Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 67 : Trúc Cơ Bất Diệt (c331-c335)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Trúc Cơ Bất Diệt
Dịch giả: Tiểu Băng
Trên Thông Thiên Hà, chiến ý ngập trời, Nghịch Hà Tông và Không Hà Viện chém giết nhau vô cùng thê thảm!
Tuy lão tổ chiến và Kim Đan chiến, Nghịch Hà Tông đều chiếm ưu thế, nhưng trong Trúc Cơ chiến và Ngưng Khí chiến, chiến thuật ám sát của Không Hà Viện đã khiến tu sĩ bốn mạch của Nghịch Hà Tông đều phải đau đầu, chỉ cần hơi sơ sẩy một cái là mất mạng ngay tức khắc.
Không Hà Viện là trung du tông môn, tuy bị Tinh Không Đạo Cực Tông kềm hãm làm những cao thủ chiến lực cao cường và trung cấp bị tổn thất khá nhiều, nhưng tu sĩ cấp thấp thì không tổn thất bao nhiêu cả.
Thế nên trận địa cấp thấp diễn ra vô cùng thảm thiết, may mà Nghịch Hà Tông Tứ Mạch đã có bước phát triển sau cuộc đại chiến hạ du, nhất là đã quen với tông môn chiến quy mô lớn, nên sau lúc đầu còn hơi lúng túng, về sau đã dần dần lấy lại được thế giằng co.
Cục diện này rất có lợi cho Nghịch Hà Tông, chỉ cần lão tổ chiến hoặc Kim Đan chiến chiến thắng, thì họ hoàn toàn có thể nghiền ép Không Hà Viện!
Những tông môn và gia tộc tu chân đã lựa chọn gia nhập Nghịch Hà Tông, tuy lén lén lút lút, nhưng vẫn thò vào hỗ trợ Nghịch Hà Tông.
Thượng Quan Thiên Hữu điều khiển hóa thân tung hoành ngang dọc, phi kiếm tạo thành võng kiếm vây quanh hắn, rất là nổi bật.
Quỷ Nha lặng lẽ hơn hẳn, nhưng ra tay lúc nào cũng ác liệt, quỷ khí đầy trời, những chiếc quỷ thủ đen thui đột ngột xuất hiện, giết chết kẻ địch.
Hầu Vân Phi, Công Tôn Vân, những thiên kiêu đến từ Huyết Khê Nhất Mạch Tống Khuyết, Huyết Mai, Thần Toán Tử, Cổ Liệt, Tống Quân Uyển, cùng ba đại Huyết Tử và các trưởng lão, người nào cũng thể hiện sáng chói trên chiến trường.
Tương tự còn có Huyền Khê Nhất Mạch Cửu Đảo, hắn đã khôi phục thương thế, thường ngày luôn phải tránh né Bạch Tiểu Thuần, hiện giờ đã có cơ hội phát tiết.
Đệ tử Đan Khê Tông chỉ có một thiên kiêu là Trần Mạn Dao, cô gái này rất không tầm thường, chỉ huy đại quân tu sĩ Đan Khê Tông, lấy độc và chữa thương làm chủ, cứ ba năm người một đội, hoặc tung khói độc, hoặc đi cứu viện.
Nhờ sự có mặt của Đan Khê Tông, trận giằng co trở nên có lợi cho Nghịch Hà Tông.
Trần Mạn Dao còn thể hiện được tài năng về bày trận, mấy vạn tu sĩ Đan Khê không một chút lộn xộn, ai nấy hành sự đều đâu vào đấy.
Trần Mạn Dao không ngừng ban ra mệnh lệnh, mắt quét khắp chiến trường, cô đã thực sự tỏa sáng, trở thành người thứ hai bị Không Hà Viện để mắt tới.
Người thứ nhất ấy à, chính là kẻ chui ra từ trong Huyết Tổ chi thân, hóa thân thành cự nhân trận pháp, đang vung vẩy cây huyết kiếm cực to do huyết khí ngưng tụ thành kia kìa, Bạch Tiểu Thuần!
Bất kì ai cũng nhìn ra được ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần và Huyết Tổ chính là một người!
Huống hồ tuy Không Hà Viện không thể thò xuống quấy nhiễu hạ du Tu Chân Giới, nhưng tin tức của hạ du đương nhiên họ đều biết rõ, biết ai mới là kẻ khiến cho Hạ du Tu Chân Giới nhất thống.
Thế nên Bạch Tiểu Thuần chỉ vừa mới xuất hiện, là lập tức bị Không Hà Viện nhắm thẳng vào, đa số thích khách đều là xông tới công kích Bạch Tiểu Thuần.
Mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực, chiến trường này khiến hắn ngỡ mình như trở về cuộc chiến ở Lạc Trần sơn mạch, cuộc chiến ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên, cuộc chiến ở Hùng Thành, hắn rống to, huyết khí cuồn cuộn dâng trào, tăng cường chiến lực cho tu sĩ Huyết Khê Nhất Mạch.
“Chết!!” Bạch Tiểu Thuần chém thẳng vào một thụ nhân đang vọt tới.
Xung quanh hắn đột ngột xuất hiện bảy tám tu sĩ Trúc Cơ từ trong hư không hiện ra, tất cả đều đồng loạt công kích về phía hắn.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần chém thụ nhân làm hai, sau lưng hắn xuất hiện một hư ảnh cực to, là bất tử Tu La thân của hắn!
Bất Tử Tu La thân như trở thành một hóa thân thứ hai, các tu sĩ Trúc Cơ khi công kích trúng vào nó, sự phản chấn khiến họ đều phun máu, không thể nào tin được.
“Không thể nào!!”
“Đây là cơ thể gì, sao đạt được tới mức này!!”
“Chết tiệt, cái này hình như đã đạt tới mức độ Trúc Cơ bất diệt!!”
Họ nhìn Bạch Tiểu Thuần như nhìn thấy quỷ, nhanh nhẹn lùi lại, toàn lực bỏ chạy.
“Trúc Cơ bất diệt?” Bạch Tiểu Thuần bấm pháp quyết chỉ một cái, huyết kiếm khổng lồ trong tay nổ tung, hóa thành vô vàn huyết khí, ngưng tụ thành một cơn gió lốc với vô vàn huyết kiếm nho nhỏ quét ngang bốn phương.
Đám tu sĩ Trúc Cơ chạy chưa được bao xa đã bị cơn gió lốc huyết kiếm bao phủ, cơn gió cuốn qua, họ đều biến mất.
Cảnh này khiến tu sĩ Không Hà Viện quanh đó đều ngừng thở.
Tu sĩ Nghịch Hà Tông trên chiến trường đã chết rất nhiều, đa số đều chết vì thích khách, Bạch Tiểu Thuần đầy thù hận lao ra, né Không Dong Thụ, chuyên tìm thích khách để trả thù.
Những thích khách bị hắn túm được đều bị Tu La thân của Bạch Tiểu Thuần đụng cho nát nhừ.
Các thích khách không dám tới gần Bạch Tiểu Thuần nữa, Bạch Tiểu Thuần đang định tiếp tục truy kích, thì sau lưng hắn đã xuất hiện một thụ nhân to gấp đôi các thụ nhân bình thường xông tới!
Mắt thụ nhân này lấp lóe tà dị, trên cơ thể còn vương mấy cái đầu lâu, đều là đệ tử Linh Khê Tông, khiến Bạch Tiểu Thuần điên tiết.
“Trúc Cơ bất diệt? Là cảnh giới vô địch? Chỉ là một tiểu tử hạ du, để ta cho ngươi biết cái gì mới là cảnh giới vô địch, cái gì mới gọi là thân thể Trúc Cơ bất diệt!” trên tà thụ xuất hiện gương mặt một thanh niên với đôi mắt đầy oán độc và điên cuồng.
” Thiên kiêu Không Hà Viện?”
“Mỗi lần nhìn thấy kiểu điên cuồng này, đều làm ta sinh ra xúc động muốn giúp người ta tỉnh táo ra…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, lập tức thi triển Hám Sơn Chàng.
Hám Sơn Chàng vừa ra, uy lực đại tăng!
Sau lưng hắn xuất hiện Tu La thân thứ hai, hai đại Tu La thân chồng lên nhau, uy lực tăng lên một lần nữa!
Tốc độ của hắn cực nhanh, thụ nhân kia còn chưa kịp làm gì, Bạch Tiểu Thuần đã hóa thành tàn ảnh, tông thẳng vào thụ nhân.
Thụ nhân kia bị tông văng ngược đi như diều đứt dây, bay vào trong rừng bờ sông bên kia, tạo nên một âm thanh rất lớn khi rơi xuống đất.
Sau đó… không còn âm thanh gì nữa.
“Hình như như thế không được lịch sự lắm?” Bạch Tiểu Thuần đắc ý, ra vẻ kinh ngạc lên tiếng, tám người còn lại trong trận pháp hóa thân của hắn đều cười khổ, rõ ràng ai cũng nhìn ra là Bạch Tiểu Thuần cố ý, Hám Sơn Chàng của hắn, có mấy ai bị hắn tông vào mà không bay…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 332: Nhất Định Có Người Bảo Vệ Ta
Dịch giả: Tiểu Băng
Bên bờ Không Hà Viện, trong rừng, trong một cái hố cực sâu…
Trong hố là một cây Không Dong Thụ vỡ vụn, thật lâu sau, từ trong đó mới có một bóng người run rẩy cố gắng bò ra, chính là tên thiên kiêu mới kêu gào ban nãy.
Trên mặt hắn không còn sự kiêu ngạo, hay điên cuồng, mà chỉ có sợ hãi và sợ hãi.
Hắn không dám tới bờ Thông Thiên Hà nữa, mà khoanh chân ngồi xuống, trong lòng rất sợ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần rất là đắc ý, từ lúc ra khỏi cơ thể Huyết Tổ hắn đã phát hiện ra trong thời gian điều khiển Huyết Tổ, Bất Tử Trường Sinh công của hắn đã tăng tiến mạnh mẽ, đã tạo ra được bộ Tu La thân thứ hai.
Nhưng hắn biết ngoài chiến trường, hắn nhất định sẽ bị người ta chú ý, thế nên mới cố nhịn không bày nó ra, chính là để chờ tới lúc có kẻ tưởng hắn dễ ăn nhào tới ăn hiếp, hắn mới lôi ra, đánh cho kẻ đó văng về.
Nhìn theo tên thiên kiêu cuồng vọng bị mình hất bay, tới giờ vẫn chưa thấy lại bóng dáng, Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng.
“Cho đáng đời giỏi ăn hiếp người ta!”
Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ mở miệng, tu sĩ Không Hà Viện quanh đấy đều nhìn hắn mà kinh sợ, không còn ai dám tới khiêu chiến hắn nữa, cả Không Dong Tử Thụ cũng run rẩy mà né hắn ra.
Họ né tránh hắn, nhưng trong lòng rất uất nghẹn, hận không thể đập nát cái trận pháp hóa thân của hắn, để Bạch Tiểu Thuần phải thò ra chiến đấu một mình, đến lúc đó, họ sẽ cho hắn biết, không có trận pháp hỗ trợ, hắn chẳng là cái đinh gì hết!
“Chết tiệt, ta không tin hắn sẽ trốn mãi được trong cái trận pháp hóa thân đó!”
“Hừ, chỉ cần hắn đi ra, ta nhất định sẽ phải xem chiến lực thật sự của hắn có được bao nhiêu!” tu sĩ Không Hà Viện thầm nhủ, nhưng thấy Bạch Tiểu Thuần vọt tới chỗ mình, lại phải không cam lòng tránh đi.
“Né cái gì, quyết chiến đi chứ!”
“Tới đây!” Bạch Tiểu Thuần đắc chí rống to, nhìn mình đi tới đâu, người Không Hà Viện dạt ra tới đó, trong lòng vô cùng thích chí.
Không lâu sau, trên chiến trường Kim Đan, phe Nghịch Hà Tông cuối cùng cũng đã phát huy được ưu thế về số lượng, giành thế áp đảo, đánh cho tu sĩ Không Hà Viện trọng thương.
Tu sĩ Kim Đan bắt đầu mất mạng, tu sĩ của cả Không Hà Viện cũng dần phải lùi lại, khí thế yếu hẳn đi, không ngừng bị tu sĩ Kim Đan của Nghịch Hà Tông với số lượng áp đảo hơn hẳn đuổi theo, giết chết!
Tương tự, cuối cùng cũng có Thái Thượng Trưởng Lão Nghịch Hà Tông trở nên rảnh tay, xông vào trận chiến, khiến tu sĩ Nghịch Hà Tông Tứ Mạch phấn khởi, toàn lực công kích.
Lão giả nguyên anh sắp đạt thiên nhân của Không Hà Viện bi ai, hét to một tiếng, hất văng đám vây công Phong thần tử, Hàn Tông và Xích Hồn của Nghịch Hà Tông, chỉ vào Không Dong Tà Thụ.
“Thủ hộ sơn môn, mở tông môn đại trận!”
Một màn sáng màu xanh lục cực to từ cây Không Dong Tà Thụ bùng ra, bao phủ bốn phương, mang theo lực hút cực mạnh.
Lực hút kia nhằm vào tu sĩ Không Hà Viện, chỉ trong chớp mắt, tất cả tu sĩ Không Hà Viện đều được hút lên cây Không Dong Tà Thụ!
Trận pháp hoàn toàn phong bế Thông Thiên Hà, chặn đứt đường công kích của Nghịch Hà Tông!
Trận pháp này của Không Dong Tà Thụ chưa hoàn hảo, mà bị hai lỗ hổng to, một lỗ bên trái, một lỗ bên phải!
Hai lỗ hổng đó đã làm trận pháp bị yếu hẳn.
“Bỏ Thông Thiên Hà, tản vào rừng hai bên bờ sông, thực hiện trận chiến thứ hai… cùng giết vào… sơn môn Không Hà Viện!” lão tổ Hàn Tông quát to, Huyết Khê mạnh nhất và Đan Khê yếu nhất hợp vào với nhau, nhảy lên bờ trái, hai tông còn lại, nhảy lên bờ phải, cùng nhắm thẳng vào sơn môn.
Cuộc chiến trong rừng bắt đầu!
Trong rừng cây cối rậm rạp, không thích hợp cho trận pháp Cự Nhân và với Huyền Khê Khôi Lỗi chiến đấu, thế nên trận chiến này, đều hoàn toàn dực vào sức mạnh cá nhân!
Tu sĩ Không Hà Viện vội vàng tản vào trong rừng, lập phòng tuyến cản lại.
Trên trời, Nguyên Anh chiến, lại diễn ra!
Trận này độ nguy hiểm cao, nên đa phần đệ tử nội môn đều ở lại thông thiên chiến thuyền, không tham gia chiến đấu.
Chỉ có tu sĩ Trúc Cơ trở lên mới có tư cách tham dự, vì hiện giờ không còn trận pháp bảo vệ, nếu lỡ bị thương thì e rằng khả năng tử thương nhất định sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng đây… chính là chiến tranh!
Để cổ vũ tinh thần, các lão tổ của Nghịch Hà Tông đã cho phép mọi chiến lợi phẩm thu hoạch được từ chiến đấu trong rừng sẽ hoàn toàn thuộc về cá nhân, không cần phải giao nộp cho tông môn!
Nhưng tuyệt đối nghiêm cấm không được tự giết lẫn nhau, nếu vi phạm sẽ bị trừng phạt rất nặng.
Trận pháp hóa thân của Bạch Tiểu Thuần cũng tan vỡ, chín người tản ra, tự mình xông vào rừng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn khu rừng trước mặt, theo hắn thấy, khu rừng này rất giống khu rừng ở Lạc Trần Sơn Mạch.
“Ta là người quan trọng, nhất định là có người âm thầm bảo vệ cho ta…” Bạch Tiểu Thuần tự động viên bản thân, vỗ vào túi trữ vật, trong tay xuất hiện rất nhiều Phù Lục, hắn dán hết phù lục lên người, quanh người hắn lập tức xuất hiện cả trăm màn sáng chất chồng lên nhau, số lượng nhiều tới mức đếm không nổi.
Làm xong, Bạch Tiểu Thuần mới phóng vào rừng, mục tiêu là sơn môn Không Hà Viện xa xa.
Trong rừng ẩm ướt, những tiếng kêu thảm thiết vang khắp xung quanh, có của Không Hà Viện, cũng có của Nghịch Hà Tông, Bạch Tiểu Thuần đang bay bỗng nhiên ngừng lại, né sang bên, ngay tại chỗ cũ của hắn xuất hiện bốn tu sĩ Trúc Cơ Không Hà Viện, hai người xuất chưởng đánh thẳng vào chỗ hắn vừa mới đứng.
Hai người còn lại, thì đánh vào màn sáng bảo vệ trên người hắn.
Một số màn sáng bị đánh vỡ, nhưng số còn lại rất nhiều, tạo sức bắn ngược làm hai tu sĩ Trúc Cơ kia đều bị hất lùi, khí huyết nhộn nhạo, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, tông thẳng vào một tu sĩ.
Tu sĩ kia kêu lên thảm thiết, máu tươi phun ra, nội tạng vỡ vụn, bị hất văng ra ngoài hơn mười trượng, nhìn là biết không sống nổi.
Tay phải Bạch Tiểu Thuần hóa thành màu đen, hút lấy tu sĩ thứ hai, bóp mạnh vào cổ.
Toái Hầu Tỏa!
Tu sĩ kia mở to mắt, khí tuyệt bỏ mình!
Hai người còn lại vội lùi nhanh, họ vốn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần nên định cùng nhau xông tới giết, không ngờ Bạch Tiểu Thuần không có trận pháp hóa thân bảo vệ mà lại mạnh khủng bố đến như vậy!
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã giơ tay lên, ngưng tụ huyết khí, chém mạnh một cái, một lưỡi đao huyết quang to cả mười trượng được ngưng tụ ra, lướt qua một đường.
Hai tu sĩ kia không thể tin được cúi đầu xuống nhìn, cơ thể họ đã bị chém thành hai đoạn!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 333: Phượng Vũ Thê Minh
Dịch giả: Tiểu Băng
Một âm thanh bén nhọn quỷ dị từ sơn môn Không Hà Viện xa xa đột nhiên vang lên, truyền khắp toàn bộ chiến trường.
“Hì hì, hì hì…” tiếng cười quỷ dị, ai nghe thấy cũng lạnh run cả người từ trong ra ngoài.
Một làn cầu vồng từ trong Không Hà Viện bay ra, lơ lửng giữa không trung, là một… Con rối!
Con rối chỉ cao chừng ba thước, ăn mặc rách rưới, mặt cười quỷ dị, tóc lơ thơ chỉ có mấy cọng!
Giống như con búp bê đồ chơi trẻ con bị vứt đi, nhưng lại lơ lửng giữa không trung, tản mát ra khí tức kinh người, tiếng cười quỷ dị cũng là từ nó vang ra.
Đôi mắt nó bắn ra tia sáng đỏ rực, nhoáng một cái, nó đã xuất hiện trước mặt một tu sĩ Nghịch Hà Tông, tu sĩ mở to mắt nhìn nó, rồi oanh một tiếng, đầu hắn nổ tung, máu và não văng tứ tung, con rối lại vang lên tiếng cười.
Da đầu Bạch Tiểu Thuần tê rần.
“Chí bảo của Không Hà Viện?”
Trong rừng, Công Tôn Uyển Nhi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn con rối, trong mắt đầy khinh miệt.
Lại một làn cầu vồng ào ào bay tới, là chí bảo của Huyết Khê Tông… Đạo Thảo Nhân!
Đạo Thảo Nhân cầm tấm da người trên tay mặc vào người, bay thẳng tới chỗ con rối của Không Hà Viện.
Hai thứ vốn không thuộc về nhân gian, bắt đầu đánh giết nhau ngay giữa không trung!
Tu sĩ Nghịch Hà Tông thở phào, Bạch Tiểu Thuần và đám tu sĩ Kim Đan lại biến sắc!
“Nếu con búp bê này là chí bảo của Không Hà Viện thì không sao, nhưng nếu nó không phải là chí bảo của Không Hà Viện, mà chỉ là một bảo bối bình thường thì sao? Chỉ một bảo bối bình thường đã khiến chí bảo của Huyết Khê Tông phải ra tay, vậy đến khi Không Hà Viện xuất ra chí bảo thật sự, thì phải làm sao?”
Bạch Tiểu Thuần run run, hắn nhìn kiểu gì, cũng cảm thấy con búp bê kia không giống như là chí bảo, nếu bảo Không Dong Tà Thụ là chí bảo, hắn không biết trong Không Hà Viện còn chí bảo cỡ nào nữa.
Lại một thứ từ trong sơn môn Không Hà Viện bay ra, lần này là một cái xác quấn vải, vải quấn lốm đốm máu đã ngả màu nâu, khí tức nó tỏa ra còn mạnh hơn con búp bê rách nát ban nãy!
Một làn khói từ đằng xa bay lại, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, hóa thành một đạo sĩ trung niên đầy uy nghiêm, bước ra chặn xác ướp!
Chí bảo của Huyền Khê Tông!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng lấy ra thêm một mớ phù văn dán lên người, thu lấy bốn cái túi trữ vật, rồi cẩn thận từ từ bước tới.
Hắn tận lực không để ý tới cuộc chiến trên bầu trời, mà dồn hết tâm trí để ý chung quanh, bỗng hắn khựng lại, tay bấm pháp quyết chỉ vào một chỗ cách đó không xa, một cái đỉnh tím xuất hiện, đập xuống một cái.
Oanh một tiếng, chỗ đó bị đánh thành một cái hố sâu, Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh, mở ra con mắt thứ ba, nhìn thấy một bóng người ở bên cạnh đại đỉnh.
Bạch Tiểu Thuần lao tới, đấm ra một quyền.
Thân ảnh kia ngạc nhiên, lùi nhanh, nhưng vẫn bị dư chấn làm phun máu, hiện nguyên hình là một nam tử trung niên, kinh hãi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Ngươi nhìn thấy được ta!!” Y vừa nói, vừa không dừng chân tiếp tục lùi lại, Bạch Tiểu Thuần xòe cánh sau lưng, ào tới đuổi theo, giơ chân đạp một cái.
Tu sĩ kia đã toàn lực ngăn cản, còn lấy ra lấy nhiều pháp bảo phòng vệ nhưng đều không có tác dụng, một cước của Bạch Tiểu Thuần làm pháp bảo vỡ vụn, nội tạng của tu sĩ bị đạp nát bấy, mất mạng ngay tức khắc.
Bạch Tiểu Thuần thu túi trữ vật, tiếp tục đi, suốt đường đều mở pháp nhãn, những kẻ ẩn thân cũng không thoát được pháp nhãn của hắn, hắn còn mở rộng phạm vi, cứu viện những đồngmôn khác trên đường đi.
Một đường đi, hắn nhìn thấy rất nhiều thi thể, có của phe ta, có của phe địch, làm lòng hắn trầm xuống, sát khí trên người hắn càng tăng…
“Đây là tu hành…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, đạo lý này hắn hiểu, giống như hồi ở Lạc Trần sơn mạch, ở Vẫn Kiếm Thâm Uyên, ở Hùng Thành, tuy hắn hiểu nhưng những lúc như vậy, trong lòng hắn đều nặng nề, phức tạp.
Bạch Tiểu Thuần chợt nghe xa xa có tiếng Hi..i…iiii dồn dập, âm điệu có vẻ lo lắng, bi ai, làm người ta bồn chồn.
Bạch Tiểu Thuần giật thót, hắn nhận ra âm thanh này.
“Chim phượng?” Bạch Tiểu Thuần lập tức tăng tốc chạy về phía phát ra âm thanh kia, nhìn thấy con chim phượng năm đó ăn phải Phát Tình Đan của hắn, cơ thể nó đẫm máu, nhưng nó như nổi điên, không ngừng điên cuồng công kích một nữ tử mặc trường bào đen.
Cô gái này mặt rất lạnh, trên mặt có một vết sẹo dài, mắt đầy sát khí, khí tức nguy hiểm.
Trong tay ả cầm đầu lâu một lão giả, mắt vẫn còn mở to như không tin được mình đã chết.
Trên mặt đất có một xác chết không đầu, mặc trang phục của Linh Khê Nhất Mạch, máu vẫn còn tươi.
“Chu trưởng lão!!” Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn cái đầu lâu.
Thi thể kia chính là Chu trưởng lão Hương Vân Sơn của Linh Khê, người thay thế Lý Thanh Hậu làm chưởng tọa Hương Vân Sơn!
Bạch Tiểu Thuần run run, hắn nhớ tới rất nhiều hình ảnh…
Lúc hắn mới lên núi, cùng với đám Trương Đại Bàn nộp vật quý cho Chu trưởng lão…
Chim phượng của Chu trưởng lão chĩa thẳng vào hắn, mách tội hắn đã làm hại hình ảnh của nó…
Chu trưởng lão giận dữ đuổi riết theo hắn…
Tư cách chiến hai bờ nam bắc, bị Chu trưởng lão dọa, chạy bán sống bán chết, vô ý giành đệ nhất…
Hắn nhìn ả kia chằm chằm, tay nắm chặt giận dữ!
Chim phượng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, kêu lên đau buồn, bay tới chỗ hắn, ả kia cười khẩy, chỉ vào nó một cái.
Một làn khí đen bay ra, tản rộng, định nuốt chửng chim phượng.
“Ngươi muốn chết!!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, bước tới chắn cho chim phượng, đấm một quyền vào làn khí đen!
Khí ten vỡ ra, nhưng không tiêu tán, mà ngưng tụ thành thân ảnh của ả kia!
Hình dáng ban nãy của ả trở thành tàn ảnh, hình ảnh do hắc vụ tạo thành lại thành chân thân, đứng ngay trước mặt Bạch Tiểu Thuần, cười khinh miệt, chỉ thẳng vào mi tâm Bạch Tiểu Thuần!
Khoảng cách quá gần, căn bản không thể nào tránh kịp, mà Bạch Tiểu Thuần cũng không có ý muốn tránh, Bất Tử Trường Sinh Công bộc phát, hắn không lùi, mà còn xông tới!
Nữ tử biến sắc, không ngờ Bạch Tiểu Thuần liều mạng, không thu tay lại kịp, ngón tay bị trán Bạch Tiểu Thuần tông vào, cong hẳn lại, nữ tử bị hất lùi.
“Không có thời gian dây dưa với ngươi!” Nữ tử khàn khàn lên tiếng, xoay người định đi.
“Nhưng ta lại không định tha cho ngươi!” mi tâm Bạch Tiểu Thuần bị thương, nhưng hắc mặc kệ, tay phải bấm pháp quyết, ấn xuống đất.
“Huyết Sát Giới!”
Oanh, từ cơ thể hắn bùng ra huyết khí, tạo thành phong ấn, ngưng tụ thành giới, không cho ả kia rời đi! ——
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 334: Nghiền Ép Toàn Diện
Dịch giả: Tiểu Băng
“Ngươi muốn chết!!” Nữ tử kia nổi giận, ả là Trúc Cơ đại viên mãn, chuyên tu về giết người, đã giết rất nhiều tu sĩ đại viên mãn, vốn ả đang có nhiệm vụ khác, lại cảm thấy Bạch Tiểu Thuần cũng không tầm thường, sợ chậm trễ thời gian, nên mới định bỏ đi.
Nhưng thấy đối phương không biết tốt xấu đòi quấn lấy mình, khiến ả nổi giận.
Bạch Tiểu Thuần chỉ một cái vào thi thể không đầu của Chu trưởng lão trên mặt đất.
Máu của Chu trưởng lão tụ lại, thành một thành kiếm máu lơ lửng giữa không trung!
“Đừng vội… ta sẽ dùng kiếm này, lấy mạng ngươi!”
Ả kia cười, nhưng trong lòng đã cảm thấy bất an.
“Nếu đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi!” cơ thể nữ tử trở nên mơ hồ, chín làn hắc khí từ cơ thể ả tỏa ra ngoài, hóa thành chín mảng sương mù, từ chín phương hướng khác nhau cùng bay tới công kích Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vung tay, khí tím trào ra, hóa thành cái đỉnh tím to cả trăm trượng, bao phủ Bạch Tiểu Thuần vào trong, như bảo vệ.
Oanh!
Chính mảng sương đen va chạm vào đỉnh tím, tạo nên một tiếng nổ rung trời.
Đại đỉnh chấn động, lắc lư như muốn vỡ.
“Chết!” nữ tử hiện ra từ hư vô, chỉ một cái.
Chính mảng sương hóa thành những cái lá đen, gân lá hiện lên rõ ràng, lượn quanh đại đỉnh.
Những chiếc lá đen như những lưỡi dao chém vào đỉnh, làm đại đỉnh vỡ thành nhiều mảnh, những chiếc lá tiếp tục chém vào Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vỗ túi trữ vật, một cái dù đen xuất hiện.
Vĩnh Dạ tán!
Bạch Tiểu Thuần mở dù, hoàn toàn che chắn cho Bạch Tiểu Thuần, thân dù tỏa ra một làn sáng màu đen kịt.
Một lực hút cực mạnh xuất hiện từ cây dù, khiến ả kia biến sắc, cả người run rẩy, mắt thường cũng thấy được cơ thể ả đang héo hẳn đi, một tia khí trắng từ thất khiếu của ả bay ra, bị hút vào cây dù.
Đó chính là sinh cơ của ả!
“Đó là cái gì?!” Nữ tử run rẩy, kêu lên thê lương muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể ả như bị đóng đinh, không thể nào di chuyển được, sinh cơ trong người đã bị hút mất mấy phần, tóc trở nên bạc trắng, ả cắn mạnh vào lưỡi, quyết định tự bạo!
Cơ thể ả phát ra một luồng sức bật, giúp ả thoát ra khỏi lực hút của cây dù, lùi lại được hơn mười trượng, ả phun máu, nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy oán độc.
Cơ thể ả mờ đi, định nhập vào hư không, bỏ chạy.
Bạch Tiểu Thuần thu hồi Vĩnh Dạ tán, vọt tới đuổi theo, trong lòng cảm thấy đáng tiếc.
Cô gái này quả không hổ là thiên kiêu Không Hà Viện, chỉ còn cách Kim Đan có một chút xíu, cũng chỉ thiếu chút xíu nữa là hắn đã thành công, nhưng tu vi của Bạch Tiểu Thuần muốn điều khiển cây dù này cũng là hơi quá sức, nên ả mới chạy thoát được.
Cô gái nhanh chóng biến mất, nhưng Bạch Tiểu Thuần đã gầm lên, mở ra Thông Thiên Pháp Nhãn.
Hắn vung tay, tung một quyền vào không khí.
Oanh một tiếng, một bóng người hiện ra, miệng phun máu, nhìn hắn không tin nổi.
“Hắn tìm được mình!”
“Đáng chết, sao Nghịch Hà Tông lại có kẻ thế này, tu vi không kém, thân thể cường hãn, thuật pháp quỷ dị, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhất là lại còn khắc chế được ta!” Nữ tử run người, biết mình không chạy thoát được, chuyển sang quyết tâm liều mạng!
“Nghịch Huyết Không Linh!” thảo mộc chi khí từ trong người nữ tử tỏa ra, lan khắp xung quanh.
Ánh sáng xanh lục rực rỡ, những mảng thảo mộc mọc ra từ trên người ả, khiến ả như muốn dung hợp với khu rừng xung quanh, thảo mộc khắp nơi điên cuồng vặn vẹo, bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Kẻ giao chiến với Bạch Tiểu Thuần bây giờ không còn chỉ là một mình ả, mà là tất cả cây cỏ của khu rừng này!
“Xem ngươi làm sao khắc chế!” Nữ tử sát ý ngút trời, cây cỏ, cành, lá tạo thành một cơn gió lốc cao cả trăm trượng, khiến phong ấn Huyết Giới rung rinh muốn vỡ,.
“Ta khắc chế cho ngươi xem!” Bạch Tiểu Thuần lạnh tanh, hai tay vung ra, miệng đọc bốn chữ!
“Thảo mộc, giai binh!”
Ô…ô…n…g!
Tóc Bạch Tiểu Thuần bay phần phật, khí thế kinh người, cơn phong mạo do thảo mộc hình thành khi tới chỗ Bạch Tiểu Thuần lập tức ngừng lại, phong bạo mặc dù vẫn còn, nhưng rõ ràng có hai làn ý chí đang giành nhau quyền khống chế bên trong nó!
“Không thể nào!!” Nữ tử bật thốt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 335: Giết!
Dịch giả: Tiểu Băng
Khả năng điều khiển thảo mộc của cô gái áo đen không liên quan gì tới dược đạo, mà là một loại công pháp tu hành, cùng loại với thiên phú thần thông, có thể câu thông với thảo mộc, và điều khiển chúng.
Không Hà Viện tuy chuyên về phương pháp không gian, nhưng nhờ có không dong tà thụ, tu hành trên cây, lâu ngày đương nhiên sẽ tạo nên một mối quan hệ đặc biệt với cây cỏ, đến mức mỗi đệ tử Không Hà Viện còn có một cây không dong tử thụ để điều khiển chiến đấu!
Cách thức điều khiển này, nói chính xác là một loại khế ước tạm thời, mượn nhờ mà thôi!
Nhưng Bạch Tiểu Thuần thì khác, hắn lấy dược đạo làm cơ sở, lấy Thảo Mộc Giai Binh làm dẫn, cái hắn có không phải là khế ước, không phải là mượn nhờ, mà là… điều khiển thật sự!
Dùng phương pháp Tương sinh tương khắc, thảo mộc dung hợp chi đạo, hắn lại còn là Thiên Đạo Trúc Cơ, thiên đạo khí tức tràn đầy, giúp hắn có một khí thế bá đạo mà tu sĩ Trúc Cơ bình thường không thể nào có được!
Nếu không phải cô gái này có bí pháp đặc thù, lại có xuất thân từ trung du tông môn, e là đã sớm bị Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn nghiền ép, dù bây giờ vẫn còn chống cự, nhưng cũng không còn được bao lâu!
“Quay lại cho ta!” Bạch Tiểu Thuần quát, tay đẩy mạnh về phía trước.
Thảo mộc phong bạo nổ vang, trở nên nghịch chuyển, bay về phía cô gái áo đen công kích.
Cô gái kinh hãi, giờ ả đã hiểu, hồi nãy là Bạch Tiểu Thuần cố ý dụ ả tới gần để dùng cái dù màu đen.
Đấu với Bạch Tiểu Thuần, ả có chút kiêng kị, cái dù màu đen quỷ dị, làm ả run sợ, nhưng chúng không phải là thứ đáng sợ nhất.
Cái đáng sợ là phương pháp không gian chủ lực của ả lại không qua mặt được Bạch Tiểu Thuần.
Không có phương pháp không gian, ả không thể thi triển ám sát chi thuật, cũng không trốn được vào trong hư không, chẳng khác gì phế mất một cánh tay của ả.
Bây giờ, đến thảo mộc chi pháp cũng bị khắc chế!
À không, đây không phải là khắc chế, mà là cướp đi quyền điều khiển!
“Ta không cam lòng!!” Nữ tử trở nên điên cuồng, ả là thiên kiêu, tâm cao khí ngạo, trước nay toàn là ả dồn ép người khác, giờ chỉ còn một chút xíu nữa là tấn chức Kim Đan, được kì vọng rất cao, kiểu bị người khác áp chế thế này, ả chưa bao giờ gặp phải!
Thấy phong bạo tới gần, ả cười nhạt, ngồi xuống, ấn mạnh tay xuống đất.
“Mộc Binh Quyết!!”
Từ hai chân ả xuất hiện những chiếc xúc tu cắm thẳng xuống đất, sau đó lan ra xung quanh như rễ cây!
Người ả nổi lên những sợi gân xanh, màu xanh lục đậm như gân lá!
Da của ả chuyển thành màu nâu, cơ thể ả hóa thành… Mộc nhân!!
Mộc Binh Quyết, thuật pháp bí truyền của Không Hà Viện, biến tu sĩ thành mộc nhân!
“Ta không tin ngươi cướp được quyền điều khiển thảo mộc của ta nữa!”
Thảo mộc xung quanh bay về chỗ ả, cơ thể ả không ngừng to lên, đã cao cả trăm trượng, khí thế mạnh mẽ không thua gì không dong thụ thật sự!
Phong bạo đã bị ả thuần phục, bay vờn quanh người ả, hóa thành một cây búa to trong bàn tay phải!
“Chết đi!” cây búa to xanh rì do thảo mộc tạo thành chém thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Lực công kích quá mạnh mẽ, khiến phong ấn huyết giới vỡ tan.
“Là Bạch sư thúc!!”
“Trần sư tỷ!!” tu sĩ hai phe kêu lên.
Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt, trong đầu dần xuất hiện một cây gai cực to như một ngọn núi!
Xung quanh Bạch Tiểu Thuần ngập tràn hơi nước, tỏa ra khắp xung quanh, chiếm trọn một phạm vi cả trăm dặm.
Trong phạm vi trăm dặm đó, tu sĩ của cả hai phe đều cảm nhận được một áp lực mạnh mẽ khó tả lên mình.
Tu sĩ Kim Đan trên cao cũng phải biến sắc!
Búa to chỉ còn cách chừng ba trượng, Bạch Tiểu Thuần mở mắt, đôi mắt không có tiêu cự, trăm dặm hơi nước xung quanh bỗng hóa thành Thủy Trạch!!
“Thủy Trạch… Quốc Độ!” Bạch Tiểu Thuần thì thào, âm thanh rất nhỏ nhưng như đang triệu hoán, rơi vào tai tu sĩ nguyên anh chẳng khác gì tiếng sấm, vang vọng xuyên không từ thời viễn cổ!
Mặt đất rung chuyển, cây búa to đang hạ xuống đã bị một cây gai cực lớn đột ngột xuất hiện đỡ lấy, đẩy thẳng lên trời!
Mười trượng, trăm trượng, ngàn trượng, vạn trượng!!
Cây gai cực to kia không ngừng bành trướng, như muốn đâm rách bầu trời, theo sau nó là một hàng gai tiếp tục từ từ nổi lên!
Nữ tử hóa thành mộc nhân kia còn chưa kịp chạm tới chéo áo Bạch Tiểu Thuần, đã bị một cây gai đâm xuyên qua người, kéo lên trên trời cao!
Nữ tử tuyệt vọng, thân thể biến hóa trở lại làm tu sĩ, máu tuôn ra ào ạt, đã trở thành hấp hối!
Mặt đất chấn động, trong làn hơi nước mông lung, có thể mơ hồ nhìn thấy bên dưới hàng gai sắc to tướng kia, là một cơ thể rất to!
Thân hình đó quá lớn, phạm vi trăm dặm không đủ chỗ cho nó xuất hiện, thế nên không ai nhìn ra được nó là cự thú gì!
So với cơ thể khổng lồ của nó, nữ tử bị xiên trong một cái gai kia cơ bản chả có ý nghĩa gì…
Tu sĩ hai phe đều nghẹn họng, nhìn mà trân trối, may mà quá trình này kéo dài không lâu, chỉ qua mấy lượt hít thở, cự thú trong Thủy Trạch Quốc Độ gào lên, sau đó từ từ tiêu tán, hơi nước cũng dần biến mất, mọi thứ trở lại bình thường, áp lực không còn, thân thể cô gái kia rơi phịch xuống trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Nữ tử hấp hối, cười thảm nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt đầy oán độc, miệng há ra, định nguyền rủa Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần đã vung tay áo, thanh huyết kiếm ngưng tụ từ máu của Chu trưởng lão bay tới, chặt đứt đầu ả!
Cái đầu bay ra, trên cái đầu ấy, lại là một đôi mắt mở to không cam lòng!
Huyết kiếm tiêu tán…
Bạch Tiểu Thuần đã làm đúng lời hắn nói, dùng thanh kiếm này, lấy mạng đổi mạng, lấy máu đổi máu!
Bạch Tiểu Thuần thu túi trữ vật của nữ tử, định quay người rời đi, nhưng một tiếng hét đã từ xa vọng tới.
“Đồng sư muội!!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










