên anh hóa thành bảy cái cầu vồng, lao lên gia nhập vào trận chiến nguyên anh trên không!
Sự xuất hiện của họ khiến cán cân cuộc chiến bị nghiêng đi!
Mặt trận Kim Đan đã nghiêng, càng thêm nghiêng!
Người cuối cùng thoát ra khỏi miệng Huyết Tổ là Bạch Tiểu Thuần, hắn vừa lao lên tới mặt sông, là phun máu tươi, song ngay khi hắn lao lên, từ Linh Khê Tông đã có tám tu sĩ bay tới.
Tám người này, Bạch Tiểu Thuần không xa lạ gì, chính là tám người và hắn tạo thành Chủng Đạo Đệ Cửu Trận, cả bọn không chút chần chừ, và Bạch Tiểu Thuần tạo thành trận pháp.
“Hợp trận!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, oanh một tiếng, ánh sáng quanh thân chín người dung hợp lại với nhau, một cự nhân cao trăm trượng do trận pháp hóa thân hiện ra giữa không trung, tay phải nhấc lên, một thanh kiếm đỏ do huyết khí của tu sĩ trung phong Huyết Khê Nhất Mạch ngưng tụ ra xuất hiện trên tay cự nhân!
Cự nhân chém mạnh ra sau lưng một nhát, khiến một cành Tà Thụ ý đồ đánh lén bị chém thành hai khúc!
Oành!
Biến hóa kinh thiên động địa khiến những ai nhìn thấy đều chấn động, nhất là những gia tộc và tông môn tu chân đang ở xung quanh quan sát run rẩy, da đầu run lên.
Họ đã bị biểu hiện thực lực và quyết tâm của Nghịch Hà Tông làm cho chấn kinh.
Nhất là cuộc chiến của Huyết Tổ Cự Nhân và Không Dong Tà Thụ làm cả đời họ cũng không thể nào quên được, và hiện thời, dù Nguyên Anh chiến, hay Kim Đan chiến, Không Hà Viện… đều đang ở hạ phong!
Không Dong Tà Thụ bị Huyết Tổ Cự Nhân kềm chế, khiến các tu sĩ của những thế lực này đều bị kích động, hơi thở trở nên dồn dập hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










